VÔ LẠI QUẦN PHƯƠNG PHỔ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô lại quần phương phổ - Chương 36 - Chương 40

Quyển 2 - Chương 7: Thất Thất

“Uy, nàng có phải là thật sự muốn theo ta không? Ta trước tiên phải nói cho rõ ràng, nàng đi theo ta, ta có thể mang nàng tặng cho người khác làm vợ đó!” Diệp Vô Ưu đối với mỹ nữ số bảy này không hề khách khí.

“Công tử, tỳ nữ một khi trở thành người của công tử, tự nhiên mặc cho người xử trí.” Mỹ nữ số bảy nở một nụ cười ngọt ngào, yêu kiều nói.

Diệp Vô Ưu nhìn Liễu Băng Cơ, do dự một chút, rốt cục cũng đồng ý nhận lấy mỹ nữ số bảy này.

Thấy Vô Ưu cuối cùng cũng thu nhận mỹ nữ này, Hoa Thừa Thiên thở ra một hơi nhẹ nhõm. Ban đầu hắn cũng có chút lo lắng, tuy căn cứ theo hiểu biết sơ bộ của hắn về Diệp Vô Ưu thì tên gia hỏa này khá ưa thích mỹ nữ nhưng hắn cũng biết rằng, hôn thê Diệp Vô Ưu cũng có mặt tại đây, hắn có dám thu nhận mỹ nữ này hay không cũng còn thật sự khó nói.

Biểu tình trên mặt Yến Băng Cơ không có biến hóa gì, tựa hồ việc này đối với nàng chẳng có một chút quan hệ.

Lúc này, mỹ nữ số bảy đã bước tới bên cạnh Diệp Vô Ưu, hướng về hắn dịu dàng hành lễ ra mắt, thanh âm kiều mị tuôn ra từ miệng nàng: “Đa tạ công tử.”

“Ai, không cần cảm tạ ta, muốn tạ hãy tạ tên tiểu hoa si đây, là hắn thích nàng.” Diệp Vô Ưu chỉ Lam Tiểu Phong nói với vẻ hơi không kiên nhẫn. Gã tuy ưa thích mỹ nữ, thế nhưng mỹ nữ này lại tự đem mình đến cửa, hắn thực chẳng thấy thích thú lắm, hắn thích tự mình câu dẫn mỹ nữ mang về nhiều hơn.

“Diệp ca ca, ta không có liên quan a, ta không nói là muốn có!” Diệp Vô Ưu còn chưa dứt lời, Lam Tiểu Phong đã vội vàng chối bỏ liên can với hắn.

“Tiểu hoa si, ngươi chưa có nói là không muốn!” Diệp Vô Ưu bất mãn trừng mắt nhìn Lam Tiểu Phong nói.

“Vô Ưu ca ca, đừng tranh cãi nữa, chúng ta về khách điếm trước rồi nói chuyện sau!” Hàm Yên vừa kéo Diệp Vô Ưu, vừa ngáp dài một cái. “Ở đây buồn chán chết, ta chỉ muốn nhanh đi ngủ!”

“Vô Ưu, các ngươi về khách điếm trước, ta còn có chút việc.” Lúc này giọng nói của Yến Băng Cơ cũng đã truyền tới.

Nghe Yến Băng Cơ nói vậy, mặc dù ban đầu muốn cùng nàng rời khỏi đây, Diệp Vô Ưu cuối cùng cũng đành phải theo bọn Lam Tiểu Phong rời đi, mà mỹ nữ số bảy kia thì vội vàng theo sát bên mình Diệp Vô Ưu.

Diệp Vô Ưu lúc này rất khó chịu, nguyên là hứng chí tràn trề đi xem mỹ nữ, ai biết được cuối cùng mỹ nữ lại không thực sự tốt đẹp như trong tưởng tượng của hắn. Điều khiến hắn phiền muộn nhất là tự nhiên có một mỹ nữ muốn theo hắn. Hắn muốn cự tuyệt cũng không được. Tuy thực ra mỹ nữ này cũng không tệ nhưng hắn chung quy vẫn cảm thấy không thoải mái.

“Nàng thế nào vẫn còn ăn mặc như vậy a?” Về đến phòng tại khách điếm, Diệp Vô Ưu phát hiện mỹ nữ số bảy vẫn mặc chiếc quần sa bạc đó, da thịt trên người và những vị trí quan trọng vẫn lúc ẩn lúc hiện, không nhịn được nên hỏi với vẻ hơi không bằng lòng.

Bất kể thế nào, mỹ nữ này tạm thời vẫn thuộc sở hữu cá nhân của hắn, ăn mặc thế này, để nam nhân khác nhìn thấy, chẳng phải rõ ràng là bị chiếm tiện nghi sao? Chiếm tiện nghi của nàng, cũng là gián tiếp chiếm tiện nghi của Diệp Vô Ưu hắn. Diệp Vô Ưu hắn tới bây giờ đều chỉ chiếm tiện nghi người khác, đâu có việc để người khác chiếm tiện nghi?

“Công tử, tỳ nữ không có y phục để mặc.” Mỹ nữ số bảy ôn nhu nói. “Tỳ tử hiện tại đến tên cũng không có, xin công tử ban tên.”“Tiểu hoa si, ta hỏi ngươi một lần nữa, ngươi rốt cuộc có muốn nhận nàng làm vợ hay không?” Diệp Vô Ưu không lập tức đặt tên cho nàng, chỉ nhìn Lam Tiểu Phong hỏi.

“Diệp ca ca, ta thực không muốn, huynh tự giữ lại bên mình đi!” Lam Tiểu Phong trả lời rất nhanh. “Đệ có chút mệt mỏi phải về phòng nghỉ ngơi trước!”

Nói dứt lời, Lam Tiểu Phong chạy mất rất nhanh, thoáng cái đã không còn bóng dáng.

“Vô Ưu ca ca, muội với Tiểu Tiểu cũng đi ngủ đây!” Hàm Yên cười hi hi, kéo Mộ Dung Tiểu Tiểu đi ra ngoài, nhưng Mộ Dung Tiểu Tiểu trước khi ra khỏi cửa, còn quay lại Diệp Vô Ưu mắng một câu: “Đại sắc lang!”

“Không cần thì không cần, bổn thiếu gia không ngại có nhiều mỹ nữ!” Diệp Vô Ưu phẫn nộ nói rồi liếc nhìn mỹ nữ số bảy, nghĩ ngợi rồi nói: “Được thôi, nàng sau này sẽ gọi là Thất Thất!”

“Thất Thất đa tạ công tử!” Mỹ nữ số bảy, hiện tại đã là Thất Thất, cũng có nghĩa là may mắn.

Diệp Vô Ưu gọi tiểu nhị của khách điếm đến, đưa cho gã ít tiền, sai gã mua cho Thất Thất hai bộ y phục, sau đó để Thất Thất lại trong phòng, đến phòng Yến Băng Cơ. Có điều Yến Băng Cơ vẫn chưa về.

Lúc này, Yến Băng Cơ đang ở hoàng cung.

“Sư muội, tóm lại chuyện này là thế nào? Sao lại để cho một hoa nữ đi theo Vô Ưu vậy?” Trong tẩm cung của Hoa Nguyệt Lan, Yến Băng Cơ mày liễu nhíu lại, hỏi có chút kinh ngạc.“Sư tỷ, muội không biết chuyện này thế nào!” Hoa Nguyệt Lan có chút bất lực nói. “Mọi việc đều do phụ hoàng và hoàng huynh bọn họ quyết định, muội cơ bản không có biện pháp chen tay vào.”

“Sư muội, ta phải ngay lập tức rời khỏi đây, muội có thể đáp ứng ta một việc hay không?” Yến Băng Cơ trầm mặc một lúc mới có thể nói ra.

“Sư tỷ, có gì cứ nói, muội nhất định có thể giúp tỷ.” Hoa Nguyệt Lan trong lòng nổi lên một loại cảm giác khác thường. Trên thực tế, nàng cũng đã ẩn ước minh bạch Yến Băng Cơ muốn nàng làm chuyện gì.

“Ta tối nay sẽ rời khỏi Bách Hoa thành, Vô Ưu tịnh không biết việc này. Vì thế, muốn phiền muội ngày mai giúp ta báo cho hắn một tiếng.” Yến Băng Cơ nhẹ nhàng nói. “Đồng thời, mong sư muội thay ta chiếu cố hắn một chút.”

Chiếu cố tên tiểu vô lại đó? Nói thành thực, Hoa Nguyệt Lan trong lòng thực có chút không tình nguyện. Nhớ lại sự việc tối qua hắn làm với mình, nàng vừa xấu hổ vừa phiền não trong lòng. Chỉ là, yêu cầu của Yến Băng Cơ, nàng thật khó có thể cự tuyệt.

“Sư tỷ, tỷ hãy yên tâm, muội có thể chiếu cố tốt cho hắn.” Trầm mặc một lúc, Hoa Nguyệt Lan gật đầu, thấp giọng trả lời.

“Sư muội, làm khổ muội quá.” Yến Băng Cơ nhe răng cười. Trầm mặc một lúc, nàng nói tiếp: “Sư muội, cũng nhờ muội chuyển cáo đến hoàng thượng giúp. Vô Ưu là phu tế của ta, bất luận là bản thân ta, hay là Vô Song cung, đều sẽ không để hắn bị tổn thương.”

“Sư tỷ, muội hiểu rõ ý tứ của tỷ.” Hoa Nguyệt Lan gật gật đầu. “Chuyện về hoa nữ, muội sẽ hỏi cho rõ ràng.”

“Thật cảm tạ sư muội thật nhiều! Thời gian không còn sớm, ta cũng đi thôi.” Yến Băng Cơ nở nụ cười yếu ớt, xoay người phiêu thân đi mất.

Nhìn bóng lưng Yến Băng Cơ, Hoa Nguyệt Lan thất thần một hồi. Sau một lúc ngơ ngẩn đứng đó, nàng liền rời khỏi tẩm cung, nhằm hướng ngự thư phòng mà đi.

o0o

Chờ không biết đã bao lâu, cuối cùng Diệp Vô Ưu cũng nghe được từ ngoài cửa truyền lại tiếng bước chân nhẹ nhàng, trong lòng không khỏi vui mừng, vội vàng băng mình về phía cửa.

“Băng tỷ tỷ!” Diệp Vô Ưu hưng phấn gọi to. Tuy nhiên, rất nhanh, hắn có chút thất vọng hỏi: “Sao lại là ngươi?”

Trước cửa xuất hiện một thiếu nữ xiêm y màu trắng, nhưng thực không phải Yến Băng Cơ, mà là Thất Thất.

Quyển 2 - Chương 8: Tái Nhập Hoàng Cung

“Công tử, ta đến hầu hạ chàng nghỉ ngơi.” Thất Thất nhẹ giọng nói.

Thất Thất sau khi thay đổi một thân xiêm áo màu trắng, đã bớt đi vài phần khí hồ mỵ, tăng thêm vài phần thanh nhã thuần khiết, nhìn thấy thuận mắt hơn nhiều. Tuy nhiên, thật đáng tiếc, lúc này Diệp Vô Ưu đối với nàng một điểm hứng thú cũng không có, hắn lúc này chỉ muốn chờ Yến Băng Cơ trở về.

“Ta không cần nàng hầu hạ!” Diệp Vô Ưu nói với vẻ hơi khó chịu. “Nàng về phòng mình nghỉ ngơi đi, đừng tới làm phiền ta.”

“Vâng, công tử.” Thất Thất thâm âm vẫn yêu kiều mỹ lệ như cũ, nàng thật rất nghe lời quay mình đi ra.

o0o

Hoa Nguyệt Lan vốn muốn đi đến ngự thư phòng để tìm phụ hoàng của nàng nhưng không ngờ giữa đường lại gặp Hoa Thừa Thiên.

“Hoàng muội, đã khuya rồi, muội còn đi đâu?” Hoa Thừa Thiên hỏi có chút ngạc nhiên.

“Muội tìm phụ hoàng để hỏi một ít việc.” Hoa Nguyệt Lan thành thật trả lời. Nàng và Hoa Thừa Thiên quan hệ xưa nay không tệ.

“Phụ hoàng đang cùng hoàng huynh thương lượng sự tình. Huynh thấy muội không nên đến đó.” Hoa Thừa Thiên trầm ngâm một chút rồi hỏi: “Muội muốn hỏi việc gì?”

“Thật ra, nếu hoàng huynh nguyện ý nói cho muội biết, muội cũng không cần đi tìm phụ hoàng.” Hoa Nguyệt Lan nghĩ rồi nói.

“Ồ?” Hoa Thừa Thiên cảm thấy có chút kỳ quái. “Hoàng muội, tóm lại là chuyện gì?”

“Thật ra là sư tỷ muốn muội đi hỏi. Nàng ấy muốn biết, vì sao mọi người lại phái một hoa nữ đi theo bên người Diệp Vô Ưu?” Hoa Nguyệt Lan thấp giọng hỏi.

“Thì ra là việc này.” Hoa Thừa Thiên vẻ mặt đang thư thái, ngay lập tức có chút vô lực nói: “Chỉ là…, việc này…, ta cũng không rõ. Là phụ hoàng đột nhiên đưa ra quyết định này.”

“Sư tỷ đối với biện pháp này của chúng ta rất bất mãn.” Hoa Nguyệt Lan nhẹ thở dài một hơi. “Muội thực không minh bạch phụ hoàng nghĩ gì. Chúng ta đưa hoa nữ ra nhằm mục đích gì, Vô Song cung biết rất rõ. Không phải việc này công khai nói với sư tỷ rằng phụ hoàng muốn giám sát Diệp Vô Ưu, thậm chí muốn khống chế hắn sao?”

“Hoàng muội, việc đã đến nước này, chúng ta nói thế nào cũng đều vô dụng. Bất quá, muội và Yến Băng Cơ quan hệ vẫn không tệ, muội tìm biện pháp khuyên giải nàng ta.” Hoa Thừa Thiên cũng thở dài một hơi, có chút bất lực nói.

“Muội sẽ tận lực.” Hoa Nguyệt Lan gật gật đầu. “Hoàng huynh, muội quay về tẩm cung trước.”

o0o
Diệp Vô Ưu chờ đợi tại khách điếm rất lâu nhưng vẫn không thấy Yến Băng Cơ trở về. Cuối cùng không nhịn nổi liền chạy thẳng vào hoàng cung.

Lần này thị vệ gác cửa hoàng cung vẫn là hai người lần trước. Khi nhìn thấy Diệp Vô Ưu, bọn chúng trở nên rất khẩn trương, mở miệng muốn la to ‘thích khách’. Bất quá, vừa mới mở miệng, Diệp Vô Ưu đã từ trong người lôi ra một miếng ngọc bội đưa tới trước mắt hai người. Tức thì, hai người liền ngoan ngoãn ngậm miệng lại.

“Mau mở cổng, ta cần gặp công chúa các ngươi.” Diệp Vô Ưu nói với vẻ mặt không nhẫn nại. Lần này có ngọc bội của Hoa Nguyệt Lan mở đường, hắn tự nhiên là chẳng cố kỵ gì.

Hai người này tự nhiên phải ngoan ngoãn mở cửa, Diệp Vô Ưu khoa chân lớn bước tiến vào, sau đó dễ dàng theo đường cũ đến bên ngoài tẩm cung Hoa Nguyệt Lan.

“Là ai?” Lần này Diệp Vô Ưu vừa bước tới bên ngoài tẩm cung, liền bị Hoa Nguyệt Lan phát hiện. Lần này, hắn không có được vận khí tốt như lần trước, đúng lúc gặp Hoa Nguyệt Lan tắm.

Trên thực tế, Hoa Nguyệt Lan cũng vừa mới tắm xong, chính đang chuẩn bị đi nghỉ. Có thể nói, Diệp Vô Ưu lần này vận khí không tốt. Hắn nếu đến sớm hơn một chút, có thể nhìn thấy Hoa Mộc Lan mộc dục. Nếu như thế, không chừng hắn có thể chiếm thêm không ít tiện nghi.

“Công chúa lão bà, là ta!” Diệp Vô Ưu vội vàng nói.

“Tiểu vô lại, ngươi làm thế nào đến được đây?” Hoa Nguyệt Lan nhìn thấy Diệp Vô Ưu, không nhịn được mày liễu nhíu lại. Nói thật ra, nàng hoàn toàn không muốn nhìn thấy hắn.

“Công chúa lão bà, ta nhớ nàng a!” Diệp Vô Ưu mặt nhỏ dãi nói. Hắn lách mình đến trước mặt Hoa Nguyệt Lan, mở rộng hai tay như muốn ôm chặt Hoa Nguyệt Lan vào lòng.

Chỉ đáng tiếc là, hắn lại ôm vào khoảng không. Hoa Nguyệt Lan sớm đã tránh sang một bên. Nàng trừng mắt nhìn Diệp Vô Ưu, không khách khí nói: “Tiểu vô lại, ta đã nói với ngươi, ta không phải vợ của ngươi, ngươi còn kêu loạn, cẩn thận ta cáo tố sư tỷ!”
Hoa Nguyệt Lan vừa nhắc đến Yến Băng Cơ, Diệp Vô Ưu cũng liền nhớ tới chính sự.

“Công chúa lão bà, Băng tỷ tỷ không có ở chỗ nàng sao?” Diệp Vô Ưu vội vàng hỏi, hắn tịnh không vì Hoa Nguyệt Lan cảnh cáo mà thay đổi cách nói. Không còn cách nào, hắn đã gọi quen miệng.

“Sư tỷ sớm đã đi rồi!”, Hoa Nguyệt Lan phẫn nộ nói.

“Nàng không có về khách điếm!” Diệp Vô Ưu có chút nghi hoặc nói.

“Sư tỷ đương nhiên không về khách điếm. Tỷ ấy sớm đã rời Bách Hoa thành rồi!” Hoa Nguyệt Lan hừ một tiếng. “Tiểu vô lại, sư tỷ muốn ta nói với ngươi, nàng có việc phải ra đi trước.”

“Cái gì? Băng tỷ tỷ… Băng tỷ tỷ đã rời Bách Hoa thành sao?” Nghe thấy tin này, Diệp Vô Ưu toàn thân chết đứng. Mãi lâu sau, hắn lẩm nhẩm tự hỏi “Nàng tại sao không nói cho ta biết?”

Diệp Vô Ưu hình dạng như ngây ngốc, chậm chạp lê bước hướng tới chiếc giường nhỏ của Hoa Nguyệt Lan, tới bên giường ngồi xuống, nhãn thần có chút đờ đẫn. Dường như việc Yến Băng Cơ đột nhiên ra đi gây cho hắn một sự đả kích rất lớn.

Nhìn thấy bộ dạng của Diệp Vô Ưu như vậy, Hoa Nguyệt Lan vốn chán ghét hắn cũng không ngăn nổi có chút mềm lòng. Lại nhớ rằng nàng đã đáp ứng Yến Băng Cơ sẽ chiếu cố tên vô lại này, liền bước lại gần Diệp Vô Ưu, nhẹ nhàng an ủi hắn: “Ngươi đừng như vậy, sư tỷ chỉ là có việc phải đi mà thôi. Qua vài ngày nữa, tỷ ấy sẽ trở lại tìm ngươi.”

Diệp Vô Ưu cúi đầu, trầm mặc không nói. Sự an ủi của Hoa Nguyệt Lan, tựa hồ không mang lại một chút hiệu quả nào.

“Ai, tiểu vô lại, ngươi làm sao vậy?” Hoa Nguyệt Lan đặt mình ngồi xuống bên cạnh Diệp Vô Ưu, xem ra Hoa Nguyệt Lan nàng cũng quan tâm chăm sóc hắn lắm.

Diệp Vô Ưu cũng không có phản ứng gì. Hoa Nguyệt Lan có phần hơi bối rối, còn đang muốn lên tiếng, đột nhiên cảm giác vùng hông bị nắm lấy rồi cả người liền bị ôm chặt.

“Tiểu vô lại, ngươi làm gì vậy?” Hoa Nguyệt Lan tức giận không thôi, liền tránh khỏi vòng ôm của Diệp Vô Ưu, nhảy bật lên, trừng mắt nhìn Diệp Vô Ưu hỏi.

Ban đầu nàng cho rằng Diệp Vô Ưu chính là vì thương tâm quá độ, không ngờ được gã bỗng nhiên lợi dụng cơ hội này chiếm tiện nghi nàng. Nhìn bộ dạng Diệp Vô Ưu lúc này có giống đau khổ chút nào đâu? Không chỉ không đau khổ, mà còn trưng ra bộ dạng cười hi hi.

“Công chúa lão bà, ta thật đáng thương. Nàng cho ta ôm một cái không được à?" Vẻ mặt Diệp Vô Ưu biến đổi rất nhanh, lập tức chuyển thành một bộ dạng hết sức đáng thương.

Đáng tiếc là Hoa Nguyệt Lan không bị mắc lừa nữa. Nàng hừ một tiếng, không chút cảm tình nói: “Tiểu vô lại, ngươi không cần làm ra vẻ đáng thương với ta. Ta không thể tin tưởng ngươi, ngươi biến đi nhanh cho ta, bằng không ta quăng ngươi ra ngoài?”

“Công chúa lão bà, nàng đừng hung hãn như vậy được không? Ta thực rất đáng thương mà, Băng tỷ tỷ bỏ một mình ta ở chỗ này, không lý tới nữa, chẳng lẽ còn không phải rất đáng thương sao?” Diệp Vô Ưu giữ nguyên bộ dạng đáng thương đó. Không thể không thừa nhận, tên tiểu tử này giờ trông thật đáng thương. Hoa Nguyệt Lan dù biết rất rõ ràng hắn đang giả bộ, nhưng nhìn thấy bộ dạng này của hắn, bỗng nhiên chịu không nổi có chút mềm lòng.

Quyển 2 - Chương 9: Sa Quần Mỹ Nhân

“Đừng nghĩ ta chỉ hung dữ ngoài miệng. Mau quay trở về khách điếm, đừng ở đây quấy rầy ta!” Hoa Nguyệt Lan trở nên cứng rắn, cất giọng lạnh lùng nói.

“Đi thì đi!” Diệp Vô Ưu lẩm bẩm trong lòng. Nhìn dáng điệu Hoa Nguyệt Lan, hắn biết rằng đêm nay chẳng thể chiếm được tiện nghi gì của nàng. Thêm vào đó, trong lòng hắn cũng có một chút không thoải mái, Yến Băng Cơ đã ra đi, điều này ảnh hưởng không nhỏ đến hắn.

“Công chúa lão bà, ta đi đây. Đêm mai sẽ lại tới tìm nàng.” Diệp Vô Ưu tiện miệng nói một câu, thân hình chớp lên, nhanh chóng rời khỏi tẩm cung của Hoa Nguyệt Lan.

Lần này chẳng có ai truy sát hắn, Diệp Vô Ưu trở về khách điếm thuận lợi, nhảy lên giường Yến Băng Cơ, mong tận hưởng chút tàn hương Yến Băng Cơ còn lưu lại đâu đây. Chẳng bao lâu, hắn đã từ từ chìm vào giấc ngủ.

o0o

“Vô Ưu ca ca, không hay rồi, không hay rồi!” Sáng sớm hôm sau, tiếng la của Hàm Yên khiến Diệp Vô Ưu giật mình tỉnh giấc.

“Ngươi mới là không hay, ta rất tốt mà!” Diệp Vô Ưu không cao hứng trừng mắt nhìn Hàm Yên.

“Vô Ưu ca ca, Băng tỷ tỷ đi mất rồi!” Hàm Yên nhệch miệng nói.

“Ta biết rồi!” Diệp Vô Ưu uể oải đáp. “Chẳng phải việc gì lớn. Hôm nay chúng ta đi tìm Băng tỷ tỷ!”

Diệp Vô Ưu tỏ ra bất cần nói: “Băng tỷ tỷ đi rồi cũng tốt. Ta đã có thể thoải mái đi tìm cái tên mặt trắng Tạ Trường Phong đó, tính nợ với hắn.”

“Ha, Băng tỷ tỷ nếu ở đây khẳng định sẽ không để chúng ta đi.” Hàm Yên liến thoắng. “Vô Ưu ca ca, bây giờ chúng ta đi kiếm Tạ Trường Phong luôn được không?”

“Đừng sốt ruột, hôm nay chúng ta ra ngoài đi dạo. Đến đêm mới đến phủ tướng quân.” Diệp Vô Ưu nghĩ ngợi nói. Làm chuyện mờ ám thì ban đêm là phù hợp nhất, ban ngày ư, sẽ phát sinh nhiều sự tình phải đối phó.

Vừa ra khỏi cửa, liền thấy Lam Tiểu Phong cùng Mộ Dung Tiểu Tiểu đang ở bên ngoài. Mộ Dung Tiểu Tiểu hiện tại giống như cái bóng của Hàm Yên. Hàm Yên đi đâu, nàng liền theo đến đó. Còn Lam Tiểu Phong, chỉ liếc mắt một cái là biết đến tìm Diệp Vô Ưu làm gì.

“Diệp ca ca!” Vừa nhìn thấy Diệp Vô Ưu, Lam Tiểu Phong liền tiến lại gần. Một bộ dạng xu nịnh hiện rõ trên mặt.

“Cái gì?” Diệp Vô Ưu không khách khí hỏi.

“Diệp ca ca, huynh hôm qua đã đáp ứng giúp đệ trộm kiếm…” Lam Tiểu Phong ấp a ấp úng nói, tựa hồ thấy có chút hơi trơ tráo.

“Ta biết rồi. Ta có thể giúp ngươi ăn trộm. Bây giờ chúng ta đi đến phủ tướng quân, tìm hiểu kỹ lưỡng địa hình phủ tướng quân. Đến đêm chúng ta sẽ chính thức hành động.” Diệp Vô Ưu nói với vẻ hơi khó chịu.

“Nhưng…, Diệp ca ca! Tạ Trường Phong không nhất định phải ở tướng quân phủ!” Lam Tiểu Phong do dự một lúc rồi nói.“Bất kể chuyện gì, trước tiên đêm nay phải đến đốt phủ tướng quân.” Diệp Vô Ưu phất phất tay. “Tiểu hoa si, ngươi cứ yên tâm. Ta nhất định có thể trộm được bảo kiếm của gã mặt trắng đó!”

Mặc dù cái tay Diệp Vô Ưu này chẳng có chút tín nghĩa gì, song lần này Lam Tiểu Phong lại tín nhiệm hắn vì thế cũng không nói thêm lời nào.

“Công tử, thiếp đã chuẩn bị xong đồ ăn sáng rồi.” Một thanh âm mềm mại, nhẹ nhàng truyền đến tai mọi người. Không cần nói, tự nhiên là Thất Thất đã đến.

Dùng bữa xong, đám Diệp Vô Ưu đứng dậy rời khỏi khách điếm, nhằm hướng phủ tướng quân thong thả dạo bước. Thất Thất thì bị Diệp Vô Ưu lưu lại khách điếm. Hắn lúc này không có tâm tình đưa nàng đi dạo khắp nơi.

Tạ gia ở Bách Hoa đế quốc tuy không có địa vị lớn, nhưng phủ tướng quân thực sự rất hùng vĩ. Đặc biệt phía trước cổng phủ tướng quân có hai con thạch sư rất lớn, cảm giác hiển nhiên hoàn toàn khác biệt so với thạch sư của những phủ đệ khác. Cũng bởi vì thế, Diệp Vô Ưu khi đến bên ngoài phủ tướng quân, liền chăm chăm ngó hai con thạch sư.

“Tiểu nha đầu, đến đêm ngươi đưa cho ta hai quả Thiên lôi đạn!” Diệp Vô Ưu nhìn Mộ Dung Tiểu Tiểu nói.

“Không đưa, sao ta nhất định phải đưa cho ngươi!” Mộ Dung Tiểu Tiểu cong cớn, tỏ ra không cao hứng nói.

“Vô Ưu ca ca, huynh muốn làm gì?” Hàm Yên yêu kiều hỏi.

“Muốn thổi bay hai con thạch sư này.” Diệp Vô Ưu nói với vẻ chẳng quan tâm lắm.

“Hi hi, Vô Ưu ca ca, huynh cứ yên tâm! Muội có thể giúp huynh thổi bay chúng đi.” Hàm Yên cười hi hi nói.Diệp Vô Ưu không phải kẻ ngốc. Hắn biết rằng mình không có khả năng bảo Mộ Dung Tiểu Tiểu giúp, bất quá, chỉ cần Hàm Yến nói một tiếng, Mộ Dung Tiểu Tiểu khẳng định sẽ vui vẻ nghe lời.

Bốn người lang thang bên ngoài phủ tướng quân một hồi, cơ bản đã nắm vững tình hình mặt ngoài phủ tướng quân. Còn tình hình bên trong, thực không có chút hiểu biết nào. Ban đầu Diệp Vô Ưu muốn đi vào xem xem, nhưng phát hiện phủ tướng quân giới bị rất nghiêm ngặt. Vì không muốn đả thảo kinh xà, hắn quyết định tạm thời bỏ qua. Đợi đến đêm, hắn trở lại sẽ âm thầm tiến vào tìm hiểu.

o0o

Nửa đêm đến, những người đang phải chờ đợi như Diệp Vô Ưu hầu như đã không còn nhịn được nữa, liền vội vã rời khách điếm, nhằm hướng phủ tướng quân lao tới.

Hai tiếng nổ lớn phát ra, báo hiệu cuộc tấn công phủ tướng quân của Diệp Vô Ưu đã bắt đầu. Khói bụi cuồn cuộn mù mịt, đá tảng bay loạn xạ. Sau tiếng nổ lớn, hai con thạch sư hùng vĩ trước cổng phủ tướng quân đã trở thành lịch sử, biến mất hoàn toàn.

Vẻ mặt Mộ Dung Tiểu Tiểu thật hưng phấn, đây chính là công lao của nàng, nàng sao có thể không hưng phấn?

Hai tiếng nổ lớn này đã làm kinh động tất cả mọi người trong phủ tướng quân. Nhưng vào lúc này lại nghe thấy vài người cao giọng hét lớn: “Có cháy, có cháy, mau tới cứu hỏa!”

Ngọn lửa phát ra từ đâu, không một ai biết. Lúc này phủ tướng quân nhanh chóng rơi vào tình trạng hỗn loạn. Đó đúng là kết quả mà Diệp Vô Ưu mong muốn.

Lam Tiểu Phong, Hàm Yên, Mộ Dung Tiểu Tiểu ba người vẫn ở trước cổng phủ tướng quân gây ra hỗn loạn, còn Diệp Vô Ưu tranh thủ sự hỗn loạn đó lẻn vào trong phủ. Hắn đánh ngã một tên hạ nhân của tướng quân phủ, lột lấy y phục mặc vào, sau đó ung dung thong thả đi khắp phủ tướng quân.

Hôm nay Diệp Vô Ưu thuần túy đến để gây náo loạn, mục đích tự nhiên là muốn phát tiết oán khí bấy lâu. Hôm trước hắn bị cái tên mặt trắng Tạ Trường Phong đó truy sát, suýt nữa chẳng toàn mạng, hôm nay hắn mà không làm cho nơi này đảo lộn trời đất, hắn khó tiêu hóa nổi khí tức trong lòng.

Hắn lẻn vào một căn phòng, nhìn thấy bình hoa cùng các thứ lặt vặt rơi vãi liền tiện tay lục soát chỗ này. Chợt có người đi đến, hắn liền ra tay đánh ngã. Dù tu vi của hắn rất kém nhưng đối với một hạ nhân trong phủ tướng quân thì chuyện đối phó có thừa.

Không biết có phải vận khí Diệp Vô Ưu rất tốt hay không, đang lang thang khắp nơi gã đột nhiên lạc đến võ trường nội bộ của phủ tướng quân. Võ trường cất giữ rất nhiều binh khí. Chỉ đáng tiếc là hắn không nhìn thấy thần binh Thanh Vân ở đâu.

Diệp Vô Ưu cũng chỉ muốn phá phách. Trong mọi trường hợp nếu có thể phá phách liền phá phách. Đến khi hắn rời khỏi, võ trường đã trở thành một đám tan hoang.

“Không hiểu cái tên mặt trắng Tạ Trường Phong ở chỗ nào. Chắc chắn Thanh Vân kiếm kia giấu trong phòng ngủ của hắn!” Diệp Vô Ưu nói thầm trong lòng, không kìm được có chút hối hận đã đánh ngất mấy người. Bằng không, cũng có thể tìm một người tra hỏi!

Chạy quanh phủ tướng quân, Diệp Vô Ưu chợt đến trước cửa một tiểu các lâu nằm độc lập một chỗ. Đó là một căn tiểu trúc lâu cao hai tầng, bên cạnh trúc lâu có một hồ nhỏ, trong hồ thấy toàn là lá sen.

Trên trúc lâu ánh đèn vẫn đang tỏa sáng, Diệp Vô Ưu không kìm được lòng hiếu kỳ đang nổi lên, bèn nhảy lên tầng trên trúc lâu. Theo ánh đèn, đẩy cửa tiến vào một gian phòng nhỏ ở lầu trên, ánh mắt chợt tràn ngập một màu xanh lục. Căn phòng bày trí rất trang nhã nhưng điều khiến Diệp Vô Ưu hứng thú nhất là có một mỹ nhân y phục bằng sa mỏng đang ngồi trên giường trúc bên trong.

Quyển 2 - Chương 10: Tạ Thị Phinh Đình

Nữ tử ước chừng hơn hai mươi tuổi, mặc trên người là chiếc quần sa màu lục, qua đó thấy rõ nàng đặc biệt thích màu xanh của trúc. Khuôn mặt trái xoan, mày liễu, cặp mắt như một hồ nước trong làm cho người ta nhìn thấy khó mà quên được.

Trên đầu, mái tóc đen nhánh xỏa dài xuống dưới đến tận eo. Nàng nhìn Diệp Vô Ưu với ánh mắt lộ vẻ kỳ quái, nhưng tịnh không có một chút cảm giác sợ hãi.

“Có chuyện gì xảy ra vậy?” Mỹ nữ quần sa cất lời hỏi, thanh âm rất nhẹ nhàng, thật sự rất dễ nghe.

Diệp Vô Ưu ngay lập tức hiểu rằng nàng tám phần tin tưởng hắn chính là hạ nhân nơi này.

“Úc, có vài người đến làm loạn nên ta qua bên này nhìn xem.” Diệp Vô Ưu thuận miệng đáp.

“Ngươi không phải là hạ nhân trong phủ lý này, ngươi là ai?” Mỹ nữ quần sa nhẹ nhàng đưa mắt nhìn, đột nhiên nhấn giọng hỏi.

“Ta là ta!” Diệp Vô Ưu hì hì cười, đi đến trước mặt mỹ nữ quần sa, nàng đứng lên với bộ dạng yếu ớt, không giống nữ tử có tu luyện.

“Ngươi… ngươi là nam hay là nữ?” Mỹ nữ quần sa lúc này đã nhìn rõ ràng dung mạo của Diệp Vô Ưu, hơi chần chừ một chút rồi hỏi.

Diệp Vô Ưu có chút buồn bực. Hắn đang muốn phát hỏa lại gặp nữ tử có khuôn mặt đẹp chẳng kém Hoa Nguyệt Lan này. Suy nghĩ liền chuyển biến, ngay lập tức thay đổi chủ ý.

“Này tỷ tỷ, ta… ta đương nhiên là nữ rồi!” Giọng của Diệp Vô Ưu liền trở nên nhẹ nhàng, nghe yếu ớt như thanh âm của nữ. “Tỷ tỷ, ta bị người đuổi bắt cho nên chạy tới nơi này, người giúp ta được không?”

“Có người đuổi bắt ngươi sao? Bọn họ vì sao lại đuổi bắt ngươi?” Mỹ nữ quần sa tựa hồ đã tin tưởng Diệp Vô Ưu là nữ nhân. Kỳ thật chuyện này cũng bình thưòng, dù sao Diệp Vô Ưu nhìn trông cũng rất giống nữ nhân.

“Bọn họ tưởng… tưởng ta là gái kỹ viện. Ta phải chạy trốn thật vất vả, chỉ vì quá hoảng hốt nên chạy đến nơi này.” Bộ dạng Diệp Vô Ưu trông rất đáng thương.

“Ngươi vì sao lại mặc y phục của hạ nhân nhà ta?” Mỹ nữ quần sa xem ra hoàn toàn không ngu ngốc, không dễ dàng tin tưởng Diệp Vô Ưu ngay lập tức.

“Sau khi ta tiến vào, chợt va chạm với một người, làm hắn ngã ngất xỉu, sau đó ta đổi lấy y phục của hắn.” Diệp Vô Ưu biết rằng lúc này không cách nào nói dối được, bèn cứ sự thật nói ra, như vậy đối phương hoàn toàn không thể nào hoài nghi.

Mỹ nữ quần sa suy nghĩ một lúc rồi nói: “Được rồi, trước tiên ngươi cứ ở lại chỗ ta một lúc, đợi người đuổi bắt ngươi đi rồi, ngươi hãy đi.” Nói xong liền hỏi tiếp: “Này, ngươi tên gì?”“Ta gọi là Hàm Yên, vậy còn tỷ tỷ?” Đã giả làm nữ nhân thì giả đến cùng, Diệp Vô Ưu vì thế thuận miệng liền dùng luôn tên của Hàm Yên.

“Ta gọi là Tạ Phinh Đình. Hàm Yên muội muội, giờ cũng đã khuya rồi, ta phải ngủ. Ngươi nghe giọng cũng mệt mỏi, hay là cũng lên giường ngủ một giấc.” Mỹ nữ quần sa cất giọng nhẹ nhàng nói.

“Cám ơn Phinh Đình tỷ tỷ.” Diệp Vô Ưu trong lừng mừng thầm đồng thời thật sự có chút bối rối. Nàng ta họ Tạ, lại sống trong phủ tướng quân, chắc phải có quan hệ gì đó với Tạ Trường Phong chứ? Tuy nhiên, chẳng phải Tạ Trường Phong không có tỷ tỷ hay muội muội sao? Vậy nàng ta là gì của Tạ Trường Phong?

Bất quá, Diệp Vô Ưu cũng không nghĩ nhiều vậy, dù sao đi nữa đã có thể chiếm tiện nghi, không chiếm thì bất kính. Tạ Phinh Đình dù không phải là Vân Mộng Thập tiên tử nhưng cũng rất đẹp, gặp cơ hội tốt như vậy, hắn tự nhiên không thể cho phép mình bỏ qua.

Tạ Phinh Đình tắt đèn, sau đó để nguyên y phục nằm lên giường trúc, chừa lại một nửa giường, nói với Diệp Vô Ưu: “Hàm Yên muội muội, ngươi cũng ngủ đi, sáng sớm ngày mai, ta sẽ cho người dẫn ngươi ra ngoài.”

Diệp Vô Ưu không hề do dự, bò lên trên giường trúc.

“Tỷ tỷ, muội hơi sợ!” Diệp Vô Ưu ôm lấy Tạ Phinh Đình, làm ra vẻ sợ sệt.

“Đừng sợ, có tỷ tỷ ở đây, không ai có thể bắt ngươi đi đâu.” Tạ Phinh Đình nhẹ nhàng ôm lấy Diệp Vô Ưu, dịu dàng nói.
Diệp Vô Ưu trong lòng như nở hoa. Thân thể Tạ Phinh Đình thật mềm mại, ôm ấp thật là thoải mái. Mùi u hương cứ liên tục dội vào mũi làm hắn phải nổi lòng hươu vượn.

Bất quá, Diệp Vô Ưu tạm thời không dám có hành động gì quá đáng. Hắn bắt đầu bóng gió hỏi han hoàn cảnh của Tạ Phinh Đình. Chẳng bao lâu sau, hắn đã tìm hiểu được hầu hết những chuyện gì muốn biết.

Tạ Phinh Đình quả thật có chút quan hệ với Tạ Trường Phong, bất quá không phải là tỷ tỷ hay muội muội của Tạ Trường Phong, mà là cô cô của hắn. Mặc dù là cô cô nhưng nàng chỉ lớn hơn Tạ Trường Phong có một tuổi. Năm nay nàng vừa mới hai mươi hai.

Diệp Vô Ưu phán đoán không sai, nàng quả thật không có tu luyện tiên thuật gì, nàng thật sự là một nữ tử yếu đuối. Chỉ có điều tại sao nàng lại sống một mình ở tiểu các lâu này, nàng hoàn toàn không nói đến. Diệp Vô Ưu cũng không có hỏi, bởi vì đối với nàng ta mà nói, chuyện này không quan trọng.

“Hàm Yên muội muội, ta cảm thấy hơi mệt, ta ngủ trước đây.” Tạ Phinh Đình nhẹ nhàng ngáp một cái.

“Phinh Đình tỷ tỷ, người ngủ đi, ta cũng ngủ.” Diệp Vô Ưu cũng làm ra vẻ buồn ngủ, nói xong nhắm mắt lại, đương nhiên hắn vẫn ôm chặt Tạ Phinh Đình.

Không bao lâu sau, hơi thở Tạ Phinh Đình trở nên nhẹ và đều. Xem ra nàng quả thật buồn ngủ, đến nổi ôm một người lạ mà cũng dễ dàng ngủ như vậy. Đúng ra cũng còn một nguyên nhân nữa, nàng ta cơ hồ không có gì bận tâm về Diệp Vô Ưu. Nhưng điều đó lại khiến nàng không thoát khỏi số phận rơi vào ma trảo của Diệp Vô Ưu.

Diệp Vô Ưu mở to mắt, cẩn thận, tỉ mỉ ngắm nhìn khuôn mặt lộng lẫy của Tạ Phinh Đình. Trong lúc ngủ, nàng trông càng yêu kiều, ôn nhu hơn, càng khiến người ta mê mẩn hơn.

Đương nhiên, Diệp Vô Ưu không thể mềm lòng. Sau khi biết Tạ Phinh Đình là cô cô của Tạ Trường Phong, hắn quyết phải chiếm được nàng. Nguyên nhân rất đơn giản, hắn muốn từ nay về sau tiểu tử mặt trắng Tạ Trường Phong phải cúi đầu thấp một chút trước mặt hắn, tốt nhất là gọi hắn vài tiếng cô phụ. Chỉ cần tưởng tượng cảnh Tạ Trường Phong không muốn vẫn phải gọi hắn là cô phụ, Diệp Vô Ưu đã thấy trong lòng vô cùng hưng phấn.

“Phinh Đình tỷ tỷ à, người ngàn vạn lần đừng trách ta, từ nay về sau ta sẽ thương yêu ngươi.” Diệp Vô Ưu tự nhủ thầm với mình, hai tay liền đưa tới trước ngực Tạ Phinh Đình, bắt đầu chậm rãi cởi y phục của nàng.

Cởi xong xiêm y bên ngoài, Tạ Phinh Đình vẫn còn ngủ say. Lại cởi nốt yếm của nàng ra, một đôi hào nhủ ngạo nhân nẩy lên, phơi bày ra ngoài. Tạ Phinh Đình vô ý chuyển mình nhưng vẫn không tỉnh giấc.

“To thật!” Trong lòng Diệp Vô Ưu bật lên một tiếng cảm thán. Một tay liền chụp lên ngọc nhũ của nâng dù thật sự chỉ che được một nửa. Hắn sử dụng thủ pháp xoa bóp kích tình mà Hàm Yên đã dạy hắn, nhẹ nhàng nhào nặn ngọc nhũ của Tạ Phinh Đình. Từng đạo chân khí thâm nhập thân thể nàng.

Tạ Phinh Đình cuối cùng cũng tỉnh giấc. Nàng tức khắc phát hiện mình gần như lõa thể, cũng vừa kịp nhận ra chính Hàm Yên muội muội này đang xâm chiếm Thánh nữ phong của nàng, nơi trước giờ chưa từng có ai chạm tới. Không khỏi không chấn động, nàng muốn thét lên nhưng cố gắng nhịn lại.

“Hàm Yên muội muội, ngươi…, ngươi đang làm gì?” Thanh âm Tạ Phinh Đình có chút run rẩy, muốn lấy tay đẩy Diệp Vô Ưu ra, nhưng phát hiện cả người mình vô lực.

Quyển 2 - Chương 11: Vị Lai Hoàng Phi

“Phinh Đình tỷ tỷ, ta đang giúp tỷ xoa bóp, tỷ thấy thoải mái không?” Diệp Vô Ưu cười hì hì nói. Hắn đang ngồi trên người Tạ Phinh Đình, hai tay phiêu diêu tự tại ấn nhẹ trên hai nhũ phong Tạ Phinh Đình.

“Hàm Yên muội muội, không cần đè xuống chỗ đó a, mau dừng đi, dừng đi!” Tạ Phinh Đình chỉ cảm thấy một cổ cảm giác chưa từng bao giờ có đang bắt đầu lan tràn từ đáy lòng, cổ họng từ từ run run. Nàng lấy tay bảo vệ hai nhũ phong của mình, nổ lực bảo vệ thánh địa của chính mình, nhưng nàng nhanh chóng phát hiện việc này cơ hồ không có hiệu quả gì.

Diệp Vô Ưu đột nhiên đình chỉ việc xoa bóp. Tạ Phinh Đình không khỏi thở nhẹ một hơi nhưng nàng nhanh chóng phát hiện rằng sự tình đến đây càng xấu hổ hơn. Diệp Vô Ưu cúi người xuống, há mồm ngậm lấy nhũ phong của nàng, nhẹ nhàng mút vào.

Sự kích thích khác thường này làm đầu óc Tạ Phinh Đình trở nên mê muội, chưa bao giờ trải qua điều gì như thế đến nổi suýt chút nữa đã hôn mê. Đột nhiên nàng có cảm giác một vật cứng rắn nào đó đặt sát hạ thân của mình.

“Ngươi…, ngươi là nam nhân!” Tạ Phinh Đình rốt cuộc đã hiểu ra nhưng lại không dám kêu to, chỉ cất giọng khô khan hỏi: “Ngươi rốt cuộc là ai?”

“Phinh Đình tỷ tỷ, ta chính là ta!” Diệp Vô Ưu nhẹ nhàng cười. Hắn đang áp trên người Tạ Phinh Đình, hai tay bắt đầu di chuyển trận địa, tiến đến cặp mông nàng, đồng thời bắt đầu cởi bỏ tiết khố cuối cùng của nàng.

“Không được, không được làm như vậy...” Tạ Phinh Đình lấy hết sức giãy giụa. Nàng muốn la to, nhưng thật sự không dám. Nàng không muốn để người khác nhìn thấy bộ dạng hiện tại của mình.

Chỉ tiếc, nàng giãy giụa không hiệu quả gì. Để tránh nàng kêu la, Diệp Vô Ưu chỉ đơn giản hôn lên đôi môi anh đào của nàng.

Không bao lâu, Tạ Phinh Đình trở thành con cừu non trần truồng, tất cả những thứ trên người nàng, đều bị Diệp Vô Ưu quăng sang một bên. Diệp Vô Ưu đang tùy nghi hôn Tạ Phinh Đình, đột nhiên cảm giác giữa đôi môi có vị mặn, vừa định thần nhìn lại thì phát hiện Tạ Phinh Đình đã rơi lệ đầy mặt.

Diệp Vô Ưu nhanh chóng dừng động tác, từ trên người nàng nằm xuống, rồi sau đó ôm chặt thân thể mềm mại của nàng vào ngực, lo lắng nói: “Phinh Đình tỷ tỷ, tỷ đừng khóc a, ta sẽ yêu tỷ rất nhiều, ta sẽ không chạm vào tỷ đâu!”

Nào biết đâu hắn không nói còn đỡ, hắn vừa cất lời thì Tạ Phinh Đình lại khóc to hơn, khóc vô cùng thống thiết, khóc đến nổi tâm thần Diệp Vô Ưu đại loạn, chẳng biết xoay trở ra sao.

Qua nửa khắc sau, Tạ Phinh Đình dần dần ngưng khóc, Diệp Vô Ưu cuối cùng thở nhẹ một hơi.

“Đại sắc lang, ngươi nói không chạm vào ta, vậy sao vẫn còn ôm ta?” Tạ Phinh Đình vừa rấm rứt khóc vừa hỏi.

“Phinh Đình tỷ tỷ, tỷ ngừng khóc chưa?” Diệp Vô Ưu nhỏ giọng hỏi.

“Một thân trong sạch của ta đều do ngươi hủy hoại, ngươi khiến ta sau này làm sao nhìn người khác đây?” Tạ Phinh Đình cuối cùng cũng ngừng rấm rứt. Cái bộ dạng như một bông hoa lê sau cơn mưa này thật sự mê người.

“Có quan hệ gì, cùng lắm thì tỷ gả cho ta.” Diệp Vô Ưu nói không chút sợ sệt.
“Đại bại hoại, ngươi đừng mơ tưởng!” Tạ Phinh Đình từ trong lòng Diệp Vô Ưu thoát ra, sau đó dùng chăn quấn quanh thân thể trần truồng của mình, cả người co lại ngồi vào một góc chiếc giường trúc, giữ một khoảng cách với Diệp Vô Ưu. Nàng hiển nhiên cũng lo lắng Diệp Vô Ưu dùng vũ lực.

“Phinh Đình tỷ tỷ, trên người tỷ chỗ nào ta cũng đã chạm qua, không gả cho ta, tỷ gả cho ai?” Diệp Vô Ưu nói với vẻ trơ tráo không biết xấu hổ.

“Tên dâm tặc đáng chết, ngươi tên là gì?” Tạ Phinh Đình trầm mặc một hồi, mở miệng hỏi.

“Ta là Diệp Vô Ưu, Phinh Đình tỷ tỷ, tỷ gọi ta là Vô Ưu được rồi.” Diệp Vô Ưu lúc này không hề dấu diếm.

“Tên này không phải là giả nữa chứ?” Tạ Phinh Đình tựa hồ có chút không tin tưởng. Cũng khó trách, ai bảo Diệp Vô Ưu lúc trước đã lừa dối nàng ta một lần.

“Không, đương nhiên là không. Phinh Đình tỷ tỷ, ta thế nào lại lừa dối vợ tương lai của mình chứ?” Diệp Vô Ưu long trọng thề nguyện nói.

“Ta không phải vợ tương lai của ngươi, tiểu dâm tặc. Đừng nói ta không cảnh báo ngươi, nếu ngươi làm ta ô uế, ta sẽ chết, ngươi cũng sẽ chết.” Ngữ khí Tạ Phinh Đình có chút phức tạp, tựa hồ không phải giận, mà là có chút bắt đắc dĩ.

“Ta mới không sợ nè!” Diệp Vô Ưu bĩu môi, lại nhào người về phía Tạ Phinh Đình, áp vào người nàng chỉ cách bởi tấm chăn, mặt cười hì hì nhìn Tạ Phinh Đình,”Phinh Đình tỷ tỷ, chỉ cần tỷ không khóc, mọi thứ ta đều không sợ.”

Tạ Phinh Đình đang muốn trả lời, đột nhiên bên ngoài truyền đến một giọng nói: “Cô cô, người ngủ chưa?”
“Trường Phong, có chuyện gì không?” Giọng Tạ Phinh Đình nghe có chút lười nhác.

“Không có việc gì! Có người đến quấy rầy, ta lo lắng nơi cô cô có chuyện cho nên đến xem. Giờ biết cô cô không có việc gì, ta cũng an tâm.” Tạ Trường Phong vội vàng đáp. “Cô cô, xin tha thứ cho tiểu điệt.”

“Đi đi, ta ở đây không có chuyện gì.” Tạ Phinh Đình ôn nhu nói.

Một lúc sau, sau khi đoán chừng Tạ Trường Phong đã đi xa, Diệp Vô Ưu lại cất tiếng.

“Phinh Đình tỷ tỷ, đứa cháu của ta đối với tỷ thật sự rất quan tâm a!” Diệp Vô Ưu cười hì hì nói.

“Tiểu dâm tặc, hắn là cháu ta, không phải cháu ngươi, hắn so ra còn lớn tuổi hơn ngươi!” Tạ Phinh Đình bực tức nói rồi lập tức thở dài buồn bã. “Hắn đương nhiên quan tâm đến ta, ta có chút quan hệ đến tiền đồ của hắn, cũng là liên quan đến người trong lòng của hắn!”

“Người trong lòng của hắn à?” Diệp Vô Ưu sửng sốt hỏi. “Người trong lòng của hắn không phải là công chúa sao? Phinh Đình tỷ tỷ, tỷ biết công chúa lão bà à?”

“Ngươi nói Hoa Nguyệt Lan?” Tạ Phinh Đình trả lời sau một lúc lâu. “Ngươi quen biết với nàng à?”

“Đương nhiên rồi, nàng cũng là lão bà của ta mà!” Diệp Vô Ưu lớn tiếng khoe khoang. Thật sự hắn cũng không nghĩ đến việc Hoa Nguyệt Lan cho tới giờ vẫn chưa chịu đáp ứng làm vợ hắn.

“Ngươi đừng có mơ, Hoa Nguyệt Lan sao có thể là lão bà của ngươi được?” Tạ Phinh Đình hừ một tiếng. “Tiểu dâm tặc, ta nói cho ngươi biết, Hoa Nguyệt Lan nhất định sẽ gả cho Trường Phong.”

“Tại sao?” Diệp Vô Ưu có cảm giác chuyện này bên trong còn có ẩn tình, không nhịn được bèn hỏi.

“Bởi vì đây là một giao dịch. Không bao lâu nữa, ta sẽ vào cung trở thành phi tử của đương kim hoàng thượng, còn Hoa Nguyệt Lan sẽ được gả cho Trường Phong.” Tạ Phinh Đình nhẹ giọng nói. “Ngươi nói xem, có muốn chết hay không, còn không mau chạy đi. Còn nếu thật sự ngươi dám hành động liều lĩnh, đến lúc đó, chẳng những ta khó thoát tội chết mà ngươi cũng không có cuộc sống yên lành.”

“Thật sự sai lầm, hoàng đế lão đầu tuổi đã cao như vậy, lại muốn tỷ làm vợ của hắn sao?” Diệp Vô Ưu phẫn nộ nói, “Phinh Đình tỷ tỷ, sao tỷ lại đáp ứng hắn?”

“Hắn là hoàng đế, ta có thể không đáp ứng sao?” Ngữ khí Tạ Phinh Đình vương chút buồn phiền, còn có chút bắt đắc dĩ. Có thể thấy nàng trong lòng thật sự không muốn gả vào cung.

“Phinh Đình tỷ tỷ, tỷ yên tâm, có ta ở đây, chắc chắn sẽ không để lão già kia lấn áp!” Diệp Vô Ưu long trọng nói.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau