VÔ LẠI QUẦN PHƯƠNG PHỔ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô lại quần phương phổ - Chương 71 - Chương 75

Quyển 3 - Chương 13: Hương Diễm Công Pháp

“Di Hoa Tiếp Mộc ư?”, Diệp Vô Ưu ngơ ngác hỏi. Ý tứ của mấy từ đó hắn có thể hiểu được, có điều, cách tu luyện này hắn chưa từng được nghe qua.

“Cách đây hơn trăm năm, trong Ma Tông đã xuất hiện một nhân tài, chính là người đã sáng tạo ra Di Hoa Tiếp Mộc. Đáng tiếc là sau này, người ấy đã vì tình mà khốn khổ, trở nên suy yếu.” Lãnh Tâm m khẽ thở dài. “Tuy ông ta thân có tu vi tiên thuật độc bộ thiên hạ nhưng lại yêu một vị thiên kim tiểu thư yếu đuối. Với một người có nhiều kẻ thù như ông ấy, đó chính là điểm yếu chí mạng. Kẻ thù của ông ấy biết được thân phận của người ông yêu, vì lo người yêu bị kẻ thù làm thương tổn mà ông đã sáng tạo ra phương pháp Di Hoa Tiếp Mộc, có thể nhanh chóng khiến người yêu trở thành một cao thủ tiên thuật. Tiếc là khi ông tìm ra phương pháp đó thì người yêu đã bị kẻ thù sát hại. Từ đó về sau, ông ấy không thể hồi phục lại được như trước.”

“Lẽ nào Di Hoa Tiếp Mộc chính là chuyển tiên thuật từ người này sang người khác sao?”, Diệp Vô Ưu không nhịn được hỏi.

“Không hoàn toàn chỉ có vậy”, Lãnh Tâm m lắc đầu, “Kỳ thật, nói cho chính xác thì không thể gọi phương pháp này là Di Hoa Tiếp Mộc, bởi người dùng phương pháp này, sau khi đem tiên thuật truyền sang một người khác thì tiên thuật bản thân người đó không hề mất đi nhưng tu vi của người đó lại bị tổn hại không ít.”

“Thì ra là như vậy!” Diệp Vô Ưu nhẹ nhõm hẳn. Nếu quả thực là tiên thuật của một người phải hoàn toàn chuyển sang cho người khác thì chẳng có mấy khả năng có người dám dùng phương pháp này. Lại nói bây giờ, chẳng lẽ Lãnh Tâm m, hoặc giả là Lãnh Sương Sương đi nữa, lại đi chuyển toàn bộ tiên thuật sang cho hắn để rồi các nàng trở thành phế nhân sao? Đương nhiên điều đó là không thể rồi.

“Con người tất nhiên không phải là hoa hay gỗ rồi. Phương pháp Di Hoa Tiếp Mộc này bản chất là một loại cảm ứng đặc thù, thông qua tâm linh, đem một phần ký ức chuyển sang cho một người khác. Đương nhiên ký ức bản thân không vì thế mà biến mất, cho nên tiên thuật của bản thân vẫn được giữ lại.” Lãnh Tâm m giải thích tiếp.“Vậy phải mất bao lâu mới thành công?” Diệp Vô Ưu có vẻ không đợi được nữa rồi.

“Cũng không lâu lắm, nhanh nhất là hai canh giờ, nếu lâu cũng không quá sáu canh giờ.” Lãnh Tâm m trầm ngâm một chút, lại liếc nhìn Lãnh Sương Sương nói. “Vốn dĩ ta định để Sương Sương thi triển Di Hoa Tiếp Mộc với ngươi, nhưng nghĩ lại thì phải để ta trực tiếp làm mới được. Sử dụng Di Hoa Tiếp Mộc có thể phải mất tối đa năm năm tu vi. Năm năm tu vi đối với ta thì không phải chuyện gì lớn, nhưng đối với Sương Sương lại tổn hại rất lớn.”

“Đệ tử không sao mà”, Lãnh Sương Sương rối bời, thấy được cái nhìn của Lãnh Tâm m, liền đáp khẽ.

“Được rồi, ta đã quyết định sẽ tự mình động thủ.” Lãnh Tâm m khẽ gạt đi. “Sương Sương, ngươi ra bên ngoài canh chừng cho chúng ta, bất kể thế nào cũng tuyệt đối không cho ai quấy rầy chúng ta, ngươi rõ không?”

“Đệ tử rõ rồi!” Lãnh Sương Sương nhẹ gật đầu rồi lui lại, chỉ là trước khi rời đi lại nhìn Diệp Vô Ưu và Lãnh Tâm m một cách kỳ quái.

o0o “Vô Ưu, cởi áo ra rồi nằm lên giường, ta còn phải thay y phục.” Lãnh Tâm m nói với Diệp Vô Ưu.

“Hả?” Diệp Vô Ưu hơi ngơ ngác. Hắn kiểu gì cũng không ngờ Lãnh Tâm m tự nhiên lại bảo hắn cởi đồ, không những thế còn bảo hắn nằm lên giường. Cùng với nghi hoặc, hắn không khỏi bắt đầu tưởng tượng ra những chuyện không hay ho.

Lãnh Tâm m không hề để ý đến Diệp Vô Ưu, đến phía sau tấm bình phong. Những tiếng sột soạt vang đến bên tai Diệp Vô Ưu khiến hắn không khỏi lại có ý muốn nhìn trộm, chỉ là cuối cùng hắn cũng nhẫn nại được, cởi bỏ áo để trần nửa thân trên rồi quăng mình lên chiếc giường lớn đó.

Không lâu sau, Lãnh Tâm m từ phía sau bình phong đi ra. Diệp Vô Ưu vừa nhìn thấy tức thì hô hấp bắt đầu rối loạn. Lãnh Tâm m vẫn vận y phục bó sát người như trước, nhưng so với lúc đầu toàn thân kín đáo không thể nhìn thấu thì có chút khác biệt. Phần thân trên Lãnh Tâm m giờ đổi thành một loại y phục nhỏ, ngắn ôm sát, để lộ bụng và một vùng eo thon nhỏ, trắng như tuyết, khiến cho lực dụ hoặc đại tăng.

Cảm nhận được ánh mắt hừng hực ham muốn của Diệp Vô Ưu, Lãnh Tâm m khẽ nhíu mày. Nàng đi tới bên giường, đột nhiên nhanh như chớp xuất thủ. Diệp Vô Ưu chỉ thấy gai người một chút đã không thể nhúc nhích gì được.
“Sư phụ tỷ tỷ, sao người làm ta không cử động được vậy?” Diệp Vô Ưu khổ sở hỏi.

“Là ta muốn tốt cho ngươi thôi.” Lãnh Tâm m lãnh đạm nói. “Phương pháp Di Hoa Tiếp Mộc này có hơi đặc biệt một chút, ta e ngươi không chịu được lại làm loạn lên. ”

Chẳng mấy chốc, Diệp Vô Ưu cũng biết được điểm đặc biệt của Di Hoa Tiếp Mộc là như thế nào và cũng hiểu tại sao Lãnh Tâm m lại khiến hắn không cử động được. Đó là vì khi thi triển Di Hoa Tiếp Mộc để truyền thụ tiên thuật, hai người tham gia phải duy trì một tư thế vô dùng thân mật. Đầu tiên là lòng bàn tay hai người phải áp vào nhau, tâm rốn phải trùng nhau tại một điểm, cuối cùng hai đôi môi phải dán chặt vào nhau.

Nghe Lãnh Tâm m giải thích, trong lòng Diệp Vô Ưu không tránh khỏi hưng phấn. Nói như vậy, không phải hắn vẫn có thể được hôn Lãnh Tâm m sao? Lại nói, tuy Lãnh Tâm m trên danh nghĩa là sư phụ của hắn, nhưng hắn cũng mới nhận có mấy ngày, trong lòng cũng không thực sự coi nàng là sư phụ đích thực, nhiều lắm thì đối với hắn nàng cũng chỉ là một đại mỹ nhân mà thôi. Giờ lại có thể chiếm được chút tiện nghi của đại mỹ nhân này, hắn đương nhiên cực kỳ cao hứng rồi.

“Trong khi vận công, chỉ cần ngươi loạn động một chút thôi cũng có thể mất hết những gì đã đạt được, cho nên giờ ta có chế trụ ngươi cũng là muốn tốt cho ngươi, cùng là vì ta nữa.” Lãnh Tâm m nhẹ nhàng nói. “Còn nữa, ngươi phải thu liễm tinh thần, không được nghĩ đến bất cứ chuyện gì cả.”

“Sư phụ tỷ tỷ, ta sẽ cố hết sức mà!” Diệp Vô Ưu chẳng còn cách nào khác, nói. Cùng thân mật tiếp xúc với một tuyệt sắc mỹ nhân thành thục như thế, hắn thực cũng không dám chắc có tĩnh tâm được hay không nữa.

Lãnh Tâm m không nói thêm, nhẹ nhàng chuyển thân, ngồi lên giường, ngần ngừ một lúc rồi cũng cắn răng nằm lên người Diệp Vô Ưu.

Cảm nhận được da thịt nõn nà của Lãnh Tâm m, còn cả đôi ngọc phong song mãn, đàn hồi trêu ngươi của nàng, trong lòng Diệp Vô Ưu không khỏi thấy sung sướng, mãn ý. Nhưng chỉ một lúc sau hắn cảm thấy một đôi môi mát dịu áp vào môi hắn, đồng thời, hai ngọc chưởng mềm mại cũng chia ra đặt lên trên bàn tay hắn.

Một đạo chân khí băng lãnh từ môi Lãnh Tâm m truyền qua khiến Diệp Vô Ưu tĩnh tâm lại rất nhiều. Một lát sau, hai đạo chân khí dịu mát từ hai lòng bàn tay của Lãnh Tâm m truyền vào thân thể Diệp Vô Ưu. Chẳng mấy chốc, ba cỗ chân khí hợp lại thành một, chạy theo kinh mạch toàn thân hắn, cuối cùng lại theo tâm rốn, quay trở lại thân thể Lãnh Tâm m.

Vào đúng lúc này, đột nhiên Diệp Vô Ưu tiến vào một cảnh giới kỳ diệu phi thường

Quyển 3 - Chương 14: Điều hí sư phụ mỹ nữ

Diệp vô ưu độ nhiên trong lúc này bỗng tiến nhập vào một thế giới vô cùng thần kì, nơi này trên không thấy trời, dưới không thấy đất, hắn có thể vững vàng đứng trong không gian, cách đó không xa trước mặt hắn là một tiên nữ xinh đẹp, vừa nói, vừa thi triển kiếm pháp, hắn có thể nghe rõ những từng lời nói, đồng thời cũng có thể nhìn rõ nhất cử nhất động của nàng. Từng khẩu quyết, kiếm chiêu đều rõ ràng khắc sâu trong trí nhớ của hắn.

Kiếm pháp vừa hết là đến bộ pháp, quyền pháp...hơn mười loại tiên thuật khác nhau, nhất nhất đều được tiên nữ thi triển, sau đó đều khắc sâu vào trong tâm trí diệp vô ưu.

"Bây giờ là độc môn công pháp của ma môn tông chủ "Tiêu hồn bát chỉ", không biết trải qua bao lâu, mỹ nữ đột nhiên quay đầu lại, lúc này diệp vô ưu đã có thể nhìn rõ dung mạo của mỹ nữ, hiển nhiên đó là lãnh tâm âm, hắn há mồm định nói nhưng rất nhanh hắn đã phát hiện, mình không thể phát ra thanh âm. Bây giờ hắn chỉ duy nhất có một khả năng là nhìn và nghe, bất đắc dĩ hắn tiếp tục nghe lãnh tâm âm giảng giải cách vận dụng và thi triển "Tiêu hồn bát thức"

Qua bốn canh giờ, ở không gian kì diệu bỗng diệp vô ưu nhanh chóng quay lại với thực tại, hắn mở to mắt, ngay lập tức phát hiên hắn cùng lãnh tâm âm vẫn giữ nguyên tư thế thân mật, trên gương mặt lãnh tâm âm lúc này có chút tái nhợt, vẻ lạnh lùng mất đi vài phần khiến cho nàng càng trở nên xinh đẹp vô cùng.

Tựa như là một giấc chiêm bao, nhưng diệp vô ưu hiểu rằng đó không phải là mộng, bởi vì trong đầu hắn vẫn nhớ rõ ràng tất cả, đó chính là câu trả lời xác đáng nhất. Vi những tiên thuật kì ảo mà công pháp di hoa tiếp mộc truyền thụ, hắn cuối cùng cũng có thể giải được hầu hết các cấm chế trên cơ thể.

"tốt lắm" Đôi môi anh đào của lãnh tâm âm rốt cục cũng li khai, thanh âm dường như rất mỏi mệt, nói xong những lời này nàng muốn đứng dậy li khai thân thể diệp vô ưu,nhưng rất nhanh nàng đã phát hiện mình không thể, vì diệp vô ưu đã giang rộng đôi tay rắn chắc ôm chặt lấy tiểu yêu nhỏ bé nàng.

"Sư phụ tỷ tỷ, ta không biết làm thế nào để cảm tạ người" Diệp vô ưu ánh mắt cổ quái cười hì hì nhìn lãnh tâm âm nói.

"ngươi..làm gì vậy! ta là sư phụ của ngươi mà" Lãnh tâm âm nhẹ giọng nói, nàng biết con người này háo sắc cùng cực nhưng cũng không nghĩ hắn có gan lớn đến như vậy, ngay cả nàng mà cũng dám chiếm tiện nghi.

"Sư phụ tỷ tỷ, ta chỉ muốn cảm ơn người thôi mà vì người đã sử dụng di hoa tiếp mộc truyền tiên thuật cho ta..loại công pháp này khi thi triển rất tốn công lực phải không?" Diệp vô ưu đột nhiên chuyển thân ngồi dậy, ghì chặt lãnh tâm âm, liền cảm thấy phía thân dưới của nàng thân thể cực kì mềm mại, dụ hoặc mê người.

"ngươi..ngươi điên rồi" lãnh tâm âm tức giận nói:" ngươi còn không mau bỏ tay ra?"

Diệp vô ưu lại không nghĩ sẽ buông tha lãnh tâm âm như vậy. Bây giờ là một cơ hội ngàn năm có một, nhìn lãnh tâm âm sắc mặt tái nhợt hiển nhiên là đã hao tổn nguyên khí rất nhiều, nếu không tận dụng cõ hội này mà chiếm chút tiện nghi thì chỉ sợ sau này khó mà có cơ hội tốt đến vậy.

"Sư phụ tỷ tỷ, vì cảm tạ người dạy ta tiên thuật ta quyết định, giúp người một chút!" Diệp vô ưu cười hì hì, nói xong cúi đầu từ từ hôn thẳng vào đôi môi đỏ mọng của lãnh tâm âm.

"sư đệ, ngươi làm cái gì vậy?" Đúng lúc này sau lưng truyền đến thanh âm của lãnh sương sương.

Mắt thấy hảo sự sắp đạt được lại bị lãnh sương sương phát hiện, diệp vô ưu có chút không đành lòng nhưng vẫn phải dừng lại hành động thâu hương, vội vàng xoay người ngồi dậy.
"sư tỷ, sư phụ tựa hồ hao tổn quá độ cho nên ta muốn giúp nguời một đạo chân khí" Diệp vô ưu nhún hai vai, vẻ mặt ngây thơ vô tội nói.

"phải không?" lãnh sương sương tựa hồ có chút không tin tưởng nhưng nhìn sắc mặt tái nhợt của lãnh tâm âm thì lại bắt đầu có vẻ tin là thật.

Lãnh tâm âm ngồi dậy ánh mắt dữ tợn trừng mắt nhìn diệp vô ưu, rồi sau đó khôi phục vẻ bình tĩnh nói: "Sương sương, các ngươi trước hết đi ra ngoài ta cần thanh tịnh điều tức một hồi"

"Dạ" Lãnh sương sương ứng thanh, nhìn diệp vô ưu rồi sau đó hướng ra ngoài mà đi, nàng vốn muốn hỏi xem di hoa tiếp mộc có thành công hay không, nhưng bây giờ chỉ có thể nén vào mà thôi.

Diệp vô ưu có ánh mắt liếc nhìn lãnh tâm âm có chút luyến tiếc, sau rồi cũng đành phải theo sau lãnh sương sương đi ra ngoài. Hắn tất nhiên cũng không có lo lắng lãnh tâm âm sẽ tìm hắn tỉnh sổ, hắn hoàn toàn tin tưởng một điều, lãnh tâm âm đã hao tổn bao nhiêu tâm trí để đào tạo hắn thành một nhất lưu cao thủ, thì tuyệt đối sẽ không vì một chút việc nhỏ mà phá hủy hết đi tâm huyết mình dày công xây dựng, cũng chính vì vậy mà vừa rồi hắn mới dám có những hành động như vậy.

“sư tỷ, vừa rồi ta cùng sư phụ thi triển công pháp mất bao nhiêu thời gian vậy” vừa ra khỏi cửa mật thất, diệp vô ưu đã thấp giọng hỏi

“Mất khoảng trên dưới năm canh giờ, bây giờ đã là buổi sáng ngày hôm sau” Lãnh sương sương mặc dù không rõ hắn hỏi đến vấn đề này để làm gì nhưng cũng trả lời hắn một cách chi tiết

“ A.. lâu như vậy sao? “ Diệp vô ưu giật mình, hắn chợt nhớ tới Triệu thiên tâm, không biết tình hình của nàng bây giờ ra sao.
“Sư tỷ có thể dẫn ra tới chỗ của thiên tâm tỷ tỷ được không?” Diệp vô ưu khẩn khoản hỏi.

Lãnh sương sương không lập tức trả lời, mà dùng ánh mắt kì quái nhìn hắn, đối với loại ánh mắt này, diệp vô ưu có cảm giác không tự nhiên

“Sư tỷ rốt cuộc tỷ không đồng ý sao?” không biết cố tình hay vô ý mà diệp vô ưu tay nắm lấy ngọc thủ của lãnh sương sương lắc nhẹ, khẩn khoản yêu cầu

Toàn thân lãnh sương sương tựa như có một luồng điện chạy qua, tâm trí như bỗng chốc phiêu hốt tại nơi nào, nàng không có một chút phản kháng mặc cho diệp vô ưu nắm lấy tay mình.

“Đi thôi…ta dẫn ngươi đi” lãnh sương sương suy tư một lát rồi mở miêng khẽ nói.

Lời lãnh sương sương còn chưa kịp dứt, diệp vô ưu đã nhanh chóng dắt nàng nhằm thẳng hướng đia lao mà phóng nhanh đến, hắn không phải là không biết vị trí của địa lao, chỉ là hắn biết rõ, hai người canh giữ triệu thiên tâm sẽ không cho hắn vào, tuy nhiên với thực lực của hắn bây giờ hoàn toàn có khả năng phá tan địa lao, nhưng nếu có thể thuyết phục được lãnh sương sương thì có phải dễ dàng hơn nhiều sao.

Nhìn lãnh sương sương cùng diệp vô ưu, tay trong tay đi tới, hai ma tông đệ tử thủ vệ địa lao có chút kinh ngạc, nhưng mà họ cũng không dám nói gì, dù sao ở Ma tông, lãnh sương sương thân phận cực kì đặc thù.

“Bả môn! Khai!” lãnh sương sương lạnh nhạt nói., lúc này chỉ thấy nàng nhẹ nhàng phất hữu thủ, cánh cửa địa lao dần dần dịch chuyển.

Cửa địa lao vừa mở, diệp vô ưu đã lắc mình phóng nhanh vào, lãnh sương sương không cản hắn lại mà chỉ đứng ngoài cửa nhìn vào một hồi, rồi thở dài một tiếng chuyển thân lặng lẽ rời đi.

Tiểu sắc ma, chàng cuối cùng đã về rồi sao?“ Triệu thiên tâm hiển nhiến gặp lại hắn cao hứng vô cùng, ngữ khí mang đầy vẻ hân hoan

Thiên tâm tỷ tỷ, tỷ có sao không?” Diệp vô ưu phóng nhanh đến ôm lấy thân hình mềm mại của nàng vào trong lòng, ánh mắt đầy vẻ quan thiết

“Ta, không có làm sao, còn chàng, Lãnh tâm âm bắt chàng đi làm gì vậy?” Triệu tâm âm ngước mắt nhìn hắn hỏi

“sư phụ tỷ tỷ, nàng ta…..” diệp vô ưu định trả lời nhưng nhất thời hắn chỉ biết há to mồm mà không biết phải nói như thế nào, thật hắn nghĩ không ra có nên nói thật cho Triêu thiên tâm biết hết sự tình của buổi tối hôm qua hay không.

Quyển 3 - Chương 15: Ma tông thiếu chủ

"Làm sao vậy? Ả không dùng ta để uy hiếp chàng việc gì chứ?" Triệu Thiên Tâm khuôn mặt lo lắng khẩn trương hỏi.

"Không có gì. Thiên Tâm tỷ tỷ, không nói nhiều nữa, trước tiên ta giúp tỷ hóa giải "Tiêu hồn bát chỉ" nhé?" Diệp Vô Ưu hơi chút phân vân rồi nhẹ nhàng nói, dĩ nhiên sau khi được Lãnh Tâm m dùng "Di hoa tiếp mộc" đại pháp truyền thụ, hắn đã biết cách làm thế nào để giải khai cấm chế này.

"Chàng có thể giải “Tiêu hồn bát chỉ" sao? " Triệu Thiên Tâm mặt đầy vẻ kinh ngạc:" Tối hôm qua, cuối cùng đã phát sinh sự việc gì? Chàng nhanh nói cho ta biết!"

"Thiên tâm tỷ tỷ, tỷ đã bao giờ nghe nói đến một loại dị thuật là"Di hoa tiếp mộc" chưa?" Diệp Vô Ưu ngập ngừng một lúc rồi quyết định nói ra, dù sao cũng không thể giấu mãi được.

"Di hoa tiếp mộc đại pháp à? Ta có nghe nói qua, nhưng chỉ nghĩ đây chỉ là lời đồn, loại dị thuật này chẳng lẽ thật sự tồn tại sao?" Triệu Thiên Tâm ngạc nhiên hỏi.

"Trong ma tông, có truyền lại dị thuật “Di hoa tiếp mộc“ này!" Diệp Vô Ưu gật đầu khẳng định, rồi hắn thuật lại toàn bộ sự việc Lãnh Tâm m dùng bí pháp “Di hoa tiếp mộc“ truyền tiên thuật nhất nhất kể ra hết chỉ là việc hắn lợi dụng chiếm chút ít tiện nghi trên người Lãnh Tâm m là giấu đi.

Triệu Thiên Tâm lắng nghe, sắc mặt không ngừng biển đổi, khi Diệp Vô Ưu nói xong thì nàng trở nên tái nhợt không còn chút huyết sắc.

"Lãnh Tâm m đã truyền độc nhất tuyệt học của Ma tông cho ngươi, như vậy cô ta muốn ngươi tiếp nhận chức vị tông chủ Ma tông. Cô ta thật là hết lòng quan tâm, yêu thương ngươi..."Triệu Thiên Tâm lầm bầm, trong pha với chút ghen tuông, đột nhiên nàng ngẩng đầu nhìn Diệp Vô Ưu gằn giọng hỏi: "Ngươi nói thật cho ta biết, có phải ngươi cùng Lãnh Tâm m hợp mưu lừa ta phải không?"

"Đương nhiên không phải" Diệp vô ưu vội vàng thanh minh: "Thiên tâm tỷ tỷ, ta cũng không biết sư phụ tỷ tỷ có ý định gì, tất cả những lời ta nói đều thật lòng, chưa bao giờ ta có ý nghĩ là sẽ lừa rối tỷ"

"Ai, đã đến nước này, cho dù ngươi gạt ta thì cũng để làm gì?" Triệu Thiên Tâm nhẹ thở dài, ngữ khí bỗng trở nên hòa hoãn: "Lãnh Tâm m vì ngươi mà không tiếc hao tâm tổn trí, cùng mất đi vài năm công lực cũng đủ nói lên rằng cô ta đối với ngươi.....tình nghĩa thật sự....Chỉ là cô ta và ngươi không thân không thích, đột nhiên thu ngươi làm đồ đệ sau đó lại không tiếc thi hành khổ kế với ta để thành toàn cho ngươi, rốt cục là vì cái gì đây?

"Thiên Tâm tỷ tỷ không cần phải suy nghĩ nhiều mà làm gì, bây giờ trước tiên ta giải khai "Tiêu hồn bát chỉ" trước rồi sau đó cứu tỷ ra ngoài" Diệp Vô Ưu nói rồi định xuất thủ.

"Khoan, từ từ đã...." Triệu Thiên Tâm cản Diệp vô ưu lại: "Ta đã nghiên cứu kĩ về "Tiêu hồn bát chỉ" và đại khái hiểu được rằng sự khống chế của "Tiêu hồn bát chỉ" chủ yếu là dựa trên kinh mạch con người, nhưng chỉ là ta vẫn chưa biết được vị trí cụ thể, ngươi nói cho ta xem đó là những kinh mạch nào.

Diệp Vô Ưu gật đầu không chút do dự, nói ra cụ thể thủ pháp thi triển "Tiêu hồn bát chỉ". Trong mắt hắn quả thật không có một chút ý niệm vì ma tông mà giữ gìn bí mật, đem tất cả nói ra hết. Tiểu tử này từ trước tới giờ đều không có ý niệm mình sẽ trở thành ma tông môn nhân. Con người hắn trước sau chỉ có một mối quan tâm duy nhất là mỹ nữ...làm cho người đẹp vui là mối quan tâm hàng đầu của hắn. " Nguyên lai là vậy, ta hiểu rồi" Nghe Diệp Vô Ưu nói ra một các tỉ mỉ thủ pháp thi triển, Triệu Thiên Tâm nhắm mắt suy tư một lúc, rồi mở to mắt, cúi đầu khẽ nói:" Thì ra tám vị trí chế trụ luôn di chuyển không cố định."

"Thiên Tâm tỷ tỷ, tỷ từ nay về sau có phải còn lo lắng về Tiêu Hồn Bát Chỉ nữa sao?" Diệp Vô Ưu thật sự lo lắng quan tâm.

"Tạm thời ta không có biện pháp phòng bị Tiêu hồn bát chỉ" Triệu Thiên Tâm lắc nhẹ đầu. "Bất quá, ta nhất định sẽ nghĩ ra biên pháp đối phó với nó, đến lúc đó ta sẽ không tha cho Lãnh Tâm m."

"Thiên tâm tỷ tỷ, bỏ qua đi, trước tiên ta đưa tỷ ly khai khỏi nơi này nhé!" Diệp Vô Ưu có chút gấp gáp:" Bằng không nếu sư phụ tỷ tỷ đến đây thì chỉ sợ đến lúc đó chúng ta muốn đi cũng không được".

" Dù Diệp Vô Ưu đã gần như học được tất cả các tiên thuật của Lãnh Tâm m cộng với bốn mươi năm công lực nhưng hắn biết, bây giờ mình vẫn chưa phải là đối thủ của nàng, Dù sao thì hắn cho đến bây giờ cũng chưa một lần sử dụng qua các loại tiên thuật và cũng không có bao nhiêu kinh nghiệm đối trận. Lần trước vốn dĩ có thể chiếm được chút tiện nghi của Lãnh Tâm m là do nàng lúc ấy chân khí bị hao tổn quá nhiều. Nếu nàng điều tức xong, khôi phục lại hoàn toàn công lực thì quả thật là không còn một chút cơ hội đào thoát cùng Triệu Thiên Tâm nữa.

"Hảo..!" Triệu Thiên Tâm gật đầu, lúc này toàn bộ sự việc biến chuyển ra sao nàng đã hoàn toàn hiểu rõ, nhưng bất luận là như thế nào thì ra ngoài so với trong địa lao vẫn tốt hơn nhiều. Hơn nữa, Diệp Vô Ưu đã không chút do dự nói hết cho nàng bí pháp "Tiêu hồn bát chỉ" nên sự hoài nghi với hắn trong lòng đã không còn. Dù sao nếu thật sự Diệp Vô Ưu cùng Lãnh Tâm m hợp mưu lừa nàng, thì cũng sẽ không bao giờ ngu ngốc nói hết những yếu chỉ của tuyệt học Ma Tông cho nàng.

Diệp Vô Ưu không chần chờ, thi triển chỉ pháp như gió, nhanh chóng giải khai các cấm chế trên người Triệu Thiên Tâm, rồi sau đó nắm lấy ngọc thủ nàng theo hướng cửa địa lao phóng nhanh ra.
Vừa mở cửa địa lao, Diệp Vô Ưu trong lòng bỗng chấn kinh, một luồng khí lạnh chạy khắp châu thân. Lúc này không biết từ lúc nào ngoài cửa đã xuất hiên hai nữ tử xinh đẹp quen thuộc, hiển nhiên là Lãnh Tâm m và Lãnh Sương Sương. Khuôn mặt Lãnh Tâm m lạnh như băng, miệng nở nụ cười nhẹ, hiển nhiên nàng đã khôi phục lại toàn bộ công lực.

“Sư phụ tỷ tỷ, người điều tức khôi phục sao nhanh vậy?" Diệp Vô Ưu khuôn mặt cười giả lả.

Lãnh Tâm m hừ lạnh một tiếng không lý đến Diệp Vô Ưu, hướng ánh mắt nhìn Triệu Thiên Tâm.

Diệp Vô Ưu trong lòng lo sợ Lãnh Tâm m sẽ xuống tay với Triêu Thiên Tâm, liền kéo nhẹ nàng ra sau.

"Sương Sương, con dẫn bọn họ đi đi" Lãnh Tâm m đột nhiên lạnh nhạt lên tiếng.

Diệp Vô Ưu khuôn mặt đầy vẻ ngơ ngác, Triệu Thiên Tâm cũng rất sững sờ không hiểu Lãnh Tâm m rốt cuộc đang có âm mưu gì.

"Lãnh Tâm m, ngươi bị gì mà đột nhiên lại có lòng tốt như vậy thế?" Triệu Thiên Tâm hừ nhẹ hỏi.

"Ngươi đối với ta vốn đã không còn giá trị lợi dụng, nếu còn lưu lại nơi này cũng chỉ làm phí cơm của ta mà thôi" Lãnh Tâm m lạnh nhạt nói:"Ta tuy cùng với Hoa Thiên Hương sư phụ ngươi tuy có ân oán, nhưng cũng sẽ không đòi nó trên người ngươi, nếu ngươi không biết "Nghịch thiên thập tam châm" ta cũng không thèm bắt ngươi đến nơi này"

"Ta thề sẽ không buông ta ngươi, Lãnh Tâm m,!" Triệu Thiên Tâm lạnh lùng nói.

"Ta có thể thả ngươi ra dĩ nhiên là không sợ ngươi trả thù" Lãnh Tâm m "hừ" nhẹ một tiếng, rồi quay đầu nhìn về phía Diệp Vô Ưu, ánh mắt tựa hồ có chút tức giận xem ra đối với những hành động vô lễ của hắn không lâu trước đó nàng vẫn nhớ rõ.

"Sư phụ tỷ tỷ, ta cùng Thiên Tâm tỷ tỷ đi trước!" Diệp Vô Ưu bị Lãnh Tâm m nhìn có chút cảm thấy không được tự nhiên liền kéo Triệu Thiên Tâm đi.

"Tốt lắm... đem những thứ ta truyền cho ngươi nhanh chóng thực tập cho tốt, nếu có việc gì cần ta sẽ bảo Sương Sương đi tìm ngươi...." Lãnh Tâm m ngữ khí bình thản nói đến đây đột nhiên hơi đổi: "Ta nhắc ngươi một câu, ngươi bản thân đã là đệ tử của ma tông, vĩnh viễn không thay đổi.“

Quyển 3 - Chương 16: Song Xu Kiến Diện

"Nàng nói thế nào thì ta nhất định phải như vậy sao?" Diệp Vô Ưu trong lòng thầm nghĩ như thế, nhưng lại không nói ra, chỉ kéo Triệu Thiên Tâm đi. Được vài bước, hắn quay đầu lại liếc nhìn Lãnh Tâm m, cười hi hi nói: "Sư phụ tỷ tỷ, ta sẽ nhớ tỷ."

"Đừng chọc tức sư phụ!" Lãnh Sương Sương trầm giọng nói: "Đi ngay đi kẻo sư phụ không để cho Triệu Tiên Tử bảo bối của đệ ra khỏi cửa đâu."

Nghe Lãnh Sương Sương nói thế, Diệp Vô Ưu lập tức ngậm miệng lại, không nói thêm câu nào. Tuy hắn không ngại Lãnh Tâm m đối với mình thế nào, nhưng lại có phần lo Lãnh Tâm m sẽ tiếp tục giam giữ Triệu Thiên Tâm.

Lãnh Sương Sương dường như không lo lắng Triệu Thiên Tâm và Diệp Vô Ưu sẽ nhớ được đường đi ở đây, cứ thế dẫn hai người ra khỏi Ma Tông điện. Nửa khắc sau, hai người đã nhìn thấy ánh mặt trời.

"Hây, cuối cùng cũng thoát!" Diệp Vô Ưu thở phào nhẹ nhõm. Suốt mấy ngày vừa qua, mặc dù nằm trong địa lao không tồi lắm, nhưng hiện tại thấy ánh mặt trời, tâm trạng của hắn thấy thoải mái hơn nhiều.

"Ta phải trở về phục mệnh sư phụ." Lãnh Sương Sương nhìn Diệp Vô Ưu: "Nếu có việc gì, ta sẽ tìm đệ."

"Được, cám ơn sư tỷ." Diệp Vô Ưu nói nhanh, sau đó ngoái nhìn Triệu Thiên Tâm, thì phát hiện nàng như đang sững sờ.

"Thiên Tâm tỷ tỷ, cùng ta về nhà trước đi!" Diệp Vô Ưu kéo ngọc thủ Triệu Thiên Tâm nhẹ nhàng nói.

"Về nhà?" Triệu Thiên Tâm trong mắt hiện lên một chút u mê.

"Đúng vậy, trước tiên về nhà đã. Nói không chừng đám người Phính Đình tỷ tỷ đang lo lắng!" Diệp Vô Ưu gật đầu nói.

"Được, trước tiên về nhà đệ đã." Triệu Thiên Tâm hơi do dự, nhìn nam nhân có vẻ trẻ con trước mặt rồi khẽ gật đầu.

Thấy Triệu Thiên Tâm đồng ý, Diệp Vô Ưu cũng không hề chần chừ, kéo nàng phi thân đi. Trên đường đi, dân chúng Bách Hoa Thành chỉ thấy hai bóng nhân ảnh chợt vút qua, nháy mắt đã không thấy tung tích.

Vô Ảnh thân pháp mặc dù không yêu cầu công lực phải thâm hậu, nhưng hiển nhiên công lực càng cao thì hiệu quả càng lớn. Diệp Vô Ưu vừa có thêm bốn mươi năm công lực, tốc độ của hắn so với lúc thường tăng lên rất nhiều. Hiện tại, cho dù là Yến Băng Cơ, đối với Vô Ảnh thân pháp vô cùng tường tận, muốn bắt được hắn cũng không phải dễ dàng.

Không lâu sau, Diệp Vô Ưu và Triệu Thiên Tâm đã đến cổng Diệp phủ. Vừa đình thân thì thấy một nam hai nữ đi ra, chính là Hàm Yên, Mộ Dung Tiểu Tiểu, và Lam Tiểu Phong.

"A! Vô Ưu ca ca! Huynh vẫn còn sống hả!" Hàm Yên nhìn thấy Diệp Vô Ưu lập tức hô hoán.
"Đại sắc lang, sao ngươi lại chưa chết thế?" Mộ Dung Tiểu Tiểu trên mặt lộ rõ vẻ luyến tiếc.

"Này, Diệp ca ca, huynh kiếm ở đâu ra một vị tiên tử tỷ tỷ vậy?" Tên tiểu tử Lam Tiểu Phong này nhìn thấy Triệu Thiên Tâm, rất nhanh nhận ra xuất xứ của nàng, trên mặt không giấu nổi vẻ hâm mộ nhìn Diệp Vô Ưu, tiếp đó có chút đố kị lên tiếng hỏi.

"Xú nha đầu, ngươi dám xui ta đi nạp mạng!" Diệp Vô Ưu trừng mắt nhìn Mộ Dung Tiểu Tiểu, sau đó, nhìn qua Lam Tiểu Phong nói: "Tiểu hoa si, tránh xa Thiên Tâm tỷ tỷ một chút!"

"Thiên Tâm tỷ tỷ, chúng ta vào, đừng để ý đến bọn họ." Diệp Vô Ưu hoàn toàn không liếc đến Hàm Yên, kéo Triệu Thiên Tâm đi vào trong.

"Ai, Vô Ưu ca ca, chờ muội với!" Hàm Yên nũng nịu nói rồi chuyển mình đi theo.

o0o

Diệp Vô Ưu mặc dù đã vài ngày không về nhà, nhưng lúc Tạ Phính Đình nhìn thấy hắn tựa hồ không có chút ngạc nhiên.

"Công tử, người đã về!" Thất Thất đứng cạnh Phính Đình nhanh chóng đi tới nghênh đón chủ nhân.

"Thất Thất, các người mấy hôm nay khỏe không?" Diệp Vô Ưu tuy hỏi Thất Thất nhưng mắt lại liếc Tạ Phính Đình. Hiển nhiên Thất Thất khỏe hay không hắn không để tâm, chỉ là muốn biết Phính Đình ra sao thôi.
Nữ tử Thất Thất này, qua lời nói và thần sắc Diệp Vô Ưu lập tức biết mục đích thật sự của hắn, liền thản nhiên cười khẽ nói: "Công tử yên tâm, phu nhân mấy hôm nay rất khỏe. Sư tỷ của công tử mấy hôm trước có nói công tử bận việc tạm thời không thể về nhà ngay được nên phu nhân mới không lo lắng cho người."

Thì ra là như vậy, Diệp Vô Ưu cảm thấy nhẹ người. Thảo nào Tạ Phính Đình thấy hắn về không cảm thấy kinh ngạc. Chỉ là, không hiểu sao bọn người Hàm Yên lại có vẻ như không biết hắn đi đâu?

Nghĩ đến đây, Diệp Vô Ưu không đừng được quay lại nhìn Hàm Yên, thì phát hiện Hàm Yên đã nhanh như chớp kéo Mộ Dung Tiểu Tiểu chạy đi, đơn giản là không cho hắn có cơ hội đặt câu hỏi.

"Vô Ưu, sao chàng không giới thiệu vị cô nương này với mọi người?" Tạ Phính Đình lúc này lại mở miệng,ánh mắt hướng Triệu Thiên Tâm nói.

"Vị tỷ tỷ này nhất định là Phính Đình tỷ tỷ rồi. Tiểu muội là Triệu Thiên Tâm, đến từ Y cốc." Không đợi Diệp Vô Ưu mở miệng, Triệu Thiên Tâm tự bắt đầu giới thiệu. Giọng nói của nàng rất nhu hòa, mang theo mị lực dị thường khiến người nghe nảy sinh cảm giác thân thiết.

"Thiên Y Tiên Tử Triệu Thiên Tâm?" Tạ Phính Đình thần sắc hơi biến đổi. Nàng đối với sự tình của tu tiên giới đại lục vốn không hiểu rõ lắm, có điều, mấy hôm nay từ miệng Thất Thất nắm được không ít tin tức, mà về Vân Mộng thập tiên tử nàng cũng có chút hiểu biết.

"Thiên Y Tiên Tử danh xưng đó chỉ để người khác gọi thôi. Phính Đình tỷ tỷ, chúng ta là người một nhà, đừng gọi muội như vậy. Kêu muội là Thiên Tâm được rồi." Triệu Thiên Tâm khẽ cười, trông rất khả ái.

"Công tử! Công chúa điện hạ ngày nào cũng đến tìm người. Còn nói lúc nào công tử về thì lập tức đến tìm nàng." Lúc này, Thất Thất đến bên mình Diệp Vô Ưu nói nhỏ.

"Công chúa lão bà tìm ta gấp như vậy để làm gì?" Diệp Vô Ưu hơi ngây người tự hỏi. Tuy rằng việc Hoa Nguyệt Lan chủ động tìm đến là việc tốt với hắn, nhưng nếu bảo hắn bỏ Triệu Thiên Tâm cùng Tạ Phính Đình ở lại để vào Hoàng cung, dường như có vẻ như không hợp lẽ.

Đúng lúc Diệp Vô Ưu cảm giác hơi khó xử thì Triệu Thiên Tâm lại đứng ra giải quyết mối phiền não này. Vừa rồi Thất Thất tuy nói chuyện thanh âm rất nhỏ nhưng hiển nhiên với với tu vi của mình, Triệu Thiên Tâm muốn nghe những lời nàng ta nói thật không khó.

"Vô Ưu, nếu như Công chúa điện hạ tìm đệ thì đệ nhanh chân lên. Ta và Phính Đình tỷ tỷ vừa mới gặp mặt, có rất nhiều việc riêng của nữ nhân cần bàn, đệ đừng có ở đây cản trở bọn ta." Triệu Thiên Tâm nhẹ nhàng nói.

"Vậy thì tốt! Phính Đình tỷ tỷ, Thiên Tâm tỷ tỷ, đệ đi trước vậy." Triệu Thiên Tâm đã nói vậy, Diệp Vô Ưu tự nhiên sẽ không do dự nữa, hắn nhanh chóng chào hỏi hai nàng, rồi sau đó dặn dò Thất Thất: "Thất Thất, giúp ta tiếp đãi hai vị tỷ tỷ."

Không đợi Thất Thất trả lời, Diệp Vô Ưu chuyển thân rời khỏi phòng, tốc độ rất nhanh, khiến cho Thất Thất không khỏi ngạc nhiên.

"Tu vi của công tử sao đột nhiên cao thâm như vậy?" Thất Thất khẽ nhíu mày tự hỏi.

Quyển 3 - Chương 17: Cường Vẫn Công

Khi đến bên ngoài Hoàng cung, Diệp Vô Ưu dần chậm lại, rồi sau đó thản nhiên hướng phía đại môn mà đi. Lần này thủ vệ đại môn trực tiếp đưa hắn vào bởi vì bọn họ bây giờ đã nhớ rõ Diệp Vô Ưu và cũng biết rằng hắn cùng Công chúa có chút quan hệ không bình thường, tất nhiên là không dám ngăn cản nữa.

Không biết Diệp Vô Ưu hôm nay vận khí tốt hay xấu, vừa vào trong hoàng cung đã chạm mặt với u Dương Vân Phi. Tuy nhiên lần này u Dương Vân Phi tuyệt không có hành động gì mà chỉ dùng ánh mắt cừu hận nhìn Diệp Vô Ưu.

Bắt gặp ánh mắt của u Dương Vân Phi, Diệp Vô Ưu trong lòng cực kỳ khó chịu. Hắn bây giờ tu vi tiên thuật cực cao, không nhịn được muốn đem u Dương Vân Phi làm đối tượng tập luyện đầu tiên.

Vừa nghĩ đến đó, Diệp Vô Ưu đã theo hướng u Dương Vân Phi bước đến, ngừng lại trước mặt họ u Dương khoảng hai thước, dùng ánh mắt đầy khiêu khích nhìn u Dương Vân Phi, miệng lại dương dương tự đắc nói: "Uy, chó ngoan không cản đường, ngươi đứng cản đường ta làm gì?"

Rất hiển nhiên, Diệp Vô Ưu đang tìm cách kiếm chuyện. Nên biết mỗi con đường trong hoàng cung đều rất rộng mà u Dương Vân Phi vốn không có đứng trước mặt hắn, chỉ là hắn cố tình kiếm chuyện nên mới bước xiên đến trước mặt u Dương Vân Phi, sau đó lại chỉ trích u Dương Vân Phi cản đường hắn. Lúc này hắn chỉ chờ u Dương Vân Phi phát tác, sau đó đánh cho gã một trận.

"Diệp Vô Ưu, ngươi nói cái gì?" Quả nhiên u Dương Vân Phi đã trúng phải kế, trừng mắt nhìn hắn, phẫn nộ hỏi.

"Không hiểu sao? Ta nói, chó ngoan không cản đường, nếu ngươi nguyện ý làm chó ngoan, bây giờ thì tránh ra để ta đi, đương nhiên, nếu ngươi không muốn làm chó ngoan, mà muốn làm một con chó lì lợm thì cứ tiếp tục đứng đó. Ta vốn không có nhiều thời gian, thôi thì tiện tay biến một con chó lì lợm thành chó chết cũng được." Diệp Vô Ưu ngẩng mặt, như không nhìn thấy u Dương Vân Phi, miệng nói ra toàn những lời cay nghiệt.

"Diệp Vô Ưu! Ngươi quá lắm rồi!" Khuôn mặt tuấn tú u Dương Vân Phi từ từ méo xệch đi, một tay hắn đặt trên chuôi kiếm, tựa như có thể động thủ bất cứ lúc nào.

"Ta rất quá đáng sao?" Diệp Vô Ưu vẻ mặt vô tội: "Sao ta không biết nhỉ?"

"Tiểu vô lại, ngươi không được làm loạn trong cung!" Đúng lúc u Dương Vân Phi không thể nhẫn nhịn được nữa thì một âm thanh quyến rũ mê người từ phía sau hắn truyền lại. Nghe thấy âm thanh này, u Dương Vân Phi vội vàng quay nhanh người cúi đầu hành lễ.

"Tham kiến Công chúa điện hạ!" u Dương Vân Phi nói giọng cực kỳ cung kính.

Diệp Vô Ưu tức thì lách người đến trước mặt Hoa Nguyệt Lan, trố mắt nhìn nàng, một lát sau cười hì hì nói: "Công chúa lão bà! Chỉ mấy ngày không gặp mà nàng tựa hồ càng ngày càng xinh đẹp hơn."

Hoa Nguyệt Lan thoáng liếc Diệp Vô Ưu, không lý tới hắn, chỉ nói với u Dương Vân Phi: "Ngươi lui xuống trước đi!"
"Vâng, Công chúa điện hạ!" u Dương Vân Phi thấp giọng đáp. Trước khi đi, hắn liếc nhìn Diệp Vô Ưu, đột nhiên phát hiện Diệp Vô Ưu lúc này đang ôm lấy tiểu yêu (eo) của Hoa Nguyệt Lan. Nghĩ đến giai nhân Hoa Nguyệt Lan mà gã rất cung kính đang bị kẻ gã vô cùng thống hận là Diệp Vô Ưu ôm, lòng hắn dấy lên cảm giác vô cùng phẫn uất. Cũng là người với nhau, sao mà Diệp Vô Ưu lại có nhiều may mắn thế. Nghĩ đến đó u Dương Vân Phi, nộ khí công tâm, suýt hộc máu mà chết.

Nhìn u Dương Vân Phi vội vàng rời đi, Diệp Vô Ưu trong lòng không khỏi có chút nuối tiếc vì vốn muốn dùng u Dương Vân Phi làm vật thí nghiệm, thử xem tu vi của mình, bởi vì Hoa Nguyệt Lan xuất hiện mà thất bại. Tuy nhiên ôm Hoa Nguyệt Lan lâu vậy mà nàng không có vẻ phản ứng, lại cũng khiến hắn cảm giác hơi bất ngờ.

"Công chúa lão bà! Nghe Thất Thất nói nàng vội vã tìm ta, có phải là nhớ ta không?" Diệp Vô Ưu ôm chặt tiểu yêu Hoa Nguyệt Lan, khẽ ghì nàng vào ngực, nói nhỏ vào tai nàng.

"Nhớ ngươi á? Tên tiểu vô lại sao lại còn chưa chết đi!" Hoa Nguyệt Lan phẫn uất nói: "Buông ra, ai cho ngươi chạm vào ta?"

"Nàng cũng chưa từng nói không cho ta chạm vào nàng mà!" Diệp Vô Ưu khuôn mặt đầy vẻ vô tội, nhưng không buông nàng ra mà ngược lại bế bổng nàng lên: "Công chúa lão bà à, ta đưa nàng về phòng nha!"

"Á! Tiểu vô lại, ai cần ngươi đưa ta đi?" Hoa Nguyệt Lan vừa thẹn vừa giận nói, chỉ là nàng sợ có ai khác nghe thấy nên thanh âm cũng không quá lớn.

"Công chúa lão bà, nàng cũng chưa từng nói sẽ không cho ta đưa nàng đi mà."

Diệp Vô Ưu đưa ra một lý do như vậy khiến Hoa Nguyệt Lan thiếu chút nữa tức chết. Nàng cố gắng dãy dụa nhưng không thoát ra được, không hiểu Diệp Vô Ưu dùng biện pháp gì mà nàng phát hiện những động tác của mình như không có chút khí lực, cũng chỉ còn cách mặc kệ Diệp Vô Ưu tùy ý mà ôm. Trong lòng nàng lúc này chỉ có một nguyên vọng duy nhất là nhanh nhanh đến tẩm cung của nàng tránh người khác trông thấy. Diệp Vô Ưu hoàn toàn thỏa mãn nguyện vọng này của Hoa Nguyệt Lan, rất nhanh đã bế nàng đến tẩm cung. Nha đầu Kiếm Lan vừa thấy Diệp Vô Ưu đột nhiên ôm Hoa Nguyệt Lan tiến đến, không khỏi buột miệng kêu lên một tiếng sợ hãi.

"Tiểu vô lại, sao còn không để ta xuống?" Hoa Nguyệt Lan khẽ gắt.

"Kiếm Lan tỷ tỷ! Nàng ra ngoài trước đi!" Diệp Vô Ưu bộ dạng tuyệt như không nghe thấy tiếng nói của Hoa Nguyệt Lan, quay đầu cười nhẹ nhìn khuôn mặt hồng của Kiếm Lan nói.

"Dạ… Công tử!" Kiếm Lan lắp bắp nói rồi chạy nhanh ra ngoài, trong lúc này nàng tựa hồ hoàn toàn quên mất rằng mình không phải thị nữ của Diệp Vô Ưu, hoàn toàn không cần phải nghe nghe lời của hắn.

Diệp Vô Ưu cũng không cần biết Kiếm Lan thật sự đã ra ngoài hay chưa, liền bế Hoa Nguyệt Lan tiến thẳng về phía phòng ngủ của nàng.

"Tiểu vô lại, ngươi muốn làm gì?" Hoa Nguyệt Lan rốt cục cũng phát hiện có gì đó không ổn. Tên sắc ma này tựa hồ không phải chỉ muốn chiếm tiện nghi nàng đơn giản như vậy.

"Công chúa lão bà, mấy ngày không gặp, ta nhớ nàng quá!" Diệp Vô Ưu nhẹ đặt Hoa Nguyệt Lan ngồi lên đùi mình, vuốt nhẹ lên bờ má mịn màng, khóe miệng lộ ra nụ cười không đứng đắn.

"Tiểu vô lại, ta không hề nhớ ngươi!" Hoa Nguyệt Lan sẵng giọng: "Ngươi dám động chân động tay trên người ta?"

"Ta không hề làm cái gì cả!" Diệp Vô Ưu vẻ mặt vô tội. Trên thực tế, hắn đương nhiên không phải không có làm gì, trong lúc ôm lấy Hoa Nguyệt Lan, trong nháy mắt đã thi triển trên người nàng một loại cấm chế. Loại cấm chế đương nhiên cũng là của Ma Tông, tuy không phải là Tiêu Hồn Bát Chỉ nhưng cũng là một bí pháp. Đặc thù của loại bí pháp này là làm cho người trúng phải trong một thời gian ngắn công lực bị đại giảm, ngoài ra không hề có một tác hại nào khác.

"Ngươi còn không chịu thừa nhận!" Hoa Nguyệt Lan vẻ mặt tức giận: "Tiểu sắc lang! Ngươi còn không buông ta ra, ta sẽ giận!"

"Công chúa tốt của ta, cho ta yêu một chút nào!" Diệp Vô Ưu cười bất hảo, cúi đầu xuống hôn vào đôi môi anh đào của nàng. Hoa Nguyệt Lan ngửa đầu né tránh, kết quả vẫn bị Diệp Vô Ưu hôn được.

"Tiểu vô lại! Ta có việc quan trọng muốn nói với ngươi!" Bị cưỡng hôn, Hoa Nguyệt Lan quả có chút tức giận, đồng thời trong lòng cũng có chút hoài nghi. Nếu là trước đây, lúc nàng không có một chút phòng bị thì Diệp Vô Ưu cũng không thể chế trụ được nàng. Thế mà bây giờ gặp lại nàng chẳng những trúng cấm chế của hắn, mà đến bây giờ nàng cũng không thể biết đó là cấm chế gì, một chút biện pháp giải khai cũng không có

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau