VÔ LẠI QUẦN PHƯƠNG PHỔ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Vô lại quần phương phổ - Chương 1 - Chương 5

Quyển 1 - Chương 1: Cật Bá Vương Xan Đích Mĩ Nữ

Bách hoa thành phồn hoa dị thường, vốn là đô thành của Bách Hoa đế quốc, một trong tứ đại danh thành của Vân Mộng đại lục, Bách Hoa Thành đô thị luôn tấp nập biển người,nhưng hiện tại, đại hội ngắm hoa ba năm tổ chức một lần sắp khai mạc, phồn hoa còn hơn cả ngày thường.

Diệp Vô Ưu đang đi bộ trên con đường trung tâm Bách Hoa Thành, vốn là vội vã rời khỏi nhà, giờ chỉ cảm thấy thật là tiếc, hắn giờ cảm thấy quá đói, tự mắng mình lo lắng thái quá, đi quá vội, không mang cái gì theo chứ nói gì tới mang tiền.

“Thơm thật.” Bước qua một tửu lâu, Diệp Vô Ưu không tránh khỏi bị mùi hương thu hút, ngẩng đầu nhìn lên tửu lâu, Diệp Vô Ưu cắn chặt răng, bước tới, hắn đang rất đói, không quản là bây giờ không có xu nào trong túi, cứ vào trước đã rồi hãy nói sau.

“Tiểu cô nương mời.” Điếm tiểu nhị gật đầu xun xoe, trong tim đang kêu cha gọi mẹ, sao lại có cô nương quyến rũ thế này chứ.

Toàn bộ mục quang của tửu lâu cũng đều bị hấp dẫn quay qua, kì quái nhìn vào Diệp Vô Ưu thật quá thu hút này.

“Thiếu gia, người là nam nhân!” Diệp Vô Ưu hằm hằm trừng mắt nhìn điếm tiểu nhị, hắn hận nhất là người khác nhầm hắn thành nữ nhân, ở nhà suốt ngày đã bị tiểu nha đầu đó chọc suốt rồi.

“Nam, nam á?” Chúng nhân ai cũng suýt nữa là rớt cặp mắt xuống sàn.

“Ức, công tử, thật là xấu hổ quá, xin hỏi người muốn ăn gì không?” Điếm tiểu nhị suýt tí nữa đã ngã ngồi tại chỗ, mẹ ơi, nam nhân cũng có thể quyến rũ đến chừng này được sao?

“Có món gì ngon thì mau đem lên đây!” Diệp Vô Ưu phẩy tay một cái, dù sao cũng không có tiền mà, muốn ăn cơm bá vương thì cứ ăn, điếm tiểu nhị bị quyến rũ không suy nghĩ nổi, là người tốt như thế lại không có một xu trong tay, khom lưng uốn gối rồi nhanh chóng chạy đi đáp ứng.

“Cái quỷ gì thế này,chả ngon cái gì cả.” Diệp Vô Ưu lầm bầm trong miệng, vui vẻ nhớ lại tiểu nha đầu đã làm hắn đau đớn khổ sở suốt, cô ta đúng là quá quắt hết chỗ noí a. Bất quá lấp đầy bao tử là khẩn yếu, nên hắn cũng bắt đầu ăn.

Diệp Vô Ưu sau khi ăn sạch sẽ toàn bộ mọi thứ, vỗ bụng phành phạch ra vẻ muốn tẩu, điếm tiểu nhị liền bước tới.

“Công tử, người không phải đã quên cái gì đó rồi chứ?” Điếm tiểu nhị nhanh chóng đi đến nhắc nhở hắn.

“Ta quên chuyện gì? Làm gì có a, ta đâu có quên cái gì.” Diệp Vô Ưu giả bộ hồ đồ lầm bầm.

“Công tử, người chưa trả tiền cơm, chắc là người đã quên rồi.” Điếm tiểu nhị này nói chuyện rất là uyển chuyển, chừa cho hắn ít nhiều thể diện.

“Trả tiền a, ồ, ta không có tiền, lần sau ta trả cho.” Diệp Vô Ưu cực kì bình tĩnh nói, cũng thấy phải bội phục chính mình, qua cửa ăn một bữa cơm vương giả, giờ không ngờ lại hoàn toàn không đỏ mặt.

“Không có tiền? Công tử có phải đang đùa bỡn hay không thế?” Tiểu nhị mặt thất sắc nói.
“Thiếu gia ta không có thời gian dư dả để nói đùa với ngươi, trên thân ta giờ một xu cũng không có, muốn nói thẳng thắng với ngươi đó thôi.” Diệp Vô Ưu vốn là không có cái thói quen đó.

“Ngươi nói cái gì, muốn ăn cơm chùa à?” Lời vừa thốt ra, dẫn đến khá nhiều người quay lại, mắt hổ trừng trừng nhìn Diệp Vô Ưu.

“Sao lại gọi là ăn cơm chùa, úy, ngươi không phát hiện ra sao, thiếu gia ta ăn cơm ở cái chỗ này của ngươi, kéo đến nhiều khách như thế cho ngươi, ngươi còn phải thấy cám ơn ta nữa kìa, ta chưa đòi tiền ngươi thì chớ à.” Diệp Vô Ưu đảo mắt nhìn tứ phía, nhiều người phải cụp mắt lại, nhãn tình hèn hạ xoay chuyển, không ngờ là thấy lời nói ấy cũng có lí!

“Công tử bảo là không có tiền, vậy xin người để lại cái gì để thế nợ.” Một giọng nói ngọt ngào vang lên.

“Cái gì thế này, nghe tiếng thì thấy khá hay, mà mặt sao xấu thế?” Diệp Vô Ưu(mk,lẽ ra phải đặt tên là Diệp Vô Lại) nhìn người đang tiến lại, là một nữ tử đoán chừng ba mươi tuổi, trông tiểu nhị cung kính với cô ta như thế, rõ ràng là lão bản của cái tửu lâu này. Kì thật cô ta cũng không phải là xấu xí như Diệp Vô Ưu đã nói, hoặc có thể nói căn bản là không xấu, còn có thể nói là cũng có điểm thu hút, chỉ là so với những phụ nữ Diệp Vô Ưu thấy thường ngày, không tránh khỏi có vẻ hơi kém hơn.

“Cô bảo ta để lại cái gì đó sao, bổn thiếu gia làm sao có thể mất thể diện đến thế được?” Diệp Vô Ưu mở to mắt trừng mụ đàn bà ấy một cái:” Thiếu gia không có rảnh ở đây nói chuyện vô bổ với ngươi, ta đi đây.” Vừa nói vừa nhảy vèo ra khỏi tiểu lâu, mà miệng thì nói là đi.

“Làm sao mà đuổi kịp ta chứ?” Sau khi chạy một hồi, Diệp Vô Ưu chậm cước bộ lại, đắc ý nhìn lại phía sau, rồi nhàn nhã cuốc bộ trên đường lớn, giờ đã có tâm tình ngắm phong cảnh trên đại lộ.

“Úy, ngươi dừng lại ngay cho ta!” Đột nhiên phía sau vang lên một giọng hét trong trẻo đáng yêu.

Diệp Vô Thanh vẫn tiếp tục đi, hắn nghĩ tiếng hét đó chắc nhắm vào người khác.
“Bổn tiểu tiên nữ bảo ngươi đứng lại mà ngươi không nghe à?” Một tiểu cô nương toàn thân mặc một màu đỏ như lửa chắn đường trước mặt hắn.

“Cô là ai? ” Diệp Vô Ưu trừng mắt liếc một cái, tiểu cô nương đại khái khoảng mười bốn mười lăm tuổi, hai bím tóc được bím cân đối hai bên, trông rất là thu hút, cũng không kém phần khả ái.

“Đúng thật là rất quyến rũ a, ngươi có thật là nam nhân không vậy?” Tiểu cô nương vòng quanh người hắn vài lần, rồi dừng lại trước mặt, trên mặt lộ vẻ hoài nghi hỏi.

“Bổn thiếu gia có phải nam nhân không cũng liên quan gì tới ngươi?” Diệp Vô Ưu dây thần kinh tối kị nhất bị tiểu cô nương này nắm lấy mà giựt, nóng lên chửi.”Trên người ngươi không có tiền phải không?” Tiểu cô nương tiếp tục hỏi.

“Không có tiền thì sao? Có quan hệ gì với ngươi nào?” Diệp Vô Ưu với thị không còn ra vẻ hữu hảo nữa.

“Bổn tiểu tiên nữ thì có tiền, bất quá, bổn tiễu tiên nữ lại thiếu một tên đầy tớ riêng, thế nào? Có hứng thú hay không?” Tiểu cô nương hi hi cười nói.

“Cái gì? Ta làm đầy tớ riêng cho ngươi? Ta đường đường là Diệp Vô Ưu, làm sao có thể làm đầy tớ cho tiểu nha đầu ngươi, mơ tưởng!” Diệp Vô Ưu trừng mắt nhìn nàng ta, tiếp tục chế nhạo:” Ngươi như thế này, mà cũng tự xưng tiểu tiên nữ, ta thấy ngươi giống với tiểu bát quái hơn đó.”

“Diệp Vô Ưu, a, nguyên lai đó là tên ngươi, thế lại càng tốt hơn, ta nhất định muốn ngươi làm đầy tớ cho ta!” Trên mặt của tiểu cô nương đã có biểu tình hưng phấn.

“Tên ta thì có liên quan gì tới ngươi chứ? Úy, ta bảo ngươi biết, ngươi đừng có vọng tưởng nữa, ta không thể nào làm đầy tớ cho ngươi đâu, ngươi làm đầy tớ cho ta thì ta có khi còn thấy hài lòng.” Diệp Vô Ưu bất hảo cười nói.

“Cha đã nói, kẻ họ Diệp nào cũng không phải là người tốt, thế thì ta nhất định phải kiếm một tên đầy tớ họ Diệp, hi hi, đã nghe cha nói nhiều rồi, giờ để cha bớt đi cái khẩu khí đó, cha khẳng định là sẽ rất vui vẻ, mà đã vui vẻ sẽ không mắng ta bí mật chuồn ra, thật đúng là chuyện tốt!” Tiểu cô nương căn bản không thèm nghe Diệp Vô Ưu nói câu nào, mặt lộ vẻ mơ màng nói lên suy nghĩ của mình.

“Đồ thần kinh, ta không rảnh mà trông nom cô!” Diệp Vô Ưu than nhỏ một câu, quay người bắt đầu đi.

“Úy, ngươi không được phép đi!” Tiểu cô nương không ngờ phản ứng khá nhanh, Diệp Vô Ưu vừa di động là bị cô ta phát hiện ngay.

Diệp Vô Ưu không quan tâm tới cô ta, tiếp tục ngẩn đầu ưỡn ngực bước thẳng tới trước.

“Úy, Diệp Vô Ưu, ngươi dám bỏ đi thì ta sẽ hét toáng lên là ngươi phi lễ với ta đó!” Tiểu cô nương nhanh chóng dịch chuyển thân hình nhỏ nhắn, chắn trước mặt hắn, cánh tay mảnh khảnh nắm lấy góc áo dưới của hắn.

“Ngươi hét toáng lên sao, chỉ là ta không sợ ngươi!” Diệp Vô Ưu hoàn toàn không thèm để ý nói.”Ta vô lễ với ngươi à? Ngươi nói người mà không nhìn lại mình, ngươi không có lễ nghĩa thì ai mà dùng lễ đối đãi với ngươi chứ!”

Quyển 1 - Chương 2: Diệp Vô Ưu Đích Vĩ Đại Mộng Tưởng

Ngươi! Ngươi dám nói vậy với bổn tiểu tiên nữ!” Tiểu cô nương khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ hồng lên,hai mắt nhanh chóng muốn toé lửa,ánh mắt đó làm cả Diệp Vô Ưu cũng cảm thấy không thoải mái.

“Chỉ là một tiểu nha đầu,ta không e sợ sợ ngươi đâu!” Diệp Vô Ưu hừ một tiếng, “Ta đi đây!” Thanh âm của hắn kéo dài, đột nhiên biến thành một cái bóng nhàn nhạt,biến mất ngay trước mắt tiểu cô nương này.

“Toàn là nhờ sự hữu dụng của Vô ảnh thân pháp mà mẹ dạy ta, tiểu nha đầu này chắc tám phần là có bệnh,từ nay về sau cũng không nên để nàng ta đụng chạm đến sẽ tốt hơn!” Một lát sau, Diệp Vô Ưu xuất hiện tại cổng Bách Hoa Thành, những lời bất bình từ trong miệng phát ra oang oang.

“Nhưng bây giờ không có tiền thì làm thế nào đây?” Vừa mới vui mừng vì ly khai được tiểu nha đầu kia,lập tức nhớ tới cái vấn đề phiền toái này, Diệp Vô Ưu lại bắt đầu bước đi một cách khổ não.

“Xú nha đầu, đã có tiền mà không biết cho ta một chút a,lại còn muốn thiếu gia làm người hầu của ngươi,ta thật không muồn nhìn thấy nữa, điều đó thật quá mất mặt.” Diệp Vô Ưu lại bắt đầu trách mắng tiểu nha đầu đáng ghét ấy,chỉ là thật sự không nghĩ ra cách gì để người ta đưa cho hắn tiền?

Người ta bảo một văn tiền cũng làm chao đảo anh hùng, Diệp Vô Ưu mặc dù không phải là anh hùng,thật sự cũng bị tiền bạc làm chao đảo,tóm lại hắn đâu thể ngày nào cũng dùng cách bá vương đi kiếm ăn được.Đột nhiên cảm giác cũng là ở nhà sẽ tốt hơn, như quả không có tiểu nha đầu đó làm hắn khó chịu, thật là quá hoàn mĩ rồi. Bất quá hiện tại mà nói chuyện quay về như thế này, thì thật quá xấu mặt, cho nên hắn nhất định không thể trở về, huống chi, mong ước vĩ đại của hắn vẫn chưa thực hiện được, hơn nữa một khi trở về thì lại phải cùng thành thân với một nữ nhân lạnh lùng như băng và rất hung dữ.

Nói đến mong ước vĩ đại của Diệp Vô Ưu, thì không thể nào không nhắc đến phụ thân hắn, phụ thân hắn không phải ai xa lạ, đó là vào hai mươi năm trước, được mệnh danh Đại Lục Đệ Nhất Vô Lại tên Diệp Phi Phàm,nghe nói Diệp Phi Phàm năm đó làm ra rất nhiều chuyện kinh thiên địa quỷ thần đều khóc, nhưng chuyện đắc ý nhất,chính là cưới được người đương thời là Đại Lục đệ nhất mĩ nữ,Vân Mộng đệ nhất tiên tử Yến Ngọc Dao,Yến Ngọc Dao có vô số kẻ theo đuôi, nhưng cuối cùng bị Diệp Phi Phàm này là một tên gia hỏa lúc đó không có bao nhiêu danh khí lại ôm được mỹ nhân về, đương thời trở thành nhất đại kì văn.

Nhưng làm những kẻ theo đuổi Yến Ngọc Giao thống hận nhất là, Diệp Phi Phàm cái tên gia hỏa này trước khi công khai mối quan hệ của hắn với Yến Ngọc Dao,dưới sự phối hợp của Yến Ngọc Dao, độc ác lừa mỗi người một đống tiền lớn và bảo vật,từ đó về sau,Diệp Phi Phàm tự nhiên một bước trở thành một trong người giàu nhất Vân Mộng đại lục,nếu không phải đương thời e ngại Yến Ngọc Dao là một người trẻ tuổi đã trở thành một trong thập đại cao thủ tu tiên và môn phái tu tiên sau lưng nàng là Vô Song Cung, chỉ sợ Diệp Phi Phàm đã bị người ta đuổi giết cho dù có chạy tới chân trời góc bể cũng khó mà thoát thân nổi.

Phong trào tu tiên ở Vân Mộng đại lục phồn thịnh phi thường,mặc dù không có người nào thật sự trở thành tiên như trong truyền thuyết,nhưng tu tiên có thể cường thân kiện thể kéo dài cuộc sống thật sự đã được chứng thực,nhưng trong mỗi quốc gia của Vân Mộng đại lục,các môn phái tu tiên trong phạm vi lãnh thổ một nước đều có quan hệ mật thiết với nhau, Vô Song cung chính là môn phái cường thịnh nhất của Bách Hoa đế quốc, đứng hàng thứ hai trong số mười môn phái tu tiên tại đại lục,môn phái đứng hàng thứ hai, đó cũng chính là nguyên do Bách Hoa Đế Quốc có thể trở thành một trong tứ đại đế quốc của Vân Mộng đại lục.

Diệp Phi Phàm và Yến Ngọc Giao chỉ có Diệp Vô Ưu một nhi tử bảo bối yêu quý nhất này thôi, khi mới sinh Diệp Vô Ưu,bọn họ đã hoài nghi không biết giớ tính của Diệp Vô Ưu bị đặt sai hay không, bởi vì không ngờ hắn và Yến Ngọc Giao giống nhau như đúc!
Sau khi Diệp Vô Ưu lớn lên,nếu như không nói chuyện, cùng đứng một chỗ với Yến Ngọc Dao, trông như một đôi chị em sinh đôi,bất quá, tính cách của hắn làm Yến Ngọc Dao tỏ ra rất bất lực, còn với Yến Phi Phàm mà nói, tiểu tử này kế thừa tất cả ưu điểm của hắn, chỉ biết rằng là con mới có thể hơn cha (chỉ biết rằng vu Lam mới có thể thắng vu lam), Diệp Phi Phàm cho rằng vô lại, chính là ưu điểm lớn nhất của hắn.

Nhưng với mong ước Vĩ đại của Diệp Vô Ưu,là muốn siêu việt như phụ thân hắn, năm đó Diệp Phi Phàm cưới được Đại Lục đệ nhất mĩ nữ, nên hắn quyết định ra đi để gom toàn bộ Vân Mộng Đại Lục thập đại mĩ nữ toàn bộ đem về nhà,không phải do cái thằng tiểu tử này quá háo sắc,mà hắn chẳng qua không muốn thấp cơ hơn cha hắn mà thôi.

Chỉ tiếc,Yến Ngọc Dao và Diệp Phi Phàm thật sự không muốn để Diệp Vô Ưu làm loạn lên,từ nhỏ đã tìm cho hắn một vị hôn thê, nhưng vị hôn thê này và hai nha đầu bên cạnh nàng ta, lại trở thành ác mộng lớn nhất của Diệp Vô Ưu, khi hôm qua hắn được biết cha mẹ hắn muốn vào ngày sinh nhật thứ mười tám để hắn chính thức thành thân với vị hôn thê với nhau, cuối cùng Diệp Vô Ưu không còn nhẫn nại được nữa bỏ trốn ra đi.

“Hắc hắc, có biện pháp rồi.” Trong đầu Diệp Vô Ưu loé lên một tia linh quang, lâm râm nói, miệng bất giác lộ ra một nụ cười không có chút hảo ý nào.

Diệp Phi Phàm tuy đã đắc tội với rất nhiều người, nhưng bằng hữu của Yến Ngọc Dao vẫn còn rất nhiều, nàng có một người bạn khuê phòng tên gọi Ti Không Hàn Tinh, nàng là nữ nhi bảo bối của đệ nhất thần thâu đương thế, Diệp Vô Ưu và Yến Ngọc Dao giống nhau như đúc,tự nhiên lúc nhỏ cũng rất biết cách làm người vui vẻ,vì vậy, nàng đem những tuyệt kỷ diệu thủ không không đó của nàng, không giấu giếm dạy cho Diệp Vô Ưu.

Một lát sau,Diệp Vô Ưu quay ngược trở vào thành,không đến một hồi đã nhắm được một tên gia hỏa du quang mãn diện đầu to tai lớn, với tuyệt kỹ diệu thủ của Ti Không Hàn Tinh, đương nhiên là hắn đắc thủ dễ dàng.“Thế là có tiền rồi.” Vẻ mặt Diệp Vô Ưu vui vẻ, bắt đầu vô ưu vô lự nhàn nhã tản bộ trong thành, lần đầu tiên xuất môn đương nhiên với hắn có không biết bao nhiêu chuyện mới lạ, quay nhìn qua lại đã hơn nửa ngày, lại thấy bụng sôi lục bục, đành đi vào một tửu lâu.

Đương nhiên là hắn không ngốc đến nỗi đi vào cái tửu lâu bị hắn ăn theo cách bá vương khi vừa ra khỏi nhà,chỉ là hắn phát hiện vận rủi bắt đầu đến,khi hắn vừa vào tửu lâu,phía sau tiến lên một lão đầu vẻ mặt ủy khuất,quần áo có chút rách rách rưới rưới,bất quá có chút khác biệt với một ăn mày,trông hắn có vẻ sạch sẽ hơn.

“Uy,nếu đây không phải chỗ xin ăn!”Lão nhân kia bị người ta nhanh chóng chặn lại,vô luân có là tuổi lớn đi nữa,tất cả ăn mày đều không được hoan nghênh.

“Ai bảo ta đến đây xin cơm?Vị tiểu huynh đệ này mời ta ăn cơm à.” Hai mắt Lão đầu chớp một cái,trừng mắt nhìn người đó,sau đó chỉ về hướng Diệp Vô Ưu mà nói.

“Ngươi nếu không mời ta ăn cơm, ta sẽ phải nói cho người khác biết tiền của ngươi kiếm ra từ đâu.” Diệp Vô Ưu chính đang cảm thấy kì diệu muốn nói hắn với lão nhân này không có quan hệ gì, thì bên tai lại truyền tới thanh âm của lão đầu.

“Lão đầu chết tiệt,không ngờ uy hiếp ta, ta không thể sợ ngươi.”Diệp Vô Ưu mắng thầm trong lòng, con ngươi xoay chuyển, đột nhiên cười hì hì,nụ cười làm mọi người xung quanh sững sờ, bọn họ bắt đầu hoài nghi Diệp Vô Ưu là nữ cải nam trang.

“Đúng vậy, là ta mời lão ăn cơm,các ngươi tốt nhất quản chuyện khác!” Diệp Vô Ưu nói xong đã tìm một cái bàn cạnh cửa sổ ngồi xuống,lão đầu có chút đắc ý ngồi đối diện với hắn, hai con ngươi không ngừng quét lên quét xuống trên người Diệp Vô Ưu.

Lão đầu đúng là có thực lượng kinh người,cả một bàn đầy rượu và thức ăn bị hắn ăn tới không còn một miếng nhỏ,kì quái là Diệp Vô Ưu lại không có đụng đũa một tí nào,chỉ ngồi bênh cạnh nhìn hắn.

“Uy,ngươi đi đâu thế? Có phải ngươi không muốn trả tiền không?” Lão nhân cười,vừa lòng vỗ vỗ bụng định tẩu, lại bị Diệp Vô Ưu nhanh chóng chặn lại.

Quyển 1 - Chương 3: Đương tiểu thâu ngộ đáo lão thâu

“Công tử gia,không phải người bảo mời hắn ăn cơm sao?” Điếm tiểu nhị bên cạnh là kẻ lên tiếng đầu tiên.

“Đúng rồi, ta bảo này tiểu huynh đệ, ở đây mọi người đều nghe thấy được là ngươi mời ta ăn cơm mà.” Lão đầu nói xong liền muốn bước nhanh ra ngoài.

“Đúng rồi,ta bảo ta mời ngươi ăn cơm.” Diệp Vô Ưu đặc biệt nhấn mạnh chữ cơm, “bất quá ta chưa bao giờ mời ngươi ăn thịt cá cơ mà, đúng không, tiểu nhị ca, ngươi mang lên đây hai nồi cơm tốt nhất cho ta.”

“Cái này, cái này…..” Điếm tiểu nhị ấp úng không biết nói gì, có tửu khách chịu không nổi đã bắt đầu cười.

“Yên tâm, nhất định có người trả tiền cho ngươi, ta nói cho ngươi biết, lão đầu này có nhiều tiền lắm.” Diệp Vô Ưu làm ra vẻ an ủi nói.

Điếm tiểu nhị đáng thương thật sự buộc phải mang đến hai nồi cơm lên, lão nhân kia trừng cặp mắt trắng dã nhìn nồi cơm một hồi, nhưng không có cách nào phản bác lại hắn.

“Ta bảo này lão nhân gia, ta đã nói mời ngươi ăn cơm, ngươi nên ăn nhanh lên, bằng không người khác nói ta không giữ chữ tín đó.” Diệp Vô Ưu dùng ngữ khí quai quái đến bên cạnh nói.

“Xú tiểu tử, so với cha ngươi, ngươi còn vô lại hơn.” Lão nhân chửi thầm trong lòng, nhìn thấy mình ép hắn không thành ngược lại còn bị hắn lừa.

“Tiểu oa nhi Diệp gia, ngươi lợi hại lắm, ta tự trả tiền.” Lão đầu lòng đau như cắt rút ra một khối bạc từ trong người, không nhiều không ít vừa vặn đủ trả cho một bàn rau.

“Ai, đợi đã, đợi đã, lão còn chưa trả đủ tiền.” Diệp Vô Ưu giật mình, lão đầu tử cũng tự nhận ra hắn, bất quá thấy lão trả tiền rồi liền muốn bỏ đi, tức khắc nắm giữ lão lại.

“Công tử gia, vị lão nhân gia này đã trả đủ tiền cho bàn rượu thịt và thức ăn rồi.” Tâm trạng Điếm tiểu nhị cũng cảm thấy hồ đồ không sai, có lẽ lão nhân này cũng đáng thương.

“Xú tiểu tử,mọi người đều nói là tiền trả đủ rồi,ngươi còn muốn thế nào?” Lão đầu tử cúi đầu nghĩ lại mình hai mươi năm không có chuyện ăn xong lại bị chèn ép,không ngờ hôm nay lại bại trong tay một đứa tiểu hài tử, trong lòng cảm thấy rất buồn bực.

“Lão nhân gia, đừng hung hăng như vậy mà, vẫn chưa trả tiền cơm đó.” Diệp Vô Ưu ra vẻ sợ hãi, bất quá nhìn vào thấy rõ là hắn làm bộ ra vẻ.

“Không phải ngươi nói mời ta ăn cơm sao? Đương nhiên là ngươi trả tiền chứ.” Lão đầu lập tức gầm lên.

“Đúng, là ta mời lão ăn cơm a.” Diệp Vô Ưu gật đầu liên tục,chỉ là lại nhấn mạnh chữ ăn, sau đó nói ngược lại như gió đổi chiều, “bất quá, ta chỉ nói là mời ngươi ăn, ta chưa nói muốn trả tiền cho ngươi, vì thế tiền này là ngươi phải trả.”

“Xú tiểu tử, ngươi có biết ta là ai không hả?” Lão đầu tử giận đến thâm tím phế phủ, tên vô lại như vậy thật sự lần đầu tiên lão được dịp nhìn thấy.“Lão nhân gia,mặc kệ người là ai, đã ăn cơm của người ta thì phải trả tiền chứ.” Diệp Vô Ưu ra vẻ rất vô tội, làm cho toàn tửu lâu rốt cuộc cũng nổ ra một tràng cười lớn.

“Xú tiểu tử, đợi lát nữa ta tính toán với ngươi!” Lão nhân bất lực phải trả tiền, cay đắng giương mắt nhìn Diệp Vô Ưu.

“Tốt thôi, đợi ta ăn cơm trước đã.” Lúc này Diệp Vô Ưu mới bắt đầu cuộc chiến ẩm thực của mình,khoái trá thưởng thức mĩ vị được mang đến.

“Xú tiểu tử, cha ngươi có phải là tên hỗn đản Diệp Phi Phàm không?” Diệp Vô Ưu tiêu sái đi trên đường, lão nhân cũng đi theo với vẻ mặt hầm hầm tức giận.

“Uy,xú lão đầu,cha ta đúng là cũng đáng gọi là hỗn đãn,bất quá trừ mẹ ta có thể mắng ông ấy, còn lại ai cũng không được.” Diệp Vô Ưu dừng lại tức khắc,trừng mắt nhìn lão đầu.

“Ta nói cho ngươi biết, ta thế nào cũng là trưởng bối của tên hỗn đản là cha ngươi, tự nhiên ta cũng là trưởng bối của ngươi, tiểu tử ngươi phải biết tôn kính ta một chút!” Lão đầu cuối cùng cũng không nhẫn nhịn chịu đựng nổi nữa, nhanh chóng muốn bùng phát như sấm sét bão tố.

“Uy, ta không nhận biết được ngươi, ai mà biết ngươi không phải là kẻ lừa gạt?” Diệp Vô Ưu hoàn toàn không tức giận nói.

“Ngươi, cái tên xú tiểu tử ngươi, vừa dùng độc môn tuyệt kĩ chôm tiền nhà Ti Không ta,bây giờ không ngờ thốt ra những lời này.” Lão đầu lúc này gần như suy sụp tới muốn té xuống đất.

Diệp Vô Ưu chắp tay sau lưng, đi vòng quanh lão nhân vài vòng, vừa đi vừa lắc đầu lẩm bẩm nói: “Không giống, không giống……”“Uy, xú tiểu tử, ngươi nói cái gì không giống?” Lão đầu cảm thấy một cảm giác kì diệu không giải thích được.

“Tinh Di có thể nói là quốc sắc thiên hương, có nhan sắc trầm ngư lạc nhạn, diện mạo hoa nhường nguyệt thẹn, Tinh Di không bảo là cha dì ấy muốn so diện mạo với Phan An, ngọc thụ lâm phong, nói thế nào cũng phải có một điểm giống chứ, ông nhìn lại ông xem, mặt thì như khỉ, ánh mắt thì đê tiện, dáng người thì nhỏ xíu, không ngờ ông có thể nói là người cha của Tinh Di hấp dẫn được chứ?” Diệp Vô Ưu càng nói càng tỏ vẻ tức giận: “Ông muốn gạt người thì cũng phải tìm lí do gì tốt một tí, gặp ông là ta thấy tức giận, thiếu gia đi đây, không nghe ông nói nữa!” Nói rồi quay người chạy đi.

“Xú tiểu tử, đúng lại cho ta!” Lão nhân gầm lớn một tiếng, bất quá Diệp Vô Ưu chẳng những không nghe lời đứng lại,ngược lại còn chạy lẹ hơn.

“Hừ, ta chỉ là không muốn nhận ông, là không muốn Tinh Di biết ta ở đây, lỡ muốn ta về nhà thì làm thế nào?” Diệp Vô Ưu chạy như điên khùng một hồi, cuối cùng ngừng lại, nói ra suy nghĩ của mình.

“Có phải là nếu không người quản ngươi, ngươi bắt đầu tác oai tác quái không?” Bên cạnh vang lên một âm thanh động lòng người nhưng lại lạnh như băng, Diệp Vô Ưu cảm giác đầu tiên xuất hiện muốn chạy ngay, cảm giác thứ hai lại cản hắn lại bất động, lập tức mặt lộ ra hình dáng đáng thương cười hề hề.

“Băng tỉ tỉ, thật đúng như ta nghĩ là tỉ a.” Diệp Vô Ưu xoay nửa người tiến lại thân ảnh người đang đến.

“Đứng yên bất động ở đó ngay cho ta.” Người đến lạnh lùng hừ một tiếng, Diệp Vô Ưu chân dừng lại ngay trên không, thân thể nghiêng sang một bên trông rất buồn cười.

“Làm sao mà đuổi đến đây lẹ như thế?” Diệp Vô Ưu trong lòng kêu khổ không ngừng, hắn sợ nhất là nàng, dù là dung mạo của nàng cả mẹ hắn cũng hâm mộ, nhưng lạnh lùng của nàng thì ngay cả mùa đông băng giá cũng phải cam bái hạ phong. Từ nhỏ đến lớn nàng chưa bao giờ cho hắn thấy vẻ mặt tốt lành nào, hắn biết hắn không thể chạy, vì trước mặt nàng, hắn ngay cả cơ hội chạy trốn cũng không có.

Người đến không phải là ai khác mà chính là hôn thê của Diệp Vô Ưu mà hắn bỏ trốn, nàng ta họ Yến, tên nàng là Yến Băng Cơ, là đồ đệ Yến Ngọc Dao tuyển lựa ra, Yến Băng Cơ dù là vô danh tại Vân Mộng đại lục, bình thường rất ít khi đi lại bên ngoài, cho dù ra ngoài cũng mang áo dài và che mặt, mặc dù nàng tuy có bất lịch sự với người cũng là vì dung mạo,nhưng trên số Thập tiên tử, dù không có tên nàng, nhưng gồm cả Diệp Vô Ưu cũng chỉ có vài người thân cận mới biết được thực lực chân chính của nàng.

Vân Mộng thập tiên tử, cũng là Vân Mộng đại lục thập đại mĩ nữ, mười năm lại thay bảng một lần, lần thông báo thay bảng gần đây nhất, là ba năm trước đây.

“Băng tỉ tỉ,làm sao ngươi đến đây được?” Diệp Vô Ưu cúi đầu nhỏ giọng hỏi,

“Hiện tại ngươi theo ta cùng về nhà.” Yến Băng Cơ ngữ khí hoàn toàn không có lưu lại điểm thương lượng nào.

“Ta không trở về đâu!” Diệp Vô Ưu mặc dù có chút sợ hãi, bất quá ngữ khí cũng rất là kiên quyết.

“Ngươi rốt cuộc về hay không về?” Yến Băng Cơ tựa như có chút kinh ngạc, Diệp Vô Ưu trước giờ không bao giờ dám nói với nàng như vậy.

Quyển 1 - Chương 4: Vị Hôn Thê Xinh Đẹp

“Ta không về, có chết cũng không về!” Diệp Vô Ưu có chút khó chịu đối với nàng hét lên, trong lòng cảm thấy thật ủy khuất. Ta nhìn thấy ngươi là muốn chửi, ngươi đối với ta không tốt, cả ngày đều bắt ta làm điều này rồi lại làm điều kia, thật không hiểu tại sao cha mẹ nói là muốn chuyện gì của ta đều do ngươi quản?

“Dù cho ngươi có chết đi nữa ta cũng bắt ngươi về!” Yến Băng Cơ lạnh lùng nói, ngọc thủ điểm một cái, Diệp Vô Ưu cảm thấy thân thể mềm nhũn, đã bị nàng nắm trong tay.

“Yến Băng Cơ, tỷ buông ta ra, tỷ không phải là mẹ ta, vậy sao phải quản giáo ta dữ như thế?” Diệp Vô Ưu cay đắng thốt lên, hắn hôm nay vừa mới trốn ra, mười năm bị nàng làm tức giận, hôm nay cuối cùng không còn nhẫn nhịn được nữa.

Hắn vẫn còn muốn nói nữa, thì phát hiện là đã không thể nói ra lời, vì đã bị nàng điểm huyệt câm.

o0o

“Đêm nay ta nghỉ lại đây, sáng sớm mai chúng ta trở về.” Yến Băng Cơ tìm được một khách điếm, quăng hắn lên trên giường, lúc này nàng đã bỏ cái mạng che mặt xuống.

“Băng tỷ tỷ, ta thật sự không muốn trở về, người thả ta ra có được không?” Diệp Vô Ưu phát hiện mình đã có thể nói chuyện, thế là cũng bắt đầu mở miệng thống thiết cầu xin nàng ta.

“Thế nào? Không phải là vừa chửi ta sao?” Yến Băng Cơ bề ngoài nhìn hắn hơi có vẻ mỉa mai.

“Băng tỷ tỷ, người ôn nhu quyến rũ như thế, ta làm sao có thể chửi mắng người được? Hảo tỷ tỷ, hay là tỷ tốt bụng thả ta đi? Tỷ không biết ở nhà chán lắm sao, hơn nữa mỗi ngày ta đều phải chịu đựng Hàm Yên, tỷ rủ lòng thương hại ta đi mà.” Diệp Vô Ưu trên mặt nở ra một nụ cười xu nịnh.

Hàm Yên trong lời của Diệp Vô Ưu chính là một trong hai thị nữ của Yến Băng Cơ, người còn lại tên là Hàm Mộng. Hàm Yên và Hàm Mộng trên danh nghĩa là thị nữ của Yến Băng Cơ nhưng trên thực tế quan hệ ba người thân thiết không khác gì chị em máu mủ ruột thịt, chỉ là, tóm lại ba người bọn họ luôn tìm biện pháp để đối phó với Diệp Vô Ưu, tranh đấu với ba người hơn mười năm, Diệp Vô Ưu cơ bản không thể chiếm nổi điểm tiện nghi nào.

“Ngươi thật sự không muốn trở về?” Yến Băng Cơ trầm mặc hồi lâu, đột nhiên hỏi.

“Không muốn.” Diệp Vô Ưu trả lời ngay không chút suy nghĩ.

“Ngươi không muốn trở về cũng có thể, bất quá…” Yến Băng Cơ cố ý kéo dài thanh âm.

“Bất quá cái gì? Băng tỷ tỷ, người mau nói đi, chỉ cần là không trở về, cái gì ta cũng đáp ứng.” Diệp Vô Ưu hấp tấp nói.

“Thật sự cái gì cũng đáp ứng sao? Cái này là do ngươi nói, ngươi phải nhớ kỹ, cái gì cũng phải nghe theo ta, không cho phép như hôm nay không chịu nghe lời ta.” Yến Băng Cơ bên ngoài cũng có chút ra vẻ đắc ý, trong lòng cũng thầm vui vẻ: “Đấu với ta à, ngươi còn thua xa.”
“Được rồi, từ nay về sau ta cái gì cũng nghe theo lời tỷ cả.” Diệp Vô Ưu thờ ơ trả lời ngay, nghĩ thầm là nếu ta không nghe lời ngươi thì ngươi còn không dựa vào sức mạnh mà bắt ta phải nghe theo ngươi à?

“Thế mới khôn ngoan chứ.” Yến Băng Cơ trên mặt thình lình cố nở một nụ cười, nhất thời làm thiên địa thất sắc, Diệp Vô Ưu cũng ngây ngốc nhìn nàng, từ nhỏ đến lớn hắn chưa bao giờ thấy nàng cười.

“Băng tỷ tỷ, tỷ cười lên quả thật đẹp quá.” Diệp Vô Ưu nói thầm thì, tưởng như mình đang ngủ mớ vậy.

“Phải không vậy? Ngươi mà thấy Hàm Yên muội muội cười lên so với ta còn đẹp hơn à.” Diệp Vô Ưu cảm giác tựa hồ Yến Băng Cơ hôm nay như uống nhầm thuốc, sao không giống với bình thường chút nào cả?

“Băng tỷ tỷ, sao hôm nay tỷ giống như thay đổi hoàn toàn thế?” Chung quy hắn cũng phải hỏi.

“Đồ ngốc, trước kia mỗi lần ta gặp ngươi bên cạnh đều có người mà.” Yến Băng Cơ mặt hoa từ từ đỏ hồng lên, cảm tình ra vẻ lạnh lùng trước kia của nàng đều là đóng kịch mà ra sao?

Đêm nay Diệp Vô Ưu đúng là ngủ trong hương thơm mật ngọt, Yến Băng Cơ thực sự nằm bên cạnh hắn, lúc sáng sớm tỉnh lại, phát hiện Yến Băng Cơ đang nằm trong lòng mình và ngủ an nhiên, trông dáng vẻ say sưa ngủ của nàng kiều mị vô cùng, Diệp Vô Ưu chịu không nổi, hôn nhẹ một cái lên mặt nàng.

“Ngươi làm trò xấu xa quỷ quái gì thế?” Hắn hôn nàng một cái đã khiến nàng tỉnh dậy, liếc mắt lườm hắn một cái.

o0o
Thưởng Hoa đại hội của Bách Hoa đế quốc cũng là thịnh hội lớn nhất của Vân Mộng Đại Lục, Thưởng Hoa đại hội không phải chỉ có thưởng hoa không thôi, mà còn có nhiều sự tình khác, nhưng cái hấp dẫn mọi người nhất, thật sự cũng là ý nghĩa thưởng hoa, đó là thưởng lãm mỹ nhân.

Thưởng Hoa đại hội tổng cộng có bảy ngày, ngày đầu là thưởng hoa chân chính, các loài, các dạng hoa, được gởi đến từ các địa phương trên toàn Vân Mộng đại lục, những người yêu hoa chân chính, đều tập trung xuất hiện ở ngày đầu tiên này.

Nhưng năm ngày sau đó, đó là đại hội quyết định tư cách đoạt bảo của tu tiên giả, họ tụ tập lại đây tiến hành các chủng loại tỷ thí, tranh thủ giành nhau tư cách tiến nhập Thưởng Hoa các.

Vào ngày thứ bảy, cũng là ngày cuối cùng, kẻ đã đạt được tư cách thì có thể tiến nhập Thưởng Hoa các. Trong Thưởng Hoa các, chẳng những có đủ dạng trân bảo các loại, như các loại linh đan diệu dược, thần binh lợi khí, bí kíp tu tiên, còn có mười hai tuyệt sắc mỹ nhân, chỉ cần ngươi có thể đoạt được kết quả trong giới hạn cho phép, thì ngươi có thể thu lấy hết thảy những gì ngươi muốn.

Diệp Vô Ưu trở buồn rất nhanh khi phát hiện Yến Băng Cơ ôn nhu chỉ xuất hiện như đóa hoa hàm tiếu, hễ bên cạnh có người là tức khắc nàng sẽ biến thành bộ dạng lạnh băng băng làm hắn buồn bực không ít. Nhưng hắn cũng nhanh chóng biết được rằng Yến Băng Cơ cơ bản cũng không muốn hắn trở về, chỉ là dọa nạt hắn thôi, nàng tới đây mục đích chính là muốn tham gia Thưởng Hoa đại hội.

Sau khi phát hiện ra mình bị Yến Băng Cơ lừa, Diệp Vô Ưu bắt đầu muốn trả đũa nàng, chỉ tiếc, hắn tạm thời không có biện pháp đối phó với nàng, nhưng điều làm hắn buồn bực nhất là Yến Băng Cơ bỏ lại hắn một mình ở trong khách điếm, còn nàng biến mất tiêu đi đâu không rõ.

“Yến Băng Cơ, ta Diệp Vô Ưu cũng không phải người lịch thiệp, nàng cứ chờ đấy!” Diệp Vô Ưu trong lòng cay đắng nhủ thầm.

o0o

Ngày thứ hai của Thưởng Hoa đại hội.

Diệp Vô Ưu hôm nay cũng lẻn vào xem Thưởng Hoa đại hội, ở xa xa đã thấy Yến Băng Cơ ngồi tại ghế chủ tọa ở trung tâm dãy ghế, trong lòng không khỏi nghiến răng căm tức, nàng không ngờ lại bỏ rơi hắn, tự một mình đến đây nở mày nở mặt (phong quang).

Chủ trì Thưởng Hoa đại hội địa vị cũng không nhỏ, chính là nhị hoàng tử Hoa Thừa Thiên của Bách Hoa đế quốc. Hoa Thừa Thiên rất thích việc phong nhã, lúc nào cũng nho nhã tuấn lãng, để hắn đến chủ trì Thưởng Hoa đại hội, chuyện đó cũng hoàn toàn bình thường.

Nội dung ngày thứ hai của Thưởng hoa đại hội, mọi người đến đây cơ bản đều hiểu rất rõ ràng, đó phải là tỷ thí tiên thuật. Kỳ thật trước kia rất lâu, tại Vân Mộng đại lục còn có sự phân chia tiên thuật và võ thuật, có điều tiên thuật tự nhiên muốn so cao minh với võ thuật, bất quá, sau này bất luận là tiên thuật hay là võ thuật, tất cả đều được gọi là tiên thuật.

Hôm nay tỷ thí tiên thuật còn có một vài điểm hạn chế, phải là nam tử dưới hai mươi lăm tuổi.

Trong ngày tỷ thí tiên thuật thứ nhất này, đã có mười người đạt được tư cách tiến vào Thưởng Hoa các, nhưng người đạt được quán quân, là đoạt bảo trong ngày cuối cùng, đạt được một lần nữa quyền ưu tiên tuyển trạch, cho nên tranh đoạt có vẻ kịch liệt dị thường, mỗi người đều khẳng định chỉ có thể dựa vào khả năng của mình.

Quyển 1 - Chương 5: Thưởng Hoa Đại Hội

“Đầu tiên, ta hoan nghênh mọi người đến Bách Hoa thành, hôm nay là ngày thứ hai của Thưởng Hoa đại hội, hôm nay ta rất vinh hạnh được giới thiệu với mọi người, trọng tài của hôm nay chính là Yến Băng Cơ – Yến tiên tử của Vô Song Cung. Cao thủ tiên thuật nào giành được chức quán quân, Yến tiên tử nàng sẽ đích thân ban tặng cho đại hội chúng ta một phần thưởng thần bí.” Trên bục, Hoa Thừa Thiên mỉm cười giới thiệu với mọi người. Thuận theo hướng tay hắn chỉ, ánh mắt mọi người đều hướng đến Yến Băng Cơ, tuy nhìn không thấy rõ khuôn mặt của nàng dưới lớp mạng che mặt màu trắng nhưng dáng vẻ động lòng người đó của nàng và đại danh của Vô Song Cung đã làm tất cả nam tử trẻ tuổi không thể không động tâm.

Tuy đại đa số mọi người đều lần đầu tiên nghe đến cái tên Yến Băng Cơ này nhưng theo lời đồn đãi, Vô Song Cung bất kỳ ai cũng là tuyệt sắc mỹ nữ. Lần này, Yến Băng Cơ có thể đại diện cho Vô Song Cung xuất hiện tại Thưởng Hoa đại hội, chắc phải là mỹ nữ trong mỹ nữ, bằng không, chẳng phải là đã đánh mất thể diện của Vô Song Cung sao?

Dù ai có giành được danh hiệu đệ nhất, vốn Diệp Vô Ưu một điểm cũng không thèm quan tâm, bất quá hiện tại nghe nói Yến Băng Cơ tự thân ban phát quà thưởng cho kẻ đó, trong lòng của hắn có chút không thoải mái, nghĩ thầm trong lòng là ta mà còn không được nàng tự thân đưa cho lễ vật gì, các ngươi lại muốn sao? Mơ tưởng! Vì thế hắn trong lòng đã bắt đầu tính toán xem làm thế nào có thể giật cái vị trí được lãnh thưởng kia xuống.

Lần tỷ thí này, tu tiên thập đại môn phái thực sự có ít đệ tử tham gia, chỉ có Âu Dương Vân Phi của Chánh Huyền Môn. Chánh Huyền Môn nguyên lai trong mười môn phái tu tiên bài danh đệ nhị, nhưng từ khi Vô Song Cung xuất hiện, Yến Ngọc Dao danh động đại lục, Huyền Môn không còn cách nào khác phải rơi xuống đệ tam.

Huyền Môn thuộc về Kinh Phong đế quốc. Cũng giống như Bách Hoa đế quốc, Kinh Phong đế quốc là một trong tứ đại đế quốc của Vân Mộng đại lục, cùng với Phiêu Tuyết đế quốc và Vọng Nguyệt đế quốc, hợp xưng Phong Hoa Tuyết Nguyệt tứ đại đế quốc.

Âu Dương Vân Phi tại Vân Mộng đại lục có danh khí không nhỏ, nghe nói hắn là đệ tử thiên phú nhất của Huyền Môn, cũng là đối tượng bồi dưỡng chủ yếu của Chánh Huyền Môn, nhưng đây là lần thứ nhất hắn xuất hiện tại Thưởng Hoa đại hội, tựa hồ như không phải vì trân bảo và mỹ nhân trong Thưởng Hoa các mà chỉ vì danh tiếng.

Tỷ thí tiên thuật luật lệ rất đơn giản, hai người trên đài dùng tiên thuật công kích lẫn nhau, đánh ngã đối phương là giành được thắng lợi, đương nhiên nếu một bên nói lời nhận thua thì đối phương tự nhiên là thắng.

Thực lực của Âu Dương Vân Phi rõ ràng so với những người tham gia khác dư kiến cao hơn, nhất lộ quá quan trảm tướng, nửa ngày sau, Âu Dương Vân Phi đã giành được chức quán quân tỷ thí tiên thuật mà không ai có thể tranh cãi được.

“Tỷ thí tiên thuật lần này chức quán quân là do Huyền Môn đệ tử, Âu Dương Vân Phi giành được!” Hoa Thừa Thiên tuyên bố kết quả cuối cùng của ngày, mắt nhìn Yến Băng Cơ đi đến ban phần thưởng, mọi người đều mong đợi đã lâu, thần bí phần thuởng đó rốt cuộc là cái chi?

“Ai, đợi đã!” Diệp Vô Ưu cuối cùng cũng nhịn không được, nhẹ nhàng nhảy lên, phóng lên trên đài, bạch y bay bay, tư thế ưu mỹ vô cùng, như là tiên tử nhảy múa.

“Xin hỏi vị cô nương này…” Hoa Thừa Thiên sau thời khắc thất thần ngắn ngủi, vội vàng đặt câu hỏi, bất quá câu hỏi chưa hết đã bị Diệp Vô Ưu cắt ngang.

“Ta là nam đấy!” Diệp Vô Ưu thiếu chút nữa đã hét lên.

“Úc, quả là không có ý tứ! Vị thiếu hiệp này…” Hoa Thừa Thiên trong lòng đang hô to đáng tiếc, người hấp dẫn đến như vậy, không ngờ lại có thể là nam? Đồng thời với đáng tiếc, hắn cũng không khỏi sửng sốt, thân là nhị hoàng tử của Bách Hoa đế quốc, hắn có thân phận hiển hách, rất ít người dám lớn tiếng nói chuyện với hắn như thế.“Không cần phải quan tâm đến ý tứ, bổn thiếu gia đến cùng hắn tỷ thí.” Diệp Vô Ưu cắt ngang lời hắn, nói xong chỉ thẳng vào Âu Dương Vân Phi bên cạnh.

“Thiếu hiệp, người không có báo danh tham gia, hơn nữa kỳ tỷ thí tiên thuật đã kết thúc rồi, xin thiếu hiệp đừng gây rối loạn.” Hoa Thừa Thiên nhíu mày, có chút bất mãn nói.

“Ta chỉ là tới chậm một chút nên không kịp đến báo danh thôi, có phải ngươi sợ hắn không phải là đối thủ của ta không?” Diệp Vô Ưu cười hi hi nói, vẻ mặt có dạng như xem thường cả thế gian.

“Nhị điện hạ, không quan hệ gì, để ta và vị tiểu huynh đệ này tỷ thí một trận cũng được.” Âu Dương Vân Phi mỉm cười nhè nhẹ, mặt đầy tự tin.

“Đúng là Âu Dương đại ca huynh nói chuyện nghe được, cái tên kia, ngươi có thể đi xuống được rồi, chúng ta muốn bắt đầu tỷ thí.” Diệp Vô Ưu vẻ mặt thoáng có nét cười, đối diện với Âu Dương Vân Phi, đôi con ngươi như tiếng xương kêu lụp bụp chuyển động không ngừng, không biết đã nảy ra chủ ý ma quỷ gì nữa.

Hoa Thừa Thiên trong lòng có chút không vui, tên gia hỏa này đối với hắn chẳng có chút tôn kính nào, chỉ là, hiện tại ở đây có nhiều người như vậy, hắn phải bảo trì phong độ, không thể phát tác.

“Xin hỏi vị tiểu huynh đệ này xưng hô như thế nào?” Âu Dương Vân Phi ôm quyền hành lễ hỏi.
“Úc, ta tên là Diệp Vô Ưu.” Diệp Vô Ưu nói ra không suy nghĩ gì, tròng mắt đảo vòng vòng nói, “Âu Dương đại ca, ngươi nói xem, thân là một nam nhân, nhất định phải có đảm lược, phải dũng cảm, đúng không?”

“Diệp huynh đệ nói đúng rồi.” Âu Dương Vân Phi gật gật đầu biểu lộ sự tán đồng.

“Hay là như thế này, chúng ta tỷ thí xem đảm lược của ai lớn hơn, ví dụ, mỗi người muốn đối phương làm một chuyện, làm được là đối phương có đảm lược, người nào không làm được thì coi như thua, thế nào?” Diệp Vô Ưu nói ra làm mọi người nổi lên một trận cười lớn, Yến Băng Cơ trong lòng cũng thầm chửi hắn cố tình gây rắc rối.

“Cái này, Diệp huynh đệ à, hôm nay là tỷ thí tiên thuật mà, chúng ta chỉ nên tỷ thí tiên thuật mới đúng.” Âu Dương Vân Phi bề ngoài có chút bất lực nói.

“Như thế sao, nói thế có nghĩa là ngươi thừa nhận rằng đảm lược của ngươi nhỏ ư?” Diệp Vô Ưu mặt lộ ra vẻ thất vọng.

“Thế này vậy! Cũng được, chúng ta tỷ thí cái đó.” Âu Dương Vân Phi trầm ngâm cả nửa ngày mới thốt lên, hắn luôn luôn tự phụ, tịnh không nghĩ rằng chuyện mà Diệp Vô Ưu dám đưa ra, Âu Dương Vân Phi hắn lại không dám làm.

“Vẫn là Âu Dương đại ca huynh tốt. Như thế này, Âu Dương đại ca, huynh ra đề trước đi.” Diệp Vô Ưu tỏ ra rất hớn hở.

“Thôi thì Diệp huynh đệ ngươi ra đề trước đi.” Âu Dương Vân Phi cười cười, khiêm nhượng nói.

“Như thế, để ta ra đề trước vậy, Âu Dương đại ca, huynh nghe cho kỹ nhé. Huynh có nhìn thấy tỷ tỷ xinh đẹp kia không?” Nói xong đưa ngón tay chỉ Yến Băng Cơ. “Yêu cầu của ta rất là đơn giản, chỉ cần Âu Dương đại ca ngươi dám tiến đến hôn nàng một cái là đã đạt được yêu cầu của ta rồi.”

Nhất thời cả đám người cùng lúc òa lên một tiếng, Yến Băng Cơ trong lòng như muốn điên lên, Diệp Vô Ưu ngươi giỏi lắm, không ngờ dám đối phó với ta như vậy.

Âu Dương Vân Phi cũng nhất thời ngây ngốc, thế nào đi nữa hắn cũng không ngờ được rằng Diệp Vô Ưu lại đưa ra một vấn đề khó khăn như vậy. Muốn hắn hôn Yến Băng Cơ một cái? Nói thật, tuy Yến Băng Cơ dùng mạng che mặt, nhưng toát ra khí chất siêu phàm thoát tục, đã làm Âu Dương Vân Phi rất là hâm mộ rồi, từ trong lòng mà nói, hắn đương nhiên rất muốn hôn nàng một cái, chỉ là, hắn chỉ dám tưởng tượng như thế thôi, chứ không dám làm thật.

“Hảo, ta nhận thua. Bất quá Diệp huynh đệ này, ta cũng ra đề mục như thế, nếu ngươi không thể làm được, thế thì cũng xem như ta không có thua.” Âu Dương Vân Phi nghiến răng nghiến lợi nói. Hắn vốn không tin Diệp Vô Ưu có khả năng làm nổi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau