VÔ LẠI QUẦN PHƯƠNG PHỔ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô lại quần phương phổ - Chương 91 - Chương 95

Quyển 4 - Chương 4: Vọng Nguyệt tiên tử

Nữ tử này mặt ngọc luôn tựa như đang mỉm cười làm cho người ta không khỏi phát sinh hảo cảm; đồng thời trên thân thể nàng cũng có một loại khí chất đặc dị làm cho người ta cảm thấy kính cẩn, không dám thân cận.

Bên cạnh nàng là một gã thanh niên, mắt hổ mày kiếm, vóc dáng cao lớn, phong thái tao nhã. Ngay cả Phan An tái thế chắc cũng phải cam bái hạ phong.

Hơn nữa một nam một nữ này đứng cạnh nhau càng làm cho người ta cảm thấy thật tương xứng, đơn giản chính là một cặp người ngọc trời sinh.

Trong tửu lâu lúc này mọi ánh mắt đều bị một nam một nữ này thu hút, chỉ trừ có hai người là Lãnh Sương Sương và Diệp Vô Ưu. Lãnh Sương Sương tự hồ với mọi sự tình đều không quan tâm. Nàng chỉ duy nhất quan tâm đến Diệp Vô Ưu đang nằm ngủ say sưa trong lòng nàng. Còn Diệp Vô Ưu dù với mỹ nhân rất có hứng thú nhưng với hắn hiện tại không gì quan trọng bằng được ngủ.

Lam Tiểu Phong suýt nữa cũng thành hoa si nhưng hắn cũng nhanh chóng nhận ra lai lịch một nam một nữ này nên cũng không dám hồ đồ.

Hai người này xác thực là có lai lịch rất lớn. Nam tử chính là đến từ tu tiên đệ nhất môn phái, Tán Tiên Môn. Sư phụ hắn cũng chính là đương kim tu tiên thập đại cao thủ, bài danh đệ nhất Tiêu Vấn Thiên.

Tiêu Vấn Thiên được coi như là người gần tiếp cận đến cảnh giới vu tiên nhất. Tán Tiên Môn cũng được xưng là một trong những môn phái tu tiên chân chính. Tiêu Vấn Thiên mặc dù nhìn như chỉ khoảng ba mươi tuổi nhưng ai cũng biết ông ta thực tế đã ba trăm tuổi rồi.

Địa vị Tiêu Vấn Thiên tại Vân Mộng Đại Lục không ai khả dĩ suy suyển, (chỉ cần ông ta còn ở một ngày).Tán Tiên Môn đệ nhất môn phái địa vị thì cũng chẳng ai dám đả động. Hơn nữa mỗi đệ tử Tán Tiên Môn đều là những nhân vật có tiếng.

Tiêu Vấn Thiên có tất cả bốn đồ đệ. Có thể nói mỗi người trong bọn họ thực lực sánh ngang với tu tiên thập đại cao thủ. Chỉ là bọn họ đối với Tiêu Vấn Thiên rất tôn kính nên không dám cùng ông ta đứng chung bảng bài danh. Người anh tuấn phi phàm vừa xuất hiện tại tửu lâu lần này chính là đệ tử nhỏ nhất của Tiêu Vấn Thiên, Tiêu Diêu.

Tiêu Diêu có thể nói là đệ tử có tư chất tốt nhất trong bốn đồ đệ của Tiêu Vấn Thiên. Năm nay hắn mới có hai mươi hai tuổi, thực lực thật sự của hắn cũng chỉ ít người biết. Hắn được tôn danh làVân Mộng đệ nhất công tử, nhân xưng Tiêu Diêu công tử.

Nữ tử kia lai lịch cũng cực lớn. Nếu Diệp Vô Ưu hiện tại không ngủ chắc chắn cũng có thể nhận ra nàng. Tranh vẽ nàng hắn cũng đã xem qua vì nàng cũng chính một trong số Vân Mộng thập tiên tử.

Nàng chính là Vọng Nguyệt tiên tử Lâm Lông Nguyệt, xếp thứ hai trong Vân Mộng thập tiên tử, chỉ chịu kém mỗi mình Tố Y tiên tử hiện xếp thứ nhất. Nàng năm nay mười tám. Xuất thân từ Vọng Nguyệt Các, cũng là đệ tử duy nhất của Vọng Nguyệt các chủ.

Vọng Nguyệt Các tịnh không nằm trong Vân Mộng Đại Lục thập đại tu tiên môn phái nhưng Vọng Nguyệt Các địa vị giờ cũng còn có nhiều bàn cãi. Có người nói Vọng Nguyệt Các đương kim các chủ Lâm Thanh Diệp chính là một tuyệt sắc mỹ nữ khuynh quốc khuynh thành. Tiếc là chưa có ai nhìn thấy chân diện mục của bà ta, chỉ biết bà ta là một tuyệt thế cao thủ. Trong Vân Mộng thập đại tu tiên cao thủ cũng có tên.

Vọng Nguyệt Các sở dĩ không được tính vào thập đại tu tiên môn vài, nguyên nhân chủ yếu là Vọng Nguyệt Các đệ tử quá ít. Thực tế, những ai quen biết Vọng Nguyệt Các đều biết Vọng Nguyệt Các tất cả chỉ có mười người, hơn nữa cả mười người đều là nữ nhân. Ngoài Lâm Thanh Diệp và đồ đệ Lâm Nông Nguyệt còn có tám thiếu nữ khác, hợp xưng là Vọng nguyệt bát sử. Họ cũng đều do Lâm Thanh Diệp một tay đào tạo nên, nhưng trên danh nghĩa họ đều là thị nữ của Lâm Lông Nguyệt.

Vọng Nguyệt Các địa vị khá cao như vậy có một nguyên nhân chính, đó là Vọng Nguyệt Các và Tán Tiên Môn có quan hệ mật thiết. Trước kia có người nói, Lâm Thanh Diệp và Tiêu Vấn Thiên kỳ thật là một đôi tình lữ, sau này không biết vì lý do gì lại chia tay. Bất quá, lời đồn đại này cũng chưa được chứng thực, nhưng cũng phần nào có thể khẳng định Tán Tiên Môn luôn bảo vệ Vọng Nguyệt Các.

Cũng vì giữaTán Tiên Môn và Vọng Nguyệt Các có liên hệ mật thiết nên hiện tại việc Lâm Lông Nguyệt và Tiêu Diêu cùng xuất hiện cũng không có gì lạ. Có điều Tán Tiên Môn và Vọng Nguyệt Các đều ở tại Vọng Nguyệt Đế Quốc, cách Bách Hoa Đế Quốc cũng khá xa, bọn họ hiện tại lại xuất hiện ở đây, suy cho cùng cũng có chút kì quái.

Hiển nhiên, Lâm Lông Nguyệt và Tiêu Diêu đã sớm quen với việc bị người khác nhòm ngó, vậy nên bọn họ bị nhiều người trong tửu lâu nhìn chòng chọc cũng không cảm thấy bực tức. Chỉ là khi đưa mắt nhìn xung quanh thì phát hiện trong tửu lâu đã hết chỗ ngồi.

Tiêu Diêu nhanh chóng nhìn qua chỗ bàn Diệp Vô Ưu và Lãnh Sương Sương vì chỉ còn bàn bọn họ là còn chỗ trống, ngồi thêm hai người nữa chắc cũng không có vấn đề.

“Tiểu nhị, làm cho ta vài món ăn nhẹ, cứ làm mấy món ngon nhất là được. Thêm hai cân thịt bò với một bầu rượu nữa.“ Lãnh Sương Sương lên tiếng.

“Vâng, khách quan, xin chờ một lát.“ Tên tiểu nhị này nguyên đang nhìn Lãnh Sương đến phát ngốc, bị nàng hét cho hắn mới tỉnh ra rồi vội vàng đi chuẩn bị thức ăn và rượu.

“Vị cô nương này, làm phiền một chút, xin hỏi chúng ta có thể ngồi ở đây được không? Tiêu Diêu khách khí hỏi, nét mặt mỉm cười đến chính hắn cũng tự nhận là rất quyến rũ. “Không được quấy rầy sư đệ ta ngủ.“ Lãnh Sương Sương không thèm ngẩng đầu lên, chỉ lạnh lùng nói.

“Tiêu Diêu hơi kinh ngạc, hắn mấy năm này đi nam về bắc, đây là lần đầu tiên thấy có người đối với hắn không chút khách khí. Ngây người một chút rồi nói tiếp: “Cô nương, tửu lâu giờ đã hết chỗ, có thể cho bọn ta ngồi đây được không?“.

“Biến đi!“ Lãnh Sương Sương tức giận ngẩng đầu hét lên. Mái tóc hoàng kim tuyệt đẹp như tung lên, càng tôn thêm vẻ mỹ lệ cho khuôn mặt xinh đẹp của nàng. Thật là một vẻ đẹp kinh tâm động phách. Lúc này, chúng nhân tự hồ đều cảm thấy như vậy, thiếu nữ kim phát này so với Lâm Lông Nguyệt quả thật đẹp không kém.

Thấy dung mạo Lãnh Sương Sương, Tiêu Diêu cũng trở nên si ngốc một lúc. Hơn nữa Lãnh Sương Sương phản ứng càng làm hắn có một cảm giác đặc biệt. Có lẽ trước giờ không có ai nổi hung với hắn như vậy. Cũng không biết sao hắn hiện tại cũng không thấy tức giận chút nào, thay vào đó lại xuất thần nhìn Lãnh Sương Sương trân trân.

“Tiêu huynh, có việc gì vậy?“ Lâm Lông Nguyệt cũng vừa bước tới, mày liễu nhăn lại có vẻ ngạc nhiên.

“Không có gì.“ Tiêu Diêu rốt cuộc cũng định thần lại, hắn đưa mắt nhìn Lâm Lông Nguyệt, giọng có chút gì bất lực: “Lông Nguyệt, ta nghĩ mình nên chuyển qua tửu lâu khác, vị cô nương này không muốn cho chúng ta ngồi đây.“

“Nhưng chỗ này hình như không có tửu lâu nào tốt hơn.“ Lâm Lông Nguyệt có vẻ lưỡng lự, nàng đưa mắt nhìn Lãnh Sương Sương nhưng Sương Sương lúc này đã cúi đầu xuống. Nàng tuy không thấy được dung mạo của Sương Sương nhưng nhìn khá rõ Diệp Vô Ưu đang nằm trong lòng Sương Sương say ngủ.

“Người đó nhìn thật quen.“ Đi khỏi tửu lâu, Lâm Lông Nguyệt không kìm được liền bật nói: “Ta đã gặp nàng ta ở đâu vậy?“

“Lông Nguyệt, muội nói ai vậy?“ Tiêu Diêu kì quái hỏi. Hắn cũng không biết tại sao hiện tại đầu óc chỉ toàn nghĩ đến thiếu nữ kim phát đó.

“Chính là nữ hài tử đang ngủ đó.“ Lâm Lông Nguyệt đáp, nàng cũng cho là Diệp Vô Ưu là nữ nhân.

“Nữ hài tử?“ Tiêu Diêu lờ mờ hỏi: “Không phải vị cô nương đó có nói sư đệ nàng đang ngủ sao?“

“Không thể nào. Chẳng lẽ muội nhìn lầm?“ Lâm Lông Nguyệt nhất thời cũng thấy mông lung, “Nhưng muội nhìn thấy hình dáng của người đó thật sự là nữ hài tử mà!“ Dừng một lúc, Lâm Lông Nguyệt cau mày suy nghĩ: “Muội nghĩ là đã gặp nàng ta ở đâu đó, nhưng muội nhớ không ra ở đâu.“

“Nhớ không ra thì thôi, tạm thời muội đừng cố nữa.“ Tiêu Diêu khuyên nhủ, chỉ là trong tâm tưởng hắn thật ra đang tự hỏi cô nương kim phát đó không biết tên gì?

Diệp Vô Ưu vẫn còn đang ngủ, hắn không biết trong lúc ngủ đã bỏ qua cơ hội gặp một trong những người hắn dự định lấy làm vợ, Lâm Lông Nguyệt. Càng không biết rằng lão bà tương lai này vẫn đang nghĩ hắn là nữ nhân.

Tửu lâu phục vụ khá chậm, cũng vì có quá đông khách nhân, Lãnh Sương Sương đợi thức ăn ra thì cũng đã mất gần một khắc chung.

“Sư đệ, dậy nào. Ăn chút gì đã.“ Sương Sương vừa lay lay Vô Ưu vừa nói

“Sư tỷ, đệ muốn ngủ.“ Diệp Vô Ưu đã tỉnh lại, mắt vẫn còn chưa mở.

“Ăn chút gì trước đã, chút nữa chúng ta đi mua xe ngựa rồi đệ lên xe ngủ lúc nào cũng được.“ Sương Sương ôn nhu nói.

Ngửi thấy mùi thức ăn hấp dẫn, bụng Vô Ưu đã bắt đầu kêu réo. Hắn cuối cùng cũng ngồi dậy, ra sức tận hưởng các món ăn hấp dẫn trước mắt.

Ăn uống no nê, Diệp Vô Ưu càng thấy buồn ngủ hơn. Lãnh Sương Sương nhanh chóng mua một cỗ xe ngựa. Chỉ tội nghiệp Lam Tiểu Phong phải làm xa phu. Hàm Yên và Tiểu Tiểu thì chỉ được đi theo bên ngoài. Lãnh Sương Sương và Diệp Vô Ưu tự nhiên ở trong xe. Nàng ngồi còn Diệp Vô Ưu thì gối đầu lên đùi đầy đàn tính của nàng tiếp tục ngủ.

Mã xa vừa ra khỏi tiểu trấn liền bị chặn lại, không nói cũng biết đó chính là Lâm Lông Nguyệt và Tiêu Diêu.

“Dừng lại!“ Lâm Lông Nguyệt khẽ quát.

“Lâm tiên tử, có việc gì vậy?“ Lâm Tiểu Phong tên tiểu tử này giờ cũng không dám có tà ý, chỉ nhã nhặn hỏi.

“Gọi người trong xe ra đây!“ Lâm Lông Nguyệt mặt hầm hầm.

“Thật ngại quá, Diệp ca ca hiện đang nghỉ ngơi, sợ tạm thời không được rảnh.“ Lam Tiểu Phong liền nói, bụng nghĩ hắn cũng vì muốn tốt cho Lâm Lông Nguyệt, đợi đến lúc Diệp Vô Ưu ra thật thì chỉ sợ nàng cũng không chạy thoát khỏi tay hắn.

“Tránh ra!“ Một thân ảnh yêu kiều từ trong xe bay ra, cùng với tiếng quát lạnh lùng. Trong chớp mắt Lãnh Sương Sương đã đứng ngay trước mặt Lâm Lông Nguyệt.

“Ngươi là ai? Với Yến Ngọc Dao có quan hệ gì?“ Lâm Lông Nguyệt lạnh lẽo quát.

“Ta là ai, ngươi không cần biết!“ Lãnh Sương Sương lạnh lùng nói, “Nếu ngươi không tránh đường thì đừng trách ta không khách khí!“

“Vị cô nương này, Lông Nguyệt chỉ muốn tìm lệnh sư đệ có chút việc muốn hỏi.“ Tiêu Diêu thấy hai người như sắp đánh nhau đến nơi liền lập tức giải thích.

“Ta nói rồi, không được quấy rầy sư đệ ta ngủ!“ Lãnh Sương Sương nói từng từ một. Đột nhiên lúc đó mái tóc hoàng kim của nàng không có gió cũng tự tung bay. Một cổ khí tức làm người ta cảm thấy ngộp thở áp bức lấy Lâm Lông Nguyệt.

Quyển 4 - Chương 5: Bất giảng lí đích mĩ nữ

Trường kiếm đồng thời cũng xuất vỏ, tốc độ như thiểm điện hướng tới Lâm Lông Nguyệt. Lâm Lông Nguyệt mặt biến sắc, nhất thời nàng cũng không kịp phản kích, chỉ có thể liên tục thối lui. Lãnh Sương Sương đắc thế cũng không chịu buông tha, lăng lệ tấn công tiếp. Lâm Lông Nguyệt căn bản không hề có lực hoàn thủ.

Tiêu Diêu ở bên cạnh ngưng thần quan sát, sắc mặt từ từ biến thành trang trọng. Hắn thấy rõ, luận tu vi, Lâm Lông Nguyệt tịnh không bằng vị kim phát nữ tử mà hắn có chút mến mộ này. Chỉ là hắn cũng đồng thời nhận ra lai lịch Lãnh Sương Sương vì hắn cũng đã từng thấy qua Ma Tông kiếm pháp.

Thấy Lông Nguyệt tình huống bất diệu, Tiêu Diêu có chút do dự, cuối cùng cũng xuất thủ.

Một kiếm của hắn nhìn có vẻ đơn giản nhưng lại dễ dàng hóa giải công thế của Lãnh Sương Sương. Lâm Lông Nguyệt lúc này mới thở hổn hển.

“Vị cô nương này, không biết cô nương với Ma Tông Lãnh tông chủ xưng hô thế nào?“ Nhìn Lãnh Sương Sương nhãn thần băng lạnh tự hồ như sắp sửa động thủ tiếp, Tiêu Diêu liền hỏi.

“Người là sư phụ ta!“ Lãnh Sương Sương vẫn lạnh lùng đáp, “Bớt sàm ngôn đi, còn cản đường thì đừng trách ta không khách khí!“

“Xin hỏi cô nương quý tính?“ Tiêu Diêu mặt mỉm cười, có vẻ như đang rất mong đợi.

“Lãnh!“ Lãnh Sương Sương lạnh lùng thốt ra đúng một từ.

“Lãnh cô nương, kì thật Lông Nguyệt chỉ muốn hỏi lệnh sư đệ một việc, tịnh cũng không có ý gì khác, xin đừng hiểu lầm.“ Tiêu Diêu nhã nhặn nói, một mặt vì sư môn quan hệ, hắn phải giúp đỡ Lâm Lông Nguyệt, mặt khác hắn cũng không muốn có gì nặng nề với Sương Sương mà mới gặp một lần đã làm hắn rung động, càng không muốn có ấn tượng không tốt trong mắt nàng.

“Ta đã nói rồi, sư đệ vẫn còn đang ngủ, các người có việc thì sau này hẵng đến tìm hắn.“ Lãnh Sương Sương sắc mặt có chút hòa hoãn, tính khí nàng tuy nóng nảy nhưng tuyệt không ngốc nghếch. Tiêu Diêu tu vi rất mạnh, so với nàng chỉ hơn chứ không kém. Nếu giao đấu thật sự sợ là nàng cũng không chịu được bao lâu.

“Sư tỷ, có việc gì vậy?“ Diệp Vô Ưu giọng uể oải. Tiếng ồn ào bên ngoài truyền vào cuối cùng cũng làm hắn tỉnh lại, từ trong mã xa chui ra rồi đưa mắt nhìn Lâm Lông Nguyệt.

“Ý?“ Vừa thấy Lâm Lông Nguyệt, Diệp Vô Ưu cảm thấy chút kinh ngạc, tiểu tử này nhớ rất rõ dung mạo của Vân Mộng thập tiên tử nên tự nhiên nhận ngay ra nàng, đương nhiên Tiêu Diêu đứng bên cạnh hắn cũng không thèm để ý đến.

Lúc này, Lâm Lông Nguyệt đã thấy rõ ràng hình dạng của Diệp Vô Ưu, nàng bất giác bước lại gần rồi nhìn chằm chằm vào Diệp Vô Ưu, nhãn thần ẩn hiện nộ hỏa.

“Sư đệ, cô ta tìm đệ có việc.“ Lãnh Sương Sương đưa mắt qua Lông Nguyệt.

“Tìm ta có việc gì?“ Diệp Vô Ưu hơi bất ngờ, đang chuẩn bị khai khẩu thì Lâm Lông Nguyệt đã nói trước.

“Ngươi và Yến Ngọc Dao có quan hệ gì? Lâm Lông Nguyệt vừa nhìn chòng chọc vào hắn vừa hỏi.

Ban đầu khi thấy nàng, Diệp Vô Ưu tâm tình khá tốt. Hắn trong lòng coi mỹ nữ này là lão bà tương lai nhưng Lâm Lông Nguyệt lại hỏi hắn câu này làm hắn có chút bực tức, nàng lại gọi trực tiếp tên của Yến Ngọc Dao ngữ khí rõ ràng không có chút tôn trọng.

“Nàng hỏi mẹ ta làm gì?“ Diệp Vô Ưu hỏi, giọng có vẻ không hài lòng. Tên tiểu tử với phụ mẫu rất hiếu thảo, với mẹ hắn lại càng tôn kính nên không dễ dàng bỏ qua những ai dám mạo phạm.

“Ra ngươi là nữ nhi của Yến Ngọc Dao!“ Lâm Lông Nguyệt giận dữ, “Ở chung với bọn Ma Tông một chỗ, quả nhiên không có gì tốt đẹp!“

“Nàng có bị mù không vậy? Nàng không chỉ mù mà hình như tai cũng có vấn đề?“ Diệp Vô Ưu không có chút hảo khí, “Nàng không nghe thấy sư tỷ gọi ta là sư đệ hả? Mở to mắt mà nhìn cho rõ, thiếu gia là nam đó!“

Ngừng một chút rồi nói tiếp: “Còn nữa, ta nói cho nàng biết, dù nàng là lão bà tương lai của ta nhưng cũng không được bất kính với mẹ ta!“
“Ngươi, ngươi nói bậy bạ gì đó?“ Lâm Lông Nguyệt nói như không ra hơi, “Ai, ai là lão bà tương lai của ngươi? Còn nữa, ngươi là nam nhân sao lại giống mẹ ngươi như đúc vậy?“

“Ta giống ai thì liên quan gì đến nàng?“ Diệp Vô Ưu có vẻ chán ngấy rồi, “Nghe sư tỷ nói nàng tìm ta có việc, cuối cùng là việc gì? Có thì nói nhanh lên, đừng phí thời giờ để ta còn ngủ.“

Diệp Vô Ưu cảm thấy chút bực mình, Lâm Lông Nguyệt dù vô cùng xinh đẹp, nếu so sánh với Yên Băng Cơ cũng không thua kém nhưng nàng lại đối với mẹ hắn không khách khí, lại còn đánh đồng hắn là nữ nhân nên làm hắn cực kỳ bất mãn. Vậy nên lúc này hắn đối với Lâm Lông Nguyệt chẳng có mấy hứng thú.

“Ta đến tìm ngươi thanh toán!“ Lâm Lộng Nguyệt rít lên, “Ta không quản ngươi rối cuộc là nam hay nữ, chỉ cần biết Yến Ngọc Dao là mẹ ngươi không sai. Năm đó nếu không phải do mẹ ngươi, sư phụ ta cũng đã không phải cô khổ linh đinh như hiện tại, ta bây giờ phải đòi lại công đạo cho sư phụ!“

“Lông Nguyệt, có gì từ từ nói!“ Tiêu Diêu liền nói, hắn thấy Lông Nguyệt tựa như chuẩn bị động thủ.

Nói xong thì hắn cũng vừa nhìn thấy Diệp Vô Ưu, ban đầu hắn cũng nghĩ là nữ nhân nhưng sau một lúc cũng khẳng định Diệp Vô Ưu xác thật là nam, chỉ là hắn cũng phải công nhận nam tử này quả thực có nét đẹp họa quốc ương dân của mỹ nữ.

“Vô duyên vô cớ, sư phụ nàng cô khổ linh đinh thì liên quan gì đến mẹ ta?“ Diệp Vô Ưu bực tức nói.

“Vô Ưu ca ca, huynh sao tự nhiên ngốc vậy, khẳng định là nam nhân mà sư phụ cô ta yêu không yêu bà ta, chỉ yêu mẹ của huynh, sở dĩ, sư phụ cô ta mới cô khổ linh đinh đó!“ Hàm Yên đứng ở bên im lặng này giờ chợt mở miệng cười hi hi nói.

“Thực vậy?“ Diệp Vô Ưu dùng nhãn thần kì quái nhìn Lâm Lông Nguyệt, “Hóa ra sư phụ nàng yêu cha ta? Không có chút đạo lý. Cha ta cũng đâu có đẹp đẽ gì, chỉ là gạt được mẹ ta, đó cũng là phúc khí tám đời tu mới được, không thể nào lại có mỹ nữ khác yêu cha ta.“

“Ai nói sư phụ ta yêu cha ngươi?“ Lâm Lông Nguyệt nghiến răng trèo trẹo, “Tóm lại sư phụ ta nói, chính là mẹ ngươi Yến Ngọc Dao hại người!“

“Cho dù thật sự có người vì mẹ ta mà không yêu sư phụ cô thì cũng là do bà ta bản thân vô dụng thôi, mị lực không đủ, với mẹ ta thì có quan hệ gì?“ Diệp Vô Ưu trừng mắt nhìn Lâm Lông Nguyệt, không chút hảo khí nói: “Đẹp mà làm gì, chút đầu óc cũng không có, không rảnh cãi nhau với nàng, ta còn có việc!“

Không đợi Lâm Lông Nguyệt nói, Diệp Vô Ưu nắm lấy Sương Sương ngọc thủ nói: “Sư tỷ, chúng ta đi thôi!“

“Mm!“ Lãnh Sương Sương khẽ đáp, ôn thuận cùng Diệp Vô Ưu bước vào mã xa. Lâm Lông Nguyệt tất nhiên không cam tâm bỏ qua, chỉ là nàng đang còn muốn nói thì đã nghe giọng Tiêu Diêu khuyên bảo. “Lông Nguyệt, chúng ta còn có chánh sự, không nên vì việc này mà lãng phí thời gian.“ Tiêu Diêu khẽ nói, kì thật hắn còn muốn nói nữa, cảm thấy nàng làm ầm ỹ một cách vô lý.

“Hứ, muội sẽ không bỏ qua Yến Ngọc Dao đâu! Lâm Lông Nguyệt hậm hực, phẫn phẫn nhìn mã xa.

Tiêu Diêu chỉ biết lắc đầu, không nói gì, lúc này trong đầu hắn vẫn còn xuất hiện hình bóng xinh đẹp của Lãnh Sương Sương. Dù chỉ mới gặp không lâu, hình ảnh của nàng tựa như đã in sâu vào tâm tưởng của hắn, không tan đi được.

“Cái tên đó tên là Tiêu Diêu, là đệ tử của Tiêu Vấn Thiên, sau này gặp hắn phải cẩn thận một chút.“ Ở trong xe, Lãnh Sương Sương nói với Diệp Vô Ưu: “Còn Lâm Lông Nguyệt tu vi không bằng tỷ, chỉ cần đệ tinh thuộc những tiên thuật sư phụ dạy thì ả cũng không đáng làm đối thủ của đệ, đệ cũng không phải để tâm nhiều.

“Tiêu Vấn Thiên? Chính là đại lục để nhất cao thủ, nghe nói lão đầu này sắp thành tiên rồi phải không tỷ?“ Diệp Vô Ưu dù sự tình ở đại lục cũng không biết nhiều nhưng với danh tự Tiêu Vấn Thiên cũng không phải xa lạ.

“Chính là ông ta, tên Tiêu Diêu đó tuy còn trẻ nhưng tu vi đúng là thâm bất khả trắc, so với tỷ chắc còn cao hơn nhiều. Có lẽ hai người chúng ta hợp lực mới khả dĩ thắng được hắn.“ Sương Sương gật đầu, “Sư phụ giờ không có ở đây, chúng ta tốt nhất không nên có xung đột gì với bọn họ, hôm nay bỏ qua đi, sau này chúng ta tìm Lâm Lông Nguyệt thanh toán cũng không muộn.“

“Biết rồi, sư tỷ, sau này đệ nhất định sẽ giáo huấn nàng ta hảo hảo.“ Diệp Vô Ưu lúc này cũng không thấy buồn ngủ mấy, “Bất quá, sư tỷ. Đúng là kì quái, Lâm Lông Nguyệt không phải là ở Vọng Nguyệt Đế Quốc hay sao? Sao giờ lại đến chỗ này vậy?“

“Cái đó tỷ cũng không rõ, không cần phải quản ả, chỉ cần ả không đến phá chúng ta thì muốn làm gì cũng được.“ Lãnh Sương Sương giọng lạnh nhạt.

“Tỷ nói sao thì vậy.“ Diệp Vô Ưu gật đầu, “Chúng ta trước tiên phải nhanh về Vô Song Cung.“

Tiếp đó, nhóm năm người bọn họ không ngừng nghỉ nhắm hướng Vô Song Cung lên đường. Đến chập tối thì đến một nơi mà xung quanh không thấy thấy nổi một ngôi làng hay tiểu điếm nào. Lam Tiểu Phong cực chẳng đã đành phải đánh mã xa tiến đến bờ rừng gần đó.

“Diệp gia ca ca, tối nay chúng ta chỉ có thể qua đêm ở đây thôi.“ Lam Tiểu Phong nhìn tứ phía rồi khổ sở nói với Diệp Vô Ưu.

“Không sao cả, ở đây thì ở đây.“ Diệp Vô Ưu tịnh không để ý. Lý do đơn giản là hắn có thể ngủ ở trong mã xa xa hoa này. Hơn nữa Lãnh Sương Sương tự nhiên cũng sẽ bồi tiếp hắn, hắn nghĩ lúc đó hẳn là sẽ rất khoan khoái.

“Vô Ưu ca ca, muội muốn ngủ trong xe!“ Hàm Yên chu miệng, dễ thương nói.

“Đi xuống đất ngủ.“ Lãnh Sương Sương trừng mắt nhìn Hàm Yên, hét lên.

“Êi, cô có bị sao không vậy? Ta cũng là tiểu lão bà của Diệp ca ca, cô không được ngược đãi ta.“ Hàm Yên bất mãn nói.

“Ta không cần biết ngươi là gì. Tóm lại ngươi đừng có làm phiền ta, coi chừng ta với ngươi không khách khí!“ Lãnh Sương Sương hầm hừ: “Còn nữa, ta cảnh cáo ngươi. Đừng có mà dụng mị thuật lên sư đệ, không thì ta sẽ biến ngươi thành xú bát quái đó.“

“A!“ Nghe Lãnh Sương Sương nói, Hàm Yên không tự chủ lùi liền mấy bước, nhãn tình vẫn còn mấy phần sợ hãi.

“Tỷ tỷ, sao phải sợ ả chứ? Muội giúp tỷ!“ Mộ Dung Tiểu Tiểu lắc lắc tay Hàm Yên, nói nhỏ.

“Đừng có nghĩ là có vài viên thiên lôi đạn là ngon!“ Không đợi Hàm Yên nói, Lãnh Sương Sương liếc nhìn Mộ Dung Tiểu Tiểu, nhãn thần mang theo một cỗ sát khí lạnh lẽo. Tội nghiệp Mộ Dung Tiểu Tiểu bị nàng nhìn đến nỗi không nói nổi nửa lời.

Quyển 4 - Chương 6: Nhu tình mật ý

Diệp Vô Ưu cuối cùng cũng phát hiện, muốn đối phó với Hàm Yên và Mộ Dung Tiểu Tiểu hai người này, Lãnh Sương Sương là thích hợp nhất. Hàm Yên ai cũng không sợ, chỉ sợ Lãnh Sương Sương, mà không có Hàm Yên bảo vệ, với thân thủ của hắn bây giờ, muốn đánh Mộ Dung Tiểu Tiểu một trận là chuyện dễ dàng. Chỉ là mấy ngày nay Mộ Dung Tiểu Tiểu vẫn không có trêu chọc hắn, hắn cũng không có cơ hội.

“Sư tỷ, bỏ đi, đừng để ý đến bọn họ, chúng ta nghỉ ngơi đi.” Diệp Vô Ưu nhẹ nhàng nói, hắn kì thật cũng không muốn Lãnh Sương Sương cùng Hàm Yên không ‘giao tranh’. Hắn biết rõ Lãnh Sương Sương nếu thực muốn động thủ, hơn phân nửa sẽ không hạ thủ lưu tình. Hắn mặc dù rất bất mãn Hàm Yên, nhưng cũng không muốn nàng thương tổn quá lớn. Dù sao, bọn họ từ nhỏ tới lớn đã quen nhau lâu như vậy, Hàm Yên ngoại trừ bên ngoài thích câu dẫn hắn, còn thì đối với hắn cũng tốt.

“Ừ.” sắc mặt Lãnh Sương Sương trong nháy mắt trở nên nhu hoà. Rồi sau đó, liền cùng Diệp Vô Ưu chui vào xe ngựa hào hoa.

“Thật là kỳ quái, đối với Vô Ưu ca ca thì tốt, đối với ta lại dữ như vậy!” Hàm Yên nhỏ giọng lầu bầu một câu.

Ôm hận lại ôm hận, không còn cách nào khác, nàng chỉ có thể ngủ ở bên ngoài.

Sau việc tối qua ôm nhau ngủ, đêm nay Lãnh Sương Sương có vẻ tự nhiên hơn nhiều, không nói gì, liền trực tiếp chui vào trong lòng Diệp Vô Ưu, mùi hương say lòng người chui vào mũi Diệp Vô Ưu, Diệp Vô Ưu không nhịn được có chút tâm viên ý mãn.

Nhẹ nhàng ôm lấy thân thể yêu kiều mềm mại của Lãnh Sương Sương, Diệp Vô Ưu nhẹ nhàng cúi đầu, hướng tới gần đôi môi anh đào, vừa mới chạm vào môi nàng. Lãnh Sương Sương đột nhiên giật mình kinh hãi giống như con thỏ nhỏ, đột nhiên từ trong lòng hắn nhảy dựng lên, thiếu chút nữa đã nhảy khỏi xe ngựa.

Khi Diệp Vô Ưu đang sững sờ không biết làm thế nào, thân thể mềm mại của Lãnh Sương Sương lại tự động trở lại trong lòng hắn. Chỉ là, so với vừa rồi thì cứng nhắc hơn rất nhiều.

“Sư đệ, đừng, đừng như vậy, ta còn chưa quen.” Lãnh Sương Sương nhẹ giọng nói: “Ngươi, ngươi cứ như vậy ôm ta, giống hôm qua có được không?”

“Được rồi, sư tỷ.” Diệp Vô Ưu vẻ mặt khổ sở, rất bất đắc dĩ nói, đáp ứng yêu cầu này của Lãnh Sương Sương, nghĩa là đêm nay hắn lại chịu dày vò cả đêm, nhưng mà, hắn bây giờ cũng biết, Lãnh Sương Sương không phải là không thích hắn. Có điều, nàng quả thực không cách nào thích ứng với hành vi thân mật hôn môi của hắn đối với nàng, bây giờ mức độ lớn nhất hắn có thể làm chỉ sợ chính là ôm nàng mà thôi.

“Sư đệ, đợi qua mấy ngày nữa, ta cần phải chậm rãi thích ứng.” Lãnh Sương Sương yếu ớt nói “Đến lúc đó, chúng ta…”

Lãnh Sương Sương không tiếp tục nói, nàng cảm thấy hai gò mà nóng bừng. Bởi vì nàng biết, nàng cùng Diệp Vô Ưu không chỉ riêng có quan hệ sư tỷ đệ, Lãnh Tâm m cũng không chỉ là đơn thuần tìm một sư đệ cho nàng. Bất quá hiện giờ, nàng sẽ không đem điều đó nói cho Diệp Vô Ưu, chỉ khi thật đúng lúc nàng mới có thể chân chính nói ra.

“Sư tỷ, ta biết mà, yên tâm, ta sẽ không ép người đâu.” Diệp Vô Ưu nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc Lãnh Sương Sương, ôn nhu nói.

Diệp Vô Ưu trong miệng nói ra dễ dàng, song trong lòng lại có nỗi khổ nói không nên lời. Cũng may đêm nay, ở trên xe ngựa, hắn còn tận lực ôm Lãnh Sương Sương chặt một chút, hi vọng nàng không loạn động. Nếu nàng yên phận một chút, vậy còn tốt, nếu không an phận giống như tối hôm qua, hắn có thể lại thê thảm thêm một đêm rồi.

Không biết do đã có thói quen được Diệp Vô Ưu ôm trong lòng hay không mà đêm nay, Lãnh Sương Sương ngủ rất an bình trong lòng Diệp Vô Ưu. Cơ hồ không có cử động chút nào, bởi vậy, đêm nay Diệp Vô Ưu xem như thoải mái hơn rất nhiều, tới quá nửa đêm, hắn cũng ngủ say mê mệt.

Ngày thứ hai, khi Diệp Vô Ưu tỉnh lại, ngọc thể mềm mại vẫn ở trong lòng. Chỉ là, hắn lại cảm giác xe ngựa đang đi, mà Lãnh Sương Sương trong lòng, cũng đang mở to con mắt xinh đẹp sáng long lanh, nhìn hắn đầy nhu tình.

“Sư tỷ, đây là lúc nào?” Diệp Vô Ưu hỏi có chút mơ hồ. “Nhanh đến giữa trưa thôi, nhìn ngươi ngủ rất ngon, ta không muốn đánh thức ngươi.” Lãnh Sương Sương ôn nhu nói: “Cũng may Lam Tiểu Phong còn không tính là ngốc, coi như mọi chuyện, hắn đã xử lý tốt.”

“Ờ, xem ra tiểu hoa si này còn có điểm hữu dụng.” Diệp Vô Ưu thuận miệng nói.

“Nếu thuận lợi, đêm nay chúng ta có thể tới Vô Song cung.” Lãnh Sương Sương hiển nhiên đối với Lam Tiểu Phong không có hứng thú. “Đợi tới Phiêu Miểu Phong, ta sẽ ở lại khách điếm, ngươi cùng bọn họ lên Phiêu Miểu Phong.”

Phiêu Miểu Phong vốn là phong cảnh rất có danh tiếng bên trong Bách Hoa đế quốc, mà từ sau khi Vô Song cung xuất hiện, Phiêu Miểu Phong danh khí càng lớn. Bởi vì, Vô Song cung toạ lạc trên đỉnh Phiêu Miểu Phong, mà cũng bởi vì Vô Song cung xuất hiện, dẫn tới bây giờ rất nhiều du khách du ngoạn tại Phiêu Miểu Phong không cách nào thấy được toàn cảnh Phiêu Miểu Phong. Cũng chính vì, đỉnh núi là địa bàn của Vô Song cung, người thường không cách nào tiến vào.

Ảnh hưởng bởi lợi ích này, Phiêu Miểu Phong vốn chỉ có mười hộ gia đình, bây giờ cũng phát triển thành một tiểu trấn, đồng thời cũng đổi tên thành Phiêu Miểu trấn. Phiêu Miểu trấn mặc dù không lớn song cũng như ‘chim sẻ tuy nhỏ nhưng ngũ tạng đều đủ’, bất cứ thứ gì nơi này đều có. Từ quán trọ đến thanh lâu các loại đều không thiếu.

Nói đến thanh lâu, Phiêu Miểu trấn từng có một tên ‘cần tiền không cần mạng’, mở một thanh lâu, sau đó tuyên bố, trong thanh lâu của hắn có mỹ nữ đến từ Vô Song cung. Trong chốc lát, thanh lâu của hắn sinh ý hưng thịnh dị thường, có điều không bao lâu, chuyện này truyền tới Vô Song cung. Thanh lâu trong một đêm biến mất không còn, mà ông chủ của thanh lâu, cũng không thấy bóng dáng đâu, từ đó về sau, rốt cục không có ai dám mượn tên tuổi của Vô Song cung kiếm tiền.

Cho dù tất cả mọi người biết Vô Song cung không dễ trêu vào, cũng biết muốn có được mỹ nữ Vô Song cung là vô cùng khó khăn, nhưng không ngờ có rất nhiều công tử cậu ấm hoặc là phong lưu lãng tử muốn tìm cơ hội tiếp cận mỹ nhân. Sau hai mươi năm từ khi phát sinh sự kiện đó, người tới nơi này lại càng nhiều.

Hai mươi năm qua, Diệp Phi Phàm kẻ không tên tuổi lại có thể đoạt lấy chân tâm của mỹ nữ đẹp nhất Vô Song cung Yến Ngọc Dao, mặc dù rất nhiều người hận Diệp Phi Phàm nghiến răng, song thành công của hắn, cũng kích thích tự tin của rất nhiều nam nhân. Hiển nhiên một điều Diệp Phi Phàm có thể lấy được Yến Ngọc Dao, vậy bọn họ muốn chiếm lấy phương tâm của một mỹ nữ Vô Song cung cũng không khó. Chính vì thế Phiêu Miểu trấn này hai mươi năm qua, càng trở nên phồn hoa.

Gần đến đêm, đoàn người Diệp Vô Ưu đi tới Phiêu Miểu trấn, mà Lam Tiểu Phong thì rất tự giác đi tìm khách sạn. Hàm Yên cùng Mộ Dung Tiểu Tiểu bởi vì có chút sợ Lãnh Sương Sương, cũng cùng đi theo Lam Tiểu Phong, chỉ còn Diệp Vô Ưu cùng Lãnh Sương Sương, chui khỏi xe ngựa, chậm rãi đi trên trấn. Không biết có phải do Vô Song cung thường xuyên có người xuống Phiêu Miểu Phong hay không, khiến cho người trên trấn này đã nhìn qua nhiều mỹ nữ, cho nên Diệp Vô Ưu cùng Lãnh Sương Sương lại tựa hồ không có nhiều sức thu hút. Đương nhiên, điều này đối với Diệp Vô Ưu mà nói, đó là chuyện cầu còn không được, hắn cũng không thích bị quá nhiều người nhìn chăm chú, đặc biệt là chán ghét bị nhiều nam nhân dùng ánh mắt háo sắc nhìn hắn giống như là nhìn nữ nhân.

“Sư đệ, chậm một chút, không bằng đêm nay chúng ta ở lại chỗ này một đêm, sáng mai ngươi trở lên Phiêu Miểu Phong.” Lãnh Sương Sương nhẹ nhàng đề nghị.

“Ừm, sư tỷ, ta nghe ngươi.” Diệp Vô Ưu gật gật đầu, đã đi tới nơi này rồi, hắn cũng không gấp như vậy có một buổi tối thôi. Hơn nữa, Phiêu Miểu Phong thực sự là có chút cao, đường cũng không phải dễ đi, người thường phải hai ba canh giờ mới có thể trèo lên trên, mà hắn một người tu tiên với tu vi loại này, ước chừng cũng phải nửa canh giờ.

“Lãnh gia tỷ tỷ, khách sạn đã an bài xong rồi, ngươi cùng Diệp gia ca ca có thể tới nghỉ ngơi!” Lam Tiểu Phong vội vã chạy tới, vẻ mặt nịnh bợ nó. Ở trước mặt Lãnh Sương Sương, hắn không dám phạm hoa si.

“Sư đệ, chúng ta đi thôi!” Lãnh Sương Sương nhẹ nhàng gật đầu, hướng tới Diệp Vô Ưu nói.

Giống như hai tối hôm trước, đêm nay, Lãnh Sương Sương vẫn nằm trong lòng Diệp Vô Ưu, như một con mèo nhỏ ngoan ngoãn, nàng ngủ rất yên ổn, trên mặt còn lộ ra vẻ tươi cười, tựa hồ trong mộng gặp chuyện gì đó vui vẻ.

Diệp Vô Ưu lại không ngủ, có lẽ bởi vì ngày mai tiến vào Vô Song cung, trong lòng có chút chờ mong, cũng có phấn khích, cho nên trong nhất thời không ngủ được.

Đột nhiên lúc đó, hắn cảm thấy có gì đó không bình thường, bất ngờ ngẩng đầu lên, phát hiện, trong phòng không biết lúc nào lại thừa ra một người. Bất quá, khi hắn nhìn rõ ràng hình dáng người này, tức thì thở dài một hơi, bởi vì người đến không phải ai khác, đúng là Lãnh Tâm m.

“Sư phụ tỷ tỷ, người đến đây lúc nào?” Diệp Vô Ưu liền vội vàng hỏi.

Lãnh Tâm m lại không nói lời nào, chỉ là thân thể chợt loé lên tới trước giường, ngọc chưởng phất nhẹ sau đầu Lãnh Sương Sương, nàng mới mở miệng nói: “Ta mới tới một lúc, có một số việc, ta muốn nói cho ngươi.”

“Chuyện gì vậy?” Diệp Vô Ưu nhẹ nhàng buông Lãnh Sương Sương ra, hắn biết Lãnh Tâm m vừa mới bỏ thêm cấm chế trên người Lãnh Sương Sương. Tạm thời Lãnh Sương Sương rơi vào trong giấc ngủ say, đối với chuyện bên ngoài không hay biết chút gì.

“Ta để cho ngươi tới Vô Song cung, không chỉ là để ngươi tới chinh phục nữ nhân Vô Song cung, ta còn muốn ngươi giúp ta điều tra một việc.” Lãnh Tâm m chậm rãi nói: “Căn cứ ta điều tra nhiều năm qua, Bách Hoa đế quốc mỗi lần thưởng hoa đại hội thờng phái ra hoa nữ, cùng với Vô Song cung có quan hệ mật thiết, ta cơ hồ có thể khẳng định, người khống chế tất cả hoa nữ kia, là ở trong Vô Song cung, ta hoài nghi nàng chính là cung chủ Vô Song cung hiện giờ, nhưng ta không có chứng cớ gì, cho nên ta muốn ngươi đi điều tra.”

“Là như thế sao?” Diệp Vô Ưu nhảy xuống giường, cau mày hỏi: “Nếu Vô Song cung thực sự cùng hoa nữ có quan hệ, vậy bọn họ không có lý nào phái một hoa nữ tới bên người ta.”

“Đó cũng là chỗ ta tương đối khó giải thích được, nhưng ta tin tưởng Vô Song cung cùng hoa nữ của Thưởng hoa đại hội quả thật có quan hệ.” Lãnh Tâm m trầm ngâm một chút nói: “Ta không cách nào phái người trực tiếp tấn công vào trong Vô Song cung. Bất quá, vì ngươi và Vô Song cung có mối quan hệ, muốn tiến vào Vô Song cung cũng không khó, cho nên, nhiệm vụ này giao cho ngươi.”

“Được rồi, bất quá…” Diệp Vô Ưu đột nhiên dùng ánh mắt không có hảo ý nhìn Lãnh Tâm m, đột nhiên thò tay ra ôm lấy eo nhỏ nhắn của nàng, sau đó nói tiếp: “Sư phụ tỷ tỷ, người cho ta lợi ích gì đây?”

Quyển 4 - Chương 7: Sư đồ đồng sàng

Lãnh Tâm m giận lắm định tặng cho Diệp Vô Ưu một chưởng, nhưng nàng cuối cùng cũng không đành xuống tay, nghiến răng hỏi: “Ta cho ngươi bao nhiêu hảo xử còn chưa đủ hay sao?“

“Sư phụ tỷ tỷ, hảo xử đương nhiên là người đã cho nhiều!“ Diệp Vô Ưu cười hi hi, nắm chặt lấy song thủ Lãnh Tâm m, bắt đầu không thành thật, tên tiểu tử này thích nhất là ‘được làm tới‘, thấy Lãnh Tâm m không đẩy tay hắn ra, tự nhiên lại càng muốn tiến thêm một bước.

Song thủ Diệp Vô Ưu ôm khẽ eo Lãnh Tâm m rồi xoa nhè nhẹ, qua lớp y phục ép chặt có thể cảm nhận được làn da mềm mại của nàng, tay hắn có cảm giác mĩ diệu dị thường.

“Ngươi còn muốn hảo xử gì nữa?“ Lãnh Tâm m hít nhẹ vào một hơi, không tức giận, nàng như đã bình tĩnh lại không ít, ngữ khí cũng trở lại bình thường.

“Sư phụ tỷ tỷ, chẳng nhẽ nàng không biết ta muốn gì nhất hay sao?“ Diệp Vô Ưu ôm sát lấy lưng Lãnh Tâm m, song thủ từ từ di chuyển xuống dưới, một tay dừng tại phong đồn, tay kia trượt nhẹ xuống đùi nàng.

“Tiểu sắc lang, ngươi không còn nghĩ đến gì khác ngoài việc đó hay sao?“ Lãnh Tâm m tức tối nói, nàng hối hận ban đầu không kiểm tra rõ hắn. Nàng cũng không nghĩ hắn thực sự là tên háo sắc đến như vậy, thậm chí còn can đảm đến mức này. Kẻ khác nghe nói đến danh tính của nàng đều chạy xa ba trượng, vậy mà tên tiểu tử này đến một điểm sợ hãi cũng không có, không chỉ không sợ mà còn dám chủ động ve vãn nàng.

“Còn có việc gì tốt hơn việc này chứ?“ Diệp Vô Ưu ra vẻ vô tội. Đảm lượng của hắn bây giờ ngày càng lớn, động tác cũng càng lúc càng quá trớn, một tay khẽ vuốt kiều đồn, tay kia luồn nhẹ vào trong đùi nàng, sau đó đột nhiên thâm nhập cấm khu.

Thân thể Lãnh Tâm m run lên, rồi đột nhiên vùng lên, nắm lấy Diệp Vô Ưu rồi ném cả người hắn ra ngoài.

Diệp Vô Ưu từ từ đáp xuống đất, rồi tiếp tục ngoan cố hướng về Lãnh Tâm m bước tới.

“Tiểu sắc lang, ngươi đối với ta thành thật một chút!“ Lãnh Tâm m quay đầu lại rồi trừng mắt nhìn hắn.

“Sư phụ tỷ tỷ, đừng có vậy mà, dù gì mình trước sau gì cũng sẽ là người một nhà mà.“ Diệp Vô Ưu một chút cũng không sợ, còn đi tiếp đến trước mặt nàng. Trong lúc Lãnh Tâm m không chú ý, hắn liền ôm chặt lấy, rồi cúi xuống hôn nàng.

Lãnh Tâm m bị Diệp Vô Ưu khiến cho tâm phiền ý loạn, phản ứng trở nên chậm chạp. Nhìn thấy hắn sắp hôn, nàng nhất thời cũng không muốn đẩy hắn ra, chỉ muốn tránh nụ hôn của hắn. Nàng gần như vô thức lắc đầu sang một bên, chỉ là nàng né không cho hắn hôn vào môi, nhưng khuôn mặt xinh đẹp thì không tránh khỏi, lập tức bị Diệp Vô Ưu trực tiếp hôn lên má nàng.

Trong tim Lãnh Tâm m có một cảm giác kì dị dâng mạnh lên. Tự hồ nhiều năm trước đó, nàng cũng đã từng bị ai đó hôn và cũng hôn lên đúng vị trí đó. Tiếc là bây giờ kẻ đó cũng chỉ là một đống xương trắng mà thôi.

Khi Lãnh Tâm m đang chìm đắm trong đoạn hồi ức ngắn ngủi, Diệp Vô Ưu đã có những động tác khác, môi hắn nhanh chóng di xuống dưới rồi hôn lên cổ hơi ửng hồng của nàng.

Thân thể kiều mị của Lãnh Tâm m khẽ run lên, nàng chưa bao giờ bị nam nhân hôn vào chỗ đó, thực tế đó cũng là nơi mẫn cảm nhất trên người nàng. Dù nàng đã sớm là nữ nhân trưởng thành, tuy nhiên hơn ba mươi năm đến nay vẫn chưa hề kinh qua chuyện nam nữ. Nhưng không chứng tỏ là nàng không có nhu cầu của một nữ nhân bình thường. Chỉ là khả năng kiềm chế của nàng còn lớn hơn mà thôi.

Hiện tại bị Diệp Vô Ưu kích thích, khát vọng chôn kín trong tim tự hồ lại bùng lên. Không biết vì sao, dù rằng bản thân nàng biết không nên để Diệp Vô Ưu tên tiểu sắc lang này tiếp tục làm bậy bạ trên thân thể nàng, hơn nữa nàng rõ ràng có năng lực ngăn hắn lại, nhưng nàng vẫn để mặc hắn, tịnh không có chút kháng cự nào.
Diệp Vô Ưu tự nhiên lại càng gan hơn, mấy ngày trước Triệu Thiên Tâm có dạy hắn một thủ pháp, hắn liền áp dụng ngay lên người Lãnh Tâm m. Bắt đầu dùng cả hai tay lướt qua từng bộ vị mẫn cảm của nàng.

“Mmm...“ Lãnh Tâm m cuối cùng khẽ rên lên. Nghe tiếng rên yếu đuối của nàng, Diệp Vô Ưu đầy hưng phấn, trong lòng càng cảm thấy kích thích một cách kì dị. Bởi vì ma nữ ai nhìn cũng khiếp sợ này chung vu cũng bị hắn kích động dục tính.

Chinh phục kiểu ma nữ như Lãnh Tâm m với hắn mà nói thậm chí còn kích thích hơn chinh phục Vân Mộng thập tiên tử. Hà huống trước đây Lãnh Tâm m cũng đã từng là một trong Vân Mộng thập đại tiên tử, vì thế lúc này Diệp Vô Ưu cảm thấy hưng phấn không sao kể xiết.

Hắn vẫn không ngừng hôn lên cổ Lãnh Tâm m, vì hắn cũng cảm thấy được nàng vô cùng mẫn cảm ở đây. Hắn chỉ cần liếm nhè nhẹ thì nàng cũng đã tự giác run rẩy rồi. Cùng lúc đó, hắn bế nàng lên rồi ôm nàng về phía giường. Đặt nhẹ nàng lên giường, một tay tiếp tục chu du trên các bộ vị mẫn cảm của nàng, tay kia bắt đầu cởi áo nàng.

Lãnh Tâm m mắt nhắm chặt, khẽ quay sang bên, không chút kháng cự động tác của Diệp Vô Ưu. Khuôn mặt xinh đẹp cũng xuất hiện những đốm hồng ngây ngất. Miệng chốc chốc lại phát ra những tiếng rên nho nhỏ.

Diệp Vô Ưu sao mà biết được, lúc này Lãnh Tâm m tâm tưởng đang nghĩ đến một nam nhân khác. Mặc dù người này với nàng chưa bao giờ xảy ra những việc như hiện tại đang diễn ra. Nhưng trong giấc mơ của nàng, đã hơn một lần xuất hiện tình cảnh cuồng nhiệt, nàng cũng hơn một lần huyễn tưởng về nam nhân đó với nàng như vậy. Nàng có cảm giác giấc mơ như đã trở thành hiện thực. Một khắc thời gian này, nàng tự hồ đã quên mất, người đàn ông nàng từng yêu say đắm đã chết từ lâu, còn tên nam nhân hiện tại trên người nàng, danh nghĩa là đồ đệ, tuổi cũng chỉ suýt soát bằng một nửa của nàng.

Diệp Vô Ưu khẽ ngẩng đầu lên, cởi áo yếm của nàng ra, nhẹ nhàng giải thoát khuôn ngực đang bị trói buộc khiến cho một đôi ngọc nhũ ngạo nhân liền hiện ra. Gian phòng lúc này như thêm mấy phần xuân sắc, xem ra ngọc nhũ Lãnh Tâm m không hề nhỏ hơn so với núi đôi phong mãn của Tạ Phinh Đình, lại còn có phần đầy đặn săn chắc hơn. Diệp Vô Ưu bất giác nuốt nước bọt, rồi rất nhanh gục đầu vào giữa đôi song phong, hướng về nơi nhũ câu thâm sâu. Hô hấp của hắn tự hồ như không được thoải mái, nhưng cái cảm giác mĩ diệu này thật làm hắn phải tham lam hít lấy hít để.

Lãnh Tâm m đột nhiên mở mắt ra, nàng cuối cùng cũng đã tỉnh táo lại, khát vọng trong lòng tuy vẫn còn nhưng nàng cũng đã minh bạch, nam nhân nằm trên người không phải là người nàng đã từng mong mỏi, mà là đồ đệ nàng tìm được, một tên tiểu nam nhân ‘sắc đảm bao thiên‘. Hơn nữa còn có đệ tử chân chính của nàng đang nằm cạnh. Cũng vì thấy mái tóc hoàng kim của Lãnh Sương Sương như đập vào mắt, nàng bất giác nghĩ đến một vài sự tình, sau đó nàng đột nhiên đẩy mạnh Diệp Vô Ưu ra, tự mình cũng phi thân lên rồi nhẹ nhàng đáp xuống đất, dùng tốc độ cực nhanh mặc lại y phục.

“Hôm nay ta cho chàng bấy nhiêu hảo xử đã đủ nhiều chưa?“ Diệp Vô Ưu vẫn còn ngồi trên giường, Lãnh Vô Tâm quay lưng về phía hắn, khẽ hỏi.
“Sư phụ tỷ tỷ, ta nói rồi, hảo xử vĩnh viễn không bao giờ đủ hết.“ Diệp Vô Ưu trong lòng kêu thầm đáng tiếc. Sắp đắc thủ mà vẫn còn để Lãnh Tâm m thoát thân. Chỉ là hắn cũng biết trừ phi hắn thật sự dùng tiêu hồn bát chỉ đối phó nàng. Còn khi nàng không nguyện ý, hắn không hề có khả năng chiếm được nàng. Chỉ là, tiêu hồn bát chỉ dù gì cũng chỉ nên dùng để đối phó địch nhân, nếu không phải bất đắc dĩ, hắn cũng không bao giờ muốn dùng thủ pháp này đối phó với Lãnh Tâm m.

“Chỉ cần chàng luôn nghe lời ta, đến ngày nào đó chàng cũng có thể đạt được mọi thứ chàng muốn.“ Lãnh Tâm m nhẹ nhàng kết thúc câu nói: “Bao gồm cả ta.“

Không đợi Diệp Vô Ưu nói, Lãnh Tâm m đã nói tiếp: “Chỉ là, chàng hiện tại chưa làm gì vì ta hết, chỉ toàn muốn hảo xử thôi, nên giờ vẫn còn hơi sớm một chút.“

“Cho ta sớm một chút cũng được mà!“ Diệp Vô Ưu từ trên giường nhảy lại, vẫn còn muốn ôm Lãnh Tâm m. Hắn vẫn còn hoài niệm tư vị ban nãy. Trong lòng hắn vừa muốn áp bức cổ dục hỏa lại vừa muốn phát tiết.

Bất quá, lần này vận khí hắn không được tốt, chưa kịp ôm lấy thân thể Lãnh Tâm m thì nàng đã tránh ra sau, trong chớp mắt thì đã xuất hiện ở cửa.

“Đừng quên chàng còn phải làm việc cho ta, muốn hảo xử, thì phải làm việc cho tốt nhé“ Lãnh Tâm m khẽ nói xong, quẹo nhanh ra ngoài cửa rồi biến mắt.

“Còn định gì nữa, dùng mĩ sắc dụ ta chắc?“ Diệp Vô Ưu thầm càu nhàu, trong đầu bất giác hiện lên ngọc nhũ đầy đặn của Lãnh Tâm m, lòng tán thưởng: Vừa lớn vừa căng a!

Sáng hôm sau, khi Diệp Vô Ưu tỉnh dậy, tinh thần ủ rũ. Cái đó cũng không có gì lạ, hắn bị Lãnh Tâm m kích thích dục hỏa, không thể phát tiết. Mặc dù hắn có thể ngủ ngon nếu cùng Lãnh Sương Sương thi hành hảo sự. Nhưng phút cuối hắn vẫn còn nhịn được, không phải do hắn là chính nhân quân tử, chỉ là hắn có chút lo sợ. Nếu thật sự làm vậy với nàng, nàng có thể sẽ không cam tâm, vạn nhất sau này nàng không lý gì đến hắn hoặc không cho hắn động chạm đến, đó chính là ‘nhân tiểu thất đại’. Cố nhịn thêm vài ngày nữa đến khi thời cơ chín mùi, đợi khi Sương Sương tự dâng hiến cho hắn sẽ tốt hơn.

Biết Lãnh Sương Sương không đi Vô Song Cung, cao hứng nhất chính là Hàm Yên. Bởi vì nàng ta nghĩ không có Lãnh Sương Sương thì ai cũng không phải sợ. Nàng lại còn có thể tiếp tục với Diệp Vô Ưu chơi trò câu dẫn. Chỉ là, nàng ta cũng không ngờ đến, vì ý đồ này mà chẳng bao lâu sau nàng phải chịu đau khổ.

Sau một thời thần, Diệp Vô Ưu, Hàm Yên, Lam Tiểu Phong cùng Mộ Dung Tiểu Tiểu, bốn người xuất hiện phía ngoài Vô Song Cung. Họ liền phát hiện nơi này đang rất náo nhiệt.

Ở cửa vào Vô Song Cung có hai tuyệt sắc mỹ nữ mặc váy trắng, mỗi người đều cầm trường kiếm, đứng thủ hai bên cửa. Lúc này, có rất nhiều gã trẻ tuổi đủ các loại cao thấp béo gầy đang tiến tới hai nàng.

“Vị tiên tử này, xin hỏi quý tính?

“Vị tiên tử này, xin hỏi nàng bao nhiêu tuổi?“

Mấy loại câu hỏi không đến đâu đó, mấy tên chán ngắt này cứ hỏi đi hỏi lại mãi. Chỉ là hai mỹ nữ tuyệt sắc này từ đầu đã không thèm để ý gì đến bọn chúng.

“Ê, các ngươi không chán hay sao? Muốn chọc bản cô nương tức chết hả!“ Tiếng hét bất mãn vang lên, làm nơi náo nhiệt này đột nhiên trở nên yên tĩnh.

Quyển 4 - Chương 8: Mỹ nữ như vân đích tiên cảnh

Chúng nhân đều nhìn về phía Hàm Yên, vì người vừa mới phát hỏa chính là nàng.

“Nhìn cái gì mà nhìn? Ta nói bọn ngươi đó, rầm rầm rì rì, bực muốn chết!“ Hàm Yên tiếp tục chửi bới.

“Tiểu nha đầu đó ở đâu đến vậy? Chút lễ mạo cũng không có.“ Có người bất mãn thì thầm. Còn chưa dứt tiếng, hắn liền cảm thấy mắt nổ đom đóm, sau đó má đau rát như bị lửa cháy. Những người còn lại đều nghe thấy tiếng bạt tai vang lên.

Mấy tên này đa phần là đều là bọn công tử cậu ấm rảnh rỗi, không có việc gì làm. Lúc này vừa thấy có kẻ trong bọn chịu thiệt, tức khắc cả bọn im thin thít, còn có vài gã không tự chủ liền sờ sờ lên má, tự hồ lo Hàm Yên cũng sẽ ‘thưởng’ chúng vài cái tát. Sau đó hết thảy đều tự giác tránh đường. Nguyên lai, mấy tên đang quấn lấy hai mĩ nữ cũng thối lui.

Diệp Vô Ưu liền được dịp quan sát hai mĩ nữ đang đứng giữ cửa, ngũ quan phối hợp với nhau trên khuôn mặt thật hoàn mĩ, vóc người yểu điệu dụ nhân, quả thật động lòng người. Trả trách Vô Song Cung có thể hấp dẫn được cả lũ nam nhân như vịt trời này đến đây. Mới chỉ có hai nàng giữ cửa mà đã họa quốc ương dân như vậy, không biết bên trong còn đến mức nào nữa?

“Xin chào hai vị tỷ tỷ!“ Lam Tiểu Phong bước tới trước, hướng về phía lưỡng nữ chào hỏi, đang còn muốn nói tiếp thì bị Hàm Yên ngắt lời.

“Lam gia tiểu ca ca, huynh không được giở trò tán tỉnh.“ Hàm Yên bất mãn nói, “Chúng ta đi vào trước đã!“

Hàm Yên vừa nói vừa kéo Mộ Dung Tiểu Tiểu đi vào trong. Chỉ là, hai mĩ nữ hiển nhiên không cho nàng ta đi vào.

“Không được chấp thuận, ngoại nhân không thể tiến nhập Vô Song Cung.“ Mĩ nữ hơi mảnh dẻ ở bên trái nói, giọng nàng thật êm tai, lại có phần ôn hòa.

“Hai vị tỷ tỷ, ta không phải là ngoại nhân mà!“ Hàm Yên lúc nãy vừa mới có vẻ hung hăng, bây giờ tự dưng trở nên cực kỳ khả ái.

“Cô không phải ngoại nhân?“ Mĩ nữ mảnh dẻ có vẻ hơi ngạc nhiên. “Vậy cô là người gì?“

“Hi hi, ta đương nhiên là người của Vô Song Cung!“ Hàm Yên có vẻ thích thú nói, “Ta chính là thị nữ của Băng tỷ tỷ, Băng tỷ tỷ là thánh nữ Vô Song Cung, vậy ta đương nhiên là người của Vô Song Cung!“

“Cô là thị nữ của thánh nữ?“ Mĩ nữ mảnh dẻ khẽ cau mày, tựa như không tin lắm. Vừa lúc đó, mĩ nữ có phần phong mãn hơn lay lay nàng một cái rồi chỉ tay về một hướng khẽ nói: “Như Mi, muội nhìn kìa.“

Mĩ nữ tên Như Mi, nhìn theo hướng chỉ tay lập tức nhìn thấy Diệp Vô Ưu, mặt bất giác biến sắc.

“Như Yên. Sao hắn ta lại ở đây?“ Như Mi ngữ khí có chút kinh ngạc, tiếp tục: ”Hắn muốn tìm thánh nữ thì cũng đâu cần phải đến đây. Chẳng nhẽ thánh nữ không nói cho hắn biết nàng đã đi Phiêu Tuyết Đế Quốc sao?”

Người khác có thể không nhận ra Diệp Vô Ưu, nhưng người của Vô Song Cung đều biết rõ. Họ đều đã nhìn thấy họa tượng của hắn, cũng biết quan hệ giữa Diệp Vô Ưu và Yến Băng Cơ, cho nên Như Yên và Như Mi vừa nhìn thấy Diệp Vô Ưu đã nhận ra ngay.

“Hai vị tỷ tỷ, ta tên Diệp Vô Ưu, ta có chuyện muốn gặp cung chủ của hai vị, có thể cho chúng ta vào không?” Diệp Vô Ưu lúc này cũng bước tới, hướng tới lưỡng nữ hành lễ vừa lịch sự nói. Hắn không muốn bị hai nàng chặn ngoài cửa, vào trước rồi nói tiếp, đợi khi vào Vô Song Cung xong hắn muốn huyên náo bao nhiêu chẳng được.

“Diệp công tử, cung chủ hiện tại đang bế quan, sợ là không thể gặp.“ Như Yên có vẻ do dự nói, “Còn các vị nếu muốn gặp thánh nữ, thì nên đến Phiêu Tuyết Đế Quốc, thánh nữ hiện giờ có lẽ đang ở Phiêu Hương Thành.“

Phiêu Hương Thành chính là đô thành của Phiêu Tuyết Đế Quốc, cũng là một trong tứ đại danh thành của Vân Mộng Đại Lục, cùng tề danh với Bách Hoa Thành của Bách Hoa Đế Quốc.

“Vị tỷ tỷ này. Ta không phải đến tìm Băng tỷ tỷ, ta có việc phải cầu kiến cung chủ. Cung chủ nếu vẫn đang bế quan, vậy cũng không cần phải gấp. Chúng ta có thể ở đây từ từ chờ cũng được“ Diệp Vô Ưu lúc đầu hơi ngẩn ra, vì hắn cũng không nghĩ vô tình trung lại biết được hạ lạc của Yến Băng Cơ. Song hắn cũng nhanh chóng khôi phục lại bình thường, hắn tự biết đến đây tịnh không phải để tìm Yên Băng Cơ, hắn đến đây là để hoàn thành một mục tiêu vĩ đại, đó chính là biến Vô Song Cung thành hậu cung của hắn.

“Việc này......“ Như Yên không khỏi cảm thấy do dự, cũng vì quan hệ của Diệp Vô Ưu với Vô Song Cung, nếu không cho hắn vào tự hồ có chút gì đó khó nói. Chỉ là, từ nhiều năm nay, nam nhân được phép vào Vô Song Cung chỉ đếm trên đầu ngón tay, nam nhân sống tại đây, căn bản là không có ai. Nếu để Diệp Vô Ưu vào, chỉ sợ hắn chính là nam nhân đầu tiên được sống ở đây. “Diệp công tử, xin chờ một lát.“ Như Yên suy nghĩ một hồi rồi quyết định vào cung hỏi, tuy nhiên cung chủ hiện đang bế quan, trong cung tịnh không có người để quản sự.

“Hảo, cảm ơn tỷ tỷ này“. Diệp Vô Ưu miệng ngọt ngào nói.

Việc tiến nhập Vô Song Cung của Diệp Vô Ưu khá thuận lợi, Hàm Yên vì có quan hệ với Yên Băng Cơ nên cũng được vào, chỉ có Mộ Dung Tiểu Tiểu và Lam Tiểu Phong bị cự tuyệt.

Diệp Vô Ưu tự nhiên không có ý kiến, mình hắn được vào cũng đủ rồi, về việc Lam Tiểu Phong và Mộ Dung Tiểu Tiểu có được vào hay không với hắn cũng không liên quan. Chỉ có Hàm Yên tuy cảm thấy bất bình cho Mộ Dung Tiểu Tiểu nhưng cũng không dám lên tiếng, sợ bản thân lúc đó cũng không được vào.

“Tiểu Tiểu, muội với Lam gia tiểu ca ca xuống núi trước, vài ngày nữa ta với Vô Ưu ca ca sẽ xuống tìm bọn ngươi nha!“ Hàm Yên chỉ biết an ủi Mộ Dung Tiểu Tiểu có vậy.

Mộ Dung Tiểu Tiểu tuy không vui nhưng cũng không còn cách nào khác. Lam Tiểu Phong thì mặt như đưa đám, nguyên là hắn nghĩ có thể vào Vô Song Cung để mở mang kiến thức, để biết thế nào quang cảnh mĩ nữ như mây, ai ngờ phút cuối lại thất bại.

“Tỷ tỷ, tỷ nhất định phải xuống tìm muội đó, nếu không muội sẽ chán chết đó!“ Mộ Dung Tiểu Tiểu nắm tay Hàm Yên, không nỡ rời ra.

“Đừng lo, tỷ nhất định sẽ xuống tìm muội!“ Hàm Yên liền đáp ứng: “Tiểu Tiểu, tỷ và Vô Ưu ca ca đi vào trước đây!“

“Diệp công tử, chúng ta đi vào trong thôi.“ Một giọng nói nhu hòa truyền tới.” Người phát âm tịnh không phải Như Yên cũng không phải Như Mi, mà là một lam y mĩ nữ tuổi khoảng hai mươi. Lam y mĩ nữ chính là một trong tứ đại hộ pháp của Vô Song Cung, tên Lam Đồng Đồng. Vô Song Cung hộ pháp địa rất cao, ở trong Vô Song Cung, hộ pháp chỉ kém có cung chủ và thánh nữ, vì thân phận đặc thù của Diệp Vô Ưu sở dĩ Lam Đồng Đồng phải tự thân nghênh tiếp hắn.

Thấy Lam Đồng Đồng thúc dục, Diệp Vô Ưu không dám chậm trễ, nhanh chóng theo nàng bước vào trong Vô Song Cung. Hàm Yên tự nhiên cũng không lạc lại đằng sau. Rất nhanh, cả ba biến mất khỏi tầm mắt của chúng nhân.

“Lam tỷ tỷ, tỷ bao nhiêu tuổi rồi?“
“Lam tỷ tỷ, tỷ dùng loại phấn hương nào vậy? Thơm quá!“

“Lam tỷ tỷ,......“

Trên đường, Diệp Vô Ưu bắt đầu hỏi hết cái này đến cái kia, bất quá toàn hỏi đến chuyện riêng của Lam Đồng Đồng. Lâm Đồng Đồng cũng không tiện từ chối trả lời, hiển nhiên cũng vì nể mặt Yến Băng Cơ.

“Diệp công tử, quan hệ giữa ngài và thánh nữ chúng tôi đều biết rõ, nơi này vốn là để thánh nữ lưu trú. Thánh nữ cũng rất ít khi ở đây. Hiện tại, để ngài ở đây cũng không có vấn đề gì.“ Lam Đồng Đồng đưa Diệp Vô Ưu đến một biệt viện lộng lẫy, rồi nói với hắn.

“Ồ, hảo. Cảm ơn Lam tỷ tỷ.“ Diệp Vô Ưu gật đầu, trong lòng có chút gì không dễ chịu, vì hắn phát hiện tòa biệt viện này thật đơn độc, hiển nhiên những người khác trong Vô Song Cung không sống ở đây. Hắn ở chỗ này không phải là cách các mĩ nữ rất xa sao.

Không dễ chịu thì cũng đã không dễ chịu, đối phương đã an bài như vậy, hắn cũng không có cách phản đối, hơn nữa hắn vẫn còn có chân. Tuy sống ở đây hơi cách xa mĩ nhân nhưng hắn có thể chủ động tiếp cận được.

“Lam tỷ tỷ, tỷ ở chỗ nào vậy?“ Thấy mĩ nữ này quả thật không tệ, đầu tiên hẵng tiếp cận nàng đã, Diệp Vô Ưu tính toán trong lòng, đợi Lam Đồng Đồng nói cho hắn biết chỗ nàng ở rồi hắn sẽ có cách tiếp cận nàng.

“Diệp công tử, chỗ ta ở cách đây khá xa, nói cho ngài biết bây giờ, ngài cũng không rõ.“ Lam Đồng Đồng mỉm cười, “Ta còn có chút việc phải đi trước, ta sẽ cho người thu xếp việc ăn ở của hai vị, đợi cung chủ xuất quan xong ta sẽ phái người đến thông báo cho ngài.“

“Vậy cung chủ khi nào xuất quan?“ Không dò hỏi được nơi ở của Lam Đồng Đồng, Diệp Vô Ưu cũng không nản lòng, bắt đầu chuyển sang hỏi thăm về các việc khác.

“Thời gian cung chủ bế quan trước giờ đều không cố định, lâu thì một hai năm, nhanh thì mười ngày hoặc nửa tháng. Cung chủ đã bắt đầu bế quan từ một tháng trước rồi. Nói cách khác, cung chủ có thể hôm nay xuất quan mà cũng có thể một hai năm nữa mới xuất quan.“ Lam Đồng Đồng tỏ ra không còn cách nào khác, “Sở dĩ, ta cũng không biết cung chủ rốt cuộc khi nào mới xuất quan.“

“Ra là thế, vậy Lam tỷ tỷ, ta hỏi tỷ một việc cuối cùng, tỷ nhất định phải nói thực cho ta biết nha!“ Diệp Vô Ưu tỏ ra có chút thất vọng.Giống kiểu bây giờ, hỏi Lam Đồng Đồng một câu thì đã ba câu không biết. Vấn đề hắn muốn biết nhất cũng không có đáp án, chẳng nhẽ lại không thất vọng?

“Diệp công tử, chỉ cần ta biết ta nhất định sẽ trả lời đúng sự thật.“ Lam Đồng Đồng khẽ mỉm cười.

“Lam tỷ tỷ, lời tỷ nói không được quên nha!“ Diệp Vô Ưu vội vàng nói: “Ta hỏi tỷ một việc cuối cùng, U Lan tiên tử Hoa Nguyệt Lan sống ở chỗ nào?“

“Nguyệt Lan?“ Lam Đồng Đồng hơi ngẩn ra, “Ngài tìm Nguyệt Lan có việc gì?“

“Cũng không có gì, chẳng qua lúc trước chúng ta có gặp qua ở Bách Hoa Thành, hai ta cũng tương đối quen biết, ta hiện tại đã lại đây, tự nhiên cũng nên gặp mặt nàng ta.“ Diệp Vô Ưu bộ dạng có vẻ như tùy ý.

Lam Đồng Đồng mày liễu hơi nhíu lại, trực giác đoán là sự tình chắc không đơn giản như vậy.

“Diệp công tử, vậy nha, ta sẽ nói cho Nguyệt Lan biết việc ngài đã đến đây, nếu đúng như ngài nói, ta nghĩ Nguyệt Lan sẽ chủ động đến tìm ngài.“ Lam Đồng Đồng cân nhắc một chút rồi nói.

“Vậy cũng được, cảm ơn Lam tỷ tỷ.“ Diệp Vô Ưu thầm chửi Lam Đồng Đồng nói không giữ lời, nhưng bên ngoài cũng tỏ ra không có việc gì.

Chốc lát sau, Lam Đồng Đồng ly khai biệt viện, nàng tuyệt không phát hiện ra, Diệp Vô Ưu đang ầm thầm bám theo sau.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau