VÔ LẠI QUẦN PHƯƠNG PHỔ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô lại quần phương phổ - Chương 51 - Chương 55

Quyển 2 - Chương 22: Thải Trích Tiếu Giai Nhân

Diệp Vô Ưu có thể chân chính cởi bỏ y phục trong lúc Tạ Phinh Đình bất tri bất giác để hắn cởi bỏ toàn bộ y phục. Với loại bổn sự này, hắn còn phải cảm tạ Hàm Yên đã nhiều năm huấn luyện cho. Hắn đã không biết bao nhiêu lần cởi bỏ y phục của Hàm Yên chỉ là mỗi lần đến lúc tối hậu đều để Hàm Yên đào thoát.

Đương nhiên, Tạ Phinh Đình không phải là Hàm Yên, nàng không có nhất thân kỹ năng cao siêu như Hàm Yên, cũng không có xảo trá cổ quái như Hàm Yên. Do vậy, nàng cũng không có biện pháp giống như Hàm Yên, lúc tối hậu tới gần quay đầu thoát thân.

“Phinh Đình tỷ tỷ, ta sẽ làm nàng rất khoái lạc.” Diệp Vô Ưu nói xong liền hôn lên môi Tạ Phinh Đình, không để nàng đáp lại. Bất quá, hắn cũng không lo lắng khi chiếm hữu thân thể của Tạ Phinh Đình.

Nhẹ nhàng vuốt ve toàn thân da thịt của Tạ Phinh Đình, từ từ tham quan các bộ vị mẫn cảm trên thân thể của nàng, rất nhanh Diệp Vô Ưu liền phát hiện, tòa ngọc nhũ to lớn của nàng là nơi tối mẫn cảm trên thân thể nàng. Sau khi phát hiện được, hắn tự nhiên không bỏ qua bộ vị này trên thân thể của Tạ Phinh Đình, hai bàn tay liền trèo lên song phong của nàng, mỗi tay một cái, để mỗi tòa ngọc nhũ cao vút nắm trong bàn tay, rồi bắt đầu nhẹ nhàng xoa bóp.

Tòa ngọc nhũ của Tạ Phinh Đình trong tay của Diệp Vô Ưu biến thành một vài hình dạng mơ hồ không giống nhau, nhưng da thịt trắng phau của Tạ Phinh Đình từ từ biến thành phấn hồng. Nàng rung động thân thể một cách khó chịu, chân ngọc dài cũng cũng nâng lên, bắt đầu đạp loạn trong không trung, đến tối hậu, thật sự kẹp chặt lấy eo của Diệp Vô Ưu.

“Phinh Đình tỷ tỷ, có muốn không?” Diệp Vô Ưu thả đôi môi Tạ Phinh Đình ra, cười hi hi hỏi, Tạ Phinh Đình đã động tình, nàng tự nhiên có thể cảm giác thấy được.

“Tiểu dâm tặc, không, không muốn, muốn a…” Tạ Phinh Đình lẩm bẩm rên rĩ thành tiếng. Vào lúc này, Diệp Vô Ưu còn trêu chọc thân thể vốn đã sớm thành thục của Tạ Phinh Đình, trong lòng không cầm được trào dâng một loại khát vọng chưa bao giờ có. Nhưng đúng lúc tối hậu, trong lòng có sự kiềm chế, lập tức cho nàng biết, nàng phải cự tuyệt hành động của tiểu dâm tặc này trên thân thể nàng.

Diệp Vô Ưu cúi đầu xuống, lần này không phải là đôi môi của nàng, nhưng là cúi xuống giữa hai song phong của nàng.

“Mmm …” Diệp Vô Ưu liếm lên trên ngọc phong của Tạ Phinh Đình, tạo cho Tạ Phinh Đình một luồng kích thích to lớn, Tạ Phinh Đình không nhẫn nhịn được phát ra một tiếng rên rĩ nho nhỏ.

“Đừng, đừng như vậy…” Tạ Phinh Đình hoàn toàn vô ý thức lẩm bẩm.

Diệp Vô Ưu tự nhiên không thể bỏ qua áp lên cái miệng này. Nhưng dục hỏa trong tim hắn cũng đã bừng bừng cháy. Cảm giác của hắn thì cũng không sai biệt mấy, liền không chờ đợi được nữa, song thủ ôm chặt phong đồn của Tạ Phinh Đình, đĩnh thân tiến nhập vào thân thể nàng.

“Ô, đau…” Liền theo sự kích phá các chướng ngại trên đường của Diệp Vô Ưu là thần sắc thống khổ xuất hiện trên gương mặt của Tạ Phinh Đình.

“Hảo tỷ tỷ, nàng ngay lập tức sẽ không đau nữa.” Diệp Vô Ưu thở hổn hển nhè nhẹ, bắt đầu dùng lực tiến hành chinh phạt đối với thân hạ kiều mĩ của ngọc thể.

Tiếng rên rĩ từ miệng Tạ Phinh Đình phát ra lúc ngừng lúc liên tục. Nội tâm Tạ Phinh Đình xấu hổ muốn chết. Nàng, nàng thế nào lại phát ra thanh âm xấu hổ này được? Nhưng nàng tuy rất muốn nghiến răng nhẫn nhịn nhưng mỗi lần Diệp Vô Ưu trùng kích mạnh mẽ đều làm nàng nguyên lai muốn ngậm miệng lại, vẫn không khỏi tự chủ mở ra phát ra tiếng rên rĩ nho nhỏ.

Nỗi đau tựa hồ như đã biến mất, giờ mang lại cho nàng một cảm giác sống động dị dạng chưa từng thấy, trong lúc bất tri bất giác, nàng đã hạ ý thức nghênh tiếp kết hợp với sự chiếm hữu của Diệp Vô Ưu.Mây thu mưa tạnh, Diệp Vô Ưu mãn túc nương tựa vào ngọc thể kiều mỹ của Tạ Phinh Đình. Tiếng khóc thúc thít từ miệng của Tạ Phinh Đình truyền phát ra.

“Phinh Đình tỷ tỷ, nàng làm sao mà khóc?” Diệp Vô Ưu có chút hốt hoảng. Không biết vì nguyên nhân gì, hắn thiên sinh rất sợ nhìn thấy nữ hài tử khóc. Nữ hài tử mà khóc, tim của hắn như mềm đi, sau đó nhỏ dần. Hàm Yên đã dùng qua chiêu này đối với hắn, đó là lúc hai người đều còn nhỏ, vì vậy Hàm Yên tự nhiên cũng không dùng mỵ thuật.

“Ngươi…, ngươi tiểu dâm tặc này, ta, thanh bạch của ta, tất cả đều do ngươi hủy mất!” Tạ Phinh Đình nức nở nói. “Ta…, ta hận ngươi tới chết!”

“Phinh Đình tỷ tỷ, đừng khóc mà, ta sẽ cưới nàng.” Diệp Vô Ưu ôm lấy Tạ Phinh Đình, bắt đầu gầm gừ với nàng.

“Ta…, ta không gả cho tiểu dâm tặc ngươi đâu!” Tạ Phinh Đình khuôn mặt lệ hoa như mưa. Sau khi qua cơn kích tình, giữa hai chân mày của nàng có thêm vài phần phong tình của thiếu phụ, lúc này dường như còn động nhân thêm nhiều.

“Phinh Đình tỷ tỷ, ta nhất định sẽ đối với nàng rất tốt, không để người khác khi phụ nàng. Nàng gả cho ta, có được không?” Diệp Vô Ưu bắt đầu lời ngon tiếng ngọt.

“Ngươi toàn bộ lại tiếp tục khi phụ ta!” Tạ Phinh Đình lại khóc, nghĩ đến sự thất thân của mình với nam nhân chỉ mới biết đến không quá hai ngày, trong lòng cảm thấy ủy khuất.

“Phinh Đình tỷ tỷ, ta cũng vì nàng mà. Ta làm việc này cũng là để nàng không thể gả vào trong cung. Nàng đừng khóc có được không?” Diệp Vô Ưu nhỏ giọng hạ tiếng nói.“Lừa, lừa người. Ta không tin ngươi đâu!” Tiếng khóc của Tạ Phinh Đình nhỏ xuống một chút.

“Này, Phinh Đình tỷ tỷ. Nàng nếu không tin ta, bây giờ theo ta đi gặp ca ca nàng được không?” Diệp Vô Ưu suy nghĩ nói.

“Ta, ta không đi! Ngươi, ngươi nhanh đi đi!” Ngữ khí Tạ Phinh Đình mang chút nóng giận.

“Tốt lắm, ta đi.” Diệp Vô Ưu có chút bất lực, có chút không muốn xa rời Tạ Phinh Đình, nhổm dậy mặc xong y phục, xuống giường. “Phinh Đình tỷ tỷ, nàng nghĩ ngơi cho tốt. Bây giờ ta tự đi tìm Tạ Vân Đình!”

“Không cần…” Thanh âm của Tạ Phinh Đình từ sau lưng truyền lại, bất quá, Diệp Vô Ưu đã bay ra khỏi các lâu.

“Tạ Vân Đình, ngươi ra đây!” Diệp Vô Ưu không biết Tạ Vân Đình ở đâu, cũng không muốn tìm, cứ thế hét lớn một tiếng. Lúc này, trên dưới tướng quân phủ đều bị kinh động.

Nhưng người đến trước mặt Diệp Vô Ưu đầu tiên lại lão thục nhân của hắn, Tạ Trường Phong.

“Diệp Vô Ưu, ngươi làm sao lại ở đây?” Tạ Trường Phong rất nhẫn nhịn trùng động muốn bạt kiếm giết người, tức giận hét, đồng thời trong lòng hắn, cũng nổi lên một cảm giác bất an. Bởi vì chỗ này cách chỗ cô cô Tạ Phinh Đình thật sự quá gần, làm hắn không thể không hoài nghi Diệp Vô Ưu vừa tìm đến Tạ Phinh Đình.

“Ta đương nhiên là đến gặp lão bà tương lai của ta!” Diệp Vô Ưu lại chậm rãi nói. “Tiểu bạch diện, ta có việc cùng lão gia của ngươi thương lượng, lão đâu rồi?”

“Diệp Vô Ưu, phụ thân ta không có gì để thương lượng với ngươi. Ngươi bây giờ để cho mau cút đi. Tướng quân phủ không hoan nghênh ngươi!” Tạ Truờng Phong lạnh lùng nói.

“Chủ nhân Tuớng quân phủ là lão gia ngươi, không phải là ngươi, tiểu bạch diện. Lão gia ngươi không để ta đi đâu!” Diệp Vô ưu có chút khinh bỉ nói. “Ta nói cháu trai tương lai này, ta sẽ sớm trở thành trưởng bối của ngươi, ngươi có lẽ nên tôn kính ta một chút!”

“Ngươi là Diệp Vô Ưu à?” Đột nhiên một thanh âm thấp trầm truyền lại. Theo thanh âm vọng đến, lập tức xuất hiện một trung niên nam tử cao đại uy mãnh, đang đi về phía này. Nhìn tướng mạo rất giống Tạ Trường Phong, hiển nhiên là phụ thân của hắn, Tạ Vân Đình.

“Hi hi, không phải là ta sao, ta chính là Diệp Vô Ưu, muội phu tuơng lai của ngươi.” Diệp Vô Ưu có chút đắc ý cười cười. “Nhìn xem, ngươi là Tạ đại tướng quân hả?”

Quyển 2 - Chương 23: Đàm Hôn Luận Giá

“Diệp công tử, đêm hôm đến thăm viếng, chắc phải có chuyện quan trọng đúng không?” Giọng điệu của Tạ Vân Đình rất khách khí. “Thỉnh Diệp công tử đi theo ta, chúng ta vừa thưởng thức trà vừa trò chuyện.”

“Tốt lắm, cảm tạ đại tướng quân.” Diệp Vô Ưu rụt rè nói nho nhỏ. Hắn thật không tưởng nổi Tạ Vân Đình lại khách khí với hắn như thế. Đặc biệt nếu so với thái độ của nhi tử hắn, Tạ Trường Phong, thì Tạ Vân Đình thực sự quá khách khí.

Được Tạ Vân Đình dẫn đường, Diệp Vô Ưu đi theo vào trong khách phòng của tướng quân phủ. Dõi theo hắn là nhãn thần đầy phẫn hận của Tạ Trường Phong. Tạ Vân Đình cho tả hữu lui ra ngoài, cả Tạ Trường Phong cũng bị ngăn không được vào.

Một nha hoàn tiến tới hai người châm trà, sau đó, Tạ Vân Đình nói với nha hoàn đó: “Đi sang mời tiểu thư qua đây.”

“Vâng, lão gia!” Nha hoàn đó nhanh chóng thoái lui ra ngoài. Đến lúc này, trong phòng thật sự chỉ còn lại hai người là Tạ Vân Đình và Diệp Vô Ưu.

“Diệp công tử, lệnh tôn và lệnh đường hiện tại vẫn khỏe chứ?” Tạ Vân Đình mỉm cười hỏi.

“Bọn họ vẫn rất tốt, bây giờ còn tốt hơn!” Diệp Vô Ưu tùy tiện nói. Trong lòng hắn liền có chút minh bạch. Nguyên lai Tạ Vân Đình đối với hắn khách khí thế này là bởi vì cha và mẹ của hắn.

“A? Lời nói này là sao?” Tạ Vân Đình tựa hồ đối với chuyện gia đình Diệp Vô Ưu tỏ ra rất hứng thú.

“Lúc trước ta ở nhà, cha ta ngại ta vướng tay vướng chân. Bây giờ ta đã đi, ông ta tự nhiên có thể cùng mẹ ta sống trong thế giới riêng của hai người. Người nói bọn họ có tốt hơn không nào?” Diệp Vô Ưu lại chậm rãi nói.

Tạ Vân Đình trông như hơi đờ ra. Hắn thế nào cũng không tưởng nổi Diệp Vô Ưu tự nhiên lại đưa ra một lý do như thế. Ngẫm nghĩ một chút, hắn cuối cùng mở miệng hỏi chính sự: “Diệp công tử, không biết tìm đến ta, có gì chỉ giáo không?”

Tạ Vân Đình có thể làm thượng đại tướng quân, không đơn thuần là năng lực của hắn xuất sắc, mà trên phương diện đối nhân xử thế hắn cũng mạnh hơn rất nhiều so với bảo bối nhi tử Tạ Trường Phong của hắn. Cũng chính bởi vì vậy, đối với Diệp Vô Ưu hắn luôn khách khí như thế này, không gì khác, là bởi vì hắn là nhi tử của Diệp Phi Phàm và Yến Ngọc Dao.

“Cái này, Tạ tướng quân, kỳ thật là…, ta đến đây cầu thân.” Diệp Vô Ưu nhãn châu xoay chuyển, nói.

“Này, Diệp công tử, Tạ mỗ tịnh không có nữ nhi, không biết Diệp công tử có phải nhìn trúng nha hoàn nào đó trong phủ ta không? Nếu như thật sự như thế, Diệp công tử đã mở miệng, Tạ mỗ nhất định đem nàng tặng cho công tử.” Tạ Vân Đình lập tức giả hồ đồ nói.

“Tạ tướng quân, ngươi còn giả bộ hồ đồ sao?” Diệp vô Ưu một điểm cũng không nể mặt Tạ Vân Đình, không thèm rào trước đón sau, nói huỵch toẹt ra: “Trừ muội muội của người, Phinh Đình tỷ tỷ của ta, ta sao lại nhìn trúng người nào khác nữa?”

“Đại ca, người tìm muội à?” Lúc này, ngoài cửa truyền vào một thanh âm nhu nhược. Tạ Phinh Đình từ từ đi đến, dáng đi chậm chạp có vẻ không tự nhiên.“Phinh Đình tỷ tỷ!” Diệp Vô Ưu nhổm dậy hướng tới Tạ Phinh Đình bước lại, ôm ghì lấy nàng: “Ta vừa xin cầu thân với đại ca nàng, nàng sớm có thể gả cho ta rồi!”

“Ngươi, ngươi không được làm loạn!” Tạ Phinh Đình nghĩ muốn đẩy Diệp Vô Ưu ra, nhưng nàng có thể đẩy ở đâu đây?

“Ài!” Tạ Vân Đình ho một tiếng. “Diệp công tử, chuyện này chúng ta có thể từ từ thương lượng.”

“Không cần thương lượng gì hết, tóm lại Phinh Đình tỷ tỷ đã là nguời của ta. Người đừng tính chuyện mang nàng gả cho hoàng đế lão đầu nữa. Người bây giờ tại đi đến gặp hoàng đế lão đầu xin thoái hôn đi.” Diệp Vô Ưu lại chậm rải nói. “Nếu không, sau này có thua thiệt thì chính là người đó!”

Sắc mặt Tạ Vân Đình thay đổi nhè nhẹ. Hắn vừa nhìn đến bộ dạng đi đứng của Tạ Phinh Đình có chút gì không đúng, bây giờ nghe Diệp Vô Ưu nói thế, trong lòng liền trầm xuống.

“Phinh Đình, hãy nói thật cho đại ca biết, lời Diệp công tử nói, có thể là sự thật không?” Tạ Vân Đình trầm giọng hỏi.

“Đại ca, ta…, hắn, ta…” Tạ Phinh Đình lắp bắp, khuôn mặt trắng tinh lập tức đã chuyển sang hồng, nói đến nửa ngày, một câu cũng không thể nói ra.

“Phinh Đình, cứ nói thật đi, đại ca sẽ không trách gì ngươi.” Sắc mặt Tạ Vân Đình hòa hoãn trở lại, ngữ khí cũng thay đổi có chút nhu hòa.
“Đại ca, xin lỗi, là…, là ta không tốt, ta…, ta đã là người của hắn.” Tạ Phinh Đình cắn môi cúi đầu, giọng nhỏ nhẹ nói, nói vừa xong câu đó cả người người nàng tựa hồ đột nhiên nhẹ bổng đi nhiều.

Tạ Vân Đình bổn lai đang cầm chén trà, nghe xong câu đó, tay run rẩy nhè nhẹ, chỉ còn nửa chén trà, gần như đổ cả ra ngoài.

“Diệp công tử, ngươi chắc cũng đã biết, Phinh Đình là hoàng phi tương lai, chuyện này tuy không được công bố chính thức nhưng vẫn xem như một bí mật đã được công khai.” Tạ Vân Đình trầm trọng than nói một hơi. “Ngươi dù biết hay không biết, ngươi đã làm thế này, bất luận là ngươi hay là Tạ gia chúng ta đều gặp phải đại phiền phức!”

“Tạ tướng quân, hiện tại nói lời này không có tác dụng gì. Người chắc phải nghĩ ra cách nào giải quyết chuyện phiền phức này.” Diệp Vô Ưu lại chậm rãi nói. Hắn ôm Tạ Phinh Đình lại ngồi đối diện Tạ Vân Đình, khuôn mặt không có gì lo lắng, tựa hồ chuyện này với hắn không có chút quan hệ nào, mặc dù trên thực tế, chuyện phiền phức này hoàn toàn do hắn gây ra.

Đáng tiếc, trong lòng Tạ Phinh Đình không thoải mái, có điều chẳng cách nào tránh không bị Diệp Vô Ưu ôm vào lòng, chỉ có thể cúi đầu, không dám nhìn Tạ Vân Đình.

Đầu óc của Tạ Vân Đình nhanh chóng chuyển động, ván đã đóng thuyền rồi, Tạ Phinh Đình đã thất thân với Diệp Vô Ưu, giờ còn muốn Tạ Phinh Đình gả cho hoàng thượng hiển nhiên là không có khả năng. Đương nhiên Tạ Phinh Đình ở bên hoàng thượng cũng không có giá trị, chỉ còn cách để nàng gả cho Diệp Vô Ưu, tuy Diệp Vô Ưu mới nhìn không có triển vọng, nhưng thế lực sau lưng hắn, không ai dám coi là nhỏ.

Hiện tại hắn chỉ có thể làm một chuyện, chỉ có thể tận lực làm chuyện này ảnh hưởng ít nhất đến hoàng thượng, đồng thời chỉ có thể tận lực cùng Diệp Vô Ưu chuyện này mới có nhiều thuận lợi.

Nghĩ đến đây, Tạ Vân Đình liền khai khẩu: “Diệp Công tử, ngươi thật tâm muốn cưới Phinh Đình à?”

“Đương nhiên là thật tâm.” Diệp Vô Ưu cũng không nghĩ nhiều, tùy tiện nói.

“Diệp công tử, có thể để lệnh tôn và lệnh đường đến đây một lần, chúng ta có thể thương lượng với nhau không? Hoặc giả, ta đi bái phỏng bọn họ cũng được.” Tạ Vân Đình trầm ngâm một chút rồi nói.

“Cái này…” Diệp Vô Ưu ngắt ngứ một chút. Hắn không thể nghĩ cưới Tạ Phinh Đình phải khó khăn như vậy. Hơn nữa hắn tin phụ mẫu hắn cũng không nguyện ý làm chuyện này. Bởi vì Yến Băng Cơ là hôn thê danh chánh ngôn thuận của hắn, nên rất hiển nhiên, nếu Diệp Vô Ưu thật sự muốn thành thân thì đầu tiên cũng phải thành thân với Yến Băng Cơ.

Chỉ là, Diệp Vô Ưu cũng biết, nếu như hắn trực tiếp nói ra ý hắn, không những Tạ Vân Đình tức giận, chỉ sợ Tạ Phinh Đình cũng rất phẫn hận. Tuy hắn đối với Tạ Vân Đình xem ra rất không vừa ý, nhưng hắn không thể so với Tạ Phinh Đình, sau tất cả, hắn cũng muốn mang nàng đi!

“Diệp công tử, thật không có vấn đề gì chứ?” Tạ Vân Đình nhíu nhíu chân mày.

“Cái này, Tạ Tướng quân, người đã cân nhắc đến hoàng thượng chưa?” Diệp Vô Ưu sớm nghĩ ngay ra đối sách, liền hỏi ngược lại.

Quyển 2 - Chương 24: Bão Đắc Mỹ Nhân Quy

“Ta tuy không lo lắng về phía hoàng thượng nhưng… Nếu như cùng Phinh Đình tỷ tỷ chân chánh thành thân công khai, e rằng đối với tướng quân rất bất lợi.” Diệp Vô Ưu hoàn toàn vì Tạ Vân Đình mà suy xét. “Nghe nói hoàng thượng là người rất sợ mất mặt, phải không?”

Tạ Vân Đình giật mình. Diệp Vô Ưu đưa ra vấn đề này, hắn ngay lập tức hiểu ra. Chuyện này xác thực không thể phô trương. Không chỉ không thể phô trương mà còn phải tận lực xử lý cho nhỏ lại. Có điều vẫn còn một chuyện… Khi không để cho Diệp Vô Ưu chiếm tiện nghi thế này có quá đơn giản không?

“Diệp công tử, không quản nói như thế nào, Phinh Đình là muội muội duy nhất của ta. Tạ gia chúng ta ở đế quốc cũng có chút danh tiếng, nếu cứ để Phinh Đình đi theo ngươi như thế, có phải cũng khó mà biện bạch được không?” Tạ Phinh Đình trầm ngâm một chút rồi nói. Xem ra, nguyên lai hắn rất kỳ vọng vào Tạ Phinh Đình. Đợi gả nàng ta vào trong cung, một ngày nào đó có thể sẽ trở thành hoàng hậu. Lúc đó địa vị của Tạ gia ở đế quốc sẽ được củng cố vững chắc. Bây giờ, một tên Diệp Vô Ưu từ đâu đâu xuất hiện, đến quyến rũ Tạ Phinh Đình bỏ đi. Không bắt Diệp Vô Ưu chịu một cái giá nào đó, hắn không thể cam tâm.

“Tạ tướng quân, chỉ cần người đáp ứng gả Phinh Đình tỷ tỷ cho ta. Sau này, người đã là đại cữu tử của ta, chúng ta nhất nhất là người nhà, về sau, chuyện gì cũng có thể thương lượng, phải không nào?” Diệp Vô Ưu không biết trong lòng Tạ Vân Đình có chủ ý gì, bất quá, gia hỏa này chắc chắn không thấy thỏ không chịu làm chim ưng (chim đại bàng), muốn tự hắn làm chuyện tốt cho Tạ gia thật không có khả năng.

Nói một hồi, gia hỏa này cũng không đưa ra hảo sự gì. Tuy gia thế hắn không nhỏ, nhưng tự mình hắn thì hoàn toàn không làm nên chuyện gì. Vậy nên ngoại trừ một lời hứa suông chẳng có gì rõ rệt, hắn cũng chẳng đưa ra được hảo sự nào khác.

Tạ Vân Đình ngắm nhìn Tạ Phinh Đình trong lòng Diệp Vô Ưu, lại ngó sang Diệp Vô Ưu, trong lòng có chút bất lực. Ván đã đóng thuyền, Tạ Phinh Đình đã thất thân với Diệp Vô Ưu, hắn đã mất cơ hội tốt để bàn điều kiện với Diệp Vô Ưu. Nhưng thật ra, nếu như Tạ Phinh Đình không thất thân với Diệp Vô Ưu, hắn cũng chả cần phải bàn điều kiện gì với Diệp Vô Ưu. Xem ra lần này hắn đành phải ngậm bồ hòn làm ngọt thôi.

“Diệp công tử nói rất có lý, chúng ta sớm sẽ trở thành người một nhà.” Trên mặt Tạ Vân Đình lộ ra nét tươi cười có chút miễn cưỡng. “Theo ta được biết, Diệp công tử mấy ngày nay đều ở trong khách điếm. Ở đông đại nhai ta có một trạch tử bỏ không, ngày mai ta cho người thu dọn một chút, để ta tặng ngươi và Phinh Đình làm tân phòng được không?”

“Đa tạ tướng quân, úc, không, phải là đại cữu tử.” Diệp Vô Ưu cười hi hi, giai nhân vào tay, còn có trạch tử làm của hồi môn, hắn tự nhiên rất vui vẻ.

“Sau này, ngươi và Phinh Đình ở cùng nhau, cứ gọi ta là đại ca.” Tạ Vân Đình cười cười. “Thời gian không còn sớm, các ngươi về phòng nghỉ ngơi đi.”

“Cảm tạ đại ca quan tâm. Bất quá ta muốn trở về khách điếm, Phinh Đình tỷ tỷ cũng cùng đi với ta.” Diệp Vô Ưu không muốn để Tạ Phinh Đình lưu lại đây. Theo như hắn thấy, lúc này ở bên cạnh hắn, Tạ Phinh Đình chân chính đã là người của hắn rồi.

“Ta…, ta không đi, ta còn chưa thu thập đồ đạc gì!” Tạ Phinh Đình không nhịn được cất giọng nhỏ nhẹ phản đối.

“Phinh Đình, đồ đạc của ngươi, ta sẽ để hạ nhân đưa qua bên đông đại nhai. Ngươi và muội phu cứ đi về khách điếm đi, ngày mai, ta sẽ phái người đón các ngươi đến đông đại nhai.” Tạ Vân Đình lần này giúp Diệp Vô Ưu mở lời.

Nghe Tạ Vân Đình nói như vậy, Tạ Phinh Đình chỉ còn có thể đáp ứng. Trong lòng có chút khổ sở, chuyện đi về của nàng lại bị hai nam nhân này quyết định.

“Đại ca, chúng ta không quấy nhiễu người nữa.” Diệp Vô Ưu không muốn ở lại đây. Mục đích của hắn đã đạt được, tự nhiên là muốn nhanh chóng ly khai. Nói xong câu này, hắn liền ôm Tạ Phinh Đình đứng dậy.

“Ta tiễn các ngươi.” Tạ Vân Đình giữ chặt nổi bất lực trong tim, cũng đứng dậy.
Tạ Trường Phong vẫn còn đứng ở ngoài cửa, thấy Diệp Vô Ưu ôm Tạ Phinh Đình đi ra, không nhẫn nhịn được muốn tiến tới. Bất quá, liền lập tức bị Tạ Vân Đình dùng nhãn thần chặn lại. Cuối cùng, hắn chỉ dùng mắt yên lặng nhìn Diệp Vô Ưu ôm cô cô hắn bỏ đi, không còn biện pháp nào. Ai để Tạ Vân Đình tự thân bảo hộ hai người?

“Phinh Đình tỷ tỷ, nàng hiện nay là người của ta!” Đi ra khỏi phủ tướng quân, Diệp Vô Ưu có chút hưng phấn nói với Tạ Phinh Đình.

“Tiểu dâm tặc!” Tạ Phinh Đình phẫn hận chửi một câu.

Diệp Vô Ưu hôn một cái lên khuôn mặt phấn hồng của nàng, sau đó vận vô ảnh thân pháp, nhanh chóng hướng khách điếm chạy đến.

Không lâu sau, Diệp Vô Ưu liền trở về gian phong của mình, lập tức phát hiện Lãnh Tâm Âm vẫn còn ở trong phòng.

“Sư phụ người còn chưa đi à?” Diệp Vô Ưu liền đặt Tạ Phinh Đình xuống, lúng túng hỏi.

“Ngươi làm sao bây giờ mới trở lại?” Ngữ khí Lãnh Tâm Âm có một chút bất mãn, liền lập tức nhìn sang Tạ Phinh Đình một cái. “Nàng ta là ai?”

“Sư phụ, đây là đồ tức của người, Phinh Đình tỷ tỷ, mau gọi sư phụ đi!” Diệp Vô Ưu lập cập giới thiệu hai người.

“Sư… sư phụ.” Tạ Phinh Đình tuy có chút không tình nguyện, nhưng nghĩ lại nàng đã chủ định phải gả cho Diệp Vô Ưu, điều này thật sự đã không thể thay đổi, đành bất lực gọi Lãnh Tâm Âm một tiếng.
“Đừng gọi ta là sư phụ!” Lãnh Tâm Âm hừ một tiếng, “Vô Ưu là đồ đệ ta, ngươi không phải!”

Trong lòng Tạ Phinh Đình rất ủy khuất, gần như không thể khóc nổi.

“Sư phụ, Phinh Đình tỷ tỷ là lão bà của ta, đương nhiên gọi người là sư phụ!” Trong lòng Diệp Vô Ưu nghĩ ngợi, sư phụ mỹ nữ này tính khí thật sự có chút cổ quái. Lam Tiểu Phong tiểu hoa si này nói thật không sai.

“Được rồi, đừng nhiều lời nữa. Bây giờ theo ta, ta muốn đưa ngươi đến một nơi.” Lãnh Tâm Âm hừ lạnh nói.

“Bây giờ?” Diệp Vô Ưu ngắt ngứ, quay nhìn Tạ Phinh Đình một cái, có chút không muốn rời đi.

“Nếu không phải bây giờ, ta đợi ngươi trở lại làm gì?” Lãnh Tâm Âm nói có chút bất mãn.

“Này, sư phụ, người đợi ta một lát.” Diệp Vô Ưu lo lắng nói, nhanh chóng mang Tạ Phinh Đình đi ra ngoài, đến bên ngoài gian phòng của Thất Thất, gõ cửa.

Thoáng chốc Thất Thất đã xuất hiện ở cửa.

“Công tử, mời vào.” Thất Thất yêu kiều nói.

“Không cần vào, Thất Thất, đây là lão bà của ta. Ngươi chiếu cố nàng ta tốt vào, ta có chút chuyện cần phải đi!” Diệp Vô Ưu gấp gáp nói.

“Công tử đừng lo lắng, ta nhất định chiếu cố tốt cho phu nhân.” Thất Thất nói rồi hướng tới Tạ Phinh Đình hành lễ: “Thất Thất ra mắt phu nhân.”

“Phinh Đình tỷ tỷ, ta và sư phụ có việc phải đi. Còn chuyện này, ta sẽ trở lại, nàng đừng sợ, Thất Thất sẽ chiếu cố tốt cho nàng.” Diệp Vô Ưu giọng nhẹ nhàng nói với Tạ Phinh Đình.

Tạ Phinh Đình gật đầu nhè nhẹ, nhưng thật sự không phải vì lời nói của Diệp Vô Ưu mà nàng yên tâm. Chỉ là hiện tại nàng có một loại cảm giác buông xuôi, đối với chuyện gì cũng không để tâm.

“Đi nhanh lên!” Lúc này thanh âm của Lãnh Tâm từ một nơi không xa truyền lại, biểu hiện một chút nôn nóng.

Quyển 2 - Chương 25: Cổ Quái Sư Tỷ

Lãnh Tâm Âm phi thân ra khỏi khách điếm. Diệp Vô Ưu nhanh chóng theo sau. Không lâu sau, hai người đến trước một căn phòng nhỏ ở phía tay Bách Hoa thành.

Lãnh Tâm Âm đi đến trước cửa, gõ vào cửa, cửa liền lập tức mở ra.

“Vào đi!” Lãnh Tâm Âm quay đầu nhìn Diệp Vô Ưu một cái rồi bước vào trước.

Diệp Vô Ưu theo vào. Bên trong tối đen, không có đèn, hắn chỉ có thể thấy được ẩn hiện bên trong có một thân hình yểu điệu của nữ tử.

“Sương Sương, bật đèn lên.” Thanh âm của Lãnh Tâm Âm vang lên. Lời nói vừa dứt, ánh sáng trong phòng liền bừng lên. Đến lúc này, Diệp Vô Ưu đã nhìn thấy rõ được nhân dạng của thiếu nữ trong phòng.

Thiến nữ này thân hình hơi cao, không thấp hơn Diệp Vô Ưu bao nhiêu. Nguyên bổn thân hình của nàng rất mềm mại, thật sự rất mềm mại. Bất quá, điều làm Diệp Vô Ưu cảm thấy kinh ngạc nhất là mái tóc trên đầu nàng màu vàng. Mái tóc vàng xỏa xuống, che mất một bên khuôn mặt nàng, nên Diệp Vô Ưu không thể hình được hoàn toàn dung mạo của nàng. Nhưng từ nửa khuôn mặt nhỏ mà nhìn, nàng không nghi ngờ chắc chắn là một tuyệt sắc giai nhân.

“Sương Sương, đó là sư đệ của ngươi, ta mới thu nhận. Diệp Vô Ưu.” Ngữ khí của Lãnh Tâm Âm lúc này đặc biệt ôn nhu.

“Ah!” Thiếu nũ này mặc nhiên ứng thanh một tiếng, lạnh lùng nhìn Diệp Vô Ưu một cái, sau đó không có phản ứng nào khác.

“Vô Ưu! Đó là sư tỷ ngươi, Lãnh Sương Sương.” Lãnh Tâm Âm quay đầu nói với Diệp Vô Ưu.

“Ra mắt Sương Sương sư tỷ.” Diệp Vô Ưu thể hiện thật khôn ngoan, trong lòng thì nghĩ thầm, Lam Tiểu Phong nói thật không sai, đồ đệ của Lãnh Tâm Âm so với nàng ta còn cổ quái hơn.

“Sương Sương, ta muốn ra đi làm một chuyện, có thể phải qua vài ngày mới trở lại. Những ngày này, ngươi bồi tiếp Vô Ưu trước.” Ngữ khí Lãnh Tâm Âm vẫn ôn nhu: “Tu vi Vô Ưu rất thấp, đừng để người khác khi phụ hắn.”

“Con biết rồi.” Lãnh Sương Sương hờ hững nói.

Diệp Vô Ưu trong lòng thấy có chút kỳ quái. Lãnh Sương Sương tựa hồ như đối với Lãnh Tâm Âm không có chút khách khí nào, nhưng lại thấy, Lãnh Tâm Âm tựa hồ không có một chút khó chịu nào.

“Ta đi trước! Sương Sương, ngươi đợi hộ tống Vô Ưu về khách điếm.” Lãnh Tâm Âm trầm ngâm một chút rồi nói.

“Sư phụ tỷ tỷ, người muốn đi à?” Diệp Vô Ưu không nhẫn nhịn được hỏi, hắn còn muốn biết làm thế nào để tốc thành tu tiên!

“Ta đi tìm một người.” Lãnh Tâm Âm hờ hững nói: “Ngươi hiện tại tu vi quá thấp, án chừng phải tu luyện thì cần có một thời gian dài. Ta tuy có biện pháp tốc thành nhưng cần phải có một người phối hợp. Bây giờ ta đi tìm người đó.”

“Vậy à!” Diệp Vô Ưu nghe Lãnh Tâm Âm bảo vì chuyện của mình mà phải đi, tự nhiên không có biện pháp lưu lại. Nói thật, hiện tại hắn thật sự chỉ nghĩ đến việc nhanh chóng tu luyện thành công. Chỉ có như vậy, hắn mới thật sự khi phụ được người khác.

“Vô Ưu, sư tỷ ngươi cũng không quen thuộc nơi đây lắm, ngươi cần phải chiếu cố tốt cho sư tỷ, hiểu chưa?” Lãnh Tâm Âm suy nghĩ rồi nói.

“Yên tâm đi, sư phụ tỷ tỷ. Có ta ở đây, không nguời nào dám khi phụ Sương Sương sư tỷ!” Diệp Vô Ưu vỗ ngực bảo chứng.

Lãnh Tâm Âm nhìn Lãnh Sương Sương một cái, trong mắt lộ ra một tia thần sắc chán nản, trong lòng than nhẹ một tiếng, chuyển thân bỏ đi.

“Đi!” Sau khi Lãnh Tâm Âm bỏ đi, thanh âm lạnh nhạt của Lãnh Sương Sương liền vang lên.“Đi dâu?” Diệp Vô Ưu giật mình.

“Khách điếm.” Ngữ khí Lãnh Sương Sương vẫn lạnh nhạt, tựa hồ như có vài từ cũng không muốn nói nhiều.

Diệp Vô Ưu kịp nhớ lại, Lãnh Tâm Âm vừa mới nói qua, để Lãnh Sương Sương hộ tống hắn trở về khách điếm.

“Úc, Sương Sương sư tỷ, chúng ta đi!” Diệp Vô Ưu đi ra trước. Đi được vài bước, không nghe động tĩnh gì phía sau lưng, không nhịn được quay đầu lại nhìn, ngay lập tức suýt kêu lên hết hồn. Thì ra Lãnh Sương Sương ở phía sau lưng hắn, có điều một tiếng động nhỏ cũng không có.

“Thì ra sư tỷ cũng rất lợi hại à!” Diệp Vô Ưu trong lòng nghĩ thầm. Đương nhiên cũng là bình thường, thân là đệ tử Ma tông tông chủ, tu vi tiên thuật tự nhiên phải cao siêu.

“Sương Sương sư tỷ, người lần đầu đến đây à?” Trên đường, Diệp Vô Ưu không tìm ra chuyện gì để nói.

“Không phải!” Lãnh Sương Sương lạnh như băng đáp lại hắn hai từ.

“Sương Sương sư tỷ, người không ít lần du ngoạn Bách Hoa thành à?” Diệp Vô Ưu đối với sự lạnh nhạt của Lãnh Suơng Sương một điểm cũng không khó chịu, tiếp tục hỏi.

“Đúng!” Lãnh Sương Sương hồi đáp rất đơn giản, chỉ hồi đáp một chữ.

“Ngày mai ta đưa tỷ đi loanh quanh thành có được không?” Diệp Vô Ưu đối với vị sư tỷ này rất có hứng thú.

“Tùy tiện.” Lãnh Sương Sương mặc nhiên nói.

“Vậy ta ngày mai đến đây tìm tỷ nhé?” Diệp Vô Ưu trong lòng có chút cao hứng. Nàng nói ‘tùy tiện’ thì cũng như đã đáp ứng rồi.“Tốt.” Lãnh Sương Sương tiếp tục đối dáp đơn giản chỉ một từ.

Diệp Vô Ưu không nói gì nữa. Hắn đã nhìn ra, tính khí của vị sư tỷ này không thật sự cổ quái, mà thật ra không thích nói, dường như, có muốn tâng bốc nàng cũng không phải là chuyện dễ dàng.

Sau khi Lãnh Suơng Sương hộ tống Diệp Vô Ưu đến khách điếm, chào hỏi cũng không chào một cái, liền chuyển thân bỏ đi.

“Sương Sương sư tỷ, ngày mai gặp!” Diệp Vô Ưu hướng theo bối ảnh xinh đẹp của nàng nói với theo một câu.

Đợi bối ảnh của Lãnh Sương Sương hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt, Diệp Vô Ưu mới chuyển thân đi về hướng gian phòng của Thất Thất.

Vừa đi đến cửa thì cửa phòng lập tức mở ra.

“Công tử, người đã trở lại!” Thất Thất xuất hiện ở cửa, giọng nhẹ nhàng nói.

“Phinh Đình tỷ tỷ đâu?” Diệp Vô ưu hỏi.

“Phu nhân đã ngủ, công tử, người muốn ở đây qua đêm à?” Thất Thất nhỏ giọng hỏi.

“Không cần, ngươi hãy chiếu cố tốt cho Phình Đình tỷ tỷ, ta trở về phòng.” Diệp Vô Ưu ngập ngừng một chút rồi nói. Nói xong, hắn liền chuyển thân trở về phòng mình.

Nhìn bối ảnh của Diệp Vô Ưu, nhãn thần Thất Thất lộ ra một tia biểu tình cổ quái.

Diệp Vô Ưu sớm đã có chút mệt mỏi, trước đã buông thả trên người của Tạ Phinh Đình một trận, khí lực của hắn hao phí không ít. Vì vậy hắn vừa trở về phòng thì nhảy lên giường liền.

Chỉ là, vừa mới nhảy lên giường, Diệp Vô Ưu liền kêu lên giật mình, bởi vì hắn phát hiện, trên giường thình lình có người.

“Vô Ưu ca ca, huynh làm gì mạnh quá vậy, đè người ta đau quá!” Lúc này, một thanh âm có chút bất mãn vang lên, chính là Hàm Yên tiểu yêu tinh.

“Hàm Yên muội muội, ngươi làm gì ở đây?” Diệp Vô Ưu mệt mỏi liền sít qua một bên. Tiểu yêu tinh này không lẽ cũng muốn cả hắn à?

“Người ta buồn chán mà!” Hàm Yên yêu kiều nói. “Vô Ưu ca ca, huynh xấu quá, chiều tối đi chơi, cũng không cho người ta biết!”

“Hàm Yên muội muội, ta nghĩ không cần phá giấc ngủ của ngươi!” Diệp Vô Ưu hấp tấp nói, trong lòng thì nghĩ, mang nàng ta đi theo, hắn còn có thể thâu hương tích ngọc được à?

“Vô Ưu ca ca, ngươi lừa người ta!” Hàm Yên tức giận yêu kiều nói. “Người ta có ngủ đâu nào?”

“Ta nghĩ ngươi đang ngủ!” Kỷ năng diễn của Diệp Vô Ưu thật là nhất lưu. Dù có chết hắn cũng không thừa nhận là cố ý không mang nàng ta đi theo.

Quyển 2 - Chương 27: Lãnh Sương Sương

“Ai tìm ta?” Diệp Vô Ưu ngẩn ngơ một chút, ở đây người biết hắn không nhiều, tự hồ đều ở tại đây, còn có ai tìm hắn hà? Khó có thể là Hoa Nguyệt Lan?

“ Công tử, nàng ta nói là sư tỷ của người.” Thất Thất rất nhanh chóng cho Diệp Vô Ưu một đáp án.

“Nguyên lai là nàng ta, thật tệ, ta đáp ứng hôm nay đi tìm nàng ta!” Diệp Vô Ưu cuối cùng nhớ ra, tối hôm qua hắn còn nói hôm nay mang Lãnh Sương Sương đi lanh quanh Bách Hoa Thành.

Diệp Vô Ưu nhanh chóng đi ra hướng cửa, đợi sau khi hắn nhìn thấy Lãnh Sương Sương, lập tức phát hiện có người so với hắn sớm hơn một bước.

“Hảo tỷ tỷ này, Tiểu sinh xin có lễ!” Không cần nói, đó là Lam Tiểu Phong tiểu hoa si.

Bất quá, Lãnh Sương Sương thật sự không để mắt đến Lam Tiểu Phong.

“Tiểu sinh Lam Tiểu Phong, năm nay 18 tuổi, tuy không phải là ngọc thụ lâm phong, nhưng cũng là anh tuấn tiêu sái, tuy không có tiền bạc quanh thân, nhưng cũng có chút ít gia sản, tiểu sinh còn chưa cưới vợ, xin hỏi vị thiên tiên tỷ tỷ này có ý gả cho tại hạ làm thư thiếp không?” Lam Tiểu Phong tịnh không có từ bỏ, chiêu bài cầu hôn đó của hắn lại xuất hiện.

Lúc này quay lại, Lãnh Sương Sương cuối cùng cũng có phản ứng, nàng nhìn Lam Tiểu Phong một cái, sau đó khẽ cong đôi môi đỏ, lạnh như băng buông ra hai từ: “ Hoa si!”

Nghe từ miệng Lãnh Sương Sương buông ra hai từ này, Lam Tiểu Phong ngẩn ngơ ngơ ngẩn, đó là lần thứ nhất hắn chạm phải phản ứng lạnh nhạt này của mĩ nữ, nhưng vừa đúng lúc Diệp Vô Ưu đi tới, trong lòng lập tức thấy sảng khoái.

“ Sương Sương sư tỷ, người nói đúng, hắn đúng là hoa si, đừng lý tới hắn!” Diệp Vô Ưu đi đến trước mặt Lãnh Sương Sương, cười hi hi nói.

“Làm sao không đi tìm ta?” Lãnh Sương Sương hừ một tiếng, trong ngữ khí hiển nhiên có rất nhiều bất mãn.

“Xin lỗi, sư tỷ, đệ hôm nay vừa dậy, liền gặp chuyện ngay.” Diệp Vô Ưu hấp tấp giải thích, trong lòng lập tức thấy kỳ lạ, Lãnh Sương Suơng làm sao biết hắn đến chỗ này mà lại?”

“Đi.” Lãnh Sương Sương nói rồi quay đầu hướng ra ngoài bỏ đi.

“Sư tỷ, đi đâu?” Diệp Vô Ưu hấp tấp truy theo hỏi.

“Loanh quanh Bách Hoa Thành.” Lãnh Sương Sương thể hiện hôm nay so với hôm qua tốt hơn nhiều, chí ít một câu nói cũng có nhiều từ.

“A, sư tỷ, đợi đã.” Diệp Vô Ưu quay ngược người lại đến bên cạnh Lam Tiểu Phong, nhanh chóng nói: “Tiểu hoa si, trở về cho Phinh Đình tỷ tỷ biết, là ta bồi tiếp sư tỷ đi ra ngoài.”

“Diệp gia ca ca, huynh, huynh nói nàng ta là sư tỷ của huynh? Thế này, nàng ta, nàng ta là đồ đệ Lãnh Tâm Âm à?” Ngữ khí của Lam Tiểu Phong có chút rung rẩy, thanh âm thì cũng rất nhỏ, tựa hồ rất e sợ.

“Đúng vậy, thế nào?” Diệp Vô Ưu có chút kỳ quái hỏi.
“Không, không có gì, đệ,…đệ trở về!” Lam Tiểu Phong bỏ chạy như bỏ chạy giữ mạng.

“Bệnh thần kinh!” Diệp Vô Ưu nhìn theo bối ảnh của Lam Tiểu Phong, có chút bất mãn lẩm bẩm một câu.

Ngay lúc Diệp Vô Ưu tính cùng Lãnh Sương Sương bỏ đi, phía sau liền truyền lại một thanh âm yêu kiều: “ Vô Ưu ca ca, huynh đi đâu đó?”

“Nha đầu này làm sao lại đến?” Diệp Vô Ưu có chút đau đầu, Hàm Yên thật sự là âm hồn bất tán, vừa rồi nàng ta không phải đi giành phòng à? Thế nào lại nhanh chóng chạy ra đây?”

“Ngươi không thích nàng ta à?” Lãnh Sương Sương hỏi.

“Không phải là không thích, chỉ là nha đầu thích gậy rối, để nàng ta theo chúng ta, không phải là chuyện tốt.” Diệp Vô Ưu tuỳ tiện nói.

“Ta giúp ngươi chặn nàng ta lại!” Lãnh Sương Sương hờ hững nói.

Lúc hai người đang nói chuyện, Hàm Yên và Mộ Dung Tiểu Tiểu đã đến bên người Diệp Vô Ưu, ngay lúc này, Lãnh Sương Sương thình lình chuyển thân qua, cái đầu tóc vàng đột nhiên không có gió tự bay, tuy là mĩ lệ dị thường, thật sự cũng có chút quỷ dị, tóm lại trong một sát na, Diệp Vô Ưu cũng nhìn thấy rõ dung mạo của Lãnh Sương Sương, quả nhiên, cũng giống như hắn đã nghĩ, Lãnh Sương Sương có thể đúng như bốn từ khuynh quốc khuynh thành, đặc biệt là khuôn mặt nàng trắng tinh dị thường, phối hợp với cái mái tóc vàng, thật sự làm cho người ta có một loại mĩ cảm đặc biệt.

“A!” Hàm Yên kinh hô một tiếng, dùng nhãn thần bất khả tự nghị nhìn Lãnh Sương Sương: “Thế nào, thế nào là ngươi?”

Diệp Vô Ưu giật mình, Hàm Yên sao thình lình nhận biết Lãnh Sương Sương?”

“Không cần phải đi theo chúng ta!” thanh âm của Lãnh Sương Sương thật sự so với sương lạnh còn băng lạnh hơn, khi tức trên thân nàng ta phát ra một loại chấn áp bách nhân, Diệp Vô Ưu cảm giác có chút không đúng, nhưng thần tình trên mặt Hàm Yên lộ xuất ra một vẻ uý kỵ, từ nhỏ đến lớn, Diệp Vô Ưu chưa từng thấy biểu tình này trên người Hàm Yên, ngay lúc này, Diệp Vô Ưu không khỏi quá mục để xem lại sư tỷ mới nhận biết không đến một ngày này.“Tiểu Tiểu, ta, chúng ta trở về!” Hàm Yên kéo Mộ Dung Tiểu Tiểu, chuyển thân nhanh chóng bỏ đi, đi ngay lập tức không còn thấy bóng hình.

“Tốt rồi, đi thôi!” Lãnh Sương Sương hờ hững nói, sau đó, bước ra cửa lớn.

“Sương Sương sư tỷ, người biết Hàm Yên à?” trên đường, Diệp Vô Ưu cuối cùng không nhịn được hỏi.

“Lúc trước có thấy qua.” Lãnh Sương Sương không chú ý nói.

Diệp Vô Ưu mấp máy miệng, bổn lai còn muốn hỏi thêm chút ít gì nữa, nhưng ngẫm nghĩ, cuối cùng thì không hỏi, hắn thật sự cùng với vị sư tỷ rất không quen thuộc, hiện tại có chút vấn đề, chỉ sợ hỏi nàng cũng không trả lời.

Tuy thưởng hoa đại hội đã kết thúc, nhưng Bách Hoa thành sáng hôm nay vẫn rất náo nhiệt, nhưng Diệp Vô Ưu và Lãnh Sương Sương hai người này đi trong thành, tốc độ quay đầu cũng cực kỳ cao, khuôn mặt của Diệp Vô Ưu so với nữ nhân còn hấp dẫn hơn, cái đầu tóc vàng của Lãnh Sương Sương cũng không giống mọi người, tất cả đều hấp dẫn người trên đường ngấm nhìn.

“Sư tỷ, trong thành kỳ thật rất hay, người có thời gian có thể đi lanh quanh nhiều.” Diệp Vô Ưu mấy ngày này đã dần dần quen với nhãn thần của mọi người trên đường, sở dĩ tịnh không thấy khó chịu.

“Nhãn thần bọn họ rất đáng ghét!” Lãnh Sương Sương hừ nhẹ một tiếng nói.

“Sư tỷ, người rất hấp dẫn, bọn họ nhìn chăm chăm vào tỷ cũng là bình thường.” Diệp Vô Ưu do là sắc lang nên biện giải, từ trên một loại trình độ, hắn cũng là tự mình biện giải, bởi vì sau khi nhìn thấy mĩ nữ, hắn cũng nhìn chăm chăm.

“Bọn họ tựa hồ nhìn chăm chăm vào ngươi.” ngữ khí Lãnh Sương Sương có chút quái dị nói.

“Đó là bọn họ có mắt không tròng!” Diệp Vô Ưu phẫn hận nói, tuy hắn ăn mặc một thân nam nhân, nhưng luôn bị mọi người cho làm nữ nhân, tất cả là do khuôn mặt gây hoạ!

“Cũng không thể hoàn toàn trách bọ họ, ta nếu không sớm biết ngươi là nam hài tử, chỉ sợ cũng nghĩ ngươi là nữ.” Lãnh Sương Sương hờ hững nói.

“A, sư tỷ, hôm qua trước khi người gặp ta, sớm đã biết ta là nam nhân rồi sao?” Diệp Vô Ưu hỏi có chút kinh ngạc.

“Chẳng lẽ ngươi nghĩ sư phụ tuỳ tiện tìm một người làm đồ đệ sao?” Lãnh Suơng Sương hừ nhẹ một tiếng, có lẽ cùng Diệp Vô Ưu đã có chút quen thuộc, nàng nói càng ngày càng nhiều.

“Đệ thật sự không biết sư phụ tỷ tỷ muốn thế nào.” Diệp Vô Ưu lúng túng mỉm cười.

“Gan ngươi cũng không nhỏ, dám gọi sư phụ tỷ tỷ.” Lãnh Sương Sương hừ một tiếng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau