VÔ LẠI QUẦN PHƯƠNG PHỔ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô lại quần phương phổ - Chương 41 - Chương 45

Quyển 2 - Chương 12: Dụ Hoặc Mỹ Nhân

“ Ngươi có biện pháp gì?”, ngữ khí của Tạ Phính Đình mang chút dè dặt, tuy Diệp Vô Ưu cho nàng một cảm giác không đáng tin cậy, nhưng nàng vẫn còn hy vọng hắn có thể đề xuất biện pháp, có thể giúp nàng không cần phải tiến cung.

Một khi tiến vào hoàng cung, thì thật đúng là "hầu môn tựa hải" (cửa cung sâu như biển), tiến vào vào rồi thì khó có thể ra được. Có lần Ta Phính Đình đã thấy qua đương kim hoàng đế Hoa Thiên Phong, đối với lão, nàng thật sự không có một điểm hảo cảm. Vì lý do vậy, nàng thật sự một điểm cũng không muốn tiến cung làm hoàng phi.

“ Biện pháp đơn giản nhất đó là Phính Đình tỷ tỷ gả trước cho ta là tốt nhất, nàng đừng lo lắng, hoàng đế lão đầu này không dám làm gì đối với ta đâu.” Diệp Vô Ưu cười hi hi, vẻ mặt thanh thản nói.

“ Tiểu dâm tặc, đừng nói khoác, có ngốc mới tin lời này của ngươi!” Tạ Phính Đình tức giận nói, ngữ khí có chút thất vọng, nghe Diệp Vô Ưu nói lời này, nàng nghĩ hắn chỉ muốn nàng hiến thân cho hắn, không có biện pháp nào, đại để nàng không biết rõ lai lịch của Diệp Vô Ưu.

Lại nói, Hoa Thiên Phong đối với phụ mẫu Diệp Vô Ưu đầy bụng oán thán, nghiêm chỉnh mà nói, là oán hận đầy bụng, nhưng trên thực tế, nếu như Diệp Vô Ưu thật sự giật lấy Tạ Phính Đình, Hoa Thiên Phong cũng chỉ im lặng nhẫn nhịn, hắn không thể đắc tội với Diệp Phi Phàm và Yến Ngọc Dao. Càng không thể đắc tội với Vô Song cung, nếu như không phải như vậy, hai mươi năm trước, hắn cũng không thể bình tĩnh nhìn Yến Ngọc Dao lao vào lòng Diệp Phi Phàm.

Đương nhiên, với dã tâm của một vị hoàng đế, Hoa Thiên Phong tự nhiên không cho phép mình làm như vậy, nhưng trong lòng hắn sớm đã âm thầm quyết định, sẽ có một ngày, hắn sẽ bắt người đắc tội với hắn đạp dưới chân, bao gồm cả Yến Ngọc Dao và Diệp Phi Phàm. Hiện tại hắn cũng đã bắt đầu hành động, lần này đưa ra mười hai hoa nữ, chỉ cần một người đi theo Diệp Vô Ưu đã trả lời được vấn đề.

"Phinh Dình tỷ tỷ, ta nói thật mà, nàng gả cho ta, thật sự là biện pháp quá đơn giản.” Diệp Vô Ưu thấy Tạ Phính Đình có chút không tin tưởng, liền tiếp tục nói.

“ Tiểu dâm tặc, ta không thể tin ngươi, ngươi từ truớc tới giờ đều lừa ta!” Tạ Phính Đình phẫn hận nói, “ Trước giả làm nữ hài huỷ thanh bạch của ta, hiện tại còn muốn lừa ta, muốn ta tin ngươi, trừ khi ta không gọi là Tạ Phính Đình!”

“ Thì nàng xem ta lúc đó là nữ mà.” Diệp Vô Ưu thì thầm môt câu, tuy hắn rất tức giận khi người khác xem hắn là nữ, bất quá giờ hắn mới phát hiện, sau khi cải trang thành nữ nhân cũng được tuyển trạch chứ không sai, nếu như giả trang thành nữ nhân có thể chiếm tiện nghi của mĩ nữ, hắn thĩnh thoảng còn có thể cải trang.

“ Tiểu dâm tặc, ngươi còn không đi à?” Ta Phính Đình chửi, cả người Diệp Vô Ưu ép trên thân người mềm mại của nàng, Diệp Vô Ưu đương nhiện cảm giác rất sảng khoái, tuy nhiên nếu nàng nổi giận hắn có thể bị chết ngay trên thân thể loả lồ của Tạ Phính Đình, tự nhiên Diệp Vô Ưu buột phải nhanh chóng ly khai.

“ Phính Đình tỷ tỷ, cháu nàng thật sự đang ở đâu?” Diệp Vô Ưu đưa tay tiến vào trong chăn, nhẹ nhàng vuốt ve trên da thịt sống động của Ta Phính Đình, miệng liền hỏi.

“ Tiểu dâm tặc, ngươi còn làm loạn nữa ta gọi người đến đó!” Tạ Phính Đình xấu hổ tức giận nói.

“ Phính Đình tỷ tỷ, đừng như thế, chẳng phải nàng sớm là người của ta rồi sao!” Diệp Vô Ưu bất mãn nói càng, hắn không lo lắng Tạ Phính Đình gọi nguời tới, đầu tiên, hắn tin rằng Tạ Phính Đình không dám, tuy nhiên, nếu Tạ Phính Đình thật sự dám gọi, hắn tất nhiên cũng phải chạy trốn.“ Nói năng bậy bạ, ta có nguyện gả cho hoàng thương cũng không chịu gả cho tiểu dâm tặc ngươi!” Ta Phính Đình phẫn hận nói, “ Ngươi so với hoàng thượng còn độc ác hơn!”

“ Phính Đình tỷ tỷ, nàng nhanh cho ta biết Tạ Trường Phong đang ở nơi nào, sau khi nàng nói cho ta biết, ta lập tức bỏ đi.” Diệp Vô Ưu vẫn cười hi hi, da mặt tiểu tử này rất dày, Bất luận Ta Phính Đình nói kiểu gì, hắn đều không quan tâm.

“ Ngươi tìm Trường Phong có việc gì?” Tạ Phính Đình có chút nghi hoặc hỏi, tuy nàng muốn Diệp Vô Ưu sớm bỏ đi, nhưng Tạ Trường Phong chính là cháu trai của nàng, mà căn cứ vào ước đoán của nàng, Diệp Vô Ưu tìm Tạ Trường Phong thật không phải việc tốt lành.

“ Không có chuyện gì, ta chỉ muốn kiếm cháu trai của ta thôi.” Diệp Vô Ưu cười hi hi, nâng chăn lên tiến vào, liền ôm Ta Phính Đình vào lòng.

“ Phính Đình tỷ tỷ, nàng không nguyện ý nói ra, chẳng lẽ cũng không muốn ta đi.”

Tạ Phính Đình không dằn được trực khóc lên, trong lòng uỷ khuất rất nhiều, không biết nàng thật sự gặp xui xẻo gì, tự nhiên bị tiểu dâm tặc này chiếm hết tiện nghi.

Chỉ là, vì muốn bảo hộ trận địa cuối cùng của mình, không vì thế thất thân thật sự, nàng cũng không thể bận tâm đến cháu trai của nàng nữa. Vì vậy chỉ còn biện pháp nàng ngoan ngoãn nói ra nơi đến của Tạ Trường Phong.“Phính Đình tỷ tỷ, ta đi dây, tối mai lại tìm đến nàng nha!”

Sau khi Diệp Vô Ưu dùng thủ đoạn biết được nơi đến của Tạ Trường Phong là ở đâu, song thủ ở trên ngọc nhũ to lớn của Tạ Phính Đình dùng lực cọ sát một cái, cười hi hi một tiếng, liền đó Tạ Phính Đình theo ý thức rên rĩ một tiếng, Diệp Vô Ưu phi thân ra khỏi Các lâu.

“ Tối nay trước khi thả nàng, chầm chậm lại, chẳng phải nàng không bỏ chạy không bàn tay ta à.” Diệp Vô Ưu nghĩ thầm trong lòng, Tạ Phính Đình hoàn toàn là thu hoạch ngoài ý, bất quá, hiện tại muốn làm một chuyện khác đó là trộm Thanh Vân kiếm, tự xưng là một trong Kiếm Các thập đại thần binh.

Tướng Quân phủ đang tĩnh mịch hiện tại có bóng người khuấy động, liền có một màn hỗn loạn, nhìn lại, Hàm Yên bọn họ quả vừa mới thể hiện bản lãnh đảo loạn, chỉ là không biết bọn họ bây giờ như thế nào. Lúc trở về quán trọ, Diệp Vô Ưu sớm đã cùng Ham Yên nói qua, cho bọn họ làm náo loạn rồi bỏ đi, không cần đợi hắn.

Rất nhanh Diệp Vô Ưu đã tìm được phpfng ngủ của Tạ Trường Phong, vừa lúc cửa phòng ngủ mở ra, bên trong tịnh không có người, Diệp Vô Ưu lách thân tiến vào, tìm khắp nơi trong phòng, tịnh không phát hiện Thanh Vân kiếm.

“ Chắc là trên người của hắn? Diệp Vô Ưu nghĩ thầm, ngay lúc này, hắn quay nhìn ra bên ngoài, liền phát hiện một nơi không xa, Tạ Trường Phong đang hướng về phòng ngủ khẩn cấp tiến lại.

Nhìn vào bên trong, không thấy có gì lạ, Diệp Vô Ưu đã chui xuống đáy giường, sau đó ngưng thần lắng nghe động tĩnh trong phòng.

Ban đầu tiếng bước chân càng tới càng gần, sau đó nghe một tiếng vang lên nho nhỏ, không bao lâu, thì có âm thánh bước ra xa, lúc này, Diệp Vô Ưu từ đáy giường chui ra, sau đó, liền nhìn thấy một vật làm hắn vui mừng vô cùng.

Thanh Vân kiếm yên lặng nằm trên bàn, hoá ra vừa rồi Tạ Trường Phong chỉ vào cất kiếm, sau đó liền đi ra. Tại sao hắn lại đi ra, chuyện đó Diệp Vô Ưu không cần quan tâm, hắn chỉ cần lấy được Thanh Vân kiếm sau đó nhanh chóng chạy trở ra.

“ Người nào đó, đứng lại!” Diệp Vô Ưu vừa chạy ra khỏi phòng ngủ Tạ Trường Phong, phía sau truyền lại tiếng hét âm trầm, lẽ dĩ nhiên là của Ta Trường Phong.

“ Tiểu bạch diện trở lại có chuyện gì?” trong Diệp Vô Ưu có chút kỳ quái, chân cũng không dừng lại, liền thi triển Vô Ảnh thân pháp, bay nhanh ra bên ngoài ngoài Tướng Quân phủ chạy chốn.

Quyển 2 - Chương 13: Đế Đô Song Mĩ

Tạ Trường Phong không thể truy theo Diệp Vô Ưu, hắn cũng không nhận ra đó Diệp Vô Ưu, chỉ cảm giác bối ảnh (bóng tử phía sau) có chút quen thuộc.

Diệp Vô Ưu chạy một mạch trở về nhà trọ, trong lòng vui như hoa nở, Tạ Trường Phong phải trả một rất đắt để mua trở lại thanh kiếm này, nay lại rơi vào trong tay hắn, nghĩ đến cảm giác của Tạ Trường Phong sau khi không tìm thấy kiếm, Diệp Vô Ưu liền cảm giác thấy rất hả giận.

Vừa trở về nhà trọ, trở vào phòng, liền nhìn thấy Hàm Yên cùng mọi người đều đợi trong phòng.

“ Công tử, người đã trở về!” Đầu tiên chào đón chính là Thất Thất.

“ A, Thanh Vân kiếm!” với cặp mắt sắc bén của Lam Tiểu Phong, vừa nhìn qua thanh kiếm trên tay Diệp Vô Ưu một lần, liền vui mừng không ngừng.

“ Tiểu Hoa Si, cho ngươi nè!” Diệp Vô Ưu ném kiếm qua cho Lam Tiểu Phong

“ Chỉ là một thanh kiếm hỏng, có gì kích động vậy?”

Lam Tiểu Phong liền nắm chặt lấy kiếm, như lấy được châu báu, bắt đầu xem xét cẩn thận Thanh Vân kiếm, thận trọng vuốt ve, bộ dạng lúc này của hắn giống như vuốt ve tình nhân đáng yêu nhất.

“ Vô Ưu ca ca, Tạ Trường Phong không phát hiện ra huynh à?” Với thanh âm yêu kiều Hàm Yên lên tiếng hỏi.

“ Không biết, phát hiện được cũng tốt, ta chính là muốn hắn đến tìm ta, hắn nếu biết kiếm là do ta lấy đi, khẳng định là rất tức giận, tiểu bạch diện này càng tức giận, ta càng vui vẻ chứ sao”

Diệp Vô Ưu tuỳ tiện mở miệng nói, vốn hắn làm việc này hoàn toàn để mình thấy khoái lạc khi thấy người khác đau khổ.

“ Ngươi đánh không lại hắn, cẩn thận hắn lấy kiếm chém chết ngươi!”

Mộ Dung Tiểu Tiểu dội một bát nước lạnh.

“ Tử nha đầu, chuyện vặt của ngươi xong chưa?” Diệp Vô Ưu trừng mắt nhìn Mộ Dung Tiểu Tiểu, trong lòng có chút phiền muộn, đột nhiên, hắn có chút hối hận lúc trước tu luyện không tốt, mỗi lần va chạm cao thủ, hắn chỉ có thể chạy trốn, phải chi hắn có sự lợi hại của Yến Băng Cơ, có thể đã trực tiếp đến đánh cho Tạ Trường Phong một cái, loại cảm giác này khẳng định rất sảng khoái.

Phiền muộn cũng là phiền muộn, Diệp Vô Ưu tạm chỉ để tự mình biết, thật sự muốn đánh nhau thật, hắn khẳng định không phải là đối thủ của Tạ Trường Phong, bất quá, bên mình còn có hai cao thủ Hàm Yên và Lam Tiểu Phong. Tuy thấy Hàm Yên cả ngày chỉ dùng mị thuật, tuy nhiên công phu thật sự lại rất lợi hại. Lam Tiểu Phong và Tạ Trường Phong cũng tuyệt không phải đối thủ của nàng ta, một điểm này, Diệp Vô Ưu cũng hiểu rất rõ.

“ Công tử, thời gian đã muộn, trước hết người hãy nghĩ ngơi.” Thất Thất đi đến bên cạnh Diệp Vô Ưu, ngữ khí nhẹ nhàng nói.

“ Tốt lắm, tốt lắm, người làm sao mà phiền quá vậy?” Diệp Vô Ưu trừng mắt nhìn Thất Thất

"Ngươi cứ trở về phong nghỉ ngơi đi, ta còn có việc!”

“Ừhm, công tử.” Thanh âm của Thất Thất vẫn ôn nhu, đối với lời trách cứ Diệp Vô Ưu, nàng tuyệt không để ý.

“ Vô Ưu ca ca, tối nay muội đốt Tướng Quân phủ cũng không nhiều, thư phong của tướng quân phủ đều do muội đốt, hi hi.” Thất Thất vừa bỏ đi, liền quay sang Diệp Vô Ưu kể công.

“Điều này chỉ là mới bắt đầu, ta phải từ từ chỉnh Tạ Trường Phong tiểu Bạch diện này cho tới chết!”Diệp Vô Ưu hừ một tiếng, tiểu tử này rất nhớ cừu hận, Tạ Trường Phong gần như giết hắn, hắn không thể bỏ qua chuyện này.

“Nếu trực tiếp để ta dùng thiên lôi đạn ném chết hắn cũng có hay hơn không!” Mộ Dung Tiểu Tiểu lẩm bẩm một câu, có chút bất mãn nói.

“ Ngươi nghĩ thiên lôi đạn của cha ngươi cũng là thiên hạ vô địch à?” Diệp Vô Ưu không khách khí nói.

“ Chẳng phải ném chết ngươi không thành vấn đề sao!” Mộ Dung Tiểu Tiểu cũng không chịu yếu kém.

“ Tốt lắm, tốt lắm, Tiểu Tiểu, ngươi không phải vì chuyện này mà cùng Vô Ưu cãi nhau!” Hàm Yên khuyên giải Mộ Dung Tiểu Tiểu.

“ Biết rồi, tỷ tỷ.” chỉ biết một vật trị một vật, Mộ Dung Tiểu Tiểu truớc mặt Hàm Yên tuyệt đối không dám trái lời.

“ Vô Ưu ca ca, muội và Tiểu Tiểu trước tiên về phòng đi ngủ!” Hàm Yên với thanh âm yêu kiều nói:

“ Sáng mai chúng ta lại nghĩ biện pháp chỉnh Tạ Trường Phong nha!”

“Đi đi, ta cũng muốn ngủ!” Diệp Vô Ưu tuỳ tiện mở miệng nói.

“ Diệp ca ca, đệ cũng trở về phòng!” Thấy Hàm Yên và Mộ Dung Tiểu Tiểu đi, Lam Tiểu Phong cũng chuẩn bị bỏ đi.

“Đợi, đợi đã, tiểu hoa si, ta có lời muốn hỏi ngươi!” Diệp Vô Ưu lập tức ngăn không để hắn bỏ đi.

“ Diệp ca ca, có chuyện gì à?” Lam Tiểu Phong vẫn giữ trạng thái hưng phấn.“ Ta hỏi ngươi, có biết Tạ Phính Đình Không?” Diệp Vô Ưu trong lòng có chút bất mãn, Lam Tiểu Phong thông thuộc tình trạng của Tạ gia mà, tất nhiên đối với Tạ Phính Đình hắn cũng biết, tại sao không đề cập qua.

“ A?”

Lam Thiên Phong tựa hồ kinh ngạc, có chút ít thắc mắt hỏi: “ Diệp Gia ca ca, huynh, huynh thế nào biết được Tạ Phính Đình?”

“ Tiểu hoa si, ngươi quả nhiên sớm biết có người tên là Tạ Phính Đình, lần trước sao không nói? Diệp Vô Ưu bất mãn hỏi.

“ Cái đó, Diệp ca ca, lần trước huynh chỉ hỏi Tạ Trường Phong có tỷ tỷ hoặc giả muội muội, đệ cũng lời thật nói thật, hắn thật sự không có tỷ tỷ cũng không có muội muội mà.” Lam Tiểu Phong đằng hắng nói.

“ Tóm lại, ta hỏi ngươi, ngươi hiện tại thành thật cho ta biết mọi chuyện về Tạ Phính Đình, chỉ cần ngươi biết, đều nói ra cho ta!” Diệp Vô Ưu hừ một tiếng

“ Tiểu hoa si, ta cảnh cáo ngươi, về chuyện của nàng ta, ta biết cũng không ít, ngươi mà dám lừa dối ta, đừng trách ta đối với ngươi không khách khí.”

“ Diệp ca ca, huynh không phải đã có công chúa à? Thế nào lại tìm được Tạ Phính Đình vậy?" Lam Tiểu Phong tựa hồ có chút không cam tâm hỏi.

“ Chuyện của ngươi xong chưa?” Diệp Vô Ưu trừng mắt nhìn Lam Tiểu Phong, “ Rốt cuộc ngươi có nói hay không? Không nói thì tối mai ngươi và nha đầu ngốc động phòng hoa chúc.”

“ Ngàn vạn lần không thể, đệ nói ngay đây!” Lam Tiểu Phong sợ hãi kêu một tiếng, nhanh chóng nói.

Từ miệng Lam Tiểu Phong, Diệp Vô Ưu đối với nhiều chuyện Tạ Phính Đình hiểu được chút ít, đồng thời hắn cũng đã biết, Tạ Phính Đình tại Bách Hoa thành còn rất có danh khí( nổi danh), nàng cùng với Hoa Nguyệt Lan, được gọi là Đế Đô song mĩ.

“ Diệp ca ca, huynh không cần phải hy vọng, đệ nghe người ta nói, Tạ Phính Đình muốn tiến cung làm hoàng phi.”

Lam Tiểu Phong lại dương dương nói, “Đệ trước hết nói cho huynh biết, cũng là vì muốn tốt cho huynh, nàng ta tuy rất hấp dẫn, nhưng không thể **ng chạm tới!”

“ Có gì không thể **ng chạm tới?“ Diệp Vô Ưu khịt mũi khinh khỉnh, “ Ta sớm đã **ng chạm qua!”

“ Hả?” Lam Tiểu Phong há miệng ra, “ Diệp gia ca ca, huynh không nói đùa chứ?”

“ Nói thừa, đương nhiên là nói thật!”

Diệp Vô Ưu không khách khí nói, “ Hoàng đế lão đầu đã lớn tuổi, còn muốn làm trâu già gặm cỏ non, ta tất nhiên nhìn không vừa mắt!”

“ Diệp ca ca, hoàng đế cùng lắm chỉ năm mươi tuổi, hắn nhìn cũng còn rất trẻ, không phải lão đầu!” Lam Tiểu Phong không nhẫn nhịn được đề tĩnh Diệp Vô Ưu một câu, trên thực tế, phải nói tu vi tiên thuật của hoàng đế Hoa Thiên Phong cũng cực cao, sở dĩ dung nhan cũng bảo trì rất tốt không sai, tuy hơn ngũ thập, nhưng nhìn giống như ba mươi tuổi vậy.

“ Ta nói hắn là lão đầu thì là lão đầu, lão đầu này quả là mặt dày, hậu cung có ba ngàn giai lệ, còn muốn giành giật lão bà của ta!” Diệp Vô Ưu nói vô cùng bất mãn.

Quyển 2 - Chương 14: Ma Phiền Thương Môn

“ Diệp ca ca, huynh giống như nói ngược phải không? Tựa hồ như huynh giành giật lão bà của hắn mà!” Lam Tiểu Phong lẩm bẩm nói.

“ Nói bậy, hiện nay Phinh Đình tỷ tỷ là lão bà của ta, lão đầu này còn muốn lấy nàng ta làm hoàng phi, không phải hắn giành giật lão bà của ta còn bảo ta giành giật lão bà của hắn là sao? Diệp Vô Ưu hừ một tiếng nói.

Lam Tiểu Phong nhìn vào Diệp Vô Ưu cả nửa ngày, đột nhiết thốt lên một câu: “ Diệp ca ca, huynh thật không nói đạo lý!”

“ Tiểu Hoa Si, trả kiếm lại cho ta!” Diệp Vô Ưu có chút tức giận trừng mắt nhìn Lam Tiểu Phong.

“ Diệp ca ca, huynh đáp ứng cho ta rồi mà.” Lam Tiểu Phong khẩn cấp ôm chặt lấy Thanh Vân kiếm, mà còn thoái lui ra sau hai bước, mặt đầy giới bị nhìn vào Diệp Vô Ưu.

“ Ngươi không được nói ta không nói đạo lý nghe chưa? Ta đã đáp ứng tự nhiên cũng có thể phản hồi!” Diệp Vô Ưu không khách khí nói.

“ A, Diệp ca ca, đệ sai rồi huynh luôn nói rất đạo lý, thật sự, vừa rồi đệ nói sai!” Lam Tiểu Phong lắp bắp nói, thật giống như một kẻ xu nịnh chính hiệu.

“ Tóm lại, ngươi lấy thanh kiếm hỏng đó, ta không thèm!” Diệp Vô Ưu nói như vẻ hào hiệp.

“ Bất quá Tiểu Hoa Si, đừng nói ta không không đề tỉnh ngươi, thế nào cũng có một ngày Tạ Trường Phong tiểu bạch diện đó biết kiếm tại nơi ngươi, sau này ngươi có gặp phiền phức, không thể trách ta.”

“ Không được, không được, kiếm này không phải đệ trộm, đệ không thể trả cho hắn.” Lam Tiểu Phong ấp úng nói.

“ Tốt lắm, bổn thiếu gia muốn ngủ một giấc, ngươi có thể ôm bảo kiếm của ngươi từ từ mà thưởng lãm!” Diệp Vô Ưu nhìn Lam Tiểu Phong cầm kiếm như bảo bối, không kiên nhẫn nhạo báng hắn một câu.

Lam Tiểu Phong không hiểu ra ý nghĩa, chuyển thân nhanh chóng bỏ đi, tựa hồ lo lắng Diệp Vô Ưu có thể giật lấy kiếm của hắn.

“ Thật là chán, Băng tỷ tỷ không có đây, công chúa lão bà thì đang giận ta, Phinh Đình tỷ tỷ lại khóc, ai, tóm lại, còn một mình ta ngủ.” Diệp Vô Ưu nhìn lên khoảng không trong phòng, tự mình nói cho mình nghe.

Sáng sớm ngày thứ hai, Diệp Vô Ưu thức giấc vì bị người làm ồn, bất quá, lần đánh thức hắn này không phải là Hàm Yên, mà là Thất Thất.

“ Công tử, không hay rồi, Tạ thống lĩnh mang người trong cung bao vây nhà trọ, nói muốn bắt người, Hàm Yên tiểu thư bọn họ đang cùng bọn chúng đánh nhau.” Thất Thất lo lắng nói.

“ Sao lại tìm đến nhanh như vậy?” Diệp Vô Ưu tự nói với mình một câu, nhanh chóng mặc y phục rời giường, nhắm hướng bên ngoài lao ra, Thất Thất cũng nhanh nhẹn đi theo sau hắn, bước chân rất khoan thai, nhìn Thất Thất không giống như nữ lưu yếu đuối, hơn nữa tựa hồ tu vi tiên thuật cũng không thấp.

Bên ngoài nhà trọ tịnh không giống như lời Thất Thất nói, bọn nguời của Hàm Yên cùng bọn người của Tạ Trường Phong còn đang rơi vào trang thái bế tắc, tịnh không có người chân chính động thủ.“ Diệp Vô Ưu đâu? “ Tạ Trường Phong nộ khí trùng trùng hỏi.

“ Vô Ưu ca ca đang bận, suất ca ca( ca ca đẹp trai), huynh tìm Vô Ưu ca ca làm gì?” Hàm Yên yêu kiều nói, vừa nói vừa còn diễn một tư thế dụ hoặc, Tạ Trường Phong nhìn như không có gì ảnh hưởng, chỉ là những thủ hạ của hắn, thì không giống như vậy, chỉ thấy tất cả người trong bọn chúng đều nhìn chòng chọc vào Hàm Yên, chỉ chút xíu nữa là chảy nước miếng, khi nhìn thấy bộ dạng này của bọn chúng, tựa hồ như đang kiềm chế ý muốn kéo Hàm Yên lại.

“ Yêu nữ!” Tạ Trường Phong trầm giọng hét một tiếng, thanh âm truyền tới tai chúng nhân, mọi người đều tỉnh táo lại một chút, bất quá, bọn họ vẫn không kìm được, mắt vẫn nhìn lên trên người Hàm Yên, hiển nhiên, bọn họ vẫn vô pháp thoát khỏi ảnh hưởng mị thuật của Hàm Yên.

“Tiểu bạch diện, ngươi tìm bổn thiếu gia có việc gì?” Thanh âm của Diệp Vô Ưu lại uể oải truyền lại.

Lúc này, nhãn thần mọi người đều bị Diệp Vô Ưu hấp dẫn nhìn qua, đặt biệt là bọn đại nội thị vệ đó, tất cả đều nhìn chòng chọc vào Diệp Vô Ưu trở nên mê mẫn, có thể kháng lại mị thuật của Hàm Yên, lại bị Diệp Vô Ưu này phá nát.

“ Các ngươi cho ta thấy một chút triển vọng có được không?”

Tạ Trường Phong hiểm độc nhìn vào bọn thủ hạ, giọng hét lên: “Nam nhân cũng có thể làm bọn ngươi mê mang như vậy à?”

“ Thống lĩnh, người, người nói hắn là nam nhân?” Chúng thị vệ kinh ngạc vô cùng, một người trong bọn chúng không nhẫn nhịn được nhỏ giọng hỏi.

“ Hắn là Diệp Vô Ưu, ta và các ngươi đã nói qua!” Tạ Trường Phong lạnh lùng hừ một tiếng.

Lời này vừa nói ra, chúng thị vệ sắc mặt đều biến đổi, quay lại phía trước, Tạ Trường Phong cũng đã nói qua, bọn họ muốn bắt là một nam nhân gọi là Diệp Vô Ưu, nhưng nam nhân này rất giống nữ nhân, lúc bọn họ còn nghĩ Diệp Vô Ưu chỉ là có điểm giống nữ nhân, hiện tại bây giờ chỉ biết đứng nhìn, bọn họ liền phát hiện, mặc dù hiện tại bọn họ đã biết Diệp Vô Ưu là nam nhân, nhưng không nhẫn nhịn được muốn nhìn hắn thêm vài lần nữa.“ Diệp Vô Ưu, ta phụng mệnh hoàng thượng, tróc nã ngươi về quy án, ngươi tốt nhất thúc thủ chịu trói, bằng không, đừng trách ta không khách khí!” Tạ Trường Phong nhìn vào Diệp Vô Ưu, lạnh lùng nói.

“Đầu của ngươi có vấn đề à?”

Diệp Vô Ưu ngáp một cái nói: “Bổn thiếu gia còn chưa tỉnh ngủ, ngươi mò tới làm hỗn loạn!”

“Diệp Vô Ưu, ngươi đã phi lễ với vị hoàng phi tương lai, tội không dung thứ, hoàng thượng đã biết tất cả, đặc mệnh ta trước tróc nã ngươi, ngươi thành thật cùng ta đến gặp hoàng thượng, có lẽ lão nhân gia còn tha ngươi một mạng.”

Tạ Trường Phong cười lạnh một tiếng: “ Nếu như ngươi dám phản kháng, thì giết ngay không cần nói!”

Liền đó, Tạ Trường Phong lạnh lùng nhìn Lam Tiểu Phong và mọi người: “Hoàng thượng có lệnh, ai dám giúp Diệp Vô Ưu, tất cả đều là đồng phạm của hắn!”

Diệp Vô Ưu tức thời giật mình, chuyện của hắn và Tạ Phính Đình đã bị Tạ Trường Phong và Hoàng Đế lão đầu biết à? Đúng lý mà nói, biết được chuyện đó chỉ có hắn và Tạ Phính Đình. Nếu vậy hẳn là do Tạ Phính Đình đem chuyện này nói cho người khác biết.

Đáng nhẽ Diệp Vô Ưu nghĩ Tạ Phính Đình không thể nói chuyện này ra, hiện tại chứng minh đánh giá của hắn đã sai, Tạ Trường Phong biết chuyện tối qua của Tướng Quân phủ hẳn là đo nàng tố cáo, chỉ là Tạ Trường Phong cũng không ngu, hắn tịnh không truy cứu chuyện ở Tướng Quân phủ, nhưng lại đem thân phận vị hoàng phi tương lai của Tạ Phính Đình ra, trực tiếp biến Diệp Vô Ưu thành khâm phạm.

“ Tiểu bạch diện, ngươi không cần đến doạ ta, ta sao có thể phi lễ với vị hoàng phi tương lai, ta và vị lão bà tương lai của ta gặp gỡ, ngươi cũng chạy tới quản, ăn no rồi không có việc làm à?”

Diệp Vô Ưu tuy trong lòng có chút kinh hãi vì biểu hiện của Tạ Phính Đình, nhưng trên miệng vẫn phản bác một cách không lo lắng.

“ Diệp Vô Ưu, lời này ngươi có thế lưu lại đến khi gặp hoàng thượng mà nói!”

Tạ Trường Phong cười lạnh một tiếng nói: “Hiện tại, ngươi tốt nhất thành thật đi theo ta, bằng không, đừng trách ta xuất thủ vô tình!”

“ Ngươi xem ta như kẻ ngu ngốc à? Đi theo ngươi, ngươi sớm muốn giết ta. Ta mà phải đi theo ngươi, còn chưa đi được nửa đường ngươi đã giết ta chết rồi phải không?”

Diệp Vô Ưu liền trợn mắt nhìn nói tiếp: “Tiểu bạch diện, ngươi muốn bắt ta là chuyện của ngươi, nhưng nếu không thể bắt được ta, ngươi nhất định trở thành tên hề!”

“ Rượu mời không uống muốn uống rượu phạt!” Tạ Trường Phong hừ lạnh một tiếng, trường kiếm bay ra khỏi bao, đâm tới hướng Diệp Vô Ưu.

Quyển 2 - Chương 15: Công Chúa tương trợ

“ Tiểu Hoa Si, ngươi bước lên!” Thân hình Diệp Vô Ưu nhẹ nhàng lướt ngang, thoát khỏi một kiếm của Tạ Trường Phong, miệng lập tức gọi Lam Tiểu Phong.

Lam Tiểu Phong tuy có chút không tình nguyện, nhưng cũng tiến lên đứng trước Tạ Trường Phong.

“ Thanh Vân kiếm?” Lam Tiểu Phong vừa xuất thủ, Tạ Trường Phong liền nhận ra thanh kiếm trong tay hắn, sắc mặt không khỏi biến đổi, thu hồi thế công, ổn định thân hình hét lên hỏi: “Lam Tiểu Phong, thanh Vân kiếm của ta sao lại ở nơi ngươi?”

“ Kiếm này là Thanh Vân kiếm à?” Lam Tiểu Phong mặt mơ hồ nói:

“ Ngươi có lầm không, kiếm này của ta không phải là Thanh Vân kiếm của ngươi, mà là Thanh Vân kiếm của ta.”

“Đúng vậy nha, kiếm này rõ ràng là của Tiểu Hoa Si.” Diệp Vô Ưu kế bên phụ họa.

“ Diệp Vô Ưu, đúng là ngươi làm trò quỷ!” Tạ Trường Phong cay đắng nhìn Diệp Vô Ưu:

“ Kiếm là do ngươi trộm!”

“ Ta tối qua chính ở cùng cô cô ngươi, cũng là vị lão bà tương lai của ta đã hẹn hò, có thời gian đâu mà trộm kiếm của ngươi hả?”

Diệp Vô Ưu lại chậm rãi nói: “ Ta nói thằng cháu láo lĩnh này, kiếm của ngươi không thấy, cũng không nên tuỳ tiện trách người khác, ngươi trước tiên nên nghĩ lại mình, đều nói thần binh tự tìm chủ nhân, khẳng định nó cảm giác ngươi không phải là một chủ nhân tốt, vì thế mới tìm đến chỗ Tiểu Hoa Si!”

“ Diệp Vô Ưu, ngươi tìm tìm chết!” Trường kiếm của Tạ Trường Phong nâng lên, hướng tới Diệp Vô Ưu chém qua.

“ Dừng tay!” Đột nhiên, một thanh âm nhỏ nhẹ lạnh lùng truyền tới tai, nghe đến thanh âm này, Tạ Trường Phong lập thu hồi thân hình, chuyển thân qua, đối diện với người mới đến.

“ Công chúa điện hạ!” Chúng thị vệ nhất tề hành lẽ, người đến không không phải người lạ, chính là công chúa duy nhất của Bách Hoa Đế quốc, U Lan Tiên Tử Hoa Nguyệt Lan, nàng vừa mới xuất hiện, không khí chung quanh liền phảng phất hương vị hoa lam nhè nhẹ.

“ Ti chức tham kiến công chúa điện hạ.” Tạ Trường Phong cũng rất cung kính hướng tới Hoa Nguyệt Lan hành lễ.

Nhìn thấy Hoa Nguyệt Lan xuất hiện, Diệp Vô Ưu tức thì cao hứng lên, chính chuẩn bị nói, Hoa Nguyệt Lan lập tức trừng mắt nhìn hắn một cái, hắn vừa nhếch miệng thì bị công chúa lão bà trừng mắt liền lập tức thu hồi.

“ Tiểu vô lại, không được nói!” Cũng đồng thời, bên tai Diệp Vô Ưu truyền lại thanh âm nhẹ nhàng của Hoa Nguyệt Lan.

“ Tạ thống lĩnh, ngươi mang người của ngươi đi đi, chuyện này để ta xử lý.” Hoa Nguyệt Lan chậm rãi nói.

Tạ Trường Phong lóng ngóng, trực tiếp nói: “ Công chúa điện hạ, ta là phụng mệnh lệnh của hoàng thượng đến đây tróc nã Diệp Vô Ưu.”

“ Ta biết, bất qua, phụ hoàng đã đồng ý giao chuyện này cho ta xử lý, ngươi trở về phục mệnh, phụ hoàng không trách tội ngươi đâu.” Ngữ khí của Hoa Nguyệt Lan rất bình tĩnh, tựa hồ đối với nàng mà nói, chuyện này chỉ là một sự kiện nhỏ.

“ Ti chức minh bạch.” Trong lòng Tạ trường Phong tức giận dị thường, nhưng hắn cũng không biện pháp nào, Hoa Nguyệt Lan nhất định muốn can thiệp, hắn đành phải nể mặt nàng.Tạ Trường Phong cay đắng nhìn Diệp Vô Ưu một cái, sau đó vẫy tay, mang bọn thủ hạ của hắn nhanh chóng bỏ đi.

“ Công chúa lão…" Sắc thái khuôn mặt của Diệp Vô Ưu vui vẻ chạy đến bên cạnh Hoa Nguyệt Lan.

“ Im miệng!” Hoa Nguyệt trừng mắt nhìn hắn một cái, Lập tức ngữ khí nhỏ nhẹ hoà hoãn lại một chút: “ Không cần phải nói, đi theo ta!”

Trên đường, Diệp Vô Ưu vẫn cố giữ yên lặng, Hoa Nguyệt Lan mang hắn thẳng vào phia sau tẩm cung của nàng, hắn không nhẫn nhịn được nữa nói:

“ Công chúa lão bà, thế nào có chuyện gì?” Diệp Vô Ưu đi đến bên cạnh Hoa Nguyệt Lan, đưa tay ra ôm nàng.

“ Ai biểu ngươi đến trêu ghẹo Tạ Phính Đình?” Thân hình Hoa Nguyệt Lan lướt ngang thoát khỏi cái ôm của Diệp Vô Ưu, trừng mắt nhìn hắn, không khách khí hỏi.

“ Ai biểu Tạ Trường Phong tiểu bạch diện này trêu chọc ta trước!” Diệp Vô Ưu phẫn nộ nói:

“ Ta xít chút nữa bị tiểu bạch diện này giết, ma mắn là ta chạy nhanh!”

“ Tạ Trường Phong muốn giết ngươi? Sự tình sau đó thế nào?” Chân mày của Hoa Nguyệt Lan nhíu nhẹ, có không hiểu hỏi.

“ Thì là buổi chiều lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, tiểu bạch diện này biết được chuyện của chúng ta, liền đi theo chúng ta, nàng vừa bỏ đi, hắn liền động thủ.” Diệp Vô Ưu theo sự thật mà nói.

“ Ngươi nói, hắn biết chiểu hôm đó ngươi tìm đến chỗ ta à?” Sắc mặt của Hoa Nguyệt Lan có chút biến đổi, Diệp Vô Ưu nói ra tin tức này, quả thực làm nàng có chút ngoài ý, bởi vì, nàng không có nhìn thấy có chút không đúng từ Tạ Truờng Phong ở đó.
“ Thật mà, sở dĩ hắn muốn giết ta!” Diệp Vô Ưu hừ một tiếng

“ Hắn muốn doạ ta, ta tự nhiên không bỏ qua cho hắn, sở dĩ tối qua ta đi đến nhà hắn, sau đó **ng chạm đến Tạ Phính Đình.”

“ Tối qua Tướng Quân phủ bị người đột nhiên phóng hoả, là do ngươi làm?” Chân mày của Hoa Nguyệt Lan không khỏi cau lại, không nhẫn nhịn hỏi.

“ Phóng hoả đó, không là chuyện gì lớn.” Diệp Vô Ưu không ngại nói thẳng ra, liền thừa nhận chuyện này.

“ Ngươi thật sự làm náo loạn mà!” Hoa Nguyệt Lan thanh âm yêu kiều trách nói: “Đến Tướng Quân phù cũng dám đốt, ngươi thật sự gan lớn lớn hơn trời!”

“Đừng nói là Tướng Quân phủ, đến hoàng cung ta cũng dám đốt đó!” Diệp Vô Ưu cong miệng, hiển nhiên đối với chuỵên này cũng không thèm để ý.

“ Tính ra, chuyện này không giống như ngươi nói chuyện, ta hỏi ngươi, tối qua giữa ngươi và Tạ Phính Đình phát sinh chuyện gì?” Hoa Nguyệt Lan có một loại cảm giác đau đầu, nàng cuối cùng cũng biết, vì sao Yến Băng Cơ yêu cầu duy nhất là nàng chiếu cố Diệp Vô Ưu, có lẽ Yến Băng cơ sớm đã biết Diệp Vô Ưu vốn là một hoạ tinh.

“ Cũng không có chuyện gì.” Diệp Vô Ưu ngẫm nghĩ một hồi, có chút hàm hồ nói.

“ Không có gì? Không có gì sao hắn nói ngươi tối qua đến Tướng Quân phủ vụ nhục nàng ta?” Hoa Nguyệt Lan không khách khí nói.

“ Công chúa lão bà, chuyện này Phinh Đình tỷ tỷ tự mình nói à?” Diệp Vô Ưu không nhẫn nhịn nổi hỏi.

“ Chuyện này là đo Tạ Trường Phong báo cáo cho phụ hoàng, nói ngươi tối qua tiềm nhập tướng quân phủ, vũ nhục Tạ Phính Đình. Ta cho ngươi biết, Tạ Phính Đình rất nhanh chóng nhập cung trở thành phi tử của phụ hoàng, chuyện này mọi người đều biết, ngươi tự nhiện muốn vũ nhục vị hoàng phi tương lai, đó là tử tội, biết hay không biết hả?”

Hoa Nguyệt Lan yêu kiều hừ một tiếng: “ Ngươi tốt nhất hãy nói thật cho ta biết, tối qua phát sinh chuyện gì? Nếu đúng như là Tạ Trường Phong lấy công báo tư thù, ta có thể đến trước phụ hoàng giải thích.”

“ Không nên đến giải thích, nếu phụ hoàng lão đầu của nàng biết được tối qua phát sinh chuyện gì, chỉ sợ ngay lập tức phái người giết ta.”

Diệp Vô Ưu lại chậm rãi nói: “ Ta xem ta hiện nay nên chạy trốn để thoát thân.”

Diệp Vô Ưu nói lời này, thật sự ý nghĩ muốn chạy cũng không có, không có điểm gì là người sợ hãi.

“ Cái gì? Tiểu vô lại, chẳng lẽ tối qua ngươi thật sự huỷ trinh khiết của Tạ Phính Đình sao?”

Hoa Nguyệt Lan quá kinh ngạc, nàng thế nào cũng không tưởng Diệp Vô Ưu tự nhiên lớn gan như thế, bất quá, sau khi suy nghĩ một chút, sau khi Diệp Vô Ưu lần đầu tiên thấy nàng, cũng chiếm hết tiện nghi của nàng, chỉ chút nữa là muốn tấm thân của nàng, chuyện này nghĩ lại, hắn tối qua hoàn toàn thật sự có khả năng lấy đi xử nữ chi thân của Tạ Phính Đình.

“ Không có, bất quá cũng gần như vậy, nếui phụ hoàng nàng biết tình huống thật sự, khẳng định cũng không bỏ qua cho ta.” Diệp Vô Ưu lắc đầu nói: “ Vì vậy, công chúa lão bà, nàng phải giúp ta nghĩ ra đối sách nha!”

Quyển 2 - Chương 16: Mĩ Nhân Độc Kế

“ Ngươi cái tên tiểu vô lại này, nếu không phải muốn lo nghĩ cho sư tỷ, ta thật sự muốn đưa ngươi cho phụ hoàng chém đầu cho rồi!” Hoa Nguyệt Lan căm phẫn nói.

“ Công chúa lão bà, nàng không cần tuyệt tình như vậy chứ?” Diệp Vô Ưu cười hi hi nói:

“ Ta phải chết, nàng cũng không phải thành quả phụ sao?”

“ Đa nói ta không phải là lão bà của ngươi!” Hoa Nguyệt Lan có một cảm giác như muốn bóp cổ Diệp Vô Ưu cho tới chết.

“ Ngươi dám gọi ta là lão bà nữa, ta không quản ngươi nữa!”

“ Không gọi thì không gọi, ta gọi là công chúa bảo bối cũng hay lắm!” Diệp Vô Ưu cười hi hi, nói một cách không suy nghĩ.

“Ngươi!” Hoa Nguyệt Lan thiếu chút nữa tức muốn chết được:

“ Tóm lại, tuỳ ngươi muốn gọi kiểu gì, bất quá ta cảnh cáo ngươi, ở một mình ngươi gọi không có vấn đề gì, nếu lúc đó có người khác ngươi cũng dám gọi ta như thế, sau này ta nhất định không quản chuyện của ngươi nữa!”

“Bảo bối lão bà, đừng tức giận, nhanh giúp ta nghĩ biện pháp, làm thế nào để hoàng đế lão đầu không truy cứu chuyện ta và Phính Đình tỷ tỷ đi?”

Khuôn mặt của Diệp Vô Ưu vẫn y nguyên cười hi hi, lòng Hoa Nguyệt Lan có chút tức giận, thật không biết phải xử sự làm sao.

“Nếu phụ mẫu ngươi ra mặt nói chuyện, có lẽ phụ hoàng cũng không truy cứu!” Hoa Nguyệt Lan không khách khí nói.

“ Không đuợc, phụ mẫu ta không thể ra mặt! Diệp Vô Ưu khẩn cấp nói.

Hoa Nguyệt Lan trầm ngâm, nàng hôm nay đã gặp qua Hoa Thiên Phong, biết rằng Hoa Thiên Phong chính đang nổi giận, nàng cũng hiểu rất rõ, nếu muốn Hoa Thiên Phong bỏ qua Diệp Vô Ưu, chỉ sợ không phải chuyện dễ dàng, năm đó Diệp Phi Phàm giật Yến Ngọc Dao đi, hiện tại Diệp Vô Ưu lại muốn giật Tạ Phính Đình. Nữ nhân của Hoa Thiên Phong tất cả đều bị phụ tử Diệp gia giật đi, điều này hắn làm sao chịu nhịn được?

Nhưng, Hoa Nguyệt Lan cũng biết, bất luận là vì Bách Hoa đế quốc, hay vì ký thác của Yến Băng Cơ, nàng đều phải làm cho Hoa Thiên Phong không truy cứu chuyện này, một khi Diệp Vô Ưu có chuyện, giữa Vô Song cung và hoàng thất khó tranh khỏi xung đột. Diệp Phi Phàm và Yến Ngọc Dao chỉ có một người con này, nếu Hoa Thiên Phong dám giết Diệp Vô Ưu, chỉ sợ hắn khó thoát mạng, với tu vi của Diệp Phi Phàm và Yến Ngọc Dao hai nguời, cộng thêm thế lực to lớn của Vô Song Cung, muốn giết Hoa Thiên Phong cũng có chút khó khăn, nhưng khẳng định có thể làm được.

Bách Hoa đế quốc có thể trở thành một trong tứ đại đế quốc ở Vân Mộng đại lục, công của Vô Song Cung không thể không có, nhưng nếu như vì Diệp Vô Ưu mà Vô Song cung và đế quốc giao tranh. Đối với Bách Hoa đế quốc mà nói, là một tai nạn không nghi ngờ gì cả.

Hoa Thiên Phong không phải không biết chuyện này, chỉ là, hắn bị đố kỵ làm hôn mê tâm trí, nhưng hiện tại, duy nhất có thể thay đổi chuyện này, chỉ có một người.

“ Biện pháp cũng không phải không có, muốn phụ hoàng thay đổi (cải biến) chủ ý, trừ khi đại tướng quân Tạ Vân Đình tự thân ra mặt.” Hoa Nguyệt Lan cưới cùng mở miệng.

“ Không thể? Để phụ thân của tiểu bạch diện ra mặt sao được?”
Diệp Vô Ưu có chút kinh ngạc: “ Ta nói nè công chúa lão bà, làm sao có khả năng đó?”

“ Tạ Phính Đình là hoàng phi trương lai, nếu như Tạ Phính Đình thất trinh, thì Tạ gia của nàng ta đều khó tránh được tội. Sở dĩ, nếu như Tạ Phính Đình không còn là hoàng phi tương lai, nếu như Tạ Phính Đình thật sự thất trinh thì Tạ gia cũng thoát khỏi trách nhiệm. Tạ Vân Đình khẳng định có biện pháp thuyết phục phụ hoàng, để phụ hoàng bỏ qua ý nghĩ nạp Tạ Phính Đình làm phi tử.” Hoa Nguyệt Lan bình tĩnh nói:

“Phụ hoàng cố kỵ binh quyền của Tạ Vân Đình, cuối cùng khẳng định đồng ý với kiến nghị của Tạ Vân Đình, nói thì như vậy, người tuy trong lòng không sảng khoái, nhưng trên biểu hiện, hoàn toàn bỏ qua cho ngươi.”

“ Quả là có đạo lý nha!” Diệp Vô Ưu suy nghĩ, tự mình nói với mình.

“ Nói thừa, ta không có tâm tình lừa tiểu vô lại ngươi!” Hoa Nguyệt Lan không khách khí nói.

“ Nói như thế, tối nay ta phải đến tìm Phính Đình tỷ tỷ.” Diệp Vô Ưu suy nghĩ nói, điều đó đối với hắn mà nói là cầu mà không được, chuyện thâu hương tích ngọc, hắn rất hoan hỉ đi làm.

Hoa Nguyệt Lan thật sự không nói gì, nàng đã nói rất minh bạch, nhưng nàng cũng tin tưởng Diệp Vô Ưu hiểu được ý tứ của nàng, chỉ là, trong lòng nàng đối với Tạ Phính Đình có chút có lỗi, lời này của nàng, chẳng khác nào xúi giục Diệp Vô Ưu đi huỷ đi thanh bạch của Tạ Phính Đình.

“ Phính Đình à Phính Đình, ngươi đừng trách ta, ta cũng vì ta mà thôi, chẳng phải ngươi cũng không muốn gả cho phụ hoàng, để ngươi theo tiểu vô lại này, nói không chừng ngươi có nhiều khoái lạc.” Hoa Nguyệt Lan âm thầm nói trong lòng, chỉ cần chuyện này có thể thành công, đến sau này, nàng cũng không thể gả cho Tạ Trượng Phong. Nàng tin tuởng, Tạ Vân Đình sau này cũng không muốn đề cập đến chuyện này.

“ Công chúa lão bà, sáng sớm hôm nay ta bị Tạ Trường Phong tiểu bạch diện này làm ồn phải tỉnh dậy, hiện tại ta có chút ít mệt mỏi, ta trước tiên ngủ ở đây có được không?” Diệp Vô Ưu nói lời này, cũng không quản Hoa Nguyệt Lan đồng ý hay không, liền nhảy lên cái giường đầy hương thơm của nàng.

“ Thật là vô lại!” Hoa Nguyệt Lan cay đắng nhìn Diệp Vô Ưu một cái, tronglòng lầm bầm chửi.

“ Công chúa, hoàng thượng mời người đến thư phòng của người.” Lúc này, bên ngoài tẩm cung của Hoa Nguyệt Lan truyền lại thanh âm của thị nữ Kiếm Lan.“ Ta đi ngay” Hoa Nguyệt Lan gật đầu, đi ra cửa, dối với Kiếm Lan nói: “ Ngươi ở lại đây trông hắn, không để hắn bỏ đi.”

“ Vâng, công chúa.” Kiếm Lan có chút hiếu kỳ nhìn Diệp Vô Ưu nằm trên giường một cái, với thanh âm dứt khoát lên tiếng.

Tại ngự thư phong, dương kim hoàng thương Hoa Thiên Phong đang nổi lôi đình với Hoa Nguyệt Lan.

“ Con càng ngày càng chẳng ra gì, tự nhiên dùng danh nghĩa trẫm hạ lệnh loạn lên!” Hoa Thiên Phong nộ khí trùng trùng hét lên.

“ Phụ hoàng, nữ nhi biết sai” Hoa Nguyệt Lan cúi đầu, nhỏ nhẹ nói.

“Diệp Vô Ưu đâu? hắn không phải ở chỗ con à?” Hoa Thiên Phong hừ một tiếng, hỏi:

“ Phụ hoàng, nữ nhi đã từng đáp ứng với sư tỷ, giúp nàng chiếu cố Diệp Vô Ưu, hoài mong phụ hoang phân lượng cho nữ nhi, không làm khó Diệp Vô Ưu.” Hoa Nguyệt Lan vẫn cúi đầu, thanh âm rất nhẹ.

“ Không thể được!” Hoa Thiên Phong hừ lạnh một tiếng:

“ Cho dù Yến Ngọc Dao ra mặt, ta cũng không bỏ qua cho hắn!”

“ Phụ hoàng, xin người lấy đại nghiệp làm trọng.” Hoa Nguyệt Lan ngẩng đầu lên, nhìn vào Hoa Thiên Phong:

“ Chúng ta không thể vì một Diệp Vô Ưu mà gây bất hoà với Vô Song Cung, đợi ngày đại nghiệp của người thành công, lại tìm Diệp Vô Ưu tính sổ cũng không muộn.”

“ Trẫm đường đường nhất quốc chi quân, lại bị cái loại như Diệp Vô Ưu vũ nhục được à?” Hoa Thiên Phong hừ một tiếng nói:

“ Hôm nay không giết Diệp Vô Ưu, khỏ tiêu nổi tức giận trong lòng ta!”

“ Phụ hoàng, Tạ Phính Đình hoàn toàn không thể là phi tử của người, chuyện này đối với người không có ảnh hưởng lớn, nhưng theo nữ nhi biết được, Diệp Vô Ưu tịnh không biết Tạ Phính Đình là hoàng phi tương lai. Hắn tịnh không cố ý cùng người đối nghịch.” Hoa Nguyệt Lan tiếp tục nói:

“ Diệp Vô Ưu chỉ là có chút răn đe với Tạ Trường Phong, vì muốn báo thù Tạ Trường Phong nên vô ý gặp gỡ Tạ Phính Đình.”

“ Bất luận hắn không cố ý, chuyện này truyền ra ngoài, cuối cùng cũng tổn thất danh dự của trẫm!” Ngữ khí của Hoa Thiên Phong có một chút hoà hoãn, nhưng vẫn rất bất mãn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau