VÔ ĐỊCH THIÊN HẠ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô địch thiên hạ - Chương 61 - Chương 65

Chương 61: Diệt phủ nguyên soái?

Tiếng tranh cãi bên ngoài càng lúc càng lớn. Lý Thành đành đứng dậy, nói với Hoàng Tiểu Long và Phí Hầu:

“Tiểu Long, Phí Hầu tiền bối, hai người ngồi đây chờ. Ta ra ngoài xử lý một lát.”

Hoàng Tiểu Long lắc đầu: 

“Chúng ta cùng ra đi.”

Đã có người tới trước cửa hàng Lý gia gây sự, hắn đang ngồi đây rồi, không thể không chú ý tới.

Nghe vậy, Lý Thành khấp khởi mừng. Bảy người cùng rời phòng khách đi tới tiệm mì trước cửa hàng. 

Khi mấy người Hoàng Tiểu Long ra, chỉ thấy có hơn mười người mặc quần áo màu xanh đang vừa quăng vừa xé tơ lụa trong cửa hàng.

Họ vừa quăng vừa xé, lại vừa mắng ầm ỹ.

“Tơ lụa cái gì chứ? Chỉ là đống thối tha nhặt từ bãi rác lên. Thối muốn chết! Còn dám lấy vải này may quần áo cho chúng ta. Con mẹ nó, sống được cũng không nhịn được!” 

“Đập cho ta! Đập thật mạnh!”

Một vài tiểu tử trong cửa hàng cố gắng tiến lên ngăn cản đều bị bọn họ đánh. Đã có sáu bảy người nằm đó đau đớn rên rỉ, xem ra bị thương không nặng.

Lý Thành thấy vậy, biến sắc, vừa cuống vừa giận, hô lên: 

“Dừng tay! Tất cả dừng lại cho ta!”

Nhưng hơn mười người áo xanh kia cứ như thể không nghe thấy, lại càng đập mạnh hơn phá mạnh hơn.

Lý Thành nổi giận, đang muốn xông lên đánh nhau, đột nhiên một trong số mười người kia phi thân lên, hai tay mở ra, vồ một trảo tới Lý Thành, kình khí rất lớn, là Thất giai hậu kỳ. 

Lý Thành cả kinh, vừa muốn giơ tay lên đỡ, thì có một bóng người còn nhanh hơn ông ta, chớp mắt đã đánh ra một chưởng đập bay người kia ra. Đối phương kêu thảm, ngã xuống rầm một cái, toàn thân co rút, xem ra không sống được nữa.

Người vừa ra tay là một hộ vệ cửu giai của Phủ Nguyên soái.

Có chuyện bất ngờ xảy ra, hơn mười người đang tập trung đập phá thấy vậy đều dừng lại, nhìn qua. 

Một gã đàn ông cao to trung niên áo xanh nhìn như đầu mục nhìn người áo xanh co quắp đằng kia, sắc mặt trầm xuống, nhìn mấy người Hoàng Tiểu Long.

“Các ngươi là ai? Đây là việc của Thanh Ưng Bang chúng ta. Tốt nhất các ngươi chớ có xen vào việc của người khác!”

Gã đàn ông cao to kia trầm giọng đe dọa. 

Đám người áo xanh xung quanh dừng đập phá, đi tới sau lưng gã.

“Thanh Ưng Bang!”

Sắc mặt Lý Thành tái đi. 

Thanh Ưng Bang? Hoàng Tiểu Long không biết. Một gã hộ vệ thập giai của Phủ Nguyên soái tiến tới giải thích:

“Thiếu chủ, Thanh Ưng Bang này là một trong ba bang phái lớn trong vương thành. Bang chủ Tương Vi là cao thủ thập giai, có quan hệ khá tốt với không ít quý tộc vương thành!”

Một trong ba bang phái lớn của vương thành? Hoàng Tiểu Long gật gù. Bang phái này, nói trắng ra, là cái tổ chức địa cầu gọi là xã hội đen ấy mà. Nhưng nếu Thanh Ưng Bang đã là một trong ba bang phái lớn của vương thành thì xem ra thế lực cũng không yếu. 

Hoàng Tiểu Long nhìn Lý Thành. Cửa hàng Lý gia sẽ không gây thù kết oán với Thanh Ưng Bang mới phải. Vậy có lẽ đối phương đã được ai sai sử đến.

“Không sai. Chúng ta là Thanh Ưng Bang! Là một trong ba bang phái lớn nhất vương thành!”

Người đàn ông trung niên ngạo nghễ đáp, ngoan lệ nhìn Hoàng Tiểu Long: 

“Trong vương thành này còn chưa có mấy ai dám đánh chúng ta bị thương đâu!”

Hoàng Tiểu Long nhàn nhạt hỏi tiếp:

“Nói đi, là ai sai sử các ngươi tới đây gây sự?” Gã trung niên kia nghe vậy, sắc mặt sa sầm xuống:

“Tiểu tử, ngươi là đệ tử gia tộc nào? Ngươi làm như vậy có thể mang họa diệt môn tới cho tộc các ngươi đấy!”

Gã nói lời này cũng không phải dọa. Trong vương thành không ít gia tộc đắc tội với Thanh Ưng Bang, đều không có ai có kết quả tốt. 

Bốn gã hộ vệ Phủ Nguyên soái nhìn nhau, cùng cười ha ha.

Họa diệt môn?

Một Thanh Ưng Bang, lại muốn diệt cả phủ Nguyên soái? 

Hoàng Tiểu Long cũng lắc đầu cười.

Gã đàn ông trung niên thấy bốn người phủ Nguyên soái cười to, sắc mặt lại càng khó coi.

Hoàng Tiểu Long nói với bốn gã hộ vệ đi cùng: 

“Các ngươi lên đi, bắt bọn họ lại, hỏi xem là ai sai họ đến gây sự.”

“Vâng, thiếu chủ.”

Sắc mặt đám người Thanh Ưng Bang đều thay đổi, vừa định kinh sợ thối lui, nhưng đã chậm. Bốn gã hộ vệ phủ Nguyên soái loáng một cái đã bịt đường lui của họ, cùng ra tay. 

Tiếng kêu thảm thiết vang cả tiệm.

Đám đệ tử Thanh Ưng Bang này đều là ngũ giai, lục giai, gã đàn ông trung niên cao to đi đầu mạnh hơn một chút, là thất giai hậu kỳ đỉnh phong, nhưng làm sao có thể là đối thủ của đám hộ vệ cửu giai, thập giai? Chẳng mấy chốc, cả đám đều nằm bẹp dưới đất.

Một hộ vệ thập giai của phủ Nguyên soái Vương Ninh nhìn chằm chằm gã đầu mục trung niên đang nằm dưới đất, lạnh giọng hỏi: 

“Thiếu chủ của chúng ta hỏi ngươi, là ai sai các ngươi tới đây nháo sự?”

Gã đàn ông trung niên trừng mắt, phì một tiếng, nhổ ra một búng máu bọt, không trả lời.

Vương Ninh thấy vậy cười lạnh, hai tay co lại thành trảo, bắt lấy tay đối phương, lắc một cái, vặn gãy sống. 

Gã đàn ông trung niên kêu thảm.
“Nếu ngươi không muốn ta bẻ gãy luôn cả hai chân thì thành thật mà nói ra đi!”

Vương Ninh lạnh lùng hỏi. 

“Ta nói. Ta nói!”

Gã đàn ông trung niên đau đớn ủ rũ run run đáp:

“Mấy hôm trước, có một người tới Thanh Ưng Bang chúng tôi, lệnh cho Bang chủ Thanh Ưng Bang cho đám đệ tử Thanh Ưng Bang đến đây gây sự:” 

“Ra lệnh?”

Hai mắt Hoàng Tiểu Long lóe lên. Có thể ra lệnh cho Bang chủ Thanh Ưng Ban làm vậy, nhất định lai lịch thân phận người này không đơn giản.

Người này là ai? Vì sao lại nhằm vào Lý gia? 

Nhưng người đàn ông trung niên kia cũng không biết người đó là ai, cho nên không thẩm vấn ra kết quả gì.

Hoàng Tiểu Long nhìn Lý Thành. Ông ta lắc đầu, cũng không nghĩ ra Lý gia đã gây ra cừu hận với ai.

“Chẳng lẽ là bọn họ?” 

Đột nhiên, Lý Thành biến sắc nói với Hoàng Tiểu Long:

“Tiểu Long, ngươi còn nhớ không, hôm đại thọ tám mươi của cha ta đó!”

Sắc mặt Lý Thành trở nên đau khổ và phẫn hận. 

Đại thọ tám mươi? Hoàng Tiểu Long nhớ lại chuyện hôm tổ chức đại thọ tám mươi của Lý lão tộc trưởng Lý Mộc, là hai người thần bí có võ hồn độc xà kia sao?

Khi ấy đối phương còn đưa tới thi thể đại ca của Lý Lộ là Lý Phong để làm thọ lễ.

Hoàng Tiểu Long hỏi hộ vệ thập giai Vương Ninh: 

“Tổng bộ Thanh Ưng Bang ở đâu?”

Có đúng là hai người có võ hồn độc xà làm không, cứ hỏi Bang chủ Thanh Ưng Bang Tương Vi là biết.

Hoàng gia trang cùng Lý gia là thế giao. Đã gặp việc này, Hoàng Tiểu Long không thể không quản. 

“Bẩm thiếu chủ, tổng bộ Thanh Ưng Bang ở ngay góc nam thành, không xa lắm.”

Vương Ninh đáp.

“Tiểu Long, ta đi cùng các ngươi!” 

Lý Thành đứng dậy. Hơn một năm qua Lý gia bọn họ vẫn truy tra hành tung của hung thủ. Vừa nhớ tới con trai Lý Phong chết thảm, Lý Thành vô cùng bi phẫn.

Nhìn Lý Thành bi phẫn, Hoàng Tiểu Long gật đầu, quay sang dặn mấy người Phí Hầu, Vương Ninh:

“Đưa gã đi. Bây giờ chúng ta tới tổng bộ Thanh Ưng Bang.” 

Hắn chỉ gã đàn ông trung niên Thanh Ưng Bang dưới đất.

“Vâng, thiếu chủ!”

Mấy người Vương Ninh cung kính đáp. 

Ngay sau đó, mấy người Hoàng Tiểu Long, cùng Lý Thành rời cửa hàng Lý gia, tới tổng bộ Thanh Ưng Bang.

Chương 62: Độc huyết chưởng

Không bao lâu sau, mấy người Hoàng Tiểu Long đã tới tổng bộ Thanh Ưng Bang.

Tổng bộ Thanh Ưng Bang ở góc nam vương thành, vị trí hơi lệch, nhưng diện tích rất lớn, gấp Thiên Huyền phủ của Hoàng Tiểu Long mấy lần.

Ngoài cửa lớn tổng bộ Thanh Ưng Bang có hai con chim bằng đá cực lớn, toàn thân màu xanh. 

Nhưng khi bọn Hoàng Tiểu Long tới, ngoài cửa Thanh Ưng Bang không có ai thủ vệ. Hoàn toàn vắng tanh.

“Chờ chút. Mọi người cẩn thận.”

Hoàng Tiểu Long nhắc. 

“Vâng, thiếu chủ”

Mọi người gật đầu. Đám người Phí Hầu cũng nhìn ra được sự lạ. 

Khi qua cửa lớn tổng bộ Thanh Ưng Bang, Hoàng Tiểu Long ngửi thấy mùi máu tươi nhàn nhạt. Tuy rất nhạt, nhưng khẳng định là mùi máu tươi.

Đi sâu vào trong, thi thoảng trên nền gạch dưới mặt đất có bãi máu nhỏ. 

Ngoài ra, không có đệ tử Thanh Ưng Bang. Tĩnh lặng đến mức quỷ dị. 

Hoàng Tiểu Long nhướn mày.

Một lát sau, đám người Hoàng Tiểu Long đi tới đại điện. Trên đó, vẫn vắng tanh, chỉ có một người đàn ông trung niên mày rậm mặc áo ưng vàng nằm trên đại điện.

Mọi người nhìn nhau. 

“Là Bang chủ Thanh Ưng Bang Tường Vi!”

Hộ vệ Phủ Nguyên soái Vương Ninh đứng bên cạnh người đàn ông mặc áo ưng vàng, bật thốt.

Mấy người Hoàng Tiểu Long rảo bước lại gần, tới trước bảo tọa, chỉ thấy Tường Vi nằm đó, hai mắt nhắm nghiền, không còn hơi thở, nhưng thi thể không có vết máu, cũng không có vết thương. 

Hoàng Tiểu Long giơ tay phải lên, vồ một chưởng vào ngực Tường Vi. Y phục đối phương nổ tung, trên ngực y có một chưởng ấn màu lục chói mắt. Quanh chưởng ấn đều hư thối, từng làn khí màu lục lan dần xung quanh.

“Độc chưởng thật lợi hại!”

Mọi người đều cả kinh. 

“Chắc là độc kỹ độc huyết chưởng phẩm cấp địa!”

Phí Hầu nói.

Độc huyết chưởng! 

Mấy người Vương Ninh đều nuốt khan một cái.

“Ba mươi năm trước, ở Vương quốc Lạc Thông chúng ta có một vị Quận Vương, cả hắn và hơn một ngàn hộ vệ của quý phủ Quận Vương  đều bị độc huyết chưởng này giết chết. Nhưng từ sau đó, độc huyết chưởng không còn xuất hiện nữa. Không ngờ hiện giờ lại xuất hiện!”

Một vị hộ vệ thập giai khác, Trần Vũ, kể. 

Quận vương một nước, tương đương với tỉnh trưởng một tỉnh ở Trung Quốc. Một vị Quận Vương cùng hơn một ngàn hộ vệ quý phủ đều bị giết. Có thể hình dung được chuyện này khi ấy oanh động cỡ nào.

Hai mắt Hoàng Tiểu Long sáng lên. Xem ra chuyện này khá phức tạp. Không ngờ Tương Vi lại bị giết, hơn nữa còn bị chết vì độc huyết chưởng.

Có phải người giết Tường Vi đã lệnh cho gã cho đệ tử Thanh Ưng Bang đến cửa hàng Lý gia gây sự không? Còn nữa, có phải ngời này là hai người có Vũ hồn độc xà xuất hiện trong đại thọ Lý Mộc không? 

“Thiếu chủ, vậy nên xử lý gã thế nào?”

Phí Hầu chỉ gã đầu mục trung niên Thanh Ưng Bang đến cửa hàng tơ lụa Lý gia gây sự hỏi.

“Van cầu người, đừng, đừng!” Gã đầu mục kinh hoảng, cầu xin tha thứ.

Hoàng Tiểu Long trầm ngâm nói:

“Thả gã đi!” 

Mọi người đều  ngẩn ra.

Hai hộ vệ cửu giai lập tức thưa vâng, rồi buông tay.

“Đa tạ, đa tạ!” 

Gã đầu mục mừng rỡ liên tục khấu tạ Hoàng Tiểu Long, rồi thản nhiên bước chân ra ngoài.

Nhưng gã vừa ra đến ngoài điện đã gào lên thảm thiết.

Mọi người cả kinh, chạy vội ra xem. Chỉ thấy gã đầu mục nằm sấp ở xa xa, xem ra đã chết. 

Hoàng Tiểu Long tiến tới, ngồi xổm xuống, cởi y phục ở ngực, trên đó cũng in một cái độc huyết chưởng.

Phí Hầu, Vương Ninh, Trấn Vũ đều ngưng thần nhìn quét bốn phía đầy cảnh giác.

“Phí Hầu, ngươi đi xem xung quanh xem!” 

Hoàng Tiểu Long đứng dậy trầm giọng ra lệnh.

“Vâng, thiếu chủ!”

Phí Hầu cung kính thưa, nhảy một cái lên nóc nhà, lóe lên một cái, không thấy đâu nữa. Không bao lâu sau, hắn ta quay lại, lắc đầu, cung kính báo: 

“Thiếu chủ, đối phương thi triển một loại đấu kỹ thân pháp, di chuyển quá nhanh, thuộc hạ không đuổi kịp! Theo thuộc hạ đánh giá, đối phương hẳn là cao thủ thập giai hậu kỳ đỉnh phong!”

Thập giai hậu kỳ đỉnh phong!

Hoàng Tiểu Long nhướn mày, trầm ngâm nói: 
“Chúng ta về trước đi!”

Khi mấy người Hoàng Tiểu Long rời tổng bộ Thanh Ưng Bang không được bao lâu, cái tin Bang chủ Thanh Ưng Bang bị người ta giết đã lan ra khắp nơi, tạo ra oanh động không nhỏ.

Bang chủ Thanh Ưng Bang Tường vi là cao thủ thập giai, mà Thanh Ưng Bang còn có đến mấy ngàn bang chúng, lại bị người ta giết. Khắp vương thành đều xôn xao. 

Bóng đêm phủ xuống, trong phòng khách phủ Thiên Huyền.

Hoàng Tiểu Long ngồi giữa phòng, để cho Phí Hầu kể lại với Nguyên soái Hạo Thiên chuyện xảy ra hôm nay ở tổng bộ Thanh Ưng Bang. Nguyên soái Hạo Thiên nghe xong, sắc mặt ngưng trọng.

“Hạo Thiên, ngươi cho vài người bảo vệ Lý Lộ và Lý Thành đi!” 

Hoàng Tiểu Long dặn.

“Vâng, môn chủ. Xin môn chủ yên tâm!”

Nguyên soái Hạo Thiên cung kính đáp: 

“Nhất định thuộc hạ sẽ mau chóng điều tra ra đối phương!”

Y chần chừ một lát mới lại nói:

“Môn chủ, hôm sau người sẽ tới Ngân Nguyệt sâm lâm tu luyện một mình, quá không an toàn. Hơn nữa lại xảy ra chuyện này. Thuộc hạ thấy, cứ để cho Phí Hầu sư đệ cùng bọn Vương Ninh đi theo người!” 

Hoàng Tiểu Long lắc đầu:

“Không cần!”

Nếu người tới là một vị cao thủ Tiên Thiên, cho dù có thêm đám người Phí Hầu cũng không an toàn. Hơn nữa, hắn tu luyện, có mấy người Phí Hầu đi theo ít nhiều cũng không tiện. 

“Bên học viện ngươi nói chuyện với Tôn Chương một chút.”

Hoàng Tiểu Long dặn dò. Mình rời học viện tới Ngân Nguyệt sâm lâm tu luyện năm tháng, đương nhiên phải báo cho học viện.

Nguyên soái Hạo Thiên cung kính thưa vâng. 

Một lát sau, Phí Hầu cùng Nguyên soái Hạo Thiên lui xuống.

Hoàng Tiểu Long quay về phòng, ngồi xếp bằng trên hàn ngọc sàng, thử khống chế Vũ hồn song long xem làm thế nào có thể gọi ra một con một.

Thời gian trôi. 

Hai ngày sau.

Hai ngày này, Phí Hầu đã chuẩn bị tốt mọi thứ Hoàng Tiểu Long cần dùng trong năm tháng. Mấy bộ quần áo cửa hàng tơ lụa Lý gia may cũng được Lý Thành tự đưa tới.

Hai ngày nay, tuy Hoàng Tiểu Long vẫn chưa triệu hoán được từng Vũ hồn nhưng cũng tìm ra được chút phương hướng. Hắn tin tưởng, nếu cứ kiên trì, không lâu sau sẽ làm được. 

Hai ngày này, Lý Lộ cũng tới phủ Thiên Huyền một lần, là đi theo Lý Thành, biết Hoàng Tiểu Long muốn tới Ngân Nguyệt sâm lâm tu luyện, đương nhiên nàng không vui. Nhưng khi rời phủ Thiên Huyền, nàng rất nghiêm túc và kiên quyết nói:

“Tiểu Long, ta cũng sẽ nỗ lực tu luyện, cố gắng trở thành thê tử hợp cách của ngươi!”

Nói xong, còn bạo gan thơm một cái lên má hắn. 

Từ trong phòng đi ra, Hoàng Tiểu Long nhớ lại lời Lý Lộ nói, sờ sờ cái má trái được nàng thơm, cười khổ. Tiểu nha đầu này!

Từ trong phòng đi ra, Hoàng Tiểu Long thu tất cả đồ dùng cần thiết vào Tu la giới, rời phủ Thiên Huyền, một mình ra khỏi Vương thành tới Ngân Nguyệt sâm lâm. Nhưng lần này tới dây tu luyện, dù không dẫn theo mấy người Phí Hầu nhưng hắn có mang theo Phệ Linh Tử Hầu. Có nó, năm tháng tu luyện của hắn sẽ không khô khan nhàm chán.

Chương 63: Dưới gốc đại thụ

Hai tháng sau, tại một sơn động nào đó của Ngân Nguyệt sâm lâm, Hoàng Tiểu Long ngồi xếp bằng, quang mang đấu khí trên người không ngừng tỏa sáng lấp lánh. Đột nhiên, không gian đằng sau hơi uốn một cái, một con rồng đen xuất hiện.

Con rồng đen này vừa xuất hiện, lóe lên một cái liền biến mất. Sau đó, trong ánh sáng màu lam, một con rồng màu lam cũng xuất hiện sau lưng Hoàng Tiểu Long.

Rốt cuộc, sau hai tháng không ngừng khổ luyện, Hoàng Tiểu Long đã có thể triệu hoán từng  Vũ hồn song long của mình. 

Không sai. Là triệu hoán từng cái một.

Sau hai tháng khổ luyện ở Ngân Nguyệt sâm lâm, khí tức của Hoàng Tiểu Long mạnh hơn khi vừa mới rời phủ Thiên Huyền không ít. Tu vi Đấu khí từ lục giai sơ kỳ đã thăng tới sơ kỳ đỉnh phong.

Ánh trăng như nước, bốn phía đều yên tĩnh. 

Trong sơn động, quầng khí màu đen và màu lam không ngừng thay thế nhau.

Hơn một giờ sau, quầng khí màu đen và màu lam đều biến mất. Hoàng Tiểu Long thu hội toàn bộ Vũ hồn song long vào trong cơ thể, mở hai mắt, đứng dậy, từ sơn động đi ra.

Nhìn ánh trăng lành lạnh yên tĩnh trên trời, không thấy Phệ Linh Tử Hầu đâu, Hoàng Tiểu Long lắc đầu. Nhất định tiểu gia hỏa này thừa dịp hắn đang tu luyện mà chạy đi đâu không biết. 

Hoàng Tiểu Long từ cửa sơn động nhảy xuống, tay cầm Tu La Chi Đao, nhẹ nhàng nhảy lên, vung đao. Ánh đao như sao băng không ngừng lấp lóe, khi thì cuồng bạo hết sức, nổ vang rung động, khi thì cực kỳ nhỏ, mắt thường không thể thấy.

Tiếng tu la khóc như u hồn không ngừng phiêu đãng xung quanh.

Sau hai tháng khổ luyện, uy lực của chiêu Tu La Chi Lệ lại tăng lên không ít. 

Cứ theo đà này, không tới nửa năm nữa, Hoàng Tiểu Long có thể tu luyện Tu La Chi Lệ tới đại thành.

Khi hắn đang tu luyện, đột nhiên mặt đất rung lên. Tiếng ầm ầm vang dội tới gần dần.

Hoàng Tiểu Long quay đầu nhìn, rất xa có một con tinh tinh cực lớn, cao tới mười trượng, đang đuổi theo một con khỉ nhỏ chỉ cao nửa thước. Một tinh tinh một khỉ đang chạy về phía hắn. 

Con tinh tinh không ngừng đuổi theo, hai tay không ngừng đánh ầm ầm, nhưng đều bị con khỉ nhỏ kia tránh thoát. Con tinh tinh nổi giận gào rống không ngớt.

Nhìn cảnh tượng khôi hài này, Hoàng Tiểu Long cười ha hả. Tiểu gia hỏa này!

Con khỉ nhỏ bị tinh tinh đuổi theo kia chính là Phệ Linh Tử Hầu. 

Mỗi khi Hoàng Tiểu Long tĩnh tọa tu luyện, nó đều chạy ra ngoài, không bao lâu sau sẽ về, thường thường cùng với một con thú to tướng nào đó đuổi sau lưng. Chuyện thế này nó đã từng làm không ít lần.

Có lúc, thực sự khiến cho Hoàng Tiểu Long đau đầu.

“Chi Chi Chi!” 

Từ xa, thấy Hoàng Tiểu Long, Phệ Linh Tử Hầu vui vẻ vừa vẫy vừa gọi, ý là, hắn lại có việc để làm rồi!

Con tinh tinh kia vồ một chưởng thật lớn tới.“Ầm” một tiếng, trước mặt Phệ Linh Tử Hầu xuất hiện một cái hố to tướng, đất vụn đá vỡ bắn tung tóe. Con Phệ Linh Tử Hầu nhảy lên, xoa xoa cái mông, nổi giận kêu thét chói tai không ngớt với con tinh tinh đằng sau. Vừa rồi suýt nữa đại gia hỏa kia đã vồ trúng cái mông nhỏ của nó. 

Hoàng Tiểu Long thấy vậy, lắc người, bay tới, vung Tu La Chi Đao, đánh con tinh tinh còn cách hơn mười mét.

Thấy hắn ra tay, Phệ Linh Tử Hầu dừng chạy trốn, cùng hắn giáp công.

Con tinh tinh to tướng này là một loài yêu thú tên Thiết Tinh, không chỉ rất khỏe, mà lực phòng ngự toàn thân cũng rất mạnh, gần như toàn thân mặc áo giáp, đao kiếm đánh vào chỉ văng ra hoa lửa. 

Thiết Tinh là loài cực kỳ hiếm gặp, cũng không biết Phệ Linh Tử Hầu kia gặp phải ở đâu.

Nhưng, may mà con Thiết Tinh này còn chưa đột phá thất giai, chỉ là lục giai hậu kỳ đỉnh phong. Hoàng Tiểu Long còn có Tu La Chi Đao chém sắt như bùn. Sau mấy phút con Thiết Tinh liền bị đao cắt một cái đứt cổ.

Máu phun ra. Thiết Tinh ầm ầm ngã xuống. 

Chờ nó nằm im không nhúc nhích được nữa, Phệ Linh Tử Hầu mới leo lên người nó bắt đầu thu hoạch chiến quả.

Nó rạch một trảo rách da đầu đối phương, lấy ra yêu đan, nuốt gọn.

Cũng không biết con khỉ này làm thế nào. Nói ra thì, yêu thú dưới thất giai rất khó kết được yêu đan, nhưng lần nào yêu thú nó trêu chọc và liệp sát cũng nhất định có yêu đan. 

Chờ Phệ Linh Tử Hầu ăn yêu đan xong, Hoàng Tiểu Long bước tới, hai tay cong lại thành trảo, hút một cái, huyết hồn chi khí trong cơ thể Thiết Tinh bị hắn hút ra, theo kinh mạch hai tay không ngừng tiến vào cơ thể hắn.

Một lát sau, huyết hồn chi khí trong cơ thể Thiết Tinh hoàn toàn bị Hoàng Tiểu Long thu nạp hết. Hắn nhảy lên một cái, hai tay vồ một trảo tới cây đại thụ cách đó hơn hai mươi mét.

Ánh trắng biến mất, toàn không gian tối thu. 
Hai dấu móng tay màu đen xuất hiện.

“Ầm” một cái, cách hai mươi mấy mét, một cây đại thụ to tướng bị Hoàng Tiểu Long tước xuống hai miếng vỏ, vết thương sâu tới nửa thước, trên thân cây in hai dấu móng tay màu đen. Quanh dấu móng tay tràn ra tử khí màu đen, lá cây bắt đầu đen dần.

Nhìn uy lực của chiêu thứ nhất Vạn Quỷ Tề Khiếu của Tu La Quỷ Trảo, Hoàng Tiểu Long thỏa mãn gật đầu. 

Tu luyện hai tháng trong Ngân Nguyệt sâm lâm, ngoài việc có thể triệu hoán đơn độc Vũ hồn song long, Tu La Chi Lệ, Vạn Quỷ Tề Khiếu, còn có Tu La Quyết, Dịch Cân Kinh đều tiến bộ rất nhiều.

Nếu tu luyện ở học viện hoặc ở phủ Thiên Huyền, nhất định không thể tiến bộ nhanh như thế.

Đột nhiên, Phệ Linh Tử Hầu bên cạnh kêu lên choe chóe. 

“Mày nói phát hiện có bảo bối trong động của Thiết Tinh sao?”

Chờ nó khoa tay múa chân một hồi, Hoàng Tiểu Long hỏi lại. Phệ Linh Tử Hầu gật đầu, quay lại, ngoắc ngoắc tay, dẫn Hoàng Tiểu Long đi ngược lại con đường Thiết Tinh vừa đuổi theo.

Hai mươi mấy phút sau, Phệ Linh Tử Hầu dẫn Hoàng Tiểu Long vào một mảnh rừng rậm rạp, không bao lâu sau, hắn tới trước một cái động thật lớn. 

“Chi Chi Chi!”

Tới trước cửa động, Phệ Linh Tử Hầu hưng phấn kêu lớn với Hoàng Tiểu Long, nhảy vào trước. Hoàng Tiểu Long đi theo sau.

Vừa vào trong động, một hương thơm như có như không lướt qua. 

Đi vào càng sâu, mùi hương càng đậm.

Một lát sau, hắn tới cuối động. Cuối động rất rộng, tới hơn một ngàn thước vuông, từ mặt đất lên đến đỉnh nóc cao tới ba bốn chục thước. Trong lòng đất giữa động có một gốc cây đại thụ bảy tám người mới ôm hết. Cành cây xòe rộng, không ít cành còn cắm rễ vươn lên tới đỉnh động.

Trên lá cây hơi tản ra ánh sáng trong suốt. 

Hoàng Tiểu Long nhìn gốc đại thụ, ngơ ngác, rồi mừng rỡ khó tin tự hỏi:

“Đây là Thiết Thụ?”

Thiết Thụ có thể kết ra một loại quả kỳ dị, tên Thiết Quả. Người tu luyện đấu khí dùng thiết quả không chỉ tăng đấu khí, còn có thể rèn luyện cơ thể, cường hóa gân cốt toàn thân, thậm chí cả lục phủ ngũ tạng. Nếu dùng thiết quả tu luyện lâu năm, toàn thân sẽ như sắt, giống như Thiết Tinh kia, không sợ đao kiếm. 

“Chi Chi!”

Phệ Linh Tử Hầu lóe một cái, leo lên trên Thiết Thụ, hái một thiết quả, càu nhàu mấy tiếng, ăn gọn.

Hoàng Tiểu Long bật cười, có lúc hắn thực không biết con khỉ này có cái mũi chó không.  Mà nó còn thính hơn cả mũi chó. Nếu không, làm sao lần nào nó đến đâu kỳ trân dị quả trong trăm dặm đều bị nó moi ra hết

Chương 64: Chỉ một kiếm

Hoàng Tiểu Long đi tới dưới gốc Thiết Thụ, hai tay vung Đấu khí, một Thiết quả rụng xuống. Hắn đón lấy bằng tay phải, há mồm cắn. Nước quả như quỳnh tương ngọc dịch chảy vào trong miệng hắn, từng dòng nước ấm chảy tới các kinh mạch toàn thân.

Hoàng Tiểu Long vội vàng ngồi xuống xếp bằng, vận chuyển Tu La Quyết, không ngừng luyện hóa Thiết quả.

Dược lực của Thiết quả được luyện hóa, Cửu U Đấu khí trong sáu tầng kinh mạch của hắn bắt đầu bốc lên lãng đãng, đồng thời, Hoàng Tiểu Long có thể cảm giác được cực kỳ rõ ràng từng đạo linh khí Thiết quả nhàn nhạt không ngừng lan tỏa xoa dịu khắp toàn thân, gân cốt, thậm chí lả lục phủ ngũ tạng của mình đang không ngừng cứng lại. 

Hai con rồng khí, một đen một lam sau lưng Hoàng Tiểu Long đang không ngừng quay quanh, hư không, Cửu U Minh Khí cuồn cuộn đổ xuống.

Đột phá lục giai, Vũ hồn song long của Hoàng Tiểu Long phôn thệ Cửu U Minh Khí nhanh hơn rất nhiều.

Một đêm trôi qua. 

Vài sợi nắng mặt trời từ trên đỉnh sơn động chiếu xuống, sưởi ấm toàn thân Hoàng Tiểu Long.

Hắn thu lại Vũ hồn song long, dừng vận chuyển công pháp, đứng dậy, vung hai nắm đấm, ầm ầm vang dội, hai dấu quyền khoét sâu vào hai bên núi đá bên ngoài sơn động cách hắn hai mươi mấy thước, sâu hơn một thước

Vách núi chấn động, đá vụn rơi rào rào. 

Hai mắt Hoàng Tiểu Long sáng rực. Quả Thiết quả này quả nhiên rất tốt, tu luyện một đêm, sức mạnh của hắn đã tăng lên không ít, khi tấn công, lực phát ra  mạnh hơn nhiều.

Nếu cứ tiếp tục tu luyện, chỉ riêng về sức mạnh cơ bắp, Hoàng Tiểu Long đã mạnh gấp đôi cường giả cùng giai.

Hắn thu hai tay lại, nhìn tứ phía. Phệ Linh Tử Hầu vẫn còn ngồi trên cây Thiết Thụ luyện hóa dược lực Thiết quả. Cũng không biết tiểu gia hỏa này xảy ra chuyện gì, dùng yêu đan cũng không cần ngồi xếp bằng luyện hóa, nhưng dùng mấy thứ linh dược kỳ quả thiên địa như Thiết quả, dương quả đều cần luyện hóa mới hấp thụ được. 

Nhưng nếu không như vậy thì nó yêu nghiệt quá rồi.

Thấy con khỉ vẫn đang luyện hóa dược lực Thiết quả, Hoàng Tiểu Long cũng không đánh thức nó, chỉ đi tới mảnh đất trống xa xa, gọi Tu La Chi Đao ra, bắt đầu luyện Tu La Chi Lệ.

Thời gian chậm rãi trôi qua. 

Rất nhanh, lại qua một tháng.

Một tháng này, phần lớn thời gian hắn đều tu luyện trong sơn động dưới lòng đất. Ban ngày luyện Tu La Kiếm Pháp, Tu La Quỷ Trảo, buổi tối ăn Thiết quả, luyện Tu La Quyết cùng Dịch Cân Kinh.

Thi thoảng, hắn sẽ cùng Phệ Linh Tử Hầu rời động, cùng nhau liệp sát yêu thú. 

Một tháng này, ngày nào cũng dùng Thiết quả tu luyện, toàn thân hắn từ trong ra ngoài từ trên xuống dưới, từ gân cốt đến lục phủ ngũ tạng đều được linh khí Thiết quả cường hóa, đã mạnh gấp đôi trước kia.

Hơn nữa, mấy hôm trước, nhờ dược lực của Thiết quả, Hoàng Tiểu Long đã đột phá đến lục giai trung kỳ.

Lục giai trung kỳ. 

Một người tu luyện Vũ hồn nằm trong nhóm mười người dẫn dầu, muốn tiến từ lục giai sơ kỳ đến lục giai trung kỳ sẽ phải mất một năm rưỡi. Nhưng Hoàng Tiểu Long chỉ mất ba tháng.

Một tháng này, hơn một trăm Thiết quả trên Thiết Thụ bị Hoàng Tiểu Long và Phệ Linh Tử Hầu chia nhau ăn hết phân nửa.

Một hôm, Hoàng Tiểu Long đang ngồi xếp bằng dưới tàng cây Thiết Thụ tu luyện Tu La Quyết, đột nhiên có tiếng bước chân bên ngoài sơn động. 

Hắn hơi giật mình, dừng tu luyện.

Bên ngoài có tiếng người nói.

“Cây Thiết Thụ kia thực sự sinh trưởng trong cái động lớn dưới lòng đất này sao?” “Không nhầm đâu. Theo như bảo giám có ghi lại, dưới mặt đất nơi này có một cái hang lớn, trong đó có Thiết Thụ. Mùi hương lạ lùng kia là mùi của Thiết quả!”

Tiếng bước chân càng lúc càng tới gần.

Nghe tiếng thì hẳn đối phương có hai người. 

Hoàng Tiểu Long đứng dậy. Phệ Linh Tử Hầu cũng từ trên tàng cây nhảy xuống, ngồi trên vai hắn, cảnh giác nhìn con đường nối từ mặt đất tới cửa động.

Không bao lâu sau, hai thanh niên chừng hai mươi tuổi xuất hiện trước mặt một người một khỉ.

Cả hai người đều mặc áo màu xám, trên ngực có hình thần điểu. Hiển nhiên là người của cùng một tông môn. 

Hai người xuống dưới lòng đất, thấy Hoàng Tiểu Long và Phệ Linh Tử Hầu đều ngẩn ra. Hiển nhiên họ không ngờ được dưới lòng đất còn có một đứa nhỏ khoảng mười tuổi và một con khỉ nhỏ.

Nhưng khi thấy gốc Thiết Thụ sau lưng Hoàng Tiểu Long, cả hai người đều sáng rực hai mắt, mừng rỡ hớn hở:

“Thiết Thụ!” 

“Thiết Thụ mọc dưới lòng đất thật này!”

Một người cười lớn:

“Ha ha, Ngô Kiền, ta đã nói mà, bảo giám không ghi sai chứ? Thiết Thụ mọc trong một cái hang ở dưới lòng đất. Có Thiết quả này, chúng ta dùng để tu luyện, trong vòng ba tháng là có thể đột phá thất giai!” 

“Không sai. Đến cuối năm, trong cuộc thi đấu của các đệ tử ngoại môn của tông môn chúng ta, chúng ta có thể vô địch rồi!”

Ngô Kiền, người có vẻ cao gầy hơn cũng cười lên ha hả.

Hai người thoải mái trò chuyện cười lớn, hoàn toàn không để ý đến Hoàng Tiểu Long nhìn như đứa trẻ mười tuổi và Phệ Linh Tử Hầu. Trước mắt bọn họ chỉ có Thiết quả. Hoàng Tiểu Long cũng không nói gì, chỉ đứng đó, hứng thú nhìn bọn họ đang cười nói. Xem quần áo hai người mặc chắc là đệ tử Cửu Phượng Cốc ở Vương quốc Bạo Long láng giềng.

Thế lực của Cửu Phượng Cốc ở Vương quốc Bạo Long không hề tệ, là một trong các môn phái lớn của Vương quốc Bạo Long.

Một lát sau, hai gã đệ tử Cửu Phượng Cốc dừng cười, nhìn Hoàng Tiểu Long. 

Ngô Kiền hỏi:

“Làm gì với thằng nhóc này bây giờ? Làm sao nó tìm được đến đây? Chẳng lẽ nó bị trưởng bối trong gia tộc đuổi đi rồi lạc tới đây?”

Một gã đệ tử Cửu Phượng Cốc khác tên Trần Vân cười lạnh nói: 

“Mặc kệ nó làm sao tìm được tới đây. Dù sao đây cũng là bí mật không thể tiết lộ ra ngoài. Hàng năm cây Thiết Thụ này kết được hơn một trăm quả, chúng ta tới đây tu luyện, trong vòng mười năm nhất định có thể đột phá bát giai!”

Gã đi tới trước mặt Hoàng Tiểu Long.

Tới khi còn cách Hoàng Tiểu Long mười thước, Trần Vân rút trường kiếm, nhìn hắn, nói: 

“Nhóc con, vốn dĩ mày cũng khá may mắn, lại có thể tìm được tới đây. Xem ra mày đã ăn không ít Thiết quả, hương vị Thiết quả không tệ chứ? Nhưng, tiếc quá, mày lại gặp chúng tao. Sau này tất cả chỗ này sẽ là của bọn tao!”

“Mà mày, chỉ có thể chết!”

Trường kiếm của Trần Vân đâm thẳng tới cổ Hoàng Tiểu Long. 

“Yên tâm, chỉ một kiếm thôi. Sẽ không đau đâu!”

Ngay khi trường kiếm của Trần Vân đâm trúng cổ học Hoàng Tiểu Long, đột nhiên, giữa không trung, Trần Vân cứng đờ sững ra không dám tin vào những gì mình đang nhìn thấy. Mũi kiếm đã bị hai ngón tay của Hoàng Tiểu Long kẹp chặt!

Khi gã còn đang sững sờ, thân hình Hoàng Tiểu Long lóe lên, một đường đao lạnh toát lóe lên. 

Cơ thể Trần Vân vẫn đứng sững tại chỗ, hai mắt dại ra, sau đó tối dần xuống. Gã ngã xuống.

“Mày nói không sai. Chỉ một kiếm thôi. Sẽ không đau!”

Hoàng Tiểu Long lạnh lùng nói. 

Khi Trần Vân ngã xuống đất, máu mới từ cổ chảy ra, nhuộm đỏ cả mặt đất.

“Trần Vân!”

Xa xa, Ngô Kiền nhìn đồng bạn ngã xuống, kinh hô kêu lên. Lúc này Hoàng Tiểu Long đã đi tới trước mặt gã. 

“Mày!”

Ngô Kiên kinh ngạc khinh hoảng hốt hoảng lùi lại. Đến tận bây giờ gã vẫn khó mà tin được Trần Vân lại chết trong tay đứa trẻ mười tuổi này.

Trần Vân cũng giống gã, là lục giai hậu kỳ đỉnh phong.  

Chương 65: Trở lại vương thành

“Mày là ai?”

Ngô Kiền kinh hoảng nhìn Hoàng Tiểu Long đang không ngừng bước tới gần.

“Tao là ai không quan trọng!” 

Hoàng Tiểu Long vẫn bình tĩnh lạnh lùng bước lại gần đối phương. Đối với hắn, quả thực hắn là ai không hề quan trọng, bởi vì sau này hai người này sẽ không thể xuất hiện lần nữa.

Nghe ra sát ý trong lời nói của hắn, Ngô Kiền xoay người lại, thân hình xoay tròn như lốc xoáy, chạy tới thông đạo dưới lòng đất.

Nhưng khi gã vừa dừng lại, đột nhiên bị một bóng người che trước mặt, một đạo kình khí sắc bén ào tới. Gã sợ hãi hoảng hồn lùi lại. 

Lùi về vị trí cũ, gã nhìn lại, là con khỉ nhỏ kia!

Phệ Linh Tử Hầu ép đối phương về chỗ cũ, nhếch miệng kêu chí chóe. Hoàng Tiểu Long cười thầm. Gã đệ tử Cửu Phượng Cốc này không nghe được con khỉ nói gì nhưng hắn thì hiểu. Tiểu gia hảo này đang mắng, mày muốn trốn thì phải hỏi qua ý hầu trảo của hầu gia đã.

Tuy không hiểu Phệ Linh Tử Hầu nói gì, nhưng Ngô Kiền nhìn ra được vẻ giễu cợt trong mắt nó, nổi giận, đấu khí toàn thân dâng lên gọi ra một Vũ hồn. 

Hoàng Tiểu Long cực kỳ ngạc nhiên, Vũ hồn của gã là một con yêu thú giống con cóc, chỉ khác là có thêm một cái đuôi dài đằng sau.

“Đây là Vũ hồn gì?”

Tuy Hoàng Tiểu Long đã xem không ít thư tịch có liên quan đến Vũ hồn trong Đồ Thư Quán của học viện Tinh Không, nhưng cũng không nhận ra được Vũ hồn này là thứ gì. Nhưng trong thế giới Vũ hồn có tới ngàn kỳ trăm trạng Vũ hồn, cũng không ít Vũ hồn biến dị, cho dù là cường giả Thánh vực sống cả ngàn năm cũng chưa chắc đã biết tất cả Vũ hồn. 

Ngô Kiền gọi Vũ hồn ra, vung trường kiếm tới Phệ Linh Tử Hầu.

“Nhất lạc trường hà!”

Kiếm khí tung hoành không ngừng lấn tới, nhìn thì nhu hòa, nhưng lại ẩn chứa sát khí vô tận. 

Phệ Linh Tử Hầu thấy vậy chỉ nhếch miệng cười, không lùi mà tiến, phi thân lên, hai móng bật ra, ánh trảo sắc lẻm, tầng tầng lớp lớp, không khí bị xé toang.

Hoàng Tiểu Long vẫn đứng đó, không ra tay. Hắn nhìn ra được gã đệ tử Cửu Phượng Cốc này còn chưa đột phá thất giai. Chỉ cần đối phương chưa đột phá thất giai, Phệ Linh Tử Hầu đối phó được.

Quả nhiên, không bao lâu sau, gã đệ tử Cửu Phượng Cốc bị Phệ Linh Tử Hầu chụp trúng ngực, không ngừng lùi lại, máu tươi ứa ra. 

Ngô Kiền nhìn vết cào trước ngực, vừa sợ vừa giận.

"Đây là Vũ hồn gì?"

Phệ Linh Tử Hầu lại nhào lên. 

“Súc sinh. Mày muốn chết!”

Ngô Kiền nổi giận vung trường kiếm. Kiếm khí xoay tròn như vòng thái dương, không ngừng nở rộ quang mang, bức Phệ Linh Tử Hầu phải lùi lại. Thân hình gã lóe lên, muốn chạy trốn, nhưng Hoàng Tiểu Long vẫn canh giữ một bên làm sao có thể để mặc cho gã chạy thoát. Hắn cũng lóe lên, chớp mắt đã chặn trước mặt đối phương.

“Cút cho tao!” 

Ngô Kiền nổi giận chém ra một kiếm.Hoàng Tiểu Long lạnh lùng nhìn đối phương, Tu La Chi Đao cầm sẵn trong tay, lạnh lùng nói:

“Tu La Chi Lệ!” 

Hắn phi thân lên, vung Tu La Chi Đao.

Trong cái nhìn đầy hoảng sợ của Ngô Kiền, vô số nhân mạng xuất hiện, hóa thành một màn mưa xối xả, tiếng sấm ầm ầm bao phủ khắp hai mươi trượng quanh cơ thể gã.

Hoàng Tiểu Long nhẹ nhàng đáp xuống, thu Tu La Chi Đao vào tay. 

Mạng người không còn. Tiếng sấm cũng không còn.

Ngô Kiền ngã xuống. Khi ngã xuống, hai mắt vẫn mở trừng trừng kinh hoảng tuyệt vọng, toàn thân đầy lỗ máu như bị vô số giọt nước cực cứng rắn xuyên thủng. Có lẽ phải đến mấy trăm lỗ, cực kỳ đáng sợ.

Ngô Kiền nằm đó, trong cơ thể gã đột nhiên vọng ra tiếng tu la khóc, mãi sau mấy hơi thở tiếng Tu La Chi Lệ mới dần biến mất. 

Hoàng Tiểu Long nhìn ánh mắt kinh hoảng tuyệt vọng của đối phương, lạnh lùng nói:

“Hương vị Thiết quả rất ngon, đáng tiếc, bọn mày đều không có cơ hội thưởng thức!”

Ngô Kiền ngừng giật. 

Thực ra, cho dù hai người không giết Hoàng Tiểu Long, hắn cũng không định để họ đi.

Giống như họ đã nói, cái động này là một bí mật không thể để lộ ra ngoài.

Mặc dù dược lực của một quả Thiết quả kém xa Dương quả trước kia Hoàng Tiểu Long đã ăn, nhưng đây là Thiết Thụ, là một cây Thiết Thụ sống mỗi năm kết ra được hơn trăm quả! Gốc Thiết Thụ này là bảo bối sống, giá trị còn hơn Dương quả vô số lần!

Có cây Thiết Thụ này, hàng năm Hoàng Tiểu Long có thể tới ăn Thiết quả tu luyện một hai tháng. Quan trọng hơn là, có Thiết quả, cha mẹ hắn, Hoàng Bằng và Tô Yến có thể đột phá tiếp. Hơn nữa, Vũ hồn của muội muội hắn Hoàng Mẫn cũng đã bắt đầu thức tỉnh. Có Thiết quả này, nàng có thể có được cơ sở để tu luyện rất tốt.

Đệ đệ của hắn, Hoàng Tiểu Hải cũng vậy. 

Một lát sau, Hoàng Tiểu Long dọn sạch hai thi thể. Hắn còn tìm được một ít kim tệ, đấu khí đan, còn một cuốn sách tên Bảo Giám từ thi thể của họ.

Hoàng Tiểu Long lật lật cuốn Bảo Giám xem lướt qua. Không phải thư tịch đấu kỹ, mà là một cuốn sách giới thiệu các loại kỳ trân linh dược trong thiên địa, chúng có thể mọc ở đâu, tác dụng như thế nào, vân vân.

Đương nhiên, trong sách cũng không chỉ rõ địa điểm các linh dược mà chỉ nói tới khả năng. Cụ thể thế nào, vẫn cần phải tự đi kiếm. 

Sau khi xử lý sạch sẽ hai thi thể, Hoàng Tiểu Long không tiếp tục tu luyện trong hang động nữa, mà hái toàn bộ Thiết quả còn lại trên cây vào tu la giới, cùng Phệ Linh Tử Hầu rời động, tiếp tục đi sâu vào trong Ngân Nguyệt sâm lâm.

Lại hơn một tháng nữa trôi qua.

Trong một hồ nước của Ngân Nguyệt sâm lâm, trong làn nước xanh biêng biếc đến tươi cả mắt, một thằng nhóc đang trần truồng bơi bơi, chính là Hoàng Tiểu Long. 

Tuy chỉ mới mười tuổi, nhưng thân thể Hoàng Tiểu Long đã khá là tráng kiện. Chỉ hơn bốn tháng, hắn đã cao lên không ít, hơn một thước rưỡi rồi.

Lúc này, trên mặt hồ bất ngờ toát ra một đấu khí, là Phệ Linh Tử Hầu. Tiểu gia hỏa này vừa xuất hiện đã kêu gào chi chít, vung vẩy hai tay, nước hồ tung tóe khắp nơi, nhắm thẳng Hoàng Tiểu Long.

Hoàng Tiểu Long cười ha hả, xoay người nhảy, tránh thoát, chém ra một chưởng. 

Một người một khỉ chơi đùa trong hồ.

Nửa giờ sau, Hoàng Tiểu Long và Phệ Linh Tử Hầu mới rời hồ nước, mặc quần áo.

“Hơn bốn tháng rồi, đến lúc về rồi!” 

Hắn nghĩ vậy. Bây giờ về vương thành Lạc Thông vừa vặn có thể tham gia thi đấu hàng năm của các học viên.

Khổ tu hơn bốn tháng trong Ngân Nguyệt sâm lâm, hắn đã đạt được lục giai trung kỳ đỉnh phong, bất kỳ lúc nào cũng có thể đột phá hậu kỳ.

Ngay sau đó, hắn cùng Phệ Linh Tử Hầu chạy về vương thành Lạc Thông. 

Hơn mười ngày sau, Hoàng Tiểu Long cùng Phệ Linh Tử Hầu xuất hiện trước cửa lớn vương thành Lạc Thông. Nhìn bốn chữ “Vương thành Lạc Thông”, đột nhiên trong lòng hắn dâng lên một cảm xúc khó tả.

Vương thành Lạc Thông, ta về rồi!

Một lát sau, Hoàng Tiểu Long cùng Phệ Linh Tử Hầu vào trong vương thành. 

Nhưng hắn không quay về phủ Thiên Huyền ngay mà tới thẳng học viện Tinh Không.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau