VÕ LÂM TRUYỀN KỲ - ĐƠN THUẦN CHỈ LÀ TRÒ CHƠI?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Võ lâm truyền kỳ - đơn thuần chỉ là trò chơi? - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Thiên tầm náo loạn – Thị phi oan trái

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Sau cuộc tán nhảm tại đỉnh Hoa Sơn, tui cứ ngỡ mọi chiện đã gọn gàng ngăn nắp, từ đây có thể dung dăng dung dẻ tiếu wái ngạo nhân, ko còn bị nhét vào 1 góc “tự sinh tự diệt”, sống kiếp lận đận lao đao “bán mặt cho đất, bán lưng cho trời”. Nào có ngờ đâu, tui tính ko bằng… gã tính, rốt cuộc đâu lại vào đấy. Sau 1 hồi í ới, réo gọi, tui được đáp lễ như thế này nè (bà con xem thử đi nào, có tức chết dùm tui ko chứ): “Xin lỗi nàng, ta bận giải quyết sự vụ trong bang, ko thể đi cùng nàng được.” 

Giọng tui trở nên ấm ức:”Lại chiện gì nữa? Lại đánh nhau nữa à?” 

Như sợ tui dài dòng, lôi thôi, gã liền ném 1 câu chém đinh chặt sắt: “Ko! Chỉ là chiện nội bộ trong bang. Có gì tí nữa nói sau nhé!” 

Hic hic, từ sau cái ngày Kẻ Xấu Xa từ xó xỉnh tăm tối nào đó nhảy ra ám thì hình như lương tâm bang hội của gã bỗng trỗi dậy, giống như “giác ngộ lý tưởng Xi Vưu” vậy. Gã ko còn tung tăng thọt wái, dung dẻ ngắm cảnh như thuở còn thiếu thời bé tí. Tui ngán ngẩm cái cảnh tung Bột Giặt tắm từng wái 1 nên ứ thèm cày cấy nữa, cứ ngồi ì ra giữa thành thị hít ra thở vào, tranh giành oxi với bàn dân thiên hạ. Ngắm người ta riết rồi cũng chán, tui đành way lại ngắm mình (he he). Vừa ngắm vừa ngó 1 hồi thì trôi tuột vào cái bảng Cừu Nhân lúc nào cũng hổng hay, bỗng thấy 3 chữ Hồng Thất Công vàng khè nhá nhá. Trùi ui, cứ muốn hét toáng lên “Areka, đây rồi, đây rồi”. 

Mém tí wên mất “con mồi” béo ngậy này rùi. Ta đang rảnh đến độ ko còn biết phải làm gì, phen này biết tay ta nghen, hỡi con mồi béo bở kia, he he.

: “Ê ê, chào tên giết người!” 

Hồng Thất Công tỏ vẻ khó chịu: “Lại là cô nữa à?” 

: “Ừ, ko phải ta, chẳng lẽ ma à?” 

Hồng Thất Công: “Sao cô cứ gọi tui hoài vậy?” 

: “Ai biểu ngươi dám oánh chết ta. Giờ ta đi theo ám ngươi là hợp tình hợp lý rồi.” 

Hồng Thất Công: “Cô làm ơn tha cho tui đi mà. Hễ nhìn thấy cô thì tui lại thấy mình thật tội lỗi!” 

Tui đâu có khùng! Làm sao “nhả” hắn ra dễ dàng đến thế. Hừ, tui làm sao chịu thua ngon ơ như vậy? Tên Cái Bang cà chớn này thật là wá wắt. Thục nữ trước mắt mà dám phũ phàng. Khinh thị ta wá! Ta quyết tâm phải đốn ngã ngươi đến tận gốc rễ, triệt tiêu đường sống còn của ngươi luôn. Coi ta ra tay nè! Phen này đừng hòng thoát khỏi màn lưới chằng chịt của ta nghen. Vậy là tui trổ hết tất cả tài năng tích trữ mấy chục năm trời, tui lôi cả triết học sâu sa đến tâm lý hiện đại, cổ kim đông tây, nói chung là tui biết cái gì thì đều lôi ra hết để “tra tấn” hắn. 

Hồng Thất Công phải thất điên bát đảo, xanh mét mặt mày, rên rỉ thê thảm: “Thôi thôi, cô cho tui xin đi. Đừng nói nữa mà.” 

: “Ko tha là ko tha! Im lặng nghe ta nói tiếp nè…” 

Hồng Thất Công ko nhịn được nữa, buột phải nộ khí xung thiên, hét toáng lên: “Cô phiền phức quá! Nhức đầu quá!”

Dẫu có quyết tâm cao độ phải đốn ngã khúc gỗ này cho bằng được nhưng tự ái của tui vốn to bằng cái đình. Nghe hắn “khó chịu” như thế, lòng tự ái của cô hiệp nữ càng sôi sục mãnh liệt, thà thất bại keo này, chứ nhất quyết ko để lòng tự tôn bị bào mòn. Tui đành miễn cưỡng xuống giọng: “Sorry! Quấy rầy ngươi từ nãy đến giờ là lỗi của ta. Từ đây ta sẽ ko làm phiền ngươi nữa. Ngươi có thể an tâm!” 

Ngỡ đâu cái duyên vừa chớm nở sẽ bị vùi cho tắt lịm, ai dè, Hồng Thất Công cắn rứt lương tâm khi nỡ nặng lời với cô gái thùy mị, dịu dàng này hay sao á, hắn bỗng dưng quay ngoắt 360 độ: “Ấy, cô đừng có giận mà. Ý của tui ko phải như thế đâu. Nói chiện với cô khiến tui vui lắm, hay là chúng ta kết làm bằng hữu nghen”. 

Giời ạ, thời cơ đã đến, con nai vàng ngơ ngác đã rơi vào chiếc bẫy to đùng của tui, he he, phen này thành công vẻ vang, uy danh lừng lẫy rùi. Bao công lao “nếm mật nằm gai” của mình chỉ mong chờ giây phút vinh quang này. Thế là, tự dưng tui lụm được 1 hảo bằng hữu. Hắn cứ nằng nặc rủ rê, dụ khị tui wa chỗ hắn… lụm vàng. 

Hồng Thất Công: “Hảo bằng hữu qua chỗ ta chơi cho dzui”. 

: “Nghe ta hỏi nè, hảo bằng hữu có dzợ chưa zậy?” 

Hồng Thất Công: “Hic, ta có dzợ rồi, hảo bằng hữu à!” 

: “Ặc, có dzợ rồi, lại dám rủ ta wa bển chơi, hổng sợ dzợ ngươi tạt axit hả?” 

Hồng Thất Công: “Hảo bằng hữu cứ yên tâm, dzợ ta nghe lời ta lắm, ta chỉ cần hét 1 tiếng thì cô ấy im re liền hà. Wa bên ta chơi chút đi mà.” 

: “Ừ, wa thì wa, chỉ đường đi nào.” 

Tui vô cùng thành thật, ngây thơ vác cái thân yếu xìu chạy wa cánh đồng mà dzợ chồng Hồng Thất Công đang cày. Tui chưa kịp bù lu bù loa thì bỗng 1 cô Nga My cực kỳ quyến rũ, mặc chiếc áo sexy đỏ chát, trông rất… kích động, chạy nhào về phía tui… xỉa xói. 

Hồ Thị Anh Thư: “Ê, con kia, sao dám dụ chồng tao hả?” 

: “Cô nói cái gì? Tui ko hiểu!”, rồi liếc liếc Hồng Thất Công: “Hảo bằng hữu, Anh Thư là nương tử của hảo bằng hữu đó à?” 
Hồng Thất Công: “Ừ, vợ ta đó!”, rồi lại hét: “Anh Thư, ko được như vậy!” 

Hồ Thị Anh Thư càng khóc toáng lên, lăn xăn chạy wa… méc 1 cô Nga My khác: “Chị ơi chị ơi, em khổ quá, chồng em mê đứa bé Thúy Yên kia rồi.” 

: “Nè, ko có đâu, cô đừng có vu khống. Mà tui lớn rồi nghen, sao gọi tui là đứa bé chứ hả?” 

Hồ Thị Anh Thư cười mỉa mai: “Tự nhìn lại mình đi! Xẹp lép! Còn ko phải là đứa bé sao?” 

Úi giời ơi, tức chết đi được mà, chỉ vì tui mới 3x, còn cô ta 6x nên mặc được đồ sexy, chính vì thế… dám ỷ mình là con gái, là phụ nữ, rồi dè bỉu tui gầy còm & xẹp lép. 

Cô Nga My được Anh Thư gọi là chị cười ha hả: “Hồng Thất Công đào hoa quá ha! Nhưng đào hoa thì đào hoa, ko được bỏ vợ nghen chưa. Còn cái đứa bé Thúy Yên kia nữa, muốn giành chồng với người ta à?” 

Ông trời ơi, ông có mắt ko thế này? Ông nghĩ thế nào lại wăng tui vào hoàn cảnh trớ trêu này? Tui thế này mà đi giành chồng của người ta à? Có lầm lẫn ko đó? Vừa giận, vừa wê, vừa tức, vừa xấu hổ, tui ko nói ko rằng, nhấp thổ địa phù 1 phát, bốc về thành trong chớp mắt, kèm theo lời phán: “Hảo bằng hữu lo chăm vợ cho tốt đi. Ta về đây!” 

Mặc cho Hồng Thất Công giải thích tùm lum tà la, chồng lý do này chéo lý do nọ, tui cũng ko thèm nói gì. Đôi khi, giữ im lặng đúng lúc là cả 1 nghệ thuật chứ chả chơi. Ngồi ngắm cảnh trời trăng mây nước 1 chập thì bỗng nghe gã nhắn: “Chiện trong bang tạm giải quyết xong rồi.” 

Tui nhướng đôi mày lá dứa: “Xi Vưu xảy ra chiện gì vậy?” 

Gã chầm chậm giải thích: “Cũng ko có gì, chỉ là OngTrum đòi ta nhường chức bang chủ lại.” 

Tui cố lôi kéo: “OngTrum muốn làm bang chủ thì ngươi cứ cho hắn làm đi. Làm bang chủ thì có gì hay ho cơ chứ? Ngươi thích làm bang chủ lắm hả?” 

Gã im lặng 1 lúc, rồi từ tốn: “Vấn đề ko phải là ta thích hay ko. Mà cho dù, ta có nhường chức thì cũng chưa đến lượt OngTrum lên làm bang chủ.” 

Tui cố gặng hỏi: “Thế thì ai xứng đáng?” 

Ko chần chừ, gã phán: “daobatkhadao có thể làm bang chủ!” 

Tui buông lời huề vốn: “Thế à?” 

Gã nhanh chóng kết thúc câu chuyện: “Trễ rồi! Nàng về nghỉ đi! Ta cũng về đây!” 

Theo thông lệ cố hữu, tui và gã thường thoát game cùng lúc, nhưng chẳng hiểu sao, hôm ấy tui thấy buồn buồn trong lòng, lại muốn thử cảm giác hóa thân thành 1 kẻ mạnh ra làm sao. Thế là… liền vào acc gã để lủi thủi kéo Thúy Yên nhảy tưng tưng khắp động Xi Vưu. Thúy Yên ko hấp thu được bao nhiu kinh nghiệm thì đã té ngựa đến bầm dập mặt mày, trầy xước khắp người. Nản càng nản hơn! 

Trong lúc thê thảm ấy, ko biết tai bay vạ gió thế nào, tự nhiên có 1 tên lạ hoắc khóc lóc um sùm với Takiem: “Bang chủ ơi! Em bị vây đánh ở Thiên Tầm tháp, bang chủ cứu em với.”
Tự biết mình ko phải… bang chủ nên tui im re, giả vờ như ko hay ko biết cho an toàn. Tên kia càng khóc dữ hơn nữa: “Bang chủ đâu rồi? Bang chủ cứu em với bang chủ ơiiii”. 

Động lòng trắc ẩn, tui bèn an ủi: “Ta chỉ chơi dùm, chứ ta ko phải bang chủ, ngươi nhờ người khác giúp đi.” 

Kẻ lạ hoắc hét toáng lên: “Bang chủ thấy chết ko thèm cứu phải ko? Làm bang chủ như thế đó à…” 

Đại khái là hắn hết khóc lóc năn nỉ ỉ ôi, đến gầm gừ dọa nạt… khiến tui thấy hoảng quá, sợ làm mất hình tượng của vị bang chủ Xi Vưu, nên trong lúc thần trí mê muội, hổng hiểu sao tui lại nhận lời: “Được rồi! Ngươi cứ ở Thiên Tầm tháp đi, ta qua đó liền”. 

Khổ đến nơi rồi, khổ đến nơi rồi! Đúng là thần khẩu hại xác phàm! Tự nhiên đặt mình vào thế kẹt. Đã đưa đầu vào rọ, làm sao rút ra đây? Mất uy tín của bang chủ Xi Vưu thì tui làm sao đền cho nổi? Dốc hết lòng can đảm bé xíu như trái ớt sim, tui lần lần mò đến Thiên Tầm tháp trong thân xác cục mịch của vị Thiên Vương suốt đời chạy chậm hơn rùa. Càng đến gần Thiên Tầm thì nhiệt độ cơ thể càng tăng, nỗi sợ hãi càng lớn dần, tim đập thình thịch, chân tay run lẩy bẩy. Trời đất ơi, có ai cứu con ko? Con đâu có biết đánh nhau, đâu có kỹ năng PK, làm sao oánh người ta cho được, chỉ sợ vừa mò vào Thiên Tầm thì bị người ta đánh cho dẹp mũi, dẫu có đi Thẩm Mỹ Viện cũng đừng hòng khôi phục lại vẻ "thanh xuân" ban đầu. Thà bé Thúy Yên bị người ta bụp cho bầm dập cũng ko sao, vì bé ấy yếu xíu, có bị "nhồi máu cơ tim" thì cũng là chiện thường ngày ở huyện. Còn đằng này lại là bang chủ Xi Vưu, Thiên Vương max chùy, nếu để hình tượng của gã bị người ta đập cho te tua thì còn gì mặt mũi gã, còn gì danh tiếng của Xi Vưu??? Do đó, áp lực mà tui phải gánh wá nặng nề, gây ra sự sợ hãi vô hình vô ảnh trong lòng. 

Vậy là, ma xui quỷ khiến, trong lúc “sức tàn lực kiệt”, tui bèn quay qua nhờ vả người chơi bên cạnh: 

- Anh ơi, anh ơi, anh giúp em đánh lộn với. 

- Đánh lộn? Em nói gì? 

- Ý em nói là đánh lộn trong game á. Anh làm ơn điều khiển con Thiên Vương này đến Thiên Tầm tháp đánh nhau dùm em. 

- Tưởng chiện gì? Chứ đánh nhau thì ok thôi. 

Tui nghĩ đơn giản là chỉ có 1 ai đó đập 1 vị huynh đệ Xi Vưu nên chỉ cần cho *Ta_kiem* đến đó wét vài chùy thì a lê hấp, mọi chuyện sẽ giải quyết xong xuôi. Ai có ngờ đâu, vừa chui vào Thiên Tầm thì 1 đám người bu lại hơn ruồi, hơn muỗi. Thiên Vương đánh cận chiến với kiểu 1 bụp 1 thì rất tuyệt cú mèo, nhưng bị rơi vào vòng "đánh hội đồng" thì... eo ơi, ko dám nói nữa luôn. Tui ko hề điều khiển Takiem xông vào đám lửa đạn đó, mà chỉ đứng 1 bên để tim nhảy điệu lambada, miệng hót bài ca: "Anh ơi, cẩn thận... coi chừng... ôi, coi chừng chết... trời ơi, máu tụt kia, nhanh nhanh... chết giờ... á á á... cẩn thận...". 

Anh bạn chơi dùm nghe tui rên rỉ thê thảm wá, chắc là điếc tai nên cố vỗ về: "Ko sao đâu mà, có gì thì Thổ Địa Phù, ko chết đâu mà sợ." 

: "Anh phải cẩn thận nghen. Đừng để Takiem chết nghen anh." 

Anh ta thổ địa phù mấy lượt thì rụng rời cả con chuột: "Đông quá em ơi, Thiên Vương đánh ko lại đâu." 

Trong tiếng khóc lóc ỉ ôi của tên huynh đệ Xi Vưu "đáng thương" kia: "Bang chủ chạy đâu rồi? Mau quay lại cứu em đi..." thì tự nhiên cái đầu óc chứa toàn mấy quyển Doreamon, đen đặc như cafe cốt của tui bỗng nghĩ đến việc "nhờ vả anh em Xi Vưu đến cứu nguy, đã là người trong bang, hễ ai gặp nạn thì ra tay cứu nguy là chiện thường tình cơ mà?". Thế là, tui nhờ anh bạn lên kênh bang hội reo rao: "Anh em Xi Vưu mau đến Thiên Tầm tháp cứu nguy!!!" 

Phải công nhận, dân Xi Vưu vừa có tình vừa có nghĩa lại... khoái trò đánh nhau. Vừa kêu réo mấy câu thì wá chừng người nhào đến. Lúc ấy, tui ngây thơ thánh thiện lắm lắm, nào để ý gì chiện bang hội, hay chiện sóng gió giang hồ, trong mắt tui lúc ấy chỉ có ngắm cảnh, lụm vàng và ăn hiếp Takiem. Có lẽ vì thế, trong 1 rừng huynh đệ Xi Vưu vó ngựa đẫm bụi trần ào ạt đổ bộ đến Thiên Tầm, tui ko hề nhớ rõ ai với ai, cũng ko biết những ai đã tham gia trận chiến đó, chỉ biết trên đầu họ mang 2 chữ Xi Vưu là an tâm để đồng tâm hiệp lực, đâm đầu vào khói lửa đạn bom. 

Thế trận lúc này đã xoay chiều, với khí thế mạnh mẽ, hoành tráng của Xi Vưu, chỉ trong chớp mắt, đối phương hoặc có kẻ phơi xác tại hiện trường, hoặc có kẻ co giò lên cổ phù cho lẹ... 

Quân địch đã rút lui, tui mừng rỡ hơn lụm được vàng, coi như cuộc căng thẳng tinh thần đã được giải quyết êm đẹp, lá gan cóc tía của tui đã bình an chui vào 1 xó…coi truyện tranh, tui bèn rối rít: "Cảm ơn anh nhìu nha! Em có thể tự điều khiển Thiên Vương được rồi." 

Chỉ vừa an toạ, chưa kịp ực miếng nước, gậm miếng bánh thì góc trái màn hình đã có 1 đống chữ nhào ra nhảy điệu cha cha cha như phẹt cả lửa. 

Săn_Bán: "Ai đấy? Ngươi là ai đấy? Sao ko trả lời hả???" 

Săn_Bán: "Ai đấy? Ngươi là ai đấy? Sao ko trả lời hả???" 

Săn_Bán: "Ai đấy? Ngươi là ai đấy? Sao ko trả lời hả???" 

*Ta_kiem*: "Ngươi... ngươi là ai?" 

Săn_Bán: "Câu đó phải để ta hỏi. Ngươi là ai hả? Sao vào nick này?" 

*Ta_kiem*: "Ta... ta là votinhhiepnu. Ngươi... ngươi ko phải Takiem. Ngươi là Kẻ Xấu Xa kia phải ko?" 

Săn_Bán: "Hừ, thì ra là con bé Thúy Yên. Vậy mà ta cứ tưởng Takiem bị hack. Sao giờ này còn chơi hả? Có chịu thoát ra ko thì bảo?" 

Mọi người có hiểu tâm trạng của tui lúc đó ko nhỉ? Chắc là ko ai hiểu đâu. Có thể hình dung tình cảnh tui lúc đó cứ y như 1 đứa trẻ đang mò xuống bếp ăn vụng, bỗng bị bắt quả tang tại trận, hết đường chối cãi, khiến đứa bé đó vô cùng lo sợ, ko biết mình phải nhận lãnh hậu wả gì (sẽ bị cấm cung, bị cắt tiền quà vặt hay bị... đánh đòn). Tui còn thê thảm hơn đứa bé đó gấp rất rất nhìu lần. 

Đứa bé đó bất wá chỉ sợ...bị phạt! Còn tui tuy ko sợ bị Kẻ Xấu Xa la mắng, dọa nạt, nhưng rất thẹn và xấu hổ vì nhận rõ mình đang... sai tè le, sai ơi là sai, và với cái tội này, dù bị người ta chửi te tát cỡ nào thì mình cũng gắng cắn răng mà nghe. 

Nếu Săn_Bắn lúc đó là gã thì tui ko sợ, ko thẹn vì chính gã đưa acc & pass cho tui, vì vậy, tui có vào chơi cũng vì sự "cổ vũ" của gã. Nhưng acc ko chỉ thuộc sở hữu của 1 mình gã, còn có phần ko nhỏ của Kẻ Xấu Xa. Chẳng khác nào, tui đang chơi gian, chơi trộm acc, ko hề có sự đồng ý của chủ nhân, lại ngang nhiên vào acc chơi ngon lành. Hì, giống như mình là 1 kẻ nửa đêm mò vào nhà người ta ăn trộm, và oái ăm thay, chủ nhà còn thức trắng, bèn suỵt chó ra bao vây và bắt mình tại trận, hết đường chối cãi. Mang trong lòng sự bẽ bàng bị bắt quả tang khi mình lỡ làm "việc xấu" cùng nỗi lo lắng về tội lỗi do mình gây ra, tui đã thoát khỏi vỏ bọc Thiên Vương với lời nhắn nhủ đến Kẻ Xấu Xa: "Mọi việc đều là lỗi của ta, ko liên quan gì đến Takiem, ngươi có trách có mắng thì cứ tìm ta, đừng gây khó dễ với Takiem..."

Chương 22: Gạ bán kim tiêu – Hội ngộ kỳ duyên

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Tui đã nhìn vào gương cả trăm lần để năn nỉ bản thân mình “phải luyện Thiết Bì Công đến max skill, phải nhịn, nhịn và nhịn trước những lời đao to búa lớn của gã”. Dĩ nhiên phải thực hiện liệu pháp tinh thần cho đâu vào đấy mới dám í ới gã. Chắc sau trận náo loạn Thiên Tầm, nhất định Kẻ Xấu Xa đã rủa xả gã nhìu nhìu lắm. Nhất định gã sẽ lôi tui ra “đày ải” 1 trận để giải tỏa mối oán hờn chồng chất ấy. 

Mang bộ mặt đưa đám, u sầu ủ dột, chuẩn bị cả bông gòn để bảo vệ khả năng “nghe” của mình ko bị giảm sút sau trận sư tử hống của gã. Vậy mà, vểnh tai ngồi chờ lời “vàng ngọc” cả buổi mà chả thấy gã hó hé gì. 

Cái cảm giác giơ cổ ra chờ người ta hét “Long Đầu Đao” (hic, tội lỗi của tui cũng xuất phát từ lòng tốt muốn giúp anh em trong bang, vì vậy, có xử thì dùng Long Đầu Đao chứ đừng lôi Cẩu Đầu Đao ra nghen, tội nghiệp mừ!) thật là rất rất khó chịu. Chờ dài cả cổ mà đao vẫn chưa chịu hạ xuống, bực wá, đành một thân một mình nhào vào tử địa, trước sau gì cũng bị nghe chửi, thà bị chửi trước còn đỡ lo hơn bị chửi sau. 

: ”Ngươi cứ chửi ta đi. Muốn chửi thế nào thì chửi, ta ngồi đây nghe hết cho.” 

Gã giơ cặp mắt ti hí vô cùng thánh thiện: “Chửi nàng ư? Về chiện gì?” 

: ”Thế ngươi chưa nói chiện với Kẻ Xấu Xa kia à?” 

Trầm tư kèm lời đáp: ”Ừ! Ta nghe kể, nàng vào acc Takiem khích động anh em đánh nhau ở Thiên Tầm. Đến khi anh em nhào vào trận chiến thì nàng… trốn mất tiêu. Anh em phải chiến đấu đến 2h sáng mới dẹp xong…” 

Trời ơi là trời, vu oan giá họa 1 cách trơ trẽn như thế, ai mà chịu được cơ chứ. Ghét nhất những kẻ thêm mắm dậm muối, biết rằng tui có lỗi rành rành rồi, nhưng phải trị đúng tội, xử đúng lỗi thì tui mới chịu. Còn chơi cái trò vu khống thế này, có chết cũng ko nhận. 

Tui bèn bu lu ba loa phân bua: ”Ta đâu có trốn. Ta nhờ người ta đánh dùm rõ ràng…”, thế là tui lôi cả sự tích vinh quang kể cho gã nghe tấn tần tật, ko thiếu chi tiết nào. 

Nghe tui trình bày rõ ngọn ngành gốc rễ, gã điềm nhiên phán: ”Chuyện xích mích, đánh nhau như cơm bữa. Ko phải lúc nào 1 ai đó kêu bang chủ cứu thì bang chủ đều xách động anh em để gây ra những trận chiến như vừa rồi…” (gã còn lý giải nhìu nhìu lắm, nhưng tui đang trong tâm trạng run lập cập để tiếp nhận những lời trách móc, thì còn lòng dạ đâu nghe gã dạy cách làm bang chủ? Thế là, bao nhiu lời hay ho của gã giảng dạy, tui chỉ nghe câu được câu mất…), rồi nói tiếp: ”Nhưng từ giờ nàng có thể yên tâm, ta vừa thoái vị, giao chức bang chủ cho daobatkhadao. Việc trong Xi Vưu ko còn liên quan đến chúng ta nữa. Nàng có thể cùng ta Tiếu Ngạo Giang Hồ…” 

Há hốc mồm kinh ngạc: ”Cái gì? Ngươi… ngươi hổng làm bang chủ nữa hả?” 

Như sợ tui đểnh đoảng nghe nhầm, gã nhắc lại bằng 1 giọng điệu cứng ngắc cứng ngơ: ”Uh! Ko làm bang chủ nữa!”. 

Trong khi tui đang lâng lâng sướng run người với suy nghĩ… vị kỷ: ”Từ đây mình có thể bắt bớ, lôi kéo gã bất cứ giờ phút nào, gã hoàn toàn thuộc quyền sở hữu của mình, sẽ chẳng còn những ngày dài chống càm ngồi lo lắng hay đơn độc 1 mình 1 ngựa ngắm cảnh Hoa Sơn lúc chiều tà trong quạnh quẽ…” 

Bỗng nghe gã thầm thĩ: ”Chúng ta cưới nhau nhá! Ngày 8/3 cũng chính là sinh nhật ta, hôm đó, hai ta đến Nguyệt Lão để Song Hỷ Lâm Môn nha…” 

Tía má ơi, rốt cuộc cũng chịu cho tui 1 danh phận rồi đấy. Suốt bao lâu nay, tui lang thang theo gã với vai trò 1 nhân tình, 1 kẻ thứ 3 xen vào phá hoại hạnh phúc gia đình gã, hu hu. Tui wên kể về “gia quyến” của gã, hôm nay xin được tường thuật về nỗi cay đắng của 1 kẻ thứ 3 như tui. Mọi người xem xong thì đừng có ném cà chua hay trứng thúi vào tui, rồi gầm gừ: ”À, thì ra là con hồ ly tinh này xen vào làm hỏng hạnh phúc gia đình của người ta.” 

Ngày đầu tiên tui bước vào Tung Sơn thì đã biết rõ gã có vợ con đàng hoàng. Vợ gã đích danh =lymacsau, 1 Nga My chiến rất mạnh (lúc ấy, cô nàng đã 10x, bây giờ chắc cũng 11x chứ ko ít ỏi gì). Gã mạnh, vợ gã cũng mạnh, wả là trai tai gái sắc, wả thật rất xứng lứa vừa đôi. Với sự vô tư, hồn nhiên vốn có, tui đã mon men theo sau gã với suy nghĩ đơn thuần “1 người bạn giúp 1 người bạn”, chưa hề có suy tưởng sẽ… cướp chồng của =lymacsau. 

Cứ lăn tăn theo sau gã riết rồi thành… thói wen. Nhưng với tánh tự ái và lòng tự tôn cuồn cuộn mạnh mẽ trong tui, làm sao có thể chấp nhận làm kẻ phá vỡ tổ ấm của người khác? Vì vậy, tui chưa bao giờ đề cập đến chiện hôn nhân đại sự của chính mình, cứ lặng lẽ chấp nhận làm 1 cái bóng mờ, 1 hồng nhan ảo ảnh sau lưng gã. Cõ lẽ gã là kẻ từng trải trên tình trường, kinh nghiệm đầy mình nên hiểu rõ nỗi phân vân trong lòng đứa bé Thúy Yên này, nên ra sức…vỗ về: ”Ta và =lymacsau cưới nhau vì vụ nhân đôi phần thưởng hôm 14/2. Chứ =lymacsau còn… bé lắm…” 

Hic, có lẽ sự vị kỷ của bản thân đã chiến thắng cái gọi là “liêm sĩ”, nên tui cố gắng chấp nhận lời giải thích đó, kể cả việc mang tiếng “cướp chồng” người ta, để mặt dạn mày dày, gật đầu ưng thuận trước lời cầu hôn đầy tai tiếng kia. Vẫy tay chào tạm biệt gã kèm sự chờ đợi mau chóng đến ngày 8/3 ý nghĩa kia, tui lại 1 mình lang thang khắp phố phường, chợ búa, ngó cảnh người ta buôn bán tấp nập, lời ra tiếng vào hết sức sinh động, náo nhiệt. Thế là tui bèn bon chen lôi Kim Tiêu cấp 9, băng sát nội công 130 điểm giựt được từ tay NguyetThu rêu rao trên khắp các tần số. 

Công nhận ko dễ gì ăn được tiền thiên hạ, công việc buôn bán wả thực rất gian nan, đổ mồ hôi, sôi nước mắt mà… ế vẫn cứ hoàn ế. 

• Kim Tiêu cấp 9, băng sát nội công 130 điểm, ai wan tâm PMMMM. 

• Dòng mấy vậy bạn? 

• Dòng 4, bạn ơi. 

• Nếu là dòng 2 thì mình mua, còn dòng 4 thì bye bye! 
…………

• Kim Tiêu cấp 9, băng sát nội công 130 điểm, ai wan tâm PMMMM. 

• Thân pháp bao nhiêu vậy bạn? 

• Thân pháp 150 điểm, bạn ơi. 

• Bye bye! 

…………

Hu hu, nản rồi nản rồi, có mỗi cái kim tiêu bé tí mà còn bán ko ra hồn, kiểu này giấc mộng làm phú hộ của mình chỉ là viễn vông thôi sao? Hu hu, buồn wá buồn wáaaaaaa. 

Cũng có người ko ngại dòng 4, cũng ko ngại 150 thân pháp, sẵn sàng giơ mình ra nhận lấy cái kim tiêu cà chớn này. Vì người này hơi đặc biệt 1 tẹo, cả cái nick cũng cực kì ấn tượng nên tui nhớ hơi bị dai. 

: ”Kim Tiêu cấp 9, băng sát nội công 130 điểm, ai wan tâm PMMMM.” 

Giang*VS*VoLam: ”Bán bao nhiêu vậy bạn?" 

Lần trước nghe gã và NguyetThu định giá rằng: ”Cái kim tiêu này… wí lắm, giá ko thể dưới 1000 vạn”. Dĩ nhiên là tui rất khoái có được nhìu vàng, càng nhìu càng tốt, nhưng rút kinh nghiệm những lần trước, người ta chưa kịp hỏi giá đã vội quay lưng phũ phàng, tui bèn nuốt đau xót vào trong mà hạ giá: ”700 vạn!” 

Giang*VS*VoLam: ”Kim tiêu thì thân pháp cao lắm, có ai mang được đâu mà giá cao thế. Bớt đi!” 

Hồn nhiên hỏi lại: ”Thế bạn muốn mua với giá bao nhiêu?” 

Giang*VS*VoLam: ”100 vạn!” 
Hic hic, từ 1000 vạn, giờ chỉ bán được có 100 vạn, nhưng đành nhắm mắt bán đại cho rồi, dẫu sao NguyetThu chỉ bỏ 50 vạn để mua cái kim tiêu wái wỉ này, giờ bán với giá 100 vạn, dù gì cũng lời gấp 2 rồi, mình đâu có lỗ đâu mà sợ. Đã định bụng sẽ bán wách để kiếm 100 vạn dần túi cho sướng, nhưng tui vẫn cố đế thêm vài câu, hòng nâng thêm được vạn nào sướng thêm vạn náy: ”Bạn có biết là kim tiêu này quí và hiếm lắm ko? 100 vạn ít wá, thêm chút nữa đi mà.” 

Giang*VS*VoLam: ”Quí thì wí thật nhưng ko có ai dùng được đâu. Mình cũng chỉ mua về để làm 1 bộ sưu tập vũ khí thôi, chứ mình cũng đâu có dùng đâu, giá 100 vạn là đúng giá rồi.” 

Điên lên với tên dở hơi này. Hắn nghĩ thế nào đấy hả? Vũ khí yêu wí do chính tay NguyetThu thu mua chẳng lẽ chỉ đáng nằm ở 1 góc rương, chỉ đáng làm 1 vật cỏn con trong bộ sưu tập tạp nhạp của hắn? 

: ”Ko buôn, ko bán gì nữa. Bye bye! Ngươi đi chỗ khác chơi đi.” 

Giang*VS*VoLam: ”Ơ, bạn bị làm sao thế? Sao lại ko bán?” 

: ”Ừ đó, giờ ta nhất quyết ko bán cho ngươi nữa. Dù có trả 1000 vạn thì ta cũng ko bán. Ngươi ko có khả năng để dùng đồ xịn, giao kim tiêu cho ngươi thì kim tiêu cũng sẽ tủi thân. Làm ơn đi chỗ khác đi. Đã nói ko bán là ko bán. Cấm pm làm phiền ta nghen chưa, grừuuu“. 

Sau khi dùng những lời chua chát nhất để xua đuổi kẻ gan cùng mình đòi mua kim tiêu để sưu tập, tui vẫn rêu rao kim tiêu khắp các kênh buôn bán. 

• Kim tiêu cấp 9, băng sát nội công 130 điểm, ai wan tâm PMMMM. 

• Giá bao nhiêu vậy bạn? 

• 1000 vạn! 

• Mình ko đủ tiền bạn ơi. Bán cho mình với giá 900 vạn thôi nha. 

Làng nước ơi, 900 vạn lận đấy, lúc nãy khờ dại ok với tên Giang*VS*VoLam thì mất trắng 800 vạn rồi. Mối sộp đây này, dại gì từ chối chứ. 

• Ừ, bán cho bạn 900 vạn đó. Bạn wa Đại Lý mà mua nè. 

• OK! Mình tới liền! 

Trời ơi, sao người này tốt thế này, ko thèm chê kim tiêu thân pháp cao, ko thèm chê kim tiêu dòng 4, lại sẵn sàng bỏ 900 vạn để phổ độ từ bi cho tui, người gì đâu mà dễ thương wá chời wá đất dzậy nè . Ngồi miên man suy nghĩ trong khoảng khắc thì đã thấy Người Tốt Bụng hiện ra trước mặt, cứ như ông Bụt đầy phép thuật huyền diệu trong những câu chuyện cổ á. 

Người Tốt Bụng: ”Bạn ơi, giao dịch đi bạn.” 

: ”Ừ ừ, giao dịch liền, giao dịch liền.” 

Mở cửa giao dịch lên, tui tỉ mỉ lôi kim tiêu phơi bày ra dưới ánh nắng chói chang, lòng run cầm cập: ”Lạy trời lạy phật cho con bán được cái kim tiêu này đi, con khổ với nó lắm rồi. Lạy trời lạy phật cho Người Tốt Bụng này ko xoáy vào dòng 4 hay thân pháp cao để từ chối mua hàng…” 

Không hiểu sao, chỉ thấy Ngươi Tốt Bụng dừng lại ở con số 900 mà thiếu mất chữ vạn cực kỳ quyến rũ. Vô cùng ngạc nhiên, tui bèn thúc dục: ”Bạn ơi, còn thiếu mấy con số 0 kìa”. 

Tui vừa cất tiếng oanh vàng thỏ thẻ của mình lên thì… ko còn thấy Người Tốt Bụng đâu nữa cả. Úi giời ơi, chẳng lẽ mình bị oan hồn dạ quỷ nào đó đùa giỡn? Giữa ban ngày ban mặt mà bọn ma quỷ đã ngang nhiên lộng hành đến thế cơ à? Đến bây giờ, tui mới ngộ ra chân lý “Ma quỷ ko tự nhiên sinh ra, cũng ko tự nhiên mất đi, ma quỷ chỉ chuyển từ đời sống thực vào cuộc đời game”. Vì vậy, ma quỷ ở khắp mọi nơi! Ngay cả trong game – nơi vui chơi giải trí, thư giãn tinh thần – ma quỷ cũng ko hề buông tha! 

Thật đáng sợ!

Chương 23: Hữu tình thiên địa – Vô tình hiệp nữ

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Thẹn thùng chờ đợi dài cả cổ, rốt cuộc cái ngày định mệnh quốc tế phụ nữ, cái ngày gã oe oe cất tiếng khóc chào đời và là ngày tui được lên xe bông cũng đã đến. Phù, chả phải hôm nay là 8/3, là ngày gã thực hiện lời hẹn “Chúng ta cưới nhau nhá! Ngày 8/3 cũng chính là sinh nhật ta, hôm đó, hai ta đến Nguyệt Lão để Song Hỷ Lâm Môn nha“. Hồ hởi vác thân vào võ lâm với nụ cười hi hí: ”Hí hí, mình sắp được có danh có phận, hổng ai còn dám nói mình chỉ biết tò tò theo đuôi Takiem, hổng ai dám nói mình là bồ nhí của Takiem nữa. Khoái wá, khoái wá, hì hì.“

Cứ ngỡ sẽ gặp khuôn mặt đỏ kè của 1 chùy khách giang hồ vừa rời bang hội, ko ngờ, đập vào mắt tui lại là dòng chữ Xi Vưu * Devil

Nhìn nhìn gã, chợt hỏi: ”Ơ, sao hôm trước nick ngươi đỏ chát, ngươi bảo là rời Xi Vưu luôn mà, sao hôm nay lại quay về Xi Vưu rồi?”

Gã nhìn tui cười 1 cách ngờ ngợ: ”Anh em Xi Vưu hy vọng ta ở lại. Bang chủ daobatkhadao để ta làm trưởng lão và hứa hẹn sẽ cho ta nghỉ giải lao 1 thời gian.”

Có lẽ số phận của gã và Xi Vưu được gắn kết bởi keo dán sắt chất lượng như vàng, nếu định mệnh đã an bày, tui nào dám nhìu lời nhìu tiếng về mối quan hệ cắn ko đứt, cạp ko mòn giữa gã và Xi Vưu. Bang chủ cũng được, trưởng lão cũng ok, ko bang ko phái cũng chả sao, từ giờ, tui sẽ cố trở thành 1 thiếu phụ hạnh phúc sau lưng đức lang quân. Miễn gã ko lơi là, ko wăng tui vào 1 xó xỉnh nào đó để bụi đóng từng lớp dày thì tui đã mãn nguyện lắm rồi .

Hôn lễ giữa chúng tui rực rỡ pháo hoa bắn tung lên ngàn sao, nhuộm thắm những cánh hồng ngợp cả đất trời, nhưng… vắng bóng những quan khách dự lễ. Chính xác là… hôm đó, tui có mời hảo bằng hữu Hồng Thất Công cùng phu nhân Hồ Thị Anh Thư làm người chứng kiến.

Với mục đích “dằn mặt” bà xã của hảo bằng hữu, muốn nhắn nhủ với Anh Thư rằng: ”Tui cũng có chồng à nghen, tui ko có cua chồng của cô đâu nhá, chồng tui level cao hơn chồng cô, xịn hơn chồng cô, ko lý do gì tui phải đi dụ dỗ chồng cô cho mang tiếng mang tăm. Thế nhá!”

Nhưng vợ chồng 2 hảo bằng hữu đến góp vui chưa kịp nóng chỗ an tọa thì liền ra đi vội vã. Rốt lại, buổi cử hành hôn lễ đìu hiu, wạnh wẽ, chỉ có tui với gã nhìn nhau rồi nhìn trời nhìn đất nhìn mây.

Hình như gã thích thế, gã ko thích có nhìu người đến chúc mừng, gã ko thích mời bằng hữu đến chung vui. Riêng tui thì… ko hẳn khoái cảnh náo nhiệt, xô bồ của những tiệc cưới linh đình, hoạt náo nhưng… trong lòng vẫn thấy tủi thân, tủi phận. Dầu gì cũng là ngày đầu tiên, người ta được lên xe hoa, vậy mà… ko có ai đến chứng kiến, ko 1 lời chúc mừng, ko ai làm nhân chứng khẳng định dùm tui: ”Từ giờ trở đi, votinhhiepnu sẽ chính thức trở thành chủ sở hữu *Ta_kiem*!”

Ức chứ, thẹn chứ, tủi chứ, wê chứ, buồn chứ!

Nhưng có lẽ, gã ko hề biết 1 mớ tâm trạng rối tinh rối mù, chuyển biến 1 cách hỗn độn trong lòng tui, vì tui có chịu hé răng “góp ý” đâu, làm sao gã biết (nhưng chắc chắn, khi đọc được bài viết này, gã sẽ hiểu được tâm trạng của nương tử gã trong ngày lên xe hoa. Nói rõ ràng thế mà gã còn dám ko hiểu, tui sẽ ướp muối phơi khô, biến gã thành cá khô luôn. Hứ, đáng ghét!).

Có lẽ cái số của Thúy Yên môn hạ là suốt đời làm kẻ cô độc, lang thang một mình một bóng khắp cùng trời cuối đất. Tui trót gửi thân vào Thúy Yên môn nên nhiễm luôn khí chất môn hộ hay sao á . Làm cô vợ mới cưới được vài ngày thì… có 1 số vấn đề nảy sinh mà tui… chịu ko nổi (ờ, vấn đề này hơi tế nhị và lôi thôi, xin phép được đóng gói làm món wà bí mật của riêng tui vậy nhá). Với tánh khí bốc đồng (rất lấy làm xấu hổ khi thừa nhận tật xấu của mình, hic hic) và ngang bướng, tui đã ép gã phải chấp nhận li dị. Nhìu khi tui ko hiểu, gã ăn cái wái gì mà…chiều tui thế. Chiều tui đến độ khiến tui phải nổi khùng luôn. Bảo gã li dị thì gã cũng: ”Uh, miễn nàng thích là được!”

Trời ơi trời, tui đang nóng hừng hực mà gã còn dám đổ xăng vào lửa, muốn biến tui thành ngọn núi lửa đây mà. Tui giận thì nói thế thôi... chứ với biết bao kỷ niệm cùng rong ruổi giang hồ, cùng du sơn ngoạn thủy, cùng ngắm mây mong gió, đâu thể nào nói bỏ là bỏ, nói quên là quên được. Con người ta có tình có nghĩa, chứ phải khúc gỗ đâu, làm sao có thể vô tình, vô tâm đến thế (đúng hông bà con cô bác)?

Khi tui đùng đùng nổi khùng, ép gã li dị, thực tâm cũng có ý muốn… gã quay ra năn nỉ tui (hic, ôi, con gái ơi là con gái!!!). Dzậy mà gã ko thèm 1 lời năn nỉ, lại gật đầu ưng thuận hết sức dễ dàng. Vì sỉ diện, vì bực tức cái việc gã dám chấp nhận bỏ tui, vậy là, 2 chúng tui kéo nhau đến Nguyệt Lão.

Nhìn Nguyệt Lão râu tóc bạc phơ, phấp phới tung bay trong gió, khiến lòng tui ngao ngán thế sự, sợ hãi tình đời. Gã cứ thúc: ”Nàng mau nói chiện với Nguyệt Lão đi. Ta ghét cái ko khí này. Đừng bắt ta phải đứng vùi giữa nơi này.“

Đến lúc này, những giận hờn, những bực bội ko còn chỗ đứng trong lòng nữa, chỉ còn lại cảm giác xót xa, ngậm ngùi trước giờ phút phân ly. Tui cứ đứng đó, đứng chôn chân 1 chỗ, hết ngó Nguyệt Lão đến ngó gã. Không nói ko rằng, tui phóng lên ngựa, chạy ào ra khỏi gia trang Nguyệt Lão trong đôi mắt sững sờ của gã. Có lẽ, gã ko thể biết, lúc ấy tui đã tìm đến Dương Châu liễu xanh ngút ngàn, tìm đến nàng Tiển Hiểu Chân với khuôn mặt mếu máo: ”Hiểu Chân ơi Hiểu Chân, gã đòi bỏ ta kia. Từ nay, gã ko thèm lo cho ta nữa. Gã ngán ta đến tận cổ nên muốn vứt ta wa 1 xó đây mà. Hic hic, bây giờ ta phải làm sao đây, Hiểu Chân?”.

Tui tìm đến Dương Châu vì đây là nơi “lần đầu tiên tui cảm nhận được sức mạnh bảo vệ từ phía gã. Chính tại nơi này, gã đã xử tên đồ tể râu ria bờm xờm để bảo vệ yên bình cho tui”. Người ta thường tìm về những nơi đầy ấp kỷ niệm, tui cũng ko ngoại lệ!

Tui cố tình ngồi chờ… gã tại nơi này, có lẽ, coi nhìu phim wá nên tui bị nhiễm nặng những tình tiết lãng mạn trong mấy bộ phim mất rùi. Tui cứ hy vọng, trong lúc mình ngồi đợi, gã sẽ hiện ra bên cạnh mình và nói: ”Nàng ơi, đừng ly dị nữa nhá. Chúng ta hòa cả làng đi. Đừng ly dị nghen!”

Nhưng… cuộc đời ko thể như những bộ phim đã được dàn dựng và xếp đặt sẵn. Thế nên, tui đợi mỏi cả mắt, vẫn ko thấy nửa lời nhắn tin năn nỉ, huống chi bóng dáng gã. Hì, gã quả thực đã quá ngán ngẩm tui, nên muốn sớm ngày tống khứ tui đó mà. Có níu kéo cũng vô ích, ly dị thì ly dị, ai ngán ai. Hậm hực trèo lên lưng Hắc Liệt Mã chạy ùa đến Nguyệt Lão kèm lời réo gọi inh ỏi: ”Ngươi mau quay lại Giang Tân, mau đến Giang Tân ly dị đi.”

Gã tiếp tục vác thân cục mịch đến Nguyệt Lão, ko thèm liếc mắt nhìn tui mà cứ dán mắt dính chặt vào Nguyệt Lão. Uất ức trước ánh mắt cà chớn đó, tui hét: ”Khi ly dị thì phải chia tài sản. Ngươi chia tài sản cho ta, rồi ta sẽ ly dị!”

Có lẽ nghe được những lời này, gã mừng hớn hở, chắc chắn là gã vui mừng như mở cờ trong bụng nên liền nhanh nhảu đáp: ”Được rồi! Nàng đứng đây đợi, ta đến rương chứa đồ đã”.

Chắc gã phóng hết mã lực, nên chỉ trong chớp mắt, gã đã hiện ra với lời mở đầu: ”Giao dịch đi nàng!”

Tui tò mò muốn biết, phần tài sản mà gã chia như thế nào, bèn bật giao dịch. Ừm, gã chuyển cho tui hơn 1000 vạn. Nhiều nhỉ?

Wớ thánh thần thiên địa ơi, gã là tên đầu đất hay sao á. Người ta dùng dằng như thế, tức là người ta ko hề muốn ly dị tẹo nào. Vậy mà gã cứ làm mọi việc để thúc đẩy cuộc ly dị thành công. Giận run người vì hành động “ngoan ngoãn” ấy, tui hét thẳng vào mặt gã: ”Ngươi muốn ly dị lắm chứ gì? Ok thôi! Ta sẽ chiều theo ý ngươi. Ngươi mang đống tài sản của ngươi về đi. Ta ko thèm nhận của ngươi 1 xu nào.”

Ném mớ vàng mã vào mặt gã, tui xin Nguyệt Lão: ”Hãy cho con ly dị tên cà chớn này.”

Với ánh mắt hiền từ, Nguyệt Lão đã chấp nhận lời xin xỏ ấy. Thế là duyên nợ giữa tui và gã gián đoạn từ đây…

Hic, một cô gái đầy lòng kiêu ngạo như tui, làm sao chấp nhận được tình cảnh bị người ta bỏ chứ . Tức đến nghẹn lòng, giận đến run người: ”Takiem, ngươi hay ho lắm, dám bỏ rơi ta, ko có ngươi thì ta ko thể chống lầy à? Ko có ngươi thì ta ko xuôi ngược khắp giang hồ được à? Hãy đợi đấy! Rồi ngươi sẽ phải ân hận vì dám bỏ ta, hu hu“.

Quyết phải rửa sạch mối hận này, tui bèn lên kênh thế giới rao: ”Thúy Yên 4x cần cưới chồng gấp, ai wan tâm xin vui lòng PMMMMM“

Tui hiểu rõ, cơ hội kiếm chồng kiểu này rất khó ăn, vì bọn nam nhân sẽ nghĩ:

- Đây tuy là char nữ nhưng chắc là do nam chơi nên mới... bạo như thế. Mình mà cưới nó để nó lừa rồi cười mình ngốc nghếch à?

- Nó mới 4x yếu xìu lại nghèo... rớt mùng tơi. Chắc định bám vào ta để nhanh thăng cấp, rồi bòn rút gia tài của ta đây mà. Họa có khùng mới đưa thân ngọc ngà của ta ra cho nó chén.

- Nếu là Nga My thì anh còn gắng nhắm mắt nhắm mũi rước về để “lợi cả đôi đường”. Chứ Thúy Yên thì chả lợi dụng được tẹo nào, rước bả về để bả làm bà chúa, mình làm tôi tớ, suốt ngày ra đồng cày cực khổ để nuôi bả à?- Chắc con nhỏ này tâm lý thất thường, hoặc khùng khùng điên điên gì đó. Con gái con lứa lại chạy theo đàn ông con trai để... đòi cưới.

Rao 1 hồi mà hổng thấy ma nào thèm hỏi han, hu hu, tủi thân ơi là tủi thân. Tui bèn gọi hảo bằng hữu: “Hảo bằng hữu ơi, mau chúc mừng cho ta đi.”

Hồng Thất Công bon chen chúc tụng: ”Chúc mừng hảo bằng hữu . Chiện vui gì vậy?“

Tui cười nói rất ngạo mạn: ”Ta và Takiem vừa ly dị xong. Chiện này ko đáng để chúc mừng à?”

Hồng Thất Công há hốc mồm, tỏ vẻ khó hiểu: ”Hảo bằng hữu nói thiệt hay nói đùa vậy?”

Tui hứ hứ: ”Ta mà thèm nói xạo với hảo bằng hữu à? Hiện ta đang rao trên kênh thế giới tìm chồng mới nè.”

Hồng Thất Công giật mình: ”Ặc ặc, sao hảo bằng hữu muốn cưới chồng gấp thế?”

Ko chút e ngại, tui liền thành thật thú nhận: ”Ta tức Takiem, ta ghét Takiem, gã dám ly dị ta, ta phải mau cưới chồng, chứng minh cho gã thấy, ta đủ sức để tự lo, ko có gã thì ta vẫn nhởn nhơn sống thoải mái“.

Hồng Thất Công chỉ biết xoa: ”Hảo bằng hữu bình tĩnh chút nào. Mà hảo bằng hữu nè… ta… ta làm chồng hảo bằng hữu được ko?”

Rất ngạc nhiên trước lời đề nghị bất ngờ ấy, tui nạt: ”Hảo bằng hữu muốn Anh Thư xé ta ra thành từng mảnh vụn à? Hảo bằng hữu đã thành gia lập thất rùi, đừng có chọc ghẹo ta, coi chừng ta đập chết giờ.”

Hồng Thất Công vội phân bua: ”Thật mà, ta ko có ghẹo hảo bằng hữu đâu, có muốn cưới hảo bằng hữu thật mà…”

Vội chặn lời Hồng Thất Công: ”Thôi được rồi nghen, còn dám ghẹo ta nữa thì đừng hòng sống sót nhá. Im lặng nào, có người vừa pm hỏi cưới ta kìa. Chờ ta 1 tẹo nào.”

Hehe, mừng wá, rốt cuộc cũng có kẻ muốn cưới mình, đời vẫn còn đẹp:

* Nè, ngươi theo môn phái nào? Cấp bao nhiu? Muốn cưới ta hả?

* Ừ, anh muốn cưới em. Anh là Cái Bang, 9x rồi.

* Nghe có vẻ được quá nhỉ? Ok, ta sẽ cưới ngươi.

* Mà em ơi, em bao nhiêu tuổi thế em?

Sau khi nghe tui tự thổ lộ xuân xanh của mình thì tên Cái Bang này im re, ko hó hé gì nữa, chờ hoài vẫn ko thấy hắn nói gì, tui bèn muối mặt đi hỏi:

* Ê, có muốn cưới ta nữa ko hả? Sao tự nhiên im re vậy?* Hic, chị Hai ơi chị Hai, em mới sinh năm 88 à.

* Ặc ặc, vậy thôi, em giai còn bé xíu!

* Dạ, bye bye chị Hai nha!

Quê thật, mình thế này bị coi là già nè trời, hic. Quay qua Hồng Thất Công, tui bèn cười khằng khặc: ”Hảo bằng hữu ơi, cậu nhóc đó chê ta già nên ko thèm cưới nè, hi hi.“

Hồng Thất Công cứ thẹn thùng, ngập ngừng: ”Hảo bằng hữu nè, cho ta 1 cơ hội đi, ta muốn cưới hảo bằng hữu thật mà.”

Gửi tặng Hồng Thất Công ánh mắt liếc xéo: ”Còn Anh Thư thì wăng ở đâu? Muốn ta làm vợ bé ngươi hả? Muốn chết hay sao mà dám đề nghị như thế với ta".

Hồng Thất Công bối rối: ”Ko sao đâu, Anh Thư sợ ta lắm, ta nói gì thì Anh Thư đều nghe cả, hảo bằng hữu cứ an tâm đi”.

Tui gầm gừ: ”An tâm cái gì mà an tâm! Đã nói ko là ko, hảo bằng hữu lo chăm sóc Anh Thư cho tốt đi, đừng để ta mang tiếng quyến rũ hảo bằng hữu.”

Hồng Thất Công càng cố nài: ”Hảo bằng hữu ko thích ta à? Ta ko thể cưới hảo bằng hữu được à?”

Nghe cũng xuôi xuôi bụng, tui bèn đáp: ”Trừ khi hảo bằng hữu giải quyết xong xuôi với Anh Thư thì hẵng nói đến chiện cưới ta. Hảo bằng hữu chưa ly dị Anh Thư thì đừng hòng nghĩ đến việc cưới ta.":T

Hồng Thất Công trả lời chắc nịch: ”Được rồi, ta sẽ ly dị Anh Thư!”

Tui cười hì hì: ”Có mới nói! Chừng nào giải quyết xong thì đến Nguyệt Lão đợi ta.”

Nói thì nói thế thôi, chứ tui ko dám tin là hảo bằng hữu có thể bỏ được Anh Thư. Cô nàng này ghen tuông dữ dội lắm, giữ chồng như giữ vàng, chắc chắn hảo bằng hữu sẽ ko ép cô ta ly dị được đâu. Đang miên man suy nghĩ lung tung, chợt nhận được tin nhắn của Hồng Thất Công: ”Hảo bằng hữu ơi, ta đến Nguyệt Lão rồi Hảo bằng hữu đang ở đâu thế?”

Tui ngạc nhiên: ”Ủa? Thiệt hả? Định cưới ta thiệt hả? Đứng đó đi, ta đến liền!”

Lốc cốc lộc cộc chạy tưng tưng đến cổng nhà Nguyệt Lão, chưa kịp băng vào cổng, bỗng thấy thấp thoáng bóng dáng Anh Thư, trời ơi, tui làm sao dám gặp Anh Thư, trong vụ này, tui sai rõ mười mươi, bắt chồng người ta bỏ người ta để cưới mình, da mặt tui ko hề dày tí nào nên tui cũng biết thẹn với Anh Thư, vì thế, vội quay ngựa… bỏ chạy.

Anh Thư thấy tui quay lưng bỏ chạy, bèn phóng ngựa đuổi theo: ”Ê, con kia, dám cướp chồng tao hả?“

Tía má ơi, sao lại đưa đẩy con vào tình cảnh ngang trái này, mang tiếng giựt chồng người ta, kiểu này dẫu có nhảy xuống sông Cửu Long cũng đừng hòng rửa sạch tội. Tui chỉ còn biết phân bua: ”Ko! Ko có, ko có thật mà!“

Anh Thư càng gào khóc thảm thiết: ”Ta nói ko sai mà, rốt cuộc, cô cũng tìm cách mê hoặc, dụ dỗ chồng ta. Chỉ vì cô nên chồng ta mới đòi bỏ ta. Ta biết cả mà, hu hu”.

Tui chỉ biết đứng chôn chân 1 cách xấu hổ: ”Ko có, ko có mà, tui… tui ko hề có ý như thế…”

Anh Thư ko thèm nói năng, vội leo lên ngựa phóng đi vun vút như 1 cơn gió thoảng. Từ trong nhà Nguyệt Lão, Hồng Thất Công chạy vọt ra: ”Hảo bằng hữu có thấy vợ ta đâu ko? Vợ ta thương ta và lo lắng cho ta lắm. Ta thật có lỗi khi làm cô ấy buồn!”

Mèn đét ơi, tình cảm vợ chồng người ta mặn nồng như thế, sao tui có thể nhẫn tâm làm kẻ phá hoại chứ. Tui bèn chỉ dẫn: ”Ta thấy Anh thư chạy về phía Xa Phu, hảo bằng hữu mau đuổi theo mau“.

Hồng Thất Công chỉ kịp buông lời: ”Uh, ta đi tìm cô ấy đây”, rồi phóng ngựa biến mất.

Một mình tui đứng giữa Giang Tân rộng lớn, tự cười mỉa mai cho số phận bèo dạt mây trôi này. Đột nhiên lại nhận được tin nhắn của Hồ Thị Anh Thư: ”Nè, cô có thích chồng ta thật ko? Nếu ta rút lui thì cô sẽ thay ta chăm sóc tốt cho anh ấy chứ?”

Chỉ vì tui mà vợ chồng người ta sinh ra rắc rối, tui nào dám đành lòng làm cho mọi thứ rối ren thêm: ”Ko có đâu, tui ko có giành chồng với cô đâu. Lúc nãy chỉ là đùa thôi, hảo bằng hữu muốn thử lòng cô nên mới bày ra kế thế này, chứ có 1 người vợ tốt như cô, làm sao hảo bằng hữu nỡ lòng đánh mất chứ. Chỉ là đùa thôi, ko có gì cả đâu, cô đừng quá lo lắng và cũng đừng giận hảo bằng hữu nha.”

Anh Thư ngơ ngác, vặn hỏi: ”Thật chứ? Chỉ là đùa thôi à?”

Hì, số phận đưa đẩy, khiến tui phải làm kẻ giảng hòa và vun đắp cho tình cảm 2 vợ chồng họ. Có lẽ Hồng Thất Công chưa tìm được Anh Thư nên đã quay về bên Nguyệt Lão, rồi xin lỗi tui rối rít: ”Xin lỗi hảo bằng hữu, có lẽ… ta ko thể ly dị Anh Thư được.”

Tui cười cười: ”Ko sao đâu! Hảo bằng hữu đừng có lo nữa, ta vừa nói chiện với Anh Thư xong, cô ấy ko giận hảo bằng hữu đâu, hảo bằng hữu mau nhắn tin năn nỉ cô ấy 1 chút, thì đâu lại vào đấy ấy mà. Chúc vợ chồng hảo bằng hữu sớm vui vẻ trở lại nghen .”

Hồng Thất Công ko nói ko rằng bèn… bật đồ sát, tui hoảng hồn: ”Ê, muốn giết ta hả?”

Hồng Thất Công xụ mặt phân bua: ”Đâu có, ta đồ sát Nguyệt Lão mà. Ta phải đồ sát Nguyệt Lão. Nguyệt Lão thật đáng ghét, tại sao nam nhân ko thể cưới 2 vợ? Ta phải đồ sát Nguyệt Lão…”

Trời đất, tên hảo bằng hữu này dở hơi ghê chưa? Nếu Nguyệt Lão mà cho phép cưới 2 vợ thì thiên hạ này đại loạn rồi. Hừ, thục nữ đoan trang quyết ko thờ 2 chồng! Biết chưa hả? 

Chương 24: Hoành Sơn ngộ nạn - Ác tặc lộ hình

Với tình cảnh của nàng thiếu phụ mới lọ mọ thò chân vào nhà chồng chưa nóng nền nhà thì bị... chồng bỏ, tui thẫn thờ lang thang khắp các thành thị, thôn trấn, ngẫm tình trạng thê thảm của mình na ná như những dòng chữ vẫn hay chạy ngang ngửa trên bầu trời: "Nghe nói Thúy Yên môn hạ votinhhiepnu tâm thần bất định, lang thang từ Thanh Thành đến Hoa Sơn...".

Chính xác là tui gần như ko còn tinh thần để cắn wái hay nhặt vàng nữa. Cũng ko có tâm trạng để ngắm dương liễu u buồn quanh bờ hồ Dương Châu, hay lặng nhìn ánh trăng Thanh Thành đang sầu não hờn dỗi sương khói. Tui vào game chỉ để ngồi thừ ra như 1 khúc gỗ mất khả năng di động, chỉ biết đi ra dòm rương, đi vào kiểm vàng để xem thử mình có bao nhiêu tiền của sau bao nhiu ngày dành dụm, ki cóp từng xu từng cắc. Thôi mà, mọi người đừng có phản ứng dữ dội sau những lời thực dạ của tui, rồi hét toáng lên: "Bà tham vàng cũng vừa vừa thôi bà. Trong tình cảnh chia tay biệt chân bối rối như thế, vậy mà còn tinh thần để dòm vàng ngó bạc sao?".

Hổng phải là tui mê vàng đến độ lú lẫn đâu, mà chẳng wa, tui ko còn tìm thấy niềm an ủi nào nữa, võ lâm lúc ấy gần như là trứng ngỗng to tướng đối với tui, vì vậy, đành gửi gắm tình yêu nỗi nhớ của mình vào mớ tài sản còm cõi, hầu gom góp chút ít sự hứng thú còn sót lại của mình đối với võ lâm. Trong lúc kiểm soát tài sản, bỗng ngó thấy chiếc kim tiêu băng sát nội công 130 điểm bị đóng meo đóng móc dày cả tấc. Sợ bị đám meo móc kia làm hoen rỉ bảo tiêu, tui vội vàng lôi kim tiêu ra thổi phù phù bụi bay tá lả, rồi nhân tiện tưới cả lít Vim Con Vịt tiệt trùng tẩy trắng để lau chà cho sạch sẽ, sáng loáng, xong xuôi đâu vào đó mới cất giọng ca ngân nga lên tận 9 tầng mây xanh: "Kim Tiêu cấp 9, băng sát nội công 130 điểm, ai cần xin vui lòng PMMM."

Cũng như mọi lần, thiên hạ nghe giọng rao của tui ngọt lọt đến xương nên cứ xúm nhau hỏi han, đến khi biết được đây là hàng xịn nên kén người dùng (nói thiên vị để nâng giá trị kim tiêu thía thôi, chứ thực sự là tại kim tiêu cà chớn, đòi thân pháp cao, băng sát lại nằm tận dòng 4, hèn chi ế chảy sắt ra là phải mừ), thì đều lản ra rồi bốc thành hơi nước mất tiêu.

Đang buồn đời chán người vì rao đến mòn cả mắt, gãy cả tay mà vẫn ko tống khứ cái kim tiêu wỉ wái đó đi được, bèn nhận được những dòng tin định mệnh sau:

Giang*VS*VoLam: "Kim tiêu giá bao nhiêu vậy?"

Vì bị dính phản đòn cận chiến nên ấn tượng wá mạnh bởi tên cà chớn này, tui bèn bù lu bù loa lên: "Aaa, có phải người là cái người hôm trước đòi mua kim tiêu của ta để làm bộ sưu tập vũ khí cà chớn kia ko?"

Giang*VS*VoLam: "Ủa? Còn nhớ à? Sao trí nhớ tốt thế?"

Tui bèn gầm lên vì giọng điệu mỉa mai kia: "Nhớ cái búa á! Chẳng qua char ngươi thấy ghê wá trời, với thái độ mua hàng ngông nghênh, dù ngươi hóa thành bụi phấn, ta cũng còn nhận ra mừ..."

Thực sự nói ko phải khoe chứ, ko hiểu sao tui ko mở miệng ra chí chóe thì thui, chứ khi tui đã dốc lòng muốn đốn gỗ thì chắc chắn gỗ tự động bị chặt ra từng khúc để rơi xuống hà (hic hic). Lại trong tâm trạng chán nản, mất tinh thần cày cấy nên tui càng dốc lòng vào khả năng biện luận, vào tài năng ăn nói xuất quỷ nhập thần của mình. Ko hiểu quỷ thần nào nhập vào, mà tự nhiên sau 1 tràng chiện trên trời xuống chiện thủy cung, tự nhiên Giang*VS*VoLam way ra gọi tui bằng cái tên cực kỳ xinh tươi và quyến rũ (ặc ặc): "Bà 8, công nhận nói chiện với bà 8 thú vị thật. Chúng ta kết làm hảo hữu nha 8".

Ơ, tên này láu ghê nhỉ? Ăn nhầm hột nhãn hay sao mà dám cả gan xỉa xói tui là bà 8 thía hỉ? Tui gầm lên... chấp thuận: "Ừ đó! Ta 8 như thế đó. Rồi sao hả? Chết chóc gì đến ngươi à? Ko hảo hữu hảo hảo gì hết há. Ko mua kim tiêu thì đi chỗ khác chơi đi. Thui hen, bai bái!"

Con gái đúng thiệt là con gái! Nhẹ dạ và dễ mềm lòng đến... phát sợ luôn. Sau khi nghe hắn líu lo 1 tràng nhức tai wá, tui đành ưng thuận cho hắn làm hảo hữu, để đêm hôm tắt lửa tối đèn, còn biết tìm người mà bám chứ? (hì hì)

Có lẽ, chính tên khó ưa này khiến tui có cảm giác võ lâm còn xíu dễ thương đối với mình. Hễ bất cứ lúc nào, bất cứ khi nào, tui vừa mò đầu vào game thì đều nhận được lời nhắn nhủ hết sức cà rỡn: "Ủa? 8 online rồi hở 8? Chờ 8 từ nãy giờ. Sao hôm nay online trễ thế 8?"

Hic, hắn là người đầu tiên nhắn những tin nhắn chờ đợi mỗi khi tui bò vào võ lâm. Mặc dù Takiem rất chiều tui nhưng gã thân làm bang chủ nên ko thể tự định đoạt thời gian và ko thể làm kẻ "chờ tui từng phút 1 để khi tui vừa thò đầu vào thì được hỏi han". Trước đó, tui từng đem nỗi uất ức này để tra khảo Takiem: "Sao mỗi khi ta vào game, ta luôn là người gọi ngươi, hiếm khi thấy ngươi gọi ta trước vậy?", để rồi luôn nhận lại câu trả lời đúng khuôn mẫu: "Nàng thông cảm cho ta đi mà, bang hội có nhiều việc để giải quyết, và danh sách hảo hữu của ta dài ơi là dài, nên không theo dõi kịp lúc nào nàng online. Đừng giận mà!".

Còn với hảo bằng hữu thì tui vẫn luôn là người gọi trước, vì hảo bằng hữu Hồng Thất Công và tui chưa từng nằm trong sách hảo hữu của nhau. Hí hí, cho đến giờ phút này, hảo bằng hữu vẫn chễm chệ trong danh sách Cừu Nhân của tui, cho nên chỉ mình tui biết khi nào hảo bằng hữu online, còn hảo bằng hữu thì mù tịt về thời gian tung hoành giang hồ của tui luôn.

Trong võ lâm đến thời điểm bấy giờ, thực sự tui chỉ wen biết có gã và hảo bằng hữu (NguyetThu thì ko tính vì nàng ấy chỉ vào Tung Sơn để cưỡi ngựa xem hoa chút xíu, chứ thân NguyetThu vẫn gửi gắm bên mảnh đất Hoàng Sơn khỉ ho gà gáy mừ), 2 người này đều ko phải là những người luôn gọi tui mỗi khi tui hí hửng ngang ngược giang hồ. Phải chờ đến khi Giang*VS*VoLam xuất hiện, tui mới được thỏa niềm vui được làm 1 kẻ có người chờ, có người đợi mình, đột nhiên thấy xung quanh mình có hào quang chóe chóe đẹp lạ lùng (hí hí).

Điểm ấn tượng đầu tiên của tui đối với Giang*VS*VoLam chỉ đơn giản là cử chỉ "luôn luôn là người đầu tiên hỏi thăm mỗi khi tui lủi thủi bước vào game". Đôi khi những hành động và cử chỉ mà chúng ta xem rằng quá nhỏ nhặt, quá bé xíu và ko đáng để tâm đến, lại chính là những dấu ấn in đậm mãi trong lòng người khác. Vì vậy, nếu chúng ta có khả năng thì ko nên bỏ phí bất kỳ cơ hội nào để "gây ấn tượng" cho đối phương. Những việc như thế, đâu phải quá khó khăn đối với chúng ta?

Đến ngày tui được level 50 và phải dấn thân vào cuộc chiến đẫm máu để được sư phụ Doãn Hàm Yên chấp thuận truyền dạy tuyệt chiêu Tuyết Ảnh giúp thân mình như gió thổi mây bay, lúc đến ko làm lay cơn gió, lúc đi ko khiến bụi phiền lòng. Nhưng... khổ 1 nỗi, cái thời VLTK cổ đại ấy, làm gì có cột chỉ tọa độ ngon lành như bản SHXT này? Tánh tui vốn hậu đậu ăn sâu bám rể vào trong máu luôn rồi, lại là chuyên gia lạc đường, mỗi khi bắt tui đến 1 tọa độ nào đó thì y như rằng... phải ngóng cổ chờ tui cả buổi mới hy vọng còn thấy bóng dáng tui. Hic hic, tui rất rất sợ và gần như bị ám ảnh bởi những công cuộc chinh phục các nhiệm vụ. Cứ bắt tui chạy đến tọa độ này, nhéo con wái 1 cái, rồi bò đến tọa độ kia cắn con wái 1 nhát... thực sự là ác mộng của đời tui. Còn nhớ cái hồi làm nhiệm vụ 40 của Thúy Yên, chính Takiem phải lẩn thẩn na theo tui sau đuôi, chỉ vẽ tận tình: "Nàng cứ theo sau ta, khi nào ta bảo đánh thì nàng đánh." Nay tui đã già thêm 10 cấp nhưng Takiem thì ko còn ở bên để "Nàng cứ theo sau ta...", hảo bằng hữu thì ko biết gió nhập hay bão thổi thía nào, tự dưng lại ko thấy vào game, khiến tui thiệt là nan giải, thèm Tuyết Ảnh đến nhỏ dãi mà ko cách chi đơn thân độc mã hoàn thành cho ngon lành thử thách được giao phó. 

Trong lúc tâm trí cuồng loạn đó, bỗng nghe giọng nói quen thuộc cất lên như 1 chiếc phao cứu tui trong lúc chìm ngập trong dòng nước lũ: "8 đó hả 8? Chờ 8 nãy giờ..." 

Vui mừng hớn hở, tui trở nên ú ớ: "Ê ê ê..."
Giang*VS*VoLam cũng lú theo tui luôn: "Chuyện gì vậy? Có gì thì nói, sao cứ ê ê ê ko vậy?"

Mỉm cười he he rất khoái chí, tui bèn tiếp lời: "Tại ta vui wá nên líu lời thui. Gặp được ngươi khiến ta mừng quá. Mau giúp ta làm nhiệm vụ 50 của Thúy Yên đi. Ta ko biết tìm tọa độ và ta đánh rất yếu. Mau giúp ta điiiiiiii... Ta đã lo xong thủ tục chạy wa chạy lại để bàn giao nhiệm vụ rồi, giờ Hư Viên phương trượng sai ta vào Thiên Tầm tháp để wái tìm tượng Quan Âm. Mau giúp ta điiiiiiii".

Giang*VS*VoLam: "Được rồi, được rồi, đợi ta trước cửa Thiên Tầm đi. Ta qua liền!"

Đang ngồi phủi mấy con muỗi vo ve ào ạt nhào đến quây quanh gây phiền nhiễu tui, bỗng tự nhiên thấy đám muỗi dạt ra 1 cách nhanh chóng, trước mặt tui ko hiểu từ đâu rơi xuống 1 quả tạ... ý nhầm... 1 hiệp khách đầu cột tóc đuôi ngựa, mình mang chiếc áo chẽn bó sát người, đang chễm chệ trên chú Chiếu Dạ sáng wắc, nhìn tui cười cười: "Mãi đến hôm nay mới được gặp mặt 8."

Tui nhìn Giang*VS*VoLam mà đơ cả mắt, wíu cả tay, phải wa mấy giây, tui mới lấy lại bình tĩnh: "Ờ ờ, mau giúp ta hoàn thành nhiệm vụ đi. Nhanh dùm đi, làm gì đứng im 1 chỗ thế rứa "

Mọi người có biết vì sao tui bị đứng phim khi lần đầu tiên hội diện Giang*VS*VoLam ko? Tía má ơi, đẹp giai đáo để, có chít con người ta ko chứ? Mọi người chắc ko wên cái vụ tui gửi cặp mắt đắm đuối ngắm nhìn 1 anh chàng mặc chiếc áo Đường Môn lúc tui và Takiem còn đang ngắm cảnh ở Hoa Sơn thời xa xưa í. Hôm đó tui mê mẩn đến độ hét toáng lên với Takiem: "Sao ngươi ko mặc chiếc áo kia cho đẹp? Đi chơi với ta mà mặc giáp như xông quân ra trận là thế nào?".

Chời ơi chời, sao tui sống nổi đây chời? Chùm tóc đuôi ngựa với chiếc áo chẽn đậm chất hiệp khách giang hồ kia cứ theo ám tui mãi, chốn võ lâm hiệp khí thía này, phải ăn mặc như thía mới ra hồn ra vía, chứ toàn mặc giáp như tướng lĩnh xông trận, trông trâu nước ko tả nổi...

Với chiếc chong chóng tre Bạo Vũ Lê Hoa Châm, Giang*VS*VoLam dẫn tui xoẹt tới xoẹt lui trong chớp mắt, ko tốn bao nhiêu giọt mồ hôi thì tui đã ngang nhiên được sư phụ Doãn Hàm Yên xoa xoa đầu rồi ngọt ngào: "Đệ tử thật xuất sắc, quả ko phụ tấm lòng dạy dỗ của ta. Nay ta truyền tuyệt chiêu Tuyết Ảnh, từ giờ trở đi, thiên hạ chỉ biết hít bụi sau lưng đệ tử... hì hì hì..."

Cảm tạ tấc lòng vị nghĩa của Giang*VS*VoLam, tui đã từ biệt với ánh mắt biết ơn vô ngần cùng lời chúc tụng ríu rít: "Cảm ơn ngươi nhìu nhìu nha. Chúc người ngày càng lên tay hơn, ngang dọc giang hồ sẽ khiến người người kinh hãi, wái wái kinh hồn..."

Sắp hết hạn chơi, vốn biết thân mình nghèo khó, làm sao dám mơ giấc mộng dùng tiền vạn để đổi KNB sống lay lắt qua ngày? Bèn định bụng mua card nạp cho chắc ăn, bỗng hảo bằng hữu Hồng Thất Công biết chiện, bèn líu lo: "Hảo bằng hữu hết tiền vạn rồi à?"

Tui bèn thiệt thà khai báo tình hình tài chính nghèo mạt rệp của mình: "Ta còn hơn 200 vạn nhờ những lần lục túi Takiem. Chứ ta đâu có khả năng tạo ra tiền của đâu, hic hic."

Hảo bằng hữu an ủi tui hết sức nhiệt thành: "Hơn 200 vạn thì dư sức mua KNB nạp mừ, hảo bằng hữu ko nên phí tiền bạc như thế, nên sử dụng tiền vạn cho đỡ hao tài tốn của."Sau 1 hồi tiếp nhận những lời thánh kinh của hảo bằng hữu, tui bèn vơ wét tiền của trong rương đem ra phơi nắng, quyết tâm mua KNB bằng tiền vạn để ko mang tiếng: "Ham mê võ lâm đến độ nướng tiền ko xót tay!"

Thía là âm thanh ngọt ngào của tui lại lanh lảnh khắp tần số thế giới: "Cần mua KNB, ai bán xin vui lòng PMMM!!!"

Có khá nhiều thương gia nhào đến đòi bán, giá cả thì trên trời dưới đất đều có đủ. Đa phần đều chọn giá 190 vạn làm chuẩn. Tui đang cố kì kèo để bớt được lượng nào đỡ nhẹ túi lượng ấy. Thì thánh thần thiên địa ơi, cứ như trời phật chứng giám cho lòng xót của tiếc vàng của tui hay sao ấy. Tự dưng có tên nhà buôn đòi bán KNB chỉ với giá 180 vạn. Nghĩa là nếu tui mua của tên nhà buôn này thì tui sẽ tiết kiệm được 10 vạn. Mọi người biết ko, đến 10 vạn lận đó. Bớt được 1 lượng, tui còn cười cả ngày vì mừng, huống hồ đến 10 vạn?

Tui bèn hí hửng giao kèo buôn bán: "Tui sẽ mua KNB của bạn. Bạn đang đứng ở thành nào thế?"

Tên Nhà Buôn: "Bạn đến Hoành Sơn phái giao dịch đi!"

Vừa nghe đến cái tên lạ lùng này, tui bèn vò tai 1 hồi vẫn ko biết đây là nơi khỉ ho gà gáy nào? Vùng đất này tọa lạc ở góc hẻm nào nhỉ? Mình chưa từng nghe ai nói đến, cũng như chưa từng in dấu đến nơi đó, dzậy sao biết đường mà mò đến hở trời?

Tui cố nài: "Mình ko biết Hoành Sơn phái ở đâu cả nên mình ko biết đường đi. Bạn về thành mà giao dịch đi."

Tên nhà buôn: "Mình đang giao dịch với nhiều người ở Hoành Sơn phái lắm, nên mình ko thể về thành được. Bạn thông cảm đến đây dùm đi. Bạn chỉ cần đến Nam Nhạc trấn rồi mở bản đồ lên sẽ thấy Hoành Sơnphái liền hà."

Vốn tánh thật thà, gan dạ, dũng cảm cùng lòng tham 10 vạn đã khiến cái đầu chứa toàn trứng gà của tui mù càng thêm mịt. Tui cố hết sức để bò đến Nam Nhạc trấn, cố hết sức để lần ra Hoành Sơn phái nằm hốc hẻm nào và tìm gặp Tên Nhà Buôn nghĩa hiệp bán KNB rẻ đến 10 vạn kia.

Từ ngày gia nhập giang hồ, tui bị lừa cũng ko ít, nên luôn để tinh thần cảnh giác cao độ, đầu tiên là xét nét Tên Nhà Buôn hào hiệp kia, ngó thấy hắn chỉ là 1 char yếu xíu, trên đầu còn buộc khăn trắng (bằng chứng hùng hồn cho những cậu bé, cô bé mới chập chững vào võ lâm, vô môn vô phái), tui tự nhủ lòng: "Mình dù sao cũng 5x rùi, nếu có gì ko ổn xảy ra thì chẳng lẽ mình lại đánh ko lại 1 thằng nhóc vô môn vô phái kia ư? ". Với ý nghĩ ấy, tui càng tự tin thêm, bước chân càng thêm vững, tui hí hửng thúc: "Giao dịch nhanh đi bạn!"

Tên Nhà Buôn hết sức lịch thiệp: "Ừ, bạn vào đây giao dịch nè!"

Tui giao đủ 180 vạn và ngó thấy đối phương cũng đặt KNB vào bản giao dịch hẳn hoi. Định bụng phen này mua rẻ được 10 vạn, đang sướng run người, bỗng dưng... bản giao dịch tự tắt phụt, tui trố mắt nai ngạc nhiên: "Sao tự nhiên ko giao dịch cho xong đi?"

Tên Nhà Buôn cười gượng: "Lag quá bạn ơi! Bạn chờ mình 1 chút. À, bạn vào đây giao dịch đi, ở trong này rộng rãi nè."

Tò mò, ko hiểu tên nhóc ấy dở trò gì, tui cố xem thử trong hồ lô ấy bán loại thuốc nào. Đang hào hứng type từng con số 0 để làm tròn 180 vạn thì tự dưng bản giao dịch lại 1 lần nữa biến mất, tui bỗng thấy dưới chân mình có 1 bãi vàng to đùng, Tên Nhà Buôn nhào đến nhặt lấy nhặt để, còn trên đầu tui lại hiện lên dòng chữ ma quỷ: "Bạn đã bị trọng thương... Xin vui lòng về thành dưỡng sức..."

Đến khi về thành mở rương khám nghiệm thì phát hiện mình rơi 90 vạn cùng 1 vài đồng bạc lẻ dự định để dành đi Xa Phu. Nỗi uất hận khiến tui lu mờ cả lý trí, vội mở danh sách Cừu Nhân thì thấy trống trơn. Cả hảo hữu, cừu nhân cừu nhiếc gì cũng đều bốc khói hết. Đó là chiện thường ngày trong thiên hạ mừ. Hôm nào mà chẳng dính mấy vụ lag đến mất danh sách hảo hữu, cừu nhân? Giận điên người, tui PM liền tay: "Sao ngươi dám giết ta hả? Ngươi buôn bán cà chớn thế à? Mau trả 90 vạn lại cho ta. Đồ xấu xaaaaa..."

Dĩ nhiên là hắn cố tình im rù bà rù, nhưng với tài năng la ó nghiêng trời lệch đất, hắn ko thể nào tiếp tục im ru được, đành trả treo: "Ai biểu bạn muốn lừa tui chi? Tui bán 180 vạn mà bạn chỉ giao có 18 vạn..."

Trời ơi, làm sao con chịu được sự vu khống trắng trợn này đây trời? Trong khi con đang cộc cạch type từng con số 0 thì hắn lại dám kết tội con "lừa đảo". Mèn đét ơi, con vừa bị hại lại vừa bị vu khống là kẻ lừa gạt, làm sao con nuốt trôi nỗi oan ức này. Tức giận đến run người, tui càng cố tranh luận thiệt hơn với hắn, nhưng chắc hắn nhức đầu wá nên bịt tai bịt mỏ lại, ko thấy ơi hỡi gì nữa.

Tức ơi là tức, tui bèn bù lu bù loa với hảo bằng hữu, sau khi nghe tui trình bày thiệt hơn phải trái, hảo bằng hữu bảo tui nên đưa Tên Nhà Buôn vào Sổ Đen rồi sau này tính tiếp. Thía là cái tên gồm 1 hàng kí tự lập lại DFDFDFDFDF chễm chệ trong Sổ Đen. Khi đó, tui vô cùng thắc mắc, ko hiểu sao cái tên nick trắng đó lại mạnh dã man, đánh tui cái kiểu gì mà bụp 1 phát, máu tui tuột nhanh hơn bị ma cà rồng hút, chưa kịp trở tay thì lăn đùng ra đất. Hay VLTK lúc đó bị lag nên mới xảy ra tình trạng kì cục như thế?

Chương 25: Phù Dung tương ngộ - Hiệp nữ vọng nhân

Ôm nỗi thắc mắc to bằng cái đình trong lòng, vì nghĩ hoài cũng ko hiểu, sao nhóc DFDFDFDF gì gì đó mạnh dzã man luôn, xài cái chiêu chi mà oánh mình 1 phát thì hồn mình đã du địa phủ? Ấm ức lắm chứ, nhóc đó đầu trắng rõ ràng, sao có thể mạnh hơn nhỏ Thúy Yên 5x như mình nhỉ? Quả là “nỗi lòng biết ngỏ cùng ai”, nghĩ đến mòn tóc mà cũng ko rút ra được nguyên do là vì đâu, tui bèn tọ mọ, kêu gào nỗi thê thảm thiết của mình trên diễn đàn maihoatrang mà mình vẫn ngày đến đêm ghé.

Công nhận thế gian này “Thạch Sanh thì ít, Lý Thông thì nhiều”, đáp trả tấm lòng thê thảm thiết của tui, 1 tên Lý Thông nhào ra tán rằng: “Chắc tại Lữ Du thường ngày tạo nhiều nghiệp chướng nên vừa lên Hoành Sơn phái đã bị chim bồ câu bay ra mổ chết”. 

Nghe hắn trả treo như thía khiến tui tức cành hông luôn á? Tui cả đời trót mang nợ hiệp nữ, muốn gieo ác lắm chứ, mà gieo mầm ác nào thì mầm đó vì khí trời biến đổi hay vì điều kiện khắc nghiệt gì gì đó, tự dưng chết weo, ko chịu nẩy mầm thành cây ác dùm tui gì hết hà, hic hic (nhìu khi tui bị đồ sát nhiều wá, ức ơi là ức, thía là tui bèn bật đồ sát truy tìm địch thủ, khốn nỗi, muốn giết người mà giết hoài ko được, đã thế còn bị kẻ thù way cho vài phát khiến mặt mày tím tái, xỉu lên xỉu xuống, không biết bao nhiêu bận mà kể, ấy gọi là “muốn gieo mầm, mầm lại héo weo”). Mọi người thấy rồi đó, tui vốn bản tánh nghĩa khí đầy mình (chỉ có xíu tật xấu là hơi tham vàng 1 chút thui hà), đôi tay này cả đời chưa vấy máu, lại hay cười hay 8, mang biết bao niềm vui bé có, lớn có đến những người xung quanh. Tính đi tính lại, công đức tích tụ bao nhiêu năm trời đủ xây lâu đài (trên cát) ấy chứ. Vậy mà tự dưng bị gán tội “tạo nghiệp chướng”, bị phán danh độc ác rùi bị trời phạt!

Mà thôi, ai đâu rảnh rỗi tranh thiệt hơn với mấy kẻ không biết phải trái thị phi, chỉ giỏi trò thọc gậy bánh xe như thía. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nhờ kẻ ko ra gì đó, tui được biết nguyên nhân sâu sa của việc “đột tử” ấy. Thì ra, trên Hoành Sơn phái có mấy con chim mỏ sắt lông vàng, với cái mỏ sắt được rèn từ thép nguyên chất, chỉ cần bị mổ 1 cái thì coi như… thiên lôi cũng rồi đời, huống hồ 1 đứa con gái liễu yếu tay mềm như tui?

Hóa ra, mình không phải bị nhóc đầu trắng đồ sát mà do chính con wái điểu mỏ sắt mổ chết. Nhưng tính dài tính ngắn thì tội lỗi tày đình cũng do thằng nhóc đó gây ra. Nếu nó ko tham vàng, ko cố tình lừa tui lên đó để bị chim mổ thì làm sao tui chuốc lấy tình cảnh bi thương này? Đúng là đồ… cướp cạn, thật là xấu xa vô tội vạ. Võ lâm này đáng sợ wá, lừa đảo, cướp giật, dối trên gạt dưới, cái chi chi cũng có… Sợ wá, sợ ơi là sợ… Giang hồ hiểm ác, giang hồ thật hiểm ác…

Thằng nhóc này cà chớn wá, tui phải tìm cách trị tội thiệt đích đáng để nó phải nếm mùi “gieo nhân nào gặt wả nấy”, đầu vừa nghĩ như thế, tay tui đã tò tò lật Sổ Đen ra truy. Tía má ơi, sao ko thấy ai trong này hết dzậy chời? Rõ ràng ko phải bị lag, hảo hữu, cừu nhân vẫn còn rành rành, chỉ duy nhất cái Sổ Đen thì trống trơn trống trọi. Hôm trước tui đã cho nhóc đó vào Sổ Đen cơ mà lị, sao tự dưng hôm nay ko thấy vậy ta? Lại trò wỉ gì nữa đây vậy chờiiii?

Hic hic, thía là, từ ngày đó, tui hổng thể nào truy ra tên nhóc đầu trắng từng âm mưu “giết người cướp của” nữa, chỉ còn nhớ mang máng, char của nhóc là sự lập lại của 2 kí tự DFDFDFDF, chuỗi kí tự đó cụ thể dài ngắn ra sao thì tui ko tài nào nhớ rõ. Thôi thì, oán cừu này đành thả gió bay đi, chứ biết làm sao được hỡi trời?

Mặt mày chù ụ vì mối hận của mình không biết phải rửa trôi bằng cách nào thì đột nhiên nghe tiếng lảnh lót của Giang*VS*VoLam rủ rê đi… lụm tiền. Vốn biết bản chất tui tham vàng hơn mạng sống (thời kỳ oanh liệt nhào vào miệng wái để lôi vàng ra, bà con cô bác đều hiểu rõ mừ, chiện xấu hổ thế này, ko muốn nhắc lại nữa đâu, hì hì), nên Giang đánh ngay vào điểm yếu rất người của tui, dùng vàng làm con mồi cực béo bở để mê hoặc đứa con gái đáng thương này.

Hẹn hò đợi chờ nhau tại cửa động Phù Dung nằm kế bên Giang Tân thôn, tui ì ạch, ò è cỡi chiến mã Hắc Liệt cấp 20, từng bước 1 chậm rãi và từ tốn (thực sự là muốn nhanh cũng ko được, bản chất của ngựa rùa làm sao đòi phi nước đại sánh với gió thổi mây trôi được chứ?) đến điểm hẹn. Giang lù lù xuất hiện trông bộ dạng… bảnh dzã man, bảnh tàn độc, bảnh vô nhân đạo luôn (chời ơi, ngày ngày bắt tui đối diện với chàng đẹp giai thía này, làm sao tim tui đập đúng nhịp, làm sao máu tui chảy đúng đường cho đượccccc).

Thói đòi mọi sự việc đều có giá của nó. Chẳng hạn cái việc ham vàng của tui bị đánh đổi bằng những lần gục mặt vào rương chứa đồ đến nổi mòn cả rương (may mà rương mòn chứ ko phải mặt tui mòn, công nhận võ lâm xài hàng dỏm dzã man, hổng hiểu rương chứa đồ được đúc bằng chất liệu gì mà dễ mòn wá dzậy ta?).

Hình như thói tốt này đã ăn vào máu rùi hay sao ấy. Dẫu có bị dập mặt, mòn rương bao nhiêu lần đi nữa, tui vẫn ko chút sợ hãi, vẫn đường hoàng và hiên ngang xông vào miệng wái lôi vàng ra cho bằng được mới chịu. Chính vì thế, Giang cứ phải rồng rắn dẫn cả 1 tổ đội ra cửa Phù Dung đợi tui hoài hoài. Thực tình, hổng phải tui cố tình gây khó dễ, bắt cả cái đoàn rồng rắn đó phải nghỉ tay nghỉ chân mà lon ton chạy ra cắm trại tại cửa động đợi tui mần chi cho mang tiếng ác nhơn thất đức. Chỉ vì... Giang đã nhiều lần thử giảng cho tui hiểu rằng Giang đang ở tọa độ xyz và cắm cộc chờ tui ở đó. Nhưng đáp lại những lần chỉ vẽ tận tình ấy là sự dài cả cổ vì chờ đợi của Giang và sự hoảng hốt thất kinh của tui khi 1 mình lạc lõng giữa bày wái. Riết rùi Giang bị buộc phải hiểu "thà cắn răng chạy ra cửa động đợi bà 8 này 1 xíu, còn hơn phải làm hươu cao cổ nếu đứng đợi bả lò mò tìm được mình." 

Trong những lần đợi chờ ấy, rảnh wá hay sao mà tự dưng Giang nghiệm ra 1 chân lý sáng ngời ngời, rùi rầm rì với tui rằng: "8 à! 8 chạy chậm rì chỉ vì 8 cỡi con ngựa 2x chậm như rùa này. Sao 8 ko cỡi ngựa 50 cho phù hợp với 8?"Hiểu rõ rằng tên Đường Môn này đang mang kính lúp ra săm soi mình, tui vẫn thản thiên đáp trả: "Chạy chậm kệ ta. Ta thích con ngựa này nên ta cỡi. Thế thôi!"

Chắc cách trả lời của tui hay ho lắm hay sao á, tự dưng Giang cười cười: "8 tiếc tiền nên ko muốn mua ngựa phải ko? Ko sao đâu, coi như Giang tặng 8 con ngựa 50 nghen."

Wớ chời đất wỉ thân thiên địa nhân ơi, tên Đường Môn này nghĩ rằng tui kẹo kéo và bủn xỉn đến độ ko nhả ra được mấy vạn để tậu cho mình 1 con ngựa nên hồn ư? Hơi bừng bực trong lòng rùi, nhưng nghĩ dù sao hắn cũng có lòng tốt muốn tặng ngựa, chẳng lẽ mình lại nổi trận thiên đình thì ko phải tí nào, thế là tui bèn cố gắng xuống giọng và giải thích 1 cách dịu dàng nhất: "Hổng phải là ta ko đủ tiền mua ngựa, chẳng wa con Hắc Liệt Mã này theo chân ta từ khi ta biết cỡi ngựa đến bây giờ. Chủ tớ ta ko tình thì cũng có nghĩa, cũng quyến luyến nhau lắm. Thà là wần áo, giầy dép thì mình có thể bỏ cũ đổi mới được vì chúng ko cảm xúc, chứ ngựa thì biết nháy mắt, biết quẩy đuôi, trông nó sống động và cũng có tình cảm lắm. Chính vì vậy, ta ko nỡ bỏ nó thui..."

Nghe tui hót líu lo 1 tràng lí luận bắp nổ, chắc Giang nghe nhức đầu đến wíu tay hay sao á. Mà ko chừng chỉ có tui "nhạy cảm" mới nghĩ thía thui, chứ rõ ràng thấy Giang càng cười to hơn, nghe có vẻ sảng khoái lắm: "Ha ha, thôi đi 8 ơi, đây chỉ là game, 8 sống thực 1 chút đi. Tất cả chỉ là trò chơi thôi. 8 đừng có mơ mộng quá!!!"

Tui nhìn nhìn Giang kèm nụ cười buồn thăm thẳm, lẳng lặng nhấp Thổ Địa Phù bay về thành cái vèo trong sự ngỡ ngàng 1 cách kinh dị của Giang.

Chắc Giang tưởng tui phù về thành để bán... ve chai nên vội thể hiện sự quan tâm: "8 đi đâu vậy 8?"
Tui trả lời nhát gừng: "Con người mơ mộng như ta ko đủ khả năng để kết bạn với 1 người sống thực như ngươi. Vì vậy, tốt hơn hết ko làm phiền ngươi chi nữa. Thế thôi!". Trời ạ, da mặt tui nổi tiếng là mỏng hơn bánh tráng, chỉ đụng chiện có xíu xiu, tui đã thấy nhột lắm lắm rùi, huống hồ bị Giang ném nguyên 1 wả tạ "mơ mộng, sống ảo" vào chính diện, làm sao da mặt tui đủ dày mà cười hì hì xem như ko có gì cho được? Chính vì lẽ ấy, tui đành chọn cách "lý tưởng cách biệt thì tốt hơn ko nên song hành cùng 1 đường."

Tưởng đâu bị tui "ngăn sông cách chợ" 1 cách rành mạch như thế, Giang sẽ biết đường mà lui sớm để tránh hậu hoạn về sau. Ai ngờ Giang càng cố công nài nỉ: "Ý của ta ko phải như thế. 8 đừng giận ta mà 8. Hay là thế này, nếu 8 thích con ngựa đang cỡi thì 8 hãy cứ giữ nó, tốt nhất là cất trong rương, còn bây giờ ta tặng 8 con ngựa 5x cho 8 cỡi, khi nào 8 nhớ Hắc Liệt Mã thì lại cỡi tiếp. 8 thấy như thế được ko nè?"

Nghe Giang nói có vẻ cũng bùi bùi tai, tự dưng được thêm con ngựa, lại ko bị ép phải bỏ chú Hắc Liệt Mã, coi bộ vụ làm ăn này, mình chỉ có lời, ứ có lỗ, dại gì lắc đầu từ chối? Rốt cuộc, tui được tặng chú ngựa trắng như tuyết với tên gọi Đại Uyển Bạch Mã 50. Thế là đành giọt ngắn giọt dài mời Hắc Liệt Mã vào chuồng thực hiện chương trình "bảo tồn động vật già cỗi".

Bầu bạn cùng nhau chả được bao lâu thì Giang*VS*VoLam muối mặt đi... cầu hồn, í nhầm, cầu hôn tui. Ờ, nghĩ cũng lạ nhỉ? Tui ko phải Nga My siêu buff, cưới tui chẳng có tí lợi nào, ko lợi mana, cũng chẳng lợi máu. Tui cũng ko phải là 1 hiệp nữ hùng mạnh, có thể 1 mình 1 cõi, để người ta vì 1 lý do nào đó cần đến sự giúp sức của mình để xưng hùng xưng bá với thế nhân. Tui càng ko phải là phú hộ giàu sang phú wí, tiền bạc rủng rỉnh, cưới tui rùi cũng chả được xu teng nào nếu ko nói ngược lại là bị tui đào mỏ cho cạn kiệt kim ngân châu báu luôn. Ấy vậy mà, nghĩ đi nghĩ lại thấy mình cũng có giá ghê nhỉ? Vì đâu nhỉ?

Trước lời cầu hôn của Giang, tui bèn trả lời bằng 1 câu hỏi: "Tại sao lại cầu hôn ta? Cho biết lý do cái coi nào."

Giang phản ứng hết sức... thường tình, mặt mày đó tía như bị ớt bột xát lên mặt: "Nói chiện với 8 khiến ta thấy vui vui. Từ ngày chơi võ lâm đến giờ, ta chỉ biết có 2 việc làm duy nhất: săn boss và đi Tống Kim. Mặc dù hảo hữu của ta rất nhiều nhưng ta lại ko thể nói chiện 1 cách thoải mái và vui vẻ. Nhưng từ ngày gặp 8 khiến ta cảm nhận, mình chơi võ lâm còn thêm 1 niềm vui, đó là được nói chiện với 8."

Lý do đưa ra nghe có vẻ hay ghê nhỉ? Ờ, có 1 người chờ mình, đợi mình, cảm thấy mình có thể đem niềm vui đến cho người ta, với thân phận 1 đứa con gái như tui thì còn cầu mong gì hơn? Thế nhưng... bước chân của tui ko còn nhẹ nhàng, cái gật đầu cũng ko còn thanh thản, chính vì vậy, tui nhìn Giang rồi tỏ bày thiệt hơn: "Hiện giờ ta ko thể thành hôn với ngươi được. Ta đang chờ 1 người và dù ta với người ấy đã đến Nguyệt Lão làm thủ tục mỗi đứa đi mỗi hướng, nhưng ta vẫn hy vọng sẽ có ngày ngói vỡ lại lành. Nếu như... nếu như ngói mãi vỡ, ko thể hàn gắn lại được, đến lúc đó, ta mới có thể nghĩ đến lời đề nghị của ngươi. Ngươi có thể cho ta thời gian hoặx... tùy nghi."

Không hiểu trong lòng Giang lúc đó bị cái wái wỉ gì ám ảnh hay ko, tự nhiên thấy Giang hiền dzã man: "Uh, ta hiểu 8 mà. Ta sẽ chờ!"

Và thế là, 1 Đường Môn 1 Thúy Yên cứ song hành khắp động Phù Dung dẫu là ngày nắng hay đêm mưa cũng ko đổi. Để rồi 1 ngày kia, tui nói với Giang rằng: "Sorry, gã gọi ta lên Hoa Sơn nói chiện. Hôm nay ta ko đi luyện cùng ngươi được. Sorry nhé, ta đi đây."

Có lẽ Giang hiểu rõ, ko thể nào ngăn cản bước chân nàng hiệp nữ vô tình này, nên chỉ đành cười buồn kèm theo lời chúc: "Chúc 8 sẽ làm được điều 8 thích!"

Chẳng hiểu nơi Hoa Sơn kia có gì đang chờ đợi? Là thiên đàng hay địa ngục? Mật ngọt hay đắng cay? Quả thực, cuộc đời ko ai có thể đoán trước được tương lai, nên đành phó mặc cho lão tặc thiên định đoạt vậy!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau