VÔ LẠI QUẦN PHƯƠNG PHỔ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô lại quần phương phổ - Chương 141 - Chương 145

Quyển 6 - Chương 15: Tố y tiên tử

“Úy, Hoa tiểu si, lưu lại vài tên nha!” Diệp Vô Ưu khoanh tay đứng một bên xem hí kịch, vội lên tiếng. “Biết rồi!” Lam Tiểu Phong đáp lại, vừa dứt lời đã nghe thấy hai tiếng kêu thảm nữa truyền tới, hai hắc y nhân thân hình lảo đảo ngã xuống đất, không biết sống chết ra sao.

“Tỷ tỷ, chúng ta cũng lên thôi!” Mộ Dung tiểu tiểu bộ dáng kích thích vô cùng, hưng phấn nói.

“Ta không bao giờ đánh nhau với chó đâu” Hàm Yên bĩu môi khẽ phất nhẹ ống tay áo, quay đầu nhìn ra nơi khác “Tiểu tiểu, nếu thích ngươi đi một mình đi”.

“Hì hì, vậy ta đi nha, ta rất thích đánh chó, đặc biệt là dìm chết nó… ” Mộ Dung tiểu tiểu vừa nói hết câu thân hình đã hướng phía cẩm bào nam tử phóng tới “Chó con chớ chạy, ta đến đánh ngươi đây!” Nam tử vận cẩm bào nghe vậy thiếu điều tức đến hộc máu mà chết, gầm lên một tiếng tức giận, hữu chưởng phách không thẳng hướng Mộ Dung tiểu tiểu, muốn một chưởng giết chết nàng. Chỉ tiếc là rất nhanh sau đó, hắn phát hiện ra ý đồ của mình khó có thể thành hiện thực được, đối thủ của hắn thực lực mạnh hơn sự tưởng tượng nhiều lần.

Mặc dù nhân số của đám sát thủ nhiều hơn, nhưng so với bọn người Diệp Vô Ưu thực lực của chúng quá thấp kém, thủy chung từ đầu đến cuối cũng chỉ có Lam Tiểu Phong và Mộ Dung tiểu tiểu hai người xuất thủ, còn Lãnh Sương Sương ngoại trừ lúc đầu xuất kiếm ngăn cản sự đánh lén của bọn chúng, đến giờ vẫn đứng im lặng quan sát, mà Diệp Vô Ưu càng không bao giờ ra tay. Hắn đối với việc đâm đâm chém chém không có hứng thú gì nhiều, chính vì vậy Tống Loan cũng lại càng không có hứng nhìn cục diện chứ chưa nói đến việc xuất chiêu. Trong chốc lát, chiến cuộc đã đi đến hồi kết, hơn mười tên mông diện hắc y nhân nằm lăn lộn trên mặt đất rên rỉ không ngừng, hiển nhiên không chết thì cũng mang trọng thương. Phía bên kia nam tử cẩm bào, tấm khăn che mặt đã bị Mộ Dung tiểu tiểu chấn bay từ lúc nào không biết, sắc mặt tái nhợt nằm trên mặt đất, bản thân hắn cũng đã thọ trọng thương.

“Tỷ tỷ, tỷ đến đây hỏi cung hắn đi.” Mộ Dung tiểu tiểu hướng phía Hàm Yên ngoắc tay gọi. “Hỏi xem bọn chúng do ai phái tới, vì điều gì mà muốn giết chúng ta?” Diệp Vô Ưu mở miệng nói.

“Các ngươi cái gì cũng sẽ không biết đâu!” Nam tử cẩm bào đột nhiên phẫn hận nói một câu, rồi chợt nghe một tiếng “bụp” nhỏ, một dòng máu đen từ khóe miệng hắn chảy ra.

“A, tỷ tỷ, hắn tự sát!” Mộ Dung tiểu tiểu thất thanh kêu khẽ. “Bọn chúng đều tự sát hết rồi.” thanh âm của Lam Tiểu Phong từ phía bên kia truyền tới “Hình như trong miệng chúng có ngậm sẵn thuốc độc.”

Tất cả đã chết, trên người bọn chúng cũng không tìm được tín vật đặc biệt gì, không tìm được biện pháp gì tốt hơn, một lúc sau bọn người Diệp Vô Ưu cũng rời khỏi tòa trang viện hoang phế. Tự dưng gặp phải một bọn sát thủ khiến bọn họ không còn tâm trạng vui vẻ thưởng ngoạn phong cảnh nữa, liền kéo về khách điếm nghỉ ngơi.

“Vô Ưu ca ca, huynh nói thử xem là ai muốn giết bọn ta vậy?” Hàm Yên vẻ mặt khó hiểu ngước hỏi Diệp Vô Ưu. “Chúng ta vừa mới đặt chân đến đây đã chạm mặt với một lũ sát thủ, hiển nhiên có kẻ phái người theo dõi chúng ta từ lâu rồi.” Diệp Vô Ưu thản nhiên trả lời, ngữ khí không chút để tâm. “Nói cũng bằng không!” Lam Tiểu Phong hừ nhẹ một câu.

“Hoa tiểu si, chẳng lẽ ngươi biết thân phận của đám sát thủ này sao?” Diệp Vô Ưu trừng mắt nhìn Lam Tiểu Phong “Nếu không biết, ngươi ngậm miệng lại cho ta, đừng nói lung tung!” Lam Tiểu Phong nghe vậy quả nhiên ngậm miệng không nói nữa, hắn cũng không thể tìm ra được bọn sát thủ này từ đâu mà tới?

“Đừng suy nghĩ nhiều nữa chờ sư phụ về bàn tiếp, có lẽ sư phụ có biện pháp tìm ra thân phận của bọn chúng.” Lãnh Sương Sương lãnh đạm nói “Mà cũng nên nghe theo lời sư phụ, mọi người cũng không nên tự ý ra ngoài, bọn sát thủ vừa rồi thực lực tuy yếu, nhưng cũng không thể biết được thực lực của bọn chúng lần sau sẽ ra sao, nếu gặp phải sát thủ cao cấp có lẽ bọn chúng ta chưa chắc đã phải là đối thủ.”

“Sư tỷ nói đúng, chúng ta về phòng nghỉ ngơi trước đã.” Diệp Vô Ưu cười hì hì, thuận tay kéo ngọc thủ Lãnh Sương Sương về phòng. “Loan tỷ, tỷ không thể tự mình về phòng được à?” thấy Tống Loan lẽo đẽo theo sau mình, Diệp Vô Ưu không nhịn được hỏi, tên tiểu tử này bình thường thích gọi mỹ nữ là tỷ tỷ, mà Tống Loan cũng là một đại mỹ nữ nên mấy ngày nay hắn cũng bắt đầu gọi nàng là tỷ tỷ.“Các ngươi có thể xem ta như không có mặt, muốn làm gì thì làm, không có can hệ gì cả.” Tống Loan sắc mặt bình tĩnh vô cùng, nàng tựa hồ như cũng đã biết Diệp Vô Ưu muốn làm gì, thong thả một chút rồi nói tiếp: “Bởi vì pháp bảo cùng ngươi hòa một thể nên ta muốn quan sát ngươi trong các hoàn cảnh bất đồng. Chỉ có như vậy ta mới có thể biết nguyên lý cấu tạo cụ thể của pháp bảo này.”

“Loan tỷ, không cần thiết phải như vậy mà?” Diệp Vô Ưu có cảm giác khóc dở mếu dở, hắn kéo Lãnh Sương Sương vào sương phòng hiển nhiên là muốn cùng nàng thân mật vui vẻ, bây giờ có người đi theo tự nhiên hắn có chút cảm giác không thoải mái lắm. Thật ra hắn cũng không hẹp hòi gì khi có thêm một đại mỹ nữ bên cạnh nhưng hắn lo lắng Lãnh Sương Sương không đồng ý.

“Ngươi cứ coi như ta không tồn tại là được!” Tống Loan vẫn kiên định như cũ đi sát bên người hắn khiến hắn không khỏi có cảm giác buồn bực. Nghĩ mãi cuối cùng hắn quyết định dẹp bỏ ý nghĩ kế hoạch song tu vào ban ngày, Tống Loan mặc dù nói là sẽ đi theo hắn nhưng buổi tối sẽ là lúc bất tiện cho việc nghiên cứu pháp bảo, cho nên nàng sẽ trở về phòng của mình, đến lúc đó sẽ không còn trở ngại nữa.

“Được rồi, Loan tỷ, ta phải đi ngủ trước đây!” Diệp Vô Ưu có chút bất đắc dĩ, trong lòng thầm chủ định, ban ngày nghỉ ngơi cho tốt, buổi tối có thể cùng Lãnh Sương Sương tiến hành song tu cũng không muộn, nếu buổi tối Tống Loan còn quấn quýt quanh quẩn thì hắn sẽ không khách khí với nàng nữa. “Hừ, buổi tối mà ngươi còn dám quấy rầy ta với sư tỷ, ta sẽ cho ngươi biết thế nào là lợi hại.” Diệp Vô Ưu trong lòng thầm nghĩ, sau đó hai tay đặt nhẹ lên đồi ngực Lãnh Sương Sương, nhắm mắt chậm rãi tiến vào giấc mộng...

Nằm cạnh một đại mỹ nữ như Lãnh Sương Sương ngủ quả là rất thoải mái, cho nên Diệp Vô Ưu có một vài canh giờ rất ngon giấc. Đột nhiên trong phòng hương thơm của các loại sơn hào hải vị tràn ngập không gian, dạ dày co thắt khiến hắn giật mình tỉnh giấc. “Thơm quá!” Diệp Vô Ưu nhảy dựng lên ánh mắt đảo khắp phòng, hữu trảo vơ vấy một cái đùi gà tiện tay đưa lên miệng thưởng thức. Bỗng hắn phát hiện có điều gì không đúng, nhìn quanh khẽ kêu lên một tiếng: “Sư phụ tỷ tỷ, người về rồi à?”

“Sư phụ đã về được một canh giờ rồi.” thanh âm nhẹ nhàng yêu kiều của Lãnh Sương Sương vang lên sau lưng Diệp Vô Ưu, nàng uyển chuyển đi đến kéo hắn ngồi xuống rồi gắp thức ăn vào bát bắt cho hắn ăn. Diệp Vô Ưu nhìn bốn phía, phát hiện Tống Loan đã không còn ở trong phòng, lúc này chỉ còn hắn cùng Lãnh Sương Sương và Lãnh Tâm Âm ba người, trên mặt bàn thức ăn vừa mới được dọn lên, hương thơm ngào ngạt.

“Trước tiên hãy ăn uống đi đã, sau đó ta có việc cần nói với ngươi.” Lãnh Tâm Âm liếc nhìn Diệp Vô Ưu một lát rồi lãnh đạm nói. “Úc” Diệp Vô Ưu không lên tiếng, thoải mái thư giãn từ từ thưởng thức sự chăm sóc ân cần của Lãnh Sương Sương. Thấy vậy, Lãnh Tâm Âm trong lòng có chút bất mãn, chỉ là vẫn không nói gì, tùy tiện gắp thức ăn. Chỉ là Lãnh Sương Sương có chút bình tĩnh khác thường, trong mắt nàng lúc này tràn ngập ánh nhu tình, đương nhiên ánh mắt này chỉ dành cho một người duy nhất là Diệp Vô Ưu mà không dành cho một ai khác, cho dù đó là Lãnh Tâm Âm.“Việc đám sát thủ ban ngày ám sát các ngươi ta đã biết hết rồi, ta cũng đã liên lạc với người của Thiên Nhai thư viện, bọn họ sẽ nhanh chóng điều tra tin tức cho chúng ta.” Thấy Diệp Vô Ưu có vẻ đã ăn no, Lãnh Tâm Âm bắt đầu đi vào chính sự “Theo tình hình lúc này mà nói, Tuyết Minh Cương tuy vẫn bình an vô sự nhưng thực lực của hắn đã bị bẻ gãy hầu hết, lực lượng của hắn lúc này so với Tuyết Minh Văn căn bản không thể đối kháng được.”

“Tuyết Minh Văn có phải là nhị hoàng tử gì đó không?” Diệp Vô Ưu đột nhiên hỏi một câu.

“Không sai, hắn chính là đối thủ lớn nhất của Tuyết Minh Cương trong lần tranh đoạt ngôi vị hoàng đế này.” Lãnh Tâm Âm khẽ gật đầu.

“Sư phụ tỷ tỷ, bây giờ người có sự chuẩn bị gì?” Diệp Vô Ưu không phải là loại người thích chất vấn người khác, trừ phi gặp hoàn cảnh đặc biệt hắn sẽ tự giải quyết nhưng hiển nhiên bây giờ không phải là hoàn cảnh gì đặc biệt cả nên hắn giao toàn bộ chủ ý sự việc này cho Lãnh Tâm Âm.

“Kì thật, đối thủ chân chính của chúng ta không phải là Tuyết Minh Văn, mà là Tố Y Môn” Lãnh Tâm Âm trầm ngâm một lúc rồi nói tiếp: “Tố Y Môn là một môn phái vô cùng thần bí, mấy năm trước vô danh vô tiếng nhưng vài năm gần đây, đột nhiên Tố Y Môn lại nổi lên như cồn. Đó là nhờ một người đó là Tố y tiên tử - Tô Tố Tố.”

“Vân Mộng thập tiên tử, bài danh đệ nhất chẳng phải là Tố y tiên tử sao?” Diệp Vô Ưu buột miệng ngơ ngác hỏi, mặc dù với danh tiếng của Vân Mộng thập tiên tử hắn nắm rõ như chỉ tay, nhưng vẫn muốn xác nhận một lần nữa.

“Không sai, đúng là nàng ta!” Lãnh Tâm Âm gật đầu “Bất quá, ta đối với Tố Y Môn hiểu biết quá ít, đối với Tô Tố Tố càng ít hơn. Thiên Nhai thư viện đã đáp ứng tìm hiểu giùm cho chúng ta, nên trước mắt chúng ta không có chút tin tức gì về nàng ta cả. ”

“Tô Tố Tố... cái tên này thật lạ!” Diệp Vô Ưu lầu bầu trong miệng “Kì lạ, Thiên Nhai thư viện đối với nội tình Tố Y Môn phải biết rõ mới phải chứ. Các nàng lúc trước chế định danh sách Vân Mộng thập tiên tử, chẳng lẽ không có điều tra qua sao?”

“Ta cũng đã nêu ra nghi vấn tương tự, nhưng trên phương diện này Thiên Nhai thư viện quả thật không có lý giải rõ ràng. Tô Tố Tố rất ít tham dự các sự tình trên đại lục, mà lần này trợ giúp cho Tuyết Minh Văn là lần đầu tiên nàng ta xuất sơn.”

“Nàng ta vì cái gì mà đồng ý trợ giúp cho Tuyết Minh Văn vậy?” Diệp Vô Ưu vẻ mặt khó hiểu lẩm bẩm trong miệng.

“Căn cứ vào suy đoán của ta, Tố y tiên tử sở dĩ đồng ý giúp Tuyết Minh Văn có hai khả năng. Khả năng thứ nhất, Tô Tố Tố và Tuyết Minh Văn có tư tình với nhau. Nguyên nhân thứ hai, Tố Y Môn mặc dù danh tiếng không nhỏ nhưng tính ra không phải là một môn phái lớn, nếu như có thể trợ giúp Tuyết Minh Văn lên ngôi cửu ngũ thì tất nhiên ở Phiêu Tuyết đế quốc, địa vị của Tố Y Môn sẽ tăng lên thập bội.” Lãnh Tâm Âm hơi trầm ngâm một chút rồi nói tiếp “Thật ra còn có thể có nguyên nhân thứ ba nữa, đó là đồng thời tồn tại hai nguyên nhân trên.”

Quyển 6 - Chương 16: Lãnh Tâm Âm đích sơ dạ

“Tô Tố Tố cùng Tuyết Minh Văn có tư tình?” Diệp Vô Ưu có chút không vui “Tuyết Minh Văn cái gì đó sao được đàn bà yêu thích vậy chứ?”

“Tuyết Minh Văn tại Phiêu Tuyết đế quốc đỉnh đỉnh đại danh “Phiêu Tuyết đệ nhất mĩ nam tử”, ngoài ra còn có ngoại hiệu “Phiêu Tuyết đệ nhất tài tử” chỉ điều đó thôi cũng có thể hiểu rằng hắn tướng mạo anh tuấn phi phàm thông minh tuyệt thế, lại ẩn chứa khí phách đế vương nên tự nhiên được các thiếu nữ hâm mộ vô cùng.” Lãnh Tâm Âm lãnh đạm nói “Bất quá, hắn trong mắt mọi người lúc nào cũng mang dáng vẻ một thư sinh yếu đuối bình thường, chắc chắn chỉ là ngụy trang che đậy bản chất mà thôi.”

“Lợi hại như vậy sao?” Diệp Vô Ưu sững sờ ngơ ngác “Sư phụ tỷ tỷ, tên tiểu bạch diện đó bao nhiêu tuổi rồi?”

“Tuyết Minh Văn năm nay ba mươi tuổi, mặc dù đã sớm qua tuổi thành nhân nhưng vẫn chưa thành gia lập thất, vui thú thê nhi.” Lãnh Tâm Âm ánh mắt bỗng lộ vẻ kì quái liếc nhìn Diệp Vô Ưu “Ngươi hỏi chuyện này làm gì?”

“Úc, không có gì, chỉ tùy tiện hỏi vậy thôi mà.” Diệp Vô Ưu nhún vai, dáng vẻ thản nhiên trả lời. Lãnh Tâm Âm ánh mắt đầy vẻ ngờ vực nhìn Diệp Vô Ưu, bộ dạng hắn lúc này vô tư vô lự, khuôn mặt tươi cười khiến nàng nghĩ mãi cũng không ra hắn tùy tiện hỏi mình vậy là nhằm mục đích gì? “Chúng ta cần thương lượng, tìm ra đối sách.” Trầm ngâm chốc lát, Lãnh Tâm Âm đề nghị “Các ngươi thử nói xem, làm thế nào để ra tay xuất thủ có kết quả tốt nhất?”

“Sư phụ tỷ tỷ, việc này người quyết định là được rồi mà, ngươi nói như thế nào bọn ta làm vậy thôi.” Diệp Vô Ưu thản nhiên nói, ngữ khí đầy vẻ tin tưởng “Sư phụ tỷ tỷ người yên tâm, ta và sư tỷ nhất định sẽ làm theo lời tỷ.” Chỉ tiếc là lần này Lãnh Tâm Âm không còn tin tưởng Diệp Vô Ưu được nữa, nếu Diệp Vô Ưu biết nghe lời nàng nói thì hắn đâu có cả ngày phá phách, Nhìn ánh mắt của hắn lúc này không cần nói cũng biết rằng hắn đang nghĩ đến việc bắt nàng thực hiện lời hứa. Nghĩ đến những điều đã hứa với hắn, Lãnh Tâm Âm trong lòng không khỏi trào lên một tâm sự khúc mắc. Vốn những việc nàng nghĩ rằng khó có thể thực hiện được thì nay Diệp Vô Ưu lại có thể dễ dàng giải quyết, điều này làm nàng có chút cảm giác không cam tâm. Tuy nàng không có phản đối mà chỉ muốn khất lần một thời gian, nhưng Diệp Vô Ưu cũng đâu có quên được lời hứa hẹn đó, hắn lúc nào cũng chỉ muốn nàng thực hiện cho nhanh. Đáng lẽ lúc trước tại Vô Ưu sơn trang nàng đã phải thực hiện lời hứa rồi, nhưng đến tận bây giờ đã tới tận Phiêu Tuyết thành nàng vẫn còn chưa hoàn tất. Đương nhiên trong lòng Lãnh Tâm Âm hiểu rõ, nàng có thể chạy trốn một lần chứ không thể chạy trốn được cả đời này, Diệp Vô Ưu luôn nhìn nàng bằng ánh mắt đam mê, sở dĩ hắn không bức bách nàng là vì hắn hiểu rõ, nàng đã không còn cách nào mà thoát khỏi lòng bàn tay hắn được.

“Ta tất nhiên đã có chủ ý, hiển nhiên lúc này thực lực của Tuyết Minh Văn đột nhiên đại tăng chủ yếu là do sự xuất hiện của Tô Tố Tố, nếu không Tuyết Minh Văn không có khả năng sở hữu một thế lực lớn mạnh như bây giờ. Bời vậy lúc này trọng tâm của chúng ta là đối phó với Tô Tố Tố.” Lãnh Tâm Âm khuôn mặt trầm ngâm, ngữ khí hơi trầm xuống.

“Ta nghĩ chúng ta lúc này chi bằng binh chia nhị lộ, ta với Tuyết Minh Cương lo đối phó với thế lực của Tuyết Minh Văn tại nội cung, ngươi và Sương Sương phụ trách đối phó với Tô Tố Tố. Các ngươi nghĩ thế nào?”

“Không có vấn đề gì?” Diệp Vô Ưu gật đầu đáp ứng, bất quá trong lòng hắn không nghĩ là sẽ đối phó với Tô Tố Tố, mà là muốn biến Tô Tố Tố thành lão bà của mình. Ước muốn của hắn là muốn một mẻ bắt hết Vân Mộng thập tiên tử, mà Tô Tố Tố bài danh đệ nhất trong thập tiên tử, hắn sao có thể buông tha. Diệp Vô Ưu không phản đối, Lãnh Sương Sương tự nhiên cũng đồng ý, nhưng nàng trong lòng cũng có chút nghi vấn: “Tô Tố Tố bây giờ đang ở trong hoàng cung hay bên ngoài vậy?”

“Tô Tố Tố tuyệt không có trong cung nội, tất ở bên ngoài. Nhưng nàng ta hành tung phiêu hốt, ta đang huy động đệ tử Ma tông và người của Thiên Nhai thư viện truy tìm tung tích của nàng ta. Các ngươi yên tâm nếu có tin tức gì ta sẽ chuyển ngay cho các người.” Hơi ngừng một lát, Lãnh Tâm Âm tiếp “Nhưng lúc này hầu hết thời gian ta phải ở trong cung nội”

“Sư phụ tỷ tỷ, nếu chúng ta muốn tìm người thì sao?” Diệp Vô Ưu vội vàng hỏi.“Sương Sương sẽ biết cách tiến cung, nàng ta có thể đưa ngươi vào.” Lãnh Tâm Âm ngữ khí có chút ngập ngừng “Thôi, ta về phòng trước đây!” Lãnh Tâm Âm đứng dậy đi ra cửa, đến cửa phòng thân hình yêu kiều chợt dừng lại, hơi run nhẹ, khẽ mím chặt môi quyết định.

“Đúng rồi, Vô Ưu, ngươi theo ta, ta có chút việc muốn chỉ điểm cho ngươi.” Diệp Vô Ưu nghe vậy mừng rỡ vô cùng, có gì cho hắn ư? Chắc chắn là bản thân nàng rồi. Khi nàng quay trở lại hắn đã nghĩ đến việc bắt nàng thực hiện lời hứa, bây giờ nghe nàng nói vậy hắn thiếu điều muốn nhảy dựng lên vì sung sướng. Hắn nhanh chóng vẫy tay chào Lãnh Sương Sương rồi phóng nhanh ra ngoài…

Lãnh Tâm Âm cảm giác được Diệp Vô Ưu đã bước vào phòng, nàng không hề xoay người lại, chậm rãi đi đến bên hương sàng. Diệp Vô Ưu khẽ khép chặt cửa rồi xoay người lại, liền phát hiện Lãnh Tâm Âm đang cởi bỏ tấm phi phong trên người, động tác nhẹ nhàng uyển chuyển động lòng, Tấm phi phong chậm rãi rơi trên nền đất, thân thể ngọc ngà mềm mại hiện lên rõ ràng trong ánh nến. Diệp Vô Ưu hưng phấn cùng cực, hắn lúc này cơ bản có thể xác định được Lãnh Tâm Âm muốn thực hiện lời hứa với hắn. Thân ảnh chợt lóe, Diệp Vô Ưu đã dựa sát thân sau Lãnh Tâm Âm, song thủ siết nhẹ vòng ngực của nàng “Sư phụ tỷ tỷ, ta rốt cục cũng đợi được đến ngày này!” Diệp Vô Ưu ghé sát vào tai nàng thì thào, hơi thở nóng rực làm ngọc diện Lãnh Tâm Âm cũng hồng lên trông quyến rũ vô ngần. “Nguơi thực sự muốn ta sao?” Lãnh Tâm Âm khẽ thở nhẹ “Ta hi vọng ngươi đáp ứng ta một điều kiện.”

“Sư phụ tỷ tỷ, là việc gì?” Diệp Vô Ưu vội hỏi, vừa hỏi ma thủ đã lần cởi thắt lưng áo. Đã quyết định ủy thân cho hắn nên lúc này Lãnh Tâm Âm không chút phản đối hành đông đó. Vừa cởi được áo ngoài nàng, hai tay hắn đã ôm lấy hai đồi ngực căng tròn, đầu ngón tay khẽ vê nhẹ đỉnh hồng châu, từng cảm giác tuyệt vời từ đầu ngón tay truyền về khiến Diệp Vô Ưu dục hỏa dâng cao vạn trượng.

“Việc của chúng ta lúc này đừng bao giờ cho Sương Sương biết được không?” Lãnh Tâm Âm hơi thở nặng nhọc, mặc dù trong lòng có chút không cam tâm nhưng Diệp Vô Ưu với nàng quan tâm vô cùng, tuyệt không khiến nàng có phản cảm, sự thật mà nói trong lòng nàng không hề chán ghét hắn. Lúc này trong lòng ma thủ của hắn, từng cảm giác nhè nhè từ hai đỉnh hồng châu truyền vào khiến cho thân thể nàng mềm nhũn không còn chút sức lực, từng luồng cảm giác bứt rứt khác lạ khiến trong sâu thắm nội tâm nàng nổi lên một khát vọng. Đột nhiên lúc này nàng bỗng phát hiện, kì thật trong sâu thẳm tâm hồn nàng loại cảm giác này đã tồn tại từ rất lâu rồi, chỉ là từ trước đến nay vẫn bị ý chí áp chế mà thôi.
“Sư phụ tỷ tỷ, tỷ yên tâm. Ta sẽ không nói cho Sương tỷ biết đâu!” Diệp Vô Ưu một tay ly khai đỉnh hồng châu tiếp tục cởi bỏ y phục nàng, một tay vẫn tiếp tục nâng niu đỉnh ngọc phong, trong lòng hắn biết rằng hắn sẽ không nói với Sương Sương, nhưng sẽ không cản nàng tự tìm hiểu, điều đó hắn không quan tâm. Nghe Diệp Vô Ưu đáp ứng, Lãnh Tâm Âm không nói gì nữa, hai mắt khép hờ mặc cho Diệp Vô Ưu thi triển ma thủ trên người nàng, hai hàm răng ngọc siết nhẹ nhưng vẫn không thể ngăn được những âm thanh rên rỉ nhẹ thoát ra. Những tiếng rên khoái lạc này đối với Diệp Vô Ưu còn hơn rất nhiều các loại thuốc kích tình.

Trong chốc lát, y phục lần lượt được cởi bỏ, một thân thể thon dài, trắng như bạch ngọc, với những đường cong quyến rũ, bí ẩn mê người hiện ra trước mắt Diệp Vô Ưu, yết hầu của hắn chuyển động lên xuống liên tục. Thân thể quyến rũ của Lãnh Tâm Âm như một chưởng trí mạng khiến hắn như có cảm giác không khí xung quanh như bị hút chặt, toàn thân đông cứng.

“Sư phụ tỷ tỷ, thân thể người đẹp quá!” Diệp Vô Ưu vuốt nhẹ thân thể nàng. Lãnh Tâm Âm không nói gì, chỉ “ư” khẽ một tiếng, khẽ uốn nhẹ, mặc dù chỉ là một động tác nhẹ nhàng, nhưng trong mắt Diệp Vô Ưu động tác đó mê hoặc cùng cực, trong lòng hắn dục hỏa bành trướng. Hắn rốt cuộc cũng khồng thể nhịn được nữa, nhanh chóng cởi bỏ toàn bộ y phục, trườn lên thân hình đầy quyến rũ đó, nhẹ nhàng tách đôi chân ngọc thon dài, xâm nhập vùng cấm địa huyền bí.

Lãnh Tâm Âm kiều thanh khẽ “ư” một tiếng đau đớn, vật thể cứng rắn, nóng hổi của Diệp Vô Ưu đã phá tan lớp ngăn cản cuối cùng trong thông đạo nhỏ hẹp của nàng, toàn bộ xâm chiếm hết bên trong. Lãnh Tâm Âm đột nhiên cong người, ngọc thủ ôm chặt lấy thân thể cường tráng của Diệp Vô Ưu, mười đầu ngón tay bấu chặt lấy da thịt hắn, hàm răng ngọc nghiến chặt.

“Đừng động đậy, song tu... ” Lãnh Tâm Âm vận dụng toàn bộ sức lực nói ra vài lời. Song tu công pháp nháy mắt đã phát động, hai luồng chân khí thông qua vị trí tiếp xúc thân mật giữa hai người, lưu chuyển tuần hoàn liên miên bất tuyệt…

“Tốt lắm!” không biết trải qua bao lâu, Lãnh Tâm Âm thở nhẹ ra hai tiếng, cùng lúc đó Diệp Vô Ưu cũng hét lên một tiếng sung sướng, ở trên người nàng bắt đầu chuyển động lên xuống nhịp nhàng. Hơi thở gấp gáp, kèm theo những âm thanh rên rỉ tiêu hồn, trong phòng Lãnh Tâm Âm lúc này xuân ý nồng nồng. Sau nửa đêm hoạt động nhịp nhàng, điên cuồng không biết mệt mỏi, Diệp Vô Ưu cuối cũng đem tất cả tinh lực bắn thẳng vào trong nội thể của người ngọc. Trận chiến chấm dứt, Diệp Vô Ưu dùng chút sức lực cuối cùng âu yếm ôm lấy thân thể lõa lồ của Lãnh Tâm Âm, thể hiên một tình yêu thương vô hạn.

“Ngươi muốn biết vì điều gì mà ta quyết định bang trợ cho Tuyết Minh Văn không?” Lãnh Tâm Âm đột nhiên mở miệng, vừa mới mất đi tấm thân thanh bạch mà mình cố công gìn giữ nhiều năm, nàng chợt cảm giác trong tâm hồn mình không có chút cảm giác hối hận, Giờ phút này đối với nàng nam nhân này không chỉ là sự gần gũi về thân xác mà dường như tâm hồn cũng đã hòa làm một. “Biết, là vì Tuyết Minh Đường” Diệp Vô Ưu ngữ khí mang chút đố kị “Sư phụ tỷ tỷ, nàng không quên được hắn sao?”

“Ngươi nói đúng một mà chưa phải là tất cả, ta làm việc này là vì Tuyết Minh Đường, nhưng tuyệt không phải là vì ta không quên được hắn.” Lãnh Tâm Âm thầm nói “Chỉ là vì ta từng đáp ứng với hắn một việc.”

“Là việc gì vậy?” Diệp Vô Ưu có chút hơi tò mò.

“Ta nghĩ, sự tình ta với Tuyết Minh Đường năm đó chắc ngươi cũng biết một ít.” Lãnh Tâm Âm mơ màng “Chuyện đó đã qua lâu lắm rồi, ta với hắn có một lời hứa… Ngươi biết nguyện vọng lớn nhất của Tuyết Minh Đường là gì không?”

Quyển 6 - Chương 17: Lăng thần đích kích tình

“Ta không phải hắn, làm sao mà biết hắn có nguyện vọng gì?” Diệp Vô Ưu ngữ khí vẫn như cũ có chút đó kị trong lòng. Nếu không nghĩ Tuyết Minh Đường là cha của Lãnh Sương Sương chỉ sợ hắn sẽ lại dùng ba chữ “tiểu bạch diện” này để chỉ Tuyết Minh Đường mất.

“Hai trăm năm trước, Vân Mộng đại lục, tứ đại đế quốc bây giờ vốn chỉ là một quốc gia duy nhất. Những năm gần đây có rất nhiều cá nhân hùng tâm vạn trượng, luôn mang trong mình một ước muốn phân đấu cả đời là thống nhất toàn Vân Mộng đai lục, và đó cũng chính là ước nguyện lớn nhất của Tuyết Minh Đường.” Lãnh Tâm Âm ngữ khí chợt trầm xuống “Trước lúc hắn lâm tử, ta đã đáp ứng với hắn một điều đó là khí còn một hơi thở ta nhất định sẽ trợ giúp Phiêu Tuyết đế quốc nhất thống Vân Mộng đại lục.”

“Không thể được, sư phụ tỷ tỷ, việc khó như vậy sao có thể dễ dàng hứa với người ta?” Diệp Vô Ưu giọng nói càng trở nên bất mãn vô cùng.

“Ngươi nghĩ ta thích hắn sao? Nguời ghen à?” Lãnh Tâm Âm giọng nói không chút tức giận, nàng hiển nhiên cũng hiểu ra sự ghen tỵ trong lời nói của Diệp Vô Ưu “Tuyết Minh Đường dù sao cũng đã chết nhiều năm rồi, lại còn là phụ thân của Sương Sương, ngươi… hà tất phải đố kị với hắn làm gì?”

“Hắn tuy đã chết nhưng tỷ vẫn không quên được hắn, ta sao lại không đố kị chứ?” Diệp Vô Ưu ấm ức “Nếu hắn không phải phụ thân của sư tỷ, ta nhất định đã mắng hắn một trận rồi.”

“Đầu ngươi có vấn đề à?” Lãnh Tâm Âm rốt cục cũng không thể nhẫn nại mà mắng hắn một câu “Với một người đã chết cũng sinh lòng đố kị, ngươi đúng là hết thuốc chữa mà.”

“Hẹp hòi ư, vì sư phụ tỷ tỷ ta không cần biết cái gì là hẹp hòi cả!” Diệp Vô Ưu cao giọng. Nói thì nói vậy thôi, đêm nay hắn đã hoạt động quá nhiều, mặc dù song tu công pháp trợ giúp phần lớn nhưng lúc này cũng rất mệt mỏi. Nhờ Lãnh Tâm Âm vẫn còn tấm thân xử nữ, nên Diệp Vô Ưu công lực thu được lợi ích rất lớn, nhưng sau một hồi phong cuồng tảo liễu đã tiêu hao quá nhiều tinh lực. Lãnh Tâm Âm lúc này trong lòng cảm xúc lẫn lộn, vừa bực mình, vửa buồn cười, lại xen vào đó một chút đắc ý.

Vốn cũng đã mệt mỏi, muốn nghỉ ngơi một chút nhưng chợt nhớ đến một việc, Lãnh Tâm Âm vội nói: “Ngươi mau trở về phòng mình đi, không thể qua đêm tại đây được!”

“Vì sao lại không thể chứ?” Diệp Vô Ưu bất bình nói.

“Ta không muốn Sương Sương biết được việc này.” Lãnh Tâm Âm hừ nhẹ một tiếng “Ngươi mau về phòng đi, bằng không từ nay về sau đừng mong ta… cho ngươi nữa.”

“Sư phụ tỷ tỷ, người nói sao? Từ nay về sau ta có thể cùng tỷ song tu sao?” Diệp Vô Ưu vừa nghe vậy đã cười hì hì, trong lòng hí hửng vô cùng, hắn đâu phải là thằng ngu mà không hiểu ý tứ trong lời nói của Lãnh Tâm Âm. Vốn theo ước định thì Lãnh Tâm Âm có thể từ nay về sau không cần để ý đến hắn nữa.

“Ngươi có đi hay không?” Lãnh Tâm Âm không trả lời câu hỏi của Diệp Vô Ưu, chỉ là ngữ khí hơi có chút giận dỗi.

“Gấp cài gì chứ, trước khí trời sáng ta đi là được!” Diệp Vô Ưu không muốn rời đi ngay lúc này, vòng tay ôm lấy Lãnh Tâm Âm, đôi bàn tay khẽ lướt nhẹ trên ngọc thể mịn màng của nàng.“Nếu Sương Sương biết chuyện này, ngươi từ nay về sau đừng mong chạm đến ta nữa.” Lãnh Tâm Âm hừ nhẹ, ngữ khí đầy vẻ ấm ức.

“Yên tâm mà, sư tỷ không biết đâu!” Diệp Vô Ưu thuận miệng nói, trong lòng thầm nghĩ dù Lãnh Sương Sương biết cũng không có vấn đề gì lớn.

“Ta hơi mệt, đừng loạn động nữa!” Lãnh Tâm Âm không phản ứng gì trước hành động của hắn, chỉ nhè nhẹ nói rồi sau đó rúc mình vào trong lòng ngực Diệp Vô Ưu, cặp mắt mĩ lệ nhắm lại, từ từ tiến vào giấc mộng đẹp.

“Sư phụ tỷ tỷ, ta cuối cùng cũng có được nàng rồi.” Diệp Vô Ưu trong lòng thầm nghĩ, Mặc dù lúc này toàn thân hắn uể oải vô lực, nhưng cảm giác trong lòng hưng phấn cùng cực, cái cảm giác này khiến hắn bây giờ không hề muốn ngủ chút nào…

Đôi tay háo sắc của hắn bắt đầu không ngững vuốt ve toàn thân Lãnh Tâm Âm rồi nhẹ lướt lên đôi bờ mông căng tròn, tiến thấp dần, thấp dần vào vùng đất bí hiểm. Lãnh Tâm Âm khẽ chuyển mình, ngọc thủ ngăn chặn bàn tay tham lam của Diệp Vô Ưu khiến hắn sững người, khuôn mặt đầy vẻ khổ sở: “Sư phụ tỷ tỷ, sao giữ ta lại vậy?” Diệp Vô Ưu tâm trạng có chút buồn bực, hướng mắt nhìn phía cửa sổ, thấy bóng tối đã nhàn nhạt, hiển nhiên không lâu nữa trời sẽ sáng.

“Ngươi không chịu về phòng sao?” Lãnh Tâm Âm có chút tức giận. Diệp Vô Ưu im lặng không nói, vẻ mặt si ngốc nhìn nàng. Hình dáng giận dữ của nàng lúc này khiến phong vận thêm vài phần mê hoặc, quyến rũ.

“Ngươi nhìn cài gì?” Lãnh Tâm Âm vừa xấu hổ vừa giận, ngọc chỉ cong lại cào cấu cánh tay của Diệp Vô Ưu. “Sư phụ tỷ tỷ, dậy rồi à!” Diệp Vô Ưu reo lên một tiếng vui mừng rồi nhanh chóng vươn người đè chặt lên hạ thân của người ngọc.
“Không muốn ta cào cấu ngươi nữa chứ, đi ra ngoài mau!” Lãnh Tâm Âm giọng nói tuy còn chút tức giận nhưng đã giảm đi rất nhiều.

“Sư phụ tỷ tỷ, bây giờ còn chưa hửng sáng mà!” Diệp Vô Ưu thấp giọng nói, nam nhân vào buổi sáng sớm dục hỏa thường rất mãnh liệt, lúc này lại tiếp xúc thân mật với thân thể mịn màng tuyệt mĩ đầy tính co dãn của người ngọc khiến dục hỏa bốc cao vạn trượng. Nhìn đôi môi anh đào thơm tho quyến rũ gần trong gang tấc,hắn không nhịn được cúi xuống hôn tới. Lãnh Tâm Âm khẽ dãy dụa một chút, nhưng rất nhanh như thủy triều lên một cảm giác khoan khoái từ các bộ vị nhạy cảm trên người truyền đến.

“Ư” tiếng kiều thanh khẽ thoát ra từ đôi môi anh đào, chiếc lưỡi xinh đẹp thơm tho nhanh chóng tiến sang hòa nhập cùng sự cuồng nhiệt của Diệp Vô Ưu. Vừa say đắm cuộn lấy chiếc lưỡi mềm mại của Lãnh Tâm Âm, hai tay Diệp Vô Ưu nhanh chóng xoa nắn những bộ vị mẫn cảm trên thân thể nàng. Trong nháy mắt, thân ngọc trở nên nóng rực, uốn éo không ngừng, những động tác tưởng chừng như vô lực này lại khiến cho dục hỏa trong người Diệp Vô Ưu bốc lên đỉnh điểm, yết hầu lên xuống liên tục.

Kêu nhẹ một tiếng, hắn khẽ nâng cặp đùi ngọc thon dài của Lãnh Tâm Âm rồi nhanh chóng, mạnh mẽ tiến vào trong người nàng. “Ư” một tiếng rên nhẹ phát ra, tựa hồ như đau đớn, tựa hồ như thỏa mãn, vừa bị phá thân chưa lâu nên hạ thân của Lãnh Tâm Âm vẫn chưa được hồi phục. Diệp Vô Ưu lúc này cũng không chút thương hoa tiếc ngọc, hắn liên tục nhấp nhô phong cuồng bạo vũ trên thân ngọc, những âm thanh rên rỉ vang lên liên miên không dứt…

Không biết trải qua bao lâu, Diệp Vô Ưu rốt cuộc cũng gào to một tiếng sau cùng, bao nhiêu tinh lực chân nguyên trút hết vào trong cơ thể người ngọc, rồi lảo đảo muốn gục lên thân hình mềm mại của nàng, đột nhiên một cỗ lực đạo cực mạnh vụt tới, Diệp Vô Ưu cả người nặng nề rơi bịch xuống nền đất.

“Sư phụ lão bà, ngươi muốn mưu sát thân phu hả?” Diệp Vô Ưu khuôn mặt nhăn nhó, khóc dở mếu dở, vừa rồi mới hao phí quá nhiều tinh lực, muốn ôm ấp thân thể xinh đẹp của Lãnh Tâm Âm nghỉ ngơi một chút thì đột nhiên bị đôi chân ngọc xinh đẹp kia cho một cước đá bay xuống giường.

“Ai cho ngươi làm loạn?” Lãnh Tâm Âm kiều hứ một câu “Ngươi còn không mau về phòng? Trời sáng rồi kìa!” Cũng khó trách Lãnh Tâm Âm làm vậy, bây giờ trời đã bắt đầu hửng sáng, vốn là muốn Diệp Vô Ưu thừa dịp trời tối ra ngoài để không bị người phát hiện, ai dè tên sắc quỷ này trên người nàng hoạt động lâu đến vậy. Nghĩ đến cả buổi tối hôm qua để tên tiểu sắc lang này chiếm không biết bao tiện nghi, nàng trong lòng tức giận tiện thể cho hắn một cước bay xuống giường.

“Ta đi là được rồi mà, không cần phải nặng tay thế chứ!” Diệp Vô Ưu than thở một hồi, nặng nhọc nhặt đống quần áo la liệt trên mặt đất mặc vào. Hắn tuyệt không phải giận Lãnh Tâm Âm mà chỉ lo lắng nàng từ nay về sau không cho hắn cùng lên giường nữa, như vậy quả là quá phiền toái, cho nên hắn buộc phải đồng ý yêu cầu của nàng. Mặc xong quần áo, chợt Diệp Vô Ưu chạy nhanh tới bên giường, ngọc ma thủ nhanh như chớp vươn ra cấu nhẹ vào bờ ngực căng tròn của Lãnh Tâm Âm trả thù cú đá, rồi lắc mình vọt ra ngoài theo hướng cửa sổ chạy đi. “Tử sắc lang” Lãnh Tâm Âm mắng thầm một tiếng, ngọc diện đỏ bừng, rất nhanh sau đó đã thấy khẽ thở dài…

Phòng ngủ của Lãnh Tâm Âm vốn ở cạnh phòng của Diệp Vô Ưu, rời khỏi phòng nàng qua phòng hắn chỉ trong một sát na thời gian, căn bản không thể có người nào phát hiện được. Nhảy vội lên giường, Diệp Vô Ưu lúc này quả thật rất muốn ngủ một giấc cho đã đời, tối qua hoạt động cả nửa đêm, sáng sớm lại đại chiến thêm lần nữa, chưa có giờ phút nào được ngơi nghỉ, lúc này quả thật cần phải dưỡng sức một thời gian. Lúc này, khi Diệp Vô Ưu trong phòng đang ngáy khò khò thì ở cách xa hàng ngàn dặm, ở bên ngoài Vô Ưu sơn trang lại náo nhiệt dị thường. Ngày hôm nay là ngày đầu tiên chính thức tuyên bố danh sách Tiên bảng, trên Tiên bảng lần này phần đông là người tu tiên tham gia Bình giám đại hội, nhưng kể cả người không tu tiên cũng chú ý vô cùng bởi lẽ danh sách thứ bậc lần này sẽ cho họ sự lựa chọn quan trọng khi gia nhập một môn phái tu tiên.

Vốn tất cả mọi người đều nghĩ rằng đứng vị trí thứ nhất trong tiên bảng lần này sẽ là một người của Tán Tiên môn – Tiêu Diêu. Với tu vi cao thâm của Tiêu Diêu chắc chắn không cần phải nói, Tán Tiên môn nhất định sẽ lại tiếp tục bảo trì ngôi vị đệ nhất môn phái, Nhưng khi nhìn lên Tiên bảng họ mới biết rằng mình đã sai, chẳng những Tiêu Diêu không phải đệ nhất nhân trên Tiên bảng, mà căn cứ vào danh sách trên đó chỉ sợ Tán Tiên môn danh hiệu đệ nhất Tu tiên môn phái cũng khó lòng giữ được.

Tiên bảng đệ nhất là Hoa Vân La – cao cấp tu sĩ. Cái tên Hoa Vân La này khiến mọi người đều ngờ vực, bởi lẽ đại bộ phận họ chưa hề nghe nói qua, nhưng thực lực đạt tới cảnh giới cao cấp tu sĩ thì không khỏi cảm thấy khiếp sợ. Bọn họ không thể nghĩ rằng trên đời lại có người đạt tới cảnh giới cao cấp tu sĩ, chỉ là nếu họ biết rằng tu vi thực tế của nàng lúc này đã vượt xa cảnh giới tu sĩ đạt tới chân nhân cảnh giới thì chỉ sợ bọn họ sẽ chết đứng đương trường.

Khi được giới thiệu bọn họ mới biết rằng nàng là vị cung chủ thần bí của Vô Song cung. Đến lúc này trong lòng ai cũng nghĩ, Vô Song cung thực lực quả có thể trở thành tu tiên đệ nhất môn phái. Bài danh đệ nhất tiên bảng có thể ngoài ý muốn của mọi người, nhưng khí biết Hoa Vân La là Vô Song cung chủ thì mọi người cũng dần xem đó là điều dễ hiểu. Nhưng khi nhìn đến cái tên ở vị trí thứ hai, thì quả thực họ không thể nào nghĩ đến được.

Quyển 6 - Chương 18: Kì quái đích tiên bảng

Giang Thiên Thiên – trung cấp tu sĩ. Giang Thiên Thiên? Giang Thiên Thiên là ai? Nếu Li Hận tông chủ Giang Vân Bình ở chỗ này, hắn tự nhiên sẽ biết Giang Thiên Thiên là ai, nhưng lần Bình giám đại hội lần này Giang Vân Bình tuyệt không thấy xuất hiện. Bất quá khi giới thiệu lai lịch của Giang Thiên Thiên, thì tịnh không hề nhắc nàng đến từ Li hận tông mà lại nói đến từ Vô Ưu sơn trang. Khi nghe điều này, rất nhanh sau đó ai cũng đều nhớ đến hình ảnh tiểu yêu tinh Giang Thiên Thiên đứng thu tiền từng người trong bình giám đại hội.

Lúc này trong lòng họ thắc mắc vô cùng, tiểu yêu tinh đó nhìn bộ dạng bên ngoài nhiều nhất cũng chỉ mười hai tuổi làm sao có thể đạt tới thực lực của một trung cấp tu sĩ? Chỉ là bọn họ vô cùng tin tưởng danh vọng của Thiên Nhai thư viện. Tiên bảng không thể nào sai, nhưng cũng không ít người trong lòng hoài nghi không thôi, có hay không việc Diệp Vô Ưu tu luyện yếu quyết sai đường. Bằng không, tại sao Giang Thiên Thiên lại có thể có tu vi cao cường như vậy?

Hoài nghi cũng chỉ là hoài nghi, Diệp Vô Ưu căn bản không có mặt tại Vô Ưu sơn trang, những nghi hoặc của bọn họ cũng chỉ có thể dấu ở trong lòng mà thôi. Chỉ là khi nhìn đên tên của người đứng thứ ba thì họ đã không thể nhẫn nại được nữa. Bài danh đệ tam, Tiêu Diêu – trung cấp tu sĩ, vì cái gì mà Giang Thiên Thiên được bài danh đệ nhị mà Tiêu Diêu lại phải xếp ở vị trí thứ ba? Sao không phải là Tiêu Diêu xếp trước Giang Thiên Thiên? Nếu không chí ít cũng phải cả hai người đồng xếp thứ hai?

nl.Có người đến hỏi thẳng Lăng Nguyệt Nguyệt yêu cầu trả lời thắc mắc, Lăng Nguyệt Nguyệt bình đạm trả lời, đúng là đều đạt tới cảnh giới trung cấp tu sĩ nhưng trong một cấp cũng phân chia cao thấp, Tiêu Diêu mới chỉ đạt đến trung cấp tu sĩ, còn Giang Thiên Thiên đã đạt tới đính phong, sắp đột phá cảnh giới cho nên Giang Thiên Thiên tu vi xem ra cao hơn Tiêu Diêu chút ít. Chính vì vậy, Lăng Nguyệt Nguyệt đã đưa ra quyết định này, nhưng nàng không có nói ra mà chỉ nói Thiên Nhai thư viện có biện pháp độc môn để đưa ra phán đoán sau cùng.

Sau khi xem tiếp mười cái tên tiếp theo trên danh sách thì thấy tất cả đều là sơ cấp tu sĩ, Lãnh Tâm Âm xếp hạng bốn, Hoa Nguyệt Lan xếp thứ chín, Lâm Lộng Nguyệt đứng thứ mười. Tán Tiên môn ba vị sư huynh của Tiêu Diêu phân chia chiếm vị trí năm, sáu, bảy, đứng thứ tám lại là nha đầu Hàm Yên. Nếu Diệp Vô Ưu đích thân nhìn thấy vị trí này chắc hẳn cũng thấy kì quái, bởi vì mười người xếp trên tiên bảng lần này hắn cơ bản đều biết. Vốn hắn quen biết rất ít người, từng là đại lục thập đại cao thủ chỉ có một người còn có tên trên tiên bảng là Lãnh Tâm Âm.kien

Đương nhiên kì thật nghiêm khắc mà nói, thì đứng ở vị trí đệ nhất trên tiên bảng phải là Tiêu Vấn Thiên. Nhưng Tiêu Vấn Thiên đã phi thăng thành tiên nên không thể xem là người của Vân Mộng đại lục được. Mặt khác, danh sách trên Tiên bảng cũng chưa thật hoàn chỉnh tuyệt đối, bởi vì còn có rất nhiều người trên khắp đại lục có tu vi cường đại, nhưng không tham gia tu tiên bình giám.

Nói tóm lại, nhìn danh sách tiên bảng lần này, trong mười người Tán Tiên môn chiếm bốn vị trí. Không nghi ngờ gì nữa, đây chính là môn phái danh gia lớn nhất đại lục. Trên thực tế, rất nhiều người cũng thầm hiểu rằng vị trí đệ nhất danh gia lẽ ra phải thuộc về Vô Ưu sơn trang của Diệp Vô Ưu. Thiên Thiên và Hàm Yên xuất thân môn phái đều từ Vô Ưu sơn trang. Còn Hoa Vân La và Hoa Nguyệt Lan bề ngoài tuy xuất thân từ Vô Song cung, tư tình giữa ba người bọn họ ngoại nhân không có nhiều người biết được, nhưng Vô Song cung và mẫu thân của Diệp Vô Ưu là Yến Ngọc Giao có quan hệ mật thiết, thiên hạ ai cũng biết. Rõ ràng Vô Ưu sơn trang và Vô Song cung là một thể thống nhất.

Đương nhiên Lãnh Tâm Âm và Vô Ưu sơn trang lúc này cũng đã có một quan hệ cực kì mật thiết, chỉ một số ít người trong chúng nhân biết được. Theo lí thuyết thì Vô Song cung va Ma tông tuyệt không có quan hệ gì, vậy làm sao Diệp Vô Ưu và Lãnh Tâm Âm lại có quan hệ thân thiết như thế? Và bọn họ lại càng không thể biết rằng trong lúc này tại Phiêu Hương thành cách xa nơi đây hàng ngàn dặm, Diệp Vô Ưu đã chiếm được tấm thân xử nữ của Lãnh Tâm Âm.

Mặc kệ các mối quan hệ, nói tóm lại, bây giờ tất cả bọn họ đều bắt đầu có cảm giác đố kị với Diệp Vô Ưu, nếu trước kia là vì món pháp bảo trên tay hắn thì bây giờ họ dần cảm giác được thực lực đáng sợ của hắn, nhưng đáng tiếc là họ không đánh giá được hết bản thân của Diệp Vô Ưu và những người xung quanh hắn, đặc biệt là Vô Song cung chủ Hoa Vân La – tu vi đạt tới cảnh giới cao cấp tu sĩ, việc này quả đã ngoài dự liệu của nhiều người. Hơn nữa Diệp Vô Ưu có quan hệ mật thiết với Thiên Nhai thư viện điều này lại càng khiến người ta đố kị hơn,

nl.Cứ như vậy, chuyện Diệp Vô Ưu có quan hệ mật thiết với Thiên Nhai thư viện tự nhiên lại khiến người khác kiêng kị. Các thế lực thù địch với Thiên Nhai thư viện đều do dự. Dù cho có kế hoạch gì với Thiên Nhai, mấy người bọn họ cũng chỉ biết nhìn trời, có muốn động thủ cũng phải đợi điều tra kĩ thực lực của Vô Ưu sơn trang. Có điều, muốn biết rõ Vô Ưu sơn trang, đâu phải là một chuyện dễ dàng.

Diệp Vô Ưu tuyệt không biết đến việc này, hắn hoàn toàn vô tư vô lự ngủ một giấc ngon lành thẳng đến giữa trưa. Khi vừa mở mắt tỉnh dậy, hắn bỗng giật mình phắt hiện một bóng người ngồi lù lù ở đầu giường. Người đó không phải ai khác chính là Tống Loan, nàng đang ngồi bất động nhìn chăm chăm vào tay trái của hắn, bất quá mấy ngày nay hắn cũng đã tập coi việc đó là một thói quen nên không để ý gì nhiều.

“Loan tỷ, mấy suốt ngày giương mắt nhìn cái của nợ này không thấy mệt hả?” Diệp Vô Ưu thấy ánh mắt si mê của Tống Loan không nhịn được hỏi lớn.“Thói quen rồi!” Tống Loan lanh nhạt nói, đầu cũng không ngẩng lên, ánh mắt vẫn như cũ nhìn chăm chăm vào món pháp bảo “Mấy ngày nay ngươi còn có chút rảnh rỗi ta muốn tận dụng thời gian nghiên cứu thật kĩ, nếu không để đến lúc ngươi có việc, thì sợ rằng không còn có cơ hội tốt như thế này nữa.”

Diệp Vô Ưu đang muốn mở miệng phản bác thì thấy Lãnh Sương Sương đẩy cửa bước vào. “Sư đệ ngươi dậy rồi à?” Lãnh Sương Sương thân hình uyển chuyển bước đến gần, ngữ khí ôn nhu vô cùng đầy vẻ quan tâm.

“Sư tỷ có việc gì sao?” Diệp Vô Ưu vội hỏi, nói thật lúc này hắn chỉ muốn có việc gì đó làm, bằng không sẽ lại bị Tống Loan quấy rầy không thôi. “Sư phụ tìm ngươi.” Lãnh Sương Sương gật đầu khẽ nói.

“Úi, ta lập tức đi ngay đây!” Diệp Vô Ưu từ trên giường nhảy dựng lên, hắn vốn để nguyên quần áo mà ngủ, nên cũng không cần mặc y phục, liền kéo Lãnh Sương Sương chạy bay ra ngoài phòng. Vừa bước vào phòng của Lãnh Tâm Âm chợt nhớ đến những hình ảnh kích tình tối hôm qua, Diệp Vô Ưu không nhịn được ánh mắt nhìn Lãnh Tâm Âm cười si mê. Nhưng đáng tiếc là hắn đã phải thất vọng một phen vì vẻ mặt Lãnh Tâm Âm lúc này lãnh đạm vô cùng, dù hắn xuất hiện, sắc diện nàng tuyệt không có chút thay đổi khác thường.kien

“Ta đã có được tin tình báo do nguời của Thiên Nhai thư viện mang tới.” Lãnh Tâm Âm đưa cho Diệp Vô Ưu một tấm bản đồ thô sơ giản lược “Điểm chấm trên tấm bản đồ chính là nơi tọa lạc của Tô Tố Tố.”

“Đây là địa phương nào?” Diệp Vô Ưu thoáng nhìn tấm địa đồ. Hắn đối với Phiêu Hương thành không biết nhiều, có nhìn tấm bản đồ mãi thì rốt cuộc cũng không biết được nơi nào với nơi nào.
“Đây là một tòa trạch tử của một phú gia Phiêu Hương thành tên là Lí Quách.” Lãnh Tâm Âm khẽ liếc Diệp Vô Ưu, trong mắt ánh lên một tia cổ quái “Lí Quách và hoàng thất của Phiêu Tuyết đế quốc có một mối liên lạc vô cùng mật thiết, chỗ kì lạ theo ta được biết Lí Quách lẽ ra là một phương thế lực trực thuộc Tuyết Minh Cương, không biết vì sao Tô Tố Tố lại dừng chân ở đây.”

“Rất đơn giản thôi mà, Lí Quách có thể bị tên cái gì Tuyết Minh Văn dụ dỗ thu phục rồi!” Diệp Vô Ưu dương dương tự đắc nói.

“Việc này không còn nhiều thời gian để xác minh nữa, ta đã nhờ người của Thiên Nhai thư viện điều tra giùm, sẽ rất nhanh có kết quả thôi.” Lãnh Tâm Âm đột nhiên sắc mặt có chút ngưng trọng “Lí Quách mặc dù bề ngoài chỉ là một thương nhân bình thường, nhưng trên thực thế hắn cũng có một thế lực không nhỏ, đối với hoàng thất có ảnh hưởng rất lớn. Nếu hắn thực sự quy phục Tuyết Minh Văn thì xem ra khá bất lợi cho chúng ta.”

“Tô Tố Tố tu vi đạt đến cảnh giới nào vậy? Ta và sư tỷ không thể đối phó với nàng ta sao?” Diệp Vô Ưu nghĩ một hồi rồi khẽ hỏi.

“Không rõ ràng lắm, nhưng các người cứ thử một phen xem sao!” Lãnh Tâm Âm khẽ lắc đầu “Tuy nhiên, căn cứ theo phán đoán của ta, phỏng chừng tu vi của Tô Tố Tố không thấp, các ngươi muốn đánh bại nàng ta không phải là một việc đơn giản, hơn nữa xung quanh tất có nhiều thủ hạ xuất sắc, so với hộ vệ hoàng cung cũng không thua kém gì nhiều.”

“Không có vấn đề gì, chỉ cần Tô Tố Tố tu vi không quá lợi hại là được rồi!” Diệp Vô Ưu sắc mặt tự mãn, ngữ khí muời phần tự tin “Có phá hư của Hàm Yên nha đầu và thiên lôi đạn của Mộ Dung tiểu tiểu là quá đủ rồi, nhiều thế nào cũng không quan trọng.”

“Tạm thời không được tự ý hành động, ngươi chờ ta điều tra mọi việc rõ ràng xem Lí Quách đúng là đã quy phục phe Tuyết Minh Văn hay không thì mới bàn tiếp.” Lãnh Tâm Âm trầm ngâm một lúc rồi nói “ Ta có việc quan trọng cần vào cung gấp, các ngươi tự mình giám sát hành động của Tô Tố Tố. Nàng ta khẳng định có liên lạc với Tuyết Minh Văn, chỉ là liên lạc như thế nào chúng ta chưa rõ lắm.”

“Thật là quái lạ, tại sao Tô Tố Tố không trực tiếp di lí đến hoàng cung?” Diệp Vô Ưu lầu bầu trong miệng “Theo lí mà nói, nàng ta lẽ ra ở hoàng cung không tốt hơn sao? Hơn nữa so với bên ngoài lại an toàn hơn nhiều!”

“Việc này ta cũng không được rõ ràng lắm, bất quá trong cung cũng không phải nơi tĩnh lặng gì, so với bên ngoài cũng không an toàn hơn là bao.” Lãnh Tâm Âm lạnh nhạt trả lời “Mặt khác, ta cơ bản đã hiểu Tô Tố Tố vì điều gì mà mà trợ giúp cho Tuyết Minh Văn. Việc này xem ra so với phán đoán của chúng ta lúc trước cơ bản là đồng nhất.”

“Sư phụ tỷ tỷ, người nói Tô Tố Tố thực sự có tư tình với Tuyết Minh Văn sao?” Diệp Vô Ưu vội vàng hỏi. Hắn đối với việc này vô cùng quan tâm, tâm nguyện của hắn vốn là một lưới bắt hết Vân Mộng thập đại tiên tử, bây giờ sự tình liên quan đến việc mỹ nhân bài danh đệ nhất đã yêu nguời khác thì hắn sao thể không quan tâm.

“Quả thật là có việc này, Tô Tố Tố và Tuyết Minh Văn có tư tình riêng, tuy không được rõ ràng lắm nhưng bọn họ có tu giao thì không sai!” Lãnh Tâm Âm khẽ nói “Mặt khác, Tuyết Minh Văn quả thật đồng ý hứa tặng cho Tô Tố Tố và Tố Y Môn một vật, cụ thể là gì đến lúc này ta cũng chưa rõ, nhưng khẳng định rằng Tuyết Minh Văn đã đưa ra điều kiện vô cùng quyến rũ cho Tô Tố Tố và Tố Y môn.”

Quyển 6 - Chương 19: Đục nước béo cò

“Xem ra chỉ cần làm cho Tô Tố Tố và Tuyết Minh Văn có chuyện, hoặc là làm cho quan hệ giữa họ bị tan vỡ là có thể giải quyết được vấn đề này rồi.” Diệp Vô Ưu trầm ngâm nói.

“Không sai, Tô Tố Tố chính là nhân vật mấu chốt của chuyện này. Tố Y Môn vốn là một môn phái không có danh tiếng gì nhiều, nếu không xuất hiện một Tô Tố Tố thì căn bản không có bao nhiêu người biết Tố Y Môn tồn tại. Có thể nói Tô Tố Tố chính là một chiêu bài của Tố Y Môn hay nói một cách khác, Tố Y Môn là Tô Tố Tố, Tô Tố Tố là Tố Y môn, bởi vậy mục tiêu chính lúc này của chúng ta là li gián mối quan hệ của Tô Tố Tố và Tuyết Minh Văn, nếu không làm được điều đó thì trực tiếp tiêu diệt Tô Tố Tố.”

“Ậy, đem một đại mỹ nhân trừ đi quả là thật đáng tiếc!” Diệp Vô Ưu lầm bầm trong miệng.

“Trong lòng ngươi có phải đang muốn chiếm lấy Tô Tố Tố cho mình phải không?” Lãnh Tâm Âm hừ lạnh một tiếng, nhưng cũng không hề có chút tức giận “Ngươi nếu có thể có thể làm được việc này, chẳng những có được mỹ nhân mà chúng ta cũng có thể giải quyết được không ít phiền toái, có thể nói là nhất cử lưỡng tiện.”

Diệp Vô Ưu ưỡn ngực đầy vẻ tự tin “Sư phụ tỷ tỷ, người chờ đấy mà xem!”

“Kì thật thì trừ khử Tô Tố Tố đi là biện pháp đơn giản nhất.” Lãnh Tâm Âm lạnh lùng nói “Bất quá nếu có thể thu phục nàng, đối với chúng ta từ nay về sau cũng có sự trợ giúp rất lớn, cho nên nếu ngươi tự tin có thể theo đuổi được Tô Tố Tố, khiến nàng rời bỏ Tuyết Minh Văn thì tùy nguơi hành động vậy.”

nl.“Yên tâm đi sư phụ tỷ tỷ, không có điều gì cản được ta cả!” Diệp Vô Ưu trong lòng cười hì hì “Ta ngay cả sư phụ tỷ tỷ còn có thể đưa lên giường được mà lại không dám theo đuổi Tô Tố Tố sao?”kien

“Đã như thế thì ngươi mau mau chuẩn bị hành động đi!” Lãnh Tâm Âm ngữ khí đầy vẻ lãnh đạm, không biết vì cái gì mà trong lòng nàng lúc này bỗng có chút cảm giác không được thoải mái, dừng một chút rồi nói tiếp “Ngươi cũng cần phải cẩn thận một chút, các ngưoi hôm qua gặp phải đám sát thủ, tất là do Tuyết Minh Văn phái đến. Dù đám sát thủ này thân thủ không cao, nhưng có thể bọn chúng chỉ là mồi nhử để thử thực lực của các ngươi, cho nên nếu còn sát thủ xuất hiện nữa chỉ sợ không còn là sát thủ bình thường đâu.”

“Sư phụ tỷ tỷ người cứ yên tâm, ta sẽ cẩn thận mà!” Diệp Vô Ưu sắc mặt lạnh lùng “Muốn giết ta ư? Không có dễ dàng như vậy đâu!”

“Thôi được rồi ta cần phải vào cung bây giờ, trong vòng mấy ngày nữa ta có thể rất ít quay lại. Nếu có cấp sự gì, bảo Sương Sương vào cung tìm ta.” Lãnh Tâm Âm lãnh đạm nói vài câu rồi đứng lên nhanh chóng ra ngoài.

“Cứ như vậy mà đi sao?” Diệp Vô Ưu trong lòng có chút không vui, vốn là muốn tìm cơ hội ở cùng nàng riêng tư một lúc, bây giờ xem ra không còn cơ hội nữa rồi, chỉ là hắn không biết rằng Lãnh Tâm Âm đi nhanh như vậy là vì không muốn bị hắn quấy rầy.

“Sư đệ, chúng ta bây giờ làm gì đây?” Lãnh Sương Sương ôn nhu hỏi “Bây giờ đi tim Tô Tố Tố, hay để buổi tối?”

“Sư tỷ, tỷ nói xem danh khí Tô Tố Tố lớn như vậy, nếu có người biết nàng ta ở tại nhà của Lí Quách, thì cả Phiêu Hương thành một ngày không biết có bao nhiêu người đến bái phỏng nàng ta, đúng không?” Diệp Vô Ưu suy nghĩ hỏi.

“Đúng là sẽ như thế!” Lãnh Sương Sương gật đầu đồng tình “Có điều ta nghĩ bây giờ người bình thường tất không thể biết Tô Tố Tố ở tại nhà của Lí Quách, chúng ta biết được là nhờ vào thông tin điều tra của Thiên Nhai thư viện mà thôi.”

“Đúng rồi! Cho nên ta nghĩ, nếu chúng ta quang minh chánh đại đến bái kiến Tô Tố Tố, khẳng định họ sẽ nói Tô Tố Tố không có ở đó. Bởi vậy chúng ta phải dùng biện pháp khiến nàng ta không thể từ chối gặp mặt.”

Lãnh Sương Sương khẽ gật đầu rồi nhẹ giọng: “Ngươi định làm như thế nào?”

“Hì hì… sư tỷ, Vân Mộng đệ nhất mỹ nữ ở tại Phiêu Hương thành tự nhiên là muốn cho mọi người ngắm nhìn, hơn nữa bọn nam nhân trong Phiêu Hương thành biết được Vân Mộng đệ nhất mỹ nữ tự nhiên lại ở ngay trong thành mà không một lần chiêm ngưỡng, khẳng định sẽ hối hận đến chết.” Diệp Vô Ưu cười hì hì nói tiếp “Ta quả thực muốn làm một chuyện tốt, nói cho mọi người biết Tô Tố Tố đang ở tại nhà của Lí Quách.”

“Nếu như vậy chỉ sợ Quách gia sẽ trở thành đích ngắm của mọi người, đến lúc đó chỉ sợ Tô Tố Tố muốn giấu mặt cũng không giấu được nữa.” Lãnh Sương Sương khuôn mặt rạng rỡ tươi cười: “Sư đệ, ngươi không phải định **c nước béo cò đấy chứ?”“Cũng không đúng à, ta nghĩ Tô Tố Tố đã biết hành tung của chúng ta, bất luận chúng ta lúc này đến bái phỏng hay lén lút tìm nàng thì nàng ta có lẽ đều có sự chuẩn bị trước.” Nói đến đây Diệp Vô Ưu dừng lại một chút, khuôn mặt dương dương đắc ý: “Ta chỉ muốn nơi này càng loạn lớn thì càng tốt, cho nên có **c nước béo cò hay không thì để về sau tính tiếp thôi.”

“Vậy ngươi chuẩn bị thế nào để truyền tin tức này ra ngoài chứ? Kì thật nếu nhờ Ma tông và Thiên Nhai thư viện truyền tin ra ngoài thì rất nhanh thôi.” Lãnh Sương Sương khẽ nói.

“Việc này thật ra không cần thiết phải làm phiền đến sư phụ tỷ tỷ, ta sẽ đích thân cùng Hàm Yên nha đầu đi làm, dù sao thì tiểu yêu tinh đó cũng rất thích làm những việc như vậy. Nha đầu kia cả ngày đều muốn náo loạn thiên hạ, bây giờ cho cô ta một cơ hội tốt thế này khẳng đinh là sẽ rất thích thú.” Hiển nhiên Diệp Vô Ưu với tính cách Hàm Yên hiểu rõ vô cùng.

nl.Hàm Yên vừa nghe hắn muốn nàng truyền bá tin tức này đã vội đáp ứng ngay, rồi sau đó còn lôi kéo thêm tiểu yêu tinh Mộ Dung tiểu tiểu cùng Lam Tiểu Phong làm người đồng hành…kien

Toàn thân vận tố y, thân hình yểu điệu, không chút son phấn trang điểm, tất cả thấm đẫm một vẻ đẹp tự nhiên diễm tuyệt thiên hạ, thật khó mà kiếm được trên đời này một ngọn bút để lột tả toàn bộ vẻ đẹp của Tố y tiên tử - Tô Tố Tố. Lúc này trong phủ trạch của Lí Quách, Tố y tiên tử mày liễu hơi cau, vẻ xinh đẹp mang thêm vài phần trầm tư động lòng người, làm cho người nhìn không khỏi trong lòng thương tiếc.

“Tô tiên tử, làm sao bây giờ?” Người vừa nói chính là một trung niên nam tử, dáng vẻ to béo, khuôn mặt phúc tướng, người này không phải ai xa lạ, đó chính là đại tài phú Phiêu Hương thành Lí Quách. Đứng bên cạnh Lí Quách lúc này là một nha hoàn và một cô gái xinh đẹp, dung mạo đáng được liệt vào hàng mỹ nhân, nhưng trước mặt Tô Tố Tố thì lại dường như rất tầm thường.

“Tô tỷ tỷ, bên ngoài càng lúc càng nhiều người kéo đến, thủ môn hộ vệ sợ rằng không thể ngăn cản thêm được lâu nữa.” Thanh âm ngọt ngào dễ nghe mang thêm vài phần lo lắng hiển nhiên là của cô gái xinh đẹp kia. Nàng chính là nữ nhi độc nhất của Lí Quách – Lí Lâm. Lí Lâm mặc dù là thân sinh nữ nhi của Lí Quách nhưng tại Phiêu Hương thành lại không có một chút danh tiếng gì, thậm chí còn rất nhiều người căn bản không biết rằng Lí Quách còn có một nữ nhi.

“Lâm muội, muội tra xem cho ta ai là kẻ đã phao ra tin này?” Tô Tố Tố rốt cục cũng mở miệng, thanh âm nhẹ như một hơi thở, dù khác thường nhưng người nghe lại thấy rất rõ ràng không thiếu một chữ.

“Sự việc này bắt đầu được truyền bá từ khoảng giữa trưa, nhưng với một tốc độ rất nhanh, vì vậy mà bây giờ cơ hồ cả Phiêu Hương thành đều biết hết!” Lí Lâm khẽ lắc đầu: “Hiện tại bên ngoài trang đã tụ tập vô số người trong đó có không ít các vương tôn công tử, nếu như tỷ không đồng ý ra gặp bọn họ thì chúng ta gần như sẽ đắc tội với cả Phiêu Hương thành, như vậy đối với chúng ta vô cùng bất lợi.”

“Xem ra ta không còn có thể che giấu được nữa!” Tô Tố Tố khẽ thở dài một tiếng: “Lâm muội, không cần tìm kiếm người truyền bá tin này nữa, ta đã biết hắn là ai rồi!”“Tô tỷ tỷ, tỷ biết là ai sao?” Lí Lâm khuôn mặt sững sờ, vội hỏi.

“Có lẽ ta đã phán đoán sai, ta nghĩ những ngày này sẽ không có bất ngờ gì xảy ra, chuyện này chắc chắn là do Lãnh Tâm Âm làm ra.” Tô Tố Tố dừng lại một chút rồi nói tiếp: “Chúng ta hành động còn hơi chậm trễ thành ra bây giờ có chút phiền toái, Lãnh Tâm Âm xem ra còn khó đối phó hơn Tuyết Minh Cương nhiều.”

“Không phải là Ma tông tông chủ sao? Có cái gì mà ghê gớm chứ?” Lí Lâm ngữ khí đầy vẻ cao ngạo “Tô tỷ tỷ, bổn sự của chúng ta không thể vì sợ cô ta mà không làm nữa chứ?”

“Lâm muội muội không được xem thường Lãnh Tâm Âm.” Tô Tố Tố sắc mặt có vẻ ngưng trọng, nếu như nàng ta có thể trở thành Ma tông tông chủ hiển nhiên thực lực không thể xem thường. Hơn nữa ta vừa mới nhận được tin tức, tại lần đề xuất tiên bảng lần này Lãnh Tâm Âm vẫn đứng trên bảng thượng.”

“Cái tiên bảng kia một chút cũng không chính xác, rất nhiều người không đến bình giám, tô tỷ tỷ ngay cả tỷ cũng không đến mà!” Lí Lâm bĩu môi nói: “Ta cuối cùng cũng hiểu rằng cái gì bình giám kia không đáng để xem, kết quả bình giám cũng như danh sách trên tiên bảng cũng không đáng để nhìn, bởi vì trên đại lục này còn có rất nhiều các cao nhân không tiến hành bình giám.”

Tô Tố Tố nghe vậy liền lắc đầu: “Tiêu Vấn Thiên khi phi thăng thành thiên ta chính mắt nhìn thấy hắn tự mình nói ra phương pháp bình giám, tự nhiên không thể sai, chỉ là ta không thể hiểu được tại sao hắn lại chọn Diệp Vô Ưu làm bình giám giả.”

“Tô tỷ tỷ, gã Diệp Vô Ưu đó rốt cuộc là ai vậy?” Lí Lâm có chút tò mò hỏi.

“Ta đối với hắn cũng không biết nhiều, ngày đó ta đến Tán Tiên môn, vì sợ có nhiều người phát hiện nên bí mật che giấu hành tung rất ít lộ diện ra ngoài, nên cũng chưa từng cùng hắn nói chuyện lần nào.” Tô Tố Tố trầm ngâm một lát rồi thong thả nói tiếp: “A... nói thể nào nhỉ, nếu ngươi gặp hắn thì khẳng định ngươi sẽ thấy hắn rất đẹp.”

“Rất đẹp?” Lí Lâm khuôn mặt sững sờ, hai mắt mở to nhìn Tô Tố Tố: “Tô tỷ tỷ, Diệp Vô Ưu không phải nam nhân sao?”

“Là nam nhân, nhưng hắn quả thật rất đẹp!” Tô Tố Tố vẻ mặt lộ ra chút cổ quái “Nếu hắn là con gái, ta chắc chắn khẳng định hắn sẽ chiếm một vị trí trong Vân Mộng thập đại tiên tử.”

“A... không thể có chuyện đó được!” Lí Lâm dáng vẻ khó tin.

“Ngươi rất nhanh thôi sẽ biết sự thật, bởi vì hắn đã đặt chân đến Phiêu Hương thành, hơn nữa ta nghĩ rằng không bao lâu nữa hắn và chúng ta sẽ hội kiến.” Tô Tố Tố cười ảm đạm “Đối với người này, ta cũng chỉ biết rằng hắn là nhi tử độc nhất của Vân Mộng đệ nhất tiên tử Yến Ngọc Giao và là hôn phu của Vô Song thánh nữ Yến Băng Cơ, là tu tiên bình giám giả duy nhất của cả Vân Mộng đại lục, có thể nói thân phận của hắn bây giờ không có ai có thể so sánh được.”

“Là nhi tử của Yến Ngọc Giao sao?” Lí Quách bên cạnh từ đầu đến giờ vẫn ngồi yên bỗng thất thanh hỏi “Tô tiên tử nói sao? Cha hắn là Diệp phi phàm?”

Tô Tố Tố khẽ gật đầu: “Không sai! Kì thật chỉ cần các người thấy hắn, cũng có thể hiểu được hắn và Yến ngọc giao có quan hệ mật thiết dường nào, diện mạo hai người giống nhau như đúc.”

“Tô tỷ tỷ, Diệp Vô Ưu đến Phiêu Hương thành làm cái gì vậy?” Lí Lâm ngữ khí có chút nghi hoặc.

“Hắn và Lãnh Tâm Âm vừa mới tới đây…” Tô Tố Tố hơi trầm tư một chút rồi khẽ thở dài một tiếng sâu kín.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau