VÔ LẠI QUẦN PHƯƠNG PHỔ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô lại quần phương phổ - Chương 136 - Chương 140

Quyển 6 - Chương 10: Bào căn vấn để

" Ta và ngươi đã từng nói, chỉ cần ngươi có thể mang Thiên Nhai Thư Viện nhập vào Ma Tông, ta sẽ làm theo mọi tham muốn của ngươi.” Lãnh Tâm m kêu lên một tiếng,”Ngươi muốn ta thuận theo, thì nên nhanh chóng làm tốt sự việc đi, còn không đừng ở đây làm lãng phí thời gian của ta!”

" Sư phụ tỷ tỷ, có ít sự việc mà nóng lòng cũng chẳng được!” Diệp Vô Ưu cười nhẹ,” Ta ta chính là đang làm việc này. Nhưng mà, có thể cần thêm một số thời gian, vì vậy bồi tiếp sư phụ tỷ tỷ nàng tại đây, đương nhiên chẳng phải là muốn lãng phí thời gian, có thể đây là cơ hội tốt để chúng ta tăng tiến tình cảm.”

" Quỷ mới cùng ngươi có tình cảm!” Lãnh Tâm m rên một tiếng nói:” Diệp Vô Ưu, sau này ngươi đừng kêu ta là sư phụ, ngươi căn bản không có coi ta là sư phụ!”

" Sư phụ tỷ tỷ, tỷ sao lại nhầm lẫn gì thế, Ta quả thật luôn coi tỷ là sư phụ.” Diệp Vô Ưu để tay xuống phong đồn của LãnhTâm m từ từ xoa bóp, tiếp tục nói. “Nhưng mà, tỷ là sư phụ quá xinh đẹp. Ta đương nhiên phải yêu thương trân trọng nàng rồi!”

" Được rồi, ta chẳng muốn nói nhiều với ngươi.” Lãnh Tâm m dùng sức thoát ra, tiếc thay, lại không được theo ý của nàng, nàng tự nhiên là không thể thoát ra nổi.

" Sư phụ tỷ tỷ, tu vi của tỷ tiến bộ rất chậm đó, chẳng nhanh bằng ta, cùng ta song tu nha, song tu đối với tỷ có trợ giúp đó,” Diệp Vô Ưu có chút đắc ý nói, sau khi cùng Hoa Vân La song tu, hắn tiến triển rất nhanh, tuy hắn không cách nào bình giám bản thân ở cấp bậc tu tiên nào, nhưng so sánh với người khác có thể đánh giá được, trước kia Lãnh Tâm m muốn đẩy hắn ra chỉ cần đẩy nhẹ là được, nhưng hiện tại lại có ít khó khăn. Hắn có cảm giác, thực lực hiện tại của hắn, so cùng Lãnh Tâm m chẳng cách biệt bao nhiêu.

" Ngươi sao mà phiền phức thế chứ? Ngươi muốn cùng ta song tu, thì nhanh làm xong sự việc ta yêu cầu đi, đừng có lại làm phiền ta nữa!” Lãnh Tâm m có chút chẳng nhẫn nại được nói.

" Sư phụ tỷ tỷ, sự thật là, ta có một sự việc rất tốt, rất muốn hỏi tỷ, nhưng lại sợ hỏi ra sư phụ tỷ tỷ lại không cao hứng, do đó, hiện tại lại rất do dự!” ma thủ đầy nhiệt lực của Diệp Vô Ưu rời khỏi kiều đôn của Lãnh Tâm m, nhanh chóng di chuyển lên trên, sau đó thâm nhập vào nội y của nàng, hướng đến ngọc phong thanh khiết của nàng. Nửa khắc sau, đã thành công giữ ngọc nhũ cao vút của nàng trong bàn tay.

" Sau khi ngươi làm như vậy còn bảo ta cao hứng với sự tình sao?” Lãnh Tâm m lạnh lùng nói.

" Sư phụ tỷ tỷ, tỷ đúng là không công bằng mà, việc này lại không làm tỷ cao hứng một tí nào sao?” Diệp Vô Ưu có chút bất mãn nói, vừa nói, vừa dụng lực bóp lấy ngọc nhũ no tròn của Lãnh Tâm m.

Lãnh Tâm m thân thể mềm mại run rẩy, hiển nhiên là không thích ứng được với hành vi thô lỗ này của Diệp Vô Ưu, nàng khẽ quát lên một tiếng, nói:” Ngươi chỉ biết làm mỗi việc đó, đừng trách khi ta giận lên, sẽ hoạn ngươi.”

" Sư phụ tỷ tỷ, tỷ tàn nhẫn vậy sao?” Diệp Vô Ưu bị doạ muốn nhảy lên, tiếp tục có chút bất mãn lại hung ác xoa bóp ngọc nhũ của nàng.” Tỷ đừng quên, tỷ đã sớm là người của ta, tỷ mà hoạn ta, chính là mưu sát thân phu đó.

" Chờ khi ta là người của ngươi, ngươi nói lại điều đó chẳng muộn!” Lãnh Tâm m lời nói có vẻ trào phúng: ” Nhưng ta thấy có một cơ hội, đó là đem Thiên Nhai Thư Viện tiến nhập vào Ma Tông, song ngươi lại chẳng làm.”

" Sư phụ tỷ tỷ, tỷ chẳng nên làm vì người khác.” Diệp Vô Ưu lại nói” Tính ra, ta chẳng muốn nói điều này. Ta chỉ muốn biết, sư phụ tỷ tỷ, tỷ làm rất nhiều việc, có phải là vì Tuyết Minh Đường không?”

Lãnh Tâm m thân thể rung động, trên người đột nhiên phát ra một cổ lực lượng cường đại, lôi Diệp Vô Ưu sang một bên, bản thân đã phủ một lớp lãnh sương trên khuôn mặt đẹp, nay lại càng biến thành băng lãnh dị thường. Nàng dùng ánh mắt có thể nhiếp hồn kẻ khác chằm chằm nhìn Diệp Vô Ưu lạnh nhạt nói:” Ngươi nói cái gì?”

" Sư phụ tỷ tỷ, không cần khẩn trương,” Diệp Vô Ưu chẳng hề sợ hãi. Tỷ yên tâm, ta nhấy định sẽ giúp tỷ, ta cảm thấy có chút ít kì lạ thôi.”

" Ai nói tên cho ngươi biết?” Lãnh Tâm m sắc mặt hình như từ từ hoà hoãn lại một ít, nhưng lời nói vãn như cũ băng lãnh vô cùng.

" Ai nói cho ta chẳng phải quan trọng, quan trọng là, ta biết. Tuyết Minh Đường trước kia là tình lang của sư phụ tỷ tỷ, còn nữa, hắn chính là phụ thân của sư tỷ, và còn là thái tử trước kia của Phiêu Tuyết Đế Quốc,” Diệp Vô Ưu lại tiếp tục nói:” Ta biết sau vài ngày nữa, nàng sẽ đi đến Phiêu Tuyết Đế Quốc, trợ giúp đệ đệ của Tuyết Minh Đường, chính là thái tử hiện tại của Phiêu Tuyết Đế Quốc Tuyết Minh Cương.”

" Ngươi thật sự biết chẳng ít!” Lãnh Tâm m hừ nhẹ một tiếng nói.

" Chẳng phải nhiều, chỉ là ta đối với sư phụ tỷ tỷ rất quan tâm nên vậy thôi!” Diệp Vô Ưu hi hi cười,” Tỷ hiện tại rất muốn Thiên Nhai Thư Viện nhập vào Ma Tông. Ta nghĩ, mục đích có phải là muốn giúp Tuyết Minh Cương không?”

" Việc này không cần ngươi quản!” Lãnh Tâm m giọng nói vẫn lạnh băng băng như cũ. " Sư phụ tỷ tỷ, tỷ hà tất phải tỏ ra như thế?” Diệp Vô Ưu thở dài một hơi, hắn đi đến trước mặt Lãnh Tâm m, một lần nữa cầm tay kéo nàng vào lòng: ” Tỷ nói cho ta biết nguyên nhân, tỷ muốn làm cái gì, ta đều có thể giúp tỷ.”

" Ngươi đều có thể giúp ta, sao phải hỏi điều này làm gì?” Lãnh Tâm m vẫn không tốt hơn nói.

" Sư phụ tỷ tỷ, ta chỉ là chẳng muốn tỷ dấu ta việc gì. Hơn nữa, ta có ít ghen ghét với Tuyết Minh Đường, hắn chết đã nhiều năm, tỷ vẫn như cũ đối với hắn chẳng hề quên.” Diệp Vô Ưu giọng nói mang theo một chút oán giận nói.

" Ngươi còn có thể thở, sao phải đi ghen với một người đã chết.” Lãnh Tâm m giọng nói đầy vẻ trào phúng nói.

" Ai bảo ta lại thích sư phụ tỷ tỷ cơ chứ?” Diệp Vô Ưu dẩu môi, hôn Lãnh Tâm m rồi nói: ” Sư phụ tỷ tỷ, ta hỏi tỷ. Tỷ muốn chinh phục Vân Mộng Đại Lục, chứ chẳng phải vì Tuyết Minh Đường phải không?”

" Ta chẳng muốn lôi lên sự tình trong quá khứ” Lãnh Tâm m có vẻ hơi trầm mặc, sau đó khẽ nói: ”Ngươi không nên hỏi, ngươi nguyện ý giúp ta thì giúp, không giúp thì thôi. Ta nói lại lần nữa, nếu như ngươi có thể đem Thiên Nhai Thư Viện nhập vào Ma Tông, ta có thể sẽ để ngươi làm gì tuỳ ý, còn không, ngươi đừng hòng có được ta.”

" Kì thật, tỷ muốn Thiên Nhai Thư viện nhập vào Ma Tông, cũng chỉ là muốn Thiên Nhai Thư Viện cung cấp đầy đủ tin tình báo cho tỷ thôi.” Diệp Vô Ưu lại nói tiếp: ”Điều này quả thật rất đơn giản, ta luôn có thể làm được.”

" Ngươi nói thật chứ?” Lãnh Tâm m kinh ngạc, hình như có chút ít chẳng tin tưởng.

" Đương nhiên là thật, ta lừa ai chứ chẳng bao giờ lừa tỷ.” Diệp Vô Ưu nhanh chóng thề.

" Ta chẳng tin.” Lãnh Tâm m kêu lên một tiếng: ” Trừ khi ngươi dẫn ta đến gặp Viện Chủ Thiên Nhai Thư Viện, để nàng ta nói rõ trước mặt ta.”

" Nếu như Thiên Nhai Thư Viện nguyện ý giúp cho sư phụ tỷ tỷ để tỷ nắm được tin tình báo, tỷ chẳng phải nên nguyện ý thực hiện điều kiện của tỷ....” Diệp Vô Ưu hi hi cười, nói khẽ bên ta nàng:” Sẽ cùng ta song tu chứ?”

" Ngươi trong lòng ngoài muốn việc nhỏ đó, lại chẳng muốn gì khác sao?” Lãnh Tâm m oán giận nói. " Sao lại chỉ là có một việc nhỏ như vậy? Nam hoan nữ ái, việc này thật sự là rất tốt mà.” Diệp Vô Ưu hi hi cười: ”Sư phụ tỷ tỷ, quả thật là, rất nhiều việc ta thấy làm rất là đơn giản, chỉ cần tỷ đối tốt với ta có thể thôi.”

" Vô Lại!” Lãnh Tâm m tức giận chửỉ: ”Nếu như ngươi nói rất đơn giản, vậy thì, ngươi dẫn ta đến gặp Viện Chủ Thiên Nhai Thư Viện đi!”

Diệp Vô Ưu không dẫn Lãnh Tâm m đến gặp Lăng Diễm, mà để nàng chờ ở trong phòng, còn hắn, trước tiên đi tìm Lăng Nguyệt Nguyệt, nghe Diệp Vô Ưu muốn gặp Lăng Diễm. Lăng Nguyệt Nguyệt tự nhiên là đáp ứng, sau đó hai người ước định sau khi trời tối, sẽ đến diện kiến Lăng Diễm.

Sau khi cứng rắn kéo Lãnh Tâm m đi ăn bữa cơm chiều, Diệp Vô Ưu mang theo Lãnh Tâm m đến tìn Lăng Nguyệt Nguyệt, sau đó cùng nàng đi xuống bên dưới Vô Ưu sơn trang, thuận lợi đến gặp Lăng Diễm.

Lăng Diễm vẫn như cũ mặc theo như kiểu ni cô, chỉ khác ở mái tóc dài xoã ra. Diệp Vô Ưu cảm thấy nữ nhân này có đầy mâu thuẫn, tự mình muốn tu hành tích phúc, lại chẳng bỏ mái tóc đen trên đầu đi.

" Lãnh Tông chủ lâu rồi không gặp.” Nhìn Lãnh Tâm m, Lăng Diễm có chút cảm giác kinh ngạc, nhưng nghe ngữ khí của nàng, hiển nhiên nàng biết Lãnh Tâm m.

" Là ngươi?” Lãnh Tâm m rõ ràng cũng kinh ngạc.” Ngươi chính là Viện Chủ Thiên Nhai Thư Viện sao?”

" Bọn tỷ biết nhau sao?” Diệp Vô Ưu bên cạnh không nhịn được hỏi.

" Từng cùng Lãnh Tông Chủ có vài lần gặp mặt,” Lăng Diễm cười cười.” Chỉ là, Lãnh Tông chủ trước kia không hề biết thân phận của ta.”

" Lăng Viện chủ ẩn dấu thật kĩ!” Lãnh Tâm m lạnh nhạt nói.

" Vì sinh tồn phải vậy thôi.” Lăng Diễm nhẹ thở dài:” Thiên Nhai Thư Viện bọn ta thực lực chẳng lớn như Ma Tông, nếu như bọn ta bọn ta bộc lộ ra ngoài ánh sáng, thì bọn ta sao phải ẩn vào bóng đêm.

" Nhưng bọn ngươi lại có năng lực sưu tập tình báo, có thể coi là thiên hạ đệ nhất.” Lãnh Tâm m lạnh nhạt nói,” Ma Tông bọn ta tuy đệ tử vô số, nhưng vấn đề trên, nói thế nào cũng chẳng thể so được với bọn ngươi.”

" Đó là tại vì, bọn ta chỉ có thể hao phí tinh lực về mặt thu thập tình báo.” Lăng Diễm thở dài một hơi:” Nếu như Lãnh Tông Chủ để Ma Tông của ngươi chỉ chuyên môn thu thập tình báo. Ta nghĩ, thành quả của bọn ngươi làm sao có thể kém bọn ta.

" Có thể.” Lãnh Tâm m hơi trầm mặc nói:” Bọn ta lại nói về việc chính. Ta đến đây, là có việc muốn cùng Lăng Viện Chủ thương lượng.”

" Lãnh Tông chủ có gì cứ trực tiếp nói.” Lăng Diễm cười cười: ” Kì thật, có thể nói, hiện tại, Thiên Nhai Thư Viện bọn ta cùng Ma Tông có thể coi như một nhà.

" Đúng vậy, Lãnh Tông chủ, người chính là sư phụ của Diệp công tử, có sự tình gì, cứ việc dặn dò.” Lăng Nguyệt Nguyệt ở bên cạnh chen vào nói.

" Đúng là như vậy, sư phụ tỷ tỷ hiện tại cần một lượng tình báo lớn, hi vọng Thiên Nhai Thư Viện có thể cung cấp cho tỷ ấy những tình báo cần thiết.” Diệp Vô Ưu tức thì cũng chen vô nói.

" Chẳng phải vì bọn ta mà cung cấp tình báo,” Lãnh Tâm m hơi trầm ngâm lại nói:” Ta chỉ hi vọng rằng, có ít tin tình báo, Thiên Nhai Thư Viện chẳng bán cho người khác. Có thể nói là, cần bọn ngươi bảo mật.

" Việc này là sao?” Lăng Diễm hình như hơi ngạc nhiên, sau đó trên mặt hơi xuất hiện một tia tiếu ý.

Quyển 6 - Chương 11: Vân La bí mật

“Không sai! Đúng rồi, là việc này!” Lãnh Tâm m gật đầu.

Lăng Diễm trên mặt lộ ra nụ cuời cổ quái, nhẹ nhàng thở dài: “Lãnh tông chủ, kì thật việc này người chỉ cần phái người đến nói với ta một tiếng, cần gì phải thân hành đến đây chứ.”

“Nói vậy nghĩa là Lăng viện chủ đã đáp ứng?” Lãnh Tâm m thanh âm có chút sửng sốt, tựa hồ không nghĩ Lăng Diễm lại dễ dàng đáp ứng.

“Lãnh tông chủ không tin tưởng ta sao?” Lăng Diễm cười ảm đạm hỏi.

“Ta chỉ thấy ngạc nhiên thôi! Chẳng lẽ Lăng viện chủ không có một chút lo lắng rằng nếu đáp ứng, sẽ khiến cho mọi người nghĩ rằng Thiên Nhai thư viện cùng Ma tông ta quan hệ mật thiết sao?” Lãnh Tâm m trầm ngâm một lúc rồi nói.

“Lãnh tông chủ nếu có lo ngại thì cũng không phải lo ngại sự việc đó đâu.” Lăng Diễm nhẹ lắc đầu “Đó đã là sự lo lắng của mấy ngày trước.”

“Xin Lãnh tông chủ chỉ điểm cho!” Lãnh Tâm m có chút thắc mắc.

“Lãnh tông chủ, hiện tại bây giờ đã có rất nhiều người biết Tổng đà Thiên Nhai thư viện chúng ta đặt tại Vô Ưu sơn trang, mà Lãnh tông chủ mấy ngày nay lại ở đây, giống như là chủ nhân của sơn trang, vì vậy trong mắt bọn họ Thiên Nhai thư viện và Ma tông chắc chắn có quan hệ. Trong mắt một số người thì hai bên đã là người một nhà rồi.” Lăng Diễm khẽ mỉm cười nói tiếp “Đương nhiên ta cũng không thể bắt bẻ suy đoán của người khác được, sự thật ta cũng không muốn có quan hệ bất hảo với Ma tông.”

Lãnh Tâm m hơi ngẩn người, lưỡi như cứng đờ không thể lên tiếng phản bác. Bây giờ nàng mới phát hiện ra, những yêu cầu thiết tha trước kia tưởng như có hảo ý với mình, nhưng chân chính mà nói lại là để cho tên tiểu bạch diện Diệp Vô Ưu kia chiếm lấy lợi thế. Nghĩ đến việc này Lãnh Tâm m không thể không dùng ánh mắt hung hãn liếc hắn.

“Nếu Lăng viện chủ nguyện ý nói vậy, ta cũng hy vọng quan hệ với Thiên Nhai thư viện có thể tăng tiến từng ngày.” Lãnh Tâm m trầm ngâm một lát rồi nói tiếp “Nếu bây giờ thật sự đã có nhiều người nghĩ Thiên Nhai thư viện và Ma tông là một nhà, vậy sao ta không biến nó thành sự thật?”

Lăng Diễm mỉm cười nhẹ: “Thiên Nhai thư viện và Vô Nhai sơn trang kì thật là một, mà Diệp công tử là trang chủ, Lãnh tông chủ người lại là sư phụ của Diệp trang chủ. Như vậy chúng ta còn không phải là người một nhà hay sao?”

“Đúng a, đúng a, sư phụ tỷ tỷ, ta cũng là người, người cũng là ta. Từ bây giờ Thiên Nhai thư viện và Ma tông sẽ có một sự khởi đầu mới a!” Diệp Vô Ưu ở bên cạnh liên miên bất tuyệt nói.

Lãnh Tâm m trừng mắt lườm Diệp Vô Ưu một cái, trong lòng bất mãn vô cùng, cái gì mà ta cũng là người, người cũng là ta chứ? Lãnh Tâm m nàng chắc chắn không thể là Diệp Vô Ưu hắn rồi! Chỉ là nàng cuối cùng cũng không hề lên tiếng, nghe Lăng Diễm nói nàng tất nhiên ngầm hiểu được. Lăng Diễm có thể để Thiên Nhai thư viện cùng Ma tông hợp nhất, nhưng cần phải có một điều kiện tiên quyết, đó chính là Diệp Vô Ưu. Nếu không có Diệp Vô Ưu ở giữa, thì Thiên Nhai thư viện vẫn sẽ là Thiên Nhai thư viện như cũ, không hề có quan hệ gì với Ma tông.

“Lăng viện chủ đã nói vậy thì bất quá ta cũng có một vấn đề, nếu ta cần sự trợ giúp của Thiên Nhai thư viện, thì có thể trực tiếp liên lạc với các người hay không?” Lãnh Tâm m trầm mặc một lúc rồi hỏi.

“Đương nhiên là có thể!” Lăng Diễm mỉm cười “Việc này nàng cùng Nguyệt Nguyệt thương lượng tiến hành, ta cũng hy vọng khi Thiên Nhai thư viện gặp phiền phức, hướng mong Lãnh tông chủ có thể phái người trợ giúp.”

“Sư phụ tỷ tỷ, việc này người cùng Nguyệt Nguyệt tỷ tỷ từ từ thương lượng tiếp nha!” Diệp Vô Ưu ở bên cạnh khẽ nói.

“Diệp công tử nói không sai! Lãnh tông chủ có thể cùng Nguyệt Nguyệt từ từ thương lượng tiến hành mọi vấn đề.” Lăng Diễm gật đầu. Lãnh Tâm m thoáng trầm mặc rồi khẽ gật đầu…

Mặc dù bây giờ Diệp Vô Ưu đã làm một việc rất tốt cho Lãnh Tâm m, nhưng những buổi tối sau đó, hắn tuyệt không có cơ hội để thực hiện nguyện vọng song tu cùng nàng, bởi vì cả buổi tối nàng đều cùng Lăng Nguyệt Nguyệt thương lượng cụ thể việc hợp tác giữa Ma tông và Thiên Nhai thư viện. Đương nhiên, Diệp Vô Ưu cũng không vì thế mà ngược đãi bản thân mình. Chẳng những vậy buổi tối hắn còn có sự thoải mái vô cùng, cùng Triệu Thiên Tâm và Tạ Phương loan phượng đảo điên. Vốn hắn cũng muốn tìm tới Hoa Vân La, nhưng có điều Thiên Thiên tiểu nha đầu kia cứ chạy đến ngủ cùng nàng ta, làm Diệp Vô Ưu hắn đành phải tìm tới Triệu Thiên Tâm và Tạ Phương Đình hai nàng. Một người thì nhẹ nhàng uyển chuyển, một người lại nóng bỏng nhiệt tình, làm hắn cả đêm hầu như không ngủ nổi. Trước khi bình giám đại hội bắt đầu một ngày, Lãnh Sương Sương rốt cuộc cũng xuất quan, trên khuôn mặt cùng với vẻ lạnh lùng tăng thêm lại có thêm vài phần tiên khí. Tuy vậy khi đối mặt với Diệp Vô Ưu, ánh mắt nàng vẫn rất ôn nhu. Lúc này, trong phòng ba người Lãnh Tâm m, Lãnh Sương Sương và Diệp Vô Ưu đang trò chuyện.

“Ngày mai là ngày khai mạc bình giám đại hội, nhưng căn cứ vào những gì ngươi quan sát thì công tác chuẩn bị đại hội này phải mấy ngày nữa mới hoàn toàn xong xuôi sao?” Lãnh Tâm m lên tiếng hỏi, đối tượng tự nhiên là Diệp Vô Ưu.

“Muốn làm cho nhanh thì phải xem tâm tình ta có tốt không nữa.” Diệp Vô Ưu dương dương tự đắc “Ta nghĩ tham gia đại hội sẽ có không ít người, nhưng chân chính muốn tham gia bình giám lại không nhiều, mà chủ yếu là đến để xem náo nhiệt thôi.”

“Phải đó! Ta thấy kì thật thì trong một ngày có thể là có thể hoàn thành rồi.”

“Một ngày có nhanh quá không?” Diệp Vô Ưu sững người thốt lên.

“Thời gian khẩn cấp, ta hy vọng ngươi nhanh chóng hoàn thành bình giám. Sau khi bình giám đại hội kết thúc, ngươi vẫn còn có một đoạn thời gian đến với Lăng Nguyệt Nguyệt mà!” Lãnh Tâm m lạnh nhạt nói “Ta cùng Sương Sương sau đại hội sẽ đi đến Phiêu Tuyết đế quốc, hy vọng ngươi sẽ đi cùng chúng ta.”

“Vân La phán đoán quả nhiên không sai, sư phụ tỷ tỷ quả nhiên muốn ta đi cùng nàng, để làm gì vậy nhỉ?” Diệp Vô Ưu trong lòng thầm nghĩ. Không nghe thấy Diệp Vô Ưu trả lời, Lãnh Tâm m nói tiếp: “Tới Phiêu Tuyết đế quốc, ta sẽ thực hiện lời hứa trước đây với ngươi.”

“Thật sao?” Diệp Vô Ưu mừng rỡ. Hắn đối với vị sư phụ tỷ tỷ xinh đẹp thành thục này vẫn luôn mong muốn trong lòng nhưng chưa được thỏa nguyện, vậy mà bây giờ trước mắt hắn hiện đang có một cơ hội rất lớn. “Tin hay không là do ngươi, mà đi hay không cũng do ngươi!” Lãnh Tâm m hừ nhẹ một tiếng.

“Đi chứ, đương nhiên đi!” Diệp Vô Ưu mơ màng nói, ánh mắt tham lam liếc khắp thân thể mềm mại quyến rũ của Lãnh Tâm m, để có được một đại ưu vật này thì hắn làm sao có thể không đi cho được?

Lãnh Sương Sương thủy chung không nói gì, Diệp Vô Ưu vốn muốn đêm nay ở cùng nàng, nhưng đáng tiếc Lãnh Tâm m nói có việc muốn thương lượng cùng Lãnh Sương Sương, đuổi hắn ra ngoài rồi đóng chặt cửa phòng thương lượng với Lãnh Sương Sương.

Diệp Vô Ưu bất đắc dĩ đành phải đi tìm Hoa Vân La, nhưng hắn buồn bã phát hiện ra đại mĩ nhân của hắn giờ đã bị một tiểu mĩ nhân độc chiếm. “Tử nha đầu, Vân La lão bà của ta mà cũng dám chiếm, một ngày nào đó ta sẽ cho tiểu nha đầu ngươi biết tay!” Diệp Vô Ưu trong lòng phẫn uất thầm nghĩ.

Thiên Thiên tiểu nha đầu này ngày càng đáng yêu lanh lợi, nhưng mấy ngày nay đều quấn quýt bên cạnh Hoa Vân La làm hắn bắt đầu cũng có chút bất mãn. Nếu không phải nàng còn quá nhỏ, thì hắn đã đem nàng bế lên giường mà đánh cho một trận rồi.

Nhưng đến cuối cùng thì Diệp Vô Ưu hắn cũng phải chịu thua. Hoa Vân La đối với Thiên Thiên tiểu nha đầu này tỏ ra yêu thích vô cùng, dùng sức mạnh để ngăn cản Thiên Thiên tất nhiên là không có khả năng. Bởi vì, dù thông qua song tu, tu vi tiên thuật của hắn tiến bộ rất nhanh, nhưng trong mắt Hoa Vân La hắn chỉ sợ so với trẻ con mười tuổi cũng không mạnh hơn bao nhiêu. Cứ như vậy Diệp Vô Ưu đành phải đi tìm Triệu Thiên Tâm và Tạ Phương Đình, chỉ là đêm nay hắn như có vận rủi trên người, hai nàng sống chết cũng không bồi tiếp hắn, lý do thì đúng là khóc dở mếu dở, cái gì mà đến kì “nguyệt tín”. Sao lại trùng hợp quá vậy?

Mặc dù trong lòng có chút hoài nghi nhưng các nàng đã nói vậy, hắn đành quyết định đến tìm Hoa Nguyệt Lan thử vận khí một phen, nàng công chúa xinh đẹp này từ khi đến đây không thèm để mắt đến hắn dù chỉ một lần. Đi đến lầu các của Hoa Nguyệt Lan, thì đã thấy nàng ngồi ở bên trên, ánh mắt xa xăm ra chiều như đang suy nghĩ. Thấy hắn đến, nàng hơi đưa mắt liếc qua rồi lại quay mặt đi.

“Công chúa lão bà, nàng nhìn cái gì mà chăm chú vậy?” Diệp Vô Ưu đến bên nàng, cúi đầu nhẹ hỏi.

“Không nhìn gì cả!” Hoa Nguyệt Lan lạnh nhạt nói, mặc dù ngữ khí lãnh đạm nhưng cũng khiến trong lòng Diệp Vô Ưu tràn đầy vui mừng. Trước đây có vài lần hắn tìm đến nàng, nhưng Hoa Nguyệt Lan tuyệt không để ý tới hắn, lần này lại mở miệng nói chuyện, hiển nhiên thái độ đã tốt hơn nhiều.

“Ta ngồi cùng nàng được không?” Diệp Vô Ưu sà xuống cạnh Hoa Nguyệt Lan, nhẹ nhàng ôm lấy tiểu yêu nàng, thử xem phản ứng nàng ra sao. Hắn trong lòng mừng rỡ vô cùng, trước hành động thân mật đó mà Hoa Nguyệt Lan tịnh không có kháng cự, tùy ý để hắn ôm.

“Sư phụ đến đây rồi, đúng không?” Hoa Nguyệt Lan lạnh lùng hỏi.

“Đúng rồi!” Diệp Vô Ưu không nghĩ đáp luôn. “Ngươi sao không ở lại mà bồi tiếp sư phụ?” Hoa Nguyệt Lan ngữ khí có phần khác thường. “Ta? Ta nhớ nàng nên muốn đến gặp nàng.” Diệp Vô Ưu nhẹ nhàng nói, hiển nhiên hắn sẽ không bao giờ nói ra rằng, Hoa Vân La không cần hắn nên mới đến tìm nàng.

“Ngươi có biết sư phụ ta có thân phận như thế nào không?” Hoa Nguyệt Lan trầm mặc một lát rồi hỏi. “Thân phận thế nào? Vân La không phải là sư phụ của nàng sao?” Diệp Vô Ưu trong lòng có chút sững sờ, thầm nghĩ giữa hai người họ chẳng lẽ còn có quan hệ bí mật nào đó mà hắn không biết. “Người không chỉ là sư phụ của ta...” Hoa Nguyệt Lan nhẹ lắc đầu, thâm âm chợt trầm xuống.

“Mà... mà... sư phụ nàng với nàng còn có quan hệ gì vậy?” Diệp Vô Ưu lúc này quả có chút ngơ ngác không hiểu, hắn hoàn toàn không thể đoán ra Vân La và Hoa Nguyệt Lan có quan hệ gì.

“Kì thật, vào hơn hai mươi năm trước, sư phụ và ta đều có thân phận giống nhau.” Hoa Nguyệt Lan trầm ngâm một lúc rồi nhẹ nhàng nói.

Quyển 6 - Chương 12: Hí lộng Lâm Lộng Nguyệt

“Cái gì?” Diệp Vô Ưu kinh hãi miệng lắp bắp “Công chúa lão bà, nàng nói Vân La cũng như nàng đã từng là công chúa?”

“Đúng vậy, sư phụ đã từng là công chúa của Bách Hoa đế quốc.” Hoa Nguyệt Lan gật đầu “Nói cách khác, sư phụ cũng chính là cô cô của ta!”

“Không... không thể nào...!” Diệp Vô Ưu mồm há to, lưỡi cứng đơ nói không nên lời, nhưng lập tức hắn phát hiện ra có chút không đúng. “Không đúng à! Công chúa lão bà, Vân La không phải họ Hoa làm sao lại có thể là thân cô cô của nàng được chứ?”

“Sư phụ vốn cũng mang họ Hoa, chỉ là người không muốn cho người khác biết mình có quan hệ với Bách Hoa đế quốc nên đã đổi họ.” Hoa Nguyệt Lan thầm nói “Biết được bí mật kinh nhân này không quá mười người, ta hy vọng ngươi sẽ giữ kín. Đương nhiên nếu ngươi không tin có thể đến hỏi thẳng sư phụ ta, ta tin rằng người sẽ cho ngươi đáp án chính xác nhất.”

“Công chúa lão bà, ta tất nhiên tin tưởng nàng chứ, chỉ là vì sao nàng lại nói chuyện này với ta?” Diệp Vô Ưu thoáng chần chừ một lát rồi hỏi.

“Người vừa là sư phụ, vừa là cô cô của ta, nếu ta và ngươi ở cùng một chỗ, thì chúng ta ba người phải tính làm sao đây?” Hoa Nguyệt Lan khóe miệng hiện ra một nụ cười khổ “Tiểu sắc lang, ngươi từ nay về sau cũng đừng đến tìm ta nữa!”

“Không có quan hệ gì mà, Vân La dù là cô cô của nàng thì có làm sao? Ta nghĩ Vân La cũng biết sự việc của chúng ta, nàng ấy cũng không có để tâm đâu.” Diệp Vô Ưu nhỏ giọng.

“Với ngươi thì chuyện này không có quan hệ gì lớn, nhưng chỉ là ta... ta không thể chấp nhận loại quan hệ này được!” Hoa Nguyệt Lan khẽ lắc đầu “Cũng có thể tương lai ta sẽ nghĩ khác, nhưng khẳng định không phải bây giờ. Trong lòng sư phụ nghĩ gì, lúc này ta không đoán được... mà cũng không cần đoán, vì ta biết rằng ta không thể cùng sư phụ mình đều là tình nhân của Diệp Vô Ưu ngươi!”

“Công chúa lão bà, chẳng lẽ nếu ta không rời xa Vân La, nàng sẽ không nguyện ý ở cùng ta sao?” Diệp Vô Ưu trong lòng có chút bất đắc dĩ, hắn biết mình tuyệt không có khả năng rời xa Vân La.

“Không, ngươi không thể rời bỏ sư phụ!” Hoa Nguyệt Lan nói nhanh “Nếu ngươi làm điều gì có lỗi, ta nhất định sẽ không buông tha ngươi!”

“Nàng… nàng rốt cuộc muốn ta phải làm gì giờ?” Diệp Vô Ưu bắt đầu có chút buồn bực.

“Mấy năm nay, ta ở cùng sư phụ một thời gian tuy không lâu, nhưng ta biết không khi nào sư phụ vui vẻ.” Hoa Nguyệt Lan ngữ khí nhẹ như một sơi tơ mỏng “Nhưng mấy ngày nay, sau khi ở cùng ngươi, ta thấy người trở nên rất vui vẻ, hoạt bát.” Hoa Nguyệt Lan dừng một lát rồi nói tiếp: “Sư phụ cô độc đã hơn mười năm nay, bây giờ rốt cục đã tìm được một nam nhân mà mình yêu thích, tìm được hạnh phúc của chính mình. Kì thật ta cũng thấy vui lây niềm vui của người, nhưng nếu nam nhân đó không phải là ngươi thì ta có lẽ thấy vui hơn.”

“Nàng làm vậy để làm gì?” Diệp Vô Ưu có chút bất mãn, giọng nói bắt đầu có chút bực dọc “Nàng yên tâm, sẽ không kẻ nào dám nói lung tung về việc này đâu.”

“Đây không phải vấn đề là người khác nói hay không, mà là chính bản thân ta không thể chấp nhận.” Hoa Nguyệt Lan lắc đầu “Tính ra ngươi nói ta cố chấp cũng tốt, thế nào cũng được. Tóm lại ta mong rằng từ nay về sau, ngươi đối xử thật tốt với sự phụ, đồng thời cũng hy vọng ngươi đừng tìm đến ta nữa. Chúng ta không gặp nhau nữa, với ngươi mà nói có lẽ tốt hơn. Hãy coi mối quan hệ giữa chúng ta như là một đoạn hồi ức, một đoạn kỉ niệm trong đời này!”

“Công chúa lão bà, nàng không phải vô tình vậy chứ?” Diệp Vô Ưu cười khổ, nghiêm túc nói “Ta mặc dù thích Vân La nhưng ta quả thật cũng rất thích nàng.”

Đáng tiếc là bây giờ Hoa Nguyệt Lan đích xác đã bắt đầu vô tình, bất luận Diệp Vô Ưu nói thế nào đều không thể làm nàng hồi tâm chuyển ý, để rồi cuối cùng hắn đành buồn bã mà rời đi.

Nhìn theo bóng lưng của Diệp Vô Ưu đang dần khuất, Hoa Nguyệt Lan nhẹ thở dài, thầm nói: “Chớ có trách muội mà chỉ nên trách chàng. Tiểu sắc lang à, chàng quá đa tình!” Diệp Vô Ưu trong lòng buồn bực nhưng dáng vẻ vẫn không hề mất đi vẻ tiêu sái, trong khi hắn đang lo lắng không biết đêm nay phải đi đâu thì đột nhiên phát hiện ra một đạo phiến ảnh quen thuộc “A…Phỉ Phỉ tỷ tỷ!”

Bóng người đó không phải là ai khác mà chính là Lăng Phỉ Phỉ.

Gặp lại Diệp Vô Ưu, Lăng Phỉ Phỉ sắc mặt hơi đổi, bất quá nàng cũng không né tránh mà hướng về phía hắn nhẹ bước tới, khẽ cúi người chào rồi nhẹ nhàng nói: “Diệp công tử khỏe chứ!”

”Phỉ Phỉ tỷ tỷ, đã lâu không gặp tỷ, tỷ đi đâu vậy?”

Lăng Phỉ Phỉ sắc diện lãnh đạm dị thường, ngữ khí có vẻ chán ghét nhưng Diệp Vô Ưu vờ như không biết, vẫn cùng nàng nói chuyện tự nhiên như cũ: “Tỷ đi ra ngoài có việc gì vậy?”

Lăng Phỉ Phỉ giọng nói lạnh nhạt, trầm hẳn xuống: “Nói đi nói lại ta còn phải cảm ơn Diệp công tử, nếu không phải là nhờ công tử, ta cũng không có cơ hội rời khỏi Vô Ưu sơn trang đi thưởng ngoạn cảnh sắc đại lục.”

“Phỉ Phỉ tỷ tỷ, tỷ giận ta à?” Diệp Vô Ưu nếu không nghe ra được vẻ trào phúng trong ngữ khí của nàng thì hắn đúng là một thằng ngốc.

“Diệp công tử nói quá lời, tiểu nữ tử sao dám giận người chứ?” Lăng Phỉ Phỉ giọng nói có chút lạnh lùng.

“Phỉ Phỉ tỷ tỷ, chức vị Viện chủ Thiên Nhai thư viện đối với các người mà nói thật sự quan trong vậy sao?” Diệp Vô Ưu khuôn mặt hiện vẻ khổ não “Nguyệt Nguyệt tỷ tỷ làm Viện chủ sự tình này sáng rõ như ban ngày, còn tỷ vì không đạt được chức vị đó mà không vui, nhưng ta thật không rõ, cái ngôi Viện chủ này có cái gì tốt chứ?”

“Diệp công tử, nguyện vọng lớn nhất của ngươi là gì?” Lăng Phỉ Phỉ nhạt nhẽo hỏi. Diệp Vô Ưu suy nghĩ một lát rồi nói: “Đệ từ trước đến giờ nguyện vọng lớn nhất là ôm đủ Vân mộng thập tiên tử về nhà làm lão bà, còn bây giờ nguyện vọng lớn nhất là… đem hết mĩ nữ mà ôm về nhà...”

“Nếu có một ngày, ngươi phát hiện ngươi không thể thực hiện nguyện vọng này, ngươi trong lòng có thể cao hững được không?” Lăng Phỉ Phỉ tiếp tục hỏi.

“Đương nhiên là sẽ không cao hứng, bất quá là sẽ có một ngày ta nhất đinh thực hiện nguyện vọng của mình.” Diệp Vô Ưu tự tin nói.

“Diệp công tử, ta nói cho ngươi biết, nguyện vọng lớn nhất của ta là trở thành Viện chủ Thiên Nhai thư viện.” Lăng Phỉ Phỉ ngữ khí lạnh lùng “Đáng tiếc, nguyện vọng của ta đã bị sụp đổ, mà nguyên nhân sụp đổ cũng là do Diệp công tử ngươi ban tặng cho.” Lăng Phỉ Phỉ nói xong câu này, chuyển thân rời đi không nhìn lại Diệp Vô Ưu một lần.

Diệp Vô Ưu ngoác mồm định nói nhưng lên đến miệng rồi mà chợt phát hiện ra nói không lên lời. “Có cần thiết chuyện như vậy mà phải tức giận không?” Diệp Vô Ưu lẩm bẩm nói nhỏ một câu, trơ mắt nhìn thân thể Lăng Phỉ Phỉ biến mất trong tầm mắt. Đột nhiên, lúc này Diệp Vô Ưu chợt nhớ đêm này mình không có nơi mà đi. Một lát sau, hắn đưa chân bước thẳng đến khuê phòng của Lăng Nguyệt Nguyệt. Đêm đó, Diệp Vô Ưu và Lăng Nguyệt Nguyệt loan phượng đảo điên triền miên.

Buổi sáng ngày thứ hai, tại Vô Ưu sơn trang, bình giám đại hội sắp bắt đầu. Diệp Vô Ưu nghênh ngang nằm dài trên chiếc thái sư ỷ, bên cạnh hắn có hai tiểu mỹ nhân, một là Hàm Yên nha đầu một là Giang Thiên Thiên, đừng hỏi các nàng sao lại ở chỗ này, nguyên nhân rất đơn giản, đến là để thu tiền.

Lăng Nguyệt Nguyệt đứng ở phía sau Diệp Vô Ưu, nhiệm vụ của nàng là ghi chép lại kết quả của bình giám đại hội, đồng thời cũng là chủ trì của đại hội. Sau một nghi thức đơn giản, bình giám đại hội chính thức bắt đầu. Người thứ nhất đi lên tiến hành bình giám không phải ai xa lạ, mà chính là Tán Tiên môn – Tiêu Diêu.

“Đại ca ca, một trăm hai!” Tiêu Diêu vừa mới hướng về phía Diệp Vô Ưu đi tới còn cách xa một thước, đột nhiên phát hiện ở phía trước xuất hiện một vị tiểu cô nương vô cùng xinh đẹp, đang vươn bàn tay nhỏ bé ra phía trước, yêu kiều nói.

“Tiểu muội muội, cái gì một trăm hai?” Tiêu Diêu hơi sửng sốt, ngữ khí vô cùng ôn hòa hỏi.

“Bình giám phí - một trăm hai mươi bạc, giao tiền trước, bình giám sau!” Giang Thiên Thiên nũng nịu nói. Lời còn chưa dứt, khắp nơi đã vang lên những tiếng xì xầm phản đối: “Có lầm không vậy? Còn muốn thu tiền sao?... Một trăm hai có tham quá không?... Diệp Vô Ưu thừa nước *****c thả câu đây mà!” Diệp Vô Ưu kì thật nghe thấy rất rõ ràng, chỉ là hắn bịt tai che mắt làm ngơ như không thấy.

“Úy, không có vấn đề gì!” Tiêu Diêu mới đầu hơi sửng sốt nhưng rất nhanh hắn rút ra một trăm hai ngân phiếu, đưa cho Giang Thiên Thiên, Kì thật một trăm hai bạc cũng không phải là ít, nhưng nếu so sánh với Tán Tiên môn, một đại môn phái mà nói, thì quả thật là một số con số quá nhỏ.

“Cám ơn đại ca ca!” Giang Thiên Thiên ngọt ngào cười, bộ dáng rất vui vẻ rồi sau đó liền đem đống ngân phiếu đem vào trong ngực áo cất đi… Quá trình bình giám diễn ra rất nhanh, có điều kết quả của lần bình giám này khiến Diệp Vô Ưu khá bất ngờ. Hắn tuyệt không nghĩ rằng Tiêu Diêu tu vi đã đạt tới cảnh giới trung cấp tu sĩ, hiển nhiên thiên phận tu tiên của hắn cũng không kém. Đương nhiên nếu so với Thiên Thiên thì còn kém, còn so với Vân La thì không khác gì một trời một vực. Mặc dù hắn không có bình giám qua tu vi Vân La, nhưng mơ hồ cũng cảm giác được rằng tu vi của nàng, tám phần mười là đã đột phá cảnh giới tu sĩ tiến đến cảnh giới chân nhân rồi.

Tiếp ngay sau Tiêu Diêu, lần lượt ba vị sư huynh của y cũng bắt đầu bình giám. Mỗi người cũng giao một trăm hai bạc, bất quá tu vi của ba người đó lại không bằng Tiêu Diêu, chỉ đạt đến cảnh giới sơ cấp tu sĩ. Tán Tiên môn tiến hành bình giám chỉ có bốn người này, bọn họ tu vi tuy không cao nhưng trong lòng Diệp Vô Ưu hiểu rất rõ, một môn phái mà có tới ba sơ cấp tu sĩ giả, một trung cấp tu sĩ giả, thì thực lực quả không bình thường chút nào. Người bình giám tiếp theo là một mỹ nữ, không phải ai xa lạ mà Lâm Lộng Nguyệt. Đương nhiên cũng giống như mấy người khác, nàng cũng bị Thiên Thiên nhanh chóng cản lại: “Đại tỷ tỷ, hai trăm hai!” Thiên Thiên vẻ mặt tỉnh bơ nhìn Lâm Lộng Nguyệt. “Sao ta lại đòi đến hai trăm hai?” Lâm Lộng Nguyệt bất mãn hỏi.

“Ca ca nói, mỹ nữ có thể miễn phí, nhưng sửu nữ thì phải gấp đôi.” Thiên Thiên vẫn như cũ vẻ mặt thuần chất vô cùng, ngữ khí lại càng quyết rũ mê người. “Cái gì? Ngươi…ngươi nói ta là sửu nữ?” Lâm Lộng Nguyệt hung hãn trừng mắt nhìn Thiên Thiên. “Đại tỷ tỷ, tỷ đừng dữ như vậy mà! Là đại ca ca nói chứ không phải Thiên Thiên nói.”

“Ca ca ngươi là ai?” Lâm Lộng Nguyệt nghiến răng, kìm nén phãn nộ hỏi.

Quyển 6 - Chương 13: Chú kiếm mỹ nữ

“Ca ca? Thì là ca ca mà!” Thiên Thiên nũng nịu “Đại tỷ tỷ, tỷ cũng biết ca ca mà!”

“Ta biết rất nhiều người, sao biết ca ca ngươi là ai?” Lâm Lộng Nguyệt phẫn nộ nói.

“Vị ca ca mà Thiên Thiên nói chính là ta, Lâm Lộng Nguyệt ngươi rốt cục có muốn bình giám hay không?” Diệp Vô Ưu dương dương tự đắc nói đổng một câu.

“Diệp Vô Ưu, ngươi… ngươi nói ta là sửu nữ?” Lâm Lộng Nguyệt tức giận không thôi, nàng là Vọng Nguyệt tiên tử danh chân đại lục, tại Vân Mộng Thập tiên tử đứng vị trí thứ hai, bây giờ bị người ta nói là nữ nhân xấu xí, nàng không tức sao được?

“Ngươi vốn đúng là xấu như ma mà!” Diệp Vô Ưu không sợ, nhạt giọng nói.

“Ngươi...” Lâm Lộng Nguyệt không nhịn được, hữu thủ nắm chặt đốc kiếm, đang muốn rút ra chém chết Diệp Vô Ưu hắn, liền bị Lâm Thanh Diệp ngăn lại: “Diệp công tử, ngươi cũng không cần phải cùng Lộng Nguyệt so đo tính toán như vậy chứ?” Lâm Thanh Diệp nói rồi xuất ra hai tờ ngân phiếu một trăm hai mươi bạc đưa cho Thiên Thiên “Mời Diệp công tử bình giám cho Lộng Nguyệt!”

“Ta… ta không bình giám!” Lâm Lộng Nguyệt phẫn uất nói rồi xoay nguời bước đi.

“Đại tỷ tỷ, bình giám phí không trả lại đâu nha!” Thiên Thiên thanh âm yêu kiều từ phía sau vọng tới.

Nghe được lời Thiên Thiên nói, Lâm Lộng Nguyệt thoáng ngập ngừng một chút rồi quay người lại hướng về phía Diệp Vô Ưu bước tới: “Hừ, đã đưa tiền, ta sẽ bình giám một chút. Không thể để cho ngươi chiếm tiện nghi được!” Lâm Lộng Nguyệt hung hăng trưng mắt nhìn Diệp Vô Ưu, gằn giọng nói.

“Ta không hề có hứng thú chiếm tiện nghi của một xú bát quái.” Diệp Vô Ưu cười hì hì hai tiếng, nói như vậy hắn cũng không cự tuyệt bình giám cho Lâm Lộng Nguyệt. Chỉ là bình giám xong, trong lúc Lâm Lộng Nguyệt thu tay lại, hắn nhanh như chớp vuốt ve nhẹ ngọc thủ của nàng một chút.

“Ngươi làm cái gì?” Lâm Lộng Nguyệt hung hãn nhìn Diệp Vô Ưu.

“Lâm cô nương, tu vi đạt tới cảnh giới sơ cấp tu sĩ, từ nay về sau cần cố gắng hơn nữa nha!”Diệp Vô Ưu nghiêm trang nói, rồi trầm giọng nhẹ nhàng “Xú bát quái, ngươi toàn thân xấu xa, nhưng da tay quả là mềm mại, mát mẻ.” Những lời này tất nhiên chúng nhân không nghe được, nhưng Lâm Diệp Thanh ở bên cạnh lại nghe rõ vô cùng. Nàng vừa thấy Lâm Lộng Nguyệt như muốn động thủ, liền chạy đến kéo nàng đi xuống.

“Diệp Vô Ưu, ta thề sẽ không để cho ngươi yên!” Lâm Lộng Nguyệt ánh mắt phẫn hận nhìn Diệp Vô Ưu, còn Diệp Vô Ưu hắn sắc mặt vẫn dương dương như không hề thấy hình dáng tức giận cùng cực của nàng ta.

“Ca ca… vị tỷ tỷ kia sao lại tức giận như vậy?” Thiên Thiên vẻ mặt ngơ ngác không hiểu hỏi.

“Hắc hắc… Thiên Thiên, Vô Ưu ca nói nàng ta là xú bát quái, nàng ta đương nhiên phải tức giận rồi.”

Hàm Yên đứng bên cạnh nói xen vào: “A… ca ca, muội nghĩ vị tỷ tỷ kia cũng không xấu lắm, nhưng đương nhiên là không thể bằng được Vân La tỷ tỷ rồi.”Câu vừa rồi của Hàm Yên không chỉ truyền âm vào tai Diệp Vô Ưu mà cũng truyền đến cả tai của Lâm Lộng Nguyệt làm nàng thiếu chút nữa tức mà chết. Những lời này làm nàng cảm thấy cực kì khó chịu, nhưng có tức giận đến đâu thì cũng không có nơi để phát tiết. Có Lâm Diệp Thanh ở bên cạnh, nàng không có cách nào để ra tay trút giận được, chỉ có thể không ngừng nguyền rủa Diệp Vô Ưu mà thôi.

Quá trình bình giám tiếp theo cực kì thuận lợi, Thiên Thiên bên cạnh thu tiền cũng thuận lợi vô cùng, bất luận nàng mở miệng nhiều ít bao nhiêu, cơ bản là những người thượng đài bình giám đều giao đủ. Một là Thiên Thiên dáng vẻ đáng yêu vô cùng, khiến ai cũng nghĩ đưa cho nàng một hai trăm bạc là không phải quá lớn. Hai là do trước đó, cả Tiêu Diêu và Lâm Lộng Nguyệt địa vị cực cao còn phải mất bình giám phí, bọn họ địa vị thế nào mà dám so đo? Một ngày trôi qua, bình giám cuối cùng cũng chấm dứt, tổng cộng có khoảng hơn ba trăm người tham gia, đương nhiên đại đa số Diệp Vô Ưu đều không biết, mà hắn cũng chẳng cần biết tên họ làm gì.

Tham gia bình giám lần này cũng có nữ tử, mặc dù chỉ vài mươi người, nhưng chính thức được xem là mỹ nữ cũng rất thưa thớt. Nói thật ra thì cũng chỉ có Lâm Nguyệt Thanh và Lâm Lộng Nguyệt mới đúng là chân mỹ nữ, chỉ là hắn có chút kì quái, sao đã đến đây rồi mà Lâm Nguyệt Thanh không bình giám, không biết là vì nguyên nhân gì.

Kết quả bình giám đại hội nhiều ít cũng nằm ngoài dự kiến của Diệp Vô Ưu, vốn hắn tưởng đạt tới sơ cấp tu sĩ cảnh giới tất không ít, bởi vì những người bên cạnh hắn lúc này tu vi đạt tới sơ cấp tu sĩ rất nhiều. Hoa Nguyệt Lan, Hàm Yên, Lam Tiểu Phong, Lãnh Tâm Âm, Lãnh Sương Sương, mọi người hơn một tháng trước đã là sơ cấp tu sĩ, mà Thiên Thiên tiểu nha đầu này là trung cấp tu sĩ. Theo lý mà nói, trong mấy trăm người đã bình giám, đạt tới cảnh giới sơ cấp tu sĩ ít nhất cũng phải hơn trăm người. Nhưng chỉ là cuối cùng kết quả cũng chỉ có chưa đầy hai mươi người là tu vi đạt tới sơ cấp tu sĩ, trung cấp tu sĩ gần như chỉ có Tiêu Diêu mà thôi.

“Xem ra, người thích hợp để tu tiên không phải là nhiều!” Diệp Vô Ưu trong lòng thầm nghĩ. Mặc dù kết quả bình giám có chút ít ngoài ý muốn nhưng Diệp Vô Ưu trong sự kiện này cũng đắc lợi không ít công phu. Hắn chỉ mong bình giám đại hội không chấm dứt, nhưng cái công việc kia rốt cuộc đã hoàn thành. Bởi vì đây là lần đầu tiên tiến hành bình giám, cho nên Lăng Nguyệt Nguyệt đã nói trước, theo kết quả bình giám Thiên Nhai thư viện sẽ dựa vào thực lực từng cá nhân mà công bố danh sách một trăm người tu tiên, rồi sau đó còn có thể phái xuất tân tu tiên thập đại môn phái. Đây nguyên là việc riêng của Lăng Nguyệt Nguyệt, Diệp Vô Ưu không muốn nhúng tay vào, hắn bây giờ chuẩn bị cùng Lãnh Tâm Âm đi đến Phiêu Tuyết đế quốc…

……………………………

Kiếm các Tống Nhạc và Tống Linh mang theo một thiếu nữ mỹ lệ, một lần nữa đến bái phỏng Diệp Vô Ưu. “Diệp công tử, đây là thủ tịch chú kiếm sư của Kiếm các chúng ta, Tống Loan tiểu thư.” Tống Nhạc đưa tay giới thiệu vị thiếu nữ mỹ lệ kia.

Diệp Vô Ưu đưa mắt quan sát thiếu nữ. Tống Loan trông rất cao, có khi còn cao hơn hắn nửa cái đầu, vẻ ngoài vô cùng quyến rũ, đùi ngọc thon dài, vòng tiểu yên gọn nhỏ, nước da thuần một màu đồng sắc, toàn thân hiện ra một vẻ xinh đẹp khỏe mạnh vô cùng. Nói tóm lại, đây quả thực là một thiếu nữ khỏe mạnh quyến rũ, trên người nàng không thể tìm được một điểm nhỏ của sự yếu đuối, hoàn toàn không có cảm giác như của các thiên kim tiểu thư ngày ngày sống trong khuê phòng.

Mặc dù vóc người của Tống Loan không đến nỗi chết người, nhưng cũng rất là hấp dẫn. Khuôn mặt của nàng tuy không đến nỗi nghiêng nước nghiêng thành, nhưng tuyệt đối chính là mỹ nữ. Đứng bên cạnh thầm quan sát biểu hiện của Diệp Vô Ưu, Tống Nhạc dường như cũng phát hiện sự quan tâm, hứng thú của hắn đối với Tống Loan.“Diệp công tử, lần trước chúng ta đã nói qua về việc hợp tác, không hiểu bây giò Diệp công tử đã có quyết định chưa?” Tống Nhạc bỗng mở miệng hỏi.

“Chuyện này… ta còn muốn nghĩ lại!” Diệp Vô Ưu thuận miệng nói.

“Diệp công tử, ta là Chú kiếm sư xuất sắc của Kiếm các, ta cũng tin tưởng rằng mình sẽ trở thành luyện khí sư xuất sắc, chỉ cần Diệp công tử nguyện ý phối hợp, ta có thể luyện chế những pháp bảo tốt nhất cho công tử.” Tống Loan từ đầu đến giờ vẫn lặng im, cuối cùng cũng chịu mở miệng, thanh âm của nàng tuy không phải thánh thót dễ nghe nhưng lại mang đến một cảm giác rất khó nói.

“Diệp công tử, nếu căn cứ vào hiểu biết của ta, ngươi có không ít hồng nhan tri kỉ, chẳng lẽ không bao giờ công tử nghĩ đến việc tặng các nàng một ít pháp bảo hay sao?” Tống Linh ở bên cạnh bỗng nói tiếp “Mặt khác, xin đừng giận ta nói thẳng, Diệp công tử đắc tội với không ít người, nếu công tử không có thực lực mạnh có lẽ khó có thể bảo vệ an toàn bản thân và những hồng nhan tri kỉ. Nếu có thể sở hữu được một pháp bảo có uy lực cường đại phòng thân, đối với công tử khẳng định là một chuyện tốt.”

“Diệp công tử, xá muội nói không sai. Trên thực thế nếu công tử và Kiếm các chúng ta hợp tác thì đó mới là một lợi ích lớn nhất, song phương cùng có lợi.” Tống Nhạc tiếp lời.

“Nhưng, ta phải rời Vô Ưu sơn trang vài ngày, nếu không có việc gì gấp gáp chờ ta trở lại rồi thương lượng tiếp nhé!” Diệp Vô Ưu suy nghĩ một lúc rồi nói. Kì thật hắn cũng có chút động tâm, chỉ là hắn hiểu được nếu hợp tác thì cũng có chút phiền toái.

“Diệp công tử, ta nghĩ có lẽ công tử đang nghĩ hợp tác sẽ có bất tiện làm ảnh hưởng đến cuộc sống hàng ngày của mình phải không?” Tống Loan mỉm cười “Nếu đúng là như vậy, thì có lẽ lo lắng của công tử là dư thừa rồi.”

“Nàng… sao nàng biết?” Diệp Vô Ưu nghe được câu nói của Tống Loan, thoắt sững sờ ngơ ngác, mỹ nữ này chẳng lẽ đoán được trong đầu hắn đang nghĩ gì sao?

“Xem ra ta đoán trúng rồi” Tống Loan khẽ cười nhẹ “Diệp công tử, ta lần này đến là vì giải quyết lo lắng này của công tử. Bây giờ toàn Vân Mộng đại lục chỉ duy nhất có một kiện pháp bảo ở trên tay công tử, ta nghĩ công tử không thể đem nó trên người mình mà cho đi, đúng không?”

“Đương nhiên” Diệp Vô Ưu gật đầu.

“Đây chính là mấu chốt của sự bất đồng giữa chúng ta, chỉ cần Diệp công tử đồng ý, ta từ bây giờ có thể nửa bước không rời đi theo công tử, như vậy Diệp công tử cứ từ từ nghiên cứu cấu tạo của pháp bảo này, đồng thời cũng không làm ảnh hưởng quá lớn đến cuộc sống thường nhật của công tử.” Tống Loan khóe môi anh đào cười nhẹ, chậm rãi nói.

“Được sao?” Diệp Vô Ưu nghe vậy không khỏi mừng thầm, đối với hắn pháp bảo có hấp dẫn lực, mỹ nữ cũng có lực hấp dẫn, nếu cả hai ở cùng một chỗ thì với hắn so ra lực hấp dẫn tự nhiên có vẻ như lớn hơn.

“Tống cô nương, nàng nói, nàng tự nguyện đi theo ta sao?” Diệp Vô Ưu tựa hồ như có chút không tin tưởng. “Đúng vậy chỉ cần Diệp công tử đồng ý, Tống Loan nguyện ý từ hôm nay trở đi làm một tỳ nữ của Diệp công tử, tùy thân hầu hạ.” Tống Loan sắc mặt bình tĩnh vô cùng, hiển nhiên nàng đã hạ quyết tâm.

“Như vậy, để ta suy nghĩ lại” Diệp Vô Ưu tâm động không thôi, thủ tịch Chú kiếm sư của Kiếm các, lại cũng là một đại mỹ nhân, bây giờ hạ mình làm thị nữ cho hắn, làm hắn có một cảm giác thỏa mãn vô ngần, điều quan trọng là phong vị đặc biệt của mĩ nhân, bên cạnh hắn mĩ nữ tuy nhiều nhưng Tống Loan có một cảm giác….phong vị vô cùng đặc biệt, bây giờ đưa lên tận mồm khiến hắn khó có thể cự tuyệt được. Suy tính mãi cuối cùng Diệp Vô Ưu cũng đáp ứng, bất quá hắn cũng đưa ra một điều kiện, từ nay về sau nếu Kiếm các chế tạo được pháp bảo thì trước tiên phải mang đến cho hắn xem, trừ phi hắn không cần mới có thể bán cho người khác. Đối với loại yêu cầu này, Tống Nhạc cũng cực kì sảng khoái đáp ứng hắn.

Quyển 6 - Chương 14: Phiêu hương sát thủ

Ngày hôm sau, một cỗ xe ngựa hoa lệ từ trong Vô Ưu sơn trang đi ra, ngồi ở vị trí xa phu là một đại mĩ nữ, hiển nhiên người đó chính là Lãnh Tâm Âm. Bên trong xe có ba người, một nam hai nữ là Diệp Vô Ưu và Lãnh Sương Sương cùng Tống Loan. Sau khi xe ngựa rời khỏi sơn trang không bao lâu bỗng có nhị nữ một nam đi ra khỏi sơn trang, chính là Hàm Yên, Mộ Dung tiểu tiểu và Lam Tiểu Phong.

Vốn Diệp Vô Ưu không muốn mang theo Hàm Yên các nàng, nhưng Lãnh Tâm Âm lại nói mang các nàng theo cùng sẽ tốt hơn, vì sự tình ở Phiêu Tuyết đế quốc Hàm Yên có lẽ có hiểu biết nhiều hơn mọi người. Kì dư chư nữ đều ở lại Vô Ưu sơn trang, không biết tại sao Triệu Thiên Tâm ngày ngày nhàn rỗi, cũng không có trở về y cốc mà cũng ở lại, đương nhiên phần lớn thời gian đều là cùng Tạ Phính Đình ở cùng nhau, nàng rất ít đi lại trong sơn trang nguyên nhân chủ yếu là không muốn nhìn thấy Lãnh Tâm Âm. Triệu Thiên Tâm cơ bản cũng hiểu được rằng muốn Diệp Vô Ưu thay nàng báo thù chỉ sợ khả năng là không lớn, bất quá nàng cũng sẽ không vì thế mà bỏ qua, một ngày nào đó nàng sẽ để cho Lãnh Tâm Âm thưởng thức chút lợi hại.

Diệp Vô Ưu giờ phút này tâm trạng cực kì thoải mái, hắn nằm ở xe ngựa, đầu gối lên đùi ngọc mềm mại, đầy tính đàn hồi của Lãnh Sương Sương, một tay nhẹ nhàng lướt trên những bộ phận nhạy cảm trên người nàng, một tay kia thoáng chốc lại đặt nhẹ lên đùi của Tống Loan, mặc dù không có loạn động gì, nhưng da thịt dẻo dai, co dãn động nhân của nàng khiến trong đầu hắn hiện lên vô số cảm giác xấu xa.

Tống Loan mắt phượng nhìn chăm chú vào pháp bảo trên tay của Diệp Vô Ưu, lúc này là thời gian mà nàng cần phải tận dụng mọi giây phút đê nghiên cứu, nên cũng đành nhượng Diệp Vô Ưu chiếm chút tiện nghi mà không phản ứng.

“Sư tỷ, Phiêu Tuyết thành rất đẹp đúng không vậy?” Diệp Vô Ưu cánh tay phải xiết nhẹ vòng tiểu yêu nhỏ nhắn của Lãnh Sương Sương hỏi.

“Ta cũng không biết, khi còn rất nhỏ ta đã rời khỏi nơi này rồi.” Lãnh Sương Sương nhẹ nhàng lắc đầu, hơi ngừng lại một chút rồi nói tiếp “Bất quá ta nghĩ cũng không sai đâu, dù sao nó cũng là thủ phủ của Phiêu Tuyết đế quốc.”

“Ta còn chưa từng đi qua, nếu nơi đây đúng như lời đồn, chúng ta cần phải đi xem nhiều nơi.” Diệp Vô Ưu lầu bầu trong miệng.

“Lần này có lẽ chúng ta không có nhiều cơ hội để thưởng ngoạn.” Lãnh Sương Sương nhẹ nhàng lắc đầu “Chúng ta trước tiên cần đến hoàng cung, chỉ sợ trong nhất thời sự tình sẽ không được suôn sẻ.”

“Sư tỷ, tỷ đừng lo lắng, sự tình sẽ không nghiêm trọng đến thế đâu.” Diệp Vô Ưu nhẹ nhàng an ủi nàng. Nói đi nói lại, Lãnh Sương Sương cũng coi như là công chúa của Phiêu Tuyết đế quốc. Nếu như năm đó cha nàng không phải mất quá sớm thì có lẽ bây giờ nàng đã danh chánh ngôn thuận là công chúa rồi.

Lãnh Sương Sương khẽ nói: “Ta không có lo lắng. Kì thật đối với việc này ta quả thật không có hứng thú gì cả!”

“Đệ cũng không có hứng thú!” Lúc này trong lòng Diệp Vô Ưu chỉ có một hứng thú đó chính là Lãnh Tâm Âm. Nếu không phải đại mĩ nữ này nói là sẽ thực hiện những lời hứa trước đây với hắn, thì hắn nhất định sẽ không đi đến nơi này. Diệp Vô Ưu và Lãnh Sương Sương trên xe tình chàng ý thiếp, xuân ý nồng nồng, mà bên cạnh Tống Loan vẫn chăm chú nghiên cứu pháp bảo trên tay Diệp Vô Ưu, đối với định lực của nàng, Diệp Vô Ưu không khỏi có chút bội phục; Vốn hắn cũng muốn trêu chọc nàng một lúc nhưng nhìn thấy thần tình nàng lúc này, hắn liền bỏ ý định đó đi.

Sau vài ngày đi đường, Lam Tiểu Phong, Hàm Yên, Mộ Dung tiểu tiểu vẫn lặng lẽ theo sau xe ngựa, không hiểu Lãnh Tâm Âm có chủ ý gì mà mấy ngày đường không hề tìm quán trọ nghỉ chân. Có thể nói là màn trời chiếu đất, cũng may Diệp Vô Ưu bản lĩnh thích ứng với hoàn cảnh rất cao, tiểu tử này cứ an nhàn trong xe ngựa mà hưởng thụ những cảm giác mỹ lệ ôn nhu, nhưng nếu chân thật mà nói thì trong lòng hắn cũng có chút không vui, mấy ngày liền hắn không có chút cơ hội cùng Lãnh Sương Sương song tu.

Dọc đường đi, gió êm sóng lặng không có xảy ra sự cố gì, bảy ngày sau, đoàn người đã đi đến Phiêu Hương thành. Nhưng mọi người không lập tức đi đến hoàng cung mà ghé vào Phiêu Hương khách điểm ở trong thành.

“Các ngươi trước hết hãy nghỉ ngơi ở chỗ này, không có việc gì cần thiết thì không nên đi ra ngoài, ta cần phải đi tìm hiểu chút tình hình xung quanh.” Lãnh Tâm Âm hướng phía Lãnh Sương Sương và Diệp Vô Ưu nói một chút rồi vội vàng chuyển thân rời đi. Chỉ là bóng nàng vừa khuất ra khỏi cửa khách điếm thì lời nói cũng dường như theo sau mà mất đi hết tác dụng.

Thấy Lãnh Tâm Âm đã rời khỏi, Diệp Vô Ưu vội vàng nắm lấy ngọc thủ của Lãnh Sương Sương kéo nàng ra khỏi khách điếm vừa đi vừa nói: “Đúng là nói giỡn mà, lần đầu tiên đến Phiêu Hương thành, không đi thăm thú khắp nơi mà lại chui vào trong phòng sao? Thế thì đi để làm gì?”Tống Loan lúc này cùng Diệp Vô Ưu có thể nói là như hình với bóng, Diệp Vô Ưu đi đâu nàng cũng sẽ nhất quyết đi theo, bởi vậy khi hắn kéo Lãnh Sương Sương xuống phố, nàng tự nhiên cũng cùng đi, hơn nữa nàng còn nhiệt tình kéo lấy cánh tay của Diệp Vô Ưu, mục đích hiển nhiên là để nghiên cứu pháp bảo của hắn. Hàm Yên cùng Mộ Dung tiểu tiểu, hai yêu quái nghịch ngợm này càng không thể có trong đầu cái đạo lý “Ở lại khách điếm, đóng chặt cửa phòng.” Còn Lam Tiểu Phong lại là một hài tử khổ mệnh, chủ nhân Mộ Dung tiểu tiểu đi đâu dĩ nhiên là với thân phận người hầu, hắn phải tháp tùng theo sau. Cứ như vậy một hàng sáu người, thong thả nối theo nhau ung dung dạo bước khắp Phiêu Hương thành.

Hình dáng bọn người Diệp Vô Ưu hiển nhiên thu hút ánh mắt của rất nhiều nguời, bất quá Diệp Vô Ưu với việc đó đã trở thành thói quen, một chút cũng không thèm để ý người khác nhìn mình như thế nào, tùy ý thưởng thức phong cảnh xung quanh hai bên đường. Phiêu Hương thành phồn hoa đô thị không thua kém gì Bách Hoa thành, chỉ thiếu duy nhất một vẻ đẹp đó chính là mỹ nữ quá ít.

“Đứng lại!” Đột nhiên Mộ Dung tiểu tiểu hướng về phía một thân hình gầy còm nhỏ bé lên giọng quát khẽ rồi chuyển thân đuổi theo.

“Tiểu tiểu, làm sao vậy?” Hàm Yên đuổi tới bên cạnh hỏi.

“Tỷ tỷ, hắn trộm đồ của ta!” Mộ Dung tiểu tiểu vừa đuổi theo vừa trả lời câu hỏi, thoáng phút chốc hai người đã đuổi theo một đoạn khá xa.

“Đúng là múa rìu qua mắt thợ mà, trước mặt ta – Vân Mộng đệ nhất thần thâu mà có người dám ra tay trộm cắp sao?” Diệp Vô Ưu ngữ khí có chút bất mãn “Sư tỷ, chúng ta cũng theo sau xem thế nào! Tóm tên trộm vặt này lại nhé?”

“Được rồi!” Lãnh Sương Sương ôn nhu cuời nhẹ, tựa hồ bất luận Diệp Vô Ưu muốn làm cái gì, bọn họ cũng sẽ không hề phản đối.

Xem ra tên trộm vặt kia cũng có vài phần công phu, thân pháp nhanh chóng dị thường, so ra cũng không thua kém “vô ảnh thân pháp” của Diệp Vô Ưu chút nào. Diệp Vô Ưu bắt đầu đuổi theo trong khi tên trộm vặt này đã chạy khá xa, bởi vậy trong khoảng thời gian ngắn khó mà đuổi kịp hắn. Tên tiểu thâu này lại biết khá rõ đường đi lối lại trong Phiêu Hương thành, thân hình không ngừng luồn lách qua những hẻm tắt ngõ nhỏ, cứ như vậy sau nửa khắc thời gian mọi người vẫn không thể đuổi kịp.
“Tỷ tỷ, tiểu thâu đã tiến vào trong kia rồi!” Mộ Dung tiểu tiểu, chỉ vào một tòa trang viện hoang phế bên đường nói, rồi phi thân lên tường viện nhảy vào bên trong, bọn người Diệp Vô Ưu cũng nhanh chóng theo sau, phi thân vào trong. Vừa hạ xuống, mọi người đã thấy mình đang đứng ở một khoảng sân lớn hoang tàn, xung quanh cỏ dại mọc đầy hiển nhiên đã lâu không có người chăm sóc.

“A... hắn biến đâu mất rồi?” Mộ Dung tiểu tiểu ngơ ngác hỏi.

“Cẩn thận!” Lãnh Sương Sương đột nhiên quát khẽ, kiều thanh chưa dứt, trường kiếm đã xuất vỏ, thân hình uyển chuyển mềm mại, nhanh như thiểm điện, hoa xuất một đạo kiếm khí hình vòng cung tuyệt đẹp, tạo thành xung quanh bốn phía mọi người vô số tầng tầng lớp lớp võng kiếm. Đầy trời nỏ tiễn, phi đao hướng phía chúng nhân phóng tới va vào lưới kiếm tạo lên những âm thanh “đinh đinh… đang đang” không ngớt. Một lát sau, võng kiếm từ từ biến mất, thân hình Lãnh Sương Sương cũng hiện thân tại chỗ cũ, xung quanh bốn phía chúng nhân, trên mặt đất hiện ra vô số nỏ tiễn phi đao tất cả đều lóe lên ánh lục sắc quang mang hiển nhiên đều được tẩm độc cực kì lợi hại.

“Dám đánh lén bổn tiểu tiên nữ, cút ra đây cho ta!” Mộ Dung tiểu tiểu ngữ khí tràn đầy tức giận quát lớn, vừa dứt lời, bốn phía đã xuất hiện hơn mười mông diện hắc y nhân vây kín xung quanh. “A... tỷ tỷ, bọn chúng rất ngoan, biết nghe lời nha, bảo bọn chúng cút ra, bọn chúng bò ra liền à!” Mộ Dung tiểu tiểu cuời hì hì liên tục, vẻ mặt thích thú vô cùng.

“Đúng a, thật là biết nghe lời! Tiểu tiểu à, xem bọn chúng biết nghe lời người trên như vậy thì cũng không nên giết hết bọn chúng à?” Hàm Yên cũng cười hì hì nói, đối với bọn sát thủ đột nhiên xuất hiện, sắc mặt nàng không có nửa điểm lo lắng. “Nếu bọn chúng nguyện ý bò trở lại, ta chắc chắn sẽ không giết bọn chúng!” Mộ Dung tiểu tiểu làm vẻ suy nghĩ một lát rồi nghiêm trang nói.

“Hoàng mao nha đầu không biết trời cao đất rộng, chết đến nơi mà vẫn ở đó đại ngôn.” Một tiếng hừ nhẹ vang lên từ phía một người vẫn đứng im từ khi xuất hiện, người này cũng bịt mặt nhưng so ra có điểm bất đồng với đám người còn lại. Hắn toàn thân vận cẩm bào, mỗi một động tác bất kì cũng toát ra một cỗ khí thế bất phàm. Xem ra hắn chính là đầu lĩnh của đám hắc y nhân này.

“Tiểu tiểu này, hình như ta nghe thấy có tiếng chó sủa đâu đây thì phải?” Hàm Yên vẻ mặt ngơ ngác nhìn ngó xung quanh “Nhưng sao ta không thấy con chó đó đâu nhỉ? Ta đang muốn ăn thịt chó đây!”

“Tỷ tỷ, mắt tỷ dạo này có vẻ không được tốt lắm?” Mộ Dung tiểu tiểu vẻ mặt kì quái nhìn Hàm Yên.

“Ai nói mắt ta không tốt chứ? Tiểu tiểu, cẩn thận không ta đánh ngươi một trận bây giờ!” Hàm Yên ánh mắt bất mãn liếc Mộ Dung tiểu tiểu.

“Tỷ tỷ, đừng nghĩ muội cười tỷ nha, một con chó lớn đứng lù lù kia sao tỷ lại không thấy chứ?” Mộ Dung tiểu tiểu vẻ mặt đầy ủy khuất, vừa nói tay vừa chỉ vào nam tử cẩm bào.

“A… thật sao… không phải ta không nhìn thấy, vốn ta tưởng đó là một con người, chỉ là xem kĩ quả có chút giống chó.” Hàm Yên nói nhanh.

“Hì hì... tỷ tỷ, đó là một con chó mà, chỉ là có chút giống người thôi!” Mộ Dung tiểu tiểu liền nói.

“Cú liễu, hai xú nha đầu, vốn ta muốn lưu lại cho hai ngươi một đường sống, nhưng rõ là các ngươi muốn tìm đến cái chết mà.” Nam tử cẩm bào phẫn nộ hét lớn, rồi phất tay quát: “Sát!”

“Trời, có nhầm không vậy, chó mà cũng có thể giết người sao?” Thấy lũ sát thủ xông tới Hàm Yên bất mãn quát khẽ một câu, lời vừa dứt đã nghe thấy hai tiếng kêu thảm thiết, Lam Tiểu Phong đã động thủ. Tiểu tử này gần đây quả là quá buồn bực không tìm được cơ hội phát tiết, bây giờ cơ hội tốt vậy tự nhiên hắn không thể bỏ qua.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau