VÕ LÂM TRUYỀN KỲ - ĐƠN THUẦN CHỈ LÀ TRÒ CHƠI?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Võ lâm truyền kỳ - đơn thuần chỉ là trò chơi? - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Bạch Vân biến cố - Kinh hồn bạt vía

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Sau cuộc tử thủ Biện Kinh thì mọi việc diễn ra hằng ngày vẫn ko có gì thay đổi giữa tui và Gã. Chúng tui vẫn đến Xi Vưu nói nói cười cười cùng bọn quái. Hôm ấy còn có sự hiện diện cực kỳ chói sáng của nàng NguyetThu. Suốt buổi, nàng ta cứ chí chóe về việc "mua được 1 bảo vật với giá cực kỳ hời". 

Tui phải lao tâm khổ nhọc mới ép cung NguyetThu, buộc nàng ta phải kể lể tường tận về sự tích "mua hời" kia để tui còn học hỏi kinh nghiệm "chợ trời", sau này còn biết đường "xây dựng sự nghiệp từ 2 bàn tay trắng" nữa chứ. Nhìn vẻ mặt sảng khoái đầy mãn nguyện của NguyetThu thì tui hiểu rõ, ắt hẳn nàng ta vừa lụm được 1 hố vàng, cho nên mới có nụ cười tươi roi rói, ko héo úa chút nào thế này. 

Nàng ta cứ bi bô với tui rằng: "Ta qua Tung Sơn này gặp hên nàng ạ! Kim Tiêu có băng sát nội công 130 điểm mà bên này chỉ bán có 50 vạn. Ở bên Hoàng Sơn, ta tìm mòn mỏi cũng chả thấy. Không ngờ Tung Sơn, giá cả lại rẻ mạt thế này..." 

Thực ra... tui chả hiểu nổi nàng ta đang nói gì cả, hic. Với 1 đứa lơ tơ mơ gà mờ về chiện võ lâm như tui, thì những cái gọi là sát thương vật lý, băng sát nội công, tốc độ xuất chiêu... đều là 1 vùng trời bí ẩn mà có lẽ sẽ ở thì tương lai xa lơ xa lắc, tui mới khám phá nổi. Nhưng nhìn dáng điệu vui cười hớn hở của NguyetThu, tui buộc phải tin rằng: "Nàng ấy thực sự đã lụm được bảo vật với giá... mua như cho". 

Tui bèn nằng nặc năn nỉ NguyetThu cho ngó thử món bảo vật đó mặt mũi ra làm sao, mà lại dám ngốn hết 50 vạn 1 cách ngọt ngào đầy vẻ tự nguyện của NguyetThu như thế? Khi nàng ta giơ ra cho ngó, thì tui bỗng nộ khí xung thiên, la hét 1 trận đầy lòng căm phẫn vì xót của: "Trời ơi là trời, đất ơi là đất, ta tưởng nàng mua cái gì hay ho, ai dè lại mua nhầm đồ dỏm. Cái Kim Tiêu bé xíu xiu thế này, đem quăng shop cũng chỉ được 25 lượng. Úi giời ơi, 50 vạn ta trao cho nàng làm của hồi môn, ai dè nàng ko biết giữ gìn, lại đi mua cái đồ ôn dịch này. Hu hu, sao nàng ko biết thương vàng xót ngọc gì hết vậy..." 

Nghe tui bù lu bù loa 1 trận la hét mất đầu mất đuôi, NguyetThu chỉ biết đứng giậm chân thình thịch, rồi lý giải: "Nàng coi cái dòng băng sát nội công đi, quí lắm đó..." 

Mặc nàng ta bảo coi cái này coi cái nọ, giờ đây trong mắt tui chỉ thấy 50 vạn cất cánh ra đi về miền viễn xứ, ứ chịu quay về lại, càng nghĩ càng xót, tui lại càng la hét ghê hơn. Gã ngồi quan sát cảnh tưởng 2 bà 8 chí chóe "dằn vặt" lẫn nhau, bèn động lòng trắc ẩn: "Thôi nào, mau đưa cho ta coi, xem thử có phải đồ xịn ko nào?" 

Với cặp mắt... ti hí, sau khi liếc wa liếc lại 1 hồi, gã phán: "NguyetThu mua nhầm đồ dỏm rồi. Cái này làm sao có giá đến 50 vạn." 

Nghe gã cũng đồng quan điểm như mình, đúng là "chí bự gặp nhau" (hì hì), càng củng cố niềm đau xót của, tui càng nhìn NguyetThu bằng những cái lắc đầu ngao ngán. NguyetThu nghe gã định giá 1 cách điêu luyện như thế thì càng nổi khùng lên. Nàng ta xỉa xói gã, kết tội gã ko có mắt xem hàng, ko có tay sờ hàng, ko có mũi ngửi hàng... Và chắc là gã bị NguyetThu dằn vặt ghê gớm wá nên vội cứu chữa: "Để ta hỏi người khác định giá dùm món hàng này, chờ ta 1 chút". 

Chả hiểu gã hỏi ai, chỉ biết 1 lúc sau, gã way lại nhìn NguyetThu bằng đôi mắt long lanh, ướt át: "Công nhận NguyetThu có mắt nhìn hàng ghê. Món này có giá lắm, phải trên 1000 vạn chứ chẳng chơi." 

Nghe tin giàu sang phú quí trước mắt, tui nghe như kinh động cả thánh thần thiên địa: "Á á á, mau giao cho ta, để ta đi bán kiếm 1000 vạn làm giàu. Đưa đây, đưa đây..." 

Còn NguyetThu cứ kênh kênh 1 cách... đáng ghét, lườm lườm tui & gã: "Đó, thấy chưa? Ko còn trách ta ko biết nhìn hàng nữa chứ. Trả Kim Tiêu lại cho ta mau..." 

Cuộc tranh giành đang đến hồi gây cấn thì bỗng... chả thấy bóng dáng NguyetThu đâu nữa cả. Nàng ta cứ như 1 cơn gió tự nhiên thổi xẹt wá 1 cái rồi... biến mất tiêu mất tích... 

Mãi sau này, tui mới nghe nàng ta khóc lóc rằng: "Hic, hôm đó bỗng dưng ta bị rớt mạng, vào hoài ko được, hic hic". 

Và dĩ nhiên, gã chẳng thể nào ko trao Kim Tiêu cho tui (dám nuốt ko của tui sao? Có mà nằm mơ á, hì hì). Thế là từ ấy, tui ôm chiếc Kim Tiêu cấp 9, băng sát nội công 130 điểm trong lòng như ôm cả 1 mớ rắc rối dở khóc dở cười do chiếc Kim Tiêu khó ưa ấy mang lại (rồi sẽ đến lúc, những sự kiện hay ho xung quanh chiếc Kim Tiêu được bật mí, mọi người đừng sốt ruột nghen, vài bữa sẽ 8 đến chiện Kim Tiêu thui mừ). 

Tui đi theo gã chưa kịp nóng chân Hắc Liệt Mã thì gã bỗng trầm lặng, nhìn tui một cách lơ là rồi nói năng 1 cách... nấc cục: "Hôm nay ta mệt lắm! Ta phải về đây. Ko luyện nữa đâu. Nàng cũng về đi..." 

Nghe gã nói mà cứ ngỡ kẻ lạ lùng nào đó cất tiếng ấy chứ, làm sao có chiện thế này được? Hôm nay chưa luyện công được bao nhiêu, cũng chưa đi ngắm cảnh, sao tự nhiên lại than mệt rồi đòi về? 

Tui há hốc mồm nhìn gã: "Mệt ư? Có chiện gì vậy?" 

Gã nhìn tui rầu rầu: "Cũng ko có chiện gì đâu. Chẳng qua vừa cãi nhau với 1 người bạn, nên cảm thấy mệt, ko muốn chơi nữa thôi." 

Lòng tự ái nổi sóng cuồn cuộn trong lòng tui: "Thế ngươi cứ về đi. Bái bai!" 

Miệng thì nói, còn tay thì Thổ Địa Phù về thành trong chớp mắt. Giữa Phượng Tường xô bồ náo nhiệt, tui cứ ngồi thừ ra, đến khi tin chắc rằng gã đã rời VLTK, tui mới lẩn thẩn lơ ngơ nhìn từng dòng người xuôi ngược.Đến với Tung Sơn, tui chẳng quen biết ai ngoài gã, trong danh sách hảo hữu cũng chỉ có gã cùng NguyetThu & nhusuongnhutuyet mà tui đã dụ dỗ trên diễn đàn maihoatrang vào Tung Sơn vui đùa cùng tui cho vui cửa vui nhà. Giờ... cả 3 ko ai online cả, điều đó có nghĩa là tui đang lẻ loi, lạc lõng 1 mình 1 bóng giữa nơi võ lâm rộng lớn này.

Để chấm dứt cảm giác lạc lõng kia, tui quyết định bò lên Bạch Vân động oánh wái 1 trận khí thế, rửa sạch mối thù bọn wái Bạch Vân đã rượt tui chạy té khói, tim đập chân run lúc ở Thái Sơn. Hiện giờ, tui cũng 3x rồi, đủ tiêu chuẩn để đập bọn wái Bạch Vân nhừ tử... Với suy nghĩ tươi sáng đầy tin tưởng như thế, tui đã lần bước mò lên động Bạch Vân làm 1 trận oanh oanh liệt liệt.

Cuộc quá bộ đến Bạch Vân lần này coi bộ có vẻ khí thế hừng hực, hoành tráng lắm lắm. Mặc dù cũng bị wái cắn trọng thương mấy lần, nhưng tui cũng đánh bọn wái rát mặt rát mày, chết lên chết xuống dưới bàn tay kiêu sa của cô hiệp nữ đầy lòng căm thù wái (hí hí). Đang say sưa trong chiến thắng vinh quang, rửa sạch mối nhục bị wái Bạch Vân làm cho điêu đứng tâm can lúc còn bên Thái Sơn, bỗng thấy mình đen thui thùi lùi, chưa kịp bơm máu cấp cứu thì hồn đã du miền địa phủ.

Hic, hóa ra... hóa ra, trong lúc mê say đánh wái, tui đã bị Ngũ Độc phóng độc lúc nào ko hay, đến khi thấy mình đen thui thì... hỡi ơi, với 1 đứa hậu đậu, chậm tay chậm chân như tui thì... bấm Thổ Địa Phù 1 cách nhanh chóng cũng là điều... khó khăn. Và kể từ ngày ấy... cứ hễ tui tự luyện công 1 mình thì lúc nào cũng lăn đùng ra chết vì trúng độc. Và cũng kể từ những chuyện như thế, đã hun đúc trong lòng 1 mối thù bất cộng đáy thiên, thù sâu tợ biển đối với Ngũ Độc giáo... 

Lần đầu tiên tui đến với Tung Sơn trong bộ dạng của Săn_Bán - 1 giáo chúng Ngũ Độc. Lúc ấy, tui ko ưa Săn_Bán mà lại chuyển sang chơi Thúy Yên, chả phải vì tui ghét Ngũ Độc (ko chừng còn thích mê thích mệt vì khả năng dụng độc ấy chứ) mà chỉ vì tui ghét cái char Săn_Bán (tên gì đâu mà vô duyên wá trời wá đất luôn). Nhưng kể từ khi tui bị Ngũ Độc mần thịt thì trong lòng tui, kẻ ác nhất thiên hạ chính thị là Ngũ Độc giáo.

Nếu tui huênh hoang, khoác lác, nhìu chiện, khó ưa thì bị người ta ghét, người ta đập chết cũng là điều dễ hiểu. Còn đằng này, tui cực kỳ "biết thân biết phận", chỉ lầm lũi gom quái mà đập, ko mở miệng nói năng với ai, cũng ko xin xỏ PT, càng ko nhào vô giành quái đã có chủ, một thân một mình chui vào hốc bà tó xa mít mù luyện công, hic, ấy vậy mà... mấy kẻ Ngũ Độc ko biết có phải tối ngày sống với lũ độc vật hay ko, chất độc thấm sâu vào tận tâm can, cho nên hành sự vô cùng khó ưa, độc địa và... hợm hĩnh ko thể nào chịu nổi.

Có lúc thì bọn chúng lầm lì, ko nói ko rằng, tự nhiên nhào đến tui rồi wăng độc khí ra đầy trời khiến tui ra đi trong tức tưởi... Có lúc thì bọn chúng nhìn tui rồi hét toáng lên: "Xéo chỗ khác mau..." (nói chung là dùng nhìu từ ngữ đủ làm tui tức chết). Với bản tánh cứng đầu của tui, thì càng la hét, càng làm dữ thì tui càng... dữ lại. Dữ qua dữ lại, rốt cuộc thiệt hại vẫn thuộc về phần nàng hiệp nữ liễu yếu đào tơ này. Nói chung là... tui cũng lì đòn lắm, bị oánh trọng thương bao nhiu lần, vậy mà vẫn ngoan cường bò lên Bạch Vân động hoài hoài. Hết Ngũ Độc khiến tui sống dở chết dở thì lại đến bọn sư hổ mang Thiếu Lâm khiến tui hồn vía lên mây.

Bọn trọc này chơi... đểu hết chỗ nói luôn. Tự nhiên cứ sáp lại gần rùi dùng Hàng Long Bất Vũ way tui mấy vòng, khiến tui tái mét mặt mày, ko còn chút máu để cầm cự, đành quay về bầu bạn với lão giữ Rương.

“Dẫu có chết trăm lần vẫn ko sợ!”. Với tư tưởng phi thường ấy, tui lại tiếp tục mò lên động Bạch Vân. Và... vẫn cứ bị mấy con giun xấu xí kia rượt chạy té khói. Sau lần ra đi đầu tiên, tui đã rút được kinh nghiêm xương máu đối với bọn trọc xấu xa. Đó là Hàng Long Bất Vũ chỉ có thể triển khai khi đối phương đứng im re cho giun quất qua quất lại, chứ nếu "mục tiêu" chạy tán loạn, thì bọn trọc cũng bó tay, chả thể nào làm gì mình được. Vậy là, cuộc thi maratong giữa thiếu nữ Thúy Yên băng tinh ngọc khiết (hì hì, mắc cỡ ghê) với sư hổ mang tàn ác vô lương cứ diễn ra đều đều đầy ngớ ngẩn. Rượt 1 hồi... thầy chùa mệt wá (chắc ăn nhậu nhìu nên sức tàn lực kiệt đấy mà) đành phải "buông tha" cho nàng hiệp nữ "muốn làm gì thì làm", hic.

Mãi đến bây giờ, trong lòng tui vẫn "Thù nhất Ngũ Độc, ghét nhất Thiếu Lâm". Không biết nỗi thù ghét này biết đến bao giờ mới phôi phai? Hay càng ngày càng thù, càng ngày càng ghét??? Sau chặng đường chạy maratong mệt phờ người thì bỗng thấy gã vào game. Tui bèn nhanh tay lẹ mắt: "Ngươi nói về mà? Sao chui vào lại là sao?"

*Ta_kiem*: "Im đi! Ngươi biến đi chỗ khác đi."

Úi giời ơi, ko khéo tức vỡ tim vì gã. Chả hiểu gã bị mắc mưa nên ấm đầu hay sao á, tự nhiên lại nói năng với tui theo cái kiểu mắc dịch như thế. Tui cũng đâu có vừa gì, bèn nổi đóa: "Khùng à? Sao dám nói năng với ta như thế? Đập chết giờ!"*Ta_kiem*: "Ta ko phải TaKiem mà ngươi quen. Chính ngươi đã khiến cho ta và hắn cãi nhau. Ngươi thật đáng ghét! Đi chỗ khác chơi đi."

Đến bây giờ, tui mới vỡ lẽ là... hổng phải gã. Trước kia, tui cũng thường nghe gã bảo, char *Ta_kiem* do gã và bạn gã cùng chơi. Và, có lẽ, cái người mà gã bảo đã cãi nhau, khiến gã buồn mà cáo từ tui sớm, chắc là kẻ xấu xa này đây.

Gắng vuốt giận, tui cố lân la mở chiện: "Lúc nãy, TaKiem bảo là đang cãi nhau với bạn. Có phải người bạn đó là ngươi ko? Hai người cãi nhau vì chiện gì vậy?"

Kẻ Xấu Xa ấy cứ hùng hổ mà hét toáng lên: "Là vì ngươi chứ vì ai nữa. Chính ngươi đã khiến cho hắn mải mê ham chơi, bỏ bê Xi Vưu. Thân làm bang chủ mà tối ngày cứ đi chơi với người ko."

Quớ trời đất ơi, thì ra, Kẻ Xấu Xa này cho rằng tui là... hồ ly tinh bám theo gã để làm suy vong sự nghiệp của bang Xi Vưu, cho rằng tui mê hoặc gã, khiến gã chỉ biết mải mê dạo khắp giang hồ cùng tui mà lơ là Xi Vưu, trong lời nói, ko chừng còn đổi thừa, việc thất bại của Biện Kinh hôm trước cũng có bàn tay của tui trong đó. Tui nghe Kẻ Xấu Xa đay nghiến 1 hồi thì cũng nổi khùng lên luôn: "Làm bang chủ thì có gì hay ho chứ? Ta sẽ bảo TaKiem từ chức, ko làm bang chủ nữa thì được chứ gì?"

Kẻ Xấu Xa nghe tui hồn nhiên đối đáp như thế, bèn nổi tràng cười nghe đểu phát sợ luôn: "Ngươi tự cho rằng ngươi có khả năng đó à? Ngươi đủ khả năng để bắt TaKiem từ chức à?"

Nghe Kẻ Xấu Xa thách thức như thế, tui càng bạo gan hơn: "Sao lại ko được? Ta sẽ dùng mọi cách để khiến TaKiem phải từ chức!"

Kẻ Xấu Xa hứ tui 1 cái rõ to, rùi nói nói cười cười: "Ha ha, hiện giờ ta đang giữ nick, ta sẽ đổi pass luôn, ko cho TaKiem của ngươi vào nick này nữa, để coi thử ngươi dùng cách nào để khiến ta từ chức, ha ha."

Nghe hắn bô lô ba la, tui càng điên tiết, lòng hiếu thắng cứ cháy hừng hực: "Ngươi có ngon thì cứ đổi pass đi. Tốt hơn hết đừng cho TaKiem vào nick này nữa. Ta sẽ bảo TaKiem tạo 1 char khác để đi chơi với ta. Hứ, ngươi cứ ôm chức bang chủ dở hơi ấy trong tay đi. Có hay ho gì đâu mà khoe chứ. Đổi pass đi, có ngon thì đổi pass đi. Ta mà thèm sợ ngươi à?"

Kẻ Xấu Xa chắc cũng tức điên lên, nên nói nhát gừng: "Hừ! Chính ngươi nói đó!"

Sau cuộc đối chát đầy kịch tính đó, tui bỗng trở nên trầm lặng hẳn ra, suy xét thiệt hơn, càng nghĩ càng thấy mình... quá tự tin, thấy mình thật vô lý, thấy mình vì nóng giận nhất thời đã trót làm vạ lây đến gã. Hic, mình chả là cái đinh rỉ gì cả, làm sao gã có thể vì 1 đứa như mình mà bỏ chức bang chủ kia, bỏ cả cái nick kia? Làm sao gã có thể chịu làm lại từ đầu với mình? Chiện này rất ko tưởng... càng nghĩ càng thấy ko ổn, thế là, tui lại mon men đi nói chiện với Kẻ Xấu Xa đó.

: "Ê! Lúc nãy ta nóng quá nên nói ko đúng. Ngươi làm ơn đừng đổi pass của TaKiem nha! Ngươi hãy để TaKiem được tiếp tục chơi Thiên Vương với."

Kẻ Xấu Xa: "Sao lại xìu mau thế? Lúc nãy ngươi ngông lắm mà."

: "Ta nghĩ kĩ lại rồi! TaKiem sẽ ko làm lại từ đầu đâu. Nếu ko được chơi char Thiên Vương này nữa, ko được làm bang chủ nữa, chắc TaKiem sẽ nghỉ VLTK, chứ ko chịu cày lại từ đầu đâu." 

Kẻ Xấu Xa: "Ngươi chịu thua rồi à?"

: "Coi như ta năn nỉ ngươi đấy. Ngươi đừng đổi pass mà. Bất quá từ nay, ta sẽ ko vào Tung Sơn này nữa, sẽ ko đi theo TaKiem nữa. Rồi, TaKiem sẽ trở lại như xưa, làm lại 1 bang chủ tốt. Hic, ngươi đừng đổi pass nghen."

Mặc tui năn nỉ hết lời hết vốn, Kẻ Xấu Xa cứ hừ hứ hư, rùi lại lặn tăm, ko cho tui 1 câu trả lời cuối cùng. Hic, tui phải tự nhủ bản thân mình: "Chắc đã đến lúc mình rời Tung Sơn này rồi. Mình đến như 1 cơn gió thì ra đi cũng lặng lẽ như thế. Chỉ cần Kẻ Xấu Xa đừng đổi pass thì nhất định mình sẽ thực hiện lời hứa... cất bước khỏi Tung Sơn này."

Ơi, Tung Sơn ơi hỡi Tung Sơn ơi... chắc là... ta phải tạm biệt mi rồi!!!

Chương 17: Thanh Thành dậy sóng - Ngũ độc hoành hành

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Phải ngồi canh me gã lâu ơi là lâu, mới thấy bóng dáng gã lò mò lên YM. Tui ko kịp sửa soạn câu chữ cho ngăn nắp, gọn gàng, vội vội vàng vàng, đem bộ mặt buồn phiền như bị dính độc Ngũ Độc, hỏi thăm sự tình kịch liệt của gã: "Ngươi có vào được char TaKiem ko vậy?"

Gã đem điệu bộ ngơ ngác ra trả lời: "Ko vào được. Ko biết chiện gì vậy nhỉ?"

Nghe đến đây thì tui sôi máu nóng lên, Kẻ Xấu Xa kia đã dám đổi pass, đã ko tôn trọng lời năn nỉ ỉ ôi của tui, vậy thì, tui ko cần phải rời Tung Sơn làm gì, đồ xấu xa, đồ khó ưa, đồ cà chớn... (Kẻ Xấu Xa này đáng bị nhận 1 tấn cà chua & trứng thối vào mặt, nói chung là xấu ơi là xấu, xấu dã man, xấu tàn bạo vô nhân đạo luôn. Sau này, Kẻ Xấu Xa còn chọc phá tui nhìu chiện lắm. Nhờ mọi người cứ tìm lời cay độc để rủa xả Kẻ Xấu Xa này đi. Tốt nhất là rủa cho hắn bị hắt xì hơi đến ko kịp uống cafe, ko kịp hút thuốc luôn, cho hắn chết thèm luôn ).

Sau khi kể lể cụ thể từng chi tiết về những sự cố "kĩ thuật" vấp phải đối với cuộc đụng độ "ko báo trước" giữa tui và Kẻ Xấu Xa, rốt cuộc với tài năng bô lô ba la của tui, gã cũng hiểu được chiện gì đã xảy ra. Gã có vẻ bình thản đối với tin sét đánh ngang tai này lắm. Cứ nói nói cười cười vô cùng vui vẻ, ko có chút xíu lo lắng, hãi hùng tẹo nào cả, chả bù cho tui phải lo phải lắng đến đổ cả mồ hôi... trán!

Nhiều khi tui cũng phục lăn phục lóc khả năng "thuyết phục" của mình á. Dùng 3 tấc lưỡi wẹo trái, wẹo phải rùi đi thẳng, rốt cuộc, tui cũng buộc được gã "làm lại từ đầu" với tui, tức là sẽ tạo lại 1 char mới để thong dong cất bước khắp giang hồ cùng tui, mặc kệ cho Kẻ Xấu Xa kia muốn hoành hành bá đạo gì thì cứ tự nhiên, mặc kệ cho chức bang chủ dở người kia luôn, nói chung là 2 chúng tui sẽ sống 1 cuộc đời tiêu diêu tự tại, ko chịu bất kỳ sự ràng buộc nào, thích thì luyện công, ko thích thì ngắm cảnh, ko chịu sự chi phối của những thứ như quyền lực, mộng bá vương...

Tuy nhiên, gã vẫn còn chút e ngại: "Nếu luyện lại từ đầu, ta sẽ yếu lắm, làm sao bảo vệ nàng được?"

Tui chí chóe rất hồn nhiên: "Có sao đâu mà sợ. Ta sẽ bảo vệ ngươi, 2 ta cùng đến nơi nào đó an toàn để luyện công. Khi nào ngươi mạnh lại thì ngươi sẽ tiếp tục bảo vệ ta."

Gã vẫn vò tai bứt tóc, ra vẻ đăm chiêu: "Nhưng mà..."

Ko chờ gã nói hết câu, tui đã cắt ngang cái phập: "Ko nhưng nhị gì nữa hết á. Rốt cuộc ngươi có đồng ý ko thì bảo?"

Hì, từ lúc tui vào Tung Sơn đến giờ, dù tui có nói năng vô lý, có đòi hỏi kỳ khôi thế nào thì gã đều dốc sức, dốc lòng, dốc cả tâm can để làm tui hài lòng. Vì vậy, chắc là thói quen đã đi vào gốc rễ gã nên đành làm theo thói quen mà ừ đại cho tui vui.

Tui phải vừa chờ vừa hối thúc gã tạo char mới. Chả hiểu gã tạo cái giống gì, mà chờ lâu ơi là lâu vẫn ko thấy char mới đâu, chỉ thấy bộ mặt tiu nghỉu của gã hiện ra: "Ko hiểu sao char mới đã tạo được rồi nhưng lại ko đăng nhập được. Giờ ko biết phải làm sao cả?"

Nhìn bộ dạng như cái bánh bao chiều của gã, tui cũng ko đành lòng thúc ép, đành giở giọng dịu dàng an ủi: "Thôi, để hôm khác tạo lại xem sao. Chắc hôm nay có trục trặc gì đó."

Kì co 1 hồi thì gã hỏi hờ: "Bây giờ nàng định làm gì?"

Tui cứ lắc đầu ngao ngán: "Ko biết nữa!"

Gã bỗng đề nghị: "Để ta vào char Săn_Bán, rồi đi luyện công cùng nàng nghen."
Nghe lời đề nghị cũng được được, tui bèn gật đầu cái rụp. Săn_Bán & tui đều tròn trèm 3x, nên dĩ nhiên, địa bàn được chọn lựa ko đâu khác ngoài Bạch Vân động tọa lạc núi Thanh Thành. Ko biết có phải gã khoác lên mình bộ dạng Ngũ Độc giáo hấp thụ quá nhiều độc khí, cho nên tâm tính cũng biến đổi khác thường? Hôm ấy, gã cư xử y chang như 1 con khỉ con ham chơi, khoái náo nhiệt, suốt buổi luyện công, gã ko thèm an phận đả wái, mà cứ vọt sang trái, nhảy sang phải để... kiếm cớ sinh sự với những người xung quanh.

Nếu là ngày thường thì *Ta_kiem* ko bao giờ đánh nhau trước mặt tui (trừ khi được tui nhờ ra tay "wét dọn" dùm ai đó) và sẽ rất ngoan ngoãn làm theo lời la hét của tui. Nhưng, trong lốt Săn_Bán thì gã ko ngoan hiền như chàng Thiên Vương cục mịch, ù lì mà tui quen biết. Gã có vẻ rất phẫn chí, nhanh nhẹn và hiếu chiến!

Mặc tui hết sức ngăn cản, la ó um sùm: "Đừng có đánh nhau nữa, lỡ may lăn đùng ra ngáp ngáp thì sao?"

Gã cũng chỉ cười hề hề: "Ko sao đâu! Kĩ thuật PK của ta rất tốt. Ko chết đâu mà sợ", rồi tiếp tục làm trò khỉ nhảy sang đông thọt 1 đao, chạy sang tây xịt khói độc.

Đi đêm cũng có ngày gặp ma! Quả là ông bà ta đã nói thì ứ có sai! Gã oánh chết được mấy người thì sau đó, gã cũng nằm xuống để đo đất làm đường!

Đợi khi gã lò mò lên lại Bạch Vân động, tui bèn liếc xéo... chọc wê: "Sao bảo là kĩ thuật PK tốt lắm mà. Thế sao lúc nãy lại lăn đùng ra thế kia?".

Chắc gã cũng chột dạ khi nghe tui "khen", và có vẻ chán chiện luyện công, nên mon men rủ rê: "Bạch Vân động cũng thuộc khu vực Thanh Thành sơn, nên gần chỗ Lên Trời lắm. Hay là đừng luyện công nữa, đi ngắm cảnh đi nghen".

Quan sát từng biểu hiện của gã, tui có cảm giác như gã đang ko thoải mái sau khi bị rơi vào tình trạng "nằm sấp để đo đường", nên đành ừ 1 tiếng cho gã vui lòng thỏa chí. Mang tiếng là đi ngắm cảnh mà cảnh sắc xung quanh chả lọt vào mắt tui tí tẹo nào. Tui chỉ chầm chầm nhìn gã rồi lắc đầu ngao ngán, kèm theo những tiếng thở vắn than dài bất tận.

Gã nhìn nhìn tui với bộ dạng hết sức ngạc nhiên: "Nàng sao thế? Có chiện gì ko vui à?"

Nghe gã hỏi thì tui càng thở dài sườn sượt hơn: "Ko có gì. Chỉ có điều, ta càng nhìn thì càng thấy... vô duyên quá! Thà ngươi là char nam, dù chỉ 1x đi nữa thì cũng vui. Chứ tự nhiên, ngươi đang mang char nữ, ta cũng char nữ, 2 char nữ ngồi đây nhìn nhau & ngắm cảnh, ta càng nhìn càng thấy chướng mắt, thấy kì cục như thế nào ấy, ghê ghê sao á."Gã cúi gầm mặt, lí nhí: "Biết rùi, biết rùi! Ngày mai, ta sẽ tạo char nam để đi chơi với nàng mà."

Mắt tui long lanh lên khi nghe gã hứa như đinh đóng vào... bông gòn: "Có mới nói đó nghen!"

Một Ngũ Độc, một Thúy Yên đang hí hửng tán hươu tán vượn, thì bất chợt chả hiểu từ địa ngục xa xôi nào đó, một cô Ngũ Độc khoác áo choàng tím rịm, cưỡi con ngựa trắng phau hiển hiện ra như ngạ quỷ đòi hồn. Cô ta nhìn 2 chúng tui như nhìn con sâu, cái kiến, nhìn bằng đôi mắt hết sức ngạo mạn và khinh khi, rồi cất giọng nghe tức muốn chết: "Ê, 2 đứa kia F9 mau tụi mày!".

Tui chưa kịp năn nỉ cô ta "tha" cho 2 đứa 3x này được bình an vô sự, thì gã đã F9 rồi nhảy Hip Hop bát nhào. Cả 2 đều tung Bách Độc Xuyên Tâm xanh lè xanh lét để dọa nhau, nói chung là cả 2 đều nhào vô khoe vũ điệu Hip Hop xấu mù của mình, vì gã xương cốt còn yếu xìu nên nhảy 1 hồi thì bị... trật chân, đành phải giã từ sàn diễn để về hú hí với ông lão giữ rương. Sau khi hạ đo ván Săn_Bán, cô nàng Ngũ Độc mình mẩy nhuễ nhại mồ hôi mồ kê sau màn trình diễn Hip Hop bốc lửa, liền lườm mắt nhìn tui, vác thanh đao to đùng, lên giọng đe dọa: "Còn không mau F9 đi nhóc!"

Trong tình cảnh nguy nan ấy, đáng ra nên Thổ Địa Phù 1 phát cho rồi, đằng này tui gan lì và… dũng cảm, không chịu Thổ Địa Phù mà lại nhìn cô ta bằng cặp mắt đầy thương cảm, cất giọng run run: "Sao... saoooo... cô ăn hiếp ta? Ta chỉ mới có 3x, còn cô đã 6x rồi, cô có đánh thắng ta cũng đâu có vinh quang gì?"

Cô ta chắc cũng thuộc dạng ngố gần bằng tui, nên nghe vặn vẹo bỗng há mồm ngạc nhiên: "Ủa? Sao biết ta 6x dzậy?".

Tui bèn dí dí đôi mắt vào con ngựa trắng phau thuộc quyền sở hữu của cô ta: "Thì con ngựa cô cưỡi là ngựa 60 nên cô phải 6x trở lên thôi hà."

Nghe tui giải thích hết sức ngây ngô, cô nàng Ngũ Độc bèn cười khà khà hết sức ngạo nghễ: "Ừ, coi như tha cho ngươi đó!"

Nói rồi... úm ba la biến mất như 1 cơn gió độc thoáng wét wa để ám gã! 

Một mình tui lẩn thẩn và đơn độc giữa Thanh Thanh sơn tĩnh mịch đến nao lòng.

Đâu đó nghe vang lên lời gã: "Ngũ Độc còn ở trên đó không? Nàng không sao chứ?"

Tui như 1 cái máy, răm rắp trả lời: "Ta không sao! Ngũ Độc đi rồi!".

Gã đính kèm theo lời uất hận: "Hừ! Nếu lúc nãy là TaKiem thì Ngũ Độc đừng hòng láo như thế!!!"

Đến lúc này, tui bỗng nhận ra, sự việc "làm lại từ đầu" không hề đơn giản như tui tưởng. Và có lẽ, gã sẽ không đủ kiên định cùng sự nhẫn nhục để có thể trong phút chốc rời bỏ tất cả những thứ như địa vị giang hồ, công phu tu luyện... để làm 1 kẻ không tiền tài, không danh vọng, không địa vị... Gã chẳng phải là lãng tử giang hồ như Lệnh Hồ Xung, tui càng không phải là nàng Doanh Doanh... Vì vậy, khúc Tiếu Ngạo Giang Hồ giữa 2 chúng tui, bất quá chỉ là sự tưởng tượng thoáng qua trong phút chốc...

Sự thất bại trong thân xác Săn_Bán sẽ động chạm đến lòng tự tôn của gã. Và, tui hiểu là gã sẽ không nuốt nổi cái hận của 1 kẻ dưới cơ + yếu kém! Thôi thì... gã muốn làm sao thì làm... tui đành lặng lẽ dõi theo nhìn gã vậy... một hồng nhan tri kỷ hay chẳng qua chỉ là 1 cái bóng mờ ảo thì cũng thế thôi, có khác gì nhau đâu chứ?

Chương 18: Bạch Vân hành hiệp - Hiệp nữ xót của

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Quả thực là phận nhi nữ như tui thì khó lòng hiểu rõ cách "đối nhân xử thế" của bọn nam nhi nhìu chí kia. Gã và Kẻ Xấu Xa ko biết đã bàn bạc và "mua chuộc" lẫn nhau bằng tuyệt chiêu gì, rốt cuộc Gã vẫn khoác hình hài Thiên Vương cục mịch ngang ngược với đời. Hóa ra, những lời đe dọa "sẽ đổi pass, sẽ ko cho TaKiem của người vào chơi nữa" hoàn toàn là những lời "lừa gạt con nít" mà Kẻ Xấu Xa đã áp dụng để đối phó với "đứa con nít mắc bệnh cả tin" này. 

Như thường lệ, hễ mỗi khi vào game thì tui luôn vút cao giọng kêu réo gã um sùm. Tui chỉ cần hét toáng lên: "Đâu rồi? Đâu rồi?", thì ngay tắp lự sẽ nhận được hồi đáp: "Đây nè, ta đây nè". 

Nhưng hôm nay thì... tui gọi mỏi cả tay, gọi mòn bàn phím mà vẫn ko thấy gã hó hé gì cả, gã im re như chưa từng tồn tại trong thế giới VLTK này vậy. Ôm nỗi hậm hực trong lòng, tui càng nả đại bác, nả những lời "ngọt ngào" đầy gai nhọn ra, và chắc là gã đã bị đinh tai nhức óc trước 1 màn tra khảo sởn tóc gáy ấy, buột lòng phải lên tiếng phân minh: "Xin lỗi nàng, hiện ta đang đánh nhau, nàng gắng chờ 1 chút, tí nữa nói chiện sau." 

Úi giời ơi, hôm nay nổi cơn gì thế này? Sao tự nhiên lại oánh nhau nhỉ? Đã dặn dò là ko nên uýnh nhau, có gì thì ngồi xuống uống miếng nước, ăn miếng bánh rồi nói chiện thị phi, có câu "Quân tử động khẩu bất động thủ", sao gã ko chịu làm quân tử mà lại đi làm kẻ hăng tiết gà, thích trò "ngươi đá ta 1 cái, ta chém ngươi 1 nhát" thế này? 

Thật là hư hỏng! Ko biết nghe lời gì cả! Thật đáng ghét! Cho ngươi oánh nhau đến kiệt sức, đến tan nát giáp ngựa luôn. Ta như thế này mà phải "chờ" ngươi à? Ko có ngươi thì ta tự đi luyện công 1 mình vậy. Bộ ngươi nghĩ là ta ko đủ khả năng để độc bộ giang hồ, tự chăm lo cho chính mình được à? Hừ, lên Bạch Vân động luyện công thôi. Tí nữa ngươi uýnh nhau xong xuôi, rồi mon men đến nói chiện với ta thì chắc chắn sẽ bị ta "đày đọa" 1 trận cho nên thân, vì cái tội "hư hỏng, ham trò đấu đá" rồi wăng ta bù lăn bù lóc với sóng gió giang hồ này. Hãy đợi đấy! 

Ấy thế là, tui lôi kéo Hắc Liệt Mã dấn thân vào Bạch Vân động để chơi trò... xả bong bóng xà phòng! Tui đã 3x rùi nên dĩ nhiên đã học được tuyệt chiêu Bột Giặt (Vũ Đả Lê Hoa) của Thúy Yên môn. Hổng hiểu sao lúc đó tui "tốt bụng" dễ sợ luôn, tui ko chịu gom wái lại rồi bắt bọn chúng tắm tập thể. Đằng này, lại bắt từng con wái ra, tắm từng con 1, kì cọ từng con 1... Lúc ấy, Bột Giặt của tui còn ít bong bóng lắm, mới chỉ là Viso hương chanh, chứ chưa được là Omo siêu tẩy trắng hay Tide trắng tinh như mới, vì vậy, công cuộc "hành thiện tích đức" tẩy trắng lớp ghét bẩn dầy cộm của bọn wái Bạch Vân hơi bị cực nhọc, phải đổ mồ hôi hột, phải rụng rời tay chân mới thu nhặt được chút ít kinh nghiệm về sự nghiệp Tắm Quái! 

Nhưng, tui thấy vui vui lắm, thấy mình cũng mạnh mạnh lắm, mặc dù hơi cực 1 tí nhưng mình vẫn chiến thắng bọn wái 1 cách vinh quang, oanh liệt, tui càng nghĩ thì càng khoái chí, mặt mày cứ tươi roi rói vì dẫu sao "mình đã có thể tự thân vận động, đã có thể tự chăm lo cho chính mình". 

Đang hăng say tung Bột Giặt vương vãi khắp nơi để vừa tắm wái vừa tẩy uế cái động hôi rình, dơ hày này, thì đột nhiên nhận được mật thoại của 1 kẻ... lạ hoắc lạ hơ: "Bạn ơi! Cho mình chiếc nhẫn hệ Thủy đi!" 
Tui cứ ngỡ kẻ ấy gọi nhầm đối tượng, nên vội hỏi han chi tiết: "Ngươi gọi ta hả?" 

Kẻ lạ vội đáp lễ như đinh đóng cột: "Ừa! Bạn cho mình chiếc nhẫn hệ Thủy mà bạn đang đeo đi." 

Ặc ặc, ko wen ko biết, sao tự nhiên đi xin xỏ kiểu này dzậy trời? Đã định bụng sẽ "dạy đời" kẻ ấy 1 trận về cái tội "lạ hoắc lạ hơ, ko wen ko biết, xin xỏ cái kiểu gì?", nhưng đột nhiên lòng tốt wỉ sứ nằm lạc lõng góc trời nào đó bỗng trỗi dậy trong lòng 1 đứa tham vàng xót của như tui: "Ko wen mà người ta dám mở miệng xin mình, chắc là người ta thực sự rất cần chiếc nhẫn này, người ta cần đến độ ném mất lòng tự trọng để đi xin mình, như thế thì mình nên giúp người ta 1 tí, coi như làm việc thiện để có ngày sớm thành tiên vậy mà". 

Sau khi ra chiếu hậu thư cuối cùng, tui quyết định cất giọng oanh vàng ngọt ngào: "Ngươi ra đây, ta cho ngươi chiếc nhẫn hệ Thủy nè." 

Kẻ lạ vội trố mắt ngạc nhiên, há hốc mồm với vẻ khó tin: "Bạn cho mình thiệt hả?" 
Tui bèn dịu dàng đối đáp: "Thiệt với ko thiệt gì nữa. Mau đến đây giao dịch đi." 

Thế là, tui phải tháo nhẫn rùi... vẫy tay chào tạm biệt, chúc nhẫn về với 1 người chủ mới được vạn sự tốt lành. Kẻ Lạ cảm ơn rối rít, khiến tui cũng mát lòng hả dạ. Sau 1 tràng ơn nghĩa khách sáo kia thì Kẻ Lạ vội mời tui vào Tổ Đội coi như 1 kiểu "đền ân đáp nghĩa" đây mà. Oánh chưa được mấy con wái thì Kẻ Lạ lại tiếp tục quay sang nhìn tui bằng đôi mắt long lanh: "Bạn ơi! Cho mình xin chiếc nhẫn hệ Hỏa kia luôn đi." 

Tui tưởng mình nghe nhầm, nên trố mắt ra: "Hả? Ngươi nói gì?" 

Kẻ Lạ vô cùng từ tốn, cắt nghĩa: "Mình cũng có chiếc nhẫn hệ Hỏa nhưng nhẫn ấy ko ngon bằng nhẫn của bạn. Bạn cho mình chiếc nhẫn hệ Hỏa luôn nha." 

Trời ơi, tên này ăn gì mà da mặt ko hề mỏng tí nào. Sao lại có thể trắng trợn như thế? Xin 1 chiếc chưa đủ, còn đòi cướp luôn chiếc thứ 2. Tui đã định bốc lửa quanh mình, đã định đay nghiến hắn 1 trận nên thân, đã định dùng những lời cay độc nhất để lột bỏ cái da mặt ko được mỏng kia của hắn. Nhưng nhìn lên đầu, thấy 2 chữ hiepnu chóa chóa, khiến lửa giận bị dập tắt mất tiêu. Bỗng nghĩ: "Lỡ mang tiếng hiệp nữ, vậy mà có chiếc nhẫn cũng ko cho, vậy thì bôi nhọ cái tiếng hiệp nữ kia rồi? Ai biểu mình ham hố chiện hành hiệp giang hồ mần chi, đáng ra nên tự nhận mình là Quái Nữ, Tà Nữ hay Yêu Nữ... thì bây giờ ko phải rơi vào tình trạng dở khóc dở cười này rồi. Hic, với lại, đã lỡ cho 1 chiếc, thì cho thêm chiếc thứ 2 cũng đâu có sao. Đã lỡ mang tiếng tốt, nếu bây giờ trở mặt, vậy thì uổng phí chiếc nhẫn hệ Thủy quá. Thôi thì, đã bị đặt vào cái thế này, đành nhắm mắt cắn răng hoàn thành cho tốt hình ảnh đẹp đó luôn." 

Thế là, lại 1 chiếc nhẫn nữa ra đi ko hẹn ngày về! Chắc Kẻ Lạ cũng thấy tồi tội cho tui, nên tặng lại 1 chiếc nhẫn dỏm hơn và 1 vài món đồ... lụm được trong động Bạch Vân như 1 kiểu "trao đổi ko ngang giá" đó mà, hic. Thực ra, tui ko hề tốt xíu nào đâu! Chẳng wa toàn bộ đồ đạc mà tui vác trên người đều là... hàng nhặt được trong động Xi Vưu, tui chưa hề tốn xíu xiu vàng nào để mua bất cứ món gì, nên có cho người ta cũng ko tiếc. Chứ nếu 2 chiếc nhẫn kia do đích thân tui bỏ vàng ra mua, thì cái tên kia dẫu có năn nỉ gãy tay cũng đừng hòng tui cho nửa chiếc nhá. Từ sau vụ "trao đổi" đó, ko hiểu sao, tui trở nên... yếu xìu, cứ bị wái cắn trọng thương về thành dưỡng sức hoài hoài. Tui cảm thấy khó hiểu lắm! Ko hiểu bọn wái uống chất kích thích gì hay sao á, tự nhiên trở nên hung bạo khác thường, lúc nãy bọn chúng còn ngoan ngoãn để tui kì cọ, tắm rửa, còn bây giờ, chưa kịp khuấy Bột Giặt cho đủ đô thì bọn wái đã nhào lên cào cấu tấm thân liễu yếu đào tơ này ko thương tiếc. 

Sau nhìu lần quan sát, tui mới nhận ra được nguyên nhân sâu sa của chiện khó hiểu này. Bình thường, wái cắn tui 3 nhát thì tui mới chịu về bầu bạn với ông lão giữ rương. Mà dễ gì bọn chúng có cơ hội cạp tui 3 phát được chứ? Chúng chỉ cần cắn 1 nhát, tui đã nhanh tay bơm máu. Vì thế, khả năng về thành dưỡng sức được rút ngắn ơi là ngắn. Nhưng từ khi mất 2 chiếc nhẫn, wái chỉ cần liếm 2 cái thì tui liền hồn du địa phủ. Hic, khi bị liếm phát đầu tiên, tui chưa kịp bơm máu, bọn wái khôn ngoan đã bồi thêm phát thứ 2. Thế là... là lá la... về thành dưỡng sức... 

Đánh đấm kiểu gì mà cứ về thành dưỡng sức hoài, ai mà chịu nổi? Bực mình wá, ko thèm luyện nữa! Mà quái thiệt, sao lâu ơi là lâu mà gã vẫn chưa gọi mình nhỉ? Tui bèn hò hét ầm ầm: "Vẫn chưa đánh xong à? Ngươi đang ở đâu thế? Trả lời nhanh nhanh mauuuuu". 

Phải chờ hơi bị lâu, mới nghe gã trả vốn trả lời: "Long Tuyền thôn." 

Chương 19: Long tuyền nguy khốn - Xi vưu thất chí

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Vừa nghe đến 3 tiếng Long Tuyền Thôn thì tui vội nhắm mắt nhắm mũi chạy cái vù đến đó để xem cớ sự ra làm sao, ngó thử vì sao Gã lại mê mẩn đánh đấm đến độ "thờ ơ" với tui thế này. Nơi đó… nơi đó có quá quá nhìu người tập trung! Lần đầu tiên tui trông thấy sự xô bồ, sự hỗn tạp, sự bu đen bu đỏ giữa 1 thôn làng vốn yên tĩnh, thanh bình này. Tui cứ như 1 con dế bị nhốt trong bao diêm, chạy tới phía trước thì đụng thành, quay lưng lại thì bị thành đụng, chạy tứ lung tung, chạy bát nhào náo loạn mà vẫn ko thấy Gã nằm ở cái hóc hẻm nào cả... 

Bỗng nhớ đến câu hát thời còn bé xíu: "Em vừa đi vừa khóc, mẹ dỗ dành yêu thương...". Có thể diễn tả hình ảnh của cô nàng votinhhiepnu trong hoàn cảnh đó như thế này: "Vừa đi vừa sụt sịt trong hậm hực, trong khó chịu, ko biết làm sao để moi được Gã ra, nhắn tin thì ko thấy trả lời, đến khi nhào đến tận tiền chiến thì chỉ thấy toàn khói lửa, chả biết đâu mà lần". 

Ức lắm chứ, tủi thân lắm chứ, thân gái dặm trường, trói gà ko chặt, vậy mà lại đút đầu ra giữa chiến trận oánh nhau rung trời lệch đất, sấm sét, giông tố, lửa đạn, băng tuyết, giun mía, kiếm lửa, kiếm băng, khí độc... giăng mắc khắp nơi nơi... Vậy mà tui ko chút sợ hãi, cứ giơ thân mình nhào ra giữa trận chiến như 1 con thiêu thân chỉ biết hướng tầm mắt đến "mục tiêu cần truy tìm" mà ko wản khó nhọc, ko ngại sống chết... Tui thấy heo nhím lăn đùng ra giơ bụng lên trời chỉ vì bị "lạc đạn", thấy ánh chớp chớp của vàng rơi vãi khắp nơi, nhìn thèm ơi là thèm, nhưng chả còn tâm trí nào để nhào đến lụm, đành nhắm mắt giả lơ, coi như ko hề nhìn thấy thứ ánh sáng đầy quyến rũ kia, phải cố gắng định tâm ghi nhớ một nhiệm vụ cực kỳ quan trọng: "Phải lôi Gã ra cho bằng được!". 

Trong lúc loạn lạc ấy, tui bỗng tròn xoe mắt vì thích thú... Sao mà ko khoái cho được chứ?! Tui bắt gặp 1 chàng Cái Bang với tên gọi Hồng Thất Công trực thuộc bang Trúc Lâm đang khiêng 1 khúc củi to đùng, lâu lâu phóng ra mấy con giun bò lộp ngộp, khiến bọn heo nhím lăn đùng ra phơi bụng ko kịp ngáp ngáp, từ đó... từ đó vàng rơi vàng rớt ra khắp nơi nơi, ko mê mới lạ. 

Úi, mọi người đừng nghĩ... tào lao nghen. Đừng cho rằng, tui khoái vì thấy có nhìu vàng rơi ra, hổng phải như thế đâu à nghen . Tui chấm chàng Cái Bang ấy chỉ vì... 3 tiếng Hồng Thất Công mà chàng ta vác trên đầu thui hà. Cửu Chỉ Thần Cái Hồng Thất Công vốn chứa đựng sự thán phục, ngưỡng mộ của tui từ trong Anh Hùng Xạ Điêu cơ mừ. Lại thêm, chàng Cái Bang này viết hoa và có dấu rất đàng hoàng, nghiêm chỉnh, nhìn rất bắt mắt... Tui vốn thích những gì lóng lánh, hoàn mỹ và xinh xẻo mừ . Chính vì những lý do cực kì đơn thuần và trong sạch ấy, chàng ta đã bị tui chiếu tướng ngay lần hội ngộ đầu tiên. 

Nhưng vì đại sự trước mắt chưa giải quyết xong, nên tui đành lắc đầu tha cho chàng ta, vội vàng chạy tán loạn khắp nơi để truy tìm Gã. Cuối cùng trời cũng ko phụ hảo nhân tâm (hì hì)! Chả phải là qua bao nhiu khó nhọc, tui đã bắt kịp Gã rùi đó ư? Chả phải gã đang lầm lì đứng trước mặt tui đó ư? Ơ... nhưng sao Gã chẳng thèm chào tui 1 tiếng, chẳng thèm ngó tui 1 cái... lại vội vàng vác cái thân nặng nề, cục mịch chạy tới chạy lui rồi... biến mất tăm mất tích trước sự hụt hẫng đến ngỡ ngàng của tui. Vậy là, bao công lao dấn thân vào công cuộc truy tìm tông tích Gã đã bị đổ sông đổ biển. Tìm gặp gã đã khó, nhưng giữ gã đứng yên 1 chỗ để nói 1 câu, 1 lời càng khó hơn. Tui ko rành chiện nội bộ trong bang Xi Vưu, càng ko biết những mối oán thù giữa Xi Vưu với những bang khác, càng ko hiểu vì sao lại có trận chiến ko đâu vào đâu tại Long Tuyền thôn này... Những chiện đó, đối với tui là trứng hột vịt to tướng, tui ko quan tâm và cũng ko muốn biết! Tui vào võ lâm chỉ cốt để thỏa mãn mối tình đã khắc cốt ghi tâm với bầu ko khí kiếm hiệp, để giải trí và tìm sự an bình cho mình. Tui ko vào đây để mục kiến những trận chém giết, càng ko phải vào đây để cuốn mình vào những mối thù nhà, nợ bang, cũng ko phải để tranh giành những thị phi như mây khói kia. Chính vì vậy, cảm giác của tui trong trận Long Tuyền đại chiến này, ko ngoài 2 chữ "Hoảng Loạn"! 

Tui chỉ thấy trong thôn ngồi la liệt những hào kiệt Xi Vưu, có người ngồi, có người đứng, có người la, có người hét... Xen lẫn giữa quần hùng Xi Vưu là những chiến sĩ thuộc những bang khác, vác trên đầu những lời khích bác, mỉa mai: "Sợ rồi hả? Ko dám đánh nữa à?"; "Xi Vưu chịu thua rồi hả?"; "Muốn đầu hàng ư?"... 

Còn vòng vây ngoài thôn thì nào là Thần Long, nào là Trúc Lâm, nào là Huynh Đệ... Tui thấy bên ngoài tập trung rất nhìu nhìu bang hội... 
Xi Vưu đã bị vây khốn tại Long Tuyền! Điều đó là sự thật ko thể chối cãi! 

Sau cuộc tử thủ thành Biện Kinh thì Xi Vưu phải è lưng ra gánh chịu 1 cuộc tổng tiến công của các bang hội khác. Họ liên minh, họ đoàn kết nhằm mục đích quét sạch Tà Phái Xi Vưu ra khỏi đất Tung Sơn, dập tắt hào quang nhen nhúm còn sót lại của Xi Vưu, cũng như bồi thêm 1 cú shock triệt hạ tinh thần đang lung lây của toàn thể bang chúng Xi Vưu... 

Tui ko tham gia trận chiến ấy nhưng lại cảm nhận được ko khí gấp rút, ác liệt và bầu ko khí ảm đạm của Xi Vưu trong lúc bấy giờ! Buồn! Buồn cho Vi Xưu, buồn cho 1 con hổ bị rơi vào vòng vây của 1 đoàn thợ săn khôn ngoan, đã tính toán kỹ càng thời khắc đồng loạt ra tay để "thịt" con hổ này, diệt trừ hậu hoạn về sau. Tui đến Long Tuyền chỉ nhằm mục đích lôi Gã ra khỏi trận đánh dở hơi này, rồi hét toáng vào mặt gã: "Ngươi rảnh rỗi quá hén? Sao ko lo đi luyện công, lại đâm đầu vào trò chơi sặc mùi máu tanh này?". 

Nhưng đến lần thứ 2 bắt gặp được gã, tui đã ko thốt lên được những câu chữ đó, mà lại nhìn gã bằng đôi mắt cảm thông: "Ngươi cứ tiếp tục chỉ huy trận đánh này đi. Mọi người đang rất cần ngươi. Ta sẽ ở đây chờ ngươi". 

Tui ko hiểu lúc đó gã nghĩ gì, chỉ biết gã nhìn tui và: "Uh!" 1 cách vội vã, rồi lại co giò nhào mình vào giữa lửa khói chiến trận. Tui lại tiếp tục để mất dấu tích và tiếp tục chạy loạn vào chốn hiểm nguy để dõi theo bước chân gã. Lần xông pha trận mạc này ko chu toàn mỹ mãn như những lần trước, vì tui bị lạc đạn, rồi bị tiễn về thành trong chớp mắt. Vẫn biết đó là việc tất yếu của công cuộc liều mình đem tấm thân yếu xìu như bún ra hứng lấy bão táp chiến trận, nhưng tui vẫn tò mò, ko biết ai là kẻ làm nhiệm vụ "tiễn đưa mình về bên kia thế giới". 

Vì đã quá thành thạo những chiện này nên tui ko chút ngần ngự, vôi lôi bản Cừu Nhân ra tra cứu. Hì hì, vừa coi xong, tui cảm thấy ngạc nhiên và trùng hợp đến ko thốt nên lời. Hóa ra anh chàng Cái Bang bị tui "để ý" đã vô tình chui tọt vào danh sách Cừu Nhân này. Lúc nãy bỏ wa chàng ta, tui cảm thấy tiếc hùi hụi vì Tung Sơn rộng lớn thế này, ko biết lần sau có còn gặp lại? Ai dè, ông trời đưa đẩy, cố tình lôi kéo 2 con người xa lắc xa lơ vào cái thế: "Ko biết nhau ko được!" Đâu dễ gì có cơ hội tốt đẹp thế này . Dại gì buông tha chàng ta chứ! Ấy thế là, tui cố tâm nhắn tin... bắt đền: "Ê, sao ngươi lại dám đánh ta trọng thương?" 

Hồng Thất Công ngoan ngoãn hỏi vặn vẹo: "Ngươi là ai?" 

Vốn đã dốc tâm ko buông tha con mồi béo bở này, tui bèn cố kiếm chiện kì kèo: "Ta là ai ko quan trọng! Quan trọng là tại Long Tuyền thôn, ngươi đã oánh ta." 

Hồng Thất Công cười khì: "Đang đánh nhau mà! Ngươi có bị ta đánh cũng là lẽ thường!" 

Tui cố cãi bướng: "Nhưng ta chỉ mới có 3x, ngươi mạnh hơn ta nhiều, nhưng lại nỡ đánh ta, vậy là ngươi sai rồi, ngươi ko đúng tẹo nào cả." 

Nghe tui cãi chày cãi cối 1 hồi, chắc Hồng Thất Công đã thấm mệt, nên đành tìm cớ kết thúc sớm câu chuyện: "Ừ! Thì coi như ta ko đúng! Cho ta xin lỗi nha! Ta đang bận lắm! Bái bai nhé!" 

Con mồi đã vào lưới, dại gì buông tha? Nhưng vì tình hình của gã hiện giờ cũng nguy cấp lắm, nên tui ko đành lòng chìm đắm trong niềm vui cỏn con của mình, rồi bỏ bê gã, nên đành đồng ý kết thúc chiến dịch "săn mồi" này. Dẫu sao chàng Cái Bang đã nằm gỏn lọn trong danh sách Cừu Nhân rồi, dẫu chàng ta có mọc cánh cũng đừng hòng thoát khỏi tui, coi như hôm nay tiếp tục tha cho chàng ta lần thứ 2 vậy (hì hì). 

Cuộc chiến Long Tuyền thôn kéo dài hơn 3h, mọi việc có vẻ lắng xuống, ko khí bớt căng thẳng, heo nhím đã kịp hồi sinh để đi kiếm ăn... Và dĩ nhiên, tui đã tìm lại được gã. Nhưng... trời cũng đã khuya, ko tiện giãi bày từng ly từng tý, gã chỉ kịp chào tui và dặn dò: "Khuya rồi! Nàng nghỉ sớm đi! Ta cũng thoát khỏi game đây!" 

Sau đó, gã quay ra dặn dò các huynh đệ trong bang đôi lời rồi lặng lẽ thoát khỏi bầu không khí nồng nặc mùi khói lửa này. Còn tui phóng tầm mắt thu trọn vẹn khung cảnh bình lặng của thôn Long Tuyền sau cơn đại chiến, lòng bỗng thấy ngao ngán cho kiếp sống giang hồ lúc nào cũng ở thế "sống hôm nay, ko biết trước ngày mai"..

Chương 20: Hoa Sơn phiếm luận – Chùy đao hợp bích

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Sau khi trốn chui trốn nhũi vào những tán mây u ẩn khi đất Tung Sơn diễn ra cuộc bão táp Long Tuyền thôn, thì ông mặt trời cũng có thể lấy lại sinh khí, vươn những tia nắng sặc sỡ lòe thiên hạ, như báo với chúng sinh: ”Thôi nghen tụi bây, đánh cả đêm chắc cũng đuối rồi, tụi bây ai về nhà náy, chăm lo cấy cầy để lão còn kiếm miếng ăn.” 

Con người vốn là những sinh vật nhỏ bé, yếu đuối, vì vậy, làm sao dám chống đối với… lão tặc thiên? Thế là, ai ai cũng quay về với cuộc sống thường nhật của mình, tạm quên những tiếng khóc la, những lửa đạn mưa băng tại cái đêm ko trăng, ko sao kia. Gã và tui đều là người trần mắt thịt, nên phải tuân theo qui luật do lão tặc thiên an bày. Chúng tui phải quay về Xi Vưu chăm lo việc đồng án, chăm chỉ “thịt” từng con wái, nhặt từng bãi vàng để mong sớm ngày được giàu sang phú quý, nở mày nở mặt với bà còn chòm xóm. Muôn đời cứ như thế, tui vẫn cứ lon ton theo sau gã, chỉ có điều hôm ấy, tui rất khác thường, ko bu lu bu loa, ko líu lo ríu rít, mà câm nín như chưa hề biết nói, ko thốt nên nửa lời (1 đứa nhìu chiện như tui, buộc phải giữ im lặng cũng là 1 cực hình gian ác đấy, hic), nhưng tui… ko hề wên nhiệm vụ cao quí “lụm vàng”. 

Gã đã quá quen với những bài tra tấn dài dòng, lôi thôi, ra rả ko ngừng nghỉ của tui rùi, nên tự nhiên thấy tui im lặng bất thường, Gã chợt nhận thấy “có vấn đề” rồi đây. Thế là, Gã cứ đứng ì 1 chỗ, ko thèm đập & chọt wái nữa, nhìn tui xa vắng: ”Lên Hoa Sơn ngắm cảnh nha nàng?” 

Một tiếng “uh” hờ hững buông ra theo cái kiểu “thích thì chiều”! 

Tại chiếc cầu tre chông chênh, không gian im lặng, tĩnh mịch vẫn cứ bao trùm giữa chúng tui. Đến khi gã ko nhịn được nữa, bèn lên tiếng xua đuổi bầu ko khí yên tịnh ấy: ”Nàng nói gì đi nàng. Sao im lặng hoài thế?”

Trời ạ! Phải tự dán băng keo vào miệng nãy giờ, tui vốn đã mệt lắm lắm rồi, bây giờ được gã “khơi chiện”, thì hỡi ôi… 1 tràng đạn pháo được tui nã rôm rốp, khiến gã cũng tối tăm mặt mày. 

: ”Nói cái gì mà nói nữa chứ? Ngươi ham mê đánh đấm, wăng ta vào 1 xó, thích thì lôi ta theo sau, ko thích thì ném ta wa 1 bên thế hả? Có giỏi thì cứ đánh cứ đấm nữa đi, từ đây cứ mặc xác ta, ko có ngươi thì ta ko tự mình hành tẩu giang hồ được hả???” 

Gã vểnh đôi tai chuột lên nghe tui chát chát 1 hồi, đến khi tui mệt wá, phải ngừng lại để… nghỉ tay, thì gã thừa cơ hội xen vào giải bày: ”Chiện hôm qua xin lỗi nàng, khiến nàng phải lo lắng, nhưng… nhưng…” 

 : ”Nhưng, nhưng cái gì? Nói mau đi nghen, ta mệt với ngươi rồi đó!” 

Nhìn bộ dạng vò tai bứt tóc cộng thêm khuôn mặt sầu đời của gã, khiến tui muốn… ném đá cho u đầu dễ sợ luôn, gã “nhưng… nhưng...” 1 hồi thì cũng hết cà lăm: ”Nhưng… trận chiến hôm qua là trận chiến đầu tiên khiến ta thấy mình bất lực. Các anh em cứ lần lượt ngã xuống, họ chết như rơm như rạ, thân làm bang chủ, ta lại ko thể cứu giúp các anh em, khiến cho tiếng gào thét của anh em Xi Vưu nổi dậy khắp thôn Long Tuyền, náo loạn cả kênh bang phái, chen chúc lên cả kênh thế giới, thành thị… ta cảm thấy mình thật vô dụng… Mối hận này, anh em Xi Vưu quyết ko nuốt trôi!” 

Tui nghe gã vừa gầm gừ bộc bạch vừa chảy mồ hôi ào ào, thì cũng ngán ngẩm đâm ra chột dạ. Mặc dù tui rất xấu tánh, hay hung dữ, lại ngoan cố, thích gây khó dễ, ưa trò hét ra lửa, nhưng tui cũng… hiểu chiện lắm chứ bộ, ít ra tui cũng biết thông cảm trước tình cảnh “xuống sắc” của gã. Tui bèn lựa lời an ủi, tiếp thêm chút xíu ánh sáng xua tan bầu tâm trạng đen thui của gã: ”Rồi rồi, coi như là ta trách lầm ngươi. Thôi, đừng buồn nữa nghen, thua keo này ta bày keo khác, ngươi cứ tìm cách củng cố tinh thần anh em Xi Vưu lại, rồi tìm cơ hội trả thù rửa hận là xong. Đừng buồn nữa nghen!” 

Được tui “ngọt ngào” 1 hồi thì gã cũng xìu luôn: ”Ko sao! Ta ko sao! À, nàng đã 3x rồi, sao ko đổi con ngựa 30 mà cỡi, con ngựa 20 này chạy chậm lắm!” 

Ặc, đụng chạm đến tình yêu Hắc Liệt Mã rùi, dĩ nhiên tui phải găng cổ lên bảo vệ chú ngựa iu wí này chứ: ”Trang phục, đồ đạc toàn là… vật chết nên mình có thể thay đổi tùy thích, nhưng con ngựa thì có linh tính lắm, nó biết đá lông nheo nè, biết quẩy đuôi nè, làm sao ta nỡ bỏ nó được, tội nghiệp nó lắm. Ta đã quyết định sẽ cỡi Hắc Liệt Mã đến khi… có Chiếu Dạ thay thế”. 

Tui đoán chắc gã đang rủa lầm bầm trong đầu: ”Coi bả kìa. Bả khùng dã man luôn. Suy nghĩ tào lao, con ngựa nào chạy nhanh thì cỡi, wái gì phải ôm khư khư con ngựa rùa này chứ?”, nhưng bề ngoài, gã vẫn điềm nhiêm, từ tốn: ”Ừm! Nàng thích sao cũng được!” 

Đang ba hoa chích chòe, thì bỗng có 1 chàng rất bảnh giai, khoác chiếc áo Đường Môn, trên đầu bay phấp phới 1 chủm tóc đuôi ngựa, trông cực kỳ hào hoa lãng tử, đẹp giai dã man luôn, tui ngó đến hút hồn hút vía, khoái mê tơi luôn á. Thế là, tui chợt hét vào tai gã: ”Đó đó, áo Đường Môn, áo Đường Môn, sao ngươi ko mặc chiếc áo đó hả? Trời ơi là trời, ngươi tự ngó mình xem nào, đây là thế giới võ lâm giang hồ, phải ăn mặc sao cho ra vẻ giang hồ hiệp khách, hào hoa phong nhã, ai như ngươi, mang cái áo giáp to đùng như đi đánh trận, xấu dã man tàn tệ luôn.” 

Gã cố cãi chày cãi cối: ”Nhưng chiếc áo giáp của ta rất tốt, rất xịn, dùng để đi luyện công rất oách.” 

Nghe gã trả treo như thế, tui muốn vung đao chém gã vài nhát ghê: ”Có ai bảo ngươi wăng cái áo giáp này đâu? Khi nào luyện công thì ngươi vác vào, còn khi nào đi chơi với ta thì mang chiếc áo Đường Môn kia vào, ta khoái chiếc áo Đường Môn đó lắm lắm, hic hic“. 

Nghe tui ra chiếu hậu thư đó, gã đành lắc đầu ngao ngán: ”Ta ko mặc được chiếc áo đó!” 

Tức điên lên vì câu trả lời khó ưa: ”Sao ko mặc được? Người ta mặc được thì ngươi cũng phải mặc được!” 

Thế là gã cứ lắp bắp: ”Nhưng… nhưng chiếc áo đó thân pháp cao lắm, còn ta thì tăng thân pháp ít lắm.” 

Trời, thế là giấc mộng được rong ruổi giang hồ cùng chàng lãng tử hào hoa của tui bị vỡ vụng thành từng mảnh, hu hu, chẳng lẽ cả cuộc đời của cô hiệp nữ này phải gắn liền với ông Thiên Vương mang giáp sắt cục mịch này ư? 

Trong khi tui đang than khóc sầu não cho ước mơ chợt tan biến của mình thì gã nhìn trời nhìn mây rồi bắt chước làm thi sĩ: “Tung Sơn đất chật, người đông, 

Hảo hữu thì ít, cừu nhân thì nhiều” 

Tự nhiên nghe gã gồng mình ra vẻ thi sĩ, khiến tui nghe thấy chói tai dễ sợ: ”Hứ! Ai biểu ham mê giết chóc, tối ngày cứ chúi đầu vào đánh đấm, hèn chi quá trời cừu nhân. Bụng làm dạ chịu, còn ca cẩm gì nữa?“ 

Gã nhìn tui cười khì khì: ”Lúc trước, ta bị gán cái danh Đại Ác Ma, giết người như ngóe. Nhưng từ ngày nàng vào Tung Sơn, ta đã… đã thay đổi nhiều rồi.” 

Nghe gã “nịnh” như thế, tui thấy khó tin wá, mắt cứ liếc liếc: ”Thiệt ko đó? Nghe có vẻ xạo wá à:T.” 

Nghe tui phán câu xanh rờn, gã chỉ còn biết cúi đầu thẹn thùng: ”Thiệt mà! Nàng ko tin thì thôi”. 

Tui càng ngó gã thì càng thấy trái tai gai mắt, hễ nhìn cái danh hiệu cà chớn mà gã mang trên đầu thì tui đã thấy khó ưa dễ sợ rồi. 

Xi Vưu * No 1 

Bà con cô bác thử bình loạn 1 tẹo giúp tui với nào. Có phải cái tổ hợp 3 chữ + 1 số + 1 * này trông rất ngứa mắt ko? Con người tui vốn cầu toàn, thích những sự xinh xắn, đèm đẹp (hu hu, chính vì thế, tui mới bị wuyến rũ bởi cái nick Hồng Thất Công hoặc đứng tim vì chàng giai khoác áo Đường Môn, cột tóc đuôi ngựa kia kia á), vì thế, làm sao tui chịu được cái tổ hợp cà rỡn kia? Vì nhịn mãi mà vẫn nhịn ko được, tui đành bộc phát: ”Sao ngươi để cái danh hiệu kinh thế? Sao ko để là Xi Vưu Bang Chủ cho hợp lý hợp tình?” 

Gã ko hề thấy chột bụng vì câu nhận xét “nghĩa tình” ấy, mà con trơ tráo: ”Để Xi Vưu Bang Chủ thì người ta nói mình chảnh, cho nên ta để thế này cho ổn.” 

Há hốc mồm trước lời phát biểu… giật mình ấy: ”Ặc ặc, ngươi bị làm sao thế hả? Vì ngươi là bang chủ nên có để Xi Vưu Bang Chủ là bình thường. Còn Xi Vưu * No 1 mới là đại chảnh đó, khoe khoang. Hứ!”

Đáp lại mớ lí lẽ xí xọn của tui là lời lắp bắp: ”Nàng… nàng ko thích cái danh hiệu này à?” 

Trợn tròn mắt đáp lễ: ”Thích cái búa á! Nửa nạt nửa mỡ, Tàu ko ra Tàu, Tây ko ra Tây, nhìn ngứa mắt wá chời luôn á.” 

Gã xụ mặt lí nhí: ”Được rồi! Ta hiểu rồi.” Im re 1 hồi thì gã thầm thĩ: ”Nàng nhìn lên nè, thế này được chưa?”

Ngó lên, thấy cái danh hiệu của gã, khiến tui muốn… té ghế. 

Xi Vưu Yêu Nhi 

Ặc ặc, tên cà chớn này ko có gì giỏi cả. Giỏi nhất là chiêu… dụ ngọt & lấy lòng con gái nhà lành thui hà (hic hic). Tui chả wen với việc thẹn thùng, vậy mà cũng phải đỏ mặt, lắp bắp: ”Ngươi… ngươi thiệt là hết nói nổi. Để coi ngươi vác được mấy ngày!” 

Sau khi nghe tui tường trình 1 cách đặc sắc về những nỗi khốn khổ mà con bé Thúy Yên 3x phải tự vác đao ra đồng, vào động cày 1 mình 1 bóng. Gã nghe ngẫm có vẻ rất thương tâm, xót dạ, bèn cất lên những lời vàng ngọc: ”Ta đưa nàng acc và pass Takiem, khi nào ta ko online thì nàng cứ dùng Takiem kéo char nàng nhá.” 

Hic, chính vì “sự rộng lượng & tốt bụng” của gã, đã khiến cho tui ngày càng dấn sâu vào Xi Vưu bang, góp phần gây nên sóng gió cho Xi Vưu, tạo nên nỗi day dứt ko nguôi của mình đối với Xi Vưu. 

************** 

Tui lấy cái tựa “Hoa Sơn Phiếm Luận – Chùy Đao Hợp Bích” ám chỉ: ”Cuộc nói chiện tại đỉnh Hoa Sơn đã tạo nên sự liên kết thông hiểu giữa Chùy & Đao”. Gã là Thiên Vương max Chùy, còn tui vốn xuất thân dòng dõi… Thúy Yên nên dĩ nhiên chỉ biết múa may với Đao. He he, thời xa xưa có Song Kiếm Hợp Bích, tại sao thời nay lại chẳng có Chùy Đao Hợp Bích chứ? Wan trọng là mình có muốn hay ko thui. 

************** 

Xin được tản mạn 1 tẹo về sự phản hồi của phần 17 với tựa “Long Tuyền Nguy Khốn – Xi Vưu Thất Chí” nhé bà con. 

Sau khi nuốt xong 1 mớ chữ của phần 17 thì HoaSatTaThan {đệ tử hư của tui đóa, hắn bảo: ”Ngày xưa ta cũng viết bằng lối văn dí dỏm như vohinh vậy, nhưng từ khi làm nhà báo (đời) thì ko còn viết được lối văn như thế nữa. Ta hâm mộ vohinh lắm, xin cho ta bái làm sufu (hehe, lâu lâu được lên mây, nên cho tui lên ngọn cây ngồi 1 tẹo đi mà, năn nỉ đó)“, thế là tui chấp nhận kết nạp tên đệ tử với tuổi đời già lụ khụ này} phán tui 1 tràng đạn pháo: ”Sufu viết ngày càng lên tay, viết hay lắm, nhưng trong hay có cái ko hay!” 

Vốn thích sự hoàn thiện, tui bèn mớm lời: ”Ko hay chỗ nào? Nói ta nghe coi nào?” 

HoaSatTaThan âm thầm phân tích: 

- Cái ko hay thứ 1 là… ko có tên ta trong bài viết đó. 

- Cái ko hay thứ 2 là viết về Xi Vưu sao mà… thê thảm quá! Ko sợ làm anh em đau buồn à? 

- Cái ko hay thứ 3 là… sao ko mở ra 1 con đường cho Xi Vưu?“ 

Tui ko phải kẻ háo danh nhưng lại là 1 người cực kỳ cầu toàn, nghe tên đệ tử phán thế, tui càng quyết tâm biến cái ko hay thành cái hay. 

- Hôm nay đã lôi tên cà chớn này vào bài viết rùi. Thế là cái ko hay thứ 1 đã trở thành cái hay. 

- Tui chỉ làm kẻ tường thuật lại những sự kiện và ghi lại cảm nhận của mình thông wa những sự kiện đó. Vì vậy, tui phải trung thực với những gì đã diễn ra. Tình cảnh của Xi Vưu lúc đó wả thực nguy khốn. Dùng 4 chữ Xi Vưu Thất Chí cũng ko có gì quá đáng. Anh em Xi Vưu nên đối diện với sự thật đã xảy ra, để tìm kế sách vực dậy chính mình, làm mới bản thân, tạo nên 1 thế mạnh đặc trưng của Xi Vưu, chứ ko nên nằm vùi trong chiến thắng, mê muội những hư danh “anh hùng, hào kiệt, bách chiến bách thắng“. Quá khứ đã là quá khứ! Chúng ta cần hướng đến 1 tương lai tươi đẹp, chứ ko nên để cái quá khứ hào nhoáng kia nhấn chìm. Tỉnh dậy đi, hỡi các anh em Xi Vưu thân thương. 

- Tui từng dùng hình tượng “chú đại bàng lêu lổng“ & “1 con hổ bị rơi vào vòng vây của 1 đoàn thợ săn khôn ngoan“ để ví von hình tượng của Xi Vưu ngày nay. Sẽ đến lúc đại bàng bừng tỉnh sao cơn mộng mị hào nhoáng của quá khứ. Sẽ đến lúc hổ kia sẽ giành lại thế chủ lực, định hình lại vị trí xứng đáng của mình. Còn “lúc đó là lúc nào” thì phải tùy vào sự đồng tâm hiệp lực, tùy vào cái tình, cái nghĩa mà các anh em Xi Vưu giành cho nhau, giành cho bang hội thân yêu của mình. 

Tôi yêu Xi Vưu và quí tất cả các bạn! Mong sớm được chứng kiến sự quay về tươi đẹp của Xi Vưu, của chính các bạn!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau