VÔ LẠI QUẦN PHƯƠNG PHỔ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô lại quần phương phổ - Chương 166 - Chương 170

Quyển 7 - Chương 20: Đồng thị nhất phu

“Diệp công tử, ý tốt của người ta đã rõ. Ta sẽ cân nhắc kĩ lưỡng đề xuất của người.” Lâm Thanh Diệp nhẹ nhàng nói: “Ta cáo từ trước. Trong thời gian này, ta sẽ không rời khỏi Phiêu Hương thành mà ở lại ba phòng ở dãy chữ Thiên tại Duyệt Tân khách điếm ở tây thành. Nếu như có việc gì người có thể đến đó tìm ta.”

“Duyệt Tân khách điếm?” Diệp Vô Ưu giật mình: “Thanh Diệp tỷ tỷ, nàng cũng ở đó à!”

Duyệt Tân khách điếm chính là khách điếm mà Diệp Vô Ưu vì Dạ Khanh Khanh mà tìm đến trọ, xem ra bọn họ quả thật là có chút duyên phận.

“Phải rồi, đúng là tình cờ a.” Lâm Thanh Diệp khẽ cười: “Ta biết người và Dạ Khanh Khanh hiện nay đang ngụ ở đó, hơn nữa, ta còn biết các người ở tại một phòng ở dãy chữ Huyền. Còn nữa, người yên tâm, ta quay về sẽ nói với Lâm Lộng Nguyệt để nó không đi phá hoại hảo sự của người nữa. Thế nào? Diệp công tử, ta đối với người cũng không tệ chứ?”

“Không tệ, bất quá, Thanh Diệp tỷ tỷ, nếu như nàng nguyện ý làm lão bà của ta, thì đối với ta càng tốt hơn nữa!” Diệp Vô Ưu buột miệng nói. Tên tiểu tử này nghĩ gì nói nấy, chẳng hề dấu diếm lòng thèm khát của hắn đối với Lâm Thanh Diệp.

Khuôn mặt trắng trẻo nõn nà của Lâm Thanh Diệp hồng lên, mặc dù nàng đã phần nào cảm giác được ý đồ của Diệp Vô Ưu đối với nàng, nhưng chính tai mình nghe được lời nói của gã cũng thấy có cảm giác khác thường. Tiếng tơ lòng chôn dấu đã bao năm dường như đã bị người khuấy động.

“Diệp công tử, xin người chớ nói đùa, thời gian không còn sớm, Thanh Diệp cáo từ trước.” Lâm Thanh Diệp miễn cưỡng nở nụ cười, thấp giọng chào, nói xong nàng liền vội vã bỏ đi như trốn chạy.

“Phải chạy nhanh như vậy sao? Chạy được một lần chứ không thể chạy được lần thứ hai đâu.” Dõi theo bóng lưng mĩ diệu của Lâm Thanh Diệp, Diệp Vô Ưu lẩm bẩm tự nói theo. Giờ đây Lâm Thanh Diệp có việc nhờ đến hắn, dĩ nhiên là một cơ hội lớn của hắn. Hắn tin rằng chỉ cần qua một đoạn thời gian, Lâm Thanh Diệp rốt cuộc cũng không thể chạy khỏi ngũ chỉ sơn của gã.

Bất quá Diệp Vô Ưu không hề tính đến việc sẽ lập tức trêu ghẹo Lâm Thanh Diệp. Bây giờ cũng chưa phải là thời cơ tốt nhất, điều quan trọng hơn là lúc này trong khách sạn còn có một tiểu mĩ nhân trong sáng mĩ lệ đang đợi hắn!

oOo

Về đến gian phòng khách điếm, âm thầm đẩy cửa tiến vào, đóng cửa lại, bước tới cạnh giường, giương mắt ngắm nhìn, Dạ Khanh Khanh vẫn đang say giấc nồng, cái miệng nhỏ xinh quyến rũ hé mở thực là khả ái. Trên khuôn mặt mịn màng vui tươi mĩ lệ đó còn thoáng hiện lên nụ cười rạng rỡ, tựa hồ như trong giấc mộng gặp được chuyện gì đó rất vui vẻ.

nl.Diệp Vô Ưu cúi đầu đặt một nụ hôn lên đôi môi ngọt ngào đó của Dạ Khanh Khanh, sau đó phiêu thân lên giường, ôm Dạ Khanh Khanh vào trong lòng. Bất quá, ngoại trừ việc đó, hắn không hề tiến thêm một tấc nào. Hắn có chút không đủ nhẫn tâm khiến tiểu tiên tử thơ ngây đó phải tỉnh giấc.kien

“Đêm nay tha cho nàng cũng được, lần sau sẽ thịt nàng.” Diệp Vô Ưu tự lẩm bẩm với mình, sau đó khẽ khàng nhắm mắt, hơi thở đều đều, từ từ tiến vào giấc mơ ngọt ngào.

Chẳng biết đã qua bao lâu, Diệp Vô Ưu mới mơ mơ hồ hồ tỉnh lại, sau đó hắn cảm giác thấy có hai bàn tay nhỏ nhắn mềm mại đang vuốt vuốt chỗ này, nắn nắn chỗ kia. Vừa mở mắt nhìn thì ra là nha đầu Dạ Khanh Khanh.

“Khanh Khanh, muội làm gì thế?” trong lòng Diệp Vô Ưu dâng lên một ngọn lửa dục vọng. Bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của nha đầu này mang lại cho hắn một cảm giác khác thường, khiến dục vọng trong lòng hắn nổi lên rất nhanh.

“Tỷ tỷ, người tỉnh rồi!” thấy Diệp Vô Ưu mở mắt, Dạ Khanh Khanh hô lên đầy vui vẻ, chỉ là đôi bàn tay nhỏ nhắn của nàng vẫn không ngừng hành động, tiếp tục từ từ vuốt ve cơ thể hắn. Lúc này tay nàng đã đặt trên ngực hắn, vừa nắn bóp vừa nhìn xuống chính bộ ngực đầy đặn của mình, trên mặt biểu lộ dáng vẻ khó hiểu.

“Ta có thể không tỉnh được sao?” Diệp Vô Ưu có chút không vui. Bị nàng vần vò như vậy, bất luận hắn có ngủ say như chết chỉ sợ cũng đành tỉnh lại. “Khanh Khanh, muội còn chưa nói muội đang làm gì?”

“A, muội chẳng làm gì cả. Chỉ là muội phát hiện thấy trên người tỷ tỷ có chỗ dường như không giống như của muội nên có chút không minh bạch thôi.”, Dạ Khanh Khanh chu miệng hỏi tiếp: “Tỷ tỷ, tỷ xem sao chỗ này của tỷ lại bằng phẳng như vậy, chỗ đó của muội lại có hình dáng thế này mà?”

Dạ Khanh Khanh vừa vuốt ve gò ngực của Diệp Vô Ưu vừa nhìn lại đôi gò bồng đảo của mình. Sau đó, có vẻ nàng lo Diệp Vô Ưu không hiểu, bỗng nhiên nắm lấy tay Diệp Vô Ưu rồi kéo tay hắn đặt lên đôi ngọc phong cao vút của nàng, cất giọng mê hoặc hỏi: “Tỷ tỷ, tỷ sờ thử một chút mà xem, chỗ này của muội không giống với của tỷ?”
Gò bồng đảo của Dạ Khanh Khanh tuy không thật to nhưng đàn tính cực kỳ kinh nhân, cảm giác vô cùng mĩ diệu. Vừa mới ôm lấy ngọc nhũ cao vút mà mềm mại của nàng, trong lòng Diệp Vô Ưu không nhịn nổi thầm rên lên một tiếng, dục hỏa trong lòng bùng lên dữ dội, chỉ muốn ngay lập tức vật Dạ Khanh Khanh xuống giường giày vò một trận.

“Ai da!” Dạ Khanh Khanh đột nhiên khẽ yêu kiều hô lên một tiếng, cơ thể run lên như bị rắn cắn rồi gạt mạnh tay Diệp Vô Ưu ra. “Tỷ tỷ, thật kì quái, lúc tỷ chạm vào chỗ này của muội cảm giác thật khác lạ mà thích thú.”

“Khanh Khanh à, ta cho muội hay, chỗ này không thể tùy tiện để người khác sờ vào, hiểu không?” Diệp Vô Ưu ngầm hít vào một hơi, cố gắng áp chế dục vọng trong lòng xuống, sau đó lại bắt đầu lừa bịp tiểu nha đầu ngây thơ đó. “Hãy nhớ kĩ, ngoại trừ ta, không được để người khác sờ vào, hiểu chưa?”

“Muội biết rồi. Nhưng mà, tỷ tỷ, tỷ vẫn chưa cho muội biết vì sao chỗ đó của tỷ lại không giống như của muội!” Dạ Khanh Khanh gật đầu giống như hiểu mà lại không hiểu, tiếp đó lại hiếu kì đặt ra câu hỏi đó.

“Cái này, như thế này, Khanh Khanh, chỗ đó của mỗi người đều không giống nhau. Có người to, có người bé, lại cũng có người giống như ta, ừm, đến bé cũng không có.” Diệp Vô Ưu nói chẳng cần nghĩ. Cũng bởi vì nha đầu Dạ Khanh Khanh này cái gì cũng không hiểu biết nên hắn có nói nhăng nói cuội cũng chẳng sao, miễn là có thể lừa nàng tin tưởng là được.

“Thật như vậy sao?” Dạ Khanh Khanh vẻ mặt ngây thơ, đôi tay nhỏ nhắn nhu nhuyễn đó lại bắt đầu lướt trên mình Diệp Vô Ưu: “Tỷ tỷ, muội xem xem trên mình tỷ còn có chỗ nào không giống như của muội nhé!”.

nl.“Chỗ này không khác nhiều, hầu như là giống nhau, không có gì khác biệt cả!” Dạ Khanh Khanh vừa tìm hiểu vừa lẩm bẩm. Diệp Vô Ưu nằm trên giường, trong lòng chẳng biết nên khóc hay nên cười. Nha đầu này dường như đã biến gã thành món đồ chơi, không ngờ lại đùa bỡn đầy hứng thú.kien

“Tỷ tỷ, cái gậy cưng cứng này là gì vậy? Trên người muội không có!” Đột nhiên Dạ Khanh Khanh la lên, ngay sau đó lại yêu kiều hô tiếp: “Lại còn có thể biến to lên, hay thật, chính xác nó là cái gì vậy?”

“Được rồi, Khanh Khanh, ta còn phải ngủ, đừng nghịch nữa!” Diệp Vô Ưu đột ngột ngồi dậy, đẩy Dạ Khanh Khanh ra. Dưới tình trạng này, hắn chẳng phải là không thể bạo phát, chỉ là hắn rốt cuộc có chút không nhẫn tâm chiếm đoạt vào lúc nàng còn chưa có hiểu biết gì. Vì vậy hắn quyết định trước tiên nhẫn nại chờ đợi một lần đã.

“Ôi, người ta không nghịch nữa mà!” Dạ Khanh Khanh thấy Diệp Vô Ưu có vẻ tức giận, dường như có chút bất an, khẽ lẩm bẩm một câu rồi nằm xuống, luồn vào trong chăn.

“Không được rồi, bồi tiếp nha đầu mơ hồ này ngủ cùng một chỗ, khẳng định có thể xảy ra chuyện, có lẽ ta nên trở về hay hơn.” Diệp Vô Ưu thầm nghĩ. Vừa mới bị Dạ Khanh Khanh kích thích một phen, trong lòng có một cỗ dục hỏa không cách gì phát tiết ra.
Nghĩ như vậy, hắn liền quay sang nói với Dạ Khanh Khanh: “Khanh Khanh, muội cứ ngủ tiếp đi, ta có có việc phải ra ngoài. Muội ở đây đợi ta, chiều tối ta sẽ trở lại tìm muội được chứ?”

“Được mà, tỷ tỷ, tỷ nhất định phải trở lại nhé!” Dạ Khanh Khanh tỏ ra đáng yêu, gật đầu đáp.

oOo

“Sư phụ, sư đệ tối nay có khả năng cũng không quay trở về, chúng ta đi ngủ trước đi.” Lãnh Sương Sương thấp giọng nói. Kì thật Lãnh Tâm Âm đến đây cũng chưa lâu, dường như tìm Diệp Vô Ưu có chuyện gấp song lại không ngờ rằng Diệp Vô Ưu đã khuya như vậy mà vẫn chưa trở về. Cho đến giờ cũng đã đợi hơn một thời thần rồi.

“Buổi tối hắn thường xuyên không về sao?” Lãnh Tâm Âm lông mày nhăn tít, có vẻ bất mãn hỏi.

“Không phải, trước đây hắn đều trở về, tối nay chẳng hiểu sao lại như vậy” Lãnh Sương Sương lắc đầu nhẹ nhàng đáp.

“Hắn ban đêm thường ngủ ở phòng ai? Trong phòng ngươi hay là trong phòng Hoa Vân La?” Lãnh Tâm Âm trầm mặc một lúc mới thấp giọng hỏi.

“Cũng không nhất định, hắn.. hắn… cũng thường qua đêm ở chỗ con.” Lãnh Sương Sương khẽ khàng trả lời.

“Nếu như hắn đối xử không tốt với ngươi, nhớ nói với ta, ta có thể tìm gã tính sổ.” Lãnh Tâm Âm khẽ thở dài.

“Sư đệ đối với con rất tốt.” Lãnh Sương Sương lắc đầu. “Bây giờ con cũng cảm thấy rất tốt, người không cần phải lo lắng.”

“Sư tỷ còn chưa ngủ sao?” Lãnh Tâm Âm vừa muốn mở miệng, ngoài cửa đã vang lên tiếng gõ cửa khe khẽ, tiếp đó thanh âm của Diệp Vô Ưu vang lên.

Lãnh Tâm Âm khẽ nhíu mày, bước ra mở cửa phòng, đang định nói gì đó thì đã cảm thấy vòng eo chặt cứng, đã bị người ôm chặt.

“Thả ta ra!” Lãnh Tâm Âm gắt. Chỉ là, lời vừa dứt liền cảm thấy toàn thân đã bay lên. Sau đó thân thể hạ xuống giường, một nam nhân có mùi vị quen thuộc cũng đồng thời áp lên thân nàng.

“Sư đệ, ta ở đây cơ mà!” Lãnh Sương Sương không nhịn được cất tiếng. Nàng cho rằng Diệp Vô Ưu đã nhầm Lãnh Tâm Tâm với nàng.

Lãnh Sương Sương bước tới cạnh giường, định kéo Diệp Vô Ưu ra. Chỉ là Diệp Vô Ưu bất ngờ đưa tay tìm tới, nắm lấy tay nàng dùng lực kéo mạnh. Cả người nàng cũng vọt lên trên gường, sau đó nằm dài một chỗ cùng Lãnh Tâm Âm.

“Tử sắc lang, ngươi muốn làm gì?” Lãnh Tâm Âm có chút tức giận hỏi. Nàng muốn giãy ra khỏi Diệp Vô Ưu nhưng lại phát hiện bản thân mình căn bản không có cách gì động đậy, liền biết rằng Diệp Vô Ưu vừa mới hạ cấm chế đối với nàng.

“Sư phụ tỷ tỷ, kể từ đó tới giờ ta đều luôn rất mong nhớ.” Diệp Vô Ưu cười hi hi. Kể từ khi đoạt được tấm thân xử nữ của Lãnh Tâm Ân tới nay, hắn chưa hề có thêm cơ hội hưởng thụ hoa thơm. Đêm nay có cơ hội tốt như vậy, hắn tự nhiên là không muốn bỏ qua.

Trên thực tế, ban đầu hắn xác thật cũng nhầm Lãnh Tâm Âm thành Lãnh Sương Sương. Nhưng hắn rất nhanh cũng đã nhận ra. Chỉ là một khi giai nhân đã ở trong lòng, hắn không thể lại nghĩ đến chuyện nửa đường bỏ dở. Do đó hắn liền quyết định đêm nay thưởng thức tư vị đồng sàng với sư đồ Lãnh Tâm Âm và Lãnh Sương Sương.

Quyển 8 - Chương 1: Phong Cuồng Kích Tình

"Lưu manh đáng chết! Buông ta ra, nếu không ta chẳng để yên cho ngươi đâu!" Lãnh Tâm Âm tức tối chửi mắng. Vốn là nàng không muốn Lãnh Sương Sương biết nàng cùng Diệp Vô Ưu còn có mối quan hệ như vậy, nào ngờ Diệp Vô Ưu lại trực tiếp nói ra, khiến nàng rất tức giận. Chỉ có điều là nàng lại không biết, trên thực tế, Lãnh Sương Sương tịnh không ngốc. Nàng sớm đã phát hiện tư tình giữa Diệp Vô Ưu và Lãnh Tâm Âm, chỉ là luôn luôn giả như không biết mà thôi, cũng có thể nói, không phải giả như không biết mà là không có nhắc đến việc này thôi.

"Sư phụ tỷ tỷ, ta rất muốn nàng!" Diệp Vô Ưu hì hì cười, vừa nói vừa bắt đầu cởi quần áo nàng. Lúc trước gã đã bị nha đầu mơ hồ Dạ Khanh Khanh đó làm cho lửa dục thiêu đốt, bây giờ **ng chạm với Lãnh Tâm Âm đại mỹ nhân, người khiến gã nhung nhớ không nguôi này, làm sao lại chịu phóng thích nàng đây? Còn như uy hiếp của Lãnh Tâm Âm thì gã đúng là không một chút quan tâm. Dù sao gã cũng tin tưởng rằng, Lãnh Tâm Âm nhiều nhất cũng chỉ là miệng cứng tâm mềm, sẽ không thực sự làm gì gã cả. Nếu như sợ uy hiếp, thì lần trước làm sao gã có thể có được thân thể băng thanh ngọc khiết của nàng.

Vừa bị gã cởi quần áo, lại vừa bị nắn bóp những bộ vị nhạy cảm, Lãnh Tâm Âm vừa xấu hổ lại vừa tức giận nhưng thúc thủ vô sách nên đành phải nhìn sang Lãnh Sương Sương đang nằm bên cạnh. Nàng phát hiện Lãnh Sương Sương đang nhìn mình bằng ánh mắt có chút cổ quái, dường như một chút ý định ngăn cản Diệp Vô Ưu cũng không có. Mà không chỉ có vậy, Lãnh Sương Sương còn có vẻ như đang xem náo nhiệt bình thường.

nl."Sương Sương! Ngươi còn không mau ngăn cản hắn?" Lãnh Tâm Âm không ngớt tức giận: "Ngươi lại mặc cho hắn làm càn sao?"

"Ta cảm thấy như vậy rất tốt." Lãnh Sương Sương đều đều nói: "Hắn thích làm gì, ta đều ủng hộ.".kien

"Ngươi…" Lãnh Tâm Âm càng thêm tức giận. "Trong lòng ngươi còn có sư phụ như ta đây hay không?"

"Từ khi ta còn bé, không phải là người nói sẽ muốn chiếu cố ta cả đời hay sao?" Lãnh Sương Sương không trả lời trực tiếp vào câu hỏi của Lãnh Tâm Âm mà hỏi ngược lại.

"Bây giờ ngươi nói điều đó làm gì?" Lãnh Tâm Âm có chút tức giận nói.

"Người đã muốn chiếu cố ta cả đời, đương nhiên tốt nhất là luôn luôn cùng ở bên ta. Ta sau này cùng sư đệ luôn luôn ở cùng nhau, vậy người tất nhiên phải ở cùng một chỗ với hắn, như vậy chẳng phải tốt nhất sao?" Lãnh Sương Sương nhàn nhạt nói.

"Sư tỷ, tỷ thực sự nói rất đúng!" Diệp Vô Ưu vừa rồi mặc kệ Lãnh Tâm Âm cùng Lãnh Sương Sương đối thoại, chỉ rắp tâm cởi quần áo của Lãnh Tâm Âm, đúng lúc gã vừa mới cởi đi mảnh vải cuối cùng trên người Lãnh Tâm Âm, nghe được Lãnh Sương Sương nói như vậy, không nhịn được tán thưởng một câu.

"Lưu manh đáng chết, ngươi câm miệng cho ta!" Lãnh Tâm Âm yêu kiều quát lên.

"Sư phụ tỷ tỷ, con người ta đây rất nghe lời, tỷ bảo ta câm miệng, ta nhất định câm miệng!" Diệp Vô Ưu hì hì cười, nói xong liền cúi người dán sát vào trên thân thể phong mãn của Lãnh Tâm Âm, hôn lên bờ môi đỏ mọng mềm mại của nàng. Bảo gã câm miệng thì câm miệng, có điều nhân tiện cũng phong bế miệng của Lãnh Tâm Âm.

Nhẹ hôn lên đôi môi anh đào của nàng, môi lưỡi quấn vào nhau, dây dưa nửa khắc, đến tận lúc thân thể Lãnh Tâm Âm dần dần bắt đầu phát nhiệt, Diệp Vô Ưu mới buông miệng nàng ra, di chuyển trận địa, chậm rãi đi xuống, hôn lên chiếc cổ trắng của nàng, lên bộ ngực sữa của nàng, rồi sau đó, ngậm lấy một hạt bồ đào tím đó trước ngực nàng, nhẹ nhàng mút lấy.

Lãnh Tâm Âm hơi thở gấp. Lúc này nàng cũng không còn mắng người, khuôn mặt thanh tú trắng nõn cũng bị bao phủ bởi màu hồng rực, răng ngà cắn chặt, muốn cố nén những tiếng rên rỉ sắp thoát ra từ trong cổ họng. Nàng không ngờ chính mình có dáng vẻ phóng đãng như vậy mà lại để cho Lãnh Sương Sương nhìn thấy, có điều, lúc này nàng cũng phát hiện, chính mình sắp không kiềm chế được.

Nàng hơi nhắm mắt lại, không dám nhìn Diệp Vô Ưu, lạicàng không dám nhìn Lãnh Sương Sương bên cạnh. Ở sâu trong nội tâm, nàng cảm thấy một nỗi khát vọng không thể nói tên càng lúc càng bùng lên mãnh liệt.

Đột nhiên, Lãnh Tâm Âm cảm thấy một thân thể nhu nhuyễn trèo lên trên thân hình mềm mại của nàng, mà thân thể này, rõ ràng là thân thể nữ nhân, bởi vì, nàng vẫn còn cảm giác được ngọc phong cao vút của người đó. Vội vàng mở to mắt, nàng phát hiện không biết vào lúc nào, Lãnh Sương Sương cũng đã không còn một mảnh vải che thân đang nằm sấp trên người nàng, rồi học theo động tác của Diệp Vô Ưu, ngậm lên điểm tinh hồng còn lại trước ngực Lãnh Tâm Âm.

"Ưm…" Dưới sự công kích đồng thời của Diệp Vô Ưu và Lãnh Sương Sương, Lãnh Tâm Âm rốt cuộc không thể kiên trì thêm nữa, môi anh đào hé mở, tiếng rên rỉ tiêu hồn nhẹ nhàng thoát ra.

Lãnh Sương Sương hành động có chút vụng về, thấy gì thì học nấy, Diệp Vô Ưu làm cái gì nàng cũng đi theo làm cái đó. Diệp Vô Ưu hôn làn da trắng mịn của Lãnh Tâm Âm, nàng cũng chìa chiếc lưỡi thơm màu đỏ tươi nhẹ nhàng liếm lên thân thể mềm mại của Lãnh Tâm Âm, khi tay của Diệp Vô Ưu tập kích vào vùng cấm của Lãnh Tâm Âm, ngọc thủ mềm mại của Lãnh Sương Sương, liền lập tức cũng đi theo.

"Hỗn đản, giải khai cấm chế cho ta!" Lãnh Tâm Âm rên rỉ, nghiến răng nói.nl.Diệp Vô Ưu xoay mình, ngồi trên cơ thể nàng, trong lòng lửa dục hừng hực thiêu đốt, tay điểm vài cái, giải khai cấm chế cho nàng, sau đó, liền tách đôi đùi ngọc của nàng ra, đột nhiên ưỡn eo lên, cuối cùng ấn mạnh một cái, tiến sâu vào trong thân thể mềm mại của nàng.kien

Lửa dục sớm đã thiêu đốt thân thể Diệp Vô Ưu, giờ phút này tất nhiên không còn có một chút điểm ôn nhu, dùng sức công kích ngọc thể mềm mại của Lãnh Tâm Âm, giống như thủy triều xung kích sâu vào, khiến Lãnh Tâm Âm cũng từ từ mất phương hướng, dần dần, nàng tựa hồ quên bên cạnh còn có Lãnh Sương Sương đang nhìn, chỉ biết nhịp theo sự xung kích của Diệp Vô Ưu và tiếng rên nhẹ càng lúc càng phóng đãng, cũng từ trong miệng nàng không ngừng phiêu xuất.

Dưới sự kích tình điên cuồng liên tục chừng gần nửa canh giờ, tuy thể chất Lãnh Tâm Âm xuất sắc phi thường, nhưng mà cuối cùng cũng thất trận. Sau khi Diệp Vô Ưu học xong Song Tu công pháp, ở phương diện năng lực kiên trì này tựa hồ tăng rất nhanh.

"Không… không được… ngươi… ngươi... đi kiếm Sương Sương đi." Lãnh Tâm Âm thở gấp, cảm nhận được trong cơ thể mình dục vọng kia vẫn thẳng cứng như cũ, không khỏi phải bắt đầu van xin, mà lúc này, người mà nàng luôn luôn yêu quý là Lãnh Sương Sương, cũng đem ra bán đứng.

Lãnh Sương Sương ở bên cạnh nhìn màn kịch kích tình lớn cả nửa ngày, xuân triều (d*m thủy) lại sớm đã tràn lan. Lãnh Tâm Âm nói còn chưa nói xong, nàng liền đưa bàn tay tuyết bạch như ngó sen ra, quấn lấy Diệp Vô Ưu. Diệp Vô Ưu cũng mừng rỡ di chuyển trận địa, bắt đầu tận tình hưởng thụ Lãnh Sương Sương vốn đã bị gã cày bừa kỹ lưỡng.

Có lẽ vì là lần đầu tiên được sư đồ Lãnh Tâm Âm và Lãnh Sương Sương cùng bồi tiếp trên giường nên Diệp Vô Ưu đêm nay đặc biệt hưng phấn, trên ngọc thể kiều mĩ của Lãnh Tâm Âm và Lãnh Sương Sương qua qua lại lại chinh chiến vài lần, cuối cùng mới kiệt hết tinh lực, liền nằm ở giữa hai nàng, mỗi tay ôm lấy một thân thể xích lõa, kết thúc trận cuồng hoan này.

"Hỗn đản! Không được ngủ, ta có việc cần nói với ngươi!" Thấy Diệp Vô Ưu nhắm mắt lại muốn ngủ, Lãnh Tâm Âm bỗng hung hãn véo gã một cái, tức giận nói.

"Sư phụ tỷ tỷ, ta thực là vì tỷ cúc cung tận tụy đến gần chết mới dừng lại, tỷ vẫn đối xử với ta như vậy sao?" Diệp Vô Ưu mặt như khóc tang nói.

Lãnh Tâm Âm sắc mặt hơi đỏ lên, hừ một tiếng: "Ngươi lại hồ thuyết bát đạo, ta bảo ngươi làm vậy ư!"

"Sư phụ! người cùng sư đệ từ từ nói chuyện nhé, ta mệt quá, ngủ trước đây." Lãnh Sương Sương liền ngáp một cái, lẩm bẩm nói.
"Sư phụ tỷ tỷ, chẳng lẽ người vẫn còn muốn…" Diệp Vô Ưu hì hì cười, thò tay ôm lấy thân thể mềm mại xích lõa của nàng vuốt ve. Mặc dù đã không còn chút khí lực nào, nhưng gã vẫn cứ có chút không ngoan ngoãn khai du mọi nơi trên thân thể nàng.

"Ta hỏi ngươi, ngươi hôm nay đã đi làm cái gì, vì sao mà buổi tối mới quay về?" Lãnh Tâm Âm có chút tức giận hung hãn véo vào tay gã một cái.

Diệp Vô Ưu bị đau, rụt tay trở về, thuận miệng nói: "Không có làm gì cả, ra ngoài đi dạo gặp được một nha đầu ngốc nghếch, chỉ có vậy thôi."

"Nha đầu ngốc nghếch nào?" Lãnh Tâm Âm có chút không vui. "Ngươi trở về muộn như vậy chắc là vì cùng nữ nhân khác vui vẻ phải không?"

"Sư phụ tỷ tỷ, người ghen hay sao?" Diệp Vô Ưu cười hì hì hỏi, thần sắc rất vui vẻ.

"Quỷ mới ghen vì ngươi!" Lãnh Tâm Âm hừ một tiếng. "Ta nói cho ngươi biết, ngươi sau này phải bồi tiếp Sương Sương nhiều, nếu không sẽ không xong với ta đâu!"

"Sư phụ tỷ tỷ, người yên tâm đi, ta nhất định sẽ bồi tiếp sư tỷ nhiều, bất quá, ta cũng còn muốn bồi tiếp người nhiều nữa." Diệp Vô Ưu cười hì hì, liền đó có chút ý tứ bất hảo nhỏ giọng nói: "Thực ra ta còn có một biện pháp có thể cho phép ta bồi tiếp sư tỷ trong thời gian lâu hơn."

"Biện pháp gì?" Lãnh Tâm Âm mặc dù cảm thấy Diệp Vô Ưu không có lời tốt đẹp gì, nhưng vẫn không nhịn được hỏi.

"Nếu sau này người cùng sư tỷ mỗi đêm đều ở cùng một chỗ, ta đây vừa có thể bồi tiếp sư tỷ lại có thể bồi tiếp người, nói như vậy, thời gian bồi tiếp sư tỷ tự nhiên nhiều hơn một chút." Diệp Vô Ưu nói nhẹ vào bên tai nàng: "Hơn nữa, ba người chúng ta còn có thể thường xuyên trải qua cảnh tượng như đêm nay, sư phụ tỷ tỷ, người có chịu không?"

"Tốt cái đầu đáng chết ngươi!" Lãnh Tâm Âm tức tối mắng. "Sắc lang đáng chết, lẽ nào tưởng là ta không biết ngươi muốn cái gì? Nói cho ngươi biết, chỉ một lần này thôi, sau này ta sẽ không cho ngươi làm thế nữa!"

Lãnh Tâm Âm trong chớp mắt hiểu được Diệp Vô Ưu nói là vì có thể bồi tiếp Sương Sương lâu, trên thực tế lại là muốn cả nàng cùng Lãnh Sương Sương bồi tiếp hắn trên giường.

"Thôi, sắc lang đáng chết, không nói về chuyện này nữa. Hôm nay ta xuất cung đến tìm ngươi là có việc thương lượng." Không chờ Diệp Vô Ưu nói chuyện, Lãnh Tâm Âm lại mở miệng nói.

"Ức, ta còn tưởng rằng người nhớ ta nên mới xuất cung đến tìm ta chứ!" Diệp Vô Ưu thuận miệng nói. Tiểu tử này rõ ràng biết Lãnh Tâm Âm không thể vì nguyên nhân này mà đi ra ngoài, nhưng mà vẫn còn muốn trêu ghẹo nàng vài câu.

"Ta muốn mời ngươi cùng vào cung một chuyến, giúp ta bảo vệ Tuyết Minh Cương." Lãnh Tâm Âm nhìn hắn khinh khỉnh. "Mặt khác, ta muốn ngươi giúp ta thỉnh Hoa Vân La cùng Giang Thiên Thiên tới hỗ trợ."

"Đã xảy ra chuyện gì vậy? Tại sao bỗng nhiên yêu cầu nhiều người bảo vệ hắn như thế?" Diệp Vô Ưu hơi sửng sốt.

"Vài ngày nữa, Tuyết Minh Cương và vài hoàng tử khác sẽ cùng đi với hoàng thượng ra ngoại thành săn bắn. Ta lo là Tuyết Minh Văn sẽ phái người ám sát Tuyết Minh Cương trong thời gian này cho nên muốn tìm vài cao thủ bảo vệ hắn." Lãnh Tâm Âm cũng không che dấu, nói ra sự thật.

"Hoàng thượng đó không phải nói đã sắp chết sao? Tại sao còn có thể đi ra ngoài săn bắn?" Diệp Vô Ưu có chút kỳ quái hỏi.

Quyển 8 - Chương 2: Mỹ Nữ Hộ Vệ Đội

"Cái này phải cảm tạ Thiên Tâm tỷ tỷ của ngươi." Lãnh Tâm Âm hừ một tiếng: "Nàng cho Hoàng thượng uống một ít thuốc, khiến cho tinh thần Hoàng thượng tốt lên rất nhiều, mặc dù bệnh trầm kha khó chữa hết, nhưng tạm thời vẫn còn bảo trụ được mạng, huống chi, cái gọi là đi săn bắn thì Hoàng thượng cũng sẽ không thật sự phải động thủ, chắc là chỉ ở bên cạnh xem người khác săn bắn mà thôi. Có lẽ đó cũng là một trong những nguyên nhân mà hắn muốn vài hoàng tử cùng đi."

"Như vậy à, khi nào thì cuộc đi săn diễn ra?" Diệp Vô Ưu thuận miệng hỏi.

"Ngày mai đã phải xuất phát. Địa phương săn bắn cách hoàng cung hơn mười dặm, bên đó có một hành cung của Hoàng thượng, gọi là Thú Liệp sơn trang, trước kia hắn thường xuyên đến đó săn bắn." Lãnh Tâm Âm hừ một tiếng: "Nếu không vì sự tình đột ngột khiến ta có phần không kịp ứng phó đó, ta cũng sẽ không chạy tới tìm ngươi, hơn nữa sẽ không bị tên hỗn đản đáng chết nhà ngươi chiếm tiện nghi!"

"Sư phụ tỷ tỷ! Người đừng oán trách, chẳng phải vừa rồi người cũng rất vui vẻ sao." Diệp Vô Ưu cười hì hì nói.

"Ngươi…" Lãnh Tâm Âm vừa thẹn vừa tức, bèn lại xuất ra tuyệt chiêu của nữ nhân thường dùng, hung hãn véo vào lưng của Diệp Vô Ưu không ngừng đồng thời nhếch miệng mắng nhiếc đến khi có chút hả giận mới thôi.

"Mưu sát thân phu cũng không cần gấp như vậy mà!" Diệp Vô Ưu lại nói thầm một câu.

"Ngươi mà hồ thuyết bát đạo nữa ta sẽ khiến cho ngươi làm thái giám!" Lãnh Tâm Âm tức tối nói.

"Không được đâu, so với mưu sát thân phu càng cực kỳ hiểm độc hơn đó!" Diệp Vô Ưu kêu to, nhưng hiển nhiên là không chút sợ hãi. Gã không tin Lãnh Tâm Âm sẽ làm như vậy thật.

nl.Lãnh Tâm Âm thấy càng thêm bực tức. Cấu véo thì gã sẽ kêu đau, đau xong thì lại giống như cũ, mà uy hiếp thì cũng chẳng có chút hiệu quả nào. Đánh nhẹ thì cũng vô dụng mà đánh mạnh lại sợ gã bị thương. Đến lúc này, nàng thực sự vẫn không biết đối phó với gã như thế nào. Ngẫm lại trước kia khi còn chưa thất thân với gã, vẫn không cách gì bắt bí gã, huống chi bây giờ lại đã trao thân cho gã? Nghĩ vậy, nàng thầm thở dài trong lòng, quyết định không còn tiếp tục cùng gã so đo quá đáng nữa mà sẽ thuận theo suy nghĩ của gã.kien

"Tóm lại, ta hỏi ngươi, cuối cùng có giúp ta không?" Lãnh Tâm Âm yêu kiều hừ một tiếng nói. "Cho dù không giúp, ta sẽ không cầu xin ngươi đâu!"

"Sư phụ lão bà có lệnh, ta có thể không giúp sao?" Diệp Vô Ưu cười hì hì nói. Gã cũng không gọi sư phụ tỷ tỷ, đổi sang gọi là sư phụ lão bà.

"Nhớ kỹ nhất định phải dẫn Hoa Vân La tới đấy. Thú Liệp sơn trang chiếm cứ một khu vực rất lớn, phạm vi săn bắn cũng khá rộng, đến lúc đó Hoàng thượng căn bản là không thể khống chế được toàn bộ tình hình, nếu như người của Tuyết Minh Văn động thủ lúc đó, thì hoàn toàn có thể giấu diếm được hoàng thượng." Trong ngữ khí của Lãnh Tâm Âm có chút lo lắng. "Ta chủ yếu lo là Tố Y môn Tô Tố Tố sẽ tự mình động thủ. Đám thủ hạ tám tỷ muội đồng sinh đó của nàng tâm ý tương thông, nói về hợp tác ám sát, người bình thường đều không thể chống cự lại, trừ phi là loại cao thủ như Hoa Vân La, nếu không sợ rằng khó có thể bảo vệ Tuyết Minh Cương."

"Khi Tuyết Minh Cương ở trong cung, mọi người bảo vệ hắn thế nào?" Diệp Vô Ưu có chút tò mò hỏi.

"Khi hắn ở trong cung, chủ yếu là cao thủ Ma tông chúng ta bảo vệ hắn ở Thái Tử phủ, phía trong hoàng cung ta cũng sắp xếp rất nhiều cao thủ. Mặc dù thân thủ bọn họ không thể coi là đỉnh cao, nhưng nhân số rất nhiều, hơn nữa Tuyết Minh Cương rất ít rời Thái Tử phủ và ta cũng không cho phép người không đáng tin cậy tiếp cận hắn, cho nên, Tuyết Minh Văn muốn giết chết hắn cũng rất khó khăn rất. Mặt khác, Tuyết Minh Văn cũng không dám động thủ ở trong hoàng cung, bởi vì làm việc xấu sẽ kinh động Hoàng thượng. Mặc dù hoàng thượng có bệnh trầm trọng, nhưng thân tín của hắn không ít, bên mình còn có một ít cao thủ ẩn tàng, nếu như Tuyết Minh Văn vọng động, dù có giết được Tuyết Minh Cương, cũng khó có thể đạt được ngôi vị Thái tử.”

Lãnh Tâm Âm phân tích một cách có thứ tự nói: "Cho nên việc đi săn bắn lần này, chính là cơ hội tốt nhất cho Tuyết Minh Văn. Ta có linh cảm là hắn nhất định sẽ động thủ vào thời gian này."

"Ám sát?" Diệp Vô Ưu đột nhiên lầu bầu. "Chẳng lẽ là Tô Tố Tố muốn nàng ấy hỗ trợ giết người?"

"Ngươi nói cái gì?" Lãnh Tâm Âm có chút kỳ quái, những lời này của Diệp Vô Ưu có phần không có đầu đuôi.

"Úc, không có gì, sư phụ lão bà ngươi cứ yên tâm. Người muốn ta giúp, ta nhất định sẽ làm tốt." Diệp Vô Ưu vội vàng nói: "Ngày mai, lúc nào phải đi Thú Liệp sơn trang kia?"

Hắn cũng vừa mới nghĩ tới Lâm Thanh Diệp. Lâm Thanh Diệp muốn ám sát Tuyết Minh Cương, Tô Tố Tố cũng có thể muốn ám sát hắn, sự liên hệ này hiện ra không khỏi khiến cho Diệp Vô Ưu nghi ngờ rằng Tô Tố Tố yêu cầu Lâm Thanh Diệp ám sát Tuyết Minh Cương.

"Giữa trưa ngày mai sẽ khởi hành, trước lúc đó ta sẽ về cung trước, sau đó đem cho các ngươi y phục thị vệ cung đình, đến lúc đó các ngươi thay là được." Lãnh Tâm Âm trả lời. "Hỗn đản đáng chết! Còn không đến vài canh giờ nữa là tới trưa, ta muốn ngủ, không được quấy rầy ta!"
Diệp Vô Ưu đêm nay làm lụng vất vả quá độ, bản thân cũng mệt rã rời, tất nhiên sẽ không trêu chọc Lãnh Tâm Âm nữa. Chẳng bao lâu, gã cũng liền đi vào giấc ngủ say.

o0o

Diệp Vô Ưu thức dậy rất sớm, đương nhiên không phải là bản thân muốn thức dậy sớm như vậy, mà vì Lãnh Tâm Âm đã cấu rất đau làm cho gã phải tỉnh giấc. Gã mơ mơ màng màng mở mắt, phát hiện Lãnh Tâm Âm cùng Lãnh Sương Sương đều đã y phục chỉnh tề, mà Lãnh Tâm Âm cũng mặc gã có nguyện ý hay không, bắt đầu mặc quần áo cho hắn. Chỉ có điều không biết rằng trình độ giúp người mặc quần áo của nàng thực sự không cao minh hay là cố ý mà nhìn cách nàng giúp Diệp Vô Ưu mặc y phục lại giống như là đang hành hạ người. Chính vì thế Diệp Vô Ưu dù không muốn tỉnh cũng phải dậy.

"Sư phụ lão bà! Người làm gì đó, ta vẫn rất buồn ngủ!" Diệp Vô Ưu oán trách nói. Ai bảo gã tối qua nỗ lực như vậy nên chả trách bây giờ còn buồn ngủ? Tiểu tử này chỉ lo vui sướng, không chịu song tu, nếu không thì gã vẫn có thể khôi phục thể lực.

"Dậy mau! Ngươi đã đồng ý giúp ta, giờ còn không đi làm đi!" Lãnh Tâm Âm có phần không vui: "Chỉ còn hai canh giờ nữa là chính ngọ, ngươi còn không đi tìm bọn Hoa Vân La để nói rõ sự việc sao!"

"Được rồi, ta đi ngay đây." Diệp Vô Ưu có chút đành chịu, nhưng trong lòng lại không cho là đúng, ở địa vị của hắn, chỉ cần đến nói một tiếng với Hoa Vân La là có thể xong, nàng nhất định sẽ đáp ứng.

Lúc đầu hắn vẫn còn không muốn ngồi dậy, chỉ là đột nhiên nhớ tới nha đầu Dạ Khanh Khanh đó vẫn còn ở phía tây thành chờ hắn, hiện tại thời gian đã không còn sớm, hắn cũng phải đến Duyệt Tân khách điếm xem nàng ta rời đi chưa. Nha đầu này quá mức mơ hồ (lơ mơ), một khi không cẩn thận bị người lừa đi, thì thật là thiếu sót lớn.

Bên phía Hoa Vân La ngược lại rất thuận lợi, lập tức đồng ý về việc đáp ứng xuống núi, nhưng có một chút phiền toái nho nhỏ là nàng không muốn mặc quần áo thị vệ, nói rằng cái đó trông không đẹp, hơn nữa nàng vẫn còn có thêm lý do, Giang Thiên Thiên nhỏ bé như vậy, căn bản không có quần áo thị vệ có thể mặc vừa, cho nên nàng cũng không mặc.

nl.Sau đó không có cách nào, Diệp Vô Ưu đành phải lại chạy về tìm Lãnh Tâm Âm. Kết quả Lãnh Tâm Âm nói với hắn, kỳ thực không mặc quần áo thị vệ cũng được, nàng bảo mặc quần áo thị vệ, chỉ là không muốn các nàng bị người nhìn nhiều quá mà thôi.kien

Diệp Vô Ưu không ngớt buồn bực, bởi vì dung mạo Hoa Vân La, bất luận nàng ăn mặc thành hình dạng thế nào đều sẽ khiến cho người nhìn chăm chú, sớm biết nguyên nhân này của Lãnh Tâm Âm, hắn căn bản khỏi phải giải thích với Hoa Vân La về việc mặc quần áo thị vệ, bất quá, mặc kệ nói thế nào, việc này cuối cùng cũng giải quyết xong.

Đương nhiên, vẫn còn có một chút ngoài ý muốn, đó là Tống Loan cũng muốn đi theo, mà Triệu Thiên Tâm cũng tâm huyết dâng trào, nói muốn đi theo du ngoạn.

"Thiên Tâm tỷ tỷ của ta à, chúng ta không phải đi chơi bời đâu biết không?" Diệp Vô Ưu có chút dở khóc dở cười nói."Mặc kệ, dù sao ta cũng muốn đi." Triệu Thiên Tâm yêu kiều hừ một tiếng, "Ngươi đi nói cho Lãnh Tâm Âm biết, ta đây là vì muốn tốt cho nàng, vạn nhất Tuyết Minh Cương kia bị người ám sát thành trọng thương, có ta ở đó, vẫn còn tới kịp thời cứu hắn một mạng!"

Chưa nói đến cái khác, lý do này của Triệu Thiên Tâm vẫn thực sự rất xác đáng, sau khi Diệp Vô Ưu nói những lời này với Lãnh Tâm Âm, nàng ngay lập tức liền đồng ý cho phép Triệu Thiên Tâm cũng cùng đi, cuối cùng, Hàm Yên, Mộ Dung Tiểu Tiểu còn có Lam Tiểu Phong ba người, cũng muốn đi dự xem náo nhiệt, có thể nói là huy động toàn bộ lực lượng tham gia, đến lúc này, thế là, một nhánh hộ vệ đội cường đại chủ yếu do mỹ nữ tạo thành, đã được tổ chức ra như vậy.

Mà lúc này, Lãnh Tâm Âm cuối cùng cũng yên lòng, mặc dù vẫn còn chưa tới giữa trưa, nàng liền đã đứng dậy vào cung.

Diệp Vô Ưu chính vào lúc này, lén lút chuồn ra khỏi khách điếm, hướng về phía tây thành chạy tới. Tiểu mỹ nữ Dạ Khanh Khanh kia, không biết có phải là đang chờ sốt ruột không.

Đến lúc Diệp Vô Ưu nhìn thấy Dạ Khanh Khanh, lại phát hiện, nha đầu kia hiện tại chính đang rất vui vẻ ăn điểm tâm, mà bên cạnh, lại còn có một người quen của hắn, bất ngờ là Lâm Thanh Diệp.

"Hàm Yên tỷ tỷ, tỷ mới đến sao?" Nhìn thấy Diệp Vô Ưu, Dạ Khanh Khanh có chút thần sắc không vui: "Ta chờ đợi tỷ lâu lắm rồi!"

"Cái này… Ta có chút việc." Diệp Vô Ưu vội vàng nói: "Khanh Khanh à, nàng hãy ăn sáng đi, ta cùng vị tỷ tỷ này có chút việc muốn bàn bạc."

"Úc, biết rồi, Thanh Diệp tỷ tỷ rất tốt đấy nhé, tỷ ấy nói là rất quen thuộc với Hàm Yên tỷ tỷ ngươi đấy!" Dạ Khanh Khanh nhõng nhẽo gật đầu nói.

Diệp Vô Ưu nắm lấy Lâm Thanh Diệp kéo ra cửa, sau đó thấp giọng nói: "Thanh Diệp tỷ tỷ, giúp ta một việc gấp."

"Việc gấp gì? Ngươi yên tâm, ta không nói ra thân phận của ngươi đâu." Lâm Thanh Diệp cười nhẹ, nhỏ giọng nói.

"Ta biết mà! Ta tin tưởng rằng Thanh Diệp tỷ tỷ ngươi sẽ không nói bừa bãi." Diệp Vô Ưu nói nhanh: "Chỉ là ta mấy ngày nay có chút việc, không có cách gì chiếu cố Khanh Khanh, mà giao cho người khác, ta cũng lo lắng, cho nên, ta muốn thỉnh cầu ngươi giúp ta chiếu cố nàng một chút.”

"Việc này à, không có vấn đề gì. Ta sẽ chiếu cố tốt nàng." Lâm Thanh Diệp hoàn toàn đáp ứng ngay: " Khanh Khanh cực kỳ đáng yêu, ta rất thích nàng ấy."

"Thanh Diệp tỷ tỷ, vậy xin nhờ tỷ nhé. Vài ngày nữa ta trở về tìm người, nếu như làm thất lạc Khanh Khanh, tỷ có thể dùng chính bản thân mình bồi thường đấy." Diệp Vô Ưu cười hì hì.

Lâm Thanh Diệp sắc mặt hơi hơi đỏ lên, liếc mắt hàm chứa chút thẹn thùng yêu kiều nhìn Diệp Vô Ưu, xoay người đi vào trong.

Diệp Vô Ưu đi theo vào, nói cho Dạ Khanh Khanh biết hắn có việc vắng mặt mấy ngày này, dặn nàng ở cùng với Lâm Thanh Diệp trong những ngày này. Dạ Khanh Khanh hiển nhiên đối với Lâm Thanh Diệp cảm thấy cũng rất tốt, có thể cùng với Lâm Thanh Diệp ở chung một chỗ đùa giỡn cũng rất vui vẻ, chỉ là, lại liên tục nói mấy lần bảo Diệp Vô Ưu trở về sớm một chút bồi tiếp nàng. Dường qua thời gian ngắn ngủi, nàng đã không muốn xa gã một chút nào.

o0o

Giữa trưa, đoàn người Diệp Vô Ưu do Lãnh Tâm Âm chỉ huy đã gặp đoàn xe của Thái tử Tuyết Minh Cương, sau đó, toàn bộ tiến về phía Thú Liệp sơn trang.

Và Diệp Vô Ưu, cuối cùng cũng nhìn thấy được Tuyết Minh Cương.

Quyển 8 - Chương 3: Thú Liệt Sơn Trang

Diệp Vô Ưu đã từng gặp Tuyết Minh Văn – kẻ có dáng dấp của một mĩ nam tử, bây giờ lại gặp Tuyết Minh Cương liền nhận ra hai anh em này gần như không có điểm nào giống nhau. Thật ra thì thì bề ngoài của Tuyết Minh Cương trông cũng không quá khó coi, chỉ khoảng ngoài ba mươi tuổi, tuổi thân thể khôi ngô, tuy nhiên, đôi mắt sâu dưới hàng lông mày rậm kết hợp với chiếc mũi ưng làm cho khuôn mặt có vẻ thâm trầm.

Nhìn nhóm người Diệp Vô Ưu, trong mắt Tuyết Minh Cương lóe lên một tia kinh ngạc. Lúc này Diệp Vô Ưu đích thị có cảm giác hài lòng vì không thấy Tuyết Minh Cương dùng ánh mắt háo sắc nhìn Hoa Vân La và đương nhiên với hắn cũng vậy.

Tuyết Minh Cương ngồi trên xe ngựa đi chậm rãi, Lãnh Tâm Âm đi sát ngay bên xe còn bọn Diệp Vô Ưu thì ở sau một chút, phía sau nữa là mười đại nội thị vệ.

nl.“Lãnh cô nương, đám người mới này có phải là những cao thủ do cô nương thỉnh mời không?" Tuyết Minh Cương hạ thấp giọng nói, có thể thấy hắn đối với Lãnh Tâm Âm khá là khách khí

“Đúng! Điện hạ hãy yên tâm, có họ nơi đây thì sự an toàn của người không còn phải lo lắng nữa.”.kien

“Lãnh cô nương đã an bài thì ta thật sự yên tâm.” Tuyết Minh Cương vội vã gật đầu nói. “Có điều Lãnh cô nương có thể giới thiệu thân phận của họ cho ta biết được không?” Ta thật sự rất có hảo cảm với họ.

“Điện hạ đã muốn biết thì đương nhiên là ta phải nói rồi.” Lãnh Tâm Âm điềm đạm nói: “Người mặc bạch y chính là Vô Song Cung chủ Hoa Vân La, hiện nay là đệ nhất cao thủ trên Tiên bảng.”

Tuyết Minh Cương đối với tu tiên giả thật sự biết không ít, nên khi biết được mĩ nữ xinh đẹp như thiên tiên kia là Hoa Vân La thì không khỏi bị chấn kinh đồng thời tâm lí cũng yên tâm hơn nhiều. Đã có Tiên bảng đệ nhất cao thủ bảo hộ thì sao mà hắn bất an cho được.

“Tiếp theo là tiểu nữ hài tên gọi là Giang Thiên Thiên, bài danh thứ hai trên Tiên bảng.” Lãnh Tâm Âm tiếp tục giới thiệu: “ Còn nam tử ở phía sau tên gọi là Diệp Vô Ưu.”

“Là nam chứ không phải là nữ tử cải nam trang à?” Tuyết Minh Cương liền hỏi.

“Hắn là nam, chỉ có điều hơi giống nử tử thôi. Hắn rất giống với mẹ.” Trong tâm Lãnh Tâm Âm không khỏi có cảm giác khác lạ. Nàng đương nhiên biết rõ Diệp Vô Ưu không phải nữ và đêm qua hắn đã tung hoàng trên người nàng như thế nào.

“Mẫu thân hắn là ai?”Tuyết Minh Cương không nhịn được liền hỏi.

“Mẫu thân hắn tên là Yến Ngọc Dao, chính là Vân Mộng đệ nhất Tiên tử.” Lãnh Tâm Âm nhẹ nhàng nói. “ Còn bên cạnh Diệp Vô Ưu chính là Sương Sương.”

“Sương Sương thật là giống với mẫu thân của nàng.” Tuyết Minh Cương nói rồi quay đầu lại: “Lãnh cô nương, còn phía sau là ai vậy?”

“Đương nhiên là Điện hạ đã biết Y cốc Triệu Thiên Tâm nên ta không cần phải giới thiệu, bên cạnh đó là Tự Kiếm các Tống Loan và là đỉnh đỉnh đại danh Đa tình công tử Lam Tiểu Phong, phía sau là hai nữ tử, một tên là Hàm Yên, chính là thị nữ của Diệp Vô Ưu và người còn lại là Mộ Dung Tiểu Tiểu đến từ Thiên Lôi môn.” Lãnh Tâm Âm thở ra rồi nói: “Tóm lại là Điện hạ cứ yên tâm. Có những người này ở đây thì ta tin rằng người sẽ Thú Liệp sơn trang an toàn.”

“Lãnh cô nương không cần phải lo lắng quá.” Tuyết Minh Cương nhẹ nhàng nói: “Những năm gần đây nếu không có nàng giúp thì có lẽ ta đã không còn sống nữa, chỉ là năng lực của ta có hạn nên cho tới tận bây giờ cũng hoàn thành được tâm nguyện của nàng.”

“Điện hạ không cần quá chú ý về việc này. Ta nhất định sẽ tiếp tục giúp đỡ gười.” Lãnh Tâm Âm trầm mặc hồi lâu rồi nói: “Thành công hay không thực sự không hề quan trọng. Điều quan trọng hơn là chúng ta phải tận lực.”

“Ta hiểu! Ta nhất định sẽ nỗ lực hoàn thành việc này.” Tuyết Minh Cương nhìn Lãnh Tâm Âm với ánh mắt kì dị: “Không kể là chuyện gì, ta nhất định sẽ không để Lãnh cô nương phải thất vọng.”

“Điện hạ! Có một vấn đề là…” Lãnh Tâm Âm ở bên cạnh hạ thấp giọng nói: “Hôm nay ta mời được những người này tạm thời có thể bảo hộ Điện hạ nhưng thật sự họ không phải là thủ hạ của ta, chỉ có thể nhờ họ một hai lần nhưng không thể yêu cầu họ giúp cả đời được, còn bên cạnh Tuyết Minh Văn là Tố Y môn toàn tâm toàn ý giúp đỡ khiến chúng ta rơi vào thế bị động.”

“Thật sự thì không phải không có biện pháp. Lần này chính là là cơ hội rất tốt để ám sát Tuyết Minh Văn.” Tuyết Minh Cương thấp giọng nói: “Chỉ có điều không biết những vị bằng hữu mà Lãnh cô nương mời đến có sẵn lòng giúp đỡ hay không thôi.”

“Nếu như Điện hạ đã quyết, ta có thể thử tìm cách để thuyết phục họ giúp đỡ.” Lãnh Tâm Âm trầm ngâm nói. Nói là thuyết phục họ nhưng thật tế chỉ cần thuyết phục Diệp Vô Ưu, mà nàng nghĩ muốn thuyết phục được Diệp Vô Ưu cũng đơn giản chỉ cần để cho hắn chiếm được một ít tiện nghi.
nl.“Lãnh cô nương, điều này thì nàng tự quyết định đi.” Tuyết Minh Cương hạ thanh âm cực thấp.

“Kì thật thì Điện hạ cũng không cần phải giết Tuyết Minh Văn.” Lãnh Tâm Âm do dự nói.kien

Tuyết Minh Cương biến sắc mặt sau đó lại khó khăn lắc đầu: “Ta biết có thể dễ dàng hơn nhưng chỉ là ta không thể không làm.”

Lãnh Tâm Âm điềm đạm nói: “Thật ra theo ta thì hai điều này không có gì khác biệt lắm."

“Lãnh cô nương, đây chỉ là bất đắc dĩ chứ ta cũng thật sự không muốn phải dùng biện pháp này.” Tuyết Minh Cương trầm giọng nói: “Đây là chọn lựa cuối cùng của ta, nàng có hiểu ý của ta chứ?”

“Đương nhiên tôi hiểu.” Lãnh Tâm Âm gật gật đầu. “Khi có thời cơ thì ta tự có hành động.”

“Thật làm phiền Lãnh cô nương quá.” Tuyết Minh Cương cảm kích nói.

“Đây là phận sự của ta mà.” Giọng Lãnh Tâm Âm bình thản trở lại

o0o

Thú Liệp sơn trang chính là hành cung của hoàng đế nên đương nhiên là hết sức hào hoa và được quân đội giới bị hết sức sâm nghiêm.

Tuyết Minh Cương và mọi người cuối cùng đã đến Thú Liệp sơn trang. Sau khi an bài tất cả Tuyết Minh Cương liền đến gặp phụ thân hắn là đương kim hoàng thượng Phiêu Tuyết đế quốc. Lãnh Tâm Âm đi cùng với hắn nhưng đám người Diệp Vô Ưu thì nhàn tản đi dạo trong Thú Liệp sơn trang.

“Ca ca! Nơi này so với Vô Ưu sơn trang thì tuyệt hơn nhiều.” Thiên Thiên yêu kiều nói. “Ôi, hay là chúng ta đổi nơi này thành Vô Ưu sơn trang đi!” Diệp Vô Ưu im lặng, tiểu nha đầu này thật lớn gan, dám định chiếm hành cung của hoàng thượng.

Hắn thật sự la vô ngôn, còn Hoa Vân La ở bên cạnh phụ họa: “Đúng đấy, Thiên Thiên nói rất có lý, chúng ta đổi nơi này thành Vô Ưu sơn trang đi.”“Muội đồng ý!” Hàm Yên ở bên cười hi hi nói. “Mọi người đã có Vô Ưu sơn trang ở tại Bách Hoa đế quốc, rồi có Hàm Yên sơn trang tại Phiêu Tuyết đế quốc. Sau này chúng ta lại đến Vọng Nguyệt đế quốc rồi Kinh Phong đế quốc kiến tạo mỗi nơi một tòa đại trang viện thế là hoàn hảo!”

“Sao lại gọi là Hàm Yên sơn trang? Muội nghĩ nên gọi Thiên Thiên sơn trang nghe hay hơn!” Giang Thiên Thiên không phục nói.

“Ối! Thiên Thiên muội không phải muốn tranh với ta đấy chứ. Tỉ lớn hơn nên muội phải nghe lời tỉ chứ!” Hàm Yên bất mãn đáp lại.

“Không đúng! Muội nhỏ hơn nên tỉ phải nhường muội mới phải.” Giang Thiên Thiên cũng không chịu lép lập tức phản bác. “Không được, muội nhỏ hơn nên phải nghe lời tỉ.” Hàm Yên uốn lưỡi nói.

“Chúng ta đấu xem ai lợi hại hơn thì phải nghe người đó được không?” Giang Thiên Thiên ngẫm nghĩ nói.

“Không được đâu!” Hàm Yên nghe thế vội vàng nói: “Thiên Thiên muội, chúng ta là bằng hữu, tại sao lại phải tỷ đấu.” Nghe mấy nữ nhân đấu võ miệng ầm ĩ, Diệp Vô Ưu ở bên cạnh bực bội nói: “ Thật là không thể chịu được các ngươi. Nơi đây là hành cung của hoàng đế, các người tranh chấp cái gì?”

“Bây giờ không phải của chúng ta nhưng chưa chắc là tương lai sẽ không phải!” Thiên Thiên bất phục nói: “Ca ca, muội rất thích nơi này, huynh cho muội có được không?”

“Điều này sau này hãy nói, chúng ta trước hết hãy đi xem một vòng đã.” Diệp Vô Ưu không khỏi sầu muộn vì tiểu nha đầu này lại nhờ hắn lấy cho nàng cả tòa sơn trang, hơn nữa trong cô nhóc này dường như cứ thích gì là muốn lấy cái đó. Chắc là phải để Hoa Vân La thường xuyên giáo huấn nàng mới được.

Trong lúc nhóm Diệp Vô Ưu đi dạo trong Thú Liệp sơn trang thì Tuyết Minh Văn đang thảo luận tình hình với Tô Tố Tố.

“Tô tiên tử, mọi việc đã an bài ổn thỏa rồi chứ?” Tuyết Minh Văn hỏi.

“Sự tình có chút phiền toái, vì hiện giờ có rất nhiều cao thủ bên cạnh Tuyết Minh Cương. Chúng ta đã đánh giá thấp Lãnh Tâm Âm, không nghĩ rằng cô ta có thể mời Hoa Vân La đến bảo hộ Tuyết Minh Cương.”

“Tô tiên tử, chúng ta phải làm thế nào bây giờ?” Tuyết Minh Văn nhíu mày hỏi.

“Kế hoạch động thủ tối nay có thể phải hoãn lại.” Tô Tố Tố trâm ngầm giây lát nói: “Nếu không tách được đám người của Hoa Vân La đó thì khó mà động thủ được.”

“Không sao, Thú Liệp hội diễn ra trong bảy ngày nên chúng ta còn nhiều cơ hội, vì thế không cần phải quá gấp.” Tuyết Minh Văn mỉm cười nói: “Tô tiên tử, ta tin rằng nàng có thể không chế sự tình.”

“Nhị điện hạ, Tố Tố nhất định sẽ tận lực.” Tô Tố Tố mỉm cười nói.

o0o

Đám người Diệp Vô Ưu tản bộ ngắm phong cảnh quanh Thú Liệp sơn trang đến tối thì Hàm Yên kêu la đói bụng nên quần nhân quay về Thú Liệp sơn trang. Vừa đến cửa sơn trang nhìn thấy một thiên tiên mỹ nữ từ phía đối diện đi lại. Người này dĩ nhiên là Tô Tố Tố.

“Diệp công tử, Hoa Cung chủ, thật là xảo hợp! Chúng ta giờ mới gặp mặt.” Tô Tố Tố mỉm cười hướng Diệp Vô Ưu yêu kiều nói.

“Tô tiểu muội thật là khéo nói. Vô Ưu và chúng ta đều đã biết nàng ở đây rồi, chỉ có điều không tiện đến chào hỏi mà thôi.” Hoa Vân La cười nhẹ nhàng đáp.

Quyển 8 - Chương 4: Sư Phó Lão Bà

“Nếu Diệp công tử có chút thương nhớ Tố Tố thì Tố Tố đích thực là được cưng chiều sủng ái quá mà đâm ra lo sợ.” Tố Tố nhẹ nhàng cười: “Bất quá, chỉ sợ là Hoa cung chủ hay nói giỡn với ta thôi.”

“Có phải nói giỡn hay không, ngươi có thể hỏi hắn mà!” Hoa Vân La mê hoặc cười, nhìn Diệp Vô Ưu nói.

“Diệp công tử, đúng như thế ư?” Tố Tố cười ngọt ngào, hỏi.

Diệp Vô Ưu đảo mắt lia lịa, lập tức thuyết đạo. Gã thật sự có chút chú ý Tô Tố Tố, không phải bởi vì nàng quá đẹp mà chủ yếu là bởi vì gã đã từng bị chộp một lần, có cừu oán không báo không phải là quân tử.

Đương nhiên, cổ nhân nói quân tử báo thù mười năm chưa muộn nên Diệp Vô Ưu cũng không vội báo thù. Mà thực ra lúc này gã cũng không có biện pháp báo thù nên chỉ có thể tiếp tục nghĩ đến Tố Tố.

“Xem ra ta đoán không sai!” Tô Tố Tố nhẹ nhàng cười: “Diệp công tử, Hoa Cung chủ, Tố Tố có một chút việc ở ngoài nên phải đi trước đây.”

Tô Tố Tố bước ra ngoài, thân ảnh tuyệt mỹ biến mất rất nhanh trước tầm mắt của mọi người, bất quá trong khi nàng rời đi, Diệp Vô Ưu nhìn nàng kỳ quái vì bên tai đột nhiên vang lên một thanh âm rất nhỏ, mà rõ ràng là của Tô Tố Tố.

nl.“Giờ tý đêm nay Tố Tố chờ đại giá của công tử ở phía bắc, cách Liệp Thú sơn trang hai dặm.” Âm thanh của Tô Tố Tố vang lên trong tai của Diệp Vô Ưu: “Có sự tình quan trọng liên quan tới công tử, mong công tử không tiết lộ bí mật.”.kien

Ngay khi vừa nói xong, thân ảnh của Tô Tố Tố đã biến mất trước tầm mắt của Diệp Vô Ưu.

“Tiểu phôi đản, người ta đã đi rồi, ngươi còn nhìn cái gì?” Hoa Vân La ôm cánh tay của Diệp Vô Ưu gắt lên với gã.

“Chỉ nhìn thôi mà. Nhìn nàng ăn dấm, ta chả thấy có chút nào hấp dẫn cả.” Diệp Vô Ưu nói thầm.

“Ta không hấp dẫn cũng không cho phép ngươi nhìn!” Hoa Vân La hừ một tiếng, tức giận nói.

“Không cho nhìn thì không nhìn là được chứ gì. Thôi vào đi.” Diệp Vô Ưu có chút không đành lòng nói.

Tiến vào Thú Liệp sơn trang, Diệp Vô Ưu mang theo tâm trạng nặng nề. Tô Tố Tố hẹn buổi tối gặp mặt, không biết có âm mưu gì không nữa. Thủ đoạn của Tô Tố Tố đã dùng một lần, chẳng lẽ lại dùng lần thứ hai, mà vạn nhất nàng lại dùng lại kế cũ thì không biết có thoát thân được không. Mà nếu đúng là có chuyện thật thì sao, Diệp Vô Ưu nghĩ tới nghĩ lui, mãi vẫn không quyết định được là đêm nay có nên đi gặp mặt nàng hay không?

Chiếu theo tính cách của hắn, mỹ nữ mà đã hẹn thì thế nào cũng phải đi, có điều đi thì có thể nguy hiểm, mà không đi thì có chút tiếc nuối.

o0o

“Ca ca, huynh đang suy nghĩ cái gì vậy?” Âm thanh kiều mỵ của Giang Thiên Thiên làm Diệp Vô Ưu bừng tỉnh, ngẩng đầu lên thì phát hiện Giang Thiên Thiên đang tò mò nhìn gã.

“Có nghĩ gì đâu! Thiên Thiên, sao nàng lại hỏi thế?” Diệp Vô Ưu lắp bắp vì đang mải suy nghĩ thì bị tiểu nha đầu này phát hiện.

"Vân La tỷ tỷ vừa hỏi huynh, sao huynh lại không trả lời?" Giang Thiên Thiên có chút khó hiểu hỏi.

"A, Vân La vừa hỏi ta hả?" Diệp Vô Ưu cả kinh, vội vàng quay đầu hướng Hoa Vân La nhìn lại, phát hiện Hoa Vân La có vẻ mặt mất hứng đang nhìn hắn, vội vàng cười ngượng nghịu, hỏi: "Vân La, nàng vừa mới nói gì?"

"Hừ!" Hoa Vân La hừ nhẹ một tiếng, khinh khỉnh nhìn gã, sau đó kéo Giang Thiên Thiên: “Thiên Thiên, chúng ta đi thôi! Không cần để‎ ý tới hắn nữa!”

“Ca ca, Vân La tỷ tỷ tức giận rồi!” Giang Thiên Thiên vừa đi theo Hoa Vân La, vừa nói với Diệp Vô Ưu.

“Vô Ưu ca ca, huynh khá thật đấy!" Hàm Yên ở bên đang tỏ vẻ vui mừng trên đau khổ của người khác.
Diệp Vô Ưu trừng mắt nhìn Hàm Yên rồi hướng về phía Hoa Vân La đuổi theo.

Không bao lâu, đoàn người về đến chỗ ở. Trên thực tế Thú Liệp sơn trang vốn là hành cung của Hoàng thượng mà Hoàng thượng và các hoàng tử không phải lần đầu tiên tới nơi này, bởi vậy vô luận tẩm cung của Hoàng thượng cũng là tẩm cung của hoàng tử, Chính vì thế mà bọn Diệp Vô Ưu đương nhiên là phải ở gần tẩm cung của Tuyết Minh Cương, nếu không thì làm sao mà bảo vệ hắn?

Diệp Vô Ưu cùng mọi người trở về, Tuyết Minh Cương cũng đã từ phòng của Hoàng thượng trở về. Đương nhiên Diệp Vô Ưu không tiếp xúc với Tuyết Minh Cương vì rất đơn giản là gã tịnh không nghĩ cùng Tuyết Minh Cương có quan hệ sâu. Gã tới nơi này bởi vì Lãnh Tâm Âm. Còn Hoa Vân La đối với Tuyết Minh Cương không có hứng thú, nàng tới nơi này một là vì Diệp Vô Ưu yêu cầu, hai là cũng vì chính bản thân muốn du ngoạn mà thôi.

Cuộc săn sẽ bắt đầu vào sáng hôm sau nên đêm nay mọi người đều dành thời gian để nghỉ ngơi, có điều, Tuyết Minh Cương không có tâm tình để nghĩ ngơi, vì lo lắng Tuyết Minh Văn sẽ phái người đến ám sát trong đêm. Mặc dù Lãnh Tâm Âm mang đến nhiều cao thủ bảo vệ xung quanh nhưng hắn vẫn cảm thấy bất an.

“Lãnh cô nương, đã không còn sớm nữa, nàng cũng nên về nghỉ đi. Nếu có việc gì, ta sẽ mời sau.” Mặc dù trong lòng bất an, nhưng Tuyết Minh Cương luôn tỏ ra bình tĩnh. Dường như hắn cũng không đành lòng để Lãnh Tâm Âm bảo vệ chỗ này, đành chủ động mở miệng mời nàng rời đi.

“Được rồi, Điện hạ người yên tâm, chúng tôi sẽ ở bên ngoài bảo vệ, người ở nơi này rất an toàn, sẽ không có việc gì đâu.” Lãnh Tâm Âm gật đầu nói.

nl.“Có Lãnh cô nương ở đây, ta đương nhiên là yên tâm rồi.” Tuyết Minh Cương mỉm cười nói.

Lãnh Tâm Âm cười nhạt, xoay người đi ra.

Đi qua vài cánh cửa, Lãnh Tâm Âm đột nhiên phát hiện thấy Diệp Vô Ưu đang đứng một mình bên ngoài.kien

“Sao lại đứng một mình ở đây? Các nữ nhân của người đâu hết rồi?” Lãnh Tâm Âm có chút tò mò, không nhịn được hỏi.

“Các nàng ấy đều về phòng nghỉ ngơi rồi.” Diệp Vô Ưu nói với vẻ mặt đau khổ.

“Sao ngươi không về phòng với bọn họ?” Lãnh Tâm Âm lúc này càng thêm ngạc nhiên. Đại sắc lang này có nhiều mỹ nữ như vậy, sao lại ở đây một mình?

“Ta ở đây để chờ người đó. “ Diệp Vô Ưu tâm tư vừa chuyển, cười hì hì nói.

“Chờ ta?” Lãnh Tâm Âm hừ một tiếng: “Nói thật đi, rốt cuộc là có chuyện gì?”“Ta đúng là đứng đây chờ nàng mà. Chúng ta hãy về phòng trước rồi nói chuyện sau!” Diệp Vô Ưu liền nắm lấy tay nàng nói.

Lãnh Tâm Âm đảo người rồi biến mất, tuy không nói gì nhưng thật ra... đang hướng về phòng của mình đi đến. Diệp Vô Ưu tự nhiên đuổi theo.

"Nói đi, ngươi vừa mới làm cái gì vậy?" Thấy Diệp Vô Ưu đến, Lãnh Tâm Âm nhạt giọng hỏi: "Sao ngươi lại bị tất cả bọn họ đuổi ra vậy?"

"Ta không phải là bị đuổi ra.” Diệp Vô Ưu vội vàng nói.

“ Ồ, nói vậy, là ngươi chưa đến phòng họ.” Lãnh Tâm Âm chợt như hiểu ra: "Căn bản là các nàng ấy không cho ngươi vào, nên đương nhiên không thể nói là ngươi bị đuổi ra."

Diệp Vô Ưu ngượng nghịu cười vì bị Lãnh Tâm Âm đoán trúng. Đúng là gã không thể đi vào nên đương nhiên là không phải bị đuổi ra, mà nguyên nhân thì rất đơn giản, gã vừa đắc tội với Hoa Vân La.

Vì Diệp Vô Ưu đang mải nghĩ ngợi phải đối phó với Tô Tố Tố như thế nào nên không thể nghe Hoa Vân La nói cái gì. Đến lúc Hoa Vân La thật sự tức giận bỏ đi, đúng là gã gặp phiền toái lớn. Nói là nàng ta sinh ra đã là người lãnh đạo cũng có nguyên nhân của nó, chúng nữ rất nhanh kết thành liên minh với nàng, cùng áp chế Diệp Vô Ưu, ngay cả Lam Tiểu Phong mặc dù không phải đàn bà, nhưng vẫn bị Mộ Dung Tiểu Tiểu áp bức thành một nữa phụ nữ, đối Mộ Dung Tiểu Tiểu nhất nhất tuân theo, tự nhiên sẽ không cùng phía với Diệp Vô Ưu rồi.

Lãnh Sương Sương mọi hôm đối với Diệp Vô Ưu vô cùng nhu thuận mà không biết hôm nay trúng phải cái gì, cùng với Hoa Vân La ăn xong, cũng không để ý tới gã. Đến lúc này, Diệp Vô Ưu thật sự là bị cô đơn.

Bất quá, cũng may bây giờ còn có một Lãnh Tâm Âm bồi tiếp, nếu không, đêm nay gã sẽ phải phòng không gối chiếc.

"Thôi, ta cũng không quản sự tình của ngươi. Ta có việc cùng ngươi thương lượng đây." Nhìn thấy Diệp Vô Ưu không muốn nói, Lãnh Tâm Âm cũng không bắt buộc, đơn giản chuyển sang vấn đề khác.

“Có chuyện gì vậy, sư phụ lão bà?“ Diệp Vô Ưu vội vàng hỏi.

"Đừng gọi ta là sư phụ lão bà!" Lãnh Tâm Âm có chút bực dọc. "Đồ hỗn đản! Ngươi có thể gọi ta là sư phụ, hoặc đơn giản gọi ta là lão bà, nếu không thì gọi là tỷ tỷ cũng được, nhưng không thể gọi là sư phụ lão bà được. Đồ sắc lang, ta phải nhắc nhở ngươi, ta là sư phụ sao có thể để hỗn đãn như ngươi hủy thanh danh?"

"Đừng quá kích động mà, gọi là sư phụ lão bà cũng có sao đâu!" Diệp Vô Ưu nói nhỏ, nhìn Lãnh Tâm Âm sắc mặt bất thiện, vội vàng nói thêm: "Được rồi, muốn gọi là lão bà thì là lão bà. Bảo bối lão bà, người mau nói đi, rốt cuộc là muốn cùng ta thương lượng chuyện gì?"

"Ngươi biết đấy, ta sở dĩ ở lại Phiêu Tuyết đế quốc cũng vì mục đích cuối cùng là làm cho Tuyết Minh Cương trở thành hoàng đế." Lãnh Tâm Âm từ từ, thong thả hít một hơi, chậm rãi nói: "Giờ đây Tuyết Minh Văn đang vô cùng thèm muốn ngôi vị này nên hắn trở thành trở ngại lớn nhất để Tuyết Minh Cương trở thành hoàng đế, bởi vậy ta phải giải quyết phiền toái này."

“Quá đơn giản, chỉ cần giết chết hắn là xong!” Diệp Vô Ưu thuận miệng nói.

Lãnh Tâm Âm sửng sốt, liếc nhìn Diệp Vô Ưu, lập tức gật đầu: "Ngươi nói cũng không sai, giết chết Tuyết Minh Văn có thể nói là trăm điều lợi. Tuy nhiên chắc là phía Tuyết Minh Văn cũng có chủ ý như vậy. Nói cách khác, bây giờ chúng ta phải xem ai nhanh tay hơn, giết được đối phương trước."

“Bảo bối lão bà, người không phải bảo ta giúp ngươi giết người đó chứ?” Diệp Vô Ưu ngẩn người nói.

“Đương nhiên là không phải cho ngươi đi. Nhìn lại mình đi! Để ngươi đi chẳng thà ta đi còn hơn!” Lãnh Tâm Âm tuyệt không có tức giận nói.

“Thế người muốn Vân La giúp ngươi giết người ư?” Diệp Vô Ưu lập tức hiểu ra. “A, sư phụ lão bà, mặc dù nàng ta cũng là lão bà của ta, nhưng Vân La có giúp ngươi giết người hay không, ta cũng không biết đâu!”

“Đừng gọi ta là sư phụ lão bà!” Lãnh Tâm Âm tức giận.

"Được rồi, sư phụ lão bà, không gọi nữa là được chứ gì?" Diệp Vô Ưu có chút buồn bực, chỉ là một cách xưng hô thôi mà, miễn là thuận miệng là được chứ sao.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau