VÔ TÌNH CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô tình chi lộ - Chương 36 - Chương 40

Chương 36: Có chút ngoài ý muốn

Ầm ầm ầm, pháo hoa nở rộ, không khí nhộn nhịp tưng bừng.

Thanh Liên lời tuyên bố hạ xuống không lâu, phía sau Phúc lão cũng chậm rãi đi ra, trên tay còn cầm một chồng giấy nhỏ lít nhít chữ viết.

"Công tử, đồ vật ngài cần đây." Phúc lão cung kinh hai tay đưa cho Thanh Liên.

"Không tệ."

Thanh Liên trên mặt sắc thái rất tốt, chỉ thấy chân khí trong đan điền điều động vào lòng bàn tay bao khỏa lấy chồng giấy.

Bá một tiếng vang lên, chồng giấy trên tay như có cánh bất chợt bay lên tách ra thành hàng ngàn hàng vạn tờ giấy nhỏ rải khắp một khoảng không gian phía trước.

Cùng với đó, Thanh Liên giọng nói không nhanh không chậm nói ra:

"Các vị, trên đây chính là quy tắc cùng một phần danh sách đan dược công dụng mà đan các ta sẽ mở bán, kèm theo bên cạnh chính là giá cả."

Giấy nhỏ từ trên trời rơi xuống như mưa rơi một dạng bay tứ tung, đa số đều là bị người phía dưới một tay bắt được.

"Chết thật ta không biết chữ, ai đọc giúp với." Người nào đó thất thanh kêu lên.

"Ha ha ha, cần giúp không." Người khác đối lại.

"Ta cần giúp."

"Ta."

...

Phía dưới nhốn nháo như vỡ trận, âm thanh đinh tai nhức óc vang vọng quẩn quanh.

Hao đến nửa canh giờ, đoàn người rốt cuộc cũng nắm rõ ý tứ trên tờ giấy.

Đại khái như sau.

Đan các đan dược không chỉ bán cho võ giả mà còn cho cả thường nhân, tuy nhiên thường nhân dùng kim tệ còn võ giả dùng nguyên thạch.

Không những thế, còn có thể dùng huyết nhục yêu thú để đổi lấy đan dược phẩm chất phù hợp.

Điều quan trọng nữa là đan các mở cửa bất cứ lúc nào trong ngày.

Còn phía dưới chính là một dãy dài đan dược tên gọi cùng giá cả bên cạnh, tuy nhiên tạm thời chưa cần đề cập tại đây bởi cũng sắp đến màn cuối cùng.

Thanh Liên tay phải ngón tay vặn vặn vang lên những âm thanh cọ xát:

"Các vị, điều cơ bản cũng đã xong, giờ đây trong ngày đầu tiên khai trương đan các chỉ tiếp một trăm khách nhân đầu tiên, còn lại phải chờ đến ngày sau mới chính thức đi vào hoạt động."

Dừng lại một chút, Thanh Liên ánh mắt thâm thúy nhìn xuống dưới:

"Và tất nhiên, một trăm vị cũng là do ta tùy ý chọn lựa."

Cuối cùng, dẫn đầu một trăm người Thanh Liên thong dong tiến nhập đan các, để lại phía sau chính là một loạt hối tiếc ánh mắt, cùng không bằng lòng ngữ điệu thốt lên.

Bên trong đan các, sạch sẽ không gian thoáng mát không khí, phong cách cổ xưa ngập tràn, hai bên chính là bát ngát dãy dài tủ đen, mà sát đó chính là người trong coi bán hàng.

Thanh Liên nụ cười trên môi vẫn chưa tắt, hắn nhẹ nhàng giới thiệu từng chút thông tin đồ vật, công dụng đặc trưng, không những thế pha vào đó một ít ngôn ngữ ảo diệu càng làm cho đan dược trở nên thần kì trong mắt người khác.

"Vì hôm nay là ngày đầu tiên ra mắt nên giá cả đan dược ta sẽ hạ thấp xuống còn năm thành, về chất lượng các vị yên tâm sử dụng, nếu xảy ra bất trắc gì ta cam đoan đền bù thiệt hại gấp đôi."
Thanh Liên cười cười chốt một câu cuối cùng, tầng do dự cuối cùng trong lòng mỗi người cũng theo đó mà bị phá vỡ.

Ồ ạt người tiến lên mua, đan dược đại lượng bị bán đi.

Mà mua nhiều nhất vẫn là võ giả thành phần, còn về thường nhân kém đi vài phần.

Đan dược tích trong đan các thực sự nhiều vô số kể, đối diện khách nhân đại lượng mua mà vẫn chưa hao nổi góc nhỏ đủ thấy kinh khủng cỡ nào.

Thanh Liền nhìn một màn này âm thầm cảm khái.

Đan dược bày ra bán hầu hết đều lấy ở hắc túi mà Vương Long đưa cho, còn hắn luyện ra tuy rất nhiều nhưng so với này vẫn không thấm vào đâu.

Đan dược nhiều như vậy người khác chỉ hận không thể phục dụng được hết mà giờ đây Thanh Liên lại đem ra bán.

Nói ra tưởng chuyện đùa nhưng tất cả đều có nguyên nhân.

Từ khi bị trọng thương đến nay, Thanh Liên mục tiêu đã hoàn toàn thay đổi.

Hắn muốn đi theo thể tu, làm một cái luyện thể võ giả, chính vì vậy lượng chân khí trong bể chứa tạm thời không dùng đến để tăng cảnh giới, cùng với đó đan dược thiên về khí tu võ giả không cần nữa chất thành đống.

Chi bằng đem ra góp vào đây cung cấp thêm lợi ích không còn gì hay bằng.

Thản nhiên vươn nhẹ tay chỉ huy một số người công làm cho tốt, tươi sáng thần sắc hòa lẫn với thanh âm ồn ào khuấy động một chút cảm xúc nhân trong đan các.

Đan các mọi chuyện diễn ra cực kì suôn sẻ, cứ như thế thời gian nhanh chóng trôi qua, sự việc diễn ra trong ngày hôm nay cùng dần lắng xuống cho tới đêm.

Ngày mới, tiếng gà gáy dồn dập vang lên, người người mi mắt bắt đầu mở, tinh thần sung túc, thể lực dồi dào.

Tuy nhiên đợi không lâu sau đó, không khí Minh Hi thành bắt đầu bùng nổ phun trào mạnh mẽ, như làn sóng quét qua toàn bộ nơi đây.

Đan các thông tin liên quan tất tần tật lấy một tốc độ kinh khủng mà lan truyền, chẳng mấy chốc toàn bộ Minh Hi thành mỗi một cái ngóc ngách đều nghe thấy đan các danh xưng.

Mà cũng từ đó lan truyền một câu nói.
Không sợ đan dược thiếu. Chỉ sợ không đủ tiền.

Dần dần đan các thông tin cũng nhanh chóng dịu đi, cho đến khi hoàn toàn hòa làm một với dòng chảy cuộc sống nơi đây.

Tại Lâm gia một chỗ nào đấy.

Lâm Chấn Khang nắn nắn một viên đan dược óng ánh trong tay mà nhìn, hắn toát ra không thể tin được thần sắc:

"Nếu như ngươi nói vậy, viên bồi nguyên đan này ít nhất dược lực phải gấp năm sáu lần bình thường."

Mà phía sau hắn chính là một nữ tử tóc trắng, nàng nét mặt mĩ lệ vô cùng, thân hình lồi lõm rõ ràng, núi non hư ảnh chập chùng.

Chỉ thấy nàng nhẹ gật đầu, tuy nhiên ngữ điệu không hề tỏ vẻ yếu đuối:

"Đúng thế, Lâm gia chủ ta nghĩ vị luyện đan sư này cấp bậc ít nhất cũng phải đạt được đến đan sư loại này trình độ."

"Đan sư!" Lâm Chấn Khang lẩm bẩm danh tự này trong đầu, ánh mắt âm trầm thoáng u ám.

Minh Hi thành cao nhất luyện đan người mới có đan đồ cửu tinh cấp bậc, đương nhiên là Lâm gia người, vậy mà giờ đây lại thêm ra một vị đan sư cấp bậc, diễn biến tiếp theo cũng thật khó đoán.

Vốn nghĩ trình độ vị luyện đan sư này chỉ dừng ở mức đan đồ.

Thật không ngờ...

Lâm Chấn Khang mặt không đổi sắc lạnh lùng nói: "Đan sư, thật là đúng có chút ngoài ý muốn, tuy nhiên thế sự đã như vậy bắt buộc phải lao theo, ta cũng muốn xem Lăng, Tiêu hai nhà làm ra cái hành động gì tiếp theo."

Chỉ thấy Lâm Chấn Khang nhếch miệng cười lạnh lẽo:

"Mục nhi, ngươi truyền lệnh ta phát ra thiệt mời gửi đến hai nhà Lăng, Tiêu, còn cả vị luyện đan sư kia nữa. Nội dung thiệp mời chính là..."

Vị nữ tử phía sau không ai khác chính là Lâm Mĩ Mục, thuộc Lâm gia chi nội, từ nhỏ đã ham mê luyện đan chi thuật, suốt hai mươi năm đều mày mò nghiên cứu về luyện đan, đến nay đã ba mươi, cũng trở thành cửu tinh đan đồ, cao nhất luyện đan sư tại Minh Hi thành, quyền lực chỉ sau mỗi Lâm gia chủ.

Chỉ thấy nàng nhàn nhạt tuân lệnh mà lui ra sau, không hề có nửa điểm dị nghị, bởi Lâm gia gia chủ việc làm nàng cũng đã thấu một hai.

Dùng uy thế Lâm gia cao nhất để cường lực về mặt tinh thần nhưng trên danh nghĩa đường đường chính chính mời đến.

Mà đã trong Lâm phủ rồi tỉ lệ nắm chắc thành công càng lớn.

Tuy nhiên hai cái gia tộc kia ắt sẽ nhìn ra điểm này, nhưng Lâm gia cái uy không phải vật vất ngoài đường.

Không muốn thì thế nào, chẳng nhẽ xé rách da mặt nhau, gây nên một trận nội chiến. Mặc dù Lăng gia cùng Tiêu gia hợp lại có chút nhỉnh hơn Lâm gia nhưng nếu đã thật sự khai chiến mất mát chính là không thể dùng mắt thường mà hình dung được.

Chỉ có thể bỏ qua lợi ích trước mắt mà chú ý đến lâu dài sau này.

Còn vị luyện đan sư kia Lâm Chấn Khang cũng không sợ hắn không đến bởi, hắn bắt buộc phải đến.

Dược liệu, thảo dược cung cấp đồ vật bảy thành chính là ở Lâm gia phân phát mà ra, nếu không đến nguồn cung cấp này coi như bay hơi đi.

Không có đại lượng dược liệu luyện chế đan dược thì xem ngươi đan các vận hành kiểu gì.

Lâm Chấn Khang cười nhạt một cái, trong tay bồi nguyên đan đã hoàn toàn phá toái, phân liệt thành vô số bụi nhỏ bay loạn xạ trên tay, hương thơm theo đó cũng tan biến.

Đan sư, đan sư thì thế nào, không sợ ngươi thoát khỏi lòng bàn tay.

Chương 37: Đi hay không đi?

"Lâm gia thiệp mời này các ngươi tính thế nào?" Lăng gia gia chủ Lăng Vô Thần ngồi trên ghế, tay chống cằm, ánh mắt tỏa ra nhàn nhạt chi sắc nhìn xuống.

Phía dưới chính là một loạt đầu não trưởng lão ngồi nghiêm chỉnh, tay vuốt vuốt cằm làm ra bộ suy tư vẻ mặt.

Đối diện câu nói của Lăng Vô Thần, đa số đều tỏ ra chần chừ chưa trả lời ngay.

Chỉ thấy một vị râu quai nón nam tử quyền đầu nắm chặt giơ lên, khí thế hùng hổ đồng thời mạnh mẽ nói:

"Gia chủ, Lâm gia con kiến hôi này chúng ta có gì mà phải sợ, ung dung mà tiến đến để xem chúng làm ra cái trò gì."

"Làm càn, ngươi tên không não này, hành động không cẩn thận có thể dẫn đến hậu họa khó lường, tốt nhẫn vẫn là bình tĩnh suy diễn xuống dưới." Một lão giả đầu tóc bạc phơ, khó chịu phản bác lại, nét mặt rất là không được thoải mái.

Liên tục theo đó không ngừng xuất hiện người đưa ra quan điểm riêng của mình.

Dần dà một trận cãi lộn, chia thành ba phe rõ ràng hiển lộ.

Một bên nhất trí đi.

Một bên nhất quyết không đi.

Bên còn lại rơi vào trung lập, gió đổi chiều nào theo chiều đó.

Lăng Vô Thần vẫn ngồi im phăng phắc, không hề hé miệng nửa lời, duy chỉ có ánh mắt vẫn thu toàn bộ khung cảnh vào trong.

Hắn đây chính là đang xem quan điểm thái độ của từng người.

Mỗi người ý riêng đều có một phần đúng, tuy nhiên thiên vị quá cho một bên sẽ không công bằng.

Chỉ thấy, Lăng Vô Thần hậu thiên cửu trọng uy áp mãnh liệt nở rộ, kèm theo đó là giọng nói khàn khàn vang lên:

"Không cần thiết phải tranh cãi nữa, tất cả im lặng cho ta."

Rít!

Chỉ còn nghe thấy tiếng gió thổi qua tai, một mảnh tĩnh mịch.

Ai nấy miệng lưỡi đều câm nín.

Lăng Vô Thần tiếp tục nói:

"Nếu như các ngươi mỗi người một ý, chi bằng ai xung phong đi thì đi, ai ở lại thì ở lại."

Một câu nói này như kim nhọn xuyên thấu tim gan. Tưởng như nhẹ nhàng mà vô hình nặng ngàn vạn cân.

"Gia chủ, chúng ta đã biết sai."

Đồng loạt các trưởng lão đều lên tiếng, kèm theo đó là thái độ cực kì hối hận.

Câu nói kia, nếu thực sự làm theo vậy chẳng phải không coi gia chủ mặt mũi ra gì, mà không coi gia chủ mặt mũi ra gì tức đang một mình cô lập tách khỏi Lăng gia.

Điều này chỉ có kẻ ngu mới làm.

Gia chủ quyền hạn vẫn là tối cao nhất một trong, nên chú ý điểm này.

Lăng Vô Thần nhìn quét một lượt, thần sắc tỏ ra hài lòng, hắn nhếch miệng nói:

"Lâm gia thiệp mời này, chúng ta theo."

Bất chợt, hắn dừng lại, cười lạnh lùng

"Chỉ là, không một mình."

Không một mình, trọng tâm nhấn mạnh.

Hai mắt nhìn nhau, thâm ý vờn quanh, cả đám không khí phá lệ ngưng kết.

Lâm gia đã muốn dựa vào địa hình lợi thế vậy chất lượng không đủ lấy số lượng lập vào không sợ thiệt thòi.

...

Oanh một tiếng vang lên, một trận mùi thuốc nồng đậm bay ra, Thanh Liên khẽ mỉm cười, hai tay đánh ra một cái thủ ấn.

"Ngưng!"Mười mấy giây sau đó, đan lô rung lên mạnh mẽ, hơn trăm viên huyết sắc óng ánh huyết khí đan bay ra, an tĩnh nằm trên khăn giấy, một cỗ nồng đậm đan dược hương vị tràn ngập trong phòng.

"Không tệ, đan dược chất lượng đề thăng, cùng với tỉ lệ có chút nhìn hơn so với ban đầu." Thanh Liên gật đầu đánh giá, ngón tay nhẹ nhàng cầm một viên huyết khí đan đưa lên miệng quệt qua, dược lực tư vị theo đầu lưỡi truyền thông tin đến não.

Đặt đan dược về vị trí cũ, Thanh Liên thu toàn bộ vào túi trữ vật, tay tiếp tục lấy ra một phần dược liệu, ý đồ tiếp tục luyện chế.

Hao thêm ba cái canh giờ, Thanh Liên thành công luyện ra một trăm năm mươi viên huyết khí đan mới, thất bại đến ba lần.

Chỉ thất bại đến ba lần trong vô số lần luyện đủ thấy trình độ luyện đan chi thuật của Thanh Liên có tiến bộ.

Hắn đã đột phá đến đan sư cấp bậc, nói đúng hơn là nhất tinh đan sư.

Nhất hỏa khống thuật chính thức bước vào nhập môn.

Tuy nói là trình độ có đề thăng, thất bại số lần giảm xuống nhưng cũng phải nói huyết khí đan loại này chỉ là đan dược nhất phẩm.

Đan dược cũng chia ra thành chín phẩm, thấp nhất nhất phẩm, cao nhất cửu phẩm.

Mà huyết khí đan là đan dược nhất phẩm, có thể tăng lên ngắn hạn khí huyết lưu thông, đề thăng tố chất thân thể võ giả, cùng với đó nguyên liệu chủ yếu chính là phổ thông huyết linh thảo, hay có thể thay thế bằng huyết nhục yêu thú cực kì dễ tìm, độ phổ biến thông dụng.

Tuy nhiên dù thông dụng nhưng ở Minh Hi thành, ba nhà Lâm, Lăng, Tiêu tay lớn che mất đi đan dược số lượng nên đối với tán tu võ giả là cực kì khó tìm, giá cả cực đắt.

Chính vì vậy Thanh Liên đây là đang muốn mở ra một con đường mới cho tán tu, đồng thời tạo dựng ra niềm tin cùng thanh danh của mình tại Minh Hi thành.

Còn về phần có hay không vô tình đắc tội với ba thế lực lớn kia thì Thanh Liên còn chưa đem chuyện này để vào mắt bởi hắn việc làm vẫn còn trong giới hạn chịu đựng được.

Cảm nhận đến thân thể từng cỗ mệt mỏi truyền đến, Thanh Liên nhíu nhíu mày, thân thể tinh thần chèo chống đã đến giới hạn, là lúc dừng tay.

Chậm rãi thoát li mật thất, Thanh Liên cước bộ nhanh chóng hướng về phía trên lầu, tại một căn phòng rộng rãi.

Hắn vị trí đang tại đan các bên trong.

Nhẹ nhàng đặt thân hình lên ghế dựa, hai chân gác lên bàn, Thanh Liên ung dung ngồi nghỉ ngơi, ánh mắt nhìn ra bên ngoài cửa sổ.

Gió lạnh nhẹ nhàng thổi ập vào mặt, một phần quang cảnh Minh Hi thành hiện ra trước mắt.

Có chút bình dị lẫn cảm xúc thanh thản.

Thanh Liên cười nhạt một cái, đầu ngả ra đằng sau, mắt nhắm hờ, yên tĩnh chờ đợi thời gian chậm rãi trôi qua.

Cạch cạch cạch!Cửa phòng truyền đến từng tiếng vang, Phúc lão thanh âm từ xa bay đến:

"Công tử, ngài có rảnh."

"Vào đi!" Thanh Liên buông ra một câu hờ hững, hai mắt vẫn nhắm hờ không có ý định mở rộng ra.

Phúc lão bước chân nhỏ nhẹ tiến gần bên Thanh Liên, tay trái cầm một miếng ngọc giản, kèm theo một tấm thiệp cung kính giơ lên trước mặt Thanh Liên.

"Công tử, Lâm gia đưa đến đồ vật, nói là gửi đến ngài."

Thanh Liên ngón tay gảy nhẹ một cái, ngọc giản cùng thiệp nằm trọn trong bàn tay, thần thức tỏa ra bao trùm, Phúc lão biết ý lặng lặng đứng phía sau im lặng chờ đợi.

Thanh Liên nội tâm không một gợn sóng mà nhìn, miệng phát ra thanh thúy thanh âm:

"Có chút ý tứ, Lâm gia mới đó vậy mà đã động mình, muốn mời ta đến sao, còn cả Lăng gia cùng Tiêu gia."

Cười cười một màn, Thanh Liên tùy ý vất cho Phúc lão cầm, còn mình vẫn bình tĩnh dựa lưng sau ghế, hô hấp đều đều nghỉ ngơi.

"Lui đi, không có lệnh của ta đừng làm ra điều gì trái."

"Lão đã rõ, công tử cứ yên tâm nghỉ."

Cửa phòng nhanh chóng đóng lại, chỉ còn mỗi Thanh Liên tại.

Chỉ thấy hắn nhếch miệng cười lạnh lẽo.

Muốn mời hắn đi nhưng theo ý tứ sâu xa là đang ép buộc, lấy thế đè người.

Đi hay không đi.

Ha ha ha, không đi, Lâm gia lão tặc tính sai một bước rồi.

...

Màn đêm nhanh chóng buông xuống, phủ khắp một khoảng trời rộng lớn, chỉ còn lấp lóe ánh trăng chiếu rọi.

Tại Lâm phủ cửa chính, hai đoàn người từ xa xa chậm rãi tiến đến, một bên khí thế tỏa ra mãnh liệt như hung thú, hùng hổ dọa người, một bên thanh tao nho nhã, mỗi một cái cử chỉ đều là gió xuân mưa phùn.

Mà đứng chờ tại Lâm gia cổng chính là một trung niên nam tử, đầu tóc lấm chấm bạc, thân mang một bộ y phục thêu biểu tượng mang chữ Lâm đỏ chót sau lưng.

Lâm gia người này nhanh chóng nói:

"Các vị, ta là Lâm Túc trưởng lão, được gia chủ đặc biệt giao trách nghiệm đón đợi tại đây."

Trưởng lão, hai chứ này nhỏ nhẹ mà vang xa đến tận tai mỗi người.

Một cỗ cảm xúc nộ hỏa trong lòng trào dâng bởi dẫn đầu hai đoàn chính là Lăng gia chủ cùng Tiêu gia chủ.

Dùng một cái trưởng lão tiếp đón chẳng phải không coi hai nhà gia chủ ra gì.

Ý vị sâu xa ví Lâm gia chức vị còn là trên cả Lăng gia cùng Tiêu gia.

Tuy nhiên Lăng Vô Thần đứng đầu nhẹ nhàng cười, chậm rãi nói:

"Chỉ là chuyện nhỏ, ha ha ha, Lâm Túc trưởng lão mời dẫn đường."

Lời này vừa ra, Lăng gia thành viên phía sau sắc mặt bất ngờ đổi dịu đi, nộ hỏa ngay lập tức bị áp chế mạnh mẽ.

Lăng Vô Thần đây chính là đang gián tiếp nhắc nhở.

Tiêu gia bên cạnh dẫn đầu chính là một vị nữ tử, nàng tóc đỏ thẫm một màu rực lửa, thon dài vòng eo hòa với tinh xảo dung nhan càng làm cho người ta một trận si mê.

Vị nữ tử này chính là gia chủ Tiêu gia, Tiêu Thanh Lan, một vị hậu thiên cảnh cửu trọng võ giả.

Sau lưng nàng Tiêu gia thành viên đều không hề toát ra một chút dị nghị nào, so với Lăng gia bên kia tốt hơn vài phần.

Chương 38: Không đến

Ban đêm khuôn viên Lâm gia đèn đuốc sáng trưng, trên đó một con đường dài thông thẳng hướng từ bên ngoài vào.

Đường đá lát cẩm thạch, màu xanh rêu dưới ánh sáng phản chiếu ra bát ngát dải màu, lấp lóe muôn hình vạn trạng.

Từ xa xa, mờ mờ có thể thấy một đoàn người đang chậm rãi tiến lại, bước chân vang lên đều đều.

Lâm Túc dẫn đầu đoàn người lẳng lặng đi trước, tâm thế bình ổn.

Phía sau Lăng Vô Thần, Tiêu Thanh Lan thong dong bám sát phía sau, không khí bây giờ trái ngược với khung cảnh xung quanh, nặng nề khó tả.

Bịch!

Phía cuối con đường chính là dẫn đến một tòa lầu các, nhàn nhạt đèn lồng treo hai bên cửa chiếu rọi xuống phía dưới chính là Lâm gia đệ tự xếp thành hai hàng đứng im bất động.

Nhìn thấy đoàn người tiến đến, hai hàng người biết ý mở rộng khoảng cách, dáng vẻ cực kì cung kính.

Lâm Túc nhẹ gật đầu một cái, tay trái mở rộng cửu, tay phải làm ra thế mời:

"Ta chỉ có thể đến được đến đây, gia chủ chính là ở bên trong đợi các vị."

Đoàn người theo giọng nói Lâm Túc vừa dứt cũng nhanh chóng tiến vào.

Bên trong chính là vải lụa treo đầy tường, màu sắc rực rỡ tràn đầy tươi mới, một gốc Phong Hoa trăm năm tại chính giữa mọc lên, cành lá tẽ ra vô số hướng, sức sống căng tràn.

Mà gần đó không xa chính là một bàn gỗ to lớn, Lâm Chấn Khang chính là đang ngồi tại đó.

Nhìn thấy người đi vào, Lâm Chấn Khang phát ra tiếng cười khanh khách, thân hình to lớn đứng lên chắp quyền nói:

"Lăng huynh, cùng Tiêu muội lâu lắm không gặp, xem ra mấy người vẫn không khác xưa, thanh tú cùng mĩ lệ dáng vẻ hiện rõ, chậc chậc ta có chút ghen tị đấy."

Lăng Vô Thần phá lên cười, bình tĩnh mà đáp lại: "Lâm huynh quá khen, mà cũng phải nói huynh ngày càng bá khí hơn hẳn."

"Không dám, ha ha ha." Lâm Chấn Khang cười cười, ánh mắt liếc sang Tiêu Thanh Lan.

Chỉ thấy Tiêu Thanh Lan vẫn một vẻ bình đạm, không hề để ý đến mấy lời nói bên ngoài, nhận ra chú ý của Lâm Chấn Khang tới mình nàng đôi môi đỏ mọng mấp máy mấy câu:

"Lâm huynh hôm nay được huynh mời đến đây ta rất vui, nhưng thời gian có hạn mong huynh có thể đi vào vấn đề chính."

"Ha, Lâm huynh đừng trách, Tiêu muội tính tình vốn thẳng thắn từ trước." Lăng Vô Thần cười trừ như để dịu đi một chút căng thẳng không khí.

"Không có gì, cái này cũng tại ta nhất thời phấn khích mà quên đi mất." Lâm Chấn Khang nhẹ gật đầu, tay chỉ vào ghế xung quanh mà nói:

"Mời ngồi, mời ngồi."

Gọi một chút sơn hào hải vị, hoa quả hiếm lạ, ba nhà gia chủ rốt cuộc cũng yên vị tại ba phía của bàn gỗ, mà phía sau chính là đứng thẳng gia tộc thành viên.

Thoáng một cái không khí có chút lặng trầm, thời gian cứ như vậy trôi qua đi mà sắc mặt Lâm Chấn Khang càng tối lại.

Thanh Liên người vẫn chưa thấy.

Rốt cuộc là có chuyện gì.

Bên phía Lăng gia cùng Tiêu gia cũng nhận ra vấn đề nhưng thần thái vẫn ung dung như chưa có chuyện gì xảy ra, lặng im chờ dị biến.

Phóng mắt tới đan các chỗ sâu.

Nương theo lấy một trận mùi thuốc bay lên, Thanh Liên tiếng cười theo đó hiện.

"Ha ha ha, lần này tay nghề có tiến bộ, hai trăm viên huyết khí đan."

Giọng nói vừa dứt, Thanh Liên thân ảnh cũng từ trong bóng tối đi ra, gương mặt tuấn mĩ tươi sáng ngời ngợi.

Vặn vặn nhẹ một chút khớp xương ngón tay, Thanh Liên ánh mắt thâm thúy bắn ra từng đạo tinh quang sắc bén.

Lâm gia bên kia có lẽ cũng đã tề tụ đủ ba nhà rồi.

Chỉ còn thiếu hắn.

Nhưng hắn là không có ý định đi.

Dùng hai con bài, một là uy thế, hai là dược liệu đồ vật lên để uy hiếp.
Tuy nhiên bên đó tính sai một bước rồi.

"Lão Phúc!" Thanh Liên trầm thấp vang lên.

"Công tử cho gọi." Từ đằng sau lù lù xuất hiện một thân ảnh, không ai khác chính là lão Phúc.

Chỉ thấy Thanh Liên từ trong ngực áo lấy ra một mai ngọc giản đưa cho lão, đồng thời nhếch miệng cười lạnh lùng:

"Cầm lấy và làm những gì như trong này dặn, chú ý một điều là làm khoa trương một tí."

"Vâng, công tử." Cầm lấy ngọc giản, Phúc lão nhanh chóng lui đi, chẳng mấy chốc đã biến mất.

Nhìn về phía xa xa, Thanh Liên ánh mắt âm trầm, u quang lấp lóe, ngay sau đó cước bộ không chậm chễ mà tiến lên lầu.

Dừng chân trước thư phòng, Thanh Liên chậm rãi mở cửa tiến vào, cả người thả trên giường đệm chăn trắng, mắt nhắm mà chìm vào trong mộng đẹp.

Đã lâu hắn chưa có ngủ trong trạng thái thoải mái thế này.

Thật có chút hoài niệm.

...

"Rắc!"

Li nước dưới sức ép từ lòng bàn tay xuất hiện từng vết rạn, có dấu hiệu không duy trì được nữa.

Lâm Chấn Khang đầu đầy hắc tuyến, ánh mắt âm trầm đến cực điểm, nhưng ngay sau đó ý chí nổi lên mạnh mẽ áp lại trong lòng lửa giận.

Chỉ thấy hắn làm bộ lấy ra mai ngọc giản, sắc mặt đại biến nhưng bất chợt phá lên cười:

"Các vị thật ngại quá, có chút việc xảy ra ngoài ý muốn nên hôm nay ta không thể tiếp được đến cuối cùng, mong mọi người thông cảm, hẹn khi khác tái hợp."

Dù làm bộ như vậy nhưng Lâm Chấn Khang trong lòng hoàn toàn biết những cái này là không qua được mắt hai người ngồi đối diện.

Tuy hiểu là vậy nhưng hắn thể diện bên ngoài cần phải giữ, nhất là trước mặt nhiều người như vậy.

Lăng Vô Thần xua xua tay, lắc đầu nói: "Không vấn đề, Lâm huynh đã có việc gấp như vậy chúng ta cũng không miễn cưỡng, hẹn khi khác tái hợp." Nói rồi chậm rãi đứng lên dẫn theo Lăng gia thành viên nhanh chóng rời đi.

Bên kia Tiêu Thanh Lan cũng chỉ gần đầu nhẹ rồi lặng lẽ manh theo người rời khỏi.

Phút chốc cả lầu các còn mỗi Lâm Chấn Khang tại.
Không khí ngột ngạt, căng thẳng. Không gian yên tĩnh đến lạ thường.

"Rắc rắc!" Ly nước trên tay đã hoàn toàn phá toái, nước bên trong ầm ầm tràn ra bàn.

Chỉ thấy từ phía sau hắn là hai vị trưởng lão Lâm gia lù lù đi ra.

Một người tóc đen cắt ngắn, ý phục màu trắng, một người tóc trắng để dài y phục màu đen.

Vị tóc đen bất ngờ lên tiếng:

"Gia chủ, tên luyện đan sư kia không đến, có cần chúng ta cường lực một chút trên phương diện kinh tế không."

Vị tóc trắng nhanh chóng nói thêm:

"Hắn đã coi thường Lâm gia như vậy không thể để yên như vậy."

Lâm Chấn Khang tay đan vào nhau để lên mặt bàn, ánh mắt thâm thúy nhìn ra xa, giọng trầm thấp nói:

"Tên luyện đan sư không đến chỉ có hai khả năng. Một hắn ngông cuồng không coi ai ra gì, hai chính là hắn tài lực đủ hùng hậu để không cần phụ thuộc vào dược liệu bên ta cung cấp."

"Mà ta lại không nghĩ khả năng một có thể xảy ra."

Bất chợt hắn nhếch miệng cười lạnh:

"Có lẽ chưa cho hắn chút lợi ích là chưa xong."

"Ý ngài là." Vị tóc đen ẩn ẩn đoán ra, mập mờ nói.

Chỉ thấy Lâm Chấn Khang nụ cười trên môi càng đậm:

"Truyền lệnh ta nếu tên luyện đan sư kia cần gì, toàn lực trợ giúp, không dị nghị. Ta không tin lợi ích nhiều như vậy không làm lu mờ tâm hắn."

"Đã rõ, gia chủ." Hai vị trưởng lão đồng thanh đáp.

Âm thanh vừa dứt, không gian một lần nữa chìm vào trong tĩnh mịch.

...

"Gia chủ, chúng ta cứ như vậy đi sao."

"Đúng thế, sao không ở lại để xem tên cáo già Lâm Chấn Khang làm ra biểu hiện gì tiếp theo."

"Không cần thiết, ở lại lợi ích cũng không thu được." Lăng Vô Thần nhàn nhạt nói, ánh mắt thâm thúy như đang suy diễn điều gì.

Luyện đan sư kia thực sự cho hắn một cái kinh hỉ.

Nếu như tên đó đến, mặc dù không thể nắm chắc toàn lực lôi kéo nhưng cũng có thể đánh cược một lần.

Nhưng sự thực là hắn không đến làm cho Lăng Vô Thần suy tính tuy đổ bể, tuy nhiên lợi ích thu được là biết được hai cái thông tin.

Uy hiếp của Lâm gia là không thể ảnh hưởng tới tên luyện đan sư.

Không có lợi ích trước là không thể gặp mặt đàm phán.

Đồng thời với đó cơ hội lôi kéo tỉ lệ lại đề thăng mấy phần.

Chỉ thấy Lăng Vô Thần lạnh lùng nói: "Truyền lệnh ta xuống, nếu vị luyện đam sư kia cần đồ vật gì toàn lực trợ giúp."

Bên kia Tiêu gia, Tiêu Thanh Lan nhẹ nhàng đưa lên tinh xảo ngón tay vuốt lại gọn tóc mái, miệng nở ra một nụ cười xuân:

"Thật thú vị, kế tiếp không biết Minh Hi thành diễn biến sẽ như thế nào đây."

Ý vị nàng đã rõ ràng, trận lôi kéo luyện đan sư này Tiêu gia hoàn toàn không nhúm tay vào, ở phía trung lập.

Nhưng nếu Lăng gia cần trợ giúp vẫn góp chút sức lực bởi, thế chân vạc này là cần duy trì xuống dưới.

Chương 39: Huyết khí đan

Hoàng kim chi sắc dải màu uốn lượn trải rộng khắp một vùng đại địa rộng lớn.

Nhè nhè tia nóng như thiêu đốt mặt đường phía trên Minh Hi thành.

Gió sương thoang thoảng thổi qua.

Cáp cáp! Từng tiếng bước chân vang lên xen lẫn với đó là âm thanh nói chuyện trao đổi vô tư.

"Ê, A Ngưu, ngươi còn hạ phẩm nguyên thạch không cho ta vay một khỏa." Một nam tử ăn mặc giáp nhẹ, đầu đội vòng sắt, tay đung đưa thiết kiếm hất cằm hỏi.

Cáp cáp! Bước chân vẫn vang lên không có ý định dừng lại.

"Có, còn ba khỏa, nếu ngươi cần thì ta đưa ngay lập tức."

Ngay bên cạnh là một đại tráng, vóc người vạm vỡ, tay cầm thiết chùy, hắn chậm rãi đáp lại.

Nam tử ăn mặc giáp nhẹ nghe thấy vậy nhẹ gật đầu, trong ngực áo lôi ra một mảnh giấy lít nhít chữ trên đấy, miệng lẩm bẩm đọc.

Bạo phá đan, hai khỏa hạ phẩm nguyên thạch đổi năm viên.

Cất đi mảnh giấy, hắn nhẹ nhàng cười, có bạo phá đan hiệu suất đạt được đề thăng gấp đôi, thu được hạ phẩm nguyên thạch không chỉ một khối, vay như thế này cũng là lời to.

Đường chính, cảnh tượng phi thường náo nhiệt, người người đi lại, từng gốc cây ngọn cỏ sinh khí cao ngút trời.

Vừa đi vừa nhìn, chú ý đến xung quanh bỗng nhiên, một tòa giống như cổ lão kiến trúc xuất hiện ở trước mặt hai người, kiến trúc này cao ba mươi mét, khí thế to lớn, tọa lạc tại đường phố một góc, chiếm cứ thật tốt vị trí địa lý thiên thời địa lợi.

So sánh với hai bên cửa hàng thật sự nổi bật rõ rệt, nhìn qua là biết bất phàm.

Giờ khắc này ở kiến trúc trên đất trống, người đi đường nối liền không dứt, đậu tại đó vô số xe hoa, xe mã, mà phía đối diện tấm biển mạ vàng hiện ra hai chữ to lớn tỏa ra nhàn nhạt khí phách.

"Đan Các."

Nam tử mặc giáp nhẹ cùng vị đại tráng hai mắt nhìn nhau rồi thần thái tỏ ra ung dung cất bước đi vào.

Vừa cất bước vào trong, một cỗ thanh âm huyên náo ồn ào liên tục truyền vào tai, đan các đại sảnh rộng rãi, đủ mọi loại người ghé vào, từ thư sinh cho đến quyền cao chức trọng võ giả.

Mà phân biệt tại mười cái vị trí khác nhau chính là mười vị võ giả ăn mặc nghiêm trang, gươm đao kề bên, ánh mắt nghiêm túc nhìn lên phía trước, nhất cử nhất động của đoàn người đều thu vào mắt, chỉ cần có dị biến tùy thời xuất thủ.

Hai người xuất hiện không bao lâu, ngay lập tức từ xa xa chạy đến một vị nữ tử, nàng nhẹ nhàng nở một nụ cười duyên, giọng nói thanh thúy cất lên:

"Hoan nghênh đến đan các, không biết hai vị là cần mua loại đan dược nào."

Hai người mỗi một vị đều là cơ bắp cuồn cuộn, mặt mày thành thục, khí thế siêu thoát phàm nhân, đích thị là võ giả. Tiếp dẫn nữ tử trong lòng âm thầm đánh giá, ngoài mặt không có nửa điểm sai sót động tác.

Vị nam tử mặc giáp nhẹ tên là Trường Long, hắn đối với dung mạo xinh đẹp nữ tử có chút bị mê hoặc vào, câu chữ dắt trong cổ họng nhất thời khó phát ra thành tiếng.

A Ngưu bên cạnh thấy vậy lắc đầu, hắn biết đồng bạn của mình có tật mê gái nên bị như vậy cũng không trách được, chỉ thấy hắn tay vươn lên vỗ mạnh vào lưng Trường Long, hắng giọng nhắc nhở.

"Trường Long!"

"A!" Giật mình từ trong ngơ ngác tỉnh lại, Trường Long cả người lâm vào lúng túng, nữ tử đối diện thấy vậy tay che miệng khúc khích cười, điệu bộ dáng vẻ trông thật dễ thương, nàng lên tiếng nhắc nhở như giải vây cho Trường Long:

"Khách nhân, không biết ngài là cần mua loại đan dược nào.""Ách, đúng thế ta mua... mua năm khỏa bạo phá đan" Trường Long nhanh chóng lấy lại khí thế, nghiêm túc nói, năm ngón tay đồng thời giơ ra.

"Ra vậy, khách nhân đi theo ta." Vị nữ tử này nhẹ gật đầu, cước bộ chậm rãi hướng về một quầy tủ to lớn gần đó, mà phía sau Trường Long cùng A Ngưu bám sát.

Nữ tử vươn ra đôi tay xinh đẹp mở từng ngăn kéo, động tác mười phần thành thục. Không quá một phút, nàng quay người lại đưa lên năm khỏa đan dược nhàn nhạt màu nâu, nhanh chóng nói: "Các vị, đây là năm viên bạo phá đan, giá cả hai khỏa hạ phẩm nguyên thạch."

Cầm lấy nguyên thạch mà Trương Long đưa cho, nữ tử như nhớ ra cái gì mà chân thành nói:

"Khách nhân, các ngài là võ giả cần bạo phá đan để ngay lập tức có thể đánh ra to lớn nhất một chiêu số tuy nhiên hiệu quả không được cao nhất, chi bằng dùng số nguyên thạch ấy mua huyết khí đan cũng được bằng ấy đan dược số lượng nhưng hiệu quả theo ta nghĩ lại là to lớn nhất."

"Huyết khí đan!" Hai người trong phút chốc ngây người ra.

Trong tờ giấy quảng bá không có nhắc đến, kì lạ đan dược.

Vị tiếp dẫn nữ tử không lấy làm lạ mà cẩn thận giảng giải:

"Huyết khí đan không có nhắc đến trong tờ giấy quảng bá là vì lúc ấy các chủ của chúng ta chưa luyện ra được nên chưa đưa vào, bây giờ ngài ấy đã luyện thành công nên mới có, các vị không biết cũng không lấy làm lạ."

"Ra vậy, kính mong cô nương đây giới thiệu chi tiết giúp ta huyết khí đan loại này." Trương Long chắp tay lại nghiêm túc nói, bên cạnh A Ngưu vẻ mặt cũng rất là chờ mong.

Tiếp dẫn nữ tử môi hồng hơi mím lại, nhỏ nhắn cặp môi anh đào cười nói:

"Huyết khi đan là nhất phẩm đan dược, cùng phẩm chất với bạo khí đan tuy nhiên công dụng lại khác hoàn toàn. Nếu phục dụng một viên huyết khí đan có thể khiến cho cả cơ thể tố chất nhất thời đề thăng lên, duy trì khá lâu, duy chỉ là thời gian nghỉ ngơi sau khi phục dụng là nửa cái canh giờ."

Bạo khí đan là chỉ được một đòn duy nhất được bạo phát, nhưng huyết khí đan lại là tăng cường thân thể, nghe qua cũng biết là cái nào lợi hơn.

Không nói nhiều, Trương Long hai mắt tỏa sáng ngay lập tức đổi trên tay năm viên bạo phá đan lấy năm viên huyết khí đan.

Bên cạnh A Ngưu nội tâm cũng không nhịn được mà dùng trong người hai khỏa hạ phẩm nguyên thạch đổi lấy.Cứ như vậy hai người là thoải mái cầm huyết khí đan một đường tiến thẳng hướng Tử Vong sâm lâm.

Mà sau hai người mua huyết khí đan không lâu, tin tức huyết khí đan đan dược loại mới này ầm ầm truyền ra ngoài, nhất thời đại lượng huyết khí đan bị mua xuống, chẳng mấy chốc đã hao đi tồn kho một nửa.

Chuyện này cũng kinh động không nhỏ đến các thế lực lớn bởi chưa bao giờ nghe đến loại đan dược kì lạ như thế này.

Nhất thời đan các khách nhân đến trở thành đông nhất một ngày.

...

Sáng cứ như vậy trôi qua, đêm đến, một màn yên tĩnh dáng vẻ phủ khắp Minh Hi thành.

Tại đan các, Phúc lão dáng người đứng thẳng chậm rãi tiến đến mật thất chỗ sâu, bước chân âm thanh cứ vang lên đều đều.

Dừng bước trước cửa mật thất, lão lặng lặng đứng đó đợi.

"Vào đi!" Mật thất bất ngờ chấn động, cửu sắt từ từ mở ra, một giọng nói truyền ra ngoài.

Phúc lão nhẹ gật đầu, bình tĩnh mà tiến vào mật thất, cả người chẳng mấy chốc đã hòa làm một với bóng tối.

Cạch cạch! Cửa sắt theo đó cũng chậm rãi đóng chặt lại, khung cảnh một lần nửa trở về ban đầu.

Róc rách róc rách!

Từng dòng máu đỏ lòm theo một chỗ chảy lan ra xung quanh, mùi tanh thoang thoảng đâu đây.

Phúc lão thân ảnh một lần nữa hiện ra, cung kính dáng vẻ mà nói: "Công tử, việc ngài dặn đã hoàn toàn xong." Đồng thời từ trong ngực áo lôi ra một túi nhỏ màu xám, hai tay cẩn thận mà đưa lên phía trước.

Đối diện là Thanh Liên đang ngồi xếp bằng, hai mắt nhắm chặt, bất ngờ hắn vươn ra bàn tay, một lực hút vô hình tỏa ra nhằm hướng túi nhỏ.

Túi nhỏ như có cánh một dạng bay lên chẳng mấy chốc đã nằm gọn trong bàn tay của Thanh Liên, mí mắt rung nhẹ, hắn nhếch miệng cười:

"Rất tốt, lui đi, không có việc gì quan trọng thì đừng đến làm phiền ta."

Phúc lão cung kính cúi đầu, cước bộ nhanh chóng li khai mật thất.

Rắc! Thanh Liên các ngón tay đan vào nhau vặn ra từng tiếng khớp xương kêu, ánh mắt con ngươi liếc sang hướng đối diện.

Tại đó một thi thể cả người loang lổ vết máu, cực kì thê thảm, mà dịch chuyển tầm nhìn lên khuôn mặt sẽ kinh ngạc đến tột độ bởi người này không ai khác chính là nữ tử tiếp dẫn sáng ngày.

Buổi sáng vẫn còn dung mạo xinh đẹp, sức sống căng tràn, vậy mà giờ đây trở thành một cái huyết thi, hơi thở đoạn tuyệt cả người lạnh như băng.

Phúc lão vừa rồi tầm mắt chắc chắn nhìn thấy cảnh tượng này nhưng hắn hoàn toàn không có thể hiện ra kinh dị vẻ mặt bởi cảnh tượng này không phải lần đầu tiên hắn thấy.

Thanh Liên cứ cách vài ngày lại thần không biết quỷ không hay lôi ra một nhân viên của đan các mà giết chết, thi thể đặt tại mật thất chỗ sâu.

Mà hiển nhiên nữ tử tiếp dẫn phía trước chính là đen đủi một cái thành viên trong đó.

Chương 40: Năm hài đồng thi thể

Róc rách! Máu tươi vẫn chảy, tuy nhiên theo thời gian chuyển rời, tốc độ chảy ngày càng chậm.

Cho đến khi toàn bộ máu bên ngoài phủ một lớp giáp cứng mỏng.

Cả mật thất nhất thời lâm vào quỷ dị yên tĩnh trạng thái.

Ong ong! Trên tay Thanh Liên lệnh bài màu đen chấn động nhè nhẹ, bất ngờ hắn mở mắt bắn ra từng đạo tinh quang sắc bén.

Con ngươi đen láy liên tục đảo quanh, ý niệm trong đầu cấp tốc vận chuyển.

Chỉ thấy, thân hình xương khớp kêu răng rắc, Thanh Liên chậm rãi đứng lên, cước bộ nhanh chóng hướng đến chỗ thi thể.

Tay phải vươn ra nắm lấy phần tay thi thể, tay trái cầm lấy một đoản đao, lưỡi đao sắc bén bóng loáng theo lực đạo điều động gọt phần tay thi thể xuống, máu vừa ngưng chảy theo động tác vừa rồi ào ào chảy ra.

Toàn bộ quá trình Thanh Liên vẻ mặt đều không hiện ra một chút dị sắc nào, cực kì thoải mái.

Thanh Liên thân hình đứng thẳng, cầm lấy đoạn cánh tay thi thể nhanh chóng di chuyển hướng đến phía đan lô.

Phừng phừng! Ngọn lửa đỏ rực theo mồi dẫn bừng cháy tỏa ra ánh sáng chiếu rọi mật thất tăm tối này.

Thanh Liên động tác nhanh chóng ném phần tay thi thể vào trong đan lô, đồng thời từ trong túi trữ vật lấy ra một phần dược liệu ném vào.

Ngọn lửa nóng rực thiêu đốt đi bề mặt da của phần cánh tay, ngay sau đó một lớp tro mỏng xuất hiện phủ đầy.

Thanh Liên vươn ra hai tay, chân khí trong đan điền nhanh chóng điều động điều khiển ngọn lửa thiêu đốt dược liệu, trong đầu thủ pháp cách làm rõ ràng hiện ra từng chữ.

Mười phút nhanh chóng trôi qua, toàn bộ dược liệu đã chuyển hóa thành dịch lỏng thẩm thấu vào phần bên trong cánh tay, lớp tro theo đó cũng tan dần lộ ra phần cơ thịt đỏ lòm.

Thanh Liên mày nhíu lại, ngón tay gảy nhẹ, chân khí hóa thành lưỡi dao vô hình róc phần thịt ra khỏi xương trắng.

Xương trắng theo đó hiện lộ rõ rệt nhưng không lâu bị lửa luyện hóa thành tro bụi, chỉ còn phần thịt đỏ vẫn còn duy trì được đại bộ phận hình dáng.

Theo mỗi một lần ngọn lửa bùng cháy mạnh mẽ, Thanh Liên lại cắn răng điều động đại lượng chân khí kìm nén lại ngọn lửa, tinh lực với đó càng bị tiêu hao nhiều.

Mồ hôi trên trán chảy ra càng nhiều, xuôi theo phần mặt rơi xuống mặt đất, ngay lập tức bị hun nóng bốc hơi.

Duy trì độ nửa canh giờ, Thanh Liên lại lôi ra một phần dược liệu ném vào bên trong.

Thủ pháp tương tự nhanh chóng luyện hóa dược liệu thành dịch lỏng một phần nữa thẩm thấu sâu vào phần thịt đỏ.

Làm tương tự như vậy độ năm lần rốt cuộc cũng đi đến cuối cùng.

"Thành bại là lúc này." Thanh Liên trong đầu câu chữ quẩn quanh, hai mắt căng cứng.

Chỉ thấy hắn chân khí một phần tư thoát ra theo ngọn lửa dẫn nhập thẳng vào phần thịt đỏ.

Xèo xèo xèo! Chân khí như có tính ăn mòn đi đến đâu thịt đỏ đại lượng bị bốc hơi đến đó, thẳng đến màu đỏ của phần thịt hoàn toàn không còn quá trình này mới dừng lại.

"Ngưng!"

Thanh Liên quát to một tiếng, trong đan lô toàn bộ dị vật lấy một tốc độ mắt thường cũng có thể thấy được hợp nhất lại với nhau, hình dáng hướng tiểu cầu mà tiến.

Đúng lúc này, chỉ còn cách thành phẩm hai giây, một cỗ bài xích lực từ sâu bên trong tiểu cầu xuất hiện lan tràn ra xung quanh, theo thời gian chuyển rời ngày càng mạnh mẽ.

Oanh một tiếng đinh tai nhức óc, Thanh Liên đồng tử co rụt lại.

Thất bại!Lại thất bại!

Một mùi khói hắc xông thẳng lên mũi, tràn lan ra cả phòng.

Thanh Liên thân hình lùi ra xa, hai hàng lông mày nhíu mạnh, ánh mắt khó hiểu nhìn lên đan lô, trong đầu toàn bộ hình ảnh luyện đan từ lúc đầu bị lục tung lên, từng bước dò xét mà nhẩm đoán.

"Kì lạ, cách làm đều như vậy không sai." Thanh Liên miệng lẩm bẩm nói, trong đầu ý niệm cấp tốc tính toán.

Hắn luyện lần này là lần thứ hai mươi rồi, vậy mà tròn hai mươi lần thất bại.

Mấy lần đầu luyện chưa quen có thể thất bại không lấy làm lạ nhưng càng dần về sau hắn càng quen thuộc các bước làm thuộc làu làu nhưng vẫn thất bại.

Cái này không muốn nghi ngờ cũng phải nghi ngờ.

Thủ pháp luyện đan không vấn đề.

Các bước làm cũng không vẫn đề.

Bất chợt tinh quang lóe lên, Thanh Liên ánh mắt âm trầm, u quang chớp động.

Là nguyên liệu luyện có vấn đề, chính xác là thi thể nhân loại luyện có vấn đề.

Thanh Liên bất chợt trong đầu hồi tưởng đi ra, mười chín lần trước nhân loại thi thể hắn dùng luyện đan đều là phàm nhân, tuổi tác từ trung cho đến cao.

Cho đến lần cuối này, cũng là lần thứ hai mươi, hắn dùng một nữ tử tầm hai mươi tuổi luyện đan.

Đều có điểm chung là phàm nhân, tuổi tác đã không còn quá trẻ.

Nếu vậy dùng võ giả thi thể hay là hài đồng thi thể luyện đan thì sao.

Thanh Liên ẩn ẩn suy đoán một cái thông tin, tuy nhiên chưa hề được kiểm chứng, đúng hay sai vẫn chưa biết.

"Võ giả trong Minh Hi thành ta không tiện ra tay, nhưng nếu là hài đồng việc làm dễ dàng hơn nhiều." Thanh Liên ánh mắt u ám, miệng lẩm bẩm nói ra.Nghĩ là làm, trong đầu câu thông bất diệt thần ấn, mười đạo hoàng kim xúc tua ngay sau đó xuất hiện đâm sâu vào huyết nhục của tiếp dẫn nữ tử, điên cuồng mà hút lấy dinh dưỡng.

Cho đến khi hoàng kim xúc tua thu lại để trên mặt đất chính là y phục thấm đẫm máu.

Mắt một chút cũng không liếc đến nhìn, cước bộ nhanh chóng hướng mật thất cuối phòng mà đi.

Tại đó chính là một thông đạo bí mật thông thẳng hướng mặt đất bên trên, các đan các một đoạn khá xa.

Khi xưa xây dựng đan các lên, Thanh Liên đã âm thầm sai nhân công dựng thông đạo bí mật này, thậm trí đến Phúc lão cũng không biết.

Và đương nhiên số nhân công xây dựng thông đạo đều đã bị Thanh Liên hấp thụ hết toàn bộ, một cặn bã cũng không để lại.

Chính vì vậy thông đạo này chỉ duy nhất mình hắn biết.

Rất bí mật, rất quan trọng, nhất là lúc này hữu dụng rất lớn.

Cả người khoác lên một tầng áo choàng đen mỏng, thân ảnh chẳng mấy chốc đã mất hút tại thông đạo phía xa xa.

Minh Hi thành ban đêm, không gian một mảnh yên ắng, nhà nhà đóng chặt cửa, không còn người ra kẻ vào.

Hài đồng theo lẽ thường chính là ở với cha mẹ trong nhà.

Mà lúc này tìm giết hài đồng phi thường phiền phức, tuy nhiên Thanh Liên nội tâm không một chút dao động.

Bởi, hài đồng ăn mày ở Minh Hi thành là không thiếu.

Giết hài đồng ăn mày so với hài đồng có cha mẹ ở cùng đương nhiên là cái trước dễ hơn cái sau rất nhiều, kẻ ngu cũng có thể phân biệt được.

Cứ như vậy Thanh Liên bộ pháp lặng yên không tiếng động tiếp cận những con hẻm nhỏ trong bóng tối, ánh mắt âm trầm nhìn lên.

Võ giả tố chất thân thể vượt xa phàm nhân lên dù trong bóng tối nhưng chỉ cần một tia sáng nhỏ tầm mắt cũng đủ để quan sát hết toàn bộ khung cảnh xung quanh.

Chỉ thấy ohía trước chính là năm cái hài đồng ăn mày nằm la liệt trên đó.

Cạch nhẹ một tiếng kêu lên, hài đồng gần nhất âm thanh ánh mắt bất ngờ mở ra, đúng lúc này từ đằng sau bàn tay nắm chặt lấy phần cổ, ngón tay dùng lực mạnh một cái.

Rắc! Xương cổ vỡ vụn âm thanh vang lên nho nhỏ một tiếng.

Hài đồng này ngay lập tức mắt trợn ngược, miệng há to, khí đoạn chết không thể chết hơn.

Giết xong cái hài đồng đầu tiên hoàn toàn không làm kinh động đến bốn hài đồng khác, Thanh Liên ánh mắt lăng lệ sắc bén nhìn sang.

Hai cánh tay nhanh thoăn thoắt luồn qua nắm chặt lấy giữa cổ hai hài đồng gần đó, lực đạo đổ dồn lên, xương cổ vỡ vụn, sức sống tiêu thất hóa thi thể.

Thanh Liên động tác không hề có ý định dừng lại mà nhằm tiếp hai hài đồng còn lại, đương nhiên là không quá ba giây đã tháo xuống sinh mệnh của cả hai.

Thu cả năm thi thể vào túi trữ vật, Thanh Liên nhếch miệng cười lạnh lẽo.

"Đủ rồi không cần thêm nữa, là lúc trở về."

Một đường thuận lợi không sai sót, Thanh Liên một lần nữa tiến nhập mật thất, thần không biết quỷ không hay mà mang về năm thi thể hài đồng, một chút máu cũng không lưu lại.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau