XUYÊN QUA THÀNH LÂM TRIỀU ANH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Xuyên qua thành lâm triều anh - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Tâm gợn sóng

Nếu Vương Trùng Dương đã nói Cửu Âm Chân Kinh không ở trên người Vân Trúc Thanh, Âu Dương Phong tin cũng được, không tin cũng thế, cũng chỉ có thể lựa chọn án binh bất động. Dù sao, nếu hắn không tin, cũng không còn cách nào khác. Bởi vì, nếu hắn cố tình bắt Lâm Triều Anh giao Vân Trúc Thanh ra, phải đối mặt cũng không chỉ là Lâm Triều Anh, không nói đến Hoàng Dược Sư có quan tâm đến việc này hay không, ít nhất hai người Vương Trùng Dương cùng Hồng Thất Công này tất nhiên sẽ đối đầu với hắn. Tyy rằng hắn nhất định phải có được Cửu Âm Chân Kinh, có ý tưởng gặp Thần giết Thần, gặp Phật giết Phật, nhưng tóm lại cũng phải giết được mới nói, cũng không thể tự lấy tính mạng của mình mà dâng lên.

Nhưng nếu cứ bỏ chạy một cách thất bại như vậy, Âu Dương Phong lại không cam lòng."Lòng người khó dò, có lẽ hôm nay, ta yên tâm với các hạ, nhưng ai biết được ngày sau, lòng người có sinh biến hay không, có khi không biết đâu tự dưng Cửu Âm Chân Kinh lại trở thành võ công của Toàn Chân giáo thì sao."

Vương Trùng Dương nghe vậy, cũng không thấy tức giận, vẻ mặt tĩnh, ngữ điệu trầm ổn: "Âu Dương trang chủ cứ yên tâm đi, Vương Trùng Dương Toàn Chân giáo nói là làm, không nói đến hiện giờ ta chỉ tạm thời giúp Vân huynh đệ bảo quản Cửu Âm Chân Kinh, cho dù là ngày khác, hắn quyết định cho ta toàn quyền xử lý, ta cũng sẽ không cho đệ tử trong giáo tập luyện Cửu Âm Chân Kinh."

Lâm Triều Anh trừng mắt nhìn, không biết là vô tình hay cố ý đáp lời: " Dù là Vương chân nhân tu luyện võ công trong Cửu Âm Chân Kinh thì như thế nào? Đức hạnh của Vương chân nhân có một không hai trong thiên hạ, lại là người hữu duyên do Vân Trúc Thanh lựu chọn, trái lại Âu Dương trang chủ, người ta không muốn cho ngươi, ngươi lại cướp, dùng đủ các loại thủ đoạn. Như vậy so sánh với nhau, kẻ ngốc cũng biết nên chọn ai. Nếu ngươi nhìn không thuận, vậy trực tiếp cướp lại là được, loại chuyện này Âu Dương trang chủ làm rất thuận tay mà."

Âu Dương Phong nghe vậy, nhất thời tức giận, "Ngươi......"

Hồng Thất Công nhìn Lâm Triều Anh một cái, Âu Dương Phong là một kẻ hiếu thắng, Lâm Triều Anh nói lời này, quả nhiên là giúp Vương Trùng Dương có thêm một kẻ địch mạnh!

Lâm Triều Anh mỉm cười, vô tội chớp mắt, "Ta như thế nào?"

Nam nhân tốt không chấp nữ nhân, hắn đường đường là trang chủ Bạch Đà sơn trang Tây Vực, khi nào thì lưu lạc đến nỗi cãi nhau với một cô nương rồi? Nghĩ như vậy, Âu Dương Phong quyết định không nhìn Lâm Triều Anh, tay áo màu trắng vung lên, sau ôm quyền về phía Vương Trùng Dương, hỏi: "Không biết Vương chân nhân định xử trí Cửu Âm Chân Kinh như thế nào?"

"Tại hạ và Hồng bang chủ đang bàn bạc mới các anh hùng thiên hạ đến luận kiếm ở Hoa Sơn, luận kiếm hai mươi năm tổ chức một lần, người có võ công đệ nhất thiên hạ, sẽ có Cửu Âm Chân Kinh. Nếu Vân huynh đệ đồng ý biện pháp xử lí này, ta sẽ mau chóng phát thiệp mời."

"Luận kiếm ở Hoa Sơn?" Ánh mắt Âu Dương Phong có chút hoài nghi. Hắn không tin Vương Trùng Dương không muốn có được Cửu Âm Chân Kinh, cứ như vậy mà đưa ra trong luận kiếm ở Hoa Sơn, chẳng lẽ Vương Trùng Dương cho rằng bản thân hắn sẽ thắng là điều không thể nghi ngờ?

Vương Trùng Dương gật đầu, nói: "Đúng vậy." Tuy rằng khi đó Lâm Triều Anh đã nói Cửu Âm Chân Kinh là tai họa của võ lâm, có người đệ nhất thiên hạ bảo quản thì như thế nào? Hai mươi năm sau, có lẽ cũng chưa tới hai mươi năm, trong chốn võ lâm tất nhiên lại bởi vì tranh đoạt Cửu Âm Chân Kinh mà dấy lên một trận gió tanh mưa máu, còn không bằng đốt đi cho rồi. Khi đó nghe Lâm Triều Anh nói, hắn cũng cảm thấy cũng có lý, nhưng mà đối với người tập võ, phần lớn đều đã si mê thành tính, cho dù Cửu Âm Chân Kinh thật sự hóa thành tro bụi, cũng không thể bình ổn lại phong ba mà nó mang đến. Hơn nữa tuyệt học thiên hạ như vậy, là tâm huyết cả đời của một bậc tiền bối, đốt đi chẳng lẽ không đáng tiếc?

Âu Dương Phong nghe vậy, hơi trầm ngâm một chút, lại nói thêm: "Ta đây liền tạm thời ở lại núi Chung Nam sơn, đợi tin lành từ Vương chân nhân." Ngụ ý, là hắn tin lời nói của Vương Trùng Dương.

Âu Dương Phong rời đi, đám người Hồng Thất Công dừng ánh mắt ở trên người Lâm Triều Anh, trong ánh mắt mang theo vài phần đánh giá. Nhất là Vương Trùng Dương, vừa rồi hắn thấy được nàng song kiếm hợp bích cùng Lâm Linh, kiếm pháp Lâm Linh sử dụng, mỗi một chiêu thức đều khắc chế kiếm pháp Toàn Chân giáo, nếu không phải các nàng song kiếm hợp bích, hắn sẽ cảm thấy Lâm Triều Anh hận hắn đến vậy, nên sáng chế kiếm pháp đều chọn nhược điểm của kiếm pháp Toàn Chân giáo, như vậy cho dù ngày sau đối địch với người của Toàn Chân giáo, sẽ đưa người của Toàn Chân giáo vào chỗ chết. Nhưng hắn lại thấy được các nàng song kiếm hợp bích, mỗi một chiêu thức, tách ra là khắc chế kiếm pháp Toàn Chân, nhưng khi xác nhập lại là bổ sung lẫn nhau, bổ sung chỗ thiếu hụt của kiếm pháp Toàn Chân.

Lâm Triều Anh đối diện với ánh mắt của bọn họ, rất hào phóng đứng yên tại chỗ, sau đó cặp mắt sáng kia nhìn trở lại, "Các ngươi nhìn ta như vậy để làm cái gì?"

Mấy người trầm mặc, cuối cùng vẫn là Hồng Thất Công nói trước tiên.

"A Anh, Âu Dương Phong không phải là người có thể dễ dàng tha cho người khác, nàng không cần luôn chọc hắn tức giận." Quan trọng nhất là, cả người Âu Dương Phong đều là độc, rất khó phòng bị. Hồng Thất Công rất ngạc nhiên đối với việc Lâm Triều Anh và Lâm Linh song kiếm hợp bích, hắn quen biết Lâm Triều Anh lâu như vậy, vẫn không biết nàng cư nhiên còn có màn biễu diễn này, song kiếm hợp bích với Lâm Linh. Nhưng hắn cũng hiểu được, lúc này không phải là lúc để hỏi vấn đề này.

"Nếu hắn không đến trêu chọc ta, làm sao ta lại trêu chọc hắn?”. Ngừng chút, nàng còn nói thêm: " Nếu các ngươi muốn tìm Vân Trúc Thanh, đợi ta kêu A Linh dẫn hắn đi ra. Đây là địa bàn của phái Cổ Mộ ta, phái Cổ Mộ có quy tắc, không thể để cho nam tử tùy tiện ra vào, các ngươi nên đứng ở chỗ này thì tốt hơn."

Hồng Thất Công trố mắt, " Từ khi nào thì phái Cổ Mộ có thêm cái quy củ này?" Rõ ràng là không có! Hắn và Vân Trúc Thanh không phải còn ở trong Cổ Mộ một đêm tối qua sao?!

"Ngay bây giờ!" Lâm Triều Anh nói xong, xoay người bước đi.
Nữ tử kia, thân hình thon dài, quần đỏ hơi bó lại. Gió núi thổi tới, tay áo bay bay, tóc đen phân tán xuống dưới theo gió bay lên, nhìn bóng dáng của nàng như vậy, trong lòng tự dưng sinh ra một loại cảm giác thật mềm mại.

Hồng Thất Công nhìn bóng dáng màu đỏ của nàng nhanh chóng biến mất, không nói gì. Không biết có phải là ảo giác hay không, hắn cảm thấy được, từ sau khi Lâm Triều Anh trở về núi Chung Nam, vui buồn thất thường.

Vương Trùng Dương nói: "Hồng bang chủ, Hoàng đảo chủ, nếu không chê, tối nay liền ở lại Toàn Chân giáo được không? Đợi Vân huynh đệ lại đây, cùng thương lượng về Cửu Âm Chân Kinh."

Hoàng Dược Sư hơi vuốt cằm, nói: "Một khi đã như vậy, vậy liền quấy rầy Vương chân nhân rồi."

Ánh mắt của đám người Vương Trùng Dương, không phải Lâm Triều Anh không cảm giác được, nhưng cảm giác được thì như thế nào? Giống như có vài chuyện, người bên ngoài nhìn thấy, người khác không nói, ngươi việc gì phải nói rõ ra? Nàng và Lâm Linh cùng song kiếm hợp bích, đám người Hoàng Dược Sư nhất định có thể nhìn ra chút manh mối, về phần Vương Trùng Dương, vậy lại càng không phải nói. Nhưng nàng cũng rất vui vẻ để cho hắn hiểu lầm, hắn càng hiểu lầm, trong lòng lại càng bất an, áy náy, như vậy càng khiến nàng vui vẻ.

Trở về Cổ Mộ, thấy Vân Trúc Thanh một thân áo xanh cùng Lâm Linh chờ ở lối vào, nhìn thấy nàng, tiến lên gọi: "Tiểu thư."

Lâm Triều Anh liếc mắt nhìn hắn, hỏi: "Chuyện luận kiếm ở Hoa Sơn, A Linh đã nói cho ngươi chưa?"

Vân Trúc Thanh gật đầu.

"Bất luận ngươi quyết định như thế nào, ta cũng sẽ không can thiệp. Vân quản sự, lúc này Âu Dương Phong - Tây Vực, Hoàng Dược Sư – đảo chủ đảo Đào Hoa đều đến núi Chung Nam, trên giang hồ rất nhanh sẽ bởi vì Cửu Âm Chân Kinh mà dấy lên phong ba, rốt cuộc muốn xử trí Cửu Âm Chân Kinh như thế nào, ngươi vẫn nên mau chóng thương lượng với đám người Vương Trùng Dương cho tốt đi."

"Tuy rằng luận kiếm ở Hoa Sơn có nằm ngoài suy nghĩ của thuộc hạ, nhưng thuộc hạ sẽ suy nghĩ kỹ càng. Mấy ngày nay, đã đem lại nhiều phiền toái cho tiểu thư."

Lâm Triều Anh tức giận nói: "Ngươi biết là tốt rồi, cho nên nhanh giải quyến đi, ta không cần một người quản sự luôn bị người ta đuổi giết đâu."
Vân Trúc Thanh mỉm cười, hai tay ôm quyền hành lễ với nàng, "Đa tạ tiểu thư." Nàng quả thật nói năng chua ngoa với người bên cạnh, nhưng tâm lại mềm như đậu hũ, điều này hắn vẫn luôn hiểu được.

Lâm Triều Anh nhíu nhíu mày, xua tay nói: "Ngươi có việc muốn đi Toàn Chân giáo, cứ đi là được"

Vân Trúc Thanh lại cười, sau đó rời khỏi Cổ Mộ.

Lâm Linh đi đến bên người Lâm Triều Anh, "Tiểu thư, Vân quản sự đã đồng ý giải quyết ở cuộc Luận kiếm Hoa Sơn sao?"

"Chắc là sẽ đồng ý" Nếu hắn không đồng ý, thì Ngũ Tuyệt của Trung Nguyên từ đâu ra?

"Tiểu thư, người có đi không?" Lâm Linh nhìn về phía Lâm Triều Anh, trong cặp mắt to kia tràn ngập hưng phấn.

Lâm Triều Anh sửng sốt, hỏi: "Tại sao ta lại phải đi?"

"Không phải ngày thường tiểu thư đều thích náo nhiệt sao? Hơn nữa võ công của tiểu thư tốt như vậy, có thể đi tranh cái danh hào!"

"Nếu không cẩn thận bị người đánh chết thì làm sao bây giờ?"

"...... Làm sao có thể?!"

"Đao kiếm không có mắt, vì cái gì lại không thể chứ? Hơn nữa danh hào không thể ăn được, ta cần nó để làm cái gì?"

Người sợ nổi danh heo sợ mập, nàng rất có tin tưởng với bản thân, cảm thấy nếu nàng đi Hoa Sơn luận kiếm, tranh một cái Lục Tuyệt thì tuyệt đối không thành vấn đề, nhưng vấn đề là tranh danh hào Lục Tuyệt thì có ý nghĩa gì sao?! Nếu thực sự có nguy hiểm, mất nhiều hơn được, nàng không đi.

Đối với cuộc luận kiếm ở Hoa Sơn, Vân Trúc Thanh cũng không ý kiến. Lâm Triều Anh từng nói qua, Cửu Âm Chân Kinh được bảo tồn ở Vân gia nhiều năm như vậy, con cháu Vân gia lại không được tu luyện, lại để người ta biết được trên người bọn họ có bí tịch võ công như thế, còn đưa tới họa sát thân, với hắn mà nói, không phải là chuyện may mắn gì. Hơn nữa đến thế hệ này của Vân gia cũng chỉ còn lại có một mình hắn, cái gọi là người hữu duyên, cũng là do hắn quyết định. Hắn cảm thấy Vương Trùng Dương là người hữu duyên, Cửu Âm Chân Kinh lại giao cho Vương Trùng Dương rồi, như vậy lúc này chủ nhân Cửu Âm Chân Kinh là Vương Trùng Dương, phải xử trí như thế nào, toàn bộ do Vương Trùng Dương định đoạt.

Vương Trùng Dương thấy Vân Trúc Thanh có ý tứ như thế, đã phân phó đệ tử môn hạ chuẩn bị phát thiệp anh hùng, thông báo cho các nhân sĩ võ lâm đến Hoa Sơn luận kiếm.

Đêm lạnh như nước, ban đêm núi Chung Nam cực im ắng, bốn phía đều là tiếng côn trùng kêu vang. Một mình Vương Trùng Dương đứng ở phía trên Chủ Điện của Toàn Chân giáo, nhìn vầng trăng trên bầu trời. Bề ngoài hắn nhìn như bình tĩnh, nhưng trong nội tâm lại không bình tĩnh chút nào.Từ lúc nhìn thấy Lâm Triều Anh và Lâm Linh song kiếm hợp bích, nội tâm của hắn khiếp sợ vẫn chưa từng giảm bớt.

Ở trong lòng hắn, giữa nam và nữ chỉ là tình yêu nhỏ nhặt, trong lòng hắn quả thật có yêu thích Lâm Triều Anh, nhưng cái loại yêu này lại không thắng được chí hướng cùng tâm nguyện của hắn. Hắn cố ý xuất gia, ngăn cách khỏi ràng buộc của thế tục, chuyên tâm tu đạo. Nhưng sau khi hắn xuất gia, Lâm Triều Anh đuổi theo, cố ý ở tại Phía tây núi Chung Nam, cũng sử dụng kế sách để hắn nhượng lại Cổ Mộ. Ngày đó, lúc nàng vào ở trong Cổ Mộ, cũng là lúc khôn mặt lạnh lùng, lạnh nhạt nói: "Ngày đó ta và ngươi ước định phải làm bạn đến già, hiện giờ ngươi ở phía Đông núi Chung Nam, ta ở phía Tây, coi như là hoàn thành ước đinh ngày đó."

Nàng ở Cổ Mộ vài năm, chỉ ru rú ở trong nhà, áy náy trong lòng hắn không thể buông xuống, sau đó lại thấy nàng mang theo Lâm Linh xuống núi, nghĩ đến nàng đã buông tay. Ai ngờ hôm nay, nàng song kiếm hợp bích cùng Lâm Linh, mắt thấy chiêu thức này không hề có sát khí, hoàn toàn là vì hỗ trợ chiêu thức của đối phương, hắn kinh ngạc phát hiện, hóa ra chấp nhất trong lòng Lâm Triều Anh, so với trong tưởng tượng của hắn càng sâu hơn.

Suy nghĩ xong, cảm giác bất đắc dĩ hồi lâu chưa từng xuất hiện trong lòng hắn lại dâng lên. Trên mặt hắn nhịn không được cười khổ, nếu Lâm Triều Anh luôn luôn ru rú ở trong Cổ Mộ, tim của hắn ngược lại sẽ không bất ổn giống như giờ phút này vậy. Lại nhớ đến mấy năm trước, tính tình nàng bỗng nhiên thay đổi rất nhiều, trở nên tùy tâm, tùy ý, có đôi khi không chút nào che dấu ý tưởng của nàng, cũng không suy nghĩ một chút xem lời nói và việc làm của bản thân sẽ tạo lên sóng gió trong lòng người khác như thế nào. Nhưng nàng lại chưa từn từng nghĩ tới, mặc dù là trong lòng hắn nổi lên sóng gió, thì có làm sao chứ?

Chương 17: Thay đổi bất ngờ

Trong lúc tâm tư của Vương Trùng Dương đang phập phồng, thì Hồng Thất Công, Hoàng Dược Sư và Vân Trúc Thanh ngồi uống rượu trong đình cách Cổ Mộ không xa.

Hồng Thất Công ôm bầu rượu, nhìn về phía Vân Trúc Thanh đang ngồi với tư thế thả lòng, hỏi: "Vân huynh đệ, ta có một vấn đề, tò mò đã lâu rồi."

Vân Trúc Thanh cười hỏi lại: "Hồng bang chủ có phải muốn hỏi ta, vì sao người hữu duyên không phải là tiểu thư?"

Hồng Thất Công nói: "Ngươi ngày đó lựa chọn nàng làm chỗ che chở, tự nhiên cũng là có chút thưởng thức đối với nàng, hơn nữa ngươi làm việc ở dưới trướng của nàng đã nhiều năm, vẫn không hiểu được tính tình của nàng hay sao? Vì sao nàng không phải là người hữu duyên?"

Đối với vấn đề này, kỳ thật Hoàng Dược Sư cũng tò mò như Hồng Thất Công. Cho nên ánh mắt của hắn cũng dừng ở trên người Vân Trúc Thanh.

Vân Trúc Thanh mỉm cười, nói: "Thân là một nữ tử, giống như tiểu thư nhà ta vậy, đã là thiên hạ hiếm có. Ta rất thưởng thức cũng như bội phục nàng, nhưng tiểu thư......" Lời nói của hắn bỗng nhiên ngừng lại, sau đó hàm súc nói: "Tiểu thư không si mê võ học." Lâm Triều Anh có một thân võ công giỏi, tu vi khinh công cũng là hiếm có trong thiên hạ, nhưng nàng không thích cái gọi là võ công này nọ, ngày thường ngẫu nhiên sẽ luyện công, nhưng luyện tập không chăm chỉ. Người như vậy sẽ không có ý chí phấn đấu ở trên phương diện võ học, nói thật, Vân Trúc Thanh cũng rất ngạc nhiên ngày trước, Lâm Triều Anh đã làm sao để luyện được một thân công phu tốt như thế. Hơn nữa, điều mấu chốt nhất là, nếu Lâm Triều Anh có được Cửu Âm Chân Kinh, cũng sẽ không giống như Vương Trùng Dương vậy, không muốn hủy nó, nếu là Lâm Triều Anh, nàng có lẽ là thật sự sẽ đốt Cửu Âm Chân Kinh. Nếu như có thể đốt, tổ tiên Vân gia cũng sẽ không cần hao hết tâm tư lưu truyền Cửu Âm Chân Kinh xuống dưới.

Hồng Thất Công ngẩn ra.

Hoàng Dược Sư vẫn luôn tiếc chữ như tiếc vàng, lúc này, cuối cùng cũng mở miệng vàng, hắn nói: "Tiểu thư nhà ngươi thích tận hưởng lạc thú trước mắt." Theo như nàng nói ‘Luyện võ vì tự bảo vệ mình, đánh đàn là vì hưởng lạc’ lời này liền khái quát được hết.

Tiểu thư nhà mình bị người ta nói như vậy, thân là thuộc hạ cũng không quá mức vẻ vang. Nhưng Vân Trúc Thanh cũng không để ý, mỉm cười nói: "Tiểu thư thích những ngày yên bình, không thích trải qua cuộc sống ở trên giang hồ."

Đối với chuyện Lâm Triều Anh nói không thích lăn lộn ở trên giang hồ này, Hồng Thất Công cũng có cùng nhận thức. Lâm Triều Anh có một thân võ công rất tốt, nhưng người trên giang hồ hiểu được nàng lại càng ít, điều này có quan hệ rất lớn tới việc nàng không thích lăn lộn trong giang hồ. Nhưng là đối với câu trước, hắn bảo trì thái độ trông mong.

Hoàng Dược Sư nói một câu trúng ngay vấn đề: "Nhưng với tính tình của nàng, đại khái khiến nàng vô duyên với những ngày yên bình." Bộ dạng xinh đẹp, lại có sức mạnh, mấu chốt nhất chính là làm việc không hề khiêm tốn, tính tình phô trương. Nàng yêu thích những ngày yên bình là một chuyện, còn ngày yên bình có thích nàng hay không lại là một chuyện khác.

Hồng Thất Công nghe vậy, nở nụ cười ha ha, tay vỗ bả vai Hoàng Dược Sư, nói: "Hoàng Dược Sư, ngươi nói cực kỳ đúng. Sở dĩ lúc trước ta có thể quen biết A Anh, cũng là bởi vì nàng trở thành Lão Đại của những tên côn đồ đường phố ở thành Dương Châu, nàng đắc tội đầu sỏ của bọn họ, nên những kẻ đó muốn đi tìm nàng quấy rối. Ta thấy tình trạng đó, nghĩ xem đến tột cùng là một cô nương như thế nào, cư nhiên tùy ý làm bậy như vậy, liền tiến đến xem náo nhiệt. Cơ duyên xảo hợp, liền quen biết với nàng. Từ lúc làm bằng hữu với nàng, cho tới bây giờ sẽ không cảm thấy buồn chán, cuộc sống của nàng đều rất náo nhiệt!"

Vân Trúc Thanh nghe vậy, cũng nhịn không được cong môi mỉm cười. Lâm Triều Anh thích những ngày an tĩnh, nhưng cuộc sống của nàng quả thật giống như Hồng Thất Công nói vậy, cũng không bình ổn, luôn cực kỳ náo nhiệt, bởi vì chính bản thân nàng là một người rất biết dày vò người khác.

Lâm Triều Anh cảm thấy mình rất xui xẻo, quả thực là xui xẻo kéo về đến tận nhà. Nàng vốn nghĩ đến chỉ cần định ra Hoa Sơn luận kiếm thì nàng sẽ không có chuyện gì, dù sao nàng cũng đã quyết định sẽ không tiếp tay làm việc xấu, bởi vì nàng lo lắng khi tiếp tay làm việc xấu sẽ không cẩn thận có ngày bị bắt, khiến nàng không còn mạng nhỏ này nữa.

Nhưng bây giờ, cho dù nàng không tiếp tay làm việc xấu, mạng nhỏ của nàng cũng có thể bị nguy hiểm bất cứ lúc nào.

"Tiểu thư!" Lâm Linh chẹp miệng, hơi nước đảo quanh ở trong mắt, nhìn sắc mặt Lâm Triều Anh tái nhợt đến không tin được, môi màu tím đen.
Lâm Triều Anh cảm thấy trên người đau đến hoảng sợ, nàng nhìn Lâm Linh, dặn dò nói: "Em đừng vội, trước tiên đi tìm đám người Thất huynh tới đây." Tốt nhất là Hoàng Dược Sư có ở đó, nàng nhớ rõ Hoàng Dược Sư tinh thông y thuật.

"Em đi rồi chỉ còn lại một mình tiểu thư, tiểu thư làm sao bây giờ?" Lâm Linh áp chế nước mắt đang sắp rơi xuống, đỡ Lâm Triều Anh, sau đó cặp mắt to kia hung hăng trừng về phía Âu Dương Phong.

Đối mặt với ánh mắt khiển trách của Lâm Linh, Âu Dương Phong lại chẳng có nửa điểm áy náy, "Ngươi trừng ta làm cái gì? Nàng là vì ngươi mới bị thương, ta cũng không mời ngươi đụng đến Xà trượng của ta!"

"Giải dược đâu!"

Âu Dương Phong lấy từ trong ngực ra một cái bình sứ ném cho Lâm Triều Anh, nói: "Đây là quái xà do ta tỉ mỉ bồi dưỡng ra, không có giải dược. Nhưng mà ta có Giải Độc Đan ở đây, mặc dù không thể giải hết toàn bộ, nhưng có thể tạm thời bảo vệ tính mệnh của ngươi, có ăn hay không tùy ngươi." Hắn rất muốn xử lý sạch chủ tớ Lâm Triều Anh, nhưng nơi này là núi Chung Nam, nếu hắn động thủ, Hồng Thất Công và Vương Trùng Dương có giao tình với Lâm Triều Anh nên sẽ ra mặt, hắn chưa bao giờ làm chuyện không có lợi đối với mình.

Lâm Triều Anh tiếp nhận Giải Độc Đan, ăn xong một viên, hướng Lâm Linh nói: "A Linh nếu em không đi tìm Thất huynh, ta cũng chỉ có thể chờ chết, còn không mau đi."

Lâm Linh nghe vậy, lau vội nước mắt, vừa hung ác trừng mắt nhìn Âu Dương Phong một cái, sau đó quay đầu bỏ chạy.

Âu Dương Phong nhìn Lâm Triều Anh ngồi xếp bằng trên mặt đất, trong mắt không khỏi có chút kinh ngạc."Cô nương không sợ chết?" Hắn cho tới bây giờ chưa từng thấy qua người nào ngu xuẩn như vậy, biết rõ gặp nguy hiểm, còn muốn ở lại đây.

Âu Dương Phong tạm thời dừng chân ở núi Chung Nam, chờ Vương Trùng Dương bọn họ định ngày luận kiếm ở Hoa Sơn tốt thì liền rời đi. Ai ngờ trong lúc vô ý nhìn thấy Lâm Linh một mình ở trong rừng cây tìm nấm, hắn nhớ tới uy lực lúc Lâm Triều Anh cùng Lâm Linh hai người song kiếm hợp bích, lúc này thấy Lâm Linh đi một mình, liền nghĩ nhân cơ hội xử lý tiểu nha đầu kia luôn, để tránh cho sau này nàng và Lâm Triều Anh song kiếm hợp bích tạo thành một cái tai hoạ ngầm cho hắn.
Âu Dương Phong đang định động thủ, ai ngờ, Lâm Linh kia lại phát hiện không ổn, thấy bộ dạng sát khí của Âu Dương Phong, sợ hãi kêu ra tiếng, liền kinh động Lâm Triều Anh. Âu Dương Phong vừa thấy Lâm Triêu Anh, liền thu lại sát ý. Nhưng Lâm Linh nhìn thấy Xà trượng của Âu Dương Phong, cảm thấy hai con rắn nhỏ màu bạc uốn éo ở trên đó thật chướng mắt, lại nhớ tới khi Lâm Triều Anh đánh nhau với Âu Dương Phong, suýt nữa thì bị kia hai cái con rắn nhỏ cắn bị thương, liền thừa dịp Âu Dương Phong không chú ý, bắn Băng Phách Ngân Châm trong tay ra. Âu Dương Phong là người thế nào, nếu dễ dàng để kẻ khác ám tóan, hắn vẫn còn là Âu Dương Phong sao?

Âu Dương Phong thấy Lâm Linh ra tay, không chút khách khí chắn Băng Phách Ngân Châm trở về, Xà trượng cũng không lưu tình chút nào đánh lại. Hắn đang lo không có lý do chính đáng để dạy dỗ tiểu nha đầu này, hiện giờ, chính nàng động thủ trước, thật đúng lúc!

Lúc ấy Lâm Triều Anh thấy Xà trượng đánh thẳng đến trước mặt Lâm Linh, mà thủ pháp của Âu Dương Phong nhanh chóng vô cùng, Kim Linh Tác không kịp đánh ra, dưới tình thế cấp bách, chỉ có thể một tay đẩy Lâm Linh ra, một tay ngăn cản Xà trượng, nhưng vô ý lại bị con quái xà kia cắn bị thương.

Lâm Triều Anh dựa lưng vào thân cây ở phía sau, chịu đựng đau đớn trên người, nhắm hai mắt lại hỏi: "Ngươi có sợ chết không?" Là ai nói, cái chết giống như một bữa tiệc kết thúc vội vã, ta và ngươi cuối cùng cũng đến nơi hẹn thề? Cho dù biết cái chết là kết quả cuối cùng của mỗi người, nhưng nàng cũng không phải là không sợ chết, chính là hiện giờ không kịp sợ hãi nữa rồi.

Âu Dương Phong đánh giá nàng, nói: "Ta không sợ chết, nhưng không ai lại muốn chết cả."

Lâm Triều Anh không đáp lại, đây không phải là vô nghĩa sao? Chẳng lẽ sẽ có ai muốn chết sao?

Âu Dương Phong thấy sắc mặt nàng tái nhợt, nhưng trên mặt không có biểu tình luống cuống gì, không khỏi có chút kinh ngạc. Nếu như là người bình thường khi biết tánh mạng mình khó có thể giữ được, dù là anh hùng kiên cường như sắt thép, cũng không tránh được mà kinh hoảng luống cuống, thậm chí cũng có không ít những người sẽ đau đớn, khóc thành tiếng. Nhưng loại phản ứng này của nàng, cực kỳ là hiếm thấy. Hơn nữa người trúng độc con quái xà kia, trên người đau đớn khó nhịn, đừng nói là một cô nương yếu đuối như nàng, mà ngay cả là một đại nam nhân, cũng có lúc không nhịn được mà phải lăn lộn trên mặt đất.

Âu Dương Phong là người xấu, nhưng cũng là một kẻ xấu thẳng thắn, cũng không chút nào che dấu dã tâm của hắn. Mặc dù lúc này, Lâm Triều Anh trên người trúng độc quái xà, nàng cũng phải thừa nhận rằng, Âu Dương Phong người nọ là người xấu rất có phẩm cách. Không nghe được âm thanh Âu Dương Phong rời đi, Lâm Triều Anh nghi ngờ, sau đó mở hai mắt ra nhìn về phía hắn, vừa vặn đối diện với cặp con ngươi đen kia của hắn mang theo vài phần tìm tòi nghiên cứu.

Nàng nhíu mày lại, "Vì sao ngươi còn không đi?" Sắc mặt tái nhợt, âm thanh suy yếu, cả người nàng có vẻ vô cùng yếu đuối, so sánh với thần sắc phô trương lúc nàng nói chuyện, quả thực khác biệt một trời một vực.

Âu Dương Phong cũng thực thẳng thắn: "Trên người cô nương thân trúng độc quái xà của ta, sau khi ta rời đi nếu ngươi có cái gì ngoài ý muốn, lỡ tiểu nha đầu nhà ngươi nói bậy là ta làm hại ngươi, ta đây chẳng phải là lưng đeo tội sát hại cô nương sao?" Đến lúc đó đám người Hồng Thất Công có giao tình với nàng lại có thể không tìm hắn gây phiền toái sao? Hắn đương nhiên phải đợi bọn Hồng Thất Công đến đây chứng minh hắn trong sạch, Cái Bang là bang phái lớn nhất thiên hạ, Toàn Chân giáo là giáo phái có danh tiếng trong thiên hạ, nếu sau này hai giáo phái này cũng liên kết đánh Bạch Đà sơn trang của hắn, vậy cũng không phải là chuyện tốt!

Nếu không phải lúc này tình huống bản thân rất không lạc quan, Lâm Triều Anh sẽ cảm thấy khi nghe được lời nói của Âu Dương Phong khẳng định sẽ nhịn không được mà cười to. Nàng không có sức lực nói: "Lòng của ngươi thật sự là vừa xấu xa lại vừa giảo hoạt."

Âu Dương Phong đứng cách nàng không xa, "Hừ" lạnh một tiếng. Hắn chỉ cần trước khi đám người Hồng Thất Công đến bảo trụ mạng nhỏ của Lâm Triều Anh là đủ rồi, về phần sau đó, tánh mạng của nàng như thế nào, kỳ thật chẳng có quan hệ gì với hắn. Quan trọng là đám người Hồng Thất Công hiểu được sự tình từ đầu đến cuối, sẽ không thể trách hắn được, quy củ giang hồ, tuy hắn có ý định xử lý Lâm Linh, nhưng sau đó người ra tay trước cũng không phải là hắn.

Thấy sắc mặt Lâm Triều Anh càng ngày càng tái nhợt, trên trán không nhịn được chảy ra mồ hôi, lông mày Âu Dương Phong càng nhăn chặt lại, trầm giọng dặn dò: "Mặc kệ đau đớn thế nào, nhớ rõ phải vận khí bảo vệ tâm mạch của ngươi." Bằng không đến lúc đó độc khí xâm nhập vào tim, cho dù là Đại La thần tiên cũng không cứu nổi nàng.

Lâm Triều Anh cười khổ:"Âu Dương Trang chủ bỗng nhiên quan tâm tánh mạng của ta như vậy, là tự dưng nổi lòng từ bi, hay là trong lòng có tính toán khác?" Nàng cũng không phải là kẻ ngốc, Âu Dương Phong lại không phải là kẻ tốt lành gì, lúc này lại đột nhiên có ý tốt nhắc nhở, tất nhiên là có ý đồ khác.

Hàng lông mày kiếm của Âu Dương Phong giương lên, nói: "Mặc kệ là vì nguyên nhân gì, tóm lại là hiện giờ ngươi không thể chết được, mà ta cảm thấy lúc này ngươi không đáng chết." Quái xà hắn nuôi dưỡng, độc vô cùng, hắn còn chưa nghiên cứu, chế tạo ra giải dược, cho nên độc trên người Lâm Triều Anh không có thuốc nào chữa được. Nếu là đám người Hồng Thất Công cố ý dùng nội lực kéo dài tính mạng cho nàng, có lẽ nàng có thể chống đỡ được vài ngày. Nếu thật sự muốn đi Hoa Sơn luận kiếm, đám người Vương Trùng Dương lúc này vì Lâm Triều Anh mà tiêu hao nội lực, như vậy trong cuộc luận kiếm người có lợi nhất chính là hắn, cho nên lúc này, hắn thật sự không chút để ý, nhắc nhở Lâm Triều Anh để nàng kéo dài mạng nhỏ.

Chương 18: Hình như có tình

Lúc Hồng Thất Công cùng Hoàng Dược Sư đuổi tới, nhìn thấy Lâm Triều Anh đang nhíu chặt lông mày, hai mắt nhắm chặt tựa vào thân cây, mà Âu Dương Phong lại đang chắp hai tay ở sau lưng, trong khi đó cảnh tượng của Lâm Triều Anh lại trái ngược lại. Xà trượng của Âu Dương Phong dựng ngay ở bên người, hai con rắn nhỏ màu bạc uốn lượn qua lại ở trên đầu trượng, vảy màu bạc lòe lòe tỏa sáng dưới ánh mặt trời.

"A Anh!" Hồng Thất Công bước nhanh tới, ngồi xổm bên người nàng.

Lâm Triều Anh mở ra mắt, nhìn về phía hắn, cười khổ mà nói nói: "Ngươi nếu vẫn không tới, ta liền chống đỡ không được nữa rồi." Nói xong, hai mắt khép lại, thân thể vẫn cố gắng bây giờ chống đỡ liền đổ xuống, đầu áp vào trong ngực của hắn.

Hồng Thất Công sửng sốt, nhanh chóng đỡ nàng dậy."Hoàng Dược Sư, ngươi nhanh đến xem A Anh bị làm sao vậy?"

Hoàng Dược Sư theo đuôi mà đến thấy thế, nhướng mày, đi qua, ngón tay thon dài đặt tại động mạch trên cổ tay trẵng nõn của nàng, sau đó hai hàng lông mày nhíu chặt lại, lại càng nhăn chặt hơn nữa. Hắn lấy ra một cái bình sứ ném cho Hồng Thất Công, "Bây giờ Lâm cô nương rất suy yếu, đây là Cửu Hoa Ngọc Lộ Hoàn được chế luyện theo phương pháp gia truyền của ta, ngươi cho nàng ăn mấy viên, có thể trợ giúp nàng bảo trì thể lực."

Bị Hồng Thất Công cùng Hoàng Dược Sư bỏ lại ở phía sau, Lâm Linh lúc này cũng chạy đến, nhìn thấy Lâm Triều Anh nhắm nghiền hai mắt tựa vào trên người Hồng Thất Công, liền nhịn không được rơi lệ, "Thất Công, tiểu thư nhà ta làm sao vậy?"

"Tiểu thư nhà ngươi tốt lắm, ngươi khóc cái gì?" Lông mày Hồng Thất Công cũng xiết chặt lại, đút cho Lâm Triều Anh ăn hai viên Cửu Hoa Ngọc Lộ Hoàn, sau đó hỏi: "A Anh, có thể tự đứng lên không?"

Lâm Triều Anh chậm rãi mở ra mắt, cười khổ: "Ta cả người đều tê dại, một chút khí lực cũng không dùng được."

Hồng Thất Công nghe vậy, không chút do dự ôm lấy nàng, một đôi mắt sáng ngời thẳng tắp nhìn về phía Âu Dương Phong.

Âu Dương Phong nhìn thẳng tầm mắt của hắn, không chút nào lui bước, "Tuy rằng nàng trúng độc quái xà của ta, nhưng không phải ta ám toán nàng, là tiểu nha đầu bên người nàng không biết trời cao đất rộng muốn giết quái xà của ta, ta bất quá chỉ là đánh trả mà thôi, là vị Lâm cô nương này tự mình nhúng tay vào, vô ý để quái xà cắn bị thương."

"Ngươi...... Nếu không phải ngươi ra chiêu ác độc, muốn lấy tính mạng của ta, tiểu thư của ta cũng sẽ không vì ta mà bị thương!" Lâm Linh tức giận tố cáo.

"Nếu không phải trước đó ngươi phát ra ám khí muốn giết quái xà của ta, làm sao ta có thể ra tay?" Âu Dương Phong hừ lạnh một tiếng, phản bác tố cáo của Lâm Linh.

"Ngươi......" Lâm Linh nghe được lời nói của Âu Dương Phong, vừa tức vừa giận, nhưng hắn nói không sai,tiểu thư nhà nàng chính là vì nàng nên mới bị bị quái xà cắn. Nghĩ vậy, nước mắt liền nhịn không được rơi xuống tí tách, ngàn sai vạn sai, đều là nàng sai.

Hoàng Dược Sư thản nhiên liếc mắt nhìn nàng một cái, sau đó nói với Hồng Thất Công nói: "Bây giờ nhiều lời vô ích, trước tiên vẫn nên đưa Lâm cô nương trở về rồi nói sau." Nếu thật sự là Âu Dương Phong cố ý làm, hắn sẽ không ung dung mà đứng ở chỗ này như vậy, chờ bọn họ đến. Hơn nữa hắn biết, tuy Âu Dương Phong là khẩu Phật tâm xà, trong ngoài không đồng nhất, nhưng vẫn sẽ tự biết giữ thân phận, loại thủ đoạn thấp kém như hạ độc này, từ trước đến nay hắn đều khinh thường dùng. Vì vậy, tuy rằng bản lĩnh nuôi độc của Âu Dương Phong một không hai trong thiên hạ có, nhưng khi võ lâm Trung Nguyên nhắc tới Âu Dương Phong, thì chỉ luôn tán thưởng đến tu vi võ công của hắn cao như thế nào mà thôi.

Hồng Thất Công gật đầu, ôm Lâm Triều Anh chạy nhanh mà đi.

"A Anh, nàng có khỏe không?"

Trong lúc mơ hồ, Lâm Triều Anh nghe được tiếng nói của Hồng Thất Công ở bên tai nàng. Có khỏe không? Kỳ thật...... rất tốt a, trừ bỏ trên người vừa đau lại vừa tê dại, ngoài ra còn không thể nhúc nhích, thì nàng cảm thấy những thứ đều rất tốt. Đúng rồi, nếu A Linh ngừng khóc, vậy thì càng tốt hơn, tiếng khóc kia khiến lòng nàng có chút khó chịu, thực dễ dàng nhớ lại một ít chuyện đã cố ý quên đi.

Thật vất vả, nàng nâng mi mắt lên, chỉ thấy Lâm Linh với đôi mắt đỏ hoe giống như mắt thỏ, thấy nàng mở mắt, nước mắt lại rớt xuống, "Tiểu thư."

Lâm Triều Anh nhìn về phía nàng, "Đỡ ta ngồi dậy." Cả người run lên, cảm thấy chân tay đều cứng ngắc, nàng lo lắng nếu lại nằm xuống nữa, nàng sẽ hóa đá mất.

Lâm Linh chạy nhanh tiến lên đỡ nàng dậy tựa vào đầu giường, sau đó lại để vài cái gối đầu ở sau thắt lưng nàng.

"Thất huynh đâu? Mới vừa rồi ta còn nghe được hắn nói chuyện.""Thất Công và Hoàng đảo chủ cùng đi tìm lão đạo sĩ thối Vương Trùng Dương kia rồi."

Lâm Triều Anh nhìn bộ dạng Lâm Linh nước mũi nước mắt kèm nhèm, cau mày nhẹ chê bai nói: "Ta còn chưa có chết đâu, em khóc cái gì?"

Lâm Linh bẹp miệng một phát, "Em nhịn không được thôi! Đều là bởi vì em, tiểu thư mới trở thành như vậy." Nàng tình nguyện bản thân có chết cũng không hy vọng tiểu thư bởi vì vậy mà có chuyện không hay xảy ra.

"Em cũng không nghĩ tới sẽ thế này mà." Đâu chỉ là Lâm Linh không nghĩ tới, nàng cũng không nghĩ tới, lúc ấy tình thế cấp bách, cũng chỉ có thể làm như vậy. Nếu Lâm Linh trúng một chút độc kia của Âu Dương Phong, hẳn là phải chết không thể nghi ngờ. Đây là chuyện liên quan đến A Linh, tỷ muội của nàng, không phải người khác, làm sao nàng có thể thấy chết không cứu? Hơn nữa nàng tự thấy võ công cao hơn so với Lâm Linh một bậc lớn, nhất định có thể chắn được, tình huống tới quá đột ngột, cũng không kịp nghĩ tới hai con quái xà kia sẽ cắn bị thương người.

Đang nói, tiếng cửa đá bị dịch chuyển vang lên, là Vân Trúc Thanh mang theo Hồng Thất Công tiến vào.

Lâm Triều Anh nhìn về phía phát ra âm thanh, chỉ thấy Hồng Thất Công với vẻ mặt băng cương nghị, môi mím thành một đường, nhìn về phía nàng, đường cong mới thoáng dịu đi chút, trong giọng nói mang theo vài phần vui vẻ, "Hoàng Dược Sư nói lúc này nàng nên tỉnh rồi, quả nhiên là không nói sai!"

Nói xong, bước đi tới trước giường, sau đó ngồi xuống ghế ngồi bên cạnh. Lúc này Hồng Thất Công vẫn chưa thay đổi trở về trang phục của tên khất cái, vẫn là trang phục ngày đó đi cùng với Lâm Triều Anh, một thân trường bào màu đen.

Tuy rằng trên mặt hắn mang theo vài phần vui mừng, nhưng lông mày vẫn nhíu lại như cũ. Lâm Triều Anh cười cười, nói với Lâm Linh: "Ta có lời muốn nói với Thất huynh." Ngụ ý là để cho nàng ở riêng với Hồng Thất Công một lát.

Lâm Linh ngẩn ra, cảm thấy để Hồng Thất Công ở cùng Lâm Triều Anh có chút không ổn, nhưng với giao tình của hai người bọn họ lại không cần người bên ngoài. Đang do dự, Vân Trúc Thanh ở bên cạnh nàng nhẹ giọng nói: "Linh cô nương, chúng ta bên ngoài một chút là được." Lâm Triều Anh để bọn họ ra ngoài, nhất định là muốn hỏi Hồng Thất Công về chuyện độc trên người nàng. Hắn vừa rồi đã hỏi qua đảo chủ đảo Đào Hoa Hoàng Dược Sư, tình huống cũng không lạc quan lắm, Lâm Triều Anh bảo bọn họ ra ngoài, là không muốn Lâm Linh ở chỗ này, nghe được những điều đó lại rơi lệ. Tính mạng bản thân nguy có thể nguy hiểm bất cứ lúc nào đã đủ khiến nàng tâm phiền ý loạn, thêm cái áy náy tự trách của Lâm Linh, trong lòng Lâm Triều Anh có mạnh mẽ bao nhiều, cũng không chịu nổi.

Lâm Linh cùng Vân Trúc thanh lui xuống, đôi mắt đẹp của Lâm Triều Anh nhìn về phía Hồng Thất Công, trực tiếp hỏi: "Độc trên người của ta không có thuốc nào giải được?"

Hồng Thất Công ngẩn ra, muốn gật đầu, đầu lại nặng đến mức không gật được, muốn lắc đầu, lại cảm thấy được khẳng định không thể gạt được nàng. Trầm mặc một lúc lâu, nói: "Vương chân nhân đang cùng Hoàng Dược Sư nghĩ biện pháp, sẽ có biện pháp." Vương Trùng Dương thích luyện đan, rất có nghiên cứu với dược ký, đảo chủ đảo Đào Hoa Hoàng Dược Sư lại càng không phải nói, tinh thông y thuật. Chuyện nghĩ biện pháp giải độc liền giao cho hai người bọn họ, mà hắn lại chẳng hiểu gì về dược lý, nên phụ trách dùng chân khí giúp Lâm Triều Anh bảo vệ tâm mạch.

Lâm Triều Anh đầu dựa vào đầu giường, cười hỏi: "Thật sao?"Hồng Thất Công gật đầu, "Tất nhiên là thật. Nàng không biết là cái tên quái vật Hoàng Dược Sư kia không có gì không làm được sao? Những chuyện người khác không biết, cứ hỏi hắn, hắn đều biết hết."

Lâm Triều Anh bật cười, nếu Hoàng Dược Sư thật sự là không gì không làm được, như vậy sau này Phùng Hành cũng sẽ không qua đời.

Hồng Thất Công nhìn khuôn mặt nàng có chút tiều tụy, mày lại càng nhăn, "Có phải lại khó chịu hay không?"

Lâm Triều Anh lắc đầu, "Tốt lắm. Chỉ là cảm thấy có chút lạnh." Cả người run lên, cứng ngắc cũng coi như xong đi, còn một trận lại một trận khí lạnh tuôn ra.

"Lạnh?" Hồng Thất Công sửng sốt, "Ta vận khí giúp nàng làm ấm ", một bàn tay nắm bàn tay trắng nõn của Lâm Triều Anh đang đặt ở trên giường, lòng bàn tay hai người chạm nhau, nội lực liên tục theo lòng bàn tay truyền đến.

Lâm Triều Anh cụp mắt, nhìn bàn tay to của hắn, ngăm đen hoàn toàn trái ngược với tay nàng, lộ ra một cái mỉm cười, rồi sau đó nhắm mắt điều tức. Nàng cảm thấy được sau khi đi vào thế giới này, việc tốt nhất mà nàng đã làm được, chính là kết giao làm bằng hữu với Hồng Thất Công này. Mặc dù là là người tham ăn, nhưng tâm địa lại thiện lương, tính cách thẳng thắn nghĩa hiệp, đối với bằng hữu cũng cực kỳ chu toàn.

Qua một hồi lâu, cảm giác được bàn tay to, ấm áp kia buông lỏng tay nàng ra, nàng mới từ từ mở ra hai mắt.

Hai tròng mắt Hồng Thất Công mang theo vài phần lo lắng nhìn nàng, hỏi: "Đỡ chút nào không?"

"Tốt hơn rất nhiều rồi."

Hồng Thất Công nhìn sắc mặt nàng có chút mỏi mệt, nhịn không được nhắc tới, "A Anh, ta nói này, có phải nàng lại đem bản lĩnh giữ nhà xuất ra, cho nên mới biến mình thành bộ dạng như quỷ thế này chứ?"

...... Nói cứ như là nàng nguyện ý đem chính mình thành bộ dạng như quỷ này vậy. Lâm Triều Anh không nói gì, lười nói với hắn.

Hồng Thất Công nhìn nàng nhắm mắt lại, bộ dạng không muốn nói với ngươi, đáy lòng âm thầm thở dài, lại có chút xao động bất an, Lâm Triều Anh im lặng lại suy yếu như vậy, khiến cho hắn rất không quen, tự nhiên trong lòng có chút buồn bã. Muốn nói cái gì đó với nàng, nhưng cái gì cũng đều nói không ra lời, thấy vẻ mặt mỏi mệt của nàng, trong lòng lại sinh ra vài phần không đành lòng. Hắn than thở một tiếng, trầm giọng nói: "Nghỉ ngơi cho tốt, ta đi tìm Vương chân nhân cùng Hoàng Dược Sư xem có thể nghĩ được biện pháp gì hay không."

Trên thực tế là, tuy rằng đảo chủ đảo Đào Hoa Hoàng Dược Sư có kiến thức rất rộng, và Vương Trùng Dương cũng có hiểu biết đôi chút ở phương diện dược liệu, nhưng bọn hắn thật sự không có biện pháp giúp Lâm Triều Anh giải độc. Đã nhiều ngày trôi qua, độc trên người Lâm Triều Anh càng ngày càng tái phát nhiều hơn, Hồng Thất Công không tiếc hao phí chân khí giúp nàng bảo vệ tâm mạch, giúp nàng kéo dài tánh mạng, nhưng Vương Trùng Dương cùng Hoàng Dược Sư vẫn không có biện pháp, kể cả chính bản thân Âu Dương Phong, cũng không có biện pháp với độc của quái xà này.

Đã nhiều ngày, Lâm Triều Anh bị độc của quái xà kia dày vò nhiều lần, đau đớn trên người không thể giảm bớt, mà ngay cả khi đang ngủ, cũng không thể giảm bớt nửa phần. Hơn nữa cũng không biết là vì nguyên nhân gì, đã nhiều ngày nay, một khi nàng có thể đi vào giấc ngủ, sẽ mơ thấy rất nhiều chuyện xưa trước kia của Lâm Triều Anh và Vương Trùng Dương, hai người cùng nhau ngắm hoa dưới trăng, cùng nhau pha trà nói chuyện phiếm, nàng đánh đàn hắn múa kiếm...... Rất nhiều chuyện mà nàng không có tham dự trong quá khứ đều hiện lên toàn bộ ở trong mộng của nàng, làm cho nàng đứng ở bên cạnh xem đồng thời tim lại nhịn không được ẩn ẩn phát đau, dù đang ở trong mộng cũng không thể có nửa khắc an ổn.

Nàng tỉnh lại từ trong mộng, trợn tròn mắt nhìn ánh sáng chiếu vào màn lụa trước mắt, có chút giật mình. Bỗng nhiên, nàng nghe được một tiếng than nhẹ.

Nàng quay đầu, chỉ thấy tấm rèm lụa trong phòng bị vén lên, nàng trừng mắt nhìn, sau đó cứ lẳng lặng nhìn nam nhân dừng chân ở trước giường. Mặc dù ánh sáng không đủ, nhưng nàng vẫn có thể nhận ra người trước mắt này, không phải Hồng Thất Công, mà là Vương Trùng Dương. Nàng không nghe được tiếng cửa đá vang lên, không biết là hắn từ chỗ nào vào, hay là nàng vẫn đang nằm mơ như cũ?

Vương Trùng Dương cúi đầu, tầm mắt quấn lấy nàng. Ánh mắt kia, thực bình tĩnh.

Đại khái là Lâm Triều Anh đang ngủ, chợt tỉnh lại, còn có chút chưa kịp phản ứng, nàng cứ như vậy kinh ngạc nhìn hắn đứng ở phía đối diện, cũng không nói lời nào. Khi hắn xoay người ôm lấy nàng, nàng cũng không có nửa điểm giãy dụa.

Sau đó, lúc Lâm Triều Anh đang trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh đã bị Vương Trùng Dương ôm lấy rồi biến mất trong Cổ Mộ.

Chương 19: Tư Tâm (Tâm tư riêng)

Hôm sau, lúc Lâm Linh đi vào trong phòng Lâm Triều Anh, phát hiện bên trong phòng không một bóng người, trên bàn đá chỉ lưu lại một phong thư, do Vương Trùng Dương viết, hắn nói muốn dẫn Lâm Triều Anh rời đi một thời gian, chớ lo.

Khi Hồng Thất Công và Hoàng Dược Sư đến Cổ Mộ, nhìn thấy Lâm Linh đang mê man ngồi ở trên tảng đá lớn, chỗ lối ra vào của Cổ Mộ, mà Vân Trúc Thanh lại lẳng lặng đứng ở một bên.

Hồng Thất Công nhíu mày, trầm giọng hỏi: "A Linh, ngươi làm sao vậy?"

Lâm Linh ngước mắt, khổ sở nói: "Thất Công, không thấy tiểu thư nhà ta."

Hai người Hồng Thất Công và Hoàng Dược Sư đều ngẩn ra, không thấy?

Vân Trúc Thanh lấy bưc thư của Vương Trùng Dương lưu lại từ trong tay áo ra, nói: "Tiểu thư đã bị Vương chân nhân mang đi."

"......!" Hồng Thất Công nghe vậy, nhất thời trố mắt, đây là cái tình huống gì?!

Hoàng Dược Sư cũng không tránh được kinh ngạc, chạng vạng hôm qua hắn và Vương Trùng Dương nói về độc trên người Lâm Triều Anh, đều cảm thấy là độc tính khó có thể giải trừ. Nhưng khi đó, Vương Trùng Dương cũng không đề cập qua với hắn việc phải mang Lâm Triều Anh đi.

Vân Trúc Thanh còn nói thêm: "Sáng sớm nay, ta liền đi tới Toàn Chân giáo, cầu kiến Vương chân nhân, đại đệ tử của hắn - Khâu Xử Cơ nói, Vương chân nhân lúc buổi tối hôm qua đã đem giao phó tốt toàn bộ việc trong giáo, sau đó liền đi, trước khi bắt đầu cuộc luận kiếm ở Hoa Sơn, sẽ trở về. Xem ra, Khâu Xử Cơ cũng không biết được hướng đi của Vương chân nhân."

Hàng lông mày kiếm của Hoàng Dược Sư khẽ nhếch, nhưng không nói chuyện. Hai mắt nhìn về phía Vân Trúc Thanh, nói: "Lâm cô nương mất tích, ngươi tựa hồ cũng không lo lắng."

Vân Trúc Thanh mỉm cười, nói: "Tiểu thư nhà ta cùng Vương chân nhân có quan hệ sâu xa, tuy không để cho người ngoài biết, nhưng ta nghĩ Hồng bang chủ cùng Hoàng đảo chủ đối với việc này cũng biết một chút. Nếu Vương chân nhân mang tiểu thư nhà ta đi, cũng là do được tiểu thư nhà ta cho phép."

Cặp mắt đen như mực của Hoàng Dược Sư dừng ở trên người Vân Trúc Thanh, chỉ thấy vẻ mặt hắn không biến sắc, cũng không muốn nói thêm nữa. Hắn từng bàn qua với Vương Trùng Dương, nếu Lâm Triều Anh muốn tìm được một đường sống, có lẽ chỉ có Nhất Dương Chỉ của Đoàn Thị Đại Lý mới có thể cứu nàng được. Lúc này Vương Trùng Dương mang Lâm Triều Anh đi, chỉ có hai khả năng: một là phải hao phí nội lực của chính mình để tiếp tục giúp Lâm Triều Anh kéo dài tánh mạng, sau đó mang nàng đi Đại Lý cầu y; hai là cảm thấy nếu tính mạng Lâm Triều Anh đã không thể kéo dài, chi bằng dứt khoát mang đi, để nàng sống nốt những ngày còn lại không còn tiếc nuối.

Hồng Thất Công nghe vậy, thở dài một tiếng, nói: "Mặc dù là như thế, nhưng tình huống của A Anh lúc này là như thế nào, tốt xấu gì cũng nên cho chúng ta biết chứ." Đúng là, Vương Trùng Dương và Lâm Triêu Anh trong quá khứ từng lưỡng tình tương duyệt, nhưng Lâm Triều Anh bây giờ, không chỉ có Vương Trùng Dương quan tâm nàng, còn có bằng hữu cũng quan tâm nàng nữa. Cứ như vậy mà đi, làm sao để cho những người quan tâm nàng yên tâm được? Sống hay chết, tốt xấu cũng nên báo một tiếng chứ. Cái đó nói sau, hiện giờ Vương Trùng Dương đã là người xuất gia, danh không chính ngôn không thuận, hắn lấy thân phận là gì mà mang Lâm Triều Anh đi? May mắn hiện giờ ở đây cũng xem như không có người ngoài, nếu không, chẳng may không cẩn thận truyền ra ngoài, những người bên ngoài biết được, sẽ bàn tán về bọn họ như thế nào đây?

Nghe được lời nói của Hồng Thất Công, Vân Trúc Thanh trầm ngâm một lát, sau đó ôm quyền nói: "Hồng bang chủ, Hoàng đảo chủ, ba tháng sau là đến kỳ luận kiếm ở Hoa Sơn, nếu hai vị đã có lòng muốn tham gia, không bằng trước hết đi trở về chuẩn bị cho việc luận kiếm đi. Về phần tiểu thư nhà ta, nếu có tin tức, tại hạ sẽ đưa tin cho hai vị. Nếu tiểu thư có thể mạnh khỏe trở về, ngày sau tất nhiên sẽ tự mình đi bái tạ hai vị đã quan tâm."

Hiện giờ trừ bỏ làm như vậy, tựa hồ cũng không có biện pháp khác. Hoàng Dược Sư thì tốt rồi, giao tình giữa hắn và Lâm Triều Anh chỉ như đoạn nhạc đệm cầm – tiêu kia, tuy rằng đối với Lâm Triều Anh có chút thưởng thức, cũng vì nàng trúng độc không trị được mà tiếc hận, nhưng hắn không giống Hồng Thất Công, người này quen biết tiểu thư lâu như vậy. Nếu Lâm Triều Anh bị Vương Trùng Dương mang đi, hắn ở lại cũng không có tác dụng, lập tức liền rời đi núi Chung Nam sơn. Còn Hồng Thất Công, mặc dù trong lòng lo lắng cho Lâm Triều Anh, nhưng trong Cái Bang cũng có nhiều chuyện phải xử lý, cũng đành phải rời đi trước.

Kỳ thật Vương Trùng Dương cũng không mang Lâm Triều Anh đi nơi khác, hắn chỉ mang Lâm Triều Anh đi đến cơ quan sâu trong Cổ Mộ, mà cơ quan kia, ngay cả Lâm Triều Anh cũng không biết rõ ràng.

Trong ấn tượng của Lâm Triều Anh, Cổ Mộ chỉ có hai lối ra, một chỗ là Đoạn Long Thạch chỗ lối ra vào, người bên ngoài đều cho rằng đó là cửa ra vào duy nhất của Cổ Mộ, một khi Đoạn Long Thạch đóng xuống, thì không còn lối ra bên ngoài nữa. Mà nàng được hưởng lợi từ việc xuyên qua, nên biết Cổ Mộ còn có một lối ra khác, cơ quan ngay tại trong Cổ Mộ... phía dưới quan tài. Nhưng nàng cũng không biết, trong Cổ Mộ này còn có lối ra khác nữa.

Chỗ mà hiện giờ Lâm Triều Anh đang ở, là ở một cái huyệt động giấu đằng sau thác nước, bên ngoài là thác nước đang chảy xuống, mà bên trong, lại là một cái huyệt động từ Cổ Mộ thông thẳng tới. Cái cửa động này được thác nước che giấu rất kỹ, nhìn từ bên ngoài, một chút cũng nhìn không ra bên trong còn có hang động. Đương nhiên, từ cái cửa động bay ra ngoài cũng là khảo nghiệm công lực, ít nhất, hiện tại, nàng không thể bay xuống. Vì cái gì? Bởi vì nội lực của nàng đã bị Vương Trùng Dương phế bỏ, muốn luyện như lúc xưa… chẳng thể nào nữa. Tuy nhiên, Vương Trùng Dương nói nàng không cần luyện lâu như vậy, nàng chỉ cần luyện ba tháng là có thể quay về như cũ, bởi vì lúc này, nàng đang tu luyện nội công tâm pháp Cửu Âm Chân Kinh.

Lúc này Lâm Triều Anh đặt đàn cổ trên đùi, ngón tay khi thì hạ xuống, khi thì nâng lên khảy đàn, tiếng nước chảy của thác nước bên ngoài thật lớn, bây giờ nàng chẳng còn nội lực, không có bản lãnh làm cho tiếng đàn truyền ra ngoài thác nước, bởi vậy nàng thật sự yên tâm đánh đàn. Mà bên kia, Vương Trùng Dương đang nướng một con gà rừng mới bắt được từ bên ngoài.Lâm Triều Anh nghiêng đầu, nhìn về phía nam nhân vẫn một thân áo đạo sĩ màu đen như cũ kia. Nói thật, nàng chẳng thể hiểu được hắn đang nghĩ cái gì, nhưng nàng hiểu được, sở dĩ Vương Trùng Dương mang nàng đến chỗ này, cũng không phải bởi vì nàng, mà là bởi vì cảm tình ngày xưa của hắn đối với Lâm Triều Anh. Mà nàng, cũng không phải là Lâm Triều Anh chân chính.

Ngón tay đang gảy đàn cổ của nàng ngừng lại, cặp mắt dài, nhỏ kia chớp chớp, sau đó lên tiếng gọi hắn, "Vương Triết." Lúc này, nàng không gọi hắn là Đạo Trưởng cũng không gọi hắn là Vương Trùng Dương, mà là gọi theo cách xưng hô ngày xưa lúc Lâm Triều Anh tức giận hắn, Vương Triết. Đừng hỏi nàng vì cái gì, nàng tự nhiên muốn gọi như vậy mà thôi.

Vương Trùng Dương nghe vậy, nâng mắt nhìn về phía nàng.

"Đại trưởng hãy nói thật cho ta biết, ở Cổ Mộ rốt cuộc còn có bao nhiêu cơ quan mà ta không biết?" Đêm đó, hắn từ trong một thông đạo mà nàng không biết, thần không biết quỷ không hay mang nàng đi, tuy rằng nàng không đến mức quanh năm suốt tháng ở lại trong Cổ Mộ, nhưng lại có người quen thuộc cơ quan của Cổ Mộ hơn cả nàng, điều này khiến nàng rất không có cảm giác an toàn.

Vương Trùng Dương cười nói: "Trừ bỏ một chỗ này, thì không còn chỗ khác nữa."

Lâm Triều Anh nghe vậy, nhịn không được bĩu môi. Còn nói với Âu Dương Phong cái gì mà người xuất gia không nói dối, lời hắn nói cũng không biết câu nào là thật câu nào là giả, cố tình khiến những người đó đều cho rằng hắn nói câu nào cũng là sự thật.

Nàng hỏi: "Đạo trưởng cùng ta ở chỗ này như vậy, còn muốn ở bao lâu? Hay là nói,đạo trưởng tính toán cùng ta mai danh ẩn tích, cả đời ở cùng một chỗ như thế này?"

Vương Trùng Dương vội giải thích: "Khi chất độc trong cơ thể cô nương giải trừ toàn bộ, chúng ta liền rời đi." Một tháng trước, trước khi hắn mang Lâm Triều Anh đi, Vân Trúc Thanh từng đi tìm hắn.

"Kịch độc trên người tiểu thư, có thể dùng tâm pháp trên Cửu Âm Chân Kinh để giải trừ." Vân Trúc Thanh nói.

Lúc ấy, Vương Trùng Dương đang sứt đầu mẻ trán vì kịch độc trên người Lâm Triều Anh không thể giải được, nghe thấy vậy, lập tức vừa mừng vừa sợ."Vì sao bây giờ ngươi mới nói?"
"Cửu Âm Chân Kinh là tinh hoa của võ học chính thống trong thiên hạ, tâm pháp tinh diệu thâm ảo, tu luyện nội công này sẽ tẩy tủy gân cốt, giúp tiểu thư bức chất độc trong cơ thể ra." Ngừng một chút, Vân Trúc Thanh lại nói: "Nhưng khi dùng tâm pháp bức độc, cần có người tương trợ. Hơn nữa, hiện giờ chỉ sợ là nội lực của tiểu thư đều đã mất hết, vừa đúng lúc tu luyện lại."

Vương Trùng Dương nghe vậy, nhất thời trong lòng hiểu được vì sao Vân Trúc Thanh kéo dài tới hôm nay mới nói cho hắn biết chuyện này. Mất đi một thân nội lực, đối với một người tập võ mà nói, tương đương với việc lấy mạng của hắn. Nếu không phải cho đến hôm nay, độc trên người Lâm Triều Anh thật sự là không có thuốc nào cứu được thì e là Vân Trúc Thanh cũng sẽ không nói ra.

"Võ học trong thiên hạ, kết quả cuối cùng đều là trăm sông đổ về một biển. Cửu Âm Chân Kinh là võ học chính thống trong thiên hạ, hẳn là cũng có thể dung hợp với các loại nội lực khác mới đúng chứ”.

Vân Trúc Thanh nghe vậy, cũng mỉm cười, nói: "Nếu người khác tu luyện Cửu Âm Chân Kinh, tất nhiên là có thể. Nhưng tiểu thư trúng kịch độc, phải mất đi toàn bộ công lực, sau đó một lần nữa dựa theo nôi công tâm pháp trên Cửu Âm Chân Kinh tu luyện lại nội công, mới có thể đạt tới công hiệu tẩy tủy gân cốt."

"Đây là vì sao?" Vương Trùng Dương hỏi.

"Tại hạ cũng không hiểu được, đây là do đại tổ tiên Vân gia truyền xuống khi giao lại Cửu Âm Chân Kinh. Nguyên nhân chân chính, chắc là phải hỏi Hoàng Thường mới biết được. Hoặc là nói, chuyện này đại khái là tổ tiên Vân gia ta đã truyền qua nhiều thế hệ, bất luận là thật hay giả, đạo trưởng đều chỉ có thể lựa chọn tin tưởng, không phải sao?"

Vương Trùng Dương không nói gì, Vân Trúc Thanh nói rất đúng, hắn trừ bỏ tin tưởng cũng không còn phương pháp khác, bởi vì tính mạng Lâm Triều Anh không chịu nổi mạo hiểm.

"Nhưng ta đã từng nói trước khi có kết quả của cuộc luận kiếm ở Hoa Sơn, ai cũng không thể tu luyện Cửu Âm Chân Kinh, người của Toàn Chân giáo, lại càng không được tu luyện."

Vân Trúc Thanh cũng khẽ cười một tiếng, nói: "Ta đã sớm nói qua đạo trưởng là người hữu duyên với Cửu Âm Chân Kinh, Cửu Âm Chân Kinh nếu đã giao cho ngài, đó là của ngài. Ngàixử trí như thế nào, để cho người nào tu luyện, có liên quan gì với người ngoài cơ chứ? Ngài tổ chức ra Hoa Sơn luận kiếm, là vì hi vọng để cho người thật sự có bản lãnh bảo quản Cửu Âm Chân Kinh, nhưng vẫn chưa tìm ra người nọ, đạo trưởng xử trí bản kinh thư này như thế nào, chẳng lẽ còn phải chiêu cáo anh hùng trong thiên hạ mới được sao?"

Quả nhiên, hắn nên sớm biết, người quản sự có thể làm cho Lâm Triều Anh không tiếc khiêu chiến cùng Âu Dương Phong cũng muốn bảo hộ này, không phải là người bình thường, hay thấp hèn. Đêm đó hắn luôn cân nhắc mãi, rốt cục chống cự không nổi tư tâm của bản thân, đi đến Cổ Mộ dẫn Lâm Triều Anh đi.

Lúc một thân nội công của nàng bắt đầu tiêu tán đi, độc tính trên người nàng chưa giải hết, nàng không những phải chịu đau đớn do độc của quái xà gây cho mà còn phải chịu đựng nỗi khổ của việc nội công bị hủy đi, nhưng nàng cắn môi lại, cổ họng không kêu một tiếng. May mắn có Cửu Hoa Ngọc Lộ Hoàn mà Hoàng Dược Sư tặng để cho nàng ăn vào, mặc dù không thể giảm bớt thống khổ cho nàng, nhưng lại có thể giúp nàng mau chóng khôi phục thể lực.

Hiện giờ một tháng đã qua, sắc mặt của nàng vẫn tái nhợt như cũ, nhưng so với lúc trước, đã tốt hơn rất nhiều. Ít nhất, bộ dạng cũng không gầy gò như trước, giữa lông mày lúc này cũng có thêm thần sắc của ngày xưa.

Lâm Triều Anh đặt đàn cổ trên đùi qua một bên, hai tay ôm chân, hai mắt xem xét Vương Trùng Dương, hỏi: "Đạo trưởng làm như vậy, là do trong lòng luyến tiếc ta chết, hay vẫn là nghĩ sau khi giúp ta giải trừ hết chất độc trong cơ thể, ta và đạo trưởng liền thanh toán xong?"

Trên mặt Vương Trùng Dương vẫn là thần sắc không gợn sóng như cũ, nói: "Cho dù chỉ là một người xa lạ, ta cũng không nhẫn tâm nhìn hắn mất mạng một cách vô tội được."

Lâm Triều Anh nghe vậy, cười cười, nàng nghĩ muốn phản bác lại Vương Trùng Dương, thật ra, mỗi một giây ở thế giới bên ngoài đều xảy ra sinh lão bệnh tử, hắn có tấm lòng rộng lớn như vậy, như thế nào không đi cứu tế những người đó? Nhưng nàng lại không phản bác, mấy ngày nay, nàng nghĩ tới rất nhiều, cũng đã hiểu được rất nhiều sự việc.

Ngày đó Lâm Triều Anh tình nguyện sống tại Cổ Mộ, lấy một loại phương thức khác thực hiện lời hứa ngày xưa của hai người, cũng chỉ nhẫn nhin không làm khó xử Vương Trùng Dương, vậy lúc đó nàng cũng đã hiểu được khát vọng trong lòng nam nhân này. Vương Trùng Dương khi đó không phải là không thương, mà là so sánh với chí hướng trong lòng hắn, tình yêu nam nữ cũng chỉ là những chuyện tầm thường, xuất gia lập giáo, cứu tế dân chúng thiên hạ mới là triết lý vĩ đại mà hắn theo đuổi. Nếu không, lấy tài trí cùng sự thông minh của Lâm Triều Anh, thật sự muốn ép Vương Trùng Dương lấy nàng, ngoài luận võ ra cũng sẽ có những biện pháp khác, nhưng nàng lại lựa chọn cách vô ở trong Cổ Mộ.

Hiện giờ, Lâm Triều Anh phong hoa tuyệt đại kia đã không còn tồn tại, thay vào đó là nàng - một kẻ giả mạo, cho dù có hỏi ra được kết quả, khiến Vương Trùng Dương thừa nhận hắn vẫn để ý Lâm Triều Anh như cũ thì như thế nào chứ? Lâm Triều Anh trước kia, rốt cuộc cũng không thể trở về được.

Chương 20: Được và mất

Ngoài sơn động, tiếng thác nước trút nước xuống ‘ầm ầm’, lúc đầu trong sơn động tối om, giờ được treo vài viên Dạ Minh Châu, khiến sơn động sáng như ban ngày.

Mái tóc dài của Lâm Triều Anh tùy ý buông xuống, mười ngón tay trắng nõn, thon dài gảy dây đàn. Tiếng đàn tùy tâm mà gảy, lên cao xuống thấp tùy ý, cùng với tiếng nước từ bên ngoài truyền vào lại càng tăng thêm sức mạnh. Mười ngón tay nàng lưu loát gảy đàn cổ, sau đó tập trung suy nghĩ, tay phải vừa nhấc, vài tiếng "choang choang" vang lên, sau đó một loạt chén sứ cách nàng không xa vỡ ra, lên tiếng trả lời nàng.

Nàng trợn mắt nhìn, thật sự vỡ?

Mấy ngày nay, trừ bỏ tu luyện nội công tâm pháp trên Cửu Âm Chân Kinh để trừ độc, cảm thấy chán đến chết. Chợt nhớ tới ngày trước từng xem qua Lục Chỉ Cầm Ma, có thể âm công (công kích bằng âm thanh), lại nghĩ tới tiếng đàn ngày trước của nàng có chứa nội lực, có thể truyền đi thật xa, nhưng tu vi âm luật của nàng kém hơn Hoàng Dược Sư, không thể giống hắn thổi một khúc Bích Hải Triều Sinh như vậy, dung hợp võ học cùng âm luật lại vô cùng tốt, vô hình mà đả thương người. Nhưng nàng lại nghĩ, Hoàng Dược Sư vô hình đả thương người, nàng có thể làm tốt thứ hai sau hắn, hữu hình đả thương người. Ngày đó trong biệt viện ở Dương Châu, mỗi lần Hồng Thất Công tới quấy rầy nàng khi nàng đang đánh đàn, nàng cũng dùng dây đàn bắn ra nội lực đi công kích hắn, chẳng qua là vì cự ly gần, cho nên đó chỉ là một trò chơi trẻ con. Tuy nhiên nếu dụng tâm nghiên cứu, nói không chừng đàn cổ cũng có thể trở thành vũ khí của nàng thì sao?

Kỳ thật không chỉ Lâm Triều Anh có chút kinh ngạc, mà ngay cả Vương Trùng Dương cũng có chút kinh ngạc. Lúc hắn trở về thấy Lâm Triều Anh đang chuyên tâm đánh đàn, bộ dáng trên mặt như có điều suy nghĩ, tất nhiên, hắn cũng thấy được một hàng chén sứ kia, lúc ấy trong lòng cũng có chút buồn bực, nàng lấy chỗ bát này làm cái gì? Thấy nàng cư nhiên có thể dùng tiếng đàn đánh vỡ những cái chén sứ này, mới bừng tỉnh đại ngộ.

"Mấy ngày nay, tựa hồ thu hoạch của cô nương không ít." Vương Trùng Dương đứng ở chỗ những cái bát vỡ, mỉm cười nhìn về phía Lâm Triều Anh.

Lâm Triều Anh nâng mắt nhìn về phía hắn, "Buồn bực lâu như vậy, cũng nên có chút tâm đắc, đạo trưởng nói có đúng không?" Trước kia nàng cảm thấy Vương Trùng Dương là một người đơn giản, hiện giờ ngẫm lại đó đều là ảo giác, Vương Trùng Dương có rất nhiều bảo bối, thí dụ như huyệt động này cùng mấy viên Dạ Minh Châu vô giá kia, cũng không biết làm sao mà hắn có được. Người nam nhân này nhìn thì đạo đức tốt, kì thực bên trong chứa không biết bao nhiêu gian trá. May mà có Hồng Thất Công và Hoàng Dược Sư, khi nhắc tới bọn họ có khi còn có vài phần kính nể.

Vương Trùng Dương khom người, nhặt những cái chén sứ đã bị vỡ này lên. Lâm Triều Anh vốn là người vừa có tài vừa thông minh, hơn nữa, tu vi âm luật từ trước đến nay không tồi, hiện giờ đột nhiên phát minh ra ý tưởng như vậy, muốn dùng tiếng đàn làm vũ khí cũng không có gì kỳ quái. Nghĩ nghĩ, hắn lại nói thêm: "Nếu quả thật muốn dùng tiếng đàn làm vũ khí, thì quần công (đánh đám đông) là tốt nhất, nhưng không nên đấu lâu." Lúc đánh đàn, nội lực sẽ phải liên tục ngưng tụ ở đầu ngón tay, mục tiêu càng nhiều càng tốt, bởi vì như vậy có thể có cơ hội bớt lãng phí nội lực. Nhưng nếu đấu một minh, thì không thích hợp dùng âm công, cùng dạng nội lực đó, mục tiêu nếu chỉ cps một, sẽ chỉ khiến hao tổn nội lực, hơn nữa không thể đạt tới hiệu quả là đánh lui địch.

Lâm Triều Anh nghe vậy, gật đầu "Ừ" một tiếng.Bàn về ngộ tính trên phương diện võ học, nàng kém Lâm Triều Anh trước kia, cũng không nhanh nhạy hơn Vương Trùng Dương, đối với lời nói này của Vương Trùng Dương, nàng cũng hiểu được ý tứ của hắn.

Vương Trùng Dương có chút mỉm cười nhìn về phía nàng, hắn cảm thấy được những năm gần đây tính tình cô nương này cải biến rất nhiều, đã không còn lạnh lùng như trước, trở nên hiền hoà hơn, nhưng kì thực ngày thường ở trước mặt người khác cũng giương nanh múa vuốt không ít, kiêu ngạo lại bá đạo. Bây giờ lại phát hiện thấy, đó cũng chỉ là ra vẻ, bản chất của Lâm Triều Anh, không phải người không hiểu lí lẽ, ngẫu nhiên lúc không đề phòng, trên người sẽ bớt đi những thứ đó, mang vài phần ý tứ mềm mại khó mà có được. Chẳng qua, cơ hội nàng rút đi phòng bị rất ít mà thôi. Mặt mày nàng lúc này vẫn có vẻ phô trương, chỉ là vài phần thần sắc kia, khiến người ta có cảm giác nàng có tươi đẹp hơn vài phần.

Hắn đang muốn nhặt mấy mảnh bát nhỏ lên để qua một bên, lại nghe thấy một tiếng thét kinh hãi, quay đầu lại, thấy thân mình Lâm Triều Anh chao đảo, sắp ngã sấp xuống. Trong đầu còn không kịp nghĩ nhiều lắm, vứt mảnh bát nhỏ đang cầm trên tay ném xuống mặt đất, bóng dáng màu đen chợt lóe, cánh tay dài đã ôm eo nhỏ nhắn của Lâm Triều Anh, ôm nàng vào trong lồng ngực.

Lúc Lâm Triều Anh đứng lên, bởi vì ngồi lâu mà làm cho máu không lưu thông, lúc đứng lên trước mắt liền tối sầm, bên người lại không có đồ vật để vịn vào, trong lòng cả kinh, nghĩ lúc này chắc nguy rồi. Vừa mới nghĩ xong, cả người liền đổ vào một bức tường người.

Nàng ngẩn người, nhìn chăm chú vật liệu may mặc màu đen trước mắt. Hai tay của nàng đang để tại trên vật liệu may mặc màu đen kia, thậm chí, tay phải của nàng có thể cảm giác được, dưới tay nàng, chính là trái tim của nam nhân, một chút lại một chút nhảy lên. Mà cánh tay hắn đang ôm hông của nàng...... Nàng chậm rãi ngẩng đầu, chống lại cặp con ngươi đen kia.

Hắn cúi đầu nhìn nàng, nói nhỏ hỏi: "Cô nương có khỏe không?"
Có khỏe không?

Lâm Triều Anh trầm mặc, buông tay đang để ở trước ngực hắn xuống, "Rất tốt."

Hắn chậm rãi buông cánh tay dài đang ôm bên hông nàng, kéo dài ra khoảng cách trong lúc đó của hai người, ôn tồn nói: "Tuy rằng nội lực của cô nương đã luyện trở về được bảy tám phần, nhưng dư độc trên người dư độc chưa hết, thân thể khó tránh khỏi suy yếu. Cửu Âm Chân Kinh mặc dù có khả năng tẩy tủy gân cốt, nhưng độc quái xà lại cực kỳ bá đạo, tồn tại ở trong cơ thể cô nương một thời gian dài, cho dù độc tố có thể tiêu hết, trên người của cô nương cũng sẽ lưu lại mầm mống." Độc tố giải trừ, nàng cũng nhân cơ hội tu luyện võ công cao hơn một bậc trên Cửu Âm Chân Kinh, nhưng thân thể đã từng bị thương tổn cũng không thể thay đổi được.

Lâm Triều Anh nghe vậy, mày nhíu lại. Nàng chỉ biết trên đời này không có chuyện gì thập toàn thập mỹ, nàng có thể giải trừ độc tố trong cơ thể, bảo trụ mạng nhỏ đã là rất may mắn rồi, hiện giờ lại tập được nội công tâm pháp của Cửu Âm Chân Kinh, đương nhiên phải trả giá lớn tương ứng đại giới này. May mà, cái đại giới này cũng không phải không trả nổi, dù sao, có cái đại giới gì có thể so sánh với tánh mạng của mình?

Vương Trùng Dương nhìn bộ dáng nàng nhíu mày lại, ho nhẹ một tiếng, sau đó từ trong tay áo lấy ra một quyển kinh thư cho nàng.

Lâm Triều Anh sửng sốt, tiếp nhận kinh thư lật ra xem, có chút kinh ngạc nhìn về phía Vương Trùng Dương."Đạo trưởng muốn ta luyện võ công này?" Lúc trước nàng luyện là một phần nội công trên Cửu Âm Chân Kinh, mà hiện tại Vương Trùng Dương đưa cho nàng, là ngoại công (chiêu thức) Cửu Âm Chân Kinh.

Vương Trùng Dương đối với vấn đề mà Lâm Triều Anh hỏi cũng không đáp, chỉ nói: "Ta có chuyện quan trọng phải rời đi mấy ngày, mang kinh thư ở trên người cũng không tiện, cho nên giao cho cô nương thay ta bảo quản. Khi trở về cô nương lại trả kinh thư lại cho ta thì tốt rồi."

Lâm Triều Anh chớp chớp cặp con ngươi kia, nhìn Vương Trùng Dương, "Đạo trưởng phải rời đi?" Gần hai tháng thời gian, bởi vì vẫn có hắn làm bạn, tựa hồ đã muốn hình thành một loại thói quen. Chợt nghe hắn nói phải rời đi mấy ngày, trong lòng không hiểu sao sinh ra vài phần cảm giác quái dị.
Vương Trùng Dương gật đầu, "Nội công của cô nương đã trở về hơn phân nửa, đã có năng lực tự bảo vệ mình.Hơn nữa đây là cơ quan trong Cổ Mộ, người bên ngoài cũng không biết được, một mình cô nương ở chỗ này, thực an toàn. Phòng bên cạnh có tích trữ lương khô, cô nương không cần lo lắng về vấn đề thức ăn." Ngừng lại một chút, hắn lại nhìn về phía Lâm Triều Anh, nói: "Ta sẽ mau chóng trở về."

Lâm Triều Anh cúi đầu, mười ngón tay vuốt vuốt trên váy dài, lạnh nhạt nói: "Nếu đạo trưởng có việc thì rời đi đi, xử lý cho tốt chuyện của ngươi. Bây giờ ta cũng không phải là kẻ trói gà không chặt, sẽ tự chăm lo cho mình tốt."

Vương Trùng Dương "Ừ" một tiếng, sau đó còn nói: "Ta đi đây. Cô nương...... bảo trọng, an tâm luyện công." Nói xong, người đã đi theo phương hướng thác nước, tiếp theo bóng dáng màu đen nhoáng lên một cái, đã không còn bóng dáng.

Đêm khuya, tiếng nước trút như trước, lúc đầu trong sơn động có bốn viên Dạ Minh Châu, lúc này đã gỡ xuống ba viên, chỉ một viên trơ trọi ở trên vách đá. Trên giường đá, một nữ tử đang nằm nghiêng người, hai mắt nhắm nghiền, hai tay không an phận thò ra bên ngoài tấm thảm lông mỏng manh.

Một bóng dáng cao to, lặng yên không một tiếng động xuất hiện ở trong hang đá, sắc mặt có chút phức tạp nhìn người đang ngủ mơ kia, nàng luôn thiếu tính cảnh giác mà người luyện võ nên có. Hắn nhìn dung nhan khi ngủ say của nàng, sau đó đầu ngón tay bắn ra một đạo nội lực, điểm trúng huyệt ngủ của nàng, mới tới gần trước giường.

Hắn giúp nàng đắp lại cái thảm lông, sau đó nắm lấy một bàn tay của nàng, ngón trỏ cùng ngón giữa đặt lên phía trên cổ tay tuyết trắng kia, bắt mạch cho nàng, nhìn độc tố trong cơ thể nàng như thế nào. Sau một lúc lâu, trên mặt hắn lộ ra vài phần vui mừng, sau đó bỏ tay nàng vào bên trong tấm thảm lông.

Hắn biết được dư độc trong cơ thể nàng đã sắp hết hoàn toàn, trong lòng vui mừng vô cùng, lúc này hẳn nên rời đi mà không cần lo lắng nữa, nhưng không hiểu vì sao lại không thể nhấc nổi chân. Đây là lần đầu tiên từ sau khi hắn quyết ý xuất gia lập giáo phái, nàng mềm mại, im lặng dựa vào hắn gần như vậy. Hắn cúi đầu thở dài một tiếng, ánh mắt dừng ở điểm đỏ trên vành tai nàng. Hắn nhớ rõ, từ trước đến giờ Lâm Triều Anh rất sợ đau, điểm đỏ trên vành tai là do vết sẹo lúc trước nàng đeo khuyên tai tạo nên. Cô nương thích chưng diện, nàng cũng không ngoại lệ, muốn đeo khuyên tai, nhưng lại chịu không nổi nỗi đau khi xỏ lỗ tai, sau đó vẫn là từ bỏ. Nàng sợ đau như vậy, những ngày qua làm như thế nào lại có thể chịu được đau đớn do độc quái xà và nội công bị phế mà tiếp tục sống đây?

Nghĩ vậy, ngón tay thô ráp kia nhịn không được xoa điểm đỏ trên vành tai nàng. Lần này, nếu không phải nàng thân trúng kịch độc, hắn mang nàng đến tận đây trị liệu, tình cảm qua lại trước kia sẽ yên lặng mà biến mất ở trong thế giới của hắn. Thời gian hai tháng, tuy rằng vẫn lấy lễ cùng đãi (đối xử có lễ phép), nhưng có vài vấn đề vẫn không chú ý trong quá khứ lúc này đang trở nên rõ ràng hơn.

Hắn nhịn không được cười khổ, "Mặc kệ là từ trước hay là bây giờ, nàng luôn thay đổi biện pháp đến để gây sức ép cho ta." Một mình mang nàng rời đi trị liệu độc tố không phải là hành động sáng suốt, nhưng hắn lại không có lựa chọn nào khác, không thể trơ mắt nhìn nàng chết, lại không thể để cho người khác biết được nàng tu luyện Cửu Âm Chân Kinh để trừ độc, để tránh ngày sau đưa tới mối họa cho nàng.

Sau một lúc lâu, hắn bất đắc dĩ thở dài một tiếng, sau đó thân hình giống như quỷ mỵ, theo hướng cửa động phi thân rời đi.

Đợi sau khi hắn rời đi một lúc, nữ tử từ đầu vẫn ngủ say như lợn chết kia lại mở mắt ra, ánh mắt tỉnh táo, nàng không nói gì nhìn sơn động gồ ghế phía trên, sau một lúc lâu mới lẩm bẩm: "Rõ ràng là lòng tu đạo của ngươi không tinh khiết, lại còn muốn trách người khác gây sức ép cho ngươi?"

Lâm Triều Anh phải thừa nhận rằng, Vương Trùng Dương là một nam nhân xuất sắc, bộ dạng ngũ quan của hắn không tuấn nhã như Hoàng Dược Sư, không cương nghị, hay ấm áp như ánh mặt trời giống Hồng Thất Công, thậm chí có thể nói là rất bình thường, thắng ở chỗ có vài tia xuất trần, xứng với một thân đạo bào, còn mang theo vài phần mỹ cảm cấm dục. Hắn lén đem nàng mang đi, mục đích cũng là vì giúp nàng trị liệu độc, trong lòng Vương Trùng Dương có tình yêu lớn, cũng có tình yêu nhỏ. Nàng đối với Vương Trùng Dương, ngẫu nhiên hiểu ý, nhưng nàng rất rõ ràng, nam nhân như vậy, đối với việc giữ lấy hay bỏ đi phải được quyết định cho rõ ràng, cho tới bây giờ nàng không vọng tưởng sẽ đi chiếm đoạt Vương Trùng Dương.

Đã nhiều ngày nay, nàng đang luyện ngoại công trên Cửu Âm Chân Kinh, Vương Trùng Dương giao kinh thư cho nàng, không có nói chính xác cái gì, nhưng nàng hiểu được ý tứ của hắn. Với những thứ tốt đưa lên tận cửa, không có lẽ gì mà không nhận cả. Nàng đã nghĩ kỹ rồi, nàng luyện tốt võ công trên Cửu Âm Chân Kinh, và luyện tốt âm công của nàng là đủ rồi. Về phần gây sức ép gì đó cho Vương Trùng Dương ..v..v…, nàng nghĩ về sau không cần nàng đi gây sức ép, tự Vương Trùng Dương cũng sẽ giằng co. Không thể chuyên tâm tu đạo...... Ách, hình như cũng không phải là một chuyện dễ dàng gì.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau