VÔ LẠI QUẦN PHƯƠNG PHỔ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô lại quần phương phổ - Chương 146 - Chương 150

Quyển 6 - Chương 20: Đệ nhất mĩ nữ đích mị lực

“Có lẽ không đúng? Hắn và Lãnh Tâm Âm có quan hệ gì chứ? Theo muội được biết thì Ma tông và Vô Song cung không có giao tình gì mà?” Lí Lâm kinh ngạc vội hỏi.

“Việc này ta cũng không được rõ ràng cho lắm,” Tô Tố Tố mày liễn khẽ cau, thong thả nói tiếp: “Chỉ là căn cứ vào sự điều tra của ta thì Lãnh Tâm Âm và Diệp Vô Ưu có mối quan hệ không tầm thường chút nào. Trước đây không lâu, nàng ta ở Vô Ưu sơn trang địa vị như một nữ chủ nhân, mà đệ tử của nàng ta là Lãnh Sương Sương và Diệp Vô Ưu đi đâu cũng có nhau như hình với bóng. À, các người có biết Lãnh Sương Sương có thân phận như thế nào không?”

“Không phải là đồ đệ của Lãnh Tâm Âm sao?” Lí Lâm có chút kì quái.

“Ta không thể chắc chắn mười phần nhưng cũng có thể đoán được bảy tám phần. Chắc chắn Lãnh Sương Sương chính là nữ nhi duy nhất của thái tử Tuyết Minh Đường ngày xưa” Tô Tố Tố khẽ thở dài “Với danh vọng của Tuyết Minh Đường tại Phiêu Tuyết đế quốc năm đó, Lãnh Sương Sương chính là nữ nhi của hắn, nếu nàng ta trở lại hoàng cung thì sẽ phát sinh ra những biến chuyển gì, đến ta cũng không thể đoán trước được.”

“Nói như vậy, Diệp Vô Ưu xuất hiện tại đây mục đích chính là trợ thủ cho Lãnh Tâm Âm sao?” Lí Lâm lầm bầm nói trong miệng.

“Đúng vậy, không còn nghi ngờ gì nữa!” Tô Tố Tố gật đầu “Xem ra bây giờ thật là phiền toái, bởi vì không lâu trước đó Diệp Vô Ưu và Thiên Nhai thư viện dường như đã đạt thành một hiệp nghị, nói cách khác lần này đối mặt với chúng ta không chỉ có Ma tông mà còn có Thiên Nhai thư viện, thậm chí là cả Vô Song cung!”

“Tô tiên tử, theo như lời tiên tử nói không phải Diệp Vô Ưu chính là nhân vật mấu chốt trong chuyện này sao?” Lí Quách không thể im lặng mãi, lên tiếng hỏi một câu.

nl.“Đúng là như thế!” Tô Tố Tố gật đầu “Thôi, không nói đến chuyện này nữa, ta phải ra ngoài một chút bằng không chỉ sợ những người bên ngoài sẽ làm loạn mất.” kien

“Nhưng tô tỷ tỷ, chỉ sợ tỷ vừa xuất hiện sẽ bị người cuốn lấy mất thôi.” Lí Lâm giọng nói đầy vẻ quan tâm lo lắng.

“Yên tâm đi, ta sẽ không có việc gì đâu.” Tô Tố Tố cười tự tin.

Lúc này ở bên ngoài, Diệp Vô Ưu và Lãnh Sương Sương đã đi đến Lí phủ, âm thầm quan sát tình huống xung quanh. Hàm Yên và Mộ Dung tiểu tiểu cũng đứng lẫn trong đám người hỗn loạn la hét, nhưng Lam Tiểu Phong lúc này lại không đi cùng với các nàng mà ở cạnh Diệp Vô Ưu trong một vị trí bí mật không xa.

“Diệp gia ca ca, có nhìn qua cái tên mặc trường bào màu lam kia không?” Lam Tiểu Phong nhỏ giọng thì thầm bên tai Diệp Vô Ưu.

“Thấy thì làm sao? Đúng là không chửi không được mà! Vừa thấy đã biết hắn là một tên sắc quỷ.” Diệp Vô Ưu khinh bỉ ra mặt.

“Người này ở Phiêu Hương thành nổi danh vô cùng. Hắn gọi là Khiếu Tuyết Chánh Anh, bất quá thường dân đều gọi hắn là tiểu vuơng gia, bởi vì cha hắn là vương gia của Phiêu Tuyết đế quốc Tuyết Vân Chiêu.” Lam Tiểu Phong nói nhanh.

“Trong đám vương tôn công tử của Phiêu Hương thành, người này cũng có chút thực lực, chỉ cần hắn quyết tâm kiên trì muốn gặp mặt Tô Tố Tố, ta tin rằng Tô Tố Tố nhất định phải ra mặt mà thôi”

“Thật không? Ta không nghĩ ra được cái tên sắc quỷ này lại có điểm hữu dụng đến vậy.” Diệp Vô Ưu dương dương nói. Tiếng nói chưa dứt đã thấy đám người đang huyên náo ồn ào bỗng im lặng vô cùng.

“Làm sao thế?” Diệp Vô Ưu hơi sững sờ.

“Tô… Tô Tố Tố ra rồi!” Lam Tiểu Phong vội nói, ngữ khí có phần nặng nề.

Diệp Vô Ưu cũng vội hướng phía đại môn Lí phủ nhìn tới, đối với vị mỹ nhân đệ nhất trong Vân Mộng thập tiên tử hắn có hứng thú vô cùng, rất nhanh sau đó hắn đã nhận ra nàng. Vì đã từng xem họa tượng của nàng, nên chỉ cần liếc mắt hắn cũng nhận ra nàng là ai trong đám người lộn xộn đó.
“Cũng không tệ lắm, có thể so sánh với Băng tỷ tỷ, nhưng nếu so với Vân La thì có lẽ còn kém hơn chút ít.” Diệp Vô Ưu khẽ lầu bầu trong miệng, chính xác mà nói nhan sắc của Tô Tố Tố cũng không thực sự thua kém gì Hoa Vân La, chỉ là so sánh thì vẫn thấy thua kém Hoa Vân La vài phần mị lực, nhưng xem ra nàng cũng hơn Hoa Vân La vài phần thanh thuần, tinh khiết.

Tô Tố Tố vừa xuất hiện, chúng nhân đang vây quanh Lí phủ liền bị nhan sắc nàng làm cho đông cứng toàn thân, có một số ít tên không thể tự chủ được trí não khiến cho nước miếng chảy xuống thành dòng, ngay cả Lam Tiểu Phong lúc này vẻ mặt cũng như si như ngốc.

Thật ra không phải Diệp Vô Ưu trước sự xuất hiện của nàng không có cảm giác gì đặc biệt, mà là tên tiểu tử này đã từng ở chung một chỗ với đại mỹ nhân Hoa Vân La nhiều ngày, cho nên đối với mỹ nữ hiển nhiên có sự đề kháng hơn người. Đối với Tô Tố Tố hắn vẫn có hứng thú rất lớn, nhưng tất sẽ không chỉ vì sự xuất hiện của nàng mà thần hồn đảo điên.

“Các vị có lòng yêu mến, Tố Tố cảm động vô cùng, chỉ là hôm nay quả thật có việc bên mình. Mong mọi người bỏ quá cho, ngày sau ta sẽ cho người mang bái thiếp thỉnh đến phủ gặp gỡ.” Một thanh âm dịu dàng, thanh thoát như tiếng ngọc truyền vào tai chúng nhân, ngân nga không dứt. “Mọi người xin thỉnh hãy trở về trước, Tố Tố cảm kích vô cùng.”

Mị lực của Tô Tố Tố xem ra so với sự tưởng tượng của Diệp Vô Ưu lớn hơn nhiều. Lời nàng vừa dứt đám người hỗn loạn đang vây quanh Lí phủ bỗng trở nên ngoan ngoãn, quay người im lặng rời đi. Đại môn Lí phủ đang là một trường huyên náo hỗn độn, bỗng chốc trở lên tĩnh lặng vô cùng.

nl.Ngay cả Hàm Yên và Mộ Dung tiểu tiểu, hai tiểu yêu tinh cũng chạy trở về, bất quá các nàng bỏ đi không phải là do ảnh hưởng bởi mị lực của Tô Tố Tố mà là đã không còn biện pháp nào làm loạn ở nơi này nữa.kien

“Vô Ưu ca ca, làm sao bây giờ?” Hàm Yên thấp giọng hỏi.

“Trở về thôi!” Diệp Vô Ưu vênh mặt nói “Bây giờ những người này mặc dù đã đi rồi, nhưng xem ra đám vương tôn công tử vẫn bí mật phái người giám sát. Việc Tuyết Minh Văn và Tô Tố Tố có quan hệ vẫn là một bí mật, nếu không muốn mối quan hệ này bị phát hiện chắc hẳn trong nhất thời Tuyết Minh Văn sẽ không ngu ngốc mà liên lạc với Tô Tố Tố đâu.”

“Không nhất định là như thế, có thể bọn có còn có phương pháp liên lạc bí mật.” Lãnh Sương Sương khẽ lắc đầu không tán thành.

“Vậy sư tỷ, tỷ nói chúng ta phải làm gì bây giờ?” Diệp Vô Ưu dáng vẻ khổ sở.

“Trước tiên cứ về đã, xem bọn họ có phương thức liên lạc gì, nhưng theo quan sát của bản thân ta, ta nghĩ bon họ nhất định sẽ không vội liên lạc với nhau lúc này đâu.” Lãnh Sương Sương suy nghĩ một lát rồi nói “Bây giờ sư phụ còn chưa truyền tin về, Lí Quách là địch hay là bạn còn chưa rõ,chúng ta cũng không nên vội vàng ra tay.”
“Vậy được rồi, chúng ta về trước đã!” Diệp Vô Ưu gật đầu đồng ý bất quá trên thực tế trong lòng hắn lúc này đã cho rằng Lí Quách chắc chắn là thủ hạ của Tuyết Minh Văn.

“Khi thời điểm đến nhất định sẽ tiễn tên đại phú Phiêu Hương thành này một đoạn, biến hắn thành tên ăn mày luôn.” Diệp Vô Ưu trong lòng thầm nghĩ, bất quá cũng chỉ là một ý nghĩ thoáng qua mà thôi. Trong đầu hắn làm gì có hứng thú gì khác ngoài mỹ nữ cơ chứ?

Mọi người trở về khách điếm, trên đường đi cũng gặp không ít phiền toái, mà căn nguyên của những phiền toái đó lại xuất phát từ Diệp Vô Ưu và Lãnh Sương Sương. Nguyên nhân rất đơn giản là bọn họ thật quá xinh đẹp.

Một tên hán tử cẩu dạng chân đứng chắn trước mặt mọi người, giương cặp mắt thao láo nhìn chăm chăm đầy thèm muốn vào khuôn mặt đầy mị lực của Diệp Vô Ưu và Lãnh Sương Sương. Hiển nhiên trong mắt y lúc này Diệp Vô Ưu là một vị mỹ nhân sắc nước hương trời, mà vẻ mặt lạnh băng của Lãnh Sương Sương cũng hấp dẫn động người. Trong đám người Diệp Vô Ưu, Hàm Yên mặc dù cũng rất đẹp nhưng xem ra tuổi tác còn quá nhỏ, hơn nữa nàng lại không sử dụng mị thuật nên đối với nam nhân hấp dẫn lực cũng không quá lớn, còn Mộ Dung tiểu tiểu lại càng kém xa. Bởi vậy ánh mắt của tên háo sắc này, toàn bộ đều tập trung trên người của Diệp Vô Ưu và Lãnh Sương Sương.

Ánh mắt tham lam háo sắc đảo qua đảo lại các bộ phận trên cơ thể hai người, sau cùng dừng lại trên khuôn mặt đầy mị lực của Diệp Vô Ưu, điều này thật ra cũng bình thường, vì nếu so ra dung mạo Diệp Vô Ưu còn muốn quyến rũ hơn Lãnh Sương Sương.

“Vị tỷ tỷ xinh đẹp này…” Tên kia vừa mới mở miệng nói được vài từ đã hét lên một tiếng thảm thiết thân hình bị đá bay ra xa. Đối phó với những loại người như thế, Diệp Vô Ưu biết rằng không nên tốn thời gian, trực tiếp sử dụng bạo lực để giải quyết là cách tốt nhất.

Tên kia bị Diệp Vô Ưu đá cho một cước bay ra xa hơn trượng, lăn tròn trên mặt đất hôn mê bất tỉnh, phiền toái nhỏ trong phút chốc đã được giải quyết, có điều khi phiển toái nhỏ qua đi thì phiền toái lớn hơn lại đến. Khi Diệp Vô Ưu chuẩn bị đi, thì một âm thanh chợt truyền đến: “Cô nương, ban ngày ban mặt giữa đường động thủ đả thương người, lại nghĩ rằng có thể tự nhiên đi như thế sao?” Thanh âm lạnh lùng mang theo vài phần chết chóc, khiến người nghe cảm giác cực kì không thoải mái.

“Cút qua một bên!” Diệp Vô Ưu xoay người lại giận dữ mắng “Ngươi mắt bị mù à? Bổn thiếu gia chân chính là một nam tử! Ngươi ngay cả nam nữ cũng không phân rõ ràng, vậy thì sống trên đời để làm gì? Sao không tự sát chết đi cho rảnh!”

“Đúng, hãy tự sát đi!” Hàm Yên tiếp lời nói.

Diệp Vô Ưu lúc này đã nhìn rõ người vừa lên tiếng là ai, bởi vì trước đó không lâu Lam Tiêu Phong đã chỉ cho hắn biết vị tiểu vương gia Tuyết Chánh Anh này.

Tuyết Chánh Anh sắc mặt hơi đổi, với thân phận của hắn lại bị người ta mắng chửi như chó hoang, trong lòng hiển nhiên tức giận vô cùng. Nhưng hắn không phát nộ ngay lập tức, mà chỉ dùng ánh mắt kì quái quan sát khuôn mặt Diệp Vô Ưu tựa hồ như không tin hắn là nam nhân.

“Hai vị trước tiên tùy ý động thủ đả thương người, bây giờ mở miệng nhục mạ người, chẳng lẽ trong mắt các người không hề coi vương pháp ra gì sao?” Một lát sau Tuyết Chánh Anh mới mở miệng.

“Đi thôi, kẻ này bị bệnh, ta không cần chú ý đến hắn làm gì cho mệt!” Diệp Vô Ưu giọng nói có chút bớt giận, rồi nắm lấy ngọc thủ Lãnh Sương Sương bước đi.

“Đứng lại!” Tuyết Chánh Anh quát lớn, thân ảnh chợt lóe, đã thấy đứng chắn trước mặt Diệp Vô Ưu, xem ra thân pháp rất linh hoạt, thân thủ cũng không đến nỗi tồi. Chỉ tiếc là lần này hắn đã chọ sai đối tượng, đối thủ của hắn là Diệp Vô Ưu kẻ không sợ trời không sợ đất, nói cái gì vương pháp với hắn có khác gì đàn gảy tai trâu. Dù sao thì dưới những tình huống bình thương Diệp Vô Ưu ra tay đều không nặng, chỉ là bất hạnh cho Tuyết Chánh Anh bây giờ đã *****ng phải Lãnh Sương Sương. Lãnh Sương Sương từ đầu chí cuối vẫn băng lãnh quan sát, nhưng khi Tuyết Chánh Anh động thân ngăn cản Diệp Vô Ưu thì nàng lập tức động thủ.

Tuyết Chánh Anh chỉ cảm thấy trước mắt bóng người chợt lóe rồi cảm giác ngực bị đấm một cái, cả người bị chấn bay về phía sau.

“Cút xa cho ta!” Lãnh Sương Sương ngữ khí băng lãnh dị thường “Lần sau ngươi sẽ không có may mắn như vậy nữa đâu!”

“Ngươi… Các ngươi là ai? Các ngươi dám… dám làm loạn ở đây!” Tuyết Chánh Anh miễn cưỡng cố gắng gượng dậy, sắc mặt tái nhợt, khàn giọng hướng về phía Lãnh Sương Sương quát.

Lãnh Sương Sương tuyệt không nói gì, bên cạnh chợt truyền đến một tiếng thở dài, một âm thanh truyền đến bên tai mọi người: “Sương Sương, Chánh Anh nói gì cũng là đường huynh của ngươi, sao lại hạ thủ nặng vậy chứ?”

Quyển 7 - Chương 1: Ước hẹn của giai nhân

Chúng nhân không hẹn cùng ngoảnh mặt nhìn về hướng phát ra tiếng nói. Cách đó không xa, một nam tử thân hình cao lớn mỉm cười đứng đó, môi đỏ mặt ngọc, tuấn mĩ nhưng không mất vẻ anh khí, hiển nhiên là một tuyệt thế mĩ nam tử.

“Bảnh trai quá!” Hàm Yên vẻ mặt si ngốc “Thật đáng tiếc, ta đã là tiểu lão bà của Vô Ưu ca ca mất rồi.”

“Tỷ tỷ, tỷ tỷ, tỷ không nhất định phải gả cho tên đại sắc lang đó mà?” Mộ Dung Tiểu Tiểu liếc nhìn Diệp Vô Ưu một cái, sau đó thấp giọng đề tỉnh Hàm Yên.

“Ta cuối cùng cũng phải gả cho Vô Ưu ca ca, ta là người rất chuyên nhất, không thể bội phản Vô Ưu ca ca!” Hàm Yên rất nhanh trả lời, nhưng ngay lập tức lại lên tiếng than van “Bất quá, người này thật sự là quá bảnh trai!”

Diệp Vô Ưu không khách khí trừng mắt nhìn Hàm Yên, miệng lầm rầm nói “Đây chẳng phải một gã tiểu bạch kiểm* sao? Có gì hay chứ!”

Chỉ là, nói qua nói lại, hắn cũng không thể không thừa nhận, nam nhân cao lớn này quả thật rất anh tuấn. Bất quá, hắn lại quên rằng, để nói tiểu bạch kiểm, hắn mới thực giống tiểu bạch kiểm.

nl.“Ta không có đường huynh!” lúc này, thanh âm Lãnh Sương Sương vang lên, rất lãnh đạm: “Hắn vẫn còn sống, ta đã hạ thủ lưu tình!”

“Sương Sương, mặc dù muội đã ly khai nhiều năm, nhưng trên người muội vẫn đang chảy dòng máu Tuyết gia. Thân phận Phiêu hương hoàng thất của muội không cách gì cải biến được.” Nam tử anh tuấn đó nhẹ thở dài than, “Ta nghĩ rằng có lẽ muội có sự hiểu lầm với ta, nhưng đây là gia sự của hoàng thất chúng ta, chúng ta có thể trở về từ từ giải quyết.”kien

“Ngươi hiểu lầm thì có, ta đối với ngươi không có một chút hiểu lầm nào. Ta cũng không có một chút ý tứ gì với ngươi. Sự việc của các ngươi, ta căn bản không muốn nhúng tay.” Lãnh Sương Sương lạnh lẽo nói, “Ta hiện tại gọi là Lãnh Sương Sương. Ta họ Lãnh, không phải họ Tuyết, ngươi có thể yên tâm.”

“Để người này yên tâm?” Diệp Vô Ưu khẽ giật mình. Lãnh Sương Sương nói vậy là có ý tứ gì? Nàng không phải họ Tuyết thì làm sao có thể để người này yên tâm được? Người này cũng là thành viên hoàng thất Phiêu hương đế quốc, phải chăng, người này là Tuyết Minh Văn? Nếu quả đúng như nàng nói, tên này được coi là Phiêu hương đệ nhất mĩ nam tử, thật sự là danh bất hư truyền a!

“Sư tỷ, gã tiểu bạch kiểm này là ai?” Diệp Vô Ưu cuối cùng nhịn không được hỏi.

“Hắn là Tuyết Minh Văn.” Lãnh Sương Sương vẻ mặt đang từ băng sương lãnh nhược nhanh chóng biến thành ôn nhu, ngữ khí nhu hòa dị thường. Dạng biến hóa này, Tuyết Minh Văn gần đó tự nhiên là nhìn thấy rất rõ, không nhịn được nhãn thần xuất hiện một tia dị dạng. Ngay từ đầu hắn luôn chăm chú vào cặp mắt Lãnh Sương Sương, nhưng cuối cùng lại chuyển đến săm soi trên người Diệp Vô Ưu.

“Vị này chắc là Diệp Vô Ưu Diệp công tử.”. Tuyết Minh Văn ôm quyền cười nhẹ nói “Tại hạ Tuyết Minh Văn, lần đầu gặp mặt, đón tiếp cẩu thả, mong Diệp công tử bỏ quá.”

Lễ ra mắt nhún nhường của Tuyết Minh Văn, hoàn toàn không phù hợp với thân phận đế quốc hoàng tử của hắn nhưng lọt vào tai người khác lại thấy rất thoải mái. Vốn nói không ai nỡ ra tay với người nhã nhặn tươi cười nên dù Diệp Vô Ưu trong lòng vốn có thành kiến với Tuyết Minh Văn, cũng chỉ có thể trong lòng chửi hắn nói những câu dối trá.

“Nhị điện hạ khách khí quá, chúng ta chưa từng quen biết, có gì mà bỏ quá với không bỏ quá chứ?” Mặc dù không thể chửi mắng gã song ngữ khí Diệp Vô Ưu cũng chẳng có chút tốt đẹp gì.

Hắn hiện tại đã hoàn toàn minh bạch, Tuyết Minh Văn khẳng định biết rõ thân phận hắn, cũng biết rõ hắn đến để làm gì. Bất quá, đối đãi với địch nhân vẫn có thể khách khí như vậy, không thể không nói rằng công phu hàm dưỡng của Tuyết Minh Văn quả là không tệ.

Từ lúc Tuyết Minh Văn xuất hiện, Tuyết Chánh Anh luôn không nói một lời. Nhìn bộ dạng của hắn, tựa hồ đối với Tuyết Minh Văn có vài phần úy kị.

“Tuyết Minh Văn, sư đệ nói không sai. Chúng ta không quen biết, ngươi không cần cố gắng đến tiếp cận với chúng ta. Không có tác dụng đâu.” Không đợi Tuyết Minh Văn đáp lời, Lãnh Sương Sương lại mở miệng nói tiếp: “Sư đệ, chúng ta đi!”

Lãnh Sương Sương kéo Diệp Vô Ưu quay mình bước đi. Tuyết Minh Văn cũng không hề giữ lại. Chỉ là, tới khi chúng nhân biến mất trong tầm mắt, tức thì, sắc mặt gã đột nhiên trở nên có chút âm trầm.

oOo

Thuận lợi về tới khách điếm, tất cả mọi người đều cảm thấy có chút đói bụng, liền trước tiên kêu điếm tiểu nhị dọn một bàn ăn. Sự việc phát sinh trước đó, kỳ thật đối với bọn họ chẳng mang lại ảnh hưởng gì. Chỉ có Hàm Yên nha đầu này ngẫu nhiên ngẩn ngơ thốt ra một câu: “Tuyết Minh Văn thật bảnh trai a!”

“Ngươi nếu thích gã, thì đi mà tìm gã, không được ở đây kêu ma gọi quỷ!” Hàm Yên vừa nói xong mấy câu, Lãnh Sương Sương cuối cùng không nhẫn nổi trừng mắt nhìn nàng lạnh lẽo trách cứ. Mới đầu, Hàm Yên mấp máy môi muốn nói, sau lại không dám nói ra. Đành chịu thôi, nàng đối với Lãnh Sương Sương úy kị như vậy, tựa hồ không phải ngày một ngày hai mà thành. Nàng hiện tại trời không sợ đất không sợ, sợ nhất chính là Lãnh Sương Sương.Đây gọi là mọi vật đều có khắc tinh, ác nhân lại có người ác độc hơn. So với Hàm Yên ả ác ma tiểu nha đầu này thì Lãnh Sương Sương còn hung hăng hơn. Lãnh Sương Sương trong mắt Hàm Yên chính là ác ma, thế mà khi đối diện với Diệp Vô Ưu lại trở thành chú mèo nhỏ ôn thuận.

Cơm nước xong, Hàm Yên cùng Mộ Dung Tiểu Tiểu ra ngoài đi dạo. Dĩ nhiên Lam Tiểu Phong cũng không thể thoát khỏi trách nhiệm hộ hoa sứ giả. Còn Diệp Vô Ưu không có một chút hứng thú ra ngoài ngó nghiêng, liền cùng Lãnh Sương Sương lưu lại trong khách điếm.

“Sư tỷ, thật ra, ta nghĩ rằng nếu nàng trở về hoàng cung, khôi phục thân phận trước đây của nàng, đối với Tuyết Minh Cương đã có một sự trợ giúp vô cùng to lớn.” Trong phòng, Diệp Vô Ưu ôm Lãnh Sương Sương nằm lăn ra giường, ngập ngừng nói.

“Ta biết, bất quá, ta không muốn nhúng tay vào, lại không muốn trở lại làm một công chúa gì đó.” Lãnh Sương Sương nhẹ nhàng đáp: “Ta đã quen với cách sinh hoạt hiện tại”

“Vậy cũng được. Kỳ thật, làm công chúa cũng chẳng có gì hay. Rất nhiều sự việc đều không thể tự mình làm chủ.” Diệp Vô Ưu gật gù, hắn không nhịn được nhớ tới Hoa Nguyệt Lan. Nàng công chúa mĩ lệ này, ngay cả hôn sự của mình cũng không có quyền quyết định, đã gần như bị bức gả cho Tạ Trường Phong.

“Mọi việc cái gì cũng đều không biết.” Trong lòng Diệp Vô Ưu lưới qua từng hình bóng yêu kiều, Hoa Nguyệt Lan, Hoa Vân La, Yến Băng Cơ…Thân ảnh những nữ tử mĩ lệ này tất cả chợt lướt qua tâm trí, hắn đột nhiên phát hiện, hắn cũng nhớ nhung các nàng.

“Ừm” Lãnh Sương Sương khẽ gật đầu, líu lo nói: “Ta không muốn làm công chúa, ta chỉ muốn làm sư tỷ của đệ.”

“Ta không chỉ muốn nàng là sư tỷ ta, mà còn muốn nàng là lão bà của ta.” Diệp Vô Ưu cười hi hi, đột nhiên phiêu thân siết chặt thân thể lung linh của Lãnh Sương Sương vào người, ghé tai nàng gạ gẫm “Sư tỷ, chúng ta luyện song tu, được không?”

nl.Lãnh Sương Sương gương mặt trắng trẻo từ từ chuyển sang sắc hồng, thân thể nhu nhuyễn tức thì trở nên nóng bỏng. Nàng tựa hồ có chút xấu hổ, ngập ngừng một chút, rồi nhẹ nhàng nói “Đệ muốn thế nào cũng được.”kien

Diệp Vô Ưu trong lòng ấm áp. Lãnh Sương Sương thật ôn thuận, khiến hắn cảm thấy thoải mái dị thường, nhẹ nhàng cúi thấp đầu, thưởng thức đôi môi xinh của nàng, song thủ cũng bắt đầu nhẹ nhàng triển khai thám hiểm khắp nơi trên cơ thể nàng.

Đêm đó, Diệp Vô Ưu tận hưởng ôn nhu. Thân thể kiều mĩ thành thục đó của Lãnh Sương Sương khiến Diệp Vô Ưu lưu luyến không thôi, triền miên cả đêm, mãi tới trước bình minh mới chìm vào giấc ngủ.

Nhưng Diệp Vô Ưu cũng không biết rằng, đêm đó, trong phòng hắn cũng có người đã đợi suốt cả đêm. Không phải ai khác, chính là Tống đại tiểu thư đến từ Kiếm các, Tống Loan.
“Nếu cứ thế này thì không được. Gã cả ngày chỉ muốn triền miên một chỗ với Lãnh Sương Sương, ta làm sao có thời gian nghiên cứu pháp bảo của hắn đây?” Sáng sớm, khi Tống Loan phát hiện Diệp Vô Ưu chưa có quay trở về, không biết làm sao chỉ đành lẩm bẩm “Thực là, làm thế nào mới có thể giải quyết vấn đề này đây?”

oOo

“Vô Ưu ca ca, Vô Ưu ca ca!” âm thanh của Hàm Yên lanh lảnh bên ngoài phòng Lãnh Sương Sương, phiến khắc sau, cửa phòng mở ra.

“Kêu la cái gì? Sư đệ còn đang ngủ!” Lãnh Sương Sương trừng mắt lườm Hàm Yên, y phục đã chỉnh tề. Chỉ là nét xuân tình trên mặt vẫn còn vương lại, đầu tóc có chút rối bời, tỏ ra hơi mỏi mệt.

“Có chuyện không hay. Có người đưa một phong thiếp mời, gửi cho Vô Ưu ca ca!” Hàm Yên co người lại, thấp giọng đáp.

“Đưa cho ta thiếp mời.” Lãnh Sương Sương ngữ khí nhè nhẹ hòa hoãn trở lại.

“Là Lý phủ cho người mang tới.” Hàm Yên đưa thiếp mời cho Lãnh Sương Sương, nói thêm một câu.

“Biết rồi, đợi khi sư đệ tỉnh giấc, ta sẽ đưa cho hắn.” Lãnh Sương Sương có chút khó chịu nói.

“Oh, vậy ta đi đây!” Hàm Yên liếc mắt thật nhanh vào phòng, sau đó mới chuyển thân quay mình đi ra.

“Sư tỷ, trong thiệp mời Lý phủ nói chuyện gì?” Vừa đóng cửa xong, thanh âm Diệp Vô Ưu từ phía sau Lãnh Sương Sương đã truyền đến. Trên thực tế, hắn cũng vừa mới tỉnh dậy, chỉ là không muốn rời khỏi giường. Hiện tại nghe thấy thiệp mời không ngờ là do Lý phủ gửi tới, hắn tức thì kinh ngạc, cũng không khỏi nổi lên chút hiếu kỳ. Phải chăng là do Tô Tố Tố gửi tới?

Diệp Vô Ưu đoán quả không sai. Thiệp mời xác thật là do Tô Tố Tố gửi, hơn nữa, không ngờ còn ước hẹn gặp mặt hắn.

“Sư tỷ, nàng nói xem, Tô Tố Tố tìm ta có việc gì?” Diệp Vô Ưu có chút băn khoăn. Hắn mặc dù đã nhìn qua Tô Tố Tố, nhưng lúc hắn nhìn, Tô Tố Tố có lẽ không nhìn thấy hắn. Hai người lại không có một chút giao tình nào, thế nào lại hẹn ước hắn gặp mặt?

“Ta cũng không biết, bất quá, ta nghĩ, việc này cùng với việc tranh quyền trong cung đình có liên quan.” Lãnh Sương Sương trầm ngâm nhỏ nhẹ nói “Nàng yêu cầu cùng đệ đơn độc gặp mặt tại Phiêu hương tháp. Ta biết Phiêu hương tháp nằm ở địa phương nào, là bên ngoài Phiêu hương thành. Tháp này mặc dù mệnh danh là phiêu hương, trên thực tế đã bị hư hoại, rất ít người lai vãng tới đó. Ta có cảm giác, nàng ta hẹn đệ gặp mặt tại đó, chỉ sợ không có hảo ý.”

“Chỉ là, nếu như nàng thật sự không có hảo ý, thì cũng sẽ không biểu lộ ra rõ ràng. Tìm một nơi gặp mặt như vậy, chẳng lẽ là nói rõ với chúng ta, nàng không có hảo ý sao?” Diệp Vô Ưu có chút thắc mắc hỏi lại.

“Cái này ta thật không rõ, có thể, nàng biết rằng đệ tin tưởng như vậy, mới cố ý làm như thế.” Lãnh Sương Sương suy nghĩ nói: “Bất kể thế nào, ta cho rằng đệ không nên đi thì tốt hơn.



“Nếu ta thật sự không đi, làm sao tránh khỏi bị người nói rằng ta sợ nàng ta?” Diệp Vô Ưu thật chẳng muốn thối lui. Hơn nữa, cơ hội được đơn độc gặp mặt cùng Vân Mộng đệ nhất tiên tử, hắn không muốn bỏ qua. Nếu nói rằng có nguy hiểm, hắn trước nay đều không sợ nguy hiểm.

“Nếu như đệ thực muốn đi, ta sẽ đi cùng đệ!” Lãnh Sương Sương trầm mặc một lúc rồi nói.

----------

Bạch kiểm: Mặt trắng, chỉ những người chỉ có vẻ bề ngoài mà không có tài năng gì.

Quyển 7 - Chương 2: Tám giai nhân đồng thai?

Diệp Vô Ưu tất nhiên không muốn để Lãnh Sương Sương đi cùng hắn. Bởi vì hắn biết rằng, Tô Tố Tố nếu như thực sự có ý đồ bất lương, hắn nếu như đi cùng Lãnh Sương Sương, chỉ sợ nàng lúc đó bất chợt tráo trở. Hắn lúc này chỉ là muốn xem xem Tô Tố Tố tìm hắn đáo để có chuyện gì. Vì thế, hắn cho rằng chỉ đi một mình sẽ tốt hơn.

Đương nhiên, để có quyết định như vậy, còn có một nguyên nhân khác. Hắn tự tin đối với mình sẽ không có nguy hiểm gì. Ngay cả nếu Tô Tố Tố thực muốn gây bất lợi cho hắn, hắn cũng có biện pháp đối phó. Vốn là thời gian gần đây, thông qua luyện song tu cùng Hoa Vân La chúng nữ, hắn cảm thấy bản thân đã có sự tiến triển rất nhanh, tự tin cho dù không có biện pháp đánh bại người khác, thì việc chạy trốn cũng không thành vấn đề.

Mặc dù Lãnh Sương Sương rất không yên tâm, nhưng Diệp Vô Ưu kiên quyết như vậy, nàng cũng không có biện pháp nào, rốt cuộc đành đồng ý để hắn một mình đi phó ước. Bất quá, nàng làm cho hắn một việc, đó là vẽ cho hắn một bức địa đồ vùng phụ cận Phiêu hương thành, bởi vì nàng lo lắng Diệp Vô Ưu bị lạc dường. Tóm lại, hắn không quen thuộc địa phương này.

Thời gian gặp mặt ước hẹn vào lúc giờ ngọ ba khắc. Có thể nói rằng, đó cũng là một trong những nguyên nhân khiến Diệp Vô Ưu chỉ đi phó ước một mình. Bởi vì hắn luôn cho rằng, việc xấu xa, phi pháp thông thường chỉ làm buổi tối, nếu Tô Tố Tố muốn đối phó hắn, sao lại không chọn thời điểm đó để ước hội? Đương nhiên, hắn hoàn toàn không minh bạch Tô Tố Tố vì sao muốn gặp mặt hắn. Hắn tuy háo sắc, nhưng không ngây thơ đến nỗi cho rằng Tô Tố Tố dù chưa gặp hắn những đã có tình.

nl.“Mặc kệ, nàng nếu đối tốt với ta, ta cũng sẽ đối tốt với nàng. Nàng muốn gây bất lợi cho ta, cũng cũng sẽ không khách khí với nàng!” Diệp Vô Ưu lẩm bẩm. Chủ ý đã định, hắn liền lững thững cất bước về phía ngoại thành Phiêu hương thành.kien

oOo

Bởi vì có địa đồ của Lãnh Sương Sương chỉ dẫn, cho nên Diệp Vô Ưu đi tới Phiêu hương tháp rất thuận lợi. Giống như Lãnh Sương Sương đã nói, mặc dù danh tiếng Phiêu hương tháp không tệ, nhưng trên thực tế lại hoang hoang tàn tàn. Bốn phía Phiêu hương tháp toàn là cỏ dại um tùm. Bất quá, Phiêu hương tháp thực sự rất là hùng vĩ. Chỉ nhìn lướt qua cũng thấy có hơn mười tầng.

Diệp Vô Ưu xa xa đã nhìn thấy trên đỉnh tháp một nữ tử thân vận y phục lụa trắng chắp tay đứng đó. Nhìn hình dáng dường như là Vân Mộng đệ nhất mĩ nữ Tô Tố Tố. Hơi do dự một chút, Diệp Vô Ưu liền bước vào trong Phiêu hương tháp. Thoáng chốc hắn đã xuất hiện trên đỉnh tháp, còn giai nhân vận tố y cũng đã quay mình đối diện cùng hắn.

Diệp Vô Ưu đoán quả không sai, đó chính là Tố y tiên tử Tô Tố Tố.

“Diệp công tử, chúng ta lại gặp nhau rồi.” Tô Tố Tố mỉm cười tự nhiên, khẽ nói.

Diệp Vô Ưu hô hấp gần như bế tắc. Hôm qua ở bên ngoài Lý phủ, hắn mới chỉ nhìn thấy Tô Tố Tố từ đằng xa. Khi đó cũng đã cảm thấy Tô Tố Tố mặc dù rất quyến rũ, nhưng cũng chỉ là cùng Hoa Vân La, Yến Băng Cơ không phân cao thấp, thậm chí còn không bằng bọn họ. Nhưng hiện tại cùng hắn đối diện cách nhau không hơn một trượng, mới phát hiện rằng, mị lực mĩ nữ này, thực vượt quá xa sức tưởng tượng của hắn.

Nụ cười tự nhiên đó, gần như đã câu dẫn ba hồn bảy vía của Diệp Vô Ưu đi mất. Trái tim hắn bỗng chốc như loạn nhịp đập dồn dập rất nhanh. Một lúc sau, hắn mới có thể từ từ khôi phục vẻ bình thường.

“Chúng ta từng gặp nhau sao?” Diệp Vô Ưu có chút kì quái hỏi. Kì thật hắn cũng muốn hỏi như vậy. Tô Tố Tố đã gặp hắn sao? Hắn đương nhiên là đã nhìn thấy qua Tô Tố Tố.

Một làn u hương kỳ lạ như có như không lững lờ trong không khí. Diệp Vô Ưu dù có ngửi thấy, nhưng nghĩ là mùi hương trên thân thể Tô Tố Tố, vì thế cũng không để ý chút nào.

“Mấy tháng trước, vào ngày Tiêu Vân Thiên Tiêu tiền bối phi thăng, ta cũng ở đó. Chỉ bất quá, Diệp công tử không chú ý đến tiểu nữ hủ lậu này thôi.” Tô Tố Tố cười nhẹ nói.

“Không thể nào?” Diệp Vô Ưu hiển nhiên không tin. Hắn đương nhiên không chú ý tới từng người, nhưng mĩ nữ giống như Tô Tố Tố đây nếu quả có mặt ở hiện trường, hắn không thể không chú ý tới. Hắn trong lòng nghĩ vậy, miệng cũng đã trực tiếp nói ra: “Đại mĩ nhân như Tô tiên tử đây, chỉ cần nằm trong phạm vi tầm mắt ta, ta nhất định là nhận ra.”

“Nếu như ta không nằm trong phạm vi tầm mắt ngươi thì sao?” Tô Tố Tố điềm nhiên cười, nhưng nàng cũng nhanh chóng phủ nhận lời vừa nói: “Đương nhiên, trên thực tế, ngày hôm đó ta ở trong phạm vi tầm mắt của Diệp công tử. Chỉ bất quá, hôm đó ta tịnh không phải là một đại mĩ nhân mà thôi.”
Tô Tố Tố tự biết mình là một mĩ nữ, nàng cũng không để ý người khác xưng hô nàng là mĩ nữ. Dù vậy, nàng càng vui thích hơn khi người khác xưng hô nàng là tiên tử. Bởi vì, nàng nghĩ rằng, nàng cũng chẳng thua nhan kém sắc với tiên tử chân chính.

“Ui!” Diệp Vô Ưu ẩn ước có chút minh bạch, hiểu rằng, hôm đó Tô Tố Tố có lẽ đã cải trang. Chỉ là, một mĩ nữ tuyệt sắc lại có thể cải trang đến mức mọi người không hề chú ý đến, xem ra thuật dịch dung quả thật không tệ.

Diệp Vô Ưu đối với thuật dịch dung cũng có chút hiểu biết. Trên thực tế, tại Vân Mộng đại lục, thuật dịch dung được coi như là một dị thuật không tầm thường hàng đầu, bởi vì, người có thể đạt tới mức cao thâm của dịch dung thuật thật không nhiều.

nl.Kì thực, Diệp Vô Ưu cũng đã từng muốn học dịch dung thuật. Bởi vì, hắn muốn tự mình biến đổi dung mạo, để có thể tránh bị người suốt ngày nhìn nhầm là nữ nhân. Chỉ là thật đáng tiếc, hắn mặc dù muốn học, nhưng thực không tìm được một vị sư phụ giỏi nào.kien

“Trước tiên gạt Tô Tố Tố làm lão bà, sau đó khiến nàng dạy mình thuật dịch dung, nhất định rất thú vị.” Diệp Vô Ưu trong lòng lóe lên ý nghĩ đó. Vừa nghĩ hắn vừa nhìn thân hình yểu điệu của Tô Tố Tố bằng ánh mắt đầy dục tình.

Tựa hồ cảm giác được nhãn thần mị sắc của Diệp Vô Ưu, Tô Tố Tố mày ngài hơn nhíu lại, trong nhãn thần không hề tỏ ra lo sợ còn thoáng qua một tia thần tình ác độc. Bất quá, thật nhanh nàng liền khôi phục dáng vẻ bình thường.

“Diệp công tử, hôm nay ước hẹn gặp mặt ngươi, kì thật có chút sự tình muốn bàn bạc cùng ngươi.” Tô Tố Tố mở miệng nói.

“Tố Tố nàng có việc gì cứ nói, ta luôn rất vui lòng được vì mĩ nữ mà ra sức, đặc biệt là mĩ nữ như Tố Tố nàng.” Diệp Vô Ưu cười hi hi đáp lời. Tên tiểu tử này thật chẳng quản người ta muốn hay không, ngậm miệng mở miệng đều gọi người ta là Tố Tố. Đương nhiên, hắn cũng có lý do của mình. Bởi vì, theo hắn mà nói, Tô Tố Tố đã nhất định sẽ là lão bà của hắn, có gọi thân mật một tiếng, tự nhiên không phải là chuyện gì lớn.

Tô Tố Tố chân mày nhíu lại, hiển nhiên là rất bất mãn cách xưng hô thân mật đó của Diệp Vô Ưu. Bất quá, nàng không có phát tác, chỉ tiếp tục nói: “Diệp công tử, ta có thể chắc như đinh đóng cột rằng, ta biết ngươi và Ma tông tông chủ Lãnh Tâm Âm quan hệ không phải tầm thường. Ta muốn nhờ ngươi chuyển cáo tới Lãnh tông chủ, muốn nàng từ bỏ việc trợ giúp Tuyết Minh Cương.”

“Việc này, Tố Tố, ta và nàng ta mặc dù quan hệ không tệ, bất quá, nàng ta cũng có thể không nghe lời ta. Vì thế, vấn đề này chỉ sợ có chút khó khăn a!” Diệp Vô Ưu hồi đáp với bộ dạng hết sức thành thực. Kì thật hắn cũng không nói dối. Hắn và Lãnh Tâm Âm quan hệ quả thật không tệ, nhưng Lãnh Tâm Âm cũng xác thật không nghe lời hắn.
“Nếu nói vậy, Diệp công tử thật không nguyện ý giúp đỡ sao?” Tô Tố Tố cười nhẹ, vẻ mặt một điểm biến hóa cũng không có, tựa hồ nàng đã dự đoán được kết quả thế này.

“Tố Tố, không phải ta không muốn giúp đỡ. Chỉ là, ta có giúp cũng không được thôi!” Diệp Vô Ưu tỏ ra rất ngây thơ đáp.

“Việc đã như vậy, chúng ta thật chẳng còn gì để bàn.” Tô Tố Tố đột nhiên thở dài một tiếng: “Diệp công tử, ta thấy, ngươi nên quay về thôi.”

Diệp Vô Ưu ngẩn người, muốn đuổi hắn đi như vậy sao? Nàng hẹn hắn đến nơi xa xôi hẻo lánh này gặp mặt, chỉ là để nói mấy lời thôi sao?

Không hiểu vì sao, trong lòng Diệp Vô Ưu đột nhiên nổi lên một cỗ cảm giác có chút bất diệu. Hắn ngập ngừng một chút, rồi mau lẹ nói: “Vậy ta xin cáo từ trước!”

Cảm giác bất an đó trong lòng càng lúc càng tăng. Nói xong mấy lời đó, Diệp Vô Ưu liền chuyển thân phi nhanh xuống tháp.

Vừa mới ra khỏi tháp, Diệp Vô Ưu liền liền hiểu ngay vì sao mình lại có cảm giác bất an. Đột nhiên lúc đó, thân ảnh chớp động, tám tố y nữ tử đã hoàn toàn vây hắn vào giữa.

“Hỡi các mĩ nữ, các nàng chặn đường ta làm gì? Phải muốn làm tiểu lão bà của ta? Muốn làm lão bà của ta cứ nói thẳng ra, ta là người rất dễ nói chuyện.” Diệp Vô Ưu mặc dù trong lòng cảm thấy có chút bất diệu, nhưng trên nét mặt vẫn y nhiên cười hi hi: “Thân hình các nàng mặc dù xem ra không thật quyến rũ, nhưng để làm tiểu lão bà của ta cũng có thể miễn cưỡng có tư cách. Ta là người rất thân thiện với mĩ nữ, không bao giờ nổi giận với các nàng.”

Diệp Vô Ưu lời nói này có chút không đúng. Tám tố y mĩ nữ vừa xuất hiện này, tư sắc tuyệt đối không giống như miệng lưỡi hắn nói là bình thường. Trên thực tế, các nàng mỗi người đều được coi là tuyệt sắc nhân gian. Mặc dù so sánh với Tô Tố Tố có chút thua kém, nhưng sự khác biệt đó tịnh không quá rõ ràng và điều chủ yếu là, cả tám nàng đều giống hệt nhau, rất, rất khó mà phân biệt. Trên thế gian này muốn tìm hai người giống nhau như hệt tịnh không phải quá khó khăn. Nhưng nếu muốn kiếm được tám người giống nhau như các nàng, nếu chẳng phải đích thân Diệp Vô Ưu chính mắt nhìn thấy, hắn khẳng định cũng khó lòng mà tin được, huống hồ tám nàng lại là tám giai nhân tuyệt sắc.

Đảo mắt qua y phục các nàng thấy hoàn toàn giống hệt nhau, chí ít Diệp Vô Ưu không cách nào phân biệt các nàng với nhau. Biểu tình trên mặt các nàng tất cả đều lạnh tựa băng sương, đối với lời nói của Diệp Vô Ưu, các nàng tựa hồ hoàn toàn không có nghe lọt một chút nào. Chỉ là, gần như cùng lúc, các nàng rút ra những thanh trường kiếm chớp động ánh ngân quang, mũi kiếm trở thẳng về hướng Diệp Vô Ưu.

“Phải chăng là chị em sinh tám? Vậy mẹ của các nàng, chẳng phải là cũng giống lợn nái sao?” Diệp Vô Ưu trong lòng thầm nhủ, liền ngay lập tức biết không có khả năng. Nếu nói sinh đôi hay sinh ba hắn còn có thể tin tưởng, nhưng một lần sinh ra tới tám người, hắn khẳng định không thể tin nổi.

“Diệp công tử, ngươi sao phải đi vội vàng như vậy? Ta mặc dù bảo ngươi trở về, bất quá, ý tứ của ta là, muốn ngươi và ta cùng trở về, không có nói để ngươi một mình đi a!” Thanh âm Tô Tố Tố lúc này liền truyền tới. Âm thanh vừa dứt, nàng liền xuất hiện ở bên ngoài vòng vây, từ xa xa nhìn Diệp Vô Ưu.

“Đại mĩ nhân, nàng thật muốn mau để ta và nàng trở về gặp mặt mẹ vợ đến vậy sao?” Diệp Vô Ưu cười hi hi: “Bất quá, Tố Tố à, ta có một câu muốn nói với nàng, nàng muốn nghe hay không muốn nghe?”

“Diệp công tử có nói thế nào, ta cũng có đủ kiên nhẫn để nghe.” Tô Tố Tố từ tốn đáp trả.

“Mặc dù Tố Tố nàng đích thực rất quyến rũ, bất quá, nếu để ta tuyển chọn giữa nàng với bát đại mĩ nhân đây, ta tình nguyện tuyển chọn bọn họ.” Diệp Vô Ưu cười hi hi nói. Hắn thực ra cũng là nói lời thật. Tám nàng tuyệt sắc mĩ nữ giống hệt nhau này, mặc dù các nàng dung mạo từng người còn thua sút so với Tô Tố Tố, nhưng khi cả tám người hợp lại, tuyệt đối có thể so sánh với Tô Tố Tố. Diệp Vô Ưu trong đầu không kìm được hiện lên một bức tranh vô cùng kích thích, trên một chiếc giường hào hoa sang trọng cực lớn, hắn cùng với tám nàng tuyệt sắc mĩ nữ giống hệt nhau này làm chuyện hô mưa gọi gió…

“Thật đáng tiếc, ta cũng có một lời muốn nói cùng Diệp công tử. Đó là, ngươi không có bất kỳ cơ hội tuyển chọn nào!” Tô Tố Tố lạnh lùng đáp lời, bàn tay thanh nhã vẫy lên, tám tuyệt sắc mĩ nữ nọ tức thì vũ động trường kiếm, nhằm hướng Diệp Vô Ưu công tới.

Quyển 7 - Chương 3: Tố nữ hương

Bát nữ xuất thủ, Diệp Vô Ưu liền nhanh chóng cảm giác khó có thể đối kháng. Tám thanh trường kiếm, trông như từ tám phương vị công tới, nhưng tới khi hắn muốn lách tránh, mới phát hiện, vô luận hắn muốn tránh tới phương vị nào, cả tám thanh trường kiếm đều như bóng theo hình bám sát theo. Nhìn thấy trường kiếm bám sát thân, không nhẫn nại được nữa, Diệp Vô Ưu chỉ đành song cước điểm xuống đất, vọt thẳng lên không trung, hung hiểm tránh khỏi một kích hợp lực của bát nữ.

“Không thể nào, làm sao ta lại có thể chết dưới tay tám mĩ nữ thế này được.” Diệp Vô Ưu trong lòng chợt lóe lên ý niệm, mở miệng oán hận nói: “Tóm lại muốn đưa ta vào đất chết, chí ít cũng phải để ta chết trên thân xác bọn họ!”

Vào lúc ngàn cân treo sợi tóc này, hắn đột nhiên cảm thấy cổ tay trái rung lên một cái. Đột nhiên giữa lúc đó một cỗ cương khí to lớn dị thường từ chiếc vòng tay xuất ra. Xung quanh thân thể hắn đột nhiên xuất hiện một vòng phòng hộ tráo trong mờ, hoàn toàn che kín thân thể hắn. Ngay lúc đó, tám thanh trường kiếm cũng đã đâm vào màn phòng hộ tráo này. Chỉ là, thực không có cách nào tiến nhập dù nửa phân, hơn nữa, lại còn phản chấn khiến các nàng bật lùi ra.

“Thực không ngờ thứ này cũng có tác dụng a!” Diệp Vô Ưu trong lòng đại hỉ. Hồi đó Tiêu Vấn Thiên cho hắn hay rằng cái này không chỉ có thể tiến hành tu tiên bình giám, mà còn là một pháp bảo phòng ngự. Lúc đó, hắn từng nghĩ chẳng có nhiều công dụng, lúc này mới phát hiện còn có tác dụng rất lớn.

nl.Vốn Diệp Vô Ưu cho rằng tu vi của mình lúc này không thật cao, nhưng cũng không đến nỗi quá tệ. Căn cứ theo hắn tự mình đánh giá, có thể nhỉnh hơn sơ cấp tu sĩ, cũng chưa thể đạt tới trung cấp tu sĩ, nhưng cũng chẳng kém quá xa. Trên thực tế, hắn hiện tại cũng tin như vậy. Chỉ là, hắn không ngờ rằng, tám thiếu nữ xinh đẹp giống hệt nhau này, không nói tới tu vi thâm bất khả trắc, phối hợp lại liền lạc như áo trời không vết vá, đã gần như khiến hắn thảm bại chỉ nội trong một chiêu. Vốn nghĩ hôm nay hung đa cát thiểu, thực không ngờ rằng, vào thời khắc sống còn, pháp bảo này đã cứu hắn một mạng.kien

Đáp xuống mặt đất, nhìn thấy tám mĩ nữ vẫn y nhiên bao vây hắn vào giữa chuẩn bị tái động thủ, Diệp Vô Ưu tín tâm đại tăng, miệng lại bắt đầu liến láu cười nói: “Ai, ta nói mĩ nữ các nàng, các nàng chưa hề quá môn (lấy chồng) mà đã toan mưu sát thân phu sao?”

“Nghe nói chiếc vòng trên tay Diệp công tử là đệ nhất pháp bảo của giới tu tiên Vân Mộng đại lục, cũng là pháp bảo độc nhất. Hôm nay chứng kiến, quả nhiên truyền ngôn không sai.” Giọng nói đầy vẻ bình tĩnh của Tô Tố Tố truyền tới: “Chỉ bất quá, thật không biết pháp bảo này của Diệp công tử, liệu có công hiệu giải độc hay không?”

Giải độc? Diệp Vô Ưu hơi giật mình, không lẽ hắn đã trúng độc? Nhưng mà, hắn tựa hồ không có một chút cảm giác nào!

“Tố Tố cô nương mĩ lệ, nàng thấy ta hiện tại bộ dạng thế nào, giống như trúng độc không?” Diệp Vô Ưu mồm miệng không có vẻ e ngại nói. Nhưng trong lòng lại có chút thắc thỏm, cùng lúc nói chuyện, hắn liền bắt đầu ngầm vận khí tra xét tình huống trong người, rất nhanh, hắn liền phát hiện, quả thực có chút không đúng. Nguyên bổn chân khí trong người hắn có thể nói là khá hùng hậu, nhưng tựa hồ mỗi lần vận chuyển, chân khí dường như biến thành bạc nhược một chút. Sau vài vòng vận chuyển, hắn liền không cảm thấy chân khí vận hành, đồng thời, một dạng bất an từ trong tâm nổi lên, hắn phần nào đã có thể xác định, hắn chính thị đã trúng độc. Chỉ là, không biết rằng đáo để trúng loại chất độc kỳ quái nào.

“Tố nữ hương. Bởi vì có mùi hương như hương thơm trên thân thể nử tử, cho nên có tên gọi như vậy.” Tô Tố Tố cười nhẹ: “Tố nữ hương tịnh không phải là độc dược trí mạng. Sau khi trúng phải Tố nữ hương, nếu như không vận hành chân khí, tự nhiên không có một chút cảm giác. Nhưng một khi vận hành chân khí, công lực liền giảm dần từng phần, cho đến khi công lực hoàn toàn mất hết.”

“Vậy ư? Vậy nàng hạ độc lúc nào?” Diệp Vô Ưu kì thật đã tin lời Tô Tố Tố nói. Hắn sở dĩ vẫn giữ nguyên bộ dạng không tin tưởng, chỉ là trong lòng đang tìm đối sách. Hắn lúc này mặc dù có một pháp bảo phòng thân, nhưng hắn đối với pháp bảo này thật không hiểu rõ, không hiểu pháp bảo đáo để có khả năng bảo vệ được bao lâu. Hơn nữa, pháp bảo chỉ có khả năng phòng thủ, không có phương pháp chủ động tiến công, còn là rất khó sử dụng. Thêm vào đó đối phương thực lực thâm bất khả trắc, ngay cả Tô Tố Tố cũng chưa hề xuất thủ, vì vậy không cách nào xác định được tu vi của Tô Tố Tố. Nhưng chỉ cần thấy thấy tám giai nhân giống hệt nhau này rõ ràng là thủ hạ của nàng, có thể thấy tu vi của nàng rất nhiều khả năng còn cao hơn bọn họ nhiều. Suy tính như vậy, hắn liền phát hiện, tình huống của hắn lúc này kì thật rất tệ, có thể nói không có cửa thắng. Vì thế, biện pháp duy nhất của hắn là chạy trốn.

Vấn đề là, muốn chạy trốn cũng không có dễ dàng như thế. Tám mĩ nữ này chấn giữ cả tám hướng, hắn muốn chạy trốn tất phải đột phá được sự phong tỏa của các nàng. Nhưng hắn một khi động thủ, bất kỳ lúc nào cũng có khả năng mất công lực. Hắn cố gắng kiên trì được bao lâu, cũng thật là rất khó nói.

“Diệp công tử, kì thật chúng ta không hề muốn tính mạng ngươi, chúng ta chỉ là muốn mời ngươi tới Tố y môn làm khách một chuyến.” Tô Tố Tố nở một nụ cười mờ nhạt: “Nếu như Diệp công tử nguyện ý thúc thủ chịu trói, chúng ta cũng nhất định không bạc đãi ngươi.”
“Cái gì mà làm khách, nói sao thật dễ nghe, chứ không phải muốn đến bắt ta đi sao.” Diệp Vô Ưu nói thầm trong bụng. Hắn dĩ nhiên không có ngây thơ như vậy. Tô Tố Tố xuất động nhiều cao thủ như vậy đến đối phó hắn, tuyệt đối không chỉ là mời hắn đến làm khách đơn giản như vậy. Bắt được hắn rồi, chỉ sợ nàng không chỉ đơn thuần lợi dụng hắn để uy hiếp đám người Lãnh Tâm Âm, mà nói không chừng có khả năng còn có âm mưu khác.

Diệp Vô Ưu biết rằng thời gian với hắn lúc này càng kéo dài càng bất lợi, đột nhiên giữa lúc đó, hắn như thiểm điện lao tới một trong tám thiếu nữ giống hệt nhau đó.

“Tìm chết!” thiếu nữ đó không lùi lại, nhằm thẳng vào hắn phóng kiếm tới, ngữ khí mang vẻ khinh khỉnh, thanh âm lại thật thanh tao viên nhuận, thực rất dễ nghe. Bảy thiếu nữ còn lại, cũng tựa hồ cùng lúc, công tới nhiều bộ vị trên mình Diệp Vô Ưu.

nl.Lúc này, Diệp Vô Ưu cũng phát hiện, Tô Tố Tố xác thật không muốn tính mạng hắn, bởi vì, đối tượng công kích của bát nữ đều không phải là những nơi yếu hại. Nhưng cũng vì phát hiện ra điểm này, hắn cũng cảm thấy phóng tâm, quyết định đánh trả, hắn không muốn bị đám mĩ nữ này bắt giữ.

Chiếc vòng trên tay dũng xuất ra một cỗ chân khí, nhưng không hiểu vì sao, so với lần trước lại bạc nhược hơn nhiều. Mặc dù trên mình hắn vẫn tạo nên một phòng hộ tráo, nhưng tám thanh trường kiếm vẫn có thể lưu lại trên người hắn tám miệng vết thương.

Diệp Vô Ưu ngay từ đầu đã không né tránh, có thể thiếu nữ nọ không nghĩ rằng hắn không ngờ không tránh, nên vẫn đứng nguyên tại chỗ không di chuyển. Do đó, khi nàng lưu lại trên người Diệp Vô Ưu một vết thương thì đồng thời, nàng liền cảm thấy eo lưng chợt động, thân mình đã nằm trong sự chế trụ của Diệp Vô Ưu.kien

Diệp Vô Ưu ôm được thân mình thiếu nữ nọ, há miệng thở gấp mấy hơn. Hắn lúc này từ tay đến ngực chỗ nào cũng có vết thương. Mặc dù đó đều không phải là những vết thương trí mạng, song chịu đau đớn dạng này cũng khiến hắn toàn thân đổ mồ hôi lạnh.

“Tử nha đầu, các ngươi hiện tại khiến ta đổ máu, sẽ có một ngày, ta cũng sẽ khiến các ngươi ra máu!” Diệp Vô Ưu trong lòng giận dữ chửi bới. Nhìn trong lòng thấy sắc mặt thiếu nữ có chút nhợt nhạt, trên mặt liền lộ xuất biểu tình mãn ý. Mặc dù phải trả một cái giá rất đắt, nhưng cuối cùng đã thành công, cầm giữ được thiếu nữ này, hắn liền có khả năng đào thoát khỏi nơi đây.“Diệp Vô Ưu, thả Tố Lan ra!” Tô Tố Tố sắc mặt hơi biến, tỏ ra rất khẩn trương, còn bảy thiếu nữ kia đều chĩa mũi kiếm về phía Diệp Vô Ưu, tựa hồ chuẩn bị nếu cần thiết sẵn sàng trên mình Diệp Vô Ưu *****c thêm mấy lỗ.

“Nguyên lai đại mĩ nhân này gọi là Tố Lan a!” Diệp Vô Ưu cười hi hi, cắp thiếu nữ đứng dậy: “Yên tâm, ta có thể thả nàng ta. Bất quá là, phải đợi ta ra về an toàn rồi nói.”

Không đợi Tô Tố Tố đáp lời, Diệp Vô Ưu lại mở miệng nói tiếp: “Các nàng đừng hy vọng cứu nàng khỏi tay ta. Cho rằng các nàng vận khí tốt có thể cướp được nàng từ trong tay ta, cũng không thể cứu được nàng. Đại mĩ nhân Tố Tố cô nương, nàng có nghe nói qua về Tiêu hồn bát chỉ chứ?”

“Cái gì? Tiêu hồn bát chỉ của Ma tông?” Tô Tố Tố khuôn mặt kiều diễm có chút biến sắc.

“Đúng vậy, là Tiêu hồn bát chỉ của Ma tông!” Diệp Vô Ưu hi hi ha ha cười nói: “Kì thật là, ta nói cho nàng hay một bí mật, Lãnh Tâm Âm là sư phụ ta, nên ta tự nhiên có thể sử Tiêu hồn bát chỉ. Vừa nãy, ta đã thuận tiện mang Tiêu hồn bát chỉ thử nghiệm trên mình vị Tố Lan tiểu thư mĩ lệ này rồi.”

“Diệp Vô Ưu, ngươi muốn làm gì?” Tô Tố Tố vẻ mặt tựa hàn sương hỏi.

“Chẳng muốn làm gì cả. Ta đi trước, các nàng ngàn vạn lần chớ nên đuổi theo, bằng không, ta liền giết đại mĩ nhân này trước.” Diệp Vô Ưu nâng đỡ thiếu nữ tên gọi Tố Lan này chạy xa khỏi hướng Phiêu hương thành. Tô Tố Tố và bảy thiếu nữ còn lại, không biết là e sợ sự uy hiếp của Diệp Vô Ưu hay còn có nguyên nhân khác, quả thực không hề đuổi theo.

Diệp Vô Ưu sở dĩ không nhằm hướng Phiêu hương thành chạy tới, là do hắn phát hiện, bản thân hiện tại đầu óc đã có chút cảm giác choáng váng. Hắn có dự cảm rất không tốt, đó là bản thân có khả năng bị hôn mê. Với trạng thái hiện giờ của hắn, gần như chưa kịp chạy tới cổng Phiêu hương thành, thì đã giữa đường hôn mê, còn ở vùng phụ cân Phiêu hương tháp, lại có một cánh rừng rậm. Lãnh Sương Sương sau khi đưa cho hắn địa đồ, đã đặc biệt nói với hắn, nói rằng cánh rừng này rất rậm rạp, bên trong rất dễ rơi vào mê lộ.

Mục tiêu lúc này của Diệp Vô Ưu, chính là cánh rừng đó. Lạc đường không phải là chuyện lớn, chỉ cần không để Tô Tố Tố truy ra dấu vết, đợi khi hắn liệu thương giải độc khôi phục trở lại như thường, có con tin trong tay, hắn hoàn toàn không cần sợ các nàng.

Rất nhanh, Diệp Vô Ưu chạy đến nơi dự định, lách mình tiến vào rừng, sau đó tiếp tục đi sâu vào phía trong. Phiến khắc sau, hắn phát hiện bản thân chân khí càng lúc càng nhược, đầu óc càng lúc càng mờ mịt, biết rằng không thể tiếp tục chạy nữa, liền tìm đến dừng chân dưới một gốc đại thụ.

Trong suốt cả quá trình đó, thiếu nữ tên gọi Tố Lan hoàn toàn không nói tiếng nào. Diệp Vô Ưu mặc dù cảm thấy có chút kì quái, nhưng hắn biết lúc này không phải lúc để kì quái. Nàng ta đã trúng Tiêu hồn bát chỉ, đối với hắn không có chút uy hiếp nào. Hắn trước tiên xử lí vết thương, sau đó khoanh chân ngồi xuống dưới gốc cây, bắt đầu vận công trục độc.

“Ngươi đừng có phí công, Tố nữ hương không có thuốc giải không xong, muốn vận công trục độc càng không có khả năng.” Thiếu nữ tên gọi Tố Lan đột nhiên mở miệng nói một câu.

Quyển 7 - Chương 4: Lọt vào ổ mĩ nữ

“Đại mĩ nhân, nói như vậy, nàng biết cách làm sao giải độc?” Diệp Vô Ưu nhìn Tố Lan, trong nhãn thần ẩn ước lộ ra một tia thần tình không mấy hảo ý.

“Hừ, ngươi nghĩ ta sẽ nói cho ngươi hay sao?” Tố Lan kinh thị lườm Diệp Vô Ưu một cái.

“Đại mĩ nhân, chẳng lẽ nàng không biết trúng Tiêu hồn bát chỉ có hậu quả thế nào sao?” Diệp Vô Ưu dương dương đắc ý nói: “Nếu như nàng chịu giúp ta giải độc, có lẽ ta có thể giúp nàng giải khai Tiêu hồn bát chỉ.”

“Dâm tặc!” Tố Lan ác độc nhìn Diệp Vô Ưu, cất tiếng mắng.

“Đại mĩ nhân, nếu nàng không muốn cho ta hay cách giải độc thế nào, chỉ sợ ta sẽ chân chính trở thành dâm tặc.” Diệp Vô ưu tròng mắt xoay chuyển, rất không an phận lướt khắp trên dưới toàn thân Tố Lan, đặc biệt là đôi gò bồng đảo đầy đặn vút cao của nàng, hắn ác độc nhìn tới nhìn lui mấy lần.

nl.“Ngươi nghĩ hiện tại còn có năng lực đó sao?” Tố Lan dùng ánh mắt đầy giễu cợt nhìn Diệp Vô Ưu: “Ngươi hiện tại toàn thân công lực mất hết, trên người cũng đầy vết thương, ngươi nghĩ ngươi còn có thể làm gì?”kien

“Ta toàn thân công lực thất tán, nàng chẳng phải cũng như vậy?” Diệp Vô Ưu hòa hoãn nói: “Ta là nam nhân, nàng là nữ nhân, chúng ta đáo để so xem khí lực ai yếu ai mạnh?”

Diệp Vô Ưu mặc dù đã sử dụng cấm chế Tiêu hồn bát chỉ trên người Tố Lan, nhưng Tố Lan tịnh không phải không có khả năng hoạt động. Chỉ là nàng hiện tại so với một nữ tử yếu nhược bình thường không có sai biệt nhiều. Hơn nữa, Tiêu hồn bát chỉ trong người bất kỳ lúc nào cũng có khả năng phát tác.

Đương nhiên, Diệp Vô Ưu tự biết không thể đi xa. Hắn đã tra xét kỹ lưỡng chân khí trong mình, phát hiện xác thực công lực toàn thân thất tán. Rất hiển nhiên, đại mĩ nữ được gọi là Tố Lan này hiểu rất rõ công hiệu của Tố nữ hương.

“Ngươi nghĩ rằng ngươi còn có cơ hội sao?” Một thanh âm lạnh lùng truyền tới, dĩ nhiên là không phải phát ra từ trong miệng mĩ nữ tên gọi Tố Lan này.

Diệp Vô Ưu giật mình chấn kinh, đột nhiên vọt tới bên mình Tố Lan, nhanh chóng ôm nàng vào lòng, sau đó quay đầu nhìn tới nơi phát ra âm thanh, liền phát hiện, ở không xa, tám tố y nữ tử vẻ mặt tựa hàn sương đang trừng mắt nhìn hắn. Bọn họ tự nhiên chẳng phải ai khác, chính là Tô Tố Tố và bảy nàng thiếu nữ giống hệt nhau còn lại.

“Các nàng, các nàng sao có thể tìm tới đây nhanh vậy?” Diệp Vô Ưu hỏi lại với vẻ đầy kinh ngạc. Trên thực tế, hắn tự mình đã bị lạc trong vùng mê lộ này, vì thế, theo hắn nghĩ, ngay cả Tô Tố Tố các nàng có thể tìm được đến đây, ít nhất cũng phải mất một hai thời thần. Nhưng trên thực tế, lúc này chưa tới một khắc, các nàng liền đã xuất hiện ngay trước mắt hắn. Hơn nữa, các nàng tám người đồng thời xuất hiện, rõ ngay ngay từ đầu cũng chẳng cần phải phân ra tìm kiếm, giống như là các nàng biết rõ hắn ở nơi đây, cùng nhau trực tiếp đến thẳng đây.

“Diệp Vô Ưu, ngươi cho rằng ngươi lúc này cầm giữ Tố Lan còn có tác dụng sao?” Tô Tố Tố lãnh đạm nói: “Ngươi lúc này công lực mất hết, chúng ta muốn cứu Tố Lan từ trong tay ngươi ra thật chỉ như trở bàn tay.”

“Vậy các nàng cứ việc cứu đi.” Diệp Vô Ưu hoàn toàn không chút e ngại thách thức: “Ta tin rằng, chỉ qua vài ngày, mĩ nữ băng thanh ngọc khiết này, sẽ biến thành dâm oa đãng phụ hễ nhìn thấy nam nhân là lên cơn.”

Tô Tố Tố sắc mặt chợt biến, tựa hồ lúc này chưa biết quyết định thế nào.

“Sư tỷ, làm thế nào bây giờ?” một thiếu nữ đứng cạnh Tô Tố Tố nhỏ giọng hỏi.

“Trước hết mang y quay về Tố y môn rồi tính.” Tô Tố Tố trầm ngâm do dự một chút mới nói. Tiếng nói vừa dứt, Diệp Vô Ưu chỉ cảm thấy nhân ảnh chợt động, trên tay chẳng còn gì, thiếu nữ tên gọi Tố Lan đã từ trong lòng hắn biến mất. Chỉ khắc sau, nàng đã liền xuất hiện trong lòng một thiếu nữ khác. Vào lúc này, hắn liền cảm thấy một trận ý thức mơ hồ, cả người liền rơi vào hôn mê.

“Chẳng còn gì tệ hơn, vẫn rơi vào tay quần nữ này rồi.” Trước khi hôn mê, Diệp Vô Ưu trong đầu còn lóe lên một ý nghĩ như vậy.

oOo
Trong Phiêu Hương thành. Đang tiến bước tới là ba mĩ nữ khuynh quốc khuynh thành. Nghiêm chỉnh mà nói, là hai đại mĩ nữ khuynh quốc khuynh thành và một tiểu mĩ nữ khuynh quốc khuynh thành.

Trong hai mĩ nữ một lớn một nhỏ này, hiển nhiên là Hoa Vân La và Giang Thiên Thiên, một người còn lại, thực là Triệu Thiên Tâm. Hoa Vân La và Giang Thiên Thiên cảm thấy có chút buồn chán, liền ngự kiếm bay đến Phiêu hương thành, còn Triệu Thiên Tâm lại có chút lo lắng cho Diệp Vô Ưu, nghe nói Hoa Vân La muốn đi, liền cùng nàng tới đó. Ngự kiếm phi hành chi thuật của Hoa Vân La quả thực lợi hại, không ngờ mang theo hai người mà cũng chỉ cần không tới một ngày một đêm đã tới Phiêu hương thành. Sau đó, các nàng liền đi tìm đám người Lãnh Sương Sương.

“Cái gì? Tên tiểu sắc lang đó một mình đi phó ước đến giờ vẫn chưa về sao?” Việc đầu tiên Hoa Vân La làm tự nhiên là hỏi về nơi hạ lạc của Diệp Vô Ưu. Khi nghe nói Diệp Vô Ưu đi kiếm Tô Tố Tố, trong lòng chửi rủa hắn vài câu, nhưng đến khi biết được Diệp Vô Ư không ngờ vẫn chưa quay trở về, liền không nhịn được lo lắng nổi lên. Bởi vì, lúc này đã là chập tối, theo lý mà nói, Diệp Vô Ưu không có lý gì mà lúc này còn chưa trở về.

“Ta đã tới Phiêu hương tháp xem qua. Ở đó không còn một ai. Ta cũng đã tra xét cẩn thận bốn phía, cũng không có phát hiện một chút manh mối nào.” Lãnh Sương Sương lo lắng nói, “Ta cũng đã tới Lý phủ, người Lý phủ nói Tô Tố Tố cũng đã rời nơi đó đi rồi.”

“Có vẻ như là tên tiểu sắc lang đó nhiều khả năng đã rơi vào tay Tô Tố Tố rồi.” Hoa Vân La lẩm bẩm, “Muốn tìm thấy tiểu sắc lang, trước tiên tất phải tìm thấy Tô Tố Tố.”

nl.“Ta chuẩn bị vào cung một chút, gặp sư phụ nói chuyện, sau đó để người phái Thiên nhai thư viện cùng Ma tông đệ tử tìm kiếm nơi hạ lạc của Tô Tố Tố.” Lãnh Sương Sương trầm ngâm một chút rồi nói.kien

“Vậy tốt, ngươi đi trước, ta cũng sẽ lại tới Lý phủ gì đó.” Hoa Vân La gật đầu đáp lại.

Lãnh Sương Sương gật đầu, không nói thêm câu gì, nhanh chóng rời khỏi khách điếm, nhằm hướng hoàng cung cấp tốc đi tới.

Tại một phương hướng khác, Hoa Vân La với Giang Thiên Thiên dưới sự hướng dẫn của Hàm Yên, tìm đến Lý phủ, còn Mộ Dung Tiểu Tiểu và Lam Tiểu Phong, Tống Loan ba người, đều lưu lại tại khách điếm. Ban đầu Triệu Thiên Tâm cũng ở lại khách điếm, nhưng khi Hoa Vân La ra đi chẳng bao lâu, nàng cũng rời khách điếm, cho dù để làm gì, nàng tự nhiên cũng không cần báo cho đám người Lam Tiểu Phong.

oOo

Diệp Vô Ưu mở to mắt, sau đó trở mình ngồi dậy trên giường, nhìn ngó chung quanh. Nơi đây đúng là khuê phòng của nữ hài tử, những vết thương trên người hắn cũng đã bình phục tới bảy tám phần. Chỉ là toàn thân yếu ớt, toàn thân công lực vẫn không có vận lên được một chút nào.
Từ trên giường bước xuống, Diệp Vô Ưu nhằm hướng cửa phòng bước tới. Lúc chuẩn bị đẩy cửa, chỉ vừa đưa tay ra, cánh cửa đã tự động mở ra, sau đó, trước cửa xuất hiện một thân hình kiều diễm quen thuộc. Chẳng phải ai khác, chính là Tô Tố Tố.

“Diệp công tử, ngủ ngon giấc chứ?” Tô Tố Tố ngữ khí cực kỳ nhẹ nhàng, ngữ khí lúc này đã trở nên rất khách khí.

“Cũng không tệ, bất quá, nếu như có đại mĩ nhân bồi tiếp ngủ cùng, thì sẽ tốt hơn.” Diệp Vô Ưu cười hi hi đáp lại, vừa nói vừa dùng nhãn thần không an phận lướt lên lướt xuống những bộ vị nổi bật, quan trọng trên người Tô Tố Tố. Ý tứ này của hắn chẳng cần nói cũng rõ, như muốn nói nếu như có Tô Tố Tố bồi tiếp hắn ngủ, hắn có thể ngủ thật tốt.

Tô Tố Tố trong lòng giận dữ, nhưng ngoài miệng vẫn hết sức khách khí: “Diệp công tử nhà đã có kiều thê, chỉ cần có thể trở về, tự nhiên là có mĩ nữ phụng bồi.”

“Chẳng lẽ Tô đại mĩ nhân nàng nguyện ý thả ta về sao?” Diệp Vô Ưu có chút kỳ quái hỏi. Hắn mặc dù không bị Tô Tố Tố chế trụ, nhưng hắn biết rất rõ, hắn hiện tại ở vào trạng thái trói gà không chặt, căn bản không có khả năng đào thoát khỏi chỗ này, trừ phi Tô Tố Tố đột nhiên phát thiện tâm, để hắn li khai.

Chỉ là, hắn cũng biết rằng, Tố Tố Tố thật không có khả năng phát thiện tâm. Nàng lúc này đột nhiên trở nên rất khách khí, khẳng định chỉ có một nguyên nhân, đó là Tiêu hồn bát chỉ trên người Tố Lan, nhiều khả năng đã phát tác.

“Chỉ cần Diệp công tử nguyện ý đáp ứng một việc, ta tự nhiên sẽ để ngươi trở về.” Tô Tố Tố cười nhẹ tiếp: “Ta cũng chẳng vòng vo tam quốc nữa, chỉ cần Diệp công tử nói ra biện pháp giải khai Tiêu hồn bát chỉ, ta liền có thể thả người đi.”

“Hà, Tô đại mĩ nhân, nàng coi ta là ngốc tử sao?” Diệp Vô Ưu có chút bất mãn nói: “Ta nếu nói cho nàng phương pháp giải khai Tiêu hồn bát chỉ, ta còn có khả năng li khai nơi này sao?”

“Diệp công tử, Tô Tố Tố ta tịnh không phải là người không thủ tín. Chỉ cần ngươi nói cho chúng ta phương pháp, ta nhất định sẽ tuân thủ lời hứa, để ngươi li khai.” Tô Tố Tố dáng vẻ vô cùng khẩn thiết nói.

“Được thôi, Diệp Vô Ưu ta cũng là người thủ tín, nàng chỉ cần trước hết giải khai Tố nữ hương quỷ quái đó trong thân thể ta, để ta khôi phục công lực, ta có thể giúp đại mĩ nhân đó giải khai Tiêu hồn bát chỉ.” Diệp Vô Ưu uể oải nói.

“Diệp công tử, ngươi làm thế nào để ta tin ngươi được đây?” Tô Tố Tố có chút tức giận hỏi.

“Vậy đó, nàng làm thế nào để ta tin nàng được đây? Nếu như nàng không thể tin tưởng ta, thì ta cũng làm thế nào tin tưởng nàng được?” Diệp Vô Ưu chậm rãi hỏi ngược lại: “Hà huống, Tiêu hồn bát chỉ là Ma tông độc môn tuyệt kĩ, nàng muốn ta cho các nàng biết phương pháp giải khai Tiêu hồn bát chỉ, không phải ép người vào thế khó sao?”

“Diệp Vô Ưu, ngươi đừng có quên, ngươi hiện tại vẫn nằm trong tay chúng ta. Nếu cần ta hoàn toàn có thể lấy tính mạng ngươi!” Tô Tố Tố lạnh giọng nói: “Ngươi cần phải rõ, hiện tại là ngươi cần bảo mệnh, chứ không phải chúng ta cầu ngươi!”

“Tô đại mĩ nhân à, nàng muốn ta cầu khẩn nàng sao?” Diệp Vô Ưu cười hi hi: “Đáng tiếc a, ta không cầu khẩn nàng, nàng dám giết ta sao? Dám chắc nàng không dám. Kì thật, nàng không biết rằng, sự thật hiện tại chẳng phải nàng đang thỉnh cầu ta sao?”

“Diệp Vô Ưu, ngươi đừng đắc ý, ta vừa mới nhận được tin tức, Thiên y tiên tử Triệu Thiên Tâm đã tới Phiêu hương thành. Ta tin rằng, nàng có biện pháp giải khai Tiêu hồn bát chỉ!” Tô Tố Tố lạnh lùng nói: “Đến khi đó, ngươi có muốn cầu xin ta, sợ rằng chẳng xong!”

“Cái gì? Thiên y tiên tử?” Diệp Vô Ưu sắc mặt đại biến, ánh mắt lộ xuất một tia bối rối, nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh nói: “Thiên y tiên tử thì đã sao? Tiêu hồn bát chỉ ngoại trừ ta và sư phụ, không ai có thể giải khai!”

Chỉ là, bộ dạng bối rối vừa rồi của hắn, đều đã lọt vào trong mắt của Tô Tố Tố. Nàng hừ lạnh một tiếng, không nói thêm câu gì, chuyển thân đi ra.

Nhìn bóng lưng tuyệt đẹp của Tô Tố Tố biến mất khỏi tầm mắt, trên mặt Diệp Vô Ưu mới lộ xuất một tia cười đắc ý đầy vẻ gian kế.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau