VÔ LẠI QUẦN PHƯƠNG PHỔ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô lại quần phương phổ - Chương 16 - Chương 20

Quyển 1 - Chương 16: Thú Cá Sỏa Nha Đầu

Chỉ tiếc hắn vừa tiến tới trước được hai bước, còn chưa kịp ra khỏi cửa thì phát hiện đã không cách nào tiến bước. Không phải là chân hắn không nghe sai khiến, chỉ là phía trước hắn xuất hiện một tiểu mỹ nhân thiên kiều bá mị, mà tiểu mỹ nhân này không phải ai khác chính là Hàm Yên.

"Tiểu ca ca, ngươi còn chưa cho nha đầu ngốc sính lễ mà." Hàm Yên vẫn mang bộ dáng hồn nhiên đáng yêu.

"Cha à cha, ta thế nào lại xúi quẩy như vậy.!" Lam Tiểu Phong trong lòng kêu khổ không ngừng, hắn không phải thằng ngốc, cha hắn đúng là hơn hai mươi năm về trước đã mang thanh danh Đa Tình Công Tử Lam Thiên Phong ở Vân Mộng đại lục, cho tới bây giờ danh tiếng xếp vào danh sách mười đại cao thủ Vân Mộng đại lục, ở Vân Mộng đại lục địa vị càng hiếm có người có thể cùng sánh ngang hàng.

Thân là nhi tử của Lam Thiên Phong, Lam Tiểu Phong có thể nói sống trong gia đình có truyền thống thế gia, lại thêm thiên tư thông minh, ở Vân Mộng đại lục những người đồng lứa tuổi tuyệt đối là người nổi bật, nhưng hắn lại căn bản không biết Hàm Yên làm thế nào xuất hiện ở trước mặt hắn, vì thế có thể thấy được thân thủ Hàm Yên khẳng định so với hắn cao thâm hơn không ít, hắn đã bắt đầu hối hận lúc đầu đã không có truy hỏi danh tính của nữ hài tử này.

Lam Tiểu Phong dùng ánh mắt cầu cứu nhìn Diệp Vô Ưu, nhưng Diệp Vô Ưu lại làm như không hề phát hiện, mà lúc ánh mắt hắn chuyển hướng sang Yến Băng Cơ. Sau đó Diệp Vô Ưu lại dùng ánh mắt hung dữ chằm chằm nhìn hắn, lúc này Lam Tiểu Phong biết rõ không thể kỳ vọng người khác giúp đỡ hắn.

"Vị tiểu tỷ tỷ này, ngươi muốn ta giao cho ngươi sính lễ, thế nào cũng phải cho ta biết danh tính của ngươi là gì?" Lam Tiểu Phong chuẩn bị nhận mệnh, nhưng mà trong lòng hắn đương nhiên còn có một ý nghĩ, Hàm Yên đã không phải nhân vật đơn giản, theo lý mà nói thì không có khả năng dễ dàng đáp ứng loại cầu thân như trò đùa trẻ con này được.

"Lam gia tiểu ca ca à, ta là nhường cho ngươi giao sính lễ cho nha đầu ngốc mà, danh tính của nha đầu ngốc đã gọi là nha đầu ngốc mà, còn tỷ tỷ ngươi đây, danh tính gọi là gì, chờ ngươi trao sính lễ cho nha đầu ngốc, ta tự nhiên sẽ nói cho ngươi." Hàm Yên nghiêng đầu, trong mắt hiện lên một vẻ giảo hoạt, cười hi hi nói.

"Tiểu tỷ tỷ, ngươi, ngươi nói là nha đầu ngốc không phải ngươi.? Nha đầu ngốc kia, rốt cuộc, rốt cuộc là ai?" Lam Tiểu Phong lắp bắp hỏi, hắn thiếu chút nữa té trên mặt đất, ồn ào cả nửa ngày, nha đầu ngốc trong miệng nàng ta thì ra là một người khác?

"Hi hi, ngươi thật sự muốn biết sao?" Hàm Yên cười hi hi nhìn Lam Tiểu Phong, Lam Tiểu Phong đang muốn gật đầu, nửa câu nói sau của Hàm Yên khiến cho hắn xua tan ý nghĩ này.

"Giao sính lễ ta sẽ nói cho ngươi mà." Hàm Yên tiếp tục nói.

"Cha nói thật không sai, mỹ nữ quả nhiên là rất khó theo đuổi." Lam Tiểu Phong mặt buồn rười rượi, lẩm bẩm tự nói. Nhìn qua điệu bộ của Hàm Yên, hôm nay hắn không giao cho nha đầu ngốc không biết là ai đó một chút cái gì gọi là sính lễ, hắn sẽ không có cách nào rời khỏi nơi này."Cha à cha, nhi tử bảo bối của người xuất sư bất lợi, lúc này phải cưới một nha đầu ngu ngốc làm con dâu cho người." Lam Tiểu Phong trong lòng nghĩ đến, vừa bắt đầu trong lồng ngực mò mẫm, xem ra là chuẩn bị ngậm đắng nuốt cay, trước tiên trao sính lễ sau đó lấy nha đầu ngốc trở về. Hắn bây giờ cho rằng, nha đầu ngốc khẳng định là người cũng như tên, là một nha đầu ngốc thực sự, bằng không Hàm Yên thế nào lại muốn đem nha đầu ngốc đẩy ra ngoài.?

Nhưng mà hắn mò mẫm nửa ngày, lại chỉ mò ra một sấp ngân phiếu, tiểu tử này trên người tiền dường như còn rất nhiều, cô nương Vô Hoa Lâu nhất thời hai mắt tỏa sáng, tựa như đều muốn bổ nhào qua, nhưng mà nghĩ đến vừa rồi bị Lam Tiểu Phong làm cho vài vị cô nương người bay lên không người, lại có chút sợ hãi, cho nên cũng không dám tiến lên.

"Tiểu tỷ tỷ, ta, ta giao cái này làm sính lễ có được không?" Lam Tiểu Phong rất khó khăn rút ra từ một sấp ngân phiếu dầy tờ ngân phiếu một ngàn hai trăm lượng, đưa tới trước mặt Hàm Yên, xem ánh mắt của hắn, dường như có vẻ rất đau lòng, chẳng lẽ tiểu tử này cũng là một kẻ bủn xỉn.?

"Cái này à,có thể đương nhiên là có thể, nhưng mà..." Hàm Yên rất tùy ý nhìn tờ ngân phiếu kia, lại không có chìa tay tiếp nhận, Lam Tiểu Phong nghe được nàng nói có thể nhất thời sắc mặt thả lỏng, nhưng mà lại nghe được câu sau nhất thời máu trong tim lại dồn đến cổ họng đến mắt, hắn dùng bộ dạng đáng thương nóng lòng nhìn Hàm Yên, hai lỗ tai dựng đứng lên, chuẩn bị cẩn thận lắng nghe câu sau của Hàm Yên, nhưng mà đợi đến nửa ngày, lại phát hiện Hàm Yên lại cũng không có nói tiếp.

"Tiểu tỷ tỷ, nhưng mà cái gì?" Lam Tiểu Phong rốt cuộc nhịn không được, vẻ mặt nịnh hót nhìn Hàm Yên nói.

"Mẹ nói, sính lễ cho nha đầu ngốc, nhất định phải có giá trị hơn món này mới có thể được." Hàm Yên cười ngọt, trong lúc nói cũng từ trong người móc ra mấy món đồ ra, Lam Tiểu Phong đáng thương nhìn thấy thứ này sắc mặt nhất thời trở nên tái nhợt, một câu cũng không nói ra được, mà các cô nương Vô Hoa Lâu ánh mắt càng sáng hơn.
Hàm Yên lấy ra cũng là ngân phiếu, nhưng Lam Tiểu Phong liếc mắt nhìn, sấp ngân phiếu này hiển nhiên không chỉ là một vạn hai, chẳng những hơn một vạn hai, mà so với toàn bộ ngân phiếu trên người hắn còn phải nhiều hơn, như vậy, dựa theo cách nói của Hàm Yên, hắn cho dù dốc hết tất cả, cũng không đủ làm sính lễ cho nha đầu ngốc.

Nhìn thấy vẻ mặt hiện tại của Lam Tiểu Phong, ánh mắt Hàm Yên đảo qua đảo lại một vòng, quay về nhìn hắn thản nhiên cười.

"Lam gia tiểu ca ca, xem ra ngươi dường như rất thích nha đầu ngốc, ta lại không cần nhiều sính lễ vậy đâu, ngươi chỉ cần đem những thứ này giao cho ta cũng có thể được."

"Thật ư? Quá tốt, cám ơn tiểu tỷ tỷ!" Lam Tiểu Phong dường như hoàn toàn không cảm giác được Hàm Yên đã bắt chẹt hắn giao sạch sẽ toàn bộ tài sản ra, chỉ nghĩ là hắn rốt cuộc nhờ "hảo tâm" của Hàm Yên, không cần lo lắng sính lễ không đủ mà đối với Hàm Yên mang ơn.

Đợi đến lúc Lam Tiểu Phong cuối cùng phát hiện ra bản thân mình đã hai tay trống không, hắn mới phản ứng, hắn trên người đã không một xu dính túi, đồng thời với việc đau xót không thôi vì mất đi nhiều tiền tài như vậy, hắn lại nghĩ bản thân lại còn chưa được nhìn thấy nha đầu ngốc, tự nhiên là phải có phần không cam tâm.

"Tiểu tỷ tỷ, bây giờ có thể nói cho ta biết nha đầu ngốc ở nơi nào không?" Lam Tiểu Phong mặc dù có chút nóng ruột, nhưng mà vẫn phải cẩn thận dè dặt nói.

"Đừng lo lắng, ta lập tức bảo nha đầu ngốc đến gặp ngươi!" Hàm Yên hi hi cười, vừa dứt lời, một bóng người nhỏ nhắn màu trắng lại ngoài cửa thoáng cái tiến đến, một thiếu nữ bạch y ước chừng mười bảy mười tám tuổi xuất hiện trước mặt mọi người, trong lòng nàng ta còn ôm một con thỏ nhỏ lông trắng đáng yêu.

"Hàm Yên muội muội!" Bạch y thiếu nữ cười, âm thanh du dương êm tai.

"Hi hi, Lam gia tiểu ca ca, nha đầu ngốc đến rồi, ngươi bây giờ hài lòng chưa?" Hàm Yên giảo hoạt cười nói.

"Hài lòng, hài lòng!" Lam Tiểu Phong nói không ngớt lời, ánh mắt lại còn di chuyển khắp trên người bạch y thiếu nữ kia. Hắn thật sự rất hài lòng, thiếu nữ này luận xinh đẹp mặc dù còn kém Hàm Yên và Yến Băng Cơ, nhưng cũng tuyệt đối là đại mỹ nhân vạn người có một, mà chủ yếu là, hắn vốn cho rằng nha đầu ngốc vẻ ngoài ngốc nghếch, khẳng định xinh đẹp cũng không đến mức này, không nghĩ đến lúc gặp được người thật, chẳng những cảm giác nàng ta không có chút ngu ngốc nào, ngay cả vẻ đẹp cũng cực kỳ vượt qua tưởng tượng trông chờ của hắn, hắn có thể không hài lòng được sao?

Quyển 1 - Chương 17: Nguyên Lai Sỏa Nha Đầu Bất Thị Nhân

Đáng tiếc Lam Tiểu Phong không nhìn thấy được biểu tình lúc này của Yến Băng Cơ. Mặt nàng hàm ẩn nét tiếu ý, còn Diệp Vô Ưu thì biểu lộ cái vẻ muốn cười to nhưng cố kềm lại. Nếu Lam Tiểu Phong nhìn thấy biểu tình này của hai người, hắn có lẽ sẽ đoán ra được sự tình vốn khác với tưởng tượng của hắn.

- Lam tiểu ca ca, lời này của ngươi nghe thật là mát dạ! Mọi người ở đây đều nghe rõ, ngươi không được nuốt lời đấy.

Hàm Yên khuôn mặt cuối cùng cũng hoàn toàn khôi phục lại cái vẻ tinh nghịch cổ quái, hơn nữa nàng còn có vẻ như quỷ kế đã thành, sung sướng cười một trận, rồi quay đầu nói với bạch y thiếu nữ:

- Hàm Mộng tỷ tỷ, đưa nha đầu ngốc ấy cho tiểu ca ca đi.

- Ừ, Hàm Yên muội muội!

Bạch y thiếu nữ Hàm Mộng ứng tiếng, rồi tiến đến trước mặt Lam Tiểu Phong, tay đưa ra một thứ làm mọi người ở đó không thể tưởng tượng nổi.

- Lam công tử, xin hãy nhận lấy!

Hàm Mộng tay đưa một con thỏ trắng nhỏ đến trước mặt Lam Tiểu Phong, sau đó còn bổ sung thêm một câu

- Lam công tử, nha đầu ngốc này chính là thú cưng mà Hàm Yên muội muội sủng ái nhất, ngươi phải đối đãi cho tốt nha.

- Ha ha… ha ha ha…

Diệp Vô Ưu cuối cùng không nhịn nổi phá lên cười to. Hắn chịu đựng đến giờ đã là rất không dễ dàng.Yến Băng Cơ cũng khẽ nhếch môi cười. Chỉ riêng Lam Tiểu Phong đứng ngây ra, ngơ ngơ ngẩn ngẩn không biết phải làm sao, hắn không biết phải nói gì, càng không thể tiếp nhận được sự thật ‘nha đầu ngốc’ mà Hàm Yên sủng ái lại là một con thú cưng, hơn nữa lại là một con thỏ trắng nhỏ xinh xắn.

- Hi hi, Lam tiểu ca ca, sao không đến tiếp nhận đi?

Hàm Yên cười hì hì hỏi, rồi đột nhiên làm ra vẻ giật mình như nhận ra điều gì đó nói:

- A, ta biết rồi, ngươi hiện giờ mới chỉ cấp sính lễ cho nha đầu ngốc, đương nhiên không thể nào cưới nó đi liền được rồi!

Lam Tiểu Phong lấy lại vẻ mặt lãnh khốc. Kết quả này hắn làm thế nào cũng không tưởng tượng ra được. Dù hắn có thông minh cỡ nào, cũng không thể tưởng nổi nha đầu ngốc này lại là thú cưng của Hàm Yên, hơn nữa lại là một con thỏ trắng nhỏ. Bất quá hắn cuối cùng cũng biết Hàm Yên cố ý muốn chỉnh mình.

- Hì hì, Hàm Mộng tỷ tỷ, chúng ta đi thôi, về nhà chờ Lam tiểu ca ca đến rước nha đầu ngốc về!

Hàm Yên vừa nói vừa bước đi, câu nói vừa hết người đã tới ngoài cửa, để lại một chuỗi những tiếng cười khúc khích đáng yêu. Hàm Mộng thì dĩ nhiên là đi theo sau nàng, còn con thỏ trắng dễ thương ấy cũng đương nhiên nằm trong lòng nàng. Lam Tiểu Phong đáng thương thì mất hết cả tiền tài trên người, cuối cùng thì tay trắng vẫn hoàn tay trắng.

- Tiểu hoa si, ha ha, ta tặng ngươi cái tên thật không sai chút nào! Không ngờ ngươi phải cưới một con thỏ trắng, ha ha ha …

Diệp Vô Ưu quay mặt về phía Lam Tiểu Phong cười lớn một trận.

- Được rồi, giờ chúng ta đi thôi!

Yến Băng Cơ ngăn hắn lại, bằng không hắn chắc sẽ cười mãi không thôi. Phía sau, Diệp Vô Ưu phát hiện Lam Tiểu Phong đang nhìn hắn với nhãn thần vô cùng cổ quái, hơn nữa trên mặt không ngờ lại có biểu tình như thế đang hạnh phúc khi thấy người khác gặp tai họa. Diệp Vô Ưu có cảm giác không hay, vội nhìn quang, lại phát hiện tra phần đông nam nhân trong Vô Hoa Lâu đều nhìn hắn và Yến Băng Cơ hai người bằng ánh mắt dâm dục.
- Nhìn nhìn cái gì? Thiếu gia các ngươi đây là nam nhân đó!

Diệp Vô Ưu thẹn quá hóa giận nghĩ.

Nhìn thấy Lam Tiểu Phong vừa bị đùa bỡn giờ lại như đang bay trên chín tầng mây, hắn có chút khó chịu. Hắn chỉ trừ khuôn mặt là có điểm giống nữ nhân, còn lại bất luận từ cử chỉ, giọng nói, đến hành động thể hiện ra bên ngoài, nhìn tới nhìn lui đều nhìn ra là nam nhân, không có thể nào những người này đều là có mắt không tròng? Chỉ là hắn thật tình không sao nghĩ ra được, lẽ nào ngoài khuôn mặt hắn còn có điểm nào giống nữ nhân?

- Ha ha ha ha…

Quay về hướng Lam Tiểu Phong phóng túng cười to một trận, Phong Thủy Luân lưu chuyển, biến đi quả thật rất nhanh.

Diệp Vô Ưu ngồi trong phòng rất phiền muộn. Vừa rồi vì không thể chịu nổi ánh mắt của đám sắc quỷ tại Vô Hoa Lâu nên đã kéo Yến Băng Cơ chạy về khách điếm.Yến Băng Cơ nhìn dáng vẻ hiện tại của Diệp Vô Ưu, trên mặt ẩn hiện chút tiếu ý.

- Băng tỷ tỷ, chúng ta về nhà!

Diệp Vô Ưu đột nhiên nói.

- Về nhà?

Yến Băng Cơ nao nao trong lòng, người muốn trở về nhất không phải chính là nàng đó sao?

Diệp Vô Ưu gật gật đầu, trên mặt đầy vẻ đau khổ. Yến Băng Cơ trong lòng nổi lên một cảm giác yêu mến không tên, lần đầu tiên nàng thấy trên mặt hắn lộ ra biểu tình như vậy.

- Kỳ thật ngươi đâu cần để ý tới ánh mắt người khác!

Yến Băng Cơ nhè nhẹ thở dài một tiếng, nhẹ nhàng ôm lấy Diệp Vô Ưu. Nàng biết hắn vì cái gì mà muốn trở về. Trở về Tiêu Diêu Cốc, sẽ không có người nào ngộ nhận hắn là một nữ hài tử.- Vô ưu vô ưu, cả đời vô ưu, ngươi có biết không? Mẹ ngươi đặt cho ngươi cái tên này, chính là hy vọng ngươi có thể suốt đời đều như một chiếc lá vô ưu vô lự, trong tâm luôn luôn được vui vẻ.

Yến Băng Cơ nhỏ giọng nói.

- Ngươi đã rất vui vẻ, hà tất phải vì người khác mà làm cho tâm mình không có lối thoát?

- Ngươi nhìn ta như thế làm gì?

Yên Băng Cơ nói xong phát hiện Diệp Vô Ưu giương mắt nhìn nàng với nhãn thần quái dị không chút hảo ý, sắc mặt từ từ đỏ dần lên, hơi giận nói.

- Băng tỷ tỷ, người đối với ta thật tốt. Ta đã nghĩ thông rồi, ta phải luôn sống vui vẻ.

Diệp Vô Ưu nhãn thần càng có vẻ không có hảo ý.

- Vì Băng tỷ tỷ giúp ta nghĩ thông suốt, nên ta quyết định phải cảm tạ người cho thật tốt!

Yến Băng Cơ nổi lên một cảm giác vô lực. Vốn nàng nghĩ rằng Diệp Vô Ưu vừa rồi là thật sự cảm thấy rất tệ, bất quá giờ xem ra, hắn chỉ là ngẫu nhiên không khỏe một chút, nàng hiện cũng minh bạch, những gì vừa nói kì thật với Diệp Vô Ưu không có hiệu quả gì lớn.

- Ngươi lại muốn gây chuyện quái quỉ gì đây?

Yến Băng Cơ trừng mắt liếc nhìn hắn.

- Hì hì, Băng tỷ tỷ, ta nghĩ rồi, từ nay về sau có người nghĩ ta là nữ, nếu hắn là nam ta đánh hắn thành đầu heo, nếu là nữ, à, nếu thật là nữ, thì ta tống làm vợ cái tên hoa si Lam Tiểu Phong, phải, đưa đi làm vợ Lam Tiểu Phong!

Diệp Vô Ưu gật gật đầu khẳng định, tự hồ rất hài lòng với quyết định của mình. Còn Yến Băng Cơ nửa cười nửa mếu, hắn lại nói tiếp:

- Bất quá, nếu nữ nhân này xinh đẹp như Băng tỷ tỷ, ta sẽ nói cho nàng ta biết ta là nam nhân!

Diệp Vô Ưu nói xong một tràng, vòng tay ôm lấy eo của Yến Băng Cơ, ôm nàng lên giường.

- Đừng có cố tình gây chuyện!

Yến Băng Cơ mặt đỏ hồng, liếc mắt nhìn hắn một cái, bất quá cũng không có giãy dụa, còn để cho hắn tự nhiên ôm ấp.

- Băng tỷ tỷ, ngươi nói xem chủ ý của ta là tốt hay không tốt? Ta vất vả lắm mới trốn ra được, nhất định phải ra ngoài chơi cho vui vẻ. Băng tỷ tỷ người nói xem chúng ta nên đi đâu chơi đây? Hay là ngày mai chúng ta ra Tiên Tử hồ, nghe nói hiện giờ ở đó có rất nhiều người. A, thật tốt quá, ngày mai ở đó nhất định có nhiều người bị ta đánh thành đầu heo. Không đúng không đúng, ta phải định thêm một điều, nam nhân nào dám giương mắt nhìn Băng tỷ tỷ, ta cũng đánh hắn thành đầu heo luôn!

Diệp Vô Ưu vui vẻ tự nói to với mình, Yến Băng Cơ không nói cũng không biểu lộ gì, vẫn giữ vẻ trầm mặc.

Quyển 1 - Chương 18: Hỉ Hoan Đảo Loạn Đích Nha Đầu

Chiều hôm đó, Vô Hoa Lâu xảy ra vài việc không nhỏ không lớn. Một là có người ở Vô Hoa Lâu phóng hỏa, bất quá thật sự không có thứ gì bị cháy. Một việc khác là có vài khách nhân của Vô Hoa Lâu đúng lúc đang chuẩn bị lên giường, phát hiện trên giường đột nhiên xuất hiện bò cạp rắn rết, lập tức chạy thẳng ra bên ngoài không màng cả việc quần áo xốc xếch, trên mặt vẫn còn lộ rõ nét kinh hoàng.

Cuối cùng trước lúc hoàng hôn mọi sự đã yên ổn trở lại. Nhạn nương lạnh lùng nhìn Vô Hoa Lâu, trong lòng vô cùng bực bội, nàng tuy biết là có kẻ làm loạn, nhưng lại không biết kẻ đó là ai.

Một bóng đen vô thanh vô tức xuất hiện sau lưng Nhạn nương. Nàng bất ngờ quay lại, liền sắc mặt nhợt nhạt, cúi người lạy.

“Thuộc hạ tham kiến tam công tử!” Nhạn nương thanh âm chậm rãi có chút run rẩy, dường như có chút sợ sệt.

“Đứng dậy đi.” Tam công tử giọng khàn khàn ra lệnh.

“Thuộc hạ đáng chết!” Nhạn nương hoàn toàn không dám đứng dậy.

“Không cần phải lo lắng, sự tình ngày hôm nay ngươi đã xử lí rất tốt, ta không trách ngươi đâu.” Tam công tử nhẹ giọng nói.

“Tạ tam công tử khoan dung đại lượng!” Nhạn nương cuối cùng có thể thở phào.

“Con trai bảo bối của Diệp Phi Phàm trốn khỏi nhà, chuyện này không nhỏ.” Tam công tử nhạt giọng nói, ”Lại còn có nha đầu Khiếu Hàm Yên kia, tựa hồ như có quan hệ với Ma Tông. Bất luận Diệp Phi Phàm hay là Ma Tông, dây vào đều không phải là chuyện tốt, cho nên, hôm nay ngươi đã làm rất tốt.”

Ma Tông cũng là một trong thập đại môn phái tu tiên, là đại biểu được tà phái công nhận, họ vì phương pháp tu luyện có đặc thù nên không được chánh đạo chấp nhận, vì thế tại Vân Mộng Đại Lục có không ít kẻ địch. Bất quá Ma Tông thực lực quả thật cũng mạnh phi thường, xếp hàng thứ tư trong số mười phái tu tiên, hơn nữa người của Ma Tông hành sự bất chấp thủ đoạn nên bình thường không có ai dám chủ động quấy rầy họ. Có thể nói, Ma Tông và các môn phái tu tiên chánh đạo, cơ bản ở thế nước sông không phạm nước giếng.

“Thuộc hạ hiểu rồi, đa tạ tam công tử.” Nhạn nương cuối cùng cũng thấy nhẹ lòng.

“Chỉ là, không rõ Diệp Phi Phàm có quan hệ gì với Ma Tông không? Xem xét lại vấn đề, quan hệ giữa Vô Song Cung và Ma Tông không tốt, nhưng nha đầu Khiếu Hàm Yên đó và nhi tử bảo bối của Diệp Phi Phàm rõ ràng là có quan hệ mật thiết, việc này ngươi nên chú ý một chút.” Tam công tử chậm rãi nói, rồi từ từ thong thả nói tiếp: ”Nhạn nương, ngươi hãy âm thầm điều tra, nhưng không được làm kinh động tới đối phương.”

“Dạ, thuộc hạ tuân mệnh.” Nhạn nương vội vàng đáp.

“Tốt lắm, ta phải đi rồi. Nhớ kĩ! Tạm thời cố gắng đừng rước thêm địch nhân, đặc biệt là loại cường địch như Vô Song Cung, hiểu chưa?” Tam công tử nhạt giọng nói.

“Thuộc hạ đã rõ rồi.”

Hàm Yên tung tăng nhảy nhót rời khỏi Vô Hoa Lâu, nhưng vừa đi vài bước đã bị cản lại.

“Ai, ngươi tại sao lại chắn đường của ta?” Hàm Yên nhìn thiếu nữ toàn thân phục sức một màu đỏ như lửa đứng đối diện bất mãn hỏi.“Có phải là ngươi phóng hỏa không?” Thiếu nữ đó vẻ mặt tò mò nhìn Hàm Yên.

“Hì hì, phóng hỏa quả là thú vị!” Hàm Yên cười hì hì nói.

“Có thật là thú vị không?” Thiếu nữ đó tựa hồ có chút không tin tưởng.

“Không tin thì ngươi thử đi!” Hàm Yên cười hì hì, ”Ai, ta muốn về rồi, ngươi nếu muốn phóng hỏa thì tự mình làm đi!”

“Hay là chúng ta cùng đi đi?” Thiếu nữ đó hăm hở muốn thử.

“Không đi đâu, từ nay về sau không đi nữa!” Hàm Yên thật tình không có hứng thú, nói xong tiếp tục tung tăng nhảy nhót về hướng khách điếm.

Bây giờ đã là nửa đêm, ở khách điếm đại đa số mọi người đã đi ngủ, Hàm Yên không đi từ đại môn, thân hình nhỏ nhắn nhẹ nhàng nhảy qua, rồi nhẹ nhàng đi vào, chỉ là, nàng lập tức phát hiện ở phía sau dường như có tiếng gì đó, quay đầu lại nhìn, không khỏi hiện lên một chút bất mãn hét lên: ”Á, ngươi đi theo ta làm gì?”

“Đi phóng hỏa đốt nhà!” Hồng y thiếu nữ vẻ mặt hưng phấn nói.

“Phóng cái đầu ngươi ấy!” Hàm Yên trừng mắt liếc một cái, ”Ui, ta không phải nói hôm nay không được phóng hỏa sao? Ta hiện ở đây, ngươi mà dám phóng hỏa chỗ này, ta không để ngươi yên đâu!”

“Ta cũng ở đây mà, hôm nay không phóng gì đâu. Ngươi cũng sống ở đây, ngày mai ta tới tìm ngươi chơi vậy.” Hồng y thiếu nữ vẻ mặt có chút thất vọng nói, bất quá nghĩ xong vẻ mặt lại hưng phấn trở lại.“Ta không thể đi chơi với ngươi được. Ta một mình tự tại như thế, không muốn mang theo một gánh nặng.” Hàm Yên không chừa cho nàng tí thể diện nào. Một lát sau, đảo mắt vòng vòng, Hàm Yên lại nói tiếp: ”Bất quá nếu ngươi muốn theo ta thì gọi ta một tiếng tỷ tỷ, lúc ta ra ngoài chơi sẽ mang ngươi theo.”

“Tỷ tỷ!” Hàm Yên vừa nói xong, hồng y nữ hài đã thốt lên cực lẹ, đến lúc này, Hàm Yên muốn thu hồi lời nói của mình cũng không còn cơ hội nữa.

“Ai dà, ngươi bao nhiêu tuổi rồi?” Hàm Yên không thể ngờ nữ hài lại có thể sảng khoái đến vậy, sửng sốt trợn mắt hỏi.

“Mười bốn, à không, mười lăm tuổi rồi chứ!” Nữ hài trả lời rất nhanh.

“Ngừng, nhìn hình dạng ngươi như thế tám phần là mười bốn tuổi rồi, quả là vậy rồi, ngươi nhỏ hơn ta hai tuổi!” Hàm Yên có chút bất mãn, bất quá nghĩ lại từ nhỏ đến lớn đây là lần đầu tiên được người ta gọi một tiếng tỷ tỷ, cũng thấy có chút buồn cười, ”Cũng tốt, từ này về sau ngươi đi theo ta giết người phóng hỏa trộm gà giết chó!”

“Hay quá hay quá, đa tạ tỷ tỷ!” Nữ hài tỏ vẻ hưng phấn dị thường, ”À, tỷ tỷ, muội tên là Mộ Dung Tiểu Tiểu, tỷ tên là gì?”

“Ta tên Hàm Yên, hì hì, ta nhìn ngươi thấy cũng khá nhanh nhẹn, giờ ta đưa ngươi đi xem hí kịch.” Hàm Yên cười hì hì nói, rồi kéo cánh tay nhỏ nhắn của Mộ Dung Tiểu Tiểu chạy về chỗ trọ.

Hàm Yên trực tiếp chạy tới trước phòng Yến Băng Cơ, sau đó dán tai lên cửa, thấy Mộ Dung Tiểu Tiểu chu môi vẻ muốn nói chuyện, Hàm Yên đã nhanh chóng xuỵt nhẹ một tiếng ngăn cản nàng.

“Kì quái, Vô Ưu ca ca không qua đêm trong phòng của Băng tỷ tỷ sao?” Nghe ngóng cả nửa ngày vẫn không thấy có động tĩnh gì, Hàm Yên trong lòng không chịu bỏ qua, nhè nhẹ bò tới cửa sổ bên kia, khe khẽ mở cửa sổ ra, đúng lúc muốn nhìn vào trong thì thấy thân thể nhẹ bỗng, cả người bị nâng lên kéo vào.

“A, Băng tỷ tỷ, tỷ cũng chưa ngủ à?” Hàm Yên không quay đầu lại cũng biết là Yến Băng Cơ đến, liền nhanh chóng nói cản lại.

“Còn ngươi sao chưa đi về ngủ đi?” Yến Băng Cơ trừng mắt liếc Hàm Yên một cái.

“Ta lập tức đi đây. Đúng rồi, Băng tỷ tỷ, ta vừa nhận được một muội muội!” Hàm Yên cười hi hi, hướng về phía Mộ Dung Tiểu Tiểu vẫy vẫy cánh tay nhỏ, ”Tiểu Tiểu, nhanh chóng đến đây gọi Băng tỷ tỷ nào.”

“Băng tỷ tỷ!” Mộ Dung Tiểu Tiểu lộ ra dáng vẻ lém lỉnh khôn ngoan, ”Muội tên là Mộ Dung Tiểu Tiểu, Băng tỷ tỷ, tỷ thật là đẹp a!”

Yến Băng Cơ khẽ mỉm cười, chất giọng mềm mại cất lên: ”Tốt lắm, Hàm Yên, ngươi đưa Tiểu Tiểu về nghỉ ngơi trước, có chuyện gì thì ngày mai nói tiếp.”

Lần này, Hàm Yên tỏ ra rất nghe lời, nhanh chóng kéo Mộ Dung Tiểu Tiểu rời khỏi, ngay cả kế hoạch dòm lén Yến Băng Cơ và Diệp Vô Ưu cũng bỏ qua luôn.

Quyển 1 - Chương 19: Tống Thượng Môn Đích Cân Ban

Yến Băng Cơ và Diệp Vô Ưu tịnh không cùng ở chung 1 gian phòng. Đương nhiên là bản thân Diệp Vô Ưu rất không muốn nhưng đáng tiếc là Yến Băng Cơ không cho hắn cơ hội, bất lực, Diệp Vô Ưu đành phải ở một mình trong phòng, còn Yến Băng Cơ thì ở cùng với Hàm Mộng.

Bản thân Hàm Mộng là một trong lưỡng đại thị nữ, tính tình của Hàm Mộng thì không có yểu điệu cổ quái như Hàm Yên. Ngoại trừ những khi thường xuyên phối hợp với Hàm Yên quấy phá bên ngoài, còn những khi bình thường thì xem ra nàng cũng hiểu biết, so ra thì cũng dịu dàng, đích thị là một tỳ nữ giỏi. Chẳng giống như Hàm Yên, hoàn toàn không hiểu tỳ nữ là như thế nào, cứ làm như chính mình là một tiểu công chúa vậy.

Diệp Vô Ưu mới sáng sớm đã lê bước đi đến. Vốn hắn muốn đến phòng của Yến Băng Cơ để trêu hoa ghẹo nguyệt, chỉ là, vừa mới ra khỏi phòng đã đụng phải Hàm Yên và Mộ Dung Tiểu Tiểu.

“A! Tại sao ngươi đến đây?” Gặp lại Diệp Vô Ưu, Mộ Dung Tiểu Tiểu vẻ mặt rất hưng phấn, “Uy, Diệp Vô Ưu, ngươi theo ta làm người hầu thì có gì không tốt, mỗi ngày ta sẽ cho ngươi hai trăm lượng bạc!”

“Không phải là bị gì chứ, mới sáng sớm đã đụng đầu phải con nha thần kinh này rồi!” Diệp Vô Ưu thở dài. Cảm tình đó với Mộ Dung Tiểu Tiểu bắt đầu từ lúc vô tình dính vào tiểu cô nương tự xưng Tiểu tiên nữ cứ muốn hắn làm người hầu ấy.

“Ai da! Tiểu Tiểu à, lần này đừng có quậy Vô Ưu ca ca nữa?” Hàm Yên nhanh tay nhẹ nhàng giữ Mộ Dung Tiểu Tiểu lại. “Không thể cho ngươi chọn ca ca ấy làm người hầu được đâu!”

“Như vậy à?” Mộ Dung Tiểu Tiểu vẻ mặt thất vọng nói. “Vậy cũng không sao, ta sẽ đi kiếm người hầu khác vậy.”

“Đúng đó Tiểu Tiểu à, chúng ta cùng ra ngoài chơi đi!” Hàm Yên từ hồi sáng sớm đã cảm thấy có chút bất an, một tay kéo Mộ Dung Tiểu Tiểu, một tay kéo theo luôn cả Diệp Vô Ưu. “Vô Ưu ca ca, ngươi cũng phải đi theo hộ tống ta!”

Ba người dung dăng dung dẻ tiêu sái rời khỏi khách điếm, Diệp Vô Ưu thoáng liếc lại phía sau thì thấy một bóng nhân ảnh quen quen đang ngồi ngay cửa khách điếm, đầu gục xuống dưới, tựa hồ như đang ngủ.

"Tiểu hoa si này như thế nào mà lại nằm ngủ ở đây?" Diệp Vô Ưu nghĩ thầm, người này không phải ai khác đích thị là Lam Tiểu Phong rồi, nghĩ một hồi rồi Diệp Vô Ưu đi về phía Lam Tiểu Phong gom hết sức lực hét mạnh vào tai một tiếng: “Tiểu hoa si, ra khỏi giường mau lên!”

“Á!” Lam Tiểu Phong nhảy dựng lên, thiếu chút nữa là nhảy văng ra khỏi nóc khách sạn, rồi mở to mắt nhìn xuống phía dưới liền hét váng lên: “Cứu mạng, té chết người!”

“Hi hi, Lam gia tiểu ca ca, người làm thế nào mà lại ngủ ở góc phố vậy? Người làm như vậy là không phải đâu nha, làm sao ta dám gả nha đầu ngốc yêu quý của ta cho một người không nhà không cửa như ngươi được!” Hàm Yên cười hì hì nhìn Lam Tiểu Phong, nũng nịu nói.

Nghe Hàm Yên nói những lời này, Lam Tiểu Phong vốn đang nhẹ nhàng hạ xuống bỗng tăng tốc lao mạnh xuống đất.Lam Tiểu Phong tựa hồ như không cảm thấy đau đớn gì, nhanh chóng bò dậy chạy nhanh tới Hàm Yên hổn hển nói: “Tiểu tỷ tỷ à, đừng gả nha đầu ngốc cho ta nữa, tốt hơn ngươi hãy trả lại sính lễ cho ta đi!”

“Này, đương nhiên là…” Hàm Yên kéo dài thanh âm, nhìn thấy vẻ mặt bồn chồn của Lam Tiểu Phong, liền nở nụ cười yêu mị dị thường. Thanh âm đột nhiên trở nên gian xảo vô cùng: “Đương nhiên là không được rồi, Lam gia tiểu ca ca à, người ta sẽ chờ ngươi đến rước nha đầu ngốc đi đấy nhá! Ngươi nhất định là nhanh chân đến cưới nha đầu ngốc đi đó!”

Lam Tiểu Phong đáng thương, bị Hàm Yên dùng nụ cười yêu mị làm cho điên đảo tâm thần, si ngốc gật đầu nói: “Được được, ta sẽ tới rước nha đâu ngốc!”

“Ha ha ha…” Diệp Vô Ưu ở bên cạnh không nhịn được cười ha hả. Mộ Dung Tiểu Tiểu thì không hiểu được chuyện gì xảy ra. Bất quá, nàng lại dùng một nhãn thần cổ quái đang nhìn về Lam Tiểu Phong, tựa hồ như đang nhìn thấy con mồi vậy.

Cuối cùng thì Lam Tiểu Phong cũng tỉnh lại, bây giờ có hối hận cũng không còn kịp nữa. Hắn chắng có biện pháp nào, trước mặt Hàm Yên, hắn chẳng chiếm được một chút tiện nghi nào cả.

“Có phải thực sự ta phải cưới một con thỏ trắng làm vợ không vậy trời?” Lam Tiểu Phong nhăn mặt cười khổ, tuy nói là Tiểu bạch thỏ đúng là đáng yêu, nhưng mà, không thể nào cưới về làm lão bà được a!

“Uy, Tiểu hoa si, ngươi sao lại nằm ngoài cửa vậy? Lẽ nào ngươi không còn nơi để ở sao?” Diệp Vô Ưu lên tiếng hỏi, đối với vấn đề này, hắn cũng có chút hứng thú
"Không phải, đương nhiên không phải, cái này… Diệp ca ca, ta ở lại đây là vì tiên tử tỷ tỷ, ta chấp nhận mình thua cuộc và quyết tâm sẽ theo làm người hầu cho tiên tử tỷ tỷ”. Lam Tiểu Phong vẻ mặt xiểm nịnh Diệp Vô Ưu: “Diệp ca ca, ngươi yên tâm, ta không thể đụng chạm đến thê tử của bằng hữu được, ta nhất định sẽ không có chủ ý làm tiên tử tỷ tỷ phải tổn thương, nếu ngươi không để tâm thì cho ta làm người hầu của ngươi luôn cũng không sao!”

Diệp Vô Ưu nhướng mày nhìn Lam Tiểu Phong, phát hiện ra tên tiểu tử này có vẻ mặt rất thành khẩn, không biết rốt cuộc hắn có chủ ý quỷ quái gì nữa.

“Ồ, ta biết rồi, Tiểu hoa si, ngươi có phải là không có tiền? Ngươi nghĩ rằng đi theo chúng ta thì sẽ được cùng ăn cùng uống có phải không?” Diệp Vô Ưu trong đầu lóe lên ý nghĩ, ánh mắt hung ác liếc nhìn Lam Tiểu Phong: “Ta nói cho ngươi biết, Băng tỷ tỷ không muốn có người hầu đâu, ngươi mà còn lẽo đẽo đi theo chúng ta thì ta sẽ bán ngươi vào kĩ viện đấy!”

“Tỷ tỷ, tỷ tỷ, nam nhân mà cũng có thể bán vào kỹ viện được sao?” Mộ Dung Tiểu Tiểu níu tay Hàm Yên tò mò hỏi.

“Hì hì, Tiểu Tiểu à, tỷ tỷ này nói cho ngươi biết, cũng có vài kỹ viện có nam nhân nữa đó.” Hàm Yên nghé sát tai Mộ Dung Tiểu Tiểu nói, chỉ là, nàng cố ý nói hơi lớn.

“Diệp ca ca, chúng ta tốt xấu gì cũng là quân tử, ngàn vạn lần không thể làm như vậy với người ta được.” Lam Tiểu Phong nghe Hàm Yên nói vậy sắc mặt chợt trắng bệch. “Cho dù tiên tử tỷ tỷ không muốn có người hầu thì ngươi cũng muốn có người hầu mà, ngươi nghĩ coi, nếu ngươi có người hầu thì ngươi sẽ được tự do đi chơi mà!”

“Ui, ngươi theo ta làm người hầu có phải tốt hơn không, Tiểu tiên nữ ta cũng có tiền chứ bộ.” Không có Diệp Vô Ưu nói chuyện cùng, Mộ Dung Tiểu Tiểu vừa la lớn vừa đi đến, nha đầu đang tìm kiếm người hầu cận cho mình, vốn nàng ta rất thích Diệp Vô Ưu nhưng đáng tiếc là Diệp Vô Ưu không màng tới, không còn cách nào khác, chỉ còn cách đi theo sau năn nỉ hắn thôi. Nay có được Lam Tiểu Phong cũng làm cho nàng tạm hài lòng.

“Thực là có nhiều tiền à.”Lam Tiểu Phong hai mắt sáng ngời

“Tỷ tỷ à, cho hắn theo làm người hầu có được không vậy?” Mộ Dung Tiểu Tiểu kéo kéo tay Hàm Yên, không biết tối hôm qua Hàm Yên bị trúng yêu pháp gì mà bây giờ Mộ Dung Tiểu Tiểu chỉ cần hơi thích là nàng cũng dễ dàng đồng ý theo ngay.

“Cũng được, Lam ca ca, từ nay về sau ngươi sẽ theo làm người hầu của Tiểu Tiểu, hì hì, là người hầu của Tiểu Tiểu nè, cũng là người hầu của ta nữa, và cũng là người hầu của Vô Ưu ca ca, ngươi làm ăn cũng phát đạt dữ a!” Hàm Yên cười hì hì nói.

“A!” Nghe Hàm Yên nói vậy vẻ mặt vốn có chút hưng phấn của Lam Tiểu Phong đồng thời trở nên biến sắc. “Tiểu tỷ tỷ à, nhưng không thể không làm người hầu sao?”

“Hi hi, đương nhiên là không thể, ngươi chẳng phải vừa mới khăng khăng muốn Vô Ưu ca ca làm người hầu của ngươi sao?” Hàm Yên cười hì hì: “Lam tiểu ca ca, bội ước thì không được đâu nhé.”

Quyển 1 - Chương 20: Tái Hí Lộng u Dương Vân Phi

“Nhưng ta tưởng sẽ làm người hầu cho tiên tử tỷ tỷ chứ!” Lam Tiểu Phong ấm ức, hiển nhiên hoàn toàn không có chút tự nguyện.

“Người hầu cho Băng tỉ tỉ cũng là người hầu của Vô Ưu ca ca. Vô Ưu ca ca đã đồng ý với ta, sau này ta sẽ đem ngươi thưởng cho Tiểu Tiểu.” Hàm Yên nhanh chóng đáp. “Được rồi, từ giờ trở đi, ngươi sẽ là người hầu của Tiểu Tiểu!”

“Làm người hầu cho bản tiên nữ có gì không tốt nào? Ta mỗi ngày có thể cấp cho nhà ngươi một trăm hai mươi lượng để chi dùng mà!” Mộ Dung Tiểu Tiểu tỏ vẻ không hài lòng.

“Một trăm hai? Tốt quá, tốt quá! Tiểu Tiểu cô nương, từ nay ta sẽ là người hầu của cô!” Lam tiểu Phong vội vàng nói.

“Không được gọi ta là Tiểu Tiểu cô nương, phải gọi ta là tiểu tiên nữ.” Mộ Dung Tiểu Tiểu đắc ý, hai tay chống nạnh nói.

“Không vấn đề gì! Tiểu tiên nữ, hôm nay ta có việc cần đến tiền, cô có thể cấp cho ta được không?” Lam Tiểu Phong gấp gáp hỏi.

“Hi hi, không thể được!” Mộ Dung Tiểu Tiểu không nói gì, chỉ có Hàm Yên tiếp tục. “Lam gia tiểu ca ca à, dù gì ngươi cũng là người hầu của Tiểu Tiểu, mà đã là người hầu thì phải theo hầu Tiểu Tiểu đã. Sau này nhà ngươi có cần chi tiêu thì Tiểu Tiểu mới có thể cấp cho ngươi chứ. Bộ ngươi tưởng tiền cứ muốn cấp lúc nào cũng được sao?”

“Vậy… Ra thế!” Lâm Tiểu Phong đành thở dài. Nói như vậy là từ giờ hắn chẳng còn được thấy ánh mặt trời nữa sao?

Dù chẳng có chút nào tình nguyện, nhưng lời đã nói ra, Lam Tiểu Phong đành phải chấp nhận điều kiện của Hàm Yên, ngoan ngoãn làm người hầu cho Mộ Dung Tiểu Tiểu.

o0o

Đối với mấy việc càn quấy của Hàm Yên, Yến Băng Cơ cũng không muốn truy cứu nữa. Hôm nay đã là ngày thứ tư của Thưởng Hoa đại hội, cũng là ngày thứ ba đua tranh tư cách đoạt bảo. Yến Băng Cơ không cần đến Thưởng Hoa đại hội, nhưng hôm nay nàng lại muốn đến ngắm hoàng cung.

Yến Băng Cơ mang theo Hàm Mộng đến hoàng cung trước, bọn Diệp Vô Ưu bốn người còn ở lại khách sạn. Đương nhiên, bốn người này chẳng ai cam chịu buồn chán nên chẳng mấy chốc đã thấy cả bốn thong thả dạo bước trên đường phố Bách Hoa thành xem náo nhiệt.

Trong bốn người, vui vẻ nhất đương nhiên là Mộ Dung Tiểu Tiểu, vừa mới có được một người hầu, nàng không ngừng sai bảo Lam Tiểu Phong làm việc này việc nọ. Đi chơi ai cũng vui vẻ chỉ có một người cực kỳ khổ sở là Lam Tiểu Phong. Nhìn bộ dạng Lam Tiểu Phong lúc này, Diệp Vô Ưu chỉ có một cảm giác, đó là sảng khoái!

Nha đầu Hàm Yên thì chỉ lo thiên hạ không loạn, với ai cũng đưa đẩy ánh mắt mê hoặc. Chỉ có điều, nếu có ai đó tưởng bở tiến lại bắt chuyện thì chưa đầy nửa câu đã bị nàng cho một cước đá bay.

“Xú nha đầu, đứng lại cho ta!” một thanh âm quen quen nhưng tràn đầy phẫn nộ từ phía sau bốn người truyền lại. Chưa ai kịp quay đầu lại thì một nhân ảnh màu lam đã xẹt qua bốn người rồi dừng lại trước mặt Hàm Yên. Người đang tức đến đỏ mặt đó chính là u Dương Vân Phi, kẻ đã bị hết Diệp Vô Ưu lại đến Hàm Yên đùa bỡn. “Ha ha ha…”, Lam Tiểu Phong đột nhiên khoa trương tiến tới, đưa ngón tay chỉ u Dương Vân Phi, không nhịn được, cười đến gập cả người lại.

“Ngươi cười cái gì?”, u Dương Vân Phi mặt hết đỏ lại trắng, tức giận hỏi Lam Tiểu Phong.

“A, không được cười sao?” Lam Thiếu Phong một tay đưa lên bịt chặt miệng lại, nhưng chả được bao lâu hắn không nén đựơc lại bật ra tiếng cười. “Ha ha! Nhưng ta cứ nghĩ đến hình dạng của ngươi là lại muốn cười, ngươi, khặc khặc, trông ngươi thật thật là thảm hại a!”

“Phì!” Hàm Yên không nhịn được cũng phải cười thành tiếng.

“Tiểu hoa si, đến thân hình nam nhân ngươi cũng có hứng thú sao, đúng là đầu ngươi có vấn đề rồi!” Diệp Vô Ưu giễu cợt, nhưng ấn tượng về Lam Tiểu Phong trong lòng đã được cải thiện không ít, có lẽ tiểu tử này rất vừa ý hắn.

“Thân hình nam nhân này cũng ra dáng lắm.” Lam Tiểu Phong nhẩn nha nói. “Kỳ thị nam nhân là không đúng, kỳ thị thân hình nam nhân không tốt lại càng không đúng!”

“Hai ngươi câm miệng lại!” u Dương Vân Phi nộ khí xung thiên gầm lên với Diệp Vô Ưu và Lam Tiểu Phong, trường kiếm tùy thân đã lăm lăm trong tay như muốn động thủ.

“Nói cũng không được sao?” Lam Tiểu Phong giả bộ vô tội. “Ôi, đã rút kiếm rồi đấy, ngươi muốn đánh nhau sao? Cha ta đã nói ‘Quân tử động khẩu không động thủ’, ngươi chưa nói câu nào đã rút kiếm, ngươi có phải là quân tử không?”
“Tiểu hoa si ngươi đúng là nói thừa, người ta vốn đã là tiểu nhân rồi!” Diệp Vô Ưu nhạo báng.

“Vô Ưu ca ca, huynh nói thế không đúng rồi, vị đại ca đó vừa cao vừa tuấn tú, sao lại là tiểu nhân được?” Thanh âm thánh thót của Hàm Yên vang lên, rồi lại tiếp: “Ai da, Vô Ưu ca ca, có phải tứ chi hắn quá phát triển nhưng thực tế mới chỉ được mười tuổi không?”

“He he, cái đó gọi là đầu óc ngu si tứ chi phát triển, phải không, tỉ tỉ?” Mộ Dung Tiểu Tiểu không chịu yên lặng, đế theo.

u Dương Vân Phi đáng thương, bị chọc đến tức điên, trường kiếm vung lên, một đạo bạch sắc quang mang theo mũi kiếm bắn ra, tuy nhiên lại không hướng về phía Hàm Yên, cũng chẳng hướng đến Diệp Vô Ưu, không ngờ lại bay về phía Lam Tiểu Phong.

“Cứu mạng, có kẻ giết người!” Lam Tiểu Phong, thân thủ như mọi khi, nhanh như thiểm điện bỏ chạy, nhưng đạo quang mang đó lại truy theo đến cùng. Lam Tiểu Phong thấy vậy thì vô cùng hoảng hốt, vừa chạy vừa kêu cứu thảm thiết.

“Này, tên đần độn kia, không được đánh người hầu của ta.” Mộ Dung Tiểu Tiểu hét lên, trên tay xuất hiện một vật gì đó màu đen, ném về phía u Dương Vân Phi.

Rồi Mộ Dung Tiểu Tiểu lại lùi nhanh lại, tiện tay kéo Hàm Yên, gấp gáp nói: “Tỉ tỉ, mau chạy!”

u Dương Vân Phi vốn tưởng Mộ Dung Tiểu Tiểu ném ra pháp bảo gì đó nên giơ kiếm lên đỡ. Chỉ nghe đùng một cái, một đám khói dày đặc đã vây kín u Dương Vân Phi vào trong.

“Nha đầu chết tiệt, lại dám dùng hỏa khí.” Diệp Vô Ưu chửi bới, cũng nhanh chóng lùi ra xa nhưng không ngờ vẫn chậm một bước, bị đám khói đó làm cho nghẹn thở.

Có điều, u Dương Vân Phi trông thật thảm hại. Hỏa khí nổ ngay bên cạnh hắn, dù đã vận đến hai mươi thành chân khí hộ thể nhưng uy lực của hỏa khí quả thật không nhỏ, hắn vẫn cảm thấy khí huyết nhộn nhạo, họng vừa thấy có vị ngọt, máu tươi đã trào ra khỏi miệng.

Tuy nhiên, đó vẫn chưa phải điều thảm nhất. Thê thảm nhất là, khi đám khói tan đi, mọi người đứng quanh xem bỗng nhìn thấy một nam tử, toàn thân trên dưới chỉ còn một chiếc khố, tay mang trường kiếm đứng đó, tư thế cực kỳ buồn cười.

“Ta đã bảo là dáng ngươi không đẹp mà ngươi vẫn cứ ở đó mà lõa lồ, thật là hết thuốc chữa mà!” Tiếng Lam Tiểu Phong cười hi hi vang lên, cái tên tiểu tử đó không hiểu đã quay lại từ lúc nào.

Khi u Dương Vân Phi phát hiện ra tình trạng của mình, thật đáng thương, cũng chẳng kịp tính sổ với Lam Tiểu Phong, chỉ còn ba chân bốn cẳng chạy mất.

Diệp Vô Ưu không để ý thấy ở một góc khuất, có một đôi tuyệt sắc giai nhân đang chăm chú nhìn hắn. Một trong hai người chính là Yến Băng Cơ, người còn lại, nhan sắc so với Yến Băng Cơ tựa hồ khó phân cao thấp. Có điều, khác với bộ dạng băng lãnh của Yến Băng Cơ, trên khuôn mặt ôn nhu nhất mực của thiếu nữ đó luôn phảng phất một nụ cười.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau