VÔ LẠI QUẦN PHƯƠNG PHỔ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô lại quần phương phổ - Chương 116 - Chương 120

Quyển 5 - Chương 10: Băng Cơ quy lai

Diệp Vô Ưu vẫn đang ôm lấy Lam Đồng Đồng, chỉ là ngừng chuyển động trên cơ thể nàng ta. Nhìn về phía phát ra âm thanh, lại phát hiện một thiếu nữ đang đứng không xa, trên tay nàng cầm một quyển sách, bất quá lúc này đang dùng biểu tình rất khoa trương nhìn Lam Đồng Đồng.

Thiếu nữ này quả thực không thể tính là quá đẹp, đặc biệt đối với kẻ đã nhìn thấy vẻ đẹp tuyệt vời của Hoa Vân La như Diệp Vô Ưu,tư sắc của thiếu nữ này chỉ tính là bình thường.

Nàng toàn thân vận y phục trắng, tư thế tú mỹ yểu điệu, nhìn dáng người nàng, quả thực là một nữ tử rất thành thục. Chỉ là, nếu nhìn vào mặt nàng, cảm tưởng nàng mới mười hai, mười ba tuổi, một gương mặt trẻ con, cùng với thân hình thành thục, làm người ta có một cảm giác quái dị.

“Oánh Oánh, ngươi sao lại ở đây?” Lam Đồng Đồng dường như có chút bối rối, ngập ngừng hỏi.

“Ta ở đây kỳ quái lắm sao?” Thiếu nữ có gương mặt trẻ con dùng nhãn thần cổ quái nhìn Lam Đồng Đồng. Sau đó liếc nhìn Diệp Vô Ưu, “Di, Đồng Đồng, nàng ta là ai? Sao ta chưa từng thấy qua?

“Hắn, hắn là Diệp công tử, là hôn phu của thánh nữ.” Lam Đồng Đồng mặt đỏ hồng lên, nàng đột nhiên dụng lực, vùng khỏi vòng tay Diệp Vô Ưu.

“Diệp công tử? A, không thể nào? Hắn là nam nhân? Thế nào mà so với ta còn đẹp hơn!” Thiếu nữ có gương mặt trẻ con la lớn.

“Trông đẹp hơn ngươi kỳ quái lắm sao? Ở đây mọi người đều đẹp hơn ngươi!” Diệp Vô Ưu ngữ khí khó chịu nói.

“Ngươi thực là nam nhân? Vậy mà vừa rồi ngươi ôm Đồng Đồng? Nam nữ thụ thụ bất thân a!” Thiếu nữ có gương mặt trẻ con nhìn Diệp Vô Ưu, sắc mặt bối rối hỏi.

“Oánh Oánh, ngươi không phải tới cùng Thanh Thanh chơi cờ à? Hỏi nhiều làm gì?” Lam Đồng Đồng vừa tức vừa xấu hổ vô cùng, giận dữ nói.

“A, đúng rồi, Thanh Thanh đang chờ ta, không cùng các người nói nữa!” Thiếu nữ có gương mặt trẻ con a lên một tiếng, quay đầu bỏ chạy: “Đúng rồi, Đồng Đồng, tối nay lại kể với ta, các người vừa làm gì nhé.”

“Lam tỷ tỷ. Nàng ta là ai?” Sau khi thiếu nữ có gương mặt trẻ con đi khỏi, Diệp Vô Ưu không nhịn được hỏi.

“Cần ngươi quản à!” Lam Đồng Đồng hung dữ nhìn Diệp Vô Ưu một cái, chuyển thân bỏ đi.

“Lam tỷ tỷ, đừng có giận mà!” Diệp Vô Ưu đương nhiên đuổi theo. Hiện tại Vô Song cung lớn như vậy, cũng chỉ có Lam Đồng Đồng có thể giúp hắn, hắn tự nhiên không thể để Lam Đồng Đồng bỏ đi.

Lam Đồng Đồng tức giận quay về ngọa thất, thấy Diệp Vô Ưu tiến tới, nàng hung dữ nhìn hắn một cái, lại không đuổi hắn đi. Không phải nàng không muốn đuổi hắn, mà nàng biết không thể đuổi tên dâm tặc này.

“Nàng ta gọi là Bạch Oánh Oánh, cũng giống như ta, là Vô Song cung hộ pháp, ngươi nên yêu quý nàng ta. Đi tìm nàng ta đi!” Lam Đồng Đồng tức giận nói, lúc này nàng bất kể có thể đẩy tỷ muội vào hỏa ngục, chỉ cần có thể thay đổi mục tiêu của tên dâm tặc này. Không quấn lấy nàng nữa.

“Lam tỷ tỷ, ta làm sao có thể yêu quý nàng ta?” Diệp Vô Ưu cười hi hi. So với Bạch Oánh Oánh, Lam Đồng Đồng bất luận tướng mạo hay cơ thể đều xuất sắc hơn, hắn tự nhiên không bỏ Lam Đồng Đồng mà đi tìm Bạch Oánh Oánh, cái việc chọn viên bi mà bỏ viên trân châu, hắn tuyệt đối không làm.

Đáng tiếc cho ý tưởng chuyển mục tiêu của Lam Đồng Đồng lúc này thất bại, đành phải nghiến răng nuốt bực tức vào trong bụng.

Nửa tháng trôi qua, Vô Song cung sóng yêngió lặng, Diệp Vô Ưu mỗi ngày đều ở tại khuê phòng Lam Đồng Đồng, dạ dạ xuân tiêu, Lam Đồng Đồng căn bản cơ thể đã thành thục. Càng bị hắn vầy vò muốn cuồng loạn, hơn nữa trong bất tri bất giác, Lam Đồng Đồng còn có vẻ cũng bắt đầu có chút ôn nhu với Diệp Vô Ưu. Tuy thỉnh thoảng vẫn chửi mắng hắn nhưng sự căm giận trong lòng đối với hắn cũng đã vô tình giảm đi khá nhiều.

Bất quá, tối nay, Lam Đồng Đồng lại một mình trong phòng, điều này khiến nàng cảm thấy không tốt. Nhưng nàng cũng không biết phải làm gì, bởi vì nàng biết, tối nay Diệp Vô Ưu không thể tới tìm nàng, lý do thật đơn giản, Yến Băng Cơ đã quay về.
Yến Băng Cơ lúc tối về đến Vô Song cung. Nàng vừa về, Diệp Vô Ưu liền không quan tâm tới Lam Đồng Đồng, cùng Yến Băng Cơ làm chuyện ngọt ngào. Nhưng thấy Diệp Vô Ưu đối với Yến Băng Cơ luôn luôn nghe lời, Lam Đồng Đồng không khỏi có chút ghen tỵ. Kế đó, sau khi báo cáo tình hình Vô Song cung gần đây, nàng ta liền nhanh chóng quay về ngọa thất, cái đó gọi là không thấy thì yên lành. Không nhìn thấy Diệp Vô Ưu và Yến Băng Cơ hai người, trong lòng nàng cũng có một chút dễ chịu.

Nhưng lúc này, Diệp Vô Ưu đang ở trên ngọc thể Yến Băng Cơ phóng đãng vô cùng, có thể do hai người xa cách đã lâu, Yến Băng Cơ đối với Diệp Vô Ưu cũng có một chút dung túng, toàn tâm toàn ý đón nhận sự chiếm hữu của hắn.

Bán dạ kích tình, đến khi nửa điểm khí lực cũng không có, Diệp Vô Ưu mới rời khỏi thân thể hoàn mỹ của Yến Băng Cơ, nhẹ thở dốc.

“Băng tỷ tỷ, lần này tỷ không thể bỏ đi a?” Diệp Vô Ưu gối đầu lên đôi ngọc nhũ săn cứng của Yến Băng Cơ, một chút lo lắng hỏi.

“Tạm thời ta cũng không biết, phải sau khi cung chủ xuất quan, mới có thể quyết định.” Yến Băng Cơ lúc này tỏ ta ôn nhu dị thường: “Bất quá, đừng nói lời không may, ta có thể sẽ về nhà.”

“Về nhà?” Diệp Vô Ưu hơi ngạc nhiên, lật người lại, nhìn vào gương mặt đẹp của Yến Băng Cơ, có một chút không hiểu.

"Ta nghĩ lần này cung chủ bế quan trở ra chắc sẽ sửa đổi một cách phù hợp tiên thuật chân chính cho Vô Song cung tu luyện, đến lúc đó ta tất nhiên cũng muốn đem tiên thuật chân chính đó cho sư phụ thử qua một chút." Yến Băng Cơ nhẹ nhàng nói: "Ngươi không nghĩ tới lúc mọi người đều tu luyện tiên thuật, thì mẹ ngươi lại vẫn cứ tu luyện loại võ thuật trước đó ư?"

Bởi vì hiện tại Vân Mộng đại lục xuất hiện tiên thuật chân chính. Hiện tại lại muốn phân chia giữa võ thuật và tiên thuật, trước đây được gọi là tiên thuật, bởi vì bản chất vẫn là võ thuật, giờ khôi phục lại tên gọi.

“Như vậy, ta phải về nhà với tỷ?” Diệp Vô Ưu ngập ngừng hỏi. Nói thật, hắn thật không muốn về nhà, Vạn nhất Yến Băng Cơ muốn hắn cùng về. Hắn có thể đáp ứng, dù những ngày này hắn đắm chìm trong hoan lạc. Bên cạnh căn bản không thiếu mỹ nữ, Yến Băng Cơ vẫn có một vị trí không thể thay thế trong lòng hắn. Chiếu theo suy nghĩ trong lòng hắn, Yến Băng Cơ là đại lão bà, còn tất cả những người khác là tiểu lão bà.

“Ngươi không cần phải về, ta biết dù thế nào ngươi cũng không muốn quay về.” Yến Băng Cơ nhẹ thốt: “Vô Ưu, kể cho ta những chuyện gần đây của ngươi đi.”

“Băng tỷ ỷ, ta, ta…” Diệp Vô Ưu có vài điều không dám nói, hắn lo rằng Yến Băng Cơ có thể nổi giận.

“Được rồi, việc của ngươi ta cũng biết một chút. Thế này, giữa ngươi và những nữ hài tử khác có chuyện gì, cũng không cần phải nói với ta, ngươi chỉ cần kể những chuyện khác, ví như Lãnh Tâm m của Ma môn thu ngươi làm đồ đệ. Còn nữa, ngươi trở thành tu tiên bình giám giả….” Yến Băng Cơ ôn nhu nói, nàng tịnh không ghen tuông. Cũng do trong lòng nàng đối với Vô Ưu cảm thấy có lỗi. Bởi vì nàng thân phận là Vô Song thánh nữ, một năm không biết có thể ở bên cạnh Diệp Vô Ưu mấy ngày. Nên, nàng quyết định đối với việc hắn ở bên ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt mắt nhắm mắt mở bỏ qua.

Nghe Yến Băng Cơ nói vậy, Diệp Vô Ưu thực sự cảm thấy yên lòng, sau đó bắt đầu chậm rãi kể mọi chuyện xảy ra gần đây. Trước mặt Yến Băng Cơ, hắn quả thực không giấu điều gì, từ chuyện Lãnh Tâm m bắt hắn điều tra Hoa Nữ thậm chí việc biến Vô Song cung thành hậu cung, hắn đều nói hết ra.

“Lãnh Tâm m chắc là đang có việc tại Phiêu Tuyết đế quốc, Ma tông và hoàng thất Phiêu Tuyết đế quốc có quan hệ rất mật thiết.” Yến Băng Cơ hơi trầm ngâm một chút nói: “Vô Ưu, ngươi cẩn thận ứng phó, nhưng đừng lo lắng. Lãnh Tâm m tuy coi ngươi là công cụ, ít nhất đến bây giờ, cô ta vẫn bảo vệ ngươi.”

“Biết rồi, Băng tỷ tỷ. Tỷ an tâm đi, ta có thể tự bảo vệ mình.” Diệp Vô Ưu nghiêm nghị nói, sau đó tiếp tục từ từ kể những chuyện khác.

“Trong tay ngươi là thứ gì, công năng phòng ngự ra sao, ngươi đã thử qua chưa?” Nghe thấy thủ trạc dùng cho bình giám tu tiên cấp bậc cũng là một thứ phòng ngự pháp bảo, Yến Băng Cơ không khỏi có chút hiếu kỳ.

“Chưa, cũng chưa có ai cùng ta giao đấu, ta cũng không rõ!” Diệp Vô Ưu lắc đầu: “Nhưng như lão đầu đó nói thì đây là Vân Mộng đại lục đệ nhất pháp bảo, ta nghĩ phải rất lợi hại a!”

“Theo lý thuyết, phải như vậy, sau cùng, Tiêu Vấn Thiên cũng không nghĩ ngươi gặp chuyện.” Yến Băng Cơ nhớ lại nói: “Nhưng, ngươi làm gì cũng phải cẩn thận một chút, đề phòng có người có lòng bất lương, muốn chiếm lấy pháp bảo của ngươi.”

“Điều này không cần phải lo, pháp bảo này ta cũng không thể bỏ ra, ai có thể lấy được.” Diệp Vô Ưu cười hi hi, lộ ra một chút đắc ý.

“Cẩn thận một chút cũng không sai!” Yến Băng Cơ yêu kiều gắt nhẹ.

“Biết rồi, ta nghe lời Băng tỷ tỷ, nhất định sẽ cẩn thận!” Diệp Vô Ưu nhẹ nhàng vuốt ve cơ thể Yến Băng Cơ, hai người nói chuyện một lúc lâu, thể lực hắn tụ nhiên hồi phục nhiều.

“Đừng nghịch nữa, tiếp tục kể sau chuyện xảy ra khi ngươi rời khỏi Tán Tiên môn.“ Yến Băng Cơ nắm tay Diệp Vô Ưu, không để hắn loạn động, yêu kiều nói.

Diệp Vô Ưu không có lựa chọn, phải tiếp tục nói ra mọi chuyện của hắn. Sau khi nói xong, ngoài trời cũng bắt đầu sáng.

“Thiên Nhai thư viện cho ngươi những sự thuận lợi này, phải có mục đích khác.” Yến Băng Cơ nghe kể chuyện Thiên Nhai thư viện, trầm ngâm một lúc nói: “Theo ta biết, Thiên Nhai thư viện gần đây gặp một chút phiền toái, ta có cảm giác. Bọn họ tìm ngươi, là vì thân phận tu tiên bình phàm giả của ngươi, kéo ngươi qua thay bọn chúng chịu nạn.”

“Dù thế nào ta cũng không sợ bọn chúng.” Diệp Vô Ưu bĩu môi: “Luôn luôn là ta chiếm tiện nghi của người khác, bọn chúng chẳng thể chiếm được tiện nghi của ta.”

“Ngươi đó, chỉ biết chiếm tiện nghi của người khác!” Yến Băng Cơ nhẹ gắt: “Tiện nghi sao có thể chiếm dễ như vậy chứ?”

“Hi hi, ta trước tiên chiếm tiện nghi của Băng tỷ tỷ.” Ôm lấy ngọc thể lồ lộ của Yến Băng Cơ, Diệp Vô Ưu bắt đầu ngọ nguậy quấy rối. Nói hết câu, hắn liền cúi đầu ngậm lấy điểm đỏ tươi trên ngực Yến Băng Cơ.

“Ưm…” Một tiếng rên nhẹ thoát ra khỏi miệng Yến Băng Cơ.

Một trường nóng bỏng vào sáng sớm, lại bắt đầu mở màn.

Quyển 5 - Chương 11: Phóng đãng tiên tử

Nam nhân thường có tiếng là có mới nới cũ nhưng Diệp Vô Ưu lại hoàn toàn ngược lại. Nói về chuyện có cũ bỏ mới, chỉ sợ hắn là số một. Kể từ khi Yến Băng Cơ trở về Vô Song cung, hắn liền cả ngày quấn quít lấy nàng, còn Lam Đồng Đồng hoàn toàn bị hắn quẳng sang một bên.

Cứ như vậy nhiều ngày trôi qua, cuối cùng Hoa Vân La cũng xuất quan.

Hoa Vân La là người xuất quan đầu tiên trong số những người bế quan. Sau khi nàng xuất quan liền nói chuyện riêng với Yến Băng Cơ khá lâu. Sau đó, Yến Băng Cơ chẳng nói chẳng rằng rời khỏi Vô Song cung, ngay cả một chút tin tức cũng không báo cho Diệp Vô Ưu. Đến khi Diệp Vô Ưu nhận được tin tức, Yến Băng Cơ đã đi được mấy canh giờ.

“Làm gì vậy chứ, lại lén lút trốn mất. Ta đâu phải là không cho ngươi đi. Ngay cả chào ta một tiếng cũng chẳng chịu làm.” Diệp Vô Ưu trong lòng buồn bực, lần trước Yến Băng Cơ cũng đã bí mật ra đi, lần này vốn tưởng rằng nàng sẽ thông báo trước cho hắn. Vậy mà giờ cũng giống như lần trước, chẳng trách hắn tuôn ra những lời oán hận.

Chỉ là oán thì oán nhưng hắn lại không thể nhục mạ Yến Băng Cơ, bất đắc dĩ chỉ đành trước hết tìm đến chỗ Hoa Vân La mong được an ủi.

“Diệp công tử, người đến a?” Nhìn thấy Diệp Vô Ưu, dáng vẻ Lạc Lạc và Tuyết Tuyết dường như có chút kỳ quái. Dù sao cũng đã rất lâu rồi hắn không hề tới chỗ này.

“Ta tìm Hoa Vân La.” Diệp Vô Ưu thờ ơ nói. Nói xong hắn chẳng buồn lý đến hai tiểu nha đầu đó, đi thẳng vào trong. Lạc Lạc và Tuyết Tuyết tự nhiên là chẳng thể ngăn cản hắn. Những dặn dò lúc trước của Hoa Vân La vẫn còn nguyên hiệu lực. Có thể những người khác đi vào cần phải thông báo còn Diệp Vô Ưu rõ ràng là không cần phải làm vậy.

Lúc này, Hoa Vân La đang tắm gội trong dục trì. Bế quan lâu như vậy, xuất quan cũng thật khó khăn, nàng tự nhiên muốn tắm táp thật thoải mái.

“Tiểu phôi đản, ngươi đến đấy à?”. Diệp Vô Ưu vừa mới tiến vào, Hoa Vân La liền cảm giác được. Lát sau, Diệp Vô Ưu đi tới bên cạnh dục trì, Hoa Vân La ngoắc hắn lại: “Xuống đây!”

Tư thế của Hoa Vân La lúc này thật là mê người. Nàng toàn thân xích lõa, nửa nổi nửa chìm trong làn nước, đôi ngọc nhũ săn chắc lộ ra một nửa trên mặt nước, còn cặp chân thon dài đó của nàng, chân phải gập lại ở bên dưới, chân trái nhẹ nhàng vầy nước, dải đất bí ẩn cũng theo động tác của nàng, lúc ẩn lúc hiện.

Nhìn thấy tuyệt đại giai nhân đó, tâm tình Diệp Vô Ưu tức thì tốt hơn rất nhiều. Mà tư thế dụ nhân đó của nàng càng câu dẫn dục vọng của hắn. Rất nhanh hắn cởi sạch y phục, sau đó liền quăng mình vào trong dục trì.

“Tiểu phôi đản, trước tiên giúp người ta bình giám cấp bậc một chút đã!” Diệp Vô Ưu vừa mới nhào lên người Hoa Vân La, nàng liền cất giọng oanh vàng nũng nịu yêu cầu.

“Không phải bình giám, Vân La của ta chính là tiên tử, dù có chẳng tu tiên thì cũng đã là tiên tử chân chính.” Diệp Vô Ưu líu ríu đáp. Hắn một tay siết vòng eo thon của Hoa Vân La, còn tay kia lại nhẹ nhàng vuốt ve đùi ngọc của nàng, từ dưới tiến dần lên, dần dần xâm nhập vùng đất cấm.

“Không muốn đâu, giúp người ta bình giám một chút đi mà, nhân gia sẽ đền đáp chàng thật tốt mà!” Hoa Vân La vừa làm nũng vừa bắt đầu dụ hoặc Diệp Vô Ưu.

“Thực có lợi chứ?” Diệp Vô Ưu không nhịn được hơi động lòng.

“Đương nhiên là có lợi. Mau lên, một lần thôi mà!” Hoa Vân La khúc khích cười, nũng nịu nói.

“Được rồi, bình giám thì bình giám. Vân La, nàng là người đầu tiên tiến hành tu tiên bình giám đó nha!” cuối cùng Diệp Vô Ưu không thể kháng cự nổi sức dụ hoặc của Hoa Vân La, đành đáp ứng.

Nắm lấy ngọc thủ Hoa Vân La, một cỗ chân khí dũng mãnh tiến nhập vào lòng bàn tay hắn, lập tức biến mất hoàn toàn, còn trên mặt thủ trạc hiện lên mấy chữ.

“Không, không thể nào?” Nhìn thấy mấy chữ đó, Diệp Vô Ưu gần như hoài nghi chính mình nhìn lầm: “Vân La, nàng, nàng sao có thể lợi hại như vậy?”

Ban đầu Diệp Vô Ưu tưởng rằng, Hoa Vân La tối đa chỉ có thể là một sơ cấp tu sĩ. Dù sao, nàng chính thức tu tiên còn chưa đến một tháng, chỉ một tháng mà đã có thể trở thành sơ cấp tu sĩ cũng được coi là không tệ rồi. Vậy mà, kết quả bình giám này, khiến cho đôi tròng mắt gã thiếu chút nữa là rớt ra ngoài. Hoa Vân La không ngờ đã là cao cấp tu sĩ. Cái này, một điểm này cũng thật quá khoa trương nha?

“Hi hi, người ta thông minh mà!” Hoa Vân La nũng nịu nói: “Thế nào? Không phải quá kinh ngạc đấy chứ?”

“Phải là vô cùng kinh ngạc.” Diệp Vô Ưu lẩm bẩm một câu. Không thể lấy người này để so với người khác, tư chất tu tiên của Hoa Vân La chẳng phải cũng thật quá tốt sao?

“Được rồi, tiểu phôi đản, bây giờ người ta cho chàng hưởng phúc a!” Hoa Vân La khúc khích cười, tay ngọc đưa ra, ôm Diệp Vô Ưu lên, sau đó phi thân ra khỏi dục trì, xuyên vào trong thạch ốc.

Sau một khắc, Diệp Vô Ưu nằm trên thạch sàn còn Hoa Vân La chính ngồi bên hông hắn.

“Tiểu phôi đản, không cần động đậy, thiếp hầu hạ chàng.” Hoa Vân La nhẹ giọng nói. Nói xong, nàng cúi đầu, lưỡi thơm khẽ vươn ra, bắt đầu nhẹ nhàng liếm láp thân thể Diệp Vô Ưu.

Từ trên mặt, xuống trên mình, Hoa Vân La hôn thân thể Diệp Vô Ưu từng tấc từng tấc một. Cảm giác mĩ diệu dị thường đó khiến Diệp Vô Ưu nhịn không được chỉ muốn rên rỉ.

Đến khi Hoa Vân La nhẹ cuống lấy thanh trường thương đang kiêu hung đó, Diệp Vô Ưu cuối cùng nhịn không nổi rên lên một tiếng. Chẳng biết Hoa Vân La học được bài này từ đâu, tóm lại, lúc này hắn cảm thấy vô cùng thoải mái.

Dường như cảm nhận thấy Diệp Vô Ưu sắp bộc phát, Hoa Vân La ngẩng đầu lên, kiều đồn hơi nhấc lên, sau đó lại nhẹ nhàng ngồi xuống. Kiều đồn chuyển động nhẹ nhàng, một cơn lũ khoái cảm tập kích Diệp Vô Ưu. Chẳng lâu sau, hắn liền bộc phát vào trong thân thể Hoa Vân La.

“Tiểu phôi đản, thoải mái không?” Hoa Vân La hơi thở hào hển, ôn nhu hỏi.

“Vân La, sau này mỗi ngày ta đều giúp nàng bình giám cấp bậc.” Diệp Vô Ưu thều thào hứa hẹn.
“Chàng nghĩ cứ khen là được à. Ta sẽ không thế này hàng ngày với chàng nữa!” Khuôn mặt tươi đẹp của Hoa Vân La hơi đỏ hồng, khẽ cất giọng phụng phịu hờn dỗi: “Xấu hổ chết người, sau này không cùng chàng như vậy nữa!”

Diệp Vô Ưu chẳng nói gì. Không lâu sau, hắn lại tái khởi hùng phong. Lần này, hắn phản khách vi chủ, tiếp tục hưởng thụ Hoa Vân La giai nhân kiều mị này.

Trong những ngày sau đó, những người khác cũng lần lượt xuất quan. Sau đó, mỗi người đều nhanh chóng đến tìm Diệp Vô Ưu để bình giám tu tiên cấp bậc. Có thể nói, những người này thiên tư đều không tệ, ngoại trừ tiểu nha đầu Mộ Dung Tiểu Tiểu, mỗi người đều đạt đến cảnh giới sơ cấp tu sĩ. Bất quá, tất cả đều chỉ là sơ cấp tu sĩ mà thôi. Xem ra, Hoa Vân La rốt cuộc là có chút khác biệt với mọi người.

Lại qua mấy ngày nữa, Lăng Phỉ Phỉ của Thiên Nhai thư viện lại một lần nữa đến Vô Song cung. Lần này, Diệp Vô Ưu cuối cùng quyết định không ở lại Vô Song cung nữa, dự định theo Lăng Phỉ Phỉ về Vô Ưu sơn trang trước. Mặc dù trong Vô Song cung còn có không ít mĩ nữ nhưng hắn cũng chẳng băn khoăn. Chỉ là dù sao đợi tại Vô Song cung thời gian dài như vậy, mặc dù có mĩ nữ làm bạn, hắn cũng cảm thấy chẳng có ý tứ gì, cho nên hay là chuyển đến nơi khác hay hơn.

Đương nhiên, hắn sở dĩ quyết định ra đi còn có một nguyên nhân rất quan trọng. Đó là Hoa Vân La vừa bế quan, hơn nữa, nghe nói, lần xuất quan tới ít nhất là sau một vài tháng nữa. Đến lúc này, lực hấp dẫn của Vô Song cung đối với gã tự nhiên đã giảm sút rất nhiều. Còn một nguyên nhân quan trọng khác là Lãnh Tâm m và Lãnh Sương Sương cũng muốn rời khỏi Vô Song cung. Hơn nữa, các nàng lại nguyện ý đến Vô Ưu sơn trang cùng hắn. Đã như thế, Diệp Vô Ưu tự nhiên là chọn cách ra đi.

Trước sự quấy nhiễu lúc mềm lúc cứng của Diệp Vô Ưu, Hoa Nguyệt Lan đồng ý cùng hắn đến Vô Ưu sơn trang. Chỉ là, đến tận giờ, Hoa Nguyệt Lan vẫn không chịu cho hắn hành sự. Đối với quan hệ giữa Diệp Vô Ưu và Hoa Vân La, nàng vẫn khắc ghi trong lòng như cũ. Diệp Vô Ưu đối với nàng cũng chẳng có biện pháp gì. Bất quá hắn cũng chẳng quá bận tâm. Dẫu sao ngày rộng tháng dài, một ngày nào đó, hắn cũng có khả năng khiến nàng khuất phục.

Mọi thứ chuẩn bị thỏa đáng. Ngày hôm sau sẽ ra đi. Nhưng buổi tối trước khi ra đi, Diệp Vô Ưu mò tới phòng Lam Đồng Đồng.

Lam Đồng Đồng vừa mới thay đồ, tháo bỏ nữ trang, đang chuẩn bị lên giường đi ngủ, nhìn thấy Diệp Vô Ưu từ cửa sổ nhảy vào, nàng hơi giật mình, rồi lập tức lạnh lùng hỏi: “Ngươi đến làm gì?”

“Lam tỷ tỷ, ta đương nhiên là đến tìm nàng!” Diệp Vô Ưu lắc mình tới bên cạnh Lam Đồng Đồng, giơ tay định ôm nàng. Lam Đồng Đồng khẽ lắc mình tránh thoát.

“Diệp Vô Ưu, giữa chúng ta đã không còn quan hệ gì, ngươi không được tới tìm ta nữa!” Lam Đồng Đồng lạnh lùng nói. Cũng khó trách nàng tức giận, từ sau khi Yến Băng Cơ trở về, Diệp Vô Ưu không hề đi tìm nàng. Hơn nữa, nàng cũng biết rất rõ những ngày đó Diệp Vô Ưu ở tại chỗ nào. Trong lúc Yến Băng Cơ còn ở đó, hắn mỗi ngày đều bồi tiếp nàng. Đến khi Yến Băng Cơ ra đi, hắn lại mỗi ngày bồi tiếp Hoa Vân La, còn Lam Đồng Đồng nàng đã hoàn toàn bị hắn lãng quên.

“Lam tỷ tỷ, nàng nói vậy ta đau lòng quá!” Diệp Vô Ưu bộ dạng ra vẻ ủy khuất: “Ta biết những ngày qua ta không đến với nàng thật không phải. Nhưng nàng cũng biết đó, Băng tỷ tỷ rất bận, ta hiếm khi có cơ hội ở cùng tỷ ấy!”

“Không cần phải nói với ta những lời đó. Ta và ngươi vốn đã chẳng có quan hệ gì. Ngày đó là ngươi dùng sức mạnh chiếm hữu ta. Vì có Thánh nữ và Cung chủ ở trên, ta không muốn truy cứu, nhưng ngươi sau này không được lại tới làm phiền ta.” Lam Đồng Đồng hừ lạnh một tiếng, “Diệp Vô Ưu, nữ nhân tại Vô Song cung, không phải loại nữ nhân có nam nhân mới có thể sống nổi. Không có tên dâm tặc ngươi, ta vẫn có thể vượt qua rất tốt.”

“Đừng có tức giận vậy mà!” Diệp Vô Ưu mềm mỏng dỗ dành: “Lam tỷ tỷ, trước đây là ta không đúng. Ta không nên đối đãi với nàng như vậy. Nhưng, ta bây giờ mà lại mặc kệ nàng, ta lại càng không đúng!”

Hơi ngừng một chút, Diệp Vô Ưu khẽ nói: “Loại chuyện bội tình bạc nghĩa, ta không thể làm!”

“Diệp Vô Ưu, ngươi thật phiền phức quá! Ta đã nói ta không muốn ngươi quản. Ta thích bị người bội tình bạc nghĩa đó, được chưa?” Lam Đồng Đồng tức tối gắt: “Tóm lại ngươi đừng có đến tìm ta!”

“Lam tỷ tỷ, vậy mà nàng cũng nói được à. Nàng nói nàng thích bị bội nghĩa bạc tình, vậy ta đây lại làm loạn một lần!” Trên mặt Diệp Vô Ưu lộ ra nụ cười không chút hảo ý. Lam Đồng Đồng còn chưa kịp phản ứng, đã cảm thấy trên người tê dại, lập tức không cách nào động đậy.

“Diệp Vô Ưu, ngươi làm gì vậy? Ngươi nếu còn dám làm giống lần trước như vậy, ta sẽ không để ngươi yên!” Lam Đồng Đồng vừa xấu hổ vừa khẩn trương, phẫn nộ mắng.

“Yên tâm đi, Lam tỷ tỷ, lần này nhất định là không giống với lần trước.” Diệp Vô Ưu cười hi hi, bế Lam Đồng Đồng lên, bước đến cạnh giường

Quyển 5 - Chương 12: Cùng mĩ nữ sư phụ song tu

Lam Đồng Đồng rất nhanh biết, Diệp Vô Ưu lần này đối với nàng không giống những lần trước ở Phiêu Miểu Phong. Hắn đang từng bước dẫn dắt dục hỏa trong lòng nàng, khiến cho nàng hiện tại bị tình dục chi phối chủ động hiến thân. Lần này, hắn trực tiếp cởi nhanh quần áo của nàng, sau đó giải khai cấm chế trên người nàng rồi hắn cường bạo tiến nhập cơ thể nàng.

"Diệp Vô Ưu, cái đồ hỗn đản!" Lam Đồng Đồng vừa thở vừa gắt gỏng lại căm phẫn mà nguyền rủa hắn, nhưng lúc này thì thân thể không tự chủ nghênh đón hắn, khiến cho nỗi thống hận càng dâng cao.

"Lam tỉ tỉ, ta không phải là hỗn đản, nhưng như thế nào cũng phải có được tỉ." Diệp Vô Ưu kẹp chặt mĩ nữ, cười nhăn nhở nói.

Diệp Vô Ưu đúng là loại nam nhân có loại da mặt rất dày. Lam Đồng Đồng nghĩ, đã không thể đánh hắn, chửi hắn cũng không hiệu quả, vậy thì phải quản lý hắn như thế nào đây? Xem ra, trong cuộc sống này, trời đã định là nàng phải chịu sự khi phụ của hắn rồi.

Đêm này, Lam Đồng Đồng miễn cưỡng nhượng bộ hắn, để Diệp Vô Ưu tận hưởng ôn nhu. Bất quá, Lam Đồng Đồng không phải muốn cùng Diệp Vô Ưu li khai, nàng ta không thể tránh hắn hay nói chính xác ở một góc nhỏ trong tâm hồn nàng ta vẫn cần có hắn.

Sáng ngày thứ hai, mọi người rời bỏ Vô Song cung, tiến đến Vô Ưu sơn trang.

Hôm nay, mọi người không đi bằng xe ngựa đến chiều thì đến nơi. Vô Ưu sơn trang tọa lạc trên một ngọn núi với những núi non trùng điệp xung quanh, bốn mặt sơn trang là rừng cây, phong cảnh hữu tình quả thực rất đẹp. Không khí tươi mát, nhưng cũng không khỏi làm cho người ta cảm thấy có chút buồn thương, ngoài những điều đó ra, nơi đây có thể xem là hoàn hảo, chiếm một diện tích khá lớn, lại có thể bố trí tương đối xa hoa, người hầu tấp nập. Phải nói rằng mọi thứ ở đây đã được chuẩn bị xong hết chỉ còn chờ Diệp Vô Ưu.

"Vô Ưu đệ đệ, có thỏa mãn không?" Sau khi Lăng Phỉ Phỉ dẫn chúng nhân tham quan sơn trang, trở lại phòng lớn, quay qua Diệp Vô Ưu hỏi.

“Tốt.” Diệp Vô Ưu tùy tiện nói, thật ra hắn rất thỏa mãn. Phải nói, sống tại Bách Hoa thành này rất là tốt.

“Sao có nhiều người hầu vậy?” Lãnh Tâm m nói. “Ở đây có nhiều người như vậy phải cẩn thận, có gì thì thì chúng ta hãy tự làm. Ra cửa lấy đồ vào.”

“Lãnh tiền bối, có một số việc không biết có phục vụ tốt hay không?” Lăng Phỉ Phỉ sắc không tự nhiên lúng túng hỏi.

“Những người thật sự có đúng là hạ nhân không.” Lãnh Tâm m nói. “Có những việc, ta nghĩ không cần nói ngươi cũng minh bạch. Ngươi hãy đưa họ rời khỏi đây.”

“Việc này cũng được, ta sẽ thu xếp để họ đi sớm.” Sắc mặt Lăng Phỉ Phỉ có chút biến đổi, trầm ngâm một hồi. Cuối cùng cắn răng nói.

“Được như vậy thì tốt.” Lãnh m Tâm nói.

Bởi hiện tại nàng dường như là nữ chủ nhân của Vô Ưu sơn trang thì Lăng Phỉ Phỉ tự nhiên phải nghe theo ý kiến của Lãnh Tâm m, tuy không biết rõ ràng quan hệ của nàng ta với Diệp Vô Ưu nhưng Lăng Phỉ Phỉ hiểu rõ một điều, lời nói của Lãnh Tâm m rất có trọng lượng. Bởi vậy nàng ta quyết định làm theo sự chỉ đạo của Lãnh Tâm m.

“Sư phụ tỉ tỉ, đuổi hết hạ nhân đi rồi thì ai sẽ phục vụ trà nước, thức ăn cho chúng ta?” Diệp Vô Ưu bắt đầu than phiền.

"Ngươi không cần phải lo lắng như thế, việc này tự nhiên ta có an bài người để xử lý những vấn đề này.” Lãnh Tâm m nói.

Với điều này Diệp Vô Ưu có thể hiểu, ngăn cản Lăng Phỉ Phỉ nhằm an bài cho người của nàng, mục đích thực sự là để cho người của Ma tông ở đây.

Vô Ưu sơn trang lớn thì tự nhiên các phòng ốc cũng nhiều, Hàm Yên kéo Mộ Dung Tiểu Tiểu đi xem các phòng. Ngay cả Hoa Nguyệt Lan cũng không chịu lạc hậu, ở sơn trang có hai tiểu các, dùng để xem hoa, từ đó có thể nhìn ra ao sen, lại không xa hậu hoa viên, có thể nói đây chính là chỗ tốt nhất ở Vô Ưu sơn trang.

Lãnh Tâm m cùng với Lãnh Sương Sương không muốn sống tại hậu viện, họ muốn hai căn phòng ở tiền diện. Vì muốn thâu hương Diệp Vô Ưu đã xin Lãnh Tâm m ở lại, Lam Tiểu Phong cũng muốn ở với Diệp Vô Ưu, nhưng bị Diệp Vô Ưu đuổi đi đành phải lấy đại một gian phòng nào đó để ngủ.

Chỉ tội cho Lăng Phỉ Phỉ, sống tại Vô Ưu sơn trang, đương nhiên Diệp Vô Ưu cũng phải theo đuổi nàng ta, đối với mĩ nữ này hiện lại đang lưu tại đây, đối với hắn tự nhiên là một hảo sự.

Khi mỗi người đã tìm được phòng thích hợp thì cũng đã đến đêm, ai cũng đã trở nên mệt mỏi trở về phòng mình để ngủ. Lãnh Tâm m đi vào phòng ngủ, chuẩn bị đóng cửa thì Diệp Vô Ưu lập tức hiện thân tiến tới từ đằng sau, chủ động ôm lấy thân trên.

“Ngươi đến đây để làm gì?” Lãnh Tâm m bị bất ngờ hỏi.

“Sư phụ tỉ tỉ, ta nghĩ đến tỉ nên đến đây tìm tỉ.” Diệp Vô Ưu ôm chặt chiếc eo của Lãnh Tâm m cưới nhăn nhở nói.

“Cái gì? Ngươi đã điều tra ra được tin tức gì rồi?” Lãnh Tâm m bực mình. "Nguyên cả ngày hôm qua, ngươi phong cuồng với Hoa Vân La, ngươi mau nói cho ta biết, ngươi làm sao mà tìm ra thông tin được."

“Sư phụ tỉ tỉ, ta không có tâm tư nào để tra tìm cái thông tin đâu.” Diệp Vô Ưu thì thầm, xong lại bảo: “Người hỏi ta có gì thì tốt?”

“Hơn nữa việc làm của ta có quan hệ không ít tới ngươi, vốn Hoa Vân La chính là người khống chế toàn bộ hoa nữ, điều đó ảnh hưởng không nhỏ đấy!”

“Ta nghĩ ngươi căn bản chẳng có tra xét gì cả.” Lãnh Tâm m có ý không bằng lòng, trừng mắt nhìn Diệp Vô Ưu. “Ngươi không hề đi tra gì cả sao còn muốn đến tìm ta.”

“Sư phụ tỉ tỉ, người hiện tại có phải cảm thấy rất tuyệt diệu không, bây giờ ta đang quan tâm tới việc tu tiên, chỉ có người mới có thể giúp được.” Diệp Vô Ưu nở nụ cười vô cùng vô lại.

“Được đó, việc này cũng có lý, ta hỏi ngươi, việc ngươi hỏi về tu tiên là như thế nào, ta cảnh báo ngươi trước. Nó phải liên quan đến việc tu tiên?” Lãnh Tâm m do dự nói.

“Sư phụ tỉ tỉ, ta biết cách tu tiên rất là tốt, ta nghĩ người muốn nghe?” Diệp Vô Ưu nhãn châu xoay chuyển, một tia thần bí hiện lên trong mắt.

“Ngươi hãy mau nói đi, không cần nói những lời vô vị.” Lãnh Tâm m bực mình nói.

“Sư phụ tỉ tỉ, khởi bẩm người, kì thật là, ta có cách nhanh nhất để tu tiên.” Diệp Vô Ưu ôm Lãnh Tâm vào ngực, nói nhỏ vào tai nàng ta: “Sư phụ tỉ tỉ, chúng ta có thể thử.”
“Thử cái gì? Ngươi nói cái gì ta không hiểu!” Lãnh Tâm m không tin tưởng hỏi. Trực giác của nàng lên tiếng cảnh giác, tên sắc lang đồ đệ không có ý tốt với mình.

“Cái phương pháp mà ta muốn nói là ‘song tu’!” Diệp Vô Ưu cười hi hi nói. Miệng thì nói còn song thủ đã bắt đầu du ngoạn trên thân thượng của Lãnh Tâm m. “ Sư phụ tỉ tỉ, chúng ta song tu ha!”

“Song tu cái đầu ngươi á!” Lãnh Tâm m cảm thấy buồn cười, hắn làm như nàng là đứa trẻ lên ba không bằng? Dễ dàng bị hắn lừa như vậy ư?

”Ngươi từ đâu mà có song tu pháp?” Lãnh Tâm m phẫn nộ nói.

“Song tu mà, cũng đơn giản thôi, hiểu theo cánh thông thường!” Diệp Vô Ưu cười hi hi nói: “Sư phụ tỉ tỉ, người muốn biết, ta sẽ dạy người ngay lập tức!”

“Ngươi đừng có ăn nói lung tung!” Lãnh Tâm m phẫn hận nói: “Tên tiểu vô lại này, ngay cả ta mà ngươi cũng muốn lừa gạt ư?”

“Gì cũng được, hiện giờ chúng ta có pháp quyết song tu thì cũng nên thử!” Diệp Vô Ưu làm ra vẻ vô tội.

“Song tu đương nhiên là có tồn tại.” Lãnh tâm âm từ từ nói: “Thật ra, trước kia Tiêu Vấn Thiên có thể ngày đi ngàn dặm cũng là nhờ song tu.”

“Thật không?” Diệp Vô Ưu không còn đắc ý nữa, nhanh chóng hỏi lại: “Sư phụ tỉ tỉ, người biết pháp quyết song tu như thế nào ư?”

Diệp Vô Ưu bị Tiêu Vấn Thiên nói rằng không cách gì tu thành tiên, lại còn bảo hắn không có tư chất, chỉ là một tiểu tử háo sắc vô dụng mà thôi. Bởi thế cho nên con đường tu tiên đối với hắn mà nói gần như không có chỗ, còn nói hắn không thể ngày đêm khổ luyện để có thể thành công.

Chính vì trước kia Diệp Vô Ưu không nghĩ luyện võ công với tu tiên cũng có phần giống nhau, Bây giờ nghe nói hắn có thể tu tiên sao không thoải mái cho được. Bất quá dù cho có là loại âm dương song tu nói, đối với hắn mà nói việc ôm một mỹ nữ tu luyện, hiển nhiên là điều vô cùng thống khoái, đó không phải là khổ hạnh tu tiên mà vốn là làm tiên tử dưới nhân gian rồi.

"Điều đó là đương nhiên, bất quá ta không muốn nói với ngươi!” Lãnh Tâm m bực dọc nói, âm thanh như lạc đi, thân thể đã không thể di chuyển được nữa.

"Tiểu hỗn đản, ngươi làm cái gì ta thế?” Lãnh tâm âm gắt lên giận dữ.

"Sư phụ tỉ tỉ, đừng suy nghĩ nữa. Tiêu hồn bát chỉ của người quả là hữu dụng, ta cứ tưởng người đã trở thành tu sĩ rồi, dùng tiêu hồn bát chỉ đối với người hiện là vô ích!” Diệp Vô Ưu cười hi hô nói, khuôn mặt lộ rõ vẻ đắc ý.

“Ngươi, ngươi sao dám dùng tiêu hồn bát chỉ với ta!” Lãnh Tâm m phẫn nộ dị thường: “Tiểu sắc lang, ngươi cứ đợi đấy, ngươi không muốn sống rồi hả?”

"Sư phụ tỉ tỉ, hiện tại ta đang mang pháp bảo trên người, đây lại là Vân Mộng đại lục đệ nhất pháp bảo, người muốn giết ta chắc cũng không dễ dàng đâu!” Diệp Vô Ưu đắc ý dương dương nói: “Bất quá, sư phụ tỉ tỉ người muốn ta giải tỏa cho người ta đương nhiên ta có thể đồng ý nhưng người phải chỉ cho ta pháp quyết song tu.”

"Ngươi dám đặt điều kiện với ta!” Lãnh Tâm m giận dữ nói: “Ngươi thật sự ngày càng vô lý rồi!”

“Đó đâu phải điều kiện, ta chỉ muốn cùng sư phụ tỉ tỉ song tu thôi!” Diệp Vô Ưu lại dương dương nói: “Sư phụ tỉ tỉ, song tu đối với người mà nói cũng tốt mà, người có cần phải như vậy không? Người hiện tại là sơ cấp tu sĩ, người đâu cần phải giữ quy tắc, nếu vậy thì làm sao có thể bắt kịp nàng ta!”

“Ta không phải không muốn bắt kịp nàng ta!” Lãnh Tâm m phẫn nộ nói: “Tiểu hỗn đản, ta bảo với ngươi, ta không thể để cho ngươi đắc ý như vậy đâu!”

“Được thôi, ta không cần phải cưỡng bức người, sư phụ tỉ tỉ, đằng nào thì tí nữa tiêu hồn bát chỉ phát tác người cũng sẽ phải cầu ta thôi!” Diệp Vô Ưu bồng Lãnh Tâm m lên bước về phía cái giường, lật úp Lãnh Tâm m xuống, cười hi hi nhìn nàng ta, chờ cho tiêu hồn bát chỉ phát tác.

Quyển 5 - Chương 13: Sư tỷ, chúng ta song tu được không?

Lãnh Tâm m vô cùng tức giận, chỉ là trong khoảng thời gian ngắn, nàng cũng không có biện pháp đối phó Diệp Vô Ưu. Uy lực của tiêu hồn bát chỉ, nàng biết rất rõ. Dưới tác dụng của tiêu hồn bát chỉ, cho dù là thánh nữ thuần khiết, cuối cùng cũng sẽ biến thành đãng phụ. Tuy nàng biết rõ thủ pháp thi triển tiêu hồn bát chỉ, nhưng hiện tại trong người bị tiêu hồn bát chỉ, nàng cũng không có biện pháp vì chính mình giải cấm chế loại này.

"Tiểu hỗn đản, ta có thể nói cho ngươi phương pháp song tu. Nhưng ngươi không được có chủ ý với ta!” Trầm mặc một hồi, Lãnh Tâm m căm hận nói.

"Được rồi, sư phụ tỷ tỷ, ngươi trước tiên nói cho ta biết là được!" Diệp Vô Ưu thuận miệng nói.

“Ngươi trước tiên phải đáp ứng điều kiện của ta. Sau khi ta nói cho ngươi, ngươi phải thả ta ra.” Lãnh Tâm m ngữ khí có cảm giác đã hạ thấp giọng. Người ở dưới mái hiên, không thể không cúi đầu, không có biện pháp.

Hiện tại nàng bị Diệp Vô Ưu chế trụ, mà nàng biết tên sắc lang đồ đệ này cái gì cũng có thể làm, nếu không cho hắn chút hảo xử, nàng liền có thể bị thất thân với hắn.

“Hảo, ta đáp ứng nàng!” Diệp Vô Ưu liền đáp ứng.

“Không được, ngươi còn phải phát thệ!” Diệp Vô Ưu sảng khoái đáp ứng như vậy, Lãnh Tâm m không khỏi có chút hoài nghi, chần chừ một chút, liền đề ra yêu cầu này.

“Cũng được, phát thệ thì phát thệ, nếu như sau khi sư phụ tỉ tỉ nói cho ta phương pháp song tu, ta không thả sư phụ tỉ tỉ, ta sẽ không tìm được lão bà!” Diệp Vô Ưu nói nhanh.

“Không được, ngươi đã có lão bà rồi, đổi cái khác!” Lãnh Tâm m hoàn toàn không đồng ý.

“Được rồi, ta nếu không thả sư phụ tỉ tỉ, ta sẽ không được chết tử tế, như vậy được chưa?” Diệp Vô Ưu có chút bất mãn nói.

“Điều này cũng được.” Lãnh Tâm m xem ra cũng cảm thấy hài lòng.

“Kìa, sư phụ tỉ tỉ, ngươi có thể nói cho ta biết song tu là như thế nào được chưa?” Diệp Vô Ưu trông như không thể đợi được nữa rồi.

“Cũng được rồi, ngươi nghe cho rõ đây.” Lãnh Tâm m lạnh lùng nói.

Sau đó, nàng bắt đầu chậm rãi nói ra khẩu quyết phương pháp để tu luyện mà nàng đã nhớ rõ, Diệp Vô Ưu lúc này quả thật là chăm chú lắng nghe, chỉ sợ nghe sót nửa chữ.

Qua nửa canh giờ, Diệp Vô Ưu cuối cùng đã nhớ rõ cái được gọi là song tu đại pháp. Mà lúc này, khuôn mặt trắng nõn của Lãnh Tâm m đã xuất tia tia đỏ tươi, tiêu hồn bát chỉ đã phát tác.

"Tiểu hỗn đản, tới lượt ngươi giải khai tiêu hồn bát chỉ trên người ta." Lãnh Tâm m có chút thở gấp nói.

"Sư phụ tỷ tỷ, người đang lo về chuyện gì vậy?" Diệp Vô Ưu hai mắt mị mị nhìn lên thân thể của Lãnh Tâm m, trong mắt tràn đầy ý tứ bất hảo.

“Tiểu hỗn đản, ngươi quá mức rồi đó!” Lãnh Tâm m lời nói có chút thẹn thùng, nàng thầm cảm giác được, Diệp Vô Ưu sẽ không vì vậy mà buông tha nàng.

“Đúng a, ta đã đi quá mức, yên tâm đi, sư phụ tỷ tỷ, ta nhất định sẽ tha cho nàng. Bất quá, không phải là lúc này!” Diệp Vô Ưu cười hi hi nói.

“Ngươi!” Lãnh Tâm m tức đến khuôn mặt trở nên trắng bệch "Tiểu hỗn đãn, ngươi thật không biết xấu hổ.”

"Sư phụ tỷ tỷ, ta quả thật thường làm những việc không xấu hổ!” Diệp Vô Ưu dương dương nói: "Nàng rốt cuộc cũng đã biết, ta đang làm việc không biết xấu hổ à!"

"Ngươi, ngươi…" Lãnh Tâm m hơi thở gấp gáp nói không ra lời.

"Sư phụ tỷ tỷ, đừng nóng giận mà, tức giận sẽ làm người già đi đấy!" Diệp Vô Ưu nhẹ nhàng cười. Đột nhiên cúi người hôn trên khuôn mặt nàng một cái: "Trước tiên hôn người một cái đã!"

"Ngươi thật ra muốn thế nào?" Lãnh Tâm m đột nhiên tĩnh táo trở lại, lạnh lùng hỏi.

"Sư phụ tỷ tỷ, người cũng biết song tu mà. Đương nhiên phải hai người mới có thể song tu, ta thật sự rất nôn nóng, muốn thử xem cảm giác song tu, ngươi nói ta muốn làm gì đây?" Diệp Vô Ưu vừa nói vừa dùng đôi ma thủ sờ mó trên thân nàng.

"Ngươi dám làm như đã nói, ngươi sẽ hối hận đó!" Lãnh Tâm m ngữ khí trở nên rất lạnh lùng.

"Sư phụ tỷ tỷ, ngươi cũng đừng nên trách ta, ta nếu không thử nghiệm, ta làm sao biết ngươi nói cho ta biết song tu khẩu quyết là thật hay giả đây?" Diệp Vô Ưu làm ra vẻ rất vô tội.

"Ngươi muốn thử nghiệm ư?" Lãnh Tâm m vẫn như cũ rất bình tĩnh.

Loại bình tĩnh này khiến cho Diệp Vô Ưu bắt đầu cảm giác có chút không đúng. Theo lý mà nói lúc này Lãnh Tâm m phải rất tức giận mới đúng, cho dù nàng không tức giận, cũng không đến mức bình tĩnh như vậy chứ? Diệp Vô Ưu một tay mân mê ở vạt áo Lãnh Tâm m, nhưng lại bắt đầu do dự, cuối cùng có nên hay không kéo xuống nhỉ? Hắn vừa nhìn Lãnh Tâm m liếc mắt, nhưng lại phát hiện trên mặt nàng tựa hồ đã không có chút đỏ tươi nào, ngực không khỏi nhảy lên một cái, chẳng lẽ nàng đã giải khai cấm chế tiêu hồn bát chỉ rồi?

Nếu thực là như thế, vậy nàng tại sao còn không có động đậy? Chẳng lẽ, chính là vì thử hắn? Nếu thực là nói như thế, nếu hắn miễn cưỡng cùng với nàng song tu, chỉ sợ hậu quả có chút không quá đẹp.

Không một chút lo lắng, Lãnh Tâm m vẫn không hề ngăn Diệp Vô Ưu kéo vạt áo.

"Sư Phụ tỷ tỷ, nhìn hình dáng rất không tình nguyện của nàng, ta phải suy nghĩ lại đã!" Diệp Vô Ưu làm một bộ vó như đang suy nghĩ: "Mặc dù ta rất thích sư phụ tỷ tỷ, nhưng ta cũng không muốn ép nàng!"

Tiểu tử lúc này đang làm một bộ đại nghĩa, dường như hắn đã hoàn toàn quên đi những hành vi trước đây của hắn.

"Qua hôm nay, ngươi sẽ không còn cơ hội nữa đâu!" Lãnh Tâm m hừ lạnh một tiếng nói.

"Mặc dù ta có chút không muốn bỏ, nhưng mà để sư phụ tỷ tỷ không tức giận, ta không thể làm khác hơn được!” Diệp Vô Ưu nói một cách thánh khiết: "Sư phụ tỷ tỷ, để ta giải bỏ tiêu hồn bát chỉ trước đã!"

Diệp Vô Ưu đưa tay lên, đã muốn điểm tới trên người Lãnh Tâm m, đúng lúc này thì, hắn đột nhiên phát hiện, Lãnh Tâm m trước mặt đột nhiên không còn hình bóng.

"A? Sư phụ tỷ tỷ, ngươi, ngươi, ngươi có thể tự mình giải khai sao?" Diệp Vô Ưu làm ra vẻ giật mình, hắn nhìn Lãnh Tâm m đứng ở bên giường, vẻ mặt không thể tin được.

"Ngươi nghĩ rằng ta sẽ dễ dàng bị ngươi chi phối như vậy sao?" Lãnh Tâm m hừ một tiếng "Tiểu hỗn đản, ta cảnh cáo ngươi, lần sau còn dám đối với ta như vậy, đừng trách ta trở mặt vô tình!"

"Sư phụ tỷ tỷ, ta, ta chỉ là thực sự rất thích ngươi thôi!"

Diệp Vô Ưu từ trên giường nhảy xuống, đứng ở bên cạnh Lãnh Tâm m, cúi đầu, làm ra vẻ một bộ dạng đáng thương. Trong lòng hắn lại đang âm thầm kêu may mắn. Hắn vừa mới phát hiện vẻ không đúng, bằng không, lúc này Lãnh Tâm m tám phần sẽ không cho hắn kết quả tốt.

“Lối ra đâu!” Lãnh Tâm m kêu lên một tiếng.

“Ở bên trái.”

“Ta cảnh cáo ngươi, ngươi muốn cùng ta song tu, đừng nghĩ ta sẽ không đánh ngươi.”

“Ta cùng sư phụ tỷ tỷ sẽ rất khoái lạc.” Diệp Vô Ưu sắc tâm không đổi, giọng nói tràn đầy tiếu ý.

“Ngươi còn không mau đi.” Lãnh Tâm m tức giận nói. "Đi thì đi, tức giận như vậy làm gì?" Diệp Vô Ưu thì thầm nói, nhìn sang Lãnh Tâm m thấy sắc mặt không tốt, vội vàng chuyển thân đi. Đơn thuần mà nói cũng cảm thấy đáng tiếc, chỉ thiếu một chút tối nay có thể yên tĩnh vui thú cùng Lãnh Tâm m.

“Luận một điều, bản thân chưa được cái gì thì chưa từ bỏ, làm sao có thể từ bỏ vị sư tỷ này chứ?” Vừa ra khỏi phòng, Diệp Vô Ưu lại bắt đầu tự trách mình, sau này nhất định không được do dự, vừa đi đến sát cửa, liền nhảy qua cửa sổ ra ngoài.

“Tỷ đừng mong ta từ bỏ, ta quyết có được tỷ.” Diệp Vô Ưu quyết tâm nói.

Lãnh Sương Sương đã vào giấc ngủ, bất quá, Diệp Vô Ưu chỉ đến bên cạnh giường, cũng không có phản ứng nào thái quá.

“Sư đệ, đệ làm gì vậy?” Lãnh Sương Sương nhẹ nhàng hỏi, ngữ khí ôn nhu khác thường.

“Sư tỷ, tỷ tỉnh rồi à!” Diệp Vô Ưu liền cởi giày, trèo lên giường, chăm chú nhìn bên trong chăn, đang cất giữ một Lãnh Sương Sương thật dịu dàng đáng yêu.

Lãnh Sương Sương đang yếu ớt vì rét nhưng cũng rất đáng yêu, bất quá trước đây, ngược lại không phải như vậy, sau đó nhẹ nhàng nói: “Giờ đã muộn rồi, cũng nên ngủ thôi.”

“Sư tỷ, ta biết tỷ đối với ta không có hảo cảm.”

Diệp Vô Ưu chỉ nghĩ đến việc đi ngủ, lòng chỉ muốn học song tu pháp, không thử một thời gian, tâm lý có chút không thoải mái, dĩ nhiên tại Lãnh Tâm m đã gặp phải thất bại, muốn chiếm tiện nghi ở trên Lãnh Sương Sương, hơn nữa, nói một hồi, kỳ thật lòng đã ham muốn Lãnh Sương Sương trong một thời gian dài, chưa nói đến Lãnh Sương Sương không nhường ai luôn luôn lấn át mọi người.

“Sư đệ, đệ nghĩ sao về việc này?” Lãnh Sương Sương nhìn kì quái hỏi.

“Sư tỷ, tỷ biết đệ đối với việc này, không có khả năng đáp ứng tỷ.” Diệp Vô Ưu như bị trói chặt trước nét đáng yêu của Lãnh Sương Sương.

“Việc này a.” Lãnh Sương Sương yên tĩnh trong sự mê hồ.

“Sư tỷ, chúng ta song tu có gì không tốt chứ.” Diệp Vô Ưu có chút do dự, đột nhiên lại nói ra một câu.

“A!” Lãnh Sương Sương hô nhỏ lên một tiếng, vẻ mặt đáng yêu liền hồng lên: “Sư đệ, đệ, đệ nói gì vậy.”

“Sư tỷ, sư phụ từng truyền đạt cho ta song tu pháp, tỷ thử cùng ta cũng đâu phải không tốt.” Diệp Vô Ưu vừa nói, một bàn tay đã bắt đầu nhẹ nhàng vuốt ve trên tại trên thân Lãnh Sương Sương.

“Nhưng, nhưng ta không biết a.” Lãnh Sương Sương nhẹ nhàng nói.

“Ta có thể dạy tỷ.” Diệp Vô Ưu liền nói. “Ta trước tiên đem khẩu quyết nói cho tỷ, sau đó chúng ta cùng thử nha.”

“Đệ, đệ trước hãy cho ta biết khẩu quyết đã.” Lãnh Sương Sương yếu ớt do dự một chút, thanh âm như sợ bị coi thường khẽ nói.

Diệp Vô Ưu đại hỉ, liền bắt đầu truyền thụ khẩu quyết song tu pháp cho Lãnh Sương Sương.

Trong chớp mắt, chỉ khoảng một nửa thời thần, Lãnh Sương Sương cuối cùng đã học xong khẩu quyết, hiện tại hai người chỉ cần thực hành mà thôi.

“Sư tỷ, bây giờ đã có thể làm được chưa?” Diệp Vô Ưu hưng phấn nói.

Lãnh Sương Sương không một lời hồi đáp, chỉ là khẽ khàng lắc nhẹ vòng eo mình, đồng thời, dùng vòng tay nhu nhuyễn của mình giữ chặt lấy Diệp Vô Ưu.

Cái loại động tác này đối với Diệp Vô Ưu thật sự chẳng thành vấn đề, lại càng làm cho Diệp Vô Ưu hưng phấn hơn, chuyển thân nằm lên người Lãnh Sương Sương, sau đó phủ thân chế trụ tâm thần nàng, đồng thời, hai tay chầm chậm cởi quần áo của nàng.

Ngay khi tiến nhập thân thể Lãnh Sương Sương, Diệp Vô Ưu nhịn không được kêu lên một tiếng thoải mái, chính là như ngựa phi nhanh, tiếp tục chinh phạt bộ nhục thể thanh xuân mĩ lệ này, Lãnh Sương Sương đưa hai tay ra giữ chặt lấy Diệp Vô Ưu, phát xuất một tiếng như muỗi kêu: "Sư đệ, vận công trước đã.”

Nói xong câu đó, Lãnh Sương Sương chủ động giữ lấy Diệp Vô Ưu, một cỗ chân khí băng lãnh trong chốc lát đã truyền vào cơ thể hắn.

Song tu công pháp cuối cùng đã phát động, chân khí không ngừng kết hợp chuyển giao giữa hai người, liên miên như nước, tuần hoàn không ngừng.

Quyển 5 - Chương 14: Dạ dạ xuân tiêu

Song tu là một loại phương pháp tu tiên rất đặc biệt. Sự thật là, song tu đã tồn tại từ rất lâu rồi, nhưng trên thực tế, song tu pháp tịnh không chỉ có một loại, phương pháp song tu có các loại các dạng, hầu như không giống nhau, hiệu quả cũng khác nhau, thậm chí có một số gọi là song tu pháp, căn bản vẫn không thể tạo ra hiệu quả song tu.

Bất quá, song tu pháp mà Diệp Vô Ưu hiện tại tu luyện, lại là hàng thật giá thật, suy cho cùng, hắn xuất thân từ trong lò đào tạo của Tiêu Vấn Thiên, mà Tiêu Vấn Thiên là tiên nhân chân chính đầu tiên của Vân Mộng đại lục, nhưng Tiêu Vấn Thiên lúc đó tịnh không có nghiêm túc giảng giải về song tu pháp, bởi vì hắn biết, muốn yêu cầu lợi dụng song tu pháp để tu thành tiên nhân, gần như là việc rất không có khả năng.

Nếu như là một nam một nữ muốn đơn thuần dựa vào loại song tu pháp này để tu luyện, e rằng cố gắng cả đời, cũng không có nhiều hiệu quả rõ rệt, sự thật là, nếu như nam nhân đó muốn dựa vào song tu pháp tu luyện thành tiên, chí ít cũng cần mười xử nữ tu luyện tu tiên giả, mới có thể thành công, mà loại điều kiện này, đối với Tiêu Vấn Thiên, gần như là không có khả năng thực hiện. Chỉ là, ông ta cũng không thể tưởng được, đối với Diệp Vô Ưu mà nói, cái điều kiện này, muốn thực hiện tịnh không phải quá khó.

Diệp Vô Ưu cùng Lãnh Sương Sương hiện tại mà nói, tuy bọn họ hai người song tu, Lãnh Sương Sương mặc dù cũng có lợi ích rất lớn, nhưng so với Diệp Vô Ưu mà nói, lợi ích của nàng chỉ tỏ ra khá khiêm tốn.

Chân khí không ngừng vận hành, Diệp Vô Ưu chỉ cảm thấy chân khí trong thân thể càng lúc càng sung túc, dục vọng trong lòng hắn cũng càng ngày càng mãnh liệt.

"Sư đệ, có thể không?" Không biết trải qua bao lâu, Lãnh Sương Sương nhẹ nhàng nói. Vốn là trong cơ thể chân khí lưu chuyển rất nhanh, lúc này trong thân thể hắn các đại kinh mạch đã ngưng lại và xuống tới.

Nghe được những lời này của Lãnh Sương Sương, Diệp Vô Ưu rốt cuộc không thể kiềm chế dục vọng sục sôi trong lòng. Bắt đầu lại xung kích vào trong cơ thể nàng.

Tiếng thở nhẹ yêu kiều từ trong miệng Lãnh Sương Sương phiêu xuất, Lãnh Sương Sương không ngừng lắc đầu, mái tóc vàng kim ấy, cũng phất phơ lay động theo, đem đến cho người một loại cảm giác mị hoặc dị thường.

Khuôn mặt mang nét cười vốn có chút thờ ơ, lúc này lại sớm đã bị sắc ửng đỏ thay thế, Lãnh Sương Sương vụng về đón lấy sự chiếm hữu của Diệp Vô Ưu, chân ngọc thon dài, vốn là để khống chế những cú đá hỗn loạn. Sau đó quấn lên trên eo Diệp Vô Ưu, thuận theo từng đợt tiến công của Diệp Vô Ưu. Đôi chân ngọc của nàng cũng nhẹ nhàng thu lại mở ra, thu lại rồi mở ra.

"A…" Lãnh Sương Sương không thể ức chế thét lên một tiếng rít ngắn ngủi, hai người cùng leo đến đỉnh dục vọng.

Diệp Vô Ưu mệt mỏi ngã xuống trên thân thể tuyệt mĩ ấy, trên thân sớm đã nhễ nhại mồ hôi.

Trong phòng lúc này có vẻ rất yên tĩnh, ngoài tiếng thở gấp của Diệp Vô Ưu, thì chỉ có tiếng thở gấp nhẹ nhàng và yêu kiều của Lãnh Sương Sương, một cuộc nam nữ đại chiến thế này, tiêu hao đi rất nhiều thể lực của hai người.

Đối với việc giữa nam nữ Lãnh Sương Sương hiểu biết rất ít. Vì để làm thỏa mãn tình lang, không tiếc sử dụng tiên thuật cố gắng chi trì, Vì vậy, nàng cuối cùng không thể chống đỡ thêm nữa, Diệp Vô Ưu cũng đã sức cùng lực kiệt.

"Sư đệ, ngươi hiện tại cảm thấy thế nào?" Sau một lúc yên lặng, Lãnh Sương Sương khẽ hỏi, ngữ khí vô cùng ôn nhu, còn mang theo một chút mùi vị mệt mỏi.

"Sư tỷ. Đệ rất ổn." Diệp Vô Ưu từ trên thân thể nàng lật mình rơi xuống, sau đó lại dùng khí lực cuối cùng ôm lấy thân thể xích lõa của nàng vào lòng. Tỏ ra rất thỏa mãn nói.

"Cái đó, cái song tu đó, có tác dụng đối với ngươi ư?" Lãnh Sương Sương hơi ngập ngừng đột nhiên hỏi.

"Đương nhiên có tác dụng chứ!" Diệp Vô Ưu liền nói, hắn nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc vàng kim của Lãnh Sương Sương, cười hì hì nói: "Sư tỷ, chúng ta từ nay về sau mỗi ngày đều song tu được không?"

"Sư đệ, không, không tốt đâu, đệ nói cho ta biết khẩu quyết ấy, hình như có nhắc tới, nếu như đệ luôn luôn cùng ta song tu, hiệu quả không cao lắm." Lãnh Sương Sương lại nhẹ nhàng lắc đầu, "Đệ, đệ có lẽ sau một khoảng thời gian ngắn thì đến tìm ta nhé, cho dù, đệ lại có thể tìm kiếm người khác song tu."

"Cho dù không có nhu cầu, đệ cũng muốn tìm đến sư tỷ song tu." Diệp Vô Ưu hôn Lãnh Sương Sương, nói nhẹ vào tai nàng: "Sư tỷ, tỷ thật xinh đẹp!"

"Ta, ta sẽ bồi tiếp đệ vài đêm." Lãnh Sương Sương trong ngữ khí chứa một chút e thẹn. "Bất quá, qua vài ngày, ta cũng không thể bồi tiếp đệ nữa, ta dự định bế quan một thời gian, chờ đến lúc sau khi ta xuất quan, ta lại bồi tiếp đệ, được không?"

"Tỷ cũng bế quan sao?" Diệp Vô Ưu có chút phiền muộn, Hoa Vân La bởi vì đi bế quan mới phớt lờ hắn, hiện tại vừa mới nếm thử tư vị của Lãnh Sương Sương, nàng cũng muốn bế quan luôn.

"Bế quan tu tiên, có trợ giúp rất lớn đối với tiến triển công lực, như vậy, lần sau chúng ta song tu, sự trợ giúp đối với đệ cũng sẽ lớn hơn một chút!" Lãnh Sương Sương nhẹ giọng nói: "Đệ đừng như vậy, ngày sau còn dài, khoảng thời gian mà chúng ta ở cùng nhau còn rất nhiều mà!” "Thế được rồi, bất quá, mấy ngày nay tỷ có lẽ nên giúp đỡ ta." Diệp Vô Ưu có chút bất lực, may mà trước mắt Lãnh Sương Sương vẫn còn đáp ứng bồi tiếp hắn vài đêm, nếu không, có lẽ hắn phiền muộn đến chết mất.

"Yên tâm đi, người ta, người ta sẽ bồi tiếp đệ thật tốt." Lãnh Sương Sương trong ngữ khí thong thả chứa đựng một chút nũng nịu. "Ta hơi mệt mỏi, ta trước tiên phải ngủ đã. Đệ, đệ không được làm chuyện xấu đấy."

Hai người ôm nhau mà ngủ, đợi tới khi tỉnh lại, đã là buổi sáng ngày thứ hai.

Diệp Vô Ưu vẫn còn chưa mở mắt, liền cảm thấy tinh thần có chút bất thường, tối hôm qua sau khi cùng Lãnh Sương Sương song tu, tiến bộ của hắn thực sự khá to lớn, ít nhất về cảm giác, hắn có lẽ linh mẫn hơn rất nhiều so với trước kia.

Mở to mắt vừa thấy, có hơn một người đứng bên, bất ngờ lại là Lãnh Tâm m, khuôn mặt thanh tú của nàng chứa đầy sự lạnh lẽo, chính đang lạnh lùng nhìn hắn.

"Chào buổi sáng sư phụ tỷ tỷ!" Diệp Vô Ưu mệt mỏi dương dương tự đắc nói, mặc dù thần sắc của Lãnh Tâm m bây giờ trông như cực kỳ phẫn nộ, nhưng hắn ngược lại cũng không sợ sệt.

Lãnh Sương Sương thân thể trần trụi nằm ở trong lòng hắn, nàng cũng tỉnh lại từ lâu, đang nhìn Lãnh Tâm m bằng loại ánh mắt hờ hững, mền chăn từ từ kéo lên, thân trên của nàng phơi bày trong không khí, mà hai bàn tay Diệp Vô Ưu, chính đang che phủ lên trên đôi ngọc nhũ của nàng.

"Diệp Vô Ưu, ta đã từng cảnh cáo ngươi, bảo ngươi không được đụng chạm đến Sương Sương!" Lãnh Tâm m trừng mắt oán hận nhìn Diệp Vô Ưu, trong ngữ khí tỏ ra rất phẫn nộ.

"Là ta tự nguyện, ngươi không nên quản tới chuyện của ta." Diệp Vô Ưu vẫn còn chưa nói, Lãnh Sương Sương đã mở lời.

"Sương Sương, ta là muốn tốt cho ngươi!" Lãnh Tâm m hơi sửng sốt, liền sau đó có chút tức giận nói.

“Việc của ta không cần ngươi quản tới, hiện tại ta rất tốt, ta thích sư đệ, ta nguyện ý mang tất cả giao cho đệ ấy, chỉ đơn giản như vậy." Lãnh Sương Sương nhàn nhạt nói: "Ta cùng đệ ấy ở cùng một chỗ rất vui vẻ, thế này là đủ rồi."

Lãnh Tâm m vốn có rất nhiều lời muốn nói, nhưng sau khi nghe Lãnh Sương Sương nói như vậy, nàng lại phát hiện bản thân nói gì cũng không được.
Trầm mặc hồi lâu, nàng rốt cục lại nói: "Sương Sương, ngươi thật sự quyết định như vậy sao? Ngươi không hối hận chứ?”

Lãnh Sương Sương không nói gì, lại nhẹ nhàng rên lên một tiếng, hóa ra, Diệp Vô Ưu chính đang nhẹ nhàng xoa bóp nhũ phong của nàng, và phong đồn của nàng, cũng cảm nhận được cái vật cứng chắc của hắn.

"Diệp Vô Ưu, nếu ngươi dám có lỗi với Sương Sương, ta nhất định sẽ giết ngươi!" Lãnh Tâm m hung hãn nói.

"Sư phụ tỷ tỷ, người không cần lo lắng về điều này, ta sẽ đối đãi với sư tỷ rất tốt." Diệp Vô Ưu cười hì hì, đột nhiên thuận tay dìu thân thể Lãnh Sương Sương ngồi dậy, nâng kiều đồn của nàng, hắn thì quỳ gối xuống phía sau nàng, rồi sau đó, mặc cho có mặt Lãnh Tâm m, tiến nhập thân thể Lãnh Sương Sương.

"Sư phụ tỷ tỷ, có muốn thử không?" Diệp Vô Ưu một mặt cố gắng chuyển động trên người Lãnh Sương Sương, mặt khác dùng ánh mắt sắc mị hoặc nhìn Lãnh Tâm m.

Lãnh Tâm m sắc mặt biến đổi một hồi, nhìn tư thế phóng đãng của Lãnh Sương Sương như vậy, nghe thấy tiếng rên rỉ tiêu hồn của nàng như thế. Nàng cắn chặt răng, xoay người rời đi thật nhanh.

Và trong phòng lúc này cảm xúc vẫn mãnh liệt như cũ.

Trong mấy ngày này, Diệp Vô Ưu có lẽ rất tiêu dao, Hàm Yên nha đầu ấy gần đây cũng không quấy rầy hắn như thế nữa, bởi vì mỗi lần đến hắn đều không để ý tới nàng, nha đầu đó cảm thấy không có hứng thú, cũng liền không đến tìm hắn. Hiện tại, nàng ta vừa mới tới Vô Ưu sơn trang, còn lôi kéo Mộ Dung Tiểu Tiểu đi dạo khắp nơi, cũng không có thời gian đến tìm Diệp Vô Ưu.

Mà trong mấy ngày nay, Diệp Vô Ưu ngày nào cũng đều quấn lấy Lãnh Sương Sương, mà khi Lãnh Sương Sương cùng Diệp Vô Ưu sống chung với nhau, cũng từ bỏ đi tính rụt rè thận trọng, bất luận Diệp Vô Ưu đề xuất yêu cầu muốn thực hiện động tác khó khăn gì, nàng đều đáp ứng, mà Diệp Vô Ưu có bất cứ kỹ xảo phòng trung nào, đều đem ra diễn luyện khắp nơi trên người Lãnh Sương Sương, trong lòng tất nhiên là cảm thấy rất thỏa mãn.

Chỉ tiếc, những cái tốt đẹp thường không kéo dài, sau ba ngày cùng Diệp Vô Ưu phong cuồng, Lãnh Sương Sương liền tuyên bố bế quan.

Đến lúc này, Diệp Vô Ưu lại đành phải thay đổi mục tiêu, bắt đầu hướng chủ ý tới trên người mỹ nữ khác trong Vô Ưu sơn trang, chỉ có điều, Vô Ưu sơn trang tịnh không phải là Vô Song cung, không phải tùy tiện có thể tìm được mỹ nữ.

Tính đi tính lại, ngoại trừ Lãnh Sương Sương ra, cũng chỉ có Lãnh Tâm m, Hoa Nguyệt Lan, còn có Lăng Phỉ Phỉ ba đại mỹ nữ. Hơn nữa Hàm Yên tiểu mỹ nữ đó, miễn cưỡng cũng mới là bốn người, mà trong đó, Lãnh Tâm m tạm thời thì không thể hy vọng. Lăng Phỉ Phỉ và hắn vẫn còn chưa thể coi là rất quen thuộc, còn như Hàm Yên, có lẽ là gần đây nàng cũng không có đến câu dẫn hắn, Diệp Vô Ưu cũng không nghĩ đến chủ ý quan hệ với nàng, nghĩ tới nghĩ lui, có lẽ đi trêu đùa Hoa Nguyệt Lan là cách tốt nhất trong hiện tại.

Đêm nay, khi Diệp Vô Ưu đang chuẩn bị đi tới phòng Hoa Nguyệt Lan trộm hương, lại có một đại mỹ nữ chủ động tới trước cửa, đại mỹ nhân này không phải ai khác, chính là Lăng Phỉ Phỉ.

"Vô Ưu đệ đệ, mấy ngày qua vẫn còn thói quen ấy à?" Tiến vào phòng, Lăng Phỉ Phỉ liền cười hỏi.

"Phỉ Phỉ tỷ tỷ, ta có chút thói quen điều độ." Diệp Vô Ưu vừa chuyển nhãn châu, vừa cười hì hì nói.

"Hứ? Thói quen nào cơ?" Lăng Phỉ Phỉ hơi sửng sốt, vội vàng hỏi.

"Đêm dài đằng đẵng, không muốn ngủ!" Diệp Vô Ưu mệt mỏi tự đắc nói, "Phỉ Phỉ tỷ tỷ, tỷ xem ta, một kẻ lãng đãng cô độc, thói quen có thể là gì?"

"Này, Vô Ưu đệ đệ, ngươi sao có thể là một người cô độc lãng đãng được? Công chúa điện hạ, còn có sư tỷ ngươi, không phải đều ở chỗ này sao?" Lăng Phỉ Phỉ ngẩn người nói.

"Các nàng đấy à, đều không để ý tới ta!" Diệp Vô Ưu lộ ra thần sắc cực kỳ tủi thân, "Phỉ Phỉ tỷ tỷ, tỷ nói ta làm sao bây giờ đây?"

"Này, ngươi đừng nôn nóng, các nàng ấy sẽ không thể không để ý tới ngươi." Lăng Phỉ Phỉ vội nói, dừng một chút, nàng cuối cùng cũng nói ra mục đích đến: "Vô Ưu đệ đệ, ta có một chuyện muốn nói với ngươi một lúc."

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau