VÔ ĐỊCH THIÊN HẠ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô địch thiên hạ - Chương 236 - Chương 240

Chương 236: Khiến trần thiên tề nghi ngờ

Uống hai ly?! Cao Dũng ngây ngốc nhìn Hoàng Tiểu Long, sau đó huyết dịch nhanh chóng lưu động toàn thân, tim nhảy lên thùng thùng.

Cái cổ cứng đờ của Cao Dũng gật một cái.

Một lát sau, Cao Dũng rời đi theo đám người Hoàng Tiểu Long. Lúc rời đi, Cao Dũng chỉ cảm thấy hai chân trôi nổi, tựa như đạp thế nào cũng không thể chạm đất. 

Khi đám người Hoàng Tiểu Long đi tới phủ Nam Sơn, mấy người Hoàng Bằng, Tô Yến đã sớm đứng trước cửa phủ ngóng trông. Khi Tô Yến thấy bóng dáng Hoàng Tiểu Long xuất hiện, đôi mắt lập tức đỏ lên, vội bước lên trước, sau đó ôm lấy Hoàng Tiểu Long: "Long nhi, con rốt cuộc trở lại!"

Bị mẫu thân ôm chầm trước mặt mọi người, trong lòng Hoàng Tiểu Long có chút lúng túng. Nhưng hắn có thể cảm giác được, sự nhớ nhung và tình yêu của một mẫu thân đối với nhi tử của Tô Yến.

"Đúng vậy, mẫu thân, con đã trở lại!" Hoàng Tiểu Long nói tới đây, lòng có chút chua. 

"Được rồi, được rồi, nhi tử trở lại là tốt rồi. Nhiều người nhìn như vậy, Yến nhi chúng ta vào phủ trước đã." Lúc này, Hoàng Bằng lên tiếng cười nói.

Lúc này Tô Yến mới buông ra, nàng cũng biết thân phận nhi tử giờ khác rồi, ôm như vậy quả thực không tốt lắm.

"Đại ca!" Lúc này, Hoàng Mẫn đi tới trước mặt Hoàng Tiểu Long, mặt mũi vui vẻ cười nói. 

Hoàng Tiểu Long nhìn muội muội, cười một tiếng: "Qua hai ngày nữa là ngày vui của muội, may là đại ca chạy về kịp!"

"Đại ca!" Hoàng Mẫn đỏ mắt, cũng tiến lên ôm lấy Hoàng Tiểu Long một cái, lát sau mới buông. Hoàng Tiểu Long lấy tay lau nước mắt nơi khóe mắt Hoàng Mẫn, nhìn dung nhan xinh đẹp chọc người trìu mến của muội muội, trong lòng Hoàng Tiểu Long vui vẻ yên tâm. Tiểu nha đầu năm đó rốt cuộc trưởng thành.

Hắn còn nhớ, năm đó hắn thường xuyên ở núi phía sau Hoàng gia trang tu luyện Dịch Cân Kinh, tiểu nha đầu này thường xuyên chạy tới đỉnh núi tìm hắn. 

Chớp mắt một cái, mười mấy năm đã trôi qua.

Qua năm nay, tiểu nha đầu cũng đã mười chín, mà mình cũng đã hai mươi.

"Đã sắp gả làm vợ người ta rồi, còn khóc nhè. Đi thôi, chúng ta đi vào thôi." Hoàng Tiểu Long cười nói với Hoàng Mẫn. 

Hoàng Mẫn gật đầu một cái, cười phá lên.

Vì thế, đám người Hoàng Tiểu Long, Hoàng Bằng, Tô Yến lần lượt kéo nhau vào phủ Nam Sơn.

Tới đại sảnh, mọi người ngồi xuống, tiếng cười nói vang lên. 

Qua hai ngày nữa là đám cưới của Hoàng Mẫn, do Hoàng Tiểu Long trở về, nên toàn bộ phủ Nam Sơn tràn đầy vui vẻ.

Hoàng Tiểu Long là tâm điểm của mọi người, nếu đám cưới Hoàng Mẫn mà Hoàng Tiểu Long không chạy về kịp, thì đám cưới lần này sẽ thiếu đi rất nhiều vui vẻ và ý nghĩa.

Mấy canh giờ sau, Hoàng Tiểu Long mới rời khỏi đại sảnh, trở về viện của mình, sau đó gọi ba người Triệu Thư, Trương Phủ, Phí Hầu tới, hỏi những chuyện có liên quan tới phủ Nam Sơn này trong hơn một năm qua. 

Hoàng Tiểu Long rời khỏi đế quốc Đoạn Nhận, đi đế quốc Thiên Phật, vào Phật quật, tìm được Tu Di Thần Sơn, lại chạy trở về đế quốc Đoạn Nhận, trước trước sau sau đã qua hơn một năm.

Ba người Triệu Thư, Trương Phủ, Phí Hầu bẩm báo từng chuyện xảy ra ở nơi này trong hơn một năm qua cho Hoàng Tiểu Long.

Theo bẩm báo của ba người, thương hội Cửu Đỉnh đã thành công lập ra ở đế quốc Đoạn Nhận, hơn nữa cũng mở không ít phân hội ở các chủ thành trong đế quốc. Bởi vì có Đại Đế Đoạn Nhận ủng hộ, cho nên thương hội Cửu Đỉnh ở đế quốc Đoạn Nhận phát triển cực tốt. Trải qua hơn một năm phát triển này, thương hội Cửu Đỉnh đã hoàn toàn cắm rễ ở đế quốc Đoạn Nhận, doanh thu mỗi ngày ba bốn trăm ngàn kim tệ. 

Dựa theo sự phát triển của thương hội Cửu Đỉnh, tin chắc hai ba chục năm sau sẽ trở thành một trong bốn đại thương hội của đế quốc Đoạn Nhận."Thần điện và Diêu Phi có động tĩnh gì không?" Hoàng Tiểu Long hỏi.

Triệu Thư lắc đầu nói: "Từ khi Diêu Phi đánh một trận ở học viện Đoạn Nhận kia, rồi được Thần điện cứu đi, thì vẫn chưa từng xuất hiện lại. Thần điện cũng không có động tĩnh gì." 

Hoàng Tiểu Long gật đầu: "Mấy ngày nay, phải tăng cường lực lượng bảo vệ."

"Môn chủ, ý người là Thần điện và Diêu Phi sẽ nhân dịp đám cưới của tiểu thư Hoàng Mẫn, tới quấy rối?" Trương Phủ nói.

"Không phải không có khả năng, cứ cẩn thận chút vẫn hơn." Hoàng Tiểu Long nói. 

Tổng bộ Diêu gia - Diêu phủ bị mình diệt sạch, Diêu Phi và lão tổ Diêu gia chạy trốn giống như chó nhà có tang, đương nhiên không thể bỏ qua cho hắn, sớm muộn gì cũng sẽ trở lại.

Hoàng Tiểu Long có dự cảm, đám cưới của muội muội Hoàng Mẫn, chắc chắn sẽ có chuyện xảy ra,

"Môn chủ, thuộc hạ còn chuyện muốn bẩm báo." Lúc này, Triệu Thư đột nhiên lên tiếng. 

"À, nói đi." Hoàng Tiểu Long nói.

"Sau khi chúng ta rời khỏi tổng bộ Tu La Môn, Trần Thiên Tề - tổng vực chủ có lẽ đã phát hiện ra chuyện gì. Hiện tại hắn đã phái người tới đại lục Phong Tuyết rồi." Triệu Thư có chút chần chờ, bẩm báo.

Hoàng Tiểu Long quay qua nhìn, ánh mắt sáng lên. 

Trần Thiên Tề rốt cuộc đã phát hiện ra sự tồn tại của mình rồi sao?!

Nhưng hai người Triệu Thư và Trương Phủ rời khỏi tổng bộ lâu như vậy, khiến cho Trần Thiên Tề nghi ngờ cũng rất bình thường.

Nếu bây giờ, Trần Thiên Tề đã phái người tới đại lục Phong Tuyết, vậy thì chắc không lâu nữa, Trần Thiên Tề cũng sẽ đích thân tới. Nhưng Hoàng Tiểu Long cũng biết, ngày này sớm muộn cũng đến.

Ngày mà Hoàng Tiểu Long và Trần Thiên Tề đụng nhau, có lẽ chính là lúc hai người tranh đoạt chức môn chủ Tu La Môn.

"Môn chủ Tu La Môn!" Tu La giới trong tay Hoàng Tiểu Long lóe lên ánh sáng. 

Hoàng Tiểu Long muốn đối kháng Thần điện, chỉ dựa vào mình rất khó. Cho nên, Hoàng Tiểu Long muốn tranh đoạt vị trí môn chủ Tu La Môn trước, nắm Tu La Môn trong tay, sẽ thống trị cả triệu đệ tử Tu La Môn.

"Thật ra thì môn chủ không cần lo lắng, môn chủ có được Tu La giới, là người thừa kế mà lão môn chủ chỉ định. Đến lúc đó, cho dù Trần Thiên Tề tổng vực chủ biết rõ thân phận của người, cũng không dám đối diện trực tiếp với môn chủ đâu!" Trương Phủ nói.

Hoàng Tiểu Long gật đầu. 

Mặc dù là vậy, nhưng hắn muốn thống trị Tu La Môn, phải hàng phục Trần Thiên Tề!

"Môn chủ, lần này người đi đế quốc Thiên Phật, vào Phật quật sao?" Triệu Thư nhìn Hoàng Tiểu Long một cái, cẩn thận hỏi.

Hai người Trương Phủ, Phí Hầu cũng nhìn về phía Hoàng Tiểu Long. 

Hoàng Tiểu Long thấy vẻ mặt ba người, biết bọn họ nghĩ gì, nên nhoẻn miệng cười: "Không sai, Tu Di Thần Sơn, đã bị ta thu phục!"

Chuyện này cũng không có gì phải giấu, sau này ba người sớm muộn gì cũng biết.

Ba người sững sờ một lúc, sau đó đồng loạt quỳ xuống, mặt đầy vẻ kích động, hô to không ngừng: "Môn chủ vô địch thiên hạ!" 

"Môn chủ vô địch thiên hạ!"

Tu Di Thần Sơn!

Đệ nhất trong Bảng Dị Bảo, không ngờ lại thật sự bị môn chủ bọn họ thu phục! 

Đó là Tu Di Thần Sơn đấy, có sức mạnh không thể ngờ tới nhất trong thiên địa, mấy chục ngàn năm qua có vô số truyền thuyết.

Nghĩ tới đây, ba người đều vô cùng kích động.

Hai người Triệu Thư và Trương Phù vốn còn không có lòng tin tuyệt đối với việc Hoàng Tiểu Long tranh đoạt chức môn chủ cùng Trần Thiên Tề, nhưng bây giờ, đã hoàn toàn tin tưởng. Ngay cả dị bảo như Tu Di Thần Sơn mà cũng có thể thuc phục được, thì còn chuyện gì mà Hoàng Tiểu Long không làm được?! 

"Các ngươi đứng lên hết đi." Hoàng Tiểu Long nhìn ba người quỳ trên đất, lên tiếng.

Ba người cung kính "Dạ" một tiếng, rồi mới đứng lên.

"Các ngươi giúp ta để ý linh thạch nhất phẩm một chút. Ta muốn thu mua một lượng lớn linh thạch nhất phẩm." Hoàng Phủ Long ra lệnh. 

Một lượng lớn? Ba người ngẩn ra.

Chương 237: Đệ nhất mỹ nữ đại lục phong tuyết

Một lượng lớn linh thạch nhất phẩm!

Ba người nhìn nhau.

"Môn chủ, người muốn nhiều linh thạch nhất phẩm như vậy làm gì?" Triệu Thư hỏi. 

Hoàng Tiểu Long lắc đầu một cái: "Ta tự có chỗ cần dùng, các ngươi cứ để ý một chút cho ta là được."

"Dạ, môn chủ!" Ba người thấy vậy, cũng không dám hỏi nhiều.

Hoàng Tiểu Long lại hỏi ba người chuyện liên quan tới Trần Thiên Tề. Một lát sau, ba người rời khỏi tiểu viện của Hoàng Tiểu Long. 

Đợi ba người kia rời đi, Hoàng Tiểu Long lập tức tiến vào đại điện nằm ở trung tâm Tu Di Thần Sơn, sau đó dùng một giọt Phật Nhũ Địa Tâm, bắt đầu tu luyện Tu Di Thần Công.

Lúc Hoàng Tiểu Long tu luyện Tu Di Thần Công, Tu La Quyết và Dịch Cân Kinh trong cơ thể tự động vận chuyển, đồng thời Song Long Hắc Lam lượn quanh đỉnh đầu Hoàng Phủ Long, phun ra nuốt vào từng cỗ phật lực, chân long khí, minh khí cửu u từ hư không hạ xuống.

Trên khí hải Hoàng Tiểu Long, ba hư ảnh pháp tướng Kim Phật, Kim Long, Ma Thần không ngừng lóe lên ánh sáng. 

Một đêm trôi qua.

Hoàng Tiểu Long mở hai mắt ra, thở ra một ngụm trọc khí.

"Cứ theo đà này, thì trong vòng ba tháng, có thể đột phá cấp sáu!" Cảm ứng Đấu khí tu vi trong cơ thể tăng lên, Hoàng Tiểu Long mừng thầm. 

Tiên Thiên cấp sáu!

Mà lúc này, cách thời điểm Hoàng Tiểu Long đột phá Tiên Thiên, mới chỉ ba năm.

Nếu là lúc trước, đây quả thực là chuyện Hoàng Tiểu Long không dám nghĩ tới. 

Hoàng Tiểu Long đi ra khỏi Tu Di Thần Sơn, thấy Linh Lung Bảo Tháp khảm trên Tu Di Thần Sơn, thì trong lòng chợt nhớ tới một chuyện. Bây giờ hắn đã đột phá Tiên Thiên cấp năm, không biết có thể mở ra tầng thứ ba của Linh Lung Bảo Tháp hay chưa? Không biết tầng thứ ba có vật gì?

Hoàng Tiểu Long lập tức vận chuyển đấu khí, mở thử tầng thứ ba của Linh Lung Bảo Tháp.

Sau đó, trước mắt hắn lóe lên ánh sáng, đi tới một không gian khác. 

Vách tường bốn phía trong không gian này đều là màu vàng, tương tự như tầng thứ nhất và tầng thứ hai, chỉ là không gian thì lớn hơn hai tầng kia không ít.

Hoàng Tiểu Long quét mắt nhìn một lượt, chỉ tháy trong không gian tầng thứ ba này, có một cái tế đài!

Một cái tế đài cực lớn! 

Trên tế đài khắc vẽ vô số phù văn thượng cổ, những phù văn này hợp thành một loại pháp trận thần bí.

Mà trên mặt tế đài, có mười chín người khổng lồ ngồi xếp bằng, lóe lên tia sáng trong suốt!

Mười chín người khổng lồ, tản ra uy thế vô hình. 

Ngoài trừ tế đài và mười chín người khổng lồ trên tế đài, thì không còn vật gì khác."Đây là khôi lỗi?" Hoàng Tiểu Long nhìn mười chín người khổng lồ trên tế đài, ngẩn người.

Hắn từng nghe Triệu Thư nói qua về khôi lỗi. Khôi lỗi là do một vài người, thông qua một vài bí pháp, dùng một vài vật chết luyện chế thành, một thứ trung thành tuyệt đối! Nhưng, khôi lỗi cũng có phân bậc cao thấp. 

Một vài khôi lỗi cấp thấp không có suy nghĩ, biểu tình đờ đẫn, chỉ biết tuân theo sự khống chế của người ra lệnh. Nhưng những khôi lỗi cao cấp hơn thì lại có suy nghĩ và ý thức đơn giản, mặc dù không có trí khôn như người sống thực sự, nhưng vẫn có suy nghĩ và năng lực hành động độc lập.

Hoàng Tiểu Long phi thân chợt lóe, đi tới trên tế đài.

Nhìn ở khoảng cách gần, Hoàng Tiểu Long phát hiện, ở chỗ chân mày những khôi lỗi người khổng lồ này, có một vài phù văn nhỏ bé. Những phù văn này trông giống như một vài chữ viết thượng cổ đặc biệt. 

"Không biết làm thế nào mới có thể khống chế những khôi lỗi này?" Hoàng Tiểu Long thầm nghĩ, phi hành một vòng quanh tế đài. Cuối cùng, Hoàng Tiểu Long đi tới một góc bên trái tế đài.

Ở nơi đó, có một vài chữ viết thượng cổ nhỏ bé. Hoàng Tiểu Long nhướn mày nhìn những chữ viết này. Đây chắc là phương pháp khống chế những khôi lỗi này đi.

Nhưng Hoàng Tiểu Long không nhận ra phần lớn chữ trong số này. 

"Xem ra là phải đi học viện Đoạn Nhận tra một chút về những chữ viết thượng cổ này rồi." Hoàng Tiểu Long tự nói.

Hắn có trực giác, những chữ viết thượng cổ này, không chỉ đơn giản là phương pháp khống chế những khôi lỗi này.

"Không biết lấy thực lực bây giờ của ta, có thể mở ra tầng thứ tư hay không." Ngay sau đó, Hoàng Tiểu Long lại nghĩ tới một chuyện, thử vận chuyển đấu khí, muốn mở ra không gian tầng thứ tư của Linh Lung Bảo Tháp, nhưng không có chút phản ứng nào. Sau khi Hoàng Tiểu Long thử đi thử lại hai ba lần, vẫn như vậy, chỉ có thể từ bỏ. 

Hắn có chút bực bội, xem ra phải đột phá Tiên Thiên cấp cao hơn mới có thể mở ra tầng thứ tư của Linh Lung Bảo Tháp.

Đi ra khỏi Linh Lung Bảo Tháp, Hoàng Tiểu Long rời khỏi phủ Nam Sơn, trực tiếp đi tới học viện Đoạn Nhận.

Nhưng vừa mới tới học viện Đoạn Nhận, lại đụng phải Tạ Bồ Đề. 
Tạ Bồ Đề thấy Hoàng Tiểu Long cũng có chút bất ngờ, sau đó mặt tràn đầy vui mừng, tiến lên đấm một quyền lên vai Hoàng Tiểu Long, cười ha ha nói: "Ta nói tiểu tử ngươi đó, mất tích một cái là hơn một năm, hại huynh đệ ta muốn tìm một người uống rượu cũng không có. Ngươi không biết hơn một năm qua ta chịu đựng thế nào đâu!"

Hoàng Tiểu Long cũng cười một tiếng: "Vậy bây giờ chúng ta uống thống khoái luôn?"

"Đó là đương nhiên, hôm nay ngươi chạy cũng chạy không thoát." Tạ Bồ Đề cười ha ha một tiếng. 

Hai người ra khỏi học viện Đoạn Nhận, đi tới đại tửu lâu Hồi Vị.

Lúc đi qua khu Hồng Lâu, Tạ Bồ Đề cười nói: "Thế nào? Hay là sau khi hai huynh đệ ta uống rượu xong, thì qua đây một đêm?"

Hoàng Tiểu Long ngẩn ra, sau đó cười khổ nói: "Thôi đi." 

Tạ Bồ Đề cười nói: "Từ sau khi Diêu Phi chạy, cô nương Triệu Vô Cơ kia cũng ít xuất hiện trong học viện Đoạn Nhận. Hồng Lâu này, hiện tại đều do cô nương Thôi Lệ kia quản lý."

"Thôi Lệ." Hoàng Tiểu Long có chút ngoài ý muốn, trong đầu không khỏi hiện lên nụ cười vui vẻ của Thôi Lệ kia, lại nhớ tới hình ảnh khi Hoàng Thành chi chiến, Thôi Lệ theo sát "cám dỗ" mình.

Tính một chút, cũng hơn hai năm, hắn không thấy Thôi Lệ này rồi. 

"Sao thế? Đang nhớ cô nương kia hả?" Tạ Bồ Đề nhìn vẻ mặt Hoàng Tiểu Long, cười trêu ghẹo nói.

Hoàng Tiểu Long lắc đầu, không trả lời.

Một lát sau, hai người tới đại tửu lâu Hồi Vị. 

Vẫn như trước kia, hai người Hoàng Tiểu Long gọi toàn bộ rượu Hồi Vị trong ngày tới, sau đó cụng ly.

"Nghe nói, ngươi tới đế quốc Thiên Phật?" Tạ Bồ Đề hỏi.

Hoàng Tiểu Long gật đầu một cái. 

Tạ Bồ Đề cười nói: "Nghe nói phật nữ Thích Tiểu Phi của đế quốc Thiên Phật chính là đệ nhất mỹ nữ của đại lục Phong Tuyết. Thế nào? Lần này ngươi đi đế quốc Thiên Phật, có thấy không?"

Thích Tiểu Phi? Đệ nhất mỹ nữ đại lục Phong Tuyết.

Hoàng Tiểu Long sửng sốt một chút, rồi lại cười khổ. Hắn phát hiện Tạ Bồ Đề này càng ngày càng giống Lục Khải ở vương quốc Lạc Thông kia, cũng không biết tên Lục Khải kia bây giờ ra sao rồi? Đã qua mấy năm, chắc là đã tiếp nhận vị trí quốc vương của vương quốc Lạc Thông rồi chứ? 

Từ sau khi tới đế quốc Đoạn Nhận, Hoàng Tiểu Long chưa từng gặp lại tên kia. Nói thật, có chút nhớ hắn.

Hoàng Tiểu Long không có nhiều bằng hữu, Lục Khải tính là một, bây giờ Tạ Bồ Đề cũng tính thêm một.

"Thích Tiểu Phi kia là tiểu nữ nhi của Đại Đế đế quốc Thiên Phật - Thích Phạm Thiên." Lúc này, Tạ Bồ Đề mới nói: "Nghe tin đồn trong đại lục Phong Tuyết, sau này khi Thích Phạm Thiên rời khỏi Vũ Hồn giới đi Phật giới, Thích Tiểu Phi có lẽ sẽ là người thừa kế vị trí Đại Đế của đế quốc Thiên Phật đó." 

"Hả!" Hoàng Tiểu Long có chút giật mình.

"Thôi, không nói tới Thích Tiểu Phi kia nữa." Tạ Bồ Đề cười nói: "Ngày kia là đám cưới muội muội ngươi rồi, người làm ca ca như ngươi, tính lúc nào đây? Nếu không, huynh đệ ta giới thiệu cho ngươi một người?"

Chương 238: Hỗn loạn chi địa

Hoàng Tiểu Long nghe vậy, lắc đầu cười khổ một tiếng: "Không cần."

Nói tới đây, trước mắt Hoàng Tiểu Long lại hiện lên bóng dáng của Lý Lộ.

Tạ Bồ Đề cười nói: "Chuyện của ngươi, ta cũng nghe nói. Là vì cô nương Lý Lộ bị Thần điện mang đi kia sao?" 

Hoàng Tiểu Long không muốn nói tới cái vấn đề này, chuyển chủ đề hỏi: "Ngươi có biết buổi đấu giá nào có đấu giá linh thạch nhất phẩm hay không?" Tình báo của Tạ gia rất rộng, có lẽ Tạ Bồ Đề biết được một hai.

"Ngươi muốn mua linh thạch nhất phẩm?" Tạ Bồ Đề kinh ngạc, sau đó nói: "Linh thạch nhất phẩm cực kỳ hiếm thấy, hội đấu giá của ba đại thương hội trong đế quốc Đoạn Nhận chúng ta, cũng rất ít đấu giá vật này. Nhưng có một chỗ, chắc chắn có linh thạch nhất phẩm."

"Ồ, nơi nào?" Hoàng Tiểu Long hỏi. 

"Thành Tội Ác ở Hỗn Loạn chi địa!" Tạ Bồ Đề chậm rãi nói.

Hoàng Tiểu Long nhướn mày một cái.

Hỗn Loạn chi địa này hắn đã từng nghe Triệu Thư nhắc tới, chính là nơi hỗn loạn nhất, phức tạp nhất, tàn bạo nhất, máu tanh nhất Vũ Hồn giới. Vùng đất của bóng tối, vùng đất hỗn loạn, khắp nơi đều là giết chóc, cướp đoạt, tội ác. 

Thế giới Vũ Hồn có ba đại lục.

Đại lục Phong Tuyết, đại lục Tinh Vân, đại lục Thập Phương.

Hỗn Loạn chi địa nằm ở giữa đại lục Phong Tuyết và đại lục Thập Phương, chính là chiến trường Thần tộc thượng cổ, có không ít nơi tràn đầy tử khí và khí tà ác, hơn nữa khí hậu vô cùng tồi tệ, có nơi đóng băng ngàn dặm, có nơi lại giống như lò lửa nóng bỏng vô cùng, còn có nơi là vùng hoang vu vạn dặm. 

Bởi vì tính đặc thù của Hỗn Loạn chi địa, cho nên không có đại lục nào hay đế quốc nào để ý tới khu vực này, vì thế Hỗn Loạn chi địa không thuộc ba đại lục kể trên.

Mà thành Tội Ác chính là chủ thành lớn nhất tại Hỗn Loạn chi địa.

Hai người vừa uống vừa trò chuyện, sau mấy canh giờ, hai người mới rời khỏi đại tửu lâu Hồi Vị. 

Sau khi ra khỏi đại tửu lâu, Tạ Bồ Đề lên tiếng: "Hai huynh đệ ta đã rất lâu không so tài. Hiện giờ chúng ta luyện một chút đi?"

Hoàng Tiểu Long sửng sốt một chút, sau đó cười nói: "Lần sau đi, lát nữa ta còn có việc." Hắn sợ tới lúc mình hiển lộ thực lực, người này sẽ không chịu nổi đả kích.

Nhưng Tạ Bồ Đề nghe vậy lại cười nói: "Không được, mấy ngày trước ta vừa mới đột phá Tiên Thiên cấp ba, hôm nay ta nhất định phải luyện với ngươi một chút, báo thù Hoàng Thành chi chiến ba năm trước." 

Hoàng Tiểu Long nhìn Tạ Bồ Đề, cười nói: "Thật sự muốn luyện chút?"

Tạ Bồ Đề vô cùng nghiêm túc gật đầu: "Thật sự luyện một chút!"

Một lát sau, hai người đi tới lôi đài mật thất trong học viện Đoạn Nhận. 
Học viện Đoạn Nhận thiết kế lôi đài là để cho đệ tử học viện so tài luyện tập. Lôi đài phân ra làm công khai và mật thất. Hai người độc chiến trong lôi đài mật thất, thì người ngoài không biết.

Sau khi hai người tiến vào lôi đài mật thất, thì không tới mười phút sau, đã đi ra ngoài. Lúc đi ra, mặt Tạ Bồ Đề đầy vết sưng bầm, bước đi tập tễnh, vẻ mặt sa sút tinh thần, vô cùng phức tạp, cổ quái liếc nhìn Hoàng Tiểu Long

Hoàng Tiểu Long nhìn Tạ Bồ Đề, cười nói: "Ta nói lần sau đi, nhưng chính ngươi cứ muốn luyện một chút." 

Tạ Bồ Đề cười khổ nói: "Mợ nó, tên biến thái nhà ngươi, lại đột phá tới cấp bốn rồi! Xem ra sau này ta muốn tìm ngươi báo thù là không thể nào!"

Lúc nãy, sau khi tiến vào mật thất, Hoàng Tiểu Long cũng chỉ triển lộ ra thực lực Tiên Thiên cấp bốn, mặc dù vậy, Tạ Bồ Đề vẫn bị Hoàng Tiểu Long ngược tới không ngừng gào khóc kêu to, tình huống chiến đấu quả thực có thể dùng hai từ "thảm thiết" để hình dung. Ở trước mặt Hoàng Tiểu Long, Tạ Bồ Đề hoàn toàn không có một chút lực phản kích.

Hoàng Thành chi chiến năm đó, Hoàng Tiểu Long chỉ là Tiên Thiên cấp một đã có thể chiến thắng Tạ Bồ Đề Tiên Thiên cấp hai, bây giờ thì càng không cần phải nói. 

Nghe thấy Tạ Bồ Đề nói mình đột phá Tiên Thiên cấp bốn.

Hoàng Tiểu Long cũng không giải thích. Dù sao, nếu để cho tên này biết bản thân hiện tại không chỉ đã đột phá tới cấp năm, mà còn là cấp năm hậu kỳ đỉnh phong, thì có lẽ Tạ Bồ Đề sẽ muốn đập đầu vào tường.

"Chỗ ta có đan dược chữa thương, có cần không?" Hoàng Tiểu Long cười nói, lấy ra một cái bình ngọc từ Tu La giới. 

Tạ Bồ Đề nhận lấy bình ngọc: "Đương nhiên cần, lúc nãy tiểu tử ngươi thật sự không nhẹ tay một chút nào."

Hoàng Tiểu Long cười nói: "Vậy lần sau ta ra tay nhẹ một chút."

Tạ Bồ Đề nghe vậy, thân thể run lên, vội vàng lắc đầu khoát tay nói: "Thôi đi, không có lần sau, sau này ta tìm ai luyện thì tìm, chứ không tìm tới quái vật nhà ngươi nữa!" 

Hai người nhìn nhau cười một tiếng.Một lát sau, Tạ Bồ Đề rời khỏi học viện Đoạn Nhận, mà Hoàng Tiểu Long thì đi tới thư viện của học viện.

Lúc đi tới thư viện, Hoàng Tiểu Long vừa muốn đi vào thì bị đệ tử trông coi thư viện cản lại. Đệ tử trông coi thư viện nhìn hắn từ đầu tới chân, nói: "Ngươi là đệ tử mới? Không biết quy củ của học viện Đoạn Nhân sao? Muốn đi vào thư viện, phải trình thẻ đệ tử và mặc áo khoác của đệ tử học viện mới được vào." 

Hoàng Tiểu Long nhướn mày một cái.

Học viện Đoạn Nhận quả thật có quy định này, nhưng tùy tình huống, đệ tử trông coi thư viện sẽ không thực sự yêu cầu từng người tiến vào trình ra thẻ đệ tử và mặc áo khoác đệ tử. Bởi vì, chưa có người nào dám mạo danh đệ tử học viện Đoạn Nhận tiến vào thư viện, trừ phi ngại mạng lớn.

Nhưng, đệ tử trông coi thư viện này lại không nhận ra mình? Hoàng Tiểu Long sờ gương mặt mình một chút, mình mới chỉ không tới học viện hai năm thôi mà. 

"Trên người ta hiện tại không mang thẻ đệ tử." Hoàng Tiểu Long trả lời.

Hắn thật sự nói thật, trên người hắn hiện giờ đúng là không mang thẻ đệ tử.

Nhưng, mặc dù không có thẻ đệ tử thì vẫn có Kim lệnh của Đoạn Nhận, nhưng trong lúc hắn đang cân nhắc có nên lấy Kim lệnh của Đoạn ra không, thì đệ tử trông coi thư viện kia đã lạnh lùng cười một tiếng: "Không mang thẻ đệ tử? Tiểu tử, ta xem ngươi vốn không phải đệ tử học viện Đoạn Nhận chúng ta đi! Ngươi lại dám giả mạo đệ tử của học viện Đoạn Nhận chúng ta!" 

Hoàng Tiểu Long ngẩn ra, cười khổ một tiếng.

Lúc này, đệ tử trông coi thư viện kia tiếp tục hò hét: "Tiểu tử, lá gan ngươi không nhỏ đâu, lại dám giả mạo đệ tử học viện chúng ta! Đi, theo ta tới điện Chấp Pháp!" Nói xong, lập tức vươn tay, muốn bắt lấy Hoàng Tiểu Long.

Thực lực của đệ tử trông coi thư viện này không kém, kình khí gào thét, trảo ảnh trùng trùng. 

Hoàng Tiểu Long đứng tại chỗ, mặt đầy bình tĩnh, đợi khi kình khí đối phương tới trước mặt mình thì nhấc tay phải lên, chưởng lực nhấn một cái, đánh nát trảo ảnh của đối phương.

Đệ tử trông coi thư viện kia chỉ cảm thấy một cỗ sức mạnh cường đại vọt tới, thân thể không chống nổi liên tiếp lui về phía sau, lui tới tận góc tường.

Bị một chưởng của Hoàng Tiểu Long đẩy lui, đệ tử trông coi thư viện kia vừa giận vừa sợ, toàn thân tản ra ánh sáng, muốn tiến lên công kích Hoàng Tiểu Long lần nữa. 

"Chậm đã!" Hoàng Tiểu Long lên tiếng.

Nhưng đệ tử kia không thèm để ý tới, vẫn đánh một chưởng toàn lực về phía Hoàng Tiểu Long. Chưởng lực lần này mạnh hơn trước rất nhiều, hơn nữa còn kèm theo sát khí.

Hoàng Tiểu Long thấy vậy, đôi mắt lạnh lẽo, đợi đối phương tới trước mặt mình thì thân hình chợt lóe, một chưởng ấn lên ngực đối phương. 

Đệ tử kia kêu thảm một tiếng, ngã bay ra ngoài.

Lúc này, bước chân rầm rập vang lên, mười mấy luồng khí tức mạnh mẽ từ trong thư viện xông ra. Hiển nhiên chuyện ở đây đã kinh động tới các đệ tử khác đang trông coi bên trong thư viện.

Chương 239: Thượng cổ khôi lỗi thuật

Hoàng Tiểu Long cảm ứng mười mấy luồng khí tức mạnh mẽ từ trong thư viện xông ra, vẻ mặt bình tĩnh.

Sau mấy hơi thở, thì có thêm mười mấy đệ tử trông coi thư viện lắc mình xuất hiện trước mặt Hoàng Tiểu Long.

Khi mười mấy tên đệ tử kia đi ra, nhìn thấy Hoàng Tiểu Long, đa phần đều trở nên kinh hãi. Hiển nhiên, trong số bọn họ, phần lớn người đều nhận ra Hoàng Tiểu Long. 

Lúc này, tên đệ tử bị Hoàng Tiểu Long đánh bay bò dậy, đi tới phía mười mấy tên đệ tử vừa mới xuất hiện, nói với một người trong đó: "Trần sư huynh, tiểu tử này giả mạo đệ tử học viện chúng ta, muốn xông vào thư viện bị ta ngăn cản, nhưng lại ra tay đánh ta bị thương."

Tất cả đệ tử nhận ra Hoàng Tiểu Long nghe vậy, sắc mặt tái mét, trong nháy mắt xám xịt.

Trần sư huynh kia thì càng thêm giận dữ, một chưởng quét bay tên đệ tử kia đi, rồi vội vàng tới trước mặt Hoàng Tiểu Long, quỳ xuống: "Hoàng công tử, hắn có mắt không tròng, không nhận ra lão nhân gia ngài, xin ngài hãy thứ tội ạ!" 

Những đệ tử nhận ra Hoàng Tiểu Long đều đồng loạt quỳ xuống, vừa luống cuống vừa sợ hãi.

Mấy tên khác không nhận ra Hoàng Tiểu Long, nhưng không biết làm sao cũng quỳ xuống theo.

Còn tên đệ tử bị đánh bay lúc trước, sau khi bò dậy nhìn thấy Trần sư huynh của hắn và các đệ tử khác đều quỳ đầy đất, thì hoảng sợ đứng ngốc tại chỗ, có chút mờ mịt. 

Không nhận ra lão nhân gia ngài? Hoàng Tiểu Long nhìn "Trần sư huynh" đang quỳ thấp trước mặt, lắc đầu cười một tiếng. Mình già tới mức vậy sao?

"Được rồi, tất cả các ngươi đứng lên đi." Hoàng Tiểu Long lên tiếng.

Trần sư huynh kia chần chừ một chút, cuối cùng từ từ đứng dây. Mặc dù đã đứng dậy, nhưng vẫn khom lưng, cúi đầu, không dám thẳng người, các đệ tử khác cũng đều như vậy. 

"Vậy thì ta có thể tiến vào rồi chứ?" Hoàng Tiểu Long hỏi.

Trần sư huynh kia sửng sốt một chút, ngẩng đầu nhìn Hoàng Tiểu Long, không phản ứng kịp.

"Bây giờ ta có thể đi vào không?" Hoàng Tiểu Long thấy đối phương chưa phản ứng kịp, hỏi lại. 

Lúc này Trần sư huynh kia mới tỉnh hồn, vội vàng liên tục gật đầu: "Có thể có thể, Hoàng công tử, mời mời mời!" Nói xong, vội vàng nhường đường cho Hoàng Tiểu Long.

Những đệ tử khác đều vội vàng tránh ra.

Hoàng Tiểu Long gật đầu một cái, nhấc chân đi vào. 

Cho tới khi bóng dáng Hoàng Tiểu Long biến mất, Trấn sư huynh kia mới đứng thẳng người lên, cảm thấy sau lưng toàn là mồ hôi lạnh, sờ trán một cái cũng ướt cả lòng bàn tay.

Mấy tên đệ tử không nhận ra Hoàng Tiểu Long, lúc này mới đi tới trước mặt Trần sư huynh, dè dặt hỏi: "Trần sư huynh, tiểu tử đó là ai vậy?"

Trần sư huynh kia nhìn mấy người một lượt, chậm rãi nói: "Hoàng Tiểu Long!" 

Hoàng Tiểu Long!

Sấm sét nổ giữa trời quang, thân thể mấy tên đệ tử kia đột nhiên run lên, đôi mắt tràn đầy vẻ kinh hoàng.Tên đệ tử vừa bò dậy từ mặt đất kia run rẩy hai chân, suýt chút nữa lại ngã lăn ra đất. 

Lại là Hoàng Tiểu Long!

Người mà ngay cả Đoạn Nhận đại đế cũng phải cung kính gọi là Hoàng công tử!

"Trời đất ơi, hóa ra là lão nhân gia đó sao!" Một hồi lâu sau, một đệ tử trông coi thư viện mở miệng kêu lên. 

Trần sư huynh nhìn tên đệ tử vừa mới bò dậy nói: "Hy vọng Hoàng công tử không trách tội. nếu không, không chỉ chúng ta, ngay cả gia tộc chúng ta cũng bị liên lụy!"

Lúc này, Hoàng Tiểu Long đã đi tới trước kệ sách tra cứu chữ viết thượng cổ, sau đó so sánh chữ viết trên tế đài ở tầng thứ ba Linh Lung Bảo Tháp tra tìm, phiên dịch.

Chữ viết thượng cổ không chỉ có một loại, chữ viết của yêu tộc thượng cổ và chữ viết của nhân loại thượng cổ đều có điểm khác biệt. 

Mà mỗi một chủng tộc nhân loại đều có phù văn và chữ viết thượng cổ đặc biệt của riêng mình.

"Linh Lung tộc." Đột nhiên Hoàng Tiểu Long lật tới một cuốn sách cũ về chữ viết thượng cổ của Linh Lung tộc, sau khi ngừng lại đối chiếu với chữ viết trên tế đài thì chắc chắn, chữ viết trên tế đài là của Linh Lung tộc thượng cổ.

Theo giới thiệu trong sách, Linh Lung tộc thượng cổ là một trong mười đại chủng tộc của nhân tộc thời thượng cổ. 

"Linh Lung Kim Thân quyết?" Hoàng Tiểu Long chợt thấy trong sách nhắc tới Linh Lung Kim Thân quyết, không khỏi kinh hãi, tập trung nhìn kỹ.

Một lát sau, Hoàng Tiểu Long càng kinh hãi hơn. Giới thiệu trong sách nói, Linh Lung Kim Thân quyết chính là công pháp thánh điển của Linh Lung tộc thượng cổ!

"Chẳng lẽ Linh Lung Bảo Tháp là do Linh Lung tộc thượng cổ luyện chế thành?" Trong lòng Hoàng Tiểu Long khó mà bình tĩnh lại. 
Bởi vì công pháp truyền thừa của Linh Lung Bảo Tháp chính là Linh Lung Kim Thân quyết!

Hơn nữa chữ viết trên tế đài trong không gian tầng thứ ba của Linh Lung Bảo Tháp, lại là chữ viết của Linh Lung tộc thượng cổ. Vậy thì chắc chắn Linh Lung Bảo Tháp có quan hệ với Linh Lung tộc thượng cổ.

Mấy giờ sau, Hoàng Tiểu Long rốt cuộc phiên dịch xong toàn bộ chữ viết trên tế đài tầng ba kia. 

"Khôi Lỗi thuật."

Sau khi chữ viết phiên dịch ra thì được một bản Thượng Cổ Khôi Lỗi thuật!

Tu luyện Khôi Lỗi thuật này có thể không ngừng rèn luyện linh hồn tinh thần, cường hóa ý chí tinh thần. Ý chí tinh thần càng mạnh, dựa vào thủ pháp luyện chế này, sẽ luyện chế được khôi lỗi cao cấp hơn, thực lực cũng mạnh hơn. 

Hoàng Tiểu Long thầm vui mừng.

Khôi Lỗi thuật này lại có thể rèn luyện linh hồn tinh thần, cường hóa ý chí tinh thần!

Công pháp Đấu khí, Đấu kỹ, Hoàng Tiểu Long không thiếu, bây giờ, chỉ thiếu mỗi pháp môn rèn luyện tinh thần! 

Lúc phiên dịch xong số chữ kia, thì sắc trời đã tối, Hoàng Tiểu Long ra khỏi thư viện. Lúc ra khỏi thư viện, thì thấy đám đệ tử trông coi thư viện đều tập trung ở chỗ này.

Mười mấy tên đệ tử kia thấy Hoàng Tiểu Long đi ra, thì run rẩy một cái, vội vàng tiến lên, sợ sệt nói: "Hoàng công tử, người ra rồi!"

Hoàng Tiểu Long lướt nhìn mọi người một cái, hắn biết, trong lòng mấy tên đệ tử này lo lắng chuyện gì, bèn nói: "Được rồi, chuyện  này ta không hề trách các ngươi, các ngươi đi đi." 

Hoàng Tiểu Long thật sự không để việc này trong lòng, hơn nữa khi phiên dịch ra chữ viết trên tế đài lại là Thượng Cổ Khôi Lỗi thuật, thì trong lòng Hoàng Tiểu Long cực vui mừng.

Hoàng Tiểu Long nói xong thì rời đi luôn.

Lúc này đám người Trần sư huynh kia mới hoàn toàn buông tâm, có loại cảm giác sống sót sau tai nạn. 

Hoàng Tiểu Long trở lại phủ Nam Sơn, lập tức tiến vào không gian tầng thứ ba của Linh Lung Bảo Tháp, phi thân lên trung tâm tế đài, đọc lại một lần nữa những chữ viết trên đó, sau khi hoàn toàn khắc sâu vào đầu, thì mới xếp bằng ngồi xuống, bắt đầu tu luyện Thượng Cổ Khôi Lỗi thuật.

Thượng Cổ Khôi Lỗi thuật này, chủ yếu là trầm tư suy tưởng, cảm ứng mọi thứ trong thiên địa xung quanh, để cho tinh thần mình không ngừng dung nhập vào không gian bốn phía, sau đó dùng địa phong thủy hỏa của không gian xung quanh rèn luyện tinh thần mình.

Một đêm trôi qua rất nhanh. 

Mặc dù chỉ là một đêm, nhưng Hoàng Tiểu Long có thể cảm giác được ý chí tinh thần mình tăng lên rõ ràng.

"Xem ra, phải sau ba tháng nữa, mình mới có thể khống chế những khôi lỗi người khổng lồ này." Hoàng Tiểu Long nhìn mười chín khôi lỗi người khổng lồ trên tế đài, thầm nói.

Dựa theo tiến độ tu luyện của hắn, ba tháng sau, Khôi Lỗi thuật của hắn mới có thể có chút thành tựu, tiến vào giai đoạn cấp một, có thể tri triển lạc ấn tinh thần. Sau khi thi triển lạc ấn tinh thần, thì thông qua nó khống chế khôi lỗi chân chính. 

Chương 240: Quả nhiên xảy ra chuyện!

Hai ngày trôi qua, Hoàng Tiểu Long đi ra khỏi Linh Lung Bảo Tháp.

Hai ngày này, ngoài tu luyện Khôi Lỗi thuật ra, Hoàng Tiểu Long cũng hoàn thiện Địa Phật chưởng mà hắn sáng tạo ra khi ở trong hang Phật.

Địa Phật chưởng của Hoàng Tiểu Long là do hắn tạo ra khi quan sát hàng triệu bức tượng Phật ở trong hang Phật. Hàng triệu bức tượng Phật trong hang Phật toả áp lực tinh thần vô hình, có liên quan tới tinh thần, còn Khôi Lỗi thuật là pháp môn rèn luyện tinh thần và ý chí, cho nên việc tu luyện Khôi Lôi thuật giúp Hoàng Tiểu Long hoàn thiện Địa Phật chưởng. 

Hai ngày này, uy lực của Địa Phật chưởng của Hoàng Tiểu Long đã mạnh lên không ít.

Đương nhiên trong hai ngày này, Hoàng Tiểu Long cũng đang tu luyện Tu Di thần công, Tu La quyết và Dịch Cân kinh.

Thực lực của Hoàng Tiểu Long tăng lên mỗi ngày. 

Khi Hoàng Tiểu Long ra khỏi Linh Lung Bảo Tháp, Triệu Thư và Trương Phủ cảm ứng được sự biến hoá về khí tức của Hoàng Tiểu Long. Hai vị Thánh Vực cấp cao lại thán phục không ngừng.

"Hai ngày nay có chuyện gì không?" Hoàng Tiểu Long hỏi Triệu Thư và Trương Phủ.

"Bẩm môn chủ, mọi chuyện đều bình thường." Triệu Thư cung kính đáp. 

Hoàng Tiểu Long vừa đi tới tiền sảnh, vừa nói: "Hôm nay phải tăng phòng hộ, phải đặc biệt chú ý!"

Hôm nay là ngày đại hôn của muội muội!

Hoàng Tiểu Long có dự cảm rằng Tuyệt Tình công tử Diêu Phi sẽ chọn ngày hôm nay để sinh sự! 

"Vâng, môn chủ!" Triệu Thư và Trương Phủ cung kính xác nhận.

Sau đó Hoàng Tiểu Long đi tới đại sảnh.

Lúc này Hoàng Bằng, Tô Yến và Hoàng Tiểu Hải đều đang ngồi trong đại sảnh. 

Thấy Hoàng Tiểu Long đến, ba người cùng đứng dậy.

"Phụ thân, mẫu thân." Hoàng Tiểu Long cười nói.

"Long nhi, con đã đến rồi." Tô Yến cười nói, sau đó kéo Hoàng Tiểu Long tới ngồi bên mình. 

"A Mẫn đâu ạ?" Hoàng Tiểu Long hỏi.

"Đang trang điểm ấy! Chắc là sắp xong rồi. Một giờ nữa, bên Quách Thái sẽ tới!" Tô Yến cười nói.

Hoàng Tiểu Long gật đầu, lòng than thở, qua một giờ nữa là đội đón dâu của Quách gia sẽ tới đón muội muội Hoàng Mẫn đi, cho dù Quách phủ không xa phủ Nam Sơn là mấy, nhưng từ nay về sau muội muội sẽ là người của Quách gia rồi. Nhưng muội muội tìm được người thương, cùng nhau đi chung một con đường, Hoàng Tiểu Long còn vui mừng thay cho muội muội. 

Ở đại sảnh, Hoàng Tiểu Long ngồi tâm sự với cha mẹ và Hoàng Tiểu Hải. Chừng nửa giờ sau, Hoàng Tiểu Long nói: "Chắc hẳn là xong rồi, chúng ta đi xem thế nào nhỉ?"

Ba người Hoàng Bằng, Tô Yến gật đầu.

Vì vậy bốn người đứng dậy, đi tới viện nhỏ của Hoàng Mẫn. 

"Gia chủ, chủ mẫu, đại thiếu chủ, tam thiếu chủ!" Khi bốn người đi tới viện nhỏ của Hoàng Mẫn, đám thị nữ và hộ vệ đều quỳ gối hành lễ.

"Nhị tiểu thư đâu rồi?" Hoàng Bằng hỏi.

"Bẩm gia chủ, nhị tiểu thư đang trang điểm trong phòng, lúc này chắc là xong rồi ạ." Một thị nữ bẩm báo. 

Hoàng Bằng gật đầu, bốn người đi vào phòng của Hoàng Mẫn.

"Phụ thân, mẫu thân, đại ca, tam đệ!" Hoàng Mẫn vừa trang điểm xong, thấy bốn người Hoàng Tiểu Long vào thì vui sướng đứng lên.Mọi người mỉm cười gật đầu. 

Hoàng Tiểu Long cười nói: "Hôm nay muội muội ta xinh đẹp nhất."

Hoàng Tiểu Long hoàn toàn nói thật, nhị muội Hoàng Mẫn khi trang điểm một lớp mỏng thì trong vẻ thanh thuần mang theo đẹp đẽ, làm người ta phải kinh ngạc.

Nghe vậy, Hoàng Mẫn hơi ngượng, cười nói: "Đại ca à, cứ giễu cợt người ta thôi." 

"Nhị tỷ, đại ca nói thật mà, hôm nay nhị tỷ đẹp lắm ý!" Lúc này tam đệ Hoàng Tiểu Hải cười nói.

Hoàng Mẫn cười ngọt ngào: "Thật à?"

Hoàng Tiểu Hải cười thành thật, gật đầu đáp: "Là thật đó!" 

Mọi người cười.

Tô Yến đột nhiên bước tới ôm chầm lấy Hoàng Mẫn, mắt đỏ bừng.

"Mẫu thân." Hoàng Mẫn hô một tiếng, xong đôi mắt cũng đỏ bừng. 

"Được rồi, đây là chuyện vui mà, khóc cái gì chứ. Với lại có phải sau này Mẫn nhi không về nữa đâu." Hoàng Bằng mở miệng nói.

Hoàng Mẫn cũng gật đầu: "Mẫu thân, sau này con sẽ thường xuyên quay về thăm mọi người mà."

Tô Yến thế mới lau khô nước mắt. 

Sau đó, bên ngoài vang lên tiếng trống, tiếng kèn, tiếng pháo nổ bùm bùm.

Đội ngũ đón dâu của Quách gia đã đến rồi.

"Chúng ta ra ngoài đi." Hoàng Tiểu Long nói. 

Mấy người gật đầu, Tô Yến nắm tay Hoàng Mẫn rồi cùng nhau ra khỏi viện, đi tới cổng.Lúc đi vào cổng thì đang náo nhiệt cực kỳ, ngoài đội đón dâu ra, còn có không ít đệ tử của gia tộc tới xem.

Đội đón dâu của Quách gia rất đồ sộ, xếp hàng từ cổng chính của phủ Nam Sơn cho tới cuối con đường, sợ là phải tới ba bốn trăm người. Thấy mấy người Hoàng Mẫn đi ra, Quách Thái đứng ở đầu đội ngũ đón dâu nhanh chóng tiến lên, chào Hoàng Bằng và Tô Yến: "Bá phụ, bá mẫu." Lại quay đầu cung kính nói với Hoàng Tiểu Long: "Đại ca." 

Tuy hôm nay là ngày đại hôn của hai người, nhưng chỉ khi bái đường xong Quách Thái mới có thể gọi Hoàng Bằng, Tô Yến là phụ thân và mẫu thân được.

Mấy người Tô Yến gật đầu. Sau đó Tô Yến cầm tay Hoàng Mẫn đặt vào trong tay Quách Thái. Khi giao con gái cho Quách Thái, Tô Yến không nhịn được mà rơi nước mắt.

"Quách Thái." Lúc này Hoàng Tiểu Long mở miệng nói: "Sau này ngươi phải đối xử tốt với muội muội của ta. Nếu ngươi dám bắt nạt con bé, để nó phải chịu ấm ức, ta quyết không tha cho ngươi!" 

Quách Thái sợ hãi mà chân thành nói: "Đại ca xin yên tâm, sau này ta nhất định sẽ đối xử tử tế với Mẫn muội, sẽ không để muội ấy bị chút uất ức nào!"

Hoàng Tiểu Long gật đầu.

Sau đó đội đón dâu của Quách gia đưa kiệu hoa tới đón Hoàng Mẫn về Quách gia. 

Nhìn đội đón dâu của Quách gia đi càng lúc càng xa, Tô Yến lau nước mắt đi.

Hoàng Bằng mở miệng, muốn nói lại thôi.

"Phụ thân, mẫu thân, chúng ta đi vào thôi." Hoàng Tiểu Long nói. Dựa theo tập tục của thế giới này, đám người Hoàng Tiểu Long phải chờ đội ngũ đón dâu của Quách gia nghênh Hoàng Mẫn về Quách phủ rồi thì bọn họ mới được đến Quách phủ dự hôn lễ. 

Hoàng Bằng, Tô Yến gật đầu.

Nhưng ngay khi mấy người Hoàng Tiểu Long quay người định trở lại phủ, Hoàng Tiểu Long bỗng dừng lại, quay người nhìn tới một góc trên đường phố.

"Long nhi, sao vậy?" 

Hoàng Tiểu Long nói: "Không sao đâu." Nói xong hắn đưa mắt ra hiệu cho Triệu Thư và Trương Phủ. Hai người hiểu ý, phi thân biến mất tại chỗ.

Sau đó Hoàng Tiểu Long cho ba người Hoàng Bằng, Tô Yến và Hoàng Tiểu Hải vào phủ trước. Lát sau, Triệu Thư và Trương Phủ quay về.

"Thế nào?" Hoàng Tiểu Long hỏi. 

Triệu Thư và Trương Phủ lắc đầu: "Bẩm môn chủ, không phát hiện gì."

Hoàng Tiểu Long nhướng mày, rõ ràng vừa rồi hắn cảm ứng được sát khí, mặc dù chỉ loé lên nhưng cảm giác của hắn không thể sai được.

Đột nhiên, Hoàng Tiểu Long giật thót mình, đội ngũ đón dâu của Quách gia! 

"Triệu Thư, Trương Phủ, các ngươi đi xem đội đón dâu của Quách gia nhanh!" Hoàng Tiểu Long thốt ra.

Triệu Thư và Trương Phủ nhìn nhau, lập tức hiểu được ý của Hoàng Tiểu Long. Hoàng Tiểu Long đang lo Diêu Phi sẽ ra tay với đội ngũ của Quách gia?!

"Vâng, môn chủ!" Hai người cung kính xác nhận, rồi lắc mình biến mất. 

Hoàng Tiểu Long thế mới khẽ thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Nhưng ngay khi Triệu Thư và Trương Phủ rời đi không lâu, phía trước truyền tới sự dao động năng lượng rất mãnh liệt. Hoàng Tiểu Long biến sắc, quả nhiên hàng ngũ đón dâu của Quách gia đã xảy ra chuyện.

Muội muội! Hoàng Tiểu Long sốt ruột quá, vội vàng phi người đi tới chỗ năng lượng dao động. 

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau