VÔ ĐỊCH THIÊN HẠ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô địch thiên hạ - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Cầu Ta Cũng Vô Ích

Ngồi trong đại điện, Hoàng Minh thấy Hoàng Bằng dẫn theo Hoàng Tiểu Long đi tới, có chút ngoài ý muốn, nhưng cũng không đứng lên, mà vẫn ngồi tại chỗ.

"Nhị trang chủ." Chu Quang cùng nhi tử Chu Học Đông thấy Hoàng Bằng tiến đến, không dám hành động giống như Hoàng Minh ngồi bất động, mà đứng lên nói.

Hoàng Bằng liếc mắt phụ tử Chu Quang cùng Chu Học Đông, gật đầu, sau đó quay đầu lại nói với Hoàng Minh: "Đại ca."

Hoàng Tiểu Long cũng chào theo: "Đại bá." Thanh âm của hắn có chút không tình nguyện.

Hoàng Minh mặt không biểu tình, chỉ nói: "Nhị đệ, ngồi đi."

Hoàng Bằng cùng Hoàng Tiểu Long đi tới hai ghế dưới đại điện ngồi xuống.

Sau khi ngồi xuống, Hoàng Bằng có chút nghiêm chỉnh, trong đầu nghĩ tìm lời bắt đầu, thế nhưng cũng không biết nên mở miệng thế nào cả.

"Nhị đệ, ngươi qua đây có chuyện gì?" Đúng lúc này, Hoàng Minh lên tiếng hỏi.

Hoàng Bằng chần chờ một chút, rồi nói: "Đại ca, ta nghe nói, Hoàng Vĩ nói muốn trong buổi họp gia tộc hằng năm đánh hai tay Tiểu Long tàn phế." Nói đến đây, Hoàng Bằng ngừng lại.

"Hả, có chuyện đó sao?" Nét mặt Hoàng Minh kinh ngạc.

Hoàng Tiểu Long thu tất cả phản ứng của đại bá Hoàng Minh ở trong mắt, trong lòng thầm cười nhạt, ngay cả phụ thân Hoàng Bằng còn nghe nói đến chuyện này, thì nhất định chuyện ấy đã truyền ra toàn Hoàng gia trang, chẳng lẽ Hoàng Minh sẽ không biết sao?

"Hoàng Vĩ, có chuyện đó hay không hả?" Tiếp đó, Hoàng Minh quay đầu lại nhìn nhi tử Hoàng Vĩ hỏi.

Hoàng Vĩ mắt không chớp, mặt không hoảng hốt, mở miệng nói: "Căn bản không có chuyện như vậy." Nói đến đây, Hoàng Vĩ liếc mắt nhìn Hoàng Bằng cùng Hoàng Tiểu Long, tiếp tục nói: "Ta xem là có người cố ý lấy cớ này để đến Bắc điện chúng ta nháo sự!"

Hoàng Bằng vừa nghe, trên mặt nộ khí đỏ lên, ý tứ của Hoàng Vĩ chính là bản thân hai cha con hắn ăn no rửng mỡ vô cớ nháo sự?

Hoàng Tiểu Long lạnh lùng nhìn hai phụ tử Hoàng Minh cùng Hoàng Vĩ diễn trò một hỏi một đáp, trong lòng cười nhạt.

"Đại ca, ngươi xem việc này?" Hoàng Bằng cố nén lửa giận, quay đầu sang nhìn Hoàng Minh.

Hoàng Minh khoát tay áo, vẫn là vẻ mặt lạnh nhạt, không lộ vẻ gì: "Được rồi Nhị đệ, nếu không có sự việc như vậy, bây giờ các ngươi có thể đi về được rồi!"

Không có sự việc như vậy! Không thể nghi ngờ ý tứ trong lời nói của Hoàng Minh giống như nói Hoàng Bằng là vô cớ nháo sự?

Hoàng Bằng cực lực áp chế lửa giận trong lòng: "Đại ca, ý ngươi cũng là nói, phụ tử chúng ta hôm nay là ăn no không có việc gì làm, vô cớ nháo sự!"

Hoàng Minh nhướng mày, sắc mặt lạnh lẽo: "Nếu việc này là thật, thì tính sao chứ? Họp gia tộc hằng năm, các đệ tử cùng tuổi trong lúc tỷ thí luận bàn xảy ra chuyện, đó chính là việc bình thường."
Hoàng Minh nói xong vẻ mặt lãnh đạm, cũng không đề cập đến chuyện Hoàng Vĩ sẽ đánh cho tàn phế hai tay Hoàng Tiểu Long.

Sắc mặt Hoàng Bằng giận dữ, bỗng nhiên đứng lên, nhìn chằm chằm đại ca Hoàng Minh: "Ngươi là nói, đến lúc đó Hoàng Vĩ cho dù đánh tàn phế hai tay Tiểu Long cũng là bình thường?”

Sắc mặt Hoàng Minh cũng lạnh lùng: "Vậy ý tứ của ngươi là muốn ta cấm các đệ tử cùng tuổi luận bàn trong lúc tỷ thí ở buổi họp gia tộc hàng năm sao? Tỷ thí luận bàn giữa các đệ tử cùng tuổi là do phụ thân định ra quy củ! Ý ngươi là nói, quy củ của phụ thân là sai?"

Hàn mang trong hai mắt Hoàng Tiểu Long lóe lên, ý tứ phụ thân Hoàng Bằng chỉ là muốn Hoàng Minh khiến nhi tử Hoàng Vĩ hạ thủ lưu tình, trong đại điện ai cũng thấy được ý đồ phụ thân hắn khi đến đây, thế nhưng Hoàng Minh lại cố ý nói lái đi rằng phụ thân cấm các đệ tử cùng tuổi tỷ thí luận bàn, ngụ ý rõ ràng muốn nói phụ thân làm như vậy là cố ý gây khó khăn!

Phụ tử Chu Quang cùng Chu Học Đông ngồi ở chỗ kia, không hề mở miệng, thế nhưng hai mắt lại lộ ra vẻ hả hê tiếu ý.

Sắc mặt Hoàng Bằng đỏ ửng lên, song quyền nắm chặt, hiển nhiên trong lòng phẫn nộ tới cực điểm. Hắn hít sâu một hơi, nói với Hoàng Minh rằng: "Tiểu Long là chất nam của ngươi đó!"

Mí mắt Hoàng Minh nhếch lên, liếc mắt nhìn Hoàng Tiểu Long rồi nói với Hoàng Bằng: "Việc này, ta còn phải cần tới ngươi nhắc nhở? Lẽ nào ta không biết hắn là chất nam của ta? Dù cho hắn có là chất nam của ta, ngươi cầu ta cũng vô ích!"

Hoàng Bằng giận dữ cười to: "Được, được lắm." Giờ đây, cuối cùng thì hắn cũng đã thấy rõ bộ mặt thật của đại ca, trong lòng đột nhiên nổi lên một cảm giác thê lương, tình huynh đệ vài thập niên, vậy mà lại xa lạ như vậy!

Hoàng Tiểu Long nhịn không được lạnh lùng nói: "Hoàng Minh, ngươi cho là đến lúc họp gia tộc hằng năm, nhi tử của ngươi thật có thể đánh tàn phế hai tay của ta?"

"Làm càn!" Hoàng Minh thấy Hoàng Tiểu Long chỉ là một tiểu hài tử xấu xa dĩ nhiên dám trước mặt Chu Quang gọi thẳng tên mình thì trong lòng phiền nộ, đột nhiên đứng lên, một chưởng hướng về phía Hoàng Tiểu Long đánh tới, một đạo Đấu khí mạnh mẽ hướng về Hoàng Tiểu Long. Khi mọi người thấy chưởng đạo chuẩn bị đập tới ngực Hoàng Tiểu Long, đột nhiên một bóng người lóe lên, che ở trước mặt Hoàng Tiểu Long, đồng thời cũng vỗ ra một chưởng.

"Oanh!" một tiếng vang dội, bóng người che ở trước mặt Hoàng Tiểu Long không ngừng thối lui lui về phía sau.

"Phụ thân, người có sao không?" Hoàng Tiểu Long quýnh lên, lắc mình đi tới bên cạnh Hoàng Bằng, người vừa tiếp một chưởng của Hoàng Minh chính là Hoàng Bằng.Hoàng Bằng khoát tay áo, lắc đầu nói: "Ta không sao."

Hoàng Tiểu Long nói cho cùng cũng là chất nam của Hoàng Minh, hắn tuy nộ song xuất thủ, nhưng vẫn có chừng mực, không thì với thực lực của Hoàng Bằng là Lục giai Hậu kỳ, cũng không tiếp nổi một chưởng Thất giai Hậu kỳ của Hoàng Minh.

Hoàng Tiểu Long thấy phụ thân không có việc gì, trong lòng thở dài một hơi.

Lúc này, Hoàng Vĩ ở bên cạnh tiến lên mở miệng nói: "Nhị thúc, ngươi muốn ta buông tha Hoàng Tiểu Long cũng không phải là không thể được, chỉ cần Hoàng Tiểu Long quỳ xuống, dập đầu nhận sai với ta, tự đánh hai mươi tát như năm ấy, ta sẽ bỏ qua cho hắn!"

Dập đầu cùng đánh hai mươi cái tát? Lông mày Hoàng Bằng chau lại, nhìn về phía nhi tử.

Hoàng Tiểu Long nhìn Hoàng Vĩ, lạnh giọng cười: "Bất kể là trước kia hay là hiện tại, Hoàng Tiểu Long ta chỉ lạy trời quỳ đất, cho tới bây giờ không quỳ người!" Sau đó nói với Hoàng Bằng: "Phụ thân, chúng ta đi!"

Lạy trời quỳ đất, cho tới bây giờ không quỳ người! Hoàng Bằng ngẩn ra, tán thưởng cười: "Hảo nhi tử, chúng ta đi thôi!" Nói xong, cùng Hoàng Tiểu Long xoay người rời đi.

Hoàng Vĩ nhìn theo thân ảnh Hoàng Bằng cùng Hoàng Tiểu Long rời đi, trong lòng vô cùng tức giận, quay về bóng lưng Hoàng Tiểu Long hô: "Hoàng Tiểu Long, ngươi cho rằng buổi họp gia tộc hằng năm, ta không dám đánh tàn phế hai tay ngươi sao?"

Hoàng Tiểu Long cũng không quay đầu lại, cùng phụ thân Hoàng Bằng biến mất tại cửa đại điện Bắc điện viện.

Hoàng Minh nhìn thân ảnh hai người đi khuất, ánh mất muôn phần phức tạp.

"Đại trang chủ, Hoàng Tiểu Long này không để ý đến thân phận dám ngay mặt gọi thẳng tên đại trang chủ, đây cũng quá…" Lúc này, Chu Quang ở bên cạnh tiến lên mở miệng nói.

Nhưng hắn còn chưa nói hết, Hoàng Minh đã một chưởng quét tới, Chu Quang trên mặt hiện ngũ chỉ.

Hoàng Minh nhìn Chu Quang, mặt không biểu hiện tình, hai mắt như đao: "Đây là việc của huynh đệ chúng ta, còn chưa tới phiên ngươi tới ngắt lời!"

"Vâng, vâng, đại trang chủ, thuộc hạ lỡ miệng, thuộc hạ lỡ miệng!" Chu Quang kinh hoảng liên tục gật đầu.

Sau khi rời khỏi Bắc điện viện, Hoàng Tiểu Long cùng phụ thân Hoàng Bằng về tới Đông điện viện, mẫu thân Tô Yến thấy Hoàng Tiểu Long cùng Hoàng Bằng trở về, vội sải bước, gấp giọng hỏi: "Thế nào?"

Hoàng Bằng không biết phải trả lời thế nào, Hoàng Tiểu Long mở miệng nói: "Nương, chuyện gia tộc họp hằng năm, người cứ yên tâm đi, ta không có việc gì."

Tô Yến nghe vậy, cho rằng Hoàng Vĩ đã đồng ý buông tha nhi tử khi họp gia tộc hằng năm, trái tim đang treo lơ lửng giờ đã được hạ xuống, liền tươi cười: "Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi!"

Nhìn vẻ mặt thê tử vui vẻ tươi cười, Hoàng Bằng há miệng định nói gì đó, thế nhưng cuối cùng lại không nói gì.

Chương 7: Sơn Cốc Kỳ Dị

Sau khi từ Đông điện viện trở về, Hoàng Tiểu Long ngồi xếp bằng bên trên giường gỗ trong gian phòng, hồi tưởng lại thái độ kiêu ngạo của phụ tử Hoàng Minh tại Bắc điện viện ngày hôm nay, nghĩ về một màn lạnh lùng, dối trá đó, trong lòng lệ khí không ngừng bốc lên.

Vốn trước đó đối với chuyện hắn định đánh cho tiểu tử xấu xa Hoàng Vĩ kia đến phụ thân cũng không nhận ra còn có chút cố kỵ, thế nhưng hiện tại một tia cố kỵ trong lòng cuối cùng cũng triệt để tiêu tán.

"Nói vậy, Hoàng Minh cho rằng mình đã có thể ngồi vững ở vị trí trang chủ vị rồi sao!" Hoàng Tiểu Long cười nhạt.

Từ sau khi Vũ hồn của Hoàng Vĩ thức tỉnh, tất cả các trưởng lão Hoàng gia trang hầu như toàn bộ đều dựa vào Hoàng Minh, cho nên trước sau mới có một màn Đấu khí đan cùng Bắc điện ngày hôm nay.

Hoàng Tiểu Long đè nén lệ khí trong lòng xuống, tiếp tục vận chuyển Huyền Thanh Công tu luyện Đấu khí.

Biến dị Vũ hồn Song Đầu Xà tại phía sau Hoàng Tiểu Long mở song miệng, cắn nuốt linh khí thiên địa bốn phía, Hoàng Tiểu Long phát hiện, bản thân sau khi tiến giai Nhị giai, tốc độ thôn phệ linh khí thiên địa bốn phía của Vũ hồn Song Đầu Xà ở phía sau dĩ nhiên so với trước đây nhanh hơn rất nhiều.

Hơn nữa, trước đây Song Đầu Xà Vũ hồn chỉ lớn bằng hai cái bàn tay hiện giờ phồng lớn lên một vòng, trên người hắc sắc cùng lam sắc càng thêm nồng hậu, Song Đầu Xà Vũ hồn lúc hai miệng thôn phệ linh khí thiên địa bốn phía, hắc sắc cùng lam sắc không ngừng phun ra nuốt vào không ngớt.

Từng đoàn linh khí thiên địa không ngừng tràn vào kinh mạch trong cơ thể Hoàng Tiểu Long, chuyển hóa thành Đấu khí ở bên trong kinh mạch tầng thứ hai không ngừng lưu động, cứ một lần lại một lần.

Rất nhanh, lại mấy ngày đi qua.

Mấy ngày này, Hoàng Tiểu Long tu luyện càng chẳng phân biệt ngày đêm, hầu như có thể dùng hai chữ "Điên cuồng" để hình dung.

Trải qua mấy ngày tu luyện, Hoàng Tiểu Long đã dần đạt tới Nhị giai đỉnh phong.

Cũng những ngày này, Hoàng Bằng cùng Tô Yến hầu như mỗi ngày đều tới tiểu viện xem Hoàng Tiểu Long, thấy nhi tử tu luyện điên cuồng như vậy, hai người Hoàng Bằng cùng Tô Yến tự nhiên cảm thấy yêu thương không ngớt, đặc biệt Tô Yến đã nhiều lần âm thầm rơi lệ, tuy rằng Hoàng Bằng cùng Hoàng Tiểu Long không nói, thế nhưng từ trong miệng những hạ nhân trong trang nàng đã biết được chuyện xảy ra mấy ngày hôm trước tại Bắc điện viện.

Nửa tháng trôi qua.

Nửa tháng, Hoàng Tiểu Long ngoại trừ tại tiểu viện tu luyện Đấu khí, hắn còn ra phía sau núi tu luyện Dịch Cân Kinh. Việc tu luyện Dịch Cân Kinh, tự nhiên không thể bại lộ, Hoàng Tiểu Long chỉ có thể chọn ban đêm đến hậu sơn tu luyện mà thôi.

Bóng đêm đen kịt, bên dưới sơn lâm từng hàng cây dày đặc, một đạo tiểu thân ảnh lấy một loại tư thế kỳ quái đứng ở nơi đó, ánh trăng chiếu xuyên qua những kẽ lá cây.

Hoàng Tiểu Long hai tay giơ lên trên đỉnh đầu, vận chuyển theo Dịch Cân Kinh, linh khí thiên địa bằng mắt thường cũng có thể thấy được đang tràn vào kinh mạch trong cơ thể Hoàng Tiểu Long, sau đó chuyển hóa thành Nội lực, hội tụ tại Đan điền.

Bóng đêm dần dần rút đi, sắc trời thay đổi, ánh mặt trời bắt đầu chiếu trên giọt sương đọng trên ngọn cỏ, Hoàng Tiểu Long lúc này mới mở hai mắt ra, đình chỉ vận chuyển Dịch Cân Kinh.
Hoàng Tiểu Long đột nhiên quát một tiếng, song chưởng huy động, thân hình nhảy lên trên bãi cỏ, cùng với sự huy động của Hoàng Tiểu Long, bên trên bãi cỏ, chưởng ảnh trùng trùng.

Từng đạo khí lưu tại không gian bốn phía không ngừng cấp tốc chuyển động, gào thét.

Đây chính là võ công thượng thừa mà kiếp trước gia tộc truyền lại cho Hoàng Tiểu Long - Miên Chưởng.

Lúc song chưởng Hoàng Tiểu Long huy động, hai tay mềm mại không xương, diễn luyện đến sau cùng, song chưởng của hắn mỗi lần đánh ra, một đạo chưởng ấn do hơi nước hình thành ấn đến giữa không trung, thật lâu không tiêu tán.

Cảnh giới cao nhất của Miên Chưởng chính là ngưng mà không tán, ám lực lâu dài không dứt.

Đời trước, Hoàng Tiểu Long là võ học kỳ tài, không chỉ thân thể Hoàng Tiểu Long là tài liệu luyện võ tuyệt hảo, mà còn năng lực lĩnh ngộ đáng sợ của Hoàng Tiểu Long đối với võ học.

Nửa giờ sau, thân hình Hoàng Tiểu Long mới chậm rãi ngừng lại.

Sau mấy hơi thở, chỉ thấy cây cối bốn phía cao thấp đều ngã xuống, trên mỗi thân cây đều in một cái chưởng ấn nhàn nhạt.

Hoàng Tiểu Long nhìn chưởng ấn nhàn nhạt trên thân cây, nhướng mày, nếu là kiếp trước, chưởng lực Miên Chưởng hắn vỗ tới bên trên thân cây, căn bản sẽ không lưu lại bất luận vết chưởng gì, nói cho cùng, bởi vì hiện tại Nội lực hắn quá yếu.

"Không biết đấu kỹ tại Vũ hồn thế giới này uy lực làm sao." Hoàng Tiểu Long thầm nghĩ.
Nhưng các nhi tử trong gia tộc nhất định phải sau khi đạt được chiến sĩ Tứ giai mới có khả năng luyện tập đấu kỹ, bởi vì chiến sĩ sơ cấp luyện tập đấu kỹ thì uy lực phát ra cũng không nhiều lắm.

Đúng lúc này, đột nhiên phía sau truyền đến một âm thanh quái dị, Hoàng Tiểu Long trong lòng khẽ động, quay đầu nhìn lại, liền thấy trên một cây đại thụ phía trước treo một hầu tử cao nửa thước, toàn thân màu tím nhạt, hai mắt màu lam nhạt.

"Phệ Linh Tử Hầu!" Hoàng Tiểu Long lấy làm kinh hãi.

Kiếp trước, Hoàng Tiểu Long từng xem qua trong cổ điển của gia tộc, Phệ Linh Tử Hầu là một loại thiên địa hãn hữu linh thú.

Thấy Hoàng Tiểu Long nhìn qua, Phệ Linh Tử Hầu đột nhiên nhếch miệng mà cười, kêu xèo xèo, khoa tay múa chân, quay đầu hướng sơn lâm chạy đi.

Hoàng Tiểu Long thấy thế, chần chờ một chút, sau đó chạy theo Phệ Linh Tử Hầu hướng sơn lâm chạy đi.

Điều khiến Hoàng Tiểu Long không nghĩ tới là tốc độ chạy trên cây của Phệ Linh Tử Hầu dĩ nhiên cực nhanh, nếu Hoàng Tiểu Long không tu luyện Dịch Cân Kinh mấy năm cùng thi triển Thiên Toàn Bộ, thật đúng là rất khó theo kịp.

Nửa giờ sau, không biết xuyên qua bao nhiêu sông suối, rừng cây, Hoàng Tiểu Long theo Phệ Linh Tử Hầu đi tới trước một sơn cốc. Sơn cốc rất vắng vẻ, từng đạo âm khí từ trong cốc tản ra, khiến Hoàng Tiểu Long nhướng mày.

"Xèo xèo chi!" Ngay lúc Hoàng Tiểu Long do dự không biết có nên tiến vào sơn cốc hay không, con Phệ Linh Tử Hầu kia lại chạy đến, nhìn Hoàng Tiểu Long kêu lên chi chi, hiển nhiên muốn Hoàng Tiểu Long cùng nó đi vào.

Suy nghĩ một chút, Hoàng Tiểu Long nhấc chân lên, theo tiểu gia hỏa này đi vào sơn cốc. Vừa vào sơn cốc, một đạo khí ẩm thấp đập vào mặt, tiến vào sơn cốc không xa, Hoàng Tiểu Long liền thấy được lẻ tẻ hài cốt người đã chết trên mặt đất, những hài cốt này xem ra đã chết nhiều năm.

Tiến sâu vào, dọc theo đường đi thi cốt càng ngày càng nhiều, hầu như có thể dùng từ chồng chất như núi để hình dung. Mặc dù Hoàng Tiểu Long hai đời làm người, tâm tính không phải một dạng tiểu hài tử có thể sánh bằng, nhưng mắt thấy loại tràng diện này, cũng vẫn có cảm giác kinh hãi đảm chiến.

Nhưng ngay khi Hoàng Tiểu Long muốn rời khỏi sơn cốc, đột nhiên chân đi tới một bãi cỏ lục sắc, mọc đầy kỳ hoa dị thảo, một cảnh tượng đẹp như thế ngoại đào nguyên, giữa bãi cỏ là một cái hồ xanh biếc. Hoàng Tiểu Long trông thấy có chút há hốc mồm, không ngờ sơn cốc này một nửa là thi cốt Địa ngục, một nửa còn lại lại là nhân gian Đào nguyên.

Lúc này, Phệ Linh Tử Hầu đi tới một chỗ trước vách núi dựng đứng, hướng về phía Hoàng Tiểu Long kêu chi chi lên, khoa tay múa chân, chỉ vào trên vách núi đá. Hoàng Tiểu Long đi tới, nhìn theo tay Tử Hầu, chỉ thấy bên trên vách núi có một cái cây xanh biếc, trên cây có vài trái cây màu đỏ.

Màu đỏ của trái cây này khiến người ta hoa mắt, từng đợt mùi thơm lạ lùng phát ra, khiến người ngửi thấy tinh thần đã chấn động.

"Cái này... chẳng lẽ là Dương quả?" Hoàng Tiểu Long lấy làm kinh hãi, trong lòng kinh hỉ không thôi.

Dương quả, sinh trưởng tại nơi cực âm, lại hội tụ thiên địa cửu dương khí mà sinh ra, người tu luyện Đấu khí dùng qua, không những đề thăng tu vi Đấu khí, còn có thể trải qua phạt tủy, đối với chuyện tu luyện sau này có chỗ tốt khó có thể tưởng tượng!

Chương 8: Kỳ Ngộ Ở Đáy Hồ

Hoàng Tiểu Long nhìn mấy quả Dương quả bên trên vách núi, cặp mắt nóng rực, cổ họng rung động một chút, sau đó nhìn về phía Phệ Linh Tử Hầu, cuối cùng hắn đã hiểu ý tứ của tiểu gia hỏa này dẫn hắn tới đây.

Mấy quả Dương quả này sinh trưởng bên trên vách núi hai, ba mươi mét, tiểu tử kia chắc là muốn ăn lại không ăn được, nên muốn kêu bản thân giúp nó hái?

"Tiểu tử kia, ngươi gọi ta tới giúp ngươi hái Dương quả?" Hoàng Tiểu Long hỏi.

"Khẹc khẹc!" Hai mắt Phệ Linh Tử Hầu vui vẻ, không ngừng gật đầu.

Hoàng Tiểu Long cười, tiểu gia hỏa này thật đáng yêu, Hoàng Tiểu Long quay đầu, nhìn Dương quả sinh trưởng ở chỗ cao vách núi hai mươi mấy thước, sau đó nhìn bốn phía vách núi.

Vách núi trơn tuột, hầu như thẳng tắp bay lên, không có nơi đặt chân, muốn hái Dương quả trên vách núi cao hai mươi mấy thước thì độ khó rất cao, chí ít đối với Hoàng Tiểu Long hiện tại mà nói là rất khó.

Hoàng Tiểu Long phi thân nhảy lên một cái tại chỗ cao bốn năm thước, nội kình móng tay phải bắn ra, hướng vách núi cắm xuống, vách núi cực cứng rắn, với Nội lực hiện tại của Hoàng Tiểu Long, toàn lực cắm xuống, ngũ chỉ chỉ có thể cắm vào rất nông, nhưng lại vừa vặn có thể chống đỡ thân thể Hoàng Tiểu Long giữa không trung.

Sau đó, Hoàng Tiểu Long lại tiếp tục tay trái thành móng, cắm vào vách núi, triệt để ổn định thân thể, sau đó từng bước một hướng về phía Dương quả leo lên.

Mỗi một bước, Hoàng Tiểu Long đều vận chuyển Nội lực chống đỡ, cực kỳ tốn sức, lúc đến chỗ cao hơn mười thước, Hoàng Tiểu Long đã thở hồng hộc, tốc độ chậm chạp.

Phệ Linh Tử Hầu ở mặt đất vốn đang kêu la chi chi ầm ĩ thấy thế cũng chợt yên tĩnh lại, đôi mắt màu lam nhạt nhỏ lo lắng nhìn chằm chằm Hoàng Tiểu Long phảng phất tùy thời cũng có thể rớt xuống.

Dướ ánh mắt soi mói của Phệ Linh Tử Hầu, thân thể nhỏ gầy của Hoàng Tiểu Long rốt cục cũng đi tới vách núi hai mươi mấy thước cao chỗ Dương quả.

Hoàng Tiểu Long nhìn năm quả Dương quả trước mắt, hai mắt vui vẻ, xuất ra một cái túi nhỏ đã chuẩn bị từ lâu, nhất nhất hái xuống, bỏ vào tiểu bố bên trong gói kỹ, tiện đà tung người hướng mặt đất hạ xuống.

Trong lúc đang ở giữa không trung, hai chân Hoàng Tiểu Long liền điểm mấy chỗ tại vách núi bên dưới, an ổn chấm đất.

Thấy Hoàng Tiểu Long hái Dương quả thành công, Phệ Linh Tử Hầu kêu lên chi chi mừng rỡ, hoa chân múa tay vui sướng, thần tình cực kỳ vui vẻ. Một lúc sau, Phệ Linh Tử Hầu dừng lại, sau đó nhìn chằm chằm Dương quả trong tay Hoàng Tiểu Long, đôi mắt tràn ngập vẻ mong chờ.

"Tiểu tử kia, tiếp lấy này." Hoàng Tiểu Long thấy vậy, không khỏi cười, sau đó lấy ra hai quả Dương quả ném tới, Phệ Linh Tử Hầu nhảy lên một cái, hai tay tiếp được hai quả Dương quả, kêu lên vài tiếng chi chi vui mừng với Hoàng Tiểu Long, sau đó liền đến một bên, trực tiếp nhét cả hai quả Dương quả vào trong miệng, ngồi xếp bằng xuống, bắt đầu hút linh lực Dương quả vào.

Nhìn Phệ Linh Tử Hầu vận công thu nạp Dương quả linh lực, Hoàng Tiểu Long cũng đều thấy nhưng không thể trách, hết thẩy những linh thú này, đều có thể bản thân tu luyện, huống chi Phệ Linh Tử Hầu chính là linh thú bên trong Cực phẩm tồn tại.

Thấy Phệ Linh Tử Hầu vận công thu nạp linh lực của Dương quả, Hoàng Tiểu Long nhìn quét một vòng sơn cốc, xác định an toàn sau, cũng đến một bên ngồi xếp bằng xuống, xuất ra một quả Dương quả, bỏ vào miệng rồi vận chuyển Huyền Thanh Công thu nạp lên linh lực Dương quả.Cùng với linh lực Dương quả trong cơ thể Hoàng Tiểu Long lan ra, rất nhanh, bốn phía thân thể Hoàng Tiểu Long liền xuất hiện từng đoàn Cửu Dương khí, Cửu Dương khí chính là linh khí tinh khiết nhất giữa thiên địa, phẩm chất cực tốt.

Được Cửu Dương khí bao vây, Hoàng Tiểu Long cảm giác cực kỳ thoải mái, ấm áp, cơ hồ như đang ngâm mình trong dòng suối ấm vậy, trong cơ thể kinh mạch bên trong Đấu khí của Hoàng Tiểu Long cấp tốc lưu chuyển.

Mấy canh giờ đi qua.

Hoàng Tiểu Long đang ngồi xếp bằng chậm rãi mở hai mắt ra, mấy canh giờ, rốt cục cũng hoàn toàn luyện hóa xong linh lực Dương quả, Hoàng Tiểu Long phát hiện, trong cơ thể hắn Đấu khí so sánh với trước đó nồng hậu không chỉ gấp đôi, dĩ nhiên đạt tới Nhị giai Hậu kỳ!

Vốn dĩ, dựa theo phỏng đoán của hắn, muốn đột phá Nhị giai Hậu kỳ chí ít phải mất hơn một tháng, hiện tại lại đơn giản đạt tới.

Trong lòng Hoàng Tiểu Long vô cùng vui vẻ, lúc này, một mùi hôi thối xộc vào mũi Hoàng Tiểu Long.

Hoàng Tiểu Long cúi đầu nhìn, chỉ thấy trên người toàn thân dính một tầng bùn đen, kiếp trước Hoàng Tiểu Long cũng dùng qua cùng loại Dương quả linh dược, biết đây cũng là những tạp chất trong cơ thể.

Hoàng Tiểu Long nhảy lên một cái, thân thể nhẹ tênh, cảm giác trong cơ thể có một cảm giác sảng khoái khó tả. Hoàng Tiểu Long thấy cách đó không xa Phệ Linh Tử Hầu vẫn đang ngồi, biết tiểu gia hỏa này còn đang luyện hóa linh lực Dương quả, cũng không để ý nữa, mà đi về phía cái hồ xanh biếc giữa bãi cỏ đó.

Trước khi bước xuống hồ, Hoàng Tiểu Long cởi tất cả quần áo, cùng hai quả Dương quả còn lại cất đi rồi mới nhảy lên một cái lao xuống hồ nước. Toàn thân dấp dính toàn tạp chất cơ thể đùn ra vô cùng khó chịu, giờ hắn phải tắm một cái thật thoải mái mới được.Nhảy vào trong làn nước biếc, Hoàng Tiểu Long nhanh chóng kỳ cọ khắp người, những dơ bẩn quanh thân nhanh chóng được tẩy sạch. Nhưng lúc Hoàng Tiểu Long muốn lên bờ, đột nhiên phát hiện một đạo lãnh khí từ dưới đáy hồ phun lên. Đạo lãnh khí này cũng không lớn, nếu không chú ý thì sẽ rất khó phát hiện. Trong lòng Hoàng Tiểu Long khẽ động, liền một hơi lặn xuống đáy hồ.

Vừa chạm đáy hồ, Hoàng Tiểu Long liền phát hiện phía trước có một cái cửa động, đạo lãnh khí kia chính là từ cái cửa động truyền tới.

Hoàng Tiểu Long đi tới trước cửa động, tung người nhảy vào.

Tiến vào trong động, phát hiện bốn vách tường của cửa động khô mát, không âm u như trong tưởng tượng, bên trên cửa động làm bằng thạch bích có khảm một viên Tị Thủy Châu to chừng bằng quả trứng ngỗng.

Riêng cái viên Tị Thủy Châu này, nếu đem ra ngoài bán đấu giá, giá trị chắc phải mười vạn kim tệ.

Hoàng Tiểu Long không khỏi tò mò đối với sơn động này, hắn đi dọc theo thông đạo về phía trước hơn mười thước, liền tới một cái điện rộng hơn một trăm thước vuông. Đại điện trống rỗng, không có gì cả, liếc mắt liền có thể nhìn khắp xung quanh, bốn phía đại điện có ba gian phòng, Hoàng Tiểu Long hướng phòng thứ nhất đi tới.

Phòng thứ nhất không có gì cả, cũng trống rỗng, khi đi tới gian phòng thứ hai, điều khiến Hoàng Tiểu Long há hốc mồm chính là nó cũng trống rỗng như gian phòng thứ nhất.

"Mẹ kiếp, gian phòng thứ ba cũng sẽ như này chứ?" Hoàng Tiểu Long không nhịn được chửi thề.

Tới gian phòng thứ ba, Hoàng Tiểu Long đi vào, chỉ thấy bên trong căn phòng thứ ba có một chiếc ngọc sàng, trên ngọc sàng bày một quyển sách không biết do tài liệu nào chế tác, ngoài ra, trên tường bằng thạch bích còn giắt hai thanh đao sắc bén màu đen dài tầm nửa thước.

Quan sát một hồi, ánh mắt Hoàng Tiểu Long rơi xuống quyển sách bên trên ngọc sàng, đi tới cầm lên xem. Đó là một quyển sách nhìn rất mỏng, thế nhưng khi Hoàng Tiểu Long cầm lên thì cánh tay bỗng trầm xuống. Hoàng Tiểu Long lấy làm kinh hãi, rốt cuộc sách này làm từ tài liệu gì vậy chứ, đã vậy còn quá nặng, chỉ sợ phải đến hai ba mươi cân.

Hoàng Tiểu Long nhìn hàng chữ trên sách, chỉ thấy viết ba chữ "Tu La Quyết" theo lối cổ thể, đồng thời cảm nhận thấy một luồng Sát Lục Chi Khí kinh khủng từ trong đó tản ra, trong óc Hoàng Tiểu Long ầm ầm vang lên, hai mắt lóe sáng, đi tới một sơn mạch chồng chất vô biên vô số Thi cốt, mà bốn phía sơn mạch lại là vô biên vô hạn Huyết hải.

Hoàng Tiểu Long đứng ở trên đỉnh cốt sơn, phảng phất hóa thân trở thành Tu La Địa Ngục.

Trên bầu trời, từng đạo từng đạo Oán Linh kinh khủng há to cái miệng máu khổng lồ hướng về phía Hoàng Tiểu Long nhào tới, ngay trong lúc trông thấy vô số miệng máu khổng lồ của Oán Linh kinh khủng muốn hướng về phía Hoàng Tiểu Long thôn phệ, đột nhiên, quang mang trước mắt Hoàng Tiểu Long lóe lên, lần nữa lại quay trở về tới căn phòng bên trong sơn động.

Mặc dù tất cả sự việc chỉ là trong nháy mắt, nhưng cũng khiến toàn thân Hoàng Tiểu Long mồ hôi lạnh túa ra đầm đìa, hắn hoảng sợ nhìn quyển Tu La Quyết trong tay, nhưng lần thứ hai nhìn này, cảnh tượng Huyết Hải Cốt Sơn cũng không thấy tái hiện nữa. Hoàng Tiểu Long thở ra một hơi thật dài.

Một lát sau, Hoàng Tiểu Long đè nén sự kinh hãi trong lòng xuống, hai tay run run mở ra trang thứ nhất của Tu La Quyết.

Chương 9: Tu La Chi Đao

Mở ra trang thứ nhất của Tu La Quyết, chỉ thấy trang thứ nhất có hình một người Tu La sở hữu đôi mắt màu máu, thân trên để lộ ra những cơ bắp cuồn cuộn, mái tóc màu bạch kim dựng thẳng lên.

Nhìn thấy hình người Tu La này, một cỗ Sát Lục Chi Khí mênh mông vô tận như hải cơ hồ đến từ Địa Ngục trong nháy mắt bao phủ Hoàng Tiểu Long. Hai mắt Hoàng Tiểu Long biến thành màu máu, thần tình mê man mà thống khổ. Ngay lúc Hoàng Tiểu Long rơi vào tình cảnh điên cuồng ấy thì đột nhiên, Song Đầu Xà Vũ hồn phía sau Hoàng Tiểu Long bỗng nhiên hiện lên, song đầu ngửa mặt lên trời kêu, tiếng huýt gió rung trời, huyết hồng trong hai mắt Hoàng Tiểu Long biến mất, lúc này mới thanh tỉnh lại, trong lòng vô cùng kinh hãi.

Lúc này, hình Tu La ở trang thứ nhất từ trang sách bay ra, quang mang lóe lên, trong nháy mắt in vào mi tâm Hoàng Tiểu Long. Trong óc Hoàng Tiểu Long bỗng xuất hiện một tầng công pháp.

Tầng công pháp này, chính là công pháp tầng thứ nhất của Tu La Quyết.

“Địa Ngục chi nguyên, tội ác chi thủy...” Lẩm nhẩm thầm Đấu khí tu luyện công pháp tầng thứ nhất Tu La Quyết, Hoàng Tiểu Long chỉ cảm thấy thâm ảo huyền diệu đến cực điểm.

Thế giới Vũ hồn, Đấu khí công pháp phân ra bốn phẩm thứ là Thiên, Địa, Huyền, Hoàng. Mỗi phẩm thứ lại phân theo tiểu trình tự Thấp, Trung, Cao, không biết cái Tu La Quyết này thuộc về công pháp phẩm cáp nào?

Một lát sau, Hoàng Tiểu Long mở ra trang thứ hai, trang thứ hai cũng là hình người Tu La, nhưng khác với tờ thứ nhất chính là, phía sau hình người Tu La của tờ thứ hai có hai cánh màu đen. Hai cánh màu đen dang ra, cảm thấy một cỗ giết chóc mà vô cùng khí phách.

Cũng như lúc trước, khi Hoàng Tiểu Long mở ra trang thứ hai, một cỗ Sát Lục Chi Khí mênh mông đến từ Địa Ngục trong nháy mắt bao phủ ý thức Hoàng Tiểu Long, nhưng Song Đầu Xà Vũ hồn phía sau Hoàng Tiểu Long xuất hiện, áp chế cỗ Sát Lục Chi Khí này xuống, dấu vết của công pháp tầng thứ hai Tu La Quyết cũng được in vào trong óc Hoàng Tiểu Long.

Trang thứ ba, trang thứ tư, trang thứ năm.

Hoàng Tiểu Long lật từng trang từng trang một, mỗi lần lật giở một trang, trong óc liền xuất hiện thêm một tầng công pháp Tu La Quyết, bởi Hoàng Tiểu Long lật xem cũng không nhanh, nên phải hơn một giờ sau mới lật tới trang cuối cùng.

Trang cuối cùng cũng không phải là công pháp Tu La Quyết, mà là một hàng chữ viết theo kiểu rồng bay phượng múa.

“Chịu được cỗ Sát Lục Chi Khí Địa Ngục, thu được công pháp Tu La Quyết của ta, vậy là đệ tử thân truyền cho ta, tiếp nhận Tu La Môn! Tu La một khi xuất thế, vô địch thiên hạ!”

Phía sau hàng chữ có ghi danh là Tu La Môn đệ nhất Môn Chủ - Nhâm Ngã Cuồng!

Tu La một khi xuất thế, vô địch thiên hạ!

Hoàng Tiểu Long giật mình, cái vị Tu La Môn đệ nhất Môn Chủ Nhâm Ngã Cuồng này cũng quá điên rồi, thiên hạ này không ai dám tự hô bản thân vô địch, thế mà cái vị Nhâm Ngã Cuồng lại nói tu luyện Tu La Quyết có thể vô địch thiên hạ!

Chỉ một hàng chữ ngắn gọn nhưng lại vô cùng cuồng ngạo, bá đạo!

Lúc này, một trang bản đồ rơi ra, theo đó còn có một miếng chiếc nhẫn màu đen. Trong lòng Hoàng Tiểu Long kinh dị, nhặt bản đồ cùng nhẫn lên.

Từ miêu tả bên trong bản đồ, Hoàng Tiểu Long đã biết cái nhẫn này là Tu La giới, mà trên thạch bích giắt hai thanh hắc sắc lưỡi dao sắc bén chính là Tu La Chi Đao.

Điều khiến Hoàng Tiểu Long không ngờ chính là cái Tu La giới này chính là giới chỉ không gian trong truyền thuyết. Hắn biết giới chỉ không gian, vì từng nghe phụ thân nói, toàn bộ Lạc Thông vương quốc cũng chỉ có mình quốc vương mới có một cái, ngay cả gia gia Hoàng Kỳ Đức của hắn cũng không có!Một cái giới chỉ không gian xuất hiện, có thể gây nên một trận gió tanh mưa máu tranh đoạt.

Một lát sau, Hoàng Tiểu Long nén kích động trong lòng xuống, dựa theo hướng dẫn, rạch đầu ngón tay, nhỏ một giọt Tinh huyết về phía Tu La giới.

Giọt Tinh huyết vừa rơi xuống, một luồng ánh sáng màu đen từ Tu La giới phụt ra, bay lên rồi tự động tiến vào trong ngón tay áp út của Hoàng Tiểu Long, sau đó biến mất trong cơ thể hắn.

Khi trong lòng Hoàng Tiểu Long mặc niệm, Tu La giới tự động hiển hiện ra.

Hoàng Tiểu Long cảm niệm, không gian Tu La giới có chừng mấy trăm thước vuông, trong lòng không khỏi vui vẻ, có cái Tu La giới này rồi thì sau này đi đâu mang theo cái gì cũng không cần phải lo lắng người khác phát hiện.

Sau đó, Hoàng Tiểu Long quay đầu lại, nhìn về hai thanh hắc sắc Tu La Chi Đao phía trên thạch bích, nhảy lên một cái, lấy hai thanh Tu La Chi Đao xuống.

Hai thanh Tu La Chi Đao vừa lấy xuống, bên trên thân đao mơ hồ rít lên một âm thanh âm u khiếp người, khiến người ta cảm thấy rùng mình, lông tóc dựng ngược.

Hoàng Tiểu Long nhìn kỹ hai thanh Tu La Chi Đao trong tay, phát hiện trên thân đao có ánh sáng yêu dị màu đen chậm rãi lưu động, mơ hồ hình thành một bức họa đồ kinh khủng.

Hoàng Tiểu Long nhìn Tu La Chi Đao trong tay, càng ngắm càng thích.

“Tu La Chi Đao, giết chóc chi đao. Được lắm, sau này ngươi sẽ theo ta giết chóc tất cả địch nhân!” Hoàng Tiểu Long vuốt vuốt thân đao, lẩm bẩm nói.
Tu La Chi Đao dường như nghe hiểu tiếng của Hoàng Tiểu Long, tự nhiên trên thân đao rít lên tiếng như hoan hô.

Hoàng Tiểu Long thấy thế, càng thích, sau đó cũng hành động như với Tu La giới, nhỏ hai giọt Tinh huyết xuống thân hai thanh Tu La Chi Đao. Cùng với sự dung nhập của Tinh huyết vào thân đao, quang mang trên thân đao phụt ra, sau đó bay lên, phân biệt mỗi một luồng nhập vào hai tay trái phải của Hoàng Tiểu Long.

Trên da cánh tay của Hoàng Tiểu Long xuất hiện hai thanh đồ văn thu nhỏ lại của Tu La Chi Đao, tựa như hai hình xăm thanh trường đao vậy.

Sau đó, Hoàng Tiểu Long thu bản đồ cùng Tu La Quyết vào trong Tu La giới, muốn ra khỏi phòng. Lúc đi tới cửa, ngừng lại, quay đầu nhìn về phía chiếc giường ngọc, rồi cũng lấy đi.

Ra khỏi gian phòng, Hoàng Tiểu Long đi một vòng bên trong sơn động, xác định không còn có gì, mới ra khỏi sơn động. Nhưng lúc đi qua cửa sơn động, hắn cũng không lấy viên Tị Thủy minh châu đi, sơn động này rất bí mật, sau này mình có thể thường tới đây tu luyện, cho nên giữ lại sơn động này chỉ có lợi mà vô hại.

Ra khỏi sơn động, bơi ra khỏi làn nước hồ xanh biếc, Hoàng Tiểu Long lên bờ, mặc y phục, thu Dương quả vào trong Tu La giới.

“Chi, xèo xèo!” Đúng lúc này, Phệ Linh Tử Hầu cũng vừa luyện hóa xong Dương quả tỉnh lại, nhìn thấy Hoàng Tiểu Long, mừng rỡ kêu chi chi chạy tới.

Hoàng Tiểu Long phát hiện bộ lông Phệ Linh Tử Hầu sau khi luyện hóa linh lực Dương quả càng thêm sáng bóng, hai mắt càng thêm linh động khả ái, nhưng hình thể vẫn không thay đổi.

“Tiểu tử, giờ ta phải về, sau này ta lại tới thăm ngươi.” Hoàng Tiểu Long nhìn Phệ Linh Tử Hầu trước mắt, cúi người nói.

Nhưng ngay khi Hoàng Tiểu Long muốn xoay người rời đi, Phệ Linh Tử Hầu kêu chi một tiếng, thân hình lóe lên, loáng cái đã chễm trệ trên vai Hoàng Tiểu Long, sau đó vẻ mặt bình thản mà ngồi xuống.

Hoàng Tiểu Long ngẩn ra, cười nói: “Tiểu tử, không phải là ngươi muốn đi cùng ta đấy chứ?”

Không ngờ Phệ Linh Tử Hầu gật đầu.

Hoàng Tiểu Long cũng không ngờ tiểu gia hỏa này quả thật muốn đi cùng mình. Suy nghĩ một chút, hắn cười nói: “Vậy thì được, chúng ta đi thôi!” Sau đó, một người một hầu đi ra khỏi sơn cốc.

Khi đi ra khỏi bãi cỏ xanh biếc, vượt qua vô số bạch cốt, Hoàng Tiểu Long thầm nghĩ, những người này là do Nhâm Ngã Cuồng giết chết ư?

Sau khi ra khỏi sơn cốc, Hoàng Tiểu Long không dừng lại, mà chạy một mạch về hướng Hoàng gia trang.

Lúc chạy về đến Hoàng gia trang, trời đã xế chiều, Hoàng Tiểu Long trở về tiểu viện của mình, nhưng vừa mới đến nơi liền đụng phải muội muội Hoàng Mẫn đang từ nhỏ sân đi ra.

“Đại ca, ngươi đi đâu vậy?” Hoàng Mẫn hỏi, thế nhưng vừa nói đến đây, hai mắt đã trừng lớn, nhìn chằm chằm Phệ Linh Tử Hầu trên vai Hoàng Tiểu Long, hai tay vui mừng vỗ bồm bộp, hô lớn: “Tiểu hầu tử thật là đáng yêu! Đại ca, ngươi đi đâu mua vậy?”

Chương 10: La Tâm Thảo Nghìn Năm

“Mua ở đâu?” Hoàng Tiểu Long nghe muội muội Hoàng Mẫn kêu lên vui mừng, không khỏi lắc đầu cười, một linh thú hiếm thấy như Phệ Linh Tử Hầu, không phải cứ có tiền là có thể mua được.

“Xèo xèo chi!” Phệ Linh Tử Hầu thấy Hoàng Mẫn gọi nó tiểu hầu tử, đột nhiên nhếch miệng nộ kêu chi chi, khiến Hoàng Mẫn đang định đưa tay qua sờ nó hoảng sợ.

Sau khi hoảng sợ, Hoàng Mẫn bắt đầu trừng hai mắt nhìn chằm chằm Phệ Linh Tử Hầu. Vì vậy, một người một hầu trừng mắt nhìn lẫn nhau.

Sau đó, Hoàng Tiểu Long phải thật vất vả mới thoát khỏi muội muội Hoàng Mẫn. Nhìn theo bóng dáng muội muội Hoàng Mẫn rời đi, Hoàng Tiểu Long phun ra một ngụm đại khí.

Về đến phòng, Hoàng Tiểu Long để Phệ Linh Tử Hầu nhẩy từ trên vai xuống, lấy chiếc giường hàn ngọc từ trong Tu La giới ra, ngồi xếp bằng trên đó, thử dựa theo tầng thứ nhất của Tu La Quyết tu luyện tâm pháp.

Vận chuyển Tu La Quyết chưa được bao lâu, một đạo Âm Hàn Chi Khí phảng phất đến từ Cửu U Địa Ngục từ hư không đáp xuống, không ngừng bị Song Đầu Xà Vũ hồn phía sau Hoàng Tiểu Long thôn phệ, tràn vào trong kinh mạch cơ thể Hoàng Tiểu Long.

Lúc đạo Âm Hàn Chi Khí này tràn vào trong cơ thể Hoàng Tiểu Long, cơ thể Hoàng Tiểu Long nhịn không được run lên, cơ hồ như rơi vào vết nứt nghìn trượng vậy. Trong lòng Hoàng Tiểu Long cả kinh, vội vàng định thần, vận chuyển công pháp, chậm rãi luyện hóa cỗ Âm Hàn Chi Khí này.

Đạo Âm Hàn Chi Khí này lưu động trong kinh mạch cơ thể của Hoàng Tiểu Long cực kỳ thong thả, mỗi một lần lưu động, huyết dịch trong cơ thể Hoàng Tiểu Long hầu như có cảm giác bị đông cứng.

Hoàng Tiểu Long cắn chặt hàm răng, không ngừng vận chuyển tầng thứ nhất công pháp Tu La Quyết, một lần lại một lần nữa, rốt cục, đạo Âm Hàn Chi Khí kia cũng dần dần bị luyện hóa, chuyển hóa thành tinh thuần Đấu khí.

Lúc chuyển hóa đạo Âm Hàn Chi Khí này thành tinh thuần Đấu khí, Hoàng Tiểu Long phát hiện, trước sau không được nửa giờ, trong cơ thể Đấu khí dĩ nhiên tăng cường thêm một phần, hiệu quả còn tốt hơn Hoàng Tiểu Long tu luyện Huyền Thanh Công trước đây không chỉ gấp mười lần!

Phát hiện này, khiến Hoàng Tiểu Long không khỏi mừng rỡ: “Xem ra bản đồ nói không sai, Cửu U Minh Khí tuy rằng khó có thể luyện hóa, thế nhưng một khi luyện hóa, chỗ tốt lạ cực đại!”

Tờ bản đồ kẹp ở bên trong Tu La Quyết nói, tu luyện Tu La Quyết, có thể câu thông hư không Cửu U Minh Khí tới rèn luyện bản thể, đạo Âm Hàn Chi Khí kia, chính là Cửu U Minh Khí.

Cửu U Minh Khí là một loại linh khí phẩm chất tối cao trong linh khí thiên địa, linh khí càng cao, rèn luyện bản thể càng tốt, chuyển hóa Đấu khí càng mạnh.

Đây là sự khác nhau giữa công pháp cao cấp cùng công pháp cấp thấp.

Công pháp phẩm cấp càng cao, thu nạp linh khí thiên địa phẩm chất càng cao, chuyển hóa Đấu khí càng mạnh. Ở thế giới Vũ hồn, một số cường giả tu luyện Địa giai công pháp cao cấp thường thường có thể vượt cấp khiêu chiến một số cường giả tu luyện Huyền giai công pháp cao cấp chính là cái đạo lý này.

Vũ hồn quyết định thực lực cá nhân mạnh yếu và thành tựu sau đó của họ, mà tu luyện công pháp cũng quan trọng giống như vậy.

Thời gian một tháng rất nhanh liền đi qua.

Một tháng này, Hoàng Tiểu Long ngoại trừ tu luyện vẫn là tu luyện, nhưng khác với trước kia là, trước đây tu luyện là Huyền Thanh Công của gia tộc, mà bây giờ lại đổi thành Tu La Quyết, ngoại trừ tu luyện Tu La Quyết ra, Hoàng Tiểu Long cũng vẫn kiên trì tu luyện Dịch Cân Kinh.

Sau khi đổi sang tu luyện Tu La Quyết, tốc độ tu luyện của Hoàng Tiểu Long nhanh hơn, một tháng sau khi từ sơn cốc trở về, liền đột phá tới Nhị giai Hậu kỳ đỉnh phong, tùy thời có thể đột phá Tam giai.

Bóng đêm mê người, ngân nguyệt khuynh sái.
Hoàng Tiểu Long ngồi xếp bằng ở trên Hàn Ngọc sàng, từng đạo Cửu U Minh Khí từ hư không đáp xuống, song miệng Song Đầu Xà Vũ hồn ha ta, thôn phệ hết.

Đấu khí trong kinh mạch của Hoàng Tiểu Long như sóng lớn không ngừng dâng trào phập phồng, trùng kích, cảm giác này tựa như lúc Nhất giai Hậu kỳ đỉnh phong đột phá Nhị giai lúc vậy.

Nhưng bức tường ngăn cản đột phá Tam giai so sánh với lúc đột phá Nhị giai càng dày, trở lực càng lớn hơn nữa, nhưng Hoàng Tiểu Long không hề buông tha, thúc giục kinh mạch Đấu khí một lần lại một lần đánh thẳng vào bức tường ngăn cản đột phá Tam giai. Không biết thời gian trải qua bao lâu, rốt cục, bức tường ngăn cản đột phá Tam giai xuất hiện một cái chỗ hổng nho nhỏ.

Cảm ứng được bức tường ngăn cản đột phá Tam giai rốt cục cũng buông lỏng, xuất hiện chỗ hổng nhỏ, Hoàng Tiểu Long vui vẻ, càng thêm điên cuồng thôi động Đấu khí trùng kích, chỗ hổng không ngừng mở rộng, rốt cục ầm ầm một tiếng rất nhỏ vang dội từ trong cơ thể Hoàng Tiểu Long phát ra.

Đấu khí như hồng thủy tràn vào tầng kinh mạch thứ ba, ùng ục vui mừng.

Tam giai rốt cục đột phá!

Hoàng Tiểu Long mở hai mắt ra, không che giấu được ý mừng trong lòng.

Tam giai đột phá, như vậy Tứ giai sẽ không xa!

“Nếu có thể tiến giai Tứ giai, như vậy là ta có thể tu luyện Đấu kỹ, hơn nữa tiến giai lên Tứ giai, Vũ hồn sẽ tiến hành lột xác, đến lúc đó, là có thể sở hữu bản mạng hồn kỹ!” Hoàng Tiểu Long thầm nghĩ.

Khi bảy tuổi, Vũ hồn thức tỉnh, thế nhưng đó mới chỉ là trạng thái bắt đầu, chỉ khi tu luyện Đấu khí đạt được Tứ giai, Vũ hồn mới có thể phát sinh lột xác, sau khi lột xác Vũ hồn sẽ trở nên càng mạnh, đồng thời khiến chính chủ nhân Vũ hồn có một loại bản mạng hồn kỹ.

Đẳng cấp Vũ hồn càng cao, đến lúc đó lột xác làm sinh ra bản mạng hồn kỹ cũng sẽ càng mạnh!

Nhưng Tứ giai là một bước ngoặt, một ít người có Vũ hồn cấp thấp, cấp một, cấp hai, cấp ba bởi vì Vũ hồn Tiên Thiên hạn chế, nếu không có kỳ ngộ, sẽ rất khó đột phá đến Tứ giai. Cho nên một số người có Vũ hồn cấp thấp cả đời cũng không thể có được bản mạng hồn kỹ, bởi vì bọn họ không thể đột phá Tứ giai, Vũ hồn cấp thấp của bọn họ không thể tiến hành lột xác lần thứ nhất được.Hoàng Tiểu Long xuống hàn ngọc sàng, ra khỏi phòng.

Lúc này, bóng đêm còn có chút mông lung, ánh trăng bao phủ, Hoàng Tiểu Long phi thân lóe lên, thừa dịp bóng đêm ra khỏi Hoàng gia trang, trở lại phía sau núi.

Sau khi đi tới phía sau núi, Hoàng Tiểu Long vận chuyển Tu La Quyết, hai mắt từ từ trở nên đỏ như máu, mà vốn dĩ mái tóc màu đen cũng chầm chậm dựng đứng lên, biến thành màu trắng, từng đạo hắc sắc Sát Lục Khí Lưu không ngừng vây quanh bốn phía thân thể Hoàng Tiểu Long.

Đây cũng chính là Tu La thân sau khi tu luyện Tu La Quyết, nhưng bây giờ chỉ là trạng thái mới bắt đầu, dựa theo như những gì đồ họa nói, khi Hoàng Tiểu Long tu luyện Tu La Quyết tới cảnh giới cao nhất là có thể hóa thân là Tu La chân chính.

Sau khi hóa thân thành Tu La, thân hình Hoàng Tiểu Long lóe lên, dưới ánh trăng giống như một đám mây đen bay lên, hai tay vừa động, một chưởng vỗ về một gốc cây to chừng khoảng một người ôm ở phía trước, một đạo ẩn chứa hàn lực chưởng ấn phá không mà ra, ấn đến bên trên thân cây to này, chưởng lực tiện đà từ phía sau thân cây xuyên thẳng ra, tiếp đó ấn đến cây thứ hai, cây thứ ba, liên tiếp trên bốn thân cây.

Trên bốn thân cây, đều in một chưởng ấn nhỏ.

Hoàng Tiểu Long nhìn chưởng ấn trên bốn thân cây, thoả mãn gật đầu, tiến giai Tam giai, phối hợp Cửu U Đấu khí, lực phá của Miên Chưởng so với trước đây mạnh lên khoảng gấp ba, hiện tại, với thực lực của hắn, đủ để đánh chết cường giả Tam giai Hậu kỳ.

Đương nhiên, tiến giai Tam giai sau, rèn luyện Cửu U Đấu khí, thân thể Hoàng Tiểu Long cũng càng thêm sung mãn, rắn chắc.

Sau một hồi tu luyện Dịch Cân Kinh ở phía sau núi, sắc trời cũng bắt đầu sáng dần lên, Hoàng Tiểu Long lúc này mới trở về Hoàng gia trang.

Sau khi trở lại Hoàng gia trang, Hoàng Tiểu Long liền bị phụ thân Hoàng Bằng gọi vào Đông điện.

“Phụ thân, nương, hai người tìm ta?” Đi tới Đông điện, Hoàng Tiểu Long ngồi xuống, hỏi.

Ánh mắt Hoàng Bằng cùng Tô Yến phức tạp, muốn nói lại thôi.

“Hoàng Vĩ hôm qua đã đột phá Nhất giai.” Cuối cùng, Hoàng Bằng cũng lên tiếng.

Hoàng Tiểu Long giờ mới hiểu được phụ mẫu gọi bản thân đến vì lẽ gì, hóa ra phụ mẫu quá lo lắng sự việc vào buổi họp gia tộc cuối năm.

Nhưng hiện tại mới gần hai tháng, Hoàng Vĩ dĩ nhiên đã tấn chức Nhất giai, nhanh như vậy? Theo lý thuyết, dù Hoàng Vĩ có Vũ hồn cấp mười Ba mắt Hắc Hổ cũng không có khả năng nhanh như vậy mà đột phá Nhất giai.

“Gia gia ngươi đã tốn một số tiền lớn tại buổi đấu giá quận thành mua một gốc cây La Tâm Thảo nghìn năm!” Hoàng Bằng nói tiếp.

La Tâm Thảo nghìn năm!

Hoàng Tiểu Long lấy làm kinh hãi, rồi cười nhạt, khó trách Hoàng Vĩ chưa đến hai tháng đã tấn chức đến Nhất giai, hóa ra là gia gia Hoàng Kỳ Đức đã không tiếc số tiền lớn mua một gốc cây La Tâm Thảo nghìn năm để hắn tu luyện. Một gốc cây La Tâm Thảo nghìn năm vô cùng xa xỉ đó, xem ra gia gia Hoàng Kỳ Đức mong muốn toàn lực bồi dưỡng cho Hoàng Vĩ, ấy vậy mà bản thân cũng là tôn tử, đừng nói đến La Tâm Thảo nghìn năm, chỉ một viên Đấu khí đan cũng không có!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau