VÔ ĐỊCH THIÊN HẠ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô địch thiên hạ - Chương 76 - Chương 80

Chương 76: Tổng bộ tu la môn

“Ngươi… ngươi là Hoàng Tiểu Long?”

Tôn Chường và Hùng Sở đều trợn tròn hai mắt nhìn hắn, sắc mặt khá là khoa trương. Hắn mới vào sơn động tu luyện nửa tháng, mà cao lên hẳn một khúc? Mà làn da này, khí chất này, khí tức này, đều có thay đổi cực lớn.

Nếu ở nơi khác, nếu không nhìn kỹ, quả  thực hai người sẽ không nhận ra hắn. 

Thực ra, khi vừa ra khỏi thạch thất, ba người Trần Thành cũng suýt nữa không nhận ra Hoàng Tiểu Long.

Hoàng Tiểu Long nhìn phản ứng của hai người Tôn Chương, Hùng Sở, cũng không biết làm sao, chỉ có thể gật đầu.

“Tiểu Long, ngươi không sao chứ?” 

Tôn Chương đi tới bên cạnh Hoàng Tiểu Long. Mới đi vào trong hơn mười ngày, làm sao hắn có thể thay đổi nhiều như thế? Cầu cho hắn đừng có xảy ra chuyện gì. Hiện giờ hắn là bảo bối của học viện và cả Vương quốc rồi!

“Ta? Ta có làm sao đâu?”

Hoàng Tiểu Long cười khổ. Hiện giờ, thân thể hắn cực kỳ khỏe mạnh, trước giờ chưa bao giờ khỏe bằng, chỉ sợ đấm một cái là đánh chết được một con yếu thú thất giai. 

“Vậy là tốt rồi!”

Tôn Chương và Hùng Sở cùng thở phào.

Ngay sau đó, hai người dẫn bốn người Hoàng Tiểu Long ra khỏi Long Diễm Cốc. Đám người Lục Khải đã rời nơi này từ mười ngày trước rồi. 

Rời Long Diễm Cốc, đoàn người quay về sân trường.

Ba người Trần Thành thi lễ cáo từ Tôn Chương và Hùng Sở. Nhưng khi Hoàng Tiểu Long muốn đi, Tôn Chương lại giữ lại:

“Tiểu Long, ngươi ở lại một chút. Ta có lời muốn nói với ngươi!” 

Hoàng Tiểu Long dừng lại, nhìn hai người.

Hai lão sư liếc nhau. Tôn Chương lấy một cái bình ngọc ra, nói:

“Đây là linh đan ngũ phẩm cao giai. Ngươi cầm đi!” 

“Ngũ… ngũ phẩm cao giai?”

Hoảng Tiểu Long cả kinh, hai mắt sáng rực rỡ.

Trần Thành đứng đầu kỳ thi cả học viện mới được thưởng một viên linh đan ngũ phẩm cao giai. Linh đan ngũ phẩm cao giai, với học viện Tinh Không, là linh đan phi thường quý hiếm. 

Ấy vậy mà Tôn Chương và Hùng Sở lại cho mình một viên?

Hùng Sở cười nói:

“Không sai. Đây là linh đan ngũ phẩm cao giai. Coi như quà tặng riêng của chúng ta đi. Tiểu Long, ngươi phải nỗ lực tu luyện. Chúng ta đều hy vọng ngươi có thể đột phá thất giai.” 

Hoàng Tiểu Long nhận lấy bình ngọc, trong lòng mừng hí hừng. Linh đan ngũ phẩm cao giai đó. Có linh đan này, nhất định thực lực của mẫu thân hắn sẽ tăng thêm khá nhiều.

Còn hắn? Đương nhiên không cần.

Hoảng Tiểu Long cảm kích nói với hai người Tôn Chương: 

“Hai người yên tâm. Ta sẽ nỗ lực tu luyện, sớm ngày đột phá thất giai.”

Tôn Chương và Hùng Sở đều cười sáng lạn.

Tôn Chương cười nói: 

“Có viên linh đan tứ phẩm cao giai, lại có linh đan ngũ phẩm cao giai này, với thiên phú của Tiểu Long, nhất định có thể đạt được lục giai hậu kỳ đỉnh phong trong vòng nửa năm. Một năm nữa, không chừng đã đột phá được thất giai rồi!”

Nếu hai người họ biết Hoàng Tiểu Long đã muốn cho phụ mẫu mình hai viên linh đan tứ phẩm cao giai và ngũ phẩm cao giai này từ lâu, không biết sẽ nghĩ thế nào.

Đương nhiên, cho dù không dùng hai viên linh đan này, Hoàng Tiểu Long cũng tự đánh giá, trong vòng nửa năm, nhất định mình có thể đột phá thất giai. 

Một lát sau, Hoàng Tiểu Long rời học viện, quay về phủ Thiên Huyền.
Vừa vào cửa lớn phủ Thiên Huyền, hắn đã thấy Phí Hầu, Nguyên soái Hạo Thiên cùng một người đàn ông trung niên đang đứng chờ ở đó. Người đàn ông trung niên này mày kiếm mắt sáng, tóc thái dương hơi bạc, như một thanh bảo kiếm chưa rời vỏ. Không rời vỏ thì thôi, một khi rời vỏ, sẽ kinh thiên động địa. Phí Hầu và Nguyên soái Hạo Thiên đứng cạnh hắn ta chỉ như làm nền.

Hoàng Tiểu Long vừa thấy người này đã đoán được thân phận. 

Trưởng lão Tu La Môn, Vu Minh!

Khi Hoàng Tiểu Long xuất hiện, người đàn ông trung niên nhìn hắn, hai mắt như đao, một áp lực vô hình ép người ta không thở nổi.

“Môn chủ!” 

Phí Hầu và Nguyên soái Hạo Thiên thấy Hoàng Tiểu Long, đều vui vẻ giới thiệu với người đàn ông trung niên:

“Sư tôn, đó là Môn chủ. Môn chủ về rồi!”

Vu Minh nhìn xuống Tu La giới trên ngón áp út tay tái của Hoàng Tiểu Long, sắc mặt đột nhiên trở nên kích động, tất cả khí thế đều biến sạch, bước nhanh tới trước mặt hắn, quỳ xuống hành lễ: 

“Trưởng lão Tu La Môn Vu Minh bái kiến Môn chủ. Môn chủ vô địch thiên hạ!”

Phí Hầu và Nguyên soái Hạo Thiên cũng vội hành lễ bái.

“Mau đứng lên thôi!” 

Hoàng Tiểu Long tiến lên đỡ ba người Vu Minh dậy.

Ba người Vu Minh đứng lên, Hoàng Tiểu Long nói:

“Chúng ta vào trong trước rồi nói.” 

Một lát sau, bốn người đã vào tới đại sảnh. Hoàng Tiểu Long vẫy tay đuổi lui các hộ vệ cùng phủ Nguyên soái cùng đám nô lệ Bác Lực.

“Nghe Hạo Thiên, Phí Hầu kể ngươi đã tới Vương quốc Mạc Hà làm việc?”

Ngồi an vị, Hoàng Tiểu Long hỏi Vu Minh. 

“Vâng, Môn chủ!”

Vu Minh vội đứng dậy cung kính đáp:

“Ba năm trước, thuộc hạ muốn tìm một cây Sinh Tử Thảo để luyện đan. Nghe nói ở Vương thành Vương quốc Mạc Hà có nên tới.” Hoàng Tiểu Long gật đầu, nghĩ một lát lại nói:

“Thực ra lần này ta bảo hai người Phí Hầu, Hạo Thiên liên hệ với ngươi chủ yếu muốn hỏi ngươi những chuyện có liên quan đến Tu La Môn và vị trí của Tổng bộ Tu La Môn.”

“Tổng bộ Tu La Môn?” 

Vu Minh trầm ngâm đáp:

“Thực ra Tổng bộ Tu La Môn cũng không có ở đại lục Phong Tuyết.”

“Cái gì? Không ở đại lục Phong Tuyết sao?” 

Hoàng Tiểu Long cả kinh, nhìn sang Phí Hầu và Hạo Thiên. Cả hai người cũng giật mình, hiển nhiên đều không ngờ tổng bộ Tu La Môn lại không ở đại lục Phong Tuyết.

“Vâng, Môn chủ. Tổng bộ Tu La Môn chúng ta ở đại lục Tinh Vân.”

Hoàng Tiểu Long trợn trừng hai mắt: 

“Đại lục Tinh Vân?”

Chẳng lẽ thế giới Vũ hồn này không chỉ có một đại lục Phong Tuyết thôi sao? Còn có mấy đại lục nữa? Trước kia, Phí Hầu và Nguyên soái Hạo Thiên không nói với hắn về vấn đề này.

Hắn bèn hỏi: 

“Ngoại trừ đại lục Phong Tuyết, thế giới Vũ hồn còn có đại lục khác sao?”

Vu Minh gật đầu:

“Vâng, Môn chủ. Thế giới Vũ hồn có tổng cộng ba đại lục, ngoài đại lục Phong Tuyết còn có đại lục Tinh Vân, đại lục Thập Phương. Đại lục Tinh Vân và đại lục Thập Phương còn lớn hơn cả đại lục Phong Tuyết. Tổng bộ Tu La Môn chúng ta ở ngay trung ương đại lục Tinh Vân, trên một ngọn núi tên Trung Châu, Thiên Hoàng Thánh Sơn!” 

Đại lục Tinh Vân, Trung Châu, Thiên Hoàng Thánh Sơn!

Hoàng Tiểu Long lẩm bẩm nhắc lại.

“Môn chủ muốn tới tổng bộ Tu La Môn sao?” 

Đột nhiên Vu Minh nhíu mày nói:

“Lúc này Môn chủ muốn tới tổng bộ Tu La Môn chỉ e…”

“E cái gì?” 

Hoàng Tiểu Long hỏi.

“Chỉ e sẽ rất nguy hiểm. Năm mươi mấy năm trước, lão Môn chủ đột nhiên mất tích, Tổng vực chủ Trần Thiên Tề muốn chấp chưởng Tu La Môn, tiếp nhận vị trí Môn chủ. Nhưng Tả sứ Triệu Thư cùng Hữu sứ Trương Phủ cùng không ít trưởng lão đều phản đối. Cho nên hiện giờ Tu La Môn đang chia thành hai phái.”

“Tổng vực chủ Trần Thiên Tề?” 

Hoàng Tiểu Long nhìn Vu Minh, khó hiểu.

“Dưới Môn chủ Tu La Môn, là Tổng vực chủ và Tả Hữu hai sứ. Dưới Tổng vực chủ và hai sứ Tả Hữu mới tới các vực chủ và trưởng lão. Trần Thiên Tề Tổng vực chủ thực ra chính là sư huynh của ngài.”

Vu Minh giải thích. 

“Sư huynh của ta?”

Hoàng Tiểu Long ngạc nhiên.

Vu Minh gật đầu: 

“Tổng vực chủ Trần Thiên Tề là đệ tử lão Môn chủ thu nhận từ hơn hai trăm năm trước. Mấy năm nay y vẫn luôn hỏi thăm tin tức Môn chủ và Tu La Giới. Nếu bây giờ Môn chủ tới tổng bộ Tu La Môn, Tổng vực chủ Trần Thiên Tề biết được, để có thể danh chính ngôn thuận ngồi lên ghế Môn chủ, nhất định y sẽ hạ sát thủ với Môn chủ, cướp Tu La giới!”

Chương 77: Dị bảo

Hoàng Tiểu Long nhướn mày, không ngờ mình vẫn còn một sư huynh.

Trần Thiên Tề? Hắn hiểu được ý của Vu Minh. Hiện giờ Tu La Môn chia làm hai phe, một phe lấy Tổng vực chủ Trần Thiên Tề đứng đầu, dưới trướng là các vực chủ. Một phe khác do hai sứ Triệu Thư cùng Trương Phủ đứng đầu, chỉ thừa nhận người có Tu La giới là Môn chủ, giống như Vu Minh và đám đệ tử Hạo Thiên, Phí Hầu bây giờ.

Lòng trung thành của đám Vu Minh không thành vấn đề, nếu không, ba người Vu Minh, Hạo Thiên, Phí Hầu biết mình có Tu La giới đã cướp nó từ lâu rồi. 

Nếu phe Trần Thiên Tề biết Tu La giới xuất hiện, cho dù bây giờ mình đang ở Vương quốc Lạc Thông đại lục Phong Tuyết cũng rất nguy hiểm.

Vu Minh cũng nói:

“Nếu Tổng vực chủ Trần Thiên Tề biết Môn chủ giữ Tu La giới, nhất định sẽ phái người tới giết Môn chủ, thậm chí còn có thể sẽ tự mình qua đây.” 

Hoàng Tiểu Long trầm ngâm hỏi:

“Thực lực của Trần Thiên Tề này thế nào?”

Vu Minh lắc đầu: 

“Thuộc hạ cũng không rõ lắm. Mấy chục năm nay không có ai thấy Tổng vực chủ ra tay. Nhưng khi lão Môn chủ rời đi, Tổng vực chủ Trần Thiên Tề đã đạt được Thánh vực ngũ giai!”

“Thánh vực ngũ giai!”

Lòng Hoàng Tiểu Long trầm xuống. Trần Thiên Tề đã là Thánh vực ngũ giai từ hơn năm mươi năm trước. 

Lúc này, Hoàng Tiểu Long chỉ nghĩ, thực lực của mình còn quá yếu. Tuy so với bạn bè đồng lứa thì hắn đã vô cùng nghịch thiên, nhưng so với các cường giả Tiên thiên, Thánh vực, vẫn còn quá yếu ớt. Với thực lực Thánh vực ngũ giai của Trần Thiên Tề, muốn giết mình, chả cần phải động đến nửa ngón tay.

Vu Minh lại nói:

“Tổng vực chủ Trần Thiên Tề thiên phú cực cao, có Vũ hồn cấp mười ba đỉnh cấp, thiên sứ mười ba cánh, còn là chiến thiên sứ có sức chiến đấu cực mạnh!” 

Vũ hồn cấp mười ba đỉnh cấp, thiên sứ mười hai cánh.

Chiến thiên sứ có sức chiến đấu cực mạnh!

Hoàng Tiểu Long căng thẳng không chớp mắt. 

Cũng không lạ, cũng chỉ có siêu cấp Vũ hồn, mà còn là Vũ hồn siêu cấp đỉnh cấp mới có thể chịu được sát ý của Tu La địa ngục, tu luyện Tu La quyết, trở thành đệ tử của Nhâm Ngã Cuồng.

Nếu vậy, trên thế giới này, ngoài Hoàng Tiểu Long và Nhâm Ngã Cuồng, còn có Trần Thiên Tề cũng tu luyện Tu La quyết.

Đương nhiên, tuy Trần Thiên Tề cũng luyện Tu La quyết nhưng lại không có Tu La Chi Đao, cho nên, khẳng định sẽ không luyện đươc Tu La kiếm pháp. Hơn nữa, theo như những gì có ghi lại trên bức họa kia, chỉ có Môn chủ Tu La Môn mới tu luyện được Tu La quỷ trảo. Cho nên, Trần Thiên Tề cũng không luyện được Tu La quỷ trảo. 

Trên thế gian này chỉ có Hoàng Tiểu Long và Nhâm Ngã Cuồng tu luyện Tu La kiếm pháp và Tu La quỷ trảo.

“Sư tôn, thực ra thiên phú của Môn chủ cũng không kém Tổng vực chủ Trần Thiên Tề đâu!”

Phí Hầu lên tiếng nói với Vu Minh. 

Lúc trước, không được Hoàng Tiểu Long đồng ý, hai người Phí Hầu và Hạo Thiên cũng không dám tiết lộ chuyện về Vũ hồn của hắn với Vu Minh. Cho nên Vu Minh không biết hắn có Vũ hồn siêu cấp song sinh.

Vu Minh nhìn Hoàng Tiểu Long, không thể tin nổi, hỏi lại:

“Lẽ nào Vũ hồn của Môn chủ cũng là Vũ hồn cấp mười ba đỉnh cấp?” 

Tổng vực chủ Trần Thiên Tề là người có thiên phú cực cao trong Tu La Môn, hoàn toàn có thể nằm trong số vài người đứng đầu cả đại lục Tinh Vân. Đừng nói là Vũ hồn cấp mười ba đỉnh cấp, cho dù là Vũ hồn cấp mười ba, trên cả thế giới Vũ hồn cũng không có mấy người có. Cũng khó trách Vu Minh không tin Hoàng Tiểu Long cũng có Vũ hồn cấp mười ba đỉnh cấp như Trần Thiên Tề.Phí Hầu và Hạo Thiên cùng nhìn Hoàng Tiểu Long.

Vu Minh cũng nhìn Hoàng Tiểu Long. 

Hắn cũng không giấu hắn ta, gọi Vũ hồn song long ra.

Quanh Hoàng Tiểu Long tối sầm lại, một con hắc long xoay quanh đằng sau hắn.

“Viễn cổ Thần long, Hắc long!” 

Vu Minh đầy khiếp sợ.

Vũ hồn cấp mười hai đỉnh cấp.

Thiên phú như vậy, tuy rằng so ra vẫn kém Tổng vực chủ Trần Thiên Tề, nhưng cũng rất kinh người rồi, đủ để làm Môn chủ Tu La Môn. 

Sau lưng Hoàng Tiểu Long lại tản ra ánh sáng màu xanh lam, trong ánh mắt khiếp sợ của Vu Minh, một con rồng màu lam hiện ra, lẳng lặng cuốn quanh giữa hư không cùng hắc long.

Hai rồng cùng tại, long uy bao trùm tứ phương.

Vu Minh còn đang khiếp sợ ngẩn ra, đầu óc trống rỗng. 

“Vũ…Vũ hồn song sinh siêu cấp!”

Hơn nữa còn là Vũ hồn Viễn cổ thần long song sinh.

Lam long! 

Cả thế giới Vũ hồn, hơn vạn năm nay, cho tới giờ, chưa từng nghe nói có người có Vũ hồn lam long!

Vu Minh kinh ngạc ngẩn ra hồi lâu, đầu lưỡi run lên, giống như phản ứng của Phí Hầu và Hạo Thiên, đột nhiên đứng bật dậy, quỳ sụp xuống.“Môn chủ vô địch thiên hạ!” 

Vu Minh kích động vô cùng.

Hoàng Tiểu Long bảo họ đứng dậy, nhưng thật lâu sau Vu Minh mới đứng lên nổi, nhưng vẫn còn rất kích động. Khi hắn ta nhìn Hoàng Tiểu Long lần thứ hai, ánh mắt đã hoàn toàn khác.

Vu Minh đứng dậy, Hoàng Tiểu Long ngẫm nghĩ một lát, mới nói: 

“Ta có một thứ muốn cho các ngươi xem một chút.”

Đoạn, trong cái nhìn tò mò và soi mói của ba người, sau lưng Hoàng Tiểu Long hiện ra một bảo tháp tỏa ánh kim quang, chính là bảo tháp hắn thu được ở Long Diễm Cốc.

Vu Minh là trưởng lão Tu La Môn hẳn là biết bảo tháp này. Hoàng Tiểu Long muốn nhờ hắn ta xem xem nó là bảo bối gì. 

Hoàng Tiểu Long tin vào lòng trung thành của ba người Vu Minh, không sợ họ sẽ tiết lộ ra ngoài.

Phí Hầu và Hạo Thiên nhìn bảo tháp sau lưng Hoàng Tiểu Long, không biết là cái gì. Nhưng sắc mặt Vu Minh lại chấn động, sắc mặt cực kỳ khoa trương, giống như vừa nãy khi thấy Vũ hồn song long của hắn. Hai môi hắn ta run lên, chỉ chỉ bảo tháp sau lưng hắn, hai mắt trợn tròn:

“Cái này... chẳng lẽ là… Linh lung bảo tháp?” 

Linh lung bảo tháp?

Phí Hầu và Hạo Thiên nhìn sư tôn Vu Minh đang kích động vô hạn, lại càng không hiểu gì. Hiển nhiên cả hai người cũng chưa từng nghe về Linh lung bảo tháp này.

Hoàng Tiểu Long cũng nhìn Vu Minh. 

“Linh lung bảo tháp, lại là Linh lung bảo tháp. Thật là Linh lung bảo tháp!”

Dường như trong mắt Vu Minh chỉ còn lại bảo tháp kia, hai mắt nóng rực, hơi thở càng lúc càng gấp.

Hoàng Tiểu Long nhìn phản ứng có phần khoa trương của hắn ta, không biết nói gì. 

Nhưng, xem ra Linh lung bảo tháp này là một bảo bối hiếm thấy.

Thật lâu sau, Vu Minh mới tỉnh lại khỏi cơn kích động, hai mắt nhìn Hoàng Tiểu Long xen thêm một tia ước ao khó hiểu. Cho dù vừa rồi hắn gọi ra Vũ hồn song long, hắn ta cũng không có ánh mắt ấy.

Hít sâu một hơi, hắn ta giải thích với hắn: 

“Trong đất trời có một vài thứ được gọi là dị bảo. Mỗi món dị bảo xuất hiện đều gây nên tranh đoạt khắp nơi, gây ra một mảnh tinh phong huyết vũ.

Vu Minh lại nhìn bảo tháp sau lưng Hoàng Tiểu Long, hai mắt không kìm được sự kích động:

“Trong thiên hạ này, có tổng cộng ba mươi món bảo tháp. Bảo tháp này của Môn chủ là Linh lung bảo tháp, đứng hàng thứ chín!” 

Dị bảo, Linh lung bảo tháp, đứng hàng thứ chín!

Vu Minh lại nói:

“Mỗi món dị bảo đều có tác dụng thần kỳ lớn lao, đặc biệt, với người tu luyện, nó sẽ đem lại lợi ích khó ai lường được. Môn chủ đã thu phục được Linh lung bảo tháp này chắc cũng biết. Hơn nữa, thực lực của Môn chủ càng mạnh, tác dụng của bảo tháp càng lớn. 

Chương 78: Dị bảo đứng đầu bảng

Hoàng Tiểu Long gật đầu. Linh lùng bảo tháp luôn luôn tản ra Diễm long chi khí, mà Diễm long chi khí này còn tinh thuần gấp mười lần thậm chí còn hơn so với Diễm long chi khí ở Long Diễm Cốc. Theo như lời Vu Minh, Linh lung bảo tháp này sẽ đem lại lợi ích lớn khó mà lường được cho sự tu luyện sau này của Hoàng Tiểu Long.

“Ngươi nói, sau này thực lực ta càng mạnh, tác dụng của Linh Lung bảo tháp này càng lớn sao?”

Vu Minh cung kính đáp lại: 

“Thuộc hạ cũng không biết nhiều về Linh lung bảo tháp, nhưng nghe nói, tổng cộng Linh lung bảo tháp này có chín tầng, sau này, thực lực của Môn chủ tăng dần, có thể mở ra dần.”

“Tổng cộng có chín tầng?”

Hoàng Tiểu Long rất kinh ngạc. Tuy hắn đã thu phục được Linh lung bảo tháp này, nhưng thực vẫn không biết nó có tới chín tầng. 

Chẳng lẽ mỗi tầng lại có bảo bối khác nhau?

Vu Minh lại nói:

“Tầng thứ nhất của Linh lung bảo tháp, nghe nói có một hạt châu tên Diễm long châu. Tác dụng của nó thuộc hạ cũng không rõ.” 

Diễm long châu!

Lòng Hoàng Tiểu Long khẽ động. Có phải Diễm long châu này là do Diễm long chi khí ngưng tụ đến tận cùng mà thành không? Diễm long chi khí có thể rèn luyện bản thân, cường hóa đấu khí, vậy có thể hình dung được tác dụng của Diễm long châu. Hẳn là nó sẽ mạnh hơn Diễm long chi khí mấy chục lần, mấy trăm lần!

Đột nhiên Hoàng Tiểu Long nghĩ tới một vấn đề quan trọng: 

“Như vậy người khác cũng có thể dùng Diễm long châu để tu luyện sao?”

Nếu người khác cũng có thể dùng nó, sau này, mở ra được tầng thứ nhất, hắn sẽ cho phụ mẫu, đệ đệ, muội muội, Lý Lộ, Phí Hạo, Hạo Thiên Diễm long châu này dùng để tu luyện. Chẳng phải cả cha mẹ và mọi người cũng có thể không ngừng rèn luyện bản thân, cường hóa phẩm chất đấu khí sao?

Vu Minh ngẩn ra, nghĩ một lát mới đáp: 

“Hẳn là có thể. Nhưng mà, Môn chủ, nghe đồn Linh lung bảo tháp cần thu nạp linh khí thiên địa mới sinh ra được Diễm long châu, cho nên, hẳn là phải mất một thời gian mới có được một viên!”

Hoàng Tiểu Long nhướn mày hỏi:

“Vậy còn có cách nào để Linh lung bảo tháp sinh ra được Diễm long châu nữa không?”

Vu Minh lắc đầu:

“Thuộc hạ không rõ.”

Hoàng Tiểu Long gật đầu. Xem ra chỉ có thể thong thả tìm hiểu. 

“Vậy ngươi có biết, để mở được tầng thứ nhất của Linh lung bảo tháp cần có thực lực thế nào không?”

“Nghe nói là Hậu thiên thất giai. Tầng thứ hai là Tiên thiên thất giai! Nhưng thuộc hạ không biết điều kiện năng lực để mở được tầng thứ ba.”

Hậu thiên thất giai! 

Trong vòng nửa năm, Hoàng Tiểu Long hoàn toàn tự tin một cách tuyệt đối mình có thể đột phá lên thất giai.

“Vậy ngươi có biết dị bảo đầu bảng là cái gì không?”

Hoàng Tiểu Long tò mò hỏi. Bảo bối như Linh lung bảo tháp mới được đứng hàng thứ chín, nên hắn khá hiếu kỳ về món dị bảo đầu bảng. 

“Nghe nói là một ngọn núi!”

Vu Minh trả lời.

Một ngọn núi! Hoàng Tiểu Long kinh ngạc. Hắn đã nghĩ tới rất nhiều khả năng, nhưng không ngờ món dị bảo đầu bảng lại là một ngọn núi! Vu Minh gật đầu:

“Vâng, Môn chủ, là một tòa thần sơn tên Tu Di Sơn!”

“Tu Di thần sơn?” 

“Tương truyền, Tu Di thần sơn này có thể sinh ra một thứ tên Địa tâm phật nhũ, chính là kỳ vật trong trời đất, dùng nó để tu luyện, tu vi sẽ tăng tiến cực nhanh. Hơn nữa, người có được Tu Di thần sợ còn có thể có được sức mạnh đại địa, khả năng phòng ngự tăng lên cao nhất! Ngoài ra, Tu Di thần sơn còn có một bộ Đấu kỹ, tên Tu Di thần công, chính là Đấu kỹ mạnh nhất thiên địa!”

Tu Di thần công!

Đấu kỹ cực mạnh! 

Đó chính là Đấu kỹ mạnh nhất thiên hạ!

“Nhưng Tu Di thần sơn chỉ xuất hiện một lần vào mấy vạn năm trước, từ đó về sau không thấy nữa!”

Vu Minh lắc đầu. 

“A, vì sao vậy?”

Hoàng Tiểu Long hỏi.

“Chỉ có người mang Vũ hồn siêu cấp mới có thể thu phục dị bảo, hơn nữa, càng là dị bảo đứng hàng trên càng khó thu phục, yêu cầu Vũ hồn càng cao. Mười dị bảo đứng đầu cần có người có Vũ hồn ngoài cấp mười ba mới thu phục được. Còn về Tu Di thần sơn đứng hàng đầu, đặc biệt cần có Vũ hồn song sinh mới thu phục được, hơn nữa còn là Vũ hồn song sinh siêu cấp cùng loại. Nhưng đã mấy vạn năm thế giới Vũ hồn không xuất hiện Vũ hồn song sinh siêu cấp cùng loại!  

Vu Minh kính nể, kích động nhìn Hoàng Tiểu Long:

“Mấy vạn năm trôi qua, không ngờ Môn chủ lại có Vũ hồn song sinh siêu cấp cùng loại!”

Hoàng Tiểu Long kinh ngạc, rồi rất hưng phấn. Tu Di thần sơn này vẫn còn là vật vô chủ, sau này nếu có cơ hội gặp phải nhất định phải thu phục! 

“Thực ra, Linh lung bảo tháp của chủ nhân cũng có một môn công pháp truyền thừa, tên Linh lung kim thân! Linh lung kim thân là một môn công pháp đoán thể thiên cấp cao cấp!”

“Công pháp đoán thể?”Hai mắt Hoàng Tiểu Long lóe sáng. Tu La quyết là công pháp tu luyện Đấu khí, mà hắn đang cần nhất là một bộ công pháp đoán thể. 

Nhưng làm sao hắn mới có được bộ công pháp Linh lung kim thân này?

“Sau khi Môn chủ đột phá Hậu Thiên thất giai, mở ra tầng thứ nhất của Linh lung bảo tháp, hẳn là có thể có được bộ công pháp Linh lung kim thân.”

Dường như đoán được suy nghĩ của hắn, Vu Minh giải thích. 

Hoàng Tiểu Long nghe vậy, lòng buông lỏng.

Thì ra là thế!

Hai người Phí Hầu, Hạo Thiên ngồi bên cạnh không dám lên tiếng. Nghe Vu Minh nói chuyện, cả hai đều đang khiếp sợ. Tuy cả hai cũng là cao thủ một phương, nhưng cũng giống như Hoàng Tiểu Long, đều là lần đầu tiên nghe nói trên thế giới Vũ hồn có một thứ tên dị bảo. 

Mà nó còn thần kỳ như vậy!

“Vậy ngươi có biết tin tức của các dị bảo khác không?”

Vốn ban đầu Hoàng Tiểu Long không có hy vọng gì với câu hỏi này, nhưng Vu Minh lại đáp: 

“Nghe nói trong học viện Đoạn Nhận của Đế quốc Đoạn Nhận có một kiện dị bảo, tên Đoạn hồn châu! Đoạn hồn châu đứng thứ tư trong danh sách dị bảo!”

Học viện Đoạn Nhận. Đoạn hồn châu, dị bảo đứng hàng thứ tư! 

Hai mắt Hoàng Tiểu Long sáng rực. 

“Năm xưa, vì Đoạn hồn châu này, lão Môn chủ cũng đã từng vào trong học viện Đoạn Nhận, nhưng còn chưa tìm được đã bị người bảo vệ của học viện Đoạn Nhận phát hiện ra. Về sau lão Môn chủ bị các cường giả học viện Đoạn Nhận vây công, cuối cùng chỉ đành rời đi!”

Sư tôn Nhâm Ngã Cuồng cũng từng nhắm đến Đoạn hồn châu này sao? Hoàng Tiểu Long khá bất ngờ.

“Vậy Đoạn hồn châu cũng có Đấu kỹ truyền thừa hay công pháp đoán thể chứ?” 

Vu Minh gật đầu:

“Vâng. Mười dị bảo đứng đầu đều có. Đấu kỹ truyền thừa của Đoạn hồn châu tên Đoạn hồn chỉ. Nghe đồn tu luyện Đoạn hồn chỉ tới Đại thành, chỉ một cái, có thể xuyên thủng cả địa ngục!”

Xuyên thủng được cả địa ngục! 

“Còn các dị bảo khác, thuộc hạ cũng không rõ tin tức!”

Vu Minh kết luận.

Một lát sau, ba người Vu Minh, Hạo Thiên và Phí Hầu lui xuống. 

Hoàng Tiểu Long trầm tư.

Không ngờ học viện Đoạn Nhận ở hoàng thành Đế quốc Đoạn Nhận lại có dị bảo hàng thứ tư Đoạn hồn châu. Nếu với thực lực của sư tôn cũng không cướp được, thì biện pháp duy nhất là trở thành học sinh học viện Đoạn Nhận, sau đó tìm vị trí Đoạn hồn châu, tìm cơ hội thu phục.

Học viện Đoạn Nhận! 

Hoàng thành chi chiến. Chỉ cần đứng trong số một trăm người đầu tiên là có thể trở thành học viên học viện Đoạn Nhận.

Với tốc độ tu luyện của Hoàng Tiểu Long, trong vòng mười năm, có thể đoạt được ngôi đầu cả học viện, sau đó tới Đế quốc Đoạn Nhận tham gia Hoàng thành chi chiến.

Chương 79: Hoàng tiểu long về nhà

“Hoàng thành chi chiến!”

Hai mắt Hoàng Tiểu Long sáng lấp lóe.

Phải mau chóng đề thăng thực lực, sau đó đoạt ngôi đầu cả học viện, tới Hoàng thành Đế quốc Đoạn Nhận tham gia Hoàng thành chi chiến, tiến nhập học viện Đoạn Nhận mới được. 

Tiến nhập học viện Đoạn Nhận, cho dù Trần Thiên Tề kia biết đến sự tồn tại của Hoàng Tiểu Long cũng không dám công khai đối phó với hắn.

Năm mươi mấy năm trước, Trần Thiên Tề đã là Thánh vực ngũ giai. Hoàng Tiểu Long lại càng bức thiết muốn đề thăng thực lực.

Nhưng,trước mắt, quan trọng nhất là đột phá thất giai, mở ra tầng đầu tiên của Linh lung bảo tháp! 

Hắn ngồi xếp bằng trên hàn ngọc sàng, Cửu U Linh Khí từ hư không cuồn cuộn cuốn xuống, như bốc lên một dòng sông nhỏ, hai con rồng không ngừng phôn thệ, Linh lung bảo tháp vẫn lơ lửng trên đầu Hoàng Tiểu Long, tỏa ra kim quang, từng đạo Diễm long chi khí không ngừng tràn vào cơ thể hắn, không ngừng rèn luyện từng ngõ ngách cơ thể hắn và cường hóa Cửu U Đấu Khí trong kinh mạch.

Trước kia, Cửu U Đấu Khí trong kinh mạch của Hoàng Tiểu Long có màu xám tro nhạt, mà sau khi dung hợp với Diễm long chi khí, nó bắt đầu chuyển dần sang màu xám tro sẫm.

Đêm sâu rất sâu. 

Đại địa hoàn toàn yên tĩnh.

Ánh trăng như nước, trên hàn ngọc sàng, toàn thân Hoàng Tiểu Long vây trong một quầng sáng màu tro tối, trong quầng sáng đó, hỏa diễm lấp lánh.

Qua một đêm. 

Khi ánh mặt trời buổi sáng rọi vào tiểu viện của Hoàng Tiểu Long, hắn mới dừng tu luyện. Từ trong phòng đi ra, hít lấy một hơi không khí mát mẻ của ban mai, hắn nhìn về hướng Hoàng gia trang ở Thương Lan Huyền.

Chỉ còn nửa tháng nữa là mồng một năm mới, hôm nay hắn sẽ khởi hành về Hoàng gia trang. Nếu đi nhanh, hẳn là mười hai mười ba ngày tới là hắn về đến nhà rồi.

Vừa nghĩ đến Hoàng gia trang, gặp phụ mẫu đã xa cách cả năm, còn có muội muội Hoàng Mẫn, đệ đệ Hoàng Tiểu Hải, hắn không thể ức chế được kích động trong lòng. 

“Không biết bây giờ phụ thân và mẫu thân thế nào!”

Cố nén kích động, hắn thầm nghĩ.

Trước khi rời đi, phụ thân hắn đã dùng miếng linh đan tứ phẩm cao giai Long hổ Huyền nguyên đan tu luyện, hẳn là bây giờ phụ thân đã từ lục giai hậu kỳ đỉnh phong đột phá đến thất giai. 

Thất giai, tuy rằng còn kém đại bá Hoàng Minh có tu vi thất giai hậu kỳ không ít, nhưng hắn tin tưởng, trong vòng năm sáu năm, phụ thân hắn có thể đuổi kịp Hoàng Minh, thậm chí còn vượt lên trước cả Hoàng Minh.

Rời tiểu viện, hắn tới đại sảnh, Vu Minh, Hạo Thiên, Phí Hầu đã chờ ở đó.

Thấy hắn, ba người Vu Minh vội đứng dậy cung kính thi lễ. 

Hơn một giờ sau, Hoàng Tiểu Long, Hạo Thiên, Phí Hầu rời phủ Thiên Huyền, khởi hành chạy về phía Hoàng gia trang ở Thương Lan Huyền.

Vu Minh không cùng hắn về Hoàng gia trang, mà rời Vương quốc Lạc Thông về tổng bộ Tu La Môn. Đương nhiên hắn muốn bẩm báo chuyện của Hoàng Tiểu Long với hai sứ Triệu Thư và Trương Phủ, sau này phái các cao thủ Thánh vực tới đây bảo vệ hắn.

Đương nhiên việc này cũng đã được Hoàng Tiểu Long chấp thuận, bằng không, hắn cũng không dám tự quyết. 

Nhưng trước khi Vu Minh đi, Hoàng Tiểu Long đã dặn dò kỹ, tốt nhất là càng ít người biết thân phận của hắn càng tốt. Ngoài hai người Triệu Thư và Trương Phủ, nhớ kỹ đừng cho ai biết

Vu Minh cung kính lĩnh mệnh.Mười ngày sau. 

Mấy người Hoàng Tiểu Long, Hạo Thiên, Phí hậu đã tới quận thành phía tây nam Thương Lan Huyền.

Từ quận thành đến Hoàng gia trang chỉ mất hai ngày.

Khi Hoàng Tiểu Long đang về nhà, ở viện Đông điện Hoàng gia trang, Hoàng Bằng và Tô Yến đang ngồi trên đại điện đầy lo lắng. 

“Chỉ còn bốn ngày nữa là năm mới rồi, Tiểu Long nói cuối năm sẽ về, đến giờ còn chưa về. Bằng ca, huynh nói xem có phải Tiểu Long đã gặp phải nguy hiểm gì không?”

Tô Yến lo lắng hỏi:

“Nếu như Tiểu Long xảy ra chuyện gì thật thì phải làm sao bây giờ?” 

Nàng đứng dậy, đi tới đi lui, không biết nên làm gì cho phải.

Hoàng Bằng cũng cau mày phản bác:

“Bên cạnh Tiểu Long có Phí Hầu tiền bối mà. Yên tâm đi, không sao đâu. Không phải còn bốn ngày nữa mới tới năm mới sao? Hẳn là hai ngày nữa Tiểu Long sẽ về!” 

Dù nói vậy nhưng hắn cũng giống Tô Yến, vô cùng lo lắng.

Mặc dù Phí Hầu là cao thủ thập giai hậu kỳ đỉnh phong, nhưng bất cứ chuyện gì cũng có thể xảy ra, không thể lúc nào hắn ta cũng có thể che chở được cho nhi tử.

“Nghe nói mấy hôm trước Lý Lộ đã từ học viện Tinh Không trở về.” 

Đột nhiên Tô Yến nhắc tới Lý Lộ.

Đương nhiên Hoàng Bằng hiểu thê tử đang nghĩ gì, cười khổ nói:“Hiện giờ Lý Lộ cô nương đã là học sinh học viện Tinh Không, thiên chi kiêu tử, tuy Tiểu Long của chúng ta cũng không tệ, nhưng Lý Lộ cô nương người ta sẽ không để ý đến Tiểu Long nhà ta đâu. Học viện Tinh Không nhiều thiên chi kiêu tử lắm.” 

Bởi vì khi ấy Hoàng Tiểu Long có dặn Lý Thành, không muốn để cho người của Hoàng gia trang biết chuyện của mình ở vương thành, cho nên Lý Lộ về cũng không nhắc đến chuyện của Hoàng Tiểu Long. Đương nhiên Tô Yến, Hoàng Bằng cũng không biết hiện giờ Hoàng Tiểu Long cũng là học sinh học viện Tinh Không.

Đột nhiên Hoàng Mẫn từ ngoài đại điện đi tới, thở gấp hổn hển, chạy vào đại điện báo với cha mẹ:

“Phụ thân, mẫu thân, Hoàng Tuấn ca vừa trở về!” 

Hoàng Bằng và Tô Yến ngẩn ra.

Hoàng Minh có hai nhi tử. Nhi tử thứ hai Hoàng Vĩ, nhi tử đầu Hoàng Tuấn đã bái nhập đại tông môn Đại Kiếm Tông của Vương quốc Bạo Long, là đệ tử nội môn của Đại Kiếm Tông, đã ba năm rồi chưa về. Không ngờ năm nay y lại về Hoàng gia trang ăn tết.

“Còn nữa, cả người Hoàng Tuấn ca đưa về đều rất quái dị!” 

Hoàng Mẫn lại kể.

“Cả người đều rất quái dị?”

Hoàng Bằng và Tô Yến liếc nhau, đoán chắc đó là bạn đồng môn của Hoàng Tuấn. Mặc dù năm nay Hoàng Tuấn dẫn theo một đồng môn về Hoàng gia trang ăn tết, hai người Hoàng Băng cũng thấy lạ, nhưng cũng không để trong lòng. 

Lúc này, ở viện Bắc điện đều là tiếng cười tiếng nói vui vẻ.

Hoàng Minh luôn trưng khuôn mặt người chết kia cũng cười. Bên cạnh Hoàng Minh là một thiếu niên mười lăm mười sáu tuổi, rất tráng kiện, mắt hổ mày hổ. Đây là nhi tử cả của Hoàng Minh - Hoàng Tuấn. Bên cạnh Hoàng Tuấn là Hoàng Vĩ.

Nhưng trên ghế chủ thượng không phải Hoàng Minh, mà là người trung niên toàn thân quái dị Hoàng Mẫn có nhắc đến kia, chính là sư tôn Lưu Uy của Hoàng Tuấn, cũng là Tông chủ Đại Kiếm Tông! 

Thiên phú của Hoàng Tuấn không tệ, có Vũ hồn cửu cấp phổ thông, còn có năng lực lĩnh ngộ vũ kỹ cực cao, lại cực kỳ nỗ lực tu luyện, sau khi tiến nhập Đại Kiếm Tông, không bao lâu sau đã được Lưu Uy để mắt đến, thu làm đệ tử thân truyền.

Lần này Lưu Uy đến quận Tây Nam vương quốc Lạc Thông làm việc, Hoàng Tuấn về Hoàng gia trang thăm người thân, tiện đường, lại thêm Hoàng Tuấn thỉnh cầu, hắn ta bèn đồng ý đến Hoàng gia trang ở lại vài hôm.

Nghe nhi tử giới thiệu người đàn ông trung niên trước mắt lại là Tông chủ Đại Kiếm Tông, Hoàng Minh chết khiếp, sau đó mới cung kính hết sức, cười đến nhăn nhúm cả mặt, chẳng khác nào một nô tài. 

Lưu Uy không chỉ là Tông chủ Đại Kiếm Tông, còn là cao thủ Tiên thiên!

“Đại ca, lần này đại ca về thật đúng lúc. Hiện giờ cha con Hoàng Tiểu Long kia quá kiêu ngạo rồi!”

Hoàng Vĩ ngồi bên cạnh Hoàng Tuấn nói: 

“Lần họp nhà hàng năm lần trước, Hoàng Tiểu Long đã đánh gãy cả hai tay hai chân đệ. Nhất định đại ca phải báo thù này thay đệ!”

“Cái gì? Tiểu tử đó dám đánh gãy cả hai tay hai chân đệ?”

Sắc mặt Hoàng Tuấn sa sầm xuống: 

“Chuyện gì xảy ra?”

Chương 80: Đông điện gặp chuyện không may

“Hơn hai năm trước, tiểu tử kia không biết gặp cái vận cứt chó gì, ăn được mấy miếng Dương quả!”

Hoàng Vĩ kể lại chuyện Hoàng Tiểu Long ra tay đánh lén mình trong lần tỷ thí hàng năm, sau đó, không nể tình nghĩa huynh đệ, ghen tỵ với thiên phú của mình, ra tay đánh gãy tay chân mình.

Y còn thêm mắm dặm muối một mẻ. 

“Khi ấy, Hoàng Tiểu Long không chỉ đánh gãy hai tay hai chân đệ, còn cho nô bộc bên cạnh mình ra tay, đánh phụ thân và gia gia bị thương!”

Sau cùng, Hoàng Vĩ căm hận bổ sung.

Còn chuyện Hoàng Minh không để ý đến quy định tỷ thí trong gia tộc, ra tay ngăn cản, thậm chí còn ra tay với Hoàng Tiểu Long trước, thì y không nói tới. 

“Cái gì? Nô bộc bên cạnh hắn dám đánh phụ thân và gia gia bị thương?”

Hoàng Tuấn nhìn Hoàng Minh, hai mắt lạnh đi, đồng thời cũng hơi giật mình. Gia gia y Hoàng Kỳ Đức là cao thủ thập giai, nô bộc bên cạnh Hoàng Tiểu Long lại có được thực lực  như vậy sao?

“Phải, Tuấn nhi.” 

Hoàng Minh cũng gật đầu thừa nhận:

“Nô bộc bên cạnh Hoàng Tiểu Long tên Phí Hầu!”

Nhớ lại mình sự nhục nhã vô hạn, bị một chưởng của Phí Hầu đánh bay, rơi xuống dưới đài, xô ngã cả dãy ghế, hai mắt hắn ta lóe lên hận ý: 

“Cẩu nô bộc kia là Phí Hầu, là cao thủ thập giai hậu kỳ đỉnh phong.”

“Thập giai hậu kỳ đỉnh phong?”

Hoàng Tuấn cả kinh. Y nhìn sang sư tôn Lưu Uy, chần chừ hỏi: 

“Sư tôn, người xem, chuyện này…”

Lưu Uy thản nhiên khoát khoát tay, không thèm để ý, đáp:

“Không phải chỉ là một thập giai hậu kỳ đỉnh phong sao?” 

Hoàng Tuấn mừng khấp khởi, nghe ra ý sư tôn đồng ý ra tay, đứng lên thưa:

“Cảm tạ sư tôn!”

Hoàng Minh và Hoàng Vĩ cũng mừng rơn, hoảng nhiên đứng dậy, cung kính thưa: 

“Đa tạ Lưu Uy tiền bối ra tay!”

Hoàng Minh cười nói:

“Có Lưu Uy tiền bối ra tay, thật quá tốt rồi. Cẩu nô tài Phí Hầu kia trước mặt Lưu Uy tiền bối nhất định không đón nổi một chiêu!” 

Hoàng Vĩ cũng nói:

“Đương nhiên rồi. Phí Hầu kia thấy Lưu Uy tiền bối, nhất định sẽ sợ đến vãi tè ra quần!”

“Vậy Hoàng Tiểu Long và Phí Hầu kia đang ở Đông điện sao?” 

Hoàng Tuấn hỏi.

“Không có, Hoàng Tiểu Long rời Hoàng gia trang gần một năm rồi. Nhưng hắn nói cuối năm sẽ về, hẳn là chỉ một hai hôm nữa thôi.”

Hoàng Minh đáp. 

Hoàng Tuấn cười lạnh:

“Vậy cũng tốt, chờ tiểu tử kia cùng cẩu nô tài Phí Hầu gì đó kia về sẽ thu thập bọn họ. Nhưng chúng ta có thể lấy trước chút lãi!”

“Lấy trước chút lãi?” 

Hoàng Vĩ nhìn Hoàng Tuấn:

“Ý đại ca là gì?”

Hoàng Tuấn gật đầu cười: 

“Không sai. Hai người Hoàng Bằng và Tô Yến dung túng nhi tử làm càn, không để ý đến quy định Hoàng gia trang, thậm chí cả gia gia cũng dám đánh, còn đánh phụ thân và gia gia bị thương. Hai người này phải phạt nặng!”

Y cười lạnh:

“Cũng mấy năm ta không gặp Hoàng Bằng và Tô Yến, cũng muốn qua ân cần thăm hỏi hai người một chút!” 
Hoàng Minh nhướn mày, cuối cùng vẫn không nói gì.

Một lát sau, mấy người Hoàng Tuấn đến Đông điện.

Khi họ đến Đông điện, Hoàng Bằng và Tô Yến đang ngồi trên đại điện, Hoàng Mẫn, Hoàng Tiểu Hải cũng ở đó. 

Thấy mấy người Hoàng Tuấn, Hoàng Minh, Hoàng Bằng và Tô Yến cũng ngẩn ra.

“Hoàng Tuấn?”

Hoàng Bằng nhìn Hoàng Tuấn bên cạnh Hoàng Minh, suýt nữa thì không nhận ra. 

Mấy năm trước, Hoàng Tuấn vẫn còn là một cậu nhóc choai choai, bây giờ đã cao hơn một thước bảy, lưng hùm vai gấu, rất tráng kiện.

“Là ta!”

Hoàng Tuấn lạnh lùng đáp: 

“Hoàng Bằng, trong trận tỷ thí cuối năm của gia tộc, nhi tử của ngươi càn rỡ dám đánh phụ thân ta và gia gia bị thương!”

Hoàng Bằng và Tô Yến hơi ngẩn ra, nhưng chớp mắt một cái đã hiểu đám người kia đến đây có ý đồ gì.

Hoàng Bằng nhìn quét qua mấy người Hoàng Minh, Hoàng Tuấn, biết có giải thích cũng vô dụng, sắc mặt trầm xuống, trầm giọng hỏi: 

“Thì làm sao?”

Hoàng Tuấn cười lạnh:

“Thì làm sao à? Nhi tử của ngươi cùng cẩu nô tài Phí Hầu kia không ở đây, ta sẽ đòi chút lãi từ các ngươi! Chờ thêm hai ngày nữa, nhi tử ngươi về, ta sẽ thanh toán món nợ này!” 

Hoàng Minh đứng yên đó, không nói gì.

Hoàng Bằng trợn mắt:

“Thanh toán món nợ này? Hoàng mao tiểu nhi, cho dù ngươi có bái nhập Đại Kiếm Tông, trở thành đệ tử Đại Kiếm Tông, cũng không tới phiên ngươi tới Đông Điện vung tay múa chân, muốn thế nào thì được thế đó. Nơi này là Hoàng gia trang, không phải Đại Kiếm Tông!” 

Đột nhiên một cỗ lực lượng mạnh mẽ bỗng vọt tới trước mặt Hoàng Bằng. Hoàng Bằng không kịp phản ứng và tránh né, như bị trúng đạn, thân thể chấn động bay ra ngoài, đập vào vách tường đại điện, ngã xuống, miệng không ngừng rỉ máu.

“Bằng ca!”

“Phụ thân!” 

Tô Yến, Hoàng Mẫn, Hoàng Tiểu Hải kinh hoảng hô lớn, phi tới trước mặt Hoàng Bằng.

“Bằng ca, huynh sao rồi? Huynh đừng làm ta sợ?”
Tô Yến đỡ Hoàng Bằng dậy, hai hàng nước mắt chảy dài, ôm chặt Hoàng Bằng khóc lóc. 

“Phụ thân! Phụ thân!”

Hoàng Mẫn, Hoàng Tiểu Hải càng khóc lóc không ngừng.

Hoàng Bằng nhìn Tô Yến, khàn giọng nói: 

“Ta không sao…”

Còn chưa dứt câu, đã phụt ra máu.

Cha con Hoàng Tuấn, Hoàng Minh, Hoàng Vĩ cũng thất kinh. 

Hoàng Tuấn nhìn Lưu Uy bên cạnh, vừa rồi đúng là Lưu Uy sư tôn của y ra tay.

“Sư tôn, cái này…”

Hoàng Tuấn chần chừ hỏi. 

Mặc dù vừa rồi Hoàng Bằng có mạo phạm đến Đại Kiếm Tông, nhưng có phải vừa rồi Lưu Uy ra tay hơi nặng không? Dù sao Hoàng Bằng cũng là thúc thúc của y.

Sắc mặt Lưu Uy đạm mạc, chỉ nói:

“Dám bất kính với Đại Kiếm Tông, chết! Nhưng, nể mặt ngươi, ta tạm tha không giết y. Ngươi yên tâm đi, y không chết, tối đa chỉ nằm ba bốn tháng!” 

Chỉ nằm ba bốn tháng? Hoàng Tuấn, Hoàng Minh nghe vậy, sắc mặt hòa hoãn lại.

Hoàng Mẫn đang không ngừng khóc lóc đột nhiên đứng dậy, hai mắt đầy hận ý, xông tới Hoàng Vĩ:

“Các ngươi bắt nạt phụ thân ta, ta liều mạng với các ngươi!” 

Nhìn Hoàng Mẫn xông đến, Hoàng Vĩ giơ một chân đạp bay nàng ra ngoài.

Tuy Hoàng Mẫn cũng tu luyện Đấu khí, nhưng làm sao có thể là đối thủ của Hoàng Vĩ. Hoàng Vĩ đạp cũng không nhẹ, khiến nàng kêu lên thảm thiết.

“Mẫn nhi!” 

Tô Yến đau đớn gọi.

Có tiếng bước chân rầm rập, có không ít hộ vệ Hoàng gia trang nghe tiếng chạy tới, thấy Hoàng Bằng và Hoàng Mẫn nằm trên đại điện đều ngẩn ra.

“Các ngươi lui ra đi. Ở đây không có chuyện gì của các ngươi!” 

Thấy các hộ vệ Hoàng gia trang chạy tới, Hoàng Minh đuổi.

Các hộ vệ nhìn nhau, không biết nên làm sao cho phải.

“Không nghe thấy gì sao? Lui ra hết cho ta!” 

Hoàng Minh gào lên quát dẹp đường.

“Vâng, đại trang chủ!”

Các hộ vệ run lên, vội đáp vậy, lui ra. 

Hoàng Kỳ Đức vừa xuất quan sau khi tu luyện, nghe được đại quản gia Trần Ưng bẩm báo:

“Trang chủ, không tốt, bên Đông điện gặp chuyện không may!”

Hoàng Kỳ Đức ngẩn ra: 

“Đông điện gặp chuyện không may sao? Chuyện gì?”

“Hôm nay Hoàng Tuấn thiếu gia về. Chắc Hoàng Tuấn thiếu gia có nghe nói trong lần thi đấu hàng năm lần trước Phí Hầu tiền bối đánh đại trang chủ bị thương, nên dẫn theo đại trang chủ đến Đông điện.”

“Cái gì?” Hoàng Kỳ Đức biến sắc: 

“Đi. Chúng ta tới Đông điện!”

Một lát sau, Hoàng Kỳ Đức cùng Trần Ứng chạy tới Đông điện, thì thấy Hoàng Bằng đang bị thương nằm dưới đất.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau