VÔ LẠI QUẦN PHƯƠNG PHỔ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô lại quần phương phổ - Chương 106 - Chương 110

Quyển 4 - Chương 20: Thủy trung hi nháo

“Đa tạ Tiêu công tử.“ Trên mặt Hoa Vân La lộ ra vẻ một chút vẻ tươi cười: “Vân La trước đây thân thể không khỏe, cư xử thất lễ, vẫn mong công tử thông cảm.“

“Cung chủ khách sáo rồi, có thể thấy được cung chủ bình phục, tại hạ cũng cảm thấy rất vinh hạnh.“ Tiêu Diêu khẽ mỉm cười: “Nếu cung chủ tiện nói chuyện, tại hạ có chút chuyện muốn cùng cung chủ thương lượng.“

“Không cần gấp vậy chứ?“ Diệp Vô Ưu có chút không vui chen vào một câu: “Nàng chỉ vừa mới khỏe, có chuyện gì ngày mai hẵng nói!“

Hoa Vân La hướng tới Diệp Vô Ưu nở một nụ cười xinh đẹp, dáng điệu mỹ lệ đến kinh tâm động phách làm Diệp Vô Ưu hơi ngẩn ngơ.

“Nguyệt Lan, các người đều quay về trước đi.“ Hoa Vân La vừa nói vừa đưa mắt nhìn Lãnh Tâm m, “Đồng Đồng, các ngươi thay ta tiếp đãi Lãnh tông chủ trước.“

Ngừng một chút, Hoa Vân La lại nói: “Vô Ưu, ngươi ở lại.“

Một lát sau, chỗ này chỉ còn lại bốn người. Diệp Vô Ưu đứng bên cạnh Hoa Vân La, đối diện với bọn họ là Tiêu Diêu và Lâm Lông Nguyệt đang đứng kề vai nhau.

Tiêu Diêu hơi ngẩn ra, đối với việc Hoa Vân La lưu Diệp Vô Ưu lại, hắn hiển nhiên cảm thấy có chút kì quái. Song hắn cũng không nói gì, Lâm Lông Nguyệt thì trái lại dùng ánh mắt không mấy thân thiện nhìn Diệp Vô Ưu. Đáng tiếc, Diệp Vô Ưu từ đầu đã không lý gì đến nàng, bởi vì tất cả tâm tư hiện giờ của hắn đều rơi trên người Hoa Vân La.

“Tiêu công tử, bây giờ có thể nói được rồi.“ Hoa Vân La từ từ nói.

“Là như thế này, gia sư sai tại hạ đến mời cung chủ ghé qua Tán Tiên Môn tham gia tụ hội, tụ hội sơ bộ dự định sẽ cử hành vào ngày mười tám tháng năm. Nhưng nếu có thể, vẫn mời cung chủ đến sớm hơn một chút.“ Tiêu Diêu hơi trầm ngâm nói.

“Ồ? Tụ hội gì?“ Hoa Vân La hơi tỏ ra kinh ngạc hỏi.

“Kỳ thật tại hạ cũng không rõ ràng, bất quá gia sư nói việc tụ hội lần này liên quan đến tương lai của toàn bộ tu tiên giới ở Vân Mộng Đại Lục, hơn nữa gia sư đối với tụ hội lần này cũng rất coi trọng.“ Tiêu Diêu nghĩ một lát rồi tiếp: “Còn như hy vọng cung chủ có thể đến sớm vài ngày là bởi vì gia sư không bao lâu nữa sẽ phi thăng, nhưng gia sư tịnh không thể xác định cụ thể thời gian phi thăng.“

“Cái gì? Tiêu môn chủ sắp phi thăng?“ Hoa Vân La liền biến sắc, tin tức này mang lại cho nàng một chấn động cực lớn. Phi thăng. Điều này cũng chứng tỏ Tiêu Vấn Thiên trở thành một tiên nhân chân chính, cũng là tiên nhân chân chính đầu tiên ở Vân Mộng Đại Lục. Nhiều năm trở lại đây, phong trào tu tiên ở Vân Mộng Đại Lục dù ngày càng phồn thịnh, nhưng từ đầu đến cuối tịnh không có ai thật sự tu luyện thành tiên. Bởi trên thực tế còn có rất đông người đối với phương pháp tu tiên hiện tại có nhiều nghi vấn.

Nếu Tiêu Vấn Thiên thật sự phi thăng thành tiên, việc đó không còn nghi ngờ gì sẽ mang đến sự cổ vũ cực lớn cho tất cả tu tiên giả, sợ rằng sẽ thổi lên một phong trào tu tiên mới ở Vân Mộng Đại Lục.

“Gia sư còn sai ta chuyển lời đến cung chủ, nếu cung chủ cảm thấy trong hàng đệ tử của quý phái có người tư chất đặc biệt xuất sắc cũng tốt nhất mang bọn họ đi chung. Đương nhiên, nếu cung chủ cho rằng bất tiện thì cũng không sao. Nhưng khẩn xin bản nhân cung chủ nhất thiết phải đi một chuyến.“ Tiêu Diêu tiếp tục nói.

“Hãy chuyển lời ta đến Tiêu môn chủ, Hoa Vân La sẽ cố gắng đến sớm.“ Hoa Vân La hơi trầm ngâm một chút rồi mới ra quyết định. Nếu Tiêu Vấn Thiên thật sự sắp phi thăng không vì cái gì khác, đơn giản chỉ là đi chứng kiến quá trình phi thăng của ông ta, đi Tán Tiên Môn một chuyến cũng là đáng giá.

“Đa tạ cung chủ. Vậy tại hạ xin cáo từ trước.“ Tiêu Diêu như có vẻ trút được gánh nặng, khi hắn đi mời những người khác đều khá thuận lợi, chỉ là ở Vô Song Cung suýt nữa là không hoàn thành được nhiệm vụ. Hiện tại cuối cùng cũng phong hồi lộ chuyển, tự nhiên là thở ra một hơi nhẹ nhõm.

Tiêu Diêu và Lâm Lộng Nguyệt li khai xong. Hoa Vân La vẫn đứng yên lặng ở chỗ cũ, tựa hồ đang chìm sâu trong suy tư.

“Vân La, sao vậy?“ Hiện giờ không có ngoại nhân bên cạnh, Diệp Vô Ưu chung vu nhịn không nổi ôm nàng vào lòng.

“Ta không sao, chỉ là tin tức Tiêu Vấn Thiên sắp phi thăng làm ta cảm thấy đột ngột.“ Hoa Vân La lắc đầu, nhẹ nhàng nói: “Kỳ thật, mãi đến nay ta đều cho rằng thành tiên chỉ là một mộng tưởng xa vời và không thiết thực. Mặc dù chúng ta đều tự nói là tu tiên giả, nhưng sợ rằng không có mấy người nghĩ bản thân có đủ khả năng tu luyện thành tiên. Tu luyện của chúng ta đa phần chỉ là mong đợi làm thực lực bản thân mạnh hơn một chút. Có lẽ, làm bản thân đủ có thể sống lâu hơn một chút. Với ta, chỉ là càng thêm hy vọng đủ có thể thanh xuân vĩnh trú.“

“Vậy cái tên Tiêu Diêu đó, có thể nào lừa nàng không?“ Diệp Vô Ưu thuận miệng hỏi.
“Chắc không thể nào, với thanh danh Tiêu Vấn Thiên không đến mức làm những việc như vậy.“ Hoa Vân La lắc đầu, “Ta nghĩ, có lẽ ông ta thật sự sắp phi thăng thành tiên.“

“Không phải quản nhiều, đến lúc đó chúng ta đi xem là biết!“ Diệp Vô Ưu không chút quan tâm nói.

“Chàng nói phải, nghĩ nhiều cũng không có tác dụng, đợi khi đến Tán Tiên Môn gặp Tiêu Vấn Thiên xong có lẽ mọi thứ đều có thể rõ ràng.“ Hoa Vân La gật đầu, “Được rồi, chúng ta đi ra ngoài trước.“

“Ra ngoài làm gì?“ Diệp Vô Ưu có vẻ không muốn ra, hắn đang ôm thân thể mềm mại của Hoa Vân La cảm thấy thật khoan khoái, căn bản là không muốn đi đâu cả.

“Ta còn phải ra cảm ơn Lãnh Tâm m!” Hoa Vân La lãnh đạm nói, ngữ khí có chút cổ quái đến nỗi Diệp Vô Ưu nghe thấy mấy câu này trong lòng liền cảm thấy bất ổn.

Bất quá, một lúc sau Diệp Vô Ưu phát hiện hắn đã lo lắng hơi thừa. Bởi vì khi hắn và Hoa Vân La đi đến đại sảnh Vô Song Cung, Lãnh Tâm m đã đi khỏi.

“Cung chủ, Lãnh tông chủ muốn đi, thuộc hạ cũng ngăn không được.“ Lam Đồng Đồng có chút bất an nói

“Không sao, không trách ngươi. Với thân thủ của nàng ta, các ngươi xác thực không có khả năng ngăn cản.“ Hoa Vân La ảm đạm nói, “Đồng Đồng, ta phải xuất cung một chuyến. Khi ta không có ở đây, mọi việc Vô Song Cung đều giao cho ngươi.“

“Cung chủ, người phải đi đâu? Khi nào phải đi?“ Lam Đồng Đồng ngẩn ra rồi vội vã hỏi. Những người làm Vô Song Cung cung chủ thời gian qua đều rất ít khi ra ngoài bởi vì việc đối ngoại ở Vô Song Cung đều do thánh nữ phụ trách. Cung chủ chỉ cần lưu lại ở trong cung là đủ, mà trên thực tế Hoa Vân La cũng đã nhiều năm chưa xuất cung.

“Ta phải đi Tán Tiên Môn một chuyến.“ Hoa Vân La từ từ nói, “Sáng ngày mai sẽ đi, Nguyệt Lan, con chuẩn bị một chút, sẽ cùng đi với ta.“

“Dạ, sư phụ!“ Hoa Nguyệt Lan hơi ngơ ngẩn, dù có chút bất minh nhưng vẫn lên tiếng đáp ứng.

“Cứ vậy đi, ta trở về nghỉ ngơi trước.“ Hoa Vân La bàn giao mọi thứ xong liền nhanh chóng quay người ly khai. Lần này, trừ Diệp Vô Ưu vẫn bên nàng Lạc Lạc và Tuyết Tuyết hai tiểu nha đầu này tự nhiên cũng đi theo.

“Chàng nha, lúc nào cũng theo ta làm gì?“ Đi vào thạch ốc, Hoa Vân La quay người lại nhìn Diệp Vô Ưu, giọng điệu mang vài phần sủng ái nói. Lạc Lạc và Tuyết Tuyết đã canh giữ ở ngoài cốc, ở đây tự nhiên là thế giới của hai người bọn họ.

“Vân La, nàng hiện giờ thật sự hoàn toàn không sao chứ?“ Diệp Vô Ưu thò tay ôm nàng vào lòng khẽ hỏi.

“Yên tâm, ta thật sự không sao.“ Hoa Vân La ôn nhu nói “Ta bây giờ so với lúc trước mọi thứ đều tốt hơn nhiều.”

“Vậy ta yên tâm rồi!“ Song thủ Diệp Vô Ưu bắt đầu từ từ chu du trên người Hoa Vân La. Khi liệu thương cho nàng, hắn thật sự bị dày vò khó chịu, hiện giờ nàng đã không sao, hắn tự nhiên không muốn bỏ qua.

“Tiểu bại hoại, lại muốn làm bậy?” Giọng điệu Hoa Vân La trở nên nũng nịu lạ thường.

“Vân La, ta giúp nàng trị thương thật sự là khổ cực. Hiện giờ nàng đã khỏe, đền bù cho ta một chút đi!“ Động tác của hắn bắt đầu bạo dạn hơn, hai tay đặt trên phong đồn, hơi hơi dùng sức nhào nặn.

“Được rồi, được rồi, ta không thể xử tệ với chàng!“ Hoa Vân La khẽ vòng tay qua cổ Diệp Vô Ưu, “Bất quá, tiểu bại hoại a, chàng không thể để ta tắm rửa trước sao?“

“Ta với nàng cùng đi.“ Diệp Vô Ưu vội vàng nói, vừa nói vừa bế Hoa Vân La lên, hướng ra bên ngoài thạch ốc mà bước.

“Bỏ ta xuống!“ Khi vừa đến bên dục trì, Hoa Vân La nũng nịu kêu lên.

Diệp Vô Ưu y lời thả nàng xuống. Hoa Vân La đột nhiên khẽ mỉm cười, sau đó Diệp Vô Ưu bỗng cảm thấy một cổ đại lực ập đến kéo cả người hắn lên, rồi hắn cứ thế cắm đầu vào trong dục trì.

“Chỉ là giả vờ mà, lại tập kích ta!“ Diệp Vô Ưu kêu ca trong lòng. Đến khi hắn từ dưới nước chui đầu lên hướng mắt nhìn lên chỗ bên cạnh dục trì bao nhiêu lời oán trách đều tiêu tan hết sạch.

Hoa Vân La nhè nhẹ xoay người, từng mảng y phục trên người nàng từ từ rơi xuống. Ngọc thể mĩ lệ tuyệt luân trong chớp mắt xuất hiện trước mắt hắn. Sau đó nàng nở một nụ cười ngọt ngào với hắn rồi nhẹ nhàng nhảy vọt lên, thân thể uyển chuyển lộn một vòng tuyệt mĩ trên không trung, tiếp đó vọt vào trong làn nước.

Diệp Vô Ưu chỉ thấy hô hấp dồn dập một trận, gần như không chút do dự liền lao về nơi Hoa Vân La vừa rơi xuống. Chỉ là rất nhanh hắn phát hiện bản thân đã nhào vào không khí.

“Ngốc tử, ta ở đây!“ Sau lưng truyền lại tiếng cười khẽ. Diệp Vô Ưu thình lình quay đầu lại liền phát hiện Hoa Vân La đang ở cách hắn không đến một thước đang cười khúc khích, dịu dàng nhìn hắn.

Thân thể hoàn mỹ không tì vết vẫn không chút giấu diếm, mái tóc dài của Hoa Vân La lần này tịnh không che đậy những vị trí then chốt, đôi ngọc nhũ cao vút kia tựa hồ như đang có ý khoe khoang mị lực, ngạo nghễ đứng thẳng.

“Đến bắt ta. Bắt được ta chàng muốn thế nào cũng được!“ Hoa Vân La cười gian xảo, sau đó quay người chui vào trong nước.

Câu nói này mang đến cho Diệp Vô Ưu động lực vô cùng. Hắn bỗng nhiên cởi sạch y phục trên người, sau đó hướng tới Hoa Vân La truy đuổi.

Chỉ là, bất luận thủy tính hay công lực, Diệp Vô Ưu rõ ràng đều không bằng Hoa Vân La. Hắn ở trong nước đuổi theo một lúc lâu, ngay cả đuôi tóc của Hoa Vân La cũng không đụng đến được. Mà điều làm hắn buồn bực là Hoa Vân La thỉnh thoảng lại dụ dỗ hắn: lúc thì ra dáng tươi cười nũng nịu, lúc lại ở trước mặt hắn khoe ra tư thế gợi cảm, thêm vào đó thân hình hoàn mỹ của nàng, bản thân đã là một vật thể cực kỳ mê hoặc làm Diệp Vô Ưu mặc dù chưa đuổi bắt được nhưng không hề muốn từ bỏ.

“Để ta bắt được nàng, nhất định phải cho nàng biết tay!“ Diệp Vô Ưu thầm la lên trong lòng.

Quyển 5 - Chương 1: Chung đắc Vân La

Sau một khoảng thời gian đuổi theo, Diệp Vô Ưu cuối cùng đã quyết định từ bỏ, hắn ta đã khẳng định dùng cách thông thường thì không thể nào đuối kịp Hoa Vân La, xem ra chỉ có thể nghĩ ra cách nào đó. Suy nghĩ thay đổi, hắn ta quyết định chọn dùng cách cổ xưa nhất, bỗng nhiên hét lên một tiếng sợ hãi, sau đó cả người đều chìm xuống dưới hồ, cuối cùng không còn động tĩnh gì

“ Tên tồi tệ này, ngươi đừng làm ra vẻ nữa!” Hoa Vân La giận dữ mắng: “Nhanh tới đuổi theo ta đi.”

Hoa Vân La không còn cảm giác đang bị Diệp Vô Ưu đuổi theo, mà nàng hiện tại chơi chưa đã, nên còn muốn Diệp Vô Ưu cùng chơi tiếp. Tuy tuổi của nàng cũng không còn nhỏ nữa, nhưng rất ít ra khỏi Vô Song Cung, còn giữ nguyên tính cách của một thiếu nữ. Diệp Vô Ưu vẫn như vậy một chút phản ứng cũng không có, lẵng lẽ chìm xuống dưới nước không động đậy

“Tên tồi tệ này, ngươi đang làm gì đó!” Hoa Vân La hướng về phía anh ta.

Diệp Vô Ưu vẫn không có một chút phản ứng. Lần này, Hoa Vân La cuối cùng cũng hơi lo lắng, vội vàng hướng về phía đáy hồ, để kéo Diệp Vo Ưu ra, đến gần khía mặt hồ, chuẩn bị nói gì đó thì ngay lập tức phát hiện ra đã bị lừa, vì ngay lúc đó có một cánh tay rất khoẻ đã nắm lấy dây lưng của nàng.

“Tên tồi tệ, biết ngay là ngươi đang lừa người mà!” Hoa Vân La cũng không giãy giụa, chỉ nói một cách bất mãn.

“Dù sao, ta bây giờ đã bắt được nàng rồi, là nàng đã nói, tuỳ ta muốn gì cũng được, sẽ không hối hận.” Diệp Vô Ưu cười nói, đồng thời hai tay của hắn ta đã đặt lên người nàng.

“Vậy ngươi muốn thế nào?” Hoa Vân La hai tay ôm lấy cổ của Diệp Vô Ưu, chán nản nói.

“Như thế này!” Diệp Vô Ưu hai tay kéo lấy hông của nàng, để người nàng kề sát hắn ta.

Bị Hoa Vân La mê hoặc từ lâu, Diệp Vô Ưu vốn đã không thể kìm nén được, lúc này cuối cùng cũng đã ôm được giai nhân trong tay, hắn ta làm sao có thể chịu nổi?

Người nàng ấy trong nháy mắt trở nên nóng bừng,

“Vô Ưu, nhất định phải làm đau Vân La sao!” Hoa Vân La với ánh mắt mê hoặc, giọng nói vô cùng nũng nịu. Diệp Vô Ưu sao có thể kìm nén được dụng vọng trong lòng, dùng sức mạnh để chiếm được người trinh nữ này.

Hoa Vân La rên một tiếng nhỏ, lông mày hơi nhíu lại, hiển nhiên cũng cảm thấy khổ sở. Bởi lúc này Diệp Vô Ưu một chút gọi là thương hoa tiếc ngọc cũng không biết, dục vọng tích tụ bấy lâu nay bây giờ hoàn toàn phát ra hết. Hắn ta chỉ biết làm sao để chiếm hữu được tuyệt sắc giai nhân này.

Hoa Vân La khác xa với đồ đệ yêu quý mình Hoa Nguyệt Lan, tuy lần đầu tiên làm cho Diệp Vô Ưu không thể xuống giường, nhưng Hoa Vân La thực sự rất nhanh đã không thể cưỡng lại sự chinh phục của Diệp Vô Ưu, bắt đầu van nài.

“Vô Ưu, thế này không được!” Hoa Vân La rên rỉ nói, toàn thân nằm sấp lên người Diệp Vô Ưu, da nàng vốn dĩ màu trắng lúc này đã chuyển sang hồng.

Diệp Vô Ưu vẫn để tay lên mông của nàng, dùng sức mạnh để chiếm được thân thể của Vân La, cách nói nũng nịu đó đối với hắn ta bây giờ như chất kích thích mạnh nhất, sự van nài của nàng chỉ làm cho dục vọng của hắn ta tăng thêm mà thôi.

Đêm hôm đó, Diêp Vô Ưu tỏ ra vô cùng hưng phấn, sắc thái của hắn ta thay đổi liên tục, một mặt chiếm hữu được Hoa Vân La một tuyệt sắc giai nhân, mà Hoa Vân La vốn dĩ thân thể rất đẹp càng làm cho hắn ta thêm mẫn cảm, chiến trường của bọn họ cũng thay đổi thất thường, đầu tiên là ở trong hồ, rồi đến bên cạnh hồ, sau đó đến trên mặt đất trong phòng đá, cuối cùng là đến trên giường đá.

Lúc trời gần sáng, Hoa Vân La nằm sấp trên giường đá.

“Vô Ưu, xấu hổ chết được!” Hoa Van La nũng nịu nói, chỉ là bỗng nhiên cảm thấy xấu hổ. Nhưng nàng vẫn đáp ứng những đòi hỏi của Diệp Vô Ưu, chỉ là ra bày tỏ thái độ một chút.

“Vân La, trên người nàng chỗ nào cũng đều rất đẹp!” Diệp Vô Ưu líu ríu nói. Rồi, từ phía sau tiến lại gần, bắt đầu một cuộc hoan lạc mới.

Hơi thở gấp của giọng nói nhẹ nhàng và ‘ồ ồ’ hoà với nhau, lúc đó hai người một lần nữa lên đến đỉnh cao của dục vọng, một đêm cuồng hoan đến bây giờ mới kết thúc. “Tên tồi tệ, để ngươi giày vò chết mất!” Hoa Vân La nằm sấp trên người Diệp Vô Ưu, nàng cắn nhẹ vào người Diệp Vô Ưu.

“Vân La, sau này nàng đã là người của ta rồi!” Diệp Vô Ưu ôm lấy Hoa Vân La, trong lòng cảm thấy vô cùng mãn nguyện.

“Ta không phải là người của ngươi!” Hoa Vân La rên lên một tiếng: “Được rồi, tên tồi tệ này, không ngủ nữa, chuẩn bị dậy thôi, chúng ta phải đi!”

“Không? Bây giờ đi?” Diệp Vô Ưu vẻ mặt đau khổ: “Vân La, chúng ta ngủ trước không được à?”

“Không được!” Hoa Vân La nhảy lên một cách nhẹ nhàng, cả người bay vút lên, rồi hạ xuống mặt đất, sau đó mặc quần áo nhanh như chớp, quấn quanh cơ thể tuyệt đẹp, lúc này sắc mặt của cô ấy vô cùng mệt mỏi, quả là thể hiện tư thế phong tình có vạn cách.

“Vô Ưu, dậy đi, đêm qua ta đã bàn với Nguyệt Lan rồi. Hôm nay sẽ đi, nói không chừng bây giờ đang đợi chúng ta rồi!” Hoa Vân La mặc xong quần áo, đến bên giường, kéo Diệp Vô Ưu dậy. Sau đó dịu dàng giống như một người vợ trẻ, giúp hắn ta mặc quần áo.

Diệp Vô Ưu tuy người vô cùng mệt mỏi, nhưng cũng không có cách nào khác. Hắn ta đã sớm biết bây giờ phải lên đường.

“Vô Ưu, có biết vì sao công lực của ta tiến bộ như vậy không?” Lúc đi ra khỏi phòng đá, Hoa Vân La bỗng nhiên lên tiếng hỏi

“Không biết, vì cái gì?” Diệp Vô Ưu suy nghĩ một lúc, cuối cùng lắc đầu nói, quả thật hắn ta không biết, vì sao Hoa Vân La sau khi hết bị tẩu hoả nhập ma, lại tiến bộ.

“Vì từ trước đến nay, đều có một tâm ma bao vây lấy ta, đã rất nhiều năm rồi, ta vẫn không thể quên được Ngọc Dao, lần này đã ảnh hưởng đến quá trình tu luyện của ta, nhưng sau khi bị thương, ta cuối cùng đã thoát khỏi tâm ma” Hoa Vân La nhìn Diệp Vô Ưu với ánh mắt tràn đầy tình cảm: “Bây giờ, trong lòng ta, chỉ có ngươi thôi”

“Nàng,nàng thực sự đã quên mẹ ta rồi sao?” Diệp Vô Ưu ngạc nhiên nói: “Nói vậy, ta, ta không phải lại là vật thế thân của mẹ ta chứ?”
“Đồ ngốc!” Hoa Vân La lườm Diệp Vô Ưu một cái: “ Ta đương nhiên không quên mẹ ngươi rồi, nhưng bà ấy bây giờ chỉ là sư muội của ta,còn ngươi là người đàn ông của ta.”

Hoa Vân La lại nói: “ Nếu như không phải như vậy, ngươi nghĩ xem, tối qua ta có để ngươi đạt được mục đích không?”

“Tốt quá rồi!” Diệp Vô Ưu trong lòng hưng phấn, đột nhiên ôm lấy Hoa Vân La, xoay vài vòng, lần đầu tiên hắn ta nghĩ bất luận thế nào, có thể có được Hoa Vân La là được rồi, dù nói thế nào hắn ta cũng không muốn trở thành vật thế chỗ cho mẹ mình, càng không muốn mặc quần áo phụ nữ trước mặt Hoa Vân La.

“Được rồi, đừng làm loạn lên!” Hoa Vân La tức giận: “Tên tồi tệ, ta nói rõ trước, trước mặt người khác không được đối xử với ta như vậy!”

“Sợ cái gì!” Diệp Vô Ưu có chút không vui.

“Không phải là sợ, để người khác biết rất không tốt!” Hoa Vân La nhẹ nhàng nói, ngay lập tức mê hoặc được Diệp Vô Ưu: “ Hứa với ta đi, rồi tối ta sẽ bồi thường cho ngươi!”

“Được rồi, ta hứa với nàng là được chứ gì”Diệp Vô Ưu cuối cùng cũng không cưỡng lại được sự mê hoặc. Cuối cùng cũng hứa với Hoa Vân La, ở trước mặt người khác sẽ giữ khoảng cách với nàng.

Một giờ sau, Diệp Vô Ưu và Hoa Vân La xuất hiện trong trấn đầy sương mù, còn có hai người nữa đồng hành cùng bọn họ. Một người đương nhiên là Hoa Nguyệt Lan, còn người kia là nha đầu Hàm Yên. Kì thực Diệp Vô Ưu vốn dĩ không muốn dẫn theo, nhưng tin tức của đứa nha đầu đó rất nhạy bén, biết Diệp Vô Ưu muốn đi, từ sớm đã chờ cùng Hoa Nguyệt Lan.

“Vô ca ca, huynh không đi tìm Lam gia tiểu ca ca sao?” Hàm Yên chạy đến bên Diệp Vô Ưu, nhẹ nhàng hỏi.

“Ngươi muốn tìm Mộ Dung tiểu tiểu thì tự mình đi mà tìm!” Diệp Vô Ưu trừng mắt nhìn ả, không khách khí gì. Kì thực trong lòng hắn ta rất khó xử, nhưng thực tế hắn ta đến không phải vì Lam Tiểu Phong và Mộ Dung tiểu tiểu, mà vì Lãnh Sương Sương và Lãnh Tâm m. Hắn ta không biết phải đi đâu để tìm bọn họ.

Hơn nữa, hắn ta cũng không muốn rời khỏi Vô Song cung quá sớm. Vô Song cung còn có vô số mỹ nữ, hắn đều chưa từng gặp qua. Nhưng cung chủ đẹp nhất đã là của hắn ta rồi, chuyến đi này rất giá trị.

Lúc đầu Lãnh Tâm m để hắn ta làm việc không thể hoàn thành này, còn bản thân hắn chỉ mong muốn Vô Song cung biến thành hậu cung của mình, miễn cưỡng thì cho rằng đã hoàn thành bước đầu tiên. Rốt cục thì hắn ta đã có được Hoa Vân La, nhưng về quan hệ của Bách Hoa đế quốc hoa nữ và Vô Song cung hắn ta vẫn chưa diều tra được cái gì. Hay nói cách khác hắn ta xưa nay chưa từng muốn điều tra việc đó

“Tỉ tỉ! tỉ tỉ!” Lúc đó có âm thanh trong vắt truyền đến, Diệp Vô Ưu theo hướng vọng đến, thấy Mộ Dung tiểu tiểu đột nhiên xuất hiện, và đi cùng cô đương nhiên là Lam Tiểu Phong.

Lúc này Diệp Vô Ưu hơi đau đầu, không xa lại thấy có hai bóng, bất giác đần ra một lúc.

Haingười vừa thình lình xuất hiện là Lãnh Tâm m và Lãnh Sương Sương, hai người bọn họ tiến về phía hắn ta.

“Cung chủ, chúng ta lại gặp nhau rồi.” Lãnh Tâm m nhìn về phía Hoa Vân La cười.

“Đúng vậy, lại gặp nhau rồi, Lãnh tông chủ hôm qua quá gấp, tôi không tới cảm ơn người được!” Hoa Vân La nói.

“Cung chủ đến Tản Tiên môn phải không?” Lãnh Tâm m nhìn hết mọi người một lượt, sau đó bỗng nhiên nói.

“ Lãnh tông chủ không phải cũng đi đấy chứ?” Hoa Vân La ngây người ra một lúc, rồi hỏi lại.

Quyển 5 - Chương 2: Tình thiêu tâm âm

“Cung chủ không ngại việc chúng tôi cùng đường chứ?” Lãnh Tâm m cười nói. Như vậy chẳng khác gì cũng thừa nhận cô ta cũng đi Tản Tiên môn.

“Đương nhiên không để ý rồi. Huống hồ, tông chủ tự nguyện đi cùng đường với chúng tôi, có người cầu cũng không được” Hoa Vân La nhìn Diệp Vô Ưu, cười nói.

Diệp Vô Ưu cảm thấy lo lắng, hắn cảm thấy Vân La hơi kì lạ, hắn ta hoàn toàn không nói gì với Hoa Vân La về mối quan hệ của mình với Lãnh Tâm m, nhưng bây giờ xem ra Hoa Vân La đã biết trước rồi?

Hoa Nguyệt Lan mơ hồ đoán ra được mối quan hệ mờ ám giữa Diệp Vô Ưu và Lãnh Sương Sương. Nàng nhìn Lãnh Sương Sương, phát hiện ra Lãnh Sương Sưong đang nhìn Diệp Vô Ưu, trong lòng bất giác dấy lên một chút ghen ý, chỉ là nàng không có cách nào thể hiện sự tức giận đối với Lãnh Sương Sương, đành phải cấu trộm vào người Diệp Vô Ưu một cái.

“Công chúa lão bà à, đừng có cấu ta!” Diệp Vô Ưu có chút bất mãn nói.

“Ta cấu đấy, cấu chết ngươi luôn!” Hoa Nguyệt Lan tức giận nói, đương nhiên nói rất nhỏ, chỉ là cuộc đối thoại giữa hai người bọn họ làm cho người khác chú ý. Hoa Vân La dùng ánh mắt kì lạ nhìn Hoa Nguyệt Lan và Diệp Vô Ưu.

Lãnh Tâm m thoáng nhìn Diệp Vô Ưu, nói: “Tôi đã chuẩn bị ba cỗ xe ngựa, nếu mọi người không ngại có thể đi cùng. “

Diệp Vô Ưu dĩ nhiên không ngại gì, Hoa Vân La cũng chẳng ngại gì. Mọi người cùng lên đường.

Xe ngựa rất xa hoa, trên xe chuẩn bị sẵn phu xe, đều là đệ tử của Ma tông. Lam Tiểu Phong, Hàm Yên và Mộ Dung tiểu tiểu ba người ngồi cùng một xe. Lãnh Tâm m và Lãnh Sương Sương tự nhiên cùng ngồi cùng một xe. Hoa Vân La và Hoa Nguyệt Lan cùng với Diệp Vô Ưu ngồi cùng trên chiếc xe ngựa cuối cùng.

Diệp Vô Ưu vốn dĩ đã rất mệt mỏi, lên xe ngựa gối đầu vào chân của Hoa Vân La ngủ. Hoa Nguyệt Lan nhìn thấy anh ta và Hoa Vân La thân mật như vậy, mà Hoa Vân La cũng rất tự nhiên, trong lòng bất giác có cảm giác bồn chồn.

“Con sói háo sắc đó và sư phụ rốt cục có quan hệ gì?” Hoa Nguyệt Lan nghĩ trong lòng. Nàng đã nghĩ rất nhiều, suy đoán sư phụ và nàng hiện giống nhau, đều có cùng một mối quan hệ với Diệp Vô Ưu.

Tản Tiên môn cách Vô song cung của Bách Hoa đế quốc rất xa, dựa theo lộ trình như vậy phải hơn hai mươi ngày nữa mới có thể đến nơi. Nhưng bây giờ mới là tháng bốn còn khoảng thòi gian một tháng mới đến mười tám tháng năm. Vì vậy nếu không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn thì sẽ đến Tản Tiên môn trước mười lăm tháng tám, nên không có vấn đề gì.

Mặc dù xe ngựa có hơi lắc lư nghiêng ngả nhưng Diệp Vô Ưu vẫn ngủ đến chiều tối. Mãi đến khi mọi người tới một thành khác của Bách Hoa đế quốc là Phi Sa thành, Diệp Vô Ưu mới tỉnh.

Phi Sa thành là có tên như vậy vì ở thành này mỗi năm đều có một khoảng thời gian có cát bay, bão cát thường tập trung ở đây. Vì vậy đây tuy là thành phố lớn nhưng chẳng phồn hoa. Ở đây rất tiêu điều nhưng từ Bách Hoa đế quốc đi Vọng Nguyệt đế quốc phải đi qua Phi Sa thành, vì vậy bọn Diệp Vô Ưu tự nhiên không thể tránh khỏi đi qua nơi này, thời tiết vào lúc này rất tốt, hoàn toàn không có bão cát, bầu trời ở Phi Sa thành rất đẹp.

Lãnh Tâm m sớm đã đặt phòng ở khách sạn, nàng đã chuẩn bị rất đầy đủ, mỗi người đều có một phòng riêng, hiển nhiên không phải là Lãnh Sương Sương chuẩn bị rồi, còn bọn Hàm Yên đến hơn nửa năm nay đều không sống ở đây.

“Vân La, tối nay ta sẽ đến tìm nàng.” Lúc đi vào khách sạn, Diệp Vô Ưu ghé vào tai Hoa Vân La nói: “Tên tiểu tử này đã nghỉ ngơi đủ rồi, đã khôi phục lại sinh lực, tối hôm đó đưong nhiên là muốn đến chỗ của Hoa Vân La để được hưởng thụ.”

Hoa Vân La nhìn anh ta với ánh mắt rất đáng yêu không nói gì, đi vào khách sạn.

“Vô Ưu ca ca, Vô Ưu ca ca!” Diệp Vô Ưu vừa mới ăn xong ở nhà ăn, nha đầu Hàm Yên đã chạy đến.

“Có chuyện gì?” Diệp Vô Ưu ngẩng đầu lên hỏi tỏ vẻ bất mãn, hắn ta bây giờ không còn sợ con nha đầu này như trước đây nữa.

“Vô Ưu ca ca, mấy ngày hôm nay huynh ở lại Vô Song cung làm gì? nói cho muội biết được không?” Khuôn mặt Hàm Yên trông rất hiếu kì khi hỏi vấn đề này.

“Không nói cho ngươi biết!” Diệp Vô Ưu cự tuyệt nói.

“Nói cho muội biết đi!” Hàm Yên ôm lấy cánh tay của Diệp Vô Ưu bắt đầu làm nũng.

“Ngươi quan tâm đến việc ta làm làm gì?” Diệp Vô Ưu không khách khí gì nói: “Đi chơi đi, dừng có làm phiền ta!”

“Ở đây chẳng vui chút nào!” Hàm Yên nũng nịu nói: “Vô Ưu ca ca, huynh đưa muội đi chơi được không?” “Đương nhiên không được!” Diệp Vô Ưu lại cự tuyệt, thật buồn cười hắn ta bây giờ có thời gian đưa ả đi chơi sao?

“Vô Ưu ca ca, huynh đối với người ta tốt hơn một chút được không!” Hàm Yên nói như sắp khóc.

“Hắn ta vì sao phải đối xử tốt với cô? cô chẳng qua chỉ là một nha hoàn thôi!” Có một giọng nói lạnh lùng truyền đến.

“Ơ, tôi...tôi là nha hoàn thì sao? tôi, tôi không giống như các nha hoàn khác, tôi là nha hoàn của Băng tỉ tỉ!” Hàm Yên nhìn mọi người, tự nhiên cảm thấy sợ hãi, như vẫn còn rất bất mãn nên phản bác lại

“Không cần biết cô là nha hoàn của ai, chung quy cô cũng chỉ là một nha hoàn.” Người vừa nói là Lãnh Sương Sương, người mà khiến Hàm Yên sợ hãi như vậy, chỉ có thể là cô ta.

“Cô thì hơn gì tôi chứ!” Hàm Yên tức giận đáp: “Có cái gì mà xem thường người khác chứ!”

“Cô còn không đi ra?cẩn thận ta đánh cô bây giờ!”Lãnh Sương Sương uy hiếp.

“Tôi....tôi không sợ cô đâu!” Hàm Yên bĩu môi nói, nói là không sợ, nhưng ngay lập tức chạy như bay đến nấp phía sau Diệp Vô Ưu.

“Vô Ưu ca ca, huynh đừng thể để mụ già hung dữ đó đánh muội!” HàmYên nói nhỏ như cầu xin vào tai Diệp Vô Ưu.

“Cô đừng nghĩ là trốn phía sau sư đệ thì tôi sẽ không đánh cô!” Lãnh Sương Sương kêu lên một tiếng: “Cô tốt nhất là nên ngoan ngoãn ra đây cho tôi, làm gì thì làm đi đâu thì đi, đừng có ở đó mà làm phiền sư đệ!”

“Hàm Yên, cô ra đây đi, đừng như vậy, sư tỉ mà giận lên, tôi không giúp gì được cho cô đâu!” Diệp Vô Ưu cũng nói.

“Ra thì ra, có cái gì mà xem thường người khác chứ!” Hàm Yên tức giận nói, chạy biến mất, một lúc sau, giọng của Hàm Yên từ phía xa vọng đến: “Vô Ưu ca ca, tôi sẽ nói với Băng tỉ tỉ!”

“Lại muốn uy hiếp ta. ta không sợ đâu.” Diệp Vô Ưu nói nhỏ, sau đó đi về phía Lãnh Sương Sương.
“Sư tỉ, không phải là đang nghĩ đến đệ đấy chứ?” Diệp Vô Ưu kéo lấy tay của Lãnh Sương Sương, cười nói.

“Sư phụ để đệ chờ sẽ đi tìm người đấy.” Lãnh Sương Sương nói.

“Ồ, biết rồi!” Diệp Vô Ưu hơi chần chừ một lúc. “Thôi đi, chúng ta bây giờ đi tìm sư phụ tỉ tỉ nhé!” Diệp Vô Ưu kéo Lãnh Sương Sương đi về phía trước, đến trước cửa phòng Lãnh Tâm m, muốn kéo Lãnh Sương Sương vào, lúc đó Lãnh Sương Sương giữ lại.

“Đệ vào một mình đi, ta về phòng đây.” Mặt của Lãnh Sương Sương bỗng nhiên hơi đỏ lên một chút, nói rất nhỏ: “Ta sẽ chờ, có thể thì đến phòng tìm ta.”

Không chờ Diệp Vô Ưu phản ứng lại, Lãnh Sương Sương thoát nhanh ra khỏi tay của hắn ta, xoay mình chạy như bay về phía phòng bên cạnh.

Hơi chần chừ do dự một lúc, hắn ta mở cánh cửa trước mặt, đi vào trong, ngay lập tức anh ta nhìn thấy Lãnh Tâm m.

“Đóng cửa lại đi” Lãnh Tâm m quay lưng lại phía hắn nói.

Diệp Vô Ưu muốn làm việc xấu, tự nhiên muốn đóng cửa, như vậy sẽ không bị ngươì khác phát hiện

Sau khi đóng cửa phòng, Diệp Vô Ưu di chuyển ra phía sau lãnh Tâm m, từ phía sau ôm lấy nàng có thân hình vô cùng hấp dẫn.

“Sư phụ tỉ tỉ, tìm ta à?” Diệp Vô Ưu không bỏ qua bất cứ một cơ hội nào, vừa hỏi vừa ôm lấy cô ấy.

“Việc ta bảo ngươi đi điều tra, thế nào rồi?” Lãnh Tâm m không để cho Diệp Vô Ưu chạm vào người, chỉ muốn nói chuyện.

“Sư phụ tỉ tỉ, mới có mấy ngày,làm sao có thể điều tra ra cái gì chứ!” Giọng Diệp Vô Ưu có phần oán trách.

“Ngươi không phải là đã khiến cho Hoa Vân La phải lên giường rồi sao?” Lãnh Tâm m nói. “Hay là ngươi vốn dĩ không muốn điều tra việc ta giao đấy chứ?”

Lãnh Tâm m vốn không biết tên của Vô Song cung chủ, ở Vân Mộng đại lúc số người biết đến cái tên Hoa Vân La không nhiều, nhưng bây giờ Hoa Vân La hình như không muốn che dấu tên của mình nữa, vì vậy Lãnh Tâm m bây giờ cũng đã biết.

“Sư phụ tỉ tỉ, người sao phải khẩn trương như vậy? yên tâm đi, ta sẽ tra ra, chỉ là bây giờ thời cơ chưa đúng lúc!” Diệp Vô Ưu dương dương tự đắc nói, hắn ta kì thực nói không sai, bây giờ quả thực thời cơ chưa đúng, chẳng lẽ bây giờ để hắn ta đi hỏi Hoa Vân La, hoa nữ của Bách Hoa đế quốc có đúng là đều nằm trong sự khống chế của cô ấy không?

Nhưng, Diệp Vô Ưu có cảm giác không phải là Hoa Vân La là người khống chế phía sau, đương nhiên đây chỉ là cảm giác, nhưng cảm giác có chính xác không thì anh ta không biết.

“Ta thấy chỉ sợ ngươi đã bị Hoa Vân La mê hoặc rồi, còn có thể điều tra sao?” Lãnh Tâm m kêu lên một tiếng, tỏ vẻ bất mãn.

“Sư phụ tỉ tỉ, không phải là đang ghen đấy chứ?” Diệp Vô Ưu cười hihi nói, “Yên tâm đi, ta đúng là rất thích Vân La, nhưng ta cũng rất thích sư phụ tỉ tỉ!”

“Đa tình đến trình độ háo sắc như ngươi quả thật không nhiều!” Trong cách nói của Lãnh Tâm m có cảm giác đang cười nhạo.

“Sư phụ tỉ tỉ, ta biết tỉ sẽ không thừa nhận, nhưng không sao, ta biết tỉ thích ta là được rồi!” Diệp Vô Ưu dương dương tự đắc nói, hai tay bắt đầu di chuyển lên trên, sau đó dừng lại ở trước ngực cô ấy.

“ Sư phụ tỉ tỉ, chỗ này hình như có to hơn một chút đấy!” Diệp Vô Ưu trêu đùa.

“Đồ háo sắc, sao ngươi không chết đi?” Lãnh Tâm m nghiến răng, mấy chục năm nay, đây là lần đầu tiên bị một tên con trai trêu nghẹo, càng đáng ghét hơn, tên con trai đó trên danh nghĩa lại là đồ đệ của mình.

Quyển 5 - Chương 3: Diễm phúc vô biên

“Ta nói thật đấy!” Diệp Vô Ưu làm ra vẻ vô tội: “Sư phụ tỉ tỉ, chỗ này quả thật to hơn một chút mà, đây là công lao của ta, tỉ phải cảm ơn ta đấy!”

“Ngươi cút đi cho ta!” Lãnh Tâm m cuối cùng nhịn không nổi, giận giữ quát. Diệp Vô Ưu cả người bị quăng ra xa.

“Diệp Vô Ưu, ta cảnh cáo ngươi, đừng nghĩ rằng ngươi có thể làm với ta như vậy. Chọc giận ta, ai ta cũng dám giết!”

“Sư phụ tỉ tỉ, đừng giận mà, tức giận không tốt cho sức khoẻ đâu. Hơn nữa phụ nữ mà hay tức giận sẽ không đẹp đâu!” Diệp Vô Ưu không bị Lãnh Tâm m đe doạ vẫn cười hì hì nói. Có điều bây giờ hắn ta không dám ôm nàng lần nữa.

“Ta hỏi ngươi một lần nữa.” Lãnh Tâm m hít một hơi, nỗ lực để bản thân bình tĩnh lại: “ Ngươi biết vì sao Hoa Vân La muốn đi Tản Tiên môn không?”

“Sư phụ tỉ tỉ, tỉ không biết sao? vậy vì sao tỉ muốn đến Tản Tiên môn?” Diệp Vô Ưu sững người một lúc. Vốn dĩ anh ta cho rằng Lãnh Tâm m cũng nhận được lời mời của Tiêu Dao, nhưng bây giờ xem ra hoàn toàn không phải như vậy.

“Ta nhận được tin, bốn đại đệ tử của Tản tiên môn đều đã rời khỏi Tản tiên môn. Chia ra hướng về các đại môn phái tu tiên, mời các môn chủ của các phái đến Tản tiên môn. Nhưng bọn họ hoàn toàn không có phái người đến mời ta.” Trong cách nói của Lãnh Tâm m rõ ràng biểu hiện sự bất mãn: “Ta phải đến xem xem, bọn họ đang làm cái gì.”

“Ra là vậy, kì thực không có gì, chỉ là nghe nói lão già tên Tiêu Vấn Thiên đã phi thăng thành tiên.” Diệp Vô Ưu tuỳ tiện nói.

“Cái gì? Phi thăng thành tiên?” Lãnh Tâm m tức giận nói, rõ ràng cũng rất kinh sợ:“Ngươi nói thật chứ? Chính tai ngươi nghe thấy à?”

“Đúng thế, lúc Tiêu Dao và Vân La nói về chuyện đó, ta và Vân La đang ở cùng nhau, không thể sai được.” Diệp Vô Ưu gật đầu nói: “Tiêu Dao còn nói, lão già Tiêu Vấn Thiên đối với sự việc này rất quan trọng, mà còn nói có quan hệ đến cả tương lai của tu tiên giới!”

“Nói như vậy, ta đã suy nghĩ quá nhiều rồi, bọn họ hoàn toàn không nhằm vào ma tông chúng ta.” Lãnh Tâm m tự nói một mình. “Chỉ là Tiêu Vấn Thiên có thật là đã phi thăng thành tiên không.”

“Vân La cũng có hoài nghi, nhưng sư phụ tỉ tỉ, tỉ đừng nghĩ nhiều quá, chờ sau khi đến đó, thì sẽ rõ cả thôi mà.” Diệp Vô Ưu liền nói.

“Ta biết rồi.” Lãnh Tâm m nói. “Ngươi có thể ra ngoài, đi tìm Vân La của người đi.”

Vốn dĩ Diệp Vô Ưu rất muốn đi tìm Hoa Vân La, nhưng thái độ của Lãnh Tâm m làm hắn ta khó chịu. Nàng để hắn ta đi, hắn ta mà đi thì có khác gì lúc gọi thì đến, lúc đuổi thì đi? Hắn ta không muốn là cái loại đàn ông như thế.

“Sư phụ tỉ tỉ, bây giờ còn sớm ta còn muốn ở lại đây với tỉ!” Diệp Vô Ưu tiến đến bên cạnh Lãnh Tâm m cười nói.

“Ta chưa từng nói muốn ngươi ở lại với ta mà?” Lãnh Tâm m không khách khí nói.

“Sư phụ tỉ tỉ, tỉ có một mình lẽ nào không thấy cô đơn sao?” Diệp Vô Ưu tiến lại gần Lãnh Tâm m một chút, hai mắt nhìn như thiêu cháy nàng ta.

“Không phải việc của ngươi!” Lãnh Tâm m sắc mặt hơi thay đổi, hơi cúi đầu tránh cái nhìn của Diệp Vô Ưu.

“Sư phụ tỉ tỉ, sao lại không phải việc của ta chứ? Tỉ là sư phụ của ta, ta đương nhiên phải quan tâm đến tỉ rồi!” Diệp Vô Ưu đưa tay ôm lấy Lãnh Tâm m nói tiếp: “Sư phụ mà cô đơn, thì đương nhiên ta phải ở lại nói chuyện cùng rồi, tỉ không vui ta phải làm cho tỉ vui như vậy ta mới là một đệ tử tốt!”

“Có cái loại đệ tử như ngươi sao?”Lãnh Tâm m trừng mắt nhìn Diệp Vô Ưu.

“Đương nhiên rồi, đệ tử tốt như ta rất hiếm thấy đấy, chỉ có sư phụ tỉ tỉ mới có thôi” Diệp Vô Ưu cười nói.
“Miệng lưỡi trơn tru nhỉ!” Lãnh Tâm m kêu lên một tiếng: “To gan thật, không biết lớn nhỏ gì hết!”

“Ta cũng là vì muốn làm sư phụ tỉ tỉ vui lên một chút!” Diệp Vô Ưu nói mhỏ vào tai Lãnh Tâm m, nói liền một hơi.

“Ngươi chỉ muốn làm cho mình vui thì có!” Lãnh Tâm m không khách khí gì nói, chỉ là lần này không né tránh hành vi thân mật của Diệp Vô Ưu.

“Sư phụ tỉ tỉ vui, ta đương nhiên cũng vui!” Diệp Vô Ưu cười, sau đó hôn Lãnh Tâm m, Lãnh Tâm m không trốn tránh, để cho hắn ta hôn.

Diệp Vô Ưu từ từ thưởng thức mùi thơm từ đôi môi của Lãnh Tâm m, qua mấy lần cố gắng, cuối cùng đầu lưỡi cũng chạm đựoc vào răng của Lãnh Tâm m. Sau một hồi ngọ nguậy cuối cùng cả hai quấn lấy nhau, từ chỗ bị động Lãnh Tâm m đã bắt đầu chuyển sang chủ động, không giữ khoảng cách nữa hai tay nàng ôm lấy cổ của Diệp Vô Ưu.

Sự đáp lại của Lãnh Tâm m, làm cho Diệp Vô Ưu trong lòng cười thầm, tưởng có thể tiến thêm bước nữa, Lãnh Tâm m bỗng nhiên dùng lực đẩy anh ta ra.

“Ngươi về ngay đi!” Lãnh Tâm m, nàng dùng ánh mắt nhìn Diệp Vô Ưu, ngữ khí rất kiên quyết.

“Vậy cũng được, sư phụ tỉ tỉ, ta đi trước.” Diệp Vô Ưu hơi khó chịu, nhưng hắn ta cũng hiếu, tối nay không thể chiếm được Lãnh Tâm m một cách dễ dàng. Lúc đi khỏi còn sớm, vả lại vẫn còn hai đại mỹ nhân đang chờ anh ta!

Nhìn thấy bóng của Diệp Vô Ưu biến mất ở cửa, Lãnh Tâm m toàn thân giống như mất hết sinh lực, ngồi phịch xuống ghế, sắc mặt thay đổi không ngừng, biếu hiện vô cùng phức tạp.

Diệp Vô Ưu rời khỏi phòng của Lãnh Tâm m, chuyển sang phòng bên cạnh. Lúc này Lãnh Sương Sương đang ngồi ở đầu giường, không biết đang nghĩ cái gì, nhìn thấy Diệp Vô Ưu đi vào. Sắc mặt của nàng lộ vẻ vui mừng, hơi xấu hổ sắc mặt chuyển sang màu hồng.

“Sư đệ, đệ đến đây!” Lãnh Sương Sương nhẹ nhàng nói, dùng tay chỉ lên giường “Ngồi đây!”

Diệp Vô Ưu không khách khí, đến bên ngồi cạnh Lãnh Sương Sương, tiện tay ôm lấy lưng của cô. Trước mặt người khác thì vừa lạnh lùng vừa cổ quái, còn đối với hắn ta lại vô cùng dịu dàng, làm cho Diệp Vô Ưu trong lòng cảm thấy rất vui.

“Sư tỉ, đêm nay ta ở lại đây được không?” Diệp Vô Ưu nhìn thẳng vào mặt Lãnh Sương Sương, trong lòng dương dương tự đắc. “Không muốn” Lãnh Sương Sương nói rất nhỏ: “Ta… ta còn chưa chuẩn bị, đệ cũng biết nếu đệ ôm, ta sẽ không thoải mái.”

Lãnh Sương Sương lại tiếp: “Sư đệ, đệ cùng ta nói chuyện là được rồi, hoặc đệ có thể về phòng.”

“Vậy cũng được! Đúng rồi, sư tỉ, mấy ngày hôm nay lúc đệ ở Vô Song cung, tỉ không thấy buồn chứ?” Diệp Vô Ưu kì thực cũng không quá nóng lòng muốn chiếm hữu Lãnh Sương Sương.. Không biết vì sao, hắn ta thực sự cũng muốn hưởng thụ, nhưng lại thấy Lãnh Sương Sương muốn giữ mối quan hệ trước mắt cũng không sao.

“Vẫn tốt, ta từ trước đến nay đều có một mình, vì vậy đã quen rồi” Lãnh Sương Sương nói, “Chỉ là.... chỉ là có chút nhớ đệ.”

“Kì thực ta cũng rất nhớ tỉ!” Diệp Vô Ưu hôn lên má Lãnh Sương Sương nói. Rõ ràng là lừa người mà, lúc ở Vô Song cung, hắn ta chỉ muốn có được hai mỹ nhân Hoa Nguyệt Lan và Hoa Vân La, còn thời gian đâu mà nhớ đến Lãnh Sương Sương?

Tuy là nói dối, nhưng Lãnh Sương Sương nghe thấy rõ ràng rất vui, mà để cho mỹ nhân vui, Diệp Vô Ưu không ngại gì nói dối.

Cứ như vậy, Diệp Vô Ưu ôm lấy lãnh Sương Sương, từ từ nói chuyện. Hắn ta chỉ cần nói mấy câu thân mật, Lãnh sương Sương chủ động để cho hắn ta hôn, nhưng thời gian càng lúc càng muộn. Diệp Vô Ưu cuối cùng cùng rời khỏi phòng của nàng.

“Sư tỉ, ngủ sớm đi!”trước khi rời khỏi phòng Diệp Vô Ưu hôn nàng một cái, rồi nói nhanh.

“Sư đệ, đệ cũng ngủ sớm nhé.” Diệp Vô Ưu lúc ra đến cửa. Giọng Lãnh Sương Sương cất lên từ phía sau _hiển nhiên, Diệp Vô Ưu sẽ không đi ngủ sớm rồi.

Hoa Vân La đã lên giường, nhưng vẫn chưa ngủ, vì nàng biết Diệp Vô Ưu nhất định sẽ đến. Nàng đã đóng cửa phòng, nhưng lại cố ý mở một cánh cửa sổ, tất nhiên là chuẩn bị cho Diệp Vô Ưu. Chỉ là, chờ đã rất lâu, Diệp Vô Ưu vẫn chưa đến, nàng chịu đựng hết nổi bắt đầu mắng: “ Tên tồi tệ, đi đâu thế không biết?”

Nhớ đến cái đêm phong cuồng của hai người, Hoa Vân La cảm giác toàn thân như nóng bừng, nàng bây giờ chỉ mặc một chiếc áo mỏng bó sát thân. Dường như tất cả đều là chuẩn bị để đón Diệp Vô Ưu, vốn dĩ nàng cho rằng Diệp Vô Ưu sẽ sớm đến, nhưng đến bây giờ vẫn chưa thấy xuất hiện, để nàng chờ cảm giác rất khó chịu.

Đột nhiên cảm giác có cái gì đó, nhìn về phía cửa sổ, nàng thoáng thấy có bóng người tiến vào từ phía đó.

“Tên tồi này, đóng cửa sổ lại!” Hoa Vân La nói giọng chán nản, âm lạc hẳn đi. Diệp Vô Ưu đã đóng cửa sổ, sau đó đến bên giường, vén màn, chui vào.

“Đồ tồi, ai cho ngươi tuỳ tiện? trên người có mùi hương!” Hoa Vân La tức giận nói. Ngữ khí có chút chua xót.

“Không có, là mùi hương trên người Vân La mà!” Diệp Vô Ưu nói dối một cách trơn tru.

“Đồ tồi, ngươi dám lừa ta, cẩn thận ta đá ngươi xuống đấy!”Hoa Vân La bất mãn nói, cách nói có phần làm nũng, vừa có phần như uy hiếp.

“Ta biết Vân La yêu quý sẽ không nhẫn tâm như vậy đâu!” Diệp Vô Ưu cười nói, tay ôm lấy Hoa Vân La

“Đồ tồi, để người ta phải chờ lâu như vậy!” Hoa Vân La nói qua vai của Diệp Vô Ưu: “:Lần sau còn để ta chờ lâu như thế, ta sẽ không cho ngươi lên giường đâu!”

“Hoá ra Vân La không chờ được à!” Diệp Vô Ưu cười, một tay lướt khắp người nàng. Trong nháy mắt quần áo không có nhiều bây giờ hoàn toàn không còn. Sau đó áp sát người nàng, gối đầu lên ngực nàng, hai tay Hoa Vân La chủ động cởi y phục của Diệp Vô Ưu.

Quyển 5 - Chương 4: Tiên thuật chi nguyên

Đêm hôm đó, Diệp Vô Ưu đã được tận hưởng sự dịu dàng và thân thể tuyệt đẹp của Hoa Vân La. Mỗi lần như vậy đều khiến giai nhân rên rỉ cầu xin, việc đó chỉ mang đến cho hắn ta cảm giác như một cuộc chinh phục mới.

Cho đến tận khi trời sáng, Diệp Vô Ưu mới kết thúc đêm cuồng hoan đó, ôm lấy Hoa Vân La ngủ thiếp đi

đến khi Diệp Vô Ưu tỉnh, mới phát hiện ra mình đã ở trên xe ngựa, vẫn đang gối đầu lên chân Hoa Vân La. Lúc đó đã là chiều rồi, hắn ta đã ngủ hơn nửa ngày.

Lúc sáng sớm, Hoa Nguyệt Lan tìm Hoa Vân La, trố mắt đờ đẫn khi nhìn thấy Hoa Vân La và Diệp Vô Ưu ôm nhau ngủ. Có là kẻ ngốc cũng biết mối quan hệ giữa Hoa Vân La và Diệp Vô Ưu, chỉ là nàng không hỏi gì cả, hai người một là sư phụ, một là tình lang của nàng, mối quan hệ lung tung này làm cho nàng không biết phải xử trí như thế nào.

Cũng chính vì lí do đó khiến cho lúc Diệp Vô Ưu tỉnh lại, phát hiện Hoa Nguyệt Lan dùng ánh mắt rất cổ quái nhìn mình, làm cho hắn ta trong lòng cảm thấy thắc mắc.

Trong hơn nửa tháng tiếp theo, Diệp Vô Ưu đã trải qua quãng thời gian rất thoải mái, Phần lớn thời gian, hắn ta đều ở cùng Hoa Vân La.Mối quan hệ của anh ta với Hoa Vân La cũng đã công khai thân mật, chỉ có điều là không ai nói ra, nhưng tất cả đều biết, hầu như vào mỗi tối Diệp Vô Ưu đều qua đêm ở phòng của Hoa Vân La.

Nhưng từ sau khi biết mối quan hệ thật giữa Hoa Vân La và Diệp Vô Ưu, Hoa Nguyệt Lan cũng không quan tâm gì đến Diệp Vô Ưu. Mấy đêm, Diệp Vô Ưu thân mật nhưng đều bị Hoa Nguyệt Lan đuổi ra ngoài. Mấy lần như vậy, Hoa Nguyệt Lan đều biểu thị thái độ rất kiên quyết, thậm chí dùng cái chết để uy hiếp Diệp Vô Ưu. Diệp Vô Ưu không có cách nào, cũng chỉ biết nhượng bộ Hoa Nguyệt Lan.

Đương nhiên, Diệp Vô Ưu cũng không để phí thời gian hắn ta còn có Lãnh Tâm m, có lúc cũng mò đến phòng của Lãnh Sương Sương. Lãnh Sương Sương tuy đối với hắn ta hình như gần chấp thuận, nhưng cuối cùng cũng không để hắn ta phá vỡ mối quan hệ, cự tuyệt tới cùng.

Còn về nha đầu Hàm Yên, tuy đã bị Diệp Vô Ưu hoàn toàn lãng quên, nhưng Hàm Yên cũng không quá buồn chán, cùng với Mộ Dung tiểu tiểu gây ra một chút phiền phức. Trên đường đi nhìn ai cũng không thuận mắt, bọn họ sẽ đi tìm hắn ta gấy rối. Trên đường đi, cũng có mấy lần không may bị họ làm phiền,

đến lượt Lam Tiểu Phong tỏ ra phiền muộn, tên nhóc này cũng rất thích mỹ nhân. Vấn đề là mấy mỹ nhân cùng đi đều không có quan hệ gì với hắn ta, hắn ta bây giờ rất hôi hận vì đã cùng đi với Diệp Vô Ưu. Song anh ta bây giờ là tuỳ tùng của Mộ Dung tiểu tiểu. lại không có cách nào đi khỏi, không phải như vậy thì tên nhóc này đã bỏ đi từ lâu.

Trên đường đi không có chuyện gì xảy ra, mọi người đều rất thuận lợi đến Tản Tiên môn, lúc đó mới chỉ là mồng tám tháng năm. Sau khi đến bọn Hoa Vân La mới phát hiện ra bọn họ là nhóm người đến rất trễ. Tản Tiên môn bề ngoài xem ra rất bình thưòng, nó với thân phận là tu tiên đệ nhất đại môn phái, nhìn rất không thoả đáng.

Lần này tiếp bọn Hoa Vân La vẫn là Tiêu Dao. Nhưng đối với người không mời cũng đến như Lãnh Tâm m, Tiêu Dao cũng không nói gì, đồng thời biểu thị sự hoan nghênh, cũng sắp xếp cho nàng chỗ nghỉ cẩn thận.

Tiêu Dao hiển nhiên là rất bận rộn, cũng không cùng mọi người nói gì nhiều, chỉ an bài chỗ nghỉ trước, sau đó nhanh chóng rời đi. Những ngày tiếp theo ở đó, Hàm Yên dẫn Mộ Dung tiểu tiểu đi lăng quăng khắp nơi ở Tản Tiên môn. Cũng chẳng có ai để ý đến bọn họ, đúng là hơi kì lạ, nhưng Diệp Vô Ưu mỗi ngày vẫn trốn trong phòng, quấn lấy Hoa Vân La. Đáng thương cho Hoa Vân La bị hắn ta quấn lấy hơn một tháng, bây giờ có chút sợ hắn ta. Không có cách nào, ai là người khiến Diệp Vô Ưu càng lúc càng say đắm nàng chứ?

Ngày mười lăm tháng năm.

Sáng sớm, Diệp Vô Ưu còn đang ôm Hoa Vân La ngủ. Tiêu Dao đột nhiên đến, nói Tiêu Vấn Thiên mời mọi người, Hoa Vân La lúc này mới đánh thức Diệp Vô Ưu. Hậu viện của Tản Tiên môn có một cái sân rất rộng, bốn mặt của sân cây cối rất rậm rạp, ngay chính giữa lập một thạch đài, trên thạch đài, có khác ba chữ: Thăng Tiên đài.

Trên Thăng Tiên đài, lúc đó có một người đàn ông đang ngồi tĩnh tọa dung mạo vô cùng anh tuấn, người đó chính là Tiêu Vấn Thiên.

Bốn phía xung quanh thăng tiên đài có rất nhiều người. Diệp Vô Ưu đảo mắt nhìn xung quanh, tìm không được người quen, lại càng không quan tâm đến bọn họ, đương nhiên nguyên nhân quan trọng nhất là trong số những người đó hoàn toàn không thấy mỹ nhân nào.

“Hoan nghênh các vị đồng đạo đến Tản Tiên môn, thân là chủ nhân ở đây mà đến hôm nay mới gặp mọi người, thật quá thất lễ.” Tiên Vấn Thiên nói, giọng rất thấp nhưng rất rõ ràng. “Vì việc này rất trọng đại, ta sẽ đi thẳng vào vấn đề, các vị đều là giảo giảo giả của tu tiên giới, nhưng điều tôi muốn nói cho các vị là, cách tu tiên của các vị từ trước đến nay kì thực đều sai cả!”

“Cái gì?” mọi người đều kinh ngạc. Rất nhiều người trông rất giận giữ, nếu như như những lời đó do người khác nói ra, bọn họ chắc chắn sẽ phản bác, nhưng người nói ra chuyện này lại là Tiêu Vấn Thiên, bọn họ đương nhiên phải cư xử khác.

“Kì thực, cho đến bây giờ, cái mà mọi người tu luyện hoàn toàn không phải là tiên thuật, Kì thực, nó chỉ là võ thuật, ta muốn nói cho mọi người đừng mong đổi tên võ thuật thành tiên thuật thì thành tiên thuật chân chính. Tiên thuật thực sự, kì thực hoàn toàn chưa từng xuất hiện ở Vân Mộng đại lục.”

“Tiêu môn chủ đã mời chúng ta đến, chắc là muốn chỉ điểm về tiên thuật cho chúng tôi.” Hoa Vân La cười nói, phát ra hàng vạn loại phong tình.

“Chỉ điểm thì không dám, nhưngn bản thân ta mấy ngày gần đây đã đắc đạo, tiết lộ thiên cơ, vì muốn tiên giới có thể lưu lại một chút gì đó, cũng là muốn Vân Mộng đại lục có thể xất hiện tu tiên nhân sĩ chân chính. Ta mong trong mấy ngày này, giảng cho mọi người một chút về tiên thuật chân chính.” Tiêu Vấn thiên nói rất chậm: “Thời gian chỉ có ba ngày, mọi người có thể tiếp thu được bao nhiêu là tuỳ vào cơ duyên, ba ngày sau ta sẽ bay về tiên giới.”
“Cái gì mà giảng thuật chứ, sao không viết ra để mọi người từ từ xem? Một chút thành ý cũng không có.” Diệp Vô Ưu nói thầm, âm thanh tuy nhỏ, nhưng vẫn đủ để Tiêu Vấn Thiên nghe thấy.

“Vị tiểu huynh đệ này có việc còn chưa biết, thiên cơ không thể tiết lộ. Ta lần này nói về tiên thuật đã là khai ân của tiên giới rồi.” Tiêu Vấn Thiên nói: “Thời gian không nhiều, bây giờ bắt đầu, ta bắt đầu giảng thuật, sẽ không nghỉ, mọi người lúc nào cũng có thể rời khỏi đây, cũng có thể đi ngay từ bây giờ.”

Mọi người còn chưa phản ứng gì,Tiêu Vấn Thiên đã nói cái gì đó rất chậm và rất khó hiểu. Tiêu Vấn Thiên nhắm mắt lại, nói không ngừng một câu gì đó làm cho mọi người có cảm giác hình như ông ta đang đọc một bài văn.

Diệp Vô Ưu mới bắt đầu còn chú ý nghe một chút, chỉ là bản thân nghe cũng không hiếu. Vốn dĩ hắn ta định viết lại, sau khi thử mới phát hiện, tự cho rằng mình rất thông minh, nhưng điều căn bản không biết viết vào cái gì.

“Được một lúc, Diệp Vô Ưu tự thấy mình với tu tiên không có duyên, cũng không muốn nghe nữa. Song hắn ta cũng không rời khỏi đó, vì Hoa Vân La của hắn đang ngồi xếp bằng ở đó, miệng lảm nhẩm cái gì, hình như đang rất tập trung lắng nghe. Những người khác cũng đều giống Hoa Vân La, hiển nhiên là đang rất tập trung.

“Thôi đi, ta phải ở lại bảo vệ vợ chứ!” Diệp Vô Ưu nghĩ thầm trong bụng, ở đây có mấy mỹ nhân, đều là vợ hiện tại hoặc tương lai của hắn ta, vì không muốn xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn. Hắn ta phải ở lại đây xem ra tốt hơn.

Lúc đó cũng rất muộn, ngoại trừ Diệp Vô Ưu đã đi ăn mấy thứ, còn những người ở chung quanh thăng thiên đài, đều chưa ai rời khỏi. Tiêu Vấn Thiên vẫn giữ nguyên tốc độ, cái gì gọi là tiên thuật, cái gì không phải là tiên thuật, Diệp Vô Ưu hoàn toàn không hiểu rõ, nhưng đến bây giờ thì đã rõ hơn một chút, cái này và cái tiên thuật trước đây của Vân Mộng đại lục, nghe đúng là có sự khác biệt rất lớn.

Ba ngày. Đồi với Diệp Vô Ưu chính xác mà nói rất khó chịu, tuy nghe không hiểu. Nhưng hắn ta cũng biết, việc này đối với bọn hoa Vân La mà nói, lại rất quan trọng. Vì vậy, vào lúc này hắn ta cũng không làm phiền bọn họ. Nhưng chỉ ngồi bên cạnh thì sẽ rất khó chịu, vì vậy anh ta ngủ hết lúc này đến lúc khác.

Không biết đã bao lâu, nửa tỉnh nửa mê Diệp vô Ưu bỗng nhiên cảm thấy có cái gì đó chiếu vào mắt, hé mắt ra nhìn.

“Mặt trời lên rồi sao?”Diệp Vô Ưu lẩm bẩm. Nhưng ngay lập tức anh ta phát hiện, mặt trời hoàn toàn chưa xuất hiện. Lúc đó trời vẫn còn tối, ánh sáng chiếu vào mắt đó phát ra từ thăng tiên đài. Nói một cách nghiêm túc là phát ra từ người của Tiêu Vấn Thiên.

“Lẽ nào, lẽ nào thật sự là phi thăng?” Diệp Vô Ưu trong lòng không ngăn được sự kích động, từ người của Tiêu Vấn Thiên toả ra một luồng ánh sáng. Bốn phía xung quanh thăng tiên đài, cũng bị một luồng ánh sáng bao trùm. Tiêu Vấn Thiên ngạc nhiên, miệng lẩm bẩm cái gì đó, ngay lập tức toàn thân ông ta bay lên từ từ.

Trong không trung, một luồng ánh sáng chiếu xuống, bao phủ toàn thân Tiêu Vấn Thiên. Trong luồng ánh sáng đó, Tiêu Vấn Thiên từ từ bay xuống, trên mặt của ông, lúc đó xuất hiện ánh sáng rất thiêng liêng thuần khiết.

Diệp Vô Ưu đột nhiên phát hiện ra một hiện tượng rất kì lạ, hắn ta nhìn thấy có hai Tiêu Vấn Thiên. Một Tiêu Vấn Thiên đang từ từ bay lên, ngoài ra còn có một Tiêu Vấn Thiên khác vẫn đang ngồi trên Thăng thiên đài. Hắn ta một chốc nhìn lên, một chốc lại nhìn xuống, cuối cùng không nhìn thấy hai người đó có điểm gì không giống nhau. Quá kì lạ hắn ta cuối cùng không nhịn được đã đi về phía thăng tiên đài. Lúc đó mọi người ở xung quanh thăng thiên đài, đang dùng ánh mắt rất thành kính nhìn Tiêu Vấn Thiên bay lên, không có ai quan tâm xem Diệp vô Ưu làm cái gì.

Lúc Diệp Vô Ưu đi đến bên thăng tiên đài, thăng tiên đài xoay vài vòng. Cuối cùng nhịn không được hắn đã dùng tay chạm vào Tiêu Vấn Thiên, hắn ta muốn xem xem, người ngồi trên thăng tiên đài rốt cục là thật hay giả.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau