VÔ ĐỊCH THIÊN HẠ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô địch thiên hạ - Chương 81 - Chương 85

Chương 81: Phụ thân hắn bị người đả thương

“Phụ thân!”

“Gia gia!”

Thấy Hoàng Kỳ Đức đến, Hoàng Minh, Hoàng Tuấn, Hoàng Vĩ lập tức đi lên phía trước chào hỏi.

Hoàng Kỳ Đức chỉ vào Hoàng Bằng bị trọng thương ở bên ngoài, nổi giận nói với Hoàng Minh:

“Chuyện gì xảy ra? Hắn là đệ đệ ngươi, ngươi lại ra tay nặng như vậy!”

Bởi vì Trần Ứng không nói những chuyện đã xảy ra cho Hoàng Kỳ Đức, cho nên hắn tưởng Hoàng Minh ra tay đánh trọng thương Hoàng Bằng.

Hoàng Minh còn chưa mở miệng, Hoàng Tuấn đã nói:

“Gia gia, đây là sư tôn Lưu Uy của ta, tông chủ Đại Kiếm Tông!”

Nói rồi chỉ tay đến người đứng bên cạnh.

Hoàng Kỳ Đức vốn còn đang tức giận lập tức ngẩn ngơ, sắc mặt quái dị nhìn Lưu Uy, tông chủ Đại Kiếm Tông?

“Gia gia, lúc nãy lời nói của Nhị thúc bất kính với Đại Kiếm Tông, mạo phạm sư tôn ta, cho nên sư tôn mới...”

Hoàng Tuấn nói đến đây thì dừng lại, ý tứ không cần nói cũng biết.

Lưu Uy mặt lạnh nhìn Hoàng Kỳ Đức:

“Ngươi chính là Hoàng Kỳ Đức? Người là ta đả thương, thế nào, Hoàng Kỳ Đức, ngươi sẽ ra tay với ta?”

Hoàng Kỳ Đức biến sắc, vẻ mặt biến hóa, lập tức cười nói:

“Thì ra Lưu Uy tiền bối là tông chủ Đại Kiếm Tông, tiền bối sao lại nói như vậy, Hoàng Bằng bất kính với Đại Kiếm Tông, mạo phạm người, người ra tay giáo huấn hắn, đó là điều nên làm, nên làm!”

So sánh với Hoàng Kỳ Đức lúc vừa mới tới quả thật giống như là hai người khác nhau.

Lưu Uy hừ lạnh một tiếng, nói với Hoàng Kỳ Đức:

“Hoàng Kỳ Đức, nhi tử như vậy, ta thấy ngươi không cần cũng được, miễn cho sau này Hoàng gia trang bị liên lụy, ngày nào đó bị diệt cũng không biết chừng!”

Hoàng Kỳ Đức sắc mặt lập tức đại biến, lắp bắp không biết làm sao mở miệng.

Tô Yến ôm Hoàng Bằng nghe Lưu Uy với Hoàng Kỳ Đức đối thoại, trong lòng vừa sợ vừa giận.

Lưu Uy nói xong, liền lập tức rời khỏi, phụ tử Hoàng Tuấn, Hoàng Minh, Hoàng Vĩ theo sát phía sau.

Hoàng Kỳ Đức há to mồm, cuối cùng không nói gì, chỉ đứng một chỗ, sắc mặt biến hóa, không biết đang suy nghĩ gì.

“Trang chủ, ngươi xem, nhị trang chủ hắn?”

Một lát sau, Trần Ứng tiến lên, cẩn thận nói:

“Chúng ta trước tiên nên chữa thương cho nhị trang chủ?”

Hoàng Kỳ Đức ngửa mặt lên trời thở dài, gật đầu, sau đó xoay người rời khỏi.

Sau khi đám người Lưu Uy rời khỏi, ba phụ tử Hoàng Tuấn, Hoàng Minh, Hoàng Vĩ tự mình an bài nơi nghỉ ngơi bọn hắn, sau đó, ba người cung kính xin cáo lui, trở lại Bắc điện viện.

Ngồi ở trên điện, Hoàng Vĩ nói với Hoàng Minh:

“Phụ thân, chúng ta thừa cơ hội này, khiến gia gia đuổi Hoàng Bằng ra khỏi Hoàng gia trang, chỉ cần đem hắn đuổi ra khỏi Hoàng gia trang, như vậy vị trí trang chủ sau này, nhất định là phụ thân người tiếp quản!”

“Đuổi khỏi Hoàng gia trang?”

Hoàng Minh nhướng mày:

“Việc này không tốt lắm đâu?”

“Có cái gì tốt không tốt.”

Hoàng Vĩ nói tiếp:
“Phụ thân người đã nói, người làm đại sự không câu nệ tiểu tiết, Hoàng Bằng nếu như ở lại Hoàng gia trang, luôn luôn là mối uy hiếp đối với phụ thân, sau lần tỉ thí cuối năm trước, thái độ của gia gia với Hoàng Bằng thay đổi rất nhiều, người cũng thấy, hơn nữa bây giờ bên trong gia trang không ít trưởng lão đều đi theo Hoàng Bằng, cao tầng trong gia trang không ít người nghị luận, nói sau này gia gia sẽ truyền vị trí trang chủ cho Hoàng Bằng!”

Lúc này, Hoàng Tuấn cũng mở miệng nói:

“Nhị đệ nói cũng không phải là không có đạo lý, phụ thân, chúng ta lợi dụng việc Hoàng Bằng đắc tội sư tôn Lưu Uy, khiến gia gia đuổi hắn ra khỏi Hoàng gia trang.”

Hoàng Minh trầm mặc không nói.

“Phụ thân, việc này không có gì phải lo lắng!”

Hoàng Vĩ Đạo nói.

Hoàng Minh ngẩng đầu, liếc mắt nhìn hai nhi tử, gật đầu.

Hai ngày trôi qua.

Sau đó sẽ là mùng một năm mới, Hoàng gia trang cũng giống như những năm trước, vẫn đang giăng đèn kết hoa khắp nơi, thỏa sức vui chơi, đặc biệt là Bắc điện viện, chỉ có Đông điện viện bên này là vẫn luôn an tĩnh và yên lặng.

Mà trong khi nô bộc, hộ vệ ở Hoàng gia trang giăng đèn kết hoa, mà ở mấy dặm bên ngoài, vài bóng người liên tục đạp tuyết, đi thẳng tới hướng Hoàng gia trang.

Hoàng Tiểu Long nhìn Hoàng gia trang càng lúc càng gần, trong lòng lập tức dâng lên một nỗi kích động khôn kể.

“Cuối cùng cũng trở lại Hoàng gia trang!”

“Phụ thân, mẫu thân, nhi tử trở về!”

Một lúc sau, Hoàng Tiểu Long đi tới trước quảng trường Hoàng gia trang, đứng ở chỗ đó, hắn thấy rõ hơn mười thước bên ngoài đại môn Hoàng gia trang.

Hắn còn nhớ rõ một năm trước, lúc hắn cùng với Phí Hầu rời đi, phụ mẫu đúng là đứng ở trên quảng trường này tiễn hắn rời khỏi.

Lúc này, hoa tuyết trên cao rơi xuống, rơi đến trên người hắn, lành lạnh.

“Tuyết lại rơi.”

Hoàng Tiểu Long lẩm bẩm, cuối năm trước, cũng là một trận tuyết rơi.

Nguyên soái Hạo Thiên, Phí Hầu đứng ở phía sau Hoàng Tiểu Long, không có mở miệng.

“Xèo xèo chi!”

Lúc này, Phệ Linh Tử Hầu trên vai Hoàng Tiểu đột nhiên kêu lên, lần này trở về Hoàng gia trang, Hoàng Tiểu Long mang theo tiểu gia hỏa này.Sau một hồi suy nghĩ, Hoàng Tiểu Long quay đầu lại nhìn tiểu gia hỏa Phệ Linh Tử Hầu này, không khỏi cười cười, tiểu gia hóa này muốn thúc giục hắn nhanh trở về Hoàng gia trang đây.

“Đi thôi, chúng ta về nhà!”

Hoàng Tiểu Long cười nói xong, đi đến hướng đại môn Hoàng gia trang.

Nguyên soái Hạo Thiên, Phí Hầu đi theo phía sau Hoàng Tiểu Long.

Nhưng mà vừa vào Hoàng gia trang, Hoàng Tiểu Long liền thấy một ít nô bộc, hộ vệ xa xa né tránh hắn, ánh mắt quái dị, Hoàng Tiểu Long không khỏi cảm thấy kỳ quái.

Khi đến gần Đông điện viện, Hoàng Tiểu Long nhìn thấy đệ đệ Hoàng Tiểu Hải bên trong sân, chỉ thấy đệ đệ hắn ngồi xổm ở đó, vừa cầm gậy nhỏ đánh khối tuyết phía trước vừa khóc.

“Tiểu Hải!”

Hoàng Tiểu Long lập tức tiến lên, gọi một tiếng.

Hoàng Tiểu Hải vừa nghe được giọng nói Hoàng Tiểu Long, lập tức đứng lên, xoay người, chạy tới hướng Hoàng Tiểu Long, sau đó ôm lấy hắn khóc lớn:

“Đại ca, ngươi cuối cùng trở về!”

“Ô ô ô! Ô ô ô!”

Nước mắt Hoàng Tiểu Hải trong nháy mắt liền thấm ướt áo bào Hoàng Tiểu Long.

“Tiểu Hải, xảy ra chuyện gì? Nhị tỷ Hoàng Mẫn bắt nạt ngươi?”

Hoàng Tiểu Long hỏi, sau đó lau lau một chút nước mắt trên mặt đệ đệ.

Hoàng Tiểu Hải không trả lời, chỉ cố khóc lớn.

“Thế nào? Tiểu Hải, xảy ra chuyện gì?”

Trong lòng Hoàng Tiểu Long đột nhiên có cảm giác không tốt.

“Phụ thân, phụ thân người... phụ thân người...”

Hoàng Tiểu Hải khóc, lời nói gián đoạn:

“Phụ thân bị người đả thương, còn cả nhị tỷ!”

Hoàng Tiểu Hải lau nước mắt, khóc lớn tiếng nói.

“Cái gì?”

Sắc mặt Hoàng Tiểu Long đại biến, vội vàng đi tới hướng Đông điện viện, Nguyên soái Hạo Thiên cùng Phí Hầu nhìn nhau, lập tức đi theo.

Lao vào Đông điện viện, lúc đi tới gian phòng của phụ thân Hoàng Bằng, mở cửa ta, Hoàng Tiểu Long lao vào, gọi lớn:

“Phụ thân!”

Vừa vào gian phòng, lập tức thấy mẫu thân Tô Yến ngồi ở bên giường, lúc này, Tô Yến cũng quay đầu lại, hai mắt hồng hồng, hiển nhiên là vừa mới khóc, mà người nằm trên giường, rõ ràng là phụ thân Hoàng Bằng!

“Phụ thân!”

Hoàng Tiểu Long lao tới trước giường, đi tới trước người Hoàng Bằng, hô lớn, trong nháy mắt hai mắt đỏ lên.

Trên giường, sắc mặt Hoàng Bằng hết sức tái nhợt lập tức mở hai mắt ra, thấy Hoàng Tiểu Long, không khỏi tươi cười, khàn giọng nói:

“Tiểu Long, ngươi trở về rồi!”

“Phụ thân, là ai, rốt cuộc là ai, ai đả thương người?”

Hoàng Tiểu Long nhìn sắc mặt phụ thân tái nhợt, song quyền nắm chặt, tức giận nói, trong lòng một trận co rút đau đớn.

Chương 82: Cút ra đây cho ta

Hoàng Bằng nghe vậy, cố gắng mở miệng, giọng nói rất nhỏ:

“Tiểu Long, phụ thân không có việc gì, thật sự!”

Hoàng Tiểu Long nghe xong, trong lòng cảm thấy đau nhói, không có việc gì? Trọng thương như thế mà còn nói không có việc gì!

“Mẫu thân, rốt cuộc là ai làm tổn thương phụ thân? Là ai, nói cho ta biết!”

Hoàng Tiểu Long quay đầu lại hỏi Tô Yến.

Tô Yến hai mắt hồng hồng, vẻ mặt chần chờ.

“Tiểu Long, ngươi nhanh rời khỏi, rời khỏi Hoàng gia trang!”

Hoàng Bằng đột nhiên mở miệng nói.

“Đúng vậy, Tiểu Long, ngươi rời khỏi Hoàng gia trang trước đã!”

Tô Yến cũng vội vàng mở miệng.

Rời khỏi Hoàng gia trang? Hoàng Tiểu Long khẽ giật mình, sau đó nghĩ đến một cái khả năng, trợn mắt:

“Phụ thân, là Hoàng Minh làm?”

Ánh mắt hai người Hoàng Bằng cùng Tô Yến bối rối, không có trả lời.

“Vậy mà thật là Hoàng Minh!”

Hoàng Tiểu Long nhìn sắc mặt phụ mẫu, liền biết rõ suy đoán của mình đã đúng, trong lòng giận dữ, sát ý trong mắt hiện lên, lập tức quay người rời khỏi.

“Tiểu Long!”

Tô Yến lập tức dùng tay giữ chặt Hoàng Tiểu Long, lắc đầu khóc ròng nói:

“Đừng đi, đừng đi Bắc điện, đại ca của Hoàng Vĩ là Hoàng Tuấn trở về rồi, mang theo sư tôn hắn, sư tôn hắn là Tông chủ Đại Kiếm Tông, Lưu Uy!”

“Tông chủ Đại Kiếm Tông, Lưu Uy!”

Hai mắt Hoàng Tiểu Long ngưng tụ.

“Đúng, thật ra phụ thân ngươi là bị tông chủ Đại Kiếm Tông Lưu Uy đánh trọng thương, hắn là cường giả Tiên thiên!”

Tô Yến nức nở nói:

“Hai ngày trước, Hoàng Tuấn trở về, biết chuyện ngươi cuối năm trước đã đánh gãy hai tay, hai chân Hoàng Vĩ, hơn nữa Phí Hầu tiền bối ra tay đánh trọng thương Hoàng Minh, cho nên, hôm trước, Hoàng Tuấn, Hoàng Minh, Hoàng Vĩ đã mang theo Lưu Uy đến Đông điện!”

Tô Yến nói đến đây ngừng lại, sự việc sau đó ai cũng có thể đoán được.

“Muội muội Hoàng Mẫn của ngươi bị Hoàng Vĩ đá một cước!”

Tô Yến vừa nghĩ tới hình ảnh nữ tử lúc ấy, tiếng khóc lớn dần:

“Phụ tử Hoàng Tuấn, Hoàng Minh, Hoàng Vĩ còn nói, chờ ngươi trở về, mới hảo hảo thu thập ngươi cùng Phí Hầu tiền bối.”

“Tiểu Long, ngươi cùng Phí Hầu tiền bối hiện tại lập tức rời khỏi Hoàng gia trang, đợi chút nữa phụ tử Hoàng Tuấn, Hoàng Minh biết rõ ngươi trở về, lúc đó rời đi không kịp nữa rồi!”

“Hoàng Tuấn, Hoàng Minh, Hoàng Vĩ, Lưu Uy!”

Hai mắt Hoàng Tiểu Long lóe ra hàn mang làm cho người ta sợ hãi, hắn quay đầu hỏi nguyên soái Hạo Thiên sau lưng:

“Ngươi biết rõ Tông chủ Đại Kiếm Tông Lưu Uy kia?”

“Hồi bẩm Thiếu chủ, Lưu Uy mặc dù là cường giả Tiên thiên, nhưng mà chỉ là Tiên thiên nhất giai, mới đột phá Tiên thiên vài năm mà thôi.”

Nguyên soái Hạo Thiên hồi đáp.

Đại Kiếm Tông là một đại tông môn của nước láng giềng Bạo Long vương quốc, Lưu Uy là Tông chủ Đại Kiếm Tông, nguyên soái Hạo Thiên tất nhiên biết tới, chỉ là chưa từng gặp mặt mà thôi.
“Tiên thiên nhất giai.”

Hoàng Tiểu Long cười lạnh.

Hai người Hoàng Bằng, Tô Yến lúc này mới chú ý tới nguyên soái Hạo Thiên.

Thiếu chủ? Chẳng lẽ đây cũng là nô bộc nhi tử mới thu?

Nhưng hai người cũng không nghĩ nhiều, Hoàng Bằng vẻ mặt lo lắng nói với Phí Hầu:

“Phí Hầu tiền bối, ta cầu ngươi, bảo hộ Tiểu Long rời khỏi Hoàng gia trang, các ngươi mau rời khỏi, đợi chút nữa thật sự không còn kịp nữa rồi!”

Lúc này, Bắc điện.

Một gã hộ vệ Hoàng gia trang đem tin tức Hoàng Tiểu Long trở về bẩm báo cho ba phụ tử Hoàng Minh, Hoàng Tuấn, Hoàng Vĩ.

Nghe được bẩm báo, Hoàng Vĩ lập tức cao hứng cười lớn:

“Ha ha, tiểu cẩu kia cùng cẩu nô tài Phí Hầu quả nhiên trở về rồi. Lần này, ta xem bọn hắn chạy chỗ nào!”

Nói đến đây, hắn nói với Hoàng Tuấn:

“Đại ca, đợi chút nữa đừng vội giết cẩu nô tài Phí Hầu kia, trước phế đi tu vi hắn và Hoàng Tiểu Long, sau đó từ từ đánh gãy xương cốt toàn thân của bọn chúng!”

“Tiểu cẩu Hoàng Tiểu Long đánh gãy hai tay, hai chân của ta, ta muốn trả lại cho hắn gấp mười gấp trăm lần!”

Hai mắt Hoàng Vĩ lóe ra lấp lóe tơ máu.

Hoàng Tuấn mở miệng nói:

“Yên tâm đi, ta tất nhiên sẽ không để cho cẩu nô tài Phí Hầu kia chết dễ dàng, đến lúc đó, phế đi tu vị hắn và Hoàng Tiểu Long, xử trí như thế nào sẽ để cho phụ thân cùng ngươi làm chủ!”

Nói rồi lập tức đứng lên:

“Ta lập tức đi gọi sư tôn!”

Hoàng Minh gật đầu, sau đó, ba người Hoàng Minh, Hoàng Tuấn, Hoàng Vĩ rời khỏi Bắc điện, tiến đến chỗ Lưu Uy.

Lúc ba người Hoàng Minh tiến đến chỗ Lưu Uy, Hoàng Kỳ Đức cũng cũng đã biết tin tức Hoàng Tiểu Long, Phí Hầu trở về, từ trên ghế đứng dậy, thở dài mà nói với Trần Ứng: “Đi thôi, chúng ta đi Đông điện một chuyến.”

Sau đó hai người liền đi tới Đông điện, vừa tới đến nơi, Hoàng Kỳ Đức đã thấy được ba người Hoàng Tiểu Long từ trong phòng đi ra.

Hoàng Tiểu Long nhìn thấy Hoàng Kỳ Đức, hai mắt nheo lại.

Vừa rồi, hắn nghe mẫu thân Tô Yến nói, hôm trước Hoàng Kỳ Đức biết rõ Lưu Uy ra tay đánh trọng thương phụ thân, Hoàng Kỳ Đức còn nịnh bợ Lưu Uy, ra tay giáo huấn phụ thân mình là nên làm đấy!

Nên làm đấy!

Hai mắt Hoàng Tiểu Long như đao.

Hoàng Kỳ Đức bị Hoàng Tiểu Long nhìn có chút chột dạ, không dám nhìn lại Hoàng Tiểu Long.

Lúc này, bên ngoài vang lên giọng nói hung hăng càn quấy:

“Hoàng Tiểu Long tiểu cẩu, ta biết rõ ngươi cùng cẩu nô tài Phí Hầu đã trở lại, cút ra đây cho ta!”

Đây là giọng nói Hoàng Vĩ!

Hai mắt Hoàng Tiểu Long lạnh lẽo, hắn đang định tới Bắc điện, không nghĩ tới phụ tử Hoàng Vĩ vậy mà tới trước, xem ra bọn chúng còn vội vã hơn cả hắn!

Như vậy cũng tốt, đỡ tốn công hắn phải đi một chuyến!

Hoàng Tiểu Long quay đầu nói với Phí Hầu:

“Có người bảo chúng ta cút ra ngoài rồi, đi thôi, bọn hắn đã tha thiết muốn gặp chúng ta như vậy, chúng ta không nên làm cho người ta thất vọng mới được!”

“Vâng, Thiếu chủ!”

Phí Hầu cùng nguyên soái Hạo Thiên cung kính gật đầu.

Ba người Hoàng Tiểu Long đi qua hai người Hoàng Kỳ Đức, Trần Ứng, đi ra tiểu viện.

Hoàng Kỳ Đức sắc mặt âm trầm:

“Chúng ta cũng đi ra ngoài đi.”

Nói xong, cùng Trần Ứng đi ra tiểu viện.

Hoàng Tiểu Long đi ra, liền thấy được ba người phụ tử Hoàng Minh, Hoàng Vĩ, Hoàng Tuấn ở bên ngoài, Hoàng Tiểu Long đã ba năm không gặp Hoàng Tuấn, mặc dù vậy, chỉ cần liếc mắt cũng có thể nhận ra đối phương, ngoại trừ thân hình cao lớn hơn, diện mạo Hoàng Tuấn không thay đổi quá nhiều, ở trước mặt bọn chúng chính là một trung niên nhân mặc quần áo và trang sức hết sức kỳ quái.

Đây chắc là sư tôn của Hoàng Tuấn, Tông chủ Đại Kiếm Tông Lưu Uy!

Hoàng Minh, Hoàng Vĩ, Hoàng Tuấn thấy Hoàng Tiểu Long đi ra, lúc này Hoàng Vĩ cười lạnh nói:

“Hoàng Tiểu Long tiểu cẩu, ngươi hẳn không nghĩ tới, chúng ta lại đến nhanh như vậy.”

Nguyên soái Hạo Thiên, Phí Hầu nghe Hoàng Vĩ nói năng lỗ mãng với Hoàng Tiểu Long thì nổi giận, đang muốn tiến lên, Hoàng Tiểu Long đã đưa tay ngăn cản, nhìn Hoàng Vĩ lạnh lùng nói:

“Ta đúng là không nghĩ tới, các ngươi sẽ vội vã chạy tới chịu chết nhanh như vậy!”

Hoàng Vĩ phẫn nộ, lúc này, Hoàng Tuấn mở miệng nói:

“Hoàng Tiểu Long, đây là sư tôn Lưu Uy của ta, ngài là Tông chủ Đại Kiếm Tông, cường giả Tiên thiên!”

Nói đến đây, Hoàng Tuấn nhìn về phía Phí Hầu sau lưng Hoàng Tiểu Long, cười lạnh nói:

“Hắn là cẩu nô tài Phí Hầu kia? Ngươi cho rằng mang theo cẩu nô tài thực lực thập giai hậu kỳ đỉnh phong là có thể hung hăng càn quấy cho rằng mình là vô địch thiên hạ rồi hả? Nói cho ngươi biết, cẩu nô tài Phí Hầu sau lưng ngươi ở trước mặt sư tôn ta, ngay cả cứt chó cũng không bằng!”

Lúc này, Hoàng Kỳ Đức, Trần Ứng đi theo sau Hoàng Tiểu Long tiến đến, ba người Hoàng Minh, Hoàng Tuấn, Hoàng Vĩ nhìn thấy, không khỏi khẽ giật mình, không ngờ Hoàng Kỳ Đức cũng đã tới Đông điện.

Chương 83: Đại Kiếm Tông tính là cái thứ gì

“Phụ thân!”

“Gia gia!”

Nhìn thấy Hoàng Kỳ Đức, ba phụ tử Hoàng Minh lập tức lên tiếng chào hỏi.

Hoàng Kỳ Đức gật nhẹ đầu, trong lòng thở dài, ba phụ tử Hoàng Minh mặc dù chào hỏi hắn, nhưng đã không còn cung kính như lúc trước, ai cũng nhìn ra được ba người chỉ là lừa gạt cùng thói quen xưng hô mà thôi.

“Lưu Uy tiền bối!”

Hoàng Kỳ Đức đi tới trước mặt Lưu Uy, khuôn mặt tươi cười cung kính nói.

Lưu Uy ngay cả đầu cũng không gật một cái, lỗ mũi chỉ “Ân” một tiếng, sau đó quay đầu sang đây nhìn hướng ba người Hoàng Tiểu Long cùng nguyên soái Hạo Thiên, Phí Hầu.

Ánh mắt của hắn nhìn tới trên người Phí Hầu:

“Ngươi chắc là Phí Hầu? Thập giai hậu kỳ đỉnh phong? Ta niệm tình ngươi tu luyện đến đây cũng không dễ, như vậy đi, nếu ngươi quỳ xuống, chủ động thuần phục ta, sẵn sàng góp cho Đại Kiếm Tông, ta không những tha cho ngươi tội chết, còn có thể ban cho ngươi chức trưởng lão Đại Kiếm Tông!”

Ba người Hoàng Tuấn, Hoàng Minh, Hoàng Vĩ ngẩn ngơ.

Đại Kiếm Tông trưởng lão!

“Sư tôn, việc này!”

Hoàng Tuấn lập tức mở miệng nói.

Sắc mặt Lưu Uy lạnh lẽo:

“Ở đây còn chưa tới lượt ngươi đến xen vào, lùi xuống cho ta!”

Hoàng Tuấn trong lòng run lên, lập tức nói:

“Vâng, sư tôn!”

“Ngươi cân nhắc như thế nào đây?”

Lưu Uy quay đầu nói với Phí Hầu.

Lúc này, hai người nguyên soái Hạo Thiên, Phí Hầu nhìn nhau, đều lắc đầu nở nụ cười.

“Các ngươi cười cái gì?”

Sắc mặt Lưu Uy trầm xuống.

Phí Hầu nhìn đối phương, cười lạnh nói:

“Đại Kiếm Tông? Đại Kiếm Tông đã là cái thá gì?”

Giọng nói Phí Hầu vang lên, Hoàng Minh, Hoàng Tuấn, Hoàng Vĩ, kể cả Hoàng Kỳ Đức, Trần Ứng đều đều ngẩn ngơ, không thể tin được mà nhìn Phí Hầu, hắn vừa mới nói cái gì. Mấy người thậm chí hoài nghi vừa rồi có nghe lầm hay không.

“Ngươi nói cái gì?”

Mà ngay cả Lưu Uy thoáng chút ngốc trệ.

“Lỗ tai ngươi có vấn đề?”

Phí Hầu lạnh lùng nói:

“Ta nói, Đại Kiếm Tông của ngươi đã là cái thá gì, quỳ xuống góp sức cho ngươi? Còn ban thưởng chức trưởng lão cho ta?”

“Ngươi!”

Sắc mặt Lưu Uy đỏ lên, khí thế toàn thân đột nhiên tăng vọt, khí tức khủng bố từ trong cơ thể tuôn ra như sóng lớn, sát ý lăng lệ ác liệt làm cho bọn người Hoàng Kỳ Đức quá sợ hãi, hoảng sợ lùi lại.“Chết, muốn chết! Đã như vầy, trước tiên ta phế đi ba người các ngươi, sau đó làm ba người chủ tớ các ngươi muốn sống không được, muốn chết không xong!”

Lưu Uy trợn mắt, ngay lập tức đánh ra một chưởng hướng ba người Phí Hầu, Hoàng Tiểu Long, nguyên soái Hạo Thiên.

“Cho các ngươi biết một chút về tuyệt thế thần chưởng của Đại Kiếm Tông ta!”

“Huyền kim đại chưởng ấn!”

Ba chưởng ấn to lớn màu vàng phá không bay ra, lập tức liền ấn đến trước mặt ba người Hoàng Tiểu Long, nguyên soái Hạo Thiên, Phí Hầu, lúc này, Tô Yến theo trong nội viện đi ra, nhìn thấy cảnh này, lập tức gọi lớn:

“Tiểu Long!”

Trong lòng ba phụ tử Hoàng Minh, Hoàng Tuấn, Hoàng Vĩ đại hỉ, đặc biệt là Hoàng Vĩ, hai mắt lóe ra hào quang có chút hả hê vui sướng, Hoàng Tiểu Long ơi là Hoàng Tiểu Long, đợi chút nữa, ta xem ngươi chết như thế nào!

Lập tức chưởng ấn màu vàng kia đã ấn đến trước mặt ba người Hoàng Tiểu Long, lúc này, một bóng hiện ra, đánh ra một chưởng hướng huyền kim đại chưởng ấn của Lưu Uy.

“Ầm ầm!”

Tiếng nổ lớn vang lên, vô số khí lưu kích động, đất đá xung quanh liên tục bị đánh nát, xoáy lên, tung bay, mấy người Hoàng Minh, Hoàng Kỳ Đức kinh hãi, lập tức tránh đi.

Mà Lưu Uy cũng bị lực lượng trùng kích cực lớn làm cho thân hình liên tiếp lui về phía sau, mỗi một bước lùi lại, phiến đá phía dưới lập tức bị đạp vỡ, mặt đất xung quanh rạn nứt.

Mãi khi thối lui đến một góc tường viện, thân hình Lưu Uy mới ổn định lại, lúc này, hắn mới nhìn rõ người ra tay đánh với hắn không là phải Phí Hầu. Hắn khiếp sợ mà nhìn nguyên soái Hạo Thiên:

“Ngươi, Tiên thiên!”

Người này mặc cẩm bào nhìn qua như một lão giả thất tuần, cùng Phí Hầu đi theo sau lưng Hoàng Tiểu Long, vậy mà cũng là cường giả Tiên thiên! Hơn nữa thực lực!

Tiên thiên nhị giai, tuyệt đối là Tiên thiên nhị giai!

Sau khi khiếp sợ, sắc mặt Lưu Uy cực kỳ khó coi, hắn tuy cũng là Tiên thiên, nhưng chỉ là vừa mới đột phá Tiên thiên không lâu, chênh lệch không nhỏ so với Tiên thiên nhị giai!

Mà Hoàng Minh, Hoàng Tuấn, Hoàng Vĩ, Hoàng Kỳ Đức, Trần Ứng, cùng với Tô Yến mới từ trong nội viện đi ra cũng đều khiếp sợ mà nhìn nguyên soái Hạo Thiên.

Tiên thiên, vậy mà là cường giả Tiên thiên!
Giống như Phí Hầu, lão giả thất tuần này xưng hô Hoàng Tiểu Long là Thiếu chủ lại là Cường giả Tiên thiên, hơn nữa thực lực còn mạnh hơn so với Lưu Uy!

“Điều này, điều này sao có thể!”

Hoàng Vĩ lắp bắp nói.

Hai người Hoàng Minh, Hoàng Tuấn cũng đầy khiếp sợ, trong lòng lập tức hiện lên bất an mãnh liệt cùng sợ hãi.

“Ngươi là ai?”

Lúc này, sắc mặt Lưu Uy khó coi mà nhìn nguyên soái Hạo Thiên, cường giả Tiên thiên của vương quốc Lạc Thông cũng không quá nhiều, lão giả thất tuần này không thể nào là hạng người vô danh.

Nguyên soái Hạo Thiên không thèm mở miệng, lập tức phi thân lên, trong tay chẳng biết lúc nào xuất hiện một thanh trường kích, lập tức đâm một kích hướng Lưu Uy.

“Thiên nộ kích!”

Vô số kích ảnh phá không bay ra, như lưu tinh vẫn lạc, lập tức liền đánh tới trước người Lưu Uy, Lưu Uy hoảng sợ lùi lại, bàn tay đột nhiên hóa to, biến thành màu xanh, đồng thời, sau lưng hiển ra một thanh trường kiếm, thanh trường kiếm này rất dài, là do vài chục thanh tiểu kiếm tạo thành, giống như một cái roi dài.

Đây chính là Vũ hồn của Lưu Uy, tên là Cửu Tiết Kiếm!

Cửu Tiết Kiếm, Vũ hồn cấp mười nhất lưu.

Gọi ra Vũ hồn Cửu Tiết Kiếm, hai tay Lưu Uy vung lên, Cửu Tiết Kiếm hóa thành một con Kiếm Long, bao phủ toàn thân Lưu Uy, không ngừng xoay tròn, từng đạo kiếm khí bay ra, va chạm không ngừng cùng kích ảnh của Hạo Thiên.

“Loong coong! Loong coong! Loong coong!”

Một hồi thanh âm dày đặc không ngừng vang lên.

Mỗi một lần va chạm, thân hình Lưu Uy lại lui về phía sau một bước.

Lúc này, sau lưng nguyên soái Hạo Thiên hiện ra một cự Sư màu đen, sư tử hai mắt xanh lam, một lường khí tức cường hoành phát ra, khói đen cuồn cuộn.

Chứng kiến cự Sư màu đen xuất hiện, Lưu Uy thần sắc chấn động, trong đầu lóe lên, kinh hãi nói:

“Ngươi là nguyên soái Hạo Thiên của Lạc Thông vương quốc!”

Toàn bộ cường giả Tiên thiên của Lạc Thông vương quốc cũng chỉ có Vũ hồn của nguyên soái Hạo Thiên là hắc minh Sư.

“Nguyên soái Hạo Thiên!”

Bọn người Hoàng Minh, Hoàng Tuấn, Hoàng Vĩ, Hoàng Kỳ Đức, Tô Yến nghe vậy, trong đầu như bị lôi điện làm cho nổ tung, kinh hãi không thôi, khiếp sợ mà nhìn lão giả mặc cẩm bào trước mắt, lão giả này lại là nguyên soái Hạo Thiên của Lạc Thông vương quốc! Nguyên soái Hạo Thiên, chỉ dưới một người mà trên vạn người!

Nguyên soái Hạo Thiên không để ý đến vẻ mặt mọi người, thân hình biến mất, lập tức hiện ra trước người Lưu Uy, lần nữa đâm trường kích đến, đồng thời, Vũ hồn hắc minh Sư ngửa mặt lên trời rống một cái tới đỉnh đầu Lưu Uy, hai móng đột nhiên vỗ xuống hướng đỉnh đầu Lưu Uy, hai đạo khí trụ khủng bố màu đen đánh xuống.

“Cửu Tiết Kiếm trận!”

Lưu Uy hoảng sợ quát lớn, Vũ hồn Cửu Tiết Kiếm phóng lên trời, hóa thành chín đạo, tạo thành một cái Cửu Tiết Kiếm trận, nghênh hướng hắc minh Sư, đồng thời hai đấm của hắn đánh đến hướng nguyên soái Hạo Thiên.

“Oanh!”

Một tiếng nổ lớn vang lên.

Lưu Uy buồn bực hét thảm một tiếng, thân hình bay ngược đi ra ngoài, đập vào sau phía trên tường viện.

Nguyên soái Hạo Thiên thực lực vốn mạnh hơn hắn, hơn nữa Vũ hồn lại là cấp mười đỉnh cấp Thú Vũ hồn, công kích mạnh hơn Vũ hồn Cửu Tiết Kiếm, Lưu Uy sao có thể là đối thủ của Hạo Thiên!

Ba phụ tử Hoàng Minh, Hoàng Tuấn, Hoàng Vĩ nhìn Lưu Uy đụng vào phía trên tường viện, trong lòng rét lạnh, lạnh đến cả xương tủy.

Chương 84: Đại bá biết sai rồi!

Lưu Uy bị vùi trong lòng đất tường viện đột nhiên phóng lên trời, đá vụn tung tóe bay ra, Vũ hồn Cửu Tiết Kiếm một lần nữa hợp lại, hóa thành một con Kiếm Long, sau khi bay lên hắn hạ xuống phía trên Kiếm Long, Kiếm Long bay đi, muốn lập tức bỏ trốn!

“Muốn đi?”

Nguyên soái Hạo Thiên thấy thế, cười lạnh lùng, Vũ hồn Hắc Minh Sư bay trở về, lập tức hóa hồn, toàn thân hắc sắc quang mang tăng mạnh, trong cơ thể hắn tỏa ra một luồng khí tức cường hoành.

Hai mắt Nguyên soái Hạo Thiên lạnh lùng, mở to miệng, rống một tiếng tới Lưu Uy giữa không trung.

“Minh Sư Cửu Khiếu!”

Một hắc Sư cực lớn xuất hiện giữa không gian, ngửa đầu kêu lớn, rít gào rung trời, bọn người Hoàng Minh, Hoàng Kỳ Đức chỉ cảm thấy lỗ tai nổ tung, nhất thời đã mất đi thính giác.

Đây chính là hồn kỹ bổn mạng của Vũ hồn Hắc Minh Sư của nguyên soái Hạo Thiên.

Âm thanh rít gào không ngừng khuếch tán, liên tiếp vang lên, tạo thành cửu khiếu, sau mỗi một lần rít gào âm, sóng âm lại lớn ra gấp đôi, sau khi cửu khiếu đánh ra, sóng âm giống như là sóng lớn, lập tức đánh tới giữa không trung nơi mà Lưu Uy đang chạy trốn.

Lưu Uy quay đầu, hai mắt đầy hoảng sợ.

“Oanh!”

Sóng âm đánh trúng Lưu Uy, hắn như là bị vòi rồng đánh trúng, thân hình chấn động, bay ngược về sau, rơi xuống đất, vừa vặn lọt vào trên một hòn non bộ trong tiểu viện của Hoàng gia trang, làm cho bên trong hòn non bộ đá vụn bắn tung tóe.

Vừa đánh rơi Lưu Uy, thân hình nguyên soái Hạo Thiên lại biến mất, lập tức liền đi tới tiểu viện kia, đúng lúc Lưu Uy muốn đứng lên, đâm ra một kích, Lưu Uy hoảng sợ né tránh, tuy tránh được chỗ hiểm, nhưng vẫn bị một kích của nguyên soái Hạo Thiên đâm xuyên qua bả vai.

Nguyên soái Hạo Thiên rút trường kích ra, miệng Lưu Uy phun đầy máu tươi, thân hình lui về phía sau, liên tục chấn động.

“Ngươi!”

Lưu Uy hoảng sợ nhìn nguyên soái Hạo Thiên, đang muốn mở miệng, nguyên soái Hạo Thiên thân hình biến mất, lần nữa một chưởng ấn đến trên ngực hắn.

Lưu Uy cảm thấy lục phủ ngũ tạng trong cơ thể đều giống như đều bị đánh nát.

Hai tay Nguyên soái Hạo Thiên đánh ra một trảo, đem hắn bắt lại, phi thân tới trước mặt bọn người Hoàng Tiểu Long, Phí Hầu.

“Thiếu chủ, tên Lưu Uy này xử trí như thế nào?”

Nguyên soái Hạo Thiên ném Lưu Uy lăn đến dưới chân Hoàng Tiểu Long.

Lúc này, áo bào toàn thân Lưu Uy dính đầy máu của hắn, đầu tóc rối tung, làm gì giống lúc trước hung hăng càn quấy, vẻ mặt ngạo nghễ, bộ dạng từ trên cao nhìn xuống?

Lưu Uy lau đi huyết dịch ở khóe miệng, nhìn Hoàng Tiểu Long, cười lạnh hắc hắc một tiếng:

“Tiểu tử, ta là Tông chủ Đại Kiếm Tông, ngươi dám giết ta?”

Hoàng Tiểu Long lãnh đạm nói:

“Trước tiên phế bỏ khí hải của hắn!”

Sắc mặt Lưu Uy đại biến, cường giả Tiên thiên, khí hải là nơi chứa đựng Đấu khí, nếu như khí hải bị phế, khác nào phế đi tu vi của hắn!

Về sau muốn khôi phục, cực kì khó khăn!

“Tiểu tử, ngươi dám!”

Lưu Uy kinh sợ rống lớn, nhìn chằm chằm Hoàng Tiểu Long:

“Ngươi dám phế bỏ khí hải của ta, đến lúc đó, cao thủ Đại Kiếm Tông nhất định dốc toàn bộ lực lượng, tiêu diệt toàn bộ Hoàng gia trang!”

Sắc mặt Hoàng Tiểu Long lãnh đạm, nhìn về phía nguyên soái Hạo Thiên. “Vâng, Thiếu chủ!”

Nguyên soái Hạo Thiên đã biết rõ ý tứ Hoàng Tiểu Long, cung kính xác nhận, vỗ một chưởng tới ngực Lưu Uy, khí hải là vị trí trọng yếu nhất của cường giả Tiên thiên.

“B-A-N-G...GG!”

“BA~!”

Chỉ nghe khí cầu yếu ớt chỗ ngực Lưu Uy vang lên âm thanh vỡ nát, kêu thảm một tiếng, bay ra phía xa, đập đến trên bàn đá.

Lưu Uy cố gắng bò ra, thần sắc giống như điên cuồng, khàn giọng gào lên:

“Khí hải của ta, ngươi phế bỏ khí hải của ta!”

Ngửa mặt lên trời gào lớn, hai mắt đầy tơ máu, oán độc, cừu hận mà nhìn Hoàng Tiểu Long cùng nguyên soái Hạo Thiên,:

“Các ngươi sẽ phải hối hận, hối hận những việc hôm nay đã làm!”

“Hối hận?”

Hoàng Tiểu Long đi đến trước mặt hắn, hai tay hiện lên trảo, bắt lấy hai tay của hắn, uốn éo:

“Bá!”

“BA~”

Âm thanh xương gãy vang lên, Hoàng Tiểu Long vặn gãy hai tay của hắn.

Khí hải Lưu Uy bị phế, tu vi đã mất, ở trước mặt Hoàng Tiểu Long đã không có sức phản kháng.

Đại Kiếm Tông chính là đại tông môn của Bạo Long vương quốc, thân là Tông chủ Đại Kiếm Tông, Lưu Uy khi nào trải qua sỉ nhục như thế này? Hắn là một cường giả Tiên thiên lại bị một tiểu hài tử mười tuổi vặn gãy hai tay!

Trong cơn đau đớn, hai mắt Lưu Uy càng thêm oán độc, hận không thể ăn tươi nuốt sống Hoàng Tiểu Long:“Tiểu cẩu này, ta muốn giết ngươi!”

Hắn vừa nói xong, lập tức bị Phí Hầu một chưởng đánh trúng má trái, đánh bay ra ngoài, lúc rơi xuống đất, má trái sưng vù giống như đầu heo.

Bọn người Hoàng Tuấn, Hoàng Minh, Hoàng Vĩ, Hoàng Kỳ Đức đứng ở đằng xa, không dám nhúc nhích, nhìn Lưu Uy bị nguyên soái Hạo Thiên phế bỏ khí hải, hai tay bị Hoàng Tiểu Long vặn gãy thành bộ dáng thê thảm, mấy người đều kinh hãi lạnh người, sắc mặt ba phụ tử Hoàng Tuấn, Hoàng Minh, Hoàng Vĩ đều cực kỳ tái nhợt, như là rơi xuống trong hầm băng ngàn trượng, thân thể đã bắt đầu run rẩy.

Lưu Uy cố gắng từ trên mặt đất bò lên, lần này, trong hai mắt không hề có oán độc cùng cừu hận, mà là hoảng sợ vô cùng.

“Hoàng Tiểu Long, ngươi thả ta, chỉ cần ngươi thả ta, Đại Kiếm Tông sẽ không báo thù, sẽ không trả thù ngươi cùng Hoàng gia trang!”

Lưu Uy khàn giọng nói.

“Sẽ không trả thù?”

Hoàng Tiểu Long đi vào hắn trước mặt, lắc đầu, Tu La Chi Đao trong tay chẳng biết lúc nào xuất hiện.

Nhìn thấy Tu La Chi Đao trong hai tay Hoàng Tiểu Long, Lưu Uy hoảng sợ không thôi:

“Van cầu ngươi, đừng giết ta, đừng giết ta, Hoàng Tiểu Long, đừng giết ta, ngươi muốn cái gì, ta cũng có thể đáp ứng ngươi!”

Hoàng Tiểu Long vẻ mặt lạnh lùng:

“Ngươi bây giờ nói những lời này, đã quá muộn! Sớm biết như thế, lúc trước đừng làm! Lúc trước ngươi đánh thương phụ thân ta, đã nên nghĩ đến kết quả này!”

“Đừng, đừng giết ta, đừng giết ta!”

Lưu Uy cảm nhận được sát ý trên người Hoàng Tiểu Long, lập tức hoảng sợ quỳ xuống:

“Ngươi không thể giết ta, ta là cường giả Tiên thiên, không thể giết ta!”

“Cường giả Tiên thiên?”

Tu La Chi Đao trong tay Hoàng Tiểu Long đột nhiên vung lên, hai đạo khí nhọn hình lưỡi dao bay ra, lập tức xẹt qua cổ Lưu Uy, Lưu Uy cúi thấp đầu, hai tay ôm lấy cổ, ngã thẳng xuống, một lúc sau, máu tươi mới chậm rãi chảy ra từ giữa ngón tay hắn.

Tông chủ Đại Kiếm Tông, cường giả Tiên thiên Lưu Uy, khí tức đã hoàn toàn mất đi!

Lưu Uy nằm ở đó, hai mắt trợn lên, chỉ sợ hắn không nghĩ tới lần này đến Lạc Thông vương quốc vậy mà mất đi tính mạng, lại càng không nghĩ tới sẽ chết trong tay một tiểu hài tử mười tuổi.

Sắc mặt Hoàng Tiểu Long lãnh đạm nhìn Lưu Uy trên mặt đất không còn nhúc nhích, sau đó quay đầu đi tới phía xa ba phụ tử Hoàng Tuấn, Hoàng Minh, Hoàng Vĩ.

Thấy Hoàng Tiểu Long nhìn qua, ba phụ tử Hoàng Tuấn, Hoàng Minh, Hoàng Vĩ trong lòng nhảy dựng lên, sắc mặt một mảnh tro tàn.

“Tiểu Long, đại bá sai rồi, đại bá biết rõ sai rồi!”

Hoàng Minh lập tức quỳ xuống với Hoàng Tiểu Long, khóc ròng nói:

“Ngươi niệm tình ta là người trên của phụ thân ngươi, tha cho chúng ta, buông tha ba người chúng ta!”

“Đúng vậy, Tiểu Long, là chúng ta nhất thời hồ đồ!”

Hoàng Tuấn cũng quỳ xuống:

“Cầu ngươi buông tha chúng ta, chúng ta về sau không dám nữa, chỉ cần ngươi buông tha ba người chúng ta, chúng ta sẽ rời khỏi Hoàng gia trang, về sau vị trí trang chủ do phụ thân ngươi tiếp quản!”

Chương 85: Miễn phí đưa cho ta

“Tha cho các ngươi?”

Sắc mặt Hoàng Tiểu Long lãnh đạm.

Đúng lúc này, vẻ mặt Hoàng Vĩ tức giận mà nhìn Hoàng Tiểu Long, nói với Hoàng Minh, Hoàng Tuấn:

“Phụ thân, đại ca, không cần cầu xin tiểu cẩu này, ta cũng không tin tiểu cẩu này dám làm gì chúng ta!”

Hai người Hoàng Minh, Hoàng Tuấn biến sắc.

“Còn không qùy xuống theo ta, hướng Tiểu Long nhận sai!”

Hoàng Minh vừa giận vừa tức quát lớn, đứng lên, một chưởng hung hăng đánh tới má phải nhi tử Hoàng Vĩ, đánh cho đầu óc Hoàng Vĩ choáng váng.

Tên súc sinh này, đến lúc này vẫn còn không nhận biết tình hình, hiện tại còn dám xưng Hoàng Tiểu Long là tiểu cẩu, không phải ngại mình sống quá lâu ư!

Hoàng Tiểu Long nhìn Hoàng Vĩ, hai mắt hàn mang lóe lên.

Đúng lúc này, vẻ mặt Hoàng Kỳ Đức năn nỉ mà nói Hoàng Tiểu Long:

“Tiểu Long, Hoàng Vĩ niên kỷ còn nhỏ, không hiểu chuyện, gia gia cầu ngươi xem ở phụ thân ngươi phía trên, tha mạng cho hắn! Gia gia cam đoan về sau chuyện như vậy sẽ không phát sinh lần nữa!”

Cách đó không xa Tô Yến không có mở miệng.

Đột nhiên, một hồi tiếng bước chân yếu ớt từ trong nội viện truyền ra, chỉ thấy Hoàng Bằng bị trọng thương đang cố gắng đi tới.

Hoàng Bằng nghe được tiếng nổ khi hai người Lưu Uy cùng nguyên soái Hạo Thiên giao thủ, lo lắng nhi tử, cho nên không để ý thương thế trên người, cố gắng đi ra.

Đi ra tiểu viện, Hoàng Bằng liếc liền thấy được Lưu Uy nằm ở phía xa, cổ vẫn đang chảy máu, khí tức đã mất hết.

Lưu Uy, Tông chủ Đại Kiếm Tông vậy mà chết rồi hả?

Trong lòng Hoàng Bằng khiếp sợ, không thể tin được.

Lưu Uy có thể là cường giả Tiên thiên, vậy mà cũng bị giết chết rồi, là ai đã giết hắn!

“Bằng ca, huynh, sao lại đi ra?”

Tô Yến thấy Hoàng Bằng đi ra, lập tức đến bên cạnh Hoàng Bằng, đỡ lấy hắn, lo lắng hỏi.

Hoàng Bằng lắc đầu:

“Ta không sao.”

Sau đó đi tới hướng Hoàng Tiểu Long, hắn nhìn Hoàng Minh, Hoàng Tuấn quỳ gối trước mặt Hoàng Tiểu Long, tuy không rõ ràng cụ thể xảy ra chuyện gì, nhưng mà cũng đoán được đại khái.

“Hoàng Bằng, ngươi để cho Tiểu Long tha cho bọn người Hoàng Minh, bọn hắn biết rõ sai rồi!”

Hoàng Kỳ Đức thấy Hoàng Bằng đi ra, lập tức mở miệng cầu xin.

Hoàng Bằng quay đầu tới, nhìn Hoàng Tiểu Long:

“Tiểu Long, ngươi tha cho bọn người Hoàng Minh đi.”

Hoàng Tiểu Long nói với Hoàng Bằng:

“Phụ thân, người muốn ta tha cho bọn hắn, hai ngày trước, bọn hắn có nghĩ tới buông tha người? Lúc Lưu Uy ra tay tổn thương người, gia gia có mở miệng cầu bọn người Hoàng Minh buông tha người?”

Hoàng Tiểu Long nhìn Hoàng Kỳ Đức, lúc ấy Hoàng Kỳ Đức cũng không mở miệng cầu phụ tử Hoàng Minh buông tha phụ thân mẫu thân mình!

“Ngay lúc nãy, khi Lưu Uy muốn ra tay phế bỏ ta, gia gia có cầu xin bọn người Hoàng Minh buông tha ta hay không?”

Hoàng Tiểu Long tiếp tục nói, hai mắt lạnh lùng mà nhìn Hoàng Kỳ Đức.

Nếu không phải lần này hắn mang theo nguyên soái Hạo Thiên trở về, như vậy, người chết chắc chắn là Phí Hầu!

Mà hắn chắc chắn cũng sẽ bị Lưu Uy phế bỏ!

Phụ tử Hoàng Minh, Hoàng Tuấn, Hoàng Vĩ nhất định sẽ dùng tất cả biện pháp tra tấn mình, giống như lời nói lúc trước của Lưu Uy, muốn sống không được, muốn chết không xong.

Hoàng Kỳ Đức nghe Hoàng Tiểu Long nói xong, vẻ mặt hổ thẹn mà cúi thấp đầu, không nói tiếng nào.

Hoàng Minh, Hoàng Tuấn cũng cúi đầu không nói.Hoàng Bằng thở dài, nói ra:

“Tiểu Long, mặc dù vậy, ngươi vẫn nên tha cho bọn hắn một lần.”

“Được, ta không giết bọn hắn.”

Phụ thân đã mở miệng cầu tình, Hoàng Tiểu Long cũng không đành lòng làm trái ý, lạnh lùng mà nhìn ba phụ tử Hoàng Minh, Hoàng Tuấn, Hoàng Vĩ:

“Vậy thì tổ chức đại hội nghị sự gia tộc Hoàng gia trang, xử lý theo quy củ Hoàng gia trang!”

Xử lý theo quy củ Hoàng gia trang!

Ba phụ tử Hoàng Minh, Hoàng Tuấn, Hoàng Vĩ trong nội tâm đồng thời buông lỏng, vẻ mặt đều tái nhợt.

Dựa theo quy củ Hoàng gia trang, cấu kết ngoại nhân, giết hại huynh đệ thủ túc, phải phế bỏ tu vi toàn thân và trục xuất khỏi Hoàng gia trang!

Màn đêm buông xuống.

Tuyết vẫn đang rơi.

Hoàng Tiểu Long đứng trong sân, nhìn bầu trời đêm tối như mực, mặc kệ bông tuyết rơi xuống đầy người.

Buổi chiều, gia gia Hoàng Kỳ Đức liền tổ chức đại hội nghị sự gia tộc Hoàng gia trang, dựa theo quy củ Hoàng gia trang, xử trí ba phụ tử Hoàng Minh, Hoàng Tuấn, Hoàng Vĩ.

Mặc dù vậy trên đại hội, phụ thân Hoàng Bằng thay đại bá Hoàng Minh cầu tình, cuối cùng, chỉ là phế đi một thân tu vi ba phụ tử Hoàng Minh, Hoàng Tuấn, Hoàng Vĩ, cũng không trục xuất khỏi Hoàng gia trang.

Cuối cùng gia gia Hoàng Kỳ Đức để cho đại quản gia Trần Ứng phế bỏ ba phụ tử Hoàng Minh.

Đại hội nghị sự, Hoàng Tiểu Long cũng không tham gia, là mẫu thân Tô Yến tới nói kết quả cho hắn biết.

Lúc này, nguyên soái Hạo Thiên cùng Phí Hầu đi tới sau lưng Hoàng Tiểu Long.

“Môn chủ, kỳ thật, người cũng không nên trách Nhị trang chủ, dù sao Hoàng Minh kia cũng là đại bá của người.”

Nguyên soái Hạo Thiên nói ra.

Hoàng Tiểu Long gật đầu:

“Ta biết rõ.”

Tuy Hoàng Minh đối phó phụ thân như vậy, nhưng mà phụ thân vẫn đang lần nữa cầu tình thay ba phụ tử Hoàng Minh, trong lòng Hoàng Tiểu Long cũng không trách phụ thân.Sau đó, Hoàng Tiểu Long đi ra tiểu viện, mang theo hai người Hạo Thiên, Phí Hầu tới gian phòng của phụ thân.

Phụ thân cùng mẫu thân đều ở đây.

Trải qua nội công Dịch Cân Kinh của Hoàng Tiểu Long trị liệu, thương thế phụ thân Hoàng Bằng đã tốt hơn nhiều, ít nhất đã không cần nằm ở trên giường nữa.

“Tiểu Long!”

Hai người Hoàng Bằng, Tô Yến nhìn thấy ba người Hoàng Tiểu Long, nguyên soái Hạo Thiên cùng Phí Hầu tiến đến, tranh thủ thời gian đứng lên.

“Bái kiến nguyên soái đại nhân!”

Sau đó, Hoàng Bằng, Tô Yến nói với nguyên soái Hạo Thiên.

Lúc này, Hoàng Bằng cũng đã biết thân phận nguyên soái Hạo Thiên.

“Không dám, không dám!”

Nguyên soái Hạo Thiên thấy hai người Hoàng Bằng, Tô Yến hành lễ với mình, có chút không biết làm sao, tranh thủ thời gian nâng hai người lên, cười khổ không thôi:

“Hai vị về sau cứ gọi thẳng danh tự của ta cùng Phí Hầu là được, chúng ta đều là thuộc hạ của Thiếu chủ, nào dám nhận Nhị trang chủ cùng phu nhân chi lễ như thế!”

Nguyên soái Hạo Thiên nói đúng là tình hình thực tế, hắn tuy là nguyên soái Lạc Thông vương quốc, dưới một người, trên vạn người, nhưng mà hắn chỉ là thuộc hạ của Hoàng Tiểu Long mà thôi.

Tuy nói như thế, nhưng mà hai người Hoàng Bằng, Tô Yến sau khi đứng dậy cũng không dám gọi thẳng danh tự nguyên soái Hạo Thiên.

Đây chính là nguyên soái Lạc Thông vương quốc của bọn hắn!

Nếu là trước kia, bọn hắn tư cách hành lễ với nguyên soái Hạo Thiên cũng không có.

Sau đó, mọi người lần nữa ngồi xuống.

Bị hai người Hoàng Bằng, Tô Yến nhìn soi mói, Hoàng Tiểu Long lấy ra hai mươi miếng Thiết quả.

“Đây là... là Thiết quả!”

Hai người Hoàng Bằng, Tô Yến mở to hai mắt.

Hoàng Tiểu Long gật đầu cười nói:

“Đúng vậy, Thiết quả là cơ duyên nhi tử đoạt được, phụ thân, mẫu thân, những Thiết quả này các người hãy dùng để tu luyện.”

Lúc hai người Hoàng Bằng, Tô Yến vừa muốn mở miệng, Hoàng Tiểu Long lắc đầu nói:

“Hai người không cần nói nhiều, ta đã đã dùng không ít Thiết quả, hơn nữa ta vẫn còn Thiết quả.”

Hai người chỉ có thể nhận lấy Thiết quả.

Ngay khi Hai người Hoàng Bằng, Tô Yến vừa mới nhận lấy Thiết quả, trong lúc nội còn đang tâm kinh hỉ, Hoàng Tiểu Long lại lấy ra hai bình ngọc, nói với hai người Hoàng Bằng và Tô Yến:

“Phụ thân, mẫu thân, đây là Cao đẳng Tứ phẩm linh đan Tinh Diệu đan cùng Cao đẳng Ngũ phẩm linh đan Thất Hải đan, hai người hãy dùng để tu luyện.”

Cao đẳng Tứ phẩm linh đan Tinh Diệu đan!

Cao đẳng Ngũ phẩm linh đan Thất Hải đan!

Thân thể hai người Hoàng Bằng, Tô Yến đột nhiên chấn động, không thể tưởng tượng nổi mà nhìn nhi tử Hoàng Tiểu Long.

“Tiểu Long, ngươi nói là, hai bình ngọc này chính là?”

Hoàng Bằng đầu lưỡi líu lại, rung giọng nói.

Hoàng Tiểu Long cười cười:

“Đúng vậy, phụ thân, mẫu thân, thật ra bây giờ ta là đệ tử Tinh Không Học Viện, giải thi đấu niên cấp lần này, ta đoạt được niên cấp thứ nhất, Tinh Diệu đan này là ban thưởng đấy, còn Thất Hải đan, là viện trưởng Tôn Chương cùng Hùng Sở miễn phí cho ta đấy.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau