VÔ LẠI QUẦN PHƯƠNG PHỔ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô lại quần phương phổ - Chương 46 - Chương 50

Quyển 2 - Chương 17: Khả Ái Mĩ Tỳ

“ Phụ hoàng, kỳ thật Tạ Phính Đình chưa phải là phi tử của người, người cũng không có tại trước công chúng nói qua muốn nạp nàng làm phi, sở dĩ, chuyện này người hoàn toàn có thể không thừa nhận.” Hoa Nguyệt Lan ngập ngừng một chút rồi nói:

“ Chỉ cần người không thừa nhận chuyện này, vô luận giữa Tạ Phính Đình và Diệp Vô Ưu phát sinh chuyện gì, cuối cùng đều đối với người vô can.”

“ Chuyện này làm trẫm yếu nhược không bằng với Diệp Vô Ưu à?” Hoa Thiên Phong hừ lạnh một tiếng:

“Không thể được, ta không chấp nhận!”

“ Phụ hoàng, chuyện này không phải yếu nhược, chỉ là vạn nhất Tạ Phính Đình đã thất trinh, chẳng lẽ người còn muốn để nàng ta tiếng cung phải không?” Hoa Nguyệt Lan nhỏ giọng nói:

“ Nếu như thật sự như vậy, Tạ tướng quân khẳng định chủ động tìm đến người, sau đó người chỉ cần biểu hiện khoan dung đại lượng một chút, Tạ gia sau này không phải nổ lực tận trung vì người sao?”

“ Nguyệt Lan, con có xác định Tạ Phính Đình thất trinh không?” Sắc mặt Hoa Thiên Phong biến đổi có chút khó coi.

“ Phụ hoàng, nữ nhi cũng không dám chắc chắn, bất quá con hỏi qua Diệp Vô Ưu, tuy hắn không khẳng định chuyện gì với con, nhưng từ ngôn ngữ của hắn, có thể nhìn thấy được quan hệ giữa hắn và Tạ Phính Đình còn hơn thân mật.”

Hoa Nguyệt Lan nói nhỏ, vừa nói vừa nhìn phản ứng của Hoa Thiên Phong.

Sắc mặt Hoa Thiên Phong biến đổi rất khó coi, sau khi trầm ngâm một khắc, hắn trầm giọng nói: “Nguyệt Lan, chuyện này sẽ giao cho con đi điều tra làm rõ, trẫm muốn biết giữa Tạ Phính Đình và Diệp Vô Ưu phát sinh chuyện gì? Nếu như Tạ Phính Đình xác thực đã thất trinh, nàng ta tự nhiên không có tư cách làm hoàng phi của trẫm!”

“ Vâng phụ hoàng, nữ nhi nhất định đi tra cho rõ.” Trong lòng Hoa Nguyệt Lan nổi lên niềm vui nho nhỏ, hấp tấp nói.

Tẩm cung của Hoa Nguyệt Lan, Diệp Vô Ưu chính đang trêu chọc tiểu tì khả ái Kiếm Lan.

Trước đó không lâu, sau khi Hoa Nguyệt Lan bỏ đi, nằm rất bất nhã trên cái giường lớn vừa thơm vừa mềm, mắt nhắm lại, giống như đã ngủ rồi.

Kiếm Lan kế bên nhìn cũng lâu, cuối cùng không nhịn được đi đến bên giường, nhìn thẳng vào khuôn mặt mĩ lệ dị thường của Diệp Vô Ưu không thể ngừng lại được.

“ Hắn thật sự là nam nhân à?” Trong lòng Kiếm Lan nói: “Cái gì so với ta cũng hấp dẫn hơn cả?”

Nhìn một hồi, trong lòng Kiếm Lan có chút rung động đối với khuôn mặt của Diệp Vô Ưu, nàng nhẹ nhàng cong eo xuống, lo lắng Diệp Vô Ưu quơ tay ra, sau đó nàng nhanh nhẹn chạm vào Diệp Vô Ưu, Diệp Vô Ưu đột nhiên mở bừng hai mắt.

“ A!” Kiếm Lan giật mình kêu lên một tiếng, mạnh mẽ rút tay lại, chỉ là trọng tâm thân hình có chút không ổn định, hướng phía trước lao tới, nhưng sau đó trực tiếp lao lên trên giường, đè lên Diệp Vô Ưu.

“ Xin lỗi, Diệp công tử.” Kiêm Lan liền hốt hoảng, liền muốn nhổm dậy, chỉ là nàng lập tức phát hiện, mình nhổm dậy không được, bởi vì, Diệp Vô Ưu lấy eo nhỏ của nàng.“ Kiếm Lan tỷ tỷ, đùng nói xin lỗi!” Mặt Diệp Vô Ưu nở nụ cười rất trong sáng: “Tỷ có thể hôn ta một cái chứ.”

“ A? Diệp công tử, không, không thể được!” Hai má Kiếm Lan đỏ hồng, tuy tuổi tác nàng không nhỏ, nhưng luôn theo bên Hoa Nguyệt Lan, đối với chuyện nam nữ cũng thật sự không hiểu.

“ Kiêm Lan tỷ tỷ, không quan hệ gì, cho hôn một cái nha!” Trên mặt Diệp Vô Ưu vẫn nở nụ cười rất trong sáng, Kiếm Lan tuy chỉ là một thị nữ, nhưng lại là thị nữ bên cạnh công chúa, tuy không giống Hoa Nguyệt Lan khuynh quốc khuynh thành, nhưng dung mạo cũng ngọt ngào khả ái, đặc biệt là nàng tự nhiên nhếch nhè nhẹ khoé miệng, làm ngườii ta có một loại cảm giác đặc biệt, điềm đó là nguyên làm Diệp Vô Ưu phát sinh tâm tư trêu chọc nàng.

“ Người, người thả ta xuống có đựoc không? Công chúa rất nhanh chóng trở lại.” Kiếm Lan đỏ hồng cả mặt, lo lắng thỉnh cầu Diệp Vô Ưu: “Nếu để công chúa nhìn thấy, nàng ta sẽ chửi người.”

“ Nếu nàng hôn ta một cái, ta lập tức thả nàng ra.” Diệp Vô Ưu cười hi hi, song thủ siết chắc cái eo mềm mại của Kiếm Lan, song phong sung mãn trước ngực của nàng ép lên trên thân hắn, cảm giác mĩ diệp phi thường.

“ Nhưng, nhưng, nữ hài tử không tuỳ tiện hôn người khác.” Kiêm Lan lấp bắp nói.

“ Nữ hài tử đương nhiên không tuỳ tiện hôn người khác, bất quá, hôn ta không có vấn đề gì.”

Diệp Vô Ưu cười hi hi nói: “Kiếm Lan tỷ tỷ, nàng mà không hôn ta, ta vẫn sẽ ôm nàng như thế này nhà!”

Diệp Vô Ưu nói xong liền ôm cứng Kiếm Lan như thế, nhưng trên thực tế, song thủ của hắn tịnh không chỉ là ôm nàng,, đồng thời chậm rãi bắt đầu lần mò trên thân hình của nàng, trong bàn tay có một loại hoả nhiệt, liền vuốt ve lên kiều đồn( cái mông xinh đẹp) của Kiếm Lan.

“A, không muốn!”Kiếm Lan yêu kiều hô nho nhỏ một tiếng: “Công tử, đừng như thế, ta, ta hôn người một cái!”

Động tác trên tay của Diệp Vô Ưu dừng lại, bất quá bản tay vẫn đặt trên kiều đồn Kiếm Lan, chỉ là không có chuyển động.

“ Muốn hôn, hôn chỗ nào đây?” Kiếm Lan ngập ngừng hỏi.

“Đương nhiên là chỗ này!” Diệp Vô Ưu chỉ vào đôi môi mình, cười hi hi nói.

“ Mặt, trên mặt có thể được không?”

Trên mặt Kiếm Lan đã đỏ lòng lên, nàng xấu hổ đến nổi không nói hoàn chỉnh được một câu.

“ Tốt lắm, trên mặt thì trên mặt.” Diệp Vô Ưu rất đại lượng nói.

Kiếm Lan nhắm mắt lại, nhẹ nhàng mở cái miệng anh đào nhỏ, chầm chậm hương đến khuôn mặt của Diệp Vô Ưu.

Diệp Vô Ưu nhẹ nhàng tránh mặt qua, đôi môi hướng lên nghênh tiếp đôi môi của nàng, kết quả Kiếm Lan hôn lên môi Diệp Vô Ưu một cái.

Kiếm Lan giật mình, liền mở mắt ra, chính muốn lấy môi ra, tức thì phát hiện không được, Diệp Vô Ưu đã lăn qua ép thân hình nàng xuống dưới, than lam nút lấy đôi môi của nàng.

“Ô ô ô…” Kiếm Lan muốn nói mà chỉ phát ra thanh âm ô ô, mắt nàng mở to, lớn hơn bình thường nhiều.

Kiếm Lan chỉ là một nữ tử yếu đuối, không có tu luyện qua tiên thuật gì cả, bởi vậy mặc dù Diệp Vô Ưu ở trước mặt, nàng cũng không có lực lượng phản kháng nào. Hơn nữa chuyện này mới xảy ra lần đầu, nàng đã xấu hổ đến toàn thân phát nhiệt, cả thân đã mềm nhũn ra không có khí lực nào, vì vậy tự nhiên chỉ có thể để Diệp Vô Ưu tự ý bài bố nàng.

“ Tiểu vô lại, ngươi làm cái gì vậy?” Đột nhiên phía sau lưng truyền lại một tiếng hét phẫn nộ, tức thì Diệp Vô Ưu cảm giác cả người mình bay lên.

Diệp Vô Ưu trên không trung vận chuyển một cái, sau đó nhè nhẹ là đà đáp trên mặt đất, miệng bắt đầu nói: “ Công chúa lão bà, nàng mưu sát thân phu à!”

Nhưng bên đó, Kiếm Lan liền hoảng hốt từ trên giường nhổm dậy, vừa chỉnh lý y phục vừa hương tới Hoa Nguyện Lan quỳ xuống nói: “ Công chúa, tì nữ, tì nữ…”

“ Không sao, Kiếm Lan ngươi dậy đi, ta biết không liên quan gì đến ngươi.” Hoa Nguyệt Lan kéo Kiêm Lan dậy, nhẹ nhàng nói, nói xong, trừng trừng nhìn Diệp Vô Ưu một cái.

Quyển 2 - Chương 18: Tuyệt Đại Ma nữ

Khuôn mặt Diệp Vô Ưu thật sự không hiện ra nét lo lắng, thực ra từ nhỏ đến lớn, hắn thật sự chỉ có chút ít e sợ một người, đó là Yến Băng Cơ, còn Hoa Nguyệt Lan, hắn một điểm cũng không e ngại.

Thấy Diệp Vô Ưu có bộ dạng này, trong lòng Hoa Nguyệt Lan tuy tức giận, nhưng cũng không có ý kiến đối với hắn, đánh hắn không sợ, có chửi hắn cũng không sợ, nàng cũng không biết làm thế nào?

“ Tiểu vô lại, ngươi tự mình xuất cung đi ra đi!” Hoa Nguyệt Lan phẫn hận nói, mặc dù không thể đánh, không thể chửi, chỉ còn trục xuất hắn đi cho nhanh cho khuất mắt, miễn nhìn thấy hắn là nàng lại tức giận.

“ Công chúa lão bà, nàng không hộ tống ta đi ra à?”

Diệp Vô Ưu nuốt nước miếng nói: “ Nếu nàng hộ tống ta, để Kiếm Lan hộ tống ta cũng có thể được.”

“ Ngươi tưởng đẹp lắm sao!”

Hoa Nguyệt Lan trừng mắt nhìn Diệp Vô Ưu: “Ngươi muốn hay không muốn người hộ tống ngươi? Ta bây giờ đi tìm người gọi Tạ Trường Phong lại, để hắn hộ tống ngươi đi ra thế nào?”

“ A, không được, ta tự mình đi cũng được.”

Diệp Vô Ưu vội vàng nói, cười đùa, để Tạ trường Phong hộ tống hắn xuất cung à? Chỉ sợ Tạ Trường Phong muốn hộ tống hắn xuống diện kiến Diêm Vương.

“ Kiếm Lan tỷ tỷ, ta lần tới lại tìm nàng chơi nha!” Diệp Vô Ưu trước khi bỏ đi, còn không quên chào Kiêm Lan một tiếng, đáng thương Kiếm Lan đâu lý đến hắn, chỉ quay đầu qua một bên, như không muốn nghe thấy lời nói của Diệp Vô Ưu, chỉ là khuôn mặt trắng bạch của nàng, dần dần chuyển sang đỏ hồng.

Diệp Vô Ưu cười hi hi, tâm tình ngay lập tức sảng khoái, hắn một điểm cũng không lo lắng Kiếm Lan bỏ trốn, nàng là thị nữ của Hoa Nguyệt Lan, ngày sau nhất định gả theo, chỉ cần hắn thu hoạch thành công phương tâm của Hoa Nguyệt Lan, Kiếm Lan tự nhiên là vật trong túi hắn, chỉ là nhìn lại, thật sự muốn có được Hoa Nguyệt Lan, tựa hồ không phải là chuyện dễ dàng.

Lúc này vận khí của Diệp Vô Ưu tựa hồ không tốt lắm, vừa rời khỏi hoàng cung không bao lâu, còn chưa trở về nhà trọ, liền bị người bắt giữ, bất quá, không giống như lần trước, lần này bắt hắn không phải là suất ca( anh chàng đẹp trai), nhưng lại là một đại mĩ nhân.

Chỉ thấy toàn thân mĩ nữ này mặc một màu đen, bên ngoài cũng khoát một cái áo choàng màu đen, thân hình cao cao, phong nhũ kiều đồn, thật là dụ hoặc, nhưng hình dạng và dung mạo của nàng, cũng thật sự xuất sắc, chân mày lá liễu, mắt phượng, da thịt thì trắng bạch dị thường, kết hợp lại với nhau nhìn nàng có chút lạnh lùng, cùng với Yến Băng Cơ có chút tương đồng.

“ Ngươi gọi là Diệp Vô Ưu?” Mĩ nữ bắt đầu nói, thanh âm trong trẻo động người, còn có chút ít lạnh đạm.

“Đúng vậy, mỹ nữ tỷ tỷ người là ai?” Diệp Vô Ưu gập đầu, miệng thật rất ngọt, mở miệng là gọi người ta là tỷ tỷ.“ Diệp Phi Phàm và Yến Ngọc Dao là phụ mẫu ngươi?” Mĩ nữ hỏi tiếp.

“Đương nhiên, ta là nhi tử duy nhất của bọn họ.” Diệp Vô Ưu lại thành thật nói, điều này cũng không là bí mật gì.

Mĩ nữ liền nhìn Diệp Vô Ưu cả nửa ngày, từ đầu đến chân, nhìn rất là cẩn thận, Diệp Vô Ưu tức thì không cảm thấy tự nhiên, tuy đối phương là một mĩ nữ, tuy hắn cũng không lưu ý khi bị mĩ nữ nhìn, nhưng lại bị một mĩ nữ dùng loại nhãn thần này nhìn, hắn liền cảm thấy không được thoải mái.

“Mĩ nữ tỷ tỷ, nàng cuối cùng là ai?” Qua một hồi, Diệp Vô Ưu không nhẫn nhịn được lại hỏi.

“ Tư chất rất tốt, thế nào mà tu vi thấp thế nhỉ?” Mĩ nữ này nhìn nữ ngày, sau đó tự mình nói với mình, cũngbkhông cho Diệp Vô Ưu biết nàng là ai.

“ Uy, mĩ nữ tỷ tỷ, nàng lại chưa cho ta biết nàng là ai, ta đi đây!” Diệp Vô Ưu có chút bất mãn nói.

“ Ta gọi là Lãnh Tâm Âm.” Không biết là là do Diệp Vô Ưu uy hiếp bức bách hay không, cuối cùng cũng nói ra danh tự của mình, chỉ là, nghe được danh tự này, trên mặt Diệp Vô Ưu xuất hiện biểu tình có chút cổ quái.

“ Lãnh Tâm Âm? Danh tự rất quen thuộc à!” Diệp Vô Ưu nhíu chân mày, liền lập tức a một tiếng, “ Ta biết rồi, Ma Tông tông chủ Lãnh Tâm Âm, đại lục Thập Đại Cao Thủ bài danh đệ tam( đứng hàng thứ 3).
Chỉ là nói tới đây, Diệp Vô Ưu ý lên một tiếng: “Không hay rồi, ta nghe nói Lãnh Tâm Âm đã qua bốn mươi tuổi rồi, mĩ nữ tỷ tỷ, người nhìn tối đa chỉ mới hai mươi mà, thế nào có thể là Lãnh Tâm Âm đó được?”

Yến Ngọc Dao đã từng là nằm trong Thập Đại Cao Thủ của vân mộng đại lục, bất quá hiện tại không còn danh tự của nàng. Nhưng mỗi người đều biết, với tu vi của Yến Ngọc Dao, tuyệt đối có thể liệt danh trong Thập Đại Cao Thủ. Nàng sở dĩ không có tên chỉ là vì gần hai mươi năm trở lại, không có người thấy qua Yến Ngọc Dao xuất thủ, do vậy cũng không thể phán đoán tu vi chính xác của nàng.

Còn Diệp Phi Phàm, nghe nói tu vi so với Yến Ngọc Dao không phân hơn kém, nhưng ai cũng không thể khẳng định. Chỉ là mọi người đều biết, đôi phu phụ này tuyệt đối không nhã nhặn, tất nhiên không ai muốn đến chọc phá bọn họ.

Bất quá, Yến Băng Cơ đệ tử của Yến Ngọc Dao đã chính thức xuất đạo hành tẩu trên đai lục, từ tu vi của Yến Băng Cơ cũng có thể phán đoan sơ lược thực lực chân chính của Yến Ngọc Dao.

“ Ta là Lãnh Tâm Âm, ta không lừa ngươi đâu.” Ngữ khí Lãnh Tâm Âm nhu hoà rất nhiều, có lẽ bởi vì Diệp Vô Ưu vừa tán tụng nàng còn trẻ, mặc dù Lãnh Tâm Âm không phải là nữ nhân bình thường, nhưng nàng cuối cùng cũng là nữ nhân, đều hoan hỉ khi được người tán tụng.

“ Lãnh tỷ tỷ này, nàng tìm ta có việc gì?” Diệp Vô Ưu suy nghĩ hỏi, nhìn thấy nàng là một mĩ nữ, nên lần đầu đã tin tuởng nàng.

“ Ngươi muốn hay không muốn làm đồ đệ của ta?" Lãnh Tâm Âm suy nghĩ hỏi.

“ Lãnh tỷ tỷ, làm đồ đệ người có gì tốt?” Diệp Vô Ưu tuỳ tiện hỏi.

“Đương nhiên có chuyện tốt rồi, ta có thể làm ngươi trờ thành tuyệt thế cao thủ, muốn khi phụ ai thì khi phụ.” Lãnh Tâm Âm nhẹ nhàng nói.

Tuyệt thế cao thủ? Diệp Vô Ưu có chút động tâm, nếu như lúc trước, hắn khẳng định không thèm quan tâm, lúc trước ở nhà, Diệp phi Phàm và Yến Ngọc Dao dùng đủ hết biệp pháp để hắn học tập tiên thuật, nghiêm túc tu luyện, cuối cùng cũng không có thành công. Bởi vì hắn luôn nghĩ không có có tác dụng gì, chỉ là sau khi ra ngoài thấy được cái chết, hắn mới phát hiện, chỉ biết chạy trốn cuối cùng không phải là biện pháp, nếu như hắn chân chính trở thành tuyệt đại cao thủ, thì cái tiểu bạch diện Tạ Trường Phong này, hắn còn không biết chỉnh như thế nào nữa là?

“ Lãnh tỷ tỷ, ta cũng muốn trở thành tuyệt đại cao thủ, nhưng ta đã mười tám tuổi rồi, đã qua thời kỳ tu luyện tốt nhất, ta nghĩ lúc này này bắt đầu tu luyện, chỉ sợ đợi ta trở thành Thập Đại Cao Thủ, thì cũng phải mất mười năm nữa.”

Diệp Vô Ưu làm mặt khổ nói.

“ Chỉ cần ngươi nguyện ý làm đệ tử ta, ta tự nhiên có biện pháp nhanh chóng hoàn thành.” Ngữ khí Lãnh Tâm Âm rất bình tĩnh, “ Ta có thể làm ngươi trong nửa năm đến một năm thành một cao thủ, tối đa ba năm ngươi có thể trở thành tuyệt thế cao thủ, nếu như kỳ ngộ tốt, có thể nhanh hơn.”

“ Nửa năm đến một năm?” Nhãn Tình Diệp Vô Ưu bừng sáng, ban đầu hắn không muốn tu luyện tiên thuật, là vì nghĩ tu luyện rất gian khổ, hơn nữa lãng phí một thời gian quá dài, để có loại thời gian đó, nếu như trả bằng việc chơi đùa, hà tất phải đi học tiên thuật này? Hiện tại, Lãnh Tâm Âm nói có biện pháp nhanh chóng hoàn thành, Diệp Vô Ưu tự nhiên động tâm.

Quyển 2 - Chương 19: Tu Tiên Tốc Thành Pháp

Động tâm vẫn chỉ là động tâm, Diệp Vô Ưu vẫn còn chưa đáp ứng Lãnh Tâm Âm ngay lập tức. Hắn không phải là kẻ ngốc. Lãnh Tâm Âm muốn thu hắn làm đệ tử, thật không đơn giản là do tư chất tốt của hắn, khẳng định còn có nguyên nhân khác.

“Lãnh tỷ tỷ, người vì sao muốn thu ta làm đệ tử?” Diệp Vô Ưu không biết nguyên nhân gì, cũng không muốn nghĩ, trực tiếp hỏi Lãnh Tâm Âm.

“Ta thích thu đồ đệ thì thu đồ đệ, cần lý do gì đâu nào?” Lãnh Tâm Âm hừ một tiếng, ngữ khí lạnh lại. “Ngươi cuối cùng nguyện hay không nguyện ý? Đừng nói ta không đề tỉnh ngươi, ngoại trừ ta ra, không ai có biệp pháp tu luyện tốc thành nào khác.”

Diệp Vô Ưu có chút do dự. Nhưng không phải vì Lãnh Tâm Âm là Ma tông tông chủ. Trong tim hắn tịnh không phân rõ khái niệm chánh tà, mọi việc chỉ cần mình thích. Hắn sở dĩ do dự chỉ là lo rằng sau khi làm đồ đệ Lãnh Tâm Âm, tịnh không thể thật sự nhanh chóng trở thành cao thủ.

“Lãnh tỷ tỷ, liệu tỷ tỷ có thể nói rõ phương pháp tốc thành này như thế nào không?” Diệp Vô Ưu ngẫm nghĩ hỏi.

“Đương nhiên là không thể.” Lãnh Tâm Âm một lời cự tuyệt. “Sau khi ngươi bái ta làm thầy, ta tự nhiên cho ngươi biết!”

“Kiểu này, Lãnh tỷ tỷ à, trước tiên cho ta đi hỏi một lần được không?” Diệp Vô Ưu cuối cùng vẫn chưa đáp ứng ngay lập tức. Hắn đối với Lãnh Tâm Âm hiểu biết rất ít, ngoại trừ biết được được nàng là Ma tông tông chủ trong Thập đại cao thủ ở đại lục bài danh đệ tam, những cái khác cơ bản không biết gì. Ah, cũng không đúng, không phải không biết gì, chí ít hiện tại, hắn biết Lãnh Tâm Âm một mỹ nữ có vài cái đẹp so với Yến Băng Cơ.

“Hừ, ta tối nay sẽ lại tìm ngươi.” Lãnh Tâm Âm sau cùng đáp ứng rất không sảng khoái.

“Lãnh tỷ tỷ này, ta đi trước đây!” Diệp Vô Ưu liền đi trước, dùng nhãn thần tham lam thoáng liếc qua thân thể dụ người của Lãnh Tâm Âm.

“Tiểu hoa si, ngươi theo ta lại đây.” Vừa trở về khách điếm Diệp Vô Ưu liền kéo Lam Tiểu Phong vào trong phòng.

“Diệp ca ca, có chuyện gì?” Khuôn mặt Lam Tiểu Phong toát lên sự ngạc nhiên.

“Ta hỏi ngươi, ngươi có biết gì về Lãnh Tâm Âm không?” Diệp Vô Ưu nhỏ giọng hỏi.

“Lãnh Tâm Âm? Ma tông tông chủ Lãnh Tâm Âm à? Nghe nói, nhưng chưa gặp qua.” Trên mặt Lam Tiểu Phong xuất hiện một chút biểu tình kinh ngạc.

“Ngươi biết được bao nhiêu về nàng ta?” Diệp Vô Ưu không thể có chút thất vọng.

“Căn cứ vào những gì đệ biết được, Lãnh Tâm Âm năm nay ba mươi tư tuổi, nằm trong Thập tiên tử ở Vân Mộng, bà ta bài danh đệ tam, trong Vân Mộng thập đại cao thủ hiện tại cũng bài danh đệ tam. Nghe nói tính cách so ra cổ quái, hỉ nộ bất thường.” Lam Tiểu Phong hời hợt vừa suy nghĩ vừa nói.“Còn gì nữa?” Diệp Vô Ưu hỏi tiếp.

“Còn có…, còn có một đồ đệ của bà ta, nghe nói tính cách so với bà ta còn cổ quái hơn.” Lam Tiểu Phong ngẫm nghĩ nói. “Bất quá, về điều này thông tin không rõ ràng lắm. Đồ đệ bà ta dường như ít lộ diện, thường lưu lại tổng đàn Ma tông.”

“Kỳ quái, nàng ta chẳng đã có đồ đệ rồi, sao còn muốn thu ta làm đồ đệ nữa?” Diệp Vô Ưu tự mình nói với mình, nghĩ rằng Lãnh Tâm Âm này thuộc loại các cao thủ mà đệ tử đích truyền luôn luôn chỉ có một người.

“Diệp ca ca, huynh nói Lãnh Tâm Âm muốn thu huynh làm đồ đệ sao?” Lam Tiểu Phong lo lắng hỏi. “Huynh ngàn vạn lần không thể nhận. Bà ta là Ma tông tông chủ, huynh làm đồ đệ bà ta, bằng với gia nhập Ma tông đó!”

“Gia nhập Ma tông thì gia nhập Ma tông, có gì mà không được.” Diệp Vô Ưu phóng túng nói. “Ta chỉ cần xem đối với ta có tốt hay không. Chuyện không tốt, ta không thể làm!”

“Đương nhiên là không tốt. Tất cả đều cho Ma tông là tà môn ngoại đạo. Phương pháp tu tiên của bọn họ cũng rất tà ác. Huynh nếu gia nhập Ma tông, sau này chánh đạo tu tiên giả mà gặp huynh, luôn xem huynh là địch nhân.” Lam Tiểu Phong khổ tâm khuyên nhủ Diệp Vô Ưu.

“Biến đi với chánh đạo tà đạo của ngươi. Ta không cần lo nhiều!” Diệp Vô Ưu khịt mũi khinh khỉnh. “Cha ta từng nói, chỉ cần mình thích là được rồi, không cần biết người khác nghĩ thế nào.”

“Này, Diệp ca ca, huynh vẫn chưa phải là đồ đệ Lãnh Tâm Âm chứ?” Lam Tiểu Phong lắp bắp hỏi. “Nếu thật sự như thế, đệ sau này cách xa huynh một chút!”
“Tiểu hoa si, ngươi tưởng cách xa ta một chút là cách xa được một chút à? Ta cho ngươi biết, trừ khi ta để ngươi cách xa ta một chút, còn lại ngươi phải theo ta.” Diệp Vô Ưu hừ một tiếng. “Đừng quên ngươi là người hầu của xú nha đầu. Là người hầu của nàng ta cũng là người hầu của Hàm Yên muội muội. Người hầu của Hàm Yên muội muội tự nhiên cũng là người hầu của ta. Ngươi muốn chạy cũng không có cửa!”

“Không phải vậy chứ? Số đệ thật là khổ!” Lam Tiểu Phong mặt đầy đau khổ nói.

“Khổ cái đầu ngươi!” Diệp Vô Ưu trừng mắt nhìn Lam Tiểu Phong. “Bất quá, tiểu hoa si, ngươi hiện tại không cần lo lắng. Ta còn chưa bái Lãnh Tâm Âm làm sư phụ!”

“Úc, vậy tốt quá, vậy tốt quá!” Lam Tiểu Phong thở ra một hơi nói.

“Ai, tiểu hoa si, ngươi nói xem, có phương pháp nào tu tiên tốc hành không?” Diệp Vô Ưu ngẫm nghĩ hỏi.

“Biện pháp tốc hành? Hình như không có?” Lam Tiểu Phong suy nghĩ nói, rồi lại lắc đầu. “Bất quá, cũng không nhất định, tỷ như Thiên Tâm đan có thể làm người ta gia tăng thêm mười năm công lực. Nói không chừng cũng còn dược vật khác, hoặc giả có thể là phương pháp tốc thành khác. Chỉ là, đệ không biết.”

“Nói như vậy, Lãnh tỷ tỷ không có lừa ta. Thật sự có phương pháp tốc thành sao?” Diệp Vô Ưu lại bắt đầu tự nói với mình.

“Diệp ca ca, huynh muốn tu tiên phải không?” Lam Tiểu Phong có chút kỳ quái hỏi.

“Thế nào? Ta không thể tu tiên à?” Diệp Vô Ưu không khách khí nói. “Ta không thích mỗi lần đánh nhau đều chỉ có thể bỏ chạy. Tóm lại có một ngày ta muốn đánh cho tiểu bạch diện Tạ Trường Phong trực tiếp bò dưới đất!”

“Này, huynh hiện tại muốn tu luyện vẫn còn đủ thời gian. Tuy đã mười tám tuổi rồi, bất quá chỉ cần thật sự tu luyện, sau mười năm, có thể bù đắp lại hiện tại của huynh!” Lam tiều Phong đưa ra kiến nghị rất thành ý đối với Diệp Vô Ưu.

“Vào lúc đó! Sau mười năm, ngươi hiện tại vẫn như thế này, thà không luyện còn hơn!” Diệp Vô Ưu khinh bỉ nói. “Ta muốn sau nửa năm, phải đánh cho tiểu bạch diện Tạ Trường Phong đến mức phải cầu xin ta!”

“Diệp ca ca, tu tiên phải tiến từng bước, huynh yêu cầu quá cao, chỉ sợ không thể làm được!” Lam Tiểu Phong dường như rất hảo tâm nói.

“Tiểu hoa si, ngươi chả phải đã nói cũng có biệp pháp có thể tốc thành mà?” Diệp Vô Ưu không cao hứng nói, “Đừng theo ta nói mãi cái gì ‘tiến từng bước’. Lãnh tỷ tỷ đã cho ta biết, nàng ta có biện pháp tốc thành, mặt khác, muốn vậy ta cần phải bái nàng ta làm thầy.”

“Biện pháp tu luyện của Ma tông rất nhiều, biện pháp cổ quái nào cũng có. Cái gì thái âm bổ dương, còn có cái gì song tu, còn có sử dụng tử hà xa (bào thai) tu luyện, dùng người chết tu luyện, dùng người sống tu luyện cũng có, rất biến thái!” Lam Tiểu Phong chậm rãi nói, “Diệp ca ca, đệ xem huynh tốt nhất không nên theo.”

Quyển 2 - Chương 20: Tái Tham Hương Khuê

“Song tu? Đúng là song tu rồi!” Nhãn sắc Diệp Vô Ưu phát sáng. “Nếu biện pháp tốc thành mà Lãnh tỷ tỷ nói là song tu cũng tốt!”

“Ở Ma tông cũng có một phân chi gọi là song tu môn. Đáng tiếc, Lãnh Tâm Âm không phải thuộc song tu môn. Đệ nói nè Diệp ca ca, huynh đừng có mà vọng tưởng!” Lam Tiểu Phong lập tức xuất ngôn đả kích Diệp Vô Ưu.

“Ai quy định song tu nhất định phải là song tu môn hả?” Diệp Vô Ưu có chút bất phục nói. “Lãnh tỷ tỷ là Ma tông tông chủ, người song tu môn tự nhiên là thuộc hạ nàng ta. Chỉ cần nàng ta nguyện ý, chẳng không lấy công pháp song tu về được à!”

“Diệp ca ca, huynh nếu muốn như vậy, đệ cũng không biện pháp nào!” Lam Tiểu Phong lại chậm rãi nói. “Tóm lại, đệ khuyên huynh tốt nhất không nên làm đồ đệ Lãnh Tâm Âm. Làm đồ đệ Ma tông tông chủ không thể là chuyện tốt được.”

Chỉ đáng tiếc, Lam Tiểu Phong càng nói, Diệp Vô Ưu càng muốn làm đồ đệ Lãnh Tâm Âm. Tuy hiện tại hắn chưa có hạ quyết định nhưng trên cơ bản, hắn đã có huynh hướng bái Lãnh Tâm Âm làm thầy.

“Có một mỹ nữ làm sư phụ cũng hay!” Diệp Vô Ưu nói thầm trong lòng. “Quá tốt là cùng Lãnh tỷ tỷ song tu với nhau, điều đó thật là tốt!”

Tiểu tử này còn chưa bái sư, đã tưởng tượng tương lai chơi đùa sư phụ trên giường. Nếu Lãnh Tâm Âm biết dược đồ đệ tương lai của mình như thế này, không biết nàng sẽ nghĩ gì.

“Vô Ưu ca ca, Vô Ưu ca ca!” Hàm Yên kéo Mộ Dung Tiểu Tiểu tiến lại.

“Có chuyện gì?” Nhìn thấy Hàm Yên, Diệp Vô Ưu liền có một loại cảm giác đau đầu.

“Vô Ưu ca ca, huynh vừa cùng công chúa đi đâu?” Khuôn mặt Hàm Yên có nét hiếu kỳ hỏi.

“Đương nhiên là hoàng cung chứ còn có thể đi đâu?” Diệp Vô Ưu tùy tiện mở miệng nói.

“Vô Ưu ca ca, muội thấy thật là chán. Huynh cùng muội đi chơi có được không?” Hàm Yên nắm cánh tay Diệp Vô Ưu, nũng nịu nói.

“Không được, huynh đang rất mỏi mệt, muốn đi ngủ!” Diệp Vô Ưu thật sự không thích ra khỏi cửa. Lại nói hắn thật sự cũng có chút mệt mỏi, hơn nữa, tối nay hắn còn phải đến Tạ gia thâu hương tiết ngọc. Hiện tại không nghỉ ngơi cho tốt, đến tối làm sao có tinh thần được?

“Vô Ưu ca ca thật là…, một điểm cũng không thương người ta!” Hàm Yên trề môi nói có chút bất mãn.

“Hàm Yên muội muội, muội tự mình ra ngoài chơi đi!” Diệp Vô Ưu vừa nói vừa đi đến khách phòng.

“Đúng thế, tỷ tỷ, chúng ta ra ngoài chơi cũng được. Không cần đại sắc lang đi theo.” Mộ Dung Tiểu Tiểu ở kế bên nói.

Diệp Vô Ưu trừng mắt nhìn Mộ Dung Tiểu Tiểu, lại không muốn chửi nàng, bèn đi đến khách phòng, đóng cửa lại, sau đó bắt đầu ngủ một giấc.

Diệp Vô Ưu lúc này đang ngủ rất thoải mái, còn thấy vô số mỹ mộng hương diễm, đến khi hắn tỉnh lại, trong phòng đã tối rồi.
Mở hai mắt, Diệp Vô Ưu liền có chút cảm giác không ổn. Trong phòng đang có thêm một người, một bóng hình vô cùng mỹ hảo, đứng trước giường, quay lưng về phía hắn.

“Lãnh tỷ tỷ?” Diệp Vô Ưu ngờ ngợ kêu lên một tiếng, đồng thời từ trên giường ngồi dậy. Bóng hình này, nhìn rất giống Lãnh Tâm Âm, bất quá, Diệp Vô Ưu không thể xác định chính xác.

“Tỉnh rồi à?” Người đó chuyển thân quay lại, đúng là Lãnh Tâm Âm. “Thế nào? Nghĩ xong chưa? Cuối cùng chịu hay không chịu làm đồ đệ của ta?”

“Lãnh tỷ tỷ, ta cũng có thể làm đồ đệ của tỷ. Bất quá, nếu không thể tốc thành, ta có thể không làm.” Diệp Vô Ưu suy nghĩ nói. Tiểu tử này cuối cùng vẫn không thể ngăn chặn được sự dụ hoặc mạnh mẽ của phương pháp tu tiên tốc thành cùng Lãnh Tâm Âm, một siêu cấp đại mỹ nữ này, liền quyết định làm đồ đệ Lãnh Tâm Âm.

“Ta, Lãnh Tâm Âm, đã nói rồi mà!” Lãnh Tâm Âm hừ một tiếng. “Từ nay trở đi, ngươi sẽ là đồ đệ của ta.”

“Lãnh tỷ tỷ…” Diệp Vô Ưu còn muốn nói gì nữa.

“Gọi ta là sư phụ!” Lãnh Tâm Âm cắt ngang lời của Diệp Vô Ưu.

“Cũng được, sư phụ tỷ tỷ.” Diệp Vô Ưu có chút bất lực nói.

“Cái gì loạn cào cào vậy, sư phụ là sư phụ, tỷ tỷ là tỷ tỷ. Có lý đâu ngươi lại gọi như vậy hả?” Lãnh Tâm Âm có chút không cao hứng nói.

“Lãnh tỷ tỷ là sư phụ ta, cũng giống như tỷ tỷ ta, do dó mới gọi là sư phụ tỷ tỷ mà!” Diệp Vô Ưu giả làm bộ dạng rất ủy khuất.

“Tính tới tính lui, tùy ngươi vậy!” Lãnh Tâm Âm vẫy vẫy tay. “Tốt rồi, bây giờ ngươi và ta cùng đi đến một nơi.”“Không được!” Diệp Vô Ưu vội vàng nói. “Sư phụ tỷ tỷ, tối nay đệ cần làm một chuyện rất trọng yếu.”

Quả thực là có chuyện trọng yếu, hắn còn phải đi tìm Tạ Phinh Đình mà!

“Chuyện trọng yếu gì?” Lãnh Tâm Âm nhíu mày một chút.

“Cái này…, sư phụ tỷ tỷ, đệ…, đệ phải đi gặp một vị tỷ tỷ.” Diệp Vô Ưu lắp bắp nói. Hắn cuối cùng không thể cho Lãnh Tâm Âm biết, tối nay hắn muốn đi thâu hương.

“Việc này…, ngươi đi nhanh về nhanh, ta đợi ngươi ở đây.” Lãnh Tâm Âm suy nghĩ một chút, nói với Diệp Vô Ưu.

“Tốt quá, sư phụ tỷ tỷ, đệ đi trước!” Diệp Vô Ưu trong lòng có chút hưng phấn. Đi nhanh về nhanh à? Ta còn tính tối nay qua đêm ở hương khuê của Tạ Phinh Đình nữa à!

o0o

Tạ Phinh Đình lúc này đang ngồi trên giường trúc, tâm thần không ổn định, cả người nhìn rất khẩn trương. Hôm qua, cuối cùng nàng cũng nói cho Tạ Trường Phong biết Diệp Vô Ưu đã tới đây. Nàng tịnh không cho Tạ Trường Phong biết chuyện phát sinh giữa nàng và Diệp Vô Ưu. Tạ Trường Phong cũng nghĩ Diệp Vô Ưu đến và đi quá nhanh, căn bản không nghĩ đến, Tạ Phinh Đình gần như thất thân với Diệp Vô Ưu.

Vì muốn đối phó với Diệp Vô Ưu, Tạ Truờng Phong liền khoác lên Diệp Vô Ưu cái tội có ý đồ phi lễ với hoàng phi tương lai, thực sự không biết Diệp Vô Ưu thực tế cũng đã phi lễ với vị hoàng phi tương lai này.

“Tiểu dâm tặc này tối nay thật sự không có trở lại à?” Nghĩ đến lời nói của Diệp Vô Ưu tối qua khi đi khỏi, trong lòng Tạ Phinh Đình lo lắng không ngừng.

Nghĩ đến chuyện phát sinh tối qua, mặt Tạ Phinh Đình không giữ được liền nóng lên, có một loại cảm giác chưa bao giờ có tựa hồ đang chầm chậm trào ra từ trong tim làm nảy sinh trong lòng nàng một loại cảm giác xấu hổ.

“Phinh Đình ơi, Phinh Đình! Ngươi không được hồ tư loạn tưởng, chuyện này rất xấu hổ, ngươi còn nghĩ tới làm gì?” Tạ Phinh Đình trong lòng thầm nói với mình, cũng như tự an ủi mình. “Thoải mái đi, tiểu dâm tặc đó chỉ nói vậy thôi, tối nay chắc không tới.”

“Phinh Đình tỷ tỷ, nàng đang tưởng nhớ ta à?” Ngay lúc đó, một thanh âm từ một bên truyền đến.

Tạ Phinh Đình giật mình, thình lình xoay người qua, liền phát hiện Diệp Vô Ưu chính cũng đang ngồi trên giường trúc nhìn nàng với bộ mặt cười hi hi.

“Tiểu…, tiểu dâm tặc, ngươi…, ngươi thế nào lại đến đây?” Tạ Phinh Đình lắp bắp hỏi.

“Phinh Đình tỷ tỷ, sao nàng mau quên vậy? Ta đã nói ta sẽ tiếp tục tìm đến nàng mà!” Diệp Vô Ưu nhẹ nhàng nhảy qua, ngồi bên người Tạ Phinh Đình, đưa tay ôm lấy eo của nàng. “Phinh Đình tỷ tỷ, một ngày không thấy, nàng tựa hồ hấp dẫn thêm!”

Quyển 2 - Chương 21: Đắc Thốn Tiến Xích

“Tiểu dâm tặc, ngươi mau đi đi! Ta không muốn nhìn thấy ngươi!” Tạ Phinh Đình vùng vẫy vài cái, thật sự không chút tác dụng nào, liền có chút xấu hổ nói.

“Phinh Đình tỷ tỷ, ta có thể cứu nàng thoát khỏi bể khổ.” Diệp Vô Ưu cười hi hi nói. “Thế nào, nàng có thật sự muốn gả cho hoàng đế lão đầu không?”

“Ai nói ta muốn gả cho hắn hả?” Tạ Phinh Đình yêu kiều hừ một tiếng nói. “Nhưng ta không muốn ngươi tiểu vô lại này đến giúp ta, ngươi căn bản không có một chút hảo tâm nào!”

“Phinh Đình tỷ tỷ, nàng nói như thế thật làm ta thương tâm. Ta vì nàng có thể chịu không ít khổ nạn. Sáng sớm hôm nay, đứa cháu bảo bối của nàng mang người đến cửa bắt ta, nói ta tối qua phi lễ với nàng!”

“A?” Tạ Phinh Đình liền kinh hãi. “Không phải như vậy chứ? Ta chỉ cho Trường Phong biết, nói ngươi tối qua ở chỗ ta, ta không có nói điều gì khác!”

“Chẳng phải à? Hiện tại, cả Bách Hoa thành đều biết tối qua ta ở chỗ nàng qua đêm. Phinh Đình tỷ tỷ, hiện tại chuyện này đã truyền đến chỗ hoàng đế lão đầu!” Diệp Vô Ưu bắt đầu nói lung tung. “Nếu không phải công chúa lão bà của ta giúp, e rằng hiện tại nàng đã bị bắt tiến cung!”

“Không, không được đâu?” Tạ Phinh Đình có chút không tin tưởng. “Nếu thật sự có loại chuyện này, không thể không có người nói cho ta biết!”

“Đứa cháu bảo bối của nàng và ca ca bảo bối của nàng hiện tại chỉ đang chạy trốn sự trừng phạt của hoàng đế lão đầu, có thời gian đâu mà chiếu cố đến nàng!” Diệp Vô Ưu thán một hơi. “Phinh Đình tỷ tỷ, hiện tại cũng chỉ có ta nhớ đến nàng!”

“Tiểu dâm tặc, ta không thể nào tin lời của ngươi!” Tạ Phinh Đình suy nghĩ, yêu kiều tức giận. “Tóm lại, tiểu dâm tặc ngươi khẩn cấp thả ta ra không được phá hủy danh dự của ta.”

“Phinh Đình tỷ tỷ, nàng thế nào lại không chịu tin. Nhưng ta khôngthể không quản tới nàng. Nếu ta muốn bỏ đi, nàng ngày mai sẽ tiến cung, không thể nào trở ra được nữa!” Diệp Vô Ưu biết Tạ Phinh Đình không muốn tiến cung, do đó dùng chuyện này để dọa nàng.

“Ta không tin, còn một thời gian nữa ta mới tiến cung!” Tuy đối với những chuyện bên ngoài, Tạ Phinh Đình không biết rõ nhưng cũng không dễ dàng bị lừa.

“Không tin thì đi hỏi đứa cháu ngoan của nàng, nàng hỏi hắn, hắn có đem chuyện của chúng ta báo cho hoàng thượng biết không?” Diệp Vô Ưu lại chậm rãi nói. “Nàng nói xem, nếu nói cho hoàng đế lão đầu biết chúng ta nghỉ ngơi tại đây, hắn sẽ nghĩ gì đây?”

“Tử dâm tặc, ngươi lại uy hiếp ta à?” Tạ Phinh Đình phẫn nộ nói.

“Phinh Đình tỷ tỷ, ta thế nào mà uy hiếp nàng? Tốt lắm, ta chỉ hỏi nàng một câu, đó là, nàng không muốn tiến cung phải không?” Diệp Vô Ưu nhãn châu xoay chuyển hỏi.
Tạ Phi Đình ngẫm nghĩ một lúc, gật đầu nói: “Ta đương nhiên không muốn tiến cung. Nhưng, ta nếu không tiến cung, hoàng thượng không bỏ qua cho ta, sau này, còn Tạ gia chúng ta.”

“Phinh Đình tỷ tỷ này, nếu ta có biện pháp để nàng không tiến cung, hơn nữa Tạ gia bọn họ không xảy ra chuyện gì, nàng nguyện hay không nguyện ý?” Diệp Vô Ưu liền hỏi.

“Ngươi, ngươi có biệp pháp gì?” Tạ Phinh Đình có chút động tâm.

“Biện pháp này, kỳ thật rất đơn giản, chỉ cần Phinh Đình tỷ tỷ nguyện ý nghe ta thì có thể!” Diệp Vô Ưu nói xong ôm Tạ Phinh Đình trở lại giường, đồng thời kéo tấm chăn đắp cả hai người.

“Tiểu dâm tặc, ngươi muốn làm gì?” Ngữ khí Tạ Phinh Đình mang một chút kinh hãi.

“Không có gì, Phinh Đình tỷ tỷ, chúng ta nằm từ từ nói!” Diệp Vô Ưu hờ hửng nói, một bàn tay cố ý hay vô ý đặt lên trên kiều đồn của Tạ Phinh Đình.

“Ngươi, ngươi nói nhanh lên, cuối cùng có biện pháp gì?” Tạ Phinh Đình nhẫn nhịn xấu hổ trong lòng, nhẹ giọng hỏi.

“Phinh Đình tỷ tỷ, ta hỏi nàng, hiện tại hoàng đế lão đầu đã biết tối qua ta đến tìm nàng. Nàng nói đi, hắn có hoài nghi chúng ta không?” Diệp Vô Ưu vừa hỏi, vừa đưa một bàn tay lần mò trên người Tạ Phinh Đình, nhưng một bàn tay đang trên kiều đồn của Tạ Phinh Đình cũng từ từ hoạt động, nhẹ nhàng vuốt ve phong đồn của nàng.
Thân thể xinh đẹp của Tạ Phinh Đình run rẫy nhè nhẹ, như muốn tránh khỏi sự vuốt ve của Diệp Vô Ưu, nhưng thật sự liệu có thể thoát khỏi không? Chẳng phải tối qua đã bị tiểu dâm tặc này chiếm hết tiện nghi, giờ để hắn chiếm một chút tiện nghi cũng không là gì. Nghĩ đến đây, Tạ Phinh Đình liền có chút cảm giác nhận mệnh, bất kể song thủ không thành thật của Diệp Vô Ưu do thám những nơi thần bí âm u của nàng.

“Hoàng thượng không phải là tên ngốc, đương nhiên có hoài nghi.” Tạ Phinh Đình thở hổn hển nhè nhẹ nói. “Tiểu dâm tặc, ngươi cần gì phải hỏi chuyện này?”

“Nàng hãy nghĩ xem, hoàng đế lão đầu có muốn người khác có quan hệ quá thân mật với nữ nhân đương là phi tử không?” Diệp Vô Ưu tiếp tục hỏi, một bàn tay đồng thời thâm nhập vào nội y của nàng, trèo lên song phong kiêu ngạo của nàng.

“Ta…, ta nghe nói hoàng thượng rất thích xử nữ.” Tạ Phinh Đình rên rĩ nho nhỏ một tiếng. “Ta nghĩ, ta nghĩ hắn có thể phái người đến kiểm tra thân thể ta.”

“Nếu như sau khi kiểm tra, phát hiện nàng không còn là xử nữ thì sao?” Diệp Vô Ưu nhẹ nhàng xoa bóp ngọc phong của Tạ Phinh Đình, đồng thời thở một hơi bên tai nàng, nhẹ giọng hỏi.

“Hắn có thể giết ta.” Tiểu thủ mềm mại của Tạ Phinh Đình đột nhiên giữ tay Diệp Vô Ưu lại, nhẹ nhàng van xin: "Tiểu dâm tặc, ngươi đừng loạn động có được không?”

“Hảo ca ca Tạ Vân Đình của nàng là đại thần tối quan trọng của hoàng đế lão đầu. hoàng đế lão đầu phải cho hắn một chút thể diện chứ?” Diệp Vô Ưu không vì lời van xin của Tạ Phinh Đình mà dừng các động tác. Ngược lại, các động tác càng mau hơn, xoa bóp trên ngọc nhũ phong mãn của nàng một hồi.

Một loạt cảm giác khó chịu liền truyền đi khắp toàn thân Tạ Phinh Đình. Tạ Phinh Đình không nhịn nổi, chầm chậm yêu kiều rên rĩ một tiếng.

“Ta nghe nói hoàng thượng rất sợ mất mặt. Nếu loại chuyện này truyền ra ngoài, hắn khẳng định không có mặt mũi nào để tiếp thụ, tự nhiên cũng không nể mặt ca ca ta.” Tạ Phinh Đình có chút vô lực phòng ngự sự tập kích của Diệp Vô Ưu, nhưng đáng tiếc không có chút hiệu quả nào.

“Do đó, ca ca nàng phải cho hắn một chỗ để hạ đài.” Diệp Vô Ưu nắm tới dây lưng của Tạ Phinh Đình, tháo ra nhè nhẹ. “Nàng để ca ca nàng đi tìm hoàng thượng, bảo hắn tìm một lý do, nói nàng không thể gả vào trong cung, vì thân thể của nàng có loại tật thầm kín nào đó. Ta nghĩ, hoàng đế lão đầu nhất định đáp ứng.”

“Ca ca ta chính bắt ta gả vào trong cung, thế nào lại tìm hoàng thượng thoái hôn chứ.” Tạ Phinh Đình thật sự biết kiến nghị kiểm tra Diệp Vô Ưu, đến lúc này tựa hồ cũng bỏ qua động tác của Diệp Vô Ưu, không đến một khắc, nàng đã trở thành hài tử bán lõa.

“Do vậy, chúng ta phải bức hắn.” Diệp Vô Ưu cười nhè nhẹ, lướt người qua đè lên trên người Tạ Phinh Đình. “Phinh Đình tỷ tỷ, chỉ cần nàng không thể gả vào trong cung, nàng nói ca ca nàng có hay không có chủ động tìm hoàng thượng thoái hôn?”

“A, tiểu dâm tặc, ngươi muốn làm gì?” Tạ Phinh Đình cảm giác hạ thân lành lạnh, đột nhiên ý thức trở về, trên toàn thân thượng hạ của mình đã bị che khuất.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau