XUYÊN QUA THÀNH LÂM TRIỀU ANH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Xuyên qua thành lâm triều anh - Chương 41 - Chương 45

Chương 41: Anh hùng nhụt chí

Sau khi hai người đính hôn, kế tiếp là cái gì? Đương nhiên là muốn thành hôn.

Sau khi Hồng Thất Công cùng Lâm Triều Anh từ đảo Đào Hoa trở về Dương Châu, liền tuyên bố tin tức thành hôn, làm cho mọi người cả kinh, suýt nữa rụng cằm xuống mặt đất. Mặc dù,ở trong mắt mọi người, Hồng Thất Công cùng với Lâm Triều Anh sớm muộn gì cũng là một đôi, nhưng mà bọn họ lại không nghĩ chuyện đó tới nhanh, đột nhiên như vậy. Duy nhất, chỉ có hai người không có cảm xúc sợ hãi như mọi người là Lâm Linh cùng Vân Trúc Thanh.

Lâm Linh nói:

- "Tiểu thư, người phải biết là, nếu mà trong lòng Thất Công không có người, thì ngày đó ở núi Chung Nam tại sao lại không tiếc hao tổn phí chân khí mà kéo dài tính mạng cho người chứ? Sau đó, người lại nói buồn muốn đi ra ngoài du lịch một chút, Thất Công liền mang theo người đi đến Đại Lý. Tuy rằng hắn nói là cần người hỗ trợ, nhưng chỉ cần tiểu thư cẩn thận ngẫm lại liền hiểu được, người đối với mọi việc của Cái Bang không biết gì cả, hắn chỉ là nghĩ, để người ở trong tầm mắt hắn có thể thấy được sẽ an tâm hơn một chút mà thôi!"

Vân Trúc Thanh nói:

- "Rốt cục cũng gả ra ngoài, Tiểu thư, thuộc hạ còn tưởng rằng Hồng bang chủ ít nhất phải chờ thêm năm năm nữa."

Lâm Triều Anh:

- "......"

Lâm Triều Anh vẫn nghĩ, ở cổ đại, thành thân là một chuyện rất phiền phức, nhưng mà sau đó lại phát hiện...... Một chút cũng không phiền toái, bởi vì đã có Vân quản sự thu xếp. Giống như là việc thành thân...... Cũng chỉ là một chuyện bình thường, trong lòng nàng không có đặc biệt chờ mong gì, ngược lại là Lâm Linh thập hang hái mười phần giúp nàng xử lý hôn lễ.

Lâm Triều Anh vừa mới bị Lâm Linh kéo đi thử giá y (áo cưới), nhìn chính mình trong gương, nàng bỗng nhiên cảm thấy có chút hoảng hốt. Nàng quay đầu nhìn về phía Lâm Linh đang cúi đầu giúp nàng sửa sang lại giá y, chợt nhớ tới đến giá y cùng đồ cưới trong Cổ Mộ ở núi Chung Nam, mày nhịn không được nhíu lại.

- "Tiểu thư, là không hài lòng sao?" Lâm Linh nhìn nàng mày nhíu lại, nhịn không được hỏi.

Lâm Triều Anh hoàn hồn, cười lắc đầu, nói:

- "Không có gì không hài lòng cả, ta chỉ là chợt nhớ tới đồ cưới ngày xưa đặt ở trong Cổ Mộ thôi." Những thứ đó, đều là Lâm Triều Anh cũ tự chuẩn bị cho mình, lúc ấy nàng là mang tâm trạng như thế nào chuẩn bị vài thứ kia? Nàng tuy có trí nhớ, nhưng cái loại tâm tình của Lâm Triều Anh trong lúc đó, nàng cũng không nhớ rõ.

Lâm Linh sửng sốt, lập tức nói:

- "Tiểu thư, chuyện này đều là quá khứ rồi, người còn nhớ tới làm gì? Sau này, nếu để cô gia biết được người còn đang suy nghĩ việc này, trong lòng sẽ để ý đó."

- "Cô gia?"

- "Thất Công đó. Tiểu thư người cùng với Thất Công thành thân, ngày sau chúng ta tự nhiên đều phải sửa cách gọi."

Lâm Triều Anh "Ừ" một tiếng, bỗng nhiên lại nghĩ tới đàn cổ của nàng, hỏi:

- "Đàn của ta đâu?"

Lâm Linh nói:

- "Trước đó vài ngày Siêu Phong đã đem đi cất, tiểu thư là muốn đánh đàn sao?"

Lâm Triều Anh lắc đầu, nói:

- "Nếu đã cất đi, vậy không cần lại lấy ra nữa." Từ khi nàng trở về từ đảo Đào Hoa, vẫn chưa chạm vào đàn cổ. Hơn nữa cái đàn cổ kia, là Vương Trùng Dương tặng cho, ngày đó nàng nhận lấy đàn cổ, tựa hồ là muốn mượn đàn cổ để tưởng nhớ điều gì đó. Hiện giờ, nếu nàng đã cùng Hồng Thất Công thành thân, đàn cổ kia phải cất đi cũng là điều đương nhiên.

- " Sau này nếu tiểu thư muốn đánh đàn thì làm sao bây giờ?" Lâm Linh hỏi.

Lâm Triều Anh cười nhạt:

- "Vậy mời người chế tạo một cái khác."

Lâm Linh gật gật đầu, nói:

- "Vậy cũng tốt."

Lâm Triều Anh lại hỏi Lâm Linh về tình hình dạo gần đây của Quách Tĩnh, Dương Khang, sau đó nghĩ nghĩ, còn nói thêm:
- " Trước đó vài ngày, ta nhìn thấy Siêu Phong đang tính toán sổ sách, nàng thực thông minh, học được rất nhiều. Vân quản sự dạy cũng rất khá, nếu Vân quản sự có quèn biết người bên ngoài nào mà đáng tin cậy, không ngại vì nàng lưu ý một chút." Tuy rằng, nàng cảm thấy đệ tử phái Cổ Mộ của nàng, không có chuyện là không gả được ra ngoài. Nhưng nếu có điều kiện thì sẽ chọn một người tốt nhất.

Ai ngờ Lâm Linh lại cười rộ lên, nói:

- "Tiểu thư, hiện giờ Siêu Phong mới chỉ có 14. Nếu là thật sự muốn tìm, không phải lần trước người có nói đại đệ tử Lục Thừa Phong của Hoàng Đảo chủ, nhà ở cạnh Thái Hồ, lại là Thiếu trang chủ của Quy Vân trang, của cải trong sạch, hơn nữa am hiểu thuật kỳ môn bát quái, còn chưa thành thân còn gì?"

Lâm Triều Anh trừng mắt nhìn, nhìn về phía Lâm Linh.

Lâm Linh cúi đầu, một bên ghi nhớ chỗ cần phải sửa chữa trên giá ý, vừa cười nói:

- "Em đi theo tiểu thư đã lâu, trước đó vài ngày tiểu thư còn nói Hoàng phu nhân cũng nói đến đại đệ tử của Hoàng Đảo chủ, nếu không phải tiểu thư hỏi, Hoàng phu nhân đại khái cũng sẽ không nói."

Lâm Triều Anh cụp mi xuống, cười nói:

- "Việc này cũng đúng, a Linh bản lãnh thật cao, có khi ngày sau đến ta cũng không bằng em." Nàng có ý ghép Mai Siêu Phong cùng với Lục Thừa Phong thành một đôi, loại chuyện này, Hoàng Dược Sư đại khái khinh thường đi trông nom, cho nên liền dò hỏi từ Phùng Hành.

Lâm Linh nhớ kĩ chỗ phải sửa trên giá y, sau đó giúp Lâm Triều Anh đem giá y cởi ra:

- "Tiểu thư, hiện giờ vẫn sớm, người có muốn nghị tạm một lát không?"

Lâm Triều Anh đi đến cái tháp (giường nhỏ) phía trước cửa sổ, miễn cưỡng ghé vào trên tháp, tay gác ở trên cửa sổ, cằm để trên mu bàn tay, nhắm mắt lại, có chút không chút để ý, nói:

- "Em không cần phải xen vào chuyện này, trong lòng ta tự có chừng mực."

Lâm Linh nhìn bộ dạng Lâm Triều Anh, kéo một cái áo choàng mỏng, màu trắng khoác lên bả vai của nàng, nhíu mày, muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn là không nói gì cả. Lâm Linh vẫn cảm thấy, tiểu thư nhà nàng nhìn là thực sự quan tâm đến rất nhiều người, nhưng kì thực là bản thân nàng buồn đến nhàm chán, có đôi khi làm chuyện gì cũng đều là do thuận tay, hay yêu thích mới làm mà thôi. Nếu nói về người thực sự là cho tiểu thư động tâm...... Có vẻ như là nàng cũng không thể nói rõ có ai không nữa, nếu nói là Hồng Thất Công...... Có lẽ miễn cưỡng xem là vậy đi? Nhưng Lâm Linh cảm giác con đường truy thê của Hồng Thất Công còn rất dài, không phải là cùng tiểu thư nhà nàng thành thân liền xong rồi đâu.

Mở rộng cửa sổ, nghênh đón ánh trăng màu bạc,nữ tử hai tay đặt ở trên cửa sổ, cằm để ở trên mu bàn tay, nhắm mắt. Ánh trăng nhu hòa khẽ hôn lên môi, lên mặt của nàng, dưới ánh trăng, sống mũi của nàng ngay thẳng, mang vẻ kiêu ngạo, gió nhẹ lướt qua, mái tóc buông dài hơi hơi phất động.

Lúc Hồng Thất Công đi vào viện của Lâm Triều, chính là nhìn thấy một cảnh tượng như vậy. Hắn ngẩn người, thả nhẹ tiếng bước chân đi đến trên hành lang, lại đi đến trước cửa sổ. Hắn nhớ tới hồi lâu trước kia, hắn cũng là như vậy không mời mà tới, chính là khi đó nàng không ngủ, nhưng mà cũng đồng dạng không có bố trí phòng vệ như vậy, tóc đen bay toán loạn, trung y (áo trong) màu trắng, đồng dạng dung nhan làm cho hắn tâm động không thôi. Mà khi đó, hắn còn không biết loại cảm giác ngay cả chính mình cũng không khống chế được này, là bởi vì khát vọng nàng.

Nàng vẫn còn ngủ, Hồng Thất Công đi qua, ngũ quan tuấn lãng, ấm áp như ánh mặt trời mang théo vài phần ý cười ôn nhu, hắn cúi đầu xuống, dựa sát vào nàng, hấp thụ mùi hương mát lạnh làm hắn rung động trên người nàng. Môi mỏng của hắn chỉ các môi đỏ mọng của nàng có chút xíu, nhưng hắn không có hôn lên đó.

Ba ngày sau, bọn họ sẽ thành thân, hắn hẳn là nên đợi tới thời điểm thành thân mới được nhìn nàng, nhưng mà lại kiềm chế không được. Trước kia không ý thức được tình cảm của bản thân, một khi ý thức được tình cảm trong lòng, thì liền không thể vãn hồi được.
Hồng Thất Công nhìn đôi môi đỏ mọng gần trong gang tấc, trong lòng do dự vạn phần. Hắn là chính nhân quân tử, cũng không thể trộm hương như vậy...... Nhưng hắn lại do dự một chút, cái gì mà chính nhân quân tử, tất cả đều gặp quỷ đi thôi, trong lòng hắn thích cô nương này, đương nhiên là có dục vọng muốn thân cận rồi.

Vốn dĩ hai môi còn cách xa nhau chút xíu, lúc này dán lại cùng một chỗ với nhau. Lâm Triều Anh đang nghỉ ngơi, cảm nhận thấy động tĩnh, sửng sốt, mở mạnh ra mắt, lại thấy hé ra tuấn nhan mang ý cười gần trong gang tấc. Môi của hắn nhẹ nhàng mà dán lên môi của nàng, cũng không có động tác gì khác.

Nàng đầu hơi hơi ngửa đầu về phía sau, tách ra hai phiến môi đang dính sát,

- "Chàng như thế nào sẽ...... đừng......" Nam nhân duỗi ra cánh tay thon dài, đè chặt lại gáy của nàng, vốn dĩ đầu hơi ngửa ra sau lại bị kéo trở về.

Hơi thở ấm áp đánh úp lại, lần này phiến môi nóng ấm của nam nhân này không chỉ còn là dán lên môi của nàng nữa, hắn hút lấy đôi môi như cánh hoa của nàng, đầu lưỡi linh hoạt len lỏi vào trong miệng nàng, cùng với lưỡi thơm tho của nàng dây dưa, quấn quýt.

Nam nữ trong lúc đó, tựa hồ luôn tồn tại một loại không công bằng mà trời sinh ra đã thế, thí dụ như nam nhân rất mạnh mẽ, mà phần lớn nữ nhân, luôn có vẻ mảnh mai vô lực, nhất là ở dưới tình huống không chút nào bố trí phòng vệ.

Hắn hôn thật sự bá đạo, nhưng lại lộ ra vài phần thật cẩn thận, ôn nhu, cánh tay to lớn kia để ở sau gáy của nàng, cao thấp vỗ về chơi đùa. Mà nụ hôn của hắn, từ chậm rãi biến thành mang theo vài phần cảm xúc hung tợn, mãnh liệt, ở trong khoang miệng của nàng công thành đoạt đất.

Miệng lưỡi có chút phát đau, bàn tay để ở trên bệ cửa sổ của Lâm Triều Anh chẳng biết bị Hồng Thất Công nắm lấy từ bao giờ, lúc này bị hắn đùa giỡn như vậy, tay cũng không làm gì được, nhịn không được kêu rên một tiếng.

Nghe được một tiếng kêu rên của nàng, miệng lưỡi đang điên cuồng làm loạn kia dùng sức một chút, lập tức trở nên lưu luyến, rồi sau đó chậm rãi tách ra. Dưới ánh trăng dưới, môi của nàng sưng đỏ mọng nước, có vẻ phá lệ mị hoặc.

Cặp mắt còn mang them hơi nước của nàng trừng mắt liếc hắn một cái, muốn nói chuyện gì đó, nhưng lại nghĩ đến thanh âm yếu đuối, vô lực của mình lúc nãy, vì thế mím môi không lên tiếng.

Hồng Thất Công nhìn bộ dáng của nàng, trong lòng một trận sung sướng, ôn thanh hỏi:

- "A anh, mệt nhọc sao không lên trên giường đi ngủ?" Nàng có bộ dạng không đề phòng như vậy, may mắn người tới là hắn, nếu là hái hoa tặc, chẳng phải là thiệt thòi lớn sao?

Lâm Triều Anh nghiêng mặt qua một bên, ho nhẹ một tiếng,

- "Ta hiện tại muốn ngủ, chàng đi đi."

- "......" Cho dù nàng có thật sự mệt nhọc đi chăng nữa, đến mức nhìn thấy hắn liền muốn ngủ sao?

Lâm Triều Anh thấy vẻ mặt của hắn không còn gì để, vốn dĩ tâm trạng có chút không được tự nhiên, cuối cùng lại thấy tốt lắm, nàng còn nói:

- "Chàng không đi, ta ngủ như thế nào?"

Tròng mắt Hồng Thất Công nhìn thẳng nàng, Không đi, hai người đối diện một lúc lâu, bỗng nhiên Hồng Thất Công nói:

- "A Anh, đã nhiều ngày ta không có tới gặp nàng, có thể thấy nhớ ta không?"

- "......" Lúc này đến phiên Lâm Triều Anh không nói gì, thật ra là mặc kệ hắn.

- "Không nói?" Đầu Hồng Thất Công để sát vào đầu của nàng, con ngươi đên nhành, lấp lánh kia nhìn chằm chằm nàng.

Lâm Triều Anh bật cười, đưa tay đẩy đầu đang để sát của hắn ra,

- "Hồng Thất, thật sự là rất phiền......" Thanh âm mang theo vài phần ý cười. Thật sự thực phiền, trước kia nàng cảm thấy Hồng Thất Công đầu thường xuyên động kinh, ngẫu nhiên lại điên điên khùng khùng, sau đó lại phát hiện một mặt kia của hắn, chỉ có ở trước mặt nàng mới hiện ra. Mà hiện giờ, từ sau khi nàng ở đảo Đào Hoa đáp ứng lời cầu thân của hắn, có đôi khi hắn giống như là đứa nhỏ lớn đầu, luôn thích quấn quít lấy nàng.

Hồng Thất Công còn nói:

- "Ta có nhớ nàng."

Động tác của Lâm Triều Anh dừng một chút, chậm rãi quay đầu nhìn về phía hắn. Người nam nhân hướng nàng lộ ra hai hàng rang trắng, cười nói:

- "Nghe nói trước khi thành thân không thể gặp mặt, nhưng ta là nhịn không được, nghĩ muốn đến gặp nàng một chút." Bọn họ đã muốn một tháng không có gặp mặt, từ đảo Đào Hoa trở về, hắn phải đi Lạc Dương xử lý chuyện tình của Cái Bang. Trước kia, nếu có người nói với hắn mấy loại chuyện tình gì mà tưởng niệm gian nan như thế này, hắn nhất định là cười ha ha, nói người nọ nhi nữ tình trường, anh hùng nhụt chí. Mà hiện giờ, xảy ra ở trên người mình, hắn cảm thấy hắn không để ý người ta nói hắn anh hùng nhụt chí.

Chương 42: Thành thân

Edit: Gynnykawai

Beta: Cẩm Băng Đơn

Lâm Triều Anh nghe được lời nói của Hồng Thất Công..., trừng mắt nhìn, nhìn về phía hắn. Khuôn mặt tuấn lãng của hắn mang đầy ý cười, trong mắt cũng là thần sắc rất chân thành, nhìn thấy thế trong lòng nàng lại càng không được tự nhiên. Nàng muốn bỏ ánh mắt đó qua một bên, nhưng mà lại cảm thấy làm như vậy không được tốt lắm, bình thường đều là là nàng đàn áp Hồng Thất Công, nếu lúc này hơi chút rút lui, sau này chẳng phải là để Hồng Thất Công lập uy rồi sao? Nghĩ như vậy, mắt nàng cũng nhìn thẳng lại, không dời đi.

Hồng Thất Công đối diện với nàng, cặp con ngươi đen kia quả thực phát sáng rạng rỡ. Gió nhẹ thổi qua, làm mấy sợi tóc bên gò má nàng bay lên, hắn thật thuận tay giúp nàng vén mấy sợi tóc đến sau mang tai.

Thân thể cực kỳ bé nhỏ của Lâm Triều Anh cứng đờ, sau đó hỏi hắn:

- " Chàng từ Lạc Dương trở về, rồi trực tiếp tới chỗ này luôn sao?"

Hồng Thất Công gật đầu, cười nói:

- "Ta nghĩ, trước tiên tới thăm nàng một chút."

Lâm Triều Anh cảm thấy có đôi khi có chuyện gì đó, thật sự rất kỳ quái. Thí dụ như nói Hồng Thất Công người này, lúc trước rõ ràng vẫn là ngây thơ, cảm giác gì cũng đều không hiểu, ai biết sau khi cầu thân với nàng xong, giống như thay đổi thành một người khác. Nói cái gì mà đến chỗ của nàng, hắn đều có thể thật tự nhiên mà nói ra, thẳng thắn vô tư để cho người khác biết tâm ý của hắn. Có đôi khi như vậy cũng không có gì là không tốt cả, so với cái hũ nút, nửa ngày không nhả ra được một câu nói thì vẫn tốt hơn nhiều.

Lâm Triều Anh nhìn hắn, mới phát hiện trên mặt hắn hơi lộ vẻ mệt mỏi, tóc tai mặc dù không lộn xộn, nhưng mà trên người vẫn còn mặc trang phục rách rưới của khất cái, xem ra thật sự là một đường chạy thẳng đến nhà của nàng.

Nàng nhịn không được nói:

- "Ta không phải vẫn ngồi yên mà đợi ở chỗ này sao? Đêm khuya còn chạy tới, cũng không sợ người khác nhìn thấy sẽ chê cười."

Hồng Thất Công chỉ cười không nói gì.

Nàng tức giận liếc nhìn hắn một cái,

- "Ta muốn đi ngủ rồi, chàng trở về đi."

Hồng Thất Công nói:

- "Ta mà trở về, thì mấy ngày tới, sẽ không thể nhìn thấy nàng." Ba ngày sau, là ngày bọn họ thành thân. Nghĩ như vậy, từ đáy lòng Hồng Thất Công lại có một cảm giác thỏa mãn nói không nên lời.

- "..."

Lâm Triều Anh bỗng nhiên rất nhớ Hồng Thất Công trước kia, hắn hễ động một chút lại nói lời như thế, nàng thật sự là không quen. Không chỉ là không quen, mà còn cảm thấy không được tự nhiên, có đôi khi còn không biết đáp lại hắn như thế nào, đối mặt với nam nhân luôn biểu lộ tình cảm ra ngoài như vậy, nàng có chút... Không thích ứng được.

Bỗng nhiên, bàn tay thô ráp của nam nhân nắm lấy bàn tay mềm mại đặt ở trên cửa sổ của nàng:

- "A Anh..."

- "Hả?" Nàng ngước mắt lên.

- "Nàng... đã suy nghĩ kỹ chưa?"

Trong mắt Lâm Triều Anh mang theo nghi hoặc.

Hồng Thất Công ho nhẹ một tiếng, cảm giác da mặt mình trở lên khô nóng, trong lồng ngực cũng là xao động không thôi. Hắn âm thầm điều tức, ổn định giọng nói,

- "Thành thân với ta….., thật sự là đã suy nghĩ kỹ rồi chứ?"

Lâm Triều Anh nghe vậy, hơi chút giật mình, sau đó khóe miệng nhịn không được nhếch lên,

- " Chàng cảm thấy ta suy nghĩ kỹ chưa?"

Hồng Thất Công ngước hai tròng mắt lên nhìn nàng, nhìn chuyên chú đến khác thường, trước kia hắn cũng cảm thấy Lâm Triều Anh bộ dạng xinh xắn, nhưng mỗi lần nhìn nàng, đều cảm thấy không giống như bây giờ, đáy lòng đều có một chút cảm xúc muốn đối xử với nàng tốt hơn. Từ trước đến nay trong lòng đều là cứng rắn, giống như là bỗng nhiên trong lúc đó, đã có thêm một chỗ mềm mại, mỗi khi nghĩ đến, chạm đến, trong lòng sẽ cảm thấy có chút bất đắc dĩ, nhưng lại xen lẫn vài phần thỏa mãn lẫn cam tâm tình nguyện.

Tầm mắt quá mức chuyên chú của hắn khiến Lâm Triều Anh có chút ăn không tiêu, đáy lòng nàng có chút cáu, nhưng ẩn ẩn lại có chút cảm xúc khác thường, khiến nàng thật khó chịu. Nàng rõ ràng ‘hừ’ nhẹ một tiếng, thả bàn tay vốn đang đặt ở trên cửa sổ xuống, cả người nằm sấp ở trên tháp, không đối mặt với hắn nữa.

- "Giờ phút này chàng mới hỏi ta vấn đề này, không phải là quá muộn rồi sao?" Nàng tức giận nói.Hồng Thất Công ngẩn ra, cá tính hắn từ trước đến nay đều là mạnh mẽ vang dội, nếu muốn cái gì, sẽ hành động luôn. Ngày đó, sau khi Lâm Triều Anh đáp ứng lời cầu thân của hắn, hắn trở về Dương Châu không nói hai lời đã mang sính lễ đến. Hiện giờ, người trong giang hồ, ai mà không biết là hắn muốn cưới vợ chứ? Những người đó tuy rằng đều không biết Lâm Triều Anh có lai lịch như thế nào, nhưng họ đều biết phu nhân tương lai của Bang chủ Cái bang là một cô nương Dương Châu, rất có gia sản, thanh danh trong dân chúng ở Dương Châu rất tốt. Nhưng hắn vội vã đặt sính lễ, cũng không phải là bởi vì cái gì khác, chỉ là vì hắn không muốn để cho Lâm Triều Anh có đường lui. Cô nương này, là một cô nương quái dị, làm việc vừa khoa trương, lại tùy theo sở thích, trước kia, hắn không hiểu được tâm ý của bản thân đối với nàng, hiện thời hiểu được, liền muốn có được nàng mới an tâm. Thật vất vả, nàng mới đáp ứng lời cầu thân của hắn, hắn sao có thể cho nàng cơ hội hối hận chứ? Cho dù là nàng có hối hận thật đi chăng nữa, hắn cũng không đồng ý.

Cách cửa sổ, hắn nhìn vị cô nương đang nằm sấp ở trên tháp kia, tóc dài uốn lượn ở trên tấm thảm màu tím, một thân đường cong mềm mại đều hiện ra trước mắt hắn. Mà giọng điệu tức giận của nàng, lại làm cho hắn cười rộ lên.

Hắn nói:

- "Lúc này mới hỏi nàng vấn đề này, đúng là đã muộn. Cho dù nàng không suy nghĩ kỹ càng, cũng không còn kịp nữa rồi."

Lâm Triều Anh không nói chuyện, lúc này Hồng Thất Công đang nằm sấp ở trên cửa sổ, đã không chịu đi, lại còn không chịu nói chuyện, chẳng qua là cứ lẳng lặng nhìn phía sau lưng của nàng như vậy.

Vốn Lâm Triều Anh đang nằm sấp có chút sắp không chịu nổi, nàng lại ngồi dậy, cặp mắt sáng trừng hắn,

- " Chàng làm cái gì mà còn không chịu đi?" Không đi nữa nàng sẽ đuổi người.

Hồng Thất Công nói:

- "Ta lập tức đi ngay đây."

Lâm Triều Anh không nói gì, nàng nghiêng đầu nhìn hắn, một bàn tay nâng lên, ngón trỏ nhịn không được chà xát, cạo mũi của hắn.

- "Ta vẫn cảm thấy bộ dạng của chàng không tệ, kỳ thực chàng cũng được tán dương trên giang hồ rất nhiều, khẳng định cũng đã gặp gỡ rất nhiều cô nương không đến nỗi nào đi, chẳng lẽ chàng không thích một ai ư?"

Đụng chạm của nàng làm Hồng Thất Công có chút sững sờ, sau đó hắn hơi nhăn mày, bắt lấy tay nàng, sau đó, rất tự nhiên nắm lấy, không cho nàng tay rút ra ngoài.

- "Đúng là có nhiều cô nương không đến nỗi nào, nhưng ta không muốn suy nghĩ nhiều đến vấn đề giữa nam và nữ này, sau này đến lúc ta nghĩ đến vấn đề này, ta liền thầm nghĩ đến nàng."

Hắn trả lời thật sự bộc trực, trong mắt Lâm Triều Anh mang ý cười nhìn về phía hắn, thanh âm mang theo chế nhạo,

- " Có thật không?"

Hồng Thất Công lúc này có chút quẫn bách, tránh đi tầm mắt của nàng, giống như là đang muốn che giấu điều gì đó, thanh âm có trần thuật:

- "Ta là người trẻ tuổi nhất đảm nhiệm chức vị Bang chủ Cái Bang, lúc mới ngồi lên chức vị này, e sợ sẽ cô phụ nhờ vả của Nhậm bang chủ đã quá cố, một lòng đều dốc sức vào công việc Cái Bang, căn bản là chưa từng đặt tâm tư lên người các cô nương đó. Sau này, khi Cái Bang ổn định, ta cũng không nghĩ đến chuyện thành thân."

- "Vậy tại sao chàng lại nghĩ đến việc cầu thân ta?" Lâm Triều Anh hỏi.Đôi con ngươi đen lóng lánh của Hồng Thất Công lại chuyển tới trên người vị cô nương trước mặt, vẻ mặt nghiêm túc:

- "A Anh, trong lòng ta chỉ có nàng, ta muốn chung sống với nàng, cho nên ta hướng nàng cầu thân." Dừng một chút, hắn còn nói:

- "Nàng là cô nương đầu tiên làm cho ta nghĩ đến việc muốn thành thân."

Ánh trăng nhu hòa như nước chiếu trên mặt đất, gió đêm truyền đến từng trận hương hoa, vào một đêm như vậy, có một nam tử diện mạo tuấn lãng nói ra tâm sự với ngươi, Lâm Triều Anh cảm thấy, bất kỳ nữ nhân nào vào lúc này, trong lòng đều là vui mừng. Nàng tất nhiên cũng sẽ như thế.

Nàng nhìn thấy vẻ mặt thành thật của Hồng Thất Công, lộ ra một chút tươi cười, sau đó hai tay nâng lên, giữ chặt mặt hắn, khuôn mặt mỹ lệ cũng đưa tới gần phía trước, môi đỏ mọng chạm nhẹ lên môi mỏng của hắn.

- "Hồng Thất, chàng cũng là nam nhân đầu tiên mà ta muốn gả." Nàng thích cảm giác ở cùng một chỗ với hắn, có đôi khi hắn sẽ làm nàng cảm thấy không còn gì để nói, nhưng thời gian đó cũng thật thoải mái, không có áp lực.

- "..."

Nghe nói Bang chủ Cái Bang, Hồng Thất muốn thành thân, tin tức này làm người bao nhiêu anh hùng trong giang hồ sợ đến ngây người, người người đều muốn uống rượu mừng của Bang chủ Cái Bang. Nghe nói, ngày thành thân, khách tới cửa chúc mừng nhiều như cá diếc qua sông, ngoài tiểu địa chủ và tá điền bình thường sống ở Dương Châu, còn có những người có danh dự, uy tín trong chốn giang hồ. Tuy nhiên, với người trong giang hồ, Lâm Linh cùng với Lâm Triều Anh đều không để ý làm gì, theo Lâm Triều Anh, nàng đều đã biết mấy người cao nhất trong chốn giang hồ, nên những người khác cảm thấy cũng thường thường mà thôi. Chẳng qua là đệ tử của Cái Bang lại cảm thấy rất mát mặt, bởi vì Bang chủ nhà mình thành thân, nhiều người đến chúc mừng như vậy, đúng là đại sự.

Đối với Lâm Triều Anh mà nói, thành thân cũng không có chuyện gì khó khăn, nàng chỉ không ở cùng Lâm Linh mà thay vào đó là làm bạn với Hồng Thất Công mà thôi, dựa theo tục lệ bái đường, sau đó nhân lúc mọi người đang huyên náo, bị người đưa vào động phòng.

Lúc này, trong phòng chỉ còn lại có hai người nàng với Lâm Linh, người săn sóc tân nương cùng nha hoàn đều ở bên ngoài.

Lâm Linh đánh giá tòa nhà của Hồng Thất Công, sau đó lại xem bài trí tân phòng, cuối cùng vừa lòng, nói,

- "Em còn lo lắng Cái Bang không có tiền, nhà của cô gia sẽ có bộ dáng rách nát không chịu được, hiện giờ xem ra, mặc dù so ra kém nhà của chúng ta, nhưng coi như là không tồi."

Nhất là bài trí trong phòng, tinh xảo mà không phô trương, nhìn sập dài bày biện ở trước cửa sổ, đều giống với phòng của Lâm Triều Anh. Tân cô gia nói, sau này ngài mới cùng tiểu thư nhà nàng nghĩ xem sống ở đâu cũng không muộn, tiểu thư nhà nàng cũng nói, ở đây vài ngày, người cũng muốn trở về ở trong tòa nhà của chính mình, đến lúc đó e rằng tân cô gia cũng phải tới bên kia ở thôi.

Lâm Triều Anh nghe được lời nói của Lâm Linh..., nâng tay muốn gỡ khăn hỉ che trên đầu xuống, lại bị Lâm Linh tinh mắt thấy được, vội vàng ngăn cản.

- "Aiz! Tiểu thư, người đừng chạm vào. Cái này nhất định phải để cô gia đến gỡ ra, bằng không sẽ là điềm xấu."

Lâm Triều Anh không nói gì, nàng nhìn một mảnh đỏ như lửa trước mắt, giọng nói mang vẻ buồn bực:

- "Mũ phượng rất nặng."

Lâm Linh nhịn không được cười rộ lên,

- "Tiểu thư, người cố nhịn một chút, cả đời chỉ có một buổi tối như vậy mà thôi. Bên ngoài có rất nhiều khách khứa đến đây, cô gia nhất định là không thể nào vào đây nhanh như vậy được, người có muốn ăn chút gì đó hoặc đến tháp nghỉ một chút không?"

Lâm Triều Anh đặt hai tay lên bụng, nàng nói:

- "A Linh, lúc ở trên kiệu hoa, ta đã ăn một quả táo, cũng ăn hết toàn bộ Quế Hoa Cao do em làm rồi, thuận tiện còn uống hết ly trà nóng em rót cho nữa, đến giờ mới chưa được một canh giờ, em cảm thấy ta sẽ đói sao?"

Lâm Linh đang muốn nói chuyện, lại nghe thấy một trận tiếng ầm ỹ ở bên ngoài, nghe giống như là mọi người muốn đưa chú rể vào động phòng, lại nghe thấy tiếng nói trầm ổn mang theo ý cười của Vân Trúc Thanh đang hỗ trợ chống đỡ, mời mọi người đến tiền viện tiếp tục uống rượu mừng.

Lâm Linh mím môi cười, nói:

- "Ngày xưa, thấy cô gia có chút không đứng đắn, lại không thể tưởng được cũng sẽ tri kỷ như vậy." Nói vậy cũng là do Hồng Thất Công biết tính tình của tiểu thư nhà nàng, lại lo lắng người phải đội cái mũ phượng nặng trịch kia nên mới sớm tiến vào như vậy.

Ở cửa phòng ngủ của tân nương, nhìn thấy Hồng Thất Công một thân áo hỷ, màu đỏ vui mừng, sửng sốt, lập tức cười rộ lên,

- "A, tân lang đã trở lại!"

Tiếp theo, là một đôi phu thê mới thành thân đang vui vẻ dưới sự chủ trì của bà mối, một lát sau tân lang vén khăn hỷ đội đầu của tân nương lên, một lát sau đó nữa là uống rượu hợp cẩn, một lát lại là ăn quả tứ hỉ, cuối cùng, cuối cùng người săn sóc dâu cùng bọn nha hoàn đều lui xuống, trả lại sự yên lặng cho bọn họ.

Lúc ở tiền viện, Hồng Thất Công bị không ít người chuốc rượu, lúc bước vào phòng ngủ đã có chút cảm giác say, khi nhìn đến bầu không khí vui mừng ở trong phòng, tân nương của hắn cũng ngồi ở trong đó, lại sinh ra vài phần cảm giác không rõ. Lúc hắn kịp phản ứng lại, hắn đã đần độn vui vẻ dưới sự chỉ thị của hỷ nương hoàn thành những chuyện cần thiết.

Chương 43: Bước nhảy vọt thần kỳ!

Edit: Gynnykawai

Beta: Cẩm Băng Đơn

Bóng đêm dần dần chìm xuống, đôi tròng mắt của Lâm Triều Anh nhìn Hồng Thất Công, hỏi:

- "Quả nhiên là say?"

Vốn dĩ Hồng Thất Công vẫn còn có chút sững sờ, theo bản năng ngước mắt lên, dưới ánh nến mờ nhạt, tân nương của hắn mặt mày như họa, hắn bỗng nhiên cảm thấy miệng khô lưỡi nóng, đột nhiên đứng dậy.

Lâm Triều Anh sửng sốt, cũng đứng lên theo.

Tiếp theo, hắn nói:

- "Này, cái kia... A Anh, mũ phượng của nàng rất nặng nhỉ? Ta gọi A Linh tới tháo mũ phượng giúp nàng nhé."

Lâm Triều Anh nghe vậy, giật mình, sau đó ngước mắt nhìn về phía hắn, khóe miệng không khống chế được khẽ nhếch lên. Cũng không biết là bởi vì cảm giác say hay là hắn cảm thấy ngượng ngùng, Hồng Thất Công lúc này cư nhiên mặt đỏ tai hồng, làm cho nàng nhịn không được mà bật cười. Nếu là cảm thấy ngượng ngùng, người nam nhân này sao lại ngây thơ như vậy chứ? Nàng mới là cô nương cơ mà? Người nên ngượng ngùng phải là nàng mới đúng chứ? Hơn nữa, lúc trước hắn ngẫu nhiên cũng sẽ nhịn không được ôm lấy nàng hết ôm rồi lại hôn, mấy chuyện này đôi khi hắn làm cũng bất giác sẽ thẹn thùng, lúc này nàng với hắn đã trở thành vợ chồng, vậy mà hắn lại thẹn thùng vào lúc này?

Nàng nín cười, ngửa đầu hỏi hắn:

- "Vậy còn chàng?"

- "Hả?"

Nàng lúc này cười ra tiếng, hỏi:

- "A Linh tới giúp ta tháo mũ phượng xuống, vậy còn chàng?"

Hồng Thất Công nhìn miệng cười của nàng, ho nhẹ một tiếng, nói:

- "Trên người ta toàn là mùi rượu, ta đi ra ngoài viện tẩy sạch." Nói xong, sau đó hắn có chút chật vật, bỏ chạy thục mạng.

Lâm Triều Anh nhìn chấm nhỏ biến mất trước cửa phòng ngủ, nhịn không được lại cười rộ lên. Tuy rằng ngay từ đầu nàng cũng không nghĩ đến sẽ có một ngày cùng Hồng Thất Công sẽ như thế này, nhưng hiện giờ như vậy, nghĩ đến cuộc sống sau này cũng sẽ không buồn chán đâu.

Lúc Hồng Thất Công tắm rửa xong trở về, Lâm Triều Anh đã thay giá y xuống, mặc vào bộ váy ngắn thanh nhã, quần áo màu xanh biếc như hồ nước, tóc dài, đen nhánh như thác nước nghiêng xuống, xõa tới mông của nàng, có một vài sợi xõa ra ở phía trước, dịu ngoan buông xuống trước bộ ngực của nàng. Không phô trương như trước kia, mang theo vẻ thanh tao lịch sự, trong lúc vô ý lại toát ra phong tình.

Hồng Thất Công ổn định lại hơi thở, đi tới.

Lâm Triều Anh nhìn bộ dáng có chút cứng ngắc của hắn, cười hỏi:

- "Đây là lần đầu tiên ta mặc màu này, chàng cảm thấy thế nào?"

Hắn đến gần nàng, hương thơm mát lạnh này càng nồng đậm, hắn nói với vẻ nghiêm túc, nói:

- "Rất đẹp mắt."

Dứt lời, đột nhiên chỗ da sau gáy nóng đến phỏng tay, chắc là đã đỏ bừng.

Đêm động phòng hoa chúc là thế nào? Vấn đề này Hồng Thất Công đương nhiên là hiểu rõ, nhưng mà! Không có kinh nghiệm thực, làm sao đây? Hắn nhìn cô nương trước mắt, bình thường nhìn thấy nàng giương nanh múa vuốt, thế nhưng sao vừa thấy, đột nhiên cảm giác được nàng nũng nịu giống như vừa chạm vào sẽ vỡ tan tành, làm thế nào đây? Hơn nữa, hắn chỉ nhìn nàng như vậy, mà máu cả người đã sôi lên, làm sao đây? Bây giờ, đầu hắn không chịu sự khống chế, xuất hiện các loại hình ảnh, tưởng tượng xem nên làm sao để thật thô lỗ mà đẩy ngã nàng? Nhưng mà nếu thô lỗ sẽ làm đau nàng, làm sao đây?

Một loạt câu hỏi ‘làm sao đây’ làm Hồng Thất Công đứng chôn chân tại chỗ, không biết nên làm gì...

Lâm Triều Anh thấy tư thế hắn có chút cứng ngắc, đứng im tại chỗ, nhịn không được tiến lên, đã thấy hắn lui về phía sau một bước. Nàng trừng mắt nhìn, đây là tình huống gì vậy? Vì thế nàng lại tiến lên một bước, nhưng Hồng Thất Công vẫn lại lui một bước.

Lâm Triều Anh ngước mắt, cặp mắt sáng nhìn hắn,

- "Chàng làm cái gì vậy?"

- "Ta, ta, ta không làm cái gì hết!"

Hồng Thất Công lớn tiếng trả lời, nhằm che giấu các loại xúc động, mơ màng trong lòng mình, đương nhiên, còn có cả sự khẩn trương.

- "Ta là ác quỷ hay sao? Ta lại gần chàng một bước, chàng lại rời xa ta một bước."

Lâm Triều Anh buồn cười, nói.

Hồng Thất Công trố mắt, nhanh chóng phủ nhận, tránh gây hiểu lầm,

- "Nàng tất nhiên không phải là ác quỷ!"

Nàng là thê tử của hắn, nâng niu trong lòng bàn tay còn sợ làm đau nàng, sao có thể là ác quỷ được?!

- "Vậy tại sao chàng lại luôn lùi về sau?"

Lâm Triều Anh cứ tiến lên một bước, Hồng Thất Công lại lùi về sau một bước, sau đó "bộp" một tiếng, lưng hắn đập vào cửa.

Lâm Triều Anh dở khóc dở cười đối với tình huống trước mắt này, cái này thực giống như là tình cảnh ‘ác bá cưỡng bức dân nữ’, chẳng qua là nàng là ‘ác bá’, còn Hồng Thất Công là ‘dân nữ’.

Hồng Thất Công thấy Lâm Triều Anh còn muốn tiếp tục đi tới phía của hắn, nhịn không được đưa tay ra ngăn cản,

- "Không, không, không! A Anh, trước tiên nàng đừng tới đây!"

Lâm Triều Anh lúc này mới dừng bước, nghiêng đầu nhìn về phía hắn, buồn cười, nói:

- "Thật ra, chàng không cần sợ hãi." Lời vừa nói ra, nàng liền không nhịn được đen mặt (-_-!!). Nàng cảm thấy, trong lúc này, vai diễn của hai người đã bị đổi cho nhau..

Hồng Thất Công đau đầu ngẩng lên, tay nâng trán, có chút xấu hổ:

- "Ta không có sợ."- "Vậy chàng làm cái gì mà cứ phải cách xa ta như vậy?" Rõ ràng là đang khẩn trương, khẩn trương thì cứ thừa nhận đi, nàng thề là nàng sẽ không cười hắn! Nhưng mà khóe miệng lại nhịn không được mà giơ lên.

- "Ta sợ nàng dựa vào ta quá gần, làm ta quá nóng vội, sau đó nhào tới làm hỏng nàng." Hồng Thất Công thật sự là nói trắng ra.

... Nhào tới... Làm hỏng?

... Làm hỏng?

Vốn dĩ trên mặt Lâm Triều Anh đầy ý cười, sau khi nghe vậy, khóe miệng chợt cứng đờ, vốn địa vị cường thế giờ lập tức nghịch chuyển. Bởi vì Lâm Triều Anh nghe được câu nói kia của Hồng Thất Công, trên mặt giống như đột nhiên không khống chế đươc mà lập tức đỏ mặt...

Hồng Thất Công không chú ý đến phản ứng của Lâm Triều Anh, chỉ lo không ngừng hít sâu, miễn cưỡng chấn tĩnh lại máu đang sôi lên trong người, sau đó nâng chân đi về hướng nàng, còn không ngừng dặn dò bản thân ngàn vạn đừng xúc động.

Nhưng lúc hắn đi đến trước mặt Lâm Triều Anh, lúc mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm, hắn phát hiện cô nương trước mắt này vẫn luôn cúi đầu, sau đó nàng không thèm nhìn hắn, quay đầu đi về phía bàn tròn, lấy ra ấm trà, rót luôn mấy ly trà.

Hồng Thất Công có chút nghi ngời, đi đến, cúi đầu, khuôn mặt tuấn tú áp sát vào nàng,

- "A Anh, nàng khát như vậy sao?"

Giọng nói của hắn lại làm Lâm Triều Anh nghĩ tới mấy câu hắn vừa nói lúc nãy kia, nàng vốn không nghĩ tới mấy hình ảnh có tính hạn chế này! Đều do hắn, không lý do nói cái gì mà nhào tới làm hỏng?! Trong lòng Lâm Triều Anh thật kỳ quái, lại có chút xấu hổ, trợn mắt nhìn hắn,

- "Ta khát đấy, không được sao?!"

Môi đỏ mọng bị nước trà làm cho ướt át, vừa mỉm cười nói vừa trừng, giống như giận dữ lại không phải giận dữ, Hồng Thất Công cảm thấy lòng tham của hắn xao xuyến, sau đó hắn nhớ tới xúc cảm mềm mại của đôi môi như cánh hoa này. Khi hắn chơi xấu, quấn quít lấy nàng, có đôi khi hắn sẽ trộm hương, hôn đôi môi cánh hoa này, nhẹ nhàng mút vào, sau đó kiên nhẫn dụ dỗ nàng, sau đó nàng sẽ nghênh hợp với hắn, cái lưỡi mềm mại, nóng ẩm này sẽ dây dưa, quấn quýt với lưỡi của hắn...

Nghĩ như vậy, hắn cảm giác mình cũng rất khát... Ban đầu miệng khô lưỡi nóng, lúc này càng mãnh liệt. Thanh âm hắn có chút khàn khàn, hỏi:

- "Ta cũng khát như vậy, làm sao đây? Nàng giúp ta rót một chén, được chứ?"

Lâm Triều Anh nghe thanh âm khàn khàn của, cắn cắn môi, nhét ly trà không vào tay hắn, thanh âm có chút kỳ quái,

- "Chàng tự rót đi."

Nhưng mà nam nhân này, nắm cả tay nàng lẫn ly trà, làm cho nàng không sao rút tay ra được.

- "A Anh..." bàn tay to lớn, ấm áp của nam nhân nắm lấy tay của nàng.

Nàng giương mắt nhìn về phía hắn, vừa nhìn một cái, đã thấy đôi mắt có chứa tình dục bên trong.

Trên mặt hắn mang theo tươi cười, nhưng con ngươi lại nóng rực không thôi, hắn nắm lấy tay nàng, kéo nàng đến bên cạnh hắn.

- "Trong lòng ta thật vui sướng, nhưng ta sợ ta sẽ khống chế không tốt, không cẩn thận làm nàng bị thương." Hơi ngừng một chút, giọng điệu của hắn lại có chút quẫn bách, nhưng lại cố giữ vững vẻ tự nhiên,

- "Nàng cũng biết, ngày thường ta và huynh đệ trong bang tay chân đều vụng về..."

Hồng Thất Công vẫn chưa nói xong, Lâm Triều Anh bật cười "Xì" một tiếng. Nàng cắn môi, ngước mắt nhìn về phía hắn, trên mặt một mảnh đỏ ửng, giọng nói mang vẻ hờn dỗi,

- "Hồng Thất, có phải là chàng đã suy nghĩ quá nhiều rồi không?"

Hồng Thất Công đón nhận ánh mắt giận giữ của nàng, lại nghe đến lời của nàng, đầu óc "Oanh" một tiếng, A Anh cũng đã nói hắn suy nghĩ quá nhiều, hắn cảm thấy, nếu lúc này bản thân lại vẫn nhìn trước ngó sau nữa, thì hắn sẽ không phải là nam nhân nữa. Vì thế hắn buông nàng ra, sau đó cầm lấy ly trà trong tay nàng, rót một ly trà uống hết, rồi đặt ly trà lên trên mặt bàn.

Lâm Triều Anh bị cử động của hắn làm cho sững sờ, đây là tình huống gì? Sau đó nhân lúc nàng vẫn chưa hoàn hồn, nàng đã bị hắn ôm lấy, mũi chân không chạm mặt đất, đôi mắt trợn tròn đối diện với con ngươi long lanh, đen nhánh của hắn.- "Ừ, đúng là ta đã suy nghĩ quá nhiều." Giọng nói của hắn thật khàn khàn, hơi thở quấn quýt với nàng, giao nhau, mờ ám lại thân mật.

Nếu là bình thường suy nghĩ của hắn mà như thế, Lâm Triều Anh nhất định sẽ chết cười, nhưng mà bây giờ nàng không cười nổi, bởi vì đôi mắt hắn giống như là bị mực nhuộm đẫm, con ngươi trở nên mênh mông, giống như mặt biển, yên tĩnh lại sâu thẳm, nhìn như bình tĩnh, nhưng ngụy trang dưới vẻ bình tĩnh ấy, chính cùng chờ đợi cơ hội cắn nuốt gì đó ở trên biển khơi.

- "Chàng..." Nàng còn chưa nói hết, đã bị đôi môi nam nhân ngăn cản đành phải nuốt trở về.

Môi lưỡi quấn giao, rồi sau đó tách ra, hắn bế ngang nàng lên, bước về phía giường lớn, đặt nàng lên cái chăn mềm mại, sau đó hắn áp lên trên nàng.

Hai tay hắn chống ở bên cạnh người nàng, trán hắn áp lên trán nàng, mang theo thanh âm khàn khàn không thôi:

- "Đây là lần đầu tiên ta gần nàng như vậy."

Lâm Triều Anh nằm ở trên tấm chăn, nhìn lên nam nhân ở trên thân thể mình, lộ ra một nụ cười, sau đó bàn tay trắng nõn nâng lên, ôm lấy cổ của hắn.

Nàng cười đến xinh đẹp, mị hoặc không thôi, nàng nâng thân thể lên chút, chóp mũi cọ xát mũi hắn,

- "Sau này chúng ta sẽ còn có rất nhiều lần đầu tiên."

Lần đầu tiên, thân thể không mảnh vải ôm nhau, ngốc nghếch và ngây ngô thăm dò bí mật của thân thể đối phương; lần đầu tiên, hoàn toàn thả lỏng bản thân, hai tay để lên bả vai của nam nhân, cảm nhận sự xâm nhập và giữ lấy của hắn; lần đầu tiên, ở dưới thân thể của nam nhân hưởng thụ cảm giác đau đớn cùng vui vẻ, đi theo hắn tiến hành hành động nguyên thủy nhất giữa nam và nữ... Bọn họ quả nhiên là có rất nhiều lần đầu tiên, sau đó, những ngày ở chung cùng nhau cũng dần trôi đi, tuy rằng, đôi khi có chút náo loạn, cãi vã nhưng thực sự vui vẻ. Nhớ lại mấy ngày lúc đó, đều chỉ có một bóng dáng nhàn nhạt, nhưng mà trong lòng cảm thấy thật thỏa mãn.

Từ trong giấc mở tỉnh lại, bỗng nhiên cảm giác có người khẽ liếm lấy môi của nàng, Lâm Triều Anh mơ mơ hồ hồ mở mắt, chỉ thấy Hồng Thất Công mang nụ cười trên khuôn mặt tuấn tú, xuất hiện trước mắt.

Nàng sửng sốt, đối diện quá gần với hắn. Bọn họ thành thân đã ba năm, sau khi thành thân, nàng ngẫu nhiên sẽ ở trạch viện của hắn, nhưng đại đa số thời gian đều là ở trong trạch viện của chính mình, bởi vì Hồng Thất Công thường xuyên vì công việc của Cái Bang mà bôn ba, hành tẩu ở bên ngoài. Lần này hắn rời khỏi Dương Châu đã hai tháng, hôm qua, Vân quản sự còn nói, chắc là nửa tháng sau hắn mới về, sao bây giờ đã trở lại rồi?

- "Chàng đã trở lại?" Ánh mắt của nàng có chút mê man, mông lung, thanh âm mang theo giọng mũi đầy luời nhác.

Hắn cười nhẹ, thâm thúy trong mắt giống như là thiêu đốt lên thành hai ngọn lửa nhỏ,

- "Nhớ nàng, cho nên nhanh chóng quay trở về." Dứt lời, nụ hôn lập tức hạ xuống. Nụ hôn của hắn luôn lớn mật lại trực tiếp, bá đạo lại kịch liệt. Làm vợ chồng ba năm, hắn luôn biết phải làm như thế nào để nàng động tình.

Lúc mới vừa vào phòng ngủ, đã nhìn thấy nàng cầm trong tay một quyển sách dựa ở trên giường, ánh mắt nhắm lại, giống như là đang ngủ. Bộ dạng mỹ lệ lại an tường như vậy, làm cho trái tim hắn xôn xao, hai tháng ẩn nhẫn lập tức bị khơi dậy.

Ba năm có thể thay đổi rất nhiều chuyện, đã tìm được Dương Thiết Tâm, vì báo ân, hắn đi theo Vân Trúc Thanh, vì Lâm Triều Anh làm việc; Dương Khang - Quách Tĩnh đã đến lúc có thể bắt đầu luyện võ; Mai Siêu Phong cùng đại đệ tử Lục Thừa Phong của Hoàng Dược Sư đã đính hôn, nghe nói trong năm nay sẽ thành thân; Lý Mạc Sầu dưới sự chỉ đạo của Lâm Linh đã bắt đầu tu luyện võ công nhập môn của phái Cổ Mộ. Mà nàng, nữ tử lúc này bị hắn ôm vào trong ngực, tính cách vẫn trước sau như một, vừa bá đạo vừa kiêu ngạo, nhưng càng kiều mị, làm cho hắn không tự chủ được trầm mê trong đó. Đã quên nói, năm trước lúc vợ chồng bọn họ đến đảo Đào Hoa, Tiểu Hoàng Dung thập phần thích Lâm Triều Anh, Lâm Triều Anh nhất thời hứng thú, bảo Phùng Hành để nàng nhận Hoàng Dung làm đệ tử bế môn (cuối cùng), về sau sẽ không bao giờ thu đồ đệ nữa.

Nam nhân thân hình cao lớn đè nàng ở trên giường, hai tay qua lại vỗ về đường cong mê người trên người nàng, rồi sau đó, một tay hắn theo vạt áo trước ngực xâm nhập vào, một tay kia thăm dò vào trong váy của nàng. Cô gái trước mắt, ánh mắt nhắm lại, thuận theo ngẩng đầu. Đường cong hoàn mỹ giữa cằm và cổ hình thành nên độ cong xinh đẹp nhất trên đời, nam nhân thấy thế, tia sáng trong mắt càng sâu, hắn cúi gằm mặt, hôn mút lên cổ nàng.

Hai tay Lâm Triều Anh vẫn đặt ở cổ của hắn, chân thon dài cũng quấn lấy cái hông khỏe khoắn của hắn.

Ý thức được động tác của nàng, nam nhân nâng đầu đang gục ở cổ nàng lên, đã thấy trên mặt nàng có sắc thái mị hoặc, ánh mắt quyến rũ. Nàng hướng hắn lộ ra một nụ cười xinh đẹp đến quá phận, sau đó hơi nâng người dậy, ở cạnh môi hắn nhả ra hơi thở như hoa lan:

- "Ta cũng rất nhớ chàng."

Vốn cũng bởi vì khát vọng mà đau đớn, lúc này nghe được lời của nàng, tình dục càng thêm như lửa cháy lan ra đồng cỏ, khó có thể khắc chế.

Hắn trực tiếp đè lên, thậm chí còn không kịp cởi hết quần áo trên người của cả hai ra, chỉ vén váy của nàng lên, cởi quần lót ra, nháy mắt tiến vào, hắn giống như đang vùi mình vào nơi nóng ẩm, mềm mại kia của nàng, cùng nàng gắn bó thành một thể.

Những lúc hai người hoan ái, cho tới bây giờ, nàng cũng đều vui vẻ phối hợp, thậm chí có lúc nàng sẽ rất không nghe lời, ghé vào trên người hắn, muốn hắn giao ra quyền khống chế. Ví dụ như lúc này, nàng cưỡi ở trên người hắn, trên trán có một lớp mồ hôi, môi đỏ mọng bị hôn đến sưng đỏ, quần áo không chỉnh tề, bả vai tuyết trắng lõa lồ gợi lên dục vọng. Nhưng mỗi lần, đến cuối cùng nàng sẽ mệt đến không muốn động.

Lâm Triều Anh cưỡi ở trên người hắn, mỗi khi làm động tác này, nàng đều có một loại cảm giác như khống chế được người nam nhân này, làm cho đáy lòng nàng có khoái cảm không thôi. Nàng có thể cảm giác được bàn tay to lớn, nóng rực của hắn đặt ở phần eo của nàng, hắn sẽ vì từng cái qua lại, nhấp nhô của nàng mà thở gấp không thôi, có đôi khi hắn cũng sẽ nắm chặt, khống chế eo của nàng, sức lực này, lớn đến nỗi giống như là muốn bóp nát nàng vậy... Mỗi lần như vậy, hắn đều giống như không thể khống chế được, mà nàng nhìn thấy bộ dạng này của hắn, trong lòng sẽ cảm thấy thật thích, thật kiêu ngạo. Nàng thích xem bộ dáng hắn vì nàng mà không khống chế được.

Cuối cùng, nàng mệt đến không muốn động, cả người ghé vào trên người hắn, cắn một nhát vào cằm của hắn. Giọng kiều mị, mang vẻ mệnh lệnh, nói:

- "Ta không muốn động, đổi cho chàng đến động."

Hồng Thất Công cười nhẹ ở bên tai nàng, một trận trời xoay đất chuyển, hai người thay đổi vị trí.

- "Nhanh như vậy đã không còn khí lực rồi hả? Không quan hệ, thể lực của phu quân của nàng tốt hơn nàng nhiều lắm." Hắn vùi đầu ở trên cổ nàng, mạnh mẽ tiến lên.

Nghe được giọng nói giễu cợt của hắn, cánh tay đang để trên bả vai hắn không chút lưu tình, để lại ở trên mặt da thịt một vết cào dài, màu hồng nhạt,

- "Chàng thật đáng ghét!"

Nam nhân ‘hừ’ một tiếng, nhưng mà động tác lại càng ngày càng hung mãnh,

- "Có đáng ghét đi nữa cũng là trượng phu của nàng. A Anh... Chúng ta sinh một đứa bé đi, nghe nói tên Hoàng Dược Sư kia, lại cùng phu nhân của hắn có được một đôi Long Phượng Thai."

Lâm Triều Anh bị hắn làm cho thở dốc liên tục, từng đợt rồi lại từng đợt khoái cảm làm cho nàng không rảnh để ứng đối lại.

Hồng Thất Công nhìn bộ dáng đắm chìm trong biển dục vọng của nàng, nhịn không được cúi gằm mặt xuống hôn lên miệng của nàng. Mỗi lần hai người khoái hoạt, hắn đều cảm thấy bộ dáng này của nàng, có thể giết chết hắn.

- "A Anh, chúng ta sinh một đứa bé, nhé?" Hắn thả chậm tốc độ, chậm rãi ma sát nàng.

Lâm Triều Anh bị hắn tận lực thả chậm tiết tấu trở lên có chút khó chịu, nàng có chút bất mãn nhìn hắn,

- "Sinh thì sinh a~, chàng nhanh chút." Nói xong, thân thể rướn lên trên, cùng với thân thể hắn càng thêm dán sát.

Nam nhân nghe vậy, nở nụ cười. Tay ôm lấy đùi nàng, làm hai chân của nàng càng mở rộng sang hai bên trái phải. Hắn hôn nàng, một mặt cười đến thỏa mãn,

- "Chúng ta đây cũng sinh một đứa bé." Dứt lời, liền bắt đầu một loạt tiến công như mưa rền gió dữ, cùng nàng chìm nổi trên biển dục vọng...

Chương 44: Cố nhân mất

Edit: Gynnykawai

Beta: Cẩm Băng Đơn

Hơi ngừng lại, Lâm Triều Anh nằm nghiêng ở trên giường, thần trí chậm rãi quay lại. Nam nhân phía sau đã rời khỏi, nhưng hai tay vẫn cứ ôm chặt eo nàng, lông ngực rắn chắc dán sát sau lưng của nàng.

Đầu nàng dựa về sau, tay qua lại nhẹ vỗ về cánh tay quấn bên hông nàng,

- "Chàng đã về qua Cái Bang chưa?"

Khuôn mặt tuấn tú của nam nhân có chút nóng lên dán sát vào gương mặt nàng, sau đó quay mặt nàng lại, lại hôn một cái,

- "Chưa đi qua, mấy người Lỗ Trưởng lão còn phải mấy ngày nữa mới có thể trở về, chờ bọn họ trở lại, ta lại quay về Cái Bang."

Lâm Triều Anh sửng sốt, xoay người, đối diện với hắn, chống lại cặp con ngươi như nước kia của hắn,

- "Một mình chàng vội vã trở về sao?"

Nam nhân này so với ba năm trước, đứng đắn lên không ít, cũng trầm ổn hơn không ít, nhưng ở trước mặt nàng vẫn cứ giống một đưa trẻ to xác. Hắn lộ ra hai hàng răng trắng đối với nàng,

- "Bọn họ đi chậm rì rì, ta đang vội, liền tự mình về trước."

Dời cánh tay đang khoác lên trên cánh tay hắn đi, sau đó nàng đưa tay đến trước mặt hắn, hai tay nâng khuôn mặt nam nhân lên, nàng cau mày, một dạng ghét bỏ,

- "Chàng đen, lại hơi gầy. Hồng Thất, ta phát hiện chàng càng ngày càng xấu rồi!"

- "..."

Hồng Thất Công trừng nàng, tay vốn ôm eo nàng nàng lại càng ôm chặt hơn.

Lâm Triều Anh trừng mắt lại hắn, sau đó nói:

- "Nếu chàng còn dám xấu thêm một chút, gầy thêm một chút, ta sẽ không cần chàng nữa!"

Hồng Thất Công không nói gì, bỗng nhiên, hắn giống như là nghĩ đến cái gì đó,

- "Nàng không quan tâm ta?"

Nói xong, một bàn tay chuyển đến đến bụng của nàng, sau đó dừng lại, hắn cười rộ lên, khóe mắt đều lộ ra mấy nếp nhăn, nhưng mà điều này không tổn hao gì đến vẻ đẹp trai của hắn, ngược lại, lại tăng thêm vài phần hấp dẫn.

Hắn áp sát vào vành tai của nàng, nói như tên trộm:

- "A Anh, nói không chừng... Nơi này của nàng đã có đứa bé của chúng ta rồi, nàng nhẫn tâm để con của chúng ta vừa sinh ra đã không có cha sao?"

Lâm Triều Anh nghĩ đến lúc nãy, khi hai người đến cao trào, hắn cũng không có bắn ra bên ngoài như mọi khi... Hắn vừa mới nói muốn có một đứa bé, mà nàng cũng không phản đối. Thời điểm vừa thành thân, Hồng Thất Công hỏi qua nàng có thích trẻ con hay không, nàng nói không phải là rất thích, hơn nữa nàng cảm thấy trong nhà có nhiều đứa nhỏ lắm rồi, đôi khi tranh cãi ầm ĩ đến mức làm cho nàng cảm giác như chưa bao giờ được thanh tĩnh. Lúc trước, nàng không chọn lầm người, Hồng Thất Công đối với nàng tốt lắm, vì một câu nói đơn giản của nàng, chỉ vì khi đó biết nàng cũng không phải là rất muốn đứa nhỏ, sau này, lúc hai người hoan ái, hắn đều động chút tay chân.

Nhưng hiện thời hai người đã thành thân ba năm, người nam nhân trước mắt này cũng sắp sửa ba mươi, nếu là người khác, đã sớm làm cha rồi, mà cũng làm khó hắn, luôn luôn nhân nhượng nàng, mọi chuyện lấy ý nguyện của nàng làm chủ.

Nghe được lời nói của Hồng Thất Công..., lòng Lâm Triều Anh mềm nhũn, mỉm cười, lười nhác nói:

- "Liệu có nhanh như vậy không?"

Hồng Thất Công nghe vậy, nhìn nàng một cái, sau đó lập tức xoay người, lại đè nàng ở dưới thân, hôn lên mặt nàng, liếm lung tung,

- "Không nhanh như vậy sao? Ta đây lại chăm chỉ một chút? Được không?"

Lâm Triều Anh đưa tay ngăn lại môi, lưỡi của hắn,

- "Ta mệt mỏi, chàng lại dính vào nữa, ta sẽ đá chàng xuống dưới."

Hơn nữa, vẻ mặt hắn phong trần mệt mỏi, cũng nên nghỉ ngơi.

Hắn kéo tay nàng xuống, đặt bên môi, hôn nhẹ,

- "Thể lực nàng càng ngày càng không tốt rồi, tuy nhiên là không có gì, ta đã trở về, hãy theo ta luyện tập thể lực nhiều một chút, được không?"

Lâm Triều Anh vừa bực mình vừa buồn cười, rất muốn dùng lời nói mới rồi để thay đổi thực tiễn, nhưng lại không bỏ qua được, do dự một chút, nàng không đá hắn. Nàng nói:

- "Không phải là dự tính khoảng nửa tháng nữa mới trở về à?"

Hồng Thất Công nói:

- "Ngày mai là đêm Thất Tịch."

Đêm Thất Tịch là ngày hội dân gian, theo truyền thuyết, Ngưu Lang - Chức Nữ sẽ gặp nhau vào ngày này, đây là ngày hội của nam nữ có tình trong thiên hạ. Trước kia, lúc hắn chưa thành thân, ngày hội gì cũng không quá quan tâm, để ý, nhưng mà sau khi thành thân, giống như là bởi vì có nàng, cho nên mỗi một ngày hội cũng trở nên quan trọng hơn, muốn cùng nàng, cùng nhau trải qua.
Lâm Triều Anh sửng sốt,

- "Chàng gấp gáp trở về là vì muốn trải qua đêm Thất Tịch với ta?"

Đây chính là nguyên nhân làm hắn mấy ngày liên tục chạy về, biến chính mình thành bộ dạng vừa gầy, vừa đen?

- "Không được sao?" Hắn lộ ra một cái tươi cười sang sảng.

Lâm Triều Anh nhìn chằm chằm nụ cười của hắn, trong lòng có chút như mềm nhũn ra, nhưng lại nhịn không được nâng tay lên dùng sức nhéo mũi hắn, giọng có chút kiêu ngạo, nói:

- "Về sau không cho chàng làm như vậy, ta là nói thật, nếu chàng lại xấu và đen thêm một chút, ta sẽ thật sự không cần chàng nữa!" Lúc còn trẻ luôn ỷ vào việc có năng lực, nên dùng thể lực đều cạn kiệt rồi, cho dù là người luyện võ, cũng phải trả giá thật nhiều. Nàng cùng Hồng Thất Công không trải qua tình cảm mãnh liệt sâu sắc nào, nhưng mà cuộc sống như vậy, nàng rất hài lòng. Tình cảm mãnh liệt khắc cốt ghi tâm, nhưng ai có thể nói, nhè nhẹ như nước chảy đá mòn, không được sao?

Nàng hi vọng, có thể nhìn bọn họ luôn luôn tiếp tục như vậy, có thể... Luôn luôn ở cùng nhau như vậy.

Cặp mắt đen như mực của Hồng Thất Công khóa chặt ở trên mặt nàng, hắn cảm thấy Lâm Triều Anh như vậy thật đáng yêu, vì thế cứng rắn hôn lên, bốn tay tám chân cuốn lấy nàng, đến khi hơi thở của hai người có chút hỗn loạn mới ngừng lại được, hắn vùi đầu ở trên cổ nàng, có chút không cam lòng lẩm bẩm,

- "Vì để tránh cho ta sẽ trở thành vị Bang chủ đầu tiên của Cái Bang vì mê luyến nữ sắc mà chết ở trên giường, nàng vẫn là đá ta xuống rồi hãy ngủ." Bằng không, hắn cứ gần sát nàng như vậy, khẳng định lại muốn ăn sạch nàng lần nữa. Lực ảnh hưởng của nàng đối với hắn, từ trước đến nay đều không thể xem nhẹ.

- "..." Lâm Triều Anh không nói gì.

Hắn thấy nàng không nhúc nhích, nhịn không được lè lưỡi liếm cổ của nàng, sau đó mút vào. Cổ truyền đến một trận cảm giác tê dại, cơ hồ làm Lâm Triều Anh nhịn không được mà rên ra tiếng, bàn tay của hắn lại bắt đầu không an phận... Lúc này, nàng rốt cục không còn do dự.

Một tiếng "Bịch" vang lên, ai kia thật sự là bị đá xuống giường. Tiếp theo, thanh âm nam nhân có chút ai oán vang lên,

- "A Anh, nàng đá quá mạnh..."

- "..."

Từ khi Hồng Thất Công nói Quách Tĩnh và Dương Khang đã đến thời điểm bắt đầu luyện võ, Lâm Triều Anh liền bắt đầu dạy Dương Khang phương pháp thổ nạp Dương Khang trời sinh tính thông minh, cũng dễ dàng dạy dỗ. Ngày hôm đó, sau khi nàng dạy Dương Khang thổ nạp, đang muốn rời đi, Dương Khang lại kéo lấy tay áo của nàng.

(Cẩm Băng Đơn: Thổ nạp là phương pháp luyện công, thanh lọc khí độc, phùng to bụng í sau đó thở ra để loại trừ khí độc, ngoài ra còn có tác dụng tốt cho lục phủ ngũ tạng)

Lâm Triều Anh cúi mặt, nhìn cái đầu nhỏ nhỏ lùn lùn của Dương Khang,

- "Làm sao vậy?"

- "Sư phụ, sư tỷ nói con có tiểu sư muội. Nhưng mà tại sao tiểu sư muội còn chưa tới luyện võ cùng với con? Hơn nữa con cũng chưa từng thấy qua nàng." Dương Khang nói đến là việc năm trước Lâm Triều Anh thu nhận Hoàng Dung.

Lâm Triều Anh nhướng mày,

- "Con muốn thấy nàng sao?"

Dương Khang gật đầu, nói:
- "Con muốn tiểu sư muội theo con chơi đùa."

- "Không có người chơi đùa cùng con sao? Ca ca Quách Tĩnh của con, còn có Mạc Sầu, bọn họ không phải đều ở cùng con chơi đùa sao?" Nếu lại tới thêm một vị Hoàng Dung đã bị Hoàng Dược Sư cưng chiều vô pháp vô thiên nữa, Lâm Triều Anh cảm thấy viện này sẽ bị lật đổ mất. Nhưng Hoàng Dung cũng không phải nói đến là đến, nàng có cha của mình dạy, muốn học loại võ công gì còn không phải là dễ dàng sao, các môn tuyệt học của Hoàng Dược Sư đều là thứ người trong giang hồ tha thiết ước mơ. Nói thật, khi đó Hoàng Dược Sư cư nhiên đồng ý để Hoàng Dung ra nhập phái Cổ Mộ, làm cho nàng hết sức kinh ngạc.

Dương Khang bĩu môi, nói:

- "Ca ca Quách Tĩnh mỗi ngày đều luyện võ công do sư trượng dạy, chơi chẳng vui gì; sư điệt Mạc Sầu mỗi ngày đều muốn véo mặt của con, bây giờ sư tỷ lại dạy nàng một ít võ công, con bị nàng véo đến đau cả mặt cũng không bắt được nàng."

Lâm Triều Anh nhịn không được nâng tay gõ trán của hắn một cái,

- "Ta cũng có dạy võ công cho con, nếu nửa năm sau Mạc Sầu vẫn nhéo mặt con, con tránh không được, thì đừng tới gặp ta."

Thích chơi không phải là chuyện xấu, nhưng mà vì chơi, mà quên chính sự, khó mà làm được.

Dương Khang gãi đầu, đôi mắt đen láy lúc này nhìn nàng, không có được đáp án sẽ không bỏ qua:

- "Sư phụ, sư muội này của con lúc nào sẽ đến?"

Lâm Triều Anh trầm ngâm một chút, sau đó nói:

- "Chắc là... Chờ đến lúc con cao đến như vậy đi." Nói xong, nàng khoa tay múa chân độ cao mà một đứa bé gần mười tuổi nên có.

Dương Khang nhìn độ cao mà trước mắt hắn chỉ có thể hi vọng mà không có được kia, yên lặng không nói gì, đây chẳng phải là muốn hắn còn tiếp tục bị sư điệt Mạc Sầu bắt nạt hay sao? Mạc Sầu sư điệt lần nào cũng ỷ vào võ công tốt hơn so với hắn, người cao hơn hắn một chút, chạy nhanh hơn hắn chút, thường xuyên ức hiếp hắn. Hắn còn tưởng rằng tiểu sư muội đến đây, hắn có thể thoát khỏi biển khổ rồi cơ.

Lâm Triều Anh nhìn bộ dạng của Dương Khang, nhìn đứa nhỏ cứ đa tâm suy nghĩ như vậy. Nàng nhịn không được bật cười, nói:

- "Nếu con không muốn bị Mạc Sầu khi dễ, phải chăm chỉ luyện công. Chờ võ công của con đủ cao rồi, con hãy bắt nạt lại nàng."

Dừng một chút, nàng vừa cười, vừa nói:

- "Con yên tâm, con là sư thúc nàng là sư điệt, chờ võ công của con cao hơn nàng, con còn có thể dùng bối phận chèn ép, bắt nạt nàng. Cùng lắm là, nếu đến lúc đó, nàng đến trước mặt ta tố cáo, ta mở một con mắt nhắm một con mắt."

- "..." Dương Khang nhìn Lâm Triều Anh cười đến hết sức xinh đẹp, không nói gì.

Lâm Triều Anh thấy khuôn mặt đứa trẻ khẽ vo thành một nắm, lại cảm thấy rất tốt để chơi đùa, thời điểm đang muốn lại dạy dỗ hắn chút ý tưởng gì đó, bỗng nhiên một loạt tiếng bước chân truyền đến, tiếp theo là giọng nói của Lâm Linh vang lên,

- "Phu nhân, cô gia mới từ Cái Bang trở về, hiện tại ở trong viện, kêu người trở về."

Hồng Thất Công trở về từ Cái Bang, sắc mặt ngưng trọng, cả người ngồi ở đình hóng mát trong viện, thấy Lâm Triều Anh bước vào trong viện, trong mắt thoáng qua vài phần thần sắc phức tạp.

Lâm Triều Anh đi qua, thấy trên mặt hắn có thần sắc khác thường, cũng không khỏi hơi sững sờ,

- "Chàng làm sao vậy? Hay là Cái Bang xảy ra chuyện lớn gì sao?"

Hồng Thất Công lắc đầu, sau đó nâng tay lôi kéo tay nàng, để nàng ngồi lên trên người, hắn nói:

- "A Anh, Vương chân nhân qua đời."

Chuyện Vương Trùng Dương qua đời làm Lâm Triêu Anh có chút thất thần, nàng luôn cho rằng, Vương Trùng Dương qua đời sau cuộc luận kiếm ở Hoa Sơn không lâu, vào lúc Hoàng Dược Sư cùng Phùng Hành thành thân, Vương Trùng Dương cũng đã qua đời, cho nên mới có việc sau này Phùng Hành dùng hạ sách lừa " Cửu Âm Chân Kinh " đến tay mình.

(Theo ta nhớ là Phùng Hành dùng kế lừa lấy sách từ trên tay Chu Bá Thông, mà Chu Bá Thông là sư đệ của VTD nên LTA mới nghĩ là sau khi VTD mất thì đưa sách cho CBT giữ nên PH mới lừa được)

Nếu mình có thể từ nơi khác xuyên qua thời không mà đến, vậy thì có nghĩa khi có nàng tham dự trong thế giới này, kết cục nhân vật có khả năng đã thoát khỏi quỹ đạo ban đầu. Nhưng nàng không nghĩ tới, tuy rằng chậm vài năm, nhưng Vương Trùng Dương vẫn đi theo con đường cũ này.

Nàng ngồi ở bên người Hồng Thất Công, trong lòng không biết là cảm giác gì. Nàng muốn hỏi, Vương Trùng Dương qua đời thế nào, nhưng lại cũng không muốn hỏi. Đại khái, là vì trong lòng có quá nhiều chuyện, trong lòng có trí lớn, vừa quan tâm đến giáo phái của hắn, vừa lo lắng đến sự an ổn của võ lâm, có lẽ, trong lòng còn có quyến luyến cùng tưởng niệm đối với một người con gái nào đấy đã không còn trên cõi đời này (LTC cũ). Một người mà phải gánh vác quá nhiều, nhất định sẽ không có ngày an ổn cùng tốt đẹp.

Bàn tay to lớn của Hồng Thất Công nắm lấy tay của nàng, hỏi:

- "Ta dự định sẽ đi núi Chung Nam bái tế hắn, nàng có muốn đi cùng ta hay không?"

Lâm Triều Anh trừng mắt nhìn, chậm rãi quay đầu, nhìn về phía hắn.

- "Ta với chàng đi cùng nhau?"

Hồng Thất Công gật đầu.

Lâm Triều Anh lắc đầu,

- "Ta đi cùng chàng về núi Chung Nam, nhưng ta không đi tế bái hắn." Chuyện cũ của Vương Trùng Dương cùng Lâm Triều Anh trước đây có rất ít người biết, nếu có thể triệt để lãng quên, vậy thì quên lãng đi. Hắn vẫn sẽ là người có danh tiếng trong mắt võ lâm.

Chương 45: Ngày xuân thật yên tĩnh !

Edit: Gynnykawai

Beta: Cẩm Băng Đơn

Lâm Triều Anh và Hồng Thất Công cùng đi núi Chung Nam, dẫn theo tám con con ngựa tốt theo.

Hồng Thất Công nhìn Vân Trúc Thanh đang sắp xếp xe ngựa, không nói gì, quay đầu nhìn về phía Lâm Triều Anh cũng mặc y phục màu đen giống mình, nhịn không được hỏi:

- "A Anh, nàng đây là muốn làm cái gì?". Nàng dự tính đi chậm rãi đến núi Chung Nam như vậy sao?

Lâm Triều Anh liếc mắt nhìn hắn, nói:

- "Chúng ta đi trước, bọn họ theo sau đến. Ta dự định chuyển giường Hàn Ngọc trong Cổ Mộ xuống núi."

- "Giường Hàn Ngọc?" Hồng Thất Công sửng sốt, hắn có nghe nói qua về cái này, đối với người tu luyện nội công người mà nói, cái giường Hàn Ngọc kia có công dụng rất lớn. (Vâng, cái mà chị dùng để bảo quản thức ăn vào mùa hè -_-!)

- "Ừ." Lâm Triều Anh gật đầu,

- "Mạc Sầu và Khang nhi cũng đã bắt đầu tu luyện nội công, cái giường Hàn Ngọc kia để trong Cổ Mộ thì thật đáng tiếc, ta muốn đem nó chuyển xuống dưới làm chỗ cho bọn chúng ngủ."

Hồng Thất Công ngẩn ra, sau đó hỏi:

- "Vậy Tĩnh nhi có thể ngủ cùng không?"

Lâm Triều Anh quay đầu, nói:

- "Tùy tiện đi, giường Hàn Ngọc này lạnh chết người, A Linh còn không đồng ý ngủ trên đó. Bọn chúng ai nguyện ý ngủ ở trên đó thì cứ ngủ đi, nếu tất cả đều muốn ngủ ở đó mà không muốn ngủ bên dưới, vậy thì dùng vũ lực để giải quyết!"

Nàng từ trước đến nay không có cái suy nghĩ gọi là nếm trải trong khổ đau mới là ta hơn người, có thể không cần khổ, thì ai chẳng muốn ăn ngon cơ chứ. Chỉ cần sau này chính mình thật sự có bản lãnh, có thể sống sống tốt là được. Cái gọi là việc chịu khổ này, kỳ thực đều là bị bức làm thôi, không có người nào trời sinh sẽ thích chịu khổ.

Hơn nữa Lâm Triều Anh cảm thấy, có nàng ở đây, đệ tử phái Cổ Mộ của nàng nếu không tốt, thì cũng có năng lực tự bảo vệ mình.

Hồng Thất Công cười lắc đầu, hắn vẫn cảm thấy Lâm Triều Anh thật tùy ý lại thích bao che khuyết điểm đối với người bên cạnh nàng, ví dụ như nói đám người tiểu Dương Khang cùng tiểu Quách Tĩnh, bình thường không có chuyện gì thì thích chơi trốn tìm ở trong sân, nàng ngẫu nhiên sẽ nhìn, rồi rất lơ đãng bộc lộ tài năng khinh công, làm những đứa bé kia nhìn mà hâm mộ mãi không thôi. Sau đó nàng sẽ ở nơi đó dạy bọn chúng khinh công, nói là lúc bọn chúng chơi trốn tìm có thể bay lên trên cây hay nóc nhà gì đó, hiện giờ, sở trường của mấy tên tiểu tử đó chính là khinh công. Phương thức dạy đệ tử của nàng thật không giống với người thường, nhưng Hồng Thất Công cảm thấy có hiệu quả một cách thần kỳ.

Hồng Thất Công cùng Lâm Triều Anh đi núi Chung Nam trước, đám người Lâm Linh đi theo phía sau.

Cảnh vật trên núi Chung Nam vẫn như trước, chẳng qua là nhớ lại tình cảnh vài năm trước, lại không khỏi nhìn cảnh mà sinh tình. Lúc Hồng Thất Công đi Toàn Chân giáo bái tế Vương Trùng Dương, Lâm Triều Anh lôi tất cả những mũ phượng gì đó vốn cất ở trong Cổ Mộ ra xem, nàng nhìn những thứ đồ cưới này trong cái rương lớn, nghĩ nghĩ, cuối cùng quyết định chờ Lâm Linh đến đây, lại vụng trộm mang đến trước mộ Vương Trùng Dương thiêu hủy hết.

Trước kia, nàng không tin Thần - Phật, nhưng sau khi âm kém dương sai (ngẫu nhiên) tới nơi thế giới này, nàng đối với những việc liên quan đến quỷ - thần, vẫn một mực có thái độ kính sợ. Vương Trùng Dương đã qua đời, nếu quả thật có thế giới bên kia, chắc là hắn sẽ cùng người con gái phong hoa tuyệt đại kia gặp lại nhau. Sau đó... bọn họ sẽ hoàn thành nốt nghi thức mà trên thế giới này chưa được hoàn thành, làm bạn với nhau, không còn lưu lại bất cứ tiếc nuối nào.

Lúc Vương Trùng Dương qua đời, là mùa đông. Nhưng trong nháy mắt, mùa đông lại đã qua, vạn vật hồi xuân.

Lâm Triều Anh ở trong sân nhìn cả vườn hoa đào, sau đó có chút đau đầu nhìn vài đứa bé đang chạy nhảy lung tung trong rừng hoa đào, sau đó lại nhìn đứa bé gái khoảng 2 tuổi, Lâm Triều Anh đang ngồi ở trên ghế với đứa bé, nhịn không được nâng tay nhéo mặt nó. Bộ dạng đứa bé gái rất xinh xắn, da thịt giống như bạch ngọc, ánh mắt trong suốt, đen bóng, nhưng mà đứa bé này yên tĩnh có chút quá phận rồi, hơn nữa cũng không giống như những đứa trẻ khác, hoạt bát, bướng bỉnh. (Đố các nàng đó là ai? >.

Thấy Lâm Triều Anh nhéo mặt mình, đứa bé chỉ chu cái miệng nhỏ nhắn, hồng hồng, sau đó quay đầu né tránh.

Lâm Triều Anh thấy thế, nhịn không được cười dài, nói:

- "Trước kia lúc ta đọc sách, cứ nghĩ mặt than của ngươi là do sau này mới tạo thành, nhưng hiện giờ xem ra, ngươi giống như là bẩm sinh."

Đã quên nói đến, thời điểm mùa đông ở núi Chung Nam sơn, lúc bọn họ đang muốn rời đi, thì thấy đạo sĩ Khâu Xử Cơ kia bế một đứa bé gái tới, nói là bị người nhà vứt bỏ ở vùng gần đây, mà trong giáo phái phần lớn là nam tử, không tiện thu dưỡng, hi vọng bọn họ có lòng tốt, thu dưỡng đứa nhỏ kia.

Lâm Linh đối với việc thu dưỡng trẻ con, đã thật thuận tay rồi. Hơn nữa, đứa nhỏ Khâu Xử Cơ ôm tới có bộ dạng phấn điêu ngọc trác, rất là đáng yêu, tức thời Lâm Linh giống như là yêu thích không buông tay. Mấy năm nay, nàng và Vân Trúc Thanh vẫn không sinh được con, vì thế, khi trở về Dương Châu đã coi đứa trẻ này là nữ nhi của mình mà nuôi dạy, Vân Trúc Thanh đặt tên cho đứa bé này là Vân Long Nhi. Lâm Triều Anh biết, Vân Long Nhi chính là Tiểu Long Nữ.

Tiểu Long Nữ ngồi đoan đoan chính chính nghiêng đầu nghi ngờ liếc mắt nhìn Lâm Triều Anh một cái, sau đó lại nhìn các sư tỷ, sư thúc chơi đùa trong viện, không nói chuyện.

Lâm Triều Anh lại bật cười, nàng gọi Mai Siêu Phong tới trông chừng mấy đứa nhỏ kia, sau đó đi ra ngoài.

Trạch viện của nàng càng lúc càng lớn rồi, năm trước, Vân quản sự cho người đào hồ nước ở phía Đông tòa nhà, bên hồ trồng liễu rủ, trong hồ có nhà thủy tạ (nhà chòi ấy), nàng thật thích ở trong nhà thủy tạ trên hồ này chợp mắt một chút, phơi ánh mặt trời ấm áp, buồn ngủ, có cảm giác thời gian như dừng lại vậy.

Ngày hôm đó Lâm Triều Anh cũng như thường đi tới nhà thủy tạ ở trên hồ nghỉ ngơi, bỗng nhiên, bên giường trầm xuống, nàng chậm rãi mở mắt, đã thấy Hồng Thất Công ngồi ở bên cạnh.

Khuôn mặt tuấn tú của Hồng Thất Công mang ý cười, cúi người dùng chóp mũi cọ xát hai má của nàng, cười nói:

- "Ta thấy nàng không có ở sân, liền biết là nàng đi tới chỗ này rồi."

Lâm Triều Anh ngồi dậy, hai tay khoác ở cổ của hắn, thân thể có chút miễn cưỡng dựa vào trên người hắn.

- "Trong viện ầm ĩ, ta gần đây cứ nghe được tiềng ồn ào thấy có chút phiền chán, cho nên liền đi qua đây. "

Hồng Thất Công dứt khoát bế ngang nàng lên đặt ở trên đùi hắn, ở chỗ này, chỉ cần có Lâm Triều Anh, đều sẽ không có người tùy tiện đi vào.

- "Gần đây tâm trạng của nàng hình như không ổn định lắm."

Lâm Triều Anh cười gật đầu, nàng gối đầu ở hõm vai Hồng Thất Công, cười nói:

- "Cũng không đến nỗi nào. Ta vừa mới suy nghĩ, cũng không biết là từ khi nào lại bắt đầu, ta cảm thấy cuộc sống như vậy thực sự là rất tốt đẹp." Mang theo Lâm Linh đến Dương Châu, đến đây gặp Vân quản sự, sau đó biết Hồng Thất Công, ngày cãi nhau cũng rất suôn sẻ, không khó chịu cũng không rơi lệ, có khi cảm động.

Hồng Thất Công ngẩn ra, sau đó hỏi:

- "Thật sao? Nàng cũng cảm thấy cuộc sống như vậy rất tốt đẹp sao?"

Lâm Triều Anh gật đầu cười.

Hồng Thất Công trầm mặc, một lúc lâu sau, bàn tay to nâng đầu nàng lên, làm cho nàng rời khỏi cái tổ trên vai hắn. Hắn để nàng đối mặt với hắn, hai người bốn mắt nhìn nhau, vẻ mặt hắn rất chân thành, nói:

- "A Anh, nàng nhìn thẳng vào mắt ta, lặp lại lời nàng vừa mới nói một lần nữa."
Lâm Triều Anh bị hắn làm cho có chút sợ run, muốn cười mắng hắn vài câu ‘nhàm chán’, nhưng thời điểm đối diện với cặp mắt kia của hắn, lại mắng không ra lời.

Cặp mắt sáng của nàng đối diện với cặp mắt đen như mực của Hồng Thất Công, giọng nói mang ý cười, nhưng mà nghiêm túc.

- "Ta nói, sau khi ở cùng với chàng, ta cảm thấy cuộc sống như vậy rất tốt đẹp." Hơi ngừng một chút, sau đó nàng bổ sung,

- "Chúng ta cứ như vậy, có được không?"

Hồng Thất Công nghe vậy, nhịn không được hôn lên môi của nàng,

- "Được, chúng ta luôn luôn bên nhau như vậy." Hắn ôm Lâm Triều Anh, đặt nàng nằm lên giường, sau đó hôn lên mặt nàng.

Lâm Triều Anh đẩy hắn ra,

- "Ban ngày ban mặt, chàng đừng dính sát vào. Đúng rồi, không phải nói hôm nay phải cùng mấy người Lỗ Trưởng lão bàn bạc công việc hay sao?"

Hồng Thất Công hơi dừng động tác một chút, không để ý nàng phản đối giữ chặt đầu nàng lại, hung hăng hôn nàng một chút mới lại buông ra, sau đó ngoan ngoãn ôm nàng, hai người cùng nhau nằm ở trên giường, bàn tay to khi có khi không vỗ về một đầu tóc đen của nàng,

- "Bàn bạc xong rồi."

Lâm Triều Anh ghé vào lồng ngực của hắn, có chút không để ý, nói:

- "Kỳ thực ta cảm thấy chàng là tên đại lười."

Hồng Thất Công sửng sốt, cặp con ngươi đen trừng mắt nhìn chằm chằm đỉnh đầu của nàng.

Nàng ngửa đầu nhìn hắn, cười trừng mắt ngược trở về,

- "Trước kia ta thấy Cái Bang có rất nhiều chuyện phải làm, nhưng ngày thường, chàng lại giống như không có việc gì suốt ngày ở chỗ ta, không phải sao?"

Hồng Thất Công không nói gì, lập tức lại nói rất đương nhiên:

- "Ngày thường không có việc, ta không đợi ở nhà thì làm cái gì? Nếu mà Cái Bang một ngày không có ta liền suy sụp, vậy mặc dù là ta mỗi canh giờ đều có mặt ở đó, cũng là việc dư thừa."

Lâm Triều Anh nhướng mày, sau đó để hai tay ở trước ngực hắn, cằm để trên mu bàn tay.

- "Chàng nói, ngày sau phái Cổ Mộ của ta sẽ trở thành dạng gì?" Dương Khang, Lý Mạc Sầu, Tiểu Long Nữ, đúng rồi, còn có Hoàng Dung, Lâm Triều Anh nghĩ nghĩ, cảm thấy mấy nhân vật kiểu như trâu bò này đã đến phái Cổ Mộ của nàng, sau này nhất định trâu bò hò hét rồi.

Hồng Thất Công nói:

- "Đại khái chính là không kém bao nhiêu so với bây giờ đâu."

Nàng lại không hay hành tẩu trên giang hồ, đệ tử môn hạ của nàng hoặc nhiều hoặc ít đều sẽ có chút chịu ảnh hưởng từ nàng. Hiện giờ, trong chốn giang hồ không có người biết phái Cổ Mộ, nhưng cho dù biết thì cũng chỉ biết Cổ Mộ tồn tại mà thôi, thời điểm nhắc tới sẽ cảm thấy thật thần bí, khó lường, cảm thấy không thể đắc tội nổi. Nhưng phái Cổ Mộ ở trong võ lâm, không có lực ảnh hưởng gì, không thể so sánh được với Cái Bang.

Lâm Triều Anh nghĩ nghĩ, cảm thấy giống như hiện tại cũng rất tốt. Nàng cười nói:

- "Kỳ thực như vậy cũng rất tốt rồi."

Vòng tay Hồng Thất Công ở trên eo nàng, ôm thật chặt, cằm để trên tóc nàng, trong lòng có chút không yên,

- " Tiếp tục giống như này cũng tốt lắm."
Lâm Triều Anh nghe vậy, cười cười, sau đó nhắm hai mắt lại. Nàng gần đây không chỉ có trong lòng không yên, hơn nữa cũng dễ dàng mệt mỏi, nàng cảm thấy nếu không có gì bất ngờ xảy ra, rất có thể là chuyện mà nàng suy nghĩ đã trở thành sự thật rồi. Nếu như là thật sự, không biết nam nhân này sẽ có phản ứng gì? Nàng ghé vào lồng ngực của hắn, bên tai là tiếng tim đập trầm ổn của hắn, trong óc nghĩ, bộ dạng khi hắn biết việc kia, chợt buồn ngủ. Trong lúc nàng mơ mơ màng màng, đỉnh đầu chợt truyền tới âm thanh Hồng Thất Công.

- "A Anh..."

- "Hả?"

- "Thật ra, ta tới nơi này, không phải bởi vì ta là tên đại lười, mà là bởi vì nàng ở trong này. Ta vẫn muốn nói cho nàng biết, ở cạnh nàng, chính là nhà của ta."

- "..."

Vốn đã sắp ngủ, nghe được lời của hắn, con sâu ngủ cũng chạy hết. Nàng mỉm cười đan ngón tay vào tay hắn, tay nam nhân ngăm đen cùng bàn tay trắng nõn của nàng thật khác biệt, nhưng lại hài hòa ngoài ý muốn. Mười ngón của nàng quấn giao với hắn, sau đó cười nói:

- "Ở cạnh chàng, cũng là nhà của ta."

Dừng một chút, nàng không đợi Hồng Thất Công nói chuyện, còn nói thêm:

- "Còn có, có khả năng là nhà của chúng ta rất nhanh, sẽ nhiều thêm một người." Nàng đoán bản thân rất có thể là mang thai.

Hồng Thất Công đang ôm nàng, chợt ngẩn ra, sau đó mạnh mẽ ngồi dậy, hai mắt lòe lòe tỏa sáng, nắm chặt lấy bờ vai nàng,

- "Nàng, nàng... Nàng có phải hay không... Có phải là..."

Lâm Triều Anh nhìn bộ dang ngốc của hắn, nhịn không được cười,

- " Có khả năng."

Hồng Thất Công nhịn cười không được, ha ha ngây ngô.

- "Có phải là, ta sắp được làm cha?"

- "Có lẽ." Trong con ngươi của nàng mang theo ý cười.

Hồng Thất Công vỗ đầu, sau đó nhanh chóng đứng lên, sau đó cúi người ôm ngang nàng, bước nhanh đi ra ngoài.

Lâm Triều Anh sửng sốt, nhịn không được đấm nhẹ bờ vai của hắn,

- "Này, Hồng Thất, chàng muốn làm cái gì?"

Nam nhân có vẻ mặt cười ngây ngô, xán lạn không thua gì hoa đào đang nở rộ trong viện, hắn ôm nữ tử trong lòng, bước chân vững vàng,

- "Đương nhiên là đưa nàng trở về, sau đó sai người đi vào trong thành mời đại phu đến!"

- "Vội như vậy sao?"

- "Đương nhiên rồi!" Hồng Thất Công nói, sau đó lại khì khì khà khà nở nụ cười,

- "Thật sự là không uổng phí công ta nỗ lực nhiều như vậy, hôm qua ta còn đang suy nghĩ, nếu nàng lại không có tin tức, vậy thì thật là ta không đủ dụng tâm, có nên cố gắng thêm chút nữa hay không..."

Lâm Triều Anh nghe vậy, trên mặt đỏ bừng trừng hắn.

Hồng Thất Công đón nhận ánh mắt hờn dỗi của nàng, tâm tình thật tốt hôn lên môi nàng một cái,

- "Nhưng hiện tại xem ra, ta thật sự đã dụng tâm!" Nói xong, ôm nàng đi khỏi nhà thuỷ tạ, sau đó bước trên con đường nhỏ vào trong viện.

- "... Hồng Thất, chàng thử nói linh tinh nữa xem?!" Giọng nói mang them kiều mị của nữ nhân vang lên, sau đó là một trận tiếng cười sang sảng của nam nhân.

- "A Anh, ta thật vui mừng." Thanh âm của nam nhân từ trên đường nhỏ lại truyền đến.

Nữ nhân im lặng một lát, ‘hừ’ nhẹ một tiếng không để ý hắn. Nam nhân giống như là đã có thói quen với bộ dạng này của nàng, lại cười dài, nói:

- "Nàng thích con trai hay con gái? Ta không quan trọng, chỉ cần là nàng sinh, bất kể là con trai hay con gái, ta đều thích."

Nữ nhân nghe vậy, nghiêng đầu nghĩ một lát, sau đó chậm rãi tựa đầu vào bờ vai của hắn, cười nói:

- "Cả hai đều được. Nhưng ta hi vọng là con trai."

- "Vì sao?" Giọng điệu nam nhân có chút không hiểu.

- "Bởi vì, vừa nãy, ta nghĩ ra một cái tên, rất hay. Nếu là con gái có tên như vậy sẽ rất không hợp."

- "Tên là gì?"

- "Hồng Đảng Đảng."

- "..."

Nam nhân không nói gì, nữ nhân thấy ánh mắt của hắn, nhịn không được bật cười, thanh âm dễ nghe này, rơi trên con đường nhỏ trong sân, làm cho hoàng hôn của ngày xuân, tăng thêm vài phần sinh khí cùng ngọt ngào. Có lẽ, mười tháng sau, cái nhà này sẽ càng thêm náo nhiệt, càng có sinh khí, bởi vì trong bụng nữ chủ nhân nơi này, đang dưỡng dục tiểu chủ nhân tương lai của trạch viện này.

- Hoàn-

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước