VÔ LẠI QUẦN PHƯƠNG PHỔ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô lại quần phương phổ - Chương 161 - Chương 165

Quyển 7 - Chương 15: Hồng phiến la lị

“Tô tiên tử, vì nàng hiện là người sở hữu Thanh Diệp ngọc bội nên ta sẽ tuân thủ lời hứa năm đó, sẽ vì người mà thực hiện một việc.” Lâm Thanh Diệp từ chỗ kinh ngạc khôi phục lại rất nhanh, nói: “Chỉ là không biết Tô tiên tử có việc gì mà phải cần tới Thanh Diệp ra sức?”

“Lâm tiền bối là người thủ tín, Tố Tố tin tưởng chắc chắn không chút hoài nghi.” Tô Tố Tố mỉm cười yêu kiều: “Chỉ là việc này có thể khiến Lâm tiền bối gặp chút khó khăn.”

“Tô tiên tử! Bất kể là chuyện gì, trừ phi nàng nói là vô phương. Chỉ cần là Thanh Diệp có khả năng hoàn thành, ta đều nhất định cố gắng hết sức.” Lâm Thanh Diệp bình tĩnh nói

“Lâm tiền bối, có lẽ nên nói với người rằng ta đang làm một việc.” Tô Tố Tố trầm ngâm một chút mới nói: “Không biết Lâm tiền bối có biết Nhị hoàng tử Phiêu Hương đế quốc Tuyết Minh Văn điện hạ không?”

“Có nghe tên, nhưng chưa gặp mặt.” Lâm Thanh Diệp lắc đầu, rồi hỏi: “Phải chăng việc Tô tiên tử muốn ta làm có liên quan tới Tuyết Minh Văn?”

Mặc dù Tuyết Minh Văn là hoàng tử cao quý của Phiêu Hương đế quốc, nhưng vì Lâm Thanh Diệp tịnh không phải là thần dân của Phiêu Hương đế quốc, tự nhiên đối với hắn không cần phải thật khách khí, gọi thẳng tên họ, cũng chẳng có gì phải e ngại.

“Quả thật là có liên quan tới Nhị điện hạ.” Tô Tố Tố gật đầu. “Ta cũng không muốn giấu Lâm tiền bối, hiện tại Nhị điện hạ đang cùng Thái tử điện hạ Tuyết Minh Cương tranh đoạt hoàng vị. Còn ta hy vọng Nhị điện hạ có thể trở thành vị Quốc quân tiếp theo của Phiêu Hương đế quốc.”

nl.“Hóa ra là như vậy.” Lâm Thanh Diệp gật đầu, tỏ ra đã hiểu rõ. “Bất quá, Tô tiên tử, nàng muốn ta làm gì?”

“Nguyên là ban đầu mọi việc tiến hành rất thuận lợi, nếu theo chiều hướng phát triển trước đây, Nhị điện hạ rất nhanh có thể thay thế Tuyết Minh Cương, trở thành vị tân nhiệm Thái tử của Phiêu Hương đế quốc, sau đó cũng rất có khả năng trở thành vị Quốc quân. Nhưng thật đáng tiếc, mới đây, kế hoạch của chúng ta đã bị người khác làm loạn cả lên. Nguyên lai là phía sau Tuyết Minh Cương luôn có một lực lượng mạnh mẽ chống lưng, mà lực lượng chống lưng này lại là Ma tông Tông chủ Lãnh Tâm Âm.” Tô Tố Tố nói nhanh: “Thân thể đương kim Hoàng thượng của Phiêu Hương đế quốc rất nguy kịch, có thể nói là mệnh chẳng còn được bao lâu. Trước khi người băng hà, chúng ta phải đoạt được ngôi vị thái tử, vì thế, thời gian quả thật là đã rất khẩn trương.”

Không đợi Lâm Thanh Diệp đáp lời, Tô Tố Tố nói tiếp: “Dưới tình huống này, ta quyết định sử dụng thủ đoạn tối hậu là ám sát Tuyết Minh Cương. Chỉ cần Tuyết Minh Cương chết, sau đó sẽ chẳng còn người nào có thể tranh đoạt hoàng vị với Nhị điện hạ.”.kien

“Ý của Tô tiên tử là hi vọng ta đi ám sát Tuyết Minh Cương?” Lâm Thanh Diệp khẽ cau mày. Chuyện nhờ khách làm sát thủ, nàng quả thật mới nghe đến lần đầu

“Lâm tiền bối, Tố Tố chính là có ý này. Ta biết việc này thật khó khăn với người, nhưng ta thật sự không còn biện pháp nào khác.” Tô Tố Tố có chút bất lực nói: “Nhân thủ bên cạnh ta, đều bị Lãnh Tâm Âm giám sát rất kỹ, hơn nữa, Lãnh Tâm Âm cũng phòng bị rất tốt, căn bản chúng ta không có một chút cơ hội tiếp cận Tuyết Minh Cương, càng không thể nói đến chuyện ám sát.”

“Nói như vậy, ta chẳng phải cũng không có một chút cơ hội tiếp cận Tuyết Minh Cương sao?” Lâm Thanh Diệp nhíu mày hỏi.

“Muốn tiếp cận Tuyết Minh Cương, trước hết cần phải tiếp cận người bên phía Lãnh Tâm Âm, còn Lãnh Tâm Âm lại không biết mối quan hệ giữa Lâm tiền bối và Tố y môn chúng ta, vì thế Lâm tiền bối hoàn toàn có cơ hội.” Tô Tố Tố do dự một chút rồi nói.

“Sư phụ ta và Lãnh Tâm Âm chẳng có chút giao tình gì!” Lâm Lộng Nguyệt ở bên cạnh từ đầu chí cuối chưa hề mở miệng, rốt cuộc nhịn không được chen vào một câu. Nhìn dáng vẻ của nàng, rõ ràng là có chút bất mãn với Tô Tố Tố.

“Nói như vậy việc này quả thật khiến Lâm tiền bối gặp nhiều khó khăn. Để tính xem.” Tô Tố Tố khóe miệng lộ ra một nụ cười khổ: “Ta thật không muốn làm khó Lâm tiền bối.”

“Tô tiên tử, nàng cứ phóng tâm đi, ta có thể đối phó được.” Lâm Thanh Diệp nhẹ nhàng nói: “Nếu như Tô tiên tử không còn chuyện gì khác, vậy chúng ta cáo từ trước. Việc nàng yêu cầu, ta nhất định sẽ cố gắng hoàn thành trong thời gian sớm nhất.”

“Như vậy, xin đa tạ Lâm tiền bối.” Tô Tố Tố giãn mặt cười tươi, thấp giọng nói.

Do dự một chút, Tô Tố Tố lại nói: “Hay là… Lâm tiền bối… Có việc này, ta nghĩ ta nên nói với người. Muốn tiếp cận Lãnh Tâm Âm, kì thật có thể bắt đầu từ một người.”

“Ồ, không biết Tô tiên tử nói đến là ai vậy?” Lâm Thanh Diệp lộ ra vẻ hơi nghi hoặc hỏi.
“Ta nghĩ người này Lâm tiền bối khả năng cũng biết rõ. Gã tên là Diệp Vô Ưu, là tu tiên bình giám giả mới xuất hiện gần đây.” Trên mặt Tô Tố Tố lộ ra một chút thần tình cổ quái. “Gã và Lãnh Tâm Âm có quan hệ không hề tầm thường. Ta tin tưởng, chỉ cần giành được tín nhiệm của gã, muốn gã giúp đi gặp Tuyết Minh Văn tuyệt không khó khăn gì.”

“Nguyên lai là tên tử sắc lang đó!” Lâm Lộng Nguyệt hừ khẽ một tiếng, trong ngữ khí mang theo một tia khinh bỉ.

“Đa tạ Tô tiên tử đề tỉnh, chúng ta xin cáo từ trước” Lâm Thanh Diệp cũng chẳng nói nhiều, mau chóng liền li khai Tuyết Vân am.

oOo

“Sư tỷ, Lâm Thanh Diệp có đáng để tin cậy không?” Sư đồ Lâm Thanh Diệp và Lâm Lộng Nguyệt vừa mới dời đi chưa lâu, một người trong tám chị em đồng thai đã mở miệng hỏi.

“Tố Mai, ngươi hãy phóng tâm, Lâm Thanh Diệp rất thủ tín. Nàng đã đáp ứng việc gì, nhất định có thể hoàn thành.” Tô Tố Tố vẻ mặt tỏ ra tự tin nói.

“Nhưng, để nàng đi ám sát Tuyết Minh Cương, có thể thành công sao?” Tố Mai vẫn tỏ ra có chút hoài nghi.

“Ta nghĩ rằng, có thể sẽ thành công.” Tô Tố Tố hơi trâm ngâm nói: “Ta đã nói với nàng, có thể thông qua Diệp Vô Ưu tiếp cận Lãnh Tâm Âm, cuối cùng tiếp cận Tuyết Minh Cương. Ta nghĩ các người đều cũng đã nhìn ra, Diệp Vô Ưu rõ ràng là một tên sắc quỷ, với sắc đẹp của Lâm Thanh Diệp, chỉ cần nàng nguyện ý, muốn giành được tín nhiệm của Diệp Vô Ưu có thể không quá khó.”

“Sư tỷ, tỷ là nói, Lâm Thanh Diệp có thể dùng mĩ sắc để đối phó với Diệp Vô Ưu?” Tố Mai vẫn có chút không tin. “Với thân phận của nàng, nàng có thể làm việc đó sao?”

nl.“Ta đã nói rồi, Lâm Thanh Diệp là người rất thủ tín, hơn nữa, người tiếp thụ Thanh Diệp ngọc bội của nàng năm đó, đối với nàng có ý nghĩa rất quan trọng. Ta nghĩ, xem ra vì nể mặt người năm đó, nàng cũng sẽ không tiếc hết thảy mọi thứ để hoàn thành công việc.” Tô Tố Tố cười nhẹ: “Hơn nữa, nếu nàng không có cách nào khác, ta nghĩ, nàng ta cũng có thể không ngần ngại mà sử dụng nhan sắc bản thân.”.kien

“Như vậy chẳng phải là để cho tên đại sắc lang Diệp Vô Ưu đó chiếm tiện nghi dễ dàng quá sao?” Một thiếu nữ khác thắc mắc, đó chính là Tố Lan bị Diệp Vô Ưu bắt cóc hôm đó, cho đến nay nàng vẫn còn ôm lòng oán hận với Diệp Vô Ưu.

“Cái đó chẳng liên quan gì đến chúng ta, cho dù có xảy ra chuyện gì, đối với chúng ta mà nói chẳng phải là điều quan trọng. Chúng ta chỉ cần kết quả, mà kết quả chúng ta cần thật đơn giản, làm cho Tuyết Minh Cương phải chết. Một khi Tuyết Minh Cương chết rồi, cho dù Lãnh Tâm Âm có bổn sự lớn hơn nữa, cũng đành thúc thủ vô sách mà thôi.” Tô Tố Tố cười nhẹ: “Đến lúc đó, Nhị điện hạ có thể thuận lợi đăng lên hoàng vị, còn Tố y môn chúng ta cũng sẽ danh chấn Vân Mộng đại lục.oOo

“Sư phụ, chúng ta thực sự phải giúp bọn họ giết người sao?” Rời Tuyết Vân am không lâu, cuối cùng Lâm Lộng Nguyệt nhịn không được bật hỏi.

“Lộng Nguyệt, có những thứ đáng giá ngàn vàng, từ khi ta nhận lời bọn họ, tự nhiên phải đi làm.” Lâm Thanh Diệp nhẹ thở dài, có chút bất lực nói.

“Nhưng, con luôn nghĩ rằng, Tô Tố Tố đó không phải là người tốt. Rõ ràng là lợi dụng chúng ta, lại còn làm ra bộ dạng là người có lòng xót thương than khóc, đồ lòng dạ độc ác đáng chết!” Lâm Lộng Nguyệt căm phẫn nói.

“Tô Tố Tố phải thống lĩnh một môn phái, có sử dụng một chút tâm cơ cũng khó mà trách được, con không cần phải quá để tâm.” Lâm Thanh Diệp lắc đầu. “Hà huống, chúng ta chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ này, những chuyện khác với chúng ta chẳng có liên quan gì.”

“Nhưng làm sao chúng ta giết Tuyết Minh Cương được. Hắn là Thái tử, bên trong hoàng cung, thủ vệ canh gác nghiêm mật, bên mình Tuyết Minh Cương còn có Ma tông Lãnh Tâm Âm, nói không chừng còn có nhiều người khác của Ma tông nữa. Chúng ta muốn tiếp cận Tuyết Minh Cương quả thật rất khó khăn, càng khó nói đến chuyện thích sát hắn.” Lâm Lộng Nguyệt phàn nàn: “Không lẽ chúng ta quả thực phải tìm tên sắc lang thối tha Diệp Vô Ưu đó hay sao?”

“Xem tình hình trước rồi hãy nói.” Lâm Thanh Diệp nhẹ thở dài: “Nếu như quả thật không có biện pháp nào khác, có lẽ, đi kiếm Diệp công tử cũng là lựa chọn không tồi.”

oOo

“Thiên Thiên, ca ca thương lượng với ngươi một chuyện được không?” Về tới khách sạn, Diệp Vô Ưu kéo Thiên Thiên sang một bên, thấp giọng nói.

“Ca ca, việc gì vậy?” Giang Thiên Thiên nhìn Diệp Vô ưu với vẻ mặt ngây thơ.

“Tối nay ngươi ngủ cùng một chỗ với Hàm Yên tỷ tỷ được không?” Diệp Vô Ưu liếc nhanh Hoa Vân La cũng đứng gần đó, thấp giọng hơn nữa nói. Chỉ là vừa nói xong câu này, gã liền phát hiện Hoa Vân La cũng đang nhìn về phía này. Xem ra, mặc dù thanh âm gã rất nhỏ, nhưng Hoa Vân La vẫn có thể nghe được, bằng không, sao nàng lại lườm gã một cái thế kia?

“Nhưng mà, ca ca, người ta thích được ngủ cùng với Vân La tỷ tỷ mà!” Giang Thiên Thiên liếc nhìn Hoa Vân La, có chút không tình nguyện nói.

“Ngươi thích ngủ cùng với nàng, ta cũng thích ngủ cùng nàng!” Diệp Vô Ưu hậm hực nghĩ thầm: “Vân La là lão bà của ta, chứ không phải là lão bà của tiểu nha đầu nhà ngươi, bằng vào cái gì lại muốn ngủ cùng ngươi chứ?”

Diệp Vô Ưu bất mãn trong lòng nhưng trên miệng vẫn ra sức dỗ dành, nịnh nọt Giang Thiên Thiên: “Thiên Thiên à, ta biết ngươi thích ngủ cùng với Vân La tỷ tỷ, bất quá, thật ra tối nay Vân La tỷ tỷ có chút việc, không thể ngủ cùng với ngươi, vì thế ngươi hãy đến ngủ cùng Hàm Yên tỷ tỷ một lần, đến lần sau, sẽ lại để Vân La tỷ tỷ ngủ cùng ngươi, được không?”

“Vân La tỷ tỷ có việc gì? Sao muội lại không biết vậy!” Giang Thiên Thiên vẻ mặt bối rối, sau đó, đột nhiên gọi to: “Vân La tỷ tỷ, ca ca nói tối nay tỷ có việc, không biết có thật không?”

Hoa Vân La tức tối nhìn Diệp Vô Ưu rồi hướng sang Giang Thiên Thiên nói: “Thiên Thiên à, muội lại đây, không cần phải để ý đến ca ca muội.”

“Uy, được rồi!” Giang Thiên Thiên lập tức bỏ mặc Diệp Vô Ưu, chạy tới bên cạnh Hoa Vân La.

Hoa Vân La ghé sát tai Giang Thiên Thiên nói gì đó, Giang Thiên Thiên vừa nghe vừa dùng ánh mắt kì quái nhìn Diệp Vô Ưu. Trong lòng Diệp Vô Ưu không ngăn nổi có cảm giác bất diệu nổi lên.

Quyển 7 - Chương 16: Tế nhân chi phúc

Nói chuyện xong, Thiên Thiên lại chạy đến bên cạnh Diệp Vô Ưu, dùng ánh mắt rất hiếu kì nhìn Diệp Vô Ưu, nhìn tới nỗi khiến toàn thân Diệp Vô Ưu thấy mất tự nhiên.

“Thiên Thiên, sao ngươi lại nhìn ta như vậy?” Một lúc sau, Diệp Vô Ưu nhịn không được phải cất tiếng hỏi.

“Ca ca, Vân La tỷ tỷ nói huynh có bệnh, không biết đúng không?” Giang Thiên Thiên yêu kiều hỏi.

“Ta… ta… có bệnh?” Diệp Vô Ưu có cảm giác như tắc thở: “Thiên Thiên, đừng nghe Vân La tỷ tỷ của muội nói nhăng, ta không mắc bệnh!”

“Thật không? Nhưng Vân La tỷ tỷ không nói dối muội đâu!” Tiểu nha đầu chu miệng, vẻ mặt tỏ ra không cần phí công giải thích, sau đó lại thắc mắc hỏi: “Vân La tỷ tỷ nói đêm nay muốn giúp huynh trị bệnh, vì thế không thể ngủ cùng với muội, phải đi cùng ca ca, nếu như ca ca không có bệnh, vậy Vân La tỷ tỷ sẽ không cần phải theo huynh rồi!”

Vừa nói, Giang Thiên Thiên vừa nở nụ cười sung sướng, sau đó chạy lại bên Hoa Vân La, vừa chạy vừa la: “Vân La tỷ tỷ, ca ca nói huynh ấy không bị bệnh…”

nl.“Ối, đợi chút, đợi chút, Thiên Thiên, ta… ta… có bị bệnh!” Diệp Vô Ưu vội vã hét lớn. Thật chẳng còn cách nào khác, vì muốn được Hoa Vân La bồi tiếp gã đêm nay, gã chỉ còn cách thừa nhận là mình có bệnh. Nói lại, đã lâu như vậy rồi Hoa Vân La không bồi tiếp gã, chẳng chóng thì chầy gã cũng mắc bệnh thôi.kien

“Ca ca huynh lừa người, huynh vừa mới nói không có bệnh, làm sao lại bị bệnh ngay được?” Vừa nghe thấy Diệp Vô Ưu nói vậy, Giang Thiên Thiên đang như nở hoa trong lòng đã lập tức giống như gặp phải sự ủy khuất lớn, nàng xoay mình rơm rớm nước mắt nhìn Diệp Vô Ưu, nhệch miệng nói.

“Cái này, Thiên Thiên, ca ca không hề lừa dối ngươi. Chỉ là ta đột nhiên nhớ ra, ta có chút không khỏe, muốn Vân La tỷ tỷ của ngươi giúp ta chữa trị một chút.” Diệp Vô Ưu ngượng nghịu nói, trong lòng không khỏi thầm tức giận không thôi. Gã tức tối nhìn ngọc thể với những đường cong lồi lõm, quyết định đêm nay nhất định phải giày vò hành hạ nàng thật cẩn thận thì mới tiêu được một bụng oán khí.

Thiên Thiên nghe gã nói vậy cuối cùng cũng chấp nhận. Tóm lại nàng vẫn là một tiểu nữ hài, không có chút tâm cơ nào, vui vẻ hay lo buồn đều lộ hết ra mặt, việc đến mau thì đi cũng mau, rất nhanh nàng đã vui vui vẻ vẻ chạy đi tìm Hàm Yên. Cuối cùng nỗ lực của Diệp Vô Ưu cũng không uổng phí, rốt cuộc tối nay cũng có thể hưởng thụ nàng kiều nữ Hoa Vân La tuyệt thế này.

Cũng chẳng quản bên cạnh vẫn còn có người, Diệp Vô Ưu lao thẳng tới ôm lấy vòng eo Hoa Vân La, sau đó kéo đi thật nhanh. Tới phòng của Hoa Vân La, đang muốn khép cửa lại, gã mới phát hiện có người cũng đi cùng, mà chẳng phải ai khác, chính là Tống Loan.

“Loan tỷ, giúp ta đóng cửa lại nhé.” Diệp Vô Ưu cũng chẳng buồn quan tâm tới việc có thêm một nữ nhân, vừa nói vừa ôm Hoa Vân La tiến lại bên giường.

“Tiểu phôi đản, ngươi muốn làm gì chứ?” ngữ khí Hoa Vân La vô cùng kiều mị, tựa hồ nàng muốn cố tình làm dáng vẻ sợ hãi, nhưng một điểm cũng không giống, ngược lại mang lại cho Diệp Vô Ưu một dạng cảm giác dụ hoặc khác thường.

“Ta phải trừng phạt nàng thật tốt mới được!” Diệp Vô Ưu tinh quái nói: “Nàng tự nhiên lại nói ta có bệnh, ta có bệnh chỗ nào? Còn nữa, nàng mỗi ngày đều ở bên tiểu nha đầu Thiên Thiên đó mà không chịu bồi tiếp ta!”

“Không được dọa người ta, người ta sợ lắm đấy!” Hoa Vân La cười hi hi, dáng vẻ nàng lúc này, nhìn thế nào cũng không giống là dáng vẻ sợ hãi.

Diệp Vô Ưu chưa hết tức giận, đột nhiên dụng lực tung Hoa Vân La xuống giường, sau đó cũng lao mình lên theo.

Chỉ là, cú lao mình này của gã lại lao vào khoảng trống. Gã rơi mình lên đống chăn, quay đầu nhìn lại mới nhận ra Hoa Vân La đang nằm cuộn khúc trên giường, tay ôm lấy mặt, đang nhìn gã cười hi hi.

“Tiểu phôi đản, không được thô lỗ như vậy, người ta yếu đuối thế này, ngươi lại thô lỗ như vậy thật là không nên.” Hoa Vân La nhìn Diệp Vô Ưu với vẻ mặt tỏ ra u oán nói.

Diệp Vô Ưu đau khổ không thôi, lại còn yếu đuối? Nếu là yếu đuối, trên thế giới này làm gì có nữ hãi tử nào mà không yếu đuối chứ. Chỉ là, gã cũng chẳng buồn nói gì, chỉ khoa tay nhằm hướng Hoa Vân La chộp tới, Hoa Vân La cũng chẳng tránh né, bị gã chụp được, sau đó, gã kéo mạnh tay một cái, cơ thể mềm mại của Hoa Vân La đã nằm gọn trong lòng gã.

“Xem nàng còn chạy được nữa không?” Diệp Vô Ưu xoay người đè Hoa Vân La xuống dưới, lầm bầm nói, sau đó cúi đầu hôn lên đôi môi nàng.

Hoa Vân La cuồng nhiệt nghênh đón nụ hôn đầy khát khao của Diệp Vô Ưu, đôi cánh tay ngọc mềm mại vươn lên, sau đó nàng đội nhiên phản khách vi chủ, đột nhiên lật người đè Diệp Vô Ưu xuống dưới thân mình.“Tiểu phôi đản, thấy ngươi cũng thật đáng thương, tỷ tỷ ta sẽ phục thị ngươi nha!” ngữ khí Hoa Vân La kiều mị dị thường.

Hoa Vân La ngồi trên mình Diệp Vô Ưu, tiểu thủ mềm mại bắt đầu từ từ vuốt ve khắp người Diệp Vô Ưu, cùng với sự di chuyển của đôi tay nàng, y phục trên người Diệp Vô Ưu ít dần ít dần, cho tới khi không còn một mảnh.

nl.Diệp Vô Ưu rùng mình, phát ra một tiếng rên ngắn đầy thỏa mãn, ngọc chỉ đầy đặn mềm mại của Hoa Vân La đang nhẹ nhàng vuốt ve cây thương của gã.kien

“Ừm..” lúc này Hoa Vân La cũng rên lên một tiếng, tuy nhiên lại không phải bởi vì Diệp Vô Ưu, mà là phía sau mình nàng đã có một người, không phải ai khác, chính là Tống Loan.

Không biết từ lúc nào, Tống Loan đã leo lên giường, nhưng mục tiêu của nàng, không ngờ lại không phải là Diệp Vô Ưu, mà là Hoa Vân La nữ nhân mĩ lệ này. Nàng nhẹ nhàng từ phía sau ôm lấy Hoa Vân La, song thủ đặt trên song phong của Hoa Vân La, vân vê nhẹ nhàng.

Y sam trên mình Hoa Vân La ít dần ít dần, đôi ngọc nhũ dựng đứng đã nhanh chóng hiện ra trước mắt Diệp Vô Ưu, khiến dục hỏa trong lòng gã dâng lên rất nhanh.

“Tiểu phôi đản, không cho nhìn!” Hoa Vân La yêu kiều hừ nhẹ, bất ngờ lật thân mình Diệp Vô Ưu lại, khiến gã nằm úp mặt trên giường, còn nàng cũng uốn người bò lên người gã, ngọc phong cao vút rắn chắc áp lên tấm lưng trần của Diệp Vô Ưu.

Hoa Vân La nhẹ nhàng uốn éo thân hình mềm mại, đầu v* trong lúc ve vuốt trên người Diệp Vô Ưu, cũng mang đến cho nàng từng đợt từng đợt cảm giác thật khác thường. Cùng lúc đó, nàng cảm thấy thân dưới mát lạnh, thì ra Tống Loan đã lột hết đồ lót của nàng.

Những tiếng rên rỉ khe khẽ phát ra từ miệng Hoa Vân La khiến Diệp Vô Ưu, vốn đã bị nàng khuấy động dục hỏa bành trướng lên từ trước, càng như trúng phải thuốc kích tình. Rốt cuộc gã không thỏa mãn với việc được Hoa Vân La chủ động phục thị, bất ngờ xoay người muốn lật Hoa Vân La xuống.

Lúc này Hoa Vân La cũng đã muốn xoay người nằm xuống, phong đồn rậm rạp của nàng đã đối mặt nghênh đón hung khí mạnh mẽ của Diệp Vô Ưu, nhưng nàng lại nằm úp trên người Tống Loan, bắt đầu kích thích trêu chọc mĩ nữ vừa mới chiếm tiện nghi của nàng.

“Không…” Hoa Vân La thốt ra một tiếng rên rỉ kéo dài, dị vật xâm nhập vào thân dưới mang lại cho nàng một cảm giác thân thuộc, nàng một mặt vừa hưởng thụ những đợt trùng kích cuồng dã của Diệp Vô Ưu, một mặt cũng vần vò thân dưới Tống Loan. Chẳng mấy lúc, trong miệng Tống Loan cũng phát ra những thanh âm rên rỉ tiêu hồn người, khiến cho dục vọng của Diệp Vô Ưu càng bị kích thích mạnh mẽ…

Không biết đã trải qua bao lâu, Hoa Vân La vô lực nằm úp sấp trên người Tống Loan, còn Diệp Vô Ưu ngay lúc đó đã buông rời thân thể nàng, tiến nhập vào trong người Tống Loan.Đêm đó, ba người phong cuồng triền miên đến tận bình minh sau đó mới mệt mỏi chìm vào giấc ngủ. Việc song tu thế này đã làm cho Diệp Vô Ưu như lên tận chín tầng mây.

oOo

Tới khi Diệp Vô Ưu tỉnh lại thì đã quá trưa. Trận cuồng chiến đêm qua gần như đã lấy đi toàn bộ sức lực của gã tiểu tử này, rốt cuộc làm cho gã nhận ra, mị lực của nữ nhân thực ra không phải lúc nào cũng hay. Rõ ràng là gã đã chẳng còn chút hơi sức nào, nhưng khi nhìn thấy ngọc thể dụ nhân của Hoa Vân La, gã lại nhịn không nổi vác thương xung trận, mãi tới lúc này, gã mới nhận ra cả người đã hoàn toàn kiệt lực.

“Hồng nhan họa thủy a!” Diệp Vô Ưu vặn vẹo thân mình, tự lẩm bẩm với mình.

“Ngươi nói cái gì?” thanh âm yêu kiều tỏ ra bất mãn của hai người bên cạnh gã vang lên, sau đó, hai tai gã đồng thời bị hai ngọc thủ tóm chặt.

“Không, không nói gì cả à!” Diệp Vô Ưu dài mặt đau khổ. Gã vừa mới nghĩ rằng lưỡng nữ vẫn còn ngủ trên giường, đến lúc này mở mắt ra nhìn mới biết, hóa ra Hoa Vân La và Tống Loan mỗi người một bên đang nằm cuộn mình bên cạnh gã. Bất quá, lại không giống như gã lúc này vẫn còn xích lõa LT, hai mĩ nữ này đều đã mặc y phục chỉnh chỉnh tề tề.

“Ngươi nói ai là họa thủy?” Hoa Vân La hung dữ nhìn gã, vẻ mặt bất mãn. Lúc này tay nàng không còn nhéo tai gã nữa nhưng đã nhanh chóng chuyển xuống bộ vị quan trọng nhất với nam nhân của gã: “Tiểu phôi đản, tin hay không là ta sẽ thiến ngươi?”

“A, ngàn vạn lần không muốn!” Diệp Vô Ưu hoảng sợ nhảy dựng lên, lập tức tỏ ra khổ sở nói: “Vân La, nàng khi nào lại trở nên hung ác như thế chứ?”

“Hừ, người ta là luôn luôn ôn nhu mà!” Hoa Vân La trừng mắt nhìn gã: “Không được nói người ta hung ác, bằng không ta thiến ngươi!”

“Vậy mà còn không hung ác?” Diệp Vô Ưu có chút khóc cười không nổi. Chỉ là, gã quả thực cũng không dám nói ra, mặc dù gã không tin Hoa Vân La thực sự thiến gã, nhưng, vạn nhất nàng không cẩn thận, sử dụng nhiều khí lực một chút, nàng có thể biến chơi thành thật. Gã thật không muốn trở thành thái giám.

“Vân La tỷ tỷ! Vân La tỷ tỷ!” Cánh cửa gỗ bị người vỗ đập thình thịch, nhưng thanh âm véo von của Giang Thiên Thiên đã từ ngoài truyền vào.

“Thiên Thiên, có gì vậy?” Hoa Vân La buông bảo bối bản mệnh của Diệp Vô Ưu ra, cao giọng hỏi.

Diệp Vô Ưu khẽ thở ra một hơi nhẹ nhõm. Rốt cuộc gã phát hiện, Thiên Thiên tiểu nha đầu này, cũng có lúc thật là có ích. Còn lúc này, gã cũng không dám trì hoãn, mặc y phục chỉnh tề thật nhanh. Với bộ dạng hiện giờ, mục tiêu thật quá rõ ràng, rất dễ bị Hoa Vân La nắm lấy.

“Vân La tỷ tỷ, bệnh của ca ca đã đỡ chưa?” Thiên Thiên véo von hỏi: “Muội vào có được không?”

“A, bệnh của ta đã đỡ một chút, bất quá vẫn chưa khỏi hoàn toàn, vì thế vẫn còn cần Vân La tỷ tỷ của ngươi giúp ta trị liệu mấy đêm nữa.” Không đợi Hoa Vân La trả lời, Diệp Vô Ưu đã rất nhanh mở miệng đáp.

“Ca ca, bệnh của huynh nghiêm trọng vậy sao?” Thiên Thiên tựa hồ có chút không cao hứng: “Muội muốn chơi cùng với Vân La tỷ tỷ một lúc, có được không”

“Không sao, ban ngày ngươi có thể chơi cùng với nàng, buổi tối nàng sẽ tiến hành trị bệnh cho ta!” Diệp Vô Ưu tỏ ra rất tốt bụng nói.

“Nhưng mà bây giờ cũng đã gần đến tối rồi!” Thiên Thiên dụng lực đẩy mạnh cửa nhưng vẫn không mở được. Còn Hoa Vân La thấy Diệp Vô Ưu đã mặc xong y phục, liền nhẹ nhàng tiến ra mở rộng cửa đưa Thiên Thiên vào phòng.

“Hi hi, Thiên Thiên à, kì thật là, lúc tỷ tỷ trị bệnh cho ca ca, muội cũng có thể ở bên cạnh.” Hoa Vân La vẻ mặt tỏ ra không chút hảo ý, dụ hoặc nhìn tiểu nữ hài khả ái này.

Quyển 7 - Chương 17: Mê hồn tiểu tiên nữ

Thật vậy sao? Muội cũng có thể ở cùng một chỗ với mọi người à!” Giang Thiên Thiên vô cùng hưng phấn hỏi.

“Giả vờ đó, Vân La tỷ tỷ của ngươi gạt ngươi đó, đừng tin nàng ấy!” Diệp Vô Ưu vội vàng phủ nhận. Thật nực cười, mặc dù Thiên Thiên rất khả ái nhưng mà nàng cũng chỉ có thể khả ái chứ thực sự là còn nhỏ quá. Đợi lớn thêm vài tuổi nữa hãy nói, còn hiện tại gã không có chủ ý với nàng.

“Vân La tỷ tỷ không thể gạt muội, ca ca mới hay gạt người!” Giang Thiên Thiên dẩu miệng, không cao hứng nói.

“Được rồi, được rồi, tên ca ca phôi đản này a, toàn lừa người thôi.” Hoa Vân La cười hi hi: “Bất quá, Thiên Thiên à, khi mà tỷ tỷ trị bệnh cho ca ca, muội cũng có thể ở bên cạnh xem, nhưng mà không phải là hiện tại đâu!”

“Vậy khi nào thì được?” Giang Thiên Thiên véo von hỏi.

“Đợi khi muội lớn lên thì có thể… ờ… ta xem nào, qua bốn, năm năm nữa là được rồi!” Hoa Vân La cười nhẹ một tiếng.

“Phải lâu như vậy sao?” Giang Thiên Thiên có chút không thỏa mãn, lầm bầm.

Diệp Vô Ưu ở bên cạnh thở hắt ra một hơi, xem ra, tạm thời vẫn chưa cần phải lo lắng tiểu nha đầu Thiên Thiên này ở bên cạnh gây trở ngại.

oOo

Nhìn không ra Hoa Vân La ở trước mặt Diệp Vô Ưu thì phóng đãng vô cùng, nhưng trước mặt người ngoài lại trưng ra dáng vẻ nhất mực đoan trang. Mặc dù giờ đây mọi người đều biết rõ mối quan hệ của nàng với Diệp Vô Ưu, nhưng mỗi khi có ngoại nhân tại đó, nàng vẫn một mực duy trì một khoảng cách với Diệp Vô Ưu. Đương nhiên, giờ đây Tống Loan không thể coi là người ngoài được.

Hiện tại, Hoa Vân La lại không chú ý chút nào tới bộ dạng của Diệp Vô Ưu, chỉ chuyên tâm vui đùa với tiểu nha đầu Giang Thiên Thiên đó. Diệp Vô Ưu ở bên cạnh cũng chẳng có việc gì liền đi ra ngoài, một mình lang thang trên đường phố Phiêu Hương thành.

Ban đầu, gã định dẫn theo một, hai mĩ nữ, đáng tiếc là, đợi đến lúc gã đi tìm người, mới phát hiện Lãnh Sương Sương và Triệu Thiên Tâm không ngờ đều không ở trong phòng, không biết bọn họ đã đi đâu, còn Tống Loan vẫn nằm dài trên giường không chịu dậy. Không còn cách nào khác, gã đành đi tìm nha đầu Hàm Yên, mới phát hiện cả Hàm Yên cũng không có ở đó. Thật hết cách, xem ra lần này là chủ định muốn gã phải cô đơn một mình.

nl.Lúc này Diệp Vô Ưu đang rất sầu muộn, nguyên nhân chủ yếu là vì gã thấy rất buồn chán, và bởi vì buồn chán, cho nên gã muốn tìm việc gì đó để làm. Một lúc sau gã đang từ chậm rãi nhàn nhã nhìn ngắm Phiêu Hương thành chuyển qua thành vội vội vàng vàng, hy vọng có người mắt kém, nhìn gã thành nữ nhân, sau đó đợi tên gia hỏa đó đến ve vãn, gã liền có lý do đánh kẻ đó một trận, như vậy cũng có thể giải khuây. Rất đáng tiếc, không biết có phải là gì lúc này sắc trời u ám, hay là hôm nay mắt mọi người đều rất tốt, mà chạy suốt từ đông thành tới tây thành, gã chẳng kiếm được ai đến ve vãn cho gã đánh, kết quả gã càng lúc càng buồn phiền.kien

Do đó, Diệp Vô Ưu liền cải biến sách lược, nếu như không thể làm cho người khác chủ động tìm đến gã gây phiền, thì gã lại chủ động tìm người khác gây phiền vậy. Như vậy, gã lại từ tây thành chạy sang đông thành, cuối cùng tuyển chọn được một đối tượng. Tên tiểu tử này thích mĩ nữ, kết quả gã liền tìm kiếm một mĩ nữ, vận khởi Vô Ảnh thân pháp, lướt thật nhanh tới trước mặt nàng, sau đó bóp mạnh một cái vào kiều đồn của nàng rồi đứng trước mặt nàng cười hì hì.

Không thể không nói rằng đó quả thật là một mĩ nữ, mặt như hoa phù dung, mi như lá liễu, cặp mắt linh động hữu thần, mũi cao nhỏ nhắn, mái tóc đen óng ả như dòng thác nhu thuận đổ xuống bờ vai, tất cả đều mang lại sự thư thái cho cả ánh mắt lẫn tâm hồn, nhưng thân hình uốn lượn rõ ràng của nàng càng dụ hoặc vô cùng, khiến người động tâm.

Diệp Vô Ưu ban đầu chuẩn bị xem mĩ nữ nổi giận, sau đó gã tiếp tục chọc ghẹo mĩ nữ này, tốt nhất là lúc này nhảy ra vài tên hộ hoa sứ giả, giúp gã giải khuây, vì thế, gã một mặt phóng túng vuốt ve cơ thể đầy đặn của thiếu nữ, một mặt chờ đợi phản ứng của nàng.

Chỉ là, phản ứng của mĩ nữ này, khiến Diệp Vô Ưu không thể ngờ tới. Chỉ thấy nàng dùng ánh mắt có chút mê mang nhìn gã, ngữ khí vô cùng ôn nhu dịu dàng hỏi: “Vị tỷ tỷ này, nàng tìm ta có việc gì?”

“Vị…tỷ tỷ này?” tên Diệp Vô Ưu đang sầu muộn này, cả ngày không có nam nhân nào nhìn nhầm gã thành nữ nhân, lại bị một nữ hài tử xinh đẹp biến thành nữ nhân. Nữ hài tử xinh đẹp này, không ngờ còn là đối tượng ban đầu gã muốn trêu trọc nữa.

Bất quá, Diệp Vô Ưu đột nhiên phát hiện nữ hài tử này tựa hồ có chút quen mắt. Gã dường như đã gặp nàng ở đâu đó? Lục lọi trí nhớ một lúc, gã liền nhớ ra, thực ra mĩ nữ trước mắt này, cũng là một người trong Vân Mộng thập tiên tử. Bất quá, trong Vân Mộng thập tiên tử, nàng bài danh rất thấp.Mê hồ tiên tử Dạ Khanh Khanh, bài danh thứ mười trong Vân Mộng thập tiên tử, sống ở Vọng Nguyệt đế quốc, mười bảy tuổi, hành sự có chút mơ hồ, nghe nói đầu óc dường như có chút vấn đề, đây cũng là nguyên nhân hàng đầu khiến cho nàng chỉ có thể bài danh hàng thứ mười.

Trước khi xuất hiện tu tiên giả chân chính tại Vân Mộng đại lục, Dạ Khanh Khanh có thể nói là địa vị rất lớn, bởi vì phụ thân nàng Dạ Chiến Thiên từng là một trong Vân Mộng thập đại cao thủ, hơn nữa còn đứng thứ hai trên bảng, chỉ đứng sau Tiêu Vấn Thiên và đứng trên Lãnh Tâm Âm. Bất quá, từ sau khi xuất hiện tu tiên giả chân chính, không ai còn chú ý đến thứ hạng trên bảng Vân Mộng thập đại cao thủ nữa, bây giờ mọi người chỉ quan tâm đến Tiên bảng mới xuất hiện, còn Dạ Chiến Thiên lại tịnh không tham gia tu tiên bình giám, tự nhiên là đơn giản không có tên trên Tiên bảng.

Hơn nữa, hồi đó trước khi Tiêu Vấn Thiên phi thăng, vào lúc giảng giải tiên thuật, Dạ Chiến Thiên cũng không hề xuất hiện tại Tán Tiên môn. Theo lý mà nói, Dạ Chiến Thiên có lẽ cũng đã nhận được lời mời, chỉ là không hiểu vì sao không đến Tán Tiên môn, có lẽ là ông ta quá ư cao ngạo.

Dạ Chiến Thiên chỉ có một con gái là Dạ Khanh Khanh, bất quá, đối với người con gái này, ông ta dường như vừa thương vừa hận, mâu thuẫn với nhau. Hồi đó, thê tử của ông ta là một trong Vân Mộng thập tiên tử, mĩ mạo phi phàm, chỉ là, cũng bởi vì lúc sinh hạ Dạ Khanh Khanh gặp phải ca khó sinh, mặc dù cuối cùng cũng sinh ra được Dạ Khanh Khanh, nhưng đã chẳng thể trụ nổi phải ra đi. Có người nói, trí óc Dạ Khanh Khanh không được sáng suốt, nguyên nhân cũng là vì khó sinh mà ra.

Kì thật, từ sau khi Diệp Vô Ưu ôm được Hoa Vân La vào tay, đối với đám mĩ nữ trong Vân Mộng thập tiên tử đã không còn quá hứng thú như hồi mới rời nhà nữa. Bất quá, dù sao việc đem cả Vân Mộng thập tiên tử cưới về nhà cũng là mục tiêu của gã, vì thế, cho dù không còn quá hứng thú như trước, nhưng gã nếu như gặp được mĩ nữ trong Vân Mộng thập tiên tử, tự nhiên cũng chẳng thể dễ dàng bỏ qua.

“Tỷ tỷ, nàng sao lại nhìn ta như thế? Trên mặt ta có hoa hay sao?” Dạ Khanh Khanh vẻ mặt hiếu kì nhìn Diệp Vô Ưu, yêu kiều hỏi.

“A, không có, ta thấy nàng vô cùng xinh đẹp, cho nên nhìn nhiều một chút.” Diệp Vô Ưu vội vàng nói. Lúc này gã chẳng muốn tranh cãi, quyết định biến nha đầu mơ hồ này thành nữ nhân của mình. Nói như vậy, gã càng thêm dễ dàng tiếp cận nàng.

“Tỷ tỷ, tỷ cũng thật là xinh đẹp a!” Dạ Khanh Khanh nghẹo đầu nhìn Diệp Vô Ưu, dáng điệu thật vô cùng khả ái: “Tỷ tỷ, tỷ vẫn chưa nói là tìm muội không biết là có chuyện gì!”

“Cũng không có gì, ta chỉ là muốn hỏi xem, muội tên gọi là gì?” Diệp Vô Ưu nghĩ một chút rồi nói. Gã tự nhiên là không thể nói thật, chẳng lẽ gã lại phải nói với Dạ Khanh Khanh rằng gã muốn trêu ghẹo nàng hay sao?

“Muội tên là Dạ Khanh Khanh, tỷ tỷ có thể gọi muội là Khanh Khanh được rồi.” Dạ Khanh Khanh trả lời thật nhanh “Đúng rồi, tỷ tỷ là ai? Tỷ tên gọi là gì?”

“Ta tên là Diệp …. Hàm Yên” nguyên là Diệp Vô Ưu định nói ra tên của mình, đột nhiên nhớ rằng tên của mình cũng khá nổi danh, nên vội vàng đổi lời, lại mượn tạm tên Hàm Yên để sử dụng.“Hàm Yên tỷ tỷ, tỷ định đi đâu bây giờ?” Dạ Khanh Khanh nghĩ một chút rồi hỏi.

“Ta đang đi dạo trong thành thôi, vậy còn Khanh Khanh muội?” Diệp Vô Ưu nói vậy cũng là sự thật, còn trong lòng gã cũng đang tính toán xem làm thế nào có thể lừa được nha đầu mơ hồ này.

“Muội… muội thì…” Dạ Khanh Khanh có vẻ khó nói, do dự một chút, rồi ấp a ấp úng nói: “Hàm Yên tỷ tỷ, tỷ… tỷ… có thể giúp muội một việc gấp không?”

nl.“Việc gấp gì vậy? Khanh Khanh muội cứ nói, chỉ cần nàng có thể nói ra, ta nhất định sẽ giúp nàng.” Diệp Vô Ưu vội vàng đáp, đây quả thật là một cơ hội tốt, không thể dễ dàng bỏ qua.

“Hàm Yên tỷ tỷ, muội…, muội… không có tiền để ăn, tỷ có thể đưa muội đi ăn được không?” Dạ Khanh Khanh hơi xấu hổ nói: “Muội… muội lén trốn ra ngoài, trên người chỉ mang theo ít tiền, hiện đã chi dùng hết rồi!”kien

Nguyên lai là tiểu tiên nữ nhà giàu, bất quá, cũng là tiểu nha đầu có điểm mơ hồ, tự nhiên lại có thể từ Vọng Nguyệt đế quốc chạy tới Phiêu Hương đế quốc, không thể không nói là cũng thật là lợi hại.

“Không có gì, đi thôi, ta đưa muội đi ăn thật ngon.” Diệp Vô Ưu đáp ứng lập tức, không mất mồi thì sao câu được cá, hà huống chỉ là một bữa ăn, thêm nữa gã lại chẳng thiếu tiền, đây quả thật là một cơ hội rất tốt để thắt chặt mối quan hệ của gã với Dạ Khanh Khanh.

Nói dứt lời, Diệp Vô Ưu liền nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của Dạ Khanh Khanh, nhắm hướng tử lầu lớn nhất Phiêu Hương thành đi tới.

oOo

Trên tử lầu, Diệp Vô Ưu há miệng trợn mắt ngây ngốc nhìn Dạ Khanh Khanh ăn như sói uống như hổ, không còn thấy được nửa điểm phong phạm tiên tử của nha đầu này? Lúc này, nàng đang cầm một đùi gà miệt mài gặm, bàn tay nhỏ nhắn trắng nõn lúc này cũng đầy dầu mỡ bóng loáng. Chỉ là, nói ra cũng thật kì quái, nàng ăn uống rất khoa trương, nhưng nhìn mỗi động tác của nàng cũng đều thật vô cùng khả ái.

“Khanh Khanh, nàng đã bao lâu rồi không ăn gì? Diệp Vô Ưu nhịn không nổi hỏi.

“Không, cũng không lâu lắm, mới chỉ có ba ngày.” Dạ Khanh Khanh vừa gặm đùi gà vừa có chút hàm hồ nói.

“Ba… ba ngày?” Diệp Vô Ưu thất kinh, trong lòng không khỏi có vài phần thương xót nhà đầu này: “Chẳng nhẽ trước đây không có ai nguyện ý mời nàng ăn sao?”

“Cũng có, nhưng bọn họ đều không có ý tốt, có người muốn đem muội biến thành tiểu lão bà của hắn, cũng có người muốn đem muội bán vào kỹ viện.” Dạ Khanh Khanh hạ đùi gà xuống, nhệch miệng nói, nói xong lại bắt đầu gặm tiếp.

“Vậy nàng không sợ ta biến nàng trở thành tiểu lão bà của ta à!” Diệp Vô Ưu nhủ thầm trong lòng, dĩ nhiên trên miệng không nói ra, chỉ là có chút thất vọng hỏi: “Khanh Khanh, nàng sao lại ngốc như vậy, nàng không biết nhận lời bọn họ trước, đợi khi ăn xong lại nuốt lời sao?”

“Nhưng, lừa người là không tốt!” Dạ Khanh Khanh thanh toán xong chiếc đùi gà, thoải mái quệt miệng, yêu kiều nói.

“Như vậy chẳng phải mình sẽ chết đói sao?” Diệp Vô Ưu có chút khóc cười không nổi, nha đầu này cũng thật có tài nhịn đói, ba ngày không ăn, nhìn qua thấy vẫn rất có tinh thần, hay là do thủa nhỏ Dạ Chiến Thiên thường ngược đãi nàng, không cho nàng ăn? Bằng không, nàng làm sao có thể chịu đựng được như vậy?

Quyển 7 - Chương 18: Lộng Nguyệt đích uy hiếp

“Không thể chết đói được, tỷ thấy muội lúc này còn có thể chết đói được sao?” Dạ Khanh Khanh nhìn Diệp Vô Ưu với cặp mắt thuần chất chân thật: “Hàm Yên tỷ tỷ, muội ăn tới no căng rồi, bây giờ muội muốn đi chơi, tỷ dẫn muội đi được không?”

Nhìn thấy vẻ mặt tràn đầy hy vọng của Dạ Khanh Khanh, dĩ nhiên Diệp Vô Ưu không thể nói là không được, vội vàng thanh toán, sau đó kéo Dạ Khanh Khanh rời khỏi tửu lâu.

“Tỷ tỷ, kia là cái gì?” Vừa mới xuống tửu lâu, Dạ Khanh Khanh đã kéo tay Diệp Vô Ưu, chỉ về hướng gần đó hỏi. Diệp Vô Ưu nhìn theo hướng ngón tay nàng đang chỉ tới, phát hiện thấy một quầy hàng bán trống lắc.

“Khanh Khanh, muội chưa từng thấy trống lắc sao?” Diệp Vô Ưu có một dạng cảm giác không nói lên lời.

“Chưa thấy bao giờ! Tỷ tỷ, mua cho muội một cái được không?” Dạ Khanh Khanh lắc đầu, sau đó hỏi với ngữ khí đầy vẻ van nài.

Diệp Vô Ưu chẳng có cách nào, đành mua một cái trống lắc, đưa cho Dạ Khanh Khanh, còn Dạ Khanh Khanh lúc lắc cái trống, vẻ mặt tỏ ra hết sức vui mừng.

“Tỷ tỷ, cái này có ăn được không?” một lúc sau, Dạ Khanh Khanh chỉ vào hai con tò he nhỏ hỏi Diệp Vô Ưu. Diệp Vô Ưu liền á khẩu chẳng biết trả lời sao.

“Tỷ tỷ, cái này thơm quá, là cái gì vậy?” lại qua một lúc, Dạ Khanh Khanh lại chỉ vào một dây kẹo hồ lô đường yêu kiều hỏi. Lần này, Diệp Vô Ưu quả thật như muốn tự sát. Trời ạ, nha đầu này chẳng nhẽ chỉ mới hai tuổi hay sao? Nhưng, nhìn thân thể nàng đã trưởng thành tới mức hoàn mĩ không chút tì vết, bộ ngực vút cao căng tròn, làm sao lại có thể là của một tiểu nữ hài mới hai tuổi được sao! Nhưng, những đứa nhỏ hai tuổi còn biết những thứ này, nàng tại sao lại không hề biết?

Đến lúc đó, rốt cuộc Diệp Vô Ưu cũng phát hiện, Dạ Khanh Khanh ngoại trừ những chuyện rất cơ bản, như là biết được đâu là con gà, con vịt, con cá hay quần áo, còn lại những thứ mới mẻ tân kì nàng đều không biết chút nào. Xem ra nàng ngày ngày vẫn chỉ là một đứa trẻ hiếu kì, chỉ cần nhìn thấy thứ gì không biết, nàng lại hỏi Diệp Vô Ưu. Nếu như nàng thấy thích, nàng liền muốn Diệp Vô Ưu mua cho, cũng chẳng cần biết món đồ đó trị giá bao nhiêu tiền, còn Diệp Vô Ưu vì thế cũng chẳng phải vì tiêu mất nhiều tiền mà xót.

“Tỷ tỷ, đây là chỗ nào?” Sau một, hai thời thần, Diệp Vô Ưu đã sức mòn lực kiệt còn Dạ Khanh Khanh vẫn tỏ ra vô cùng hứng thú. Lúc này, nàng buông tay Diệp Vô Ưu ra, chỉ về một nơi đang rất náo nhiệt hỏi.

Nhuyễn ngọc ôn hương lầu.

Trông thấy bảng hiệu ám muội đó, bên trong là những nữ nhân quyến rũ tô son trát phấn, liền biết rằng đó là một kĩ viện. Lần này Diệp Vô Ưu không hề có ý định dấu diếm, dương dương nói ra sự thật: “Đó là kĩ viện”

nl.“Kĩ viện? Kĩ viện lại đẹp như vậy sao? Muội lại từng nghĩ là nó rất nhơ bẩn chứ!” Dạ Khanh Khanh lẩm bẩm: “Hôm qua có người mời muội đi ăn, bất quá muội nghe thấy gã và một người khác nói muốn mang bán vào kĩ viện, muội cho rằng kĩ viện rất nhơ bẩn liền chạy mất!”

Diệp Vô Ưu loạng choạng, gần như muốn ngã quay ra trên mặt đất, ông trời của ta ơi, nha đầu sao mà lại như vậy chứ?.kien

“Đúng rồi, Hàm Yên tỷ tỷ, tiểu lão bà là gì vậy? Hôm kia cũng có người mời muội đi ăn thật ngon, bất quá muốn muội làm tiểu lão bà của hắn. Thấy bộ dạng hắn xấu xí, muội không chấp nhận.” Dạ Khanh Khanh nhìn Diệp Vô Ưu với ánh mắt đầy vẻ thắc mắc hỏi.

“Tiểu lão bà… Cái đó... Tóm lại là, muội không được tùy tiện đáp ứng làm tiểu lão bà với người khác.” Diệp Vô Ưu lúc này cũng chẳng cảm thấy lạ nữa, nha đầu này quả thật chẳng biết thứ gì, chẳng lạ là có người nói đầu óc nàng có vấn đề.

Đương nhiên, Diệp Vô Ưu biết rằng không phải là đầu óc nàng có vấn đề. Trên thực tế, mặc dù nàng có rất nhiều chuyện không hiểu, nhưng gã chỉ dạy nàng một lần, nàng đã ngay lập tức nhớ được, vì thế có thể thấy nàng không phải là người ngốc nghếch, trên thực tế có thể còn rất thông minh. Trở thành tình huống thế này, chỉ có một nguyên nhân, đó là từ nhỏ tới lớn, chưa từng có ai dạy dỗ cho nàng chút nào.

“Dạ Chiến Thiên cũng thật là quá thể, không dạy dỗ con gái cho tốt, khiến cho nha đầu này ngốc nghếch như vậy, may mà còn chưa bị người bán vào kĩ viện.” Diệp Vô Ưu chửi thầm trong bụng, bộ dạng Dạ Khanh Khanh thế này, khẳng định trách nhiệm là do cha nàng. Chẳng biết Dạ Chiến Thiên hàng ngày làm việc gì, không ngờ có sự hiểu biết sâu sắc về mọi thứ như vậy lại không hề dạy dỗ chỉ bảo cho Dạ Khanh Khanh.

“Muội biết rồi, Hàm Yên tỷ tỷ, muội sẽ không làm tiểu lão bà người khác.” Dạ Khanh Khanh gật đầu tỏ ra rất chắc chắn.

“A, làm tiểu lão bà của ta thì được” Diệp Vô Ưu thầm nhủ trong lòng nhưng trên miệng lại nói: “Khanh Khanh, trước đây hàng ngày muội làm những gì?”

“Trước đây à, hàng ngày muội dậy sớm rời khỏi giường, xúc miệng, rửa mặt, ăn sáng sau đó đọc sách, đến giữa trưa thì lại ăn trưa, ăn xong lại đọc sách, rồi sau đó đi ngủ!” Dạ Khanh Khanh nghẹo đầu, vừa nhớ lại vừa nói.“Vậy ai làm đồ ăn cho muội?” Diệp Vô Ưu hỏi, trong lòng có cảm giác không thể nói được, đây mà là chuyện hàng ngày của con người sao?

“Cha muội làm đồ ăn cho muội, bất quá người chỉ cho muội ăn chứ không nói chuyện với muội. Muội hàng ngày đều chỉ có một mình, quả thật là rất buồn chán!” Dạ Khanh Khanh nhệch miệng nói.

“Muội xem sách gì?” Diệp Vô Ưu không nén nổi tính hiếu kì trỗi dậy, theo lý mà nói, nếu như nàng đọc sách hàng ngày, cũng không thể đối với sự việc bên ngoài lại không hiểu biết gì cả.

“Đều là những cuốn sách chán ngắt, cha nói đó là những bí kíp võ công a, pháp quyết tu tiên a, nhưng tất cả đều chán ngắt, muội chẳng thích xem!” Dạ Khanh Khanh dẩu miệng: “Nhưng, vì chẳng có ai nói chuyện, cũng chẳng có gì để làm nên đó đành phải xem thôi."

“Dạ Chiến Thiên quả thật là chẳng ra gì!” Diệp Vô Ưu chửi thầm trong lòng, ngoài miệng hỏi tiếp: “Vậy muội đã bao giờ một mình ra ngoài chưa?”

nl.“Tháng trước cha đi ra ngoài, nói là có việc phải làm, muội ở một mình thấy buồn chán, liền cũng ra đi. Muội cứ thế từ từ đi đây đi đó, rồi đi tới đây.” Dạ Khanh Khanh sắc mặt hiện lên dáng vẻ vui thích: “May mà muội ra ngoài, bên ngoài quả thực là hấp dẫn hơn nhà muội rất nhiều!”.kien

“Nha đầu này có thể một mạch đi đến đây mà không xảy ra việc gì quả thật là kì tích.” Diệp Vô Ưu trong lòng thầm nghĩ, nhưng cũng không hỏi thêm, tiếp tục đi dạo quanh Phiêu Hương thành với Dạ Khanh Khanh.

oOo

Lại sau một khoảng thời gian.

“Hàm Yên tỷ tỷ, muội mệt rồi, muốn đi ngủ.” Dạ Khanh Khanh ngáp dài, yêu kiều nói.

Diệp Vô Ưu cuối cùng cũng thở ra được một hơi nhẹ nhõm, lúc này trên đường phố Phiêu Hương thành không còn nhiều người đi lại, nguyên nhân thật đơn giản, bây giờ đã là gần nửa đêm. Ban đầu gã còn cho rằng nha đầu Dạ Khanh Khanh này như không biết mệt là gì, giờ đây cuối cùng nàng cũng hết hơi, dĩ nhiên là Diệp Vô Ưu rất cao hứng.
Bất quá, Diệp Vô Ưu tịnh không nghĩ tới việc đưa Dạ Khanh Khanh trở về khách điếm mà gã đang ở. Nếu mà về đó, việc gã lừa Dạ Khanh Khanh liền rất nhiều khả năng bị phát giác. Để có thể thành công lừa gạt tiểu tiên nữ ngây thơ mơ hồ thế sự này, gã quyết định tìm một khách điếm khác để “kim ốc tàng kiều” (nhà vàng dấu người ngọc).

Phiêu Hương thành to lớn như vậy, dĩ nhiên không chỉ có một khách điếm. Khách điếm mà Diệp Vô Ưu đang ở nằm ở phía đông thành, còn hiện tại, Diệp Vô Ưu tìm một gian khách điếm mới ở tại tây thành, đưa Dạ Khanh Khanh vào ở.

“Hàm Yên tỷ tỷ, muội ngủ trước đây!” Nha đầu mơ hồ Dạ Khanh Khanh này dường như đối với Diệp Vô Ưu chẳng có chút đề phòng nào, nhìn thấy chiếc giường liền leo thẳng lên, xem bộ dạng của nàng có vẻ như thật đã rất mệt mỏi.

Cũng bởi vì Diệp Vô Ưu ngủ tới tận chiều mới dậy khỏi giường, đến lúc này vẫn chưa thấy buồn ngủ. Bất quá, khi mà Dạ Khanh Khanh đã đi ngủ, gã cũng chẳng hề khách khí, chuẩn bị lên giường ngủ cùng nàng. Bất quá, lúc này từ ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa.

Diệp Vô Ưu cũng chẳng nghĩ nhiều, gã cho đó là điếm tiểu nhị, liền đi ra mở cửa. Bất quá, cửa phòng vừa mở ra, gã chợt ngây người. Trước cửa là một mĩ nữ, mĩ nữ này có thể coi là bạn cũ của gã. Chỉ là, gã chẳng bao giờ ngờ rằng vào lúc này nàng lại có thể xuất hiện ở trước cửa.

Mĩ nữ này hiển nhiên là Lâm Lộng Nguyệt, xếp hạng thứ hai trong Vân Mộng thập tiên tử, Vọng Nguyệt tiên tử.

“Ngươi thế nào lại ở đây?” Diệp Vô Ưu có chút không cao hứng, gã từ trước đến nay đối với Lâm Lộng Nguyệt chẳng hề có chút hảo cảm, ngược lại đối với sư phụ mĩ lệ thành thục Lâm Thanh Diệp của nàng lại rất có hứng thú. Nguyên nhân cũng thật đơn giản, dung mạo Lâm Thanh Diệp so với Lâm Lộng Nguyệt cũng chẳng hề thua kém, thân hình so với Lâm Lộng Nguyệt dường như còn nẩy nở hơn, tính cách so với Lâm Lộng Nguyệt càng là không biết hay hơn bao nhiêu. Chỉ có một điểm không được hay cho lắm là tuổi cũng hơi lớn, bất quá, ở đại lục tu tiên có khả năng duy trì tuổi thanh xuân dài lâu này, tuổi tác tịnh không phải là vấn đề to tát gì, giống như Hoa Vân La vậy, chẳng phải là lớn hơn gã rất nhiều đó sao?

“Nếu như ngươi không muốn để Dạ Khanh Khanh biết được ngươi đang lừa gạt nàng, hãy ngoan ngoãn theo ta ra ngoài.” Lâm Lộng Nguyệt hừ lạnh một tiếng.

Diệp Vô Ưu trong lòng hơi chấn động, gã vội vã quay đầu nhìn về phía Dạ Khanh Khanh một cái, phát hiện thấy nàng không ngờ đã ngủ say, nhìn vẻ mặt vui vẻ tươi cười trong giấc ngủ của nàng quả thật là hương diễm.

“Đi thì đi, xem ngươi bày trò gì!” Diệp Vô Ưu hừ một tiếng, nói xong liền ra khỏi cửa, sau đó nhẹ nhàng khép cửa phòng lại.

Lâm Lộng Nguyệt hừ lạnh, quay mình đi thẳng tới trước, Diệp Vô Ưu nối gót theo sau. Chẳng bao lâu, hai người rời khỏi khách sạn, sau đó đi qua mấy ngã rẽ trong Phiêu Hương thành, sau đó tiến vào một ngõ nhỏ vắng vẻ.

“Uy, có chuyện gì vậy, có thể nói không?” Diệp Vô Ưu có chút không kiên nhẫn hỏi.

“Dáng vẻ giống như nữ nhân, không ngờ lại cũng đáng thương như nữ nhân vậy.” Lâm Lộng Nguyệt nói với ngữ khí đầy vẻ trào phúng: “Thế nào, cảm giác đóng giả nữ nhân không hay lắm à?”

“Xú nha đầu, liên quan gì tới ngươi? Muốn đánh rắm thối gì thì mau lên, bổn thiếu gia rất bận, không rảnh rỗi xả hơi với ngươi!” Diệp Vô Ưu không khách khí nói, trong lòng bực tức, chỉ muốn đem nha đầu này lột sạch ngay giữa đại nhai.

“Ngươi!” Lâm Lộng Nguyệt mặt phấn ửng hồng, không biết nhớ tới cái gì, cố gắng nhẫn nhịn không phát tác: “Ta muốn giao dịch với ngươi một chuyện!”

“Giao dịch gì?” Diệp Vô Ưu có chút mê hoặc, gã và nha đầu này lại còn có khả năng giao dịch sao?

“Rất đơn giản, ta giúp ngươi giữ bí mật, không tiết lộ cho Dạ Khanh Khanh biết sự thật ngươi nguyên là nam nhân, còn ngươi, phải giúp ta làm một việc.” Lâm Lộng Nguyệt hừ lạnh nói.

“Ngươi là muốn uy hiếp ta?” Diệp Vô Ưu có chút bất mãn hỏi.

“Tùy ngươi nghĩ thế nào cũng được, ta thấy việc này với ngươi cũng chẳng phải là khó khăn gì, chẳng gây tổn thất gì cho ngươi.” Lâm Lộng Nguyệt nói tiếp.

Quyển 7 - Chương 19: Giáo toa mĩ nữ sái lại

“Được thôi, ngươi hãy nói có chuyện gì trước đã.” Diệp Vô Ưu lại dương dương nói. Hắn quả thực đã chuẩn bị đáp ứng yêu cầu của Lâm Lộng Nguyệt, bất quá chỉ có chút hiếu kì muốn biết Lâm Lộng Nguyệt muốn làm gì.

“Ta muốn vào hoàng cung của Phiêu Hương đế quốc để gặp một người.” Lâm Lộng Nguyệt do dự một chút mới đáp: “Nhưng không thể để người khác biết được thân phận của ta. Nói cách khác, ta muốn ngươi lặng lẽ đưa ta vào cung.”

“Ô! Muốn gặp ai?” Diêp Vô Ưu thắc mắc. “Ta cho ngươi hay, ta cho đến bây giờ vẫn chưa từng vào hoàng cung”

nl.“Người ta muốn gặp là Thái tử của Phiêu Hương đế quốc, Tuyết Minh Cương. Ta biết Lãnh Tâm Âm và Tuyết Minh Cương có quan hệ mật thiết, chỉ cần ngươi nói với Lãnh Tâm Âm một tiếng, muốn vào hoàng cung quả thật rất dễ dàng. Đến lúc đó, ngươi đưa ta đi cùng.” Lâm Lộng Nguyệt nói tiếp thật nhanh: “Việc này với ngươi mà nói rất dễ thực hiện. Chỉ cần ngươi giúp ta hoàn thành việc đó ta sẽ giữ kín bí mật của ngươi, không nói cho Dạ Khanh Khanh biết thân phận thực sự của ngươi.”.kien

“Tuyết Minh Cương? Ngươi muốn gặp hắn làm gì? Không phải là ngươi muốn làm Thái tử phi đấy chứ?” Diệp Vô Ưu có chút kì quái nhìn Lâm Lộng Nguyệt. “Ai, ta nói cho tiểu mĩ nhân nghe, ta thấy ngươi chẳng cần phải đi, tên Tuyết Minh Cương đó tuổi cũng chẳng còn trẻ, ngươi đi làm lão bà của hắn thực sự là hơi lãng phí đấy!”

“Tử sắc lang, ngươi nói nhăng nói cuội gì vậy? Ai nói là muốn đi làm Thái tử phi của Tuyết Minh Cương chứ?” Lâm Lộng Nguyệt bực bội nói.

“Phế thoại, đương nhiên là ta nói rồi!” Diệp Vô Ưu cong môi. “Ta đoán ngươi muốn lặng lẽ đi gặp Tuyết Minh Cương không phải là muốn quan hệ với hắn thì còn muốn làm gì nữa?”

“Không cần ngươi quản, tóm lại, ngươi giúp ta giải quyết tốt việc này là được.” Lâm Lộng Nguyệt tức giận nói.

“Uc, không còn chuyện gì nữa chứ? Nếu không nói, ta phải trở về đây.” Diệp Vô Ưu miễn cưỡng nói. Ở khách điếm còn có một tiểu mĩ nhân xinh đẹp đang đợi hắn, hắn thật chẳng muốn ở bên ngoài lãng phí thời gian với mĩ nữ mà hắn chẳng ưa thích này.

“Uy, ngươi còn chưa nói khi nào sẽ đưa ta vào hoàng cung gặp Tuyết Minh Cương mà!” Lâm Lộng Nguyệt bất mãn nói.

“Ta có nói là phải đưa ngươi đi sao?” Diệp Vô Ưu nhìn Lâm Lộng Nguyệt với bộ mặt kì quái.

“Ngươi…” Lâm Lộng Nguyệt tức khí: “Vậy ngươi còn hỏi chuyện của ta làm gì?”

“Ta là người có lòng hiếu kì rất lớn, có thăm dò một chút cũng chẳng phải chuyện gì lớn. Lại nữa, ta chưa từng nói là muốn ngươi phải nói cho ta, ngươi tự mình nói ra, việc đó có liên quan gì đến ta chứ!” vẻ mặt Diệp Vô Ưu tỏ ra vô tội.

“Ngươi, ngươi không sợ bây giờ ta đi nói cho Dạ Khanh Khanh sao?” Lâm Lộng Nguyệt tức mình đe dọa.

“Tùy ngươi thôi. Ngươi nếu muốn đi mách, đi mà mách bây giờ đi, hay là chúng ta cùng về khách điếm?” Diệp Vô Ưu tỏ ra bất cần. Mặc dù hắn không muốn để Dạ Khanh Khanh biết được gã là nam nhân sớm như vậy nhưng gã càng không muốn bị Lâm Lộng Nguyệt uy hiếp.

“Ngươi… Diệp Vô Ưu, rồi sẽ biết!” Lâm Lộng Nguyệt giận dữ trừng mắt với Diệp Vô Ưu, tức tối quay người đi mất.

“Uy, tiểu mĩ nhân Lâm gia, ngươi nếu thực muốn vào hoàng cung làm Thái tử phi, có thể lại đến cầu ta. Ngươi van nài ta, ta sẽ có thể đáp ứng.” Nhìn theo bóng lưng Lâm Lộng Nguyệt, Diệp Vô Ưu hét với theo.

oOo

Thoát khỏi rắc rối với Lâm Lộng Nguyệt, Diệp Vô Ưu liền chuẩn bị trở về khách sạn. Tiểu mơ hồ Dạ Khanh Khánh đó một mình ngủ trong khách điếm khiến gã có chút không yên tâm. Chỉ là, vừa mới đi được hai bước, trước mặt lại xuất hiện một thân hình quen thuộc, cũng vẫn là một đại mĩ nhân. Bất quá đại mĩ nhân này không phải là Lâm Lộng Nguyệt mà là sư phụ của nàng, Lâm Thanh Diệp.

“Thanh Diệp tỷ tỷ dậy sớm thế!” Diệp Vô Ưu cười hi hi nói.

“Híc!” Lâm Thanh Diệp không nhịn nổi bật cười yêu kiều nói: “Diệp công tử, người thật biết nói đùa. Giờ khuya như vậy, người lại còn nói là sớm”
“Thanh Diệp tỷ tỷ, dĩ nhiên ta không hề nói bừa. Bây giờ đã quá nửa đêm, coi như đã bước sang ngày thứ hai, vì thế, bây giờ xác thực là rất sớm.” Diệp Vô Ưu khéo léo nói.

Lâm Thanh Diệp hơn ngây người rồi nở nụ cười rất nhanh: “Diệp công tử, người nói rất có đạo lí. Bây giờ quả thật rất sớm. Chỉ là, không biết Diệp công tử sớm như vậy lại chạy đến chỗ này không hiểu là có chuyện gì?”

“Chẳng phải là Thanh Diệp tỷ tỷ nàng gọi ta tới chỗ này sao?” Diệp Vô Ưu tỏ ra ngạc nhiên nhìn Lâm Thanh Diệp. Rõ ràng là nói nhăng nói cuội vậy mà hắn cũng có thể làm ra vẻ như thật. Không thể không nói, công phu diễn kịch của tên tiểu tử này có thể coi là rất xuất sắc.

“Diệp công tử, ta hình như không có gọi người tới chỗ này?” Lâm Thanh Diệp khẽ cười. Chẳng biết vì sao, mặc dù biết rõ là Diệp Vô Ưu dựng chuyện, nàng vốn là đến tìm gã vì chuyện khác, nhưng lúc này lại vẫn có tâm tình nhẫn lại bồi tiếp gã diễn kịch.

“Không thể a, Thanh Diệp tỷ tỷ. Ta vốn là đang ngủ, sau đó trong giấc mộng trông thấy Thanh Diệp tỷ tỷ xinh đẹp. Nàng gọi ta, muốn ta đến đây hẹn hò với nàng.” Diệp Vô Ưu lầm bầm nói: “Thanh Diệp tỷ tỷ, nàng không thể không thừa nhận a?”

Sắc mặt Lâm Thanh Diệp phớt hồng, tên tiểu gia hỏa này quả thật là phóng đãng, không ngờ lại nói là đến đây hẹn hò với nàng.

“Diệp công tử, đừng nói chơi nữa, Thanh Diệp đến đây là có chút chuyện muốn thương lượng với người.” Lâm Thanh Diệp chỉnh lại sắc mặt, nhẹ nhàng nói.

“Chỉ cần tỷ tỷ có việc, ta nhất định có thể giúp đỡ.” Diệp Vô Ưu cười hi hi nói, trong lòng hơi có chút minh bạch. Lâm Thanh Diệp sao mà xuất hiện đúng lúc như vậy chứ, Lâm Lộng Nguyệt vừa mới bỏ đi, nàng liền xuất hiện, đồ rằng việc nàng muốn nói, quá nửa là có liên quan đến sự việc mà Lâm Lộng Nguyệt vừa yêu cầu.

nl.“Diệp công tử, kì thật, ta muốn người giúp cho một việc.” Lâm Thanh Diệp do dự một chút mới nói tiếp: “Những lời người và Lâm Lộng Nguyệt vừa nói chuyện, ta đều đã nghe thấy. Ta không nói dối ngươi, trên thực tế, việc này không liên quan đến Lâm Lộng Nguyệt. Không phải là nó muốn gặp Tuyết Minh Cương mà là ta muốn gặp Tuyết Minh Cương.”.kien

“A? Phải chăng Thanh Diệp tỷ tỷ muốn thành Thái tử phi?” Diệp Vô Ưu la lớn với chút khoa trương: “Thanh Diệp tỷ tỷ, ngàn vạn lần đừng nên nghĩ như vậy, nàng trở thành Thái tử phi của Tuyết Minh Cương chẳng bằng làm lão bà của ta!”

Sắc mặt Lâm Thanh Diệp đỏ rực, trong lòng không ngăn được một cỗ cảm giác không thể nói thành lời trỗi dậy. Những lời nói thẳng thắn chẳng hề cố kị của Diệp Vô Ưu gây cho nàng một dạng cảm giác hết sức đặc biệt.

“Diệp công tử, đừng nói đùa nữa, ta tịnh không muốn trở thành Thái tử phi, chỉ là có chuyện khác.” Lâm Thanh Diệp có chút bất lực nói tiếp: “Ta biết việc này có thể sẽ gây nhiều khó khăn cho người, nhưng ta không tìm được người nào khác có thể giúp đỡ.”

“Thanh Diệp tỷ tỷ, kì thật, với thân thủ của nàng, muốn tiến vào hoàng cung tịnh không thể coi là quá khó?” Diệp Vô Ưu hơi do dự, có chút mê hoặc hỏi.“Ta có thể tiến vào hoàng cung nhưng không thể gặp được Tuyết Minh Cương. Bởi vì giờ đây bên cạnh Tuyết Minh Cương có rất nhiều cao thủ, trong đó đáng kể nhất là Lãnh Tâm Âm.” Lâm Thanh Diệp khẽ thở dài: “Do đó ta muốn tiếp cận Tuyết Minh Cương trên thực tế là vô cùng khó khăn”

“Ah, Thanh Diệp tỷ tỷ, nàng tiếp cận Tuyết Minh Cương là để làm gì?” Diệp Vô Ưu nghĩ một chút rồi hỏi.

“Không dấu gì người,” Lâm Thanh Diệp trầm mặc một lúc mới thấp giọng tiết lộ: “Ta phải ám sát Tuyết Minh Cương.”

“A?” Diệp Vô Ưu há hốc miệng kinh ngạc không thôi: “Thanh Diệp tỷ tỷ, nàng, nàng không nói đùa đó chứ?”

Diệp Vô Ưu làm sao mà tưởng nổi, Lâm Thanh Diệp đột nhiên lại muốn ám sát Tuyết Minh Cương. Hơn nữa càng không tưởng nổi là không ngờ nàng lại đem việc bí mật này nói với hắn.

“Diệp công tử, người thấy lúc này ta giống như là đang nói đùa sao?” Lâm Thanh Diệp khóe miệng lộ xuất một nụ cười khổ. “Ta nói hoàn toàn sự thật, lần này ta đến Phiêu Hương thành, mục đích là để ám sát Tuyết Minh Cương”

“Cái này, Thanh Diệp tỷ tỷ, nàng có cừu hận với Tuyết Minh Cương sao?” Diệp Vô Ưu nhịn không được hỏi. Hắn và Tuyết Minh Cương tịnh không hề quen biết, đối với người này cũng chẳng có chút cảm giác gì. Lâm Thanh Diệp muốn giết gã hay không, nguyên là Diệp Vô Ưu cũng chẳng cần phải quan tâm. Bất quá rốt cuộc việc này lại liên quan tới Lãnh Tâm Âm nên hắn cũng muốn tìm hiểu một chút.

“Không có, hơn nữa, cho đến lúc này ta cũng chưa từng nhìn thấy Tuyết Minh Cương, căn bản cũng chẳng biết hình dáng gã lớn bé ra làm sao.” Lâm Thanh Diệp lắc đầu nói tiếp: “Bởi thế phải ám sát gã cũng chỉ là do một lời hứa.”

“Uc, ta hiểu rồi. Thanh Diệp tỷ tỷ, nàng bị người khác sai khiến!” Diệp Vô Ưu nghĩ ngợi: “Nhưng tại sao nàng lại phải nói với ta việc này? Nàng không sợ ta mang chuyện này nói với Tuyết Minh Cương à?”

“Ta biết người sẽ không làm vậy.” Lâm Thanh Diệp lộ ra vẻ mặt tươi cười thực là động nhân: “Ta tin tưởng người”

“Cái này, Thanh Diệp tỷ tỷ, việc này tạm thời ta e là không thể đáp ứng nàng.” Diệp Vô Ưu do dự một chút mới nói: “Để ta cân nhắc kĩ lưỡng trước đã.”

“Không sao đâu, kì thật, ta cũng không gấp.” Lâm Thanh Diệp điềm nhiên nở nụ cười.

“Đúng rồi, Thanh Diệp tỷ tỷ, nàng giúp người khác ám sát Tuyết Minh Cương, vậy nàng có đáp ứng người đó trong thời hạn bao lâu phải ám sát thành công không?” Diệp Vô Ưu chợt nghĩ ra một vấn đề liền hỏi.

“Điều này, ta không hề đáp ứng.” Lâm Thanh Diệp khẽ giật mình, lúc lại trí nhớ một chút sau đó lắc đầu đáp.

“Vậy thì được rồi.” Diệp Vô Ưu cảm thấy như cởi được gánh nặng. “Thanh Diệp tỷ tỷ, ta nói cho nàng hay, nếu như nàng không nói đến kì hạn thì nàng trước hết không cần phải lo lắng. Dù sao nàng nói có một ngày sẽ ám sát Tuyết Minh Cương, cho tới ngày đó, chỉ cần Tuyết Minh Cương vẫn còn chưa chết, nàng vẫn có thể từ từ chờ đợi!”

Mặc dù Tuyết Minh Cương chết hay không chẳng liên quan gì đến hắn, nhưng do hiện tại Lãnh Tâm Âm trợ giúp Tuyết Minh Cương, hắn không thể qua mặt Lãnh Tâm Âm. Chỉ vì cảm giác của hắn đối với Lâm Thanh Diệp cũng không tệ, không muốn thấy nàng gặp nạn nên mới nghĩ ra một chủ ý như vậy.

“Cái này, chẳng phải là cũng hay sao?” Lâm Thanh Diệp ngớ người. Phương pháp này nghe qua kì thật cũng không sai, chỉ là có điểm vô lại. Với phong cách của nàng từ trước tới nay rõ ràng là khó mà chấp nhận cách đó.

“Chẳng có gì là không hay cả, Thanh Diệp tỷ tỷ, ta không biết là ai muốn nàng làm chuyện này nhưng người đó tự mình không đi làm, lại khiến nàng đi, căn bản cũng chẳng phải tốt đẹp gì.” Diệp Vô Ưu nói theo một hướng suy nghĩ khác: “Hắn tám thành là biết nàng là người thủ tín mới sai nàng đi làm chuyện này”

Lâm Thanh Diệp trầm mặc. Mặc dù đó chỉ là suy đoán của Diệp Vô Ưu, nhưng suy đoán đó rất chính xác. Tô Tố Tố quả thật là hiểu rõ tính cách của nàng nên mới lợi dụng lời hứa của nàng, yêu cầu nàng đi ám sát Tuyết Minh Cương. Chỉ là, nàng quả thực có muốn làm theo cái cách vô lại mà Diệp Vô Ưu vừa nói không.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau