VÔ LẠI QUẦN PHƯƠNG PHỔ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô lại quần phương phổ - Chương 96 - Chương 100

Quyển 4 - Chương 9: Vô hạn xuân quang tại hiểm phong

Hoa Nguyệt Lan bấy giờ đang ở trên đỉnh ngọn Phiêu Miểu, quang cảnh ở đây thật tú lệ, cảnh sắc đẹp đến mê người, không khí lại càng tươi mát. Vô Song Cung tuy chiếm lấy Phiêu Miểu phong nhưng tịnh không hề gây tổn hại cho nơi đây. Mỗi người trong Vô Song Cung đều có thể hưởng thụ phong cảnh hiếm có nơi đỉnh núi này.

Ly khai hoàng cung, vứt bỏ thân phận công chúa triều đình đầy phiền não, Hoa Nguyệt Lan tâm tình cảm thấy vô cùng khoan khoái. Thật sự mà nói, nàng tuy không muốn liên quan nhiều đến sự tình của hoàng cung, nhưng thân là đế quốc công chúa, có nhiều việc cũng không thể tránh khỏi. Lần này bị Diệp Vô Ưu quấn lấy kì thực cũng không có biện pháp, thà cứ dứt khoát một lần cho thoải mái.

“Sư tỷ, tỷ không thể trách ta không chiếu cố hắn, hắn hiện tại cũng không cần muội chiếu cố, hà huống, muội giờ tự lo cũng không xong, sao mà chiếu được hắn đây?” Hoa Nguyệt Lan lòng thầm nghĩ: “Nếu chiếu cố hắn lần nữa, tám phần là mình sẽ còn chiếu cố hắn nhiều hơn.”

Bạt xuất trường kiếm, cước bộ nhẹ di chuyển, Hoa Nguyệt Lan bắt đầu múa kiếm, tốc độ ban đầu chậm rồi dần dần càng lúc càng nhanh. Nếu lúc này có người đứng ngoài xem, khẳng định đều sẽ chú mục lên thân ảnh tuyệt đẹp này, nhưng cuối cùng chỉ có thể thấy kiếm ảnh mĩ lệ đầy trời.

Tuy là kiếm ảnh múa ra cực kỳ mỹ lệ song xem ra kiếm pháp này không có mấy uy lực, có điều rất mĩ lệ và mê hoặc, tự hồ như không phải là một loại kiếm pháp, mà là một điệu múa đặc biệt.

Bỗng nhiên kiếm ảnh chợt tan, thân ảnh mĩ lệ của Hoa Nguyệt Lan lại hiện ra. Nàng xoay người nhìn về phía thiếu nữ vừa xuất hiện, có chút kinh ngạc: “Đồng Đồng, tỷ không phải là không thích tới đây sao?”

“Tỷ đúng là không thích tới đây, bất quá, tỷ biết muội thích đến đây.“ Lam Đồng Đồng cười nhẹ, “Nguyệt Lan, Phiêu Miểu kiếm pháp của muội ngày càng đẹp đó.“

“Đồng Đồng, tỷ không cần phải chọc muội, kiếm pháp đẹp thì có tác dụng gì chứ?“ Hoa Nguyệt Lan hơi hờn dỗi: “Chà, xem ra tỷ có ý đặc biệt gì mới đến tìm ta, là việc gì vậy? “

“À, nói sao bây giờ, thực ra có một vài việc.“ Lam Đồng Đồng sắc mặt cổ quái: “Hôm nay có vài vị khách nhân đến Vô Song Cung của chúng ta.“

“Khách nhân? Khách nhân nào?“ Hoa Nguyệt Lan khẽ nhíu mày.

“Trong số đó, là vị hôn phu của thánh nữ chúng ta, tên là Diệp Vô Ưu......“ Lam Đồng Đồng khóe miệng lộ ra nụ cười gượng gạo. Thật ra mà nói, đối với Diệp Vô Ưu hảo cảm cũng có hạn, với lại Diệp Vô Ưu so với dự liệu của nàng chênh lệch khá xa, bởi vì nàng nghĩ vị hôn phu của thánh nữ tuyệt đối không thể giống như Diệp Vô Ưu.

“A?“ Lam Đồng Đồng chưa nói xong, Hoa Nguyệt Lan đã kinh hãi kêu lên: “Hắn sao lại có thể đến Vô Song Cung?“

“Nguyệt Lan. Xem ra muội quả thực biết hắn!“ Lam Đồng Đồng có vẻ như cười nhạo Hoa Nguyệt Lan, “Tỷ lúc đầu nghĩ hắn đến tìm thánh nữ, bất quá, hắn lại nói muốn cầu kiến cung chủ, với lại hắn còn hỏi thăm ta về nơi hạ lạc của muội nữa.“

“Vậy tỷ có nói cho hắn biết hay không?“ Hoa Nguyệt Lan hấp tấp hỏi. Nhất thời, nàng cảm thấy trong lòng đại loạn, cái gì cũng nghĩ không ra. Diệp Vô Ưu đã đến Vô Song Cung, nếu gặp chỉ sợ nàng khó thoát khỏi ma trảo của hắn.

“Tất nhiên là không rồi.“ Lam Đồng Đồng lắc đầu. Rồi lập tức có chút kinh ngạc hỏi: “Nguyệt Lan, muội với Diệp Vô Ưu hình như không phải chỉ quen biết đơn giản phải không?"

“Đều là do thánh nữ sư tỷ làm ra hảo sự!“ Lam Nguyệt Lan tức tối nói tiếp: “Rồi bắt ta thay tỷ ấy chiếu cố vị hôn phu, hiện tại cũng tốt, tên tiểu vô lại này cứ quấn lấy muội không ngừng, may mà tỷ không nói cho hắn biết muội ở đây, nếu không thì chắc muội tiêu mất!“

Tạm ngừng một chút, nàng nói tiếp: “À, Đồng Đồng, đừng nói muội chưa nhắc nhở tỷ, vị hôn phu của sư tỷ thánh nữ đó không chỉ là vô lại bình thường. Tỷ tốt nhất là tránh xa hắn một chút, đừng để hắn để mắt đến nếu không tỷ sẽ gặp phiền toái đó.“

“Nguyệt Lan, có khoa trương quá không? Như muội nói thì hắn yêu thích muội rồi à?“ Lam Đồng Đồng hơi sững sờ:“Hắn nói gì cũng là vị hôn phu của thánh nữ, lẽ nào hắn lại không sợ thánh nữ?“

“Khi sư tỷ ở bên cạnh, hắn tự nhiên cũng bớt phóng túng một chút, vấn đề là sư tỷ lúc nào cũng bận rộn, sao mà có thể trông giữ hắn được?“ Hoa Nguyệt Lan mặt phiền não: “Tên tiểu vô lại này không biết có phải là có lòng đến tìm muội không. Không được, muội nghĩ muội dứt khoát phải li khai chỗ này.“ “Nguyệt Lan, muội không cần phải sợ hắn vậy chứ?“ Cho dù hắn yêu thích muội, chẳng nhẽ lại còn dám làm dữ với muội.“

“Đồng Đồng, tỷ không biết đâu, tên tiểu vô lại này không chỉ da mặt cực kỳ dày, mà còn sắc đảm bao thiên, với lại, muội cũng, muội cũng......“ Hoa Nguyệt Lan có chút gì đó nói không ra, liền lập tức chuyển đề tài: “Ai ya, tóm lại, nếu để muội gặp hắn lần nữa, muội khẳng định sẽ bị hắn ăn hiếp đó.“

Lam Đồng Đồng dùng nhãn thần cổ quái nhìn Hoa Nguyệt Lan, một lúc lâu cũng không nói một câu.

“Đồng Đồng, tỷ làm gì mà nhìn muội vậy?“ Hoa Nguyệt Lan ngượng ngùng hỏi.

“Nguyệt Lan, tỷ thấy muội nói có chút gì không phù hợp, cho dù hắn vô lại, nếu muội thực sự chán ghét hắn, hắn khẳng định cũng không thể làm muội giống như thế này.“ Lam Đồng Đồng có vẻ trầm ngâm, “Việc này xem ra chỉ có một khả năng duy nhất, chính là muội căn bản không hề ghét hắn, có thể còn có chút yêu thích hắn nữa. Chẳng qua là hắn là vị hôn phu của thánh nữ nên muội nghĩ vậy sẽ có lỗi với nàng, sở dĩ muội vẫn sợ gặp mặt hắn như vậy.“

“Không có, không phải việc đó!“ Hoa Nguyệt Lan vội vàng biện bạch, “Tên tiểu vô lại đó, muội thấy thật đáng ghét!“

“Tốt, tỷ cũng không tranh cãi với muội nữa. Tóm lại, hắn đã đến đây, hiện tại hắn đang ở biệt viện của thánh nữ, nếu muội nhớ hắn thì có thể đến tìm hắn.“ Lam Đồng Đồng có vẻ mệt mỏi, “Còn nữa, đi chung với hắn còn có một tiểu nha đầu tên là Hàm Yên, nghe nói là thị nữ của thánh nữ.“

“Muội biết rồi, Đồng Đồng, cảm ơn tỷ.“ Hoa Nguyệt Lan khóe miệng khẽ nở nụ cười gượng gạo.

“Vậy tỷ đi trước, Nguyệt Lan, muội suy nghĩ kĩ nha, muội bây giờ tránh hắn thì cũng không thể tránh được cả đời. Hoặc là dứt khoát cự tuyệt hắn hoặc là đừng tránh hắn nữa.“ Lam Đồng Đồng khẽ thở dài, “Tuy là tỷ cũng không hiểu sự tình, chỉ là cảm thấy vậy, muội cứ trốn tránh cũng không phải là biện pháp.“

“Muội biết rồi, Đồng Đồng, tỷ đừng nói nữa, là tỷ tự nghĩ vậy thôi.“ Hoa Nguyệt Lan khẽ than: “Tên tiểu vô lại đó đã nhìn thấy tỷ, hơn phân nửa là đã xem trúng tỷ rồi đó, không bao lâu nữa tỷ cũng sẽ bị phiền khổ như muội cho mà xem.“
“Tỷ cũng không sợ, hắn mà dám làm bậy, đừng nói là vị hôn phu của thánh nữ, dù là thánh nữ, tỷ cũng không nể mặt.“ Lam Đồng Đồng nhẹ giọng, “Tỷ đi trước đây, muội cứ từ từ nhớ hắn nha!“

Nhìn theo bóng ảnh của Lam Đồng Đồng, Hoa Nguyệt Lan thở dài buồn bã, hảo tâm tình ban đầu giờ chỉ còn phiền não. Nàng không biết bản thân có phải thật sự đã yêu thích Diệp Vô Ưu tên vô lại đó hay không. Song có thê khẳng định một điểm nàng là bản thân đã không có cách nào cự tuyệt hành vi thân mật của hắn. Trong thời khắc đó, nàng ngoài việc chưa chân chính thất thân với hắn, thân thể cơ bản đã hoàn toàn thuộc về hắn rồi.

“Kì thật tên tiểu vô lại này nếu không phải hoa tâm như vậy, ta gả cho hắn cũng không tệ, chí ít cũng hơn cái tên phụ hoàng sắp đặt, cái tên hiếu thắng đáng ghét đó.“ Hoa Nguyệt Lan trong lòng không tự chủ phát sinh những ý nghĩ như vậy, lập tức nàng cũng tự đề tỉnh.

“Ta, ta sao lại có thể nghĩ như vậy? Lẽ nào ta thật sự đã chuẩn bị gả cho hắn rồi?“ Hoa Nguyệt Lan trong lòng rối bời, tâm thần không yên, không ý thức được rằng đằng sau lưng nàng đã có một người đứng từ lâu.

Cho đến khi cả vòng eo bị một người ôm lấy, Hoa Nguyệt Lan mới giật mình tỉnh lại, trong ý thức một cảm giác quen thuộc liền ập đến. Tên vô lại mà nàng sợ gặp nhất, cuối cùng đã đến.

“Công chúa lão bà, mấy ngày không gặp rồi, có nhớ ta không?“ Diệp Vô Ưu từ phía sau ôm trọn lấy Hoa Nguyệt Lan, cuối đầu xuống tai nàng cười hi hi.

“Quỷ mới nhớ ngươi!“ Hoa Nguyệt Lan bực tức nói, “Tử vô lại, sao ngươi lại đến đây?“

Dù gì cũng đã bị Diệp Vô Ưu tìm thấy, Hoa Nguyệt Lan chỉ còn biết tiếp nhận. Tuy rằng chính mắt không thấy Diệp Vô Ưu làm sao tìm đến đây được. Bất quá chỉ là phỏng đoán, hắn có thể tìm nàng nhanh vậy, hơn phân nửa chắc là do đi theo Lam Đồng Đồng.

“Những gì hai người nói lúc nãy, ta đều đã nghe thấy hết rồi!“ Diệp Vô Ưu nhẹ nhàng hôn lên dái tai Hoa Nguyệt Lan: “Công chúa lão bà, Lam tỷ tỷ cũng đã nói rồi đó, ta thật sự yêu thích nàng. Ta cũng tin nàng nhất định sẽ nhớ ta.“

“Tự tác đa tình, ta còn lâu mới nhớ ngươi!“ Thân thể mềm mại của Hoa Nguyệt Lan run lên, miệng phủ nhận: “Ngươi không có điểm nào tốt hết, ta sao có thể thích ngươi? Ta thích người không bằng thích Tạ Trường Phong!“

“Cha ta có nói, nữ nhân yêu thích nam nhân không cần phải có lý do, giống như cha ta so với ta cũng không bằng ai mà mẹ ta cũng đã yêu thích cha ta như vậy.“ Diệp Vô Ưu vênh mặt nói, “Cha ta còn nói, nam nhân nhất định phải có tự tin, nhìn thấy nữ nhân yêu thích nhất định phải theo đuổi, không quản nàng ấy có thân phận gì. Năm đó, cha ta sao lại theo đuổi mẹ ta cũng là vậy.“

“Ê, tiểu vô lại, mẹ ngươi là mẹ ngươi, ta là ta. Ngươi không phải cha ngươi, ta cũng không phải mẹ ngươi, không được đem thủ đoạn cha ngươi đối phó với mẹ ngươi để đối phó ta!“ Hoa Nguyệt Lan không chút hảo khí nói.

“Không có, công chúa lão bà, ta thật sự là một ngày không gặp như cách ba thu, có người còn nói tiểu biệt thắng tân hôn, chúng ta mấy ngày không gặp, nàng không cảm thấy chút gì sao? Diệp Vô Ưu cười hi hi, đồng thời quay thân thể kiều mị của nàng lại.

“Ai với ngươi tiểu biệt thắng tân hôn?“ Hoa Nguyệt Lan vừa thẹn vừa tức, trừng mắt nhìn Diệp Vô Ưu.

Diệp Vô Ưu cười đầy gian ý, song thủ kéo chặt thân thể mềm mại của nàng vào người hắn, rồi sau đó cúi đầu hôn lên đôi môi anh đào của nàng.

Hoa Nguyệt Lan cơ hồ chỉ vùng vẫy lấy lệ, sau đó như lạc hướng trong nụ hôn nóng bỏng của Diệp Vô Ưu, không biết trời đất là gì. Song thủ của nàng cũng bá lấy cổ hắn, rồi bắt đầu hưởng ứng.

Môi lưỡi quấn lấy nhau, hai thân thể cọ sát, trong lòng hai người mau chóng bùng lên những bông hoa lửa dục tình. Diệp Vô Ưu song thủ đã tiến vào trong nội y Hoa Nguyệt Lan. Lúc này một đôi nhãn tình mĩ lệ sáng ngời đang quan sát, những gì đang diễn ra khiến nàng ta không khỏi thẹn thùng, tim đập dồn dập.

Quyển 4 - Chương 10: Phong đính triền miên

“Ta nói không sai mà, lúc nãy còn nói muốn trốn hắn, giờ vừa mới gặp đã lập tức thân mật như vậy.“ Người đang lén theo dõi chẳng phải ai xa lạ, chính là Lam Đồng Đồng, nàng vừa đi xong đã quay trở lại. Nguyên là nàng đột nhiên nhớ ra vẫn còn vài việc muốn tìm Hoa Nguyệt Lan, có biết đâu lại nhìn thấy cảnh yêu đương nóng bỏng giữa Hoa Nguyệt Lan và Diệp Vô Ưu.

Lam Đồng Đồng vốn vừa nhìn thấy cảnh tình này đã chuẩn bị li khai, nhưng tâm lí hiếu kì làm nàng ta dừng bước. Nói ra, tuổi tác nàng cũng không được coi là trẻ mấy, năm nay cũng đã hai mươi mốt tuổi. Nữ nhân ở tuổi này cũng nên xuất giá rồi. Chỉ là trong Vô Song Cung đa số nữ tử đều do tu luyên băng tâm quyết, thanh tâm quả dục nên đối với việc nam nữ đều không thấy hứng thú. Hơn nữa bọn họ mỗi người đều tranh đua lẫn nhau, có rất ít người xuất cung, tự nhiên rất khó gặp được nam nhân vừa ý. Trong Vô Song Cung ở tuổi như nàng mà chưa xuất giá còn có rất nhiều người khác.

Vốn là Vô Song Cung tuy không cấm đệ tử xuất giá, nhưng một khi xuất giá, cũng như đã thoát li Vô Song Cung. Năm đó, sau khi Yến Ngọc Dao gả cho Diệp Phi Phàm cũng tương đương với thoát li Vô Song Cung. Chỉ là địa vị bà ta ở Vô Song Cung dẫu sao cũng có chút đặc thù, nên danh nghĩa vẫn là người của Vô Song Cung.

“Quả là tên hạ lưu!“ Lam Đồng Đồng đột nhiên hừ nhẹ một tiếng, hóa ra nàng nhìn thấy Diệp Vô Ưu song thủ đang nhào nặn kiều đồn Hoa Nguyệt Lan. Sở dĩ chịu không nổi chửi một câu, cũng bởi nàng thấy khó chịu trong người, Hoa Nguyệt Lan dường như đang có vẻ rất hưởng thụ.

Nhìn Hoa Nguyệt Lan và Diệp Vô Ưu tong nhất thời chưa thể kết thúc vẻ mặn nồng thắm thiết, Lam Đồng Đồng chung vu cũng không tiếp tục xem nổi. Khoảnh khắc sau, nàng đã lặng lẽ rời khỏi đỉnh Phiêu Miểu.

“Không được!“ Ngay khi Lam Đồng Đồng ly khai không lâu, Hoa Nguyệt Lan đột nhiên cảm thấy Diệp Vô Ưu đang cởi áo nàng ra, thình lình bừng tỉnh, dùng sức lực cuối cùng đẩy hắn ra, thở hổn hển nói. “Ở đây, ở đây có thể có người đến.“

“Sợ gì chứ, dù sao ở đây cũng toàn là nữ nhân, bị họ nhìn thấy cũng đâu có sao.“ Diệp Vô Ưu khẽ thì thầm.

“Ngươi tưởng ai cũng mặt dày như ngươi sao?” Hoa Nguyệt Lan có chút giận dữ, trừng mắt nhìn hắn: “Ngươi không sợ nhưng ta sợ. Nếu để các sư tỷ muội thấy, ngươi bảo ta còn mặt mũi nào nhìn bọn họ nữa chứ?“

“Vậy nàng ở chỗ nào?“ Diệp Vô Ưu kéo nàng sát vào lòng, kề tai nàng hỏi nhỏ.

“Không nói cho ngươi biết!“ Khuôn mặt thanh tú của Hoa Nguyệt Lan ửng hồng, trong lòng vốn biết Diệp Vô Ưu muốn làm cái gì.

“Công chúa lão bà, nàng không nói cho ta biết, ta sẽ ôm nàng như vậy đi khắp nơi để tìm.“ Diệp Vô Ưu bế ngang nàng lên, rồi từ đỉnh núi dần đi xuống.

“Thả ta xuống!“ Hoa Nguyệt Lan khẽ quát.

“Không thả. Trừ phi nàng đưa ta đến chỗ nàng ở.“ Diệp Vô Ưu không hề suy nghĩ liền nói.

“Ta, ta cứ không chỉ đó!“ Hoa Nguyệt Lan giận dỗi nói.

“Vậy ta mang nàng đến biệt viện của Băng tỷ!“ Diệp Vô Ưu khẽ cười: “Công chúa lão bà, nàng chạy không thoát đâu.“

Diệp Vô Ưu mấy ngày nay bị hành hạ quả thật rất khổ sở, đầu tiên thì bị Lãnh Sương Sương dày vò mấy đêm, sau đó lại bị Lãnh Tâm m kích thích dục tình mà không thể phát tiết được. Hiện tại, chẳng dễ dàng gì mới đến được với Hoa Nguyệt Lan vừa xinh đẹp vừa đáng yêu như thế này, có thể nói là một đại mĩ nhân, hắn tự nhiên không muốn thả nàng ra. Dù bây giờ vẫn là buổi sáng, nhưng đối với hắn mà nói, sáng hay tối đều không quan trọng. Quan trọng hắn hiện tại đang muốn chiếm đoạt mĩ nhân.

“Ta, ta đáp ứng ngươi, thả ta xuống đã.“ Sau một lúc, Hoa Nguyệt Lan cuối cùng cũng chịu khuất phục, nàng không muốn bị các sư tỷ muội khác nhìn thấy nằm trong lòng Diệp Vô Ưu như vậy.

“Vậy mới ngoan chứ!“ Diệp Vô Ưu có chút đắc ý. Hắn liền để nàng xuống, có điều tay vẫn không rời ngọc thủ của nàng.

“Buông ta ra, ta không muốn bị người khác nhìn thấy.“ Hoa Nguyệt Lan cố vùng ra nhưng không được, chỉ biết van nài: “Tiểu vô lại, bọn họ nếu thấy ta như vậy sẽ chế nhạo ta đó. Chúng ta như vậy sẽ ảnh hưởng không tốt đến các sư tỷ.“

“Được rồi, có điều, công chúa lão bà, nàng không được lén lút chạy mất đâu.“ Diệp Vô Ưu thả nàng ra, nhưng vẫn có chút gì không yên tâm.

“Ta còn có thể chạy đến chỗ nào nữa?“ Hoa Nguyệt Lan trừng mắt nhìn hắn, “Tiểu vô lại, ta hỏi ngươi, ngươi sao lại đến đây?“

“Đương nhiên là để tìm công chúa lão bà nàng rồi!“ Diệp Vô Ưu cười hi hi, hắn không ngốc, tự nhiên không thể nói ra mục đích chân chính của hắn.

“Quỷ mới tin ngươi!“ Hoa Nguyệt Lan trợn mắt nhìn Diệp Vô Ưu, nhưng trong lòng cảm thấy vị ngọt lan tỏa. Có lẽ do lo lắng bị người khác bắt gặp nên Hoa Nguyệt Lan cố ý chọn tuyến đường tương đối hẻo lánh để đi. Bởi vậy, trên đường đi hai người đều không gặp một ai, khiến cho ý định muốn nhân tiện ngắm nghía các mĩ nữ khác của Diệp Vô Ưu bị tan vỡ.

Hoa Nguyệt Lan tuy ở Vô Song Cung chỉ là một đệ tử tương đối bình thường, thân phận nàng tịnh không bằng Lam Đồng Đồng, nhưng nói cho cùng nàng vẫn là công chúa của Bách Hoa Đế Quốc cho nên nơi ở của nàng tại Vô Song Cung rất xa hoa. Diệp Vô Ưu càng bước đến gần càng nhận ra cách bố trí ở nơi này hầu như là giống y như cách bố trí ở tẩm cung. Chỉ là nơi này so với tẩm cung của nàng thì nhỏ hơn nhiều. Thực tế tẩm cung của Hoa Nguyệt Lan nhỏ lại bốn năm lần thì cũng gần gần như quang cảnh chỗ này.

“Công chúa lão bà, nàng ở đây chắc là rất thoải mái, so với gian phòng của Băng tỷ tỷ hình như còn đẹp hơn!“ Diệp Vô Ưu nhảy bổ lên chiếc giường vừa to vừa êm ái của Hoa Nguyệt Lan, giọng lười biếng.

“Sư tỷ rất ít khi ở đó, ngươi cũng không phải không biết!“ Hoa Nguyệt Lan không có chút hảo khí nói,

“Còn nữa, tiểu vô lại, giữa thanh thiên bạch nhật không được nằm ỳ trên giường ta!”

“Công chúa lão bà, ta mấy ngày nay thật sự ngủ không ngon, nàng cho ta ngủ ở đây đi!“ Diệp Vô Ưu thật sự không muốn ngồi dậy mà hắn còn muốn Hoa Nguyệt Lan bồi tiếp ngủ cùng hắn nữa!

“Vậy ngươi từ từ ngủ đi, ta đi ra ngoài đây!“ Hoa Nguyệt Lan khẽ kêu lên một tiếng rồi quay người bước ra.

“Ai, đừng đi!“ Diệp Vô Ưu rất nhanh nhảy đến, thoáng cái đã đến bên cạnh Hoa Nguyệt Lan, vòng tay bế nàng lên rồi lại nhào về phía chiếc giường rộng lớn: “Công chúa lão bà, nàng sao không bồi tiếp ta chứ?“

“Tiểu vô lại, không được làm bậy!“ Hoa Nguyệt Lan thẹn thùng không ngớt: “Đang ban ngày ban mặt, ngươi muốn làm bậy, ta sẽ không để ý đến ngươi nữa!“

“Ta đâu có làm bậy!“ Diệp Vô Ưu càng ép sát lên người Hoa Nguyệt Lan. Thân thể vừa mềm mại lại vừa đầy tính đàn hồi của nàng làm hắn cảm thấy khoan khoái khác thường: “Công chúa lão bà, ta vì theo đuổi nàng, từ Bách Hoa Thành đến tận Vô Song Cung, nàng thấy ta phải khổ cực vậy chẳng nhẽ không thưởng cho ta chút nào sao?”

“Ngươi còn muốn ta thưởng gì? Không phải đã cho ngươi hết rồi sao?“ Hoa Nguyệt Lan giận dữ véo hắn: “Tiểu vô lại, chẳng nhẽ ngươi không thể nghĩ gì khác sao? Ngươi gặp ta, trừ việc chiếm tiện nghi của ta thì còn biết làm gì khác nữa không?“

“Công chủ lão bà, việc đó chỉ có thể trách nàng thôi!“ Diệp Vô Ưu tỏ vẻ vô tội.

“Tử sắc lang, liên quan gì đến ta chứ?“ Hoa Nguyệt Lan khẽ kêu lên.
“Nàng xem, nàng xinh đẹp như vậy......“ Diệp Vô Ưu đầu tiên ngắm khuôn mặt thanh tú của nàng, sau đó đưa mắt dọc theo thân thể nàng: “Vóc dáng nàng đẹp như vầy, da dẻ mềm mại như vầy, ta nhìn thấy nàng thì còn tâm tình nào để nghĩ đến việc khác nữa?”

“Tử sắc lang, bản thân háo sắc lại đổ lên đầu người khác!” Hoa Nguyệt Lan vẫn còn bực tức, véo mạnh vào thắt lưng hắn một cái.

“A!” Diệp Vô Ưu đau đớn la lên: “Công chúa lão bà, nàng mưu sát thân phu a!”

“Ngươi muốn chết sao? Kêu gì mà to vậy?” Hoa Nguyệt Lan mặt đỏ hồng lên. Diệp Vô Ưu vừa nãy la quá to, nếu có ai gần đó chắc cũng có thể nghe thấy.

“Sợ gì chứ, dù sao cũng không có người.” Diệp Vô Ưu nói không suy nghĩ. Sự thật với hắn mà nói, cho dù có người cũng không sao cả.

Chỉ là, hắn chưa dứt lời thì bên ngoài đã có tiếng gõ cửa, tiếp theo là một giọng nói trong trẻo truyền đến: “Nguyệt Lan sư tỷ, tỷ có trong đó không?”

“Lạc Lạc, có việc gì vậy?” Hoa Nguyệt Lan tức giận trừng mắt nhìn Diệp Vô Ưu rồi lên giọng hỏi.

“Nguyệt Lan sư tỷ, cung chủ có việc tìm tỷ.” Vẫn là giọng nói trong trẻo vang lên.

“Cái gì? Muội nói là sư phụ đã xuất quan rồi á? Hoa Nguyệt Lan có chút kinh ngạc, thiếu chút nữa từ trên giường ngồi bật dậy, nhưng nàng đang bị Diệp Vô Ưu đè chặt nên cũng không cách gì ngồi dậy nổi.

Hoa Nguyệt Lan bực mình dùng sức đẩy hắn ra, sau đó bước xuống giường.

“Tiểu vô lại, nhanh ngồi dậy!“ Hoa Nguyệt Lan nói khẽ.

“Đúng vậy, Nguyệt Lan sư tỷ, cung chủ vừa mới xuất quan.” Thanh âm nữ hài tử tên Lạc Lạc tiếp tục từ ngoài cửa truyền vào.

“Ta biết rồi, Lạc Lạc, muội về nói sư phụ là ta sẽ nhanh chóng đến gặp người.” Hoa Nguyệt Lan lên giọng.

“Vâng, Nguyệt Lan sư tỷ.” Lạc Lạc đáp lại rồi sau đó chỉ còn nghe tiếng bước chân dần dần đi xa.

“Được rồi, tiểu vô lại, ta phải đi gặp sư phụ, ngươi tự về biệt viện của sư tỷ nha.” Hoa Nguyệt Lan nhìn Diệp Vô Ưu nhẹ giọng nói.

“Ta với nàng cùng đi gặp sư phụ nàng.” Diệp Vô Ưu không muốn đi về, trong lòng cảm thấy khó chịu. Hảo sự lại bị người ta làm cho dán đoạn. Có điều là Vô Song Cung cung chủ hiện tại đã xuất quan, đối với hắn mà nói cũng xem như là một tin tốt lành. Chí ít hắn cũng không phải đợi đến một hai năm.

“Sư phụ không hẳn sẽ chịu gặp ngươi.” Hoa Nguyệt Lan hừ nhẹ nói: “Ngươi về trước đi, đợi ta xong việc sẽ đến tìm ngươi!”

“Công chúa lão bà, sao nàng lại nói vậy, ta hiện tại càng muốn đi chung với nàng. Nếu như nàng đi hỏi sư phụ nàng trước xem có muốn gặp ta không, vạn nhất không muốn, há chẳng phải ta không được gặp bà ta sao? Không bằng bây giờ ta đi chung với nàng, dù không muốn gặp ta cũng không có cơ hội cự tuyệt.” Diệp Vô Ưu nói nhanh.

“Ngươi sao cứ nhất định phải gặp sư phụ?” Hoa Nguyệt Lan có vẻ hoài nghi nhìn Diệp Vô Ưu, “Ngươi không phải có định xấu xa gì chứ?”

“Sao vậy được? Ta thật sự có việc muốn gặp bà ta.” Diệp Vô Ưu liền phủ nhận, cái gì nên nói, cái gì không nên nói hắn dĩ nhiên biết rõ. Dù phải nói cho nàng biết cũng phải đợi đến lúc cùng nàng vui vẻ trên giường mới được.

“Nguyên lai Vô Song Cung cung chủ là sư phụ của công chúa lão bà, để sư phụ và đồ đệ cùng làm lão bà của ta cũng không tệ!” Diệp Vô Ưu lúc này trong lòng phát ra một ý niệm liều lĩnh, bắt đầu ảo tưởng đến những tình cảnh mĩ diệu.

Quyển 4 - Chương 11: Xích lõa giai nhân

Theo lời giới thiệu của Hoa Nguyệt Lan, Diệp Vô Ưu được biết Phiêu Miểu Phong còn có một tiên cảnh đích thực. Ở mạn bắc Phiêu Miểu Phong, không hiểu sao giữa ngọn núi lại xuất hiện một phong cốc thần kì, nhìn sơ qua tựa như là do bàn tay con người đào ra nhưng theo Hoa Nguyệt Lan nói thì đây là do thiên nhiên hình thành. Ở trong phong cốc có một dòng ôn tuyền thiên nhiên, dòng ôn tuyền này dần bào mòn những khối đá tạo thành một thạch trì, sau đó cũng trở thành một dục trì thiên nhiên.

Nhưng dục trì này không phải chúng mĩ nữ ở Vô Song Cung đều được xử dụng mà duy chỉ có cung chủ xử dụng. Bên cạnh dục trì còn xây một thạch ốc, cung chủ thường bế quan trong thạch ốc này. Ngày thường, ngoài thạch ốc luôn có hai người canh giữ, một trong hai người là Lạc Lạc, ban nãy đến tìm Hoa Nguyệt Lan, còn Nàng kia tên là Tuyết Tuyết. Đương nhiên những điều này đều là do Hoa Nguyệt Lan nói cho Diệp Vô Ưu.

Lạc Lạc và Tuyết Tuyết là hai tiểu hài tử, xem ra cũng không quá mười bốn tuổi, nhìn rất dễ thương và cũng vô cùng xinh đẹp, duy nhất một khiếm khuyết là họ vẫn còn vẻ măng non, nơi nên phát dục hình như vẫn chưa phát triển tốt.

“Nguyệt Lan sư tỷ, cung chủ nói để tỷ trực tiếp vào.“ Lạc Lạc hiện đang mặc chiếc váy màu lục đứng đối diện Hoa Nguyệt Lan nói. Muốn đi vào phong cốc phải qua một khe đá tương đối hẹp. Lạc Lạc và Tuyết Tuyết đứng canh giữ ở chỗ này.

“Được rồi, chúng ta vào thôi.“ Hoa Nguyệt Lan gật đầu, với hai người Lạc Lạc và Tuyết Tuyết nàng đã biết rõ nên cũng không nói gì thêm. Lạc Lạc và Tuyết Tuyết tuy thấy Hoa Nguyệt Lan dẫn theo Diệp Vô Ưu nhưng họ cũng không dám hỏi nhiều.

Xuyên qua khe đá chẳng mấy chốc Diệp Vô Ưu đã nhìn thấy dục trì thiên nhiên đó, sương mù mờ mịt bao phủ cả một vùng dục trì. Giữa vùng sương vụ bỗng hiện ra một thân ảnh tuyệt mĩ làm cho hắn nhất thời hoàn toàn ngây dại.

Dù sương mù làm hắn không hoàn toàn thấy rõ nhưng có một điểm hắn có thể khẳng định, nàng ta từ trên xuống dưới, hoàn toàn xích lõa. Nàng như đang ngồi xếp bằng nhưng bên dưới người tuyệt không có vật gì. Nói cách khác, thực tế nàng đang lơ lửng trong hư không.

Dòng thác nước đang đổ xuống rồi lại bắn tung lên phía trước ngực nàng nơi đôi ngọc nhũ, thấp thoáng có thể thấy nhũ câu thâm sâu. Tóc nàng rất dài khẽ buông xuống tiểu phúc. Nếu nàng đứng thẳng dậy chắc mái tóc cũng dài đến đầu gối. Cũng vì tóc dài như vậy nên dù nàng không mặc y phục cũng đủ che chắn những bộ vị quan trọng trên thân thể. Bất quá, cảnh tượng ẩn ẩn hiện hiện này chỉ càng thêm hấp dẫn người khác. Dù cách xa vài trượng nhưng hô hấp của Diệp Vô Ưu đã bất giác trở nên dồn dập.

Hoa Nguyệt Lan cũng ngẩn ra, nàng cũng không nghĩ sư phụ lại có thể tiếp nàng với kiểu dáng này. Nhất thời nàng gần như quên mất bên cạnh còn có một gã nam nhân, hơn nữa còn là một tên vô cùng háo sắc.

Đột nhiên lúc đó, giai nhân trong vùng sương vụ chuyển động, nàng cấp tốc hạ xuống, nhanh chóng chìm vào làn nước. Sau đó chỉ nghe âm thanh rì rầm, nàng như mỹ nhân ngư từ dưới nước nhảy vọt lên. Trên người từ lúc nào đã khoác lên một lớp khăn mỏng.

Nàng nhẹ nhàng đáp xuống đất, lộ ra đôi chân ngọc mĩ lệ trắng như tuyết. Lớp khăn mỏng tuy quấn lấy thân thể nàng nhưng cũng không dấu nổi vẻ dụ nhân. Ngay lúc này lớp sương vụ che phủ ban đầu bỗng chợt tan biến vô ảnh vô tung. Giai nhân vừa từ dưới nước lên nhưng trên người lại không đọng một giọt nước nào.

“Sư phụ!“ Hoa Nguyệt Lan cuối cùng cũng phản ứng, vội vã gọi.

Diệp Vô Ưu ngây ngất nhìn giai nhân trước mắt, xém chút là chảy nước miếng. Quá đẹp, thực sự là quá đẹp, hắn đã không còn biết hình dung mĩ nữ trước mắt như thế nào nữa, dung mạo không chút thua kém Yến Băng Cơ, thân thể lại có vẻ thành thục hơn cả Lãnh Tâm m. Nàng như có phần nào yêu mị, đồng thời pha trộn với vẻ thanh khiết của tiên tử. Nói tóm lại, nàng là tổng hợp những ưu điểm của tất cả các mĩ nữ, càng làm cho người ta kinh ngạc hơn đó là những ưu điểm lẫn lộn này vốn không thể hòa trộn với nhau được, thế nhưng trên thân thể nàng mọi thứ đều đã được kết hợp một cách hoàn mĩ.

Đây là một nữ nhân hoàn mĩ, từ khi sinh ra đến giờ Diệp Vô Ưu lần đầu tiên nhìn thấy nữ nhân như vậy. Cho dù mẹ hắn Yến Ngọc Dao ở bên cạnh nàng, có lẽ cũng cam bái hạ phong.

Thật xứng là Vô Song Cung cung chủ, nếu quả như Vô Song Cung dùng dung mạo để quyết định vị trí cung chủ thì cũng không chút nghi ngờ, nàng cũng sẽ trở thành cung chủ. Hơn nữa, với biểu hiện vừa nãy thì cũng thấy tu vi của nàng đã đạt đến mức đáng sợ.

Trong khi Diệp Vô Ưu đang quan sát Vô Song cung chủ thì nàng cũng đang nhìn hắn. Sắc mặt nàng có chút biến hóa, nhìn thấy ánh mắt Diệp Vô Ưu nàng cũng lộ ra vẻ kì quái, vừa có phần tha thiết cũng vừa tựa như có phần lạnh nhạt, vừa có ái ý lại cũng tựa như có ba phần hận ý.

“Sư phụ.“ Hoa Nguyệt Lan không chịu nổi la lên.

“Nguyệt Lan, con về trước đi.“ Vô Song cung chủ cuối cùng cũng khai khẩu, thanh âm tuy không êm tai, có chút khản giọng nhưng lọt vào tai liền cảm thấy rất dễ chịu.

“Sư phụ, hắn là......“ Hoa Nguyệt Lan ngẩn ra, sau đó chuẩn bị giới thiệu Diệp Vô Ưu.

“Ta biết hắn là ai, con về trước đi, nói Lạc Lạc và Tuyết Tuyết bất luận việc gì cũng không cho ai vào.“ Vô Song cung chủ bình tĩnh nói.

“Dạ, sư phụ.“ Hoa Nguyệt Lan lòng đầy nghi vấn nhưng nàng cũng biết rõ tính khí của sư phụ, sở dĩ cũng không dám hỏi nhiều, chỉ dùng nhãn thần khác thường nhìn Diệp Vô Ưu rồi quay người cấp tốc đi ra. Diệp Vô Ưu liền cảm thấy không biết phải xoay sở thế nào, chẳng biết vì sao đối diện với nữ nhân đẹp đến nghẹt thở này, hắn nhất thời cũng không biết nói gì cho tốt.

Ngay lúc này, Vô Song cung chủ nhẹ di gót ngọc bước đến trước mặt Diệp Vô Ưu.

“Ngươi là nhi tử của Yến Ngọc Dao à?” Vô Song cung chủ khẽ mở đôi môi anh đào, ngữ khí rất nhu hòa.

“Đúng, đúng vậy!“ Diệp Vô Ưu trả lời một cách vô thức.

“Là Ngọc Dao bảo ngươi đến đây tìm ta sao?“ Vô Song cung chủ hỏi tiếp, ngữ khí vẫn ôn nhu như trước.

“Đúng, a, không đúng.“ Diệp Vô Ưu chuẩn bị vô thức đáp thì đột nhiên hồi tỉnh, liền vội vã chữa lại.

“Sao, mẹ ngươi không phải là nói ngươi đến tìm ta hay sao?” Vô Song cung chủ ngữ khí có một chút không hài lòng.

“Cũng không phải, là ta lén trốn ra ngoài, mẹ ta không biết, cũng không bảo ta đến đây tìm nàng, chỉ là bản thân ta muốn đến đây chơi thôi.“ Diệp Vô Ưu cuối cùng cũng khôi phúc lại bình thường, mặc dù hắn không biết cung chủ xinh đẹp này có chủ ý gì, bất quá hắn nghĩ nên nói thực thì tốt hơn, dẫu sao nàng và mẹ hắn cũng có chung nguồn gốc sâu xa, nếu bịa đặt bậy bạ cũng rất dễ bị vạch trần.

“Chẳng lẽ đây là thiên ý?“ Vô Song cung chủ tự lẩm bẩm một mình.

“Cung chủ tỷ tỷ, tỷ đang nói gì vậy? Diệp Vô Ưu không nghe rõ, chịu không được liền hỏi.

“Ngươi gọi ta là gì?“ Vô Song cung chủ hơi sững sờ.

“Cung chủ tỷ tỷ a!“ Diệp Vô Ưu có chút ngạc nhiên, hỏi thêm một câu: “Sao vậy?“ “Tỷ tỷ? Ta so với mẹ ngươi còn lớn hơn hai tuổi, ngươi còn gọi ta là tỷ tỷ?” Vô Song cung chủ khóe miệng lộ chút biểu tình kì quái, tựa như tự chế giễu, cũng tựa như có chút gì đó đau khổ.

“Cung chủ tỷ tỷ, ta thấy nàng trẻ lắm, so với Băng tỷ tỷ cũng xấp xỉ, gọi nàng tỷ tỷ đương nhiên không có vấn đề gì.“ Diệp Vô Ưu vội nói: “Với lại, cung chủ tỷ tỷ, ta thấy nàng chắc chắn sẽ trẻ mãi, không thể già được đâu.“

“Miệng ngươi thật là ngọt.“ Vô Song cung chủ sắc mặt như lộ ra vẻ tươi cười, “Ngươi năm nay bao nhiêu tuổi?“

“Ta cách đây mấy ngày thì vừa tròn mười tám!“ Diệp Vô Ưu sự thật mà nói.

“Mười tám, chỉ chớp mắt mà đã bao nhiêu năm rồi.“ Vô Song cung chủ khẽ thở dài, “Thời gian trôi qua nhanh quá“.

Ngừng một lúc rồi nàng dùng nhãn thần phức tạp nhìn Diệp Vô Ưu hỏi: “Ngươi tên Diệp Vô Ưu đúng không? Ta sau này gọi ngươi Vô Ưu vậy.“

“Không sao, tùy ý cung chủ tỷ tỷ gọi ta sao cũng được.“ Diệp Vô Ưu rất nhanh trả lời. Hắn lờ mờ cảm thấy có thể là vì mẹ hắn nên vị Vô Song cung chủ diễm tuyệt thiên hạ này mới đối với hắn ưu ái vậy.

“Vô Ưu, ngươi đến Vô Song Cung định làm gì? Có thật chỉ đơn thuần đến đây chơi thôi không?” Vô Song cung chủ hơi trầm ngâm rồi hỏi.

“Đúng vậy, ta cả ngày chẳng có việc gì làm, thật buồn chán hết sức, sở dĩ mới đến đây chơi.“ Diệp Vô Ưu trả lời không chút do dự, trong lòng tính toán làm sao để tiếp cận được nàng. Lúc này cho dù Lãnh Tâm m không yêu cầu hắn làm việc này hắn cũng muốn đoạt cho được vị cung chủ mĩ lệ này.

“Nếu như ta bảo ngươi bồi tiếp ta một lúc, ngươi có nguyện ý không?“ Vô Song cung chủ hỏi.

“A?“ Diệp Vô Ưu sững sờ, hắn vẫn còn đang nghĩ làm thế nào để tiếp cận nàng, ai biết nàng ta lại đề xuất yêu cầu như vậy. Nhất thời hắn cũng không có phản ứng gì.

“Sao? Không nguyện ý à?” Vô Song cung chủ sắc mặt hơi lạnh lẽo, hiển nhiên không cao hứng.

“Nguyện ý, đương nhiên nguyện ý, cung chủ tỷ tỷ, ta sao lại không nguyện ý chứ!“ Diệp Vô Ưu cuống cả lên nói. Hảo sự mang đến cửa, hắn làm sao có thể không đáp ứng.

“Ngươi đi theo ta.“ Vô Song cung chủ sắc mắt trở nên nhu hòa hơn nhiều. Nàng xoay người thướt tha bước về phía thạch ốc.

Diệp Vô Ưu vội vàng đi theo, rút ngắn khoảng cách với Vô Song cung chủ. Mùi hương dễ chịu lạ thường trên người nàng bay đến mũi hắn. Hồi ức trước đó không bao lâu chợt đến, mĩ cảnh như lại hiện ra trước mắt. Diệp Vô Ưu bất giác muốn chìm mãi trong ảo mộng.

Mái tóc dài che giấu ngọc thể, thật là làm người ta phải mơ tưởng.

Thạch ốc tuy nhỏ nhưng rất sạch sẽ. Bên trong cũng không có gì, chỉ có một chiếc giường đá, giường cũng rất nhỏ, nhỏ đến nỗi tự hồ một người nắm cũng có phần miễn cưỡng.

“Ở đây không có gì chơi cả. Trừ ta ra cũng không có người nào khác ở đây. Như vậy ngươi vẫn nguyện ý ở đây bồi tiếp ta chứ?“ Vô Song cung chủ đến bên giường, lưng quay về Diệp Vô Ưu từ từ hỏi.

“Đương nhiên nguyện ý, có cung chủ tỷ tỷ cùng ta là đủ!“ Diệp Vô Ưu không chút suy nghĩ nói, trong lòng còn có một câu chưa nói ra: “Nếu nàng tối này cùng ta ngủ chung thì càng tốt hơn nữa.“

Quyển 4 - Chương 12: Dục trì xuân quang

“Có thật là chỉ cần có ta ở đây với ngươi là đủ không?“ Vô Song cung chủ quay người lại, dùng ánh mắt kì dị nhìn Diệp Vô Ưu, ngữ khí đột nhiên thay đổi: “Nếu ta muốn ngươi ở đây cùng ta suốt đời thì sao?”

“Cung chủ tỷ tỷ, ta ở cùng tỷ suốt đời cũng không có vấn đề, có điều chúng ta có thể ra ngoài chơi, không cần phải ở mãi chỗ này!“ Diệp Vô Ưu lúc đầu hơi sững sờ rồi vội vàng nói.

Đôi con ngươi tuyệt đẹp của Vô Song cung chủ hướng về Diệp Vô Ưu, dường như hơi xuất thần, rất lâu sau, nàng khẽ thở dài: “Đáng tiếc, ngươi không phải là nàng.“

“Nàng? Cung chủ tỷ tỷ, tỷ nói ai vậy?“ Diệp Vô Ưu liền hỏi, trong lòng thầm nghĩ chẳng nhẽ nàng lại đang nghĩ đến nam nhân nào đó.

“Qua đây, ngồi chỗ này.“ Vô Song cung chủ cũng không trả lời câu hỏi của hắn, chỉ ngồi trên thạch sàng, sau đó hướng đến Diệp Vô Ưu vẫy tay, chỉ vào chỗ bên cạnh nàng, ôn nhu nói.

“A!“ Diệp Vô Ưu ngồi xuống cạnh Vô Song cung chủ, nghiêng đầu nhìn chăm chú vào khuôn mặt mĩ lệ của nàng, ngửi thấy mùi u hương thoang thoảng từ trên người nàng, trong lòng bùng lên một cảm giác kích thích, chỉ muốn ôm nàng vào lòng.

“Ta tên Hoa Vân La, sau này ngươi đừng gọi ta là cung chủ tỷ tỷ nữa.“ Vô Song cung chủ nhẹ nhàng nói, nàng lúc này đang nhìn Diệp Vô Ưu, chăm chú ngắm khuôn mặt hắn một cách tỉ mỉ, dường như muốn nhìn rõ ràng từng chỗ nhỏ bé trên mặt hắn.

“Vân La tỷ, chúng ta ra ngoài chơi nha?“ Diệp Vô Ưu có vẻ hiếu động, ngồi một chỗ như vậy hắn có chút không quen. Hắn nghĩ ngợi một chút rồi nắm lấy ngọc thủ của Hoa Vân La, đứng dậy kéo nàng ra ngoài.

Hoa Vân La lúc đầu sắc mặt hơi biến đổi, nhưng lập tức dung nhan cũng trở nên nhu hòa lại, để hắn tự do kéo nàng ra khỏi thạch ốc.

“Vân La tỷ tỷ, ở đây thật đẹp a!“ Diệp Vô Ưu nhìn bốn phía, cảm thán nói.

“Nơi này tuy đẹp, nhưng đã sống ở đây vài chục năm có lẽ cũng không nghĩ là nó đẹp nữa.“ Hoa Vân La khẽ nói.

“Cũng đúng. Cho nê, Vân La tỷ tỷ, tỷ nên đi ra ngoài nhiều nhiều một chút, không nên cả ngày ở chỗ này.“ Diệp Vô Ưu nghĩ nghĩ rồi nói, liền đó trong đầu liền xuất hiện một ý niệm táo bạo: “Vân La tỷ tỷ, không bằng nhân lúc này, đệ và tỷ cùng đi ra ngoài chơi? Đệ cũng chưa bao giờ ra khỏi Bách Hoa Đế Quốc. Chúng ta có thể đến Phiêu Tuyết Đế Quốc, Băng tỷ tỷ hình như đang ở đó!“

“Vô Song cung chủ không thể li khai Vô Song cung.“ Hoa Vân La buồn bã nói, “Vốn dĩ, ta cũng không thể đi với ngươi đến Phiêu Tuyết Đế Quốc.“

“Không được sao? Vân La tỷ tỷ, tỷ là cung chủ, tỷ muốn đi đâu đều do tỷ quyết định, tỷ muốn đi tự nhiên có thể đi mà, ai có thể bắt tỷ phải thế này chứ? Diệp Vô Ưu có chút ngạc nhiên nói: “Tỷ một mình ở chỗ này. Sẽ bức bối chết đó!“

“Không phải là có ngươi ở cùng ta sao? Ta sao có thể bức bối được, chẳng nhẽ, ngươi không muốn ở cùng ta?“ Hoa Vân La ảm đạm hỏi, ngữ khí hình như có chút không vui.

“Không phải, Vân La tỷ tỷ, chỉ là dù có đệ ở cùng tỷ, rồi có một ngày tỷ cũng sẽ thấy bức bối. Nói tới cùng, chúng ta vẫn nên đến một nơi nào khác chơi!“ Diệp Vô Ưu vội vã nói, hắn còn một câu vẫn chưa nói ra, hắn dù thích ở cùng nàng nhưng cũng không thể ở đây cùng nàng suốt đời được.

“Ngươi có thật nghĩ vậy không? Lúc này bọn họ đã đến bên dục trì, Hoa Vân La liền dừng bước, nhìn bên trong dục trì đang tỏa ra những dòng khí nóng.

“Đương nhiên rồi, Vân La tỷ tỷ, đệ không bao giờ lừa người khác.“ Diệp Vô Ưu thành khẩn tuyên thệ. Nếu có Lam Tiểu Phong ở đây, hắn nhất định sẽ lật tẩy lời bịa đặt của Diệp Vô Ưu. Bởi vì câu hắn vừa nói chình là lời dối trá lớn nhất.

“Thật không?“ Hoa Vân La ngữ khí có chút cổ quái, nhưng cũng không nói gì nữa, từ từ cất bước đi tới.

Phong cốc này không thể nói là lớn nhưng cũng không phải nhỏ, phong cảnh thực sự cũng không tệ. Ngoài dục trì thiên nhiên còn có các loại cây cỏ hoa lá khác nhau, xem ra các loại hoa cỏ ở đây tịnh không phải ban đầu đã có ở đây, có thể sau này mới được trồng. Nói tóm lại, nơi này là một tiên cảnh nhân gian, chỉ là HoaVân La nói cũng không sai, cho dù là mĩ lệ tiên cảnh, sống ở đây vài chục năm chỉ sợ cũng không còn cảm thấy quá đẹp nữa.

Đương nhiên, bây giờ Diệp Vô Ưu vẫn thấy rất đẹp, hắn dù sao cũng mới ngày đầu tiên đến đây, với lại còn có giai nhân bên cạnh bầu bạn. Hắn hiện tại dù không dám cùng Hoa Vân La có hành vi quá thân mật, nhưng vẫn luôn nắm tay nàng. Nàng từ đầu đến cuối cũng không vùng ra, tùy ý để hắn cầm lấy. Bất quá Diệp Vô Ưu lờ mờ cảm thấy Hoa Vân La tựa hồ có tâm sự nặng nề, bởi vì hắn phát hiện nàng luôn nhìn hắn đến ngây cả người. Chẳng biết lúc nào đã đến tối, Lạc Lạc và Tuyết Tuyết mang một bữa cơm thịnh soạn đến. Buổi trưa bọn họ cũng đã mang cơm đến, sở dĩ Diệp Vô Ưu tối mới gặp lại bọn họ nghĩ cũng không có gì kì lạ, với lại lúc này tất cả tâm tư của hắn đều ở trên người Hoa Vân La, đối với hai tiểu nữ hài tự nhiên cũng không có gì hứng thú.

Bữa cơm tối nay với lúc trưa không khác biệt lắm, chỉ là có thêm khá nhiều hồ tửu. Tửu hương ngào ngạt thấm cả vào tim gan, dù rằng Diệp Vô Ưu tịnh không phải là tửu quỷ nhưng ngửi thấy tửu hương này vẫn xuất hiệt một cơn thèm khát mãnh liệt.

“Đây là Vô Song tửu được giữ kỹ của Vô Song cung chúng ta, làm ra cũng không dễ, bất quá uống một ít rất có lợi cho giấc ngủ.“ Hoa Vân La đưa cho Diệp Vô Ưu một ly rượu nhỏ rồi khẽ nói: “Thỉnh thoảng buổi tối ta ngủ không ngon, liền uống một chút Vô Song tửu.“

Hoa Vân La dùng ngón tay non mềm nhón lấy ly rượu, rồi nhẹ nhàng đưa lên miệng, đôi môi anh đào khẽ mở, ly rượu trong nháy mắt không còn một giọt, khuôn mặt trắng ngần của nàng chốc lát chợt hiện những đóa hồng vân.

Ánh hoàng hôn chiếu xuống, Hoa Vân La càng lộ ra vẻ kiều diễm quyến rũ, Diệp Vô Ưu nâng ly rượu lên nhưng cứ giơ mãi ở giữa chừng, vì hắn giờ đã biến thành si ngốc.

“Vân La tỷ tỷ, tỷ đẹp quá.“ Diệp Vô Ưu lẩm bẩm nói.

“Ta đẹp à?“ Hoa Vân La buồn bã nói.

“Vân La tỷ tỷ, tỷ đương nhiên rất đẹp, tỷ là người đẹp nhất mà đệ đã gặp!“ Diệp Vô Ưu nói luôn mồm, hắn lần này đúng là bán cả lời nói, chí ít trong mắt hắn, Hoa Vân La xác thật là xuất sắc nhất trong các mĩ nữ hắn đã gặp.

“Đẹp thì có tác dụng gì đâu?“ Hoa Vân La không biết là đang nghĩ gì, thanh âm thay đổi như có chút xa xăm: “Nàng vẫn không nguyện ý ở chung với ta.“

“Vân La tỷ tỷ, tỷ nói ai vậy? Ai không nguyện ý ở chung với tỷ, đệ sẽ giúp tỷ giáo huấn hắn!“ Diệp Vô Ưu ra vẻ bất bình cho Hoa Vân La.

“Ngươi thật sự muốn giúp ta giáo huấn nàng?” Hoa Vân La như đang cười chế nhạo hắn, trong ánh mắt thấp thoáng có vẻ giễu cợt.

“Đương nhiên, ta Diệp Vô Ưu đường đường nam tử hán, nói là làm!“ Diệp Vô Ưu vội vàng bảo đảm. “Nam tử hán á?“ Hoa Vân La sắc mặt hơi âm u, dùng thanh âm mỏng đến độ không nghe nổi nói: “Phải rồi, ngươi là nam tử hán, ngươi chỉ là giống nàng như đúc thôi, ngươi chung quy không thể thay thế nàng.”

“Vân La tỷ tỷ, tỷ đang nói gì vậy?“ Giọng Hoa Vân La thực sự quá nhỏ, nhỏ đến mức Diệp Vô Ưu tuy ở rất gần nhưng vẫn không nghe rõ lời nàng nói.

“Không có gì cả, ăn thôi, cũng không còn sớm nữa, ăn xong tắm rửa rồi đi ngủ.“ Hoa Vân La lắc đầu nói.

“Tắm rửa?“ Diệp Vô Ưu nghe thấy hai từ này bất giác mơ tưởng một trận. Nếu có thể cùng Hoa Vân La một đôi uyên ương tắm rửa ở dục trì này thì đúng là một việc tuyệt vời.

Tuy Diệp Vô Ưu nghĩ khả năng này không lớn lắm, nhưng vẫn có chút hy vọng, vì thế tự nhiên cũng tăng tốc độ ăn lên.

Không lâu sau, khi Lạc Lạc và Tuyết Tuyết quay lại thì hắn cũng vừa ăn xong, hai người bọn họ dường như cũng biết Hoa Vân La tốn khoảng bao lâu thì xong, vốn là đợi nàng ăn xong không lâu rồi đến thu dọn.

“Các ngươi về nghỉ ngơi đi, tối nay không cần phải đến đây nữa.“ Hoa Vân La nói với hai tiểu nha đầu.

“Dạ, cung chủ.“ Hai tiểu nha đầu cùng đáp, dùng ánh mắt hiếu kì nhìn Diệp Vô Ưu, sau đó vội vã thụ dọn các thứ rồi nhanh chóng đi ra.

“Đi thôi.“ Hoa Vân La lần này chủ động nắm lấy tay Diệp Vô Ưu, ôn nhu nói.

Diệp Vô Ưu cảm thấy vừa ngạc nhiên vừa sung sướng, đờ đẫn đi theo nàng đến bên dục trì, sau đó hắn tự cảm thấy cả người bay lên, tiếp theo rơi vào trong dục trì, sát na đó hắn thấy một thân ảnh ưu mĩ trong làn nước, hắn biết đó chính là Hoa Vân La.

Dòng nước ấm áp trong dục trì làm người ta cảm thấy khoan khoái, không lạnh mà cũng không quá nóng. Nhưng hiện tại Diệp Vô Ưu thật chẳng còn tâm trí đâu mà tắm rửa, hắn mở to mắt nhìn Hoa Vân La cách đó không xa.

Hoa Vân La tự hồ hoàn toàn không chú ý đến gã nam nhân bên cạnh nàng, lúc vào trong làn nước, tấm vải mỏng trên người nàng như biến đâu mất, ngọc thể hoàn mĩ và trì thủy tiếp xúc với nhau như không hề có lớp ngăn cách. Nàng ở trong nước giống như một mỹ nhân ngư đang bơi lội, lúc thì nhảy lên mặt nước, lúc thì lặn xuống dưới, mang đến Diệp Vô Ưu một sức cám dỗ vô tận.

Lớp vải mỏng dài đến cẳng chân, tịnh không thể che đậy tất cả các vị trí quan trọng trên người nàng, đặc biệt khi nàng chuyển động xuân quang lại càng lộ rõ, ngọc phong mượt mà sung mãn, cẳng chân thon dài trắng như tuyết, đường cong trên than nàng rất hoàn mĩ, tư thế lại lung linh, phong đồn ưỡn ra ngạo nghễ, tất cả cùng một lúc hiện ra trước mắt Diệp Vô Ưu.

Diệp Vô Ưu chung quy không kìm được dục hỏa bùng đang bùng lên dữ dội trong lòng, bơi về phía Hoa Vân La. Hoa Vân La đột nhiên hướng đến hắn nở một nụ cười xinh đẹp, hiện ra một vẻ dễ thương lạ kì, nhưng ngay khi Diệp Vô Ưu sắp đến bên cạnh thì nàng lại nhảy vọt lên mặt nước rồi sau đó lại lặn xuống ở chỗ cách hắn đến vài trượng.

“Vô Ưu, qua đây.“ Đang lúc Diệp Vô Ưu đang cảm thấy ỉu xìu thì thanh âm động nhân của Hoa Vân La lại truyền đến. Nàng khẽ giơ tay hướng tới hắn vẫy gọi.

Diệp Vô Ưu mừng phát điên, liền nhào về phía Hoa Vân La, thò tay muốn ôm, nhưng chỉ là ôm phải khoảng không.

“Không được loạn động.“ Hoa Vân La nhẹ giọng nói. Đột nhiên nàng nắm lấy y phục Diệp Vô Ưu, sau đó hơi dùng sức, y phục của hắn trong chớp mặt thành phấn vụn rồi nhanh chóng tan biến vào trong nước.

“Vân La tỷ tỷ, tỷ, tỷ làm gì vậy?“ Diệp Vô Ưu ngây cả ra, mặc dù hắn rất muốn trước mắt mỹ nhân được thẳng thắn thoải mái như vậy, nhưng việc làm này của Hoa Vân La làm hắn cảm thấy không thể ngờ nổi.

Hoa Vân La cũng không nói tiếng nào, đột nhiên xuyên vào trong mặt nước. Không biết bao lâu sau, trên người nàng đã quấn lại tấm khinh sa, đồng thời bộ váy từ trong tay nàng bắn về phía Diệp Vô Ưu rồi quấn lấy hắn. Khoảnh khắc sau, Hoa Vân La bế lấy Diệp Vô Ưu rồi hạ xuống bên cạnh dục trì.

Quyển 4 - Chương 13: Thạch ốc mê tình

Động tác của Hoa Vân La quá nhanh, đến mức Diệp Vô Ưu vẫn chưa có phản ứng, nàng đã bế hắn vào trong thạch ốc, sau đó ném hắn lên thạch sàng.

“Vân La tỷ tỷ...“ Diệp Vô Ưu cảm thấy mơ hồ, sự việc xảy ra quá nhanh, hắn nhất thời cũng không có phản ứng nhưng vẫn còn nói được. Đột nhiên hai mẩu y phục được ném đến che lấy thân thể trần trụi của hắn, đồng thời cũng che luôn miệng hắn, chặn lại những lời hắn đang muốn nói.

“Y phục của đệ bị ta bất cẩn làm hỏng, mặc tạm cái này vậy.“ Hoa Vân La ôn nhu nói. Lúc này, Diệp Vô Ưu mới biết bản thân vừa mừng hụt, vừa nãy hắn cứ tưởng đây là y phục Hoa Vân La cởi ra, hắn rốt cuộc vẫn thấy Hoa Vân La khoác trên người tấm khinh sa, dù thân mình ẩn ẩn hiện hiện, nhưng nàng tịnh không như hắn tưởng tượng là tự thoát y để che cho hắn.

Diễm phúc không được đưa đến cửa như hắn tưởng tượng, Diệp Vô Ưu tuy có chút thất vọng nhưng cũng không quá để tâm, dẫu sao theo hắn thấy để chiếm được giai nhân diễm tuyệt thiên hạ này vẫn phải tốn chút công phu tán tỉnh. Huống hồ, nam nhân khác muốn nhìn thấy mặt Hoa Vân La đều rất khó khăn, không biết bao nhiêu người cả đời cũng không cách chi nhìn thấy, hắn giờ lại có thể ở gần nàng như vậy, đã đủ để vô sô nam nhân thèm muốn rồi.

Chỉ là khi đang chuẩn bị mặc y phục thì phát hiện có việc không hợp ý.

“Vân La tỷ tỷ, đây là y phục nữ nhân mà, làm sao đệ mặc được?“ Diệp Vô Ưu mặt khổ sở hỏi.

“Ta đương nhiên không có y phục nam nhân, đây là y phục của ta, đệ giờ mặc tạm vậy.“ Hoa Vân La nhẹ nhàng nói: “Đợi ngày mai, ta nói Lạc Lạc mang hành lý của đệ đến đây. Khi đó đệ có thể tự đổi y phục.”

“Nhưng mà...“ Diệp Vô Ưu vẫn có chút do dự, hắn luôn ghét nhất bị người ta cho là nữ nhân, hiện tại Hoa Vân La lại bắt hắn mặc y phục nữ nhân. Hắn tất nhiên là có chút không tình nguyện.

“Lại đây, ta giúp đệ mặc.“ Hoa Vân La bước đến thạch sàng, không ngờ lại thật sự cầm y phục lên bắt đầu hầu hạ Diệp Vô Ưu. Ngọc thủ mềm mại phút chốc lướt nhẹ lên người hắn, Diệp Vô Ưu không nhịn được tà ý trong lòng nổi lên như sóng, liền quên mất phản đối mặc y phục nữ nhân, tùy cho Hoa Vân La mặc ý thao túng trên người hắn.

Không biết đã qua bao lâu, Hoa Vân La cuối cũng đã mặc xong y phục cho Diệp Vô Ưu, sau đó sững sờ nhìn hắn. Một cử động cũng không có, cả người dường như trở nên si ngốc.

“Vân La tỷ tỷ, tỷ sao vậy?“ Diệp Vô Ưu ngồi dậy, có chút ngạc nhiên nhìn Hoa Vân La, sau đó lại tự nhìn y phục trên người hắn, không khỏi cảm thấy buồn bực. Hắn hiện tại đang mặc một bộ váy trắng, cứ như là một mĩ nữ tuyệt sắc vậy, may mà ở đây trừ Hoa Vân La cũng không có ai khác cho nên hắn vẫn có thể miễn cưỡng chịu đựng.

“Đúng là một khuôn một dạng.“ Hoa Vân La như đang nói mê. Đột nhiên, nàng nhẹ nhàng đưa ngọc thủ vuốt ve má Diệp Vô Ưu.

“Vân La tỷ tỷ, tỷ không sao chứ?“ Diệp Vô Ưu nhịn không nổi hỏi, tuy ngọc thủ mềm mại của nàng làm hắn cảm thấy rất khoan khoái, nhưng cái kiểu dáng của nàng bây giờ, chỉ sợ kẻ ngốc cũng có thể nhìn ra nàng có gì đó không hợp lý.

Hoa Vân La si mê nhìn ngắm Diệp Vô Ưu, đột nhiên đưa đôi môi anh đào đến gần, nhẹ nhàng hôn lên mặt hắn. Sau đó song thủ nâng hai má hắn rồi lại hôn lên môi hắn.

Diệp Vô Ưu tim đập một trận kịch liệt. Hắn nằm mơ cũng không nghĩ được diễm phúc lại đến sớm như vậy. Hắn gần như vô thức ôm lấy eo Hoa Vân La, hơi hơi dùng sức. Hoa Vân La liền đổ vào người hắn.

Hoa Vân La vẫn đang hôn Diệp Vô Ưu, vừa nhẹ vừa khẽ, nhưng vẫn có chút vụng về, xem ra nàng tịnh không có chút kinh nghiệm. Bởi vì khi Diệp Vô Ưu bắt đầu hôn trả lại, nàng nhanh chóng từ chủ thành khách, bắt đầu thụ động hòa theo nụ hôn của Diệp Vô Ưu.

Diệp Vô Ưu tự nhiên không thỏa mãn với nụ hôn đơn giản này, song thủ đang ôm lấy eo lưng nàng đã bắt đầu từ từ lai vãng xuống dưới. Hoa Vân La vốn chỉ khoác một tấm khinh sa, cho nên bàn tay hắn nhanh chóng đột phá vào trong, một mặt vuốt ve da thịt trắng mịn của nàng, một mặt di chuyển xuống phong đồn.

Đôi song phong đàn tính kinh người của Hoa Vân La áp chặt vào ngực Diệp Vô Ưu, làm cho hắn khoan khoái đến suýt bật ra tiếng rên, đồng thời kiều đồn đầy co giãn của nàng cũng mang lại cho hắn cảm giác mĩ diệu vô hạn. Hỏa dục trong lòng hắn bùng lên mãnh liệt, dục vọng như muốn nổ tung, rồi đột nhiên trở mình áp chặt vào dưới người Hoa Vân La.

Một tay đỡ lấy kiều đồn Hoa Vân La, một tay kéo khinh sa trên người nàng, sau đó Diệp Vô Ưu nôn nóng muốn cởi y phục trên người nàng xuống, muốn chiếm hữu tuyệt sắc giai nhân khuynh quốc khuynh thành này. Thế nhưng, ngay khi hắn vừa mới kéo khinh sa Hoa Vân La ra, hắn đột nhiên cảm thấy một cổ lực lượng cực lớn từ dưới người tuôn ra, tiếp theo đó cả người hắn liền bay ra xa. Trong lúc vội vàng, Diệp Vô Ưu cảm thấy cả người xoay trở về, sau đó nhẹ nhàng hạ xuống đất, khi nhìn lại về hướng Hoa Vân La thì phát hiện nàng đã đứng dậy, khinh sa cũng khoác lại lên người. Hơn nữa nàng đang dùng ánh mắt kì quái nhìn hắn.

“Vân La tỷ tỷ, xin lỗi tỷ, đệ nhất thời không tự chủ được.“ Diệp Vô Ưu vẫn nghĩ Hoa Vân La đang rất tức giận, vội vã nói.

“Không trách đệ, là ta không tốt.“ Hoa Vân La khẽ lắc đầu, “Ta cứ nghĩ, có thể bắt đệ thay thế nàng, nhưng mà, đệ, chung quy không phải nàng.“

“Vân La tỷ tỷ, tỷ nói người đó rốt cuộc là ai vậy?“ Diệp Vô Ưu trong lòng khó chịu, nghĩ bụng nếu để hắn thấy được cái tên gia hỏa mà Hoa Vân La nói đó, hắn nhất định phải đập cho một trận.

“Đệ thật sự muốn biết sao?“ Hoa Vân La buồn bã thở dài rồi nói: “Đệ đừng hỏi nữa, biết việc này đối đệ không có lợi.“

“Vân La tỷ tỷ, tỷ nói cho đệ biết đi, tỷ nói cái tên đó là ai? Hắn hồi trước có phải đã khi phụ tỷ không, hắn mà khi phụ tỷ, đệ giúp tỷ trút giận.“ Diệp Vô Ưu thấy trong lòng hoang mang, còn có một cảm giác ghen tức không nói ra được, hắn cũng đã lờ mờ hiểu Hoa Vân La chỉ xem hắn là cái gã đó, sở dĩ mới đối với hắn mới tốt như vậy.

Hoa Vân La ngơ ngẩn nhìn Diệp Vô Ưu, không trả lời câu hỏi của hắn, qua một lúc lâu, nàng đột nhiên hỏi: “Vô Ưu, đệ có thích ta không?“

“Thích, đương nhiên là thích!“ Diệp Vô Ưu không chút do dự nói.

“Vậy đệ có thể đáp ứng ta một việc không? Hoa Vân La u buồn hỏi.

“Là việc gì?“ Diệp Vô Ưu có chút ngạc nhiên.

“Sau này, đệ mỗi năm đều đến đây bồi tiếp ta một khoảng thời gian, có được không?“ Hoa Vân La khẽ hỏi. “Đương nhiên là được, Vân La tỷ tỷ, đệ còn sợ tỷ không cho đệ đến nữa!“ Diệp Vô Ưu trả lời một hơi.

“Vậy đệ có thể đáp ứng ta thêm một việc nữa không?“ Hoa Vân La hơi hơi do dự một chút rồi cũng hỏi.

“Vân La tỷ tỷ, việc gì tỷ cứ nói, chỉ cần đệ có thể làm được, nhất định sẽ đáp ứng tỷ.“ Diệp Vô Ưu vì muốn Hoa Vân La vui vẻ nên tự nhiên nói ra những lời bùi tai.

“Đệ sau này khi ở chung với ta, có thể mặc trên người bộ váy áo này không?“ Hoa Vân La nhẹ nhàng hỏi.

“A?“ Diệp Vô Ưu sững sờ, hắn sao có thể nghĩ được Hoa Vân La lại đề xuất yêu cầu này, không phải nói, khi hắn với nàng ở chung thì luôn phải mặc y phục nữ nhân chứ?

“Vân La tỷ tỷ, tỷ thích bộ y phục này lắm à?“ Diệp Vô Ưu không nhịn được hỏi; “Nếu tỷ thích thì cũng có thể tự mặc mà, tỷ mặc chắc chắn là rất đẹp!“

“Ta thích nhìn đệ mặc bộ y phục này.“ Hoa Vân La nhẹ nhàng nói, “Có thể đáp ứng ta không?

“Ta càng thích nàng không mặc y phục hơn nữa, nàng làm cái gì mà không cởi cho ta xem.“ Diệp Vô Ưu thầm nói, hắn bắt đầu hoài nghi Hoa Vân La có chút gì đó không bình thường, yêu cầu gì không nói, lại cứ phải bắt hắn mặc y phục nữ nhân cho nàng xem. Nhưng nghĩ lại, giả sử đáp ứng yêu cầu này của nàng thì có thể được cơ hội ở chung cùng nàng, còn nếu không đáp ứng, chỉ sợ là chẳng có việc gì tốt đẹp.

“Cuối cùng là đáp ứng hay không đây?“ Diệp Vô Ưu nhất thời có chút khổ não, đáp ứng thì hắn thật không muốn mặc y phục nữ nhân, không đáp ứng thì lại không nỡ bỏ tuyệt đại giai nhân này.

“Vân La tỷ tỷ, muốn đệ đáp ứng tỷ cũng được, bất quá, đệ cũng có một yêu cầu.“ Diệp Vô Ưu cân nhắc vài lần rồi nói, chung quy vẫn còn luyến tiếc Hoa Vân La, chỉ muốn thỏa hiệp với nàng: “Đệ chỉ mặc cho tỷ xem thôi, nếu có ngoại nhân, đệ sẽ không mặc bộ y phục này.“

“Đệ thật sự đáp ứng?“ Hoa Vân La ngữ khí có chút hân hoan: “Đệ yên tâm, ta sẽ không để đệ phải mặc vậy cho ai khác xem đâu!“

“Vậy, Vân La tỷ tỷ, tỷ không thể nuốt lời, còn nữa, tỷ không thể nói cho ai biết việc đệ mặc y phục của nữ hài tử.“ Diệp Vô Ưu giọng có chút không tình nguyện, hắn không hề muốn bởi vì việc này mà bị cười nhạo, đặc biệt là Hàm Yên nha đầu đó, nếu biết việc hắn mặc y phục nữ nhân, khẳng định là ngày nào cũng sẽ trêu trọc hắn.

“Đồ ngốc, ta sao nỡ để đệ như vậy cho người khác xem chứ?“ Hoa Vân La ngữ khí như có chút nũng nịu, nàng tha thướt đến bên cạnh Diệp Vô Ưu, đôi ngọc thủ từ từ giang ra, nhẹ nhàng ôm Diệp Vô Ưu vào trong lòng, “Sau này không phải gọi ta là Vân La tỷ tỷ, gọi ta Vân La, được không?“

“Được, Vân La tỷ tỷ. À, không phải, là Vân La.“ Diệp Vô Ưu dựa vào người nàng, cảm thấy hết sức dễ chịu. Lúc này không cần phải bảo hắn gọi là Vân La, mà bảo hắn gọi là Vân La muội muội, hắn cũng đáp ứng.

“Ngọc..., a, Vô Ưu, không còn sớm nữa, mình đi nghỉ đi.“ Hoa Vân La dịu dàng nói, nàng chút nữa đã gọi tên người đó ra, bất quá lúc này Diệp Vô Ưu đang hồ tư loạn tưởng chẳng hề nghe thấy, hắn chỉ nghe thấy Hoa Vân La nói là muốn cùng hắn nghỉ ngơi.

“Vân La, đệ ngủ ở đâu?“ Diệp Vô Ưu miệng như khô khốc, phòng ốc này chỉ có một cái giường nhỏ, bình thường căn bản không đủ để cho hai người nằm, trừ phi hai người cùng ngủ chồng lên nhau.

“Đương nhiên là ngủ ở đây!“ Hoa Vân La khẽ mỉm cười, rồi ôm lấy Diệp Vô Ưu, sau đó hai người liền bay lên trên chiếc giường đá nhỏ bé, Diệp Vô Ưu nằm trên giường, còn Hoa Vân La nằm sấp trên người hắn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau