VÔ ĐỊCH THIÊN HẠ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô địch thiên hạ - Chương 56 - Chương 60

Chương 56: Bốn hô hấp?

Khương Đằng nhìn Lý Lộ, lạnh lùng nói: “Chẳng có ý nghĩa gì cả, con người của ta từ trước đến nay vô cùng ghét những phế vật chỉ biết ỷ lại thế lực của gia tộc. Hơn nữa cũng vô cùng ghét phải đứng chung một chỗ với đám phế vật ấy. Lát nữa ta sẽ không hạ thủ lưu tình, ngươi có muốn trách thì trách đám phế vật kia!” Nói xong thì hắn chỉ một cái vào Hoàng Tiểu Long.

Ý của Khương Đằng không cần nói cũng biêt, mọi người không khỏi nhìn về phía Hoàng Tiểu Long, một số người vốn đang đứng bên cạnh Hoàng Tiểu Long cũng bất giác không khỏi thối lui về phía sau  vài bước, kéo dài khoảng cách với Hoàng Tiểu Long, miễn đừng để cho Khương Đằng hiểu lầm, lại bị chịu vạ lây.

Khương Đằng thấy thế, sắc mặt thỏa mãn, sau đó quay đầu lại, bỗng nhiên vỗ một chưởng về phía Lý Lộ. 

“Hổ Diễm Chưởng!”

Một chưởng ấn mang theo quang minh hổ diễm trong nháy mắt hướng đến phía ngực Lý Lộ bổ đến, Đấu khí Tứ giai hoàn toàn thả ra, lúc này so sánh với lúc trước thì khí thế của Khương Đằng đã tăng lên gấp đôi.

Mọi người đều thất kinh, ai nấy đều giật mình về thực lực Khương Đằng, và cũng đồng thời có chút giật mình Khương Đằng dĩ nhiên lại thi triển ra Huyền phẩm cao cấp Đấu kỹ Hổ Diễm Chưởng đối với Lý Lộ! Trước kia Khương Đằng đánh bại bảy người, nhưng một mực không có thi triển Hổ Diễm Chưởng, thế nhưng hiện tại thi triển đối với Lý Lộ, có thể thấy được hận ý Khương Đằng đối Hoàng Tiểu Long. 

Mọi người không khỏi lắc đầu, vẻ mặt thương hại nhìn Lý Lộ, một chưởng này nếu trúng, Lý Lộ trọng thương, ít nhất cũng phải nằm dưỡng thương trên giường đôi ba tháng.

Bởi vì một tên phế vật mà vô tình bị liên lụy, cái này cũng không quá may rồi!

Hùng Mỹ Kỳ nhìn Khương Đằng một chưởng hổ diễm liền muốn đánh tới ngực Lý Lộ, nhướng mày, thế nhưng cuối cùng vẫn không xuất thủ ngăn cản. 

Ánh mắt Lý Lộ không khỏi tỏ vẻ kinh hoảng, vừa đột phá thực lực Tam giai, nhưng cũng căn bản tránh không khỏi một công kích Đấu kỹ Hổ Diễm Chưởng Huyền phẩm cao cấp của Khương Đằng này.

Ngay lúc mọi người cho rằng Lý Lộ sẽ bị một chưởng của Khương Đằng vỗ bay, đột nhiên, một bóng người lóe lên, tiếp theo đó ôm Lý Lộ một cái, thân hình hai người vừa chuyển, dĩ nhiên khó khăn lắm mới tránh thoát được công kích của Khương Đằng.

Thấy chưởng lực của Khương Đằng thất bại, mọi người ăn cả kinh, ai nấy đều cảm thấy ngoài ý muốn, sau đó nhìn sang, chỉ thấy thân ảnh vừa ôm lấy Lý Lộ né tránh công kích của Khương Đằng lại chính là người mà Khương Đằng vừa gọi là phế vật - Hoàng Tiểu Long! 

Lúc này cả Hùng Mỹ Kỳ cũng đều thấy có chút ngoài ý muốn.

Hoàng Tiểu Long không để ý đến ánh mắt mọi người, nhìn Lý Lộ đang ở trong vòng tay của mình, cất tiếng hỏi: "Ngươi không sao chứ?"

Lý Lộ vốn đang vô cùng hoảng sợ giờ đã dần bình tĩnh lại, hai cái má lúm lộ ra: "Tiểu Long, ta không sao!" 

"Ngươi đi xuống trước, ta đến kia một lát." Hoàng Tiểu Long nói.

"Tiểu Long, ngươi?" Vẻ mặt Lý Lộ tràn ngập lo lắng nói.

"Không có việc gì!" Hoàng Tiểu Long khoát khoát tay, sau đó tăng chưởng lực, nhẹ nhàng đưa Lý Lộ ra vòng sáng bên ngoài, rồi mới quay lại phía Khương Đằng. 

Lúc này, xa xa phía góc sân Tôn Chương nhìn Hoàng Tiểu Long cứu Lý Lộ dưới chưởng của Khương Đằng, không khỏi kinh ngạc hỏi: "Vị tân sinh này là ai?" Hắn nhìn ra được, có thể cứu Lý Lộ từ dưới chưởng của Khương Đằng thì hẳn là thực lực của Hoàng Tiểu Long không hề kém. Hùng Sở không khỏi ngẩn ra, viện trưởng không biết tiểu hài tử này là ai?"Viện trưởng, tiểu hài tử này là người cầm thư đề cử qua đây báo danh." Hùng Sở cũng không có suy nghĩ nhiều, hồi đáp.

"Cái gì? Là hắn?" Tôn Chương cả kinh. 

Hùng Sở thấy Tôn Chương giật mình, trong lòng không khỏi cảm thấy kỳ quái, Tôn Chương nhìn ra nghi hoặc trong lòng Hùng Sở, ngẫm nghĩ rồi nói: "Tờ thư đề cử kia kia là đưa cho nguyên soái Hạo Thiên!"

"Hạo... Hạo Thiên nguyên soái!" Hùng Sở dại ra một chút rồi kinh hô. 

Quả nhiên là nguyên soái Hạo Thiên! Thống lĩnh trăm quân tam triều nguyên soái Hạo Thiên! Nguyên soái Hạo Thiên bên dưới một vương, bên trên vạn tướng! Trán Hùng Sở rịn mồ hôi, may là ngày đó không quyết định sai lầm làm cái việc thủ tiêu tư cách báo danh đối phương cùng chém giết ba gã hộ vệ kia, không thì...! 

Nghĩ đến đây, phía sau lưng Hùng Sở bỗng chốc từng cơn ớn lạnh. 

Tinh Không học viện là đệ nhất vương quốc học viện, có thể làm cho Tinh Không học viện kiêng kỵ, toàn bộ Lạc Thông vương quốc cũng chỉ có hai người, người thứ nhất là quốc vương Vương Triết, còn người kia chính là nguyên soái Hạo Thiên!

Nếu Hùng Sở biết, một trong ba gã hộ vệ mà ngày đó Chung Nguyên kiến nghị chém giết là sự để của nguyên soái Hạo Thiên, chỉ sợ phía sau lưng còn lạnh hơn. 

"Ngươi, không sao chứ?" Tôn Chương đột nhiên nhìn thấy mồ hôi trên trán của Hùng Sở không ngừng chảy ra, rồi thấy hắn dùng tay quẹt mồ hôi đi, không khỏi hỏi.

"Viện trưởng, ta không sao, không có việc gì!" Hùng Sở giật mình nói.
Tôn Chương cũng không nghĩ nhiều, quay đầu qua nhìn Khương Đằng đang giằng co với Hoàng Tiểu Long ở phía xa nói: "Lão gia hỏa Hạo Thiên kia dĩ nhiên đề cử tiểu hài tử này qua đây, xem ra tiểu hài tử này cùng hắn có mối quan hệ không cạn, chẳng lẽ là tư sinh tử của hắn?" 

Tuy rằng nguyên soái Hạo Thiên đã hơn trăm tuổi, nhưng là cường giả Tiên Thiên nên năng lực sinh lý  cũng sẽ không bởi tuổi tác mà bị chịu ảnh hưởng. Có một số cường giả Tiên Thiên, ba bốn trăm tuổi vẫn có hài tử là chuyện rất bình thường, cũng khó trách Tôn Chương sẽ nghĩ như vậy.

Chỉ là nếu để cho nguyên soái Hạo Thiên nghe thấy Tôn Chương nói Hoàng Tiểu Long là tư sinh tử của hắn,  thì không biết nguyên soái sẽ nghĩ như thế nào!

"Ngươi nói, tiểu hài tử kia có thể kiên trì bao lâu dưới chưởng của Khương Đằng?" Tôn Chương đổi giọng hỏi. 

Hùng Sở chần chờ một chút, trả lời: "Chắc là ba hô hấp."

Cho tới bây giờ, có thể kiên trì bốn cái hô hấp, cũng chỉ có một người, Hoàng Tiểu Long có thể kiên trì ba hô hấp đã là rất tốt, Hùng Sở nhìn thấy thực lực của Hoàng Tiểu Long không kém, cho nên mới phán đoán như vậy.

Tôn Chương nghe vậy, lại lắc đầu. 

Hùng Sở thấy Tôn Chương lắc đầu, hiển nhiên hiểu lầm ý tứ của Tôn Chương, nói: "Ý của viện trưởng là Hoàng Tiểu Long này chỉ có thể kiên trì hai hô hấp?"

"Không, là bốn hô hấp!" Tôn Chương nói.

"Cái gì? Bốn hô hấp?" Hùng Sở có chút không dám tin tưởng, vừa rồi hắn nghĩ Hoàng Tiểu Long có thể kiên trì ba hô hấp đã tốt lắm rồi, thế nhưng viện trưởng dĩ nhiên lại nói là bốn hô hấp! 

Nếu quả thật Hoàng Tiểu Long này có thể kiên trì bốn hô hấp, như vậy thì Hoàng Tiểu Long không chỉ có không phải là phế vật, hơn nữa trong tất cả những tân sinh, thực lực và thiên phú tuyệt đối có thể xếp vào vị trí trước hai mươi.

Cuộc đối thoại giữa Tôn Chương cùng Hùng Sở, mọi người cũng không biết, lúc này, Khương Đằng đang cùng Hoàng Tiểu Long giằng co đột nhiên nhìn Hoàng Tiểu Long, lạnh lùng nói: "Ngươi rốt cục cũng đi ra, ta còn tưởng rằng ngươi ẩn núp một mực không dám ra đấy, như vậy, ngươi sẽ không chỉ là phế vật, hơn nữa còn là một con chuột phế vật!"

Hoàng Tiểu Long cười lạnh nói: "Thế giới này, những người ngu ngốc tự cho mình là đúng quả thật là nhiều!" Nói đến đây, không khỏi hồi tưởng lại ngày đó đối phương ở phòng học diễn luyện Hổ Diễm Chưởng lúc đắc ý vênh váo hô lên khẩu hiệu, vẻ mặt giễu cợt nói: "Thánh hổ xuất thế, vô địch thiên hạ?" 

Sắc mặt của Khương Đằng cực kỳ khó coi, toàn thân quang mang Đấu khí không ngừng tuôn ra, Vũ hồn Quang Minh Thánh Hổ phía sau ngẩng mặt lên trời gầm lên một tiếng lớn, hổ chấn trên cao, bầu trời quảng trường phong vân biến hóa.

Hổ giận, phong vân biến hóa! Khương Đằng cũng không giữ lại thực lực, khí thế không ngừng kéo lên, so với vừa rồi ra tay xuất thủ đối với Lý Lộ cao rất nhiều.

"Ta hiện tại để ngươi mở mắt ra nhìn xem ta - một siêu cấp thiên tài trăm năm của học viện cùng với phế vật ngươi phải cầm thư đề cử của gia tộc để qua đây báo danh chênh lệch rốt cuộc bao lớn!" Khương Đằng lạnh lùng nói, hai mắt ánh sáng màu vàng lóe lên, tiếp theo phi thân lên, trong nháy mắt đi tới trước người Hoàng Tiểu Long, thân hình nhanh đến nỗi một số học sinh cũ của năm thứ nhất đều trông thấy không rõ lắm. 

Mọi người thất kinh, không nghĩ tới Khương Đằng hoàn toàn triển lộ thực lực lại quá mạnh đến vậy, đã không kém gì một số học sinh cũ năm nhất!

Chương 57: Cái gì mà thiên phú nghịch thiên

Khương Đằng đi tới trước người Hoàng Tiểu Long khoảng hai thước, hai mắt lóe lên tia hàn mang, bỗng nhiên một chưởng hướng về phía ngực Hoàng Tiểu Long đánh ra.

Hoàng Tiểu Long nhìn thấy Khương Đằng vỗ một chưởng hướng về phía ngực của bản thân, nét mặt càng lạnh lùng, đột nhiên, một luồng lực lượng Đấu khí cực kì mạnh mẽ từ trên người Hoàng Tiểu Long bạo phát đi ra, dường như hồng thủy, dường như hỏa sơn nghìn năm yên lặng, bỗng đột ngột bùng phát kinh người như vậy, lúc mọi người ở đây còn chưa kịp phản ứng là chuyện gì xảy ra, Hoàng Tiểu Long đã một quyền đánh ra, nắm tay kim quang vạn trượng, trong nháy mắt liền oanh đến phía ngực của Khương Đằng!

“Ầm!” 

Một tiếng vang trầm thấp dội lên, chỉ nghe thấy Khương Đằng kêu thảm một tiếng, thân thể liên tiếp bị chấn lui về phía sau, mỗi lần lui một bước, khóe miệng liền tràn ra một ngụm máu tươi, một mực thối lui đến vài chục bước mới dừng lại.

Tất cả lực lượng quang minh trên người lúc trước hoàn toàn bị đánh tan, ngay cả Quang Minh Thánh Hổ phía sau hắn cũng đều buồn bã, ủ rũ giống như một con mèo bệnh mất đi oai vũ.

Mọi người kinh trệ! 

Hoàn toàn yên tĩnh không tiếng động, phảng phất thời gian đã dừng lại.

Bất kể là tân sinh năm nhất, hay học sinh cũ đang còn là năm nhất, năm thứ hai, thứ ba năm, toàn bộ đều như mất đi tư duy, ý nghĩ, trong đầu chỉ là một mảnh trống rỗng!

Có Vũ hồn siêu cấp cấp mười một Quang Minh Thánh Hổ, đột phá Tứ giai - Khương Đằng, thiên tài siêu cấp trăm năm của học viện, dĩ nhiên lại bại! 

Mà chỉ một quyền!

“Không có khả năng, không có khả năng, hắn không phải là phế vật cầm thư đề cử đến báo danh sao? Làm sao có thể ngay cả Khương Đằng đều...” Hùng Mỹ Kỳ đứng ở nơi đó, lắc đầu liên tục, cũng không thể tin tưởng nổi tất cả những gì xảy ra trước mắt.

Ở góc phía xa, Tôn Chương vừa rồi còn nói tài năng của Hoàng Tiểu Long ở trước mặt Khương Đằng có thể kiên trì bốn hô hấp giờ đang trợn mắt há mồm, mà Hùng Sở thì càng há hốc miệng, ngay cả cằm cũng thiếu chút nữa rơi xuống. 

“Tứ... Tứ giai... Hậu kỳ đỉnh phong!” Hùng Sở đầu lưỡi co rụt lại.

Một quyền bạo phát vừa rồi của Hoàng Tiểu Long dĩ nhiên là Đấu khí lực lượng Tứ giai Hậu kỳ đỉnh phong!

Còn Khương Đằng đang lau máu ở góc miệng, nhìn y bào đang đỏ au chói mắt màu máu, thảng thốt kinh hô: “Ta, đây là máu ta?” Cùng với mọi người ở bốn phía như nhau, hắn lúc này còn chưa tin, hắn dĩ nhiên đã thụ thương! 

Hoàng Tiểu Long nghe vậy, không khỏi cười nhạt: “Máu từ trong miệng ngươi chảy ra, không phải là của ngươi? Chẳng lẽ là của ta?” Nói xong, chậm rãi hướng về phía Khương Đằng đi tới.

“Ngươi?” Khương Đằng nhìn Hoàng Tiểu Long đang chậm rãi đi tới, dĩ nhiên vẻ mặt kinh khủng, phản xạ có điều kiện cứ thế lui về phía sau một bước. Tất cả những khí thế  ngạo nghễ, khinh bỉ lúc trước giờ đã tiêu tán bằng sạch, mà thay thế vào đó chỉ sự sợ hãi vô tận, không sai, chính là sợ hãi!

“Tứ giai Hậu kỳ đỉnh phong! Tứ giai Hậu kỳ đỉnh phong, cái phế vật này dĩ nhiên là Tứ giai Hậu kỳ đỉnh phong!” Hắn lẩm bẩm nói, một lần lại lần, lặp đi lặp lại. Lúc này, hắn vẫn chưa hoàn toàn thanh tỉnh, Trong ý nghĩ, trong ý thức, hắn vẫn còn đang nhận định Hoàng Tiểu Long cầm thư đề cử qua đây báo danh chính là một phế vật! 

Phế vật? Hoàng Tiểu Long nghe Khương Đằng tự lẩm bẩm như vậy, thân hình lóe lên, một chưởng bỗng nhiên đánh ra, Khương Đằng kinh hoảng, lúc vừa muốn giơ tay lên công kích thì một chưởng của Hoàng Tiểu Long đã ấn đến trong ngực hắn.

“Ba!” Một tiếng vang dội bên trong, tiếng xương nứt vang lên.

Bị một chưởng này của Hoàng Tiểu Long ấn đến ngực, Khương Đằng chỉ cảm thấy ngũ tạng lục phủ trong cơ thể phảng phất đều bị chấn vỡ, một khí tức kinh khủng không ngừng quấy trong cơ thể của hắn, luồng khí tức ấy không ngừng cắn, xé rách thân thể hắn. Thế nhưng, ngay khi hắn muốn kêu lên thảm thiết, Hoàng Tiểu Long lại một chưởng ấn đến, tiếp theo, chưởng thứ ba, chưởng thứ tư, chưởng thứ năm... Trong nháy mắt, Hoàng Tiểu Long liền đánh ra hơn mười chưởng, từng tiếng “Tích tích cách cách!” tiếng xương nứt theo chưởng ấn không ngừng vang lên dày đặc. Khương Đằng cũng không hề bị đánh bay, thế nhưng sau khi chịu hơn mười chưởng sau Hoàng Tiểu Long, toàn bộ ngực đã bị lõm hẳn về phía sau lưng, cả người khom lưng, giống như con tôm hùm bị nấu chín vậy.

Kình khí hơn mười chưởng kinh khủng của Hoàng Tiểu Long đang xé rách trong cơ thể hắn, dưới sự thống khổ dị thường, vốn hai mắt của Khương Đằng cũng chịu không nổi thống khổ nữa, hai hàng nước mắt chảy dài!

Thiên tài Trăm năm siêu cấp, lúc trước liên tiếp đánh bại bảy người, hăng hái, dám khiêu chiến tất cả tân sinh, bây giờ lại bị Hoàng Tiểu Long đánh đau đến nỗi chảy cả nước mắt! 

Mọi người nhìn Khương Đằng đang thống khổ khom lưng, nước mắt chảy ra, đã không có bất kỳ ý tưởng gì, cổ họng khô khốc nhịn không được nuốt khan một cái.

Cái này không phải là tỷ thí luận bàn cái gì cả, mà căn bản là một cuộc ẩu đả vô cùng thê thảm!

Một só tân sinh thậm chí quay đầu đi chỗ khác, không đành lòng nhìn nữa. 

“Ta, ta!” Khương Đằng muốn dùng hết sức lực lượng toàn thân mở miệng chịu thua, thế nhưng đúng lúc hắn muốn lên tiếng thì Hoàng Tiểu Long lại bồi thêm một chưởng, cắt đứt tiếng la của hắn.

“Đủ rồi, dừng tay, dừng tay cho ta!” Lúc này, Hùng Mỹ Kỳ đang kinh trệ rốt cục cũng phản ứng kịp, kinh sợ quát. Tiếp theo đó, một chưởng vỗ ra, tách biệt hai người Hoàng Tiểu Long cùng Khương Đằng ra.

Sau khi hai người tách biệt, Khương Đằng ngã sụp xuống, toàn thân co quắp, mềm nhũn nằm im một chỗ, mặt úp xuống phía dưới, tiên huyết trong miệng cứ ồng ộc chảy ra. 

“Khương Đằng, Khương Đằng!” Hùng Mỹ Kỳ nâng hắn dậy, vẻ mặt hoảng nhiên thất thố.

Mà Tôn Chương đang ở một góc sân rộng cùng Hùng Sở thấy Khương Đằng nằm úp sấp mặt xuống đất, cũng đều kinh nhiên hồi tỉnh lại, trong lòng máy động. Chuyện xấu rồi!

Hai người thân hình lóe lên, trong nháy mắt liền tới đến trước mặt mọi người. Nhìn Tôn Chương cùng Hùng Sở đột nhiên cùng xuất hiện, mọi người đều cả kinh.

“Viện trưởng, Phó viện trưởng!”

Mọi người nhận ra Tôn Chương cùng Hùng Sở, nhộn nhịp xưng hô chào. 

Hùng Mỹ Kỳ cũng đều kinh nhiên đứng dậy.

Tôn Chương cùng Hùng Sở hai người không có tâm tư để ý tới mọi người kính lễ, hơi cúi thấp người, một người một tay, phân biệt đáp xuống ở tay trái cùng tay phải Khương Đằng, vội vàng vận chuyển Đấu khí, chuyển vào trong cơ thể Khương Đằng.

Mọi người đều nín thở, căng thẳng nhìn tình cảnh trước mặt. 

“Đây là Tinh Không học viện viện trưởng Tôn Chương?” Hoàng Tiểu Long nhìn Tôn Chương có đôi lớn hơn gấp đôi cái tai so với người bình thường, hắn từng nghe nguyên soái Hạo Thiên nói qua, cái lỗ tai này của Tôn Chương cũng không phải từ nhỏ đã là như vậy, mà bởi vì sau khi tu luyện một môn Địa phẩm Đấu kỹ mới biến thành như vậy.

Mà lúc này, Lý Lộ nhìn Hoàng Tiểu Long thiếu chút nữa đánh Khương Đằng thành nhục bính cũng đều từ trong khiếp sợ bừng tỉnh, đi tới bên cạnh Hoàng Tiểu Long, mặt cười lo lắng: “Tiểu Long, chờ chút bọn họ có thể hay không?”

Khương Đằng chính là đệ tử thân truyền mà viện trưởng cùng Phó viện trưởng thu nhận, bây giờ bị Hoàng Tiểu Long đánh thành như vậy, hai vị viện trưởng nếu là bởi vậy mà tức giận, liệu có khai trừ Hoàng Tiểu Long? 

Vẻ mặt Hoàng Tiểu Long lại không thèm để ý, cho Lý Lộ một cái yên tâm ánh mắt: “Không có việc gì.”

Lúc này, hai người Tôn Chương cùng Hùng Sở phân biệt thu hồi tay từ trên người Khương Đằng, đình chỉ vận chuyển Đấu khí, hai người nhìn nhau, trong mắt hai người đều nhìn ra vẻ khiếp sợ.

Vừa rồi, hai người đem Đấu khí vận chuyển vào trong cơ thể Khương Đằng, trong lúc chữa thương cho hắn đã phát hiện trong cơ thể Khương Đằng có một luồng Đấu khí cực kỳ sắc bén, phẩm chất cực cao đối kháng lại hai người. 

Luồng Đấu khí phẩm chất cực cao này hiển nhiên là chưởng kình do Hoàng Tiểu Long lưu lại.

Sau khi hai người nhìn nhau, không nói nhưng đều hiểu, cũng không chỉ ra việc này. Nhưng có chuyện khiến trong lòng hai người buông lỏng chính là, Khương Đằng không bị phế! Nếu không thì, hai người ngay cả khóc hết hy vọng cũng đều có!

Hai người không hẹn mà cùng nhìn về phía Hoàng Tiểu Long cách đó năm sáu mét, ánh mắt kia lóe lên ánh sáng sắc bén, phảng phất thấy một dạng tuyệt thế bảo tàng. 

Tứ giai Hậu kỳ đỉnh phong!

Tuổi tác của Hoàng Tiểu Long cùng Khương Đằng không kém bao nhiêu, cũng chỉ tầm mười tuổi, ấy vậy mà đã đạt được Tứ giai Hậu kỳ đỉnh phong! Cái này là cái dạng thiên phú nghịch thiên gì chứ!

Vũ hồn của Khương Đằng là cấp mười một nhất lưu Quang Minh Thánh Hổ, như vậy Hoàng Tiểu Long chẳng lẽ là...? 

Toàn thân hai người kích động, là Vũ hồn cấp mười một đứng đầu?

Chương 58: Ngươi nghe không hiểu ý tứ củata?

Vũ hồn cấp mười một nhất lưu!

Vừa nghĩ tới Hoàng Tiểu Long có Vũ hồn cấp mười một nhất lưu, ánh mắt hai người Tôn Chương cùng Hùng Sở càng phát ra sự khó hiểu, ánh mắt nhìn chăm chú Hoàng Tiểu Long giống như kiểu dê vào bầy hổ vậy!

Đương nhiên, hai người cũng không phải không nghĩ tới Vũ hồn của Hoàng Tiểu Long có thể là cấp mười hai, thế nhưng cấp mười hai dù sao cũng quá mức thưa thớt. Toàn bộ Đoạn Nhận đế quốc, người sở hữu Vũ hồn cấp mười hai không quá mười người! Mà Hoàng Tiểu Long trước mắt kia, khả năng có sao? Cho nên, hai người tình nguyện càng tin tưởng Vũ hồn của Hoàng Tiểu Long chính là Vũ hồn cấp mười một nhất lưu. 

Mà ở trong mắt mọi người bốn phía, hai người Tôn Chương cùng Hùng Sở còn đứng ở nơi đó hung hăng nhìn chằm chằm Hoàng Tiểu Long, không ít người nhìn liền có chút hả hê.

Đúng vào lúc một số tân sinh, học sinh cũ ở đây đang nhìn một cách hả hê, cho rằng Hoàng Tiểu Long lúc này hỏng rồi thì đột nhiên thấy Tôn Chương nở nụ cười nói với Hoàng Tiểu Long: “Ngươi tên là Hoàng Tiểu Long đúng không? Ta là Tinh Không học viện viện trưởng Tôn Chương.” Giọng nói kia nhu hòa đến không thể tin nổi, phảng phất như sợ thanh âm lớn một chút sẽ làm kinh sợ Hoàng Tiểu Long vậy.

Mọi người kinh ngạc, tiện đà dại ra, nhìn dáng tươi cười rạng rỡ nhất từ trước đến nay của hai người viện trường và phó viện trưởng. 

Mà lúc này, Hùng Sở kia càng cười ha ha một tiếng: “Ta là Phó viện trưởng Hùng Sở, chúng ta mấy ngày hôm trước đã từng gặp, xin chào!”

Xin chào?

Phó viện trưởng Hùng Sở luôn luôn giữ nét nghiêm khắc cực kỳ trên gương mặt già nua kia, giờ đây dĩ nhiên lại nói xin chào đối một tân sinh? 

Mọi người phảng phất như bị sét đánh.

Tôn Chương tiếp theo cười nói: “Tiểu Long à, ngươi vừa hạ thủ cũng thật là đủ tàn nhẫn đó, chậm một bước nữa, Khương Đằng kia chỉ sợ sẽ bị ngươi phế.”

Tiểu Long? Mới vừa rồi còn gọi Hoàng Tiểu Long, hiện tại lại trực tiếp kêu Tiểu Long! 

Mọi người chỉ cảm thấy hai mắt trắng dã, Tôn Chương tuy rằng nói như thế, thế nhưng trong giọng nói có phần khách khí, căn bản không có một điểm ý tứ trách cứ nào cả.

Đúng lúc này, đột nhiên, xa xa bay tới mười mấy người, một người bất ngờ nhất chính là lão sư năm thứ ba Chung Nguyên.

Chớp mắt, mười người Chung Nguyên hướng tới, nhìn thấy Tôn Chương cùng Hùng Sở, không khỏi tiến lên hành lễ. Sau khi hành lễ, Chung Nguyên nói: “Viện trưởng, Phó viện trưởng, cũng may hai vị ở đây, ta vừa được bẩm báo, nói rằng trong cuộc tỷ thí tân sinh năm nhất, Hoàng Tiểu Long này đã không để ý đến quy củ tỷ thí, đánh lén Khương Đằng, khiến Khương Đằng trọng thương, ta đang muốn đem hắn giam đến trước mặt hai vị viện trưởng, để hai vị viện trưởng xử lý đây!” 

Chung Nguyên nói đến đây, quay đầu nhìn về phía Hoàng Tiểu Long, vung tay lên, nói với hơn mười vị nhân viên chấp pháp phía sau: “Đi, bắt Hoàng Tiểu Long này lại cho ta!”

Khương Đằng là đệ tử thân truyền của hai người Tôn Chương cùng Hùng Sở, bây giờ bị Hoàng Tiểu Long đánh cho trọng thương, Chung Nguyên muốn nhân cơ hội này có thể biểu hiện tốt một chút trước mặt hai ngời.

“Là, Chung Nguyên đội trưởng!” Hơn mười người nhân viên chấp pháp kia đáp. 

Ngoại trừ Chung Nguyên là lão sư năm thứ ba, còn có tiểu đội trưởng học viện chấp pháp.

Ngay khi hơn mười người nhân viên chấp pháp đang muốn tiến lên bắt Hoàng Tiểu Long, thanh âm Tôn Chương có chút phiền hỏa vang lên: “Tất cả dừng tay cho ta!”

Nghe thấy Tôn Chương lên tiếng, hơn mười người nhân viên chấp pháp kia không khỏi dừng bước lại. “Được rồi, các ngươi đều lui ra đi, việc này, chúng ta sẽ xử lý!” Tôn Chương phất tay một cái rồi nói. Nụ cười xán lạn vừa rồi biến mất.

Nhưng Chung Nguyên kia hiển nhiên không nghe ra ý tứ trong lời nói của Tôn Chương, cho rằng Hoàng Tiểu Long trọng thương Khương Đằng, hai người Tôn Chương cùng Hùng Sở vô cùng tức giận, cho nên vẫy lui bọn họ, muốn đích thân xử trí Hoàng Tiểu Long.

Chung Nguyên cười nói: “Viện trưởng, chỉ là một tân sinh mà thôi, nào dám làm phiền ngươi tới tự mình xử trí, để chúng ta động thủ là được!” Nói xong, thân hình lóe lên, hướng về phía Hoàng Tiểu Long một trảo dò xét, tự mình động thủ. 

Ngay lúc Chung Nguyên phi thân tới trước mặt Hoàng Tiểu Long, đột nhiên một đạo bóng người lóe lên, thân hình so với Chung Nguyên còn nhanh hơn, vung lên, một cái tát đem Chung Nguyên liên tiếp thối lui về phía sau.

Bốn phía hoàn toàn yên tĩnh.

Chung Nguyên bưng má trái, không dám tin tưởng nhìn Tông Chương đang đứng chắn ở trước mặt Hoàng Tiểu Long, người vừa đánh hắn một cái tát dĩ nhiên là viện trưởng Tôn Chương của bọn họ! 

Lúc này, hai mắt Tôn Chương như đao theo dõi hắn, cho tới bây giờ hắn chưa từng thấy qua ánh mắt viện trưởng bén nhọn như vậy, khiến trong lòng hắn từng đợt phát lạnh.

“Ngươi nghe không hiểu ý tứ ta?” Tôn Chương sắc mặt trầm xuống: “Cút cho ta!”

Lúc này, dù cho Chung Nguyên là đầu heo, cũng đều nhìn ra được viện trưởng Tôn Chương của bọn họ đang bùng lửa giận, mà là lửa giận phi thường. 

“Là... là... viện trưởng, ta rời đi đây, rời ngay đây!” Sắc mặt Chung Nguyên kinh song đại biến, hoảng sợ nói, nói xong liền muốn cùng đám nhân viên chấp pháp hoảng hốt mà lăn, thế nhưng đúng lúc này, thanh âm Hoàng Tiểu Long vang lên: “Chậm đã!”

Thanh âm của Hoàng Tiểu Long vô cùng đột ngột, mọi người bất giác đều đổ dồn mắt nhìn qua.

Hoàng Tiểu Long lạnh lùng nhìn bộ dạng đang hoảng hốt muốn chạy đi của Chung Nguyên, nói với Tôn Chương cùng Hùng Sở: “Khai trừ hắn, hoặc là khai trừ ta!” Mọi người ngẩn ngơ, không ngờ tới Hoàng Tiểu Long dĩ nhiên lại đưa ra yêu cầu như vậy.

Chung Nguyên này, thật ra Hoàng Tiểu Long đã sớm xem không vừa mắt.

Đương nhiên, Hoàng Tiểu Long biết, bình thường mà nói Tôn Chương cùng Hùng Sở đều không có khả năng khai trừ hắn. Hắn có thiên phú như vậy, vô luận đi bốn phía học viện trong vương quốc, học viện vương quốc nào khẳng định cũng sẽ tranh nhau muốn hắn. 

Hai người Tôn Chương cùng Hùng Sở nhìn nhau.

Thế nhưng, hai người cũng không có nhất thời mở miệng, bởi vì... thân phận Chung Nguyên này không chỉ là lão sư cùng tiểu đội trưởng chấp pháp của học viện đơn giản như vậy, tỷ tỷ của hắn là Vương phi, tuy rằng cũng không được sủng ái, thế nhưng bằng vào một thân phận này, Chung Nguyên cũng coi là tiểu cữu lục triết của quốc vương.

“Khai trừ ta?” Chung Nguyên dừng lại, nhìn Hoàng Tiểu Long, cơ hồ như nghe được câu buồn cười nhất trên thế gian. 

Hoàng Tiểu Long không để ý đến đối phương, tiếp theo vẫn nói với Tôn Chương cùng Hùng Sở: “Nếu như đến cuối năm, ta đoạt được niên cấp thi đấu đệ nhất, liền khai trừ hắn.”

Hoàng Tiểu Long cũng biết, thiên phú bản thân cho dù tốt, mở miệng yêu cầu hai người Tôn Chương cùng Hùng Sở khai trừ một lão sư năm thứ ba như thế, hai người cũng không khả năng tùy tiện đáp ứng, hơn nữa ngày khai giảng đó sau khi trở về, Hoàng Tiểu Long cũng để cho nguyên soái Hạo Thiên tra một chút cái này Chung Nguyên thân phận.

“Niên cấp thi đấu đệ nhất?” Tôn Chương cùng Hùng Sở, còn có bốn phía mọi người đều thất kinh, hai mắt trừng lớn, với thực lực hiện tại là Tứ giai Hậu kỳ đỉnh phong của Hoàng Tiểu Long, thi đấu lớp nhất định là đệ nhất, thế nhưng còn năm tháng là đến cuối năm, một số học sinh cũ của năm nhất của những lớp khác cũng có tấn giai Lục giai Hậu kỳ, thậm chí là cường giả Lục giai Hậu kỳ đỉnh phong, Hoàng Tiểu Long làm sao có thể đoạt được đệ nhất? Với thiên phú của Hoàng Tiểu Long thiên phú, nếu như chừng hai năm nữa, thì may ra có lẽ có khả năng này. 

Chung Nguyên nghe thấy thế, càng cười ra tiếng, vẻ mặt trào phúng nhìn Hoàng Tiểu Long: “Tiểu tử, ngươi nói ngươi đến cuối năm đoạt được niên cấp thi đấu đệ nhất?”

Hoàng Tiểu Long không mở miệng, chỉ nhìn hai người Tôn Chương cùng Hùng Sở.

“Được!” Một lát sau, Tôn Chương gật đầu nói: “Nếu như cuối năm, ngươi đoạt được niên cấp thi đấu đệ nhất, trừ những phần thưởng mà học viện vẫn ban cho, ta còn truyền thụ ngươi một bộ Địa phẩm Đấu kỹ!” 

Mọi người nghe thấy viện trưởng Tôn Chương không chỉ có đồng ý, mà còn hứa thưởng cho Địa phẩm Đấu kỹ, đều thất kinh.

Kỳ thực, Tôn Chương đồng ý, là bởi vì hắn cũng không nghĩ cuối năm Hoàng Tiểu Long có thể đoạt được niên cấp thi đấu đệ nhất, cho nên cho dù đáp ứng cũng không có gì, mà còn từ đó có thể hóa giải oán khí trong lòng Hoàng Tiểu Long, đương nhiên, cũng có thể khích lệ Hoàng Tiểu Long nỗ lực tu luyện.

“Được!” Hoàng Tiểu Long nói. 

Một bên Chung Nguyên nghe thấy viện trưởng đồng ý, trong lòng có chút lửa giận, thế nhưng không dám biểu hiện ra ngoài, hơn nữa hắn thấy, Hoàng Tiểu Long căn bản không có khả năng có thể đoạt được niên cấp thi đấu đệ nhất vào cuối năm.

Không chỉ có là hắn, chỉ sợ ai cũng sẽ cho là như vậy.

Lúc này, Hoàng Tiểu Long nhìn về phía Hùng Mỹ Kỳ, lần này tân sinh trắc thí, với thực lực hắn vừa triển lộ, không thể nghi ngờ có thể đoạt được đệ nhất, như vậy cũng đến lúc con cẩu hùng này thực hiện lời hứa của mình rồi đó! 

Những tân sinh biết chuyện đánh đố của Hoàng Tiểu Long cùng Hùng Mỹ Kỳ, nhìn ánh mắt Hoàng Tiểu Long, cũng đều nhìn về phía Hùng Mỹ Kỳ, vẻ mặt quái dị.

Chương 59: Thu hoàng tiểu long làm đồ đệ?

Hoàng Tiểu Long nhìn Hùng Mỹ Kỳ lạnh lùng nói: “Lời hứa tân sinh trắc thí, ngươi sẽ không quên chứ?”

Thân thể Hùng Mỹ Kỳ chấn động, ánh mắt hoảng loạn, không dám nhìn thẳng Hoàng Tiểu Long, sắc mặt đang cười trở nên tái nhợt.

Lời hứa? 

Ngay khi vẻ mặt hai người Tôn Chương cùng Hùng Sở đang nghi hoặc, đột nhiên, Hùng Mỹ Kỳ bỗng quỳ xuống, cứ như vậy trực tiếp quỳ trên mặt đất sân rộng, tiếp theo mở rộng cái miệng anh đào nhỏ nhắn: “Uông! Uông! Uông!” Liên tiếp kêu ba tiếng.

Đám người Tôn Chương cùng Hùng Sở trợn mắt há mồm.

Ngay khi đám người Tôn Chương cùng Hùng Sở trợn mắt há mồm, Hùng Mỹ Kỳ đang quỳ ở nơi đó kêu ba tiếng đột nhiên đứng lên, che mặt chạy, biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi. 

Mọi người dại ra.

Hoàng Tiểu Long nhìn theo bóng dáng Hùng Mỹ Kỳ biến mất, đột nhiên cảm thấy đối phương cũng không đáng trách như vậy, chí ít dám nói dám làm, vốn Hoàng Tiểu Long cho rằng Hùng Mỹ Kỳ nhất định sẽ lấy lý do nào đó để phủ định tất cả những lời hứa trước khi đánh đố.

Hùng Sở nhìn thân ảnh nữ nhi biến mất, cuối cùng lắc đầu. 

Bởi Hùng Mỹ Kỳ rời đi, nên lần trắc thí tân sinh cuối cùng này vẫn không có tiến hành tiếp.

Đám người Hoàng Tiểu Long tản đi.

Tôn Chương nhìn thân ảnh Hoàng Tiểu Long, ánh mắt lóe lên: “Xem ra mấy ngày này ta muốn đi đến phủ nguyên soái một chuyến, tìm cái lão gia hỏa Hạo Thiên kia nhờ vả một chút!” 

Hùng Sở nghe ra ý tứ trong lời nói của Tôn Chương, cười nói: “Với giao tình của viện trưởng cùng Hạo Thiên nguyên soái, hơn nữa cùng với thân phận cùng thực lực của viện trưởng, viện trưởng muốn thu Hoàng Tiểu Long làm đệ tử, Hạo Thiên nguyên soái nhất định sẽ đáp ứng.”

Tôn Chương gật đầu, điểm ấy hắn ngược lại không lo lắng, nhưng điều khiến hắn hiếu kỳ là Vũ hồn của Hoàng Tiểu Long rốt cuộc là Vũ hồn gì.

“Lão gia hỏa Hạo Thiên kia chắc chắn là biết.” Tôn Chương thầm nghĩ, một lát sau, hắn thu hồi tâm thần, nhìn Khương Đằng vẫn còn đang hôn mê bất tỉnh, nhìn Hùng Sở cười khổ nói: “Đi thôi, bây giờ chúng ta ổn định thương thế của tiểu gia hỏa này trước đã rồi hãy nói.” 

Hùng Sở cũng cười khổ gật đầu.

Nói rồi hai người mang theo Khương Đằng vẫn còn hôn mê bất tỉnh, thân hình lóe lên, rồi biến mất.

Mà sau khi Hoàng Tiểu Long rời khỏi sân rộng đó, cũng không trở về phòng học, mà là đi một chuyến đến Đồ Thư Quán. 

Ở lầu một của Đồ Thư Quán, chỉ cần là đệ tử của học viện đều có thể tùy ý tiến nhập xem, nhưng Đấu kỹ cùng công pháp chỉ ở lầu hai, lầu ba, lầu bốn mới có, phải hoàn thành nhiệm vụ của học viện, đạt được điểm tích lũy nhất định mới có thể đi vào.

Đương nhiên, Hoàng Tiểu Long tới Đồ Thư Quán cũng không vì để học tập Đấu kỹ cùng công pháp của học viện, hắn tuy rằng đã đi tới nơi thế giới Vũ hồn này gần mười năm, thế nhưng đối thế giới Vũ hồn này biết cũng không nhiều, cho nên hắn phải thừa dịp này xem một số thư tịch nhiều một chút để biết nhiều hơn về thế giới này.

Sau khi lật xem hai cuốn sách có liên quan đến Vũ hồn, Hoàng Tiểu Long đi tới một cái giá sách trước mặt, đột nhiên thấy một quyển có tên gọi “Bản mạng hồn kỹ”. 

Bản mạng hồn kỹ?

Hoàng Tiểu Long trong lòng khẽ động, cầm lên, lật từng trang từng trang lật, càng xem càng mê, trong sách không chỉ có giới thiệu các loại Vũ hồn bản mạng hồn kỹ mà còn giới thiệu một số vận dụng bản mạng hồn kỹ, đồng thời cũng nói hết ra những uy lực cùng nhược điểm của một số bản mạng hồn kỹ, tuy rằng cũng không phải chi tiết lắm, nhưng lại khiến Hoàng Tiểu Long mở rộng tầm mắt.Hơn một giờ sau, Hoàng Tiểu Long mới trả sách lại chỗ cũ, lại cầm lấy một quyển khác. 

Trong lúc Hoàng Tiểu Long đang ở Đồ Thư Quán lật xem thư tịch, toàn bộ Tinh Không học viện lại điên cuồng nhấc lên cơn sóng triều nghị luận.

“Nghe nói hôm nay tân sinh trắc thí, một người tên là Hoàng Tiểu Long tân sinh thiếu chút nữa đã phế bỏ Khương Đằng có siêu cấp Vũ hồn!”

“Việc này quả thật chính xác! Lúc đó ta cũng ở ngay sân rộng, Hoàng Tiểu Long kia đột nhiên bạo phát ra thực lực Tứ giai Hậu kỳ đỉnh phong!” 

“Tứ giai Hậu kỳ đỉnh phong! Hoàng Tiểu Long này mới bao lớn chứ, còn chưa được mười tuổi mà? Đây cũng quá kinh khủng!”

“Ta còn nghe nói Hoàng Tiểu Long này là cầm thư đề cử đến để báo danh, trước kia Khương Đằng còn luôn mồm gọi hắn là phế vật!”

Tất cả các ngõ ngách ở Tinh Không học viện đều sôi nổi nghị luận, bất kể là các học sinh cũ hay là các lão sư sau khi nghe được đều khiếp sợ dị thường. Đồng thời mọi người đều đang suy đoán không hiểu Vũ hồn của Hoàng Tiểu Long rốt cuộc là Vũ hồn gì. 

Lúc sắp tới buổi trưa, khi Hoàng Tiểu Long từ trong Đồ Thư Quán đi ra, một số tân sinh và học sinh cũ lúc trước được chứng kiến quá tình tân sinh tỷ thí tại sân rộng nhận ra Hoàng Tiểu Long đều chỉ trỏ, ánh mắt ai nấy đều quái dị.

Hoàng Tiểu Long nghe thấy bốn phía nghị luận, lắc đầu, không nghĩ tới thế giới này tin tức cũng truyền bá được nhanh như vậy, bây giờ cách buổi tân sinh tỷ thí lúc sáng sớm cũng mới chỉ hai ba giờ.

Đang lúc mọi người nghị luận, Hoàng Tiểu Long ra học viện. 

“Thiếu chủ!” Phí Hầu cùng bốn gã hộ vệ phủ nguyên soái đang đứng chờ ở đó từ lúc nào thấy Hoàng Tiểu Long đi ra, liền tiến lên nghênh đón.

Hoàng Tiểu Long gật đầu, sau đó mang theo năm người hướng Thiên Huyền phủ mà quay về.

“Thiếu chủ, nghe nói ngươi ngày hôm nay thiếu chút nữa cho phế Khương Đằng kia!” Trên đường về, Phí Hầu cười nói. “Các ngươi cũng nghe nói?” Hoàng Tiểu Long ngẩn ra, cười khổ nói.

Năm người Phí Hầu đều cười, Phí Hầu cười nói: “Khương Đằng Kia là đệ tử thứ nhất có siêu cấp Vũ hồn của Tinh Không học viện từ lúc thành lập hơn một trăm năm qua, hơn nữa còn là đệ tử thân truyền của hai người Tôn Chương cùng Hùng Sở, thiếu chủ thiếu chút nữa cho phế hắn, việc này đã gây nên oanh động tại vương thành!”

Ngay cả vương thành cũng gây nên oanh động? 

Hoàng Tiểu Long kinh ngạc, nhướng mày, nhưng rồi chân mày lại giãn ra, nếu việc đã đến nước này, nghĩ nhiều hơn nữa cũng vô ích, oanh động thì cứ oanh động thôi, người có tâm chắc hẳn rất nhanh sẽ tra ra được giữa hắn cùng nguyên soái Hạo Thiên có một mối quan hệ “không minh bạch”, có nguyên soái Hạo Thiên ở đây, sẽ chẳng có kẻ nào dám làm gì hắn cả, chí ít tại Lạc Thông vương thành, hắn là an toàn.

Một lát sau, sáu người Hoàng Tiểu Long trở lại Thiên Huyền phủ.

Sau khi trở lại Thiên Huyền phủ, Hoàng Tiểu Long cho bốn người phủ nguyên soái lui, rồi đi tới phòng khách, hỏi một ít tình huống tu luyện mấy ngày nay của Phí Hầu. 

Phí Hầu vẻ mặt vui vẻ hồi đáp: “Môn chủ truyền thụ cho thuộc hạ Lôi Thủy Quyết, thuộc hạ mấy ngày nay sau khi tu luyện, tu vi Đấu khí đề thăng cực nhanh!” Dựa theo tốc độ tu vi Đấu khí của hắn mấy ngày gần đây tăng lên, căn bản không đến năm năm, hẳn là khoảng trong vòng bốn năm là có thể đột phá Tiên Thiên.

Hoàng Tiểu Long gật đầu, sau đó lại hỏi Phí Hầu một chút việc mấy ngày nay mua nô bộc cùng bồi dưỡng thế lực.

Phí Hầu nhất nhất bẩm báo cho Hoàng Tiểu Long. 

Mấy ngày nay, Phí Hầu đã cẩn thận chọn được hai mươi sáu nô bộc từ chợ nô lệ, cũng bắt đầu truyền thụ công pháp cho mọi người và bồi dưỡng các phương diện năng lực.

Hoàng Tiểu Long nghe bẩm báo xong, thoả mãn gật đầu.

“Ta dự định hai ngày nữa, sẽ đi Ngân Nguyệt Sâm Lâm tu luyện.” Một lát sau, Hoàng Tiểu Long trầm ngâm nói: “Hẳn là chờ đến thời điểm cuối năm học viện niên cấp thi đấu mới trở về.” 

“Cái gì? Môn chủ người muốn một mình đi Ngân Nguyệt Sâm Lâm tu luyện?” Phí Hầu biến sắc, không khỏi lo lắng nói: “Môn chủ, cái này, thuộc hạ vẫn phải theo Môn chủ cùng đi chứ!”

Hoàng Tiểu Long khoát khoát tay, nói rằng: “Không cần, những năm tháng này, ngươi cứ ở lại Thiên Huyền phủ, bồi dưỡng cùng huấn luyện bọn họ, còn nữa, ngươi phải kiên trì mỗi ngày tu luyện Lôi Thủy Quyết.”

Phí Hầu còn muốn nói nữa, nhưng Hoàng Tiểu Long lắc đầu nói: “Được rồi, không nên nói nữa, ta đã quyết định!” Với thực lực của hắn bây giờ, lại phối hợp bản mạng hồn kỹ Không Gian Ẩn Nặc cùng Tật Ảnh Tùy Phong, chỉ cần không tiến sâu Ngân Nguyệt Sâm Lâm, sẽ không có nguy hiểm gì, hơn nữa Hoàng Tiểu Long không muốn một mực ỷ lại vào Phí Hầu cùng nguyên soái Hạo Thiên. 

Phí Hầu thấy vậy, chỉ có thể cung kính lĩnh mệnh.

Ngay lúc Hoàng Tiểu Long quyết định hai ngày nữa sẽ đi Ngân Nguyệt Sâm Lâm tu luyện, phủ nguyên soái lại có một vị khách không mời mà đến, người đó chính là Tinh Không học viện viện trưởng Tôn Chương!

Tôn Chương đến, cùng nguyên soái Hạo Thiên hàn huyên một hồi, liền nói rõ ý đồ muốn thu Hoàng Tiểu Long làm đồ đệ. 

“Cái gì? Ngươi muốn thu Hoàng... Hoàng Tiểu Long làm đồ đệ?” Nguyên soái Hạo Thiên ngạc nhiên, giọng nói trở nên có chút không tự nhiên, rồi không nề hà gì, kiên quyết lắc đầu nói: “Không được!”

Quả thực là chuyện chê cười, Hoàng Tiểu Long là Môn chủ Tu La Môn bọn họ, chỉ là một tồn tại nho nhỏ như Tinh Không học viện viện trưởng cũng có tư cách thu Môn chủ của bọn họ làm đồ đệ ư?

Chương 60: Hắn không phải tư sinh tử của ngươi sao?

Tôn Chương ngẩn ngơ, bất ngờ nhìn Nguyên soái Hạo Thiên.

Vốn hắn cho rằng, với thân phận của mình, chỉ cần lên tiếng ngỏ ý với Nguyên soái Hạo Thiên rằng muốn thu Hoàng Tiểu Long làm đồ đệ, nhất định nguyên soái sẽ đồng ý, ấy vậy mà nguyên soái lại từ chối!Sắc mặt Tôn Chương hơi đanh lại không vui. Thấy vậy, Nguyên soái Hạo Thiên nghĩ một lát, giải thích:

“Tôn Chương, thực ra ta không quyết việc này được!” 

“Ngươi không quyết được?”

Tôn Chương ngạc nhiên:

“Hoàng Tiểu Long kia không phải tư sinh tử của ngươi sao?” 

Tư sinh tử? Trán Nguyên soái Hạo Thiên ướt đẫm mồ hôi lạnh. Lão già này lại cho rằng mình là Môn chủ sao? Nguyên soái Hạo Thiên nghiêm túc nói:

“Tôn Chương, đừng nói là ta, cho dù là sư phụ ta cũng không quyết được!”

“Ngươi… sư phụ của ngươi? Vu Minh tiền bối cũng không quyết được sao?” 

Tôn Chương cực kỳ bất ngờ.

Vu Minh là cao thủ Tiên Thiên thập giai đó! Thậm chí cả Vu Minh cũng không quyết được sao?! Vậy thân phận của Hoàng Tiểu Long là gì?

Nguyên soái Hạo Thiên gật đầu. 

Thực ra, hắn còn một câu nữa không nói với Tôn Chương. Là “sư tổ của ta cũng không có tư cách thu Hoàng Tiểu Long làm đồ đệ!”

Sư tổ của Nguyên soái Hạo Thiên! Nói câu này ra thực quá dọa người mà. Cho nên Nguyên soái Hạo Thiên quyết định lược bỏ nó đi.

Mặc dù hai người là bằng hữu, nhưng trước đây Nguyên soái Hạo Thiên chưa từng nói với Tôn Chương về việc của Tu La Môn, cho nên Tôn Chương không biết Nguyên soái Hạo Thiên là người Tu La môn. 

Một lát sau, Tôn Chương từ Phủ Nguyên soái đi ra, ngẩng đầu nhìn trời. Trời cao trong xanh, mây trắng như bông, mặt trời rực rỡ.

“Không ngờ thân phận tiểu gia hỏa kia lại phức tạp như thế!”

Tôn Chương lẩm bẩm một mình: 

“Chẳng lẽ là vị Hoàng tử kia của Đoạn Nhận Đế quốc chúng ta?"

Hắn ta lại lập tức lắc đầu.

Rời Phủ Nguyên soái, Tôn Chương quay về học viện. 

Đêm buông xuống. Hơi nóng ban ngày nhạt dần, gió đêm se se lạnh.

Hoàng Tiểu Long ngồi xếp bằng trên hàn ngọc sàng trong Thiên Huyền phủ, vận chuyển Cửu U Đấu Khí khắp kinh mạch toàn thân. Nhưng hắn không tu luyện Tu La Quyết. Hai ngày nay, hắn vẫn nghĩ, nếu Vũ hồn song sinh có thể hợp thể, có thể phân liệt, thì cũng có thể triệu hồi từng cái ra một. Bây giờ hắn đang ngẫm nghĩ xem làm thế nào để triệu hoán từng Vũ hồn song sinh ra. Nếu hắn có thể triệu hoán từng Vũ hồn song sinh, thì sau này sẽ không cần lo lắng bị người ta phát hiện mình có Vũ hồn song sinh nữa. Khi tỷ thí, vào lúc quan trọng, chỉ cần triệu Vũ hồn hắc long ra là được.

Nhưng mỗi lần hắn thử gọi Vũ hồn, hắc long và lam long đều cùng xuất hiện, không thể triệu hoán một trong hai cái. Giống như người ta muốn cầm bút viết bằng tay trái và tay phải cùng một lúc vậy. Rất khó. 
Bởi vì một người không thể làm hai việc một lúc. Tuy liên tục thất bại, nhưng Hoàng Tiểu Long cũng không bực mình, vẫn tiếp tục luyện tập rồi lại luyện tập. Một đêm trôi qua, trời sáng dần, tuy vẫn chưa thành công, nhưng Hoàng Tiểu Long phát hiện ra mình khống chế song long Vũ hồn thuận lợi hơn rồi.

Trước đây Hoàng Tiểu Long muốn gọi song long Vũ hồn ra cần phải mất ba hô hấp, nhưng bây giờ chỉ cần một hô hấp là được. Từ trong phòng đi ra, Hoàng Tiểu Long co giãn gân cốt, nghe tiếng hét tập luyện từ hậu viện bèn lững thững đi tới đó.

Trên sân lớn, các nô bộc Phí Hầu mới mua về đang luyện La Hán Quyền. La Hán Quyền là do hắn truyền cho Phí Hầu, để hắn tiếp tục truyền xuống. 

Nhìn tư thế của đám nô bộc, Hoàng Tiểu Long gật gù. Mặc dù mới chỉ có vài ngày nhưng họ cũng luyện ra dáng ra vẻ rồi, khả năng lĩnh ngộ võ học và đấu kỹ không tệ. Đây cũng là Hoàng Tiểu Long yêu cầu Phí Hầu, quan trọng nhất là có thể lực, thứ hai là có khả năng lĩnh ngộ đấu kỹ và võ học nhất định.

“Thiếu chủ!”

Thấy hắn đến, Phí Hầu vội bước tới.Hoàng Tiểu Long gật đầu, chỉ Bác Lực đang luyện La Hán Quyền trên quảng trường, nói: 

“Ngươi chỉ điểm cho Bác Lực một chút đi. Sau này Bác Lực  sẽ phụ trách giám sát và huấn luyện bọn họ là được. Ngươi cũng sẽ tranh thủ được chút thời gian mà tu luyện.”

“Vâng, thiếu Môn chủ!”

Phí Hầu đáp. 

“Đi thôi. Ngươi theo ta ra ngoài một chút!”

Hoàng Tiểu Long nói với Phí Hầu. Họ tới Lạc Thông vương thành cũng được mấy ngày rồi, nhưng chưa đi thực sự thăm thú được lần nào. Hiện giờ hắn muốn đi dạo một chút.

Chưa kể, hai ngày nữa hắn sẽ tới Ngân Nguyệt sâm lâm tu luyện, kéo dài suốt năm tháng. Cho nên hắn muốn mua chút đồ, đồng thời thăm cửa hàng tơ lụa Lý gia của Lý Lộ một chút. 

Mấy tháng gần đây hắn cao hẳn lên, đã một thước rưỡi rồi, thuận tiện tới cửa hàng tơ lụa Lý gia may mấy bộ quần áo.

Hoàng Tiểu Long cùng Phí Hầu dẫn theo bốn gã hộ vệ của Phủ Nguyên soái rời Thiên Huyền phủ, đi dọc đường lớn.
Ánh mặt trời buổi sáng rực rỡ, không khí tươi mát, nhìn dân chúng qua lại xung quanh, nhìn các cửa hàng đã dần đông khách, Hoàng Tiểu Long cảm thấy rất dễ chịu vui vẻ. Thực ra, sống cuộc sống của một người bình thường cũng là một loại hạnh phúc. 

Qua mấy con đường lớn, sáu người Hoàng Tiểu Long đi tới cửa hàng tơ lụa của Lý gia Lý Lộ.Vì mới chỉ khai trương được vài hôm, cho nên sau khi đưa Lý Lộ đến Vương thành này, Lý Thành vẫn chưa quay về Thương Lan Huyền, vẫn đang ở trong cửa hàng. Thấy sáu người Hoàng Tiểu Long đến, Lý Thành vội vàng bước nhanh ra đón.

“Tiểu Long. Phí Hầu tiền bối!”

Lý Thành tươi cười chào. 

Hoàng Tiểu Long gật đầu, chào “Bá phụ!”

Phí Hầu cũng gật đầu.

Sau đó, Lý Thành mời sáu người Hoàng Tiểu Long đến phòng khách, sai hạ nhân nhanh chóng dâng trà. 

Lần này gặp lại, trước mặt Hoàng Tiểu Long, Lý Thành có hơi câu nệ, thậm chí khi ngồi xuống hai tay cũng luống cuống không biết để đâu.

Thấy vậy, Hoàng Tiểu Long biết Lý Thành cũng có nghe nói chuyện khi kiểm tra tân sinh mình suýt nữa đã phế Khương Đằng, thậm chí còn nghe phong thanh mình có quan hệ với Nguyên soái Hạo Thiên.

Hiện giờ tin tức đã truyền khắp vương thành, việc mình có quan hệ với Nguyên soái Hạo Thiên cũng không phải bí mật gì. Đương nhiên, cụ thể quan hệ thế nào, thì mọi người suy đoán đủ kiểu, tất cả các phiên bản đều có. 

“Bá phụ, hôm nay ta qua đây muốn may mấy bộ quần áo!”

Ngồi xuống, Hoàng Tiểu Long mở lời.

“Muốn may mấy bộ?” 

Lý Thành ngẩn ngơ, vội vàng đứng dậy, tự mình đo cho hắn. Hoàng Tiểu Long cười nói để hạ nhân làm cũng được nhưng hắn ta vẫn kiên quyết để mình đo, đâm ra lại khiến cho Hoàng Tiểu Long hơi ngại.

Nhìn Lý Thành tự đo cho mình, Hoàng Tiểu Long lại nhớ tới phụ mẫu Hoàng Bằng và Tô Yến ở Hoàng gia trang. Nếu phụ mẫu biết hiện giờ ở vương thành, Lý Thành đang tự đo quần áo cho mình, không biết sẽ nghĩ thế nào nhỉ?

Một lát sau, Lý Thành đã đo xong. Mọi người lại ngồi xuống. Hoàng Tiểu Long ngẫm nghĩ một lát, nói: 

“Bá phụ, chuyện ở vương thành, phụ thân và nương ta còn chưa biết. Tạm thời ta không muốn để họ biết, cho nên, sau này trở về bá phụ không được nói với họ đâu đấy.”

Lý Thành nghe ra ý tứ của Hoàng Tiểu Long, vội vàng cam đoan:

“Tiểu Long, ngươi yên tâm, việc này nhất định ta sẽ không nhiều lời!” 

Hoàng Tiểu Long gật đầu. Nếu không dặn, tới cuối năm quay về Hoàng gia trang, nhất định phụ mẫu sẽ lại hỏi này hỏi kia, thực đau đầu lắm.

Lúc này, đột nhiên bên ngoài cửa hàng có tiếng tranh cãi quát mắng ầm ỹ.

Hoàng Tiểu Long nhướn mày. Hắn nghe ra được có người gây sự bên ngoài. Lý Thành nghe tiếng, sắc mặt cũng không tốt. Mấy ngày nay vẫn có một đám người tới trước cửa hàng cố ý gây sự, còn ra tay đánh không ít người trong cửa hàng bị thương, không ngờ hôm nay lại tới.  

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau