VÔ LẠI QUẦN PHƯƠNG PHỔ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô lại quần phương phổ - Chương 11 - Chương 15

Quyển 1 - Chương 11: Thanh Thần Kích Tình

"Tỷ tỷ tốt, tỷ tỷ rất xinh đẹp.” Diệp Vô Ưu khẽ lẩm bẩm nói, khuôn mặt từ từ tiến sát tới, nhẹ nhàng dán vào khuôn mặt xinh đẹp của nàng. Trên mặt Yến Băng Cơ tựa hồ từ từ đỏ ửng lên vì e thẹn, càng hiển hiện một vẻ đẹp kinh tâm động phách. Diệp Vô Ưu nhịn không được lại hôn tới tấp lên đôi môi anh đào của nàng, cẩn thận tỉ mỉ nút lấy, luyến tiếc không buông.

Gương mặt trắng nõn của Yến Băng Cơ càng lúc càng đỏ, cái lưỡi của Diệp Vô Ưu cuối cùng phá tan được hàm răng nàng, cuộn lấy cái lưỡi nhỏ thơm tho của nàng. Hơi thở nàng có chút gấp gáp hơn, bắt đầu bị động đáp lại, thì ra nàng cũng đã sớm tỉnh lại.

Diệp Vô Ưu đã có chút không hài lòng với việc hôn môi đơn thuần, hai tay bắt đầu chậm rãi vuốt ve nhè nhẹ trên người nàng, tiếp đó dừng lại trên nàng, từ từ dùng lực, cởi áo yếm nàng ra, một tay trượt tiến vào, bao phủ lấy dãi đất cao vút kia, bắt đầu không trung thực xoa nhẹ nhàng.

“A, không được.” Yến Băng Cơ không thể giả vờ ngủ nữa, còn giả vờ ngủ nữa có lẽ nàng phải thất thân, nàng một tay quơ lấy tay của Diệp Vô Ưu, nhỏ nhẹ kêu lên một tiếng.

“Băng tỷ tỷ!” Diệp Vô Ưu không dám động nữa, nhẹ nhàng gọi một tiếng, trong ánh mắt có một chút cầu khẩn.

“Đừng ồn, ta trước tiên đi tìm chủ quán yêu cầu một ít canh giải rượu cho ngươi uống.” Yến Băng Cơ ôn nhu nói, trong lời nói không có ý tứ oán trách hắn, nhưng cũng không cho hắn quấy rối lần nữa.

“Băng tỷ tỷ, ta... ta không cần canh giải rượu gì hết.” Diệp Vô Ưu không cam chịu nói, liều mạng ôm nàng cũng không chịu buông tay.

“Đồ ngốc, ta sẽ không chạy đâu, ngươi nôn nóng cái gì?” Yến Băng Cơ kiều mỵ liếc mắt hắn một cái, sẳng giọng. “Trước hết buông ta ra, ngươi đợi ta, ta lập tức quay về.”

Diệp Vô Ưu bị đôi mắt quyến rũ của nàng làm cho thất hồn lạc phách, vô ý thức buông lỏng tay ra, lúc hối hận thì Yến Băng Cơ đã ra khỏi cửa, đành phải dựa ở trên giường chờ đợi.

Yến Băng Cơ trở lại rất nhanh, rồi bắt đầu bón từng muỗng, từng muỗng canh cho hắn, nhưng Diệp Vô Ưu cứ ngây ngốc nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nàng, nhanh chóng biến thành tượng gỗ.

“Nhìn cái gì thế? Không nhận ra ta à?” Yến Băng Cơ bị hắn nhìn đến mặt đỏ hồng lên có chút không tự nhiên, bỏ cái bát xuống, dáng vẻ có chút tức giận trừng mắt nhìn hắn.

“Băng tỷ tỷ, chúng ta sau này đi đâu?” Diệp Vô Ưu bị nàng trừng mắt có chút sợ hãi, vội vàng quay đầu không nhìn nữa, ngẫm nghĩ rồi hỏi một câu như thế.

“Ngươi muốn đi?” Yến Băng Cơ nhẹ nhàng thở dài một hơi, ngồi xuống.
“Băng tỷ tỷ, tỷ đi, ta cũng đi.” Diệp Vô Ưu trả lời rất nhanh, một chút do dự cũng không có.

“Ngươi trước đó không phải chỉ muốn trốn tránh ta sao?” Yến Băng Cơ lời nói không có cảm tình, ngẫm nghĩ lại lúc nhỏ Diệp Vô Ưu vừa nhìn thấy nàng thì bỏ chạy, mà lần này hắn lại còn đào hôn, trong lòng nàng thật có chút tức giận.

“Trước kia là trước kia mà, Băng tỷ tỷ, từ nay về sau mặc kệ tỷ đi đâu, ta đều đi theo.” Diệp Vô Ưu thành khẩn tuyên thệ, tiểu tử này ngẫu nhiên đã sa vào vòng ôn nhu của Yến Băng Cơ không thể thoát ra được nữa.

“Những lời này là ngươi nói, sao này không hối hận chứ.” Yến Băng Cơ trong mắt hiện lên một vẻ giảo hoạt.

“Tuyệt không hối hận, ta Diệp Vô Ưu đường đường là nam tử hán, nói được làm được!” Diệp Vô Ưu sợ Yến Băng Cơ không cho hắn đi theo, vội vàng cam đoan nói.

“Tốt lắm, là do ngươi nói đấy, chúng ta đi về nhà!” Yến Băng Cơ mỉm cười, Diệp Vô Ưu nhất thời giống như trái cà mất nước, cúi đầu không nói được một lời.

“Sao vậy, không phải nói đường đường nam tử hán nói được làm được sao? Nhanh như vậy đã muốn nuốt lời à?” Yến Băng trong lòng muốn cười, nhưng lại cố ý nghiêm mặt.

“Đi thì đi, ta nói được làm được!” Diệp Vô Ưu đột nhiên ngẩng đầu lên, lớn tiếng nói. Yến Băng Cơ trái lại thật sự có chút bất ngờ, chỉ là nàng không biết rằng Diệp Vô Ưu nghĩ thầm trong lòng: “Trở về thì trở về, chỉ là ta lại phải chạy ra ngoài lần nữa.”“Được rồi, việc đi đâu sau này nói sau. Thưởng Hoa đại hội còn vài ngày nữa, chừng kết thúc Thưởng Hoa đại hội, sẽ bàn lại sau.” Yến Băng Cơ nhẹ nhàng nói.

“Băng tỷ tỷ, ta nghe lời như vậy, tỷ có nên khích lệ ta chút gì chăng?” Diệp Vô Ưu cười hì hì nói, rồi thừa dịp nàng không chú ý, liền bế nàng lên, chui vào bên trong chăn.

“Đừng làm loạn, ban ngày ban mặt đấy.” Yến Băng Cơ khẽ mắng, nhưng Diệp Vô Ưu lần này lại tựa hồ không sợ nữa, nguyên do đại khái vì cái gọi là sắc đảm bao thiên. Hắn không cho Yến Băng Cơ có cơ hội nói chuyện nữa, đã lấp kín miệng của nàng.

Yến Băng Cơ mặc dù thẹn thùng nhưng cũng không kháng cự quá mức, muốn kháng cự lại còn làm ham muốn của Diệp Vô Ưu thêm trỗi dậy. Diệp Vô Ưu hô hấp càng lúc càng dồn dập, vừa thở hổn hển vừa từ từ cởi y phục của nàng ra, lộ ra lớp áo nhỏ bên trong, bàn tay từ từ vuốt ve nhè nhẹ da thịt nàng, lại nồng nhiệt hôn từ trên môi xuống, bắt đầu di chuyển đến vùng cổ trắng tinh của nàng, tiếp tục di chuyển xuống dưới.

Đôi môi anh đào của Yến Băng Cơ phát ra những tiếng rên rĩ nhỏ khiến người ta phệ cốt tiêu hồn, cảm giác toàn thân nóng hổi, mềm yếu vô lực, một thân tiên thuật kinh hãi thế tục tựa hồ như hoàn toàn biến mất, bắt đầu để mặc cho Diệp Vô Ưu thao túng.

Diệp Vô Ưu hơi run run giải trừ trói buộc cuối cùng trên người nàng, ngọc thể hoàn mỹ rốt cuộc xuất hiện trọn vẹn trước mắt hắn, quả đúng là một tác phẩm nghệ thuật không có bất kỳ khiếm khuyết nhỏ nhặt nào, một kiệt tác của cao thiên. Trong nhất thời hắn cơ hồ không cách nào cho phép bản thân mình khinh nhờn nàng, hắn không đành lòng phá hoại vẻ toàn mỹ, vô hạ của nàng.

“Ầm” một tiếng, cửa phòng bị đập vỡ tan tành, không biết từ khi nào ngoài cửa lại tụ tập rất nhiều người, mà trong đó phần lớn lại đều là nam nhân trẻ tuổi, bọn họ đều tham lam nhìn vào cái giường trong phòng đang lộ ra một đoạn cánh tay búp sen, còn có một chút ít da thịt trước ngực đang lõa lồ.

“Cút!” Yến Băng Cơ phẫn nộ mắng rồi gió lạnh và hàn băng nổi dậy một trận gió bão, mang theo xấu hổ và giận dữ tột cùng của nàng hướng về đám người ngoài cửa cuốn tới. Đám người ngoài kia liên tục rên la bi thảm rồi nhao nhao ù té chạy đi. Lại một tiếng nổ vang lên, bụi bặm và những mảnh cây vụn bay lên đầy trời. Trước mặt mọi người nhất thời là một màn mưa bụi, đến lúc quang đãng trở lại, Yến Băng Cơ đã ăn mặc chỉnh tề ngay ngắn, trên mặt nàng vẫn còn một lớp sương giá.

“Băng tiên tử gì chứ, làm ra dáng vẻ thanh cao như thế, giữa ban ngày chẳng phải cùng nam nhân phóng đãng sao?” Đột nhiên một thanh âm tràn đầy ghen tức từ xa xa truyền đến, người đó tựa hồ sợ bị Yến Băng Cơ phát hiện, một mặt nói, một mặt cấp tốc rời khỏi nơi đó.

Gương mặt Yến Băng Cơ lập tức biến đổi (thanh hồng tạo bạch), hai mắt muốn phát hỏa.

“Băng tỷ tỷ,...” Diệp Vô Ưu mở miệng muốn nói chuyện, hắn biết Băng Tiên Tử kia đúng là chỉ Yến Băng Cơ. Từ sau khi nàng lộ ra chân diện mục, thời gian chưa đến một ngày, danh hiệu Băng tiên tử liền truyền đi khắp Bách Hoa thành.

“Đều là tại ngươi cả!” Yến Băng Cơ đột nhiên quay về phía hắn gào lên. Nói xong liền như một làn khói trắng, phóng như bay ra ngoài.

Quyển 1 - Chương 12: Dục Hỏa Phần Thân

“Băng tỷ tỷ...” Diệp Vô Ưu vội vàng khẩn trương truy đuổi theo, đáng tiếc hắn không đuổi kịp đến nơi! Trong chớp mắt hắn không thấy bóng dáng nàng đâu cả.

Diệp Vô Ưu hai mắt vô thần đi trên đường, hắn cũng không biết hắn hiện tại đến địa phương nào, hắn biết rõ ràng bản thân đã không đuổi kịp nàng, nên vô ý thức tiến thẳng về phía trước, Yến Băng Cơ giận dữ mà đi, khiến hắn nhất thời không thể đi theo.

o0o

Âu Dương Vân Phi vội vã gấp rút chạy ra khỏi cổng Bách Hoa thành, chẳng mảy may dám dừng lại. Yến Băng Cơ công lực thật kinh khủng, hắn vừa mới hiểu biết qua, hắn thật không muốn bị nàng bắt được.

“Đại ca ca, chạy nhanh như vậy đi đâu thế?” Một giọng nói nũng nịu truyền đến tai hắn. Âu Dương Vân Phi dồn sức hãm cước bộ, nhìn theo hướng tiếng nói.

Đập vào mắt hắn là một khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo, vẻ mặt hồn nhiên vô tư, mặc một cái áo nhỏ nhắn màu xanh lục, mái tóc đen bóng buộc thành hai cái bím nhỏ, trông rất đáng yêu.

Thiếu nữ tuổi ước chừng mười lăm mười sáu tuổi, cái đầu nghiêng nghiêng, dùng ánh mắt tò mò nhìn Âu Dương Vân Phi.

“Đại ca ca, ngươi thế nào lại không nói chuyện?” Thiếu nữ lại hỏi.

“Tiểu muội muội, ngươi đang nói với ta sao?” Âu Dương Vân Phi trí nhớ có chút không ổn lắm, dường như bỗng chốc còn không có phản ứng lại.

“Phải mà, đại ca ca, người nói ta xinh đẹp không?” Thiếu nữ cười hì hì, dùng ánh mắt mong mỏi nhìn Âu Dương Vân Phi.

“Úc, xinh đẹp!” Âu Dương Vân Phi ngây người ngớ ra, gật gật đầu nói.

“Ngươi bây giờ xem ta có phải là càng xinh đẹp hơn không?” Trong hai mắt thiếu nữ đột nhiên phát ra ánh sáng yêu mị, cái bím tóc đang buộc đột nhiên sổ tung ra, cái đầu tóc đen bóng không có gió vẫn tự động tung bay lên cao.

“Phải, thật xinh đẹp.” Âu Dương Vân Phi ánh mắt vẻ mặt trở nên si mê, miệng lẩm bẩm nói.

“Ngươi có muốn ở cùng ta hay không?” Thiếu nữ vẫn như thế cười hì hì nói.

“Muốn.” Âu Dương Vân Phi không chút do dự nói.

“Ta bảo ngươi, ngươi bây giờ đi làm một việc, sau đó nhanh chóng trở về, ta ở chỗ này chờ ngươi!” Thiếu nữ hì hì cười.

Âu Dương Vân Phi liều mạng gật đầu.

Một lát sau, Âu Dương Vân Phi lại trở về Bách Hoa thành, y phục toàn thân đã bị chính bản thân hắn cởi ra chỉ còn chừa lại một cái quần lót. Người ngoài nhìn hắn xoi mói, hắn lại dường như không hề để ý, chỉ biết cắm đầu chạy một vòng trong thành, sau đó lại nhanh chân chạy ra khỏi thành, đi tìm thiếu nữ kia, chỉ đáng tiếc là chẳng nhìn thấy đâu.
o0o

“Tốt rồi, tìm Vô Ưu ca ca và Băng tỷ tỷ đòi tiền thưởng thôi.” Thiếu nữ kia sau khi Âu Dương Vân Phi trở về trấn liền khẽ vỗ tay, búng một cái nhảy về phía trước chạy đi.

“Hàm Yên, ngươi lại quấy rối gì đó?” Thiếu nữ chưa đi được mấy bước đã bị một tiếng trách mắng nhẹ nhàng kêu dừng lại.

“Băng tỷ tỷ, muội nhớ tỷ quá.” Thiếu nữ gọi là Hàm Yên liền xoay người đi về hướng Yến Băng Cơ.

“Nhớ ta mới kỳ quái, ta thấy ngươi nhớ Vô Ưu ca ca của ngươi thôi.” Sắc mặt Yến Băng Cơ đã khôi phục vẻ bình tĩnh, vừa mới nổi giận chạy ra ngoài, trong chốc lát lại khôi phục lại. Đối với hài tử Hàm Yên phá phách này, nàng đã biết rõ tính cách của nàng ta từ lâu.

“Băng tỷ tỷ à, dù sao tỷ và Vô Ưu ca ca cũng không có gì khác nhau mà, ta nhớ tỷ và nhớ hắn đều giống nhau.” Hàm Yên làm nũng nói.

“Được rồi, không cần giở trò, các ngươi thật sự là những tên hề (hoạt bảo), ngươi làm cho Âu Dương Vân Phi kia từ nay về sau thế nào gặp người khác được nữa?” Yến Băng Cơ nhìn nàng ta có chút bất lực, lại có chút nuông chìu.

“Băng tỷ tỷ, ai bảo hắn phá hỏng chuyện tốt của tỷ và Vô Ưu ca ca, chẳng phải hắn cũng làm cho tỷ khó chịu sao?” Hàm Yên bỉu môi nói.

“Thôi được, chúng ta đi tìm Vô Ưu thôi.” Yến Băng Cơ bất lực nói. Kỳ thật nàng đối với Âu Dương Vân Phi mặc dù có chút chán ghét, nhưng cũng không có bao nhiêu hận thù, nàng là vị hôn thê danh chánh ngôn thuận của Diệp Vô Ưu, cùng hắn ở một chỗ bị người khác phát hiện cũng không có gì ghê gớm. Vừa rồi giận dữ mà chạy đi, chẳng qua chỉ vì tính dè dặt của nữ nhân, khiến nàng trong lúc nhất thời khó có thể chấp nhận mà thôi.

o0o

Diệp Vô Ưu mặt ủ mày chau trở lại khách điếm, vừa mới tiến đến cửa phòng, lại không kềm được sửng sờ, bởi vì hắn nhìn thấy Hàm Yên.“Vô Ưu ca ca, đến giúp ta đi.” Hàm Yên ở trước mặt Diệp Vô Ưu bày ra đủ các loại tư thế quyến rũ, miệng phát ra âm thanh càng mê người, đôi mắt xinh đẹp ướt đẫm chảy ra những giọt lệ trong suốt.

Diệp Vô Ưu đáng thương lại bị tiểu ma nữ Hàm Yên này làm đối tượng luyện công, chỉ có điều từ nhỏ đến lớn, lần này cũng không phải lần đầu tiên. Diệp Vô Ưu trong lòng hiểu rõ, ngàn vạn lần không được cho rằng nàng ta thật sự cần hắn giúp đỡ, nàng ta chỉ cố ý đày đọa hắn. Từ đầu đến cuối, hắn đều là chỉ có thể nhìn, không thể ăn.

“Nha đầu chết tiệt, nha đầu xấu xa, có cơ hội ta nhất định ăn thịt ngươi, xương đầu cũng không chừa.” Diệp Vô Ưu một mặt nỗ lực không nhìn nàng ta, mặt khác trong lòng thầm căm hận, kỳ thật chỉ trách móc oán giận bản thân, ngày thường không luyện công cho tốt, bao giờ cũng vậy, mỗi lần hắn đến lúc sắp đắc thủ thì Hàm Yên lại trốn thoát.

“Vô Ưu ca ca, đến đây, lại đây ôm ta đi.” Hàm Yên còn ở nơi đây làm nũng, Diệp Vô Ưu rốt cuộc không nhịn được, bổ nhào đến, ôm lấy nàng ta, tấm thân xem ra dường như khá nhỏ bé nhưng thực ra lại toàn những đường cong vô cùng ưu mỹ, liền hôn khắp trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo của nàng.

Hàm Yên khẽ phát ra một tiếng rên rĩ, thần sắc gương mặt tỏ ra rất hưởng thụ, bàn tay nhỏ nhắn nhẹ nhàng vòng qua cổ Diệp Vô Ưu, mặc cho hắn ở trước chiếc cổ trắng và ngực nàng tàn phá bừa bãi, tùy ý mặc sức mà hôn.

Diệp Vô Ưu thở dốc hồng hộc có chút sắc khí, bắt đầu cởi bỏ y phục của Hàm Yên, một lúc sau trên người nàng chỉ còn vài món y phục tiểu tiết, da thịt trắng nõn trong suốt đã lộ ra. Diệp Vô Ưu một mặt điên cuồng hôn hít, mặt khác dùng tay hướng đến cái vật che phủ cuối cùng kia.

“Vô Ưu ca ca, ngươi còn chưa cưới ta mà, thế nào lại có thể đối với người ta như vậy.” Nghe câu nói này, Diệp Vô Ưu biết lần này lại xong rồi.

Hàm Yên nhẹ nhàng tránh thoát khỏi cái ôm của hắn, dùng tốc độ kinh người mặc y phục, xong cười hì hì búng một cái nhảy về phía trước chạy ra ngoài.

o0o

“Băng tỷ tỷ, Diệp Vô Ưu ca ca không xong rồi, tỷ nhanh đi cứu hắn.” Hàm Yên chạy tới phòng bên cạnh, tìm kiếm Yến Băng Cơ.

“Hàm Yên, ngươi lại làm cho hắn thế nào vậy?” Yến Băng Cơ mày ngài cau lại, trừng mắt nhìn Hàm Yên.

“Băng tỷ tỷ, tỷ cũng biết người ta còn nhỏ mà, nhưng Diệp Vô Ưu ca ca khăng khăng muốn cơ thể của người ta, ta đành phải cho hắn ôm hôn, nhưng hắn cũng không thỏa mãn. Mà người ta nhỏ như vậy, đương nhiên không thể để Diệp Vô Ưu ca ca làm càng, vì lẽ đó, cho nên người ta liền chạy trốn, nhưng mà Vô Ưu ca ca lại...” Lại cái gì nàng ta không có nói tiếp nữa.

“Ngươi rỗi việc hay sao lại đi câu dẫn hắn làm cái gì?” Yến Băng Cơ không phải không biết nội tình của Hàm Yên, đâu có thể tin tưởng lời nàng ta, vừa liếc nhìn nàng ta không chút cảm tình vừa vội vã đi qua phòng bên cạnh.

Diệp Vô Ưu lần này thật sự là bị Hàm Yên quấy rối không nhẹ, đến bây giờ khuôn mặt anh tuấn vẫn còn đỏ ửng, bộ dáng hơi có chút thống khổ.

“Ngươi..., ngươi cũng không phải không biết Hàm Yên thích phá phách, sao còn sập bẫy của nàng ta?” Yến Băng Cơ nhìn Diệp Vô Ưu có phần thống khổ, cũng có chút khiển trách.

“Băng tỷ tỷ, ta, ta.... “ Diệp Vô Ưu sắc mặt trở nên càng lúc càng đỏ, đột nhiên ôm Yến Băng Cơ vào lòng, “Băng tỷ tỷ, cho ta được không?”

Quyển 1 - Chương 13: Sơ Thí Vân Vũ

Cái bộ dạng tội nghiệp và vẻ mặt khẩn nài kia khiến Yến Băng Cơ mềm lòng. Trong lòng mâu thuẫn không thôi, nàng nhận ra quả thật Diệp Vô Ưu hiện giờ đang rất khó chịu. Lần này nha đầu Hàm Yên kia làm có phần quá trớn, nếu thật sự mặc kệ hắn, chỉ sợ Diệp Vô Ưu thật sự sẽ dục hỏa thiêu thân, tuy là chưa đến nỗi sẽ chết, nhưng đối với thân thể thương tổn e rằng cũng sẽ không nhỏ.

“Dù sao không sớm thì muộn cũng phải gả cho hắn.” Yến Băng Cơ trong lòng thầm nghĩ, cắn chặt răng, khẽ gật đầu.

Được Yến Băng Cơ gật đầu đồng ý, sớm đã nhịn không nổi, Diệp Vô Ưu tự nhiên không khách khí nữa, liền vội vội vàng vàng kéo Yến Băng Cơ ngả nhào lên giường.

Tham lam hôn lấy đôi môi của Yến Băng Cơ, hai tay thuần thục cởi bỏ y phục trên người nàng, không đến một khắc, thân thể hoàn mỹ thánh khiết của Yến Băng Cơ đã hoàn toàn khỏa lộ trong không khí.

Diệp Vô Ưu đã dục hỏa thiêu thân, vội vã tiến nhập vào thân thể của Yến Băng Cơ. Yến Băng Cơ chỉ cảm thấy hạ thể đau đớn, rơi vài chấm đỏ, hai giọt nước mắt bất giác trào ra từ bên khóe mắt, giờ khắc này, nàng cuối cùng đã đánh mất thân thể thánh khiết gìn giữ hơn hai mươi năm qua.

o0o

Mây tan mưa tạnh, Diệp Vô Ưu lòng đã thỏa mãn, ôm lấy Yến Băng Cơ ngủ say. Yến Băng Cơ trong lòng lại suy nghĩ miên man, nàng không phải hối hận vì hiến thân cho hắn, chỉ là lúc thật sự mất đi hai mươi năm thanh bạch gìn giữ như vậy, nàng cũng có chút cảm giác khó chịu.

Tình cảm của Yến Băng Cơ đối với Diệp Vô Ưu luôn rất phức tạp, từ lúc nàng bắt đầu hiểu chuyện, nàng đã biết rõ, đến khi nàng lớn, nhất định sẽ phải gả cho Diệp Vô Ưu. Nàng vốn là một cô nhi, hồi đó Yến Ngọc Dao tìm kiếm rất lâu mới tìm được một nữ hài tử khiến bà hài lòng. Yến Băng Cơ cũng không phụ kỳ vọng của Yến Ngọc Dao, chẳng những võ công xuất sắc ngang ngửa với bà thời còn trẻ, mà ngay cả tướng mạo so với Yến Ngọc Dao cũng chỉ có hơn mà không hề kém.

Bởi vì Diệp Vô Ưu chưa bao giờ ngoan ngoãn mà Diệp Phi Phàm cũng không nguyện ý muốn quản giáo hắn. Yến Ngọc Dao chỉ có một đứa con trai như thế tự nhiên phải rất sủng ái hắn. Đồng thời bà cũng biết sủng ái hắn quá sẽ không tốt, vì vậy, Yến Băng Cơ lại đảm nhiệm vai trò khá lạ lùng này, chẳng những làm vị hôn thê của hắn mà còn phải thay thế Yến Ngọc Dao quản giáo hắn. Điều này cũng làm Diệp Vô Ưu thường xuyên rất uất ức, cảm thấy Yến Băng Cơ đối với hắn không tốt.

“Băng tỷ tỷ, Vô Ưu ca ca?” Nha đầu Hàm Yên này đột nhiên ngay lúc đó chạy đến, con ngươi đen đảo đảo lia lịa, đột nhiên hì hì cười, “Băng tỷ tỷ, các người như thế..., có thú vị không?”

“Tiểu nha đầu, coi chừng ta đem ngươi ném ra ngoài đấy.” Yến Băng Cơ xấu hổ đỏ mặt, chỉ vì có Hàm Yên ở trước mặt nên nàng thấy rất thẹn thùng.
“Người ta chỉ là tò mò mà. Nhưng mà Băng tỷ tỷ à, ta vừa mới nghe được tiếng của các người, dường như tỷ và Vô Ưu ca ca đều rất sung sướng. Có phải thật sự rất thú vị không?” Không rõ Hàm Yên thật sự không biết hay là cố ý, cả những lời như thế mà cũng nói ra.

“Ngươi, ngươi lại có thể ở bên ngoài nghe lén à?” Yến Băng Cơ hai gò má đỏ ửng, vừa thẹn vừa giận, không ngờ tiểu nha đầu này thật sự thứ gì cũng làm được.

“Nơi này có nghe lén ư? Băng tỷ tỷ à, tỷ nói người ta là loại người như vậy sao! Người ta thật là quang minh chính đại đứng ở cửa nghe thôi.” Hàm Yên giảo hoạt cười, đắc chí nói.

“Băng tỷ tỷ, tỷ đang cùng ai nói chuyện thế?” Diệp Vô Ưu mơ mơ màng màng lên tiếng, mắt còn chưa mở, lại bắt đầu ở trên người Yến Băng Cơ không đàng hoàng.

“A!” Diệp Vô Ưu đột nhiên sợ hãi la lên một tiếng, lập tức tỉnh táo hẳn ra, “Băng tỷ tỷ, lạnh, lạnh mà” Yến Băng Cơ tự nhiên sẽ không để cho hắn ở trước mặt Hàm Yên làm bậy, vì vậy lại dùng đến phương pháp hữu hiệu nhất, làm cho hắn lạnh mà tỉnh lại.

“A, Hàm Yên, ngươi, ngươi thế nào ở chỗ này?” Diệp Vô Ưu người tỉnh táo tự nhiên cũng phát hiện ra Hàm Yên. Nàng ta giống như đang dùng vẻ mặt cười chế nhạo nhìn hắn, mà trong ánh mắt nàng ta còn xuất hiện một loại biểu cảm khiến Diệp Vô Ưu rất sợ hãi. Hắn trước đây mỗi lần nhìn thấy loại biểu cảm này, sau đó không lâu đều sẽ bị Hàm Yên hành rất thê thảm.

o0o“Vô Ưu ca ca, ta luôn ở đây mà.” Hàm Yên hi hi cười, đột nhiên cả người nhẹ nhàng bay lên, đôi giày thêu đáng yêu bị nàng ta đạp bỏ, lộ ra một đôi chân trắng nõn, thân thể nhỏ nhắn xinh đẹp bổ nhào vào trong giường, nằm nghiêng bên cạnh Diệp Vô Ưu, một tay chống hàm, cười ngọt ngào, con ngươi đen bóng ở trên mặt Diệp Vô Ưu đảo qua đảo lại không ngừng.

“Hàm Yên, ngươi, ngươi đi xuống được hay không?” Diệp Vô Ưu lúc này thật sự có phần sợ hãi. Hàm Yên cũng không biết cái gì gọi là thẹn thùng, lại có thể trong tình huống này trơ mặt ra nằm bên cạnh Diệp Vô Ưu và Yến Băng Cơ.

“Diệp Vô Ưu ca ca, ngươi vừa rồi không phải rất muốn người ta sao?” Hàm Yên lộ ra bộ dạng rất tủi thân. “Người ta bây giờ cho ngươi không được hay sao?” Vừa nói, Hàm Yên vừa dán sát đôi môi hồng phấn tới bên cạnh lỗ tai Diệp Vô Ưu, khẽ thở một hơi vào đó.

Diệp Vô Ưu tim đập mạnh, rốt cục đã hiểu được tiểu nha đầu này lại muốn bắt đầu giày vò hắn, chỉ là so với ngày thường còn nghiêm trọng hơn.

Nếu như là ngày thường, hắn nhiều nhất là bị nàng ta câu dẫn một chút, nhưng hắn đau khổ chỉ có thể nhìn khắp mà không thể ăn, không có hậu quả gì khác. Nhưng mà hiện tại lại không như thế, Yến Băng Cơ vừa mới hiến dâng cho hắn, hiện giờ vẫn còn ở bên cạnh nhìn hai người, mặc dù không nói gì nhưng nhất cử nhất động của hắn và Hàm Yên đều không thể thoát khỏi cặp mắt của nàng ta. Nếu lúc này hắn còn cùng Hàm Yên ăn nói phóng đãng, chỉ sợ sau này Diệp Vô Ưu đừng hòng đụng chạm được đến nàng.

“Hàm Yên, ngươi, ngươi đừng càn quấy.” Diệp Vô Ưu cắn răng khổ sở van xin, “Ngươi muốn gì ta đều đáp ứng ngươi, chỉ cần ngươi bây giờ mau mau ra ngoài.” Diệp Vô Ưu ngoài miệng nói như vậy, trong lòng lại đem Hàm Yên mắng chửi không biết bao nhiêu lần: Nha đầu chết tiệt, nha đầu xấu xa, đại trượng phu co được giãn được, ta trước cầu xin ngươi, rồi có một ngày ta cho ngươi biết mặt!

“Vô Ưu ca ca, người ta đúng là muốn bồi tiếp ngươi mà, vừa rồi đều là người ta không tốt, bây giờ đến bồi thường cho ngươi mà.” Hàm Yên vẻ mặt nước mắt giàn giụa, không hiểu nổi nha đầu này thay đổi sắc mặt sao mà nhanh thế. Tuy Diệp Vô Ưu đã sớm biết rõ mấy cái trò này của nàng ta, không bị sập bẫy, nhưng từ trong lòng vẫn còn lộ ra vài phần thương hại.

“Nha đầu xấu xa, lại dụng mị thuật đối với ta.” Diệp Vô Ưu thầm mắng trong lòng, cuộc đời này chạm phải Hàm Yên hắn xem như thất bại, hỏng cả tám đời.

“Được rồi, Hàm Yên, ngươi không được làm càn ở đây!” Yến Băng Cơ rốt cuộc nhịn không được lên tiếng, Diệp Vô Ưu cuối cùng thở phào một tiếng, đừng thấy Hàm Yên trời không sợ đất không sợ, nhưng trước mặt Yến Băng Cơ nàng ta cũng rất nghe lời, đương nhiên chỉ tương đối ngoan ngoãn.

“Băng tỷ tỷ, người ta không đùa giỡn mà.” Hàm Yên lần này lại chui vào thẳng vào trong chăn, nằm ở chính giữa Yến Băng Cơ và Diệp Vô Ưu, nằm sấp trên người Yến Băng Cơ làm nũng.

Quyển 1 - Chương 14: Vô Hoa Lâu

"Có tin là ta sẽ ném ngươi ra ngoài hay không?" Yến Băng Cơ nói không có chút cảm tình, dứt lời còn thật sự đem Hàm Yên ném ra ngoài, Hàm Yên nhẹ nhàng dừng ở trên mặt đất, vẻ mặt bất mãn.

"Băng tỷ tỷ, Vô Ưu ca ca, các người không chịu cùng ta chơi đùa, ta sẽ tự qua." Hàm Yên còn muốn đi qua, nhưng phát hiện Yến Băng Cơ đang dữ tợn liếc mắt nhìn nàng ta, đôi mắt chuyển động, đột nhiên cười khanh khách, "Ta đi Vô Hoa Lâu vui vẻ, nghe nói nơi đó rất vui."

Lời vừa nói xong, Hàm Yên lại nhanh như chớp chạy vụt ra ngoài.

"Băng tỷ tỷ, Vô Hoa Lâu là nơi nào?" Diệp Vô Ưu thấy tiểu yêu tinh rốt cuộc đã chạy đi, cuối cùng thở phào nhẹ nhõm, xoay người ôm lấy ngọc thể tuyệt mỹ bên cạnh, thấp giọng hỏi.

"Kĩ viện!" Yến Băng Cơ trừng mắt nhìn Diệp Vô Ưu, "Buông ta ra, đứng dậy!"

********

Vô Hoa Lâu phân bố khắp Vân Mộng đại lục, chính là những thanh lâu liên kết tạo nên, lớn nhất Vân Mộng đại lục, thanh danh hiển hách, không thua kém bất kỳ môn phái nào.

Hàm Yên hớn hở chạy tới bên ngoài Vô Hoa Lâu, ánh mắt đảo qua đảo lại không ngừng, vốn đang mang bộ dáng tinh linh cổ quái đột nhiên thoáng cái lại biến mất không thấy nữa, mà thay là một bộ dáng rất đáng yêu rất hồn nhiên.

"Ồ, đây là tiểu nha đầu con nhà ai, dáng cao mà còn thật sự xinh đẹp a, nhưng mà làm sao lại chạy đến nơi này?" Nhạn nương thấy Hàm Yên vừa mới đi vào Vô Hoa Lâu, lẩm bẩm nói. Nhạn nương này là tú bà trong phân lầu Vô Hoa Lâu của Bách Hoa thành, có điều tuổi còn trẻ, xem bộ dáng cũng chỉ khoảng ba mươi tuổi, tú bà này quả thật còn rất trẻ so với các tú bà khác.

"Ơ, tiểu muội muội, ngươi có phải đi nhầm nơi rồi không?" Nhạn nương tâm tư chuyển mấy vòng, lại xuống lầu nghêng đón Hàm Yên đang đi tới.

"Đại tỷ tỷ, người gọi ta sao? Nhưng ta không phải gọi là tiểu muội muội mà." Hàm Yên hướng về Nhạn nương cười ngọt, tiếng nói lại vừa nũng nịu vừa du dương, một tiếng đại tỷ tỷ, càng làm cho Nhạn nương nghe thấy thoải mái vô cùng.

"À? Ngươi tên gọi là gì?" Nhạn nương trong lòng thầm vui mừng, chẳng lẽ tiểu nha đầu xinh đẹp này đầu óc không được tốt lắm? Nếu như vậy, nàng ta đúng thật là vận may đã đến."Ta à, ta nhớ, mẹ ta hình như gọi ta là nha đầu ngốc, đúng rồi, ta đúng được gọi là nha đầu ngốc." Hàm Yên nghiêng đầu suy nghĩ cả nửa ngày, sau đó nói.

"Ngươi có biết nơi này là nơi nào không?" Nhạn nương nhìn xung quanh, vội vàng đưa Hàm Yên kéo qua một bên, thấp giọng hỏi.

"Biết, nơi này không phải tửu lâu sao? Ta đói bụng, muốn ăn cơm mới đến đây." Hàm Yên chớp chớp đôi mắt to xinh đẹp nói.

"Té ra thật sự là một con nha đầu ngốc, Vân nương à Vân nương, Nhạn nương ta rốt cuộc cũng đến ngày phong quang rồi." Nhạn nương trong lòng kêu lên vui mừng, thị vốn là một trong những thành viên chủ chốt của Vô Hoa Lâu, nhưng mà lại cứ bị Vân nương áp chế. Vân nương dưới tay có hai đệ tử, Vô Nguyệt và Vô Tinh, các nàng ta chính là hai đại chiêu bài của Vô Hoa Lâu. Hằng năm Vô Hoa Lâu biểu diễn lưu động trên toàn lãnh thổ, chỉ bán nghệ chứ không bán thân, nhưng mỗi lần đến một địa phương, đều làm toàn bộ công tử vương tôn đổ xô vào. Mà đệ tử dưới tay Nhạn nương, kỹ nghệ lại bình thường, khó mà đảm đương.

Hôm nay nhìn thấy Hàm Yên, với sự lọc lõi nhìn người của thị làm sao lại không nhìn ra, Hàm Yên chẳng những dung mạo xinh đẹp phi phàm, càng mị cốt trời sanh, chỉ cần qua loa dạy bảo một chút, khẳng định có thể vượt hơn hẳn Vô Nguyệt và Vô Tinh, lúc đầu thị còn lo lắng tiểu nha đầu này sẽ không dễ dàng chui vào cái lồng của thị, nhưng mà bây giờ xem ra, chỉ là một nha đầu ngốc, thị dùng kinh nghiệm nhiều năm đối phó tiểu cô nương, muốn đối phó nàng ta tự nhiên là dư dả có thừa.

"Nha đầu ngốc, ta bây giờ sẽ dẫn ngươi đi ăn, được không?" Nhạn nương làm ra một bộ dạng rất hòa nhã cùng dùng giọng điệu dịu dàng nhất nói với Hàm Yên.
"Được, được, ta đang rất đói bụng." Hàm Yên xoa đầu, bộ dạng hết sức phấn khởi.

"Đến đây, ta dẫn ngươi lên trên ăn, được không?" Nhạn nương kéo tay Hàm Yên muốn dẫn lên trên lầu.

"Đợi một chút, đợi một chút." Một tiếng nói vang dội từ phía sau Nhạn nương vang lên, sau đó nói ra một câu khiến thị suýt chút nữa hộc máu, "Lão bà bà, bà đem vị tiểu tỷ tỷ xinh đẹp dẫn đi đâu thế?"

"Lão bà bà? Ngươi, ngươi, ngươi từ đâu tới, tên tiểu tử lỗ mãng?" Nhạn nương xoay người, hổn hển chỉ vào người thiếu niên mặc lam y phía trước, trên tay cầm một cây chiết phiến, hung hăng nói.

"Vị tỷ tỷ xinh đẹp, tiểu sinh xin hữu lễ. Lam y thiếu niên căn bản vốn không để ý tới Nhạn nương, lại quay về phía Hàm Yến cúi chào, "Tiểu sinh Lam Tiểu Phong, năm nay mười tám tuổi, mặc dù không phải ngọc thụ lâm phong, nhưng cũng khôi ngô tiêu sái, tuy không có vạn vàng quanh thân, nhưng cũng bạc làm gia sản, tiểu sinh còn chưa lấy vợ, xin hỏi vị thiên tiên tỷ tỷ này có ý định làm thê thiếp của tại hạ?"

Giọng nói của Lam Tiểu Phong vang dội vô cùng, người trong cả Vô Hoa Lâu gần như đều nghe rõ ràng, đám oanh oanh yến yến khi nghe xong những lời này thì cười sằng sặc không ngừng, nhưng mà Lam Tiểu Phong lại một chút cũng không có cảm giác xấu hổ.

"Đại tỷ tỷ, vị tiểu ca ca này nói cái gì vậy?" Phần đông khách làng chơi và kỹ nữ lần đầu nghe được kiểu cầu thân của Lam Tiểu Phong đều ngạc nhiên, cho nên làm cho Vô Hoa Lâu xuất hiện giây phút yên tĩnh ngắn ngủi, lúc này lại bị một tiếng nói vừa nũng nịu vừa du dương phá tan tĩnh mịch, truyền đến trong tai từng người, sau đó Nhạn nương lại phát hiện Hàm Yên hình dáng vẻ mặt đang mơ màng nhìn thị, trong ánh mắt càng tràn ngập vẻ mê hoặc không giải thích được.

Nhạn nương tuy bị Lam Tiểu Phong gọi một tiếng lão bà bà mà tức giận không ngớt, nhưng mà bây giờ thị càng khẳng định được Hàm Yên đầu óc không được tốt lắm, vì thế mà trong lòng lại nổi lên một trận vui sướng, thị tựa hồ đã thấy được ánh bạc óng ánh cuồn cuộn mà đến, nhiều không đếm xuể.

Nhạn nương tâm tư thay đổi nhanh như điện, lập tức liền có chủ ý, thị hướng về bên cạnh đưa mắt ra hiệu, trong nháy mắt Lam Tiểu Phong lại cảm giác mùi phấn son dày đặc từ bốn phương tám hướng tiến về phía hắn, một lát sau hắn đã bị một đám oanh oanh yến yến vây chặt kín, tiểu tử này thật sự là diễm phúc không nhỏ.

Nhạn nương khóe miệng lộ ra một nụ cười hài lòng, mặc dù dưới quyền thị không có đệ tử giống như Vô Tinh và Vô Nguyệt, nhưng cũng có vài cô nương được xem là môn sinh đắc ý của thị, thị chỉ cần tùy tiện đưa mắt ra hiệu một cái, các nàng ta có thể ngầm hiểu ý. Xem ra bộ dáng của Lam Tiểu Phong lúc này, nhất thời nửa khắc không có biện pháp thoát thân, mà thị cũng tự nhiên có thể yên tâm mang nha đầu ngốc nhưng xinh đẹp không thể tưởng tượng, vội vã dụ lên trên lầu.

"Tiểu muội muội, tỷ tỷ dẫn ngươi đi ăn đồ nhé." Giọng nói của Nhạn nương có lẽ chưa hề dịu dàng thân thiết đến như vậy, Hàm Yên rất ngoan ngoãn đi theo phía sau thị, chỉ là vừa đi vừa quay đầu lại dùng ánh mắt tò mò nhìn Lam Tiểu Phong bị nhốt trong đống mỹ nữ kia.

Quyển 1 - Chương 15: Khả Liên Đích Lam Tiểu Phong

"Không đúng, không đúng, phụ thân dường như cũng có nói qua, vì một mỹ nữ bỏ một đi một đám mỹ nữ cũng là có thể được." Tiếng nói của Lam Tiểu Phong dần dần lớn lên, đến nỗi chẳng những đám cô nương bên cạnh hắn có thể nghe thấy, mà cả những người khác đều có thể nghe rõ.

"Các mỹ nữ tỷ tỷ, các người chớ có trách Lam Tiểu Phong ta không biết thương hương tiếc ngọc, muốn trách thì trách các người không đủ xinh đẹp." Lam Tiểu Phong bộ dạng hết sức lo sợ nói. Nhưng khi hắn vừa dứt lời, mọi người lại nghe thấy vang lên một tiếng hô êm dịu, tiếp đó bọn họ lại nhìn thấy đám cô nương vốn đang quấn quanh bên cạnh Lam Tiểu Phong đang từng người với tư thế mỹ diệu khác nhau, không bình thường bay về tứ phía, sau đó nhẹ nhàng rơi trên mặt đất, lại không có một ai bị thương, thậm chí ngay cả ngã té xuống đều không có.

"Tiểu tỷ tỷ, người còn chưa nói muốn gả cho ta hay không?" Lam Tiểu Phong lăng không nhảy lên, dừng ở phía trước Hàm Yên, ngăn chặn lối đi của nàng ta, còn thuận tiện tách rời nàng ta và Nhạn nương ra, rồi sau đó hướng về Hàm Yên cười hi hi nói.

"Tiểu ca ca, ngươi nói muốn ta gả cho ngươi sao?" Hàm Yên đột nhiên cười ngọt, gương mặt hồn nhiên xinh đẹp trong nháy mắt trở nên vô cùng kiều mỵ, Lam Tiểu Phong không thể không thất thần, rồi sau đó có phần thất hồn lạc phách gật đầu. Thực ra không riêng gì hắn, tất cả nam nhân ở đây đều đột nhiên cảm giác đối với những nữ nhân bên cạnh không có bất kỳ hứng thú nào, sau đó sức chú ý của bọn họ đều di chuyển đến trên người Hàm Yên. Chỉ là bọn họ vừa rồi đều chứng kiến thấy lợi hại của Lam Tiểu Phong, cũng chỉ dám ở bên cạnh nhìn, không dám cùng Lam Tiểu Phong tranh người.

Mà Nhạn nương trong lòng sợ hãi, một loại cảm giác rất bất an từ đáy lòng dâng lên, nhìn Lam Tiểu Phong, sau đó lại nhìn Hàm Yên, sau đó lại lặng lẽ lui về trên lầu.

"Thật sao? Mẹ nói, nếu có người muốn lấy ta, nha đầu ngốc nên gả cho người đó, thật tốt, nha đầu ngốc sẽ gả cho ngươi." Hàm Yên cao hết sức phấn khởi nói."

"A!" Lam Tiểu Phong há to miệng, há rất to một hồi lâu không có khép lại, ngơ ngác nhìn Hàm Yên, trên mặt lại mang vẻ dở khóc dở cười.

"phụ thân không phải nói, mỹ nữ đều rất khó theo đuổi hay sao?" Lam Tiểu Phong lẩm bẩm tự nói, "Ta, ta mới mười tám tuổi, ta còn chưa muốn lấy vợ, lần này hỏng rồi, lần này thật sự là hỏng rồi. Cha à cha, cha lại gạt con, con không để yên cho cha đâu." Nhìn bộ dáng của hắn, dường như sắp khóc đến nơi.

"Tiểu ca ca, mẹ ta nói, lúc này ngươi cần phải giao sính lễ cho ta." Hàm Yên giống như có phần không kịp đợi.

"Sính, sính lễ?" Lam Tiểu Phong mặt như đưa đám, "Tiểu tỷ tỷ, ngươi, ngươi thật sự đồng ý?" Hắn bây giờ rất muốn Hàm Yên nói không, chỉ là khiến hắn thất vọng, Hàm Yên khẳng định gật đầu.

"Không được, không được, ta không thể cưới vợ sớm như vậy, cưới vợ rồi ta sẽ không còn tự do nữa." Lam Tiểu Phong thấp giọng tự nói: "Nhưng nam tử hán đại trượng phu, lời phải giữ lời, hết rồi xong rồi, ai đến cứu ta, a!"

Lam Tiểu Phong tội nghiệp này ánh mắt chuyển khắp bốn phía, hy vọng trong lúc này có một người, đương nhiên tốt nhất là nam nhân có thể đến giúp hắn một tay. Nhưng hắn lại tưởng rằng ánh mắt của chính mình bây giờ rất đáng thương, lại không biết rằng ánh mắt của hắn vô cùng quái dị, đến nỗi vốn còn có một ít người nóng lòng muốn thử, bị hắn nhìn thấy, trên người đều nổi da gà, có chút cảm giác lành lạnh, vì vậy đều hạ quyết tâm, chuyên tâm xem náo nhiệt.

Trong lúc Lam Tiểu Phong sắp tuyệt vọng, từ cửa có hai người đang tiến đến.*****************

"Băng tỷ tỷ, đứng dậy làm gì?" Diệp Vô Ưu có phần không cam tâm, ôm lấy Yến Băng Cơ không muốn buông tay.

"Hàm Yên đã đi Vô Hoa Lâu, ngươi nói chúng ta đứng dậy để làm gì?" Yến Băng Cơ không có cảm tình liếc nhìn hắn.

"Băng tỷ tỷ, tỷ không đi thưởng hoa đại hội sao?" Diệp Vô Ưu có chút kỳ quái hỏi.

"Ngươi còn nói? Trong lúc này, còn đi thế nào đây?" Yến Băng Cơ trừng mắt nhìn hắn, liền đó giọng nói hơi chậm lại, "Mấy ngày này, ta không cần đi, chỉ phải ngày cuối mới đi."

Diệp Vô Ưu cuối cùng cũng đành phải không tình nguyện rời giường, nhưng mà lại không phải lo lắng Hàm Yên sẽ xảy ra điều bất trắc gì, hắn chỉ thấy, nơi nào có Hàm Yên xuất hiện, chỉ biết là người khác xảy ra điều bất trắc, Hàm Yên nhất quyết sẽ không bị tổn hại.

Chỉ tiếc Yến Băng Cơ dường như không nghĩ như vậy, hơn nữa nàng lại uy hiếp hắn, nếu hắn không đứng dậy cùng nàng đi Vô Hoa Lâu, sau này nàng sẽ không để ý đến hắn nữa, Diệp Vô Ưu mặc dù không quá tin rằng nàng sẽ thật sự từ nay về sau không để ý đến hắn, nhưng mà hắn lại tin rằng, nàng có thể sẽ vì thế biến mất khỏi bên cạnh hắn vài ngày, vì thế hắn mới bị Yến Băng Cơ hoàn toàn rắt mũi. Nam nhân vừa hạnh phúc lại đáng thương, lại đành phải ngoan ngoãn nghe theo chỉ thị của nàng.
Nhưng mà Yến Băng Cơ lần này đối với Diệp Vô Ưu không tệ, hai người trên đường đi Vô Hoa Lâu, nàng luôn kéo tay hắn, tỏ ra khá thân mật, mặc dù hai người chuyện âm thầm thân mật gì đó đều làm qua, nhưng ở trước mặt công chúng, Yến Băng Cơ lần đầu tiên đối với hắn tốt như vậy, khiến lòng hư vinh của Diệp Vô Ưu thỏa mãn cực kỳ, nhưng mà chỉ một lúc sau, hắn lại nghe được một câu, khiến cho hắn suýt tý nữa hộc máu.

Một người đi đường ánh mắt si ngốc nhìn hai người vừa mới đi qua, lẩm bẩm nói: Tỷ muội thật xinh đẹp như hoa, a....

********************

Tên quy nô gác cửa bởi vì nhìn Yến Băng Cơ đến phát ngốc, do đó bị Diệp Vô Ưu trong lòng đang phát hỏa ném qua một bên, mà đến tận khi hai người đã đi vào cửa chính Vô Hoa Lâu, tên quy nô kia còn chưa phục hồi lại tinh thần, Yến Băng Cơ vừa mới chuyển biến từ thiếu nữ thành thiếu phụ, nhưng mà khuôn mặt vẫn lạnh lùng như băng, nhưng sự quyến rũ lại dường như đã gia tăng thêm vài phần.

Diệp Vô Ưu chỉ mới một chân vừa bước vào, một cái bóng màu lam lại hướng về hắn bổ nhào tới, tâm tình của hắn vẫn còn rất khó chịu, tự nhiên nghĩ cũng không cần nghĩ lại phất tay đánh tới, sau đó Lam Tiểu Phong lại phát ra một tiếng kêu thảm thiết kinh thiên thần sầu quỷ khóc, té nhào phía trước hai người Diệp Vô Ưu và Yến Băng Cơ, thảm thương nhìn hai người.

"Này, tiểu hoa si, ta đã có nói qua với ngươi, không được xuất hiện trước mặt Băng tỷ tỷ ta, còn nữa, ngươi la hét dọa người như vậy làm gì, ta chưa có đánh ngươi!" Diệp Vô Ưu lập tức nhận ra Lam Tiểu Phong, bộ dạng hung dữ nhìn hắn nói.

"Úc, xấu hổ làm việc sơ xuất, phải tẩu nhanh." Lam Tiểu Phong nhanh chóng bò dậy, phủi phủi y phục, mặt không đổi sắc nói, Vô Hoa Lâu lập tức một trận cười to.

Yến Băng Cơ trong lòng cũng cảm thấy buồn cười, nhưng mà trên mặt trái lại không có biến hóa gì, nàng ánh mắt đảo một vòng, lại phát hiện Hàm Yên, nhíu mày, lại chuẩn bị nói cái gì đó.

"Băng tỷ tỷ, không cần nói, để ta đùa vui một chút đi mà." Tiếng nói nũng nịu của Hàm Yên đúng lúc truyền đến trong tai nàng.

"Diệp gia ca ca, giúp cho ta một việc được không?" Lam Tiểu Phong tiến vế trước vài bước, vẻ mặt nịnh hót nhìn Diệp Vô Ưu.

"Ta vì cái gì phải giúp ngươi? Ta còn chưa có tìm nươi tính sổ? Ta cảnh cáo ngươi, ngươi càng sớm càng tốt biến mất trước mặt ta!" Trong giọng nói của Diệp Vô Ưu không có chút chỗ để thương lượng.

"Được, ta lập tức biến mất, lập tức biến mất!" Lam Tiểu Phong chuyển sang vẻ mặt phấn khởi, sau đó hướng về Hàm Yên nói: "Tiểu tỷ tỷ, không phải ta nói không giữ lời, là vị ca ca này muốn ta biến mất, ta đi đây, hẹn gặp lại, a, không cần gặp lại nữa!" Nói xong từ cuối cùng, Lam Tiểu Phong lại vội vàng hướng về bên ngoài phóng đi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau