VÔ ĐỊCH THIÊN HẠ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô địch thiên hạ - Chương 241 - Chương 245

Chương 241: Bị tấn công mạnh

Khi Hoàng Tiểu Long đuổi tới, Triệu Thư và Trương Phủ đang kịch chiến với bốn người trên không trung.

Kẻ đang kịch chiến với Trương Phủ là sư tôn của Lý Lộ, Lý Mạc Lâm. Mà số còn lại đang kịch chiến với Triệu Thư là lão tổ Diêu gia Diêu Sơn và hai người khác, đều thuộc về Thần Điện, cũng mặc áo bào trưởng lão Thần Điện cả.

Nhưng không thấy Diêu Phi đâu. 

Trên mặt đất, có không ít đệ tử Quách gia trong đội đón dâu đã nằm trong vũng máu. Còn Quách Thái che chở Hoàng Mẫn lui vào một góc đường, hợp thành một đoàn với đội đón dâu của Quách gia.

Thấy muội muội và Quách Thái không bị sao, Hoàng Tiểu Long mới thở phào một hơi.

"Đại ca!" Thấ Hoàng Tiểu Long đến, Hoàng Mẫn và đám người Quách Thái vội vàng đi tới bên cạnh Hoàng Tiểu Long. 

"Các người có sao không?" Hoàng Tiểu Long hỏi.

"Bọn muội không sao hết." Hai người Hoàng Mẫn lắc đầu.

Nghe vậy Hoàng Tiểu Long mới hoàn toàn yên tâm. 

Lúc này, vài tiếng xé gió truyền tới từ đằng xa. Mọi người nhìn theo tiếng thì thấy Đoạn Nhận đại đế và lão tổ Quách gia là Quách Thâm đang gấp rút bay vọt tới bên này.

"Chúng ta đi!" Lý Mạc Lâm đang kịch chiến với Trương Phủ, thấy Đoạn Nhận đế quốc và lão tổ Quách gia Quách Thâm tới thì đột nhiên vung chưởng đánh về phía Trương Phủ, rồi quát to.

Trương Phủ tung chưởng nghênh đỡ. 

Ầm, một tiếng thật lớn vang lên, thân hình Lý Mạc Lâm loé lên rồi biến mất giữa không trung.

Diêu Sơn, lão tổ Diêu gia và hai người đang kịch chiến với Triệu Thư cũng đột nhiên tung chưởng đẩy lùi Triệu Thư, rồi phá không bỏ đi.

Bốn người Lý Mạc Lâm vừa rời đi, Đoạn Nhận đại đế và lão tổ Quách gia Quách Thâm đuổi tới đây. 

Sau khi tới, Đoạn Nhận đại đế và lão tổ Quách gia Quách Thâm nhìn cảnh tượng ở hiện trường, sắc mặt đều biến đổi. Đặc biệt là Quách Thâm, sắc mặt sa sầm.

"Diêu gia khinh người quá đáng!" Quách Thâm cắn răng nói, mắt loé hàn quang.

Hôm nay là ngày đại hôn của Quách gia, thế mà lão tổ Diêu Sơn của Diêu gia lại không quan tâm thân phận, mà mấy vị Thánh Vực lại ra tay với người Quách gia, điều này khiến Quách Thâm cực kỳ tức giận. 

Sau khi Đoạn Nhận đại đế và lão tổ Quách Thâm của Quách gia tới, Đoạn Vô Ngân và cao thủ Quách gia lần lượt tới đây.

Nhưng không thể chậm giờ lành được, cho nên sau khi Quách Thâm tới, ông ta bảo đám cao thủ Quách gia xử trí tình hình đôi chút, rồi hỏi ý Hoàng Tiểu Long, sau đó cho Quách Thái dẫn đội đón dâu của Quách gia tiếp tục rước Hoàng Mẫn về Quách gia.

"Thiếu chủ, về đám người lão tổ Diêu gia ấy, ngài xem chúng ta có cần?" Chờ khi đội ngũ đón dâu của Quách Thái đi xa, Triệu Thư bước tới hỏi Hoàng Tiểu Long. 

Hoàng Tiểu Long lắc đầu, nói: "Không cần đuổi theo." Lão tổ Diêu gia Diêu Sơn dù chỉ là Thánh Vực cấp ba hậu kỳ cao nhất, nhưng có đám cao thủ Thần Điện như Lý Mạc Lâm đi cùng thì khó mà truy sát được bọn họ.

Đoạn Nhận." Hoàng Tiểu Long quay đầu lại, nói với Đoạn Nhận đại đế bên người: "Phiền ngươi hạ lệnh phong toả toàn thành, và tìm kiếm xem còn người của Thần Điện và đệ tử Quách gia không."

Đoạn Nhận đại đế khách khí nói: "Chuyện Hoàng công tử nói này nào có gì phiền toái, là điều bọn ta phải làm mà." 
Hoàng Tiểu Long gật đầu.

Sau đó lão tổ Quách gia cũng phái cao thủ của Quách gia truy lùng toàn thành, mà tăng việc phòng hộ lên.

Hơn một giờ sau, đội đón dâu của Quách gia an toàn rước Hoàng Mẫn về Quách phủ. 

Chờ khi đội đón dâu trở lại Quách gia, Hoàng Tiểu Long mới cùng người của Hoàng gia tới Quách phủ.

"Long nhi, không thì chúng ta hoà đàm với Diêu gia đi?" Trên đường đi, Tô Yến lo lắng nói. Vừa rồi bà cũng nghe nói tới việc lão tổ Diêu Sơn của Diêu gia và cao thủ Thần Điện ra tay chặn giết đội ngũ đón dâu.

Hoàng Tiểu Long quay đầu, thấy mẫu thân rất lo lắng, bèn lắc đầu nói: "Mẫu thân, cho dù chúng ta hoà đàm với Diêu gia, Diêu gia sẽ không chấp nhận." 

Không nói tới ân oán giữa Hoàng Tiểu Long và Tuyệt Tình công tử Diêu Phi, riêng việc ngày đó Hoàng Tiểu Long tiêu diệt Diêu phủ, tổng bộ đã truyền thừa cả nghìn năm của Diêu gia, hắn và Diêu gia không có chuyện ngồi bàn bạc hoà thuận với nhau được.

Hơn nữa Hoàng Tiểu Long hoàn toàn không thể hoà đàm với Diêu gia.

Nghe vậy, Tô Yến thở dài. Thực ra bà cũng biết chuyện hoà đàm với Diêu gia là không thể. 

"Chỉ là Thần Điện." Tô Yến chần chờ rồi nói.

Nhắc tới Thần Điện, Hoàng Bằng cũng tỏ ra lo âu.

Thực ra Diêu gia không đáng sợ, nhưng Thần Điện thì lại khác. 

Hoàng Bằng và Tô Yến nghe được từ trong miệng đám người Triệu Thư, Trương Phủ, Vu Minh và Phí Hầu nên cũng biết được Thần Điện rốt cuộc là gì. Đó là một tổ chức mà cả Đoạn Nhận đế quốc cũng phải cố kỵ!

"Mẫu thân và phụ thân hãy yên tâm đi, một ngày nào đó con sẽ đích thân tiêu diệt Thần Điện!" Hoàng Tiểu Long chậm rãi nói.
Mà ngày đó thì sẽ không xa! 

Nghe vậy, Hoàng Bằng và Tô Yến chỉ cho là con đang an ủi mình, nên không nói gì nữa.

Hơn một giờ sau, Hoàng Tiểu Long và Hoàng Bằng, Tô Yến và Hoàng Tiểu Hải tới Quách phủ.

Đám người Hoàng Tiểu Long đến rồi, lão tổ Quách gia là Quách Thâm, Quách Thế Văn, Quách Thế Nguyên và Quách Thái đã đứng chờ sẵn ở cửa Quách phủ để nghênh đón. 

Trong sự tiếp đón của đám người Quách Thâm, Hoàng Tiểu Long và gia đình đi vào chính điện ở đại sảnh của Quách phủ, sau đó ngồi xuống theo vị trí chủ và thứ.

Quách Thâm để Hoàng Tiểu Long ngồi vị trí chủ. Hoàng Tiểu Long suy nghĩ đôi chút rồi để cha mẹ Hoàng Bằng và Tô Yến ngồi ở giữa chủ vị, sau đó mình ngồi bên cạnh. Mà đám người Triệu Thư, Trương Phủ và Vu Minh thì chia ra ngồi hai bên.

"Đoạn Nhận đại đế đến!" Đám người Hoàng Tiểu Long ngồi xuống không lâu, tiếng quản gia Trương Nhạc của Quách gia vang lên. 

Đoạn Nhận đại đế đến!

Hoàng Tiểu Long và mọi người nhìn nhau, sau đó đứng lên chào đón.

Dù thế nào thì hôm nay cũng là ngày vui của muội muội, hắn cũng được coi là một nửa chủ nhân, nên Hoàng Tiểu Long tất nhiên phải chào đón khi Đoạn Nhận đại đế tự mình tới đây. 

"Chúc mừng, chúc mừng!" Đám người Hoàng Tiểu Long vừa ra cửa phủ thì gặp Đoạn Nhận đại đế tới, tươi cười đầy mặt, ôm quyền chúc mừng.

Đám người Hoàng Tiểu Long và Quách Thâm cũng cười, ôm quyền đáp lễ.

Đoạn Vô Ngân đi theo sau Đoạn Nhận đại đế, cũng hành lễ chúc mừng Hoàng Tiểu Long và lão tổ Quách gia, sắc mặt rất là cung kính. Ngoài Đoạn Vô Ngân ra, có một người phụ nữ xinh đẹp và cao quý đi theo Đoạn Nhận. Hoàng Tiểu Long đoán rằng người này hẳn là mẫu thân của Đoạn Vô Ngân. Quả nhiên Đoạn Nhận đại đế giới thiệu với mọi người về thân phận của người phụ nữ xinh đẹp này, là mẫu thân của Đoạn Vô Ngân. 

Đoạn Nhận đại đế đã đến, tất cả các quý tộc cả lớn cả nhỏ tới đây chúc mừng và gia chủ đều đứng dậy, tiến đến hành lễ. Không khí rất là náo nhiệt, sung sướng. Tiếng cười vang lên khắp nơi.

Mọi người đi vào đại sảnh, lại ngồi xuống.

Nhưng Hoàng Tiểu Long không hề buông lỏng cảnh giác, mà lệnh đám người Triệu Thư, Trương Phủ và Vu Minh chú ý tới tất cả các tình huống có khả năng xảy ra. Đám người lão tổ Diêu gia tuy đã thất bại trong việc chặn giết đội đón dâu, nhưng Hoàng Tiểu Long có dự cảm rằng Diêu gia sẽ không từ bỏ như vậy. 

Còn nữa, Tuyệt Tình công tử Diêu Phi vẫn chưa xuất hiện, khá là kỳ lạ.

Trong khi mọi người đang vui mừng cười nói với nhau, một hộ vệ của Hoàng gia vội vã chạy tới, sau đó đến trước người Hoàng Tiểu Long và nói: "Thưa thiếu chủ, mới nhận được tin là hơn mười phân hội của thương hội Cửu Đỉnh bị tấn công rất mạnh."

Hơn mười phân hội của thương hội Cửu Đỉnh bị tấn công rất mạnh! 

Đại sảnh tức thì yên lặng.

Mọi người đều nhìn Hoàng Tiểu Long.

Hàn ý loé lên trong mắt Hoàng Tiểu Long, không cần nói cũng biết chắc chắn là Diêu gia và Thần Điện đã tấn công mười phân hội của thương hội Cửu Đỉnh kia. 

Chương 242: Vô ảnh chi độc

Việc hơn mười phân hội của thương hội Cửu Đỉnh bị tấn công mạnh thì ai nấy đều có chung suy đoán với Hoàng Tiểu Long, đó là Diêu gia và Thần Điện làm. Không ai dám mở miệng quấy rầy mạch suy nghĩ của Hoàng Tiểu Long.

Lúc này đại điện im lặng đến cây kim rơi cũng có thể nghe được.

"Thiếu chủ, không bằng ta tới phân hội xem sao?" Sau đó Trương Phủ đứng lên, hỏi. 

Nghe vậy, Hoàng Tiểu Long lắc đầu: "Không cần."

Hơn mười phân hội của thương hội Cửu Đỉnh bị tấn công cùng lúc, mà lại chỉ có một mình Trương Phủ thì chẳng thể cứu được, nên có đi cũng vô dụng. Nói không chừng đi rồi còn trúng kế của Diêu gia và Thần Điện. Diêu gia và Thần Điện tấn công phân hội của thương hội Cửu Đỉnh như vậy, có khi chính là muốn dẫn Trương Phủ và Triệu Thư đi.

"Thương vong ở các phân hội như nào?" Hoàng Tiểu Long quay đầu hỏi hộ vệ của Hoàng gia kia. 

"Bẩm thiếu chủ, đệ tử của mười phân hội của thương hội gần như.... Gần như..." Hộ vệ Hoàng gia nói tới đây thì chần chừ.

"Nói đi!" Hoàng Tiểu Long nói.

"Gần như là chết hết rồi. Mỗi một phân hội chỉ có vài đệ tử may mắn chạy được." Hộ vệ Hoàng gia nhanh chóng đáp. 

Gần như chết hết.

Sắc mặt Hoàng Tiểu Long nặng nề.

Mỗi một phân hội của thương hội Cửu Đỉnh có ba, bốn trăm đệ tử cắm chốt, hơn mười phân hội chính là bốn, năm nghìn đệ tử! 

"Truyền lệnh xuống, để đệ tử các phân hội rút về trước đã." Hoàng Tiểu Long trầm ngâm rồi nói.

Món nợ này sẽ thanh toán với Diêu gia và Thần Điện sau!

"Vâng, thiếu chủ!" Tên hộ vệ Hoàng gia kia cung kính xác nhận. 

Hoàng Tiểu Long phất tay cho hắn lui xuống. Hôm nay là ngày vui của muội muội, chuyện hôn sự quan trọng hơn

Ngay lúc này, tại một trang viện bỏ hoang cỏ mọc thành bụi ở phía bắc Đoạn Nhận hoàng thành, không gian bỗng dao động. Lý Mạc Lâm, lão tổ Diêu Sơn của Diêu gia và hai trưởng lão của Thần Điện lắc mình đi ra. Ngoài bốn người này còn có Diêu Phi và Ngạo Bạch Tuyết của Thần Điện.

Sáu người đi ra, Lý Mạc Lâm lạnh lùng cười: "Không ngờ tên nhóc Hoàng Tiểu Long đó lại giữ được bình tĩnh, không hề mắc mưu!" 

Ngạo Bạch Tuyết nhướng mày: "Có Triệu Thư và Trương Phủ, chúng ta khó mà xuống tay!"

Diêu Phi lạnh lùng nói: "Cho dù có Triệu Thư và Trương Phủ ở đó thì cũng không sao, Vô Ảnh chi độc của ta thì kể cả cường giả Thánh Vực cao cấp cũng không thể phát hiện được!" Nói tới đây, hắn lấy một bình ngọc màu tím sậm từ trong không gian giới chỉ ra.

"Vô Ảnh chi độc!" Nghe vậy, người ở đây đều biến sắc mặt, kể cả Thánh Vực cấp cao là Lý Mạc Lâm. 

Vô Ảnh chi độc chính là vua của kịch độc. Nghe đồn Vô Ảnh chi độc này không màu, không mùi, không hình dạng, cho dù là cường giả Thánh Vực cao cấp cũng không phát hiện được. Khi trúng phải Vô Ảnh chi độc, trừ khi cường giả Thánh Vực có thể dùng thánh lực trong cơ thể trấn áp rồi từ từ bài trừ nó ra, những cường giả dưới Thánh Vực sẽ chết hết!

Mà trúng phải Vô Ảnh chi độc rồi sẽ bị hàng vạn con kiến, rắn, ma quỷ tra tấn, cắn xé linh hồn, cực kỳ đau đớn!

Nhưng loại Vô Ảnh chi độc này đã biến mất hơn hai trăm năm, không ngờ Diêu Phi lại có, ngay cả lão tổ Diêu Sơn của Diêu gia cũng không biết. "Không sai, Vô Ảnh chi độc!" Diêu Phi gật đầu, nói: "Một năm trước ta tới Ô Sơn, lấy được Vô Ảnh chi độc này từ trong một động phủ. Ta đã khống chế hạ nhân chuẩn bị rượu mừng cho Quách gia, đã cho hắn thả Vô Ảnh chi độc này vào trong rượu mừng mà Quách gia sẽ dùng trong hôn lễ hôm nay."

Nói đến đây, đôi mắt Diêu Phi tràn đầy thù hận: "Đến lúc đó, tên oắt con Hoàng Tiểu Long uống vào... Khà khà!"

Hắn thậm chí đã tưởng tượng đến cái cảnh Hoàng Tiểu Long uống rượu mừng xong mà đau đớn tới chết. 

Mấy người Lý Mạc Lâm nghe vậy thì hít vào một hơi thật sâu.

Nếu như vậy, hôm nay Quách phủ sẽ máu chảy thành sông, tử thi khắp nơi!

Đến lúc đó, không chỉ Hoàng Tiểu Long, người của Hoàng gia, thậm chí là con cháu Quách gia và đám quý tộc, tộc trưởng thay mặt các gia tộc và đám đệ tử đến Quách phủ chúc mừng đều sẽ chết hết! 

Chỉ có lão tổ của Quách gia là Quách Thâm, và mấy tên Thánh Vực như Triệu Thư, Trương Phủ và Đoạn Nhận đại đế là có thể sống sót!

"Làm vậy liệu có được không?" Lão tổ Diêu Sơn của Diêu gia căng thẳng, nói: "Đoạn Vô Ngân và Trần phi đều đang ở Quách phủ."

Đoạn Vô Ngân là đứa con mà Đoạn Nhận đại đế coi trọng nhất, sẽ là người thừa kế Đoạn Nhận đại đế. Trần phi là phi tử mà Đoạn Nhận đại đế yêu thương nhất, cũng chính là mẹ đẻ của Đoạn Vô Ngân. 

Nếu hai người này trúng phải Vô Ảnh chi độc, chết thảm ở Quách phủ, đó chính là kết mối tử thù với Đoạn Nhận đại đế rồi. Tới lúc đó sẽ không chết không thôi, sẽ không còn chỗ dung thân cho Diêu gia ở Đoạn Nhận đế quốc nữa!

Diêu Phi hiểu nỗi băn khoăn của lão tổ, bèn nói: "Lão tổ, cho dùng chúng ta không giết Đoạn Vô Ngân, Đoạn Nhận cũng sẽ không bỏ qua cho chúng ta. Thay vì như vậy, sao phải để ý một Đoạn Vô Ngân. Huống hồ sớm hay muộn chúng ta sẽ tiêu diệt Đoạn Nhận đế quốc, giờ giết một Đoạn Vô Ngân để chặt đi một cánh tay của lão già Đoạn Nhận kia không phải rất tốt à?"

Nghe xong, Diêu Sơn không nói gì, chỉ gật đầu. 

Lúc này Quách phủ tràn đầy tiếng cười nói chúc mừng, không khí vô cùng vui vẻ.
Bởi vì Hoàng Tiểu Long đè chuyện về phân hội của thương hội Cửu Đỉnh xuống, cho nên bầu không khí vui mừng của hôn lễ không bị ảnh hưởng gì.

Tới gần trưa, tân lang tân nương Quách Thái và Hoàng Mẫn mặc hỉ phục đỏ rực rỡ, dưới sự dẫn dắt của lễ quan mà bắt đầu bái thiên địa và cha mẹ, trưởng bối. 

"Nhất bái thiên địa!" Lễ quan hô to.

Chờ khi hai người bái thiên địa xong, lễ quan tiếp tục hô: "Nhị bái phụ mẫu song thân!"

Nhìn Quách Thái và Hoàng Mẫn đang quỳ lạy, Hoàng Bằng, Tô Yến và Quách Thế Nguyên đều cười đầy vui mừng. Hoàng Tiểu Long và Quách Thâm cũng tươi cười đầy mặt. 

Hôn lễ đã xong!

Mọi người hoan hô ầm ĩ.

"Được rồi, chúng ta ngồi vào mâm chứ nhỉ?" Sau đó, lão tổ Quách Thâm của Quách gia cười nói. 

Hoàng Tiểu Long gật đầu. Mọi người thế mới đứng lên, cùng ngồi vào bàn tiệc.

Các tộc trưởng các gia tộc lớn và đám quý tộc đến chúc mừng bên ngoài sảnh cũng đều ngồi vào vị trí.

Hỏi qua ý của Quách Thâm, Quách Thế Nguyên nói với quản gia Trương Nhạc: "Dâng rượu và đồ ăn!" 

"Vâng!" Trương Nhạc cung kính xác nhận, rồi hô to: "Mang rượu và đồ ăn lên!"

"Mang rượu và đồ ăn lên!"

Hạ nhân của Quách gia lập tức bưng từng vò rượu, từng đĩa thức ăn bày lên bàn tiệc. Sau đó toàn bộ đồ ăn và rượu được bày hết lên bàn. 

Mỗi một bàn tiệc có mười sáu món, đều là sơn hào hải vị, cần gì cũng có, đủ sắc đủ vị.

Mọi người vẫn cười nói chuyện vui vẻ.

Ngay khi Quách Thái đứng lên, giơ chén rượu định mời rượu đám người Hoàng Bằng, Hoàng Tiểu Long để khai tiệc, Hoàng Tiểu Long đột nhiên nói: "Chờ đã!" 

Hoàng Tiểu Long đột ngột nói như vậy khiến mọi người ngẩn ra, tất cả đều nhìn Hoàng Tiểu Long.

Trong cái nhìn chăm chú của mọi người, Hoàng Tiểu Long giơ một tay ra nhiếp một vò rượu lại, nói: "Rượu này có vấn đề!"

"Cái gì? Rượu có vấn đề?" Mọi người khiếp sợ. 

"Đây?!" Mấy vị Thánh Vực là Quách Thâm, Đoạn Nhận đại đế, Triệu Thư và Trương Phủ nhìn nhau, ánh mắt đầy vẻ nghi hoặc.

Lúc này ánh sáng hắc lam loé lên khắp toàn thân Hoàng Tiểu Long. Vũ hồn Hắc Lam song long bay ra từ sau lưng, sau đó Hắc Lam song long khẽ hút, chỉ thấy từng ánh sáng màu tím sậm bay ra từ trong vò rượu, rồi hình thành một đám ma ảnh giữa không trung. Những ma ảnh này rít gào thảm thiết, khiến người ta không rét mà run.

Chương 243: Thăng chức thánh nữ

Nhìn những ánh sáng màu tím sậm bay ra từ trong vò rượu rồi hình thành những ma ảnh gào thiết thảm thiết, sắc mặt mọi người kịch biến. Bởi vì đây là khi kịch độc đã độc tới mức khủng khiếp, khí độc mới hình thành ma ảnh, các loại hình thái khủng bố!

Nhìn ma ảnh màu tím sậm giữa không trung, Triệu Thư chợt nghĩ tới điều gì đó, bật thốt lên: "Vô Ảnh chi độc!"

Vô Ảnh chi độc! 

Đám quý tộc lớn nhỏ, tộc trưởng các đại gia tộc nghe vậy đều biến sắc. Đám người Đoạn Nhận đại đế và Quách Thâm thì đứng bật dậy, vẻ mặt kinh hãi.

"Vô Ảnh chi độc! Sao... Sao có thể chứ!"

"Không phải Vô Ảnh chi độc đã biến mất hơn hai trăm năm rồi sao? Sao lại xuất hiện ở đây?" 

Nơi đây xôn xao ầm ĩ.

Ở đây có không ít tộc trưởng các đại gia tộc, và vương thất của một vài vương quốc có kiến thức rộng lớn, nên phần lớn đều đã nghe nói về Vô Ảnh chi độc. Ngay cả Hoàng Tiểu Long cũng khiếp sợ.

Lúc nãy Vũ hồn Lam Long trong cơ thể Hoàng Tiểu Long cứ bất an và xao động mãi, nên Hoàng Tiểu Long mới thấy kỳ quái, cuối cùng theo cảm giác của Vũ hồn Lam Long mà tập trung vào thứ rượu mà hạ nhân Quách gia vừa đặt lên. 

Rượu này có vấn đề!

Khi Quách Thái nâng chén, Hoàng Tiểu Long đã kết luận như vậy, nên mới nói lời ngăn cản. Nhưng cho dù như vậy, Hoàng Tiểu Long vẫn không hề biết rượu này có Vô Ảnh chi độc.Không ngờ lại là Vô Ảnh chi độc! Sau khi khiếp sợ, đôi mắt hắn bắn ra hàn quang, sát ý ngút trời.

Không chỉ Hoàng Tiểu Long, chính là Đoạn Nhận, Quách Thâm, Triệu Thư, Trương Phủ và đám tộc trưởng các đại gia tộc cũng đều phóng ra sát khí. 

"Rốt cuộc là ai mà lại dám bỏ Vô Ảnh chi độc vào rượu mừng ngày cưới của Quách gia?!" Một tộc trưởng của một đại gia tộc nhịn không được mà giận dữ kêu lên.

Đây là định hạ độc chết toàn bộ người ở Quách phủ, bao gồm tất cả tộc trưởng và đệ tử các đại gia tộc tới chúc mừng!

Bởi vì lúc trước đám người Hoàng Tiểu Long phong toả tin đội đón dâu của Quách gia bị Diêu gia tấn công, cho nên các tộc trưởng các đại gia tộc và các vị vương thất đến chúc mừng vẫn chưa biết. Nếu biết thì có lẽ sẽ đoán được người hạ độc là Diêu gia! 

Hoàng Tiểu Long liếc các vị tộc trưởng đang giận dữ, lạnh lùng nói: "Là Diêu gia."

"Cái gì? Là Diêu gia?!"

Mọi người ở đây lại khiếp sợ. 

"Không sai, là Diêu gia! Ban nãy đội đón dâu của Quách gia ta bị lão tổ Diêu gia và cao thủ Thần Điện tấn công." Lúc này Quách Thâm mở miệng nói.

Đội đón dâu của Quách gia bị lão tổ Diêu gia và cao thủ Thần Điện tấn công! Mọi người giờ mới biết, ai nấy đều khiếp sợ.

"Diêu gia thật đáng chết! Lại định độc chết tất cả chúng ta ở đây! Nhất định phải giết hết bọn Diêu gia đó!" 

"Đúng, giết hết đệ tử của Diêu gia đi!"

Đám tộc trưởng các gia tộc và vương thất phẫn nộ không thôi.Đoạn Nhận đại đế giơ tay lên ra hiệu cho mọi người bình tĩnh lại, sau đó quay đầu nói với con trai Đoạn Vô Ngân của mình: "Truyền lệnh điều động quân đội các nơi các quốc gia, thanh trừ toàn bộ đệ tử Diêu gia. Ta không muốn thấy bất cứ một tên đệ tử Diêu gia nào ở trong lãnh thổ Đoạn Nhận đế quốc!" Giọng Đoạn Nhận lạnh lẽo như băng đá, toát ra sát ý khiến người ta rùng mình. 

Diêu gia lại hạ Vô Ảnh chi độc vào rượu mừng của Quách gia, điều này đã hoàn toàn chọc giận Đoạn Nhận đại đế. Nếu vừa rồi Hoàng Tiểu Long không phát hiện, sợ rằng con trai Đoạn Vô Ngân và phi tử Trần phi của hắn cùng các tộc trưởng và vương thất trong sân đã bị hạ độc chết hết rồi.

Cảm nhận được sát ý trên người Đoạn Nhận đại đế, các tộc trưởng các gia tộc và vương thất đều biết rằng lần này Diêu gia xong đời thật rồi!

Lúc trước tuy Hoàng Tiểu Long tiêu diệt Diêu phủ, tổng bộ của Diêu gia, còn thanh trừ thế lực của Diêu gia ra khỏi các đại chủ thành của Đoạn Nhận đế quốc, nhưng Diêu gia còn không ít thế lực ở các trấn nhỏ và các vùng xa xôi khác. Nhưng lần này sẽ bị tiêu diệt toàn bộ! 

Lúc này Hoàng Tiểu Long nói với Quách Thế Nguyên: "Bắt toàn bộ hạ nhân phụ trách rượu à đồ ăn của hôm nay lại, thẩm vấn từng người một!"

Đám người Quách Thâm, Quách Thế Nguyên với giật mình tỉnh táo lại.

Đúng vậy, dù là Diêu gia hạ độc, nhưng nếu không có hạ nhân của Quách phủ làm nội ứng, Diêu gia không cách nào hạ độc vào rượu mừng được. 

Lúc này Quách Thâm ra lệnh khống chế toàn bộ hạ nhân phụ trách rượu và đồ ăn lại và bắt giam.

Nhưng Quách Thâm vừa ra lệnh không lâu, quản gia Trương Nhạc của Quách gia đã quay lại bẩm báo rằng toàn bộ hạ nhân phụ trách rượu và đồ ăn cho hôn lễ đã trúng độc chết hết.

"Cái gì? Trúng độc chết hết?!" Quách Thâm sa sầm mặt mày. Hiển nhiên đây cũng là những gì Diêu gia đã an bài sẵn. Quách Thâm nén giận trong lòng. 

"Lệnh cho hạ nhân thay toàn bộ rượu, đổi hết toàn bộ rượu và thức ăn cho ta!" Sau đó, Quách Thâm nói với Quách Thế Văn.

Tuy chỉ phát hiện Vô Ảnh chi độc ở trong rượu, nhưng vì lý do an toàn nên Quách Thâm lệnh cho người thay mới toàn bộ rượu và đồ ăn luôn.

Lúc này Quách Thế Văn làm cho hạ nhân đổi toàn bộ rượu và đồ ăn. 
Không lâu sau, hạ nhân thay đổi hết rượu thịt.

Tiệc cưới nên Quách gia đã chuẩn bị khá đầy đủ.

Sau khi thay đồ ăn thức uống xong, Hoàng Tiểu Long xác nhận là không bị hạ Vô Ảnh chi độc rồi, mọi người mới yên tâm nâng chén. 

Nhưng chuyện vừa xảy ra khiến mọi người không còn tâm tình ăn uống, khiến không khí vui mừng trong hôn lễ giảm đi không ít.

Lúc này trong trang viên bỏ hoang ở phía bắc Đoạn Nhận hoàng thành, sắc mặt Diêu Phi khá khó coi. Hắn đã biết được chuyện Hoàng Tiểu Long phát hiện ra Vô Ảnh chi độc.

Mà sắc mặt lão tổ Diêu Sơn của Diêu gia thì lại càng khó coi. Hắn có thể tưởng tượng được sau này những đệ tử còn sót lại của Diêu gia sẽ gặp phải vận mệnh như nào. Hơn một nghìn năm vất vả kinh doanh của hắn ở Đoạn Nhận đế quốc này giờ đã hoá thành số không. 

"Không ngờ tên oắt Hoàng Tiểu Long đó còn phát hiện được cả Vô Ảnh chi độc!" Bạch Ngạo Tuyết của Thần Điện lạnh lùng nói.

Diêu Phi cười gằn: "Như vậy cũng tốt, chứ hạ độc chết hắn luôn thì quá tiện cho hắn rồi. Đến lúc đó ta sẽ tự tay giết hắn, để hắn biết thế nào là sống không bằng chết."

Lý Mạc Lâm nói: "Lý Lộ Thân có huyết mạch đỉnh cao của Thần tộc, đã lọt vào mắt xanh của điện chủ, đến lúc đó sẽ được thăng lên làm thánh nữ. Chuyện này phải gạt nó đã." 

Đám người Diêu Phi xác nhận.

"Được rồi, chúng ta về trước đã." Lý Mạc Lâm trầm ngâm nói: "Sau này tìm cơ hội giết tên Hoàng Tiểu Long này sau." Nói xong, biến mất tại chỗ.

Đám người Diêu Phi cũng lần lượt phi thân rời đi. 

Trang viện bị bỏ hoang yên tĩnh trở lại.

Bóng đêm tĩnh lặng.

Lúc này đám người Hoàng Tiểu Long đã từ Quách phủ về tới phủ Nam Sơn. 

Đứng trong sân, Hoàng Tiểu Long hồi tưởng chuyện đội đón dâu của Quách gia bị tấn công và rượu mừng bị bỏ Vô Ảnh chi độc, đôi mắt hắn lạnh lùng như băng.

Phải sớm tiêu diệt Thần Điện và Diêu gia!

Ngày hôm sau, Hoàng Tiểu Long đi ra từ nội điện Tu Di thần sơn, đến đại sảnh thì thấy phụ thân và mẫu thân đều ở đây. Hắn chần chờ một chút, rồi nói chuyện mình định đi Hỗn Loạn chi địa cho phụ mẫu. 

"Cái gì? Long nhi, con... lại phải đi à?" Tô Yến nghe vậy, sắc mặt buồn bã.

Thấy Tô Yến như vậy, Hoàng Tiểu Long cảm thấy áy náy, nhưng chỉ thở dài rồi gật đầu nói: "Vâng, thưa mẫu thân." Hắn phải đi Hỗn Loạn chi địa, không chỉ là vì linh thạch nhất phẩm. Nhưng sắp đột phá cấp sáu, nên Hoàng Tiểu Long định đột phá cấp sáu xong mới đi.

Cho nên hẳn là tháng sau. 

Chương 244: Đột phá cấp sáu

Nghe Hoàng Tiểu Long nói là tháng sau mới đi Hỗn Loạn chi địa, sắc mặt Tô Yến mới đỡ hơn.

Vì thế sau đó Hoàng Tiểu Long ở lại Tu Di thần sơn mà tập trung tu luyện.

Ngoài việc tu luyện Tu Di thần công, Tu La quyết và Dịch Cân kinh, Hoàng Tiểu Long chủ yếu là tu luyện Thượng Cổ Khôi Lỗi thuật và hồn pháp của Đoạn Hồn châu. 

Với Hoàng Tiểu Long, Thượng Cổ Khôi Lỗi thuật và hồn pháp rất quan trọng. Đến lúc đó Thượng Cổ Khôi Lỗi thuật phối hợp với hồn pháp của Hoàng Tiểu Long, Hoàng Tiểu Long tin rằng hắn có thể nhanh chóng khống chế được, tạo nên một đội ngũ hùng hậu do cường giả Tiên Thiên tạo thành.

Với thực lực của Hoàng Tiểu Long, ba tháng sau khi tu luyện Thượng Cổ Khôi Lỗi thuật thành công, tiến vào cấp một, hắn có thể luyện chế con rối với thực lực Tiên Thiên cấp sáu hoặc Tiên Thiên cấp bảy!

Hơn nữa hồn pháp của Hoàng Tiểu Long cũng có thể khống chế được cường giả Tiên Thiên cấp sáu, cấp bảy. 

Nếu sau này Hoàng Tiểu Long đột phá được Thánh Vực, có khi còn có thể luyện chế và khống chế được cường giả Thánh Vực!

Thời gian hai mươi ngày trôi qua.

Hai mươi ngày này, phần lớn thời gian Hoàng Tiểu Long đều ở trong Tu Di thần sơn để tu luyện. Ngoài việc tu luyện, Hoàng Tiểu Long sẽ tới tán gẫu với phụ mẫu, còn chỉ điểm cho phụ mẫu và đệ đệ Hoàng Tiểu Hải việc tu hành. 

Ba người tuy bị hạn chế về Vũ hồn, sau này không thể đột phá Tiên Thiên, nhưng Hoàng Tiểu Long tin rằng chuyện mà người khác không làm được thì hắn lại có thể làm được. Sau này hắn sẽ làm cho phụ mẫu, đệ đệ và cả muội muội đều đột phá được Tiên Thiên.

Cường giả Thánh Vực không làm vậy, vậy thì hắn sẽ đột phá Thần Vực. Nếu cường giả Thần Vực vẫn không làm được, vậy hắn sẽ đột phá tới mức cao hơn.

Trên Thần Vực còn có kẻ mạnh hơn. 

Hai mươi ngày trôi đi, Hoàng Tiểu Long đã tới rất gần Tiên Thiên cấp sáu.

Trong kinh mạch của Hoàng Tiểu Long, Cửu U Đấu khí hùng mạnh, Chân Long Đấu khí, Cổ Phật Đấu khí không ngừng chảy xuôi. Trên khí hải, Ma Thần pháp tướng, Kim Long pháp tướng, Cổ Phật pháp tướng trông cũng ngày càng thật hơn.

Hoàng Tiểu Long tu luyện thổ nạp, ba pháp tướng cũng tu luyện thổ nạp theo. 

Những dòng khí Cửu U Minh khí, Chân Long khí, Cổ Phật khí không ngừng chảy xuống từ hư không.

Trên đỉnh đầu Hoàng Tiểu Long, Hắc Lam song long bay quanh, không ngừng gầm thét. Trên thân rồng to lớn kia, long lân loé lên ánh sáng. Hiện giờ Hắc Lam song long của Hoàng Tiểu Long đã dài bốn mươi trượng, thân mình rất lớn. Bay trên không gian trên đỉnh đầu sau lưng, quả thực như hai ngọn núi lớn.

Một ngày này, Hoàng Tiểu Long vẫn như trước, đó là dùng một giọt Đại Tâm Phật Nhũ, bắt đầu vận chuyển Tu Di thần công, Tu La quyết và Dịch Cân kinh, tu luyện trong Thập Phật trận ở nội điện Tu Di thần sơn. 

Hoàng Tiểu Long phát hiện rằng trong Thập Phật trận có một loại năng lượng thần bí, không chỉ có thể kết nói với cổ Phật lực ở Phật giới, mà còn có thể khiến tinh thần của người tu luyện tiến vào trạng thái không linh.

Sau khi tiến vào trạng thái không linh, hiệu quả tu luyện vô cùng tốt.

Sau mỗi lần tu luyện, thân thể và linh hồn Hoàng Tiểu Long đều như trải qua một lần được Phật lực rèn luyện và trui rèn vậy. 

Hoàng Tiểu Long không ngừng thổ nạp. Đột nhiên Cửu U Đấu khí, Chân Long Đấu khí, Cổ Phật đấu khí trong kinh mạch bỗng nhanh chóng phi đi. Bên trong khí hải, ba loại Đấu khí cuồn cuộn, mấp mô.

Ba Đấu khí cùng đánh sâu vào bích chướng cấp sáu. Một cơn đau như bị xé rách linh hồn tức thì truyền đến.Hoàng Tiểu Long biết đây là dấu hiệu của việc đột phá cấp sáu, vì vậy hắn giữ vững tinh thần, cố gắng áp chế ba Đấu khí trong cơ thể. 

Một lần rồi lại một lần.

Đau đớn như bị xé rách linh hồn không ngừng lan ra.

Đột phá Tiên Thiên, đặc biệt là khi tiến vào Tiên Thiên trung cấp rồi, mỗi khi đột phá một cấp là rất khó. Loại đau đớn kia phải gấp hàng trăm lần Hậu Thiên. 

Ngay cả người có ý chí kiên định như Hoàng Tiểu Long đều cảm thấy khó chống chịu được cái cơn đau xé rách linh hồn này.

Cứ như vậy mà không biết đã qua bao lâu, đột nhiên thân thể Hoàng Tiểu Long run bần bật, từ trong cơ thể truyền tới tiếng vang. Ba tia sáng lao ra khỏi cơ thể Hoàng Tiểu Long, chiếu sáng toàn bộ nội điện của Tu Di thần sơn.

Rốt cuộc đã đột phá được cấp sáu! 

Cửu U Đấu khí, Chân Long Đấu khí và Cổ Phật Đấu khí không ngừng trào vào kinh mạch cấp sáu của Hoàng Tiểu Long, rất là vui sướng.

Mà Hắc Lam song long trên không trung cũng phóng hào quàng, long lân bắt đầu rụng đi, rồi tái sinh cái mới.

Từ khi Hoàng Tiểu Long tiến vào Tiên Thiên, mỗi một lần hắn đột phá là Vũ hồn Hắc Lam song long sẽ lột xác một lần. 

Hồi lâu sau, Hoàng Tiểu Long mới ngừng vận chuyển Tu Di thần công, Tu La quyết và Dịch Cân kinh.

Hoàng Tiểu Long nhìn vào trong cơ thể, lòng rất vui.Rốt cuộc đã đột phá cấp sáu, như vậy cấp bảy không còn xa nữa! Chỉ cần đột phá cấp bảy là Hoàng Tiểu Long chính là cường giả Tiên Thiên cấp cao rồi!

Cường giả Tiên Thiên cao cấp, dù ở đế quốc nào đều có địa vị và thân phận rất cao. 
Nhưng tuy đã đột phá Tiên Thiên cấp sáu, Hoàng Tiểu Long chưa định lập tức đi tới Hỗn Loạn chi địa. Hoàng Tiểu Long muốn ở thêm phủ Nam Sơn mấy ngày nữa, bớt chút thời gian ở cùng phụ mẫu.

Sau khi muội muội Hoàng Mẫn kết hôn, có cùng Quách Thái về phủ Nam Sơn vài lần.

Nhìn muội muội Hoàng Mẫn ngọt ngào hạnh phúc, Hoàng Tiểu Long cảm thấy lòng được an ủi. Lúc trước muội muội đã lựa chọn đúng. 

Có khi nhìn muội muội và Quách Thái hạnh phúc với nhau, Hoàng Tiểu Long lại nhớ tới Lý Lộ, bóng dáng xinh đẹp mặc váy rắng, khi cười sẽ để lộ hai má lúm đồng tiền kia.

"Không biết giờ Lý Lộ thế nào rồi." Hoàng Tiểu Long thầm nghĩ.

Mười ngày nhanh chóng trôi đi. 

Mười ngày này, Hoàng Tiểu Long đã củng cố tu vi Tiên Thiên cấp sáu. Ngoài củng cố tu vi Tiên Thiên cấp sáu ra, Thượng Cổ Khôi Lỗi thuật và hồn pháp của Hoàng Tiểu Long cũng tăng lên không ít.

Ban đầu theo những gì Hoàng Tiểu Long tính toán thì phải ba tháng sau mới tu luyện được Thượng Cổ Khôi Lỗi thuật lên cấp một, nhưng giờ không cần tới ba tháng, chỉ cần hai tháng là đủ rồi.

"Đến lúc đi Hỗn Loạn chia địa rồi." Một ngày này, Hoàng Tiểu Long đi ra khỏi Tu Di thần sơn, miệng lẩm bẩm. 

Hỗn Loạn chi địa!

Hoàng Tiểu Long đi Hỗn Loạn chi địa, ngoài việc muốn kiếm linh thạch nhất phẩm, còn muốn bước đầu xây dựng thế lực của mình ở Hỗn Loạn chi địa, một thế lực của riêng mình.

Hoàng Tiểu Long muốn tự tay tạo dựng nên một đế quốc hùng mạnh! 

Mà Hỗn Loạn chi địa là nơi không ai quản lý, là vùng đất lý tưởng với Hoàng Tiểu Long. Như vậy có thể tránh việc xung đột trực tiếp với các đế quốc khác.

Trong đại sảnh, nghe Hoàng Tiểu Long nói là sẽ khởi hành tới Hỗn Loạn chi địa, hơn nữa còn đi một mình, Tô Yến không khỏi bật thốt lên: "Long nhi, con định một mình tới Hỗn Loạn chi địa à? Không được!"

Tô Yến từng nghe Triệu Thư và Phương Phủ kể về Hỗn Loạn chi địa, biết đó là nơi đầy giết chóc và tội ác 

"Đúng vậy thiếu chủ, một mình ngài mà đi Hỗn Loạn chi địa thì thật không an toàn. Hãy để ta hoặc Trương Phủ đi cùng đi!" Triệu Thư cũng nói.

Trương Phủ nói theo: "Đúng vậy đó thiếu chủ! Hỗn Loạn chi địa không do được với Thiên Phật đế quốc. Ở Hỗn Loạn chi địa, kể cả cường giả Tiên Thiên cấp mười hậu kỳ cao nhất cũng có thể chết bất cứ lúc nào."

Hoàng Tiểu Long lắc đầu: "Được rồi, các ngươi không phải nói nhiều, ta đã quyết định là sẽ đi một mình." Hoàng Tiểu Long muốn làm như vậy để tôi luyện chính mình. Bởi hắn sao không biết được sự nguy hiểm của Hỗn Loạn chi địa là như nào. 

Hơn nữa mặc dù Triệu Thư và Trương Phủ đi theo, cũng chưa chắc đã bảo vệ được sự an toàn cho hắn.

Đám người Tô Yến, Hoàng Bằng vẫn còn khuyên bảo, Hoàng Tiểu Long cười nói: "Phụ thân, mẫu thân, xin hãy yên tâm. Con là chủ nhân của Tu Di thần sơn, không thể dễ chết như vậy được."

Nghe đồn rằng người có được Tu Di thần sơn sẽ được một thứ sức mạnh thần bí nào đó bảo vệ, không chết dễ dàng. 

Chương 245: Bước vào hỗn loạn chi địa

"Người có được Tu Di thần sơn sẽ không dễ chết?" Hoàng Bằng và Tô Yến ngẩn ra. Hai người dù biết con mình có được Tu Di thần sơn, nhưng chưa từng nghe nói tới chuyện đó.

Lúc này Triệu Thư bước lên, nói: "Hoàng gia chủ, thiếu chủ nói thật đó, đúng là có truyền thuyết như vậy."

Trương Phủ cũng gật đầu. 

Hai người đều nghe nói tới truyền thuyết đó.

Thấy thế, Hoàng Bằng và Tô Yến mới an tâm đôi chút.

Nhưng dù như vậy, Tô Yến vẫn kéo Hoàng Tiểu Long dặn dò hơn một giờ rằng khi đến Hỗn Loạn chi địa rồi Hoàng Tiểu Long phải cẩn thận, phải chú ý, phải cảnh giác, đừng có tranh đấu với người ta, linh tinh. 

Hoàng Tiểu Long ngượng ngùng, nhưng vẫn nhẫn nại nghe mẫu thân càm ràm hơn một giờ.

Hơn một giờ sau, trong sự đưa tiễn của Hoàng Bằng, Tô Yến, Triệu Thư và Trương Phủ, Hoàng Tiểu Long đi bộ rời khỏi Đoạn Nhận hoàng thành. Hoàng Tiểu Long có được Vũ hồn Hắc Lam song long, lại có Tu Di thần sơn nên hoàn toàn không cần toạ kỵ.

Nhìn bóng con mình dần biến mất khỏi tầm mắt, Tô Yến không nhịn được mà mắt đỏ bừng. 

"Được rồi, đừng khóc. Long nhi nói rồi, trong vòng hai năm sẽ trở về mà." Hoàng Bằng khẽ an ủi, rồi ôm thê tử vào lòng.

Tô Yến gật đầu, lau nước mắt, đột nhiên nói: "Không biết đứa bé Lý Lộ kia giờ thế nào rồi?"

Hoàng Bằng ngẩn ra, rồi thở dài: "Yên tâm, Long nhi và Lý Lộ sẽ về chung nhà!" 

Tô Yến gật đầu. Sau đó mọi người quay trở lại phủ Nam Sơn.

Lúc này trong một trang viện ở một vương quốc trong Đoạn Nhận đế quốc, Diêu Phi nghe thuộc hạ bẩm báo mà mắt toả sáng: "Ngươi xác định là Hoàng Tiểu Long một mình rời khỏi Đoạn Nhận hoàng thành?!"

"Vâng thưa thiếu chủ, rất chính xác." Tên thuộc hạ kia cung kính đáp: "Hai tên Triệu Thư và Trương Phủ không đi theo, vẫn ở lại phủ Nam Sơn!" 

Nghe vậy, Diêu Phi cười ha ha: "Hoàng Tiểu Long ơi là Hoàng Tiểu Long, lần này ta xem ngươi làm gì để chạy thoát khỏi lòng bàn tay của ta đây! Có tra được hắn định đi đâu không?"

"Hiện tại vẫn chưa tra được." Tên thuộc hạ kia đáp: "Nhưng hắn đi về hướng đông nam."

"Hướng đông nam." Diêu Phi lẩm bẩm, rồi quay đầu nói: "Ngươi tiếp tục cho người chú ý động tĩnh của phủ Nam Sơn, đi đi." Nói xong vẫy tay cho kẻ này lui ra. 

Thuộc hạ kia cúi người thi lễ rồi cung kính lui ra ngoài.

"Hướng đông nam." Thân hình Diêu Phi chợt loé, để lại tàn ảnh giữa không trung mà cấp tốc phá không phóng đi tới hướng đông nam.

Mười ngày sau, Diêu Phi hạ xuống một cánh đồng hoang. Sau khi hạ xuống, Diêu Phi căm tức tung quyền ra, san bằng một ngọn núi cao trăm trượng đằng xa. 
Mười ngày nay hắn truy đuổi theo, đừng nói là bóng dáng của Hoàng Tiểu Long, thậm chí là một cọng lông cũng không thấy.

Theo những gì thuộc hạ bẩm báo, rõ ràng là Hoàng Tiểu Long đi về phía đông nam, nhưng hắn truy đuổi suốt mười ngày mà không thấy bóng dáng Hoàng Tiểu Long đâu.

"Hoàng Tiểu Long, ta không tin ngươi có thể độn thiên nhập địa!" Diêu Phi lạnh lùng nói, mắt loé lên sát ý, phi thân tiếp tục đuổi theo. Chờ mãi mới được cái cơ hội Hoàng Tiểu Long một mình, mà đây còn là cơ hội hiếm có, hắn không thể bỏ qua như vậy được. 

Một tháng sau.

Trên không trung biên cảnh một vương quốc ở Phan Sở đế quốc, một bóng người vụt xuất hiện, là Hoàng Tiểu Long. Hoàng Tiểu Long thấy sắc trời đã muộn, quét mắt nhìn qua, sau đó phi hành tới một mảng núi non phía trước, quyết định nghỉ ngơi một đêm, chờ hừng đông lại tiếp tục đi.

Hoàng Tiểu Long không hề biết việc Diêu Phi đang truy lùng mình. Một tháng này Hoàng Tiểu Long thường điều khiển Tu Di thần sơn phi hành, còn mình thì ở trong Tu Di thần sơn mà tu luyện. Về khối linh thạch thiên phẩm kia, Hoàng Tiểu Long toàn dùng nó để mở Thập Phật trận. 

Linh thạch thiên phẩm tuy quý giá, nhưng với Hoàng Tiểu Long hiện tại mà nói thì tăng thực lực bản thân lên quan trọng hơn. Chỉ khi thực lực được tăng lên, mới có cái vốn để tranh bá Vũ hồn giới được. Bằng không toàn bộ tiền tài hay thế lực đều là ảo ảnh mà thôi.

Cũng vì hắn ở trong Tu Di thần sơn nên mới né tránh được sự truy tìm của Diêu Phi.

Tu Di thần sơn tự lập không gian riêng, chặn tất cả mọi thứ. Đừng nói Diêu Phi chỉ là một Tiên Thiên cấp mười hậu kỳ cao nhất, cho dù là Thánh Vực sơ cấp cũng khó lòng phát hiện. 

Tung người hạ xuống một dãy núi ở phái trước, Hoàng Tiểu Long đi vào trong một rừng cây nhỏ, vận nội lực đốt lửa.

Lúc này trời vẫn còn giá rét, lửa bùng lên xua đi không ít cái lạnh.

"Không biết là tu luyện Dịch Cân kinh tới thế thứ mười hai, tu luyện xong toàn bộ tới tiểu viên mãn, liệu có thể sinh ra chân nguyên được không." Nhìn ngọn lửa, Hoàng Tiểu Long thầm nghĩ, rồi lấy một vò rượu trong Tu La giới ra bắt đầu uống. 

Mấy ngày nữa, Dịch Cân kinh của hắn có lẽ sẽ đột phá được đến thế thứ mười một, Đả Cung thế.Theo truyền thuyết thì tu luyện xong mười hai thế của Dịch Cân kinh là có thể tiến vào cảnh giới tiểu viên mãn, chân khí trong đan điền sẽ biến thành chân nguyên. Chân nguyên có tác dụng cải thiện cơ thể người, có thể làm cho người đó có dung nhan không già, thọ nguyên tăng cao.

Đến lúc đó đan điền của Hoàng Tiểu Long có thể kết xuất được nội đan rồi. 

Sau khi kết xuất nội đan, nội đan sẽ không ngừng sinh sôi, tự vận chuyện, lúc nào cũng hấp thu linh khí thiên địa. Đến lúc đó, cho dù Hoàng Tiểu Long cố gắng tu luyện nội lực thì cũng có thể tu luyện bất cứ lúc nào.

Điều quan trọng hơn là sau khi kết xuất nội đan, Hoàng Tiểu Long có thể ngự kiếm phi hành.

Về tốc độ của ngự kiếm phi hành, Hoàng Tiểu Long đoán rằng hẳn là nhanh hơn tốc độ khi hắn cưỡi Lam Long. 

Theo truyền thuyết về thời thượng cổ, mấy cao thủ Kết Đan mà ngự kiếm phi hành thì ngày có thể đi được vạn dặm.

"Còn nữa, Tu La quyết hình như sắp vào tầng thứ tư rồi." Hoàng Tiểu Long tự nói.

Sau khi Tu La quyết tiến vào tầng thứ tư, Hoàng Tiểu Long có thể mở được Địa Ngục chi nhãn. 

Địa Ngục chi nhãn có thể nhìn thấu mọi ảo giác, bài trừ được mọi bức tường không gian, thậm chí có thể nhìn xuyên qua ngọn núi này mà thấy được ngọn núi khác.

Hơn nữa Địa Ngục chi nhãn có khả năng tấn công tinh thần khá kỳ quái. Nếu đến lúc đó mà mở được Địa Ngục chi nhãn, thực lực của Hoàng Tiểu Long sẽ được tăng lên không ít. Đương nhiên hành động sẽ thuận tiện hơn nhiều.

Ngày hôm sau, khi trời tờ mờ sáng, Hoàng Tiểu Long phi thân lên, phá không mà phi tới Hỗn Loạn chi địa. 

Hơn ba tháng trôi đi, Hoàng Tiểu Long rốt cuộc đi qua Phong Tuyết đại lục mà tới Hỗn Loạn chi địa.

Hơn ba tháng này, ngoài việc di chuyển, thường thì Hoàng Tiểu Long đều ở nội điện của Tu Di thần sơn mà tu luyện, cho nên đi đường cũng không gặp phải chuyện gì. Có lúc hắn nghỉ ngơi ở một cánh đồng hoang, có mấy thế lực nhỏ thấy Hoàng Tiểu Long một mình ở đó nên định gây sự, đều bị Hoàng Tiểu Long giải quyết dễ dàng.

Hiện giờ với thực lực của mình, cho dù đối mặt với cường giả Tiên Thiên cấp bảy, Hoàng Tiểu Long cũng không sợ. 

"Đây là Hỗn Loạn chi địa?!" Hoàng Tiểu Long nhìn phía trước, nơi cát bụi cuồn cuộn, một thứ khí tức tà ác đập thẳng vào mặt. Bước một bước vào Hỗn Loạn chi địa, Hoàng Tiểu Long lập tức cảm thấy một loại tử khí và khí tà ác, còn có cả một loại khí hỗn hợp sự máu me, tiêu điều và ác độc không nói nên lời.

Hoàng Tiểu Long vận chuyển nội lực và Đấu khí trong cơ thể, đề phòng chuyện có khả năng đột ngột xảy ra.

Bước vào Hỗn Loạn chi địa rồi, Hoàng Tiểu Long không vội lao đi, mà phi hành tới phía bắc. 

Thành Tội Ác nằm ngay khu vực phía bắc của Hỗn Loạn chi địa.

"Phía trước có tử khí nồng quá, mùi máu tanh quá nặng!" Phi hành được hai giờ, Hoàng Tiểu Long đột nhiên dừng lại, cảnh giác.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau