VÔ LẠI QUẦN PHƯƠNG PHỔ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô lại quần phương phổ - Chương 131 - Chương 135

Quyển 6 - Chương 5: Ngọc nhân vãn sự

Lâm Thanh Diệp nhanh chóng mang sự việc nói ra, chẳng trách Diệp Vô Ưu có suy nghĩ khác. Theo lí mà nói, loại sự việc này thân là nữ nhân quả là rất khó mở miệng nói ra.

“Nam nhân đó là ai vậy?” Diệp Vô Ưu không nhịn được hỏi.

Trong lòng nghĩ không biết có phải Tiêu Vấn Thiên lão đầu không? Nhưng chắc là không phải, Tiêu Vấn Thiên quá nhiều tuổi. Nếu như lão yêu mẹ của hắn, trước kia khi gặp hắn, lão lại chẳng có chút phản ứng nào giống như thế nhỉ?

“Nói ra công tử cũng chẳng biết!” Lâm Thanh Diệp nhè nhẹ lắc đầu: “Hắn quả thật chỉ là một người vô danh, cũng giống như phụ thân công tử trước khi lấy mẫu thân công tử vậy.”

“Ra vậy, Lâm các chủ, nàng đừng quá buồn. Hắn không yêu nàng, chính là tổn thất của hắn.” Diệp Vô Ưu vội vàng nói: “Huống hồ, nàng lại sợ không có người nào yêu nàng sao?”

“Diệp công tử, quả thật việc cũ đã qua từ lâu, chút chuyện cỏn con, quả thật ta đã sớm chẳng để trong lòng rồi.” Lâm Thanh Diệp nhẹ nhàng nói: “Chỉ là bức hoạ tượng chính là vật duy nhất hắn đưa cho ta. Vì vậy ta đối với bức hoạ tượng rất là coi trọng. Kết quả, lại dẫn đến sự hiểu nhầm của Lộng Nguyệt.”

Dừng lại một lúc, Lâm Diệp Thanh lại khẽ thở dài: “Quả thật, trong việc tình cảm không tồn tại ai hại ai, hắn không yêu ta có lẽ nguyên nhân chính vì bản thân ta, chẳng liên quan gì đến người thứ ba. Chỉ là Lộng Nguyệt tuổi còn nhỏ lại không hiểu biết, nó không hiểu được đạo lí này.”

“Không sao, nếu cô ấy không muốn làm hại mẹ ta, ta cũng chẳng theo cô ấy ganh đua làm gì.” Diệp Vô Ưu rõ ràng có vẻ rất tức giận nói.

“Diệp công tử mặc dù không để tâm, ta phải bảo Lộng Nguyệt sau này không được lời nói bất kính với mẫu thân công tử nữa.” Lâm Thanh Diệp thong thả nói: “Ngoài ra, khi nào Diệp công tử hồi gia, cho ta hỏi thăm mẩu thân công tử một tiếng. Nói cho cùng, ta cùng nàng ấy đã nhiều năm rồi không gặp.”

“Nàng và mẫu thân ta biết nhau sao?” Diệp Vô Ưu bật dậy hỏi.

“Kì thật chẳng thể tính là quen biết, nhưng có biết mặt.” Lâm Thanh Diệp lạnh nhạt nói: “Nói thẳng là ta rất bội phục mẫu thân công tử, nàng ấy đúng là nữ tử ưu tú nhất Vân Mộng đại lục.”

“Đương nhiên, mẫu thân ta phải ưu tú nhất rồi.” Diệp Vô Ưu trong lòng nghĩ thầm, nhưng miệng lại khách sáo nói: “Cảm ơn Lâm các chủ đã khem gia mẫu, chờ khi nào ta gặp người, nhất định sẽ chuyển lời hỏi thăm của nàng.”

“Như vậy xin đa tạ Diệp công tử.”Lâm Thanh Diệp nói khẽ: “Thanh Diệp đã gây nhiều phiền nhiễu, giờ xin cáo từ.”

“Không có gì, ta không hề thấy nàng gây phiền nhiễu gì.” Diệp Vô Ưu mở miệng nói, lại thấy có ít bất hảo cười cười nói: “Lâm các chủ. ta không hề để ý, kì thật ta đang buồn bã, có người cùng ta nói chuyện đối với ta mà nói là rất tốt.”

Lâm Thanh Diệp ngân lên tiếng cười khúc khích rồi nói: “Diệp công tử, người thật là thẳng thắn.”

“Thẳng thắn chính là ưu điểm lớn nhất của ta.” Diệp Vô Ưu chẳng xấu hổ nói hơi lớn.

“Diệp công tử, ta rất thích những người thẳng thắn.” Lâm Thanh Diệp nhẹ nhàng cười: “Thanh Diệp trước khi đi khỏi đây, nếu có thời gian ta có thể sẽ đến nói chuyện với Diệp công tử.”

“Được, đi thong thả.” Diệp Vô Ưu hình dạng có chút chẳng theo ý nói.

Lâm Thanh Diệp quay người từ từ rời khỏi. Nhìn theo hình dáng mĩ hảo vô cùng của nàng, trong ánh mắt Diệp Vô Ưu lộ vẻ si mê, sau đó lại cảm thấy có cái gì đó kì quái. Mặc dù Diệp Vô Ưu chưa hề thấy dung mạo chân chính của Lâm Thanh Diệp, nhưng trên người nàng có một loại khí chất làm cho hắn phải si mê.

“Tiếc thay, Lâm Lộng Nguyệt lại chẳng được như sư phụ.” Diệp Vô Ưu tâm lí đen tối nghĩ. Lâm Lộng Nguyệt tuy tại Vân Mộng thập tiên tử bài danh đệ nhị, nhưng hiện tại hứng thú của Diệp Vô Ưu đối với nàng chẳng lớn, nếu như là Lâm Thanh Diệp, sao hắn không động lòng. Sau khi Lâm Thanh Diệp rời khỏi, Diệp Vô Ưu trong phòng bỗng cảm thấy ngại, không biết tại sao đột nhiên lúc này hắn không muốn đến chỗ Trương Tú Nhã nữa.

Song, một mình trong phòng lại không có việc gì. Nghĩ xong, Diệp Vô Ưu lại quyết định ra ngoài. Nhưng sau đó hắn đột nhiên có một loại cảm giác, cảm thấy trước kia ở Bách Hoa thành rất tốt, Bách Hoa thành rất náo nhiệt, lúc cảm thấy buồn chán có thể đi trong thành, nhưng Vô Ưu sơn trang không lớn hơn bao nhiêu, nếu chẳng có những tuyệt sắc giai nhân bồi tiếp, chỉ sợ hắn đã chết vì buồn chán.

Diệp Vô Ưu đi ra ngoài Vô Ưu sơn trang, thong thả đi bộ đến khu rứng phia sau Vô Ưu sơn trang, hít thở không khí trong lành của rừng cây. cảm giác lại cảm thấy chẳng đúng, cảnh đẹp lại chẳng có người. Sau một lúc không có người nào bồi tiếp, Diệp Vô Ưu trong lòng lại muốn có người bồi tiếp, hắn cần phải đi tìm người đến bồi tiếp.

“Sao?” Diệp Vô Ưu đột nhiên kêu khẽ một tiếng, có chút ít kinh ngạc, bởi vì đột nhiên hắn phát hiện, ở trước mặt chẳng xa, ở nơi chẳng có bóng dáng quen thuộc, đó chính là Tiêu Diêu.

“Diệp huynh. huynh đến ngắm phong cảnh sao?” Tiêu Diêu quay đầu lại, đối diện Diệp Vô Ưu cười cười. Hiển nhiên, hắn trước đó đã phát hiện ra Diệp Vô Ưu đến.

“Đúng vậy, có chút buồn chán nên ra ngoài đi dạo.” Diệp Vô Ưu gật gật đầu: “Tiêu huynh, còn huynh? Là thói quen của huynh sao?”

“Đúng thế, ở đây phong cảnh ưu mĩ, nói thật so ra còn hơn Tiêu Tán môn của bọn ta.” Tiêu Diêu cười cười: “Ta lại rất ngưỡng mộ Diệp huynh, bất luận là Vô Song cung hay là Vô Ưu sơn trang đều là tiên cảnh trên nhân gian.”

“Tiêu huynh thích nơi này, có thể ở lại một thời gian.” Diệp Vô Ưu hi hi cười, “Nếu như huynh ở lại, ta cầu còn không được.”

“Nghe Diệp huynh nói thế, ta lại cảm thấy động tâm.” Tiêu Diêu cười sảng khoái: “Chỉ là ta chẳng có cách nào làm Diệp Huynh thoả ý, vì vậy ta chẳng sợ nói rõ với huynh, tâm cảnh của cá nhân chẳng được kiên định, nếu như ở lại lâu tại nơi này, chỉ sợ ta chẳng còn lòng tu tiên.”

“Sống trên đời, phải tự mình cảm thấy cái gì thư thái nhất, nhưng vì tu tiên mà phải bỏ đi lối sinh hoạt vui vẻ của mình, ta thấy điều đó quả là bất thường a!” Diệp Vô Ưu nghĩ rồi nói: “Ta nghĩ, Tiêu huynh nên theo tâm ý của bản thân, làm những việc mà mình coi là tốt.”

“Diệp huynh nói đúng là có lí, chỉ là, người sống trên đời, rất nhiều sự tình cuối cùng phải thân bất do kỉ.” Tiêu Diêu khẽ thở dài: “Ta vừa nói, ta không có cách nào làm Diệp huynh thỏa ý, chỉ có thể hâm mộ Diệp huynh trong lòng mà thôi.”
“Ai, kì thật ta cũng chẳng được như hình dáng, mỗi ngày ở tại Vô Ưu sơn trang, quả thật rất là buồn chán.” Diệp Vô Ưu lại tiếp tục nói: “Ta hiện tại nghĩ, nếu như trốn đi chắc là rất thú vị.”

“Đương nhiên, nếu như có thời gian đi khắp Vân Mộng đại lục, nhưng sự tình có thành tựu hay không lại là việc khác.” Tiêu Diêu khẽ gật đầu: “Có lẽ, Diệp huynh có thể đi được.”

“Một ngày nào đó, ta có thể sẽ đi được.” Diệp Vô Ưu nghĩ rồi nói: “Phải rồi, Tiêu huynh, ta muốn nói với huynh một việc.”

“Diệp huynh có vấn đề gì, cứ việc hỏi.” Tiêu Diêu cười cười.

“Bọn huynh quả thật rất coi trọng bình giám tu tiên hay sao?” Diệp Vô Ưu có chút trầm ngâm rồi hỏi. Nói cho cùng, hắn với loại sự việc này cũng không chút để tâm.

“Diệp huynh hình như không hiểu lắm, nói về những người muốn tu tiên chân chính, bọn họ rất muốn biết có hợp với tu tiên hay không.” Tiêu Diêu hơi trầm ngâm nói: “Có lẽ một ngày nào đó trong tương lai, tu tiên bình giám sẽ chẳng còn quan trọng, nhưng chí ít cho đến hiện tại, trong tâm lí mỗi người chân tu, bình giám rất là quan trọng.”

“Thật vậy sao?” Diệp Vô Ưu phát hiện mình chẳng có khả năng diễn giải tâm tình của tu tiên giả, tuy hắn cũng tu tiên, nhưng chẳng giống như người khác, vì hắn tính ra chẳng phải là tu tiên giả thuần tuý, hình như có một chút khác biệt.

“Gia sư phi thăng, đối với giới tu tiên Vân Mộng đại lục mà nói, sự kiện đó chính là khuôn mẫu, một ngày sau đó, Vân Mộng đại lục chân chính bước vào thời đại tu tiên.” Tiêu Diêu thong thả nói: “Nhưng trên thực tế, trước đó mọi người đều rất mơ hồ. Mặc dù trước có sư phó thành công trong tu luyện thành tiên nhân là tiền lệ, vì thế tiên thuật cũng mạnh mẽ xuất hiện, hiện tại mọi người ai cũng biết tiên thuật, làm thế nào để thu được hiệu quả, mọi người muốn biết loại tiên thuật đó có phù hợp vơí người tu luyện không? Lại phải nói, hiện tại mọi người nghĩ phải có một người nói rõ, và huynh chính là người bình giám tu tiên, thành ngọn đèn sáng chỉ đường cho mọi người.”

“Xem ra, ta rất là quan trọng a!”Diệp Vô Ưu lẩm nhẩm tự nói.

“Diệp huynh, hình như huynh chưa hiểu, ta hiện tại nhìn có vẻ tinh thông, nhưng trên thực tế, ta đối với việc bình giám, tâm lý cũng có chút bất an. Vì vậy, ta hằng ngày đều chuyên tâm tu luyện, cũng không có hiệu quả.” Tiêu Diêu cười khổ nói. “Ta tin rằng, tâm tư rất nhiều người cũng giống ta.”

“Ra vậy, ta có một điều muốn hỏi: Trước khi sư phụ huynh phi thăng, có đơn độc truyền thụ lại tiên thuật cho người nào trong huynh đệ bọn huynh không?” Diệp Vô Ưu không nhịn được hỏi.

“Không có.” Tiêu Diêu lắc đầu: “Sự thật ta cùng 3 vị sư huynh đều giống nhau, trước khi sư phụ ta phi thăng, đều cùng nghe sư phụ giảng giải về tiên thuật. Sau đó, căn cứ vào đó chúng ta tự mình lí giải, bắt đầu tu luyện.”

“Tiêu Vấn Thiên lão đầu hình như có tư tâm a.” Diệp Vô Ưu nghĩ thầm, miệng lại không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, vẫn giữ nguyên hình dạng như cũ.

“Diệp huynh, huynh đối với giới tu tiên mà nói, hiện tại rất là quan trọng, ta cũng hy vọng, Diệp huynh cũng chân chính vì tu chân giới mà suy nghĩ.” Tiêu Diêu im lặng một chút, lại thong thả nói.

“Tiêu huynh hãy yên tâm, ta biết ta phải làm gì.” Diệp Vô Ưu mở miệng nói, dừng lại, hắn đưa mắt nhìn Tiêu Diêu, tiếp tục nói: “Tiêu huynh, ta có tí việc, phải quay về, nơi đây phong cảnh quả thật rất đẹp, Tiêu huynh cừ tiếp tục thưởng thức.”

“Vậy sao, Diệp huynh, có việc này ta có thể hỏi không?” Tiêu Diêu hình như do dự lúc lâu, mới mở miệng hỏi.

“Đương nhiên, có thể chứ, nói đi!” Diệp Vô Ưu chuẩn bị quay người bước đi, nghe tiếng Tiêu Diêu, hắn rất sảng khoái đáp lại.

“Lệnh sư tỷ, có ở trong Vô Ưu sơn trang không?” Tiêu Diêu nhãn thần chăm chú nhìn Diệp Vô Ưu sau khi nói xong.

Quyển 6 - Chương 6: Vân La đáo lai

Diệp Vô Ưu kinh ngạc, hắn không hề nghĩ rằng tự nhiên Tiêu Diêu lại hỏi về Lãnh Sương Sương, ngơ ngác một lúc, hắn lại mở miệng nói: “Đương nhiên, không biết Tiêu huynh tìm sư tỷ có việc gì vậy?”

Diệp Vô Ưu bản thân đối với Tiêu Diêu có cảm giác không được tốt lắm, nhưng cũng chẳng tính toán, nhưng khi nghe Tiêu Diêu hỏi đến Lãnh Sương Sương, hắn tức thì cảnh giác.

“Có lẽ nào tiểu tử mặt trắng lại thích sư tỷ? Không sai, ta luôn cảm thấy hắn nhìn sư tỷ với ánh mắt kì lạ!” Diệp Vô Ưu trong lòng nghĩ thầm. Sau đó, không quản Tiêu Diêu có thật sự thích Lãnh Sương Sương hay không, hắn liền coi Tiêu Diêu là tình địch.

Đối với tình địch, tuyệt đối không được nhẹ tay, đấy chính là nguyên tắc của Diệp Vô Ưu, hắn trước kia chỉ có hai tình địch, đều bị hắn hại rất thảm, u Dương Vân Phi ở tại góc đường lõa thể chạy trốn, Tạ Trường Phong bị một sửu bát quái cường bạo, hiện tại nói không chừng đã cùng sửu bát quái thành thân, bây giờ là Tiêu Diêu, hắn phải nghĩ cách nào tốt để đối phó.

“Không có việc gì.” Tiêu Diêu lắc đầu nói: “Nếu như Diệp huynh gặp lệnh sư tỷ, cho ta gửi lời hỏi thăm.”

“Không vấn đề gì, ta nhất định sẽ nói lại.” Diệp Vô Ưu làm ra vẻ rất sảng khoái, song tâm lý lại không tốt, hiện tại hắn có thể khẳng định, Tiêu Diêu có ý đối với Lãnh Sương Sương.

“Đa tạ Diệp huynh.” Tiêu Diêu trong lời nói có vẻ cảm kích.

“Không cần khách khí, ta đi đây, hện gặp lại.” Diệp Vô Ưu nói nhanh, sau đó quay người vội vàng bỏ đi.

“Sư tỷ bế quan đã nhiều ngày, không biết bây giờ ra sao.” Trên đường, Diệp Vô Ưu nghĩ thầm, thời gian Lãnh Sương Sương bế quan, hắn không lần nào đến quấy nhiễu, nhưng hiện tại hắn muốn đến coi thử.

“Diệp Vô Ưu ngươi đứng lại đó cho ta!” Đột nhiên có một âm thanh bên cạnh truyền lại.

Diệp Vô Ưu nhíu mày, âm thanh mà hắn nghe chẳng phải của người xa lạ, chính là của Lâm Lộng Nguyệt. Hắn dừng lại, quay đầu nhìn, chẳng xa, một người vận nam trang sắc vàng chính là Lâm Lộng Nguyệt, nàng ta đang dùng ánh mắt không chút thiện ý nhìn hắn.

“Có việc gì?” Diệp Vô Ưu có chút tức giận hỏi, tiểu tử này cơ hồ đối với tất cả mĩ nữ đều có hảo cảm, riêng với mĩ nữ này là ngoại lệ.

“Ta hỏi ngươi, Tiêu đại ca cùng ngươi nói cái gì?” Lâm Lộng Nguyệt hừ nhẹ nói.

“Tiêu đại ca của ngươi. Ta không biết người này rốt cuộc là ai vậy?” Diệp Vô Ưu giọng nói có vẻ giễu cợt.

“Phế ngôn, đương nhiên là Tiêu Diêu ca ca!” Lâm Lộng Nguyệt có ít tức giận nói.

“Sao?!” Diệp Vô Ưu làm ra vẻ đột nhiên hiểu ra, sau đó lẳng lặng nhìn Lâm Lộng Nguyệt, ánh mắt không người di chuyển trên khắp cơ thể nàng ta, sau đó lại hơi nhíu mày, hình dáng dường như đang có gì khó lý giải.

“Ngươi nhìn cái gì?” Lâm Lộng Nguyệt bị Diệp Vô Ưu nhìn đến mất cả tự nhiên, khuôn mặt đẹp từ từ hồng lên, tức giận hỏi.

“Ta muốn nhìn cho rõ, ta sợ nhận nhầm người.” Diệp Vô Ưu nhơn nhơn nói.

“Bây giờ ngươi nhìn đã rõ chưa?" Lâm Lộng Nguyệt kiều thanh nói.

“Nhìn thì rõ rồi, nhưng ta lại không thể xác định, xin hỏi cô nương mĩ lệ này, cô có phải là Lâm Lộng Nguyệt cô nương không?” Diệp Vô Ưu hi hi cười hỏi.

“Nói nhảm, ta đương nhiên là Lâm Lộng Nguyệt!” Lâm Lộng Nguyệt tức giận nói: “Diệp Vô Ưu, ngươi đùa bỡn cái gì chứ? Ta nói cho ngươi biết, cho dù bây giờ ngươi đã thành tu tiên bình giám giả, ta cũng chẳng sợ ngươi đâu.”

“Nàng chính là Lâm Lộng Nguyệt sao, tốt thật!” Diệp Cô Ưu hi hi cười: “xin hỏi Lâm cô nương mĩ lệ, ta và cô nương rất thân thiết sao?”

“Ai cùng thân thiết với ngươi chứ?” Lâm Lộng Nguyệt giận dữ hét lên một tiếng, có vẻ khinh nhờn nói.

“Vậy xin hỏi Lâm cô nương mĩ lệ. Chúng ta chẳng thân thiết, cô nương bằng cái gì yêu cầu ta phải nói cho cô nương biết, ta cùng vị Tiêu đại ca của cô nương nói chuyện gì chứ?” Diệp Vô Ưu lại đắc ý nói tiếp: “Không phải Lâm cô nương mĩ lệ của chúng ta não có vấn đề chứ?”

Không chờ Lâm Lộng Nguyệt nói, Diệp Vô Ưu lại ra vẻ thông cảm gật gật đầu nói: “Ta nghĩ đó cũng là hợp lí, trời đối với mỗi chúng sinh đều rất công bằng, Lâm cô nương mĩ lệ của chúng ta khuôn mặt rất xinh đẹp, thân hình lại rất hấp dẫn, vậy não có vấn đề cũng là điều bình thường.”
“Diệp Vô Ưu, ngươi nói bậy cái gì đấy?” Lâm Lông Nguyệt mặt đỏ rực, trùng trùng nộ khí nói.

“Ta nói Lâm cô nương mĩ lệ, ta nói rất đúng sự thật mà, cô nương chẳng nên đổ oan cho ta, ta tuyệt đối chẳng phải nói bậy!” Diệp Vô Ưu ra vẻ ngay thẳng nói.

“Ngươi!” Lâm Lộng Nguyệt tức run người.

“Lâm cô nương mĩ lệ sinh khí không tốt. Sau này, chỉ sợ não của Lâm cô nương mĩ lệ có vấn đề, lại biến thành não của sửu bát quái, Lâm cô nương coi chừng!” Diệp Vô Ưu hi hi cười, vừa nói vừa quay người bay nhanh đi. Hắn đối với mĩ nữ này không có nhiều hứng thú, nên không muốn quanh quẩn cùng nàng.

“Diệp Vô Ưu, ta sẽ không bỏ qua cho ngươi đâu!” Sau lưng truyền lại âm thanh phẫn nộ của Lâm Lộng Nguyệt.

“Ta sợ ngươi sao. Ngươi còn quanh quẩn bên ta, ta lại không cưỡng gian ngươi sao!” Diệp Vô Ưu trong lòng chửi thầm.

Quay về sơn trang, Diệp Vô Ưu đi về phòng của mình, phát hiện có điều khác thường. Trong phòng hắn hiện tại có một người, người này, khiến hắn không bao giờ ngờ đến.

“Vân La, nàng đến khi nào vậy?” Diệp Vô Ưu kinh ngạc nhìn tuyệt đại giai nhân trước mắt, giống như không tin vào mắt mình, hắn dù liệu sự như thần, nhưng quả thật lúc này không nghĩ Vân La lại xuất hiện trong phòng mình.

“Tiểu phôi đản, không mừng ta đến sao?” Hoa Vân La cười nhẹ, giọng nói đầy kiều mị.

Diệp Vô Ưu không nói gì, chỉ nhảy lên một cái. Đem Hoa Vân La ôm vào trong lòng, sau đó hung bạo tấn công đôi môi anh đào của nàng.

Hoa Vân La rất nhiệt tình đáp lại hắn, rời nhau từ rất lâu, khiến cho hai người lúc này đều có chút phong cuồng. Bọn họ hình như không nhớ bây giờ đang là ban ngày, mãnh liệt quấn lấy nhau.

Lúc này Diệp Vô Ưu như sớm đã quên song tu. Có thể nói, hắn hiện tại chẳng hề nghĩ đến song tu, hắn chỉ nghĩ làm gì để chiếm hữu tuyệt sắc giai nhân này. Hắn xâm chiếm vào da thịt nàng, xâm chiếm từng bộ phận trên cơ thể nàng, mà mĩ nhân thân thiết này, cũng tận tình nghênh đón hắn.

Một trận oanh oanh liệt liệt diễn ra không dứt, trong phòng lúc này nóng bỏng như lửa, hơi thở gấp rút cùng tiếng rên rỉ giao nhau nổi lên, cuồng phong quét qua căn phòng. Đến khi hoàng hôn mới bắt đầu từ từ dừng lại.

Hoa Vân La da ngoài như phấn hồng, thân thể xích loã nằm trên người Diệp Vô Ưu, từ từ thở dốc nói: “Tiểu Phôi đản, ngươi muốn giết người sao!”

“Ai bảo Vân La quá dụ người cơ chứ?” Diệp Vô Ưu nhẹ nhàng vuốt ve làn da Hoa Vân La, nếu chẳng phải hắn không còn chút khí lực, chỉ sợ lại nghĩ cùng nàng tái đấu. “Hi hi, tiểu phôi đản, ngươi có biết ta đến đây bằng gì không?” Hoa Vân La đột nhiên làm nũng hỏi.

“Đương nhiên là đi rồi, chẳng lẽ là nàng bay đến sao?” Diệp Vô Ưu mở miệng nói.

“Hi hi, tiểu phôi đản, ngươi đoán đúng rồi, nhân gia quả thật là bay đến!” Hoa Vân La nở nụ cười nói tiếp: “Muốn cùng ta bay trên bầu trời một hồi không?”

“Thật là bay đến sao?” Diệp Vô Ưu kinh ngạc: “Vân La, nàng bế quan lần này, chẳng lẽ nàng đại tiến bộ sao?”

“Hi hi, không nói cho ngươi biết!” Hoa Vân La nói nhỏ.

“Lại đây, ta bình giám cho nàng.” Diệp Vô Ưu nắm lây ngọc thủ của Vân La, thích thú nói.

“Ta chẳng cần ngươi bình giám!” Hoa Vân La khéo léo tránh khỏi tay Diệp Vô Ưu, sau đó nhảy lên khỏi giường, nhẹ nhàng bay trên không trung. Thân thể xích loã cùng với cảnh tượng ngự không tạo nên một khung cảnh mỹ diễm vô cùng. Khi Diệp Vô Ưu si mê chợt tỉnh lại, ngọc thể dụ người đã bị che lấp bởi làn áo mỏng màu tím nhạt.

“Tiểu phôi đản, ta ra ngoài chơi đây, chẳng chơi với ngươi nữa!” Hoa Vân La cười nhẹ, sau đó thân chớp một cái đã ra khỏi phòng.

Diệp Vô Ưu chẳng thể không cười khổ, hắn cũng muốn rời giường đi ra ngoài, chỉ là hiện tại toàn thân vô lực, không thể di chuyển được. Cảm thấy từng trận mệt mỏi, chỉ có thể khó chịu đưa mắt nhìn Hoa Vân La bay đi.

“Càng nghĩ càng đúng là yêu tinh mà!” Diệp Vô Ưu lẩm nhẩm tự nói, tính cách của Hoa Vân La hình như biến hoá dần dần từng chút một. Không biết nàng có phát giác hay không, trên thân nàng hình như dần dần có chút khí chất của hài tử, cùng với vẻ thành thục trước kia của nàng có chút không tương đồng, hay đây mới chính là tâm hồn của nàng.

Một lúc lâu, Diệp Vô Ưu cuối cùng cũng chẳng chịu được mệt mỏi, chìm vào giấc ngủ.

Khi Diệp Vô Ưu cũng tỉnh lại, đã rất tối. Khi tỉnh lại, hắn cảm thấy trong lòng có một cơ thể nhu nhuyễn, chẳng cần mở mắt, hắn cũng biết, trong lòng không người nào khác, chính là Hoa Vân La.

“Tiểu phôi đản, tỉnh rồi sao?” Hoa Vân La nghiêng người, hạ tay xuống, đôi mắt đẹp chăm chú nhìn Diệp Vô Ưu, nhẹ nhàng hỏi.

“Vân La, sau khi ta ngủ nàng không làm gì chứ?” Diệp Vô Ưu không nhịn được hỏi một câu.

“Đáng ghét, ta sao có thể làm mấy việc xấu đó được?” Hoa Vân La giận dỗi nói: “Ngươi là tiểu phôi đản, tự nhiên lại còn nói ta!”

“Ta lại nghĩ nàng sẽ làm gì ta chứ? Diệp Vô Ưu khẽ nói một câu. “Bằng không, nàng sao lại láu lỉnh chạy đến bồi tiếp ta chứ?”

“Hừ, không thích ta bồi tiếp, vậy ta đi!” Hoa Vân La hình dáng có vẻ có chút không vừa lòng. Tuy nói vậy, nhưng nàng chẳng có một tí nào muốn li khai.

“Ta đương nhiên thích nàng bồi tiếp ta rồi!” Diệp Vô Ưu vội vàng nói, đồng thời đưa tay kéo nàng vào trong lòng, nhìn thấy nàng như đang cười, hắn động tâm trở lại, đột nhiên lúc này hắn nói một câu: “Vân La, bồi tiếp ta song tu được không?”

“Không được.” Vân La khẽ kêu lên một tiếng: “Ngươi chẳng yêu ta, ta cũng chẳng giúp ngươi song tu!”

“Ta sao lại ko yêu nàng chứ?” Diệp Vô Ưu mặt cười khổ nói: “Vân La, sao nàng nói ta chẳng yêu nàng chứ?”

“Ngươi đúng là không yêu ta mà!” Hoa Vân La nũng nịu nói.

“Sao nàng lại nghĩ vậy?” Diệp Vô Ưu có chút không nhẫn nại, tuy biết Vân La làm nũng nhưng cũng chỉ có thể thuận theo nàng. Không có biện pháp nào, ai bảo hắn đối với nàng càng lúc càng mê luyến cơ chứ?

“Hi hi, giờ ngươi dậy đi, đi ra ngoài chơi với ta!” Hoa Vân La nhãn châu chuyển động, cười hi hi nói.

Quyển 6 - Chương 7: Bí mật của Lãnh Tâm m

“Lúc này đang đêm, ra ngoài chơi sao?” Diệp Vô Ưu chỉ còn biết cười khổ. Hắn vẫn nguyện ý chơi cùng nàng nhưng là chơi trên giường, chứ không phải lại thong dong đi ra ngoài lúc quá nửa đêm.

“Ban đêm ra ngoài chơi rất thích mà!” Hoa Vân La kiều thanh nói: “Cùng ta đi đi, không cho ngươi ngủ, ngươi ngủ đã lâu rồi, ngủ nữa sẽ thành tiểu trư đó!”

Bị Hoa Vân La nhẹ nhàng công kích, Diệp Vô Ưu tuy rất không tình nguyện nhưng cuối cùng không chịu được phải mặc áo ra khỏi giường, theo Hoa Vân La ra khỏi phòng.

Hoa Vân La kéo Diệp Vô Ưu ra khỏi Vô Ưu sơn trang, sau đó đột nhiên bay lên trời. Diệp Vô Ưu mê mê hồ hồ, không có một phản ứng nào, sau đó phát hiện mình đã ở trong không trung. Lại nhìn sang Hoa Vân La, phát hiện chân nàng đang đạp vào một trường kiếm, vẻ mặt rất thoả ý.

“Vân La, đây, đây có phải ngự kiếm phi hành trong truyền thuyết?” Diệp Vô Ưu ngây ngốc hỏi.

“Hi hi, sao lại không phải?” Hoa Vân La kiều tiếu nói: “Sao! chơi có vui không?”

“Rất vui.” Diệp Vô Ưu một tay ôm eo nhỏ của nàng, một tay lại trên người nàng không ngừng du động, cười hi hi nói: “Vân La, nếu như chúng ta song tu trong không trung, loại cảm giác này chắc rất thú vị!”

“Không thể được!” Hoa Vân La bấm nhẹ móng tay vào Diệp Vô Ưu: “Đừng có mà loạn động, ta chưa luyện được thành thục, ta mà theo lời ngươi nói, chẳng may lầm lẫn chúng ta sẽ rơi xuống dưới. Chúng ta chỉ có chết mà thôi!”

“A, thật vậy sao?” Diệp Vô Ưu bị doạ nhảy lên một cái, tay đang loạn động trên người Hoa Vân La cũng nhanh chóng thu hồi lại. Hắn không nghĩ đến Hoa Vân La ngã chết, đương nhiên không nghĩ đến bản thân sẽ bị ngã chết theo. Nên cuối cùng cũng chẳng biết tình huống Hoa Vân La nói là thật hay giả, chẳng thấy có gì là đảm bảo, tạm thời không loạn động là tốt nhất. Nhưng nhìn lại, hắn tính trên không trung cùng Hoa Vân La song tu, là không thể thực hiện.

Hoa Vân La vốn mới ngự kiếm phi hành chưa lâu, nên chưa thuần thục. Nàng chẳng thể ở không trung lâu được. Đã mang theo Diệp Vô Ưu bay xung quanh trên Vô Ưu sơn trang một vòng, cuối cùng nàng hạ xuống rừng cây phía sau sơn trang.

“Xuỵt!” Diệp Vô Ưu chính lúc định mở miệng, Hoa Vân La đột nhiên khẽ khàng xuỵt một tiếng, mới đưa ngọc thủ lên chỉ về phía trước mặt, nói nhỏ bên tai hắn: “Ngươi nhìn coi.”

Diệp Vô Ưu hơi buồn bực, nhìn theo hướng ngọc thủ của Hoa Vân La chỉ, nhìn xuống dưới phía trước mặt. Nhìn thấy, tại nơi cách xa bọn họ khoảng mười trượng, dưới đất không có gì, nhưng trên không, đối diện với bọn họ có một người, thân hình khôi ngô, nhìn thấy đây phải là một nam tử, qua vai thấy hắn trông về phía xa, hình như đang nôn nóng chờ đợi cái gì đó.

Tại lúc Diệp Vô Ưu nghi hoặc, trên không chỗ đó lại vô thanh vô tức xuất hiện một người, người đó đối diện với Diệp Vô Ưu và Hoa Vân La. Vừa nhìn thấy dung mạo của ngưới đó, không khỏi thất kinh hắn không thể ngờ được rằng, người này lại là Lãnh Tâm m.

“Sư phụ tỷ tỷ cùng người kia có quan hệ thế nào nhỉ? Chẳng lẽ là hẹn gặp tình nhân chứ?” Diệp Vô Ưu trong lòng hơi buồn bực: “Chẳng biết như thế nào nữa, định chụp mũ ta chăng?”

Trong lúc hắn nghi ngờ, Lãnh Tâm m đã mở miệng nói, ngữ khí nàng giống như không vừa lòng: “Sao không nói sự tình để đệ tử Ma tông thông tri cho ta biết? Ngươi lại tìm ta có việc gì?”

“Lãnh cô nương, sự việc quan trọng, ta phải tự mình đến, qua người khác để truyền tin tức, ta chẳng thể yên tâm, mong Lãnh cô nương lượng thứ!” m thanh của người kia có chút ngập ngừng, nhưng Diệp Vô Ưu ở bên nghe thấy, hắn nói với Lãnh Tâm m rất khách khí. Đến đây hắn cũng đã yên tâm, hiển nhiên là, nam nhân này tuyệt đối không phải là tình nhân của Lãnh Tâm m.

“Phát sinh chuyện gì?” Lãnh Tâm m hơi nhíu mày hỏi.

"Gần đây trong cung phát sinh ít biến cố, thái tử điện hạ chẳng sao nhưng địa vị rất nguy ngập, bản thân lại chẳng bảo vệ được an toàn. Nhị hoàng tử trong cung thế lực càng lúc càng lớn, ngày càng có nhiều người ủng hộ. Nếu không cho chuyện gì xảy ra, hắn sẽ nhanh chóng yêu cầu hoàng thượng phế thái tử. Nhược bằng thất bại, hắn có khả năng sẽ dùng thủ đoạn thích sát thái tử. Căn cứ theo tin tức của chúng tôi, bên cạnh hắn cao thủ như mây. Một khi hắn muốn hàng thích, thái tử chắc chắn sẽ rất nguy hiểm, vì vậy, chúng ta hi vọng Lãnh cô nương có thể hồi cung trợ giúp thái tử điện hạ.” Người kia nói nhanh, ngữ khí đầy lo âu.

“Thái tử của bọn ngươi không làm gì sao? Hắn chẳng phải cho rằng thủ đoạn của mình rất cao sao? Sao ngay cả nhị hoàng tử nhu nhược cũng không thể đối phó được?” Lãnh Tâm m quát lên một tiếng: “Hơn nữa, ta nhớ tháng trước chẳng phải rất tốt sao, sao lại có thể phát sinh biến hoá lớn như thế chứ?” “Lãnh cô nương người không biết, thái tử điện hạ vì không có cô nương chủ trương, nên có hơi lười biếng. Một tháng trước, nhị hoàng tử lặng lẽ mời được một người đến giúp. Chính vì có người này đến giúp, nên tình thế mới phát sinh biến hoá.” Người kia thấp giọng nói: “Dù đã sớm nhận ra tình huống, nhưng thái tử điện hạ vẫn không cách nào xoay chuyển tình thế, nếu như Lãnh cô nương không tự mình đến giúp, chỉ sợ hậu quả không thể nghĩ được.

“Nhị hoàng tử mời ai đến giúp vậy?” Lãnh Tâm m nhíu mày hỏi: “Ta sao lại không có tí tin tức nào?”

“Nhị hoàng tử với sự việc này rất bí ẩn. Lúc này, người đó cũng chưa hề lộ diện, nhưng chúng tôi cuối cùng đã tìm được ra, người giúp đỡ này là Tố Y tiên tử trong Vân Mộng Thập tiên tử.” Người kia chầm chậm nói: ”Năng lực của Tố Y Tiên tử vượt quá tưởng tượng của chúng ta, chỉ trong thời gian ngắn một tháng, đã xoay chuyển tình thế. Chúng tôi vẫn có ấn tượng là nhị hoàng tử nhu nhược, gần đấy tính tình hình như đại biến, biến thành rất lạnh lùng và độc ác.”

“Tố Y tiên tử?” Lãnh Tâm m lẩm nhẩm tự hỏi rồi nói: ”Sao lại giúp nhị hoàng tử nhỉ?”

“Lãnh cô nương, chúng ta không biết, chỉ là, sự việc đã đến mức này. Xin Lãnh cô nương quay về hoàng cung một chuyến.” Người kia thấp giọng khẩn cầu.

“Ta sẽ quay lại, nhưng chẳng phải bây giờ!” Lãnh Tâm m hơi trầm ngâm nói: “Ta lúc này còn có ít việc, ngươi cứ quay về nói với thái tử. Trước khi ta quay về, hành động cẩn thận, hãy nhẫn nhịn, trước khi thái tử lên được ngôi, bảo tồn tính mạng là quan trọng nhất. Đồng thời, phải bảo tồn thực lực trong phạm vi của bọn ngươi.”

“Lãnh cô nương, người khi nào thì hồi cung?” Người kia chầm chậm hỏi.

“Lâu nhất là một tháng, nhanh nhất thì nửa tháng, ta sẽ đến.” Lãnh Tâm m nghĩ rồi nói: “Ngươi cứ theo những gì ta đã nói với ngươi chuyển tới thái tử, thái tử chẳng phải là kẻ ngốc, chắc sẽ biết phải làm gì.”

“Vâng, Lãnh cô nương, ta sẽ quay về báo với thái tử.” Người kia trước mặt Lãnh Tâm m hành một lễ. Sau đó quay người, chớp cái đã biến mất khỏi vị trí.

Sau khi người kia rời khỏi chẳng lâu, Lãnh Tâm m cũng nhanh chóng bỏ đi, nàng không hề phát hiện Diệp Vô Ưu cùng Hoa Vân La ở bên cạnh xem trộm.
“Nghe Băng tỷ tỷ nói, sư phụ tỷ tỷ và hoàng thất Phiêu Tuyết đế quốc có chút ít quan hệ, gia hoả kia nói đến hoàng cung, không biết có phải là hoàng cung Phiêu Tuyết đế quốc không?” Sau khi Lãnh Tâm m bỏ đi, Diệp Vô Ưu tự lẩm bẩm, lại gật gật đầu nói: “Chắc chắn là đúng, vì Vân Mộng tiên tử bài danh đệ nhất Tố Y tiên tử, chẳng phải ở Phiêu Tuyết đế quốc hay sao?”

“Hi hi, tiểu phôi đản, có muốn ta nói cho ngươi biết về sự tình của Lãnh Tâm m không?” Hoa Vân La kiều thanh hỏi.

“Vân La, nàng biết điều gì?” Diệp Vô Ưu không nhịn được hỏi. Nói hắn chẳng phải quan tâm đến việc của Lãnh Tâm m cũng không đúng, đại mĩ nhân này cho đến hiện tại hắn vẫn chưa với tới, hắn trong lòng sao không khó chịu!

“Hi hi, ta không nói cho ngươi biết!” Hoa Vân La khéo léo từ trong lòng Diệp Vô Ưu thoát ra ngoài. Tiếng cười trong trẻo vang lên rồi chạy sang bên: “Đến đuổi theo ta đi, nếu đuổi được ta sẽ nói cho ngươi biết!”

“Không còn việc gì, lại đi lấy chiêu này!” Diệp Vô Ưu trong lòng chẳng thích, nhưng vẫn phải đuổi theo.

Hai người trong rừng chơi đùa một trận, Hoa Vân La như cố ý để Diệp Vô Ưu gần nắm được áo, nhưng sau đó lại chạy đi. Diệp Vô Ưu muốn điên đầu, hắn trong lòng rất muốn biết, chỉ là nếu Hoa Vân La chẳng nguyện ý để hắn bắt, hắn khẳng định chẳng thể nào bắt được. Nhưng hắn biết, Hoa Vân La chỉ là muốn chơi đùa cùng hắn một trận, cuối cùng chắc chắn sẽ lại đến trước mặt hắn.

Chắc trước kia Hoa Vân La rất ít khi được đi chơi, hiện tại được đi chơi lại nên nàng rất là thích thú, đuổi bắt cùng Diệp Vô Ưu gần nửa giờ, lại đến một đầu rừng, mới nhảy vào trong lòng Diệp Vô Ưu.

“Hi hi, tiểu phôi đản, ngươi thật kém, không bắt được ta.” Hoa Vân La khẽ la lên.

“Nàng không phải đang khi dễ ta sao? Nàng lại bay trên không trung, ta làm sao bắt được nàng chứ?” Diệp Vô Ưu có chút bất mãn nói.

“Được rồi, tiểu phôi đản, bây giờ, ta sẽ nói cho ngươi biết sự việc của Lãnh Tâm m. Ngươi nhất định rất có hứng thú lắng nghe!” Hoa Vân La kiều thanh nói: “Ngươi có biết tình lang trước kia của Lãnh Tâm m là ai không?”

“Sư phụ tỷ tỷ trước kia có tình lang sao?” Diệp Vô Ưu kinh ngạc, trong lòng không thể không nổi ghen tuông.

“Ngốc thế, Lãnh Tâm m ở đại lục hành tẩu hai mươi năm trời, thời gian lâu lại rất xinh đẹp, có tình lang cũng là rất bình thường mà!” Hoa Vân La cười nhẹ, “Nhưng mà, ngươi cần gì phải ghen, tình lang ấy đã chết rồi!”

“Chết rồi? Chết sớm vậy ư!” Diệp Vô Ưu lại phải kinh ngạc.

“Hi hi, tình lang trước kia của Lãnh Tâm m tên là Tuyết Minh Đường, chính là thái tử của Phiêu Tuyết đế quốc, nếu chẳng phải hắn chết sớm, hoàng vị Phiêu Tuyết đế quốc có lẽ đã là của hắn!” Hoa Vân La hi hi cười: “Hiện tại thái tử Phiêu Tuyết đến Quốc tên là Tuyết Minh Cương, là thân đệ đệ của Tuyết Minh Đường.”

“Chẳng lạ gia hoả vừa rồi lại đến cầu sư phụ tỷ tỷ đi giúp thái tử.” Diệp Vô Ưu lẩm bẩm.

“Hi hi, ta lại nói cho ngươi một việc nữa, ngươi có biết Lãnh Sương Sương là con của ai không?” Hoa Vân La cười giảo hoạt, kiều thanh hỏi.

“Nàng đừng nói với ta, sư tỷ chính là con gái của sư phụ tỷ tỷ.” Diệp Vô Ưu ngây ngốc nói, nếu quả là như vậy, thì đúng là tồi tệ.

Quyển 6 - Chương 8: Song tu cùng Vân La

"Không tệ hại vậy đâu, Lãnh Tâm m không có con gái, nhưng Lãnh Sương Sương, bản thân chẳng phải mang họ Lãnh, nàng ta bản thân đáng ra phải mang họ Tuyết.”

Hoa Vân La tự nhiên cười lên một tiếng: ”Bởi vì, nàng ta chính là con gái của Tuyết Minh Đường.”

"Oh!” Diệp Vô Ưu ngây ngốc.

Nói như vậy, Lãnh Sương Sương tự nhiên lại là thành viên của Hoàng thất Phiêu Tuyết đế quốc sao? Quả thật là ngoài suy nghĩ của người khác.

Suy nghĩ xong, Diệp Vô Ưu hơi nhíu lông mày nói: ”Không phải chứ, trước sư tỷ nói với ta, phụ mẫu cô ấy chính bị sư phụ tỷ tỷ hại chết, nhưng nếu phụ thân cô ấy là tình lang của sư phụ tỷ tỷ, sao lại bị nàng hại chết cơ chứ?”

"Hi hi, tiểu phôi đản, theo ta biết, Tuyết Minh Đường xác thực có thể nói lúc gần chết ở trên tay Lãnh Tâm m, nhưng còn tình huống cụ thể, ta cũng chẳng biết rõ, nhưng trước kia Lãnh Tâm m có mang Tuyết Minh Đường sắp chết đến Y cốc cầu y. Cuối cùng Hoa Thiên Hương của Y cốc cũng không có cách nào cứu được Tuyết Minh Đường, chỉ là Lãnh Tâm m lại cho rằng Hoa Thiên Hương cố ý không cứu Tuyết Minh Đường, vì vậy Hoa Thiên Hương cùng Lãnh Tâm m lúc ấy đã kết thành oán cừu.” Hoa Vân La cười nhẹ: “Chỉ là tình hình bên trong ta cũng chẳng biết rõ, nhưng có thể nói trước kia Tuyết Minh Đường cùng Lãnh Tâm m quả thật là thực tâm tương ái, nhưng Tuyết Minh Đường lại là thái tử, có một số việc thân bất do kỉ. Sau cùng không thể lấy Lãnh Tâm m, sau đó phải lấy con gái của tể tướng Phiêu Tuyết đế quốc, chính vì vậy Lãnh Tâm m đối với Tuyết Minh Đường vừa yêu lại vừa hận.”

"Kì lạ, quả nhiên là kì lạ, sư phụ tỷ tỷ hiện tại sao lại phải giúp đệ đệ của Tuyết Minh Đường là Tuyết Minh Cương nhỉ?” Diệp Vô Ưu có ít mơ hồ nói.

"Ta cũng không rõ, ngươi tự đi mà hỏi!” Hoa Vân La kiều thanh nói: "Ta thấy, nói không chừng một ngày nào đó, cô ta sẽ nói cho ngươi sự việc này. Lãnh Tâm m khẳng định sẽ mang theo Lãnh Sương Sương đến Phiêu Tuyết Đế Quốc, chỉ không biết có cho ngươi theo hay không. Ta cũng chẳng biết, nhưng ta cảm thấy, cô ta có thể sẽ mang ngươi đi cùng.”

"Cô ấy muốn ta đi cùng, ta chưa chắc sẽ đi!” Diệp Vô Ưu mơ màng nói.

"Ưm, tiểu phôi đản, chỉ sợ sau khi người ta cho ngươi hảo xử, ngươi lại đi ngay mà!” Hoa Vân La thanh âm ôn nhu nói.

"Vân La nàng có thể cho ta nhiều hảo xử hơn, ta sẽ chẳng đi đâu!” Diệp Vô Ưu hi hi cười, ôm lấy cái eo nhỏ của Hoa Vân La, tại bên tai nàng nói nhỏ: ”Ví như, giúp ta song tu.”

"Phôi đản, không giúp ngươi!” Hoa Vân La nhìn Diệp Vô Ưu bằng ánh mắt đầy kiều mị: ”Không chơi nữa, chúng ta quay về thôi!”

"Không phải vừa mới đến sao?” Diệp Vô Ưu lải nhải một câu: ”Sao lại quay về nhanh thế!”

"Tiểu phôi đản, ngươi không phải muốn nhân gia bồi tiếp ngươi sao?” Hoa Vân La giận dỗi nói.

"Vân La, nàng đáp ứng ta sao?” Diệp Vô Ưu trong lòng đại hỉ, vội vàng hỏi.

"Hi hi, lại đuổi theo ta, bắt được ta sẽ theo ý ngươi! Hoa Vân La từ trong lòng Diệp Vô Ưu thoát ra ngoài, thân thể khinh linh dị thường, quay người nhằm hướng sơn trang chạy về, nàng không cần ngự kiếm phi hành.

Hoa Vân La sau khi vừa chạy đến cửa phòng Diệp Vô Ưu. Nàng đã bị Diệp Vô Ưu kéo lại ôm vào lòng. Hiển nhiên nàng cố ý để Diệp Vô Ưu bắt được.

Diệp Vô Ưu ôm Hoa Vân La về hướng cái giường lớn, muốn nhanh cởi áo cho nàng, lại bị Hoa Vân La ngăn lại.

"Tiểu phôi đản. ngươi không nói cho ta tâm pháp song tu!” Hoa Vân La giận dỗi nói: ”Tiểu phôi đản, ngươi chỉ muốn chiếm tiện nghi của nhân gia chứ chẳng phải song tu. Ta sau này sẽ không bồi tiếp ngươi song tu nữa!”

Hoa Vân La có chút không ưng ý vì nàng biết Diệp Vô Ưu lúc này không phải muốn cùng nàng song tu mà chẳng qua muốn hưởng thụ ngọc thể mà thôi. Vì vậy mới đưa ra lời cảnh cáo. Diệp Vô Ưu đành phải nghe lời. Tuy hắn hiện tại hắn rất muốn giày vò, hạ thân xuống người ngọc kiều mĩ, nhưng hắn cũng muốn đề thăng công lực của bản thân. Hoa Vân La lại là tu tiên giả cao cấp nhất, cùng nàng tiến hành song tu, đối với hắn sự trợ giúp đó là vô cùng lớn.

"Tiểu phôi đản, ngươi không động, vậy ta lại nha!” Nghe Diệp Vô Ưu đọc một lần khẩu quyết song tu tâm pháp, Hoa Vân La đã hiểu hết, sau đó lật thân đè người hắn xuống nũng nịu nói.

Tự nhiên là Hoa Vân La chủ động, Diệp Vô Ưu tự nhiên rất thích để nàng phục thị, nhìn thấy nàng nhanh chóng vất bỏ những vật bó buộc trên người, dục vọng trong lòng hắn lại càng mãnh liệt, chỉ là vì muốn song tu tiến hành thuận lợi. Hắn phải miễn cưỡng nhẫn nhịn, lúc sau, Diệp Vô Ưu đột nhiên có một loại cảm giác, song tu kì thật không phải mang lại cảm giác thoải mái sao, đối diện với ngọc thể dụ nhân, lại không được chinh phục, đó chẳng phải là gây ra tội sao?

“Xem ra không có loại tu tiên công pháp nào thực sự mang lại cảm giác thoải mái!” Diệp Vô Ưu trong lòng cảm thán, chính vì thân thể hắn không cảm thấy thích thú trong lúc đang vui vẻ như thế này. Nếu người khác biết Diệp Vô Ưu ôm oán hận với loại công pháp tu tiên này, chỉ sợ mỗi ngày có thể có một vạn người nguyền rủa hắn.

Cùng Hoa Vân La song tu hiệu quả xác thực rất tốt, Diệp Vô Ưu cảm thấy công lực bản thân tăng tiến rất nhiều, như là sau ngày cùng Lãnh Sương Sương song tu lần thứ nhất, hiện tại lại tiến triển không nhanh, hắn tự đoán là do tu vi của bản thân mình, chỉ là đột nhiên phát hiện sự tình làm bản thân rất buồn bực vì hắn có thể bình giám tu tiên cho người khác, nhưng lại chẳng tự bình giám cho mình được.

"Không biết bao giờ ta mới có thể ngự kiếm phi hành, ta sẽ mang Hoa Vân La song tu trong không trung.” Diệp Vô Ưu trong lòng lại nổi lên suy nghĩ, lúc này hắn cùng Hoa Vân La đang ở tư thế kết hợp tối thân mật, Hoa Vân La ngồi trên thân hắn, ngọc thể tuyệt mĩ vừa ép sát vào hắn vừa di chuyển lên xuống, mang lại cho hắn sung sướng vô thượng.

Nửa đêm triền miên, trời đã sắp sáng, Diệp Vô Ưu mới ôm Hoa Vân La chìm vào giấc ngủ.

Ngày mới lại đến, Vô Ưu sơn trang hiện rõ vẻ náo nhiệt, bởi vì các nơi đều rối rít đến tham gia bình giám tu tiên giả. Nhưng Diệp Vô Ưu lại rất là coi nhẹ, hắn cơ bản mỗi ngày đều cùng Hoa Vân La quấn quýt, cùng tuyệt đại mĩ nhân này dù chỉ nửa giờ hắn cũng chẳng muốn li khai, đương nhiên vì vậy lạnh lẽo với Tạ Phinh Đình hơn, nhưng đối với Tạ Phinh Đình mà nói, đó là điều chẳng cầu mà được. Diệp Vô Ưu nếu muốn bồi tiếp nàng một đêm, nàng chẳng cự tuyệt, nhưng nếu như Diệp Vô Ưu ngày đêm lúc nào cũng đến tìm nàng, nàng khẳng định chẳng chịu được.

Chuẩn bị bình giám đại hội chính phải do Lăng Nguyệt Nguyệt tiến hành, Lãnh Tâm m chợt tham gia vào giúp nàng, còn tiếp đãi tu tiên giả là Lăng Nguyệt Nguyệt tiến hành, vì Lăng Phỉ Phỉ chẳng thấy bóng dáng ở đâu.

Đương nhiên, chẳng phải tất cả các tu tiên giả đều ở lại Vô Ưu sơn trang, Vô Ưu sơn trang tuy rất lớn, nhưng lại chẳng có nhiều phòng khách. Vì vậy, đa số tu tiên giả phải tự đi tìm chỗ ở cho mình, chỉ có một số ít khách nhân trọng yếu, như chưởng môn các phái, mới có thể ở lại Vô Ưu sơn trang.

Người Kiếm Các quay lại Vô Ưu sơn trang, nhưng cùng với lần trước không giống nhau, lần này trừ Tống Nhạc cùng Tống Linh huynh muội lại có thêm một nữ tử mĩ mạo.
Bọn họ lại đến Vô Ưu sơn trang xin gặp Diệp Vô Ưu, chỉ là Diệp Vô Ưu hiện tại không có thời gian để gặp họ, còn Lăng Nguyệt Nguyệt hiển nhiên phải biết điều này.

"Xin lỗi, Tống công tử, Diệp công tử ngày hôm nay không tiện tiếp khách. Ba ngày sau, sau khi bình giám đại hội bắt đầu, người mới có thể gặp công tử được.” Lăng Nguyệt Nguyệt sắc mặt không vui nói, nàng chẳng thể không như vậy, khi Tống Nhạc đi nàng đã phải ủy thân cho Diệp Vô Ưu, hiện tại muốn gặp Diệp Vô Ưu nàng sao chịu được.

Lăng Nguyệt Nguyệt đã gặp Hoa Vân La, sau khi nàng nhìn thấy Hoa Vân La, mới biết cái gì gọi là tự ti mặc cảm, trước kia nàng đối với dung mạo của mình nàng rất tự tin, sau khi gặp Hoa Vân La lòng dấy lên một nỗi tự ti. Thân là nữ nhân, nàng tuyệt không thể chấp nhận có người đẹp hơn mình, nhưng đứng tại vị trí nữ nhân mà nhìn, nàng chẳng thể không công nhận, trong lòng lại còn có một loại cảm giác hoang đường. Nếu như có nữ nhân này bồi tiếp nàng nửa đời, nàng nguyện ý chẳng cần đến nam nhân.

Nhìn thấy Hoa Vân La ôn thuận nằm trong lòng Diệp Vô Ưu, Lăng Nguyệt Nguyệt cuối cùng cũng biết tại sao cả ngày hôm nay Diệp Vô Ưu không ra khỏi cửa. Có một tuyệt sắc mĩ nữ như thế ở cùng, hắn tự nhiên phải chẳng muốn ra khỏi cửa.

Nhưng không phải ai cũng không gặp được Diệp Vô Ưu. Ví như hiện tại lại có một mĩ nhân vừa vào phòng Diệp Vô Ưu, vả lại còn thành công kéo Diệp Vô Ưu cùng nàng ra khỏi cửa.

Đây là một tiểu mĩ nhân, rất tinh trí, không phải ai khác chính là Giang Thiên Thiên.

"Ca ca, ca ca!” Giang Thiên Thiên ngó vào phòng Diệp Vô Ưu cất thanh âm nhẹ nhàng gọi. Lúc này, Diệp Vô Ưu đang gối lên trên ngọc nhũ cao vút của Hoa Vân La, thoải mái thả hồn.

"Thiên Thiên, ngươi đến làm gì?” Diệp Vô Ưu có cảm giác chẳng biết khóc hay cười, tiểu mĩ nhân lại theo cửa sổ nhảy vào.

"Ca ca, cùng ta ra ngoài chơi đi!” Thiên Thiên chạy lại bên giường kéo Diệp Vô Ưu, sau lại quay lại đối diện Hoa Vân La cười khẽ: "Tỷ tỷ, nhường ca ca cùng ta ra ngoài chẳng được sao?”

"Hi Hi, tiểu muội muội, gọi ta lại một tiếng tỷ tỷ, ta để hắn cùng muội ra ngoài.” Hoa Vân La nhìn Thiên Thiên cười nhẹ, nghe Thiên Thiên gọi tỷ tỷ, hình như nàng rất thích thú.

"Tỷ tỷ!” Lời nói rõ ràng, Thiên Thiên lại từ từ gọi một tiếng, sau đó lại đưa đại nhãn tình mĩ lệ thu hồn nhìn Diệp Vô Ưu: ”Ca ca, có đi cùng muội không?”

Diệp Vô Ưu có chút buồn bực, hắn có thể không đồng ý sao? khó có thể nha đầu Thiên Thiên bằng lòng cho, Hoa Vân La vừa nói không phải đã tỏ rõ ý cho hắn hay sao?

"Đi đi, tiểu muội muội khả ái đã đến tìm ngươi, ngươi lại không đi cùng, cũng không ra giống gì!” Diệp Vô Ưu không kịp nói gì thì Hoa Vân La đẩy đẩy người hắn giọng nói ôn nhu cất lên.

Lúc này, Diệp Vô Ưu chẳng còn gì để nói, chỉ là có chút không đành từ trên giường nhảy xuống, sau đó cùng Thiên Thiên đi ra ngoài.

Vừa mới ra khỏi cửa, Diệp Vô Ưu đã phát hiện, ngoài cửa còn có người đang đứng, chính là Hàm Yên cùng Mộ Dung Tiểu Tiểu, ngoài ra còn có cả Lam Tiểu Phong đã rất lâu rồi không thấy.

"Vô Ưu ca ca, huynh đi ra đây!” Hàm Yên chạy lại, ôm lấy bắp tay Diệp Vô Ưu.

"Ngươi muốn tìm ta sao lại không đến tìm ta, sao lại để Thiên Thiên đến?” Diệp Vô Ưu có chút bất mãn hỏi. Hắn hiểu rằng, Thiên Thiên bị nha đầu Hàm Yên sai khiến.

"Vô Ưu ca ca, đừng tức giận mà, muội nói cho huynh một tin tức tốt nha!” Hàm Yên lắc lắc cánh tay Diệp Vô Ưu yêu kiều nói.

Quyển 6 - Chương 9: La Lị Vô Địch

"Ngươi có tin tức tốt báo cho ta sao? Hay lại là tin tức xấu!” Diệp Vô Ưu tức giận nói, hắn chẳng coi việc này gì.

"Tin tức này thật sự là tin tốt mà!” Hàm Yên dẩu môi, mặt lộ vẻ uỷ khuất, nói:” Vô Ưu ca ca, huynh lại chẳng tin ta!”

"Ngươi nói đi, là tin tốt gì?” Diệp Vô Ưu nhìn hình dạng Hàm Yên dường như chẳng nói dối, có chút tin tưởng.

"Thiên Tâm tỷ tỷ đến!” Hàm Yên bĩu bĩu môi nói:” Huynh nói xem xem có phải là tin tốt không?”

"Cái gì? Thiên Tâm tỷ tỷ đến sao? Đang ở nơi nào vậy?” Diệp Vô Ưu kinh ngạc, trong lòng vui mừng vội vàng hỏi.

"Tỷ ấy đang ở cùng Phinh Đình tỷ tỷ, ta có lòng tốt đến báo cho huynh, huynh tự nhiên lại nghĩ oan cho ta!” Hàm Yên giận dỗi nói, vẻ mặt có vẻ chẳng cao hứng, nàng vừa nói xong, Diệp Vô Ưu đã chạy đi chẳng còn bóng dáng đâu.

Đã lâu không thấy Triệu Thiên Tâm đến Vô Ưu sơn trang, hắn tự nhiên rất muốn đi đến gặp, lúc này Hàm Yên đột nhiên có lòng tốt đến nói cho hắn tin tức, hắn chẳng thể không quan tâm.

"Hàm Yên tỷ tỷ, ca ca đã chạy đi rồi, làm gì bây giờ?” nhìn theo hướng Diệp Vô Ưu biến mất, Thiên Thiên hỏi nhỏ.

"Hi hi, chạy là phải, ta đi đến chỗ Hoa Vân La tỷ tỷ!” Hàm Yên kiều tiếu nói, thực ra đây chính là mục đích của nàng, chẳng phải làm Diệp Vô Ưu li khai, nàng mới tiến đến tìm Hoa Vân La sao?

“Tìm Vân La tỷ tỷ làm gì?” Thiên Thiên vẻ mặt mơ hồ không hiểu.

“Đương nhiên là để kết thân với Vân La tỷ tỷ!” Hàm Yên hi hi cười:” Thiên Thiên, ta nói cho muội rõ nha. Trước kia, Vô Ưu ca ca chỉ nghe lời Băng tỷ tỷ, nhưng mà, hiện tại Băng tỷ tỷ không có ở đây, hắn lại rất nghe lời Vân La tỷ tỷ nói!”

"Ồ, vậy sau này chúng ta muốn ca ca làm cái gì, thì sẽ đi nhờ Vân La tỷ tỷ đến nói giúp chúng ta, phải không?” Thiên Thiên nhãn châu đen tối như tiểu nhân chuyển động, sau đó vẻ mặt hưng phấn hỏi.

"Hi hi, Thiên Thiên ngươi quả là thông minh!” Hàm Yên vẻ mặt hài lòng: "Thiên Thiên, nhiệm vụ gọi Vân La tỷ tỷ, lại giao cho muội!”

"Lại giao cho muội ư?” Thiên Thiên lại có chút không tình nguyện.

"Đương nhiên là muội, muội thông minh lanh lợi xinh đẹp lại khả ái, muội không đi thì ai đi?” Hàm Yên tự nhiên nói.

"Đi thì đi!” Thiên Thiên chu cái miệng nhỏ: “Hừ, sau này ta sẽ làm ca ca chỉ nghe lời một mình ta!”

"Hi hi, Thiên Thiên, ngươi muốn Vô Ưu ca ca chỉ nghe lời một mình ngươi sao!” Hàm Yên hi hi cười: "Nhưng mà, ngươi cần lớn hơn một chút, ngươi hiện tại còn quá nhỏ, chỉ có thể nhìn chứ chẳng ăn được.”

"Cái gì mà chỉ có thể nhìn chứ chẳng ăn được?” Thiên Thiên vẻ mặt mơ hồ, không hiểu ý tứ trong lời nói của Hàm Yên.

"Sau này ngươi sẽ biết, Thiên Thiên không nói chuyện khác nữa, trước hết chúng ta đi đến chỗ Vân La tỷ tỷ thôi!” Hàm Yên lôi Thiên Thiên chạy đi, còn Mộ Dung Tiểu Tiểu quay đầu đưa mắt nhìn Lam Tiểu Phong, dặn dò: “Ai, người hầu, ngươi chỉ cần ở ngoài nhìn, không cần đi vào bên trong!”

"Biết rồi!” Lam Tiểu Phong vẻ mặt khổ sở, chẳng tình nguyện nói.

Mộ Dung Tiểu Tiểu vừa ý gật gật đầu, sau đó quay đầu chạy đi.

Triệu Thiên Tâm quả thật có đến Vô Ưu sơn trang, chỉ là sau khi nàng đến, Diệp Vô Ưu lại đang cùng Hoa Vân La triền miên, nên không biết tin gì. Vừa biết Tạ Phinh Đình ở phía sau Vô Ưu sơn trang, nàng liền đến chỗ Tạ Phinh Đình, rất nhanh hai nàng đã trở thành như quen biết đã lâu. Nói cách khác, bọn họ đều cùng hầu hạ một nam nhân, cùng người nam nhân đó ít nhiều cũng có giao tình, thứ tình cảm mà người thường không thể so sánh được.

Lần này đến Vô Ưu sơn trang, Triệu Thiên Tâm chỉ đến một mình, nhưng chẳng phải đến để tiến hành tu tiên bình giám. Đối với người là truyền nhân Y Cốc mà nói, y thuật chính là căn bản, tu tiên chỉ là thứ yếu, nàng đến đây, trên thực tế là muốn gặp Diệp Vô Ưu. "Tiểu sắc lang, ngươi còn nhớ đến ta sao?” Sau khi Diệp Vô Ưu tiến lại ôm lấy nàng, Triệu Thiên Tâm giống như cười mà không phải cười nhìn hắn, mang theo chút giận dỗi nói.

"Thiên Tâm tỷ tỷ, có lúc nào mà ta không nhớ đến tỷ chứ?” Diệp Vô Ưu vội vàng nói: "Ta có thể quên ai, chứ chẳng thể quên được tỷ a!”

"Công tử, người nói vậy, Phinh Đình phu nhân sẽ rất thương tâm đó.” Thất Thất bên cạnh cười nhẹ, kiều thanh nói.

"Ta đương nhiên là chẳng quên Phinh Đình tỷ tỷ rồi!” Diệp Vô Ưu nghe thấy vội vàng bổ sung một câu.

"Nhưng mà, công tử người ngày hôm nay rất ít đến tìm phu nhân.” Thất Thất tiếp tục nói, nói rồi ánh mắt lại có vẻ u oán nhìn Diệp Vô Ưu, dường như nàng cùng Tạ Phinh Đình là một.

"Tiểu sắc lang, ngươi hình như đối với Phinh Đình tỷ tỷ không được tốt thì phải?” Triệu Thiên Tâm trong lời nói mang theo sự bất mãn: "Ngươi có phải thừa dịp ta không ở lại mà khi phụ Phinh Đình tỷ tỷ phải không?”

"Ta làm gì khi phụ Phinh Đình tỷ tỷ chứ!” Diệp Vô Ưu vẻ mặt khổ sở, có chút bất mãn trừng mắt nhìn Thất Thất, tử nha đầu này bên cạnh lại còn quạt gió vào lửa, không biết có chủ ý quỷ quái gì.

"Thiên Tâm, đừng nghe Thất Thất hồ thuyết, chẳng phải hắn không đến tìm ta, là ta thích thanh tịnh.” Tạ Phinh Đình cuối cùng cũng mở miệng, nàng liếc mắt nhìn Diệp Vô Ưu, khuôn mặt đẹp từ từ hồng lên nói: "Tiểu dâm tặc này, mỗi lần đến là chẳng phải làm việc tốt gì. Ta chẳng muốn hắn đến gặp ta.”

"Đúng thật, tiểu sắc lang này chẳng thích làm việc tốt!” Triệu Thiên Tâm gật gật đầu, như nói với chính bản thân mình, sau đó nàng nhẹ nhàng dùng sức, từ trong lòng Diệp Vô Ưu thoát ra ngoài: "Tiểu sắc lang, ta hôm nay muốn cùng Phinh Đình nói chuyện cho đến hết ngày, ngươi lại tới làm phiền bọn ta, ta thấy ngươi nên đi ra ngoài đi!”

Triệu Thiên Tâm một bên nói một bên đẩy Diệp Vô Ưu ra ngoài, làm Diệp Vô Ưu có cảm giác chẳng biết nên cười hay nên khóc.

"Thiên Tâm tỷ tỷ, không được, chúng ta đã lâu không gặp, tỷ sao lại đối với ta như thế chứ?” Diệp Vô Ưu mặt như khóc đám tang nói.

"Không phải giả vờ, ngươi có một tháng sung sướng rồi còn gì!” Triệu Thiên Tâm giận dỗi nói: "Cuối cùng, hiện tại ngươi có ra ngoài cho ta không, không sau này ta chẳng chơi với ngươi nữa!”

Diệp Vô Ưu tuy không muốn, cuối cùng chẳng được như ý đành phải bỏ đi, nhưng trong lòng hắn đã có chủ ý, tối nay nhất định phải thâu hương của Tạ Phinh Đình, hắn lại muốn nếm thử tư vị của nhất long hí song phượng. Sau khi Diệp Vô Ưu quay lại, phát hiện Hoa Vân La đã ra khỏi giường, nhưng trên tay nàng, lại dắt một tiểu mĩ nhân, chính là tiểu nha đầu Thiên Thiên, còn Hàm Yên, Mộ Dung Tiểu Tiểu, Lam Tiểu Phong ba người, theo phía sau bọn họ.

"Ta cùng Thiên Thiên ra ngoài chơi, chẳng bồi tiếp ngươi nữa!” Nhìn thấy Diệp Vô Ưu, Hoa Vân La ngữ khí mềm mại nói.

"Hi hi, ca ca hẹn gặp lại!” Thiên Thiên nhìn Diệp Vô Ưu vẫy vẫy tay, trông mặt rất vui vẻ, sau khi Diệp Vô Ưu nhìn thấy mọi người biến mất khỏi tầm mắt của hắn, chẳng hiểu đã phát sinh sự việc gì. Hắn chẳng thể nghĩ thông nổi, tại sao Thiên Thiên tiểu nha đầu đột nhiên lại đến dụ Hoa Vân La?

Nhưng Diệp Vô Ưu chẳng có nhiều thời gian để xem xét lại vấn đề. Bởi vì, ngay sau đó, cửa phòng gần hắn đột nhiên mở ra, Lãnh Tâm m xuất hiện ở cửa.

"Vào đây.” m thanh của Lãnh Tâm m đã truyền đến tai của hắn, chỉ nói hai từ, Lãnh Tâm m lại quay vào trong.

Diệp Vô Ưu hơi kinh ngạc, nhưng chân cũng bắt đầu chuyển động, nghiêng người đi vào phòng Lãnh Tâm m, thuận tay đóng cửa phòng lại, sau đó mới bắt đầu không ngại ngùng quan sát Lãnh Tâm m.

Hôm nay Lãnh Tâm m ăn mặc vẫn như cũ so với tối hôm qua không có gì khác biệt, vẫn chính là Lãnh Tâm m với nét lãnh diễm và dụ hoặc cùng tồn tại, nhưng trên khuôn mặt trắng mĩ diệu hình như còn có vài phần ưu tư.

"Sư phụ tỷ tỷ, muốn ta làm gì vậy?” vừa được một lúc, Diệp Vô Ưu cuối cùng mở miệng, giọng nói mang theo vẻ điều tình.

"Khi nào thì ngươi có thể đem Thiên Nhai thư viện nhập vào Ma tông?” Lãnh Tâm m đang trầm mặc đột nhiên trầm thanh hỏi.

"Sư phụ tỷ tỷ, có ít sự việc, nên chưa thể hoàn thành.” Diệp Vô Ưu mơ màng nói: "Nhưng, sư phụ tỷ tỷ, vì tỷ, ta nhất định sẽ nhanh chóng hoàn thành việc này.”

Trên thực tế, Diệp Vô Ưu biết, hắn thấy việc để Thiên Nhai thư viện phụ thuộc theo Ma tông là việc rất bình thường. Trước đây chẳng lâu, Lăng Nguyệt Nguyệt nói cho hắn biết sự việc có thể phải bỏ đi ít sự tình, trên cơ bản, không quản hắn muốn Thiên Nhai thư viện làm việc gì, chỉ cần bảo lưu thực lực không biến, Thiên Nhai thư viện đều có thể làm theo. Nhưng nếu phụ thuộc theo Ma tông, trên thực tế, đối với Thiên Nhai thư viện lại có điều tốt.

Diệp Vô Ưu cố ý làm ra vẻ có ít gian nan, nói trắng ra, là muốn Lãnh Tâm m phải nóng lòng, từ miệng Hoa Vân La đã biết một ít sự tình trong quá khứ của nàng. Tối qua trong rừng lại nghe thấy một ít tình huống, trước kia lại nghe Yến Băng Cơ nói Lãnh Tâm m cùng hoàng thất Phiêu Tuyết đế quốc có quan hệ. Tổng hợp lại, Diệp Vô Ưu đại ý có thể phán đoán, Lãnh Tâm m nhất thiết làm việc này, rất có thể là vì để phục vụ cho thái tử Phêu Tuyết đế quốc, nhưng hiện tại thái tử đó lại gặp phiền phức, nàng rất cấp thiết cần sự trợ giúp của Thiên Nhai thư viện về mặt tình báo. Vì vậy, nhân cơ hội này trên người Lãnh Tâm m đòi ít hảo xử.

"Trước khi bình giám đại hội kết thúc, có thể xong việc này không?” Lãnh Tâm m hơi trầm ngâm hỏi lại.

"Sư phụ tỷ tỷ, tỷ làm gì mà nóng vậy?” Diệp Vô Ưu hi hi cười: ”Có lẽ nào, sư phụ tỷ tỷ nàng muốn nhanh chóng cùng ta song tu sao?”

"Tự tác đa tình!” Lãnh Tâm m quát lên một tiếng, ”Có thể hay không thể làm được?”

"Điều này, lại phải xem ở sư phụ tỷ tỷ nàng.” Diệp Vô Ưu lại mơ màng nói: "Như quả sư phụ tỷ tỷ nàng cho ta hảo xử, hoặc cổ vũ cho ta một ít, chẳng phải nói ta nhất định sẽ nhanh chóng làm xong.”

"Chỉ cần ngươi làm tốt việc này, ta sẽ là người của ngươi, ngươi còn muốn cái gì nữa?” Lãnh Tâm m hơi tức giận nói.

"Điều này, sư phụ tỷ tỷ, nàng để ta suy nghĩ đã.” Diệp Vô Ưu thân chớp một cái đã đến sau người Lãnh Tâm m, sau đó ôm nàng vào lòng, song thủ trên thân nàng lại bắt đầu sờ mó.

Lãnh Tâm m trên mặt có vẻ tức giận, nhưng lại không có phản ứng gì, để mặc Diệp Vô Ưu vuốt ve.

"Sư phụ tỷ tỷ, tối nay chúng ta song tu nha?” Diệp Vô Ưu lại thở nhẹ bên tai Lãnh Tâm m, cười hi hi nói.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau