VÔ LẠI QUẦN PHƯƠNG PHỔ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô lại quần phương phổ - Chương 111 - Chương 115

Quyển 5 - Chương 5: Tu tiên bình giám giá

Lúc Diệp Vô Ưu vừa mới chạm vào người Tiêu Vấn Thiên, hắn ta bỗng nhiên cảm thấy người Tiếu Vấn Thiên có một lực hút rất lớn, sau đó hắn ta bị hút đến một nơi rất kì lạ.

Nhìn xung quanh, đều trống rỗng, cái gì cũng không có, nhìn lên trên không thấy trời, nhìn xuống dưới chẳng thấy đất, nhưng kì lạ hắn ta đứng rất an toàn.

“Lão già thối này, ông đưa ta đến nơi nào thế này?” Diệp Vô Ưu không nhịn được lên tiếng mắng.

“Cái tên nhóc này, thật không biết lớn bé gì hết.” Lúc đó bên tai có một âm thanh truyền đến. Sau đó Diệp Vô Ưu mới phát hiện, ở phía trước không xa có một người. Tiêu Vấn Thiên, chỉ là Tiêu Vấn Thiên bây giờ xem ra hình như với Tiêu Vấn Thiên ngồi trên Thăng tiên đài không giống nhau, hình như có mấy phần tiên phong đạo cốt hơn.

“Đây là đâu?” Diệp Vô Ưu tức giận hỏi.

“Đây là một nơi rất tuyệt vời!” Tiêu Vấn Thiên cười nói: “Còn cụ thể là nơi nào thì người không cần quan tâm, cái người nên quan tâm là vì sao ta bắt người đến đây!”

“Lão già thối, nhanh thả ta ra!” Diệp Vô Ưu phẫn nộ nói.

“Nhóc con, đối với người lớn tuổi như ta ngươi phải khách khí một chút. Nếu không ngươi sẽ không thể ra khỏi nơi này đâu” Tiêu Vấn Thiên cười tinh quái: “Ta nói cho ngươi biết, ở nơi này người có muốn tự sát đi nữa cũng không được, để người ở lại đây mười năm hay tám năm, cho biết mùi, khẳng định ngươi chịu không nổi.”

“Lão già thối, ông là đồ biến thái!” Diệp Vô Ưu rên lên: “Nhanh nói đi, ngươi bắt ta đến đây làm gì? Có việc gì muốn cầu xin ta giúp hay sao?”

“Nhóc con, không phải là là cầu xin ngươi giúp ta, mà là để ngươi làm việc cho ta!” Tiêu Vấn Thiên tiếp tục: “Tên nhóc này ngươi không xem ta ra gì. Người khác đều chăm chú nghe ta truyền thụ tiên thuật, trong khi ngươi ở bên cạnh mà ngủ, không để tên nhóc nhà ngươi làm chút việc sao xứng đáng với ba ngày ta vất vả chứ?”

“Ông giảng khó hiểu thế, sao ta lại phải nghe? Muốn ta làm gì thì nói nhanh lên, đừng có viện lí do!” Diệp vô Ưu phẫn nộ nói: “Ta rõ nói trước, việc đó có lợi ta mới làm, không có lợi ta không làm đâu!”

“Tên nhóc nhà ngươi muốn có lợi!” Tiêu Vấn Thiên kêu lên một tiếng: “Yên tâm, cái lợi tự nhiên sẽ có, ta đưa trước cho ngươi một pháp bảo!”

Nói đến đây, một đạo ánh sáng chiếu xuống Diệp Vô Ưu. Diệp Vô Ưu còn chưa phản ứng gì, thì trên cổ tay trái của hắn ta có một cái gì đó giống như vòng tay, mà cái vòng tay đó rõ ràng hình như kết hợp với tay của hắn ta, làm thế nào cũng không thể cởi ra được

“Lão già thối, đây là cái gì?” Diệp Vô Ưu không giữ được bình tĩnh hỏi.

“Cái này, đây là một pháp bảo phòng ngự, ta nói cho ngươi biết, đây là pháp bảo số một ở Vân Mộng đại lục. Ít nhất trong mấy chục năm sau, đây cũng là pháp bảo duy nhất, tên nhóc nhà ngươi đừng nói là không thoả mãn!” Tiêu Vấn Thiên có chút bất mãn nói: “Tên nhóc như ngươi không có tu tiên thiên phú, pháp bảo này có thể bảo vệ ngươi. Để các tu tiên giả khác không có cách nào tấn công ngươi được”

“Có việc tốt như vậy sao?” Diệp Vô Ưu không ngăn được sự hoài nghi, nhưng cũng bị mê hoặc lập tức hỏi: “Lão già thối, ông không phải vừa mới thành tiên sao?Còn cái đồ này?”

“Ai nói ta mới thành tiên? Trên thực tế, ta đã nhập tiên giới một tháng trước, chỉ là tiên giới giao cho ta một nhiệm vụ, nếu không ta đã không ở lại Vân Mộng đại lục hơn một tháng” Tiêu Vấn Thiên nói: “Tên nhóc thối tha, ta nói cho ngươi biết, nó không chỉ là một pháp bảo phòng ngự thông thường, nó còn có một công năng nữa, là dùng nó để kiểm tra cấp bậc tu tiên của các tu tiên giả.”

“Ồ? kiểm tra như thế nào?” Diệp vô Ưu hiếu kì hỏi.
“Muốn kiểm tra tiên thuật của người nào thì nắm lấy tay của ngươi. Truyền chân khí vào, ngươi phải nhìn thật cẩn thận, ngươi thấy trên pháp bảo có vật giống như một cái gương nhỏ, trên gương sẽ hiển thị một dòng chữ, cái dòng chữ ấy sẽ nói rõ cấp bậc của tu tiên giả đó.” Tiêu Vấn thiên kiên nhẫn giải thích, sau đó nắm lấy tay của Diệp Vô Ưu: “Ta làm thử cho ngươi xem.”

Rõ ràng trực giác cảm thấy có một luồng chân khí rất lớn truyền vào, nhưng ngay lập tức biến mất vô ảnh vô tung. Sau đó, Diệp Vô Ưu cúi đầu nhìn cái gương nhỏ của cái vòng tay, trên mặt quả nhiên hiển thị ra bốn chữ nhỏ: ‘Sơ cấp tiên nhân’

“Hả, ông chỉ mới là sơ cấp tiên nhân!” trong cách nói của Diệp Vô Ưu có chút coi thường.

“Tên nhóc thối tha, ta mới thành tiên, đương nhiên là sơ cấp tiên nhân!” Tiêu Vấn Thiên tức giận nói: “Còn nữa, tên nhóc này ngươi đừng xem thường ta là sơ cấp tiên nhân, ta nói cho ngươi biết, hiện nay toàn bộ Vân Mộng đại lục, đừng nói sơ cấp tiên nhân, ngay cả sơ cấp tu sĩ, đều không có mấy người.”

“Sơ cấp tu sĩ là cái gì?” Diệp Vô Ưu ngây người ra hỏi.

Tu tiên giới của Vân Mộng đại lục trong tương lai, tu tiên giả phân thành ba loại, cấp thấp nhất là tu sĩ, sau đó là chân nhân, cao nhất là tản tiên. Mỗi loại lại phân thành ba cấp khác nhau là sơ cấp, trung cấp và cao cấp, sơ cấp tu sĩ, cũng là cấp thấp nhất của tu tiên giả, tương đương với việc vừa mới nhập môn.” Tiêu Vấn Thiên lần này cũng nhẫn nại giải thích cho Diệp Vô Ưu: “Tên nhóc thối tha, sau này ngươi sẽ phụ trách đi kiểm tra các tu tiên giả, ngươi hãy mang chuyện này nói cho mọi người ở ngoài biết. Sau này, ngươi sẽ là tu tiên bình giám giả.”

“Cái đồ này có tác dụng gì?” Diệp Vô Ưu đã nghĩ về việc này nhưng không hiểu: “Bọn họ cũng không biết chính xác bản thân tu đến mức độ nào. Còn nữa, ta nói các ông thật quá vô vị, làm cái gì mà phải phân thành nhiều cấp như vậy, thành tiên rồi thì gọi là tiên nhân, không thành tiên thì gọi là tu tiên giả, như vậy không hơn à?”

“Ngươi hiểu cái gì?” Tiêu Vấn Thiên vô cùng tức giận nói: “ Tên nhóc thối tha, ngươi tu luyện được mấy chục năm, còn không biết bản thân mình có tiến bộ không, sẽ có lòng tin tiếp tục tu luyện nữa không? Chúng ta xây dựng cấp bậc không giống nhau, vì muốn để mỗi tu tiên giả nhìn thấy hy vọng, để bọn họ biết bản thân cách tiên nhân càng ngày càng gần. Như vậy bọn họ mới có động lực tiếp tục tu luyện.”

“Nói như vậy, các người sao không thiết lập nhiều cấp bậc vào? Ví dụ như mỗi loại xây dựng mấy trăm cấp bậc, để bọn họ mỗi ngày đều thấy tiến bộ.” Diệp vô Ưu bĩu môi nói.

“Tên nhóc thối tha, không muốn làm nên ngươi mới nói nhiều như vậy. Bây giờ ta nói cho ngươi biết, ngươi phải làm việc này, nếu không phân biệt rõ các cấp bậc của tu tiên giả, thì không có cách nào xúc tiến tốc độ tu tiên của họ. Để Vân Mộng đại lục sớm xuất hiện tiên nhân thứ hai, rõ chưa?” Tiêu Vấn Thiên bị Diệp Vô Ưu công kích không có cách nào phản bác, bất giác tức giận nói.

“Ta vì sao phải làm việc này?” Diệp Vô Ưu nghênh ngang nói: “Mà này, lão già thối, không phải ông lên mặt tiên nhân giao nhiệm vụ cho ta đấy chứ?” “Tên nhóc thối tha, ngươi nghĩ ngươi sống đựoc mấy chục năm nữa?” Tiêu Vấn Thiên nói, đừng nói ta không cảnh tỉnh ngươi, với võ thuật của ngươi bây giờ nhiều nhất là có thể sống đến 80 tuổi, mà nhìn lại mình xem. Rõ ràng là túng dục quá độ, chỉ sợ không sống được đến mấy chục năm, ngươi không muốn giống như ta à, sống ba trăm năm vẫn còn trẻ?”

“Có cái gì lớn đâu, ta cũng tu tiên rồi.” Diệp Vô Ưu tuy có chút động lòng, nhưng miệng vẫn không chịu thừa nhận.

“Ngươi cũng tu tiên?” Tiêu Vấn Thiên cảm thấy nực cười nói, “Tiểu tử thối, đừng nói ta xem thường ngươi, ngươi mà có thể tự mình tu luyện thành tiên nhân, ta tự sát ngay.”

“Lão già thối, vậy ông có cách nào giúp ta lu luyện thành tiên nhân không?” Diệp Vô Ưu nói.

“Đương nhiên có cách, nhưng ta không thể vô duyên vô cớ giúp ngươi, ta cũng không có giấu ngươi. Hiện tại nhân tài ở tiên giới rất ít, nếu Vân Mộng đại lục một trăm năm sau không thể xuất hiện tiên nhân thứ hai. Ngày đó đối với ta cũng không tốt hơn” Tiêu Vấn Thiên rên lên một tiếng: “Tên tiểu tử thối, ta không quan tâm ngươi dùng biện pháp nào, chỉ cần ngươi làm cho Vân Mộng đại lục nội trong vòng một trăm năm xuất hiện ít nhất là tiên nhân thứ hai, ta ở đây có một viên tiên đơn, bây giờ đưa cho ngươi uống, viên tiên đơn này có thể làm cho ngươi tương lại nội trong vòng một trăm năm bảo đảm ngươi vẫn như bây giờ, nếu có người thành tiên, ta sẽ tiếp tục giúp ngươi.”

Diệp Vô Ưu cũng không quan tâm nhiều, nhận viên tiên đơn từ tay Tiêu Vấn Thiên, bỏ vào mồm uống.

“Vị rất bình thường, không thể nói là ngon” Diệp Vô Ưu nói thầm

“Tiểu tử thối, ngươi không biết viên tiên đơn này ở tiên giới cũng rất có giá trị!” Tiêu Vấn thiên nói: “Nếu không phải chọn ngươi giúp ta làm việc thì ta đã giữ lại cho mình dùng rồi!”

“Đựơc rồi, được rồi, ta giúp ngươi, để cho bọn họ khổ luyện tu tiên không đơn giản hơn sao? muốn giúp bọn họ khích lệ cái gì chứ!” Diệp Vô Ưu không thoải mái nói: “Lão già thối, ta ở cái nơi quỷ quái này lâu rồi, thả ta ra đi!”

“Tiểu tử thối, ngươi phải nhớ, sự việc lần này mà tốt thì ta có lợi, mà ngươi cũng có lợi. Sự việc lần này mà không tốt, ta không có lợi mà ngươi đương nhiên cũng không có lợi.” Tiêu Vấn Thiên có chút không yên tâm nói.

“Ông yêu sách nhiều quá. Không yên tâm, không biết tìm người khác làm sao?” Diệp Vô Ưu không kiềm chế được nói: “Ông có nhiều đồ đệ như vậy, sao không tìm bọn họ?”

“Bọn chúng đều có khả năng tu luyện thành tiên. Mà bọn chúng quá trung hậu thật thà, đương nhiên làm không được việc này.” Tiêu Vấn Thiên nói.

“Được rôi, được rồi, ta muốn ra ngoài, ông đưa ta ra đi!” Diệp Vô Ưu hết kiên nhẫn nói:“Yên tâm đi, vì ở Vân Mộng đại lục có rất nhiều mỹ nhân. Ta nhất định sẽ làm tốt việc này, thuận tiện ta còn có thể theo đuổi vài mỹ nhân nữa.”

“Tiểu tử thối, lúc nào cũng không quên mỹ nhân, chả trách ngươi túng dục quá độ!” Tiêu Vấn Thiên có chút túc giận nói, sau đó hướng về phía Diệp Vô Ưu đá một cái.

Một khắc sau, Diệp Vô Ưu phát hiện, hắn ta đã về đến bên cạnh thăng tiên đài, mà trên thăng tiên đài, đã là khoảng không không có một bóng người. Hắn ta nhìn tay trái của mình, chiếc vòng pháp bảo vẫn còn đó, chứng minh hắn ta không phải vừa mới mơ, mà khi nhìn lại bốn phía, hắn ta mới phát hiện ra có rất nhiều người đang nhìn hắn ta với ánh mắt kì quái.

“Diệp công tử, giúp tôi bình giám cấp bậc tu tiên đi!” đột nhiên ở giữa rất nhiều người hướng về phía Diệp Vô Ưu nói một câu giống nhau.

Quyển 5 - Chương 6: Hống phiến mĩ nữ

“Tất cả ngậm miệng cho ta!“ Diệp Vô Ưu phiền não không thôi, đột nhiên hét lớn một tiếng.

Không đợi mọi người phản ứng, Diệp Vô Ưu lại bực bội nói: “Các người tu tiên được mấy ngày? Còn đòi bắt đầu bình giám cấp bậc! Muốn bình giám cũng được, ba tháng sau tới tìm ta!“

“Lời Diệp huynh thật có lí.“ Tiêu Diêu lên tiếng phụ họa. Hắn tịnh không có nhao lên như đám người vừa rồi:“Gia sư vừa mới phi thăng. Ba ngày liền, gia sư liên tục giảng giải tiên thuật, ta nghĩ mọi người có khả năng có nhiều chỗ còn chưa hiểu sâu. Cho nên bây giờ nên tận dụng thời gian tĩnh tâm nghiên cứu hiểu thấu mới được. Vì vậy, việc bình giám cấp bậc tu tiên, hãy y theo lời Diệp huynh, ba tháng sau mới tiến hành.“

Lời nói của Tiêu Diêu tức thì khiến tất cả mọi người im lặng trở lại. Không nghi ngờ gì nữa, vì Tiêu Vấn Thiên phi thăng nên dẫn tới địa vị Tán Tiên môn càng vượt xa ngày trước.

“Lời Tiêu công tử rất có lý.“ Lúc này Hoa Vân La mở miệng lên tiếng, bề ngoài là tán đồng lời nói của Tiêu Diêu. Nhưng trên thực tế, đương nhiên là giúp Diệp Vô Ưu: “Việc bình giám cấp bậc, mọi người đừng quá nóng vội, trước mắt nhiệm vụ hàng đầu không gì bằng việc nghiên cứu thật kỹ những giảng giải về tiên thuật của Tiêu môn chủ trước đây. Mọi người đem thành quả ba ngày đó nghiên cứu thật kỹ, sau khi trở về, truyền thụ cho đệ tử bổn môn nhằm mục đích phát dương quang đại tiên thuật chân chính.”

“Chà, các người đều nghe rồi đấy, trong vòng ba tháng, các người trước hết trở về tu luyện cho tốt. Sau ba tháng, các người đến tìm ta là được.“ Diệp Vô Ưu lại dương dương nói.

Có Tán Tiên môn và Vô Song cung hai đại môn phái đứng ra lên tiếng giúp Diệp Vô Ưu, những người khác cũng không nói thêm gì nữa. Mặc dù vẫn còn có người muốn biết cấp bậc tu tiên của bọn họ bây giờ, nhưng cũng chỉ đành thầm kêu nhẫn nại nhẫn nại, đợi đến sau ba tháng nữa.

Cùng ngày, gần như tất cả mọi người rời khỏi Tán Tiên môn. Diệp Vô Ưu cũng vậy. Hắn và mấy người Hoa Vân La, Hoa Nguyệt Lan bắt đầu quay trở về, trên đường gần như có thể gọi là ngựa không dừng vó. Lúc này, Diệp Vô Uu coi như đã được mỡ rộng tầm mắt, biết một chút thực lực của Ma tông. Dưới sự an bài của Lãnh Tâm m, khoảng mấy canh giờ, bọn họ lại đổi một cỗ xe ngựa, cứ thế ở luôn trên xe, mệt mỏi thì nghỉ ngơi luôn trên đó. Kết quả, quãng đường vốn mất tới nửa tháng, bọn họ chỉ cần không đến bảy ngày đi đường. Vào tối ngày thứ bảy, một đoàn người về đến Vô Song cung.

Cũng chẳng biết Lãnh Tâm m và Hoa Vân La có chủ ý gì, Lãnh Tâm m không ngờ lại ở lại Vô Song cung. Kỳ quái là, Hoa Vân La không ngờ cũng để nàng ở lại. Lúc này, Lam Tiểu Phong và Mộ Dung Tiểu Tiểu, trước đây không thể tiến vào Vô Song cung, cũng đã vào ở trong cung.

Trong mấy ngày này, việc Tiêu Vấn Thiên phi thăng thành tiên đã truyền khắp Vân Mộng đại lục. Việc trước khi thành tiên, Tiêu Vấn Thiên đã truyền thụ cho một số người tiên thuật chân chính, cũng từ từ truyền bá khắp nơi. Kết quả, từ ngày đó, những môn phái từng được Tiêu Vấn Thiên thỉnh mời tham gia cuộc Thành tiên tụ hội, liền trở nên náo nhiệt, liên tục có người muốn gia nhập môn phái của họ. Mục đích tự nhiên là rất đơn giản, bọn họ muốn học tập tiên thuật chân chính.

Bất quá, người trong các phái từng nghe Tiêu Vấn Thiên giảng giải tiên thuật ngày đó. Sau khi trở về nhà, tất cả đều chọn việc bế quan, bao gồm cả mấy người Hoa Vân La, Lãnh Tâm m cũng đều như vậy. Ngoại lệ duy nhất là Diệp Vô Ưu.

Ngay cả Mộ Dung Tiểu Tiểu, Lam Tiểu Phong, Hàm Yên đều lựa chọn bế quan tĩnh tu, chỉ có Diệp Vô Ưu nhàn rỗi vô sự. Hắn lúc này rất sầu muộn. Hoa Vân La đã bế quan, dĩ nhiên là chẳng chú ý đến hắn. Lãnh Sương Sương luôn hết lòng chiều chuộng hắn cũng bế quan tương tự, không thể chăm sóc hắn nữa. Lãnh Tâm m và Hoa Nguyệt Lan càng không cần nhắc tới. Hai người họ trước đây đã chẳng hề để ý đến hắn, nữa là giờ đây bọn họ thực sự muốn tĩnh tu?

Buổi tối thứ hai từ khi về đến Vô Song Cung.

Thời gian này trước đây, đa phần là Diệp Vô Ưu đang ôm ấp ngọc thể tuyệt mĩ của Hoa Vân La nhưng giờ đây hắn một thân một mình thơ thẩn khắp nơi. Tên tiểu tử này không chịu nổi tịch mịch, bắt đầu chuyển mục tiêu sang những mĩ nữ khác của Vô Song cung. Mục tiêu đầu tiên của hắn chính là Lam Đồng Đồng.

Mặc dù Hoa Vân La đã hồi cung, nhưng vì nàng đã lập tức bế quan cho nên lúc này công việc của Vô Song cung vẫn do Lam Đồng Đồng xử lý. Vì vậy, Diệp Vô Ưu cũng nhận được một tin tức, chẳng bao lâu nữa, Yến Băng Cơ có thể sẽ về tới. Chỉ là cụ thể lúc nào trở về thì chẳng một ai biết.

Lam Đồng Đồng không ở trong phòng mà ở trên đỉnh Phiêu Miễu phong. Sắc trời tối tăm, nàng ta lẳng lặng đứng trong bóng tối, trong lòng như ba đào dậy sóng.

Mãi tới nay, nàng luôn nghĩ rằng hiện tại mình đang tu tiên. Tuy nhiên, mấy ngày trước nàng mới hiểu được, trên thực tế, tiên thuật mà nàng tu luyện trước đây vẫn chỉ là võ thuật. Còn tiên thuật chân chính cũng đã xuất hiện, chỉ là nàng tịnh không hiểu. Còn cung chủ cũng như những người khác hiểu được tiên thuật, lúc này đều đang bế quan.

Nàng rất nóng lòng muốn biết những chuyện liên quan đến tiên thuật nhưng lúc này chẳng có ai ở Vô Song cung có thể nói cho nàng rõ. Ngày trước nàng và Hoa Nguyệt Lan quan hệ rất tốt, bây giờ cũng đang bế quan tu luyện. Chẳng có cách nào khác, nàng cũng chỉ có thể chậm rãi đợi chờ. Chỉ là nàng chẳng có cách nào bình tĩnh trở lại.

“Ai?“ tiếng bước chân nhẹ nhàng từ phía sau khiến nàng bừng tỉnh. Lam Đồng Đồng đột ngột xoay người lại hét lớn nhưng lập tức hơi sửng sốt, nhíu mày hỏi: “Diệp công tử, sao người lại ở đây?“ “Lam tỷ tỷ, ta đến tìm nàng!“ Diệp Vô Ưu cười hi hi đáp. Mặc dù trong bóng tối không thể hoàn toàn nhìn thấy rõ dáng vẻ lúc này của Lam Đồng Đồng. Thân hình yểu điệu của nàng cũng đủ khiến tim hắn đập mạnh không thôi. Tên tiểu tử này mấy ngày nay đã rất khó chịu rồi. Suốt từ lúc rời Tán Tiên môn đến nay, hắn chưa hề lâm trận với nữ nhân, khiến cho hắn trước đây vẫn chinh chiến đêm đêm, sao có thể chịu nổi?

“Diệp công tử, ngài tìm ta có chuyện gì?“ Lam Đồng Đồng khẽ nhíu mày, hỏi.

“Lam tỷ tỷ, nàng muốn tu tiên phải không?“ Diệp Vô Ưu bước đến trước mặt Lam Đồng Đồng, rồi sau đó làm ra vẻ rất thần bí thấp giọng hỏi lại.

“Diệp công tử, người đã biết rõ rồi sao còn cố hỏi làm gì?“ Lam Đồng Đồng nhạt nhẽo đáp:“Bây giờ liệu có mấy người không muốn tu tiên chứ?“

“Cái gì chứ, ta chẳng thèm tu tiên.“ Diệp Vô Ưu nghĩ bụng nhưng ngoài miệng tự nhiên là không nói ra như vậy. Hắn lại mở miệng dụ hoặc Lam Đồng Đồng: “Lam tỷ tỷ, vậy nàng có muốn biết tu tiên thế nào hay không?“

“Diệp công tử, chẳng lẽ người biết tu tiên như thế nào sao?“ Lam Đồng Đồng hỏi ngược lại. Thật ra nàng biết Diệp Vô Ưu đã trở thành người được gọi là tu tiên bình giám giả. Có thể nói là trong giới tu tiên hiện nay, hắn là người được chào đón nồng nhiệt nhất. Chỉ là, trước mắt đối với Lam Đồng Đồng mà nói, cái vị tu tiên bình giám giả này có tác dụng thế nào vẫn còn chưa hiểu được.

“Ta đương nhiên là biết. Ta có thể nói là tu tiên bình giám giả độc nhất vô nhị. Ta biết nàng có khả năng tu tiên hay không, biết nàng có thể tu luyện đến trình độ nào!“ Diệp Vô Ưu dương dương đắc ý nói.

“Nhưng, ta nghe nói, Diệp công tỷ chỉ có thể bình giám cấp bậc tu tiên thôi mà!“ Lam Đồng Đồng có chút thắc mắc.

“Đó chỉ là một trong số các năng lực của ta mà thôi.“ Diệp Vô Ưu nói dối chẳng hề đỏ mặt: “Những năng lực khác, ta không nói cho bọn họ, tự nhiên là bọn họ không thể biết được. Lam Đồng Đồng nàng không phải là người ngoài, ta chỉ nói cho nàng biết thôi.“

“Ai không phải là người ngoài với ngươi chứ.“ Lam Đồng Đồng thầm nhủ nhưng ngoài miệng chẳng hề nói ra, chỉ là có chút hoài nghi hỏi: “Diệp công tử, người không gạt ta chứ?“

“Lam tỷ tỷ, ta sao có thể gạt nàng được? Nàng xinh đẹp như vậy, ta đâu thể gạt nàng!“ Diệp Vô Ưu long trọng thề thốt, nhưng trong lòng lại nghĩ: “Ngươi hấp dẫn như vậy, ta không lừa ngươi còn lừa ai nữa?” Lam Đồng Đồng do dự một lát. Nói thật, Diệp Vô Ưu khiến nàng có cảm giác khó có thể tin tưởng được. Có điều, hắn là tu tiên bình giám giả gì đó là sự thật, có khả năng là hắn cũng còn có những năng lực khác như đã nói.

“Diệp công tử, vậy người xem ta có khả năng tu tiên không?“ cuối cùng Lam Đồng Đồng không thể kháng cự nổi sự dụ hoặc, từng bước từng bước sa vào miệng sói.

“Được, Lam tỷ tỷ, nàng hãy đưa tay phải ra.“ Diệp Vô Ưu ra vẻ nghiêm túc nói.

“Sau đó thì sao?“ Lam Đồng Đồng đưa tay ra, có chút mê hoặc hỏi.

“Nắm lấy tay trái của ta, đem chân khí của nàng truyền vào thể nội ta.“ Diệp Vô Ưu nói tiếp. Trên thực tế, cái này chỉ dùng để bình giám cấp bậc tu tiên, hắn cũng muốn xem thử rốt cuộc là hiện nay Lam Đồng Đồng có cấp bậc gì không.

Lam Đồng Đồng hơi do dự một chút nhưng vẫn làm theo chỉ dẫn. Sau đó, cả nàng và Diệp Vô Ưu đều đồng thời nhìn thấy cổ tay Diệp Vô Ưu chợt lóe lên chút ánh sáng.

“Không có cấp bậc tu tiên.“ Trên pháp bảo hiện lên mấy chữ đó. Lam Đồng Đồng nhìn thấy rất rõ.

“Diệp công tử, đây là ý tứ gì vậy?“ Lam Đồng Đồng có chút khó hiểu hỏi.

“À, Lam tỷ tỷ. Là ta thuận tiện đánh giá nàng một chút mà thôi. Nàng yên tâm, căn cứ theo đánh giá của ta, nàng có thể tu tiên.“ Diệp Vô Ưu bắt đầu miệng chẳng như lòng.

“Thật chứ? Vậy Diệp công tử, người có thể cho ta hay, ta nên tu tiên như thế nào?“ Lam Đồng Đồng tỏ ra có chút cao hứng hỏi.

“Đương nhiên có thể nói với nàng. Bất quá, Lam tỷ tỷ, nàng còn phải tiếp tục giúp ta kiểm tra một chút.“ Cặp mắt Diệp Vô Ưu xoay chuyển, nói.

“Ôi, kiểm tra như thế nào?“ Lam Đồng Đồng bắt đầu hơi tin tưởng Diệp Vô Ưu. Rốt cuộc cho đến giờ, Diệp Vô Ưu chưa làm điều xấu xa gì.

“Lam tỷ tỷ, trước tiên nàng nhắm mắt lại, không được động đậy à!“ Diệp Vô Ưu cười hi hi nói.

“Được, ta nhắm mắt.“ Lam Đồng Đồng gật đầu, ngoan ngoãn nhắm mắt lại.

Diệp Vô Ưu đi quanh Lam Đồng Đồng mấy vòng, cẩn thận quan sát mọi chỗ trên cơ thể nàng. Gò ngực vút cao, ngọc đồn căng tròn, đôi chân thon dài, cần cổ tuyết bạch, cánh môi mong mỏng, tất cả đều bị hắn tham lam ngắm nghía vài lần. Cuối cùng, hắn dừng lại ở phía sau nàng.

“Làm gì bây giờ? Chỉ chiếm chút tiện nghi nhỏ hay chiếm tiện nghi lớn đây?“ Trong lòng Diệp Vô Ưu bắt đầu nổi lên sự giằng xé. Mặc dù trong lòng hắn đã thực sự động dục, nhưng rốt cuột hắn và Lam Đồng Đồng vẫn chưa thể xem là thân thiết, tựa hồ không hay nếu làm quá đáng. Chỉ là dáng vẻ hiện tại của Lam Đồng Đồng tựa hồ mặc hắn tới hái, khiến hắn không muốn buông tha nàng.

“Diệp công tử, người làm gì vậy?“ Lam Đồng Đồng đột nhiên hoảng hốt kêu lên, mở bừng cặp mắt.

Quyển 5 - Chương 7: Dụ gian Đồng Đồng

"Lam tỷ tỷ, đệ đang kiểm tra năng lực tu tiên của tỷ đó!" Diệp Vô Ưu nói với vẻ rất vô tội, lúc này hắn chính từ phía sau, kề thật sát cơ thể Lam Đồng Đồng, đồng thời mỗi một tay che lên một ngọn nhũ phong của Lam Đồng Đồng.

Lam Đồng Đồng muốn vùng vẫy, nhưng phát hiện nàng lúc này căn bản không làm được, không biết từ lúc nào, Diệp Vô Ưu đã tạo ra trên dưới thân thể nàng một cấm chế, khiến nàng vơ phương động đậy.

"Diệp công tử, chàng có thể kiểm tra như thế ư?" Lam Đồng Đồng có chút tức giận nói: "Chàng bức bách như vậy, ta sẽ cáo tố với thánh nữ!"

“Lam tỷ tỷ, ta biết nàng không tin, sở dĩ ta không cho nàng động đậy. Bất quá, ta thực sự là muốn giúp nàng kiểm tra mà!" Diệp Vô Ưu lộ ra thần sắc có chút ủy khuất: "Chờ một chút nàng sẽ tin tưởng ta thôi.”

"Công tử nói thật sao?" Lam Đồng Đồng thấy Diệp Vô Ưu nói như vậy. Nên không khỏi bắt đầu hoài nghi bản thân có phải là thực sự nghĩ oan cho Diệp Vô Ưu. Chỉ là, từ ngực truyền đến từng cơn cảm giác tê dại, khiến nàng cảm thấy rất nhanh sự xấu hổ cùng phiền muộn không thôi, tức giận nói: "Mặc kệ ngươi nói là thật hay giả, ta không cần ngươi kiểm tra nữa, ngươi thả ta ra.”

“Lam tỷ tỷ, không thể nửa đường lại bỏ dở được." Diệp Vô Ưu tất nhiên sẽ không thả nàng ra, hắn vừa nói vừa cởi quần áo của Lam Đồng Đồng. Lát sau, hắn tiện một tay thăm dò vào mặt trong yếm đào của nàng, trực tiếp đặt lên trên ngọc nhũ của nàng, năm ngón tay xuất ra chân khí nhè nhẹ, hắn đang sử dụng thủ pháp xoa bóp thôi thúc tình dục, bắt đầu sử dụng trên người Lam Đồng Đồng.

"Thả, thả ta ra. Ta muốn gọi mọi người đến!" Trong tâm tưởng Lam Đồng Đồng chỉ cảm thấy giống như trận trận hỏa thiêu. Một cảm giác dị dạng cuộn sóng, bắt đầu tấn công vào thần kinh nàng.

"Lam tỷ tỷ, khiến người khác nhìn tới phải khen là đẹp đó!” Diệp Vô Ưu cười hì hì nói, một tay xoa bóp tại ngực nàng, cánh tay khác cũng không yên, bắt đầu chăm sóc mọi chỗ mẫn cảm trên cơ thể nàng, tùy ý khiêu khích tình dục của nàng.

"Ngươi, ngươi rốt cuộc muốn làm gì?" Lam Đồng Đồng yêu kiều hơi thở gấp nói. Trong lòng tình dục cuồn cuộn dâng trào. Khiến nàng xuất ra một chút rên rỉ. Nàng lại không nghĩ rằng chịu thua như thế, nhưng nàng cũng không dám la to. Thần sắc hiện tại của nàng, nếu như bị người khác nhìn thấy, nàng chỉ sợ sẽ cảm thấy nhục nhã hổ thẹn mà chết mất.

"Lam tỷ tỷ, ta đã nói rồi đấy, là giúp nàng kiểm tra mà!" Diệp Vô Ưu nói nhẹ vào bên tai nàng, nói xong liền chìa đầu lưỡi ra liếm nhè nhẹ vào dái tai nàng, thân thể mềm mại của Lam Đồng Đồng run rẩy, cuối cùng nhịn không được thốt ra âm thanh yêu kiều.

"Ngươi, ngươi không được xằng bậy!" Trong ngữ khí Lam Đồng Đồng hơi mang theo một chút mùi vị cầu xin. Lúc này, đánh chết nàng cũng không tin Diệp Vô Ưu đang kiểm tra năng lực tu tiên của nàng. Nhưng nàng lại có loại cảm giác vô năng bất lực, đừng nói là nàng còn không dám la to gọi người. Cho dù nàng gọi to lên, hiện tại là ban đêm, cái địa phương này cực kỳ ít người tới. Chắc chắn không có người nghe thấy nàng kêu cứu. Chưa tính đến Diệp Vô Ưu chẳng những là vị hôn phu của thánh nữ, mà nàng còn hiểu rõ, giữa Diệp Vô Ưu và cung chủ quan hệ có chút không minh bạch. Dù thực sự có người đến, chỉ sợ cũng sẽ không cầm giữ Diệp Vô Ưu thế nào.

"Lam tỷ tỷ, thoái mái chứ?" Trong ngữ khí của Diệp Vô Ưu có một chút mùi vị tán tỉnh, nói xong ngón tay chích vào với chút lực đạo hơi hơi mạnh, Lam Đồng Đồng nhịn không được lại rên rỉ lên một tiếng. Dưới sự nỗ lực tấn công Diệp Vô Ưu, qua một khoản thời gian, thân thể nàng sớm đã đầu hàng, phòng tuyến tâm lý cũng gần như sụp đổ.

"Diệp công tử, đừng, đừng như vậy ……" Lam Đồng Đồng van xin yếu ớt, trong miệng van xin nhưng lại không nhịn được phát ra tiếng rên rỉ trầm trầm. Tâm lý nàng cũng tràn ngập nỗi khát khao.

“Lam tỷ tỷ, đòi hỏi gì không? Muốn thỉnh cầu, hãy nói đi!" Trong lòng Diệp Vô Ưu dục hỏa cũng dâng cao. Chỉ là trước khi Lam Đồng Đồng chưa đầu hàng, hắn vẫn chỉ có thể nhẫn nại. Hắn bám chắc vị trí, chính để trên kiều đồn của Lam Đồng Đồng.

"Không được, không …… được ……" Lam Đồng nói líu ríu, nàng đã từ từ hãm nhập trong mơ màng.

Cảm giác thời cơ đã đến, Diệp Vô Ưu lặng lẽ giải khai cấm chế cho Lam Đồng Đồng. Nhưng khi đã giải khai cấm chế Lam Đồng Đồng lại chẳng li khai, lại quay mình ôm lấy Diệp Vô Ưu, điên cuồng lôi kéo y phục của hắn, trong miệng không ngừng thở gấp.

Không đến một khắc, hai người đều đã trần trụi, hai tay Diệp Vô Ưu kéo kiều đồn Lam Đồng Đồng, ưỡn lưng tiến nhập thân thể nàng.

“Ư……" Lam Đồng Đồng phát ra một tiếng thỏa mãn mà lại mang theo tiếng thở dài đau đớn. Ttrong mắt đột nhiên lưu xuất hai giọt thanh lệ, trong tim nàng hiểu rõ ràng, làm như vậy là không đúng, nhưng thân thể nàng đã hoàn toàn không thể khống chế được, loại khao khát điên cuồng này, khiến nàng gần như vô thức hùa theo sự xâm chiếm của nam nhân.

Diệp Vô Ưu thỏa thích hưởng thụ giai nhân mĩ diệu này, bao ngày dục vọng tích góp. Lúc này triệt để bạo phát trên người Lam Đồng Đồng. Vô Song Cung hộ pháp mĩ lệ, cứ như vậy, chuyển động dưới cái miệng sói của Diệp Vô Ưu.
Sau cơn phong cuồng, Lam Đồng Đồng song nhãn dại đi, cơ thể trần trụi nằm trên mặt đất, một chút phản ứng cũng không có. Trái lại Diệp Vô Ưu lúc này lại cảm thấy thân thể sảng khoái, vẫn còn có chút cảm giác đi đến tận cùng.

Trên ngọn cây đào nhỏ bé gió thổi hơi mạnh, lúc này chính là đêm khuya, nhiệt độ không khí tương đối thấp, sau cơn kích tình, Diệp Vô Ưu thấy có chút nguội lạnh, bèn đứng dậy mặc y phục. Sau đó, lại lấy quần áo Lam Đồng Đồng mặc lại cho nàng, rồi ôm nàng bước đi.

Diệp Vô Ưu hiện tại đã biết chỗ ở của Lam Đồng Đồng, liền ôm lấy Lam Đồng Đồng tiến thẳng về phía khuê phòng nàng, sau đó bế nàng đặt lên giường, bắt đầu thiếp đi. Nhưng trong toàn bộ quá trình ấy, Lam Đồng Đồng đều không nói một lời, trông như tượng gỗ, mặc cho hắn bài bố.

Lúc Diệp Vô Ưu tỉnh lại, trời vẫn chưa sáng, hắn sở dĩ tỉnh dậy, chính là bị tiếng khóc làm tỉnh giấc, mà tiếng khóc, lại đến từ trong lòng hắn, Lam Đồng Đồng khóc lóc bi thiết giữa lúc thương tâm.

“Lam tỷ tỷ, nàng đừng khóc, vui vẻ thì đừng khóc chứ, nàng yêu cầu cái gì, ta đều cho nàng!" Diệp Vô Ưu sợ nhất là nữ nhân khóc, lúc này bị Lam Đồng Đồng khóc đến lục thần vô chủ, bắt đầu nghĩ phương pháp dỗ dành nàng.

Nhưng mà, hắn dỗ dành thế nào cũng không hữu dụng. Chà, không đúng, vẫn còn có tác dụng. Bởi vì, hắn càng dỗ dành, Lam Đồng Đồng khóc càng lợi hại.

“Đừng khóc nữa!" Dỗ dành cả buổi mà không có hiệu quả. Diệp Vô Ưu đột nhiên cảm thấy bực dọc, hướng về Lam Đồng Đồng hét lên một tiếng.

Lam Đồng Đồng tựa hồ bị dọa dẫm sợ đến nảy người, đột nhiên hướng về gian nhà thực sự ngừng lại. Nàng đột nhiên từ trong lòng hắn bò ra, quay đầu nhìn hắn, khuôn mặt xinh đẹp như bông hoa trong cơn mưa, vẫn khiến lòng người rung động không thôi. Mà nàng lúc này, ngọc nhữ thẳng nhọn ưỡn ra, ngạo nghễ đĩnh lập trước mắt Diệp Vô Ưu, ngẫu nhiên vẫn còn hơi lay động run rẩy, hiện ra vô cùng cám dỗ hắn.

"Ô ô ……" Lam Đồng Đồng lại bắt đầu khóc, tiếng khóc còn to hơn.

"Ta khiến ngươi khóc sao!" Diệp Vô Ưu bỗng nhiên phiêu thân ôm lấy Lam Đồng Đồng đè lên phía dưới thân, đồng thời lấy miệng lấp kín đôi môi anh đào. Đến lúc này, Lam Đồng Đồng tất nhiên khóc không ra tiếng. Chỉ còn lệ thủy lại vẫn như cũ tuôn ra không ngớt.

Thấy thần sắc đó của Lam Đồng Đồng, trong lòng Diệp Vô Ưu lại đột nhiên dũng khởi một cỗ dục vọng không thể ức chế, hắn cởi rất nhanh y phục trên người, sau đó bổ nhào lên người Lam Đồng Đồng, tách hai chân nàng ra, trường khu tiến nhập thẳng vào thân thể nàng.
"Ô ……này……" Trong nhất thời, tiếng khóc hòa cùng tiếng rên rỉ xen lẫn với nhau.

Diệp Vô Ưu ở trong cơ thể Lam Đồng Đồng dụng lực xung kích. Tếng khóc dần dần tiêu thất, tiếng rên rỉ lại bắt đầu nổi lên mạnh mẽ, mà trên khuôn mặt tươi cười của Lam Đồng Đồng, trong lệ thủy có lẫn xuân tình.

Trong khi Diệp Vô Ưu bạo phát trong cơ thể Lam Đồng Đồng một lần nữa, hắn ngã xuống một cách vô lực trên người Lam Đồng Đồng, mà Lam Đồng Đồng cũng thôi rên rỉ. Tất nhiên cũng không thút thít nữa, trong phòng, vẫn có tiếng nhưng chẳng qua là tiếng thở gấp của Diệp Vô Ưu.

"Không được đè lên ta, nặng chết mất!" Lam Đồng Đồng đột nhiên dụng lực đẩy Diệp Vô Ưu xuống, hờn dỗi nói.

"Thế ngươi đè lên ta thì tốt đấy." Diệp Vô Ưu ôm lấy ngọc thể nàng để lên trên người mình, tùy tiện nói.

"Ta cấm!" Lam Đồng Đồng vùng vẫy một chút, lật mình rơi xuống, lưng tựa vào Diệp Vô Ưu, nghiêng lên trên.

"Ta mệt mỏi lắm, trước tiên ngủ đi. Nàng không được khóc nữa!" Diệp Vô Ưu ngáp một cái, cảm thấy thân thể mình rất mệt nhọc.

"Dâm tặc, yêu cầu ngươi quan tâm đến ta!" Lam Đồng Đồng yêu kiều rên một tiếng, thấp giọng nói.

Diệp Vô Ưu đối với cách xưng hô dâm tặc này, tất nhiên là không chút để tâm, nói ban đầu tiểu tử này thực sự là da mặt dày. Vừa mới chiếm hữu một mỹ nữ bằng cách nửa cưỡng bách, nhưng trong tâm một chút áy náy đều không có, vẫn còn dám ôm lấy nàng đi ngủ, cũng không sợ người ta nửa đêm ban cho hắn một đao.

Kì thực, Lam Đồng Đồng rất muốn cho Diệp Vô Ưu một đao. Nhưng sau cùng chỉ là tưởng tượng, tịnh không có động thủ thực sự, cho dù rất minh mẫn, sau khi Diệp Vô Ưu giải khai cấm chế trên người nàng, nàng chủ động quấn lấy Diệp Vô Ưu. Nhưng khi nàng bình tĩnh lại nghĩ: “Nếu như không phải Diệp Vô Ưu sử dụng nhiều thủ đoạn thiêu khởi tình dục của nàng như thế, nàng cũng sẽ không như vậy. Có thể nói, là bị Diệp Vô Ưu cường bạo.

Nàng đường đường là Vô Song Cung hộ pháp, lại có thể bị người làm cường bạo. Trong lòng Lam Đồng Đồng thực sự rất hận Diệp Vô Ưu, tưởng một kiếm giết hắn. Nhưng nàng chung quy lại cố kị trùng trùng, không động thủ, thêm nữa, không biết là vì cái gì, nàng phát hiện bản thân tựa hồ cũng không phải rất muốn hạ thủ, đặc biệt khiến nàng cảm thấy nhục nhã hổ thẹn, nàng tựa hồ rất nhớ loại tư vị trước đó, loại tư vị mà nàng trước kia chưa bao giờ trải qua.

"Không biết Nguyệt Lan có phải là bị tên dâm tặc này dùng loại phương pháp đó khi phụ không." Trong lòng Lam Đồng Đồng đột nhiên bốc lên một suy nghĩ, lúc này, nàng đã xác định, vị hôn phu của các thánh nữ, là một dâm tặc chính cống. Có điều nàng vô phương lí giải được, thánh nữ thế nào lại tìm một vị hôn phu như thế này? Nàng cũng vô phương lí giải được, Yến Ngọc Dao thế nào lại sinh ra một con trai như thế này?

Lam Đồng Đồng trong khi hồ tư loạn tưởng, nhưng cuối cùng cũng không chống đỡ được trận trận mỏi mệt kéo đến, chẳng bao lâu, nàng cũng nặng nề đi vào giấc ngủ.

"Lam hộ pháp, Lam hộ pháp, nàng quay mặt vào trong à?" Buổi sáng ngày thứ hai, Lam Đồng Đồng bị tiếng gõ cửa làm giật mình tỉnh giấc, mở mắt, nhưng không khỏi phải rên rỉ một tiếng.

"Dâm tặc đáng chết, ngươi lại có thể ……" Lam Đồng Đồng rất muốn chửi mắng người. Diệp Vô Ưu lúc này chính đang đùa nghịch trên cơ thể nàng, cũng không biết hắn lại nhiều tinh lực thế này!

Chỉ là, tiếng gõ cửa phía ngoài lại vang lên, khiến Lam Đồng Đồng mới chửi được nửa câu lại phải thu về.

"Lam hộ pháp, tôi vào bên trong nhé?" Thanh âm trong trẻo bên ngoài lại vang lên lần nữa.

"Như Mi, chuyện gì vậy?" Lam Đồng Đồng hỏi, đồng thời lại dùng tay hung hãn véo Diệp Vô Ưu một cái. Diệp Vô Ưu cũng không phải tốt đẹp gì, hung hãn trùng kích về phía trong thân thể nàng, Lam Đồng Đồng thốt ra tiếng rên rỉ nhẹ, vội vàng dùng tay che miệng.

Quyển 5 - Chương 8: Mĩ nữ Phỉ Phỉ

"Lam hộ pháp, phía ngoài có người muốn gặp Diệp công tử." Như Mi ở Vô Song Cung là một trong hai thiếu nữ thủ vệ môn khẩu, nghe thấy Lam Đồng Đồng dò hỏi, nàng thật thà hồi đáp.

"Cầu kiến Diệp công tử, thế ngươi tìm ta làm gì?" Lam Đồng Đồng kêu a một tiếng, trong lòng nàng thấy cả kinh, trong lòng nghĩ chẳng lẽ Như Mi biết Diệp Vô Ưu chính đang ở trong phòng nàng sao?

"Lam hộ pháp, tôi tìm không thấy Diệp công tử, cho nên đến hỏi phải làm sao bây giờ." Trong ngữ khí Như Mi chứa đựng một chút oan ức.

"Là ai muốn gặp Diệp công tử?" Lam Đồng Đồng biết bản thân có chút lo lắng dư thừa, ngữ khí hòa hoãn một chút nói.

"Cô nương ấy tên là Lăng Phỉ Phỉ, tự xưng đến từ Thiên Nhai Thư Viện." Như Mi vội vã hồi đáp.

Thiên Nhai Thư Viện? Lam Đồng Đồng không khỏi hơi sửng sốt, Thiên Nhai Thư Viện là tổ chức khá đặc biệt, nghe nói chính là tổ chức tình báo lớn nhất Vân Mộng Đại Lục, tuy nhiên mỗi người ở Vân Mộng đại lục đều hiểu rõ bọn họ phân bố khắp nơi, nhưng không ai biết Thiên Nhai Thư Viện rốt cuộc ở địa phương nào.

Thiên Nhai Thư Viện bán ra đủ loại tin tình báo, nhằm mục đích thu lợi, chỉ cần ta đưa ra giá tiền, bọn họ có khả năng cung cấp cho ta bất luận tin tức tình báo gì ta yêu cầu.

Thiên Nhai Thư Viện hành sự dị thường ẩn bí, về cơ bản không ai có thể chủ động liên hệ với bọn họ. Đều là bọn họ chủ động tìm đến nhà, bọn họ biết rõ người nào vào khi nào thì cần tin tức tình báo gì. Ssau đó, bọn họ cử người chủ động liên hệ, nếu như có thể đàm phán ổn thỏa điều kiện, bọn họ thường sẽ đem tin tình báo giao ra.

Mà đại lục thập đại cao thủ, Vân Mộng thập tiên tử, đại lục thập đại tu tiên môn phái, một chút tin tức này đều là Thiên Nhai Thư Viện thông báo. Chỉ là, không có gì miễn phí như vậy, cái bảng thứ hạng này được in trên giấy. Mỗi lần mở ra xem là một lượng bạc, có thể nói là tương xứng.

"Như Mi, ngươi trước tiên hãy bảo nàng ta chờ, ta sẽ nhanh chóng đi tìm kiếm Diệp công tử." Lam Đồng Đồng một lát sau nói.

"Tuân lệnh." Như Mi lĩnh mệnh li khai. Mà Lam Đồng Đồng, cuối cùng lại không thể ức chế phát ra tiếng rên rỉ. Diệp Vô Ưu liên tục không ngừng động tác trên cơ thể nàng, ban nãy nàng có thể nhẫn nại lâu như thế, đã là không dễ dàng rồi.

"Dâm tặc đáng chết, có người tìm ngươi đó!" Lam Đồng Đồng tức tối chửi mắng.

"Cứ để nàng ta đợi đi!" Diệp Vô Ưu thở gấp nói. Một bên song thủ nhào nặn ngọc nhũ Lam Đồng Đồng, một bên xung kích ngọc thể nàng.

Lam Đồng Đồng định nói điều gì đó, nhưng một luồng khoái cảm dao động như sóng lại tập kích toàn thân nàng, khiến nàng trong lúc nhất thời không còn lòng dạ nào nói về chính sự, trong miệng thở dài nhè nhẹ, đồng thời ý thức hùa theo sự chiếm hữu của nam nhân trên cơ thể.

Mây tan mưa tạnh, nhưng hai người vẫn như cũ ở trong tư thế kết hợp tại một điểm trông vô cùng thân mật, tuy nhiên hiểu rõ bên ngoài có người đang chờ hắn. Nhưng Diệp Vô Ưu lại không có nửa điểm ý nghĩ muốn rời giường.

"Dâm tặc đáng chết, ngươi vẫn còn không rời giường sao?" Lam Đồng Đồng nhẹ nhàng mắng.

"Vẫn còn sớm mà!" Diệp Vô Ưu tiện miệng nói.

"Ngươi trước tiên hãy rời giường đã!" Lam Đồng Đồng yêu kiều rên lên một tiếng, gắng sức đẩy Diệp Vô Ưu từ trên người nàng xuống. Sau đó liền ngồi dậy, bắt đầu mặc áo rời giường.

Diệp Vô Ưu hứng thú nhìn Lam Đồng Đồng đang từ từ mặc quần áo bao kín thân thể mĩ lệ, khi chờ nàng mặc xong y phục sau khi xuống giường, hắn cũng không còn ở trên giường nữa, mặc y phục cực nhanh. Bước xuống giường.

Lam Đồng Đồng trang điểm trước gương, trên làn da nàng đầy những dấu tích hoan hảo lưu lại, trên cơ bản đều dùng y phục che kín lại. Bất quá, còn dấu tích trên khuôn mặt thanh tú cùng chiếc cổ trắng. Thì cần trang điểm một chút mới có thể che lấp được.

"Lam tỷ tỷ, ta ra trước nhé!" Diệp Vô Ưu hôn lướt qua một cái trên khuôn mặt Lam Đồng Đồng. Sau đó liền đi ra ngoài. Sau khi đã tĩnh, hắn liền chuẩn bị đến xem Lăng Phỉ Phỉ của Thiên Nhai Thư Viện diện mạo như thế nào.

"Ngươi cút đi càng xa càng tốt cho ta!" Lam Đồng Đồng căm tức chửi mắng, một đêm tối như thế này, nàng từ thiếu nữ băng thanh ngọc khiết biến thành thiếu phụ, mọi thứ xảy đến đột ngột như thế. Khiến nàng trong khoảnh khắc hoài nghi bản thân có phải là vẫn còn ở trong mộng, nhưng mà, trên thân thể thấy mỏi mệt cùng kiệt sức, lại tố giác với nàng, tất cả điều này đều là sự thật. Mặc kệ nàng không tình nguyện, cũng mặc kệ nàng không cam lòng, nhưng trên thực tế, nàng đã thật sự thất thân. “Cung chủ, ngươi chừng nào thì xuất quan đây?" Lam Đồng Đồng lẩm bẩm tự nói, tâm lý đột nhiên tách ra, có loại cảm giác mệt mỏi.

Diệp Vô Ưu chạy một hơi đến môn khẩu của Vô Song Cung, sau đó tiện nhìn tới thấy có một mỹ nữ có chút kì quái.

"Có chút nhầm lẫn, giống như Lâm Lộng Nguyệt, nữ nhân mặc y phục nam nhân a!" Diệp Vô Ưu trong lòng thầm kêu lên một tiếng, nữ nhân này lại có thể mặc một thân nho sam của nam nhân. Nho sam tỏ ra hơi rộng, nhưng lại vô phương che đậy dáng người ngạo nhân của nàng, đặc biệt là bộ ngực ấy đột xuất hai ngọn nhũ phong, phía dưới nho sam rộng lớn đó vẫn mang tới cho con người một loại cảm giác ham muốn.

Nét vẽ trên khuôn mặt nàng rất nhu hòa, ngũ quan cực kỳ xinh đẹp, đặc biệt là đôi mắt rất to, trong veo mà lại sáng ngời, khiến người vừa thấy thì đã khó mà quên được, bờ môi hiện ra hơi dày, nhưng đem đến cho người ta một loại cảm giác càng mị hoặc.

"Thiên Nhai Thư Viện Lăng Phỉ Phỉ, xin chào Diệp công tử." Trong khi Diệp Vô Ưu vẫn còn đang hân thưởng mỹ nữ, Lăng Phỉ Phỉ lại đã chủ động chào hỏi Diệp Vô Ưu.

"Chúng ta đã quen biết nhau rồi sao?" Diệp Vô Ưu hồi phục lại tinh thần, có chút kì quái hỏi.

"Diệp công tử đương nhiên không biết tiểu nữ tử, bất quá, tiểu nữ tử đối với đại danh Diệp công tử, lại đã nghe nói từ lâu." Lăng Phỉ Phỉ nở nụ cười xinh đẹp, dáng tươi cười thật vô cùng mĩ lệ.

"Như vậy à, nàng tìm ta có việc gì?" Diệp Vô Ưu tiện miệng hỏi, chàng hỏi thẳng vào vấn đề.

"Tiểu nữ tử có sự tình trọng yếu muốn cùng Diệp công tử thương lượng, bất quá, Diệp công tử, ở đây có tiện nói chuyện không?" Lăng Phỉ Phỉ nhìn trái nhìn phải, trừ Như Yên, Như Mi ở phía ngoài, thì bên ngoài Vô Song Cung vẫn còn có không ít nhàn nhân.

"Vậy ngươi theo ta vào đây đi!" Diệp Vô Ưu ngẫm nghĩ nói, cho dù hắn không có ý nghĩ mang theo một mĩ nữ tiến vào Vô Song Cung.

"Tạ ơn Diệp công tử." Lăng Phỉ Phỉ cười ngọt ngào, cùng Diệp Vô Ưu tiến vào Vô Song Cung.

Như Yên, Như Mi hai người định nói điều gì đó, sau cùng lại vẫn không nói gì cả, không có biện pháp, các nàng cũng không quản được Diệp Vô Ưu.
Diệp Vô Ưu tiếp tục cùng Lăng Phỉ Phỉ tiến tới Yến Băng Cơ biệt viện, sau đó thẳng tiến đến ngọa thất của hắn.

"Phỉ Phỉ tỷ, hiện tại có thể nói được rồi đấy!" Diệp Vô Ưu vốn thành thục, lúc này cũng đổi cách xưng hô với nàng là tỷ tỷ.

Lăng Phỉ Phỉ hơi sửng sốt, ngay sau đó lại yên nhiên cười: "Vô Ưu đệ đệ, tỷ tỷ muốn tặng đệ một phần đại lễ.

Lăng Phỉ Phỉ cũng không khác, Diệp Vô Ưu gọi nàng là tỷ tỷ, nàng cũng nhân tiện tự xưng là tỷ tỷ.

"Đại lễ gì nào? Chẳng lẽ Phỉ Phỉ tỷ tự đưa mình giao cho đệ?" Diệp Vô Ưu cười hì hì hỏi, vừa nói mà nhãn châu vẫn còn chuyển động không ngừng trên người Lăng Phỉ Phỉ.

Lăng Phỉ Phỉ hơi ngẩn người, lập tức phì cười: "Vô Ưu đệ đệ, người thực là hay nói giỡn.”

"Đệ không có nói giỡn đâu, nếu Phỉ Phỉ tỷ tỷ nói tự giao mình cho đệ, đó thực sự là một phần đại lễ đó!" Diệp Vô Ưu thực sự uể oải nói, cái mà tiểu tử này vĩnh viễn cảm thấy hứng thú nhất đều là mĩ nữ, mà Lăng Phỉ Phỉ lại là loại tuyệt sắc mĩ nữ, vĩnh viễn là mục tiêu của hắn.

Lăng Phỉ Phỉ lại thấy sửng sốt, mặc dù trước kia có một chút hiểu biết đối với Diệp Vô Ưu. Chỉ là Diệp Vô Ưu thời gian xuất đạo còn quá ngắn, tư liệu có hạn, cho nên, Lăng Phỉ Phỉ hiểu biết về hắn cũng không nhiều lắm. Hiện tại Diệp Vô Ưu trực tiếp biểu đạt ý đồ của hắn đối với nàng như thế, vẫn thực sự khiến nàng có chút không thoải mái.

"Vô Ưu đệ đệ, Vô Song Cung khắp nơi đều là mỹ nữ, tỷ tỷ đây là loại son phấn tầm thường, đệ lẽ nào lại để trong tim." Lăng Phỉ Phỉ cúi đầu nuốt ức khí, lại vội vàng nói: "Thực ra, Vô Ưu đệ đệ, tỷ tỷ là muốn đưa tiền cho đệ."

"Đưa tiền?" Diệp Vô Ưu có chút khó hiểu, "Tiền gì cơ?"

"Vô Ưu đệ đệ, đệ có muốn kiếm tiền không?" Lăng Phỉ Phỉ cười nhẹ, "Chỉ cần đệ nguyện ý hòa thư viện chúng ta hợp tác, chúng ta có thể cung cấp cho đệ một cơ hội lớn để kiếm tiền."

"Phỉ Phỉ tỷ tỷ, tỷ trước tiên là nói về kiếm tiền thế nào đi." Diệp Vô Ưu uể oải nói, kì thực tiểu tử này đối với việc kiếm tiền cũng vẫn còn có chút hưng thú. Dù trong nhà hắn kì thực có nhiều tiền, nhưng mà bản thân hắn lại rất nghèo, ít nhất hiện tại hắn tương đối nghèo. Mấy ngày nay, hắn cơ bản ăn uống khá sơ sài. Trước kia là Hàm Yên cấp tiền cho hắn tiêu, mấy ngày nay phần lớn số tiền đó đều đã hết rồi.

"Mĩ nữ tiêu tiền đều rất lợi hại, kiếm thêm chút tiền cũng tốt, nếu không thì về sau không có tiền nuôi lão bà." Diệp Vô Ưu trong lòng ngấm ngầm suy nghĩ.

"Vô Ưu đệ đệ, không biết đệ có biết không. Thiên Nhai Thư Viện từ trước tới nay, đều luôn luôn thông báo Vân Mộng đại lục cao thủ bảng, tiên tử bảng, còn có tu tiên môn phái bảng, mà chỉ những tờ bảng này, chúng ta đều bán ra mỗi bảng với giá một lượng bạc. Mặc dù giá cả tương đối cao, nhưng vẫn còn rất nhiều người mua." Lăng Phỉ Phỉ cười nhẹ, "Đặc biệt là đại lục cao thủ bảng, chúng ta một năm thay đổi một lần, mỗi lần đều có thể bán được vài chục vạn tờ."

"Nhiều như thế cơ à?" Diệp Vô Ưu hơi ngẩn người. Nói như vậy, Thiên Nhai Thư Viện mỗi năm có thể kiếm được mấy chục vạn lượng bạc từ trên cái bảng này, thu nhập thực sự là không nhỏ.

"Kì thực mấy chục vạn lượng bạc cũng không thể xem là quá nhiều. Nếu như một nửa trong đó đều giao cho đệ đệ ngươi. Ta nghĩ, ngươi cũng đủ tiêu vặt." Lăng Phỉ Phỉ mỉm cười, "Ta biết Vô Ưu đệ đệ hiện tại là tu tiên bình giám giả, sau ba tháng, đệ sẽ bắt đầu đánh giá người đứng đầu. Đến lúc đó, chúng ta muốn căn cứ vào kết quả đánh giá của đệ, loại bỏ bớt Vân Mộng đại lục tu tiên giả khỏi bảng xếp hạng, chúng ta quyết định đặt tên cái bảng này là Tiên Bảng.”

"Úc, sau đó cầm đi bán lấy tiền phải không?" Diệp Vô Ưu lúc này coi như là đã đại khái minh bạch ý nghĩ của Lăng Phỉ Phỉ.

"Đúng rồi, bởi vì là đệ nhất kì tiên bảng, phần tiên bảng này đối với toàn bộ Vân Mộng đại lục tu tiên giới mà nói, có ý nghĩa đặc biệt, căn cứ phần tiên bảng này, chúng ta đồng thời có thể lập ra bảng sắp xếp các môn phái tu tiên, đối với trước mắt rất nhiều người nói đến thử tu tiên, hai phần bảng này có tác dụng hướng dẫn không thể thay thế." Lăng Phỉ Phỉ gật gật đầu. "Vì lẽ đó, chúng ta nâng giá của cái bảng này lên mười lượng bạc một tờ.

"A? Đắt như thế sao?" Diệp Vô Ưu hơi ngẩn người.

"Đệ có lẽ không biết, bởi vì hiện tại mọi người đều không biết ai mới là tu tiên giả chân chính, vì lẽ đó, bọn họ vốn không biết đi tìm ai học tập tiên thuật, hiện tại, một phần tư liệu như vậy đối với bọn họ mà nói thật sự vô cùng trân quý. Nếu như không phải suy xét đến một số ít người tịnh không có bao nhiêu tiền, giá cả thậm chí có thể cao hơn." Lăng Phỉ Phỉ tỏ ra rất tự tin, nói tiếp: "Ta có thể cam đoan, đến lúc đó, chi tiêu cho cái phân bảng này, đều có nhu cầu cao hơn so với bất luận cái gì trước kia."

Quyển 5 - Chương 9: Đả kiếp mĩ nữ (Cướp đoạt mỹ nữ)

"Đó chẳng phải là lợi dụng nhà cháy để cướp bóc sao?" Diệp Vô Ưu thầm thì một tiếng.

"Vô Ưu đệ đệ, tôn chỉ của Thiên Nhai Thư Viện chúng ta là: Thỏa mãn cho khách, bất luận kẻ nào cần thông tin tình báo." Lăng Phỉ Phỉ mỉm cười: "Chỉ cần đệ gật đầu, chúng ta liền bắt đầu an bài vụ này, đến ngày thu được lợi nhuận, chúng ta sẽ giao cho đệ một nửa."

"Điều này, ta còn suy nghĩ đã." Diệp Vô Ưu uể oải nói, nhiều tiền thế này mặc dù khiến hắn động tâm. Nhưng hắn dù sao vẫn cảm thấy có chút không thoải mái, theo lý mà nói. Thiên Nhai Thư Viện không nên phân chia cho hắn nhiều thế này, mặc dù hắn không phải hiểu rất rõ tình hình Thiên Nhai Thư Viện, nhưng có thể tưởng tượng, đó phải là một tổ chức cực kỳ to lớn, lại bán những cái gọi là bản danh sách kia. Tiêu phí rất nhiều nhân lực, nhưng đối với Diệp Vô Ưu mà nói, trên thực tế tịnh không cần tiêu phí công phu gì cả. Suy nghĩ như vậy, hắn tựa hồ thu được khoản tiền này rất ung dung.

"Vô Ưu đệ đệ, chúng ta đặc biệt chuẩn bị cho ngươi một địa phương, tên là Vô Ưu sơn trang, Vô Ưu sơn trang cách nơi này khoảng chừng trăm dăm, trong đó phong cảnh như tranh vẽ, đặc biệt thích hợp để cư trú." Lăng Phỉ Phỉ tiếp tục nói: "Bất luận đệ nguyện ý cùng Thiên Nhai Thư Viện chúng ta nói lời hợp tác, đệ có thể dọn đến Vô Ưu sơn trang, từ nay về sau, đệ có thể ở trong đó tiến hành bình luận tu tiên. Ta nghĩ, đệ dẫu sao cũng không thể cứ lưu lại Vô Song Cung được?"

"Phỉ Phỉ tỷ tỷ, các người đối với ta thực sự tốt a!" Diệp Vô Ưu uể oải nói:" Nhưng mà chẳng lẽ các ngươi thực sự chỉ muốn nhờ ta cùng các ngươi hợp tác chế tạo ra cái gọi là tiên bảng sao?"

"Vô Ưu đệ đệ, lẽ nào đệ cho rằng chúng ta vẫn còn có ý đồ khác sao?" Lăng Phỉ Phỉ yên nhiên cười: " Vẫn còn thì đệ không dám cùng chúng ta hợp tác phải không?"

"Nàng sử dụng phương pháp khích tướng không hiệu quả đâu. Ta từ trước tới giờ đều không có sự việc gì mà không dám làm. Chẳng qua là, nếu như là việc không có lợi, ta tuyệt không làm." Diệp Vô Ưu cười hì hì nói tiếp: " Phỉ Phỉ tỷ, nếu ta đáp ứng tỷ, tỷ cho ta cái lợi ích gì nào?"

Lăng Phỉ Phỉ hơi sửng sốt. Sau đó nói: "Vô Ưu đệ đệ. Số tiền đó và điền trang mà chúng ta cho đệ, chẳng lẻ còn không coi là lợi ích sao?”

"Phỉ Phỉ tỷ, ta đây mặc dù không phải có rất nhiều tiền, nhưng cũng chẳng thiếu tiền quá. Vì lẽ đó tiền đối với ta mà nói, không phải là lợi ích gì cả!" Diệp Vô Ưu cười hì hì nói:"Ta vẫn còn thích lợi ích khác. Chẳng hạn như, Phỉ Phỉ tỷ tỷ nàng đây!"

Diệp Vô Ưu nói xong câu đó, liền bắt đầu nhìn tới Lăng Phỉ Phỉ không có hảo ý, nhãn châu lăn chuyển không ngừng, quét lên bộ vị mấu chốt trên cơ thể nàng.

"Vô Ưu đệ đệ, đệ không được nói giỡn." Lăng Phỉ Phỉ sắc mặt hơi cứng đờ.

"Hi hi. Phỉ Phỉ tỷ tỷ, ta có thể hỏi tỷ một vấn đề không? Tỷ ở Thiên Nhai Thư Viện, có thân phận gì?" Diệp Vô Ưu nhãn châu vừa chuyển, vừa mở miệng hỏi.

"Ta, ta ở Thiên Nhai Thư Viện, chỉ là một nhân vật rất bình thường thôi." Lăng Phỉ Phỉ cười gượng gạo, sắc biến đổi bắt đầu có chút bất an.

"Ta đoán nhé. Phỉ Phỉ tỷ tỷ ở Thiên Nhai Thư Viện có thân phận phải tương đối cao, bất quá. Khẳng định cũng không phải cao nhất, không biết Phỉ Phỉ tỷ tỷ đến tìm ta, có đúng là nhất định phải hoàn thành nhiệm vụ này không?" Diệp Vô Ưu cười hì hì hỏi.

"Vô Ưu đệ đệ, đệ hỏi điều đó làm gì?" Lăng Phỉ Phỉ sắc mặt càng trở nên khó coi.

"Không có gì, ta chẳng qua muốn biết, nếu như Phỉ Phỉ tỷ tỷ không thể hoàn thành nhiệm vụ, trở về có hay không phải nhận sự trừng phạt?" Dáng vẻ Diệp Vô Ưu chân thật cùng vô tội. Hiện tại Lăng Phỉ Phỉ lại có loại cảm giác thôi thúc muốn đánh hắn. Chỉ vì,hắn nói đúng vào nỗi lo âu trong lòng nàng.

Lăng Phỉ Phỉ trong Thiên Nhai Thư Viện đúng là không phải nhân vật bình thường. Trên thực tế, nàng có thân phận rất cao ở Thiên Nhai Thư Viện, nàng là một trong những truyền nhân của Thiên Nhai Thư Viện viện chủ, cũng là một trong những người có khả năng ngồi chức viện chủ sau này của Thiên Nhai Thư Viện. Chuyến đi này, nàng phụng mệnh đến trước cùng với Diệp Vô Ưu đạt thành hiệp nghị, chỉ có thể thành công, không thể thất bại, một khi không thể cùng Diệp Vô Ưu đạt thành hợp tác hiệp nghị, vị trí viện chủ của nàng bị hẫng đi không nói, còn rất có thể nhận thêm hình phạt khác.

Mà Thiên Nhai Thư Viện sở dĩ muốn cùng Diệp Vô Ưu hợp tác, tất nhiên không chỉ đơn giản là vì lợi ích cho Diệp Vô Ưu như thế. Trên thực tế, các nàng còn vì bản thân mình, chẳng qua là các nàng sẽ không nói với Diệp Vô Ưu mà thôi.

Diệp Vô Ưu tuy không biết mục đích chân chính của Lăng Phỉ Phỉ cùng Thiên Nhai Thư Viện, thêm nữa tiểu tử này dù thích tiền, nhưng giống như xưa nay lại thích nhất là mĩ nữ. Cho nên mới không chịu đáp ứng Lăng Phỉ Phỉ dễ dàng như thế, lại muốn tìm kiếm chút lợi ích nhiều hơn trên thân thể nàng.

"Vô Ưu đệ đệ, ngươi đã biết tỷ tỷ có thể sẽ thụ đáo hình phạt, hà tất lại còn làm khó tỷ tỷ đây làm gì?" Lăng Phỉ Phỉ cười miễn cưỡng, trong ngữ khí hàm chứa một chút mùi vị cầu khẩn.

"Phỉ Phỉ tỷ tỷ à, ta cũng không định làm khó tỷ. bất quá, làm người nhất định phải có nguyên tắc, tỷ nói có đúng hay không?" Diệp Vô Ưu vẻ mặt khó xử đích nói.

"Đương nhiên rồi." Lăng Phỉ Phỉ ngẩn người, gật gật đầu, liền sau đó nhịn không được hỏi: "Nguyên tắc làm người của đệ là gì?" "Nguyên tắc của ta ư, gặp sự việc không có lợi, nhất định không làm!" Diệp Vô Ưu cười hì hì nói: " Vì lẽ đó, Phỉ Phỉ tỷ tỷ, thật xấu hổ, tỷ chưa cho ta một chút lợi ích, ta cũng không thể đáp ứng tỷ được!"

"Thế đê rốt cuộc yêu cầu lợi ích gì?" Trong lòng Lăng Phỉ Phỉ có loại cảm giác khổ sở, lúc đầu nàng tưởng rằng, đưa tiền lại còn đưa nhà, Diệp Vô Ưu sẽ phải cực kỳ sảng khoái đáp ứng rồi. Nào có ngờ sự thật nhưng lại không phải như thế.

Lăng Phỉ Phỉ không biết rằng, nếu như nàng không xinh đẹp như thế này, hoặc giả Thiên Nhai Thư Viện cứ phái nam nhân tới, có thể lúc này Diệp Vô Ưu đã đáp ứng rồi, tuy nói hắn đối với tiền không phải cực kỳ cảm thấy hứng thú, nhưng nhiều tiền như thế này đối với hắn vẫn còn có không ít sức hấp dẫn. Suy cho cùng, ai cũng không ngờ đến, khi nhìn thấy Lăng Phỉ Phỉ một đại mỹ nhân thế này, Diệp Vô Ưu lại muốn chiếm chút tiện nghi, cho nên mới kéo dài lâu như vậy.

"Điều này, ta nghĩ là, kỳ thực, Phỉ Phỉ tỷ tỷ, cá nhân ta cũng không có một chút tham tâm, tỷ chỉ cần cho ta một chút, chỉ một chút lợi ích thôi!" Diệp Vô Ưu dùng hai ra dấu một cái, nhãn châu vẫn như cũ chuyển đảo không ngừng, liên tục đảo đi đảo lại trên người Lăng Phỉ Phỉ.

"Một chút là bao nhiêu cơ?" Lăng Phỉ Phỉ có chút dở khóc dở cười, "Vô Ưu đệ đệ, chi bằng đệ trước hết đáp ứng ta đi? Đệ muốn lợi ích. Sau này, sau này ta từ từ giao lại cho đệ!"

"Lợi ích sau này đương nhiên sau này tính toán lại, Phỉ Phỉ tỷ tỷ. Chi bằng, tỷ hôn ta một cái nhé?" Diệp Vô Ưu cười hì hì nói, "Tỷ hôn ta một cái, ta đáp ứng tỷ ngay."

" A?" Khuôn mặt tươi cười của Lăng Phỉ Phỉ đỏ rực, "Vô Ưu đệ đệ, đệ, đệ sao lại đưa ra yêu cầu này?"

"Phỉ Phỉ tỷ tỷ, tỷ nếu nói không đồng, thì ta thay đổi một cái tốt đẹp khác đấy!" Diệp Vô Ưu cười xảo quyệt.

"Đổi thành cái gì cơ?" Lăng Phỉ Phỉ hiện tại có loại cảm giác đứng ngồi không yên, nếu không phải viện chủ dặn dò nhất định phải hoàn thành nhiệm vụ, chỉ sợ nàng đã khởi thân li khai.

"Đổi thành ta hôn tỷ một cái!" Diệp Vô Ưu cười hì hì.

"Vô Ưu đệ đệ, ta ……" Lăng Phỉ Phỉ có cảm giác dở khóc dở cười, sao lại đụng phải một người như thế này?

"Cho dù không nguyện ý, Phỉ Phỉ tỷ tỷ, ta tiễn tỷ về nha!" Diệp Vô Ưu tỏ vẻ có chút không nhịn được.
"Vô Ưu đệ đệ, chúng ta, chúng ta vừa mới quen nhau không đến nửa canh giờ, như vậy không quá tốt ư!" Lăng Phỉ Phỉ bám lấy nói: "Chi bằng, đệ trước tiên đáp ứng ta. Ta… ta sau này trở lại sẽ cho đệ hôn một cái, được không?"

"Không được, vạn nhất tỷ sau này thất hứa thì sao?" Diệp Vô Ưu một mực cự tuyệt.

"Ta, ta có thể phát thệ, nhất định sẽ không nuốt lời!" Lăng Phỉ Phỉ vội vàng nói, tâm tưởng nàng đang hướng về viện chủ. Cứ cho Diệp Vô Ưu hôn một cái, vậy coi như xong.

"Ta suy nghĩ đã." Dáng vẻ Diệp Vô Ưu cực kỳ nghiêm túc cân nhắc suy xét.

Trên thực tế, Diệp Vô Ưu tịnh không suy nghĩ, lúc này hắn lại tưởng tượng tới ngọc thể Lăng Phỉ Phỉ phía dưới bộ nho sam, từ từ trong não bộ phác họa một hình dáng sơ sài.

"Vô Ưu đệ đệ, đệ nghĩ xong chưa?" Sau một lát, Lăng Phỉ Phỉ nhịn không được hỏi.

"Thôi được, Phỉ Phỉ tỷ tỷ nàng đã có thành ý như thế, ta đây cũng đành phải đáp ứng nàng thôi!" Diệp Vô Ưu mệt mỏi nói: "Bất quá, tạm thời ta vẫn sẽ không tới Vô Ưu sơn trang, qua một thời gian ngắn, nàng lại đến đón ta đấy!"

"Vô Ưu đệ đệ, đa tạ đệ!" Lăng Phỉ Phỉ cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, trên mặt lộ ra nét vui mừng, có thể hoàn thành nhiệm vụ này, vị trí viện chủ ngày sau, đã có một nửa thuộc về nàng:

"Không cần cảm tạ ta, Phỉ Phỉ tỷ tỷ, nàng hãy nhớ, nàng vẫn còn nợ ta một nụ hôn!" Diệp Vô Ưu cười hì hì nói.

"Ta biết rồi. Vô Ưu đệ đệ, nhớ sự việc mà đệ đáp ứng ta, ta về Vô Ưu sơn trang trước." Lăng Phỉ Phỉ tiếu mặt đỏ lên, thấp giọng nói, sau đó liền hướng Diệp Vô Ưu cáo từ, giống như chạy thoát thân li khai địa phương khiến nàng lúng túng khó xử không thôi.

Diệp Vô Ưu chán ngán cũng không lưu giữ nàng lại, hắn nhìn từ phía sau hình bóng xinh đẹp của Lăng Phỉ Phỉ, lầm bầm nói: "Chạy thoát được một lần, không chạy được năm mươi lần, ta xem nàng có thể chạy đến nơi đâu.”

Diệp Vô Ưu lại bắt đầu đi nhàn rỗi vào trong Vô Song Cung, không có biện pháp, hắn kỳ thực rất buồn, bất quá, chuyến này mới đi lắc lư một hồi, lại chạm mặt Lam Đồng Đồng.

"Dâm tặc đáng chết, Lăng Phỉ Phỉ tìm ngươi làm gì?" Vừa nhìn thấy Diệp Vô Ưu, Lam Đồng Đồng liền mở miệng hỏi.

"Không có gì cả, mang cho ta một ít tiền, còn cho ta một tòa trang viện." Diệp Vô Ưu tùy miệng nói.

"Nàng muốn tặng ngươi cái gì?" Lam Đồng Đồng sửng sốt: "Ngươi và Lăng Phỉ Phỉ trước kia quen nhau à?"

"Đương nhiên không quen nhau, ta cũng là vừa mới quen nàng ta thôi!" Diệp Vô Ưu lắc đầu: "Còn như nàng ta tặng ta vì cái gì ư, đương nhiên là vì vừa gặp nhau và yêu nhau rồi!"

"Đồ mặt dày!" Lam Đồng Đồng phì một hơi: "Ngươi là người ai gặp cũng yêu quả không sai, bất quá yêu ngươi đều là nam nhân!"

"Nàng dám cười nhạo ta!" Diệp Vô Ưu buồn bực hóa thành phẫn nộ, lách mình tóm lấy Lam Đồng Đồng kéo vào trong lòng, kề sát cơ thể mềm mại của nàng, sờ mó khắp trên dưới.

"Dâm tặc đáng chết, ngươi điên sao? Ở đại đình đông người, sẽ bị người nhìn thấy đó!" Lam Đồng Đồng cố sức vùng vẫy, đoạn hành lang này thông với chỗ ở của chúng đệ tử Vô Song Cung, bất cứ lúc nào đều sẽ có người đi qua.

"Oa, Đồng Đồng, nàng lại xúc phạm ta?" Lam Đồng Đồng chính đang không yên tâm, sự tình lo lắng ngay lập tức đã xảy ra, một thanh âm ưu sầu dị thường liền ngay trong lúc này truyền lại.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau