VÔ ĐỊCH THIÊN HẠ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô địch thiên hạ - Chương 66 - Chương 70

Chương 66: Chắc là bình thủ

Hoàng Tiểu Long tới học viện Tinh Không, vừa vào sân đã gặp Lý Lộ.

“Tiểu Long!”

Thấy Hoàng Tiểu Long từ xa, Lý Lộ đã kinh hỉ gọi lớn, chạy ào tới, giống như trước kia, ôm choàng lấy hắn. Giữa sân trường, thầy trò qua lại đều nhìn. Hoàng Tiểu Long cười gượng. 

“Được rồi, mọi người đang nhìn đó!”

Hoàng Tiểu Long nói vậy Lý Lộ mới chịu buông tay.

Mấy tháng không gặp, Lý Lộ cũng cao lên không ít, khuôn mặt tươi cười lại càng thanh lệ, khi cười rộ lên, hai cái má lúm đồng tiền càng đáng yêu hơn, hai mắt lấp lánh, ngươi liễu cong cong, vừa khả ái vừa nghịch ngợm. 

Bị Hoàng Tiểu Long nhìn chằm chằm, Lý Lộ cười cười hai má đỏ hồng, hơi ngượng ngùng cúi đầu.

Một lát sau Lý Lộ mới ngẩng đầu hắni:

“Tiểu Long, ngày mai sẽ tổ chức thi đấu các lớp cùng năm, ngươi phải cẩn thận với Khương Đằng đó. Lần trước, sau khi bị ngươi đánh bị thương nặng, hắn đã được Phó Viện trưởng chữa khỏi, lần này đã điên cuồng tu luyện suốt mấy tháng, đã đạt được tứ giai hậu kỳ đỉnh phong!” 

Tứ giai hậu kỳ đỉnh phong? Hoàng Tiểu Long hơi kinh ngạc.

Không ngờ tiểu tử kia cũng đạt được tứ giai hậu kỳ đỉnh phong.

Đột nhiên, xa xa, Khương Đằng đang dẫn một đám người tiến tới. 

Lý Lộ quay lại, thấy là Khương Đằng, nụ cười biến mất, trốn ra sau lưng Hoàng Tiểu Long, xem ra nàng khá sợ Khương Đằng.

Thấy phản ứng của Lý Lộ, Hoàng Tiểu Long nhướn mày.

Khương Đằng đi tới trước mặt Hoàng Tiểu Long, nhìn Lý Lộ sau lưng hắn, khóe miệng nhếch lên cười nhạt, nói với hắn: 

“Ta mới nghe nói ngươi về rồi, không ngờ là về thật. Ngày mai sẽ thi đấu các lớp cùng niên. Hoàng Tiểu Long, lần này ta sẽ khiến cho ngươi phải hối hận. Hối hận hoàn toàn!”

Gã chỉ Lý Lộ:

“Ngày mai các lớp thi đấu, ta cũng muốn xem xem ngươi còn cứu được hắn như lần trước không?” 

Nói xong câu cuối, hai mắt Khương Đằng lóe hung mang, có thể thấy hắn hận Hoàng Tiểu Long cỡ nào.

Lần trước, hắn đang đứng đúng chỗ này, bị Hoàng Tiểu Long diễn trò trước mặt mọi người đánh bại, khiến cho cái danh siêu cấp thiên tài trăm năm của học viện trở thành trò cười của học viện!

Không chỉ vậy, mà cả vương thành đều coi hắn là trò cười khi trà dư tửu hậu. 

Năm tháng này, gần như ngày nào hắn cũng bị người ta cười nhạo bàn tán. Hắn hận! Hận Hoàng Tiểu Long! Hận tất cả những người có quan hệ với Hoàng Tiểu Long!

Năm tháng này, cả ngày lẫn đêm, hắn điên cuồng tu luyện, chính là vì thi đấu cuối năm. Ngay trước mặt mọi người, hắn sẽ đánh bại Hoàng Tiểu Long, đánh thật đau!

Hoàng Tiểu Long nhìn khuôn mặt đầy hận ý như chỉ muốn ăn tươi nuốt sống mình của Khương Đằng, lạnh lùng hắni: 

“Ngày mai? Không cần chờ đến mai! Gọi con mèo bệnh Vũ hồn của ngươi ra đây!”

Mèo bệnh Vũ hồn!

Đám người đi theo Khương Đằng đến đây, mỗi kẻ một phản ứng khác nhau. 

Khương Đằng giận đỏ mặt, hai mắt lóe hàn mang:“Được, Hoàng Tiểu Long, vậy cũng không cần chờ đến mai nữa. Ta sẽ đánh ngươi tàn phế ngay hôm nay luôn!”

Hắn khởi động Đấu khí quang minh quanh thân, gọi Vũ hồn Quang Minh Thánh Hổ ra. 

Khí thế của Khương Đằng không ngừng tăng lên. Tứ giai, tứ giai trung kỳ, hậu kỳ, hậu kỳ đỉnh phong. Đột nhiên, Đấu khí lại tăng thêm nữa. Khương Đằng đột phá lên ngũ giai.

“Ngũ giai! Không phải Khương Đằng là tứ giai hậu kỳ đỉnh phong sao? Trời ạ, đã đột phá lên ngũ giai rồi!” 

“Quá kinh khủng! Chưa tới nửa năm đã từ tứ giai đột phá lên ngũ giai!”

Mọi người đều thất kinh, bao gồm cả Lý Lộ.

Trong học viện đồn nhau Khương Đằng đã đạt tới tứ giai hậu kỳ đỉnh phong, nhưng không ai ngờ hắn đã đột phá lên ngũ giai. 

Khương Đằng triển lộ hết khí thế toàn thân, nghe tiếng sợ hãi xôn xao xung quanh, trong lòng vừa đắc ý vừa ngạo nghễ. Sau khi bị nhục nhã năm ngoái, để có thể khiến cho cả học viện khiếp sợ, hắn không tiếc dùng cả linh dược mà gia tộc cất kỹ cả trăm năm đột phá lên ngũ giai.

“Hoàng Tiểu Long, Ta đã đột phá ngũ giai, có đáng sợ lắm không?”

Khương Đằng nhìn Hoàng Tiểu Long, cười lạnh: 

“Ta không tin ngươi cũng có thể đột phá ngũ giai!”

Hắn nói vậy vì cho dù Hoàng Tiểu Long có Vũ hồn cấp mười một, nếu muốn đột phá từ tứ giai hậu kỳ đỉnh phong lên ngũ giai trong vòng năm tháng cũng khá khó khăn.

Theo như Khương Đằng nghĩ, trừ phi Hoàng Tiểu Long cũng dùng linh dược quý hiếm như hắn. 

Nhưng chuyện này là không thể.

Hai mắt Khương Đằng lóe lên vừa ngoan độc vừa đáng sợ:

“Lần trước, tổng cộng ngươi đánh ta mười lăm chưởng! Lần này, ta phải trả lại ngươi ba mươi chưởng, một trăm chưởng!” Dứt lời, hắn nhảy lên, tát một chưởng tới Hoàng Tiểu Long. Một chưởng này ẩn chứa toàn bộ hận ý suốt năm tháng qua của hắn.

“Hỏa Diễm Chưởng!”

“Hổ Vương Xuất Sơn!” 

Một con hổ lớn kèm theo chưởng ấn phá không mà tới.

Xa xa, Tôn Chương cùng Hùng Sở đứng đó, nhìn Khương Đằng triển lộ thực lực đều giật mình bất ngờ. Hiển nhiên cả hai cũng không ngờ được Khương Đằng lại có thể đột phá ngũ giai trước kỳ thi đấu các lớp. Thực ra, cả hai đã tới sân từ lúc nãy, quan sát mọi chuyện, chỉ là không định ra tay ngăn cản.

Hùng Sở thở dài: 

“Quả nhiên Khương Đằng không khiến chúng ta thất vọng. Năm tháng đã đột phá ngũ giai, vốn cho rằng kỳ thi đấu lớp tân sinh Hoàng Tiểu Long sẽ đứng đầu, nhưng xem ra không chắc rồi!”

Ánh mắt Tôn Chương sâu xa theo dõi, đáp:

“Ta vẫn tò mò Vũ hồn của Hoàng Tiểu Long là cái gì? Lần này Khương Đằng đột phá lên ngũ giai, Hoàng Tiểu Long buộc phải gọi ra được Vũ hồn!” 

“Viện trưởng, ngài nói xem, lần này ai thắng?”

Hùng Sở hỏi.

Tôn Chương trầm ngâm một lát, đáp: 

“Chắc là hòa!”

Hoàng Tiểu Long vẫn đứng đó, nhìn một chưởng của Khương Đằng phá không vồ tới, hai mắt lạnh lẽo, nhưng chẳng làm gì, chỉ ấn một chưởng vào hư không. Chưởng lực nghênh đón Hổ Diễm chưởng.

Khương Đằng đang vọt tới giữa không trung đột nhiên cảm giác đước một làn sóng đang vọt tới mà mình không thể chống đỡ. 

“Ầm” một tiếng, như bị đá lớn bắn trúng, Khương Đằng bắn lên, đập ra ngoài.

Trước khi thân thể đối phương kịp rơi xuống đất, Hoàng Tiểu Long loáng một cái đã bay lên trên Khương Đằng, hai mắt lạnh lùng, ấn ra một chưởng thứ hai.

“Dừng tay!” 

Tôn Chương cùng Hùng Sở đồng thanh hô lên, vội vàng chạy tới, nhưng vẫn chậm một bước.

Chưởng ấn thứ hai của Hoàng Tiểu Long ấn vào ngực Khương Đằng. Ầm ầm ầm, thân thể Khương Đằng từ trên cao rơi thẳng xuống, cả sân trường rung lên, đá vụn bay khắp nơi, nhìn mà giật mình.

Khương Đằng nằm đó như một con chó chết, co quắp, há há miệng đớp đớp rên rỉ nho nhỏ. 

Hai bóng người từ trên trời giáng xuống. Tôn Chương và Hùng Sở chạy tới, nhìn Khương Đằng nằm im, tái mặt, vội vàng tiến tới vận chuyển Đấu khí toàn lực chuyển trong cơ thể Khương Đằng, bắt đầu thi cứu giống như lần trước.

Đám tân sinh theo Khương Đằng tới cùng thầy trò qua lại đều hoảng sợ nhìn Hoàng Tiểu Long.

Mấy gã tân sinh có quan hệ tốt với Khương Đằng đều hoảng sợ bỏ chạy không dám đứng đó nữa. 

Hoàng Tiểu Long đánh một chưởng ấn Khương Đằng xuống, hạ xuống đất, lạnh lùng nhìn xung quanh. Lần này hắn ra tay khá nặng. Hắn muốn đối phương triệt để hiểu chênh lệch giữa hai người, tránh sau này cứ lải nhải trước mặt làm phiền hắn. 

Chương 67: Bắt đầu thi đấu cùng khối

Lý Lộ vẫn đứng ngẩn ra một bên, nhìn Khương Đằng bị Hoàng Tiểu Long đánh đang nằm co quắp dưới đất thật lâu vẫn không phản ứng lại được.

Thực lực của Hoàng Tiểu Long mạnh tới mức này sao!

Năm tháng này, nàng cũng đã rất cố gắng tu luyện, còn tưởng rằng có thể kéo gần chút chênh lệch với Hoàng Tiểu Long, nhưng giờ nàng mới biết chênh lệch giữa hai người lại lớn đến thế. 

Lúc này, Tôn Chương và Hùng Sở dừng đưa Đấu khí vào người Khương Đằng, đứng dậy xoa mồ hôi trán. May mà lần này hai người phản ứng nhanh, không thì Hoàng Tiểu Long kịp đánh thêm hơn mười chưởng như lần trước, Khương Đằng kia coi như bị phế!

Hai người nhìn nhau cười khổ.

Ban đầu hai người còn tưởng sẽ hòa, không ngờ mới chỉ chiêu đầu. 

Khương Đằng, trước mặt Hoàng Tiểu Long, một chiêu liền bại!

Thảm bại!

Tôn Chương và Hùng Sở nhìn Hoàng Tiểu Long đầy phức tạp. Tiểu gia hỏa này khiến cho bọn họ kinh hỉ quá mà. Nhưng may mà trái tim của họ cũng khá khỏe. 

“Hoàng Tiểu Long, tiểu gia hỏa ngươi, ra tay nặng quá!”

Tôn Chương cười ha hả.

Hoàng Tiểu Long chẳng thèm để ý: 

“Nếu không có chuyện gì thì ta đi trước.”

Hắn xoay người rời đi.

Tôn Chương và Hùng Sở há hốc miệng, còn muốn nói gì đó với hắn, nhưng vẫn không biết nên nói gì cho phải, chỉ có thể trơ mắt nhìn hắn đưa Lý Lộ đi. 

Tới khi không còn thấy bóng hắn nữa, cả hai lắc đầu cười.

Khi Hoàng Tiểu Long đi mất, trong một góc sân, Hùng Mỹ Kỳ mới chậm rãi đi tới, phức tạp nhìn theo hướng hắn đi.

Hùng Mỹ Kỳ cũng giống như hai người Tôn Chương và Hùng Sở, đều tới sân từ lâu. 

Sau khi rời học viện, Hoàng Tiểu Long và Lý Lộ quay về phủ Thiên Huyền.

Trên đường đi, Lý Lộ đã hết khiếp sợ, hưng phấn kể với Hoàng Tiểu Long trong năm tháng này mình đã làm gì, và một vài chuyện thú vị xảy ra ở học viện.

Hoàng Tiểu Long nhìn Lý Lộ đang hớn hở lải nhải. Hắn thích nhìn hai cái má lúm của nàng. 

Không bao lâu sau, họ đến phủ Thiên Huyền.

“Thiếu chủ, người về rồi!”

Phí Hầu mới từ phủ Thiên Huyền đi ra, thấy Hoàng Tiểu Long, mừng rỡ vội vàng tiến tới thi lễ. 

Hoàng Tiểu Long bước tới, vỗ vỗ vai hắn ta, cười nói:

“Ta về rồi! Đi thôi, chúng ta vào trong rồi nói!”

Hoàng Tiểu Long vào phòng khách, ba người ngồi xuống. 

Hắn hỏi Phí Hầu tình hình phủ Thiên Huyền mấy tháng nay. Phí Hầu trả lời đâu vào đó. Theo như hắn ta nói, năm tháng nay, hắn ta vẫn tới chợ nô lệ cẩn thận chọn mua người, bao gồm cả đám người Thú nhân Bác Lực, hiện giờ trong phủ Thiên Huyền có tổng cộng sáu mươi tám nô bộc, sau khi được bồi dưỡng huấn luyện, ai nấy đều đã tu luyện La Hán quyền mà Hoàng Tiểu Long truyền thụ đạt được cơ sở nhất định.

Các nô bộ này được mua về đều có Đấu khí cơ sở, sau năm tháng được Phí Hầu huấn luyện,  thi triển la hán quyền đối địch, ai yếu cũng so được với cao thủ ngũ giai, như thú nhân Bác Lực cực kỳ khỏe thì còn có thể so với cao thủ lục giai.

Hoàng Tiểu Long nghe vậy thỏa mãn gật đầu. 
Phí Hầu hơi chần chừ một chút mới lại kể:

“Thiếu chủ, ngày mai sẽ là kỳ thi đấu hàng năm của học viện! Thuộc hạ có nghe nói, lần này trong số các học viên năm nhất có người tên Lục Khải có thực lực mạnh nhất, một năm trước đã đạt được lục giai hậu kỳ đỉnh phong. Hiện giờ chỉ sợ đã đột phá lên thất giai.”

“Lục Khải?” 

Hoàng Tiểu Long nhướn mày. Thất giai?

Trước khi đột phá thập giai có hai bước ngoặt, một là tứ giai, một là thất giai. Một khi đột phá được thất giai, thực lực nghiêng trời lệch đất, lục giai hậu kỳ đỉnh phong tuyệt đối không thể so sánh.

Nếu Lục Khải này đã đột phá được thất giai thật, thì ngày mai khi thi đấu hàng năm sẽ khá phiền phức. 

“Đúng vậy, Tiểu Long, ta cũng thường nghe lão sư Hùng Mỹ kỳ nói về Lục Khải này. Ba năm trước y đã dạt được lục giai hậu kỳ, vẫn là đứng đầu năm nhất chúng ta. Ba năm nay, trong mỗi kỳ thi đấu hàng năm, chưa bao giờ y thua. Còn nữa, y còn là Vương tử Vương quốc Lạc Thông chúng ta!”

Lý Lộ tiếp lời.

“A, Vương tử Vương quốc Lạc Thông?” 

Hoàng Tiểu Long khá bất ngờ.

“Vâng, thiếu chủ!”

Phí Hầu đáp: 

“Lục Khải này rất được Quốc vương Lạc Thông Lục Triết coi trọng. Thuộc hạ còn nghe nói, ngày mai khi các học viên thi đấu, Quốc vương Lạc Thông Lục Triết sẽ đích thân tới xem!”

“Quốc vương Lục Triết đích thân tới xem thi đấu?”

Hoàng Tiểu Long rất kinh ngạc. Xem ra quả thực Quốc vương Lục Triết rất coi trọng đứa nhi tử này, lại tự mình tới xem hắn thi đấu. 

“Hơn nữa, nói ra thì Lục Khải này cũng có chút quan hệ với thiếu chủ. Năm tháng trước, thiếu chủ có đánh cược với Chung Nguyên kia, nếu thiếu chủ đứng đầu kỳ thi đấu hàng năm, Tôn Chương sẽ khai trừ gã. Mà Lục Khải này là nhi tử của Chung Vương phi!”

Nhi tử của Chung Vương phi! 

Hoàng Tiểu Long bừng tỉnh. Chung Vương phi cũng chính là tỷ tỷ của Chung Nguyên. Nói như vậy, Lục Khải kia là chất nam của Chung Nguyên. Chung Nguyên là cậu ruột của Lục Khải.

“Lục Khải!”

Hoàng Tiểu Long lẩm bẩm. 

Thất giai sao? Xem ra kỳ thi đấu ngày mai khá hấp dẫn đây.

“Thiếu chủ, thực ra người không đứng đầu kỳ thi đấu hàng năm cũng không sao. Hiện giờ thiếu chủ mới mười tuổi, Lục Khải kia đã mười chín tuổi rồi!”

Phí Hầu thấy Hoàng Tiểu Long trầm tư, cho rằng hắn đang lo lắng, nên an ủi. 

Môn chủ thiên phú yêu nghiệt, thực lực cũng rất mạnh, nhưng Phí Hầu nghĩ, với thực lực hiện giờ, Hoàng Tiểu Long muốn đánh bại cao thủ thất giai thì quá khó!

Nghe vậy, Hoàng Tiểu Long chỉ cười cười, khoát khoát tay, rồi hỏi Phí Hầu tình hình tu luyện Lôi Thủy Quyết.

Phí Hầu đều đáp cẩn thận. 

“Chờ một lát, ta có cái này cho các ngươi.”

Một lát sau, sực nhớ ra, Hoàng Tiểu Long lấy mười quả Thiết quả ra.

“Đây là... Thiết quả!” 

Phí Hầu nhìn Thiết quả Hoàng Tiểu Long lấy ra mà cả kinh. Lý Lộ nghe vậy cũng mở tròn đôi mắt đẹp.

“Không sai, là Thiết quả!”

Hoàng Tiểu Long cười: 

“Lần này tới Ngân Nguyệt sâm lâm tu luyện, là do tiểu gia hỏa Phệ Linh Tử Hầu này tìm được!”

Phệ Linh Tử Hầu bên cạnh kêu lên chí chóe, hoa tay múa chân, hiển nhiên đang giải thích khoe khoang với Phí Hầu và Lý Lộ. Hai người thấy nó đáng yêu, đều cười rộ lên.

Nhưng làm sao tìm được Thiết quả vẫn là một việc rất đáng khoe khoang. 

Hoàng Tiểu Long chia cho Phí Hầu và Lý Lộ mỗi người năm quả Thiết quả. Một lát sau, hai người rời phòng khách, Hoàng Tiểu Long cũng quay về tiểu viện của mình, tu luyện Tu La kiếm pháp cùng Tu La quỷ trảo.

Không bao lâu sau, Nguyên soái Hạo Thiên nghe nói Hoàng Tiểu Long đã về, vội chạy từ Phủ Nguyên soái sang phủ Thiên Huyền, thấy Hoàng Tiểu Long, cũng nhắc đến Lục Khải đầy lo lắng.

“Xem ra không chỉ có thầy trò trong học viện, ngay cả hai người Phí Hầu và Hạo Thiên cũng không cho rằng lần này mình có thể đứng đầu kỳ thi đâu.” 

Chờ Nguyên soái Hạo Thiên đi rồi, Hoàng Tiểu Long nghĩ bụng vậy.

Màn đêm chậm rãi phủ xuống.

Ánh trăng tràn khắp đại địa. 

Hoàng Tiểu Long ngồi xếp bằng trên hàn ngọc sàng, song long không ngừng cắn nuốt Cửu U minh khí.

Một đêm trôi qua.

Dưới ánh mặt trời rực rỡ, học viện Tinh Không nghênh đón một việc trọng đại hàng năm. Kỳ tranh tài giữa các lớp cuối năm đã tới.  

Chương 68: Quốc vương lục triết

Trong ánh nắng chan hòa, Hoàng Tiểu Long rời phòng. Phí Hầu cung kính chờ sẵn bên ngoài.

Khi Hoàng Tiểu Long cùng Phí Hầu và mấy hộ vệ phủ Nguyên soái Vương Ninh tới học viện, ở đây đã rất đông đúc, ngươi ra  vào tấp nập.

Bởi hôm nay sẽ diễn ra một việc rất trọng đại, thi đấu trong lớp, thi đấu theo khối và thi đấu cả viện, cho nên học viện đặc biệt cho phép các học sinh có thể mang theo người nhà, nô bộc của mình vào trong học viện xem. 

Đương nhiên, mỗi người chỉ được mang theo tối đa năm người.

Vào trong học viện, mấy người Hoàng Tiểu Long tới thẳng thánh điện.

Thi đấu hàng năm trong các lớp, trong các khối, và thi đấu của cả học viện đều được tiến hành ở thánh điện này. 

Thánh điện của học viện Tinh Không còn lớn gấp vài lần sân trước, mấy vạn người ở trong đó cũng không lo chật.

“Là Hoàng Tiểu Long!”

“Hắn là học sinh mới Hoàng Tiểu Long đó sao? Nghe nói Khương Đằng đã đột phá ngũ giai, hôm qua vẫn bị hắn đánh suýt nữa thì tàn phế!” 

Khi Hoàng Tiểu Long đến, cả đại điện nổ oành một cái. Hiện giờ hắn đã là người nổi tiếng rồi, ngoài các học sinh mới, kể cả các học sinh cũ và giáo viên cũng nhận ra hắn.

Hoàng Tiểu Long chẳng để ý mọi người đang xì xào bàn tán về mình, đi tới một góc đại điện.

“Tiểu Long!” 

Một tiếng gọi kinh hỉ, Hoàng Tiểu Long nhìn sang, là Lý Lộ đang hớn hở chạy tới.

Hoàng Tiểu Long cười với nàng.

“Nghe nói lần này không chỉ có Quốc vương tới xem thi đấu, ngay cả Hạo Thiên Nguyên soái cũng tới xem đấy!” 

“Hạo Thiên Nguyên soái cũng tới? Nghe nói cái kẻ siêu cấp biến thái Hoàng Tiểu Long kia là tư sinh tử của Hạo Thiên Nguyên soái. Không biết có phải thật không?”

Trên đại điện không ít người đang bàn về vấn đề này.

Hoàng Tiểu Long nghe thấy cả, cười khổ. 

Đột nhiên, cảm giác một ánh mắt lạnh lùng đang nhìn mình chằm chằm, hắn nhìn lại, thì thấy Chung Nguyên đứng trong đám người xa xa.

Đằng trước Chung Nguyên có một thanh niên khoảng mười tám mười chín tuổi, khí vũ hiên ngang, lưng thẳng tắp. Quanh y có không ít thầy trò học viện xúm xít xung quanh lấy lòng nịnh nọt. Người này là Vương tử Lục Khải của Vương quốc Lạc Thông, cũng là học sinh có thực lực mạnh nhất kỳ thi đấu này mà mọi người vẫn nhắc đến.

Lục Khải nhìn Hoàng Tiểu Long. 

“Hắn chính là Hoàng Tiểu Long?”

Lục Khải hỏi.

“Đúng. Là hắn!” 

Chung Nguyên bước lên một bước nhanh chóng đáp lời.

Lục Khải gật đầu, sắc mặt vẫn đạm mạc, thái độ vẫn điềm nhiên.Thời gian dần trôi, trong thánh điện càng ngày càng đông người. Không bao lâu sau, đột nhiên bên ngoài thánh điện có người cao giọng hô lớn: 

“Quốc vương, Nguyên soái, Viện trưởng đến!”

Quốc vương Lục Triết, Nguyên soái Hạo Thiên, Viện trưởng học viện Tinh Không Tôn Chương cùng tới!

Quốc vương Lục Triết giá lâm, mọi người vội hành lễ, tiếng hô rung trời. 

“Ha ha, các vị, miễn lễ miễn lễ, đứng lên cả đi!”

Quốc Vương đi tới đài chủ tịch trên đại điện, vung tay lên, cho mọi người đứng dậy, sau đó ngồi trên long ỷ chủ tọa. Hạo Thiên và Tôn Chương chia nhau ngồi hai bên trái phải.

Ba người ngồi xuống, các công tước, tướng quân khác mới chia nhau ra ngồi hai bên. 

Mọi người ngồi một lát, Tôn Chương đứng dậy, tuyên bố một vài quy định trong kỳ thi đấu các lớp, các khối, và thi đấu cả viện. Khi nói tới phần thưởng, hắn ta nói lớn hơn:

“Ngoài phần thưởng như mọi năm. Quốc vương còn đặc biệt thưởng cho mỗi người đứng đầu mỗi khối một trăm vạn kim tệ cùng một bộ công pháp địa phẩm sơ cấp!”

Một trăm vạn kim tệ! 

Công pháp địa phẩm sơ cấp!

Mọi người đều ồ lên, hai mắt nóng rực lửa.

Ngay cả Hoàng Tiểu Long cũng cả kinh. Một trăm vạn kim tệ cũng không phải số lượng nhỏ, còn cả công pháp địa phẩm sơ cấp nữa. Ở Vương thành Lạc Thông, có tiền cũng không mua được thứ này. 

Hai mắt Hoàng Tiểu Long hơi nheo lại. Nếu năm nay hắn đoạt ngôi đầu khối năm nhất, cộng thêm một bộ đấu kỹ địa phẩm Tôn Chương đã hứa với hắn, chẳng phải lần này hắn có một bộ công pháp và một bộ đấu kỹ địa phẩm rồi sao?

Công pháp địa phẩm, đấu kỹ địa phẩm, nếu hắn không dùng, có thể truyền thụ cho phụ thân, mẫu thân và đệ đệ, muội muội. Đương nhiên, học thêm một môn đấu kỹ cũng trăm lợi chứ không có hại.“Vậy, bây giờ, tỷ thí bắt đầu!” 

Tôn Chương nhìn quét một vòng, cuối cùng tuyên bố.

Hắn ta dứt lời, cả đại điện lặng tinh. Các lớp bắt đầu tỷ thí.

Học viện Tinh Không có tổng cộng ba khối, tỷ thí cũng chia làm ba khu lớn. 

Nhưng chỉ có học sinh năm nhất mới được tranh ngôi đầu khối năm nhất, cho nên, các lớp tỷ thí chia theo từng khối..

Năm nhất đông nhất, có mười bốn lớp.

Hoàng Tiểu Long học lớp mười bốn năm nhất. 

Thi đấu trong lớp không được tiến hành theo phương thức đấu loại, mà do chủ nhiệm lớp  chọn ra hai người có thực lực mạnh nhất lớp tỷ thí. Ai thắng sẽ đứng đầu lớp. Đương nhiên, nếu có ai trong lớp không phục cũng có thể khiêu chiến.

Lớp mười bốn năm nhất, hai người có thực lực mạnh nhất là Hoàng Tiểu Long và Khương Đằng. Đây là sự thật ai cũng biết. Nhưng hôm qua Khương Đằng đã bị Hoàng Tiểu Long đánh cho suýt tí nữa thì tàn phế, không mất mười ngày nửa tháng khó mà lành thương, không thể khôi phục. Cho nên, Hùng Mỹ Kỳ chỉ có thể để ghi tên cho Hoàng Tiểu Long cùng một học sinh khác tên Trần Đồng thi đấu.

Nhưng học sinh Trần Đồng mới vừa đột phá tứ giai, vừa lên đài đã chịu thua. Mọi người ai nấy đều ngạc nhiên, nhưng cũng không nghĩ là một võ sĩ có Vũ hồn siêu cấp cấp mười một, vừa đột phá ngũ giai như Khương Đằng cũng bị Hoàng Tiểu Long đánh cho suýt tàn phế, huống chi là Trần Đồng mới tứ giai? 

Trần Đồng tự chịu thua, coi như biết thân biết phận.

Trần Đồng chịu thua, đương nhiên không có học sinh năm nhất lớp mười bốn nào dám khiêu chiến Hoàng Tiểu Long. Cho nên, căn bản là hắn không cần ra tay đã đứng đầu lớp.

Khi Hùng Mỹ Kỳ tuyên bố Hoàng Tiểu Long đứng  đầu lớp mười bốn năm nhất, sắc mặt nàng ta nhìn hắn khá phức tạp. 

Lớp mười bốn năm nhất, Hoàng Tiểu Long đứng đầu. Mười ba lớp khác vẫn còn đang tỷ thí, cho nên khi Hùng Mỹ Kỳ tuyên bố kết quả, không ít người nhìn sang, cả đại điện đều bàn tán xôn xao.

Trên đài chủ tịch, Quốc vương Vương quốc Lạc Thông Lục Triết cũng chú ý tới, thấy Hoàng Tiểu Long trên đài, quay sang cười hỏi Nguyên soái Hạo Thiên:

“Hắn là Hoàng Tiểu Long sao? Anh hùng xuất thiếu niên. Hạo Thiên, còn nhớ năm xưa khi chúng ta mười tuổi cũng mới tứ giai nhỉ?” 

Nguyên soái Hạo Thiên cười đáp:

“Vâng, Vương thượng.”

Lục Triết gật đầu, rồi nhìn sang nhi tử Lục Khải trên đài khác, ánh mắt đầy cưng chiều, cười nói: 

“Ta nghe nói Hoàng Tiểu Long và Chung Nguyên có đánh cược ngôi đầu trong kỳ thi đấu cấp khối. Xem nào, nói không chừng hắn còn muốn tranh ngôi đầu với Khải Nhi đấy.”

Tuy nói vậy nhưng sắc mặt Lục Triết vẫn thong dong, hiển nhiên hắn ta cũng không cho rằng Hoàng Tiểu Long có thể tranh ngôi đệ nhất với nhi tử của mình. Sau khi chọn ra được người đứng đầu các lớp, sẽ rút thăm chia tổ tỷ thí, từng vòng loại từng vòng, sau cùng mới định ra người đứng đầu trong cùng một năm. Lục Triết vẫn cho rằng hẳn là Hoàng Tiểu Long sẽ không có cơ hội giao thủ với nhi tử mình, thế nào cũng bị loại.

Nguyên soái Hạo Thiên thấy sắc mặt Quốc vương, biết hắn ta nghĩ gì, chỉ cười cười không nói gì. 

Một lúc sau, mười bốn lớp năm nhất đều đã chọn ra người đứng đầu. Tiếp theo sẽ là tranh ngôi đệ nhất trong cùng một khối năm nhất.

Chương 69: Chưa chắc

“Bây giờ, mời các học viên đứng đầu các lớp lên rút thăm tỷ thí!”

Trên đài chủ tịch, phó viện trưởng Hùng Sở đứng lên gọi.

Hoàng Tiểu Long, Lục Khải và mười hai người khác cùng bước lên rút thăm. 

Vô tình, hắn rút được số bốn.

Số bốn, có nghĩa đối thủ của hắn là người đứng đầu lớp bốn, tên Dương Minh Uy. Dương Minh Uy này đã mười bảy tuổi, nhập học sớm hơn Hoàng Tiểu Long tám năm, đã đạt tới lục giai hậu kỳ.

Lục giai hậu kỳ. 

Lý Lộ thấy Hoàng Tiểu Long rút được số bốn, hơi biến sắc.

“Tiểu Long, chờ chút, được không? Huynh ổn chứ?”

Lý Lộ lo lắng không biết nên mở miệng hỏi thế nào. 

“Không có việc gì!”

Hoàng Tiểu Long cười đáp. Hắn biết Lý Lộ muốn nói cái gì.

Hắn nhìn Lý Lộ trấn an, rồi chậm rãi cùng Dương Minh Uy lên đài. 

Trên đài, hai người đều đứng vững.

Dương Minh Uy rất trắng, tướng mạo khá anh tuấn, nhìn Hoàng Tiểu Long cười nói:

“Hoàng Tiểu Long đúng không? Không ngờ đối thủ đầu tiên của ta là ngươi. Nghe nói hôm qua Khương Đằng đã đột phá ngũ giai cũng bị ngươi đánh cho một chưởng suýt bị phế! Nhưng bây giờ ngươi đã là đối thủ của ta. Ngươi nên chủ động nhận thua đi.” 

“Vậy sao?”

Hoàng Tiểu Long vẫn thản nhiên, nhưng hắn nhận ra Dương Minh Uy này không có ý giễu cợt, là “tốt bụng” nên mới khuyên mình chủ động chịu thua.

“Ra tay đi!” 

Hoàng Tiểu Long nhìn đối phương.

Dương Minh Uy ngẩn ra, lắc đầu:

“Xem ra ngươi vẫn chưa chịu từ bỏ ý định. Được thôi. Ta sẽ ra tay, ngươi phải cẩn thận!” 

Y tán ra Đấu khí toàn thân, thân hình lóe lên một cái đã tới trước mặt Hoàng Tiểu Long, đánh một quyền nhắm thẳng ngực hắn.

Hoàng Tiểu Long cũng đấm ra một La Hán Quyền đón đỡ.

“Ầm” một tiếng, Dương Minh Uy chấn động, lùi lại hai bước mới đứng vững. 

Mọi người ngẩn ngơ.

“Ngươi… lục giai? Làm sao có thể?”

Dương Minh Uy nhìn Hoàng Tiểu Long mà không dám tin. Cánh tay phải vừa đối quyền với Hoàng Tiểu Long vẫn còn hơi run, tê dại đi. 

Mọi người ngẩn ngơ, hít một hơi khí lạnh, rồi điên cuồng sôi trào.

“Hoàng Tiểu Long này, hắn lại đạt được lục giai đó! Mới có chừng ấy tuổi!”

“Ngay cả Dương Minh Uy cũng bị đẩy lui!” 
“Quá yêu nghiệt. Quá kinh khủng!”

Ngay cả Quốc vương Lục Triết trên đài chủ tịch cùng đám lão sư Tôn Chương, Hùng Sở cũng đầy khiếp sợ. Không thể tin được. Đặc biệt là Tôn Chương và Hùng Sở, cả hai trợn tròn hai mắt, miệng há ra, vẻ mặt cực kỳ khoa trương.

Hôm qua trên sân trường, Hoàng Tiểu Long đánh bại Khương Đằng đã khiến cho hai người Tôn Chương và Hùng Sở khiếp sợ lắm rồi, nhưng bây giờ ngay trước mắt hai người, Hoàng Tiểu Long đã đạt được ngũ giai hậu kỳ, hậu kỳ đỉnh phong. Bây giờ, ngay cả Dương Minh Uy là lục giai hậu kỳ cũng bị hắn đánh một quyền đẩy lui! 

Đây là cái thứ gì?

Sau khi khiếp sợ, hai người Tôn Chương và Hùng Sở run rẩy toàn thân, kích động hết sức, thậm chí còn dâng lên xúc động muốn chạy tới ôm hôn Hoàng Tiểu Long.

Khi mọi người còn đang khiếp sợ, Hoàng Tiểu Long nhìn Dương Minh Uy, nói: 

“Ngươi dùng toàn lực đi!”

Hắn nhìn ra được vừa rồi Dương Minh Uy không dùng toàn lực. Nếu không mình cũng sẽ không thể dễ dàng đẩy lui như thế được.

Dương Minh Uy nhìn Hoàng Tiểu Long, hoàn toàn không còn sự khinh thị vừa rồi, mà thay thế bằng sự ngượng ngùng. Một kích vừa rồi, y đã biết Hoàng Tiểu Long hoàn toàn có đủ thực lực làm đối thủ của mình. 

“Tốt lắm. Ta thu lại lời vừa nói lúc nãy. Ngươi có tư cách làm đối thủ của ta. Hoàng Tiểu Long, ta sẽ dốc hết sức đánh với ngươi một trận. Ta cũng hy vọng ngươi có thể dốc sức đánh với ta một trận!”

Dứt lời, toàn thân Dương Minh Uy sáng rực lên, đằng sau hiện ra một người khổng lồ mặc chiến giáp vàng ròng đang ngồi.

Đây là Vũ hồn của Dương Minh Uy. 

Là một người!

Chính xác ra là chủng Thượng Cổ!

Vũ hồn của Dương Minh Uy là Vũ hồn chủng tộc Thượng Cổ tên Bất Động Minh Vương. Tương truyền, ở thời thượng cổ, có không ít chủng tộc bị thần tộc vứt bỏ, Bất Động Minh Vương là một trong số đó. 

Vũ hồn chủng tộc cũng là một trong số các loại Vũ hồn, hơn nữa, còn là Vũ hồn cao cấp.

Như Bất Động Minh Vương của Dương Minh Uy, là Vũ hồn thập cấp nhất lưu.

Đương nhiên, mười bốn lớp năm nhất, mỗi người đứng đầu đều có Vũ hồn thập cấp nhất lưu hoặc ngoài nhất lưu. Nếu không có thiên phú cũng sẽ không được đứng đầu lớp. Dương Minh Uy gọi ra Vũ hồn Bất Động Minh vương, đột nhiên sau lưng xuất hiện một vòng tròn vàng, thân hình lóe lên, lại đấm Hoàng Tiểu Long một quyền.

Hoàng Tiểu Long cũng đấm ra một quyền đón đỡ. Hai quyền chọi nhau.

Đấu khí kích động, khí lưu cuồn cuộn. 

Lần này, Dương Minh Uy vẫn bị Hoàng Tiểu Long đẩy lùi vài bước.

Mọi người thấy thế lại càng thất kinh.

Có Vũ hồn Bất Động Minh Vương,  gọi ra Bất Động Minh Vương rồi, cho dù là sức mạnh hay phòng ngự bản thân đều sẽ mạnh hơn cao thủ cùng giai một nửa, nhưng Hoàng Tiểu Long vẫn có thể đẩy lùi Dương Minh Uy. Chẳng phải có nghĩa là sức mạnh của bản thân Hoàng Tiểu Long còn mạnh hơn Dương Minh Uy? Hơn nữa, Hoàng Tiểu Long còn chưa gọi Vũ hồn ra đó! 

Hoàng Tiểu Long lại dùng một quyền đẩy lùi Dương Minh Uy lần thứ hai, thân hình loáng một cái đã xuất hiện trước mặt đối phương, in một Miên Chưởng vào ngực y.

“Bất Động Minh Vương kim quyển!”

Ngay trong tích tắc Hoàng Tiểu Long chạm vào ngực mình, hai mắt Dương Minh Uy lóe ánh vàng, vòng vàng sau lưng sáng rực lên, vây quanh toàn thân y không ngừng xoay tròn thành một vòng tròn phòng ngự. Chưởng của Hoàng Tiểu Long đánh trúng cái vòng như đánh phải vách sắt! 

“Ngươi không phá nổi phòng ngự của ta đâu!”

Dương Minh Uy nhìn Hoàng Tiểu Long nói:

“Chỉ có thất giai mới có thể phá được Bất Động Minh Vương kim quyển của ta. 

Bất Động Minh Vương kim quyển!

Đây cũng là Hồn kỹ bản mạng của Vũ hồn Dương Minh Uy sau khi lột xác.

Dương Minh Uy thi triển Bất Động Minh Vương kim quyển, thực lực hiện giờ của y chỉ có thất giai mới có thể phá được phòng ngự này. 

“Không phá nổi?”

Hoàng Tiểu Long vẫn nhàn nhạt hỏi, lại trả lời:

“Chưa chắc!” 

Dứt lời, bàn tay ấn trước ngực Dương Minh Uy đột nhiên nhấn một cái, một lực lượng âm nhu kinh khủng xuyên thấu qua Bất Động Minh Vương kim quyển, tràn vào trong cơ thể Dương Minh Uy.

Dương Minh Uy trợn trừng hai mắt, thân thể chấn động, lại liên tiếp lùi lại đằng sau, tới sát biên giới đài đấu mới ổn định lại được, khóe miệng rỉ máu.

Mọi người trên đài nhìn thấy đều ồ lên. 

“Đây là Đấu kỹ gì? Lại có thể phá được Bất Động Minh Vương kim quyển của ta!”

Dương Minh Uy không thể tin nổi.

Đây cũng là điều đáng sợ của Miên Chưởng, dù có cách qua hai lớp tường, nhưng chưởng lực của Miên Chưởng vẫn có thể đánh bay đối phương, mà bức tường vẫn không sứt mẻ. 

Hoàng Tiểu Long không trả lời, chỉ nhảy tới trước mặt đối phương một lần nữa. Dương Minh Uy thất kinh đang định tránh né thì bị hắn vỗ cho một chưởng, bay ngược ra đằng sau, rơi xuống võ đài.

Dương Minh Uy bại!

Mọi người thấy Dương Minh Uy rơi xuống võ đài thật lâu vẫn không có phản ứng gì, một lát sau mới ồ lên. Dương Minh Uy thua rồi! Hơn nữa, Hoàng Tiểu Long lại thắng một cách cực kỳ dễ dàng, còn chưa thèm gọi cả Vũ hồn. 

Chương 70: Không cam lòng chịu thua

Dương Minh Uy nằm dưới võ đài thật lâu vẫn không nhúc nhích, cũng nghe được hết mọi người đang ồ lên, kinh ngạc nhìn Bất Động Minh Vương kim quyển trên người.

Trước mặt Hoàng Tiểu Long, Bất Động Minh Vương kim quyển mà y cực kỳ tự tin không có một tí tác dụng nào.

Đến bây giờ y vẫn chưa thể chấp nhận sự thật này. 

Sắc mặt Dương Minh Uy tối đen lại.

“Trận này, Hoàng Tiểu Long thắng!”

Tới khi lão sư trọng tài tuyên bố kết quả, Dương Minh Uy mới hồi tỉnh lại, phức tạp nhìn Hoàng Tiểu Long, nói: 

“Ta nhận ta thua. Nhưng trong kỳ thi đấu cấp khối năm sau nhất định ta sẽ đánh bại ngươi!”

“Năm sau??

Hoàng Tiểu Long thản nhiên hỏi lại, rồi lắc đầu. 

Năm sau, với tốc độ tu luyện của hắn, chắc chắn có thể tột phá thất giai, sẽ được lên lớp hai, cho nên kỳ thi năm sau Dương Minh Uy vẫn đang ở năm nhất sẽ không có cơ hội giao thủ với Hoàng Tiểu Long.

Nhưng Dương Minh Uy thấy hắn lắc đầu lại hiểu lầm ý hắn, cho rằng hắn không thèm nhận sự khiêu chiến của mình.

“Hoàng Tiểu Long, ngươi có ý gì?” 

Dương Minh Uy nổi giận.

Hoàng Tiểu Long xoay người rời võ đài:

“Nếu năm sau ngươi lên lớp hai hãy nói tiếp!” 

Dương Minh Uy ngẩn ra, ngơ ngác nhìn theo bóng lưng Hoàng Tiểu Long.

Năm sau, lên lớp hai?

Hoàng Tiểu Long nói cái gì thế? Dương Minh Uy trợn trừng hai mắt.         

Trên đài chủ tịch, Quốc vương Lục Triết nhìn Hoàng Tiểu Long, cười nói với Nguyên soái Hạo Thiên:

“Không ngờ thực lực của Hoàng Tiểu Long đã đạt tới mức này! Thực sự ngoài dự liệu của ta!”

“Cựu thần cũng khá bất ngờ!” 

Nguyên soái Hạo Thiên cười đáp lại. Hắn ta cũng biết Hoàng Tiểu Long đã đột phá lục giai, nhưng hắn vừa bày ra thực lực đã khiến hắn ta cả kinh.

Vốn cho rằng cho dù Môn chủ có thắng cũng phải khổ chiến một phen, không ngờ lại thắng dễ như thế.

Hoàng Tiểu Long đánh bại Dương Minh Uy, thực ra ngay cả Phí Hầu cũng giật mình bất ngờ. 

Không bao lâu sau, sáu trận tỷ thí của mười hai người khác cũng đã có kết quả.

Nhưng vòng này có bảy người, cho nên có một người không cần tỷ thí cũng có thể vào vòng trong. Nhưng người này sẽ không do rút thăm định ra, mà do phó Viện Trưởng Hùng Sở chọn ra.

Hùng Sở chọn Lục Khải. 

Lục Khải là học viên được công nhận là mạnh nhất khối năm nhất. Hùng Sở quyết định chọn Lục Khải vào thẳng vòng trong, không ai dị nghị.

Vòng này, Hoàng Tiểu Long bắt trúng số sáu.Số sáu, lớp sáu năm nhất Hồ Đông. Thực lực của Hồ Đông còn yếu hơn Dương Minh Uy môt chút, là lục giai trung kỳ đỉnh phong. Cho nên, kết quả không có gì bất ngờ, cũng giống như Dương Minh Uy, bị Hoàng Tiểu Long dễ dàng đánh rơi xuống đài.  

Ở dưới đài, Lục Khải lẳng lặng nhìn Hoàng Tiểu Long tỷ thí với Hồ Đông, sắc mặt rất bình tĩnh, không biết đang nghĩ gì.

Thực ra, ngược lại với biểu hiện bên ngoài, trong lòng y đang cực kỳ khiếp sợ.

Ban đầu, y cũng giống phụ thân, cho rằng Hoàng Tiểu Long sẽ chẳng có cơ hội giao thủ với mình, thế nào cũng sẽ bị loại trong các vòng đấu trước. Nhưng thật không ngờ, ngay cả Dương Minh Uy cũng không phải đối thủ của hắn. 

Trong lòng Lục Khải xao động phức tạp. Trong số hơn mười Vương tử của Vương quốc Lạc Thông, thiên phú của y là tốt nhất, được phụ thân sủng ái nhất. Nhưng trước mặt Hoàng Tiểu Long, thiên phú mà y vẫn kiêu ngạo không là cái gì.

Mà Chung Nguyên đứng sau lưng Lục Khải lần lượt nhìn Hoàng Tiểu Long lần lượt đánh bại Dương Minh Uy, Hồ Đông, sắc mặt sa sầm cực kỳ khó coi.

Một lát sau, vòng tỷ thí thứ hai kết thúc. Hoàng Tiểu Long cùng hai người khác qua, vào vòng thứ ba, cùng Lục Khải rút thăm quyết định cặp đấu. 

Không biết là vô tình hay cố ý, vòng thứ ba Hoàng Tiểu Long bốc được số ba, Trần Cường, không đụng phải Lục Khải.

Nhưng thực lực của Trần Cường cũng rất mạnh, được công nhận là xếp hàng thứ hai trong khối năm nhất, ngay dưới Lục Khải, là lục giai hậu kỳ đỉnh phong. Vũ hồn của Trần Cường cũng giống Dương Minh Uy, là thập cấp nhất lưu, một loại thú tên Trường Tí Thủy Viên.

Tuy Trần Cương mạnh hơn Dương Minh Uy không ít, nhưng cuối cùng, Hoàng Tiểu Long vẫn không cần gọi Vũ hồn ra vẫn đánh bại dễ dàng. 

Thấy Trần Cường cũng bị thua Hoàng Tiểu Long, tứ phía đều ồ lên.

Sau cùng, là vòng tỷ thí giữa Hoàng Tiểu Long và Lục Khải. Nói cách khác, hai người sẽ tranh nhau ngôi đệ nhất khối năm nhất năm nay.

Không ai ngờ được Hoàng Tiểu Long lại sẽ tranh đoạt ngôi đệ nhất khối năm nhất với Lục Khải. Từ mấy hôm trước khi diễn ra kỳ thi đấu, các thầy trò năm nhất, thậm chí một số người của năm hai, năm ba đã bàn luận thứ tự khối năm nhất. Tất cả mọi người đều nhận định, cũng chỉ có Trần Cường có tư cách tranh đoạt ngôi đệ nhất khối năm nhất với Lục Khải. 

Nhưng bây giờ là học viên mới vào học viện năm nay Hoàng Tiểu Long.

Đứng trên đài, Hoàng Tiểu Long và Lục Khải đang giằng co.

Hai người nhìn chằm chằm đối phương, không ai nói gì. 
Dưới đài, tất cả mọi người đều căng thẳng, đại điện hoàn toàn yên tĩnh.

Lý Lộ mở to hai mắt nhìn Hoàng Tiểu Long và Lục Khải trên đài, bàn tay nhỏ bé ướt đẫm mồ hôi.

“Ngươi khiến ta rất bất ngờ!” 

Sau cùng, Lục Khải lên tiếng phá vỡ sự im lặng:

“Nhưng, ngươi cũng biết đó, ngươi sẽ không thể thắng được ta. Cho nên, ngươi nhận thua đi!”

Hoàng Tiểu Long bình tĩnh nói: 

“Vừa rồi Dương Minh Uy cũng bảo ta chịu thua!”

Nhưng, kết quả, Dương Minh Uy thảm bại.

Lục Khải hiểu được vế sau Hoàng Tiểu Long không nói, cũng không nổi giận, chỉ cười cười: 

“Nhưng ta không phải Dương Minh Uy!”

Khí thế toàn thân tản ra, mạnh gấp mấy lần hai người Dương Minh Uy và Trần Cường trước đó, bao phủ tứ phương.

“Thất giai! Quả nhiên Lục Khải Vương tử đã đột phá Thất giai!”

“Với thực lực thất giai của Lục Khải Vương tử, ngôi đầu khối năm nhất không trượt đi đâu được rồi. Đánh chết ta cũng không tin Hoàng Tiểu Long có thể thắng đượt Lục Khải Vương tử!” 

“Nếu là ta, thấy thực lực thất giai của Lục Khải Vương tử đã chủ động chịu thua rồi! Hoàng Tiểu Long này lại vẫn dám đứng trên đài, quả thực không biết tự lượng sức mình. Chết vì sĩ diện. Còn cố chống đỡ!”

Dưới đài lại xôn xao bàn tán.

Nghe hết mọi lời châm chọc khiêu khích xung quanh, Hoàng Tiểu Long vẫn lãnh đạm nhìn đối phương thả ra Đấu khí. Thất giai? Nhưng hắn cũng đã dự liệu được, cho nên cũng không bất ngờ giật mình. 

“Thế nào, còn muốn đánh không?”

Lục Khải nhìn Hoàng Tiểu Long.

“Ra tay đi!” 

Hoàng Tiểu Long bình tĩnh chậm rãi nói.

Lục Khải ngẩn ra. Đã biết thực lực thất giai của mình rồi Hoàng Tiểu Long này vẫn dám khiêu chiến sao? Đúng là Hoàng Tiểu Long rất mạnh, nhưng y và tất cả mọi người đều nhìn ra được Đấu khí của hắn chỉ là lục giai trung kỳ đỉnh phong.

Thất giai là một bước ngoặt. Cường giả lục giai có mạnh cỡ mấy cũng không thắng được thất giai. Đây là sự thật được cả thế giới Vũ hồn công nhận. 

Lẽ nào Hoàng Tiểu Long cho rằng với thực lực lục giai trung kỳ đỉnh phong của mình, hắn có thể đánh tan sự thật được cả thế giới Vũ hồn này công nhận sao?

Lục Khải chăm chú nhìn Hoàng Tiểu Long, một lát sau gật đầu nói:

“Ngươi đã không cam lòng chịu thua, ta sẽ tự mình ra tay.” 

Y gọi Vũ hồn ra.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau