VÔ LẠI QUẦN PHƯƠNG PHỔ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô lại quần phương phổ - Chương 101 - Chương 105

Quyển 4 - Chương 14: Nhất dạ tiên ngao

Thân thể uốn éo đẫy cám dỗ của Hoa Vân La, mang đến Diệp Vô Ưu từng đợt cảm xúc mĩ diệu, không chút chần chừ, hắn ôm lấy nàng, một tay đặt lên phong đồn nàng.

Khi Diệp Vô Ưu còn đang muốn làm động tác tiếp theo thì đột nhiên cảm thấy trên người nhói lên, lập tức toàn thân đều không thể động đậy.

“Vân La, nàng làm gì thế?“ Diệp Vô Ưu vội vã hỏi, hắn thế nào cũng không nghĩ được, Hoa Vân La vào thời điểm quan trọng này lại hạ cấm chế lên hắn, hắn hiện tại ngoài có thể nói, cái gì cũng không làm được.

Hoa Vân La không để ý đến hắn, chỉ cúi đầu xuống, rồi bắt đầu hôn lên má hắn, từ từ, nhè nhẹ, lướt nụ hôn từng chút từng chút lên khắp khuôn mặt hắn, mắt nàng càng như hiện ra một vẻ chăm chú lạ thường, tự hồ Diệp Vô Ưu chính là tình nhân mà nàng yêu nhất.

“Vân La...“ Diệp Vô Ưu còn muốn nói gì đó thì Hoa Vân La đã chặn miệng hắn lại, làm hắn vô pháp nói ra, nàng hôn hắn đến xuất thần, ngọc thủ mềm mại vẫn lần mò vô phép tắc trên người hắn.

Tội nghiệp Diệp Vô Ưu bị Hoa Vân La khiêu khích làm cho dục hỏa đại trướng, nhưng khổ nỗi không có cách nào cử động được, Hoa Vân La cũng không biết đã hạ cấm chế gì trên người hắn, hắn cố dùng mọi biện pháp mà cũng không thể giải khai.

Rất lâu sau, Hoa Vân La mới ngẩng đầu lên, thở hổn hển rồi nhìn chăm chú vào khuôn mặt của Diệp Vô Ưu, nét ngượng ngùng từ từ lan ra trên gương mặt thanh tú, giữa đôi con ngươi tuyệt đẹp đó dường như xuất hiện một lớp sương, làm cho người ta có một cảm giác mê li.

“Ngọc Dao, nàng chung quy đã thuộc về ta.“ Hoa Vân La nằm sấp trên người Diệp Vô Ưu, líu ríu nói.

“Ngọc Dao?“ Diệp Vô Ưu chấn động, lần này, hắn có thể nghe rõ rõ ràng ràng. Ngọc Dao cái tên này, hắn tự nhiên quen thuộc đến độ không thể quen thuộc hơn, bởi vì mẫu thân hắn chính là tên Yến Ngọc Dao.

“Vân La, nàng vừa mới nói cái gì?“ Diệp Vô Ưu ngữ khí có chút run rẩy: “Ngọc Dao đó. Là… là..ai?“

Diệp Vô Ưu hỏi như vậy, lập tức làm Hoa Vân La tỉnh táo lại, nàng biết, bản thân cuối cùng lại không cẩn thận gọi ra tên Yến Ngọc Dao, xem ra, nàng muốn che giấu cũng không thể nào nữa rồi.

“Chàng nói là ai đây?“ Hoa Vân La u buồn thở dài, hỏi lại.

“Không thể nào, không thể nào đúng là mẹ ta sao? Diệp Vô Ưu lắp bắp hỏi.

“Trừ Yến Ngọc Dao. Còn có ai sánh được với Hoa Vân La ta chứ?“ Hoa Vân La ngữ khí mang theo chút kiêu ngạo.

“Nhưng mà, mẹ ta là nữ mà, nàng cũng là nữ, nữ nhân sao lại có thể yêu thích nữ nhân chứ?“ Diệp Vô Ưu cảm thấy dở khóc dở cười.

“Chỉ cần thật lòng yêu nhau, thì hà tất phải để ý đến ánh mắt của thế tục? Hoa Vân La nhẹ nhàng nói.

“Nhưng mà. Mẹ ta không thích nàng!“ Diệp Vô Ưu chịu không được nói, “Người mẹ ta yêu là cha ta!“

Hoa Vân La sắc mặt âm u, buồn bã nói: “Đúng vậy, nàng không nguyện ý ở chung với ta, thà rằng gả cho Diệp Phi Phàm, cũng không chịu ở Vô Song cung cùng ta.

Liền sau đó, Hoa Vân La lại dùng nhãn thần khác thường nhìn Diệp Vô Ưu, rồi nói tiếp: “Bất quá, không sao cả. Hiện tại chàng đã xuất hiện, chàng sẽ yêu thích ta, phải không? Chàng sẽ nguyện ý ở chung với ta. Ta biết.“

“Vân La, ta là ta. Mẹ ta là mẹ ta, nàng đừng xem ta là mẹ ta được không?“ Diệp Vô Ưu trong lòng không còn chút tư vị, hắn rốt cuộc đã hiểu, vì sao Hoa Vân La vừa gặp hắn thì đã đối với hắn đặc biệt tốt, hắn cũng hiểu, Hoa Vân La sao lại muốn hắn mặc y phục nữ hài tử. Chính bởi vì, trong mắt Hoa Vân La, hắn chính là vật thay thế cho mẹ hắn Yến Ngọc Dao.

“Không, là một dạng, Ngọc Dao nhất định là cảm thấy có lỗi với ta, sở dĩ mới sinh ra chàng, để chàng đến thay thế, nếu không hai người sao lại có thể giống nhau như đúc vậy?“ Hoa Vân La lẩm bẩm nói, vừa nói vừa vuốt ve má Diệp Vô Ưu: “Chàng xem mắt chàng, lông mi của chàng, mũi chàng, môi chàng đều một khuôn một dạng với Ngọc Dao, chút khác biệt cũng không có.“ Thanh âm si ngốc đó của Hoa Vân La, làm trong lòng Diệp Vô Ưu không khỏi nảy sinh ra cảm giác thương tiếc, mặc dù việc Hoa Vân La yêu mẫu thân hắn làm có chút gì khó chấp nhận được, nhưng sự si mê của Hoa Vân La cũng làm hắn có chút cảm động.

“Vân La, nàng đừng như vậy.“ Diệp Vô Ưu khẽ nói, “Nàng giải khai cấm chế trên người ta trước được không?“

“Không được!“ Hoa Vân La liền cự tuyệt hắn, “Ta mà giải khai cấm chế, chàng lập tức sẽ bỏ đi.“

“Vân La, không có đâu, ta sao lại cam lòng li khai nàng?“ Diệp Vô Ưu vội vàng nói, lời hắn nói cũng là sự thật, hắn xác thực bỏ không nổi đại mĩ nhân.

“Ta không tin, tối nay ta muốn chàng như vậy cùng ta, không được đi.“ Hoa Vân La nhẹ nhàng nói.

Tội nghiệp Diệp Vô Ưu cố nói những lời tốt nhất, cuối cùng đều không thể thuyết phục Hoa Vân La, nàng dường như quyết tâm muốn Diệp Vô Ưu như vậy cùng nàng một đêm. Không còn cách nào khác, Diệp Vô Ưu cuối cùng đành phải bỏ cuộc.

Một tuyệt đại giai nhân đang nằm trong lòng hắn, hơn nữa thân thể hoàn mĩ kia đang không ngừng cám dỗ hắn, nhưng hắn cái gì cũng không làm được, tư vị này, đúng là khó tiêu!

“Đợi lần sau, ta nhất định bắt nàng phải bù lại!“ Diệp Vô Ưu đành phải tự an ủi bản thân, đợi giải trừ cấm chế xong, hắn nhất định phải tìm cách chinh phục nhục thể của Hoa Vân La. Bắt nàng bồi tiếp hắn ba ngày ba đêm.

Đã quá nửa đêm, Hoa Vân La đang nằm ngủ trong lòng Diệp Vô Ưu, với lại xem ra còn ngủ rất ngon, Diệp Vô Ưu đáng thương lại có một đêm ngủ không được, hắn rốt cuộc cũng biết, diễm phúc đưa tận cửa như thế này, đúng là không dễ hưởng thụ.

Cho đến sáng sớm, Diệp Vô Ưu quả thực là nuốt không trôi, chịu đựng mãi cuối cùng cũng thiếp đi, nhưng vừa mới ngủ chưa được bao lâu thì Hoa Vân La dã tỉnh dậy.

Đến lúc Diệp Vô Ưu tỉnh lại, Hoa Vân La đã sớm không ở trên giường, mà cấm chế trên người hắn không biết lúc nào cũng đã giải khai.

Diệp Vô Ưu nhảy xuống giường, đi ra khỏi thạch ốc, rồi bước đến cạnh dục trì thiên nhiên, trong dục trì, một mĩ nhân ngư đang thỏa thích bơi lội. Diệp Vô Ưu tham lam ngắm nhìn Hoa Vân La, không biết có phải Hoa Vân La mấy năm nay đã thành thói quen bơi lõa thể, cho dù nàng biết Diệp Vô Ưu đang ở bên cạnh, nhưng vẫn không e ngại, mặc sức vùng vẫy trong nước, Diệp Vô Ưu bởi vậy mà được no mắt.

“Vô Ưu, xuống đây!“ Thanh âm Hoa Vân La truyền tới, thanh âm này trong tai Diệp Vô Ưu không kém gì tiên âm.

Gần như không có chút mảy may do dự, Diệp Vô Ưu liền bổ nhào về hướng dục trì rồi chạy đến bên cạnh Hoa Vân La, giang hai tay ôm lấy nàng, lần này Hoa Vân La cũng không né tránh, để hắn cho ôm.

“Sáng nay Hoa Nguyệt Lan có đến đây, nó hình như rất quan tâm đến chàng, đợi chút nữa rồi chàng đi gặp nó.“ Hoa Vân La nhẹ nhàng nói: “Ta đã bảo Lạc Lạc mang hành lý của chàng đến, chốc lát chàng có thể đổi lại y phục.“

“Ức!“ Diệp Vô Ưu thuận miệng kêu một tiếng, sau đó hướng đến cổ HoaVân La hôn một cái, đồng thời một tay bám vào nhũ phong tròn như ngọc châu của nàng.

Hoa Vân La khẽ uốn thân hình mềm mại, không có chút kháng cự động tác của Diệp Vô Ưu, đôi môi anh đào phát ra tiếng thở nhẹ.

“Cung chủ.“ Lúc này một giọng nói trong trẻo truyền đến, sau khi nghe thấy Hoa Vân La liền đẩy Diệp Vô Ưu ra.

“Để các thứ ở trong phòng là được.“ Hoa Vân La nhạt giọng nói.

“Vâng, cung chủ.“ Lạc Lạc dùng ánh mắt hiếu kì nhìn Diệp Vô Ưu đang ở trong hồ, sau đó vội vã đi về hướng thạch ốc.

Diệp Vô Ưu buồn bực không ngớt, Lạc Lạc này sớm không tới muộn không tới, làm gì mà cứ phải đến vào lúc này? Bất quá, buồn bực thì buồn bực, hắn bây giờ không dám tự chuốc lấy phiền toái, hắn lúc này cả người đều trốn ở dưới nước, bởi vì hắn cũng không muốn để tiểu nha đầu đó thấy được hắn đang mặc y phục nữ nhân.

Nguyên lai Diệp Vô Ưu còn tưởng rằng chỉ cần Lạc Lạc đi xong, hắn lại có thể tiếp tục hưởng thụ ngọc thể hoàn mĩ của Hoa Vân La, chỉ tiếc là, rất nhanh hắn phát hiện là đã lầm, thân ảnh Lạc Lạc vừa biến mất, Hoa Vân La từ trong dục trì đã nhảy lên.

“Vô Ưu, vào đây!“ Hoa Vân La tự nhiên đã khoác một tấm lụa mỏng, nàng hướng tới Diệp Vô Ưu nở một nụ cười dễ thương, sau đó đi tới thạch ốc.

“Đoán không có lầm, cố tình dụ dỗ ta, rồi lại không cho ta chạm vào.“ Diệp Vô Ưu trong lòng thầm nhủ, Hoa Vân La lúc nào cũng cho hắn một chút ngon ngọt, làm hắn đối với nàng không ngừng khao khát, nhưng lại không chịu chính thức trao thân cho hắn.

Phán đoán của Diệp Vô Ưu cũng không sai là mấy, Hoa Vân La muốn chính là hiệu quả này, nàng hi vọng Diệp Vô Ưu có thể ở cùng nàng, nhưng cũng hiểu rõ, nếu một chút ngọt ngào cũng không cho hắn, hắn có lẽ chẳng ở với nàng được lâu, mà nếu thật sự cho hắn tất cả. Cho dù nàng có dung mạo ngạo thị thiên hạ nhưng vẫn có chút lo lắng không thể trói giữ được hắn, sở dĩ mới quyết định áp dụng phương thức hiện tại, làm hắn cảm thấy tựa hồ bất cứ lúc nào đều có thể chiếm đoạt được nàng, nhưng sự thật lại không thể.

Tịch mịch nhiều năm nay, cuối cùng cũng có một người có thể bồi tiếp nàng, Hoa Vân La tự nhiên không nguyện ý buông tha, những thứ không chiếm được, vĩnh viễn là thứ trân quý nhất, đối với nam nhân mà nói, nữ nhân không chiếm đoạt được thông thường đều là mong muốn lớn nhất của bọn họ. Hoa Vân La hiểu rất rõ đạo lí này, sở dĩ nàng mới muốn dùng cách này làm Diệp Vô Ưu dùng hết thời gian có thể để ở bên nàng.

“Lại đây, ta giúp chàng đổi y phục“ Hoa Vân La ôn nhu lạ thường, “Chàng đợi đi gặp Nguyệt Lan, tối chàng có thể đến tìm ta, ta với Lạc Lạc, Tuyết Tuyết đã nói qua, chàng bất cứ khi nào đều có thể đến tìm ta.“

Được Hoa Vân La ôn nhu hầu hạ, tâm tình Diệp Vô Ưu cũng tốt lên không ít, lời oán giận trong lòng tự nhiên cũng mất đi nhiều, chỉ là, hắn lúc này có chút gì đó không nỡ li khai.

“Vân La.“ Diệp Vô Ưu kéo thân thể mềm mại của Hoa Vân La lại, “Ta tối lại đến, có được không?“

“Tùy chàng, nếu chàng nguyện ý bồi tiếp ta, ta tự nhiên là rất vui.“ Hoa Vân La nhẹ nhàng nói, trong lòng mơ màng, mặc dù nàng xem Diệp Vô Ưu như là Yến Ngọc Dao, nhưng Diệp Vô Ưu trừ việc giống Yến Ngọc Dao một khuôn một dạng ra, những chỗ khác đều không phải, là vì mỗi lần nàng tự nói với bản thân, chỉ xem Diệp Vô Ưu là Yến Ngọc Dao, liền như có một thanh âm khác đề tỉnh nàng, Diệp Vô Ưu tịnh không phải là Yến Ngọc Dao, hắn và Yến Ngọc Dao có quá nhiều bất đồng, quan trọng nhất là, Diệp Vô Ưu tịnh không phải là nữ nhân, hắn hoàn toàn là một nam nhân.

Quyển 4 - Chương 15: Cung chủ hiến thân

Diệp Vô Ưu ôm sát thân thể mềm mại của Hoa Vân La vào lòng, một tay nhẹ nhàng vuốt ve người nàng, hắn không dám có những động tác quá đà, bởi vì hắn có chút lo lắng Hoa Vân La sẽ đẩy hắn ra.

Đối với động tác của Diệp Vô Ưu, Hoa Vân La tịnh không có chút kháng cự, song cũng không có phản ứng gì lớn, sắc mặt nàng vẫn rất bình thường, không có chút biểu tình nào. Khi Diệp Vô Ưu một tay úp lên kiều đồn của nàng, nàng mới có chút không thoải mái, thân thể hơi hơi nhúc nhích.

Nhìn Hoa Vân La tịnh không có chút cao hứng, động tác của Diệp Vô Ưu bắt đầu hơi mạnh bạo một chút, song thủ cũng hướng đến những vị trí mẫn cảm trên người nàng từ từ tập kích.

Từng cơn sóng cảm giác dị thường từ khắp nơi trên người nàng truyền lại, song lòng Hoa Vân La vẫn còn nguội lạnh, nàng nhắm mắt, bắt đầu ảo tưởng nam nhân đang ở trước mắt này là nữ tử mà nàng yêu say đắm bao năm. Rồi nàng rất nhanh phát hiện bản thân làm không được, bởi nàng biết một cách sâu sắc rằng Yến Ngọc Dao không bao giờ làm những hành động như vậy với nàng. Nhớ ngày xưa, Yến Ngọc Dao đối với nàng luôn có phép tắc, nàng hơi có chút hành vi thân mật, nàng ta đều nhanh chóng tránh ra.

Hoa Vân La luôn cho rằng bản thân rất chán ghét nam nhân, trong mắt nàng nam nhân đều là những kẻ bẩn thỉu thô tục, chỉ có nữ tử mới là thực sự là thuần khiết không tì vết. Cũng chính vì thế, nàng mới không thích nam nhân, nhưng lúc này nàng lại phát hiện, đang có một nam nhân ôm nàng, hôn nàng, nàng vẫn cảm thấy vô cùng khoan khoái.

Nàng ban đầu sở dĩ có thể tiếp thụ sự âu yếm của Diệp Vô Ưu, là vì hắn và Yến Ngọc Dao giống nhau như đúc. Nàng đã cho rằng hắn và nam nhân khác không giống nhau, nhưng khi Diệp Vô Ưu dùng các phương pháp khác nhau bắt đầu kích thích dục tính của nàng, trong lòng lại bừng lên một cảm giác kì quái. Nàng đột nhiên nghĩ rằng: “Có lẽ, nam nhân tịnh không giống như nàng hằng tưởng tượng.”

Nhũ hoa đang truyền lại cho nàng từng đợt cảm giác dị thường. Không biết từ lúc nào, hai tay Diệp Vô Ưu đã đặt lên đôi ngọc nhũ ngạo nhân của nàng, nhẹ nhàng nắn bóp, tựa hồ như sợ làm vỡ mất nhũ phong thánh khiết.

Nam nhân ở phía sau hơi thở có chút dồn dập. Nàng biết hắn muốn làm gì, thậm chí nàng còn muốn thuận theo hắn, bởi vì nàng muốn thử hoàn toàn tiếp nhận hắn. Nàng biết, chỉ cần bản thân có thể thật sự chấp nhận hắn, nửa cuộc đời còn lại của nàng cũng không phải tịch mịch như trước nữa. Hay chí ít, nàng cũng có một người ở cùng, nàng đã tịch mịch bao nhiêu năm rồi, thật sự là không muốn phải tịch mịch lần nữa.

Nhưng khi Diệp Vô Ưu đang một tay dần dần tiến nhập cấm khu của nàng, không ngờ nàng lại giãy thoát ra, nhanh chóng sửa sang lại y phục, sau đó xoay người lại nhìn Diệp Vô Ưu với vẻ mặt ủ rũ.

“Vô Ưu, ta vẫn chưa quen nam nhân đối với ta như vậy.“ Hoa Vân La khẽ than một tiếng: “Ta rất muốn xem chàng như Ngọc Dao. Nhưng chung quy ta làm không được, ta cũng muốn thuyết phục bản thân tiếp nhận chàng, nhưng thật sự việc này phải có thời gian.“

“Vân La, ta hiểu rồi.“ Diệp Vô Ưu ỉu xìu nói. Ở chung với Hoa Vân La thêm một ngày nữa, chắc hắn sẽ nhanh chóng bị nàng chọc cho dục hỏa thiêu thân mà chết, trong lòng hắn có chút buồn bực. Nàng không quen, thì đừng có câu dẫn hắn. Xinh đẹp như vậy, thân thể tuyệt vời như vậy cũng đành, dù sao cũng là trời sinh. Trách không được nàng, nhưng mà, nàng lại vẫn cứ ăn mặc như vậy, thỉnh thoảng còn không mặc gì cả, đây không phải là cố tình câu dẫn hắn sao? Câu dẫn hắn xong, lại không cho đụng vào, làm mất hứng như vậy, hắn thật sự là bức bối gần chết.

“Đừng buồn mà, chàng ở cùng ta nhiều nhiều, từ từ ta sẽ quen thôi, sau đó chàng muốn như thế nào cũng được.“ Sắc mặt Hoa Vân La thoáng ửng hồng, ngữ khí cũng vô cùng ôn nhu, lời nói tràn đầy cám dỗ. Hiển nhiên, mục đích của nàng rất đơn giản, chính là muốn Diệp Vô Ưu ở cùng nàng lâu hơn, nàng mở ra cho hắn một trường viễn cảnh tươi đẹp. Một ngày nào đó, đợi nàng quen rồi, hắn có thể chiếm được thân thể của nàng.

Diệp Vô Ưu vẫn không đành lòng đưa mắt nhìn thân hình dụ nhân của Hoa Vân La, có chút khó khăn nói: “Vân La, ta, ta đi ra trước, tối nay ta lại đến tìm nàng.“

Lưu lại đây càng lâu, hắn bị giày vò càng nhiều, ngẫm nghĩ hay là đi gặp công chúa bảo bối vừa nhìn được lại vừa có thể ăn được, Diệp Vô Ưu đã quyết định chủ ý, liền hướng tới Hoa Vân La cáo từ.

“M m, ta đợi chàng.“ Hoa Vân La đột nhiên hôn lên má Diệp Vô Ưu một cái rồi khẽ nói, Diệp Vô Ưu đáng thương suýt nữa lại không chế nổi bản thân, muốn tiếp tục lưu lại.

Cắn chặt răng, Diệp Vô Ưu cuối cùng đã đi ra khỏi thạch ốc, sau đó cũng không dám quay đầu nhìn lại một lần chạy như bay ra ngoài, cho đến khi nhìn thấy hai tiểu nha đầu Lạc Lạc và Tuyết Tuyết, hắn mới từ từ thả lỏng ngươi thở nhẹ một hơi.

Mị lực của Hoa Vân La thực sự quá lớn, muốn li khai nàng, cần phải có năng lực khống chế vô cùng mạnh mẽ.

Hoa Nguyệt Lan lúc này tâm tình không yên, không hiểu đang xảy ra việc gì, nàng luôn cảm thấy rằng sư phụ để Diệp Vô Ưu lưu lại nơi đó có chút gì không hợp tình lý. Hơn nữa, hôm qua sư phụ vốn tìm nàng có việc, nhưng kết quả là việc gì cũng không nói với nàng, lại bảo nàng li khai, ngược lại còn để Diệp Vô Lưu lưu lại.
Sáng hôm nay đến tìm sư phụ, lại bị Lạc Lạc và Tuyết Tuyết cho hay sư phụ có việc, tạm thời không gặp, lúc nói muốn gặp Diệp Vô Ưu, sư phụ cũng phái Lạc Lạc chuyển lời là đợi một lúc, Diệp Vô Ưu sẽ đến tìm nàng.

Nhưng mà, bây giờ đã đến chiều, từ khi rời khỏi chỗ sư phụ cũng đã hơn hai thời thần, Diệp Vô Ưu vẫn chưa thấy đến, nàng không khỏi có chút lo lắng, Diệp Vô Ưu có phải là đã xảy ra việc gì không?

Hoa Nguyệt Lan ở trong phòng đi tới đi lui, nàng đang cân nhắc có nên đi tìm Diệp Vô Ưu lần nữa hay không, vạn nhất hắn thật sự xảy ra việc gì, vậy thì gay go. Chỉ là lúc này, nàng cũng không hiểu được được rốt cuộc là bởi vì Yến Băng Cơ mới lo lắng cho Diệp Vô Ưu, hay là bởi vì tự bản thân mà lo lắng, có lẽ vì cả hai!

Lại chờ thêm một hồi, Diệp Vô Ưu vẫn chưa tới, Hoa Nguyệt Lan chung quy cũng nhịn không nổi, quay người đi ra ngoài.

Vừa mới bước đến cửa, nàng liền bị một người ôm lấy, liền sau đó nghe thấy giọng nói quen thuộc: “Công chúa lão bà, nàng chuẩn bị đi đâu vậy?“

“Tiểu vô lại, ngươi còn chưa chết a?“ Hoa Nguyệt Lan giận dữ nói, trong lòng có chút bực mình, bản thân vì hắn lo lắng cả nửa ngày. Ra hắn vẫn tốt, vừa gặp mặt đã chiếm tiện nghị.

“Ta còn không phải là bỏ không nổi công chúa lão bà nàng sao? Diệp Vô Ưu cười hi hi rồi nói, hắn bế Hoa Nguyệt Lan lên, đi vào bên trong, thuận tay đóng luôn cửa lại. Hiển nhiên tiểu tử này chuẩn bị làm việc xấu xa.

“Tử sắc lang, ngươi muốn gì đó hả?” Hoa Nguyệt Lan thật có chút hoang mang, Diệp Vô Ưu vừa ôm nàng tới giường, song thủ vừa sờ loạn trên người nàng, nàng dù ngốc mấy cũng biết là hắn không có ý tốt đẹp gì.

“Công chúa lão bà, ta bây giờ làm phò mã của nàng, được không?” Diệp Vô Ưu cười hì hì bên tai nàng nói.

“Tử sắc lang, ban ngày ban mặt, không được làm bậy!“ Hoa Nguyệt Lan mặt lo lắng phát sốt, giận dữ mắng.

Nếu như trước kia, Diệp Vô Ưu còn có thể buông tha Hoa Nguyệt Lan, nhưng bây giờ, hắn hiển nhiên là không thể. Hoa Nguyệt Lan nửa cự tuyệt nửa không, chỉ cố đẩy hắn ra nhưng căn bản vô pháp thay đổi ý định của hắn, Diệp Vô Ưu vốn bị Hoa Vân La mê hoặc đã lâu, dục hỏa trong lòng đã sớm tích tụ đến vô cùng. “Công chúa lão bà, nàng chỉ có thể trách sư phụ nàng thôi?” Diệp Vô Ưu nghĩ thầm trong lòng, hắn ôm Hoa Nguyệt Lan lên giường, trong đầu lại ảo tưởng cảnh tượng Hoa Vân La và Hoa Nguyệt Lan sư phụ và đệ tử đồng sàng.

“Tiểu vô lại, đừng như vậy được không? Nếu không…. nếu không thì đợi đến tối đã?” Hoa Nguyệt Lan đang uổng công chống cự đôi ma thủ xâm nhập, vừa nũng nịu cầu khẩn.

“Ban ngày có thể nhìn rõ hơn mà, ta có thể nhìn thật kỹ thân thể mĩ lệ của công chúa lão bà!” Diệp Vô Ưu một tay cởi quần áo Hoa Nguyệt Lan, một tay lần mò lung tung trên người nàng, miệng cũng đồng thời buông lời trêu chọc.

“Ngươi, không được nhìn!“ Hoa Nguyệt Lan xấu hổ la lên.

“Công chúa lão bà, cái này không thể theo ý nàng!“ Diệp Vô Ưu nhẹ nhàng nói, trong lúc nói, nửa ngực mềm mại của Hoa Nguyệt Lan cũng đã lộ ra, hữu thủ Diệp Vô Ưu cũng bám lên ngọc phong của nàng, bắt đầu giày vò những chỗ mềm mại giờ đây chỉ thuộc về hắn.

“Không muốn!“ Hoa Nguyệt Lan khẽ rên lên một tiếng, miệng tuy vẫn phản kháng, nhưng cảm giác trên thân thể như muốn phản bội nàng. Nàng không tự chủ được hơi uốn éo thân thể mềm mại, đôi chân ngọc kia cũng bắt đầu vô thức co duỗi cọ xát.

Y phục Hoa Nguyệt Lan chẳng mấy chốc đã bị Diệp Vô Ưu lột sạch. Nàng giờ thành một tòa bạch ngọc trần trụi, da thịt mềm mượt như tơ lụa, đường cong hoàn mĩ, tiểu phúc bằng phẳng, tất cả đều khuấy động tầm mắt của hắn, giữa lúc đó hắn bỗng nhiên cảm thấy có chút khô khan trong cổ họng, dục hỏa đề thăng đỉnh điểm.

Đôi mắt Hoa Nguyệt Lan nhắm chặt, toàn thân dường như đều phát nhiệt, nàng cảm thấy được có ánh mắt sáng rực đang mặc ý quét trên thân thể nàng, làm nội tâm nàng xấu hổ không thôi.

Hoa Nguyệt Lan theo bản năng cuộn tròn người lại, không muốn những vị trí then chốt vừa bị lướt nhìn lại bày ra trước mắt Diệp Vô Ưu. Cũng rất nhanh nàng phát hiện hành động của bản thân đã thất bại, song thủ của Diệp Vô Ưu đã đặt lên đôi chân ngọc của nàng, nhẹ nhàng tách ra chúng ra. Còn hai tay định ôm lấy ngực cũng bị Diện Vô Ưu kéo ra, đến lúc này, cả người nàng như biến thành chữ Đại(大), tất cả đều lộ ra trong không khí, không giữ lại một chút gì.

“Tử, tử sắc lang, xấu hổ muốn chết, đừng, đừng vậy mà!“ Hoa Nguyệt Lan khẽ van nài.

“Công chúa lão bà, nàng mở mắt tự nhìn đi, nàng xem, nàng bây giờ đẹp hơn gấp mấy lần.“ Diệp Vô Ưu một tay nhẹ nhàng bóp lấy ngọc nhũ săn chắc của Hoa Nguyệt Lan, miệng nói những lời đen tối.

“Ta, ta không muốn!“ Hoa Nguyệt Lan hờn dỗi nói, “Tử sắc lang, ngươi đừng vậy nữa, ta sẽ không lý đến ngươi!“

“Hì hì, công chúa bảo bối của ta, nàng có phải đợi không được rồi không?” Diệp Vô Ưu cúi đầu xuống, rồi áp sát lên người nàng, khẽ nói nhỏ bên tai nàng.

Hoa Nguyệt Lan hơi run lên, nàng đã cảm thấy được, trên người Diệp Vô Ưu có gì đó, trong ý thức mơ hồ, nàng biết thời khắc quan trọng nhất trong đời nàng cũng đã tới.

“Tử sắc lang, ta sợ...“ Hoa Nguyệt Lan nói nhỏ. Nàng lúc này, tựa hồ hiện ra vẻ yếu đuối lạ thường: “Nấu có thể hay chúng ta đừng như vậy được không?”

“Ngoan, đừng sợ, ta yêu nàng nhiều.“ Diệp Vô Ưu bắt đầu lừa gạt Hoa Nguyệt Lan. Mọi thứ đều như cung đã giương tên, còn kêu hắn vứt bỏ?

Quyển 4 - Chương 17: Vân La hữu dạng

“Bọn họ sao lại đến đây?“ Diệp Vô Ưu tự lẩm bẩm.

“Không được nói nữa!“ Hoa Nguyệt Lan trừng mắt nhìn Diệp Vô Ưu, rồi lập tức lại nén giọng lại hỏi: “Ngươi biết bọn họ?“

“Mấy ngày trước vừa mới gặp qua, ả tên là Lâm Lông Nguyệt đó, còn muốn tìm ta quấy rầy!“

Diệp Vô Ưu kề bên tai Hoa Nguyệt Lan nói, dáng vẻ hai người lúc này thật là nồng ấm.

“Nguyệt Lan, muội có đang nghe không?“ Thấy Hoa Nguyệt Lan không trả lời, Lam Đồng Đồng nhịn không được bèn lên tiếng: “Tỷ vào trước đây!“

“Ai, tỷ đừng vào...“ Hoa Nguyệt Lan vội vã kêu. Thế nhưng, nàng la hơi trễ một chút, Lam Đồng Đồng đã từ cửa sổ nhảy vào, bởi vì cửa phòng đang đóng.

Sau đó, Lam Đồng Đồng liền thấy được Diệp Vô Ưu và Hoa Nguyệt Lan lúc này đang ở sát bên nhau, điệu bộ nồng ấm khác thường, không khỏi ngẩn ra.

“Chào Lam tỷ tỷ“ Diệp Vô Ưu thì một chút cảm giác mất tự nhiên cũng không có, lại còn với Lam Đồng Đồng chào hỏi như có vẻ thân quen lắm.

“Chào...chào Diệp, Diệp công tử.“ Lam Đồng Đồng gật đầu theo quán tính, tiếp theo nhìn vẻ mặt đỏ ửng của Hoa Nguyệt Lan, giữa hai chân mày lộ ra mấy phần xuân tình của thiếu phụ. Trong lòng bất giác có chút hồi hộp, cho dù nàng về phương diện này không có kinh nghiệm gì, nhưng lúc này cũng nhìn ra có chút gì không thích hợp. Lam Đồng Đồng lần trước đến, vẫn còn sớm, cửa lại luôn đóng kín, việc này không thể không làm nàng hoài nghi, Diệp Vô Ưu tối qua chắc là qua đêm ở đây.

“Lam tỷ tỷ, tỷ đừng gấp, công chúa lão bà sẽ nhanh đi tìm cung chủ của các vị.“ Diệp Vô Ưu tiếp tục vẻ ngây thơ nói. Lời còn chưa nói xong, Hoa Nguyệt Lan đã tức giận véo hắn một cái.

“Tử vô lại, không được nói nhảm, ai là lão bà của ngươi?“ Hoa Nguyệt Lan giận dữ mắng. Chỉ là, không được mạnh miệng như lúc trước, ngược lại có chút thiếu tự tin. Dẫu sao, thân thể nữ nhi của nàng đã giao hết cho Diệp Vô Ưu rồi.

“Vậy, việc đó, Hoa Nguyệt Lan... Tiêu Diêu thân phận đặc thù, muội nên sớm đi gặp cung chủ một chút. Nói cho cùng, để bọn họ chờ lâu không được tốt lắm.“ Lam Đồng Đồng đối với quan hệ giữa Diệp Vô Ưu và Hoa Nguyệt Lan có chút mơ hồ, cuối cùng quyết định dứt khoát không quan tâm, làm chính sự vẫn quan trọng hơn.

“Cứ để bọn họ chờ lâu lâu một chút. Đặc biệt là Lâm Lông Nguyệt đó, nàng ta có cái gì hơn người, lại nói xấu mẹ ta!“ Diệp Vô Ưu hừ một tiếng, giọng khó chịu nói tiếp: “Chỉ là có chút xinh đẹp thế thôi!“

“Nàng ta thật sự nói xấu mẹ ngươi?“ Hoa Nguyệt Lan khẽ nhăn trán, Yến Ngọc Dao dù hai mươi năm trước đã li khai Vô Song Cung, nhưng trên danh nghĩa, bà ta vẫn là sư muội của đương kim Vô Song cung chủ, cũng chính là sư thúc của Hoa Nguyệt Lan. Nghe nói có người nói xấu sư thúc của mình, Hoa Nguyệt Lan tự nhiên cũng có chút bất mãn.

“Nàng ta có bệnh mà, sư phụ nàng ta gả không được cho ai, lại đổ lỗi lên đầu mẹ ta, đúng là chuyện quái gở!“ Diệp Vô Ưu bực tức nói: “Đợi ta sau này có cơ hội, nhất định phải giáo huấn nàng ta thật tốt!“

“Diệp công tử, việc giáo huấn Lâm Lông Nguyệt, hãy để sau này hẵng nói. Huống hồ, chúng ta chủ yếu là tiếp đãi Tiêu Diêu, tịnh không phải là Lâm Lông Nguyệt.“ Lam Đồng Đồng có chút bất lực nói. Mặc dù những lời của Diệp Vô Ưu cũng làm nàng đối với Lâm Lông Nguyệt nảy sinh một tia bất mãn, nhưng thân phận của Tiêu Diêu suy cho cùng không phải bình thường, không thể để người ta chờ suốt ở bên ngoài được.

“Đồng Đồng. Như vậy nha, tỷ mời bọn họ vào trước, sau đó chiêu đãi một chút gì đó, muội bây giờ liền đi tìm sư phụ.“ Hoa Nguyệt Lan hơi cân nhắc một chút rồi nói, nàng cũng biết sức ảnh hưởng của Tiêu Diêu, nói đúng hơn, là sức ảnh hưởng của sư phụ hắn Tiêu Vấn Thiên, tuy Vô Song Cung vẫn không đến mức đối với Tán Tiên Môn sưu mị tương hướng, nhưng cũng không thể thất lễ đối với họ được.

“Cũng được, vậy tỷ đi trước.“ Nói đơn giản tại Vô Song Cung, thân phận Lam Đồng Đồng cao hơn Hoa Nguyệt Lan, nhưng đầu tiên Hoa Nguyệt Lan là công chúa của Bách Hoa Đế Quốc. Mặt khác, nàng lại là đệ tử chân truyền của cung chủ. Cho nê có nhiều việc, Lam Đồng Đồng đều phải xin ý kiến của Hoa Nguyệt Lan, còn ba đại hộ pháp kia thì đều ưa thích thanh tịnh, trừ phi Lam Đồng Đồng vắng mặt, nếu không bọn họ cơ bản sẽ không lo công việc.

Còn chưa kịp li khai, sau lưng Lam Đồng Đồng truyền lại tiếng kêu thảm của Diệp Vô Ưu: “Công chúa lão bà mưu sát thân phu!“

Lam Đồng Đồng khẽ lắc đầu, tăng nhanh nhịp bước, cho dù bất luận Hoa Nguyệt Lan và Diệp Vô Ưu đáo để có quan hệ gì, đều không cần nàng bận tậm, đến lúc đó, để thánh nữ bọn họ bận tâm vậy.

“Tử vô lại, ngươi đi tìm chết à?“ Hoa Nguyệt Lan tức giận không ngừng, vốn là còn muốn che dấu nhiều hơn một chút. Biết đâu tên gia hỏa này chỉ sợ thiên hạ không loạn, hắn như đang mong tất cả mọi người đều biết. Kết quả là chưa gì đã để Lam Đồng Đồng biết chuyện rồi. Nếu Hoa Nguyệt Lan biết Lam Đồng Đồng trước kia không lâu nhìn trộm nàng và Diệp Vô Ưu hôn nhau nồng nhiệt, không biết trong lòng sẽ nghĩ thế nào.

“Công chúa lão bà, đừng giận mà, cùng lắm ta giúp nàng đi gọi sư phụ nàng!“ Diệp Vô Ưu cười hì hì nói, có điều, hắn nói là giúp Hoa Nguyệt Lan, trên thực tế là cho bản thân hắn. Tối qua không đến tìm Hoa Vân La, hắn cũng có chút lo lắng nàng sẽ giận, hiện tại vừa khéo có thể đi bổ cứu một chút.

“Vạn nhất sư phụ không thể đến?” Hoa Nguyệt Lan hừ một tiếng.

“Yên tâm, ta nhất định có thể thuyết phục được sư phụ nàng, ta bảo đảm với nàng!“ Diệp Vô Ưu thành khẩn hứa, rồi kề bên tai Hoa Nguyệt Lan nói: “Ta nếu không thể kêu sư phụ nàng đến, nàng có thể bắt ta ba ngày không được lên giường nàng.“

“Đi chết đi, tử sắc lang, ba tháng không cho phép ngươi vào phòng ta!“ Hoa Nguyệt Lan vừa giận vừa ngượng, trừng mắt nhìn hắn.

“Hì hì, công chúa lão bà, ta đi trước đây!“ Diệp Vô Ưu nói rất nhanh, sau đó lách mình đi ra cửa, hắn căn bản không cự tuyệt cơ hội Hoa Nguyệt Lan mang đến.

Hoa Nguyệt Lan hơi do dự một chút, ngồi dậy chuẩn bị ra cửa, vừa mới đứng thẳng dậy, hạ thân liền truyền đến một trận đau dữ dội.

“Tử hỗn đản!“ Hoa Nguyệt Lan mắng thầm, hơi ngừng lại một chút, vẫn cố gắng chịu đựng đi ra ngoài.

Lạc Lạc và Tuyết Tuyết hai người đang say sưa nói chuyện to nhỏ, khi Diệp Vô Ưu như gió đi đến trước mặt hai nàng, bọn họ mới phản ứng, đang định chặn hắn lại thì phát hiện đó là Diệp Vô Ưu, nhớ đến phân phó của cung chủ, hai nàng liền nhường đường. Diệp Vô Ưu cũng không để ý đến bọn họ, tiếp tục chạy nhanh vào trong.

Diệp Vô Ưu theo bản năng ghé ngang qua dục trì liếc nhìn, nhưng không thấy mỹ nhân ngư đâu, liền chạy về hướng thạch ốc. Nhìn thấy tình cảnh bên trong, hắn không khỏi bị chấn động.

“Vân La, nàng sao vậy?“ Diệp Vô Ưu chạy nhanh đến bên giường, trên giường, Hoa Vân La sắc mặt trắng xanh, hơi thở yếu ớt.
Hoa Vân La mở to mắt. Đôi con ngươi xinh đẹp ảm đảm vô quang, so với nàng lúc trước kia quả thật là một trời một vực. Nhìn thấy Diệp Vô Ưu, trên mặt nàng tựa hồ xuất hiện một tia vui mừng, ánh mắt cũng sáng lên được vài phần.

“Vô Ưu, chàng đến đây!“ Hoa Vân La hình như muốn ngồi dậy, nhưng chỉ chống được người lên, không ngồi dậy nổi. Diệp Vô Ưu thấy vậy, vội vàng chạy đến đỡ nàng dậy.

“Vân La, rốt cuộc đã phát sinh việc gì? Nàng sao lại như thế này?“ Diệp Vô Ưu lo lắng hỏi. Hắn thật sự rất nôn nóng. Một tuyệt đại giai nhân dường như sắp đến cảnh hương tiêu ngọc vẫn, hơn nữa tuyệt đại giai nhân này hơn phân nửa đã thuộc về hắn, hắn sao có thể không nôn nóng được?

“Không có gì. Tẩu hỏa nhập ma mà thôi.“ Hoa Vân La lắc đầu: “Không ngờ được, bao nhiêu năm đến nay, ta tự hỏi trong giới tu tâm, không có bao nhiêu người có thể so được với ta. Nhưng sau khi gặp chàng, có lẽ đã khiến cho ma chưởng tàng ẩn bao nhiêu năm trong ta bộc phát, sau khi phát ra thì không thể thu thập.

“Vậy phải làm sao mới có thể cứu được nàng?“ Diệp Vô Ưu gấp gấp hỏi. Thông thường gặp tình huống này, người bị tẩu hỏa nhập ma đều cần phải có tu tiên giả với công lực cao hơn đến khai thông kinh mạch. Nhưng muốn tìm được người có công lực cao hơn Hoa Vân La, quả thật khó vô cùng!

“Không cần cứu ta.“ Hoa Vân La khẽ lắc đầu:“Lúc sắp chết, có thể gặp được chàng, cũng coi như là ông trời đã thỏa mãn nguyện vọng cuối cùng của ta. Cho dù, cho dù chàng không phải là Ngọc Dao, nhưng… nhưng ta cũng mãn nguyện.“

“Không thể, ta nhất định phải cứu nàng!“ Diệp Vô Ưu sốt ruột nói: “Nàng nhanh nói cho ta biết, cuối cùng là có biện pháp gì!“

“Không có biện pháp gì cả, trên thế giới này, chỉ có ba người có thể cứu ta. Nhưng mà, đều không còn kịp nữa.“ Hoa Vân La buồn bã nói: “Hoa Thiên Hương và Triệu Thiên Tâm ở Y cốc, và còn Tiêu Vấn Thiên ở Tán Tiên Môn, bọn họ có lẽ có khả năng cứu ta, chỉ là ta đã không thể kiên trì được cho đến lúc gặp bọn họ.“

Tán Tiên Môn nằm xa ở Vọng Nguyệt Đế Quốc, còn Y Cốc cũng không nằm trong lãnh thổ Bách Hoa Đế Quốc, Triệu Thiên Tâm lại đã đi Phiêu Tuyết Đế Quốc, muốn bọn họ đến cứu Hoa Vân La thật sự là đã quá trễ.

“Vân La, chẳng nhẽ không có biện pháp nào khác sao?“ Diệp Vô Ưu không muốn từ bỏ như vậy, không cam lòng hỏi.

“Chân khí trong nội thể của ta đã tan rã, hoàn toàn không có cách nào ngưng tụ, nếu ta có thể ngưng tụ được cho dù là một chút chân khí, ta vẫn còn cách liệu thương cho bản thân.“ Hoa Vân La nhẹ nhàng lắc đầu: “Chàng không phải phí tâm, ta nghĩ, ta còn có thể sống được vài giờ nữa, chàng nếu, nếu thực sự yêu thích ta, vậy ở bên cạnh ta, được không?“

“Không, ta không thể trơ mắt nhìn nàng chờ chết được, ta sẽ nghĩ cách cứu nàng!“ Diệp Vô Ưu lắc đầu, cương quyết nói. Nghĩ một lúc, hắn nhẹ nhàng đỡ Hoa Vân La nằm xuống giường, đắp chăn cho nàng rồi nói: “Vân La, nàng phải chờ ta, ta sẽ quay lại cứu nàng!“

Không cho Hoa Vân La có cơ hội cự tuyệt, Diệp Vô Ưu tức tốc lách người ra khỏi thạch ốc, không lâu sau hắn đã ra đến ngoài cốc.

“Lạc Lạc, Tuyết Tuyết, cung chủ các người xảy ra chuyện rồi, các người vào chiếu cố nàng đi. Trước khi ta quay lại, nếu không nắm chắc cứu được nàng thì không được động đến nàng, hiểu chưa?” Diệp Vô Ưu vừa chạy vừa nói rất gấp.

“A, cung chủ đã xảy ra chuyện gì?“ Lạc Lạc và Tuyết Tuyết kinh hãi hô to, thân ảnh xinh đẹp chớp lên, trong nháy mắt đã biến mất trước mặt Diệp Vô Ưu.

Diệp Vô Ưu không lí gì đến bọn họ, gấp rút chạy ra ngoài Vô Song Cung. Hắn hiện tại đang muốn tìm một người, cho dù hắn không biết tìm nàng có tác dụng gì không, nhưng trước mắt hắn, cũng chỉ có thể hy vọng vào nàng.

Khi Diệp Vô Ưu đang cấp tốc chạy nhanh qua đại sảnh Vô Song Cung, Lâm Lông Nguyệt không tự chủ hơi ngây người ra, sau đó khẽ ồ một tiếng: “Đó là ai? Hình như có chút quen quen.“

“Ai, tử sắc...“ Hoa Nguyệt Lan mở miệng định la lên, nhưng còn chưa kịp kêu thì Diệp Vô Ưu đã biến mất khỏi tầm mắt của nàng, nàng và Lâm Lông Nguyệt không giống nhau. Nàng đối với Diệp Vô Ưu hiện nay càng thêm thân thuộc. Cho nên, vừa nhìn thân ảnh của hắn liền nhận ra ngay.

“Ta làm sai rồi, lại để hắn đi tìm sư phụ. Sao đột nhiên lại chạy, sư phụ cũng không thấy hắn gọi đến.“ Hoa Nguyệt Lan trong lòng hoài nghi, lại chửi thầm hắn thêm hai câu, tử sắc lang, xú hỗn đản!

Quyển 4 - Chương 18: Thùy thị cứu tinh

Diệp Vô Ưu vội vã chạy xuống núi, không mảy may để ý ánh mắt kinh ngạc của người khác. Hắn bây giờ chỉ muốn chạy thật nhanh đến Phiêu Miểu trấn. Sau đó, đi tìm một người, chính là Lãnh Tâm m.

Lãnh Tâm m hiện nay ở trong Vân Mộng Đại Lục thập đại cao thủ bài danh đệ tam, tu vi có lẽ không bằng Hoa Vân La, nhưng thật sự so ra cũng không kém mấy. Quan trọng nhất là Lãnh Tâm m kiến thức rộng lớn, cho dù bản thân nàng ta không thể cứu Hoa Vân La, cũng có thể biết được những nơi khác. Vì vậy Diệp Vô Ưu mới nghĩ đến việc đi tìm Lãnh Tâm m.

Chỉ có điều, Diệp Vô Ưu kì thật không biết Lãnh Tâm m ở chỗ nào, bởi vậy trong lòng hắn còn có chút lo lắng không có thể tìm được hay không. Bất quá, rất nhanh hắn liền phát hiện, bản thân đã lo lắng dư thừa. Bởi vì hắn vừa mới đến ở Phiêu Miểu trấn, Lãnh Tâm m liền tự động xuất hiện trước mặt hắn.

“Ngươi sao lại xuống núi?“ Ngữ khí Lãnh Tâm m có chút bất mãn.

“Sư phụ tỷ tỷ, nhanh đi theo ta!“ Diệp Vô Ưu cũng không quản nhiều làm gì, kéo Lãnh Tâm m chạy đi.

“Đi đâu?“ Lãnh Tâm m không vui hỏi: “Ngươi đang làm gì vậy?“

“Sư phụ tỷ tỷ, vừa đi vừa nói!“ Diệp Vô Ưu nói rất nhanh: “Nếu không, chỉ sợ là đến không kịp!“

Bởi vì Diệp Vô Ưu đột nhiên lại chạy đi. Không còn cách nào, Hoa Nguyệt Lan đành quyết định tự mình đi tìm Hoa Vân La. Chỉ là, khi nàng đi đến ngoài cốc, cũng không nhìn thấy Lạc Lạc và Tuyết Tuyết, trong lòng liền có cảm giác không hay, hơi ngập ngừng một chút, rồi đi vào trong. Trực tiếp đến thẳng phía ngoài thạch ốc, sau đó nàng liền thấy Hoa Vân La đang nằm trên giường còn có Lạc Lạc và Tuyết Tuyết ở bên cạnh đang nôn nóng đi xung quanh.

“Sư phụ, người làm sao vậy?“ Hoa Nguyệt Lan vội vàng chạy đến bên giường, nhất thời nàng cũng quên mất khó chịu ở hạ thân, chỉ gấp gáp hỏi.

“Ta không việc gì.“ Hoa Vân La khẽ lắc đầu: “Các ngươi đi ra cả đi, không cần lo cho ta.“

“Sư phụ, con…con đi tìm người đến cứu sư phụ!“ Hoa Nguyệt Lan nói xong liền chạy ra ngoài. Nàng kì thật đã nhìn ra, Hoa Vân La đang bị tẩu hỏa nhập ma. Trên thực tế, nếu không phải tẩu hỏa nhập ma, với tu vi hiện tại của Hoa Vân La, sao lại có thể yếu ớt đến nông nỗi này?

Hoa Nguyệt Lan vội vàng chạy đến đại sảnh, Lam Đồng Đồng khẩn trương ra đón.

“Nguyệt Lan, cung chủ còn chưa đến sao?“ Lam Đồng Đồng nhỏ giọng hỏi, hai người Tiêu Diêu và Lâm Lông Nguyệt chờ đợi có đến vài thời thần, để bọn họ đợi liên tục, tựa hồ có chút không được tốt lắm.

“Sư phụ có chuyện rồi!” Hoa Nguyệt Lan dù rất gấp, nhưng thanh âm vẫn kìm xuống thật nhỏ. Hiển nhiên tạm thời tịnh không muốn để ngoại nhân biết tin tức của Hoa Vân La.

“A?“ Đồng Đồng thất kinh hô lên một tiếng, “Cung chủ sao rồi?“

“Đồng Đồng, tỷ qua đây!“ Hoa Nguyệt Lan kéo Lam Đồng Đồng ra xa một chút, sau đó nói tiếp: “Sư phụ bị tẩu hỏa nhập ma, với công lực của chúng ta, căn bản không có biện pháp cứu chữa sư phụ. Tỷ nói xem, chúng ta phải làm sao? Có cần phải nhờ Tiêu Diêu trợ giúp không? Hắn là đệ tử của Tiêu Vấn Thiên, hơn nữa xem ra, tu vi của hắn rất cao. Có lẽ có thể cứu được sư phụ không biết chừng.“

“Nhưng, vạn nhất nếu hắn không có hảo ý, chúng ta lại bị phiền phức.“ Lam Đồng Đồng có chút lo âu nói: “Chúng ta và Tán Tiên Môn tịnh không có bao nhiêu giao hảo, với Tiêu Diêu người này trước giờ càng không có liên hệ gì. Tỷ có chút gì đó không dám tin tưởng hắn.”

“Muội cũng có chút lo lắng, sở dĩ mới muốn thương lượng với tỷ.“ Hoa Nguyệt Lan hơi sốt ruột: “Nhưng mà, hiện tại muội cũng không nghĩ được biện pháp gì để cứu được sư phụ. Muội sợ nếu còn trì hoãn, sư phụ sẽ...“

“Vậy, chúng ta đánh cược một phen!“ Lam Đồng Đồng nghĩ một chút, cắn răng nói.

“Được, vì sư phụ, muội cũng cược một lần!“ Hoa Nguyệt Lan nghĩ nghĩ rồi gật đầu.

Hai người thương lượng xong xuôi, Lam Đồng Đồng liền đi về phía Tiêu Diêu.

“Tiêu công tử, ta liền dẫn ngài đi gặp cung chủ.“ Lam Đồng Đồng miễn cưỡng mỉm cười nói.

“Đa tạ Lam cô nương.“ Tiêu Diêu khẽ cười nói.

Lâm Lông Nguyệt lại hừ nhẹ một cái, hình như có chút bất mãn. Nàng vốn cho rằng, phải là Vô Song Cung cung chủ ra gặp bọn họ mới đúng, chứ không phải để bọn họ phải đi gặp Vô Song cung chủ.

Tiêu Diêu không hề tỏ ra bất mãn, hắn ta tự nhiên cũng không thể biểu thị được gì. Thật sự thì, nếu chỉ vì thân phận truyền nhân Vọng Nguyệt Các của một mình Lâm Lộng Nguyệt, sợ là căn bản Vô Song Cung cũng không để trong mắt.
Chỉ là, khi Hoa Nguyệt Lan Lam Đồng Đồng cùng với Tiêu Diêu, Lâm Lông Nguyệt đang đến ở ngoài cốc. Hoa Nguyệt Lan phát hiện việc không ngờ được. Lạc Lạc lại đứng canh giữ ở đây, hơn nữa còn cản đường bọn họ.

“Nguyệt Lan sư tỷ, cung chủ đã phân phó, trước khi Diệp công tử chưa quay về, bất luận người nào đều không gặp.“ Lạc Lạc nhỏ giọng nói, trên mặt nàng ta, còn phảng phất mang theo vẻ thương tâm.

“Sao lại như vậy được?“ Hoa Nguyệt Lan sững sờ: “Lạc Lạc, sư phụ tình cảnh hiện tại của sư phụ muội cũng biết, không thể chậm trễ được nữa.“

“Nhưng mà, Nguyệt Lan sư tỷ, đây là mệnh lệnh của cung chủ, muội cũng không thể chống lại.“ Lạc Lạc lộ ra vẻ bất lực.

“Lạc Lạc, muội nếu thực sự muốn tốt cho cung chủ, thì hãy để chúng ta vào!“ Lam Đồng Đồng trầm giọng nói.

“Lam cô nương, cung chủ quý cung tựa hồ đã xảy ra chuyện gì?“ Tiêu Diêu ở bên cạnh nghe ra có chút gì bất thường, nhíu mày hỏi.

“Tiêu công tử, việc đến mức này, ta đành nói thật, cung chủ cách đây không lâu bất ngờ bị tẩu hỏa nhập ma. Chúng ta khẩn thiết xin Tiêu công tử có thể cứu giúp.“ Lam Đồng Đồng hướng tới Tiêu Diêu thi lễ, nói.

“Lam cô nương bất tất khách khí, mọi người đều là tu tiên đồng đạo, giúp đỡ lẫn nhau tất nhiên là phải làm.“ Tiêu Diêu vội nói: “Bất quá, tạm thời ta cũng không thể bảo đảm là có thể giúp được gì không, nhất thiết phải gặp quý cung chủ trước mới được.“

“Ngươi! Các người vào đi!“ Lúc này, Lạc Lạc cắn răng nói, vì cung chủ, dù sau này bị cung chủ trách phạt, cũng quyết định kháng lệnh một lần.

“Sư phụ, vị này là Tán Tiên Môn Tiêu Diêu công tử, vị này là Vọng Nguyệt Các Lâm Lông Nguyệt Lâm cô nương.“ Trong thạch ốc, Hoa Nguyệt Lan cẩn thẩn hướng tới Hoa Vân La giới thiệu hai người.

“Vãn bối Tiêu Diêu. Đã gặp qua cung chủ.“ Tiêu Diêu khách khí hành lễ, Lâm Lông Nguyệt lại không có phản ứng gì.

“Tiêu công tử bất tất đa lễ, thân thể Vân La không được khỏe, không tiện kiến lễ, mong các vị không trách.“ Hoa Vân La ảm đạm nói. Mặc dù nàng lúc này tịnh không muốn gặp mấy người này, nhưng bọn họ đã vào, cũng không có biện pháp. Nàng bây giờ cũng không có năng lực để đuổi bọn họ ra được.

“Nếu cung chủ không bận tâm, vãn bối muốn xem mạch cho cung chủ.“ Tiêu Diêu đi đến bên cạnh giường.

“Vậy xin làm phiền Tiêu công tử.“ Ngữ khí Hoa Vân La rất bình tĩnh, đối phương bản thân đến từ Tán Tiên Môn, để hắn thử một chút không hẳn là không được.

Tiêu Diêu đưa hai ngón tay ra, ngón tay hắn nhỏ dài lại rất đẹp, có thể so được vói ngọc chỉ của mỹ nhân, ngón tay hắn nhẹ nhàng đặt trên cổ tay Hoa Vân La. Chốc lát sau, chân mày nhíu chặt lại. “Tiêu công tử, thế nào rồi?“ Hoa Nguyệt Lan không nhịn được lên tiếng hỏi.

Tiêu Diêu thu tay về, khẽ lắc đầu, thở ra một hơi: “Thật xin lỗi, sợ là ta cũng vô năng giúp được.“

“Có thực là không có biện pháp sao? Vậy, vậy cung chủ phải làm sao?“ Lam Đồng Đồng dáng vẻ như sắp khóc.

“Nếu sư phụ ta có ở đây, vậy thì còn có biện pháp, nhưng mà, hiện tại đến tìm sư phụ. Đã không kịp rồi.“ Tiêu Diêu có chút bất lực nói.

“Tình cảnh của chính ta, ta rất rõ, các ngươi bất tất phải phí tâm.“ Giọng hư nhược của Hoa Vân La lại vang lên: “Các ngươi ra cả đi.“

“Vậy. Sư phụ, người, người phải làm sao?” Hoa Nguyệt Lan giọng nghẹn ngào hỏi.

“Ta muốn yên tĩnh một lát.“ Hoa Vân La yếu ớt nói.

“Vậy, vậy sư phụ, con, chúng con đi ra trước.“ Hoa Vân La kiên quyết muốn ở một mình, Hoa Nguyệt Lan tự nhiên không còn cách nào khác.

“Nếu… nếu gặp Vô Ưu, kêu hắn đến đây tìm ta.“ Ngay khi Hoa Nguyệt Lan bước ra thạch ốc, sau lưng truyền lại thanh âm yếu ớt của Hoa Vân La

“Vâng, sư phụ.“ Hoa Nguyệt Lan cuối cùng cũng không kiềm được nước mắt chảy ra. Nàng không quay đầu lại, chỉ chạy thật nhanh ra ngoài.

“Thiên đố hồng nhan a!“ Tiêu Diêu bật than, lắc đầu, trong lòng như thấy thổn thức. Xem ra, nhiệm vụ sư phụ giao phó không hoàn thành được rồi.

Diệp Vô Ưu dắt Lãnh Tâm m chạy về Vô Song Cung. Lần này cũng không thấy ai ngăn cản hắn, hắn trên đường đến phía ngoài cốc đều thông suốt không gặp trở ngại gì, nhưng vừa lúc đó lại chạm mặt Tiêu Diêu và mấy người đang từ phía trong đi ra.

“Diệp công tử, ngài đã về rồi!“ Nhìn thấy Diệp Vô Ưu, Lạc Lạc nhịn không được lên tiếng oán trách: “Cung chủ đợi ngài mãi!“

“Ta biết rồi!“ Diệp Vô Ưu thuận miệng trả lời, không nhìn đến mấy người Tiêu Diêu, tiếp tục kéo Lãnh Tâm m vào trong.

“Ai!“ Tiêu Diêu nhìn thấy Lãnh Tâm m, thấp thoáng có chút kinh ngạc, hắn tịnh chưa bao giờ gặp qua Lãnh Tâm m, nhưng đã nghe người khác miêu tả qua hình dạng nàng. Bây giờ vừa nhìn thấy, không khỏi có chút hoài nghi về thân phận nàng.

Bất quá, cũng mới chỉ là hoài nghi một chút, bởi vì theo hắn thấy. Lãnh Tâm m căn bản không thể nào xuất hiện ở Vô Song Cung.

Tiêu Diêu chỉ hoài nghi, nhưng Hoa Nguyệt Lan cũng đã nhận ra Lãnh Tâm m. Trong lòng tất nhiên rất kinh hãi, vội vã quay người lại chạy vào bên trong, đồng thời nói với Lam Đồng Đồng: “Đồng Đồng, muội đi vào xem một chút, tỷ tiếp đãi Tiêu công tử trước.“

“Được.“ Lam Đồng Đồng đáp lại một tiếng, nàng không nhận ra Lãnh Tâm m, đối với hành động của Hoa Nguyệt Lan cũng không thấy có gì bất ổn. Bởi vì nàng ta cũng biết quan hệ đặc biệt giữa Hoa Nguyệt Lan và Diệp Vô Ưu, nàng hiện giờ cũng chỉ tưởng rằng Hoa Nguyệt Lan vì Diệp Vô Ưu xuất hiện mới chạy vào, lại không biết là Hoa Nguyệt Lan là vì nhìn thấy Lãnh Tâm m mới gấp rút quay lại.

“Hắn sao lại cũng ở chỗ này?“ Lần này, Lâm Lông Nguyệt đã nhìn thấy rõ ràng Diệp Vô Ưu, trong lòng có chút nghi hoặc, nếu không phải bây giờ đang ở Vô Song Cung, nàng có thể còn nghĩ đến việc đi tìm Diệp Vô Ưu thanh toán.

“Vân La, ta về rồi!“ Diệp Vô Ưu chạy vào trong thạch ốc, đến bên giường, sốt ruột hỏi: “Nàng hiện giờ cảm thấy thế nào?“

“Ta không sao, chàng quay lại là tốt rồi.“ Nhìn thấy Diệp Vô Ưu, trên mặt Hoa Vân La lộ tia tươi cười. Tiếp theo nàng liền nhìn thấy Lãnh Tâm m, sắc mặt liền biến đổi: “Lãnh Tâm m?“

“Hôm nay chung quy đã gặp được Vô Song Cung thần bí cung chủ, Tâm m cảm thấy rất vinh hạnh.“ Lãnh Tâm m cười nhạt: “Chỉ là, không ngờ chúng ta lại gặp mặt trong hoàn cảnh này.“

“Sư phụ tỷ tỷ, đừng nói mấy việc đó nữa, nàng mau xem thử Vân La, xem có biện pháp gì cứu nàng không!“ Diệp Vô Ưu nôn nóng nói.

Quyển 4 - Chương 19: Tiêu hồn liệu pháp

“Trên đường đi ta đã nói qua với ngươi, công lực của ta không thể cao hơn nàng ta, sở dĩ, muốn ta dùng chân khí để đả thông kinh mạch, cơ bản là không có khả năng.“ Lãnh Tâm m nhạt giọng nói: “Hiện tại chỉ có một cách duy nhất, là dựa vào bản thân nàng ta, nếu nội thể có thể ngưng tụ một tia chân khí, tự mình có thể từ từ khai thông. Mặc dù rất thống khổ nhưng trước mắt mà nói, chỉ có biện pháp này khả dĩ có thể làm được.“

“Vân La cũng đã nói với ta về việc này. Nhưng nàng ấy bản thân không cách nào ngưng tụ chân khí a!“ Diệp Vô Ưu nôn nóng nói: “Sư phụ tỷ tỷ, nhẽ nào không còn biện pháp nào khác sao?”

“Ngươi gấp cái gì?“ Lãnh Tâm m không chút hảo khí nói: “Ta tự nhiên biết là nàng không cách nào ngưng tụ chân khí.“

“Ta không gấp sao được chứ?“ Diệp Vô Ưu bực tức nói: “Vân La sắp chết đó!“

“Vô Ưu, chàng đừng như vậy. Kỳ thật, sinh tử đối với ta mà nói, tịnh không quá quan trọng, ta đã thông suốt rồi.“ Hoa Vân La ảm đạm nói.

“Hiện gặp mặt ta trong tình huống này, không biết cung chủ có cảm tưởng gì?” Lãnh Tâm m đột nhiên cười nhẹ, nói với Hoa Vân La.

“Ta ngay cả sinh tử đều đã nghĩ thông, sao lại còn để tâm đến những việc khác? Hoa Vân La bình tĩnh lạ thường: “Đối với ta bây giờ mà nói, ngươi là Ma Tông tông chủ cũng tốt, hay là một người bình thường cũng tốt, đều không quan trọng.“

“Sư phụ tỷ tỷ, nàng rốt cuộc là có đến giúp ta cứu người hay không?“ Diệp Vô Ưu có chút bất mãn: “Nói nhiều lời vô ích làm cái gì a?“

“Nếu ngươi muốn ta cứu nàng thì đối với ta lễ độ một chút!“ Lãnh Tâm m trừng mắt nhìn Diệp Vô Ưu.

“Ta không quản giữa nàng và Vân La có ân oán gì, tóm lại nàng bây giờ đừng nói mấy việc này, cứu Vân La trước rồi hẵng nói!“ Diệp Vô Ưu cũng phát cáu, tức tối nói: “Bằng không, đừng nói ta không nhận nàng là sư phụ!“

Lãnh Tâm m trợn mắt hung hãn nhìn Diệp Vô Ưu, không biết là bị bức bách bởi uy hiếp của Diệp Vô Ưu, hay là có nguyên nhân nào khác.Không nói gì thêm với Hoa Vân La, chỉ lạnh lùng nói: “Muốn cứu nàng ta cũng không phải không có cách. Mặc dù ta không có năng lực đả thông kinh mạch, nhưng mà ta có biện pháp giúp nàng ngưng tụ chân khí trong nội thể.“

“Biện pháp gì?“ Diện Vô Ưu gấp rút hỏi.

“Rất đơn giản, ngươi chỉ cần thi triển Tiêu Hồn Bát Chỉ lên nàng là được.“ Lãnh Tâm m hờ hững nói: “Tiêu Hồn Bát Chỉ có thể kích phát tiềm năng trong cơ thể nàng ta, lợi dụng tiềm năng này, có lẽ có khả năng ngưng tụ một ít chân khí, sau đó nàng ta có thể tự cứu bản thân.“

“Thế nhưng, Tiêu Hồn Bát Chỉ không phải sẽ phong bế toàn bộ chân khí trong người nàng ấy sao?“ Diệp Vô Ưu có chút khó hiểu liền hỏi.

“Cái đó không phải là vừa đúng lúc sao? Chân khí trong nội thể nàng ta hiện giờ tán loạn, ngươi dùng Tiêu Hồn Bát Chỉ trên người nàng, trái lại có thể giảm bớt thống khổ cho nàng, huống hồ Tiêu Hồn Bát Chỉ tuy là một loại cấm chế lợi hại, nhưng trên thực tế, người trúng Tiêu Hồn Bát Chỉ còn có thể giữ lại được một chút chân khí ít ỏi. Chân khí này nếu bình thường mà nói không hề có tác dụng gì, nhưng đối với nàng ta bây giờ cũng quá đủ để cứu mạng.“ Lãnh Tâm m lãnh đạm nói: “Nếu muốn có hiệu quả tốt hơn, ngươi có thể nghĩ cách kích thích dục tình của nàng, kích phát bản năng của thân thể nàng.“

“Sư phụ tỷ tỷ, nàng không phải lừa ta chứ?“ Diệp Vô Ưu không tin tưởng lắm. Mặc dù hắn không để tâm đến làm những việc như vậy. Nhưng mà, vạn nhất cứu không được Hoa Vân La. Ngược lại nếu hại đến nàng, hắn chỉ sợ cả đời này cũng không thể an tâm.

“Tin hay không là do ngươi!“ Lãnh Tâm m hừ một tiếng: “Ta giờ muốn giết nàng dễ như trở bàn tay, ta cần thiết phải hại nàng ta sao?”

Diệp Vô Ưu hơi trầm ngâm, Lãnh Tâm m nói cũng không sai, với tình cảnh của Hoa Vân La hiện giờ. Lãnh Tâm m muốn giết nàng quả thực rất dễ dàng, dù tu vi của hắn bây giờ cũng không đến nỗi tệ, nhưng hắn khẳng định là vô pháp ngăn cản. Nghĩ như vậy, hắn quyết định hay là tin tưởng Lãnh Tâm m lần này, dẫu sao hắn cũng không có biện pháp nào khác để cứu Hoa Vân La, mà Hoa Vân La chịu đựng đến giờ cũng đã lâu rồi.

“Vô Ưu, cứ thử đi, ta nghĩ, đây có lẽ là một biện pháp.“ Thanh âm Hoa Vân La lúc này lại truyền đến.

Không ngờ Hoa Vân La lại đồng ý biện pháp này. Diệp Vô Ưu không tự chủ được hơi ngẩn ra, mà cả Lãnh Tâm m lại càng thấy giật mình, nàng dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn Hoa Vân La, sau đó dùng ngữ khí có chút khen ngợi nói: “Không hổ là Vô Song cung chủ, Tâm m bội phục!“

Hoa Vân La đã đồng ý, Diệp Vô Ưu tự nhiên không do dự nữa. Liền chuẩn bị hành động, cách chữa trị này nhìn thì rất thoải mái sung sướng nhưng trên thực tế đối với Hoa Vân La mà nói phương pháp trị liệu này thật sự thống khổ.

“Ta ra ngoài giúp các ngươi hộ pháp. Ta phải nhắc ngươi, nàng ta hiện tại không thể chịu được những kích thích quá mức. Ngươi tốt nhất khống chế bản thân, không thể thực sự chiếm hữu nàng.“ Lãnh Tâm m lạnh nhạt nói, nói xong lập tức bước ra ngoài.

“Lãnh Tâm m, sao ngươi lại ở đây?“ Hoa Nguyệt Lan lúc này đã chạy đến, Lãnh Tâm m vừa đi ra đã chạm mặt nàng.

“Công chúa điện hạ, ta đến đây hình như không cần phải hội báo với cô?“ Lãnh Tâm m khẽ hừ một tiếng. “Chỗ này là Vô Song Cung, không phải là Ma Tông của ngươi!“ Hoa Nguyệt Lan giận dữ nói: “Không phải là ngươi muốn đến là đến!“

“Công chúa điện hạ, ta thấy hình như cô đã hiểu lầm. Không phải là ta muốn đến, là Diệp Vô Ưu yêu cầu ta đến.“ Lãnh Tâm m lạnh nhạt nói: “Nếu ngươi không tin, có thể đi tìm hắn, với ta không liên can.“

“Hừ, ta giờ muốn đi vào tìm tử sắc lang!“ Hoa Nguyệt Lan khẽ la lên, dịch người sang muốn đi về phía trước. Chỉ là, vừa mới bước được một bước, liền bị Lãnh Tâm m chặn lại.

“Hắn đang liệu thương cho cung chủ các người. Không thể bị người khác nhiễu loạn, nếu cô không muốn cung chủ các người xảy ra chuyện, tốt nhất là ngoan ngoãn lưu lại đây.“ Lãnh Tâm m từ từ nói.

“Ta dựa vào cái gì mà tin được ngươi?“ Hoa Nguyệt Lan la lên.

“Tin hay không là do ngươi. Bất quá, nếu ngươi đi vào như vậy, đồng thời hại chết hai người bọn họ, chỉ sợ là ngươi đến lúc đó có khóc cũng không kịp.“ Lãnh Tâm m chán nản nói.

Hoa Nguyệt Lan do dự lần này đến lần khác, cuối cùng vẫn không dám đi vào. Hai người bên trong, vô luận xảy ra việc gì, nàng đều không thể tiếp thụ nổi. Huống chi, Lãnh Tâm m đã ở đây, nàng cũng chỉ cần ở đây giám hộ Lãnh Tâm m là được.

Trong thạch ốc lúc này xem ra lại có cảnh tượng ướt át dị thường.

Dưới tác dụng của tiêu hồn bát chỉ, sắc mặt Hoa Vân La tựa hồ hồng nhuận lên một chút, cảm giác cũng không quá hư nhược như trước.

“Vân La, hiện tại thế nào, có biện pháp ngưng tụ chân khí chưa?“ Diệp Vô Ưu nhìn Hoa Vân La, có chút lo lắng hỏi.

“Còn chưa được.“ Hoa Vân La khẽ lắc đầu, gương mặt trắng nõn lan dần những mảng hồng nhạt: “Vô Ưu, làm theo Lãnh Tâm m đã nói. Dùng… dùng them biện pháp khác...“

Hoa Vân La dẫu sao cũng là nữ nhân. Cuối cùng vẫn không có cách nói ra. Song Diệp Vô Ưu đã minh bạch ý tứ của nàng, nàng muốn kêu hắn dùng phương pháp kích thích dục tình khác, để kích phát bản năng trong cơ thể nàng.

Diệp Vô Ưu không hề do dự, hai tay đặt lên thân thể mềm mại của Hoa Vân La, bắt đầu du tẩu khắp những vị trí mẫn cảm ở phía trên, đôi nhũ phong cao vút của nàng tự nhiên là nơi hắn chiếu cố nhất.
Dần dần, khuôn mặt xinh đẹp của Hoa Vân La đã thêm mấy phần diễm sắc, thân thể yêu kiều không tự chủ bắt đầu hơi xoay động, đôi môi anh đào cũng đã phát ra những tiếng rên khe khẽ.

Dục vọng trong lòng Diệp Vô Ưu cũng một trận quay cuồng. Nhưng mà, hắn lúc này chỉ có thể kiên cường tự chịu đựng, đồng thời tiếp tục kích thích dục tính của Hoa Vân La. Trên mặt hắn, không biết từ lúc nào đã phủ đầy mồ hôi.

Thời gian từ từ trôi qua, Hoa Nguyệt Lan đợi bên ngoài đã có chút sốt ruột, không ngừng bước tới bước lui. Lãnh Tâm m thì ngược lại, tỏ ra rất bình tĩnh, hai tay khoanh trước ngực, đứng bất động ở đó.

“Vô Ưu. Được rồi!“ Hoa Vân La đột nhiên thở nhẹ, đồng thời, nàng xoay mình từ trên giường chống người lên, ngồi xếp bằng lại trên giường: “Giúp ta giải khai Tiêu Hồn Bát Chỉ.“

“Được, Vân La!“ Diệp Vô Ưu vội vàng nói, ngón tay nhanh như chớp động, nháy mắt đã giải khai Tiêu Hồn Bát Chỉ trên người nàng. Hoa Vân La lúc này hơi khép mắt, sắc diễm hồng trên mặt bắt đầu dần dần tan biến.

Diệp Vô Ưu lúc này đã gần như sụp xuống. Hắn quay người chạy ra ngoài thạch ốc, sau đó nhảy vào dục trì. Mặc dù trì thủy cũng khá nóng, nhưng so với toàn thân khô nóng đầy dục hỏa của hắn bây giờ mà nói, trì thủy thật sự rất mát mẻ.

“Tử sắc lang, sư phụ thế nào rồi?“ Hoa Nguyệt Lan nôn nóng hỏi.

“Không sao, công chúa lão bà. Nàng vào xem trước, đừng cho người nào đến quấy nhiễu.“ Diệp Vô Ưu hơi hơi thở gấp nói, nói xong, lại chui đầu xuống nước.

Cũng không biết đã qua bao lâu, Diệp Vô Ưu cuối cùng cũng từ từ khôi phục bình tĩnh.

“Vân La ơi Vân La, vì nàng, ta hôm nay thật là phải chịu khổ đủ điều. Thương thế của nàng khỏi rồi, phải bồi thường thật tốt cho ta.“ Diệp Vô Ưu trong lòng thầm nghĩ, sau đó từ trong dục trì nhảy vọt ra, ở bên ngoài thạch ốc giờ lại có khá nhiều người, trừ Hoa Nguyệt Lan và Lãnh Tâm m, còn có Lam Đồng Đồng và Lạc Lạc Tuyết Tuyết, ngay cả Tiêu Diêu và Lâm Lông Nguyệt đều ở đó.

Mà nhìn lên sắc trời, cũng đã là hoàng hôn rồi.

“Chúng ta vốn là muốn đến cáo từ cung chủ, hiện giờ đã biết cung chủ đã sắp khang phục, ta nghĩ cứ đợi một chút nữa, đợi cung chủ khang phục xong rồi sẽ ly khai nơi này, Lam cô nương, các người không để tâm chứ?“ Thanh âm Tiêu Diêu truyền đến tai Diệp Vô Ưu.

“Đương nhiên không để tâm, Tiêu công tử có thể lưu lại, là vinh hạnh của Vô Song Cung chúng tôi.“ Lam Đồng Đồng vội nói, lúc này được biết cung chủ có thể không sao, trong lòng đang cao hứng!

“Tiểu sắc lang, ngươi qua đây!“ Hoa Nguyệt Lan nhìn thấy Diệp Vô Ưu, hướng tới hắn vẫy tay, nhỏ giọng nói.

“Công chúa lão bà, gì vậy?“ Diệp Vô Ưu đi tới bên cạnh Hoa Nguyệt Lan, thuận miệng hỏi.

“Sư phụ rốt cuộc thế nào? Sao lâu vậy còn chưa thấy ra?“ Hoa Nguyệt Lan trong lòng vẫn có chút thấp thỏm không yên, mà biết tình huống cụ thể chỉ có một mình Diệp Vô Ưu, nàng tự nhiên cũng đến hỏi hắn.

“Ta không sao.“ Diệp Vô Ưu còn chưa trả lời, từ cửa đã truyền tới thanh âm một người. Sau đó, một tuyệt sắc giai nhân tung bay trong bộ váy trắng liền xuất hiện ở đó, bỗng nhiên là Hoa Vân La.

“Sư phụ!“

“Cung chủ!“

Vài tiếng hô vang lên, mấy bóng người đồng thời cũng nhào về phía Hoa Vân La, chính là Hoa Nguyệt Lan và Lam Đồng Đồng, còn có Lạc Lạc và Tuyết Tuyết đôi tiểu nha đầu đó.

Hoa Vân La lúc này tựa hồ so với trước kia càng tăng thêm mấy phần mị lực, cách ăn mặc của nàng không còn bộc lộ nữa, hiển nhiên là vô cùng kín đáo, nhưng khí chất xuất trần thoát tục trên người nàng lại càng hơn hẳn xưa kia.

“Cung hỉ cung chủ, tu vi tăng thêm một tầng.“ Thanh âm Tiêu Diêu lúc này vang lên.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau