VÔ ĐỊCH THIÊN HẠ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô địch thiên hạ - Chương 251 - Chương 255

Chương 251: Nô tài không biết sống chết

Ngày hôm sau, ánh mặt trời sáng rực.

Hoàng Tiểu Long ngồi thiền ẩm ở đại sảnh, Đỗ Tân, Đặng Quang đã đi mời sư đệ hai người tới dự tiệc, Hoàng Tiểu Long tin tưởng, hai người đó sẽ làm tốt chuyện này.

Lúc Hoàng Tiểu Long đang thiền ẩm, bên ngoài vang lên tiếng bước chân và tiếng cười. 

"Đại sư huynh, huynh cần gì phải khách khí như vậy. Mở tiệc mời mấy sư đệ chúng ta thì chỉ cần bảo hạ nhân qua nói một tiếng là được, chẳng lẽ ba người chúng ta còn không dám đến sao?"

Hoàng Tiểu Long nghe giọng thì biết đám người Đỗ Tân, Đặng Quang đã trở lại, người vừa lên tiếng là một vị sư đệ của họ.

"Sao sư đệ lại nói vậy, bình thường sư đệ là người sư tôn coi trọng nhất, sau này hai người chúng ta còn phải dựa vào sư đệ nói nhiều lời tốt trước mặt sư tôn đây!" Lúc này, giọng nói Đỗ Tân vang lên. 

"Ha ha, được rồi, được rồi."

Tiếng nói vừa dứt, Hoàng Tiểu Long đã thấy Đỗ Tân và Đặng Quang mang theo ba người trẻ tuổi mặc trang phục trưởng lão Thiên Vu môn đi vào.

Sau khi ba người đi vào, thấy Hoàng Tiểu Long ngồi ở đại sảnh bưng ly thiền ẩm, không khỏi ngẩn ra. 

Một lúc sau ba người kịp phản ứng lại.

"Gan chó lớn thật, một tên nô tài lại cũng dám ngồi trong phòng khách, nâng ly độc ẩm!" Một người trong đó giận quát lên.

Hóa ra, gã nghĩ Hoàng Tiểu Long là một nô tài gan lớn bằng trời trong phủ. 

"Đại sư huynh, nô tài ở chỗ huynh cũng quá láo xược rồi. Nhân dịp các ngươi không có ở đây, lại dám độc ẩm ở đại sảnh!" Một người khác tiếp lời.

"Đúng vậy, không cần hai vị sư huynh ra tay, sư đệ lập tức thay hai vị sư huynh, dạy dỗ nô tài không biết sống chết này một chút!" Người cuối cùng nói xong, phi thân tới, một quyền đánh về phía Hoàng Tiểu Long.

Quyền ấn phá không, thi khí cuồn cuộn, mùi thối khó ngửi. 

Chính là Thiên Thi quyền mà lúc trước Đỗ Tân và Đặng Quang đã từng thi triển với Hoàng Tiểu Long.

Nhưng so với Đỗ Tân và Đặng Quang, thì Thiên Thi quyền mà người này thi triển ra yếu hơn không chỉ một hai điểm.

Hoàng Tiểu Long nhìn đối phương đánh tới một quyền, lạnh giọng cười. Dựa vào miêu tả của Đỗ Tân, người này chắc là tam sư đệ của hắn - Lâm Vũ, cũng chính là đệ tử mà Trần Tiếu Thiên coi trọng nhất. 

Lâm Vũ, Tiên Thiên cấp năm hậu kỳ đỉnh phong.

Nhìn quyền ấn đối phương phá không mà tới, hắn cũng không đứng lên. Đợi tới khi quyền ấn tới gần, mới đánh ra một chưởng đỡ lấy quyền ấn của đối phương.

Khi một chưởng này của Hoàng Tiểu Long đánh ra, có vô số tượng phật từ dưới mặt đất chui lên, tượng phật thiên biến vạn hóa, kim quang sáng chói, phật lực tràn ngập, đồng thời còn có một cỗ áp lực tinh thần cường đại bao phủ bốn phương. 

Đây chính là Địa Phật chưởng mà Hoàng Tiểu Long tự nghĩ ra.

Trời cao ầm ầm vang dội.

Trong ánh mắt khiếp sợ của mọi người, chưởng ấn Thiên Thi quyền bị một chưởng của Hoàng Tiểu Long đánh tan. Đồng thời, vạn phật biến thành chưởng ấn đánh vào ngực Lâm Vũ. 
Lâm Vũ kêu một tiếng thảm thiết, bị đập bay ra ngoài, đụng nát vách đá phòng khách, cửa gỗ bay tán loạn, bể nát đầy đất.

Bốn phía yên tĩnh.

Hai người khác là Cao Khánh và Ngô Hồng trợn to đôi mắt nhìn tam sư huynh - Lâm Vũ của bọn họ bay ra ngoài, nằm co trên đất toàn thân nhuốm máu. 

Tam sư huynh - Lâm Vũ lại bị một chưởng của một tên nô tài, đánh thành bộ dạng thảm hại như vậy? Ý nghĩ đầu tiên của hai người là không tin nổi, một tên nô tài sao có được loại thực lực này!

Ý nghĩ thứ hai, chính là người trẻ tuổi tóc đen này không phải nô tài trong phủ sư huynh. Thực lực như vậy, không thể nào là nô tài được.

Hai người không nhịn được nhìn về phía Đỗ Tân, Đặng Quang. 

"Đại sư huynh, người này là ai? Hắn cũng được huynh mời tới sao? Sao lại hạ độc thủ với Lâm Vũ sư huynh như vậy!" Cao Khánh vừa giận vừa sợ nói.

Nhưng gã vừa mới nói xong, đã thấy Đỗ Tân và Đặng Quang đi tới trước mặt người trẻ tuổi tóc đen kia, vẻ mặt cung kính, khom người hành lễ: "Thiếu chủ!"

"Thiếu chủ?!" Cao Khánh và Ngô Hồng tràn đầy khiếp sợ nhìn Hoàng Tiểu Long. 

Vừa rồi, Đỗ Tân và Đặng Quang gọi Hoàng Tiểu Long là cái gì? Thiếu chủ?

Chuyện gì xảy ra?

Trong nhất thời hai người không phản ứng kịp. 

"Các ngươi làm không tệ." Hoàng Tiểu Long nói với Đỗ Tân và Đặng Quang.

Hai người kia nghe vậy thì vẻ mặt vui mừng, vội vàng nói: "Tạ thiếu chủ khen ngợi, đây là chuyện chúng thuộc hạ phải làm."
Chuyện thuộc hạ phải làm?! Cao Khánh và Ngô Hồng mới tình hồn lại, thì lại nghe thấy Đỗ Tân và Đặng Quang nói vậy, sắc mặt trở nên khó coi. Lúc này, nếu bọn họ còn không rõ xảy ra chuyện gì, thì có thể đi nhảy vực tự tử rồi. 

"Đỗ Tân, Đặng Quang, các ngươi lại dám phản bội Thiên Vu môn, nhận người khác làm chủ sao?" Cao Khánh tức giận chỉ về phía hai người Đỗ Tân.

"Kết quả của việc phản bội Thiên Vu môn là gì các ngươi biết rõ, sẽ bị chém ba trăm sáu mươi đao, rồi bị thiêu sống, độc hình. Hai vị sư huynh, bây giờ các ngươi hối hận vẫn còn kịp." Ngô Hồng thì cười lạnh nói.

Hai người Đỗ Tân và Đặng Quang nghe thấy vậy, lại lạnh giọng cười đáp. 

"Sớm muộn gì thiếu chủ cũng thống nhất Thiên Vu môn, không chỉ Thiên Vu môn, mà còn thống nhất cả thành Hắc Ma!" Đỗ Tân lạnh lùng nói: "Ta khuyên ba vị sư đệ, bây giờ lập tức quỳ xuống nhận thiếu chủ làm chủ, tránh một chút nữa hối hận cũng không kịp."

Cao Khánh nghe vậy thì cười ha ha ha, vẻ mặt đầy châm chọc chỉ Hoàng Tiểu Long: "Tiểu tử này muốn thống nhất Thiên Vu môn chúng ta? Còn thống nhất thành Hắc Ma?" Giống như nghe được chuyện cười lớn nhất thế gian vậy.

Không chỉ Cao Khánh, Ngô Hồng cũng lạnh giọng cười. 

Cũng khó trách hai người không tin tưởng Hoàng Tiểu Long, bởi vì sư tôn hai người Trần Tiếu Thiên, mặc dù tiếp quản chức chưởng môn Thiên Vu môn hơn trăm năm rồi, nhưng vẫn không cách nào có thể khống chế Thiên Vu môn một cách chân chính, huống chi Hoàng Tiểu Long?

Còn việc thống nhất thành Hắc Ma, vậy thì càng không thể.

Hoàng Tiểu Long thấy hai người châm chọc thì chỉ cười nhạt, cũng không để ý, chậm rãi đi tới phía hai người. 

Cao Khánh và Ngô Hồng thấy vậy, không khỏi sợ hãi. Lúc này, hai người mới ý thức được, cho dù sau này Hoàng Tiểu Long có thống nhất được Thiên Vu môn và thành Hắc Ma hay không, thì hiện giờ, hắn muốn giết bọn họ, lại là chuyện có thể đấy.

Đột nhiên, hai người cùng lấy ra một viên độc đan, ném về phía Hoàng Tiểu Long, rồi đồng thời phi thân, hóa thành hai luồng sương mù vàng nhạt muốn chạy thoát. Chỉ là hai người vừa mới bay lên, đã thấy Hoàng Tiểu Long hóa thành vô số tàn ảnh, sau lưng mỗi tàn ảnh hiện ra vô số cánh tay.

Hai người bị Hoàng Tiểu Long đánh bay rơi xuống đất, kêu thảm một tiếng. 

"Phốc!" Trong miệng phun ra tinh huyết, mặt đầy hoảng sợ nhìn Hoàng Tiểu Long.

Mới vừa rồi là Đấu kỹ gì vậy?!

Không chỉ hai người, ngay cả Đỗ Tân, Đặng Quang cũng âm thầm khiếp sợ. 

"Bây giờ ta cho các ngươi một cơ hội cuối cùng, chết, hoặc là đầu hàng theo ta." Hoàng Tiểu Long đi tới, lạnh lùng nói.

Lúc này, Lâm Vũ bị Hoàng Tiểu Long đánh bay lúc trước mới bò dậy, trợn mắt nhìn hắn, phun một ngụm máu về phía Hoàng Tiểu Long: "Phi, bảo chúng ta đầu hàng ngươi? Tiểu tử, ngươi cho ngươi là ai, ngươi dám giết chúng ta? Giết chúng ta rồi thì ngươi không ra khỏi thành Hắc Ma được đâu!"

Trên mặt gã không có sợ hãi, dường như nhận định, Hoàng Tiểu Long không dám giết bọn họ. 

"Vậy sao?" Trong mắt Hoàng Tiểu Long chợt lóe sát ý, thân hình chớp động, xuyên qua bên người đối phương, hai luồng hàn mang lóe một cái rồi biến mất.

Lâm Vũ che cổ họng, quay đầu chỉ Hoàng Tiểu Long, máu không ngừng chảy ra từ kẽ ngón tay.

"Ngươi, chẳng lẽ, chẳng lẽ." Gã không tin, Hoàng Tiểu Long thật sự dám giết gã trong thành Hắc Ma này! 

Chương 252: Địa ngục chi nhãn

Lâm Vũ còn chưa nói hết đã ngã gục nằm xuống đất, đôi mắt trợn tròn. Đến lúc chết, gã cũng không tin nổi, Hoàng Tiểu Long rốt cuộc là dựa vào cái gì, mà dám giết gã ở trong thành Hắc Ma.

"Tam sư huynh!"

"Tam sư huynh!" 

Cao Khánh và Ngô Hồng nhìn thấy Lâm Vũ ngã xuống thì giật mình, sắc mặt tái mét, phi thân tới bên cạnh Lâm Vũ, vội vàng kêu to.

Chỉ là mặc cho hai người lớn tiếng kêu thế nào, Lâm Vũ cũng không có phản ứng nào.

Hoàng Tiểu Long chậm rãi đi về phía hai người. 

Trên mặt bọn họ tràn đầy kinh hoàng, lui về phía sau.

Trải qua chuyện vừa rồi, bọn họ biết, bọn họ không thể nào chạy thoát khỏi Hoàng Tiểu Long.

"Các ngươi còn không quỳ xuống, nhận thiếu chủ làm chủ?!" Lúc này, Đỗ Tân và Đặng Quang tiến lên, quát hai người Cao Khánh và Ngô Hồng. 

Sắc mặt Cao Khánh và Ngô Hồng thay đổi liên tục.

Chẳng lẽ thật sự phải đầu hàng đi theo người trẻ tuổi tóc đen này?!

Nhưng kết quả của việc phản bội Thiên Vu môn...!!! 

Mà nếu không làm, thì chắc chắn phải chết. Hai người nhìn thi thể Lâm Vũ bên cạnh đã lạnh dần, đôi mắt lóe lên.

Hoàng Tiểu Long cũng không vội, chờ hai người đưa ra quyết định.

Nếu như hai người này mở miệng nói "không", vậy hắn sẽ không chút chậm trễ mà xóa bỏ bọn họ luôn. 

"Được, ta nguyện ý, đầu hàng, nhận ngươi làm chủ!" Một lát sau, Cao Khánh chần chờ nói.

Cuối cùng, gã vẫn lựa chọn đầu hàng đi theo Hoàng Tiểu Long.

Ngô Hồng thấy Cao Khánh lên tiếng đầu hàng, sắc mặt có chút cứng ngắc, thầm thở dài trong lòng, chậm rãi nói: "Ta cũng nguyện ý." 

Hoàng Tiểu Long hài lòng gật đầu.

Không người nào nguyện ý chết, đứng trước sự lựa chọn giữa sống và chết, trong mười ngàn người thì tới chín ngàn chín trăm chín mươi chín người chọn phục tùng và thỏa hiệp.

"Các ngươi phóng linh hồn chi hải ra, hiện tại ta sẽ hạ lạc ấn tinh thần trong linh hồn chi hải của các ngươi." Hoàng Tiểu Long nói. 

"Hạ lạc ấn tinh thần!" Hai người hoảng sợ.

Phương pháp lạc ấn tinh thần bọn họ cũng đã nghe nói qua.

Hai người nhìn về phía Đỗ Tân và Đặng Quang, lúc này bon họ mới hiểu được, vì sao hai người kia lại cam tâm làm việc cho Hoàng Tiểu Long như vậy rồi. 

"Đúng vậy, ta cũng hạ lạc ấn tinh thần ở linh hồn chi hải của bọn họ." Hoàng Tiểu Long nhìn vẻ mặt của hai người thì nói, cũng chứng minh suy nghĩ của bọn họ.

Sắc mặt Cao Khánh và Ngô Hồng lại đổi.

Thật ra thì, hai người có ý nghĩ giống Đỗ Tân và Đặng Quang lúc trước, thần phục Hoàng Tiểu Long trước đã, sau này lại tìm cơ hội đối phó hắn sau. Nhưng bây giờ, nếu hạ lạc ấn tinh thần, thì sinh tử của bọn họ đều nằm trong tay Hoàng Tiểu Long, đến lúc đó chỉ có thể cam tâm cống hiến cho hắn thôi. Nhưng cuối cùng hai người vẫn lựa chọn thả linh hồn chi hải ra.

Sau khi hai người thả linh hồn chi hải ra, Hoàng Tiểu Long thi triển hồn pháp, phối hợp với Thượng Cổ Khôi Lỗi thuật, in lạc ấn tinh thần vào trong linh hồn chỉ hải của hai người.

Lúc này, bọn họ đã bị Hoàng Tiểu Long khống chế hoàn toàn. 

Sau khi khống chế bọn họ xong, Hoàng Tiểu Long thở phào nhẹ nhõm. Nếu cả ba người đều không muốn đầu hàng, thì hắn phải đánh chết cả ba người, đây không phải kết qua hắn mong muốn.

Tiếp đó, hắn cho hai người hai viên linh đan lục phẩm. Cao Khánh và Ngô Hòng nhìn linh đan lục phẩm trong tay thì dập đầu, kích động không thôi.

Hoàng Tiểu Long để bốn người thu xếp thi thể Lâm Vũ, sau đó phân phó cho bốn người một ít chuyện, rồi mới để Cao Khánh và Ngô Hồng trở về, mọi thứ như cũ. 

"Xem ra phải đẩy nhanh tốc độ thu phục."

Sau khi hai người kia rời đi, Hoàng Tiểu Long thầm nghĩ.

Bây giờ, Lâm Vũ đã chết, Hoàng Tiểu Long bảo Cao Khánh và Ngô Hồng loan tin, nói với bên ngoài là Lâm Vũ ra ngoài làm nhiệm vụ, một hai tháng không có mặt, có lẽ không khiến Trần Tiếu Thiên nghi ngờ. Nhưng nếu thời gian quá dài, chắc chắn sẽ làm Trần Tiếu Thiên sinh nghi. 

Cho nên, Hoàng Tiểu Long muốn dùng một hai tháng này, không chế các trưởng lão khác của Thiên Vu môn, còn có Cảnh Khẳng!

Như vậy, cho dù Trần Tiếu Thiên nghi ngờ hoặc phát hiện, thì đại cuộc đã định, hắn cũng không thể làm được gì nữa.

Hoàng Tiểu Long lập tức tiến vào Tu Di Thần Sơn, khôi phục linh lực tinh thần bị tiêu hao, cũng tu luyện Tu Di Thần Công, Tu La quyết, Dịch Cân Kinh. 

Năm ngày sau, Hoàng Tiểu Long khôi phục hết linh lực tinh thần bị tiêu hao, sau đó lại bảo hai người Đỗ Tân, Đặng Quang thiết yến, mời các trưởng lão khác của Thiên Vu môn tới.

Đỗ Tân và Đặng Quang là đại đệ tử và nhị đệ tử của Trần Tiếu Thiên, thân phận địa vị cực cao. Hai người này mở tiệc mời, các trưởng lão khác của Thiên Vu môn đương nhiên cũng phải nể mặt, tới dự tiệc.

Mà tiệc hai người này mở, cũng không khiến các trưởng lão khác của Thiên Vu môn nổi lòng nghi ngờ. Nhưng mỗi lần mở tiệc, Hoàng Tiểu Long cũng chỉ bảo bọn họ mời ba người.

Lấy linh lực tinh thần hiện giờ của Hoàng Tiểu Long, thi triển lạc ấn tinh thần cũng chỉ có thể khống chế ba người một lần.

Sau hai mươi ngày, tính cả bốn người Đỗ Tân, Đặng Quang, Cao Khánh, Ngô Hồn, Hoàng Tiểu Long đã khống chế được mười tám vị trưởng lão của Thiên Vu môn. Thiên Vu môn có tổng cộng hai bốn vị trưởng lão, cho nên tính ra thì Hoàng Tiểu Long đã khống chế được phần lớn trưởng lão, chỉ còn lại sáu người. 

"Còn mười ngày, là có thể khống chế tất cả trưởng lão của Thiên Vu môn." Hoàng Tiểu Long thầm nghĩ.

Hiện giờ, đại cuộc cơ bản đã định.

Lúc này, phía bắc thành Hắc Ma, có môt tòa phủ đệ cao lớn sừng sững. Tòa phủ đệ này còn lớn hơn phủ đệ của Đỗ Tân và Đặng Quang rất nhiều. Tường đá của phủ đệ có màu lửa đỏ, bên trong phủ trong đầy hoa lớn màu lửa đỏ. 

Trong đại sảnh phủ đệ, có một lão đầu lùn nhỏ, mặc cẩm bào màu lửa đỏ.

Đây chính là Thái thượng trưởng lão của Thiên Vu môn - Cảnh Khẳng, một người dáng vẻ cực kỳ bình thường, một lão đầu cực kỳ thấp nhỏ!

"Ngươi nói hai mươi ngày nay, hai người Đỗ Tân cứ cách mấy ngày lại mở tiệc mời ba vị trưởng lão của bổn môn tới dự?" Cảnh Khẳng hỏi Vương Cảnh đang đứng bên, cũng là một trưởng lão của Thiên Vu môn. 

"Đúng vậy, Thái thượng trưởng lão." Vương Cảnh cung kính trả lời.

Cảnh Khẳng nhướn mày một cái: "Bọn họ làm như vậy, có ý đồ gì?"

Vương Cảnh cười nói: "Chưa tới hai tháng nữa, chính là ngày mà Thiên Vu môn chúng ta bầu chọn người đại diện tiến vào Vu Mộ. Ta thấy hai người họ là muốn lôi kéo thu mua lòng người mà thôi, hy vọng mọi người đến lúc đó có thể giúp bọn họ đoạt vị trí đầu. Chứ bọn họ có thể làm ra trò gì nữa chứ." 

Cảnh Khẳng lắc đầu: "Ta luôn cảm thấy chuyện sẽ không đơn giản như vậy. Ngươi đi cẩn thận điều tra một chút, hai người này mở tiệc mời trưởng lão bổn môn rốt cuộc là làm cái gì."

"Dạ, Thái thượng trưởng lão." Vương Cảnh cung kính đáp.

"Hai người này mở tiệc đã mời mười tám người, còn sáu người nữa." Cảnh Khẳng trầm ngâm nói: "Nếu ta đoán không sai, qua năm ngày nữa, bọn họ sẽ lại mở tiệc mời thêm ba người. Lần mở tiệc tới ngươi đến bâm báo với ta." 

"Thái thưởng trưởng lão, người là muốn?" Vương Cảnh cẩn thận hỏi.

Đôi mắt Cảnh Khẳng lóe lên: "Ta muốn đích thân đi xem xem là chuyện gì xảy ra."

Năm ngày trôi qua rất nhanh. 

Hoàng Tiểu Long đi ra khỏi Tu Di Thần Sơn, tu luyện mấy ngày này, linh lực tinh thần của Hoàng Tiểu Long đã tăng lên không ít, Đấu khí cũng tăng rất nhiều, đã đạt tới cấp sáu trung kỳ đỉnh phong, không lâu nữa là có thể đột phá cấp sáu hậu kỳ,

Mà Tu La quyết của Hoàng Tiểu Long đã đột phá tới tầng thứ tư.

Sau khi đi ra, Hoàng Tiểu Long vận chuyển Tu La khí, nơi mi tâm đột nhiên nứt ra, xuất hiện một con mắt đỏ máu. 

Địa Ngục Chi Nhãn!

Hoàng Tiểu Long nhìn xung quanh, mọi thứ bên trong phủ đệ đều được Hoàng Tiểu Long thu vào trong mắt.

Thậm chí hình ảnh xuyên qua mười mấy bức tường đá, mà hắn cũng có thể nhìn thấy rõ ràng. 

Chương 253: Cảnh khẳng hoài nghi

Hoàng Tiểu Long vận chuyển Địa Ngục chi nhãn, thu hết tình huống trong phủ đệ vào mắt. Sau đó, Địa Ngục chi nhãn lóe sáng, hai luồng ánh sáng đỏ phá không mà ra, một vài con chim đang bay qua phủ chợt kêu một tiếng, rồi đồng loạt rơi xuống đất, giãy giụa một chút sau đó yên lặng, đã chết.

Đây chính là công kích tinh thần của Địa Ngục chi nhãn.

Nhìn bề ngoài thì mấy con chim này không bị tổn thương gì. 

Bất kỳ là sinh vật nào, chỉ cần có sinh mạng thì có linh hồn, những con chim này cũng vậy. Mới vừa rồi, Hoàng Tiểu Long dùng công kích tinh thần của Địa Ngục chi nhãn, đã xóa bỏ linh hồn của mấy con chim này.

Nhưng, Hoàng Tiểu Long nhìn mấy con chim nằm trên đất, nhướn mày một cái, lẩm bẩm: "Xem ra, cần phải tăng cường tu luyện tinh thần lực mới được."

Uy lực công kích tinh thần có liên quan tới độ mạnh yếu của linh lực tinh thần, hiện tại, linh lực tinh thần của Hoàng Tiểu Long quá yếu, nếu không, dưới công kích tinh thần vừa rồi của Địa Ngục chi nhãn, mấy con chim đó sẽ lập tức chết đi, chứ không phải rơi xuống đất vẫn còn giãy dụa một lúc mới chết. 

Những con chim đó đều là chim thú bình thường, cho nên linh hồn yếu ớt. Còn những cường giả Tiên Thiên tu luyện lâu ngày, mặc dù không có phương pháp tu luyện linh hồn giống như Hoàng Tiểu Long. nhưng linh hồn cũng mạnh hơn mấy con chim này cả trăm lần, ngàn lần. Lấy linh lực tinh thần hiện giờ của Hoàng Tiểu Long, mà thi triển công kích tinh thần của Địa Ngục chi nhãn, cao nhất cũng chỉ làm cho cường giả Tiên Thiên cùng cấp cảm thấy choáng váng một chút, duy trì chỉ trong nháy mắt.

Sau nháy mắt đó, cường giả Tiên Thiên cùng cấp sẽ bình thường trở lại.

Cho nên, Hoàng Tiểu Long còn phải tăng cường tu luyện linh lực tinh thần. 

Sau khi thử công kích tinh thần của Địa Ngục chi nhãn, Hoàng Tiểu Long vận chuyển Tu La khí, Địa Ngục chi nhãn từ từ khép lại, biến mất, mi tâm khôi phục như thường.

Hoàng Tiểu Long đi về phía phòng khách, một lát sau thì gọi hai người Đỗ Tân và Đặng Quang tới, bảo hai người làm như lúc trước, thiết yến mời thêm ba vị trưởng lão Thiên Vu môn tới.

Hai người Đỗ Tân cung kính lĩnh mệnh, sau đó đi mời ba vị trưởng lão của Thiên Vu môn. 

Hoàng Tiểu Long ngồi ở đại sảnh, nâng ly độc ẩm, ngửi hương rượu Hồi Vị, tự nói với mình: "Biết vậy lúc trước mang thêm nhiều rượu Hồi Vị một chút."

Lúc rời khỏi đế quốc Đoạn Nhận, Hoàng Tiểu Long không trữ quá nhiều rượu Hồi Vị trong Tu La giới, bây giờ thì sắp uống hết rồi. Từ kiếp trước tới kiếp này, đây là loại rượu ngon nhất mà Hoàng Tiểu Long từng uống.

Đột nhiên, Hoàng Tiểu Long ngẩng đầu, đôi mắt lóe tinh mang, sau đó vận chuyển Tu La khí, mở ra Địa Ngục chi nhãn ở mi tâm. Qua Địa Ngục chi nhãn, Hoàng Tiểu Long thấy ở cửa chính phủ đệ, hai người Đỗ Tân đã trở lại, cũng mang theo ba người trung niên mặc quần áo trưởng lão Thiên Vu môn. 

Nhưng ngoài trừ ba người đó, còn có một người!

Một lão đầu nhỏ lùn mặc y phục lửa đỏ.

Lão đầu nhỏ lùn đi theo sau năm người Đỗ Tân, che giấu hoàn toàn khí tức, ở trạng thái nửa trong suốt. Đỗ Tân và Đặng Quang đều không phát hiện ra. 

"Xem ra lão đầu này chính là Cảnh Khẳng kia rồi." Hoàng Tiểu Long cười lạnh nói.

Nhìn Cảnh Khẳng che giấu khí tức, đi theo sau năm người Đỗ Tân là Hoàng Tiểu Long đoán ra. Việc hai người Đỗ Tân mở tiệc mời chúng trưởng lão Thiên Vu môn, đã khiến cho lão đầu Cảnh Khẳng này hoài nghi.
Hoàng Tiểu Long vô cùng bình tĩnh. 

Bây giờ đại cuộc cơ bản đã định rồi, vậy thì nhân cơ hội này làm một thể, thu phục lão đầu Cảnh Khẳng này luôn, tránh phiền toái về sau.

Sau khi thu thập Cảnh Khẳng, thì sẽ là Trần Tiếu Thiên.

Đến lúc đó, Thiên Vu môn sẽ hoàn toàn nằm trong sự khống chế của Hoàng Tiểu Long. 

Tu luyện mấy ngày nay, linh lực tinh thần của Hoàng Tiểu Long đã tăng lên rất nhiều, một lần thi triển lạc ấn tinh thần, đã miễn cưỡng có thể khống chế bốn người.

Lúc này, Đỗ Tân và Đặng Quang mang theo ba vị trưởng lão Thiên Vu môn đi vào.

Đám người này cũng giống như ba người Lâm Vũ, Cao Hồng, Ngô Khánh, sau khi đi vào thấy Hoàng Tiểu Long ngồi ở đại sảnh thiển ẩm, thì cũng bất ngờ, sững người. 

Nhưng lần này, Hoàng Tiểu Long không thèm nói nhảm, mà lập tức phi thân lên, đánh ra một Địa Phật chưởng về phía ba người này.

Ba người này hoàn toàn không ngờ Hoàng Tiểu Long đột nhiên ra tay, trong nháy mắt đã bị Hoàng Tiểu Long đánh bay.

"Ngươi, là ai?" Ba người ngã xuống đất lập tức bò dậy, vô cùng tức giận, gần như đồng thanh phẫn nộ quát Hoàng Tiểu Long. 

"Thiếu chủ!" Đỗ Tân và Đặng Quang tiến lên cung kính hành lễ với Hoàng Tiểu Long.

"Thiếu chủ?" Ba người thấy hai người Đỗ Tân cung kính gọi Hoàng Tiểu Long như vậy thì ngẩn ngơ, sau đó trong lòng dâng lên một cảm giác khó hiểu.Cảnh Khẳng ẩn trong bóng tối, sau khi theo đuôi đi vào, thì thấy Hoàng Tiểu Long đột nhiên ra tay, đánh bay ba người kia, cũng giật mình, Khi nghe thấy hai người Đỗ Tân gọi Hoàng Tiểu Long như vậy, thì hoảng sợ, đôi mắt lóe lên. 

Lúc này, Hoàng Tiểu Long chậm rãi đi về phía ba trưởng lão của Thiên Vu môn.

"Nói thật cho các ngươi biết, chúng trưởng lão lúc trước nhận lời mời của dự tiệc của Đỗ Tân, ngoại trừ Lâm Vũ đã bị ta giết chết, thì những người khác đều giống như Đỗ Tân và Đặng Quang, toàn bộ đã thần phục và nhận ta làm chủ." Hoàng Tiểu Long đi tới trước mặt ba người, chậm rãi nói.

"Cái gì?" Ba người kia biến sắc, bật thốt lên. 

Chuyện này khác gì tiếng sấm giữa trời quang.

Không chỉ ba vị trưởng lão đứng đây, mà ngay cả Cảnh Khẳng ẩn nấp trong bóng tối cũng vô cùng khiếp sợ, suýt chút nữa phát ra âm thanh.

Toàn bộ trưởng lão của Thiên Vu môn đã nhận người trẻ tuổi tóc đen này làm chủ?!! Không thể nào, tuyệt đối không thể nào! Đây là ý nghĩ đầu tiên của Cảnh Khẳng. 

"Không thể nào, chuyện này không thể là thật!" Lúc này, một trưởng lão lắc đầu, kích động nói liên tục: "Chuyện này không thể là thật, tiểu tử, ngươi cho rằng một câu hồ ngôn loạn ngữ tùy tiện của ngươi, sẽ làm chúng ta tin tưởng sao. Nói, ngươi rốt cuộc là người nào, tới thành Hắc Ma có mục đích gì!"

Hoàng Tiểu Long thấy ba người không tin, vẻ mặt lãnh đạm. Hắn biết, chuyện này rất khó khiến người ta tin tưởng, đừng nói ba người trước mặt, cho dù đổi thành bất kỳ người nào khác, cũng sẽ không tin tưởng.

Đương nhiên, hắn cũng không cần ba người này phải tin. 

"Các ngươi có tin hay không, cũng không quan trọng đối với ta." Hoàng Tiểu Long lạnh lùng: "Bây giờ, ta chi các ngươi một cơ hội, đầu hàng ta, hoặc giống như Lâm Vũ, chết!"

Ba người biến sắc, hoảng sợ lui về phía sau.

Ngay tại lúc ba người muốn chạy trốn, thân hình Hoàng Tiểu Long chợt lóe, đánh bay ba người trở lại. 

Nhìn ba người bị đánh nằm trên đất, Hoàng Tiểu Long cười lạnh nói: "Các ngươi tốt nhất bỏ cái ý đồ chạy trốn đi. Bây giờ ta cho các ngươi một cơ hội cuối cùng. Đầu hàng ta hay là chết."

"Phi! Tiểu tử ngươi là cái thá gì mà muốn chúng ta đầu hàng ngươi. Ngươi đừng ở đó mà phóng rắm!" Một người tức giận nói: "Lão tử có một cái mạng tiện, có gan, ngươi giết ta đi."

Hoàng Tiểu Long nhìn đối phương không có vẻ mặt sợ hãi, cười nhạt. Hắn biết đối phương cũng ôm ý nghĩ giống như Lâm Vũ, cho rằng mình không dám giết gã trong thành Hắc Ma này? 

Dưới ánh nhìn chằm chằm của hai người khác và Cảnh Khẳng trong chỗ tối, Hoàng Tiểu Long giơ tay lên chỉ một cái. Một đạo chỉ kình trong nháy mắt xuyên thủng trán vị trưởng lão kia.

Gã trợn tròn mắt, ngã xuống.

Chương 254: Ai bảo các ngươi rời đi

"Ngươi, ngươi thật sự, giết, giết gã?!" Hai vị trưởng lão khác của Thiên Vu môn nhìn thân thể vị trưởng lão kia đổ xuống đất, máu tươi phun ra từ mi tâm, lắp bắp nói.

Bây giờ, hai người vẫn còn có chút khó có thể tin, vị trưởng lão kia đã bị Hoàng Tiểu Long giết chết.

Mới vừa rồi, ba người được hai người Đỗ Tân, Đặng Quang mời, trên đường đi còn kề vai nói cười, bây giờ, một người đã chết. 

Mặc dù hai người cũng thường xuyên thấy người chết đi, nhưng thế này thì quá mức đột ngột.

"Chẳng lẽ là giả?" Hoàng Tiểu Long nhìn hai người, cười nhạt hỏi ngược lại.

Một lát sau, hai vị trưởng lão còn lại mới hồi tỉnh, từ từ đón nhận sự thật trước mắt. 

Hai người gắng gượng bò dậy, đứng tại chỗ, không hề mở miệng.

Hoàng Tiểu Long cũng không vội, đứng yên tại đó, không hề thúc giục.

Lúc chờ đợi hai người ra quyết định, thần thức của Hoàng Tiểu Long phong tỏa Cảnh Khẳng đang núp trong bóng tối. Chỉ cần Cảnh Khẳng có dấu hiệu muốn rút đi, Hoàng Tiểu Long sẽ không chút do dự mà ra tay. 

"Được, ta nguyện ý, nguyện ý." Một lát sau, hai vị trưởng lão cũng giống như những người lúc trước, lên tiếng thần phục Hoàng Tiểu Long.

Hai người này nguyện ý thần phục cũng không làm Hoàng Tiểu Long bất ngờ. Chỉ là lần này, Hoàng Tiểu Long lại không vội thi triển lạc ấn tinh thần khống chế hai người, mà quay đầu, nhìn về phía chỗ tối bên trái: "Sao rồi? Cảnh Khẳng lão đầu, ngươi còn không tính đi ra sao? Định nhìn tới khi nào nữa?"

Tất cả mọi người ở đây đều kinh ngạc. 

Không chỉ bốn người ngoài sáng, mà ngay cả Cảnh Khẳng đang ẩn núp trong bóng tối cũng giật mình, không ngờ Hoàng Tiểu Long lại có thể phát hiện ra mình.

Cảnh Khẳng ở trong chỗ tối suy nghĩ một chút, cuối cùng thân hình lóe lên, đi ra khỏi chỗ tối, nhẹ nhàng đáp xuống đại sảnh, xuất hiện trước mặt mọi người.

Thấy Cảnh Khẳng đi ra, sắc mặt hai người Đỗ Tân, Đặng Quang trở nên kinh hoàng, quỳ xuống trước mặt Hoàng Tiểu Long: "Thỉnh thiếu chủ trị tội." Lúc này sao hai người còn không đoán ra, Cảnh Khẳng là đi theo hai người mà tới. 

"Các ngươi đứng lên đi, chuyện này không liên quan tới các ngươi." Hoàng Tiểu Long mở miệng nói.

"Tạ thiếu chủ!" Lúc này hai người mới đứng lên, cung kính lui qua một bên cạnh Hoàng Tiểu Long.

"Thái thượng trưởng lão, cứu chúng ta, cứu chúng ta." Hai vị trưởng lão Thiên Vu môn mới vừa lên tiếng nguyện ý thần phục Hoàng Tiểu Long, thấy Cảnh Khẳng xuất hiện, trên mặt mừng rỡ giống như bắt được cọng rơm cứu mạng, hoảng sợ chạy đến trước mặt Cảnh Khẳng, cầu xin nói. 

Cảnh Khẳng nhìn hai người, hừ lạnh một tiếng: "Sau khi trở về, các ngươi chờ bị môn quy của Thiên Vu môn xử phạt đi!"

Hai người nghe vậy lập tức tái mặt.

Hình phạt dành cho phản đồ của Thiên Vu môn cực kỳ nặng nề! 

Cảnh Khẳng thấy vẻ mặt hai người, nói: "Nhưng, nể tình hai ngươi dốc sức vì Thiên Vu môn nhiều năm như vậy, ta sẽ thay các ngươi cầu tình với môn chủ, giảm bớt hình phạt."

Hai người kia lập tức vui mừng, ôm quyền liên tục nói cảm ơn: "Tạ ơn Thái Thượng trưởng lão, tạ ơn Thái thượng trưởng lão! Sau này chúng ta nhất định thành tâm ra sức cho Thiên Vu môn, tuyệt đối trung thành một lòng với Thái thượng trưởng lão."Cảnh Khẳng hài lòng gật đầu. 

Hoàng Tiểu Long vẻ mặt bình tĩnh đứng tại chỗ nhìn ba người nói chuyện, cũng không lên tiếng cắt ngang.

Sau khi trở về, chờ bị môn quy Thiên Vu môn xử phạt? Hóa ra Cảnh Khẳng chắc chắn, ba người họ có thể an toàn rời đi?

Hoàng Tiểu Long cười nhạt. 

Coi bộ Cảnh Khẳng này vô cùng tự tin vào thực lực bản thân.

Lúc này, Cảnh Khẳng mới quay đầu, nhìn về phía Hoàng Tiểu Long, dùng ánh mắt dò xét nhìn hắn từ đầu tới chân, nói: "Tiểu huynh đệ, không biết xưng hô như thế nào?"

Hoàng Tiểu Long cực kỳ lãnh đạm: "Hoàng Tiểu Long." 

Hắn không hề giấu diếm tên mình, bởi vì theo hắn, chuyện này là không cần thiết.

Cảnh Khẳng tìm trong trí nhớ, cái tên Hoàng Tiểu Long này rất xa lạ.

"Ha ha, hóa ra là Hoàng huynh đệ, thực lực Hoàng huynh đệ không tệ." Cảnh Khẳng cười nói: "Đấu kỹ Ám Thân ta thi triển, cho dù là lão già Trần Tiếu Thiên cũng không phát hiện ra. Ta thật sự tò mò, không biết Hoàng huynh đệ phát hiện ta lúc nào? Là vừa mới rồi sao?" 

Lúc nãy, khi Hoàng Tiểu Long nói chúng trưởng lão Thiên Vu môn đã bị khống chế gần hết, Cảnh Khẳng khiếp sợ, có thể đã lộ ra chút khí tức. Theo lão nghĩ, chỉ có lúc đó lão sơ sẩy, cho nên mới bị Hoàng Tiểu Long phát hiện.

"Điều này rất quan trọng sao?" Hoàng Tiểu Long lạnh nhạt hỏi ngược lại.

Cảnh Khẳng ngẩn ra, sau đó cười một tiếng: "Ha ha, ta cũng chỉ tùy tiện hỏi chút thôi, thực lực Hoàng huynh đệ không tệ, chúng ta hợp tác được không?" "Hợp tác?" Hoàng Tiểu Long vẫn mang vẻ mặt bình tĩnh.

"Đúng vậy, hợp tác." Cảnh Khẳng nở nụ cười: "Hai người chúng ta liên thủ, giết Trần Tiếu Thiên, sau đó lại thâu tóm Huyết Yến môn, diệt Cửu Sát tông, thống trị thành Hắc Ma!"

Thiên Vu môn, Huyết Yến môn, Cửu Sát tông, là ba thế lực lớn ở thành Hắc Ma. 

Trong ba thế lực lớn, thì Thiên Vu môn và Huyết Yến môn có thực lực ngang ngửa nhau, Cửu Sát tông thì lại mạnh hơn hai môn không ít.

Bây giờ, thành chủ của thành Hắc Ma do tông chủ Cửu Sát tông đảm nhiệm, Cửu Sát tông mới là chủ nhân chân chính là thành Hắc Ma. Còn Thiên Vu môn và Huyết Yến môn, chỉ khống chế một khu vực trong thành Hắc Ma mà thôi.

Đương nhiên, thế lực của Thiên Vu môn và Huyết Yến môn cũng không yếu, Cửu Sát tông muốn diệt hai môn này cũng không phải chuyện dễ dàng. Hơn nữa, ngoại địch xâm lấn, Cửu Sát tông cũng phải mượn lực lượng hai môn, cùng nhau đối kháng. Cho nên tới giờ, Cửu Sát tông cũng không diệt chết hai môn này. 

Hoàng Tiểu Long nhìn Cảnh Khẳng, không ngờ lão đầu Cảnh Khẳng nhìn nhỏ lùn này, lại có dã tâm lớn như vậy, không chỉ muốn thâu tóm Huyết Yến môn, còn muốn tiêu diệt Cửu Sát tông, thống trị thành Hắc Ma.

Cảnh Khẳng thấy Hoàng Tiểu Long yên lặng không nói, cho rằng Hoàng Tiểu Long đang suy nghĩ đề nghị của mình, mừng thầm trong lòng, cười nói: "Đến lúc đó, chúng ta thống trị thành Hắc Ma, thì vị trí thành chủ do ta và Hoàng huynh đệ cùng đảm nhiệm."

Ở Hỗn Loạn chi địa, có không ít thành trì làm như vậy. 

Một tòa thành trì có tới hai thành chủ, cùng nhau thống trị.

"Ồ, chúng ta cùng nhau đảm nhiệm vị trí thành chủ thành Hắc Ma?" Vẻ mặt Hoàng Tiểu Long như giếng sâu, không nhìn thấu suy nghĩ.

Cảnh Khẳng cười nói: "Đúng vậy, chúng ta cùng nhau đảm nhiệm vị trí thành chủ thành Hắc Ma." 

Lúc này, Đỗ Tân, Đặng Quang và cả hai vị trưởng lão kia đều đứng yên bên cạnh, không ai lên tiếng. Hai vị trưởng lão kia vốn đứng bên phe Cảnh Khẳng, nên khi nghe thấy lão muốn giết chết môn chủ Trần Tiếu Thiên, cũng không hề giật mình.

Hoàng Tiểu Long nhìn Cảnh Khẳng, lắc đầu một cái.

Lão đầu Cảnh Khẳng này tính toán không tệ, muốn mượn lực lượng của mình thống trị thành Hắc Ma, sau đó cùng nhau đảm nhiệm vị trí thành chủ thành Hắc Ma. 

Hóa ra, lão đầu Cảnh Khẳng này thật sự nghĩ Hoàng Tiểu Long là đồ ngu.

Hoàng Tiểu Long nói: "Thiên Vu môn, thành Hắc Ma ta đều muốn thống trị. Nhưng, không phải hai chúng ta, mà là ta."

Cảnh Khẳng nghe vậy thì cười ha ha một tiếng, sau đó sắc mặt trầm xuống, cười lạnh nói: "Nếu Hoàng huynh đệ có lòng tin như vậy thì tốt rồi. Ta sẽ chờ ngày mà Hoàng huynh đệ thống trị thành Hắc Ma này." Nói xong, thì muốn dẫn hai vị trưởng lão kia rời đi. 

"Ai cho các ngươi rời đi." Hoàng Tiểu Long lạnh lùng nói.

Cảnh Khẳng dừng bước quay đầu lại nhìn Hoàng Tiểu Long, đôi mắt u ám lóe ánh sáng: "Tiểu tử, trong thành Hắc Ma này, ta muốn đi thì đi, muốn tới thì tới. Ngươi cho rằng một tên cấp sáu nho nhỏ như ngươi, có thể lưu được ta?" Nói xong, toàn thân lão bùng lên Đấu diễm màu đỏ lửa, khí tức mạnh mẽ tràn ngập bốn phía.

Chương 255: Không có thuốc hối hận

Toàn thân Cảnh Khẳng tản ra Đấu khí, sau lưng chợt lóe ánh sáng, xuất hiện một cái chùy lớn.

Vũ hồn đứng đầu cấp mười, Chấn Thiên Chùy!

Chấn Thiên Chùy xuất hiện, chùy luân không ngừng xoay tròn, không trung sau lưng Cảnh Khẳng phát ra âm thanh chói tai, chấn nhiếp tâm thần người nghe. 

Sau khi gọi Vũ hồn ra, Cảnh Khẳng lập tức hồn hóa, hợp làm một thể với Vũ hồn. Sau khi hồn hóa, một Cảnh Khẳng vốn thấp nhỏ, lại lớn hơn không ít, toàn thân tựa như phủ thêm một tầng chiến giáp màu bạc, hai tay trở nên vai u thịt bắp, cánh tay giống như chuôi chùy, hai đấm nắm lại giống như đầu chùy.

Cảnh Khẳng trầm giọng quát một tiếng, không chút chậm trễ ra tay với Hoàng Tiểu Long.

Thân hình lão chợt lóe, trong nháy mắt đã lao tới trước mặt Hoàng Tiểu Long, một quyền ầm ầm mà ra. 

"Tiểu tử, chết đi!" Đôi mắt lão tràn ngập sát ý lạnh lùng.

Lão nhìn ra, mặc dù Hoàng Tiểu Long chỉ là cấp sáu, nhưng thực lực cực mạnh, cho nên mới gọi Vũ hồn ra lập tức hồn hóa, rồi cướp cơ hội ra tay trước.

Hai người Đỗ Tân, Đặng Quang hoảng sợ, lúc bọn họ muốn ra tay thì âm thanh Hoàng Tiểu Long truyền tới: "Không cần, các ngươi lui sang một bên, canh chừng hai người kia là được!" 

Đỗ Tân và Đặng Quang ngẩn ra, sau đó cung kính lui qua một bên, chặn lại đường lui, ngăn ngừa hai trưởng lão kia chạy trốn.

Hoàng Tiểu Long đứng tại chỗ, nhìn một quyền của đối phương ầm ầm đánh tới, lạnh giọng cười, cũng không tránh ra. Thân thể hắn chấn động một cái, Đấu khí nở rộ, cũng đánh ra một quyền nghênh đón quả đấm của đối phương.

Cảnh Khẳng thấy Hoàng Tiểu Long chỉ là cấp sáu, lại dám dùng nắm đấm đỡ một quyền thiết chùy của mình thì âm thầm vui mừng. Mặc dù lão chỉ là cấp bảy trung kỳ đỉnh phong, nhưng sau khi hồn hóa, chùy luân của Chấn Thiên Chùy dung hợp với hai nắm đấm của lão, khiến cho hai nắm đấm của lão cực kỳ rắn chắc, ngay cả cường giả cấp bảy hậu kỳ cũng không dám trực tiếp đỡ đòn. 

Trong mắt lão, Hoàng Tiểu Long dám dùng nắm đấm đỡ một quyền này, đơn giản là tự tìm đường chết!

Trong ánh nhìn chằm chằm của mọi người trong sân, hai quyền trực tiếp đụng vào nhau.

Một tiếng "keng" vang dội, như hai thiết kiếm đập vào nhau. 

Cảnh Khẳng bị chấn liên tiếp lui về sau, để lại hai mươi mấy dấu chân sâu tới nửa thước, đất đá xung quanh dấu chân, bị chấn nát toàn bộ.

Mà Hoàng Tiểu Long cũng bị chấn lui về sau hai mươi mấy bước, chỉ là khác với Cảnh Khẳng, dấu chân của Hoàng Tiểu Long rất nông, đất đá xung quanh cũng không bị vỡ ra.

"Cái gì?" Hai vị trưởng lão kia thấy kết quả như vậy thì mặt đầy khiếp sợ. Kể cả hai người Đỗ Tân, Đặng Quang cũng giật mình. 

Mặc dù hai người đã sớm biết thực lực của Hoàng Tiểu Long rất mạnh, nhưng cũng không ngờ lại mạnh đến như vậy.

Một cấp sáu trung kỳ đỉnh phong đối kháng với một cấp bảy trung kỳ đỉnh phong, mà lại chiếm thượng phong. Người như vậy, thật quá yêu nghiệt rồi! Ít nhất thì thân là trưởng lão Thiên Vu môn, bốn người ở đây chưa có ai từng thấy qua yêu nghiệt như vậy.

Mà Cảnh Khẳng thì còn kinh hãi hơn cả bốn người. 

Qua va chạm vừa mới rồi, lão còn hiểu rõ sự kinh khủng của Hoàng Tiểu Long hơn bốn người.

Sau khi lão hồn hóa, hai nắm đấm đã trở nên vô cùng cứng rắn. Nhưng sau khi va chạm với Hoàng Tiểu Long thì lại giống như đánh lên một thứ, vừa bền vừa cứng rắn gấp mấy lần tinh thiết.

Hoàng Tiểu Long ổn định thân hình lại, lạnh lùng nhìn đối phương. Va chạm mới vừa rồi là để thử một chút, giờ thì hoàn toàn yên tâm. Mặc dù thực lực Cảnh Khẳng này không tệ, nhưng Hoàng Tiểu Long nắm chắc mười phần đánh chết được lão ta. 

Nếu đối phương là Tiên Thiên cấp bảy hậu kỳ, có lẽ Hoàng Tiểu Long không nắm chắc được mười phần như vậy."Mấy ngày nay nên dành thêm thời gian tu luyện Tu Di Thần Công." Hoàng Tiểu Long thầm nghĩ. Gần đây thời gian tu luyện Tu Di Thần Công hơi ít, nhưng thân xác Hoàng Tiểu Long dù xét theo phương diện phòng ngự hay sức mạnh đều tăng lên rất nhiều, cứng rắn như tinh thiết, vậy mà còn cách đại thành rất xa."

Nếu không, trong va chạm vừa rồi, cánh tay của Cảnh Khẳng sẽ bị Hoàng Tiểu Long đánh gãy. Còn nắm đấm sẽ biến thành, bột thịt. 

Hoàng Tiểu Long chậm rãi đi về phía Cảnh Khẳng, diễn hóa ra Tu La chi thân. Ác Ma chi dực hiện ra sau lưng Hoàng Tiểu Long, luồng khí màu ám hồng lượn quanh toàn thân, tóc Hoàng Tiểu Long cũng đổi hết sang màu trắng.

Nhìn biến hóa của Hoàng Tiểu Long, cảm ứng khí tức giết chóc kinh khủng tản ra từ trên người hắn, đám người Cảnh Khẳng càng thêm kinh hãi.

Nhìn Hoàng Tiểu Long dần tiến lại, trong lòng Cảnh Khẳng sinh ra một chút sợ hãi, không ngừng lui về phía sau. Lúc này, lão đã có chút hối hận khi đi theo Đỗ Tân và Đặng Quang tới đây. 

Lão biết, bây giờ muốn trốn, rất khó.

Đột nhiên, Cảnh Khẳng gầm lên một tiếng, toàn thân không ngừng xoay tròn, từng luồng hào quang thiết chùy từ thân thể lão không ngừng nổ bắn ra, từng cái từng cái phát ra khí tức mạnh hơn lúc trước không ít

Mọi người biết, Cảnh Khẳng muốn liều mạng rồi. 

Quả nhiên, Cảnh Khẳng đột nhiên đánh tới phía Hoàng Tiểu Long.

Lúc Cảnh Khẳng không ngừng đánh đụng về phía Hoàng Tiểu Long, thân thể càng thêm xoay tròn kịch liệt, thân thể lão giống như hóa thành một thiết chùy khổng lồ. Lúc xoay tròn, thì áp lực kinh khủng phóng ra đè ép xung quanh, bốn người Đỗ Tân có ảo giác, không gian bốn phía như đang nén lại, tựa như bị ép thay đổi hình dạng.

Đây cũng là hồn kỹ bản mạng của Cảnh Khẳng, Chùy Thân. 

Dùng thân hóa chùy, xoay tròn với tốc độ cao, áp lực kinh khủng nghiền ép, chỗ nó đi qua, có thể nghiền nát mọi thứ.

Đáng tiếc, lão gặp phải Hoàng Tiểu Long.

Hoàng Tiểu Long lạnh giọng quát một tiếng, hai tay đột nhiên vỗ một cái, từng vòng sáng kim sắc từ hai tay Hoàng Tiểu Long phá không mà ra. Kim vòng đụng tới đâu, mọi thứ đều dừng lại. Kể cả Cảnh Khẳng!

Cảnh Khẳng bị cưỡng ép ngừng giữa không trung, không gian bốn phía bởi vì lão xoay tròn mà tạo ra một cơn lốc lớn biến mất, mọi thứ trở lại bình thường.

Thân hình Hoàng Tiểu Long chợt lóe, đi tới giữa không trung, quyền ấn đánh thẳng vào ngực Cảnh Khẳng. 

Cảnh Khẳng ngã xuống đất, kêu thảm một tiếng.

Nhìn Cảnh Khẳng rơi xuống đất, bốn người Đỗ Tân lúc này mới hồi tỉnh lại. Nhanh như vậy đã kết thúc rồi?

"Ngươi, vừa mới rồi, là Đấu kỹ gì vậy?" Cảnh Khẳng nôn ra một búng máu, che ngực, mặt đầy hoảng sợ nhìn Hoàng Tiểu Long. 

Đấu kỹ kia lại có thể khiến mọi thứ dừng lại!

Đây là năng lực không gian chỉ có cường giả Thánh Vực mới có thể khống chế.

Nhưng, Hoàng Tiểu Long lại không phải Thánh Vực. 

Đây quả thực là vô địch dưới Thánh Vực mà!

Không chỉ Cảnh Khẳng nghĩ như vậy, bốn người Đỗ Tân cũng có cùng ý nghĩ.

Thật ra thì Tù Thần chưởng này mặc dù nghịch thiên, nhưng lại không vô địch như mấy người Cảnh Khẳng nghĩ. Nếu như đối phương có thực lực cao hơn Hoàng Tiểu Long rất rất nhiều, thì Tù Thần Chưởng sẽ không có tác dụng lớn với đối phương. 

Hoàng Tiểu Long đi tới trước mặt Cảnh Khẳng, lạnh lùng nhìn đối phương: "Bây giờ, ngươi còn muốn cùng ta thống trị thành Hắc Ma không?"

Sắc mặt Cảnh Khẳng trở nên khó coi, lúc này mới hiểu ra, ý tưởng lúc trước của lão ngu muội và nực cười cỡ nào.

Hoàng Tiểu Long quay đầu lại, lạnh lùng nhìn hai vị trưởng lão kia. 

Hai vị kia thấy Hoàng Tiểu Long nhìn qua, bị dọa tới hai chân mềm nhũn, trực tiếp quỳ xuống, dập đầu cầu xin hắn tha thứ.

"Thiếu chủ tha mạng! Đừng giết chúng ta, đừng giết chúng ta. Chúng ta sai rồi, chúng ta sai rồi!"

Hoàng Tiểu Long lạnh lùng nhìn hai người: "Không giết các ngươi, sai rồi?" 

"Dạ, chúng ta sai rồi, đừng giết chúng ta." Hai người liên tục dập đầu.

Hoàng Tiểu Long nâng tay lên, chỉ ra một chỉ. Chỉ kình xuyên thủng mi tâm hai người.

Hai người ngã xuống. 

"Thế giới này không có thuốc hối hận, ta đã cho các ngươi cơ hội." Hoàng Tiểu Long lạnh lùng nói, quay đầu lại nhìn về phía Cảnh Khẳng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau