VÔ LẠI QUẦN PHƯƠNG PHỔ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô lại quần phương phổ - Chương 56 - Chương 60

Quyển 2 - Chương 28: Bạn Mĩ

“ Sư phụ tỷ tỷ trông rất trẻ mà, gọi là tỷ tỷ cũng không có gì là sai.” Diệp Vô Ưu có chút do dự nói.

“Sư phụ đối với ngươi rất tốt mà!” Lãnh Sương Suơng trầm mặc một hồi, dùng ngữ khí có chút dị dạng nói.

“Sương Sương sư tỷ, sư phụ tỷ tỷ đối với người cũng rất tốt hả?” Diệp Vô Ưu dò hỏi.

“Có lẽ thế.” Lãnh Sương Sương hờ hững nói, “Đừng nói tới sư phụ nữa, nhìn xem bên này, có người đang nhìn chăm chăm vào ngươi, ngươi biết hắn không?”

Thuận theo phương hướng mục quang của Lãnh Sương Sương, Diệp Vô Ưu có chút kỳ quái nhìn qua, lập tức thật sự nhìn thấy một người rất quen thuộc, chỉ là nhìn đến hắn, trong lòng Diệp Vô Ưu có loại rung động muốn bật cười, bởi vì người này không phải ai khác, chính là Âu Duơng Vân Phi.

“Hắn hiện tại khẳng định muốn tiến lại lấy kiếm chém ta.” Diệp Vô Ưu cười hi hi nói.

“Thế nào? Hắn và ngươi có oán cừa à?” Lãnh Sương Sương có chút hiếu kỳ hỏi.

“Sương Sương sư tỷ, đừng quản hắn, ta từ từ cho tỷ biết chuyện về tên gia hoả này.” Diệp Vô Ưu cười hi hi nói, Âu Dương Vân Phi không biết có gì cố kỵ, nhìn rất muốn tiến lại gây phiền phức cho Diệp Vô Ưu, nhưng cuối cùng lập tức nhẫn nhịn được không có hành động.

Nhưng Diệp Vô Ưu và Lãnh Sương Sương tiếp tục chậm chậm đi dạo trong Bách Hoa thành, Diệp Vô Ưu thích thú hướng tới Lãnh Sương Sương kể lại chuyện ban đầu hắn chỉnh Âu Duơng Phi Vân, khi nói đến lúc Âu Dương Phi Vân lần thứ hai ở giữa đám đông gần như lõa thể, Lãnh Sương Sương nguyên bổn khuôn mặt có chút lạnh băng, cũng không tự giác lộ ra một nét cười trên mặt.

“Người này tâm tính xem ra cũng rất kiên nghị, gặp phải loại chuyện này, cũng còn có thể công nhiên lộ diện.” Lãnh Sương Sương nói nhỏ.

“ Tóm lại, thật đáng tiếc, nếu hắn điên luôn thì tốt lắm.” Ngữ khí của Diệp Vô Ưu sung mãn hối tiết, mặc dù hắn đã chỉnh Âu Dương Vân Phi vài lần, nhưng hắn vẫn còn nhìn tên gia hoả này rất không thuận mắt.

“Yến Băng Cơ là vị hôn thê của ngươi?” Lãnh Sương Sương đột nhiên hỏi.

“Đúng vậy, Băng tỷ tỷ là lão bà của đệ.” Diệp Vô Ưu một điểm cũng không dấu diếm, nhưng lập tức có chút kỳ quái hỏi: “ Sương Sương sư tỷ, tỷ biết Băng tỷ tỷ à?”

“Tính ra là không biết, bất quá, nàng ta hiện tại là Thánh Nữ Vô Song Cung, ta tự nhiên cũng nghe đến tên nàng ta.” Lãnh Sương Sương lắc đầu nói.

Dừng một lát, Lãnh Sương Sương lại hỏi: “ chuyện của ngươi và Tạ Phinh Đình, Yến Băng Cơ có biết không?”

“Ah?” Diệp Vô Ưu ngắt ngứ chút ít, “ Sương Sương sư tỷ, chuyện đệ và Phinh Đình tỷ tỷ, tỷ cũng biết à?”

“Đừng quên sự phụ chúng ta là ai.” Lãnh Sương Sương nhìn Diệp Vô Ưu một cái, “ sư phụ là ma tông tông chủ, ma tông tự nhiên không chỉ có ta và sư phụ hai người, có chút chuyện, tự nhiên sẽ có người hối báo lại cho ta.”

“À, thì ra như thế, Băng tỷ tỷ là Thánh nữ của vô Song Cung, chuyện đó của đệ, gần như có người báo cho nàng ta biết rồi.” Diệp Vô Ưu buồn phiền nói.

“Ngươi rất sợ nàng ta à?” Lãnh Sương Sương hờ hững hỏi.“Không phải là rất sợ, Băng tỷ tỷ tuy có chút hung dữ đối với đệ, nhưng cũng không có làm gì đệ!” Diệp Vô Ưu lắc đầu, “ chỉ là đệ có chút e ngại nàng ta thương tâm.”

“Thân là người của ma tông, làm việc phải tuỳ tâm sở dục, hà tất phải cố kỵ chuyện này chuyện kia chứ?” Ngữ khí Lãnh Sương Sương đột nhiên biến đổi có chút lạnh nhạt.

“Điều này đệ biết, tính ra không bái sư phụ tỷ tỷ làm thầy, đệ cũng muốn làm việc gì là làm việc đó! Khuôn măt của Diệp Vô Ưu không lo lắng, tóm lại, đùng nghĩ đến Băng tỷ tỷ, ai biểu nàng ta không bồi tiếp đệ chi!”

dừng một chút, Diệp Vô Ưu cũng hỏi: “đúng rối, Sương Sương sư tỷ, sư phụ tỷ tỷ cuối cùng đi làm chuyện gì, tỷ có biết không?”

“Ngươi thật sư muốn biết à?” Lãnh Sương Sương nhìn nhãn thần cổ quái nhìn Diệp Vô Ưu.

Diệp Vô Ưu gật gật đầu: “ Đương nhiên muốn biết, chuyện này và đệ co liên quan mà!”

“Kỳ thật la cũng không biết rõ, nhưng ta nghĩ, sư phụ chắc đi đến Y Cốc.” Lãnh Sương Sương ngẫm nghĩ rồi nói.

“Y Cốc? Thiên Y tiên tử Triệu Thiên Tâm ở tại Y Cốc này à?” Diệp Vô Ưu hấp tấp hỏi.

“Không sai, ta nghĩ, sư phụ muốn tìm một người, chắc là Triệu Thiên Tâm.” Lãnh Sương Sương gật gật đầu, “ ma tông xác thật có phuơng pháp tu tiên tốc thành, tuy phương pháp có nhiều loại, cũng có bất đồng, nhưng bọn chúng trên cơ bản đều có một 1 điểm chung, đó là đối với bản thân tu luyện giả có thể có chút ảnh hưởng, còn có thể nhất định có nguy hiểm.”

“A?” Diệp Vô Ưu giật mình, “ còn có nguy hiểm à?”

“Đương nhiên, nếu không như vậy, mọi người đều dùng biệp pháp tốc thành cả!” Lãnh Sương Sương cười khác lạ, “ bất quá, ngươi cũng đừng lo lắng, sư phụ khi đã tìm đến Triệu Thiên Tâm, tự nhiên sớm đã cân nhắc điểm này, y thuật của Triệu Thiên Tâm thiên hạ vô song, có nàng ta xem xét, ngươi sẽ không gặp nguy hiểm.”“ Vạn nhất nàng ta không nguyện ý trợ giúp thì làm sao?” Diệp Vô Ưu có chút lo lắng.

“Điều này không cần ngươi lo lắng, sư phụ tự nhiên có biện pháp để Triệu Thiên Tâm tự làm.” Khoé miệng Lãnh Sương Sương lộ ra một tia thần sắc cổ quái.

Nghe Lãnh Suơng Sương nói như thế, Diệp Vô Ưu cơ bản đã yên tâm, cũng khó trách hắn quan tâm chuyện này, cuối cùng, điều này có thể liên quan mật thiết tới lợi ích của hắn.

Ngay lập tức, nghĩ đến có thể rất nhanh chóng có thể gặp gở Thiên Y tiên tử Triệu Thiên Tâm trong Vân Mông thập tiên tử bài danh đệ lục, trong lòng Diệp Vô Ưu không nhịn được có vài phần lo lắng.

Diệp Vô Ưu bồi tiếp Lãnh Sương Sương đi lanh quanh hơn nửa ngày, đến khi màn đêm buông xuống, hắn mới cùng Lãnh Sương Sương trở lại Diệp phủ, cũng là toà trạch tử Tạ Vân Đình vừa mới tặng cho hắn.

“Sư tỷ, có lẽ tỷ cũng ở lại nơi đây đi, chẳng phải ở đây phòng rất lớn sao.” Đi đến cửa, Diệp Vô Ưu dùng buớc lại, nói với Lãnh Sương Sương, sau một ngày đi lanh quanh, hai người hiện đã thân thiết không ít.

“Không được, ta phải trở về.” Lãnh Sương Sương lắc đầu nói.

“Vậy, cũng tốt.” Diệp Vô Ưu chỉ biết theo ý nàng.

Sau khi dùng mắt đưa tiễn Lãnh Sương Sương bỏ đi, Diệp Vô Ưu liền quay người tiến vào cửa lớn.

“ Công tử, người thế nào mà trở lại?” Mới đi đuợc vài bước, Diệp Vô Ưu liền nhìn thấy Thất Thất.

“Thế nào?” Diệp Vô Ưu nhíu nhíu chân mày, “ Thất Thất, đã xảy ra chuyện gì à?”

“Cũng không có chuyện gì xảy ra, chỉ là công chúa phái người tìm công tử, để người tiến cung gặp nàng ta.” Thất Thất lắc đầu, “ công chúa phái người tới, vẫn đang ở đây.”

Sau khi được Thất Thất chỉ dẫn, Diệp Vô Ưu rất nhanh nhìn thấy được một thiếu nữ rất quen thuộc, không phải người khác, chính là thị nữ Kiếm Lan của Hoa Nguyệt Lan.

Kiếm Lan vừa nhìn thấy Diệp Vô Ưu, khuôn mặt không khỏi có chút đỏ hồng.

“ Diệp công tử, Công chúa thỉnh người qua.” Thanh âm Kiếm Lan rất nhỏ, đầu cúi nhè nhẹ, có chút không dám nhìn Diệp Vô Ưu.

“Đi bây giờ à?” Diệp Vô Ưu có chút kỳ quái, Hoa Nguyệt Lan thế nào lại trực tiếp tìm hắn? còn có, tự hồ như Hoa Nguyệt Lan đã biết chuyện của hắn và Tạ Phinh Đình à?

“Thật cũng không sai, ở đây có nhiều người chăm chăm vào hắn mà phải không?” trong lòng Diệp Vô Ưu có chút cảm giác không sảng khoái, chiếu theo chuyện này mà nghĩ, có ít nhất vài người âm thầm theo sát nhất cử nhất động của hắn.

Quyển 2 - Chương 29: Tái Hí Kiếm Lan

“ Thật vậy, công tử, công chúa gọi người bây giờ qua đó.” Kiêm Lan nhẹ nhàng nói.

“Tốt lắm, chúng ta đi.” nghe Kiếm Lan nói thế, Diệp Vô Ưu cũng không ngập ngừng, hơn nữa, hắn bổn lai cũng có phần vui thích đi gặp Hoa Nguyệt Lan, nói không chừng vận khí rất tốt, còn có thể chiếm được chút điểm tiện nghi.

Diệp Vô Ưu đã không phải lần đầu tiến vào hoàng cung, do vậy, lần này cũng có chút cảm giác quen đường và nhẹ nhỏm, hắn còn đặc biệt chú ý ép sát rất gần với Kiếm Lan, có lẽ là duyên cớ do trường kỳ đi theo sát bên Hoa Nguyệt Lan, trên người Kiếm Lan tán phát hương vị hoa lan nhè nhẹ, thật sự rất dễ chịu.

Kiếm Lan tựa hồ có chút hoảng hốt, nàng không tự giác nhớ lại quang cảnh lần trước trong tẩm cung của công chúa, trong lòng lại e sợ Diệp Vô Ưu sẽ làm gì đối với nàng.

Chỉ là, trong lòng nàng càng lo lắng, thì càng dễ dàng xảy ra chuyện, đang bước đi nàng không biết vấp phải vật gì, ngay lập tức loạng choạng, ngã tới hướng mặt đất.

Với cơ hội ngàn lần khó gặp này, Diệp Vô Ưu tự nhiên không bỏ qua, lướt thân lao qua, lập tức giữ chặt lấy bờ eo của Kiếm Lan.

“ Kiếm Lan tỷ tỷ, nàng không chuyện gì chứ?” Diệp Vô Ưu ôm chặt eo của Kiếm Lan, lập lức có chút không thành thật với thân thể nàng, như đang ôm lấy nửa vòng eo, áp sát vào bên tai nàng nhỏ nhẹ hỏi.

“ Công tử, ta, ta không có gì.” Kiếm Lan cảm giác bên tai nhột nhạt, trong lòng cũng dâng lên một cảm giác cổ quái, khuôn mặt nóng bừng lên, “Công tử, người, người có thể thả ta được rồi!”

Chỉ là, Diệp Vô Ưu tịnh không có ý thả Kiếm Lan ra, hắn ngửi ngửi trên mái tóc thanh tú của nàng nói: “ Kiếm Lan tỷ tỷ, trên thân người rất thơm nhe!”

“ Công tử, đừng, đừng làm như thế!” Kiếm Lan xấu hổ không thôi, nho nhỏ cầu khẩn, “ Coi chừng bị người khác nhìn thấy.”

“ Kiếm Lan tỷ tỷ, nàng đừng lo lắng, không có người nhìn thấy đâu.” Diệp Vô Ưu cười hi hi, Kiến Lan càng xấu hổ, hắn lại càng thích trêu chọc nàng.

Chỉ là, lần này hắn có thể làm sai, một giọng nói cứng rắn, ở không xa liền truyền lại một thanh âm trong vắt lạnh lùng: “ Người nào đó?”

Nghe thấy thanh âm này, trong lòng Diệp Vô Ưu thật không thoải mái, bởi vì thanh âm này có chút quen thuộc với hắn.

Thành thực với thân thể của Kiếm Lan, Diệp Vô Ưu không có ôm nàng trở lại, chỉ là lập tức nắm lấy tiểu thủ đầy đặn của nàng, Kiếm Lan vùng vẫy một cái, tự nhiên là không có vùng vẫy thoát ra, cũng chỉ đành cho Diệp Vô Ưu nắm lấy.

“ Quản nhiều chuyện quá đó!” Diệp Vô Ưu không khách khí nói, xuất hiện trước mặt không xa là một tên gia hoả, chính là Âu Dương Vân Phi, xem ra hắn không chỉ thật sự có hiệu lực(thế lực) ở Bách Hoa Đế Quốc, mà còn tiến nhập hoàng cung, xem hắn ăn mặc, giống như là đại nội thị vệ.

“ Diệp Vô Ưu, lại là người!” Âu Dương Vân Phi hừ lạnh một tiếng, “ Hoàng cung trọng địa, ngươi thế nào lại đi vào?”

“Âu Dương Vân Phi, đầu óc ngươi thật sự không chút hữu dụng!” Diệp Vô Ưu cười giễu cợt nói: “ Ta làm thế nào tiến vào à? Đương nhiên là từ cửa tiến vào rồi!”

“Hi hi” Kiếm Lan nhẫn nhịn không được bật ra một tiếng cười yêu kiều, liền lập tức sắc mặt đỏ hồng lên, cúi thấp đầu xuống.
“ Diệp Vô Ưu, ở đây là hoàng cung, không phải nhà ngươi, không phải người nào đều cũng có thể tiến vào!” Âu Dương Vân Phi hừ lạnh một tiếng nói.

“ Lại gặp phải một loại lời nói ngốc nghếch của ngươi!” khuôn mặt Diệp Vô Ưu lộ vẻ khinh bỉ, “ Kiếm Lan tỷ tỷ, chúng ta đi!”

Diệp Vô Ưu kéo Kiêm Lan đi, gần như làm cho Âu Dương Vân Phi tức chết.

“Đứng lại” Âu Dương Vân Phi hét lên, “ Thế này ta không khách khí nữa!”

“ Cái gì?” ngay lúc này, liền có một thanh âm truyền tới, nhưng người này, cũng là người rất quen thuộc với Diệp Vô Ưu, Tạ Trường Phong.

“ Tạ thống lĩnh, là công chúa gọi ta mang Diệp công tử tiến vào!” nhìn thấy Tạ Trường Phong, Kiếm Lan mở miệng nói, nàng không biết Âu Dương Vân Phi, nhưng Tạ Trường Phong nàng đã biết từ sớm.

“ Nguyên lai là Kiếm Lan tiểu thư.” Tạ Trường Phong tự nhiên cũng biết Kiếm Lan, hắn nhìn Diệp Vô Ưu một cái, trong mắt lướt qua một tia thù hận, “ Thì ra là công chúa phân phó, Trường Phong này đâu dám cản trở Kiếm Lan tiểu thư.”

“ Nói thừa ” Diệp Vô Ưu lại uể oải nói một câu, nắm lấy tiểu thủ Kiếm Lan, chậm chạp đi về phía trước, lúc này, không có ai cản trở.

Chỉ là, phía sau hắn, hai cặp mắt phẫn hận, đều trừng trừng nhìn vào hắn.

Sau khi đến tẩm cung Hoa Nguyệt Lan, Diệp Vô Ưu mới thả ngọc thủ của Kiếm Lan ra, không phải là hắn e sợ Hoa Nguyệt Lan, chỉ là Hoa Nguyệt Lan nếu mà nhìn thấy hắn khi phụ Kiếm Lan, khẳng định là không cao hứng, Hoa Nguyệt Lan mà không cao hứng, hắn nếu muốn chiếm tiện nghi tự nhiên là khó khăn lớn.

Nhưng Kiếm Lan rất nhanh lui khỏi tẩm cung Hoa Nguyệt Lan, lưu lại Diệp Vô Ưu cùng Hoa Nguyệt Lan đơn độc với nhau.“ Công chúa lão bà, lần này tìm đến ta, có chuyện gì không?” Diệp Vô Ưu nét mặt cười cười đi đến bên người Hoa Nguyệt Lan, tay tựa như muốn ôm nàng.

Chỉ đáng tiếc, Hoa Nguyệt Lan thật sự không phải Kiếm Lan, không phải hắn muốn ôm là có thể ôm, chỉ thấy nàng linh xảo lướt thân một cái, liền thoát khỏi lang trảo của Diệp Vô Ưu.

“ Tiểu vô lại, đừng gây rối, ta có chính sự hỏi ngươi!” Hoa Nguyệt Lan yêu kiều hừ một tiếng nói.

“Để ta ôm một cái cũng không thiệt thòi mà, chuyện này cũng tức giận sao?” Diệp Vô Ưu lẩm bẩm một tiếng.

Tai của Hoa Nguyệt Lan nghe thấy, có một loại cảm giác muốn cười vui vẻ, tên vô lại này, coi nàng là cái gì có thể dễ dàng để cho người ôm hả?

“ Tiểu vô lại động tác của ngươi thật sự nhanh, chuyện của Tạ Phinh Đình, chuyện này sẽ được giải quyết rất nhanh.” Hoa Nguyệt Lan trừng mắt với Diệp Vô Ưu một cái.

“Đó là đương nhiên, sao không xem ta là ai à!” khuôn mặt Diệp Vô Ưu đắc ý, “ Công chúa lão bà, lần này nàng phải cảm tạ chuyện này phải không?”

“ Ta vì sao phải cảm tạ ngươi chứ? Có được nhiều tiện nghi là người, lần này ngươi có được Tạ Phinh Đình một đại mỹ nhân xinh đẹp còn chưa nói, Tạ Vân Đình còn tặng cho ngươi một toà trạch tử lớn, nếu cảm tạ, cũng là ngươi cảm tạ mới phải?” Hoa Nguyệt Lan không khách khí nói.

“ Công chúa lão bà, nàng nói thế này không đúng, tuy ta có đuợc không ít chuyện tốt, nhưng nàng cũng có chuyện tốt, hiện tại nàng không cần gả cho Tạ Trường Phong tên tiểu bạch diện đó, đó có thể đều là công lao của ta.” Diệp Vô Ưu có chút bất mãn nói, “ Bất quá, nếu như nàng khẳng định làm lão bà ta, đương nhiên không cần cảm tạ ta!”

“ Ngươi nằm mộng đi, ta mà gả làm lão bà cho một tên hoả gia vừa vô lại vừa háo sắc à!” Hoa Nguyệt Lan phẫn hận nói, “ Tiểu vô lại, ta hôm nay tìm ngươi, không phải hỏi ngươi về chuyện Tạ Phinh Đình, ta hỏi ngươi, ngươi thế nào quan hệ với ma tông tông chủ Lãnh Tâm Âm?”

“ Công chúa lão bà, nàng thế nào mà biết?” Diệp Vô Ưu có phiền muộn, “ Nàng không phải tìm nhiều người giám sát ta chứ?”

“ Không phải là giám sát, mà là âm thầm bảo hộ ngươi!” Hoa Nguyệt Lan không khách khí nói, “ Ta chỉ giúp sư tỷ chiếu cố ngươi!”

“Ta tự mình có thể bảo hộ cho mình!” Diệp Vô Ưu có chút không thoải mái, âm thầm bảo hộ và giám sát cũng không co gì sai biệt, chỉ xem có ác ý không thôi.

“Đừng thay đổi đề tài, ta chỉ hỏi ngươi, ngươi thế nào nhận biết Lãnh Tâm Âm?” Hoa Nguyệt Lan hừ một tiếng yêu kiều nói.

“ Lãnh tỷ tỷ là sư phụ ta, ta biết nàng ta thì có gì kỳ quái.” Diệp Vô Ưu không suy nghĩ nói.

“ Cái gì, Lãnh Tâm Âm là sư phụ của ngươi? Hoa Nguyệt Lan kinh ngạc hỏi.

Quyển 2 - Chương 30: Tình Thiêu Công Chúa

Không đợi Diệp Vô Ưu nói, Hoa Nguyệt Lan hỏi với vẻ tức giận: “Tiểu vô lại, không phải ngươi nói lung tung chứ? Ngươi có sư phụ khi nào?”

“Hôm qua ta vừa bái Lãnh tỷ tỷ làm sư phụ mà!” Diệp Vô Ưu đáp với vẻ mặt chẳng quan tâm gì. Hiển nhiên hắn đối với chuyện này cũng không chú ý lắm.

“Ngươi có điên không? Ngươi không biết Lãnh Tâm Âm là người nào à?” Hoa Nguyện Hoa phẫn hận hỏi.

“Biết chứ, là Ma tông tông chủ thôi!” Diệp Vô Ưu tùy tiện đáp.

“Bậy mà ngươi còn bái nàng ta làm sư phụ à?” Hoa Nguyệt Lan nhìn vào khuôn mặt vô tội của Diệp Vô Ưu, trong lòng cảm thấy hơi rung động.

“Chuyện tốt, sao có thể không làm chứ?” Diệp Vô Ưu trề trề môi đáp với vẻ bất phục.

“Chuyện tốt à? Tiểu vô lại, Lãnh Tâm Âm cho ngươi chuyện tốt gì?” Hoa Nguyệt Lan hơi ngẩn ngơ một chút.

“Cũng không có gì, chỉ dạy ta tiên thuật vậy thôi.” Diệp Vô Ưu chậm rãi nói. “Công chúa lão bà, nàng đừng hỏi mãi chuyện này được không? Chuyện này chả có gì to tát cả!”

“Còn không có gì to tát à? Đầu của ngươi có vấn đề hả?” Hoa Nguyệt Lan không khách khí nói. “Ngươi đừng quên thân phận của ngươi. Sư tỷ là thánh nữ Vô Song cung. Ngươi là vị hôn phu của sư tỷ. Mẫu thân ngươi cũng xuất thân từ Vô Song cung. Bây giờ tự nhiên ngươi lại bái Ma tông tông chủ làm sư phụ. Người khác sẽ nghĩ gì hả?”

“Nghĩ gì thì tùy bọn họ!” Diệp Vô Ưu đáp không e ngại.

“Người khác sẽ nghĩ chúng ta, Vô Song cung, cấu kết với Ma tông!” Hoa Nguyệt Lan nổi nóng. “Sau này sẽ có hậu quả gì, cũng chẳng ai biết được!”

“Đừng cho người khác biết quan hệ giữa ta và Băng tỷ tỷ. Mẹ ta đã từ lâu không còn là người của Vô Song cung. Bọn họ chỉ cần mở miệng phủ nhận, bảo chuyện này không có quan hệ với bọn họ. Như thế không được hay sao?” Diệp Vô Ưu suy nghĩ tiếp nói. “Người khác nói rất nhiều chuyện, nhưng có làm gì được Vô Song cung đâu!”

“Ta thật không hiểu nổi. Sao ngươi có thể bái Lãnh Tâm Âm làm sư phụ được? Ngươi nếu muốn học tiên thuật, phụ mẫu ngươi không thể dạy cho ngươi sao?” Hoa Nguyệt Lan phẫn hận nhìn Diệp Vô Ưu, khuôn mặt rất tức giận.

Diệp Vô Ưu lập tức nhìn chăm chăm vào khuôn mặt Hoa Nguyệt Lan, cười hi hi nói: “Công chúa lão bà, nàng tức giận trông càng hấp dẫn nha!”

“Ta không phải lão bà của ngươi!” Hoa Nguyệt Lan mắt trừng trừng nhìn Diệp Vô Ưu. “Tiểu vô lại, ta cho ngươi biết, không cho phép ngươi bái Lãnh Tâm Âm làm sư phụ. Hơn nữa, ta sẽ cho sư tỷ biết, để tỷ ấy đến xử lý!”

“Muốn ta không bái Lãnh tỷ tỷ làm sư phụ cũng được. Chỉ cần công chúa lão bà làm cho ta một chuyện tốt.” Nhãn châu của Diệp Vô Ưu xoay tròn, cười hi hi nói.

“Ngươi muốn chuyện tốt gì?” Hoa Nguyệt Lan hỏi lại với vẻ không hào hứng.
“Rất đơn giản, chỉ cần công chúa lão bà nàng gả cho ta thôi.” Diệp Vô Ưu dùng nhãn thần không khách khí nhìn Hoa Nguyệt Lan.

“Ngươi nằm mơ đi nha!” Hoa Nguyệt Lan hừ một tiếng, “Bổn công chúa tới chết cũng không lấy chồng. Ngươi đừng có mà vọng tưởng!”

“A? Không phải chứ! Công chúa lão bà, khó tưởng nổi nàng lại muốn đi làm ni cô à?” Diệp Vô Ưu ngớ ngẩn nói.

“Ngươi mới đi làm hòa thượng đó!” Hoa Nguyệt Lan trừng mắt nhìn Diệp Vô Ưu.

“Vậy cũng tốt a! Nàng là ni cô, ta là hòa thượng, chúng ta rất xứng đôi.” Diệp Vô Ưu cười hi hi nói.

“Ngươi chết đi cho ta!” Hoa Nguyệt Lan gần như bị Diệp Vô chọc cho tức chết.

“Công chúa lão bà, ta mà chết nàng có thể phải trở thành quả phụ đó.” Diệp Vô Ưu vừa nói vừa làm như vô tình tiến gần Hoa Nguyệt Lan thêm một chút. “Vì vậy nàng rủa ta cũng chính là rủa chính mình đó!”

“Ta không thèm nói dông dài với ngươi. Ta chỉ hỏi ngươi, ngươi có nhất định phải làm đồ đệ của Lãnh Tâm Âm không?” Hoa Nguyệt Lan phẫn hận hỏi.

“Cái này, cũng không nhất định. Con người của ta chỉ nhận chuyện tốt. Ai làm nhiều chuyện tốt cho ta, ta sẽ nghe người đó.” Diệp Vô Ưu chậm rãi nói, “Bất quá, hiện tại Lãnh tỷ tỷ làm rất nhiều chuyện tốt cho ta. Nếu công chúa lão bà khẳng định giúp cho ta một điểm hảo sự, ta có lẽ sẽ nghe nàng!”

“Ngươi tìm sư tỷ mà muốn hảo sự đi nha!” Hoa Nguyệt Lan yêu kiều hừ một tiếng, cứng rắn đáp. Ngay lập tức liền có cảm giác hơi bất thường, bờ eo như bị bó lại. Diệp Vô Ưu không biết từ khi nào đã đến sát bên người nàng, lựa lúc nàng không chú ý liền ôm chặt lấy vòng eo mềm mại của nàng.
“Thả tay ra!” Hoa Nguyệt Lan yêu kiều hét.

“Công chúa lão bà, đừng như thế chứ. Chẳng phải chúng ta cũng không phải là lần đầu mà!” Diệp Vô Ưu không chỉ không thả tay ra mà còn ôm chặt hơn. Hắn nhè nhẹ cúi đầu, áp sát bên tai nàng, cất giọng nhẹ nhàng nói.

“Ngươi còn nói vậy à!” Trong lòng Hoa Nguyệt Lan có chút xấu hổ. Nghĩ tới quang cảnh lúc lần đầu họ gặp nhau, khuôn mặt nàng không cầm được nóng bừng lên. Lúc đó, mọi nơi trên thân thể nàng đều bị Diệp Vô Ưu nhìn thấy hết. Không chỉ như vậy, ngọc nữ phong thánh khiết đó của nàng cũng bị hắn dày vò.

“Công chúa lão bà, nàng đừng lo lắng. Ta không gây phiền hà cho Vô Song cung. Chuyện của ta, ta sẽ tự mình giải quyết.” Diệp Vô Ưu bên tai của Hoa Nguyệt Lan nói, nói xong, lè lưỡi ra, liếm nhè nhẹ một cái lên vành tai của Hoa Nguyệt Lan.

Toàn thân Hoa Nguyệt Lan run rẩy. Một cổ cảm giác dị dạng truyền lan khắp toàn thân.

“Tử sắc lang, đừng chạm vào ta!” Hoa Nguyệt Lan nổi giận nói. Chỉ là, nàng thật sự không hề vùng vẫy. Bổn lai với tu vi của nàng, muốn thoát khỏi lòng Diệp Vô Ưu là chuyệt hết sức dễ dàng, nhưng không biết vì sao, lúc này nàng đột nhiên không có ý nghĩ vùng vẫy.

“Công chúa lão bà, chẳng phải nàng không còn phải gả cho tên tiểu bạch diện Tạ Trường Phong đó nữa hay sao, gả cho ta đi mà!” Diệp Vô Ưu cũng không dám loạn động trên người Hoa Nguyệt Lan, chỉ là ôm lấy eo nàng. Hắn cũng biết rất rõ, Hoa Nguyệt Lan thật sự muốn vùng vẫy, hắn chắc là nửa điểm tiện nghi cũng không chiếm được.

“Gả cho ngươi còn không như gả cho Tạ Trường Phong à!” Hoa Nguyệt Lan hừ một tiếng, “Ngươi vừa háo sắc vừa vô lại. Trên ngươi không thấy một chút ưu điểm. Nhìn ngươi thế nào cũng chẳng hơn được Tạ Trường Phong.”

“Ai nói, vô lại cũng là ưu điểm đó!” Diệp Vô Ưu vội biện bạch với chút không phục.

“Ai nói vô lại là ưu điểm hả?” Hoa Nguyệt Lan yêu kiều hừ một tiếng, bất mãn nói.

“Cha ta nói!” Diệp Vô Ưu khéo léo đối đáp lại.

“Cha ngươi cũng…” Hoa Nguyệt Lan bổn lai muốn nói cha của hắn nói bậy, nhưng lập tức nhớ đến Diệp Phi Phàm là trưởng bối của nàng. Ở sau lưng ông ta nói ông ta nói bậy có chút thái quá. Do đó sau khi nói được một nửa liền thu hồi lại, tiếp tục phẫn hận nói: “Tóm lại không có ưu điểm!”

“Công chúa lão bà, ta không có ưu điểm thật ư? Nàng thích ta đi mà!” Diệp Vô Ưu cuời hi hi nói.

“Tự tác đa tình, ta không thể thích ngươi được!” Hoa Nguyệt Lan hừ một tiếng nói.

“Công chúa lão bà, người của nàng rất thơm nha!” Diệp Vô Ưu lập tức phát ra một tiếng cảm thán, phía sau còn có nửa câu không nói ra: “So với Kiếm Lan tỷ tỷ còn thơm hơn nhiều.”

Hoa Nguyệt Lan có vẻ như không chịu nổi cách nói chuyện bởn cợt này của Diệp Vô Ưu, chính đang muốn nói gì đó thì ngoài cửa tẩm cung liền truyền lại một thanh âm rất quen thuộc: “Ti chức Tạ Trường Phong có việc cầu kiến công chúa điện hạ.”

Quyển 3 - Chương 1: Sanh khí đích công chủ

Nghe thấy tiếng của Tạ Trường Phong, Diệp Vô Ưu có cảm giác không tốt.

"Cái tên tiểu bạch kiếm thì làm sao?“ Diệp Vô Ưu bất mãn nói.

"Làm sao ta biết" Hoa Nguyệt Lan dịu dàng nói, "Theo ta, chúng ta cùng đi xem! "

“Chúng ta cùng đi!“ Diệp Vô Ưu nắm lấy bạch ngọc tiểu thủ lập tức kéo Hoa Nguyệt Lan ra ngoài.

Hoa Nguyệt Lan trước muốn giật tay ra, nhưng trong tâm lại không muốn thế, do dự một lúc, rồi mặc cho Diệp Vô Ưu nắm lấy ngọc thủ, rồi cùng hắn bước về phía hoàng cung.

Tạ Trường Phong cả người đứng như trời trồng, hai mắt lại nhìn về tẩm cung, một cử động cũng không, trong lúc đang nhìn Diệp Vô Ưu và Hoa Nguyệt Lan tay trong tay rời khỏi, sắc mặt bỗng chốc từ từ biến đổi.

“Tạ thống lĩnh, có chuyện gì vậy?“ Ngữ khí của Hoa Nguyệt Lan có vẻ không vui nói, trên mặt nàng còn sắc đỏ phơn phớt chưa kịp tan biến, trông dáng vẻ hiện tại của nàng, lại thấy vẻ thân mật giữa nàng và Diệp Vô Ưu, tâm trạng Tạ Trường Phong lập tức như rơi xuống đáy vực.

“Không có chuyện gì, gần đây trong hòang cung không bình yên, ngoại nhân thường đột nhập hoàng cung,ta lo cho công chúa có phiền hà nên tới đây xem một tí“ Tạ Trường Phong có vẻ do dự nói.

“Đã là như thế, vậy thì ngươi có thể đi, ở đây không còn việc gì nữa.“ Hoa Nguyệt Lan cau mày, không vui nói.

Diệp Vô Ưu tâm lí không hề lo lắng, nơi này ắt có vấn đề, muốn cùng Hoa Nguyệt Lan tìm hiểu.

“Có một ngày, ta sẽ cho tên tiểu tử này một trận!“ Diệp Vô Ưu chửi thầm “Dám có chủ ý với lão bà của ta, rõ ràng là không muốn sống mà!“

"Vậy, ti chức xin cáo lui.“ Tạ Trường Phong có vẻ không tình nguyện nhưng cũng phải li khai, nhưng trước khi khi hắn liếc nhìn Diệp Vô Ưu nhãn thần lộ rõ sự thù ghét, ganh tị.

Nhìn theo Tạ Trường Phong khuất khỏi tầm nhìn của hai người, Hoa Nguyệt Lan nắm lấy tay Diệp Vô Ưu, chuyển thân rời đi.

"Công chúa lão bà, tên gia hỏa đối với nàng có lòng không tốt!“ Diệp Vô Ưu cau mày tức giận nói.

"Ngày mai ta sẽ rời khỏi đây, không cần quản hắn có ý xấu hay không?“ Hoa Nguyệt Lan vui vẻ nói.

" Đi? Nàng đi đâu?“ Diệp Vô Ưu hỏi dồn.

"Vô Song Cung“ Hoa Nguyệt Lan không muốn giấu Diệp Vô Ưu.

"Vô Song Cung?“ Diệp Vô Ưu mắt sáng lên, “Công chúa lão bà ah, dẫn ta đi thì rất tốt“.

"Ngươi thật sự muốn đi sao?“ Hoa Nguyệt Lan có vẻ cổ quái nhìn Diệp Vô Ưu, “Nếu ngươi thật sự muốn đi, thì chúng ta sẽ lên đường vào ngày mai.“"Ngày mai?" Diệp Vô Ưu không khỏi trở nên nghi ngờ, nghe nói Vô Song cung có vô số mỹ nữ, Diệp Vô Ưu tất nhiên muốn đến xem, chỉ là nghĩ kỹ một chút, hắn hiện giờ còn không thể rời khỏi Bách Hoa thành, hắn còn phải đợi Lãnh Tâm Âm trở về, những ngày này hắn đã biết được sự bất lợi buồn phiền khi tu vi tiên thuật quá thấp kém. Hắn biết việc quan trọng nhất của bản thân mình bây giờ chính là trước hết theo Lãnh Tâm Âm học giỏi tiên thuật.

"Vào ngày mai, ngươi sẽ không có lí do để từ chối chứ?“ Hoa Nguyệt Lan hỏi.

"Ta…, để ta suy nghĩ đã!“ Diệp Vô Ưu gãi gãi đầu, “Công chúa lão bà, nếu nàng không đi, hộ tống ta ở đây thì có gì không tốt?

"Ngươi mơ à!“ Hoa Nguyệt Lan trừng mắt nhìn Diệp Vô Ưu, “Nếu ta có ở lại đây thì cũng không hộ tống ngươi đâu!“

"Thì ta sẽ hộ tống nàng!“ Diệp Vô Ưu nuốt nước bọt nói.

"Ta không cần ngươi hộ tống!” Hoa Nguyệt Lan nói, “Đúng là tiểu vô lại, trong tâm chỉ nghĩ chuyện không tốt!“

"Công chúa lão bà, thật là oan uổng cho ta, trong tâm ta chỉ nghĩ tới nàng, làm sao nàng có thể nói ta nghĩ chuyện không tốt chứ?“ Diệp Vô Ưu bộ dạng ủy khuất nói.

"Vô Lại!“ Hoa Nguyệt Lan trừng mắt nhìn Diệp Vô Ưu, “Ta không quản chuyện của ngươi nữa, ta sẽ phái người thông tri cho sư tỷ!“

"Ta tưởng gặp Băng tỷ tỷ, nàng sẽ cáo tố ta, ta muốn mà không được. “Diệp Vô Ưu không khoan nhượng nói.

"Ngươi!" Hoa Nguyệt Lan không tức giận nổi, muốn giáo huấn hắn 1 trận nhưng không thể trách, mắng cũng không được, thật không có biện pháp để đối phó hắn.
"Công chúa lão bà, đừng giận mà, dù nàng khi giận vẫn rất đẹp, như giận dữ quá không tốt cho cơ thể!“ Diệp Vô Ưu nắm lấy tay Hoa Nguyệt Lan rồi ôm lấy, cười he he nói.

"Không được chạm vào người ta!“ Hoa Nguyệt Lan không thể để cho Diệp Vô Ưu chiếm tiện nghi nữa. "Được lắm, ngươi cùng Lãnh Tâm Âm thật như nhau, ta không quản nữa, ngươi hãy quay về đi!“

"Đã muộn rồi, ta không muốn quay về.“ Thỉnh thần dong dịch tống thần nan *, lúc quay về, Diệp Vô Ưu thật không muốn đi bộ.

Lời nói cương quyết, Diệp Vô Ưu cảm giác thân thể đông cứng, không thể cử động.

"Công chúa lão bà, nàng không thể mưu sát phu quân?“ Diệp Vô Ưu bất mãn nói, hắn không ngờ Hoa Nguyệt Lan lại động thủ, không hề có một điểm phòng bị nào.

Hoa Nguyệt Lan hừ một tiếng, không trả lời, chỉ một trảo nắm lấy cổ áo hắn, nhấc bổng hắn lên rồi di chuyển về tẩm cung.

Hoa Nguyệt Lan đương nhiên không có ý giết Diệp Vô Ưu. Nếu nàng thực sự muốn giết hắn, Diệp Vô Ưu sớm đã chết không biết bao nhiêu lần rồi, làm sao có thể để hắn chiếm của nàng bao nhiêu tiện nghi như vậy? Chỉ là nàng thấy Diệp Vô Ưu không rời đi, lại càng không thể ngờ là Diệp Vô Ưu lại muốn ở qua đêm trong phòng nàng, đành phải dùng biện pháp trực tiếp nhất, sau khi chế trụ được hắn, rồi trực tiếp xách hắn đưa về nhà.

"Công chúa lão bà, nàng tại sao đối xử tốt với yêu linh ấy hơn ta, ôm ta đi không được sao a!“ Diệp Vô Ưu bất nhận oán than nói, nhưng lúc này, hắn không quên tại người của Hoa Nguyệt Lan chiếm chút tiện nghi, bất quá với Hoa Nguyệt Lan đúng là tiện nghi lớn!

"Tiểu vô lại, ngươi nói xằng bậy, ta không muốn nghe ngươi nói nữa!“ Hoa Nguyệt Lan giận dữ nói.

Lần đầu tiên, Diệp Vô Ưu đang nói phải im lặng nghe lời.

"Trời! Đánh không lại cả lão bà của mình, đúng là thất bại mà!" Diệp Vô Ưu trong lòng thở dài chặc lưỡi, thầm hy vọng có ngày sẽ cho Hoa Nguyệt Lan biết lợi hại, không phải chịu cái kiểu đối xử này nữa, đến lúc đó, hắn muốn ôm nàng thì được ôm nàng, muốn hôn nàng thì sẽ được đáp ứng.

"Lãnh tỷ tỷ, ngàn vạn lần đừng làm ta thất vọng a!“ Diệp Vô Ưu bất chợt nhớ đến Lãnh Tâm Âm, mọi kì vọng của hắn hoàn toàn đặt người Lãnh Tâm Âm.

Hoa Nguyệt Lan tâm lý cũng có nhiều phẫn uất đối với Diệp Vô Ưu, thật muốn trả thù hắn, tại Diệp phủ môn khẩu, trực tiếp nén hắn xuống rồi giải khai cấm chỉ trên thân thể hắn, chuyển thân nhanh chóng li khai.

"Oa, Vô Ưu ca ca, huynh trông thật dễ thương a!“ Diệp Vô Ưu xấu hổ chỉ muốn độn thổ, khi âm thanh của Hàm Yên giọng điệu thích thú vang lên.

"Đáng đời!“ Âm thanh của Mộ Dung Tiểu Tiểu tiếp ngay sau đó.

Diệp Vô Ưu trừng mắt nhìn Mộ Dung Tiểu Tiểu một cái, phới lờ Hàm Yên rồi quay người hướng về phủ, trực tiếp tiến vào.

"Phải đi tìm Phinh Đình tỷ tỷ thôi“ Diệp Vô Ưu nói với bản thân tựa như muốn cùng Phinh Đình làm hảo sự.

Quyển 3 - Chương 2: Hại Tu Đích Phính Đình

Tạ Phính Đình tiếp đãi Diệp Vô Ưu ngay tại tân phòng. Thất Thất cũng ở cùng chỗ với nàng. Diệp Vô Ưu vừa đến cửa phòng, nghe thấy thanh âm của lưỡng nữ từ trong phòng vọng ra, nhận thấy hai người tựa hồ đang trò chuyện hết sức vui vẻ.

Tạ Phính Đình đang ngồi trên giường còn Thất Thất ngồi trên ghế gần nàng. Thấy Diệp Vô Ưu đã đến, Thất Thất vội vàng chuyển thân nghênh đón.

“Công tử, người đã về!” Thất Thất nghiêng mình thi lễ, giọng nói mềm mại cất lên.

“Tốt, muội lui ra đi.” Diệp Vô Ưu vẫy tay.

“Vâng! Công tử!” Thất Thất duyên dáng cúi đầu, sau đó lùi về sau, bước ra, tiện tay khép cửa lại cho họ.

“Đình Đình tỷ tỷ! Tỷ và Thất Thất đang bàn luận chuyện gì vậy? Trông tỷ có vẻ rất cao hứng!" Diệp Vô Ưu thuận miệng hỏi.

“Cũng chẳng có chuyện gì. Chẳng qua là Thất Thất rất hiểu chuyện, chúng ta cũng chỉ bàn luận những chuyện phiếm mà thôi.” Đình Đình dịu dàng nói. Hiện tại nàng căn bản đã chấp nhận thực tế nên trong lòng cảm thấy rất thanh thản.

“Nàng ta đương nhiên hiểu nhiều, cầm kỳ thi họa đều nhất mực tinh thông.” Diệp Vô Ưu chầm chậm nói. “Chỉ có điều, Đình Đình tỷ tỷ! Tốt hơn là không nên quá thân mật với nàng ta.”

“Tại sao?” Đình Đình không hiểu nên hỏi lại ngay.

“Đình Đình tỷ tỷ! Tỷ có biết Thất Thất đến từ đâu không?” Diệp Vô Ưu không trả lời mà tiếp tục truy vấn.

“Ta biết. Nàng ta có nói với ta, nguyên lai nàng ta là một trong thập đại mỹ nhân của Thưởng Hoa Đại Hội.” Đình Đình cảm thấy hơi lạ.

“Ồ, đó là tất cả những gì nàng ta nói với tỷ hả?” Diệp Vô Ưu trong lòng cảm thấy có chút kỳ quái. “Nàng ta không kể với tỷ là tại sao nàng ta lại làm điều không phải với ta hả?”

“Nàng ta không nói còn ta cũng không hỏi.” Đình Đình lắc đầu. "Nhưng ta nghĩ Thất Thất rất tốt.”

“Cứ cho là tỷ nghĩ về nàng ta tốt cũng được.” Diệp Vô Ưu suy nghĩ rồi nói. Tuy hắn biết Thất Thất đi theo phục vụ hắn không phải vì có hảo ý gì nhưng hắn không nghĩ Thất Thất dám làm gì với hắn. Vạn nhất thật sự có điều gì xảy ra, hắn sẽ trực tiếp đến tìm Hoa Thừa Thiên để tính chuyện. Người là do hắn đưa đến mà.

“Công chúa tìm kiếm chàng, có chuyện gì thế?” Đình Đình do dự hỏi khẽ.

“Nàng ta nghĩ đến ta.” Diệp Vô Ưu tuỳ tiện nói.

“Công chúa? Chàng và công chúa quan hệ thế nào?” Tạ Phính Đình trong lòng tràn đầy nghi vấn.“Nghe ta nói này. Công chúa và tỷ cũng như nhau thôi. Hai người đều là thê tử của ta.” Diệp Vô Ưu thật đúng là mặt dạn mày dày, Hoa Nguyệt Lan tựa như đã trở thành thê tử hắn.

“Tiểu dâm tặc, bớt huyênh hoang đi! Hãy nói thật với ta, mối quan hệ giữa chàng và công chúa là thế nào. Chỉ Trường Phong mới có thể kết hôn với công chúa thôi!” Giọng của Tạ Phính Đình đã có chút tức giận.

“Phính Đình tỷ tỷ! Dường như là tỷ tỷ rất quan tâm đến tiểu tử Tiểu Bạch Kiểm.” Diệp Vô Ưu cảm thấy kỳ lạ nhìn Tạ Phính Đình.

“Không có chuyện gì. Ta là người của Tạ gia, Trường Phong là cháu ta.” Tạ Phính Đình điềm đạm nói. “Ta quan tâm đến hắn là điều đương nhiên.”

“Tốt thôi! Để ta nói cho tỷ biết, tên Tiểu Bạch Kiểm Trường Phong đó không cách nào cưới được công chúa đâu.” Diệp Vô Ưu chậm chạp nói. “Tóm lại, nếu tỷ không tin, sau này công chúa sẽ là thê tử của ta.”

“Thật hả? Chúc mừng ngươi!” Ngữ khí dịu dàng của Tạ Phính Đình đột nhiên trở nên lãnh đạm “Ta phải nghỉ trước đây.”

“Đình Đình tỷ tỷ! Tỷ đang giận à?” Diệp Vô Ưu cảm giác Tạ Phính Đình không vui, vội vàng hỏi.

Tạ Phính Đình không nói, để nguyên quần áo nằm quay lưng lại phía Diệp Vô Ưu.

Cũng không thể trách Tạ Phính Đình được. Lúc này mối quan hệ của nàng và Diệp Vô Ưu không phải do bản thân nàng tự nguyện. Nhưng việc đã như thế, nàng chỉ có thể chấp nhận sự thật, quyết định sau này Diệp Vô Ưu sẽ là trượng phu nàng. Tuy nhiên, lúc nãy Diệp Vô Ưu vừa nói Hoa Nguyệt Lan đã là thê tử hắn, nàng có thể vui vẻ được sao.

Diệp Vô Ưu thoát hài, leo lên giường, ôm chặt lấy thân hình mềm mại của Tạ Phính Đình.“Phính Đình tỷ tỷ, đừng có giận mà. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc của chúng ta, tỷ hãy vui lên đi.” Vừa nói, Diệp Vô Ưu vừa kéo thân thể của nàng vào lòng.

“Ta xuất giá thế nào?” Phính Đình dịu dàng nói. “Người khác lập tiểu thiếp cũng đãi vài bàn.”

“Ta xin lỗi tỷ tỷ. Sau này ta sẽ tổ chức một đại hôn lễ cho nàng, cả Vân Mộng đại lục đều biết. Nàng thấy có được không?” Diệp Vô Ưu vội vàng nói.

“Chàng nói thế nhé, sau này đừng có mà nói lại!” Tạ Phính Đình lòng tràn đầy những suy nghĩ phức tạp nhìn về Diệp Vô Ưu. Trong lòng nàng thật sự rất bất bình. Hiện tại nàng biết mình đã trở thành thê tử của Diệp Vô Ưu, nhưng thực ra thì hai người chưa có bất kỳ nghi thức nào. Người nhà của Tượng Thị phú quý cao sang mà lại phải như một nha hoàn vậy sao. Nàng chịu thế này cũng là do ca ca Tạ Vân Đình cũng tán thành nàng và Diệp Vô Ưu.

“Không bao giờ! Diệp Vô Ưu ta đã nói là không thay đổi!” Diệp Vô Ưu trịnh trọng nói. Nếu như Lam Tiểu Phong ở đây, nhất định hắn sẽ phản bác lập tức vì đối với hắn, Diệp Vô Ưu nói không bao giờ giữ lời cả.

“ Ta đã là người của chàng, chàng phải hứa sau này không được khi phụ ta.” Tạ Phính Đình duyên dáng nép người vào trong lòng Diệp Vô Ưu, dịu dàng nói.

“Ta yêu tỷ còn không hết, làm sao có thể khi phụ tỷ.” Diệp Vô Ưu ôm lấy Tạ Phính Đình, song thủ lập tức di chuyển đến những vùng nhạy cảm, chậm chạp lướt trên thân thể của Tạ Phính Đình.

“Hãy tắt đèn đi trước đã!” Tạ Phính Đình nói khẽ. Đã có kinh nghiệm đêm qua, nàng biết Diệp Vô Ưu muốn làm gì, dù tâm lý có chút e thẹn, nhưng cũng không kháng cự.

“Đình Đình tỷ tỷ, ta muốn ngắm tỷ…” Diệp Vô Ưu nói khẽ vào tai nàng. “Thân thể của tỷ.”

“Như… như thế này…” Tạ Phính Đình yếu đuối phản đối. Nàng biết là sự phản kháng này không có hiệu quả, đành nhắm mắt lại, mặc cho Diệp Vô Ưu cởi bỏ quần áo.

Trong khoảnh khắc, một thân thể tuyệt mỹ như khối bạch ngọc hiện ra trước mắt Diệp Vô Ưu. Hổ khẩu Tạ Phính Đình che hờ trước ngực, thân thể hơi ưỡn lên.

Diệp Vô Ưu như bị mê hoặc bởi ngọc thể không một mảnh vải của nàng. Dưới ánh sáng vàng nhợt nhạt của đèn, phần thân thể gợi cảm đó cứ xuất hiện mờ ảo. Không gian trong phòng gia tăng nhiệt khí, như một nguồn hoả diễm bùng cháy trong lòng hắn.

“Đình Đình tỷ tỷ, thân thể tỷ quả thật tuyệt hảo.” Diệp Vô Ưu trìu mến nói, đồng thời khẽ kéo song thủ của Tạ Phính Đình ra, nhìn chăm chú vào đỉnh ngọc phong của nàng.

Đình Đình im lặng không nói gì, song nhãn khép chặt. Nàng e thẹn, đôi má đỏ rực quyến rũ như giọt mật, nhưng trong lòng nàng tràn ngập những cảm xúc không thể diễn đạt thành lời. Loại cảm xúc này, làm sao nàng không xấu hổ được.

“ Tiểu dâm tặc, chàng… chàng làm gì vậy?” Một lúc lâu, Đình Đình không thấy Diệp Vô Ưu có động tĩnh gì, cuối cùng không thể kìm nén được sự tò mò, khẽ hé mắt nhìn. Vẻ mặt của nàng lúc này thật là kiều diễm vô song.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau