XUYÊN QUA THÀNH LÂM TRIỀU ANH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Xuyên qua thành lâm triều anh - Chương 31 - Chương 35

Chương 31

Hồng Thất Công cùng Lâm Triều Anh đi xuống dưới, cùng tạ lỗi với Đoàn Trí Hưng, sau đó Đoàn Trí Hưng phân phó người đi thu thập tàn cục.

Đoàn Trí Hưng nhìn về phía Hồng Thất Công, giống như lơ đãng hỏi: “Thất huynh, ngươi cùng Lâm cô nương, như thế nào không lý do lại xuất hiện ở nơi này?”

Hồng Thất Công sửng sốt, hắn đương nhiên sẽ không ngốc đến nỗi nói với Đoàn Trí Hưng ý định ban đầu của hắn là muốn dẫn Lâm Triều Anh đi Ngự Thiện Phòng ăn cái gì đó. Hắn lộ ra hai hàng răng trắng, nói: “Ta cùng với A Anh đang ở trên nóc nhà của Cái Bang đàm luận công việc, ai ngờ trong lúc vô ý nhìn thấy một bóng dáng màu trắng thi triển khinh công đi theo hướng này, nhất thời cảm thấy tò mò, liền một đường theo đuôi tới đây. Tới rồi mới phát hiện, hóa ra người nọ chính là Âu Dương Phong.”

Lâm Triều Anh bỗng nhiên cảm thấy, sau này, lời nói của Hồng Thất Công là không thể tin tưởng được hết. Người này a, muốn nói cái gì, thật sự tùy tay nhặt ra, liền có thể nói được trôi chảy mười phần lại hợp tình hợp lý.

Đoàn Trí Hưng khó có khi lộ ra vẻ mặt cười như không cười, ánh mắt đảo qua Hồng Thất Công, rồi sau đó dừng ở trên người Lâm Triều Anh, ôn hòa, nói: “Xem ra quả thật là hai vị có hứng thú với nóc nhà ở đây. Lâm cô nương nói sao?”

Lâm Triều Anh mỉm cười, nói: “Mỗi người một sở thích mà thôi.” Ai nói Nam Đế Đoàn Chính Thuần tao nhã, nho nhã? Rõ ràng là trong bông có kim, tiếu lí tàng đao! (Nham hiểm, khẩu phật tâm xà)

Đoàn Trí Hưng nghe vậy, cũng không có tiếp tục cái đề tài kia, chỉ nói: “Một chiêu Lâm cô nương đánh sau cùng kia, cùng với Nhất Dương Chỉ của Đoàn thị ta chỉ khác ở vị trí ra tay.”

Lâm Triều Anh sớm đã đoán được Đoàn Trí Hưng sẽhỏi như vậy, nàng thờ ơ nói, lấy bất biến ứng vạn biến *: “Thật không? Ta không biết Nhất Dương Chỉ, võ công lúc nãy dùng, là sư phụ ta truyền thụ.”

(* Dùng thái độ không thay đổi ứng phó với mọi chuyện).

Đoàn Trí Hưng lại hỏi: “Không biết sư phụ cô nương ở nơi nào?”

“Cũng không phải là ta không muốn với Vương gia là sư phụ ta ở chỗ nào, nhưng thật sự là ta cũng không biết sư phụ ta rốt cuộc là người nào, ngày đó, lúc người dạy võ công cho ta, là ở thời điểm đêm khuya mới xuất hiện. Ta đi theo người, học ba năm, sau đó người không hề xuất hiện nữa.” Đây là sự thật, chính bản tôn Lâm Triều Anh cũng chưa từng thấy qua bộ mặt thực của sư phụ nàng. Đối với nữ tử thần bí kia, nàng cũng chỉ là hướng dẫn Lâm Triều Anh đi đến cánh của võ học mà thôi, thành tựu sau này, đều là dựa vào chính Lâm Triều Anh mới có được.

Đoàn Trí Hưng nghe vậy, than thở nói: “Đúng là ‘thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân’.” (ý là có nhiều người tài giỏi).

Lâm Triều Anh cười cười, không nói gì. Một chiêu thức nàng sử dụng cuối cùng kia, không phải sư phụ nàng dạy, mà là Vương Trùng Dương dạy. Ngày đó, tời điểm Vương Trùng Dương dạy cho nàng, nói, sau này nếu nàng gặp phải Âu Dương Phong, nếu đánh không lại Cáp Mô Công của Âu Dương Phong, thì sử dụng một chiêu kia, dám chắc mười phần là có thể hóa giải được Cáp Mô Công của Âu Dương Phong. Vương Trùng Dương quả nhiên không lừa nàng. Nghĩ vậy, ngực nàng nhịn không được mà khó chịu một lúc, không khỏi đưa tay đè ngực, mày hơi nhíu lại.

Hồng Thất Công nhận thấy hành động của nàng, nghiêng đầu quan tâm hỏi: “A Anh, cảm thấy thân thể không được khoẻ sao?”

Lúc này, Lâm Triều Anh cũng hoàn toàn không có hứng thú cùng đám người Hồng Thất Công thảo luận sự tình, thấy Hồng Thất Công hỏi như vậy, biết thời biết thế, gật đầu, “Ta cảm thấy tức ngực.”

“Chắc là bị thương trong lúc đánh nhau, không bằng ta gọi ngự y đến giúp cô nương bắt mạch?” Đoàn Trí Hưng nói.

Lâm Triều Anh lắc đầu: “Đa tạ Đoàn vương gia, đây là bệnh cũ của ta, để ta nghỉ một lát mà thì không sao rồi, không cần mất công như vậy.” Nói xong, nhìn về phía Hồng Thất Công, “Ngươi không phải nói còn có việc muốn bàn bạc cùng Đoàn vương gia hay sao, không bằng ta đi về trước?”

“Như vậy sao được?” Hồng Thất Công mắt trừng lớn, hắn có như thế nào cũng sẽ không để cho nàng quay về một mình. Nếu ở trên đường gặp phải chuyện gì, vậy phải làm như thế nào đây? Hơn nữa, mặc kệ là ở phân đà của Cái Bang hay là điền trang mà bọn họ đang thuê đi chăng nữa, chỉ có một mình nàng...... Hồng Thất Công nghĩ như thế nào cũng đều cảm thấy, chỉ khi nàng ở trong tầm mắt của hắn mới là an toàn nhất!

Đoàn Trí Hưng xem ở trong mắt, nhịn không được đề nghị, nói: “Không bằng như vậy, ta cho người mang Lâm cô nương đến chỗ Anh Cô nghỉ một lát, về phần Thất huynh, nếu đã có việc muốn bàn bạc với ta, liền dời bước tới Ngự Thư Phòng của ta, có được không?”

Đề nghị này Hồng Thất Công cảm thấy không tồi, vì thế ánh mắt kia nhìn về phía Lâm Triều Anh, “A Anh, có được không?”

Với bộ dạng này của hắn, nàng còn có thể nói không được sao?Lâm Triều Anh tới chỗ ở của Anh Cô, nghỉ ngơi cũng như là không nghỉ. Có lẽ nguyên nhân là do Đoàn Trí Hưng có liên quan đến võ lâm Trung Nguyên, Anh Cô cũng thực cảm thấy hứng thú đối với chuyện tình của võ lâm Trung Nguyên. Lâm Triều Anh thấy Anh Cô một bộ dạng như đệ tử ngoan đang nghe giảng bài, cũng cùng nàng nói một ít chuyện lý thú của giang hồ mà Hồng Thất Công từng nói qua.

Dưới ánh đèn mờ nhạt, Trên gương mặt xinh đẹp của Anh Cô lộ ra vài phần tò mò, nhịn không được hỏi Lâm Triều Anh: “Tỷ tỷ, công phu điểm huyệt của các ngươi, thật sự là thần kỳ như vậy sao?”

Lâm Triều Anh nghe vậy, nhìn về phía Anh Cô. Lúc trước, Chu Bá Thông cùng với Anh Cô làm ra tai họa, chính là bởi vì Chu Bá Thông muốn dạy công phu điểm huyệt cho Anh Cô.

“Muội muốn học?” Lâm Triều Anh cười hỏi.

Anh Cô nghĩ nghĩ, sau đó gật đầu.

Lâm Triều Anh nói: “Nếu muội muốn học, sao không trực tiếp hỏi Đoàn vương gia. Nói về công phu điểm huyệt, hiện tại những người khác đều kém hơn so với phu quân của muội đấy.” Đây là nói thật, công phu điểm huyệt của Nhất Dương Chỉ là duy nhất trong thiên hạ, trừ bỏ Đoàn thị, người khác đều không thể phá giải. Tới một thế hệ của Đoàn Trí Hưng này cũng coi như là kém hơn, thất truyền không ít, Lâm Triều Anh còn nhớ rõ ở trong Thiên Long Bát Bộ, tiểu tử Đoàn Dự kia chỉ dựa vào Lục Mạch Thần Kiếm học còn chưa thông thạo vậy mà không biết là có bao nhiêu kiêu ngạo đâu.

“Nhưng Hoàng thượng, hắn......” Anh Cô cắn cắn môi, vẻ mặt có chút ảm đạm, nhưng lại lập tức ngẩng đầu lên, trên mặt mang theo tươi cười ôn nhu, rồi nói tiếp: “Ngày thường, Hoàng thượng có rất nhiều công vụ, muội sao có thể không biết điều mà yêu cầu hắn dạy chứ.”

“Muội lại không hỏi thì làm thế nào mà biết được hắn không muốn dạy?” Lâm Triều Anh hỏi lại, nghĩ nghĩ, nàng vừa cười nói: “Ta xem Đoàn vương gia đối với muội cũng rất tốt, lại vì muội mà mời ta biểu diễn Thuật Ngự Phong, nếu như muội nói muốn học công phu điểm huyệt với hắn, có khả năng là hắn cũng là thực nguyện ý dạy muội.” Huống chi, Lâm Triều Anh cảm thấy, cũng không phải là tư tưởng của nàng không thuần khiết, mà là, ách, nàng cảm thấy, nói không chừng Đoàn Trí Hưng còn có thể cảm thấy, dạy Anh Cô công phu điểm huyệt, sờ huyệt vị khắp người và v…v...... Có thể tăng thêm tình thú vợ chồng giữa hai người cũng nên?

Anh Cô nghe được lời nói của Lâm Triều Anh, trên mặt lộ ra một nụ cười ngọt ngào lại mang theo vài phần xấu hổ, hơi hơi cúi đầu, lộ ra cần cổ trắng như bạch ngọc. Một bộ dạng của tiểu cô nương thẹn thùng, loại thần thái này, đừng nói là nam nhân, ngay cả Lâm Triều Anh cũng cảm thấy chính nàng nhịn không được tâm động.

Lâm Triều Anh trừng mắt nhìn, nói: “Muội liền lớn mật đi hỏi Đoàn vương gia đi, chẳng lẽ muội không hy vọng hắn sẽ tự mình dạy muội hay sao?”

Nghe Hồng Thất Công nói, Đoàn Trí Hưng gửi thiệp mời đến Vương Trùng Dương, mời Vương Trùng Dương đến làm khách quý. Nếu dựa theo nội dung vở kịch, Vương Trùng Dương nhất định là mang theo Chu Bá Thông tới đây. Bất quá nói không chừng là, lúc trước Vương Trùng Dương đến Đại Lý, mục đích chính là cùng Đoàn Trí Hưng trao đổi võ học, đem Nhất Dương Chỉ kết hợp cùng võ công của hắn, phá giải Cáp Mô Công của Âu Dương Phong. Đại khái là lúc nàng trúng độc rắn, hắn (VTD) có đến Đại Lý, cũng đã từng trao đổi với Đoàn Trí Hưng, nên mới có thể dạy cho nàng bộ điểm huyệt kia. Bất quá mặc kệ như thế nào, dù là phòng ngừa chu đáo, hay hợp tình hợp lý, nàng cũng nên giúp Vương Trùng Dương một phen, đỡ để cho sư đệ của hắn mỗi ngày đều trêu chọc tai họa cho hắn gánh, đánh mất mặt mũi của hắn. Cũng tốt, để cho hắn bớt một chút việc phải giải quyết, tiết kiệm tinh lực, nói không chừng, hắn còn có thể sống lâu vài năm.
Lâm Triều Anh nghĩ rằng Vương Trùng Dương sẽ đến Đại Lý, nhưng mà, lúc Hồng Thất Công cùng Đoàn Trí Hưng bàn bạc xong công việc, thời điểm cùng nàng quay về điền trang, Hồng Thất Công nói, Vương Trùng Dương đã trả lại thiệp mời của Đoàn Trí Hưng, nói là núi Chung Nam có việc, không thể đến được.

Lâm Triều Anh nghe vậy, “A” một tiếng.

Hồng Thất Công nghiêng đầu, đánh giá vẻ mặt của nàng, thấy không có khác thường, mới cười nói: “A Anh, ngày mai nàng sẽ đi cùng ta đến phân đà của Cái Bang không?”

“Ngươi hỏi được cách xác minh thân phận của Đoàn Kì?”

Hồng Thất Công gật đầu.

“ Làm như thế nào?” Lâm Triều Anh đối với việc này cũng có chút tò mò.

Hồng Thất Công nói: “Đoàn Vương gia nói, con cháu của Hoàng tộc Đoàn thị bọn họ, trước ngực đều có một cái bớt hình trăng lưỡi liềm.”

“Cứ như vậy thôi?” Lâm Triều Anh có chút há hốc mồm. Ở hiện đại, ít nhất cũng phải xét nghiệm ADN, nàng đã nghĩ ở cổ đại, ít nhất cũng phải giả bộ tiến hành lấy máu nhận người thân. Tuy nhiên, lấy máu nhận người thân đoán rằng cũng đúng chính xác lắm, Đoàn Kì cũng không phải cha hắn *...... Nhưng mà chỉ với một cái bớt hình trăng lưỡi liềm, lại có thể kết luận, kia cũng quá dọa người đi.

(* chỗ này ta cũng k hiểu lắm, nhưng đoán là nói nếu là cha Đoàn Kì thì may ra lấy máu nghiệm thân được, Đoàn Kì xa quá rồi, sợ không chuẩn).

Hồng Thất Công nói: “Cứ như vậy thôi.”

Lâm Triều Anh trầm mặc, “Ta không đi.” Đấy không phải là Hồng Thất Công chỉ cần cởi hết quần áo của Đoàn Kì, nhìn xem có bớt hình trăng lưỡi liềm không thì xong việc hay sao? Còn có thể có thêm việc nào ngoài việc này chắc? Lâm Triều Anh cảm thấy, hành trình đi Đại Lý lần này thật sự có chút làm cho nàng không biết nên khóc hay cười, ban đầu còn tưởng rằng thực sự có nội gián, kết quả chính là chuyện như thế này. Nhưng mà...... Nàng nghiêng đầu nhìn về phía Hồng Thất Công, chuyện này so với chuyện lớn thật sự của Cái Bang thì có chút tốt hơn.

Hồng Thất Công cũng tùy nàng, nói: “Nàng không đi vậy ở điền trang nghỉ ngơi nhiều một chút, bằng không thì nàng đi ra bên ngoài đi dạo cũng được.” Hắn đã nghĩ tốt lắm, nếu Đoàn Kì thật sự là Hoàng tộc Đoàn thị, vậy hắn khẳng định sẽ đem Đoàn kì giao cho Đoàn vương gia. Về phần Lý trưởng lão cùng Lý Hinh, Lý trưởng lão tuổi tác cũng cao, hiện giờ lại phạm phải Bang quy, khẳng định sẽ phải về tổng đà của Cái Bang để lĩnh phạt. Mà Lý Hinh lại mắc bệnh lạ, hắn dự định đón hai người bọn họ quay về sống ở Dương Châu. Về phần phân đà ở Đại Lý bên này, hắn sẽ xem xét chọn người tiếp quản.

Hồng Thất Công nghĩ nghĩ, lại hỏi Lâm Triều Anh, “A Anh, không phải nàng có rất nhiều đất sao?”

Lâm Triều Anh quay đầu, nhìn về phía hắn.

Hắn cười hắc hắc, nói: “Lý trưởng lão và Hinh Nhi phải quay về Dương Châu, ta nghĩ chắc là sau này Lý trưởng lão cũng không quan tâm chuyện trong Bang, hoàn cảnh ở biệt viện kia của nàng thực yên tĩnh, nhóm tá điền nhìn qua có vẻ cũng dễ ở chung, lại không có người đến gây chuyện, ta nghĩ để cho mấy người Lý trưởng lão ở gần đấy, thuê vài mẫu đất các loại của nàng, mang theo Hinh Nhi sống một cuộc sống yên ổn, như vậy có lẽ đối với bệnh tình của Hinh Nhi cũng có chuyển biến.”

Hóa ra là vì chuyện này, nếu có thể giúp đỡ tất nhiên nàng sẽ giúp đỡ.”Việc này, ngươi đi hỏi Vân quản sự.”

“Phòng ở cùng đất, nàng cũng phải thu tiền thuê hay sao?” Hồng Thất Công hỏi.

“Đương nhiên phải thu rồi, còn phải là thu đủ! Đất này, nếu không thu tiền thuê, ta lo lắng Lý trưởng lão sẽ cảm thấy là ta cho hắn, sau đó đem hoa mầu của chỗ đất kia làm thành bộ dạng nửa chết nửa sống, người bên ngoài nhìn thấy, còn tưởng rằng ruộng tốt của ta có tiếng mà không có miếng, là loại không trồng được hoa mầu tốt đâu!”

Hồng Thất Công không nói gì, hắn cũng không trông cậy vào Lâm Triều Anh nói không thu tiền thuê, hắn chỉ là cảm thấy, Lâm Triều Anh có lẽ xem xét ở giao tình của hai người, sẽ nói thu ít tiền đi một chút…v…v... Nghe được đáp án này, hắn bỗng nhiên cảm thấy trong lòng thật chua xót...... Tuy rằng hắn thừa khả năng trả được tiền thuê...... Nhưng vẫn cảm thấy lòng thật chua xót.

Chương 32: Công việc của Cái Bang (2)

Hồng Thất Công cùng Lâm Triều Anh đi xuống dưới, cùng tạ lỗi với Đoàn Trí Hưng, sau đó Đoàn Trí Hưng phân phó người đi thu thập tàn cục.

Đoàn Trí Hưng nhìn về phía Hồng Thất Công, giống như lơ đãng hỏi: "Thất huynh, ngươi cùng Lâm cô nương, như thế nào không lý do lại xuất hiện ở nơi này?"

Hồng Thất Công sửng sốt, hắn đương nhiên sẽ không ngốc đến nỗi nói với Đoàn Trí Hưng ý định ban đầu của hắn là muốn dẫn Lâm Triều Anh đi Ngự Thiện Phòng ăn cái gì đó. Hắn lộ ra hai hàng răng trắng, nói: "Ta cùng với A Anh đang ở trên nóc nhà của Cái Bang đàm luận công việc, ai ngờ trong lúc vô ý nhìn thấy một bóng dáng màu trắng thi triển khinh công đi theo hướng này, nhất thời cảm thấy tò mò, liền một đường theo đuôi tới đây. Tới rồi mới phát hiện, hóa ra người nọ chính là Âu Dương Phong."

Lâm Triều Anh bỗng nhiên cảm thấy, sau này, lời nói của Hồng Thất Công là không thể tin tưởng được hết. Người này a, muốn nói cái gì, thật sự tùy tay nhặt ra, liền có thể nói được trôi chảy mười phần lại hợp tình hợp lý.

Đoàn Trí Hưng khó có khi lộ ra vẻ mặt cười như không cười, ánh mắt đảo qua Hồng Thất Công, rồi sau đó dừng ở trên người Lâm Triều Anh, ôn hòa, nói: "Xem ra quả thật là hai vị có hứng thú với nóc nhà ở đây. Lâm cô nương nói sao?"

Lâm Triều Anh mỉm cười, nói: "Mỗi người một sở thích mà thôi." Ai nói Nam Đế Đoàn Chính Thuần tao nhã, nho nhã? Rõ ràng là trong bông có kim, tiếu lí tàng đao! (Nham hiểm, khẩu phật tâm xà)

Đoàn Trí Hưng nghe vậy, cũng không có tiếp tục cái đề tài kia, chỉ nói: "Một chiêu Lâm cô nương đánh sau cùng kia, cùng với Nhất Dương Chỉ của Đoàn thị ta chỉ khác ở vị trí ra tay."

Lâm Triều Anh sớm đã đoán được Đoàn Trí Hưng sẽhỏi như vậy, nàng thờ ơ nói, lấy bất biến ứng vạn biến *: "Thật không? Ta không biết Nhất Dương Chỉ, võ công lúc nãy dùng, là sư phụ ta truyền thụ."

(* Dùng thái độ không thay đổi ứng phó với mọi chuyện).

Đoàn Trí Hưng lại hỏi: "Không biết sư phụ cô nương ở nơi nào?"

"Cũng không phải là ta không muốn với Vương gia là sư phụ ta ở chỗ nào, nhưng thật sự là ta cũng không biết sư phụ ta rốt cuộc là người nào, ngày đó, lúc người dạy võ công cho ta, là ở thời điểm đêm khuya mới xuất hiện. Ta đi theo người, học ba năm, sau đó người không hề xuất hiện nữa." Đây là sự thật, chính bản tôn Lâm Triều Anh cũng chưa từng thấy qua bộ mặt thực của sư phụ nàng. Đối với nữ tử thần bí kia, nàng cũng chỉ là hướng dẫn Lâm Triều Anh đi đến cánh của võ học mà thôi, thành tựu sau này, đều là dựa vào chính Lâm Triều Anh mới có được.

Đoàn Trí Hưng nghe vậy, than thở nói: "Đúng là ‘thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân’." (ý là có nhiều người tài giỏi).

Lâm Triều Anh cười cười, không nói gì. Một chiêu thức nàng sử dụng cuối cùng kia, không phải sư phụ nàng dạy, mà là Vương Trùng Dương dạy. Ngày đó, tời điểm Vương Trùng Dương dạy cho nàng, nói, sau này nếu nàng gặp phải Âu Dương Phong, nếu đánh không lại Cáp Mô Công của Âu Dương Phong, thì sử dụng một chiêu kia, dám chắc mười phần là có thể hóa giải được Cáp Mô Công của Âu Dương Phong. Vương Trùng Dương quả nhiên không lừa nàng. Nghĩ vậy, ngực nàng nhịn không được mà khó chịu một lúc, không khỏi đưa tay đè ngực, mày hơi nhíu lại.

Hồng Thất Công nhận thấy hành động của nàng, nghiêng đầu quan tâm hỏi: "A Anh, cảm thấy thân thể không được khoẻ sao?"

Lúc này, Lâm Triều Anh cũng hoàn toàn không có hứng thú cùng đám người Hồng Thất Công thảo luận sự tình, thấy Hồng Thất Công hỏi như vậy, biết thời biết thế, gật đầu, "Ta cảm thấy tức ngực."

"Chắc là bị thương trong lúc đánh nhau, không bằng ta gọi ngự y đến giúp cô nương bắt mạch?" Đoàn Trí Hưng nói.

Lâm Triều Anh lắc đầu: "Đa tạ Đoàn vương gia, đây là bệnh cũ của ta, để ta nghỉ một lát mà thì không sao rồi, không cần mất công như vậy." Nói xong, nhìn về phía Hồng Thất Công, "Ngươi không phải nói còn có việc muốn bàn bạc cùng Đoàn vương gia hay sao, không bằng ta đi về trước?"

"Như vậy sao được?" Hồng Thất Công mắt trừng lớn, hắn có như thế nào cũng sẽ không để cho nàng quay về một mình. Nếu ở trên đường gặp phải chuyện gì, vậy phải làm như thế nào đây? Hơn nữa, mặc kệ là ở phân đà của Cái Bang hay là điền trang mà bọn họ đang thuê đi chăng nữa, chỉ có một mình nàng...... Hồng Thất Công nghĩ như thế nào cũng đều cảm thấy, chỉ khi nàng ở trong tầm mắt của hắn mới là an toàn nhất!

Đoàn Trí Hưng xem ở trong mắt, nhịn không được đề nghị, nói: "Không bằng như vậy, ta cho người mang Lâm cô nương đến chỗ Anh Cô nghỉ một lát, về phần Thất huynh, nếu đã có việc muốn bàn bạc với ta, liền dời bước tới Ngự Thư Phòng của ta, có được không?"

Đề nghị này Hồng Thất Công cảm thấy không tồi, vì thế ánh mắt kia nhìn về phía Lâm Triều Anh, "A Anh, có được không?"

Với bộ dạng này của hắn, nàng còn có thể nói không được sao?Lâm Triều Anh tới chỗ ở của Anh Cô, nghỉ ngơi cũng như là không nghỉ. Có lẽ nguyên nhân là do Đoàn Trí Hưng có liên quan đến võ lâm Trung Nguyên, Anh Cô cũng thực cảm thấy hứng thú đối với chuyện tình của võ lâm Trung Nguyên. Lâm Triều Anh thấy Anh Cô một bộ dạng như đệ tử ngoan đang nghe giảng bài, cũng cùng nàng nói một ít chuyện lý thú của giang hồ mà Hồng Thất Công từng nói qua.

Dưới ánh đèn mờ nhạt, Trên gương mặt xinh đẹp của Anh Cô lộ ra vài phần tò mò, nhịn không được hỏi Lâm Triều Anh: "Tỷ tỷ, công phu điểm huyệt của các ngươi, thật sự là thần kỳ như vậy sao?"

Lâm Triều Anh nghe vậy, nhìn về phía Anh Cô. Lúc trước, Chu Bá Thông cùng với Anh Cô làm ra tai họa, chính là bởi vì Chu Bá Thông muốn dạy công phu điểm huyệt cho Anh Cô.

"Muội muốn học?" Lâm Triều Anh cười hỏi.

Anh Cô nghĩ nghĩ, sau đó gật đầu.

Lâm Triều Anh nói: "Nếu muội muốn học, sao không trực tiếp hỏi Đoàn vương gia. Nói về công phu điểm huyệt, hiện tại những người khác đều kém hơn so với phu quân của muội đấy." Đây là nói thật, công phu điểm huyệt của Nhất Dương Chỉ là duy nhất trong thiên hạ, trừ bỏ Đoàn thị, người khác đều không thể phá giải. Tới một thế hệ của Đoàn Trí Hưng này cũng coi như là kém hơn, thất truyền không ít, Lâm Triều Anh còn nhớ rõ ở trong Thiên Long Bát Bộ, tiểu tử Đoàn Dự kia chỉ dựa vào Lục Mạch Thần Kiếm học còn chưa thông thạo vậy mà không biết là có bao nhiêu kiêu ngạo đâu.

"Nhưng Hoàng thượng, hắn......" Anh Cô cắn cắn môi, vẻ mặt có chút ảm đạm, nhưng lại lập tức ngẩng đầu lên, trên mặt mang theo tươi cười ôn nhu, rồi nói tiếp: "Ngày thường, Hoàng thượng có rất nhiều công vụ, muội sao có thể không biết điều mà yêu cầu hắn dạy chứ."

"Muội lại không hỏi thì làm thế nào mà biết được hắn không muốn dạy?" Lâm Triều Anh hỏi lại, nghĩ nghĩ, nàng vừa cười nói: "Ta xem Đoàn vương gia đối với muội cũng rất tốt, lại vì muội mà mời ta biểu diễn Thuật Ngự Phong, nếu như muội nói muốn học công phu điểm huyệt với hắn, có khả năng là hắn cũng là thực nguyện ý dạy muội." Huống chi, Lâm Triều Anh cảm thấy, cũng không phải là tư tưởng của nàng không thuần khiết, mà là, ách, nàng cảm thấy, nói không chừng Đoàn Trí Hưng còn có thể cảm thấy, dạy Anh Cô công phu điểm huyệt, sờ huyệt vị khắp người và v…v...... Có thể tăng thêm tình thú vợ chồng giữa hai người cũng nên?

Anh Cô nghe được lời nói của Lâm Triều Anh, trên mặt lộ ra một nụ cười ngọt ngào lại mang theo vài phần xấu hổ, hơi hơi cúi đầu, lộ ra cần cổ trắng như bạch ngọc. Một bộ dạng của tiểu cô nương thẹn thùng, loại thần thái này, đừng nói là nam nhân, ngay cả Lâm Triều Anh cũng cảm thấy chính nàng nhịn không được tâm động.

Lâm Triều Anh trừng mắt nhìn, nói: "Muội liền lớn mật đi hỏi Đoàn vương gia đi, chẳng lẽ muội không hy vọng hắn sẽ tự mình dạy muội hay sao?"

Nghe Hồng Thất Công nói, Đoàn Trí Hưng gửi thiệp mời đến Vương Trùng Dương, mời Vương Trùng Dương đến làm khách quý. Nếu dựa theo nội dung vở kịch, Vương Trùng Dương nhất định là mang theo Chu Bá Thông tới đây. Bất quá nói không chừng là, lúc trước Vương Trùng Dương đến Đại Lý, mục đích chính là cùng Đoàn Trí Hưng trao đổi võ học, đem Nhất Dương Chỉ kết hợp cùng võ công của hắn, phá giải Cáp Mô Công của Âu Dương Phong. Đại khái là lúc nàng trúng độc rắn, hắn (VTD) có đến Đại Lý, cũng đã từng trao đổi với Đoàn Trí Hưng, nên mới có thể dạy cho nàng bộ điểm huyệt kia. Bất quá mặc kệ như thế nào, dù là phòng ngừa chu đáo, hay hợp tình hợp lý, nàng cũng nên giúp Vương Trùng Dương một phen, đỡ để cho sư đệ của hắn mỗi ngày đều trêu chọc tai họa cho hắn gánh, đánh mất mặt mũi của hắn. Cũng tốt, để cho hắn bớt một chút việc phải giải quyết, tiết kiệm tinh lực, nói không chừng, hắn còn có thể sống lâu vài năm.
Lâm Triều Anh nghĩ rằng Vương Trùng Dương sẽ đến Đại Lý, nhưng mà, lúc Hồng Thất Công cùng Đoàn Trí Hưng bàn bạc xong công việc, thời điểm cùng nàng quay về điền trang, Hồng Thất Công nói, Vương Trùng Dương đã trả lại thiệp mời của Đoàn Trí Hưng, nói là núi Chung Nam có việc, không thể đến được.

Lâm Triều Anh nghe vậy, “A” một tiếng.

Hồng Thất Công nghiêng đầu, đánh giá vẻ mặt của nàng, thấy không có khác thường, mới cười nói: "A Anh, ngày mai nàng sẽ đi cùng ta đến phân đà của Cái Bang không?"

"Ngươi hỏi được cách xác minh thân phận của Đoàn Kì?"

Hồng Thất Công gật đầu.

" Làm như thế nào?" Lâm Triều Anh đối với việc này cũng có chút tò mò.

Hồng Thất Công nói: "Đoàn Vương gia nói, con cháu của Hoàng tộc Đoàn thị bọn họ, trước ngực đều có một cái bớt hình trăng lưỡi liềm."

"Cứ như vậy thôi?" Lâm Triều Anh có chút há hốc mồm. Ở hiện đại, ít nhất cũng phải xét nghiệm ADN, nàng đã nghĩ ở cổ đại, ít nhất cũng phải giả bộ tiến hành lấy máu nhận người thân. Tuy nhiên, lấy máu nhận người thân đoán rằng cũng đúng chính xác lắm, Đoàn Kì cũng không phải cha hắn *...... Nhưng mà chỉ với một cái bớt hình trăng lưỡi liềm, lại có thể kết luận, kia cũng quá dọa người đi.

(* chỗ này ta cũng k hiểu lắm, nhưng đoán là nói nếu là cha Đoàn Kì thì may ra lấy máu nghiệm thân được, Đoàn Kì xa quá rồi, sợ không chuẩn).

Hồng Thất Công nói: "Cứ như vậy thôi."

Lâm Triều Anh trầm mặc, "Ta không đi." Đấy không phải là Hồng Thất Công chỉ cần cởi hết quần áo của Đoàn Kì, nhìn xem có bớt hình trăng lưỡi liềm không thì xong việc hay sao? Còn có thể có thêm việc nào ngoài việc này chắc? Lâm Triều Anh cảm thấy, hành trình đi Đại Lý lần này thật sự có chút làm cho nàng không biết nên khóc hay cười, ban đầu còn tưởng rằng thực sự có nội gián, kết quả chính là chuyện như thế này. Nhưng mà...... Nàng nghiêng đầu nhìn về phía Hồng Thất Công, chuyện này so với chuyện lớn thật sự của Cái Bang thì có chút tốt hơn.

Hồng Thất Công cũng tùy nàng, nói: "Nàng không đi vậy ở điền trang nghỉ ngơi nhiều một chút, bằng không thì nàng đi ra bên ngoài đi dạo cũng được." Hắn đã nghĩ tốt lắm, nếu Đoàn Kì thật sự là Hoàng tộc Đoàn thị, vậy hắn khẳng định sẽ đem Đoàn kì giao cho Đoàn vương gia. Về phần Lý trưởng lão cùng Lý Hinh, Lý trưởng lão tuổi tác cũng cao, hiện giờ lại phạm phải Bang quy, khẳng định sẽ phải về tổng đà của Cái Bang để lĩnh phạt. Mà Lý Hinh lại mắc bệnh lạ, hắn dự định đón hai người bọn họ quay về sống ở Dương Châu. Về phần phân đà ở Đại Lý bên này, hắn sẽ xem xét chọn người tiếp quản.

Hồng Thất Công nghĩ nghĩ, lại hỏi Lâm Triều Anh, "A Anh, không phải nàng có rất nhiều đất sao?"

Lâm Triều Anh quay đầu, nhìn về phía hắn.

Hắn cười hắc hắc, nói: "Lý trưởng lão và Hinh Nhi phải quay về Dương Châu, ta nghĩ chắc là sau này Lý trưởng lão cũng không quan tâm chuyện trong Bang, hoàn cảnh ở biệt viện kia của nàng thực yên tĩnh, nhóm tá điền nhìn qua có vẻ cũng dễ ở chung, lại không có người đến gây chuyện, ta nghĩ để cho mấy người Lý trưởng lão ở gần đấy, thuê vài mẫu đất các loại của nàng, mang theo Hinh Nhi sống một cuộc sống yên ổn, như vậy có lẽ đối với bệnh tình của Hinh Nhi cũng có chuyển biến."

Hóa ra là vì chuyện này, nếu có thể giúp đỡ tất nhiên nàng sẽ giúp đỡ."Việc này, ngươi đi hỏi Vân quản sự."

"Phòng ở cùng đất, nàng cũng phải thu tiền thuê hay sao?" Hồng Thất Công hỏi.

"Đương nhiên phải thu rồi, còn phải là thu đủ! Đất này, nếu không thu tiền thuê, ta lo lắng Lý trưởng lão sẽ cảm thấy là ta cho hắn, sau đó đem hoa mầu của chỗ đất kia làm thành bộ dạng nửa chết nửa sống, người bên ngoài nhìn thấy, còn tưởng rằng ruộng tốt của ta có tiếng mà không có miếng, là loại không trồng được hoa mầu tốt đâu!"

Hồng Thất Công không nói gì, hắn cũng không trông cậy vào Lâm Triều Anh nói không thu tiền thuê, hắn chỉ là cảm thấy, Lâm Triều Anh có lẽ xem xét ở giao tình của hai người, sẽ nói thu ít tiền đi một chút…v…v... Nghe được đáp án này, hắn bỗng nhiên cảm thấy trong lòng thật chua xót...... Tuy rằng hắn thừa khả năng trả được tiền thuê...... Nhưng vẫn cảm thấy lòng thật chua xót.

Chương 33: Bao Tích Nhược

Nghe nói trước ngực Đoàn Kì thật sự có một cái bớt hình trăng lưỡi liềm, vì thế Hồng Thất Công giao Đoàn Kì cho Đoàn Trí Hưng. Về phần lúc trước Lâm Triều Anh và Hồng Thất Công hoài nghi vì sao Lý Hinh lại đột nhiên phát bệnh, cũng biết nguyên nhân rồi. Là Đoàn Kì thấy Lý Hinh nhất quyết phải rời khỏi phân đà Cái Bang, liền lộ ra bộ mặt thật, cũng uy hiếp Lý Hinh, nếu nàng dám can đảm rời đi, hắn liền phái người ám sát Lý trưởng lão. Đêm đó, Lý Hinh liền phát bệnh rồi.

Về phần Hồng Thất Công hỏi, vì sao mà Đoàn Kì lòng muông dạ thú như vậy mà Lý Hinh còn có thể nhận ra hắn, Lâm Triều Anh cảm thấy có lẽ là Lý Hinh đối với Đoàn Kì, kỳ thật là có tình cảm sâu sắc. Nói cách khác, Lâm Triều Anh cũng hiểu được là không thể giải thích.

Rời khỏi Đại Lý, Lâm Triều Anh cùng Hồng Thất Công cũng không có trực tiếp quay về Dương Châu, hai người tùy ý nơi nơi đi dạo. Ở thời điểm đi ngang qua Ngưu Gia thôn ở Lâm An, Lâm Triều Anh không có ý tưởng gì đặc biệt cả. Nhưng mà, lúc nửa đêm, khi nàng nghe được tiếng vó ngựa cùng tiếng đánh nhau ở bên ngoài là lúc, nàng cũng chưa có ý tưởng đặc biệt gì, chính là nhịn không được chạy đến bên ngoài xem chút thôi, vừa vặn nhìn thấy Hồng Thất Công một thân cẩm bào màu đen cũng đi ra.

"A Anh, ta đi nhìn một chút xem, sao lại thế này?"

"Ta đi cùng với ngươi."

Hồng Thất Công nhìn về phía nàng, gật gật đầu, sau đó thanh âm mang theo vài phần lửa giận, nói: "Ta đoán nhất định là chuyện, bọn cẩu quan đang làm gì đó để vu hãm lương dân đây, nếu không thì tại sao lại làm việc lúc khuya khoắt như vậy?!" Nói xong, cùng Lâm Triều Anh thi triển một đạo khinh công nhằm phương hướng có tiếng động mà bay đến.

Quả nhiên không ngoài dự đoán, là một đám quan binh đuổi theo vài người. Trong đó có một người trên thân đã bị trúng một mũi tên, ngã xuống. Mà trên một con ngựa khác, một cô gái sợ hãi kêu lên.

Hồng Thất Công thấy thế, làm bộ sẽ đi qua. Lại bị Lâm Triều Anh kéo lấy ống tay áo, hắn sửng sốt, quay đầu nhìn về phía Lâm Triều Anh. Đã thấy Lâm Triều Anh không biết từchỗ nào lấy ra hai cái khăn màu đen, đưa một cái cho hắn, "Bịt kín."

Hồng Thất Công vẫn còn sững sờ.

Lâm Triều Anh đem mặt mình che kín, sau đó nói với Hồng Thất Công: "Không phải là ngươi muốn để cho đám quan binh này nhận ra khuôn mặt của ngươi đi?" Nói xong, mặc kệ Hồng Thất Công, chính mình thi triển khinh công đi qua.

Hồng Thất Công thấy thế, cũng nhanh chóng che mặt, đuổi kịp.

Lâm Triều Anh đi đến, cũng không có ý tứ cùng đối phương đánh nhau, chính là cứu cô gái kia, sau đó không thấy bóng dáng đâu. Hồng Thất Công vốn định cùng đám quan binh này đánh nhau một phen, đánh cho bọn họ phải chạy trốn đến mức phọt rắm, vãi nước tiểu (Gin: T.T) rồi lại nói tiếp, thấy Kim Linh Tác của Lâm Triều Anh quấn lấy phần eo của cô gái kia, trông như là treo cô gái kia lên, rồi rời đi, làm cô gái kia sợ tới mức liên tục kêu to. Hồng Thất Công thấy thế, cũng nhịn không được đổ mồ hôi, cứu người như vậy, cho dù khinh công của Lâm Triều Anh có đủ cao đi chăng nữa, truy binh này cũng luôn luôn có biện pháp đuổi theo các nàng. Tiếng kêu sợ hãi của cô gái kia thật sự rất, rất có lực xuyên thấu.

Hồng Thất Công sử dụng một chiêu Hàng Long Thập Bát Chưởng để thoát thân, xoay người đuổi theo Lâm Triều Anh, cũng duỗi cánh tay ôm lấy cô gái bị Lâm Triều Anh treo lên kia, nói: "A Anh, ta tiếp được nàng ta rồi."

Lâm Triều Anh thấy thế, thu lại Kim Linh Tác, sau đó lấy bình mật ra, gọi tất cả ong dại ở chung quanh lại đây, đem toàn bộ truy binh này đốt đến mức ôm đầu lăn lộn trên mặt đất.

Nàng ‘hừ’ nhẹ một tiếng, đem bình mật ném đi, nói với Hồng Thất Công: "Chúng ta đi."

Vì thế, hai người mang theo cô gái kia, suốt đêm rời khỏi Ngưu Gia thôn chạy về Dương Châu.

Cô gái Hồng Thất Công cùng Lâm Triều Anh cứu được, tên là Bao Tích Nhược, lại còn đang mang thai. Sau khi Lâm Triều Anh biết được tin tức này, ngoài việc yên lặng cũng không biết nói cái gì cho đúng.

Bao Tích Nhược hai mắt đẫm lệ, đem sự tình từ đầu đến cuối nói ra, trượng phu của nàng Dương Thiết Tâm cùng Quách Khiếu Thiên vốn là người trung thực, hiện giờ ẩn cư ở Ngưu Gia thôn. Nhưng trước đây, bọn họ kết bạn một vị đạo sĩ tên là Khâu Xử Cơ, cùng giết vài tên giặc Kim, nhưng đây đã là chuyện của mấy tháng trước. Mà đêm khuya ngày hôm qua, cũng không biết là vì sao mà Đoàn Thiên Đức mang theo rất nhiều quan binh đến chỗ bọn họ ở, vu hãm Dương Thiết Tâm cùng Quách Khiếu Thiên là phản tặc, bọn họ chạy trốn suốt đêm, trên đường đi Quách Khiếu Thiên đã chết, mà thê tử Lý Bình của Quách Khiếu Thiên cũng không rõ tung tích.

Bao Tích Nhược lau đi nước mắt trên mặt, giọng khan khan, nói: "Phu quân của ta bị trúng một mũi tên, hiện giờ không rõ sống chết. Ta là một người phụ nữ, cũng không biết phải làm như thế nào cho đúng. Nhận được hai vị ân công cứu giúp, cầu xin hai vị ân công giúp người thì giúp đến cùng, giúp ta tìm được phu quân."

Hồng Thất Công nghe vậy, tức giận nói: "Thật đúng là tức chết! Giết vài tên địch quốc, quan binh thì như thế nào? Cẩu tặc như thế, tới một người ta giết một người! Vị phu nhân này cứ yên tâm, phu quân của ngươi cùng với nghĩa huynh hắn (anh kết nghĩa) lúc trước đều là con người chính trực, Hồng Thất ta không gặp thì chưa tính, hiện giờ gặp được rồi, không có đạo lý khoanh tay đứng nhìn!" Nói xong, nhìn về phía Lâm Triều Anh, "A Anh, nàng nói đúng không?"

Lâm Triều Anh lạnh nhạt liếc mắt nhìn hắn, sau đó đi tới trước giường Bao Tích Nhược ngồi lên ghế đặt ở phía trước.

"Dương phu nhân, đêm khuya ngày đó, có phải hay không đã xảy ra chuyện gì đó mà phu quân ngươi không biết? Nếu đúng là quân Kim đều đã bị giết sạch, quan phủ không có khả năng lại vô duyên vô cớ tìm được chỗ của các ngươi. Ở Ngưu Gia thôn nhiều người như vậy, đám quan binh này, tại sao lại tìm được các ngươi?"

Bao Tích Nhược nghe vậy, nhất thới, mặt tái xanh lại, đột nhiên ngẩng đầu nhìn hướng Lâm Triều Anh.

"Có hay không?" Lâm Triều Anh hỏi.

"Đêm đó ta cứu một người, trên người hắn mặc quần áo quan binh. Ta lúc ấy cảm thấy hắn đáng thương, không đành lòng nhìn hắn chết thảm, liền cứu hắn, nghĩ khi trời sáng sẽ hỏi phu quân ta xem xử trí như thế nào, nhưng sau khi trời sáng, người nọ liền không thấy! Ý của cô, cô nương là......" Nàng mặc kệ nước mắt tuôn rơi, ngẩng đầu nhìn hướng Lâm Triều Anh.Hồng Thất Công thấy thế, mày cũng nhíu lại, "A Anh, ý của nàng là Dương phu nhân bọn họ bị người đêm khuya đuổi giết như thế, là bởi vì tên quan binh được Dương phu nhân cứu kia?"

Lâm Triều Anh gật đầu."Nếu không phải do tên quân Kim kia, vì sao con chó săn Đoàn Thiên Đức kia lại đến truy bắt một nhà Dương phu nhân? Ở Ngưu Gia thôn, mỗi một hộ gia đình đều giống nhau, khi mặt trời mọc thì thức dậy đi làm, Quách Khiếu Thiên cùng Dương Thiết Tâm ở trong đám người đó có gì đặc biệt bắt mắt hay sao?"

Bao Tích Nhược nghe vậy, ánh mắt trợn trắng, ngất đi.

"Này! Dương phu nhân!" Hồng Thất Công thấy thế, sắc mặt kinh hãi."A Anh, làm sao bây giờ?" Hắn là một đại nam nhân, cũng không đụng chạm linh tinh vào phụ nữ, hơn nữa Bao Tích Nhược trước mắt này còn đang mang thai.

"Gấp cái gì, nàng ấy chính là kích thích quá độ, ngất đi mà thôi." Lâm Triều Anh liếc trắng mắt Hồng Thất Công một cái, sau đó đứng dậy, đưa tay ấn vào nhân trung của Bao Tích Nhược, chỉ thấy nàng từ từ tỉnh lại, nhưng sau khi tỉnh lại, lại rơi lệ không ngừng.

Bao Tích Nhược nghẹn ngào nói: "Đều là sai lầm của ta, đều là ta hại nghĩa huynh cùng Thiết ca."

Lâm Triều Anh nói: "Người có thể cứu, nhưng trong lòng sớm đã biết được người nọ không phải là người tốt, cứu hắn làm gì? Kết quả chính là hại mình còn liên lụy đến người khác?"

Bao Tích Nhược đang rơi lệ, nàng là một cô gái còn trẻ, trong một đêm gặp phải biến đổi lớn, lại biết được tai họa hôm nay, toàn bộ là do mình cứu lầm người. Nếu không phải nàng còn đang mang thai, mà Lý Bình cùng Dương Thiết Tâm sống hết chưa biết, nàng thực sự sẽ lấy cái chết tạ tội.

Hồng Thất Công thấy nàng khóc thê lương như vậy, nhịn không được nói: "Dương phu nhân, ngươi không cần khổ sở như vậy, A Anh trong lời nói...... Bất quá là......" Phỏng đoán mà thôi.

Nhưng mà lời Hồng Thất Công còn chưa nói xong, đã bị Lâm Triều Anh trừng mắt nhìn mà nuốt trở về.

Lâm Triều Anh nói: "Lời của ta tuyệt đối không sai." Không phải nàng phỏng đoán, mà căn bản là nàng biết chuyện xưa của thế giới Xạ Điêu Anh Hùng này, khời đầu tất cả mọi truyện là do Bao Tích Nhược cứu Hoàn Nhan Hồng Liệt, mà Hoàn Nhan Hồng Liệt lại ham mê sắc đẹp của Bao Tích Nhược.

Hồng Thất Công không nói gì.

Lúc này Lâm Triều Anh còn nói: "Dương phu nhân, chuyện đã qua cũng không có cách nào quay đầu lại được, phu quân của ngươi cũng chưa chắc là đã chết, ngươi hiện giờ không để ý bản thân, cũng nên nghĩ cho đứa nhỏ trong bụng, vẫn là an tâm dưỡng tốt thân mình rồi hãy nói sau."

Hồng Thất Công nghe vậy, liên tục gật đầu, nói: "Không bằng phu nhân miêu tả tướng mạo của trượng phu ngươi với ta đi, ta sẽ vẽ lại tướng mạo trượng phu ngươi rồi phái người đi thăm dò." Không phải hắn khoe khoang, nhưng chỉ cần Cái Bang ra tay, cho tới bây giờ cũng chưa có tin tức gì mà tra không được cả.
"Ngươi vẽ?" Lâm Triều Anh nghe vậy, đôi mi thanh tú nhướng lên, dùng ánh mắt tràn ngập hoài nghi nhìn về phía Hồng Thất Công. Xem ra, Hồng Thất Công là dự định gánh chuyện này lên thân. Cũng không biết hiện giờ Hoàn Nhan Hồng Liệt kia đã quay về nước Kim chưa? Nếu như còn ở tại trên lãnh thổ nước Tống, lại có ý nhất định phải tìm được Bao Tích Nhược, nói không chừng có thể dùng Bao Tích Nhược để ‘thả con tép, bắt con tôm’, đem Hoàn Nhan Hồng Liệt dụ đến, sau đó đánh cho hắn rụng răng.

Hồng Thất Công trầm mặc, hắn phát hiện mình nói quá nhanh, đã quên bản thân không không giỏi về lĩnh vực này. Vì thế cười lấy lòng, nói: "A Anh......"

Lâm Triều Anh trợn trắng mình mắt, nàng đã sớm biết được kết quả là như vậy.

Nếu Lâm Triều Anh cảm thấy nàng giúp được Bao Tích Nhược cùng Hồng Thất Công, đơn giản chỉ là vẽ một bức tranh như vậy, thì nàng cũng quá ngây thơ rồi. May mắn, Lâm Triều Anh cho tới bây giờ cũng không khờ dại, bởi vì nàng biết khi Hồng Thất Công tức giận, sẽ làm đại hiệp ‘gặp chuyện bất bình rút đao tương trợ’, thời điểm nếu quyết định muốn xen vào chuyện gì đó, sẽ không ai ngăn cản được. Vì thế, Hồng Thất Công dính vào chuyện lớn của Bao Tích Nhược này rồi. Không, nàng nên nói là, Hồng Thất Công dính vào chuyện lớn của hai tiểu tử Quách Tĩnh, Dương Khang mới đúng.

Hồng Thất Công thật sự nói là làm, hắn nói phải giúp Bao Tích Nhược, liền thật sự giúp Bao Tích Nhược. Hắn mang Bao Tích Nhược về Dương Châu, sau đó...... dự định ‘đặt’ ở trong nhà Lâm Triều Anh. Lâm Triều Anh đối với việc này thật sự là không thèm để ý, nói thật, có đến mười Bao Tích Nhược nàng cũng vẫn nuôi được.

Sau mấy tháng, Lý Mạc Sầu vốn là răng còn chưa mọc hiện giờ đã mọc dài, còn có thể bi bô nói một và từ không hề có ý nghĩa, Mai Siêu Phong vốn gầy yến, hiện giờ đã được chăm sóc trông mềm mại như nước, một bộ dạng có thể véo ra nước. Lâm Linh cùng Vân Trúc Thanh quản lý mọi chuyện trong nhà ở Dương Châu, ngẫu nhiên cũng sẽ đi Cái Bang hỏi một chút tin tức của Lâm Triêu Anh cùng Hồng Thất Công, nhưng vẫn không thấy người quay trở về.

Hôm nay, hai người vẫn còn đang thảo luận, thì đã thấy Lâm Triều Anh cùng Hồng Thất Công cười ‘hắc hắc’ cùng nhau vào cửa, ở phía sau bọn họ, còn có một người phụ nữ bộ dạng xinh đẹp mười phần đi theo. Nhưng! Cái đó cũng không phải mấu chốt, mấu chốt là người phụ nữ kia, bụng rất lớn, nhìn giống như là sắp sinh.

Lâm Linh còn chưa kịp vui mừng đi theo sát Lâm Triều Anh nói ‘Tiểu thư, người rốt cục đã trở lại!’ Thì đã bị cái bụng lớn của người phụ nữ kia dọa mất rồi.

"Tiểu, tiểu, tiểu thư, đây là......"

"Đây là người do Thất Công mang đến, Dương phu nhân. A Linh, Vân quản sự, các ngươi đi an bài một chút, chọn một viện nhỏ phía sau để vị phu nhân này tạm thời ở lại."

Lâm Linh sửng sốt, nhìn về phía Bao Tích Nhược, chỉ thấy nàng mặc dù có bầu, nhưng cả người vẫn toát ra một cỗ khí chất trái ngược với vẻ xinh đẹp bề ngoài, chỉ là trên mặt có chút bất an.

Vân Trúc Thanh thấy thế, tiến lên, "Tiểu thư, Hồng bang chủ."

Mới vừa tập đi, Lý Mạc Sầu cũng ngã trái ngã phải chạy tới, không sợ Lâm Triều Anh mà ôm lấy chân nàng.

Lâm Triều Anh cúi đầu, đối diện với mội đôi mắt đen nhánh của cô bé, trầm mặc, sau đó xoay người đem cô bé ôm lấy. Lý Mạc Sầu cũng không sợ nàng, tay nhỏ bé mập mạp chủ động ôm lấy cổ Lâm Triều Anh, cười khanh khách không ngừng.

Lâm Triều Anh đối với chuyện tình của Bao Tích Nhược, trừ bỏ vẽ chân dung Lý Bình cùng Dương Thiết Tâm ra, cũng không có tâm tư tham gia vào chuyện gì nữa. Tin tức..v…v.. đều là do Cái Bang tìm hiểu, nghe nói bọn họ đã có tin tức của Lý Bình, lúc biết được tin, thì Lý Bình đang trên đường đi đến Mông Cổ, sắp sinh. Hồng Thất Công phái người đi chăm sóc cho Lý Bình, nói nếu là nàng đồng ý, Cái Bang sẽ cung cấp chỗ ở, bảo vệ nàng, hỏi nàng có đồng ý trở về không. Lý Bình đã đồng ý, nhưng ở trên đường liền sanh ra con trai là Quách Tĩnh. Chờ khi Lý Bình hết tháng ở cữ, sẽ cùng người của Cái Bang quay lại Dương Châu.

Lâm Triều Anh ôm Lý Mạc Sầu, ánh mắt dừng ở trên bụng Bao Tích Nhược, lại nhìn về phía ôm cổ của nàng cười không ngừng, Lý Mạc Sầu. Bỗng nhiên, Lâm Triều Anh nhịn không được hỏi Bao Tích Nhược: "Nếu không tìm được phu quân của ngươi, ngươi cùng đứa nhỏ trong bụng định làm như thế nào?"

Bao Tích Nhược ngẩn ra, nước mắt lại ở trong hốc mắt đảo quanh. Nhưng là mấy ngày nay, nàng đã không còn là cô gái yếu đuối trong quá khứ nữa, tuy trong lòng có bi thương, nhưng mà vẫn có thể ẩn nhẫn nước mắt, suy nghĩ.

Nàng chợt hướng Lâm Triều Anh quỳ xuống, nói: "Cầu xin cô nương thu lưu." Hồng Thất Công mấy ngày nay đều ám chỉ nàng, vị cô nương trước mắt này nhìn như ý chí sắt đá, nhưng kỳ thật lòng mềm giống như đậu hũ. Chỉ chuyện hợp tình hợp lý, nàng nhất định sẽ nguyện ý hỗ trợ.

Lâm Triều Anh sửng sốt, sau đó cặp mắt đẹp kia híp lại, nhìn về phía Hồng Thất Công, đã thấy Hồng Thất Công vẻ mặt như không có chuyện gì đùa với Lý Mạc Sầu.

Bao Tích Nhược còn nói: "Cô nương, ngươi yên tâm, ta sẽ làm việc, ta sẽ làm công việc của phụ nữ, sẽ làm quần áo sẽ thêu thùa, ta sẽ làm rất nhiều chuyện." Nàng nhớ rõ, nàng từng nghe Lâm Triều Anh cảm thán, nữ tử mặc dù là yếu đuối như cành liễu, nhưng cũng có thể có bản lãnh tự lực cánh sinh. Trước kia, nàng không có ý thức được điểm này, về sau, nàng sẽ vì mình cùng đứa nhỏ trong bụng làm được.

Lâm Linh gặp bộ dạng của Bao Tích Nhược, một trận không đành lòng, nhìn về phía Lâm Triều Anh, nói: "Tiểu thư, dù sao dạo này người cũng mang về không ít người, cũng không ngại thêm một người nữa." Mới mấy ngày trước, lại có một cặp cha con mang theo thư viết tay của Lâm Triều Anh tới cửa tìm Vân Trúc Thanh, nói là Hồng Thất Công nhờ giúp đỡ. Người cha kia thấy Vân Trúc Thanh gọi là Lý thúc, nghe nói cô gái kia gọi là Lý Hinh, mắc phải bệnh lạ.

Lâm Triều Anh nhất thời không nói được gì để chống đỡ, nàng cảm thấy chỗ của nàng, hiện giờ đã trở thành nơi thu nhận. Vào lúc này, nàng trừ bỏ cảm thấy may mắn là chính mình có một Vân quản sự, rất có bản lãnh kiếm tiền ra thì còn có thể may mắn cái gì nữa đây?

Cho nên mới nói, kết giao bằng hữu cũng có nguy hiểm, chọn bạn cần phải cẩn thận!

Chương 34: Thu đồ đệ

Thu đi xuân đến, chỉ chớp mắt, đứa nhỏ trong bụng Bao Tích Nhược đã chào đời, gọi là Dương Khang. Mà Lý Bình cùng Quách Tĩnh cũng tới chỗ Lâm Triều Anh ở rồi. Bao Tích Nhược đem ngày đó chuyện tình ngày đó nói rõ ràng, than thở khóc lóc rồi quỳ gối trước mặt Lý Bình giải thích, trách nàng nhất thời hồ đồ, làm mọi người rước lấy họa sát thân, cũng làm hại Quách Khiếu Thiên chết oan chết uổng.

Lý Bình cũng biết rõ tính tình Bao Tích Nhược, vả lại ngày đó bị Đoạn Thiên Đức truy bắt khổ không thể tả, lại chỉ lo không thể an toàn sinh ra đứa nhỏ trong bụng, một đường lo lắng hãi hùng. Hiện giờ được Hồng Thất Công cùng Cái Bang hỗ trợ, mang nàng đến nơi đây, lại gặp được Bao Tích Nhược, nhớ tới ngày xưa, trượng phu cùng Dương Thiết Tâm uống rượu ước định cùng nhau, con của hai nhà, nếu là cùng giới tính, liền kết nghĩa kim lan (anh –em, chị-em), nếu phân biệt là nam nữ, liền chỉ phúc vi hôn (chỉ hôn từ bé). Nhất thời cảm thấy đau thương, khóc lóc một lúc lâu, sau đó nâng Bao Tích Nhược dậy.

"Khiếu ca đã bị giết hại, thúc thúc lại chưa biết sống chết, hai người ta và muội hẳn là nên hợp lực đem hai đứa con nuôi nấng lớn lên mới đúng. Ngày đó, mầm mống tai hoạ tuy rằng từ bản thân muội, nhưng chỉ hận quân Kim kia lòng lang dạ sói, thật hận lũ cẩu quan vô sỉ hãm hại lương dân (dân lành). Ngày sau không được nhắc lại việc này nữa."

Bao Tích Nhược thấy Lý Bình như thế, trong lòng vừa cảm kích vừa cắn rứt.

Lý Bình nói: "Ta thấy Lâm cô nương kia, tâm địa tốt lắm, võ công lại cao, không biết nàng có bằng lòng dạy võ công cho Tĩnh Nhi và Khang Nhi hay không? Để ngày sau khi bọn chúng học hành thành tài, vì phụ thân bọn chúng báo thù rửa hận."

Bao Tích Nhược nghe vậy, nói: "Cũng không biết được Lâm cô nương có bằng lòng hay không nữa." Nhưng nàng nghe được Lý Bình nói như vậy, trong lòng cũng dấy lên vài phần hi vọng.

"Không thử thì sao mà biết được?" Nói xong, Lý Bình nhìn nhìn hai đứa nhỏ đang ngủ say ở trên kháng (giường lò, giường đất), kéo Bao Tích Nhược đi xin gặp Lâm Triều Anh.

Thời điểm Lý Bình cùng Bao Tích Nhược đi tìm Lâm Triều Anh, Lâm Triều Anh đang cùng Hồng Thất Công ở trong sân bàn chuyện công việc. Mặt khác, Lâm Triều Anh cảm thấy Bao Tích Nhược cùng Lý Bình đều là Hồng Thất Công mang tới, nên làm cho Hồng Thất Công giúp các nàng trả phí ăn ở.

Hồng Thất Công cảm thấy Lâm Triều Anh có chút việc nhỏ này mà còn muốn tính toán với hắn, thực bị thương.

Ai ngờ Lâm Triều Anh nhướng đôi mi thanh tú nhỏ và dài, bàn tay trắng nõn đưa ra sau lưng duỗi ra, Lâm Linh lập tức động tác lanh lợi đưa cho nàng một quyển sổ.

Lâm Triều Anh liếc Hồng Thất Công một cái, sau đó lành lạnh nói: "Ngươi cho rằng đây là nhỏ chuyện? Ta nói cho ngươi biết, đây cũng không phải việc nhỏ đâu." Sau đó, ngón tay ngọc màu xanh nhạt mở sổ ra, trang thứ nhất bắt đầu từ khi cứu Bao Tích Nhược, ăn, mặc, ở, đi lại, sau này, khi Bao Tích Nhược tới Dương Châu, bởi vì Bao Tích Nhược phải sinh đứa nhỏ, phải tìm bà đỡ, phải có nha hoàn hỗ trợ hầu hạ, còn phải giúp Bao Tích Nhược ở cữ...... Lại còn Lý Bình tới sau đó, các khoản chi tiêu của hai mẹ con Lý Bình cùng Quách Tĩnh, cuối cùng còn kéo dài đến ngày sau hai đứa bé này phải đi học, đủ loại công việc cần chi tiêu.

Hồng Thất Công nhìn nữ tử một thân y phục màu đỏ ngồi ở đối diện hắn, chậm rãi cùng hắn nói một chút sự tình, rõ ràng chính là giọng nói rất êm tai, nhưng mà lại làm da đầu hắn run lên khi nghe được.

"A Anh, nói trọng điểm!" Hồng Thất Công bại trận đầu hàng.

Lâm Triều Anh nghe vậy, đem vật cầm trong tay khép lại, nói: "Ở trước khi Dương phu nhân cùng Quách phu nhân dưỡng tốt thân thể, mỗi tháng ngươi phải thay bọn họ giao cho ta một trăm lượng bạc."

"Một trăm lượng bạc?" Hồng Thất Công trố mắt, "Nàng tính là sổ gì vậy?" Nuôi người nào mà lại đắt như vậy?!

Lâm Triều Anh đem sổ ném cho hắn, nói: "Mặc kệ là sổ gì, ngươi đều phải giao." Đây là vì tránh cho ngày sau hắn lại gặp chuyện bất bình rút dao tương trợ, sau đó đem một đống người ném đến nơi này của nàng. Gần đây, khắp nhà đều là âm thanh bi bô của trẻ nhỏ, tuy rằng không đến mức làm cho nàng đau đầu, nhưng là cảm thấy thật không yên tĩnh.

"......" Trầm mặc.

"Nếu không thì ngươi mang bọn họ đi?"

"...... Ta đưa, ta đưa còn không được sao?" Hồng Thất Công thở dài đỡ trán, bị hãm hại cũng phải đồng ý!

"Được rồi, như vậy tốt lắm." Nàng thích cùng người thông minh hợp tác, tuy rằng đầu Hồng Thất Công luôn động kinh, nhưng thật ra hắn cũng thật sự thực thông minh.

Hồng Thất Công cảm thấy, dạo này lúc nói chuyện cùng Lâm Triều Anh, hắn đều bị vây, bị áp đảo, như vậy tựa hồ thật không tốt. Nếu trường kỳ bị như vậy, mỗi lần hắn cùng Lâm Triều Anh nói chuyện chính sự, hắn khẳng định đều phải cắt đất đền tiền cho đối phương... Nhưng nhìn Lâm Triêu Anh khóe miệng khẽ cong, con mắt sáng có ý cười, hắn lại cảm thấy, cắt đất đền tiền như vậy cũng rất tốt (Gin: lưới tình a~). Bỗng nhiên trong lúc đó, Hồng Thất Công có chút hậm hực, hắn cảm thấy trong lòng mình có tật xấu.

Ngay tại thời điểm Hồng Thất Công đang hậm hực, Mai Siêu Phong một thân thanh sam (lục nhạt) tiến vào sân.

"Tiểu thư, Quách phu nhân cùng Dương phu nhân muốn gặp ngài." Xét thấy Mai Siêu Phong tuổi cũng không còn nhỏ, Lâm Triều Anh tuy rằng rất vui khi làm tổ sư bà bà, nhưng không vui khi bị gọi là tổ sư bà bà. Cho nên hiện giờ ở trong nhà mọi người thống nhất gọi nàng là tiểu thư.

"Các nàng có nói là vì chuyện gì không?" Lâm Triều Anh nhìn về phía Mai Siêu Phong. Đứa nhỏ này hiện giờ lớn lên thật là xinh đẹp, quả nhiên, đem nàng mang về là chính xác.

Mai Siêu Phong lắc đầu, "Không có ạ."

Lâm Linh hỏi: "Tiểu thư, có gặp không?"

"Vậy để cho các nàng đi vào đi." Lâm Triều Anh nói.Bao Tích Nhược cùng Lý Bình nhìn thấy Hồng Thất Công ở đây, có chút kinh ngạc, cũng có kinh hỉ. Từ sau khi các nàng được dàn xếp ở trạch viện của Lâm Triều Anh, rất khó nhìn thấy Hồng Thất Công, hiện giờ nhìn thấy Hồng Thất Công, tự nhiên trong lòng kinh hỉ. Các nàng vẫn đều thực cảm kích Hồng Thất Công đối với các nàng tương trợ.

"Thu đồ đệ? Để cho ta dạy võ công cho bọn trẻ?" Lâm Triều Anh nhịn không được nhíu mi, nhìn về phía hai người Lý Bình.

Lý Bình không kiêu ngạo không siểm nịnh, gật đầu.

Kỳ thật Lâm Triều Anh đối với Lý Bình là có chút bội phục, một người phụ nữ đang mang thai, rơi vào tay Đoàn Chính Đức, cũng có thể bảo toàn chính mình. Trong kịch bản, Lý Bình đi Mông Cổ, chỉ có một mình nhưng lại nuôi Quách Tĩnh lớn lên, cuối cùng còn vì không muốn liên lụy đến con trai mà tự sát. So với Bao Tích Nhược, Lâm Triều Anh càng tán thưởng nàng.

Lâm Triều Anh nhìn Lý Bình, trong mắt chứa ý cười lại mang theo vài phần nghiền ngẫm, tiếp nhận ly trà mà Mai Siêu Phong đưa cho nàng, nhấp một ngụm, "Bọn trẻ học võ, mục đích vì điều gì?"

"Vì phụ thân báo thù." Lý Bình nói.

"Chỉ như vậy?" Lâm Triều Anh hỏi lại. Nếu chính là vì phụ thân báo thù, nàng sẽ không dạy.

"Ta cùng với Tích Nhược lưu lạc đến tận đây, đều vì trong lòng quân Kim mang kế hoạch nham hiểm, còn vì Đoàn Thiên Đức cẩu quan vô sỉ. Hiện giờ thói đời đảo điên, ta hi vọng bọn trẻ làm rõ sai trái, có một thân bản lãnh, tự bảo vệ mình thật tốt. Sau này, bọn chúng đều là trung lương (chính trực, trung thực), ngày sau, khi bọn chúng có chút thành tựu, ta hi vọng bọn chúng không chỉ có tài cán vì phụ thân báo thù, còn có tài cán vì nước vì dân, dùng tốt bản lĩnh mà cô nương đã dạy đem chó Kim đuổi ra khỏi Đại Tống."

"Nói thật hay!"

Lâm Triều Anh còn chưa nói, chợt nghe thấy Hồng Thất Công ở bên cạnh lớn tiếng quát. Lâm Triều Anh nghiêng đầu, liếc mắt nhìn Hồng Thất Công.

Hồng Thất Công đón tầm mắt của Lâm Triều Anh, nói: "A Anh, nàng xem, Quách phu nhân nói thế có thỏa đáng không? Nàng hiện giờ cũng chỉ có một đệ tử là A Linh, hiện giờ A Linh cũng cùng Vân quản sự thành thân, nàng không có thủ hạ, không bằng hãy thu bọn chúng?" Sau này, Quách Tĩnh, Dương Khang lẽ làm trung lương, Lý Bình tuy là một người phụ nữ, nhưng lại có thể nói ra được như vậy, cũng làm cho người nhịn không được tâm sinh kính nể.

Lâm Triều Anh chọn mi, "Tại sao ngươi không thu?"

Hồng Thất Công biểu tình thực nghiêm túc, trước mặt người ngoài, từ trước hắn đến nay đều thực nghiêm túc. Hắn nói: "Cái Bang có nhiều trưởng lão như vậy, ta không cần thu đồ đệ. Ngược lại là phái Cổ Mộ, nàng không biết là thật sự nên thu nhiều thêm vài người hay sao?"

Lâm Triều Anh mặt không chút thay đổi, phản bác: "Có thu thêm hai người cũng không đến lượt hai đứa trẻ, không phải sao?"

Hai người Lý Bình cùng Bao Tích Nhược thấy thế, hai mắt nhìn nhau. Nhìn về phía Lâm Linh đứng ở sau lưng Lâm Triều Anh, các nàng đối với Lâm Triều Anh không có nhiều hiểu biết lắm, nhưng là lại biết Lâm Linh rất là hiền hoà, dễ nói chuyện. Nghe nói Lâm Linh vẫn đi theo bên cạnh Lâm Triều Anh, như vậy, đối với tính tình Lâm Triều Anh nhất định là có thể nhìn thấu.

Lâm Linh cảm giác được tầm mắt hai người, hướng các nàng mỉm cười, khoát tay áo, làm cho các nàng không cần lo lắng.Hồng Thất Công nhất thời khí yếu (giảm khí thế), nhưng vẫn nhịn không được hát đệm: "Bọn chúng...... sẽ trưởng thành thôi! Lại nói, đến lúc đó hai người bọn họ thật sự có tiền đồ, phái Cổ Mộ sẽ nở mày nở mặt!"

"Ngươi nói như vậy, ý là A Linh hiện tại không có tiền đồ?" Lâm Triều Anh hỏi lại.

Lâm Linh lập tức trừng Hồng Thất Công.

Không thể đắc tội với vị đầu bếp tôn quý này được, đắc tội thì về sau sẽ không có cơm ăn. Hồng Thất Công lập tức nghiêm nghị nói: "A Linh đương nhiên là có tiền đồ, nhưng là nàng giúp nàng ấy tìm thêm hai sư đệ, ngày sau có thể phụ trợ nàng ấy."

Ai biết Lâm Triều Anh lại cười nói: "Như vậy đi, ngươi thu một người, ta thu một người." Muốn nàng lập tức thu hai người? Làm sao có thể? Tuy rằng nàng biết sau này Quách Tĩnh cũng là một nam nhi tốt, đầu đội trời chân đạp đất, vì nước vì dân. Nhưng là nàng nhớ tới bộ dạng khờ ngốc kia của Quách Tĩnh, đã cảm thấy hắn không hợp với không khí của phái Cổ Mộ. Nàng không có thành kiến gì, nhưng không nghĩ sẽ thu nhận một đệ tử khờ ngốc, vẫn là để lại cho Hồng Thất Công có vẻ tốt hơn, dù sao vốn cũng là như vậy.

Hồng Thất Công sửng sốt, cái gì mà ngươi một người ta một người?

"Ngươi thu một người, phái Cổ Mộ ta thu một người. Ngươi có đồng ý hay không?" Lâm Triều Anh trực tiếp hỏi.

Bao Tích Nhược cùng Lý Bình thấy sự tình có vẻ nghiêm trọng, ánh mắt tha thiết không hẹn mà cùng dừng ở trên người Hồng Thất Công, Hồng Thất Công nhất thời thấy áp lực rất lớn. Hắn vốn định nói ‘không muốn’, nhưng mà lúc nãy hắn luôn luôn nói chuyện giúp hai người, lúc này nói ‘không được’, chẳng phải là tự vả vào miệng mình? Lại nhìn phía Lâm Triều Anh, thấy nàng cười đến vẻ là một bộ gian kế thực hiện được.

Hắn trầm mặc, nói: "Ta chưa từng nghĩ tới vấn đề thu đồ đệ này."

"Ta cũng không nghĩ tới vấn đề giúp phái Cổ Mộ thu thêm người này." Lâm Triều Anh nói.

"Hồng bang chủ......" Lý Bình cùng Bao Tích Nhược thấy bộ dạng Hồng Thất Công, trong lòng vừa sinh ra vài phần hi vọng, lại bị dập tắt.

Hai mắt Bao Tích Nhược rũ xuống, nói: "Hồng bang chủ bằng lòng để cho người của Cái Bang tiếp tục hỏi thăm tin tức của Thiết ca, trong lòng ta đã thực cảm kích."

Lý Bình cũng gật đầu nói: "Cô nương sẵn lòng thu lưu chúng ta, đã là công ơn lớn hơn trời."

Lâm Triều Anh liếc mắt nhìn các nàng một cái, cặp con mắt sáng kia nhìn về phía Hồng Thất Công, cười hỏi: "Ngươi thấy thế nào?"

Hồng Thất Công đỡ trán, cắn răng nói, "Ta đồng ý!" Giúp người giúp đến cùng, hai người này là hắn mang tới, nếu hắn cũng không giúp, vậy ai giúp đây?

Lâm Triều Anh vừa lòng, gật đầu, "Tốt lắm, ngươi liền thu Quách Tĩnh kia! Quách phu nhân, ngày sau Thất Công chính là sư phụ đứa nhỏ của ngươi, chờ sau khi nó đầy ba tuổi, cho nó chính thức bái sư." Nàng sẽ chờ tới thời điểm Hồng Thất Công bị đứa bé Quách Tĩnh kia làm cho tức giận đến mức đấm ngực giậm chân.

Lý Bình nghe vậy, vẻ mặt mừng rỡ: "Đa tạ cô nương! Đa tạ Thất Công!"

Hồng Thất Công: "......" Có ai hỏi qua hắn có muốn thu người nào hay sao?

Về phần Dương Khang, Lâm Triều Anh cảm thấy tiểu vương gia trong kịch bản này cũng làm cho người ta tiếc hận không thôi, hiện giờ vẫn chỉ là một tờ giấy trắng, nên bị nhuộm thành màu sắc gì, là đen là trắng, cũng là do người. Nàng nhìn về phía Lâm Linh, hỏi: "Em muốn có sư đệ hay là muốn có đồ đệ?"

Lâm Linh nhớ tới Lý Mạc Sầu cùng Mai Siêu Phong, nếu nhiều thêm một người Dương Khang nữa...... Vì thế nàng quyết đoán nói: "Tiểu thư, em muốn có sư đệ!"

Vì thế Lâm Triều Anh bình tĩnh đưa ra đáp án, "Vậy Dương Khang kia coi như là đồ đệ của ta đi."

Hồng Thất Công hỏi: "Vậy chi phí ăn ở của nó......"

"Ngươi vẫn phải đưa. Chờ nó lớn lên có thể kiếm tiền, nó sẽ kiếm tiền trả lại ngươi."

"......"

Chương 35: Ỷ thế hiếp người

Gần đây, trong trạch viện của Lâm Triều Anh rất náo nhiệt, bởi vì có thêm hơn hai đứa nhỏ. Hai đứa nhỏ này cùng với Lý Mạc Sầu ở trong nhà rất được hoan nghênh, bởi vì một người là đồ đệ của chủ tử, một người là bạn tốt của đồ đệ của chủ tử, một người là đồ tôn của chủ tử...... 囧.

Vốn Lý Mạc Sầu ở trong nhà là nhỏ nhất, từ trước đến nay, đều là mặt của nàng bị người khác sờ nắn, từ sau khi có Dương Khang cùng Quách Tĩnh, nàng cũng chạy tới véo mặt người ta. Làm lúc Mai Siêu Phong đi theo phía sau Vân Trúc Thanh đến viện Bao Tích Nhược cùng Lý Bình ở, chính là thấy một màn như này: tay nhỏ bé của Lý Mạc Sầu véo mặt Dương Khang, Dương Khang trên mặt đỏ bừng đỏ bừng, còn nhìn về phía Lý Mạc Sầu cười.

Mai Siêu Phong nhanh chóng chạy đến, ôm lấy Lý Mạc Sầu nói: "Tiểu sư tỷ, không thể véo mặt sư thúc như vậy được.

- " Nghe nói, mặt của trẻ nhỏ là không thể véo bừa được, nếu không sẽ biến dạng.

Khi Vân Trúc Thanh bước vào viện nhìn thấy một màn này, trừ bỏ lắc đầu thở dài vẫn là lắc đầu thở dài. Hắn đối với khả năng dày vò người của tiểu thư nhà mình tỏ vẻ vô cùng bội phục.

Lý Mạc Sầu nói vẫn là có chút không rõ,

- "Chơi thật vui."

Lý Mạc Sầu hiện giờ là bị trạng thái nuôi thả, sau khi Lý Bình cùng Bao Tích Nhược đến ở, các nàng vì tỏ vẻ chính mình cũng là người hữu ích, xung phong nhận việc chăm sóc Lý Mạc Sầu, làm cho vài đứa trẻ cũng có bạn, đồng thời trong lúc đó cũng bồi dưỡng tốt tình cảm sư thúc - chất (cháu). Vân Trúc Thanh thấy thế, lập tức thu xếp cho Lý Mạc Sầu một gian phòng ở trong viện của các nàng, sau đó lại điều hai nha hoàn đến để chăm lo ẩm thực, cuộc sống hàng ngày cho các nàng.

- "Chơi thật vui cũng không có thể véo a~."

Mai Siêu Phong đặt nàng ở ghế trên. Nhìn về phía Dương Khang cùng Quách Tĩnh đang chạy lung tung trên mặt đất, Bao Tích Nhược cùng Lý Bình đang ngồi ở bên cạnh làm quần áo, đều cười nói:

- "Bọn trẻ chơi đùa có can hệ gì đâu?"

Thấy Vân Trúc Thanh đi vào, nhanh chóng đứng lên.

Vân Trúc Thanh nói:

- "Hai vị phu nhân không cần câu nệ. Hôm nay, ta cùng Siêu Phong lại đây, là muốn nhìn xem trong viện các ngươi có thiểu gì hay không."

Bao Tích Nhược cùng Lý Bình liếc nhau, sau đó cười hướng Vân Trúc Thanh nói:

- "Vân quản sự khách khí, nơi này cái gì cũng đều đầy đủ cả."

- "Nếu là có thiếu cái gì, để cho nha hoàn đi nói với Siêu Phong, nàng sẽ sắp xếp."

Dừng một chút, Vân Trúc Thanh còn nói:

- "Nhị vị phu nhân cũng không nên khách khí, hiện giờ hai vị tiểu huynh đệ, một người là sư đệ của phu nhân nhà ta, một người là đồ đệ của Hồng bang chủ, Mạc Sầu đã ở chỗ này của các ngươi, mấy người bọn họ đều không thể qua loa được."

Bao Tích Nhược cùng Lý Bình sửng sốt, rồi sau đó cười nói:

- "Vân quản sự yên tâm, có thiếu như thế nào cũng không thiếu của mấy đứa bé."

Vân Trúc Thanh gật gật đầu, rồi sau đó như là nhớ ra chuyện gì đó, nhìn về phía hai người, hỏi:

- "Hai vị phu nhân, ngày trước, khi Quách gia và Dương gia vẫn còn, có thể nào đã đề cập đến việc bái sư của Tĩnh Nhi và Khang Nhi chưa?"

Bao Tích Nhược cùng Lý Bình nhìn nhau liếc mắt một cái, lắc đầu nói:

- "Bọn họ vẫn chưa đề cập qua việc này."

Những chuyện tình này chỉ nam nhân mới quan tâm, ban đầu các nàng cũng không hiểu biết, cũng không quan tâm, cảm thấy, chỉ cần đứa nhỏ trưởng thành khỏe mạnh thì đã thỏa mãn rồi, còn về phần có muốn học võ nghệ hay không, đều giao cho phụ thân bọn chúng suy nghĩ. Nhưng mà sau lại gặp biến đổi lớn, mới không thể không nghĩ mấy vấn đề này.

Vân Trúc Thanh nghe vậy, mỉm cười, nói:

- "Ta đây hiểu được. Hai vị phu nhân, ta cùng với Siêu Phong có việc, đi trước một bước."

Rời khỏi viện của Bao Tích Nhược cùng Lý Bình, Mai Siêu Phong đi theo phía sau Vân Trúc Thanh, nhịn không được hỏi:

- "Sư trượng (chồng sư phụ), chuyện vị Khâu đạo trưởng kia đến tìm Dương đại tẩu cùng với Quách đại tẩu, không nói cho các nàng sao?"

Biểu tình của Vân Trúc Thanh có chút bất đắc dĩ, nói:

- "Hay là con muốn ta nói cho các nàng, vị Khâu đạo trưởng kia bị tổ sư bà bà của con dọa chạy mất sao? Huống chi, Khâu Xử Cơ kia cũng nói không cần báo cho các nàng, vậy thì nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện."Mai Siêu Phong nghe vậy, nhất thời không nói gì. Kỳ thật Khâu Xử Cơ không phải bị tổ sư bà bà dọa chạy, mà là bị tổ sư bà bà ỷ thế hiếp người, bắt nạt chạy mất.

Ngày ấy vị Khâu Xử Cơ kia tới chơi, nói là hắn biết được bằng hữu bị người làm hại, hắn chạy đến chỗ Đoàn Thiên Đức, chỗ đầu sỏ, không tìm được Đoàn Thiên Đức, nhưng mà lại thấy được thủ cấp (đầu) của bằng hữu Quách Khiếu Thiên bị treo trên cột cờ. Hắn gỡ thủ cấp Quách Khiếu Thiên xuống, sau khi chôn ở bên Tây Hồ, liền luôn luôn đi tìm thê tử của Quách Khiếu Thiên cùng Dương Thiết Tâm, muốn giúp các nàng dàn xếp tốt. Sau đó, rốt cục ở Dương Châu nhìn thấy một bóng người có chút quen thuộc, nhìn kỹ lại, đúng là Lý Bình đang đi cùng với người khác, mua đồ ăn vật dụng ở bên ngoài. Hắn một đường theo đuôi, theo tới trạch viện, nhưng không biết đó là trạch viện ở Dương Châu của Lâm Triêu Anh.

Ngày ấy cũng khéo, Vân Trúc Thanh cùng với Lâm Linh cũng đi ra ngoài, nếu không, Khâu Xử Cơ cũng không đến mức không biết gì mà gặp bi kịch bị như vậy.

Khâu Xử Cơ cầu kiến, Mai Siêu Phong thấy hắn ăn mặc giống người theo Đạo, tuy rằng Lâm Linh sư phụ thực chán ghét đạo sĩ, nhưng nàng không như vậy, lại thấy Khâu Xử Cơ có lễ mười phần, nói là đệ tử thân truyền của Vương Chân Nhân - Toàn Chân hy vọng có thể gặp chủ nhân nơi này, nên nàng đi hỏi xem Lâm Triều Anh có muốn gặp hay không.

Lâm Triều Anh biết là Khâu Xử Cơ cầu kiến, nhướng lông mày, lộ ra một nụ cười nghiền ngẫm,

- "Đúng là Khâu Xử Cơ của Toàn Chân giáo cầu kiến?"

- "Tiểu thư, hắn là nói như vậy."

Lâm Triều Anh trầm ngâm một lúc lâu, sau đó đứng lên sửa sang lại trang phục màu tím sậm một chút, nói:

- "Ta đây phải đi gặp hắn."

Khâu Xử Cơ nhìn thấy chủ nhân trạch viện hóa ra là Lâm Triều Anh, trong mắt không dấu được kinh ngạc, nhưng vẫn là hướng Lâm Triều Anh ôm quyền:

- "Gặp qua Lâm cô nương."

Hắn đã sớm biết Lâm Triều Anh mang theo Lâm Linh xuống núi Chung Nam, lại không nghĩ rằng nàng tới Dương Châu làm địa chủ ở đây.

Lâm Triều Anh cũng không nhìn hắn, thản nhiên đi qua vị trí chủ nhà rồi ngồi xuống. Mai Siêu Phong dâng trà nóng, nàng tiếp nhận trà nóng nhấp hai ngụm, mới không nhanh không chậm nói:

- "Ta còn tưởng là vị cao nhân nào, hóa ra lại là ngươi. Ngươi tới đây là muốn làm cái gì?"

Khâu Xử Cơ là đồ đệ Vương Trùng Dương, đối với chuyện xưa của sư phụ mình với nữ tử này, mặc dù không hiểu biết mười phần, nhưng cũng là có biết. Trước kia, ở núi Chung Nam, Vương Trùng Dương đối với Lâm Triều Anh nhún nhường khắp nơi, còn hơn cả đồ đệ. Cho dù Khâu Xử Cơ không quen nhìn bộ dáng nàng ta kiêu ngạo vô lễ mười phần, nhưng bất đắc dĩ đối phương vẫn là nhân vật cùng thế hệ với sư phụ hắn, trừ bỏ cung kính vẫn là cung kính.

Chỉ nghe Khâu Xử Cơ có lễ nói:

- " Một năm trước, bần đạo ở Ngưu Gia thôn, Lâm An kết bạn bè với hai vị, bất đắc dĩ bọn họ bị nhân làm hại, chỉ để lại thê tử đều đang có bầu. Trong một năm này, bần đạo điều tra chung quanh, nhưng vẫn không tìm được. Hôm qua ở Dương Châu, gặp được một nữ tử, tướng mạo tương tự với thê tử bằng hữu kia của bần đạo, bần đạo một đường theo sát, thấy nàng vào trạch viện này. Liền nghĩ đến hỏi chủ nhân một chút, có thể để cho bần đạo gặp nàng ấy được không. Lại không thể tưởng được chủ nhân trạch viện này lại là Lâm cô nương."

Lâm Triều Anh trong mắt mang ý cười, hỏi:
- "Ngươi đang nói đến thê tử Quách Khiếu Thiên cùng Dương Thiết Tâm?"

Vốn là trong lòng Khâu Xử Cơ còn có chút không xác định, hiện giờ gặp Lâm Triều Anh trực tiếp nói như vậy, trong lòng khẳng định Bao Tích Nhược cùng Lý Bình ở tại đây, trong lòng mừng rỡ, gật đầu nói:

- "Đúng vậy."

Lâm Triều Anh thấy hắn trên mặt vui mừng, trừng mắt nhìn, nói:

- "Các nàng ở trong nhà của ta, nghe nói tên Quách Tĩnh cùng Dương Khang đều là do ngươi đặt. Tuy rằng không phải là rất hợp ý người, nhưng mà miễn cưỡng có thể nghe được."

Khâu Xử Cơ sắc mặt cứng đờ. Hắn giúp đặt tên, nhắc nhở hai vị huynh đệ này không quên nỗi nhục của nước Tĩnh Khang, tương lai nhất định phải dốc lòng đền nợ nước, ngụ ý bực này, làm sao lại không bằng ý người?

Lâm Triều Anh thấy sắc mặt hắn như vậy, nụ cười trên mặt càng thêm động lòng người, hai tay đặt ở trên đầu gối, nghiêng đầu nói:

- "Hiện giờ Quách Tĩnh là đồ nhi Hồng bang chủ của Cái Bang, Dương Khang là đệ tử thứ hai của phái Cổ Mộ ta, cũng chính là đồ đệ của ta. Chuyện của Dương Khang ta có thể làm chủ; về phần Quách Tĩnh, Hồng bang chủ để nó nuôi thả ở chỗ ta đây, nói vậy cũng không để ý việc ta thay hắn làm chủ. Ngươi muốn gặp ta, là muốn đưa bọn họ đi hay là làm thế nào?"

Tư thế như vậy, cho dù có muốn cướp người với nàng, vẫn phải suy nghĩ lại thì tốt hơn.

Khâu Xử Cơ nghe vậy, không khỏi cười khổ:

- "Cô nương, bần đạo chỉ nghĩ đến xem mấy đứa trẻ mồ côi từ trong bụng mẹ của bằng hữu xem có mạnh khỏe hay không."

Kể lại tình huống đương nhiên không phải như vậy, ngày đó, hắn cùng Dương Thiết Tâm, Quách Khiếu Thiên kết bạn, đáp ứng sẽ truyền thụ võ nghệ cho Quách Tĩnh, Dương Khang. Ngày đó, lúc ở trong doanh trại của Đoàn Thiên Đức, trong lòng hắn liền suy nghĩ, sau khi mai táng cho Quách Khiếu Thiên, nếu tìm được Quách Tĩnh, Dương Khang, thì sẽ dạy dỗ bọn chúng thành nhân vật anh hùng, ngày này, dưới suối vàng, mới còn mặt mũi gặp hai người Quách - Dương. Sau đó lúc hắn truy tìm Đoàn Thiên Đức có gặp được Giang Nam Thất Quái, bởi vì bắt đầu đích mấy người có hiểu lầm nên không hòa thuận, sau đó lại đánh cuộc, đều muốn thu Quách Tĩnh, Dương Khang làm đồ đệ, truyền thụ võ nghệ, mười tám năm sau ở luận võ ở Túy Hương Lâu, phủ Gia Hưng. Giang Nam Thất Quái cũng đã đồng ý, ai ngờ hiện giờ hắn tìm được Quách Tĩnh, Dương Khang rồi, nhưng bọn họ cũng đã bái sư.

Lâm Triều Anh thấy bộ dạng cười khổ của Khâu Xử Cơ, vẻ mặt rất là hiền hoà gật đầu, nói:

-"Hóa ra là như vậy, nếu ngươi đã muốn gặp bọn chúng, đương nhiên là có thể."

Dừng một chút, nàng vừa cười nói:

- "Ta còn tưởng ngươi muốn thu đồ đệ đâu!"

Khâu Xử Cơ trừ bỏ cười khổ vẫn là cười khổ, hắn muốn thu đồ đệ, nhưng là nữ tử trước mắt này cùng với Hồng Thất của Cái Bang đều là loại nhân vật nào chứ? Có nhân vật bực này ở đây, hắn cùng với Giang Nam Thất Quái đều đứng sang một bên thôi.

- "Không phải là như vậy. Lâm cô nương, nếu hiện giờ biết được thê nhi hai vị bằng hữu đều mạnh khỏe, vậy bần đạo cũng an tâm. Bần đạo xin cáo từ."

- "Ngươi thật sao không muốn gặp bọn họ sao?"

Lâm Triều Anh tốt bụng hỏi.

- "...... Không cần, đa tạ ý tốt của cô nương. Hai vị phu nhân gặp phải biến đổi lớn như vậy, trong lòng tất nhiên chưa hết đau xót, nhìn thấy bần đạo, nói không chính xác còn có thể thấy cảnh thương tình. Các nàng hiện giờ mới sinh xong, khóc lóc, đau buồn đều là tối kỵ."

Lâm Triều Anh gật gật đầu, tiếc hận nói:

- "Thật đáng tiếc. Vậy để lần sau đi, Siêu Phong, tiễn khách!"

- "......"

Vì thế, Khâu Xử Cơ xám xịt rời đi. Vân Trúc Thanh nghĩ nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện, đáng tiếc ngày không như ý nguyện của hắn. Sau khi hắn rời khỏi viện của Bao Tích Nhược cùng Lý Bình, lại có người tìm tới cửa, nói là cái gì mà Giang Nam Thất Quái. Hắn tránh không khỏi lại bị một trận đau đầu, nói với Mai Siêu Phong:

- "Con đi mời tổ sư bà bà của con đi ra."

Nghe nói mấy người kia đánh cuộc với Khâu Xử Cơ, hiện giờ tìm tới cửa, nói vậy cũng là cùng Quách Tĩnh, Dương Khang thoát không được quan hệ.

Lâm Triều Anh đối với Giang Nam Thất Quái đã đến, nhưng thật ra một chút cũng không đau đầu, thời điểm Mai Siêu Phong đến tìm nàng, nàng đang ở trong viện gọi ong xếp trận, mà cái đàn cổ tốt nhất kia để ở trên bàn đá trong viện. Sau khi nghe Mai Siêu Phong nói rõ sự tình, nàng huýt lên một tiếng, gọi ong quay về, còn không quên dặn Mai Siêu Phong ôm đàn cổ của nàng cùng đi ra gặp khách không mời mà tới kia.

Mai Siêu Phong ôm đàn cổ, cũng không hiểu ra sao, có chút không hiểu, tổ sư bà bà nhà mình đi gặp khách, vì cái gì lại muốn mang theo đàn cổ đi cùng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau