VÔ LẠI QUẦN PHƯƠNG PHỔ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô lại quần phương phổ - Chương 81 - Chương 85

Quyển 3 - Chương 23: Công chủ đích ưu lự

“Ngươi đấy, thật sự là làm càn làm bậy mà!“ Ngữ khí Hoa Nguyệt Lan có vẻ khiển trách: “Vạn nhất Tạ Trường Phong có gì bất trắc, Tạ đại tướng quân nhất định tìm ngươi đòi mạng!“

“Ta mà sợ hắn sao?“ Diệp Vô Ưu có chút khinh thị: “Nếu không phải nể mặt Phinh Đình tỷ tỷ, ta còn muốn thiêu cháy tướng quân phủ nữa kia.“

Hoa Nguyệt Lan trong lòng trào dâng một thứ cảm giác bất lực, Diệp Vô Ưu tựa hồ không biết cái gì gọi là sợ, chỉ cần là chuyện hắn muốn làm, thứ gì hắn cũng không từ.

Diệp Vô Ưu đương nhiên không biết sợ là gì, hắn ngay cả đến ma nữ Lãnh Tâm m tuyệt thế mà cũng dám phi lễ, còn có thể sợ ai nữa?

“Được lắm, ta cũng không quản tới ngươi nữa.” Hoa Nguyệt Lan thở dài một hơi: “Ta không biết ngươi vì sao đột nhiên lại có một thân tiên thuật tu vi cao thâm, bất quá từ nay ngươi cũng đã có một thân bản sự như vậy, sau này có lẽ ngươi cũng đủ khả năng tự chiếu cố cho bản thân, ta cũng không cần thay sư tỉ chiếu cố ngươi nữa.“

“Công chúa lão bà, Băng tỷ tỷ nhờ nàng chiếu cố ta ư?“ Diệp Vô Ưu kinh ngạc, vội vàng hỏi lại.

“Nói thừa, nếu không phải, ngươi tưởng vẻ mặt của ngươi thật làm ngươi ta yêu thích à?“ Hoa Nguyệt Lan cáu kỉnh đáp, “Thôi được rồi, ta phải hồi cung đây.“

Hoa Nguyệt Lan giãy giụa, mụốn thoát ra khỏi bàn tay Diệp Vô Ưu, bất quá lại không thoát ra được.

“Công chúa lão bà, đừng đi mà, ở đây với ta.” Diệp Vô Ưu dùng lực kéo, đưa cơ thể yêu kiều của Hoa Nguyệt Lan kéo vào trong lòng, ôm lấy eo thon nàng ta, thì thầm nói.

“Ngươi làm gì vậy? Bị người khác nhìn thấy đó!” Hoa Nguyệt Lan thẹn thùng bực bội không thôi: “Tử sắc lang, giữa ban ngày ban mặt, ngươi còn chưa chịu thả ta ra?”

“Công chúa lão bà, buổi tối ta đến tìm nàng được không?” Diệp Vô Ưu thầm thì bên tai của nàng ta.

“Đương nhiên không được!” Hoa Nguyệt Lan phẫn nộ đáp: “Tên tử sắc lang ngươi, cả ngày chỉ biết làm sự tình rối tung rối mù lên thôi!”

“Công chúa lão bà, chiều tối ta nhất định sẽ đi tìm nàng!” Diệp Vô Ưu hôn nhẹ lên vành tai của nàng ta: “Đợi ta nhé!”

Diệp Vô Ưu dù sắc gan to hơn trời, nhưng cũng biết hiện tại thời cơ địa điểm đều không thích hợp, do đó mới đi đến quyết định hiện tại để Hoa Nguyệt Lan li khai, dù gì hắn cũng đâu sợ nàng bỏ trốn.

“Ngươi dám đến, ta sẽ bẻ gãy chân ngươi!” Hoa Nguyệt Lan trợn mắt nhìn Diệp Vô Ưu, dụng lực đẩy ra, rốt cuộc cũng thoát ra khỏi vòng tay Diệp Vô Ưu, nàng trừng trừng mắt tức giận nhìn Diệp Vô Ưu, sau đó mới quay người nhanh chóng bỏ đi.

“Làm thế nào đây? Tên tiểu vô lại này tám chín phần tối nay sẽ đến tìm ta.” Hoa Nguyệt Lan một mặt gấp gáp theo phương hướng hoàng cung quay về, một mặt nghĩ ngợi trong lòng.

Nhìn hình ảnh xinh đẹp vô hạn của Hoa Nguyệt Lan, tâm tình trong lòng Diệp Vô Ưu vô cùng thoải mái, đến khi thân ảnh Hoa Nguyệt Lan biến mất, hắn mới quay người đi vào bên trong.
“Vô ưu ca ca, ngươi đã đi đâu vậy?“ Vừa đi được vài bước, nha đầu Hàm Yên đã hấp tấp chạy ra, mà sau lưng nàng ta, còn có cả con sâu thúi Mộ Dung Tiểu Tiểu.

“Không cần ngươi để ý.” Diệp Vô Ưu trợn mắt nhìn Hàm Yên, gắt gỏng đáp.

“Vô ưu ca ca, ngươi làm gì mà hung dữ vậy!“ Hàm Yên tức thì bộ dạng nước mắt như sắp trào ra, nhìn có vẻ như thật sự rất đau khổ, khiến người khác phải động lòng.

“Nha đầu chết tiệt, còn dám dùng chiêu này với ta.” Diệp Vô Ưu trong lòng mắng thầm, đồng thời lại cân nhắc, khi nào thì sẽ tính toán sòng phẳng với Hàm Yên, tính ra cũng đã mười mấy năm rồi.

Trong lòng còn đang cân nhắc, ngoài mặt Diệp Vô Ưu lại chỉ trừng mắt nhìn Hàm Yên nói: “Đừng làm phiền ta, ta phải đi tìm Phinh Đình tỷ tỷ.“

“Vô ưu ca ca, ngươi sao lại thiên vị như vậy được?“ Hàm Yên tự nhiên không sợ Diệp Vô Ưu, nàng cũng không biết hiện tại Diệp Vô Ưu đã khác xưa, còn giống như lúc trước. Nàng một mặt nói chuyện với Diệp Vô Ưu, mặt khác vận dùng một chút mị thuật đưa ra để câu dẫn Diệp Vô Ưu.

“Nha đầu chết tiệt, đợi qua vài ngày nữa mới trị ngươi, ta mà không khiến ngươi ba ngày ba đêm không thể xuống giường, ta không gọi là Diệp Vô Ưu nữa!“ Diệp Vô Ưu trong lòng mắng thầm, dứt khoát không để ý đến nàng ta, xoay người bỏ đi.

Tốc độ Diệp Vô Ưu rất nhanh, khiến Hàm Yên kinh ngạc phát hiện ra lần này bản thân vô pháp cản trở hắn, chỉ biết giẫm chân nhìn bóng Diệp Vô Ưu tiêu thất, lộ vẻ không cam tâm

“Chạy gì mà nhanh như gặp ma vậy!“ Hàm Yên lẩm bẩm.

Diệp Vô Ưu một mực chạy thẳng tới khuê phòng Tạ Phinh Đình, chính xác mà nói, đó là tân phòng của hắn với tạ phinh đình, căn cứ theo tính toán của hắn, Triệu Thiên Tâm hiện tại chắc chắc đang ở chung với Tạ Phinh Đình.
Rất nhanh, hắn đã đi đến nơi, cũng giống như dự liệu của hắn, Tạ Phinh Đình cùng với Triệu Thiên Tâm đều ở nơi này, bất quá, còn xuất hiện thêm vài việc ngoài dự liệu của hắn. Hắn phát hiện trong phòng ngoại trừ Tạ Phinh Đình và Triệu Thiên Tâm ra, còn có hai nữ hài tử nữa, một người là Thất Thất, người còn lại, thật sự hắn trước giờ chưa từng thấy qua.

Hắn nhìn lướt qua nữ hài tử không quen biết đó, nhan sắc cũng không tệ, có thể xem là mỹ nữ, bất quá không có được thứ khí chất thoát tục của Triệu Thiên Tâm, cũng khó sánh với vẻ mỹ mạo của Tạ Phinh Đình, càng không có được nét kiều mị cuả Thất Thất. Sau đó, hắn mới quay đầu lại, rất hiển nhiên, hắn đối với mĩ nữ này không hứng thú gì.

Đã không có hứng thú đối với mỹ nữ xa lạ này, Diệp Vô Ưu tự nhiên cũng không quản đến nàng ta, hắn trực tiếp chen vào giữa Tạ Phinh Đình với Triệu Thiên Tâm, mỗi tay ôm lấy một nàng.

“Thiên Tâm tỷ tỷ, bọn nàng đang nói gì đó?“ Lúc nãy hắn vừa mới đến, đám mĩ nữ đó đang tán gẫu tưng bừng, bất quá hiện tại đã ngừng nói chuyện.

Lời còn chưa dứt, hắn đã cảm giác đôi chút không ổn, một đạo kình phong tập kích tới, hắn vội vàng lách người, tránh ra xa.

“Ngươi làm gì vậy?“ Diệp Vô Ưu có chút tức giận, động thủ đích thị là mĩ nữ lạ hoắc đó, lúc này, khuôn mặt nàng ta cũng đầy nộ khí trừng trừng nhìn Diệp Vô Ưu

“Không được chạm vào tiểu thư nhà ta!“ Mỹ nữ xa lạ đó phẫn nộ quát.

“Có bệnh hả!“ Diệp Vô Ưu trừng mắt nhìn nàng ta.

“Đừng lộn xộn nữa!“ Triệu Thiên Tâm lúc này mới lên tiếng, tiếp đó nàng nhìn mỹ nữ xa lạ đó nói: “Thiên Thiên, còn không mau bái khiến cô gia?“

“Cô gia? Hắn sao?” Mỹ nữ đó chỉ vào Diệp Vô Ưu, khuôn mặt có vẻ hoài nghi.

“Vô Ưu, đây là nha hoàn của ta, từ lúc nhỏ đã theo ta, họ Nhạc, tên là Thiên Thiên.“ Triệu thiên tâm không hồi đáp câu hỏi của Nhạc Thiên Thiên, chỉ nàng ta giới thiệu cho Diệp Vô Ưu.

“À, biết rồi!“ bởi vì nha hoàn này mới gặp mặt lần đầu đã động thủ, Diệp Vô Ưu tự nhiên đối với nàng ta cũng không có hảo cảm gì.

“Tiểu thư, ta không muốn thứ cô gia này!” Nhạc Thiên Thiên tức giận nói, nàng thật sự không minh bạch, chẳng lẽ Triệu Thiên Tâm không thấy tên nam nhân đó đồng thời ôm nàng ta, còn ôm một nữ nhân khác nữa hay sao?

“Bệnh thần kinh! Không ai mượn ngươi cần ta!“ Diệp Vô Ưu có vẻ coi thường nói tiếp: “ngươi chỉ là nha hoàn, quản nhiều chuyện làm gì?“

Căn bản, nha hoàn phải làm bổn phận của nha hoàn, còn nha hoàn gọi là Nhạc Thiên Thiên này, bất ngờ lại đi quản cả chung thân đại sự của tiểu thư nhà nàng, hiển nhiên là có phần vượt quyền.

“Thiên Thiên, ngươi trước hết hãy đi thông báo cho những người khác, nói là ta hiện tại không có việc gì, để cho bọn họ khỏi phải lo lắng” Triệu Thiên Tâm khoé miệng cười khổ tâm. Nhạc Thiên Thiên mặc dù là nha hoàn của nàng, nhưng cảm tình hai người vẫn luôn rất tốt, bình thường giống như tỷ muội, có điều nàng không thể nào nghe lời của NhạcThiên Thiên mà rời khỏi Diệp Vô Ưu, để tránh hai người tiếp tục xung đột, nàng phải quyết định để Nhạc Thiên Thiên đi trước.

Quyển 3 - Chương 24: Tả ủng hữu bão

“Vâng, tiểu thư, nô tì đi đây.” Nhạc Thiên Thiên xem ra có phần không nguyện ý, nhưng vẫn không thể không nghe theo phân phó của Triệu Thiên Tâm, mặc dù hai người thật sự thân như tỉ muội, nhưng nha hoàn xét cho cùng vẫn là nha hoàn, lời của Triệu Thiên Tâm, nàng ta vẫn phải nghe.

Hung dữ trừng mắt nhìn Diệp Vô Ưu, Nhạc Thiên Thiên quay người rời khỏi, thoáng chốc đã biến mất ngoài cửa.

“Một chút ý thức làm nha hoàn cũng không có, y chang con nha đầu Hàm Yên chết tiệt!” Lướt mắt nhìn thân ảnh Nhạc Thiên Thiên, Diệp Vô Ưu lầm bầm nói, ngữ khí có chút bất mãn.

“Được rồi, đừng tính toán với Thiên Thiên nữa.” Triệu Thiên Tâm nhỏ nhẹ nói, “Ta sẽ không nghe nàng ta đâu, ngươi không cần phải lo lắng!”

“Ta mà thèm đi tính toán với ả.” Diệp Vô Ưu tự mãn nói, “ả muốn chọc tức ta, ta tìm cho ả một tên phu quân, đem gả ả đi ngay!”

“Ha ha....” Triệu Thiên Tâm nhịn không được cất tiếng cười vui vẻ, sau đó liếc mắt nhìn Diệp Vô Ưu: “Ngươi nha, thật là...!”

“Đem nàng ta gả cho tiểu hoa si cho xong.” Diệp Vô Ưu tức thì trong lòng nảy ra chủ ý, nha hoàn này dáng vẻ không quá xinh đẹp, tính cách lại không tốt, đặc biệt đối với hắn thái độ cũng không tốt, hắn tự nhiên không ưa thích, hắn đã không thích, lưu lại cũng vô dụng, không bằng tống đi, mà người đầu tiên hắn nghĩ đến, tự nhiên là Lam Tiểu Phong.

Bất quá, lập tức hắn đã phủ bỏ ngay cái ý tưởng đó của mình: “Không được, giả như gả cho tiểu hoa si, ả ta vẫn còn rất gần ta với Thiên Tâm tỷ tỷ, phải mang ả ta tống đi thật xa, để cho ả không có cơ hội đến làm phiền ta là tốt nhất!”

Tuy nghĩ như vậy, nhưng Diệp Vô Ưu ngược lại tạm thời không có cách nào tìm được người thích hợp, xét cho cùng người hắn quen biết không nhiều, đặc biệt ở cách xa hắn, lại càng không quen biết, không còn cách nào, đành phải tạm thời từ bỏ ý tưởng tìm phu quân cho Nhạc Thiên Thiên.

Giờ đã vào chiều, Diệp Vô Ưu ngược lại vẫn chưa đi, hắn ta trái ôm phải ấp, xem ra cũng không tệ, bất quá, hai đại mỹ nhân đó cứ luôn chuyện trò làm cho hắn một chút cũng không chen vào được. khiến hắn hơi hơi có chút thất vọng, nếu không phải hiện vẫn còn ban ngày, hắn thật sự có lòng muốn đem bọn họ cùng lôi lên giường cùng giao lưu nhiệt náo một phen.

Cũng may là hai nàng mặc dù vẫn còn cảm thấy hứng thú với những câu chuyện của bọn nữ hài tử, nhưng cũng không phải là không lý gì đến Diệp Vô Ưu, đặc biệt là Triệu Thiên Tâm, thỉnh thoảng còn để cho hắn hôn lên má phấn, thậm chí còn hôn lại hắn nữa, mà Tạ Phinh Đình so ra có vẻ e thẹn hơn, không được chủ động như Triệu Thiên Tâm.

“Phinh Đình tỷ tỷ, Thiên Tâm tỷ tỷ, ta đi ra ngoài có chút chuyện, tối nay sẽ trở về!” Lúc này đã chiều tối, Diệp Vô Ưu từ biệt hai nàng, rồi nhanh chóng rời đi

Vừa mới bước khỏi cửa lớn, Hàm Yên đã mang theo Mộ Dung Tiểu Tiểu hấp tấp chạy theo, lần này, Lam Tiểu Phong tên tiểu hoa si đó cũng đi cùng với bọn họ.

“Vô Ưu ca ca, ngươi lại muốn đi đâu? Cho ta đi với!” Hàm Yên chạy đến bên người Diệp Vô Ưu, ôm lấy cánh tay hắn, mỉm cười tươi tắn hỏi.

“Được rồi, được rồi, ta sẽ mang ngươi theo.” Diệp Vô Ưu có chút bực bội đáp, dù sao hắn hiện tại là đi coi thử tên gia hỏa Tạ Trường Phong như thế nào, có mang theo con tiểu yêu tinh Hàm Yên này cũng không hề gì.

Bốn người cùng đi, thoáng chốc đã xuất hiện ở Vô Hoa Lâu, lúc Nhạn nương nhìn thấy mấy người bọn họ, trong tim hồi hộp đập mạnh một cái, trừ Mộ Dung Tiểu Tiểu ra, còn lại ba người kia thị đều đã gặp qua.
“Công tử, ngài lại đến rồi.” Không còn kịp để suy nghĩ nhiều, Nhạn nương vội vàng đi lại nghênh đón, dáng vẻ tựa hồ có chút lo lắng hướng Diệp Vô Ưu hành lễ.

“Bằng hữu của ta sao rồi?” Diệp Vô Ưu hỏi thẳng vào việc chính.

“Vô ưu ca ca, ngươi ở nơi này cũng có bằng hữu sao?” Nhạn nương còn chưa kịp hồi đáp, Hàm Yên đã không kìm được hỏi, người như Diệp Vô Ưu, có thể tìm tám ả mười ả mĩ nữ nàng cũng không thấy lạ, nhưng muốn tìm một người bằng hữu, thật sự hơi khó tin.

“Liên can gì đến ngươi?” Diệp Vô Ưu trừng mắt nhìn Hàm Yên, nha đầu này, đợi thời cơ thích hợp, nhất định phải giáo huấn thật thích đáng mới được.

“Không nói thì không nói, làm gì mà dữ dằn vậy?” Hàm Yên vẻ mặt uỷ khuất, chỉ là, lần này Diệp Vô Ưu lại không nhìn nàng ta, tự nhiên cũng không thấy được biểu tình uỷ khuất trên mặt nàng ta.

“Công tử, bằng hữu của ngài vẫn còn trong phòng.” Trên mặt Nhạn nương lộ xuất một nét biểu tình cổ quái.

“Ừ, để ta đi xem thử.” Diệp Vô Ưu nói xong đã cất bước đi, nhìn bộ dạng của Nhạn nương, Tạ Trường Phong chắc chắn vẫn còn sống, nghĩ cũng thật bình thường, Tạ Trường Phong tốt xấu gì cũng là một cao thủ tiên thuật, không dễ gì gục ngã như thế.

Thoáng chốc, Diệp Vô Ưu đã thấy được thảm trạng của Tạ Trường Phong, chỉ thấy hắn nằm dài trên giường, thoáng qua giống hệt như người đã chết, sắc mặt đờ đẫn, hai mắt vô thần, mặt tái nhợt, không một tia huyết sắc, ngay cả lúc nhìn thấy Diệp Vô Ưu, cũng không có chút phản ứng nào.

“Không phải chứ? Biến thành đần độn rồi ư?” Diệp Vô Ưu lẩm bẩm một mình, có lẽ Tạ Trường Phong thật sự chịu phải đả kích quá lớn, nhất thời trở nên ngây ngốc? nếu không, không thể nào nhìn thấy tên cừu nhân của hắn cũng mà không chút phản ứng a!
“Công tử, hắn, hắn tựa hồ có chút không ổn.” Nhạn nương lúc này mới thận trọng hỏi

“Nói thừa, ta đương nhiên biết hắn không được ổn rồi.” Diệp Vô Ưu bực tức đáp, "Được rồi, mụ không cần phải lo lắng, ta lập tức mang hắn đi.”

Diệp Vô Ưu nâng Tạ Trường Phong lên, sau đó đẩy qua cho Lam Tiểu Phong: “Tiểu hoa si, mang hắn đem về nhà đi.”

“Diệp ca ca, vì sao phải là ta mang đi chứ?” Lam Tiểu Phong có vẻ không được tình nguyện.

“Biểu ngươi mang thì mang đi, còn nhiều lời như vậy làm gì?” Diệp Vô Ưu gắt gỏng nói.

“Uý, hắn là theo hầu ta, chứ đâu phải theo hầu ngươi, sao phải nghe lời ngươi hả?” Mộ Dung Tiểu Tiểu bất mãn la lên.

“Hàm Yên muội muội, giao cho muội đấy!” Diệp Vô Ưu phớt lờ lý lẽ của Mộ Dung Tiểu Tiểu, “bọn nàng mang tên ngốc tử này đi trước, ta còn có chút việc! ”

“Vô ưu ca ca, người ta có được đền đáp gì đây?” Hàm Yên mỉm cười tinh quái hỏi lại.

“Yên tâm đi, ta nhất định sẽ đáp lễ cho muội mà!” Diệp Vô Ưu lộ vẻ hớn hở trên mặt, trong lòng lại thầm nghĩ: “Đáp lễ tức là cho ngươi ba ngày không thể xuống giường đó!”

Hàm Yên cũng không phải lần một lần hai ức hiếp Diệp Vô Ưu, hiện tại tự nhiên cũng nghĩ không ra lần này ức hiếp thất bại không nói, hí lộng không xong còn để bản thân mắc bẩy nữa, có được lời hứa của Diệp Vô Ưu, nàng ta liền kéo theo Mộ Dung Tiểu Tiểu li khai Vô Hoa Lâu trước, mà Lam Tiểu Phong cũng chỉ biết cực kỳ không tình nguyện mang theo Tạ Trường Phong theo sau.

“Nữ nhân đó không ở trong Vô Hoa Lâu không?” Đợi đám người Hàm Yên đi khỏi, Diệp Vô Ưu mới bắt đầu lên tiếng hỏi Nhạn nương.

“Công tử, Vô Hoa Lâu bọn ta tự nhiên sẽ không có những cô nương như vậy.” Nhạn nương thừa biết người Diệp Vô Ưu đang hỏi là ai, vội vàng trả lời: “Vị tiểu thư đó họ Lương tên Hoa, nàng ta là khuê nữ của một gia đình phú hộ trong Bách Hoa thành.”

“Ồ! Gia đình phú hộ sao?” Diệp Vô Ưu ngược lại có chút bất ngờ.

“Thưa phải, hơn nữa, công tử, còn có một việc, ta phải nói với ngài.” Nhạn nương gật đầu, khẽ lưỡng lự một lúc, rồi nói tiếp: “Lương tiểu thư rất thích bằng hữu của ngài, nàng ta nói muốn gả cho y.”

“Chuyện tốt a, phải gả chứ, bất quá, bằng hữu này của ta chưa muốn cưới vợ, ta cũng không biết làm sao.” Diệp Vô Ưu lười biếng đáp, trong lòng thực muốn tác hợp cho Lương Hoa với Tạ Trường Phong, tưởng tượng để cho Tạ Trường Phong cưới một người vợ như vậy, hắn trong lòng bỗng cảm thấy khoái chí.

Quyển 3 - Chương 25: Đa tình tiểu tỳ

“Việc này đương nhiên không để công tử ngài lao tâm, bất quá, Lương tiểu thư nói, hi vọng ngài sau này đến lúc cần có thể làm người làm chứng.” Nhạn nương vội vàng nói.

“Người làm chứng? Chứng nhân chuyện gì?” Diệp Vô Ưu có chút nghi hoặc hỏi lại.

“Lương tiểu thư nguyên là hoàng hoa khuê nữ, hiện tại y cùng với bằng hữu công tử thật đã có quan hệ phu thê, nhưng mà người ngoài tịnh không biết được, cho nên, lo lắng đến lúc đó phải mời công tử làm chứng nhân giúp, chỉ có như vậy, Lương tiểu thư mới có thể như nguyện.” Nhạn nương trên mặt lộ một biểu tình cổ quái, nhưng ngữ khí dù vậy vẫn rất khách khí.

“Không thành vấn đề, đến lúc đó nói nàng ta phái người đến tìm ta là được.” Diệp Vô Ưu lập tức đáp ứng, mặc dù hắn biết Nhạn nương đang muốn đứng ngoài để tránh liên can, mang sự tình tất cả đổ lên người hắn, bất quá hắn cũng không thèm để ý, dù sao có thể khiến cho Tạ Trường Phong khó chịu, hắn đã cảm thấy rất sảng khoái rồi, chỉ là, hắn hiện tại đích thị có chút hoài nghi, Tạ Trường Phong tạm thời biến thành si ngốc? Hay là vẫn cứ mãi tiếp tục si ngốc như thế?

“Á, quên giải khai tiêu hồn bát chỉ cho tên tiểu mặt trắng rồi!” Diệp Vô Ưu đột nhiên nghĩ đến chuyện này, cũng không màng từ biệt Nhạn nương, đã vội vàng hấp tấp bỏ đi.

Nhạn nương mở miệng, tựa hồ muốn gọi Diệp Vô Ưu lại, nhưng lại do dự một lúc, chỉ trong một thoáng do dự của thị, Diệp Vô Ưu đã biến mất khỏi tầm mắt thị, cuối cùng chỉ đành bỏ qua.

“Xem ra, không cần để ý đến hắn.” Diệp Vô Ưu vốn là muốn truy theo Lam Tiểu Phong, sau đó giải khai cấm chế tiêu hồn bát chỉ cho Tạ Trường Phong, nhưng vừa mới ra khỏi Vô Hoa Lâu chưa lâu, hắn đã liền thay đổi chủ ý, “Để cho tên tiểu tử đó chịu thêm chút tội nữa đi!”

“Sắp tối rồi, có thể đi tìm công chúa lão bà.” Nhìn thấy sắc trời cũng đã muộn, Diệp Vô Ưu liền nghĩ đến Hoa Nguyệt Lan, “Không có tên tiểu mặt trắng Tạ Trường Phong đó gây náo loạn, công chúa lão bà chạy không thoát rồi.”

Diệp Vô Ưu trong lòng bàn tính xong xuôi, chân bước không ngừng, hướng thẳng hoàng cung chạy tới.

Trên đường đi tự nhiên không bị ngăn trở, chính gọi là không thể so sánh giữa quá khứ với hiện tại, Diệp Vô Ưu đã là khách quen của hoàng cung, hiện tại tự nhiên không người nào ngăn cản hắn, không lâu, hắn đã xuất hiện ở bên trong tẩm cung của Hoa Nguyệt Lan, chỉ là, thật sự khiến hắn bất ngờ, Hoa Nguyệt Lan tịnh không ở trong tẩm cung, trong tẩm cung, chỉ có mỗi Kiếm Lan.

“Kiếm Lan tỷ tỷ, công chúa lão bà đâu?” Diệp Vô Ưu vội vàng hỏi.

“Công chúa, nàng ấy, nàng ấy đi rồi.” Kiếm Lan vừa nhìn thấy Diệp Vô Ưu, má phấn tức thì trở nên ửng hồng, lời nói cũng có chút lắp bắp.

“Đi đâu chứ?” Diệp Vô Ưu lại hỏi.

“Công chúa nàng ấy, nàng ấy quay về Vô Song Cung rồi.” Kiếm Lan cúi thấp đầu, lí nhí đáp.

“Cái gì?” Diệp Vô Ưu kinh ngạc vô cùng, “Kiếm Lan tỷ tỷ, tỷ nói thật chứ?”
“Công tử, ta, ta không gạt người đâu, công chúa thật sự đã quay về vô song cung mà.” Kiếm Lan ngước đầu lên, cố lấy dũng khí đáp.

“Không thể nào? Công chúa lão bà lẽ nào cố ý trốn tránh ta?” Diệp Vô Ưu trong lòng trầm ngâm nghĩ ngợi, nếu không thì, việc này quá sức xảo hợp, nàng đã biết hắn tối nay chắc chắn sẽ đến tìm nàng, nên trước đó mới đi khỏi nơi này trước.

“Kiếm Lan tỷ tỷ, công chúa lão bà đi được bao lâu rồi? Nàng ta trước khi đi, có nói câu gì liên quan đến ta không?” Suy nghĩ một lúc, Diệp Vô Ưu có chút không cam tâm hỏi tiếp.

“Đã đi được cũng vài canh giờ rồi.” Kiếm Lan lí nhí đáp: “Công chúa cũng không nói lời nào, chỉ là, chỉ là....”

Kiếm Lan vẻ mặt xinh đẹp càng trở nên đỏ hồng, nói đến đây tức thì không biết vi sao lại không nói tiếp nữa.

“Kiếm Lan tỷ tỷ, chỉ là điều gì chứ?” Diệp Vô Ưu đưa tay ôm lấy Kiếm Lan vào trong lòng, thuận miệng hỏi.

“Công chúa nói, bảo ta, bảo ta không nên để người khi phụ.” Kiếm Lan cúi thấp đầu, âm thanh càng về sau, thanh âm càng lúc càng nhỏ, nếu không phải Diệp Vô Ưu đột nhiên công lực đại tiến, chỉ sợ hắn thật sự đã không nghe được rồi.

“Có lầm lẫn không đây, tự mình bỏ đi không nói, đến cả nha hoàn cũng không cho ta đụng tới!” Diệp Vô Ưu trong lòng oán thán, hắn đã nhận định được Hoa Nguyệt Lan vì trốn tránh hắn mới phải bỏ đi.

“Có phải là Vô Song Cung không? Nàng có thể đi Vô Song Cung, thì ta cũng có thể, ta xem nàng trốn tới nơi nào nữa!” Diệp Vô Ưu trong lòng bực tức nói, hắn đã quyết định phải đi Vô Song Cung một chuyến, đương nhiên, tịnh không phải là lập tức đi liền.
“Kiếm Lan tỷ tỷ, nàng vì sao lại không cùng đi với công chú lão bà?” Bây giờ tạm thời tìm không được Hoa Nguyệt Lan, Diệp Vô Ưu đành phải chuyển hứng thú sang thị nữ mĩ lệ khả ái ở bên cạnh.

“Ta không biết tiên thuật, do đó mới không đi, ở trong Vô Song Cung, tất cả đều do Mặc Lan hầu hạ cho công chúa.” Kiếm Lan thật thà đáp.

“Mặc Lan là ai? Ta sao lại chưa từng nhìn thấy.” Diệp Vô Ưu có chút kì quái hỏi.

“Mặc Lan cũng giống như ta, cũng là một thị nữ khác của công chúa, bất quá, nàng ta rất ít khi ở trong cung.” Kiếm Lan giọng lí nhí đáp, bất ngờ khẽ “a" một tiếng, ngữ khí mang theo một tia khẩn cầu: “Công tử, người đừng như vậy mà....”

Diệp Vô Ưu tự nhiên sẽ không an phận, một mặt cùng Kiếm Lan nói chuyện, mặt khác đôi bàn tay nằm trên người nàng ta không ngừng hoạt động, đáng thương cho Kiếm Lan phải cố chịu đựng sự trêu chọc của hắn, bởi vậy mới phát ra tiếng khẩn cầu.

“Kiếm Lan tỷ tỷ, nàng một mình ở nơi này đây không phải rất buồn ư, không bằng tới nhà ta ha?” Diệp Vô Ưu bàn tay di chuyển không ngừng, mở miệng bắt đầu dụ hoặc Kiếm Lan.

“Không, không thể được, công tử, người mà thật sự ức hiếp ta, ta, ta chết cho người xem!” Vẻ mặt xinh xắn của Kiếm Lan hoàn toàn đỏ rực, ngữ khí rõ ràng lại rất kiên quyết.

“Kiếm Lan tỷ tỷ, nàng đừng dọạ ta mà!” Diệp Vô Ưu cũng thật sự bị doạ làm cho hoảng sợ, mỹ nhân nhi duyên dáng yêu kiều như vậy, hắn thật không muốn nàng ta chết đi, nghe khấu khí của nàng ta kiên quyết như vậy, hắn đành phải đình chỉ động tác trên người nàng ta, bất quá, vẫn tiếp tục ôm nàng ta ở trong lòng, chưa chịu buông ra.

“Công tử, tỳ nữ sẽ luôn luôn theo hầu công chúa, chỉ cần người thật sự cùng công chúa ở với nhau, thì, thì tỳ nữ sớm muộn gì cũng là người của ngài, nhưng mà, hiện tại người với công chúa vô danh vô phận, tỳ nữ, tỳ nữ tự nhiên cũng không thể cùng ngài như vậy được.” Kiếm Lan nhẹ nhàng đáp lại, dù khuôn mặt xinh đẹp của nàng vẫn còn đỏ hồng, lời nói vẫn còn chút lắp bắp, nhưng rất hiển nhiên, trong ngữ khí của nàng không có phần nhỏ nào giỡn cợt, biểu thị hoàn toàn nghiêm túc.

Bộ dạng Kiếm Lan nghiêm túc như vậy, làm cho vẻ mặt vẫn luôn bỡn cợt của Diệp Vô Ưu, cũng hiện lên một chút nghiêm túc, hắn nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng buông Kiếm Lan ra, sau đó nghiêm túc nhìn nàng ta nói: “Kiếm Lan tỷ tỷ, nàng yên tâm đi, ta nhất định sẽ cưới công chúa lão bà, tỷ cũng nhất định sẽ là của ta, bất quá, ta cũng không bức ép tỷ, đợi ta cưới được công chúa lão bà, lại đến tìm tỷ.”

“Đa tạ công tử.” Kiếm Lan cuối người hành lễ, nhỏ nhẹ nói: “Tỳ nữ cũng xin chúc phúc công tử, có thể cưới được công chúa.”

“Kiếm Lan tỷ tỷ, thì ra tỷ cũng muốn gả cho ta!” Diệp Vô Ưu cười hi hi nói.

“Ta, ta đâu có....” Kiếm Lan vẻ mặt xinh đẹp ửng hồng, lí nhí phản biện.

“Được rồi, Kiếm Lan tỷ tỷ, ta đi trước đây, cho ta thân mật một chút!” Diệp Vô Ưu nói xong cũng không quản Kiếm Lan có đồng ý hay không, đã cực nhanh hôn lên má phấn của nàng ta một cái, sau đó quay người như tia chớp phóng ra ngoài, chỉ để lại vẻ ngơ ngác trên khuôn mặt xinh đẹp ửng hồng của Kiếm Lan.

Quyển 3 - Chương 26: Ma nữ tâm tư

Kiếm Lan ngoài mềm trong cứng, trái lại dự liệu của Diệp Vô Ưu, mặc dù trong lòng có cảm giác tiêng tiếc, nhưng trái lại hắn không phải không biết hiện tại muốn đoạt được nàng là không thể. Nói trắng ra, kì thật hắn vô cùng thích thỉnh thoảng đến trêu chọc quấy rối nàng, sau đó xem nàng bẽn lẽn, cũng là một thú vui.

Có điều lúc này Hoa Nguyệt Lan đột nhiên bỏ đi, thực sự khiến Diệp Vô Ưu không ngờ đến. Vô Song cung cách Bách Hoa thành khá xa, không phải nói đi là có thể đi ngay được. Hơn nữa cả Tạ Phinh Đình và Triệu Thiên Tâm vẫn còn ở đây, hắn không thể để mặc không lo cho họ như vậy được.Chính vì vậy, dù cho hiện tại hắn có kích động muốn đuổi theo tới Vô Song cung thì vẫn phải kiềm chế, chờ sau khi an bài xong chuyện ở đây, mới tính đến việc khác.

Bất quá, có rất nhiều sự tình Diệp Vô Ưu không thể dự tính trước được, chẳng hạn như hắn không dự đoán được Hoa Nguyệt Lan lại đột nhiên đến Vô Song cung, hắn cũng không dự liệu được, hắn vừa ra khỏi hoàng cung lại gặp Lãnh Sương Sương.

"Sư đệ, sư phụ muốn gặp ngươi.“ Lãnh Sương Sương vừa thấy Diệp Vô Ưu, đã trực tiếp nói rõ mục đích.

"Sư phụ tỷ tỷ kiếm ta làm gì thế?“ Diệp Vô Ưu có phần phiền muộn, mới không gặp chỉ có một ngày, nàng ta lại tìm hắn để làm gì?

"Ngươi gặp sư phụ khắc biết." Lãnh Sương Sương cười nhẹ. Nói ra thì thật kỳ quái, Lãnh Sương tựa hồ đối với Diệp Vô Ưu có hảo cảm đặc biệt. Vốn là khi đứng trước Lãnh Tâm m, nàng lạnh lùng trang nghiêm. Nhưng khi gặp Diệp Vô Ưu, sắc mặt lại hết sức nhu hòa, ngữ khí cũng ôn nhu.

"Sư tỷ, tỷ nói cho ta biết trước đi!“ Diệp Vô Ưu nắm lấy tay của Lãnh Sương Sương, tiến kề sát nàng ta, vừa đi vừa hỏi.

"Ta thật sự là không rõ mà!" Lãnh Sương Sương mặc cho Diệp Vô Ưu nắm tay, hờn mát nhẹ nhàng nói.

“Sư phụ đó, người không có giận chứ?" Diệp Vô Ưu lại hỏi, tâm tình của hắn vốn đang lo Lãnh m Tâm nổi giận.

"Sư phụ sao phải tức giận?" Lãnh Sương Sương dùng ánh mắt kì quái nhìn Diệp Vô Ưu, sau đó tạo vẻ mặt nghi ngờ, "Ngươi đã làm gì đối với sư phụ?“

"A, Không có, dĩ nhiên không có!“ Diệp Vô Ưu liên tục phủ nhận, hắn tất nhiên là sẽ không ở trước mặt Lãnh Sương Sương thừa nhận đã từng phi lễ với Lãnh Tâm m.

"Không có thì ngươi khẩn trương như vậy để làm chi?“ Lãnh Sương Sương mắng.

"Đó là đệ lo lắng sư phụ tỷ tỷ tâm tình không tốt đó mà!“ Diệp Vô Ưu ngượng ngập nói.

"Ngươi chắc chắn là đã làm chuyện xấu gì đó!“ Lãnh Sương Sương "hừ" một tiếng, "Sáng sớm hôm đó, ngươi đã lợi dụng cơ hội để chiếm tiện nghi sư phụ phải không?“

"Không có, đương nhiên là không có!" Diệp Vô Ưu buột miệng phủ nhận. "Cho dù có, cũng khẳng định không phải là cố ý!" "Ta không quản ngươi có hay không!“ Lãnh Sương Sương "hừ" một tiếng, tựa hồ có chút mất hứng, nói xong nàng kéo tay tuột ra khỏi lòng tay Diệp Vô Ưu, đồng thời gia tăng cước bộ, bỏ lại Diệp Vô Ưu một quãng đường xa.

Diệp Vô Ưu vội vã tiến bước đuổi theo, bắt kịp Lãnh Sương Sương, bất quá, lần này Lãnh Sương Sương vẻ mặt đối với hắn không được tốt lắm, chỉ nhếch mép lạnh lùng, Diệp Vô Ưu bắt chuyện một vài lần, nàng ta một câu cũng không trả lời.

"Tâm tình của nữ nhân đích thực quái lạ!“ Diệp Vô Ưu trong tâm thầm kêu ca, bất quá ngẫm lại sư tỷ của hắn đúng là rất cổ quái, trước đây mỗi lần đối mặt với hắn, nàng có vẻ bình thường.

Một lát sau, Diệp Vô Ưu đã gặp Lãnh Tâm m, lần này nàng ta không mang hắn đến cung điện dưới đất, mà trực tiếp ở trong tiểu phòng cùng hắn nói chuyện, nhưng câu nói đầu tiên của nàng ta lại khiến Diệp Vô Ưu ngẩn ra cả nửa ngày.

""Muốn đi vô song cung không?“ Đây là câu nói đầu tiên của Lãnh Tâm m.

"Sư phụ tỷ tỷ, người để đệ tử đi Vô Song cung ư?“ Ngẩn ra cả, cuối cùng Diệp Vô Ưu cũng mở miệng hồi đáp.

"Ngươi không muốn đi sao?“ Lãnh Tâm m chầm chậm nói, "Mỹ nữ của Vô Song cung như mây, hơn nữa U Lan Tiên Tử Hoa Nguyệt Lan đã rời Bách Hoa thành, sắp trở về Vô Song cung, ngươi không phải là rất quan tâm nàng ta sao?"

"Sư phụ tỷ tỷ, ta mặc dù muốn đi Vô Song cung, nhưng mà không nghĩ là đi ngay bây giờ!" Diệp Vô Ưu ngập ngừng nói.
"Triệu Thiên Tâm phải lập tức trở về Phiêu Tuyết Đế Quốc, nàng ta không thể tiếp tục ở đây cùng ngươi, Tạ Phinh Đình có thể cùng với ngươi đi Vô Song cung, cũng như có thể lưu lại Bách Hoa thành, ta có thể phái người giúp ngươi chiếu cố nàng ta.“ Lãnh Tâm m điềm đạm nói, "Chỉ cần ngươi muốn đi Vô Song cung, mọi lúc đều có thể đi, còn những việc sau này, ta tự nhiên sẽ phái người xử lý."

"Sư phụ tỷ tỷ, tại sao người muốn ta đến Vô Song Cung?“ Diệp Vô Ưu ngập ngừng hỏi. Hắn không phải thằng ngu, Lãnh Tâm m khẳng định không phải chỉ muốn giúp hắn theo đuổi Hoa Nguyệt Lan, đơn giản như vậy.

"Bảo ngươi đi, đương nhiên có lợi cho ngươi rồi.“ Lãnh Tâm m khẽ hừ một tiếng, "Đồng thời cũng là làm chút chuyện cho Ma tông chúng ta mà thôi."

"Quả nhiên là có âm mưu.“ Diệp Vô Ưu nghĩ trong lòng, bất quá, hắn cũng không lập tức cự tuyệt ý muốn của Lãnh Tâm m, đối với hắn mà nói, có âm mưu hay không tịnh không quan trọng, quan trọng hơn là đối với hắn phải thực sự có lợi.

"Sư phụ tỷ tỷ, người và sư tỷ sẽ đi cùng ta sao?" Diệp Vô Ưu đột nhiên hỏi, đôi mắt có chút không an phận quét đi quét lại trên người Lãnh Tâm m. Thân thể dụ người của nàng ta, làm trong lòng hắn ẩn ước có sự kích động, mĩ nữ thành thục dị thường này, sức hấp dẫn với hắn tựa hồ còn lớn hơn.

"Đương nhiên, bọn ta sẽ cùng đi với ngươi, bất quá, chúng ta không vào Vô Song Cung.“ Lãnh Tâm m đã nhìn thấy ánh mắt đầy dục vọng của Diệp Vô Ưu, mày ngài khẽ nhíu nói.

"À, để ta cân nhắc một chút đã.“ Diệp Vô Ưu vẫn giương mắt không ngừng quan sát Lãnh Tâm m. Trong lòng Lãnh Tâm m cũng xuất hiện sự ngượng ngập bực tức. Cái loại ánh mắt này của Diệp Vô Ưu, giống như nàng ta như hoàn toàn lõa lồ ra vậy, làm nàng ta khó mà chịu được.

“Ngươi nhìn cái gì?“ Lãnh Tâm m cuối cùng cũng phát nộ, “Ngươi dám nhìn sư phụ của mình như vậy sao?“

"Úc, lần sau ta lại nhìn tiếp vậy.“ Diệp Vô Ưu thu lại ánh mắt, cười hi hi nói, “Sư phụ tỷ tỷ, ta trước tiên quay về, đợi sau khi ta nghĩ kĩ có nên đi Vô Song Cung hay không, lại đến tìm người.“

"Gấp cái gì? Ta vẫn còn lời nói với ngươi đây.“ Lãnh Tâm m nói không chút cảm tình, “ Ngươi có phải là rất luôn kỳ quái vì sao ta thu ngươi làm đồ đệ không?“

"Vâng, sư phụ tỷ tỷ, có phải là đệ tử có xinh đẹp, hợp nhãn của người không?“ Diệp Vô Ưu ngẩn người một lúc, sau đó lập tức cười đùa cợt nhã nói.

"Xinh đẹp gì ngươi!" Lãnh Tâm m nghiến răng, trong lòng có cảm giác hối hận. Đột nhiên trong lúc này, nàng ta cảm thấy mình có thể chọn nhầm người, tên khốn này sợ khó mà đạt được yêu cầu của nàng ta, bất quá lúc này có hối hận cũng không kịp nữa.

Hít một hơi dài, Lãnh Tâm m cố gắng làm cho mình bình tĩnh một chút, tiếp tục nói:“Nói về sự kiện trước đây, ta trước hết nói tình trạng của Vân Mộng Đại Lục cho ngươi biết.“

"Vân Mộng Đại Lục có bốn quốc gia có thực lực nhất, đương nhiên là Phong Hoa Tuyết Nguyệt tứ đại đế quốc, đứng đầu tứ đại đế quốc là mỗi đế vương, đều có tâm nguyện lớn nhất là thống nhất đại lục.“ Lãnh Tâm m tứ tốn nói: “Để có thể thống nhất đại lục, mỗi quốc gia mọi biện pháp đều có thể làm,có quốc gia có ý muốn dùng nữ nhân chinh phục đại lục, cho nên tạo ra hằng hà vô số phương pháp đặc biệt để huấn luyện nữ nhân, cũng có vài quốc gia dùng cả nam nhân chinh phục số nữ nhân này, sau đó gián tiếp chinh phục cả đại lục.“

Quyển 3 - Chương 27: Hậu cung đả tạo kế hoa

"Sư phụ tỷ tỷ, người có thể giải thích rõ ràng hơn không?" Diệp Vô Ưu nghe mà cảm thấy rối trí, tên gia hỏa này có sự hiểu biết rất ít đối với mọi chuyện của đại lục, đối với việc thống nhất đại lục gì đó càng là chẳng chút quan tâm, tự nhiên nghe qua cảm thấy mơ hồ.

"Bách Hoa đế quốc mỗi ba năm lại đưa ra mười hai hoa nữ, những hoa nữ này đều đã trải qua huấn luyện đặc biệt, rất giỏi trong việc khống chế nam nhân. Những hoa nữ này được đưa tới cho những nam nhân có danh vọng hoặc thế lực bậc nhất tại Vân Mộng đại lục. Thông qua những hoa nữ này mới có thể khống chế những nam nhân đó còn Bách Hoa đế quốc cũng có người chuyên môn khống chế những hoa nữ này, đợi đến khi thời cơ chín muồi, chỉ cần hạ lệnh một tiếng, những hoa nữ này những nam nhân bị bọn họ khống chế sẽ trở thành một lực lượng trọng yếu của Bách Hoa đế quốc". Nói đến đây, Lãnh Tâm m nhìn Diệp Vô Ưu: "Trong nhà ngươi cũng có một hoa nữ, ngươi cũng phải cẩn thật một chút đi"

"Chẳng trách như vậy, ta đã nói tự tìm đến cửa cũng không phải chuyện tốt mà!" Diệp Vô Ưu lẩm bẩm. Tên tiểu tử này tuy thích mĩ nữ, nhưng loại mĩ nữ chủ động dâng đến tận cửa như Thất Thất khiến hắn cũng còn có một chút cảnh giác.

"Trên thế gian chỉ có hai loại người, một loại là nữ nhân, loại còn lại tự nhiên là nam nhân. Có nam nhân muốn lợi dụng nữ nhân để chinh phục thiên hạ, tự nhiên cũng sẽ có nữ nhân muốn thông qua nam nhân để chinh phục thiên hạ" Lãnh Tâm m chậm dãi nói, "Còn ta chính là dạng nữ nhân này".

"Vậy, sư phụ tỷ tỷ, người nói nam nhân đó, không phải là ta chứ?" Diệp Vô Ưu thận trọng hỏi.

"Không sai, đó chính là ngươi" Lãnh Tâm m ban cho Diệp Vô Ưu câu trả lời khẳng định.

"Sư phụ tỷ tỷ, không muốn đâu, ta không muốn chinh phục thiên hạ, chuyện thống nhất đại lục gì đó thật là đáng chán a!" Diệp Vô Ưu dài mặt nói.

"Không cần ngươi phải chinh phục thiên hạ, ngươi chẳng phải là thích mĩ nữ sao? Ngươi chỉ cần chinh phục vài mĩ nữ là được rồi" Lãnh Tâm m hừ giọng nói: "Không thể không nói, hiện tại cả Vân Mộng đại lục, nữ nhân phổ biến lợi hại hơn nam nhân. Ít nhất là trong 20 năm qua, xét tổng thể nam nhân không bằng nữ nhân, nhiều nữ nhân trên đại lục này có ảnh hưởng rất lớn, chỉ mỗi Vân Mộng thập tiên tử thôi, không chỉ có dung mạo tuyệt sắc, họ còn có sức ảnh hưởng cực lớn, như Y Cốc Hoa Thiên Hương ngày trước, mẹ ngươi Yến Ngọc Dao, thậm chí là Vô Song cung chủ mà chưa ai biết tên, Vọng Nguyệt các các chủ, vân vân, tất cả đều có sức ảnh hưởng lớn tới đại lục này".

"Còn có sư phụ tỷ tỷ người nữa!" Diệp Vô Ưu vội đế thêm một câu.

Lãnh Tâm m trừng mắt nhìn Diệp Vô Ưu, hừ giọng, nói tiếp: "Nếu như ngươi có khả năng chinh phục những nữ nhân mĩ lệ này, sau đó thông qua ảnh hưởng của họ, liền có khả năng thống nhất Vân Mộng đại lục".

Diệp Vô Ưu im lặng một lúc, mĩ nữ đối với hắn tuy có sức hấp dẫn rất lớn, nhưng hắn lại có chút không muốn trở thành công cụ của Lãnh Tâm m, bất quá, chợt hắn nhớ đến một việc, tâm tình liền trở nên thoải mái, khóe môi xuất hiện nét cười không mang chút hảo ý.

"Đồng thời chinh phục những mĩ nữ này thì thuận tiện chinh phục luôn sư phụ tỷ tỷ, sau đó ta muốn làm gì thì làm!" Diệp Vô Ưu trong lòng tính toán, đồng thời không nhịn được lén nhìn thân hình rực lửa của Lãnh Tâm m một cái. Cảm giác thấy dục vọng rõ rệt đó của Diệp Vô Ưu, Lãnh Tâm m thầm than trong tròng, vào khoảnh khắc này, nàng phát hiện mình đã mắc một sai lầm rất lớn, nàng suy tính thu Diệp Vô Ưu làm đồ đệ, sau đó bồi dưỡng hắn trở thành một cao thủ, Diệp Vô Ưu khẳng định sẽ tuân lời nàng, nhưng trên sự thật, nàng nhận ra, Diệp Vô Ưu rõ ràng là một tên đồ đệ không biết nghe lời. Xem ra, nàng phải tìm một biện pháp khác để khống chế hắn, nếu không cứ thế này tiếp diễn, nàng cuối cùng chỉ e sẽ chẳng đạt được cái gì.

"Sư phụ tỷ tỷ, tại sao người lại chọn ta vậy?" trong lòng Diệp Vô Ưu vẫn còn có nghi vấn.

"Bởi vì ngươi đích thị là một nam nhân đặc biệt nhất trên đại lục này" Lãnh Tâm m nhẹ nhàng nói: “Nam nhân anh tuấn tiêu sái vốn có rất nhiều, nhưng không phải mọi nữ nhân đều thích nam nhân anh tuấn, ta tìm không ra một người có khả năng khiến tất cả nữ nhân đều ưa thích, vì thế ta tìm kiếm một người lọt được vào mắt mọi nữ nhân, một nam nhân vô cùng đặc biệt".

Dừng lại một chút, ngữ khí Lãnh Tâm m mang theo một chút trào phúng nói: "Nam nhân cuốn hút như ngươi, trên Vân Mộng Đại Lục tuyệt đối là đọc nhất vô nhị".

"Dám lấy ta làm trò cười, ta không đem ngươi lộng trên giường cũng không được!" Diệp Vô Ưu trong lòng phẫn hận thầm nghĩ, đồng thời nhìn chằm chằm vào bộ ngực ngạo nghễ của Lãnh Tâm m, chẳng hỏi thêm gì nữa. Mặc dù trên thực tế, trong lòng hắn vẫn còn có vài nghi vấn, ví như hắn cũng muốn biết bản thân Lãnh Tâm m muốn thống nhất Vân Mộng Đại Lục hay là giúp cho người khác? Theo như những gì nàng ta giải thích trước đó, dường như nàng ta đang giúp đỡ cho một quốc gia nào đó, nhưng rõ ràng đó không phải là Bách Hoa đế quốc, vậy đó là quốc gia nào chứ?

"Sư phụ tỷ tỷ, người muốn ta đi Vô Song cung, không phải muốn trước tiên hạ thủ từ Vô Song cung chứ?" Suy nghĩ một lúc, Diệp Vô Ưu giả bộ như tùy ý hỏi một câu.
"Không phải ngươi muốn biến Vô Song Cung thành hậu cung của ngươi sao?" Lãnh Tâm m lạnh lùng nói, "Nếu muốn như vậy, ngày mai sẽ rời khỏi Bách Hoa thành, cùng với ta ghé Vô Song Cung trước".

"Biến Vô Song cung thành hậu cung?" Diệp Vô Ưu động tâm, chủ ý như vậy, chỉ có Lãnh Tâm m ma nữ này mới nghĩ ra. Nếu thực sự đem Vô Song cung biến thành hậu cung, hậu cung này so ra còn hoành tráng hơn cả hậu cung của một vị hoàng đế ở Vân Mộng đại lục.

"Năm đó phụ thân ngươi đã cưới được nữ nhân mĩ lệ nhất Vô Song Cung, chỉ cần ngươi nguyện ý, ngươi có thể còn siêu việt hơn phụ thân ngươi, đem Vô Song cung xây dựng thành hậu cung của Diệp Vô Ưu ngươi". Lãnh Tâm m tiếp tục dụ hoặc Diệp Vô Ưu "Mỗi một nữ tử trong Vô Song Cung đều là đối tượng mà mọi nam nhân trên Vân Mộng đại lục mong cầu ngay cả trong giấc mộng".

"Băng tỷ tỷ mà biết được chắc sẽ rất giận dữ". Diệp Vô Ưu mặc dù động tâm, nhưng tóm lại Vô Song cung và hắn cũng có quan hệ sâu xa, nhớ tới Yến Băng Cơ, hắn rốt cuộc cũng có chút úy kị.

"Đệ tử ma tông hành sự đều tùy thuộc vào sở thích của bản thân, tùy tâm sở dục, không cần để ý đến suy nghĩ của người khác". Lãnh Tâm m chậm rãi nói, „"Ngươi chỉ cần hỏi nội tâm bản thân muốn làm gì, còn về người khác, ngươi hà tất phải e ngại?"

"Thật ư?" Diệp Vô Ưu dùng nhãn thần cổ quái nhìn Lãnh Tâm m.

"Đương nhiên." Lãnh Tâm m không chút do dự nào hồi đáp.

"Nói như thế, ta muốn yêu thương sư phụ tỷ tỷ, cũng không sao chứ?" Diệp Vô Ưu đột nhiên tiến sát bên mình Lãnh Tâm m, ghé tai nàng hỏi nhỏ.

Lãnh Tâm m ngạc nhiên, không nghĩ ra Diệp Vô Ưu lại bất ngờ mạo phạm nàng, tên tiểu gia hỏa này đúng là sắc tâm bất tử mà.

"Tiểu sắc lang, ta là sư phụ của ngươi, ngươi đối với ta phải có điểm tôn kính!" Lãnh Tâm m nghiến rắng nói.

"Là người nói ma tông đệ tử hành sự tùy vào sở thích bản thân mà" Diệp Vô Ưu cười hi hi, "Vậy ta thích sư phụ tỷ tỷ nàng, tự nhiên cũng là chuyện bình thường thôi mà!".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau