VÔ ĐỊCH THIÊN HẠ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô địch thiên hạ - Chương 221 - Chương 225

Chương 221: Đi đến thiên phật đế quốc

Nhớ tới Lý Lộ, trong lòng Hoàng Tiểu Long cảm thấy đau đớn.

Đột nhiên, hai nắm tay Hoàng Tiểu Long siết chặt, hai mắt hàn mang lóe lên, một cỗ khí thế lăng người trên người hắn bạo phát ra.

Diêu gia ngăn cản hắn, hắn sẽ diệt Diêu gia! 

Thần điện ngăn cản hắn, hắn cũng muốn diệt Thần điện!

Cuối cùng sẽ có một ngày, hắn sẽ tiêu diệt Thần điện!

“Một ngày nào đó, ta sẽ tiêu diệt!” Hai mắt Hoàng Tiểu Long kiên nghị. 

Lúc trước hắn vốn có ý định tiến vào Thần điện, sau đó sẽ từ từ khống chế Thần điện, đến lúc đó không những được cùng Lý Lộ ở chung một chỗ, mà còn lại có thể đi vào Thần giới tu luyện.

Nhưng hiện tại, hắn lại thề, một ngày nào đó sẽ tiêu diệt Thần điện!

“Diêu Phi, cho dù ngươi có Thần điện là chỗ dựa, nhưng dù có chạy trốn tới chân trời góc biển, ta cũng muốn đích thân giết chết ngươi!” Hoàng Tiểu Long thầm nghĩ. 

Hiện tại, hắn muốn cố gắng đề thăng thực lực của  mình lên, điên cuồng tăng lên, vận dụng hết mọi khả năng để mau chóng tăng lên, bằng không thì đừng nói đến chuyện tiêu diệt Thần điện, mà cho dù chỉ là một tiểu cẩu Diêu Phi hắn cũng không thể giết chết được!

Hắn muốn đột phá Thánh Vực!

Bước đầu tiên, đột phá Thánh Vực! Giết chết Diêu Phi. 

Bước thứ hai, đột phá Thần Vực, tiêu diệt Thần điện!

Cho dù con đường để trở thành Thánh Vực, Thần Vực có gian khổ đến cỡ nào, hắn cũng đều phải đi tiếp tục bước tiến.

“Thánh Vực!” Hoàng Tiểu Long lẩm bẩm. 

Một trận chiến khi ở Đoạn Nhận học viện, chính tận mắt nhìn thấy cuộc chiến của các loại cường giả Thánh Vực Triệu Thư, Lý Mạc Lâm, Đoạn Nhận Đại Đế, lực lượng của các cường giả Thánh Vực đã khiến cho Hoàng Tiểu Long có được một cảm giác thật sâu sắc. Nếu không đột phá Thánh Vực, hết thảy đều là uổng công, Thánh Vực là căn bản, trong mắt của cường giả Thánh Vực thì Tiên thiên, cho dù là Tiên thiên Thập giai, cũng chỉ là con sâu cái kiến.

“Hiện tại đã cứu được đám người phụ thân trở về, qua mấy ngày là có thể đi đến Thiên Phật đế quốc rồi!” Hoàng Tiểu Long hai mắt lập loè, lần này đi đến Thiên Phật đế quốc, hắn thề cũng giống như Đoạn Hồn Châu, nhất định phải tìm được Tu Di Thần Sơn, thu phục nó.

Sau đó, Hoàng Tiểu Long mở ra Tù Thần quyển, tiến vào trong chiến trường Viễn cổ tu luyện. 

Một đêm đi qua.

Hoàng Tiểu Long từ trong chiến trường Viễn cổ đi ra đến đến đại sảnh, phụ mẫu Hoàng Bằng, Tô Yến còn có muội muội Hoàng Mẫn, đệ đệ Hoàng Tiểu Hải đều ở đó.

Ngoại trừ bốn người đó ra còn có sáu người, phụ tử Quách Thái, Quách Thế Nguyên, Quách Sâm, Quách Thế Văn, Quách Chí, Quách Phi. 

Mọi người đang nói chuyện vui vẻ, nhưng khi trông thấy Hoàng Tiểu Long tiến đến ai nấy đều im bặt tiếng cười, toàn bộ đứng hết lên. Sáu người Quách gia thần sắc có chút sợ hãi, kể cả Quách Sâm hay Quách gia lão tổ.

“Hoàng... Hoàng công tử.” Quách Sâm lão tổ tiến lên, vẻ mặt cung kính mà cười nói với Hoàng Tiểu Long.

Hoàng Tiểu Long vẻ mặt đạm mạc liếc nhìn Quách Sâm một cái, nhẹ gật đầu. Quách gia lão tổ Quách Sâm thấy Hoàng Tiểu Long gật đầu với mình, ngược lại lại có cảm giác được để ý đến. 
Hoàng Tiểu Long đi đến trước mặt phụ mẫu Hoàng Bằng cùng Tô Yến: “Phụ thân, mẫu thân.”

Hai người Hoàng Bằng cùng cười lên tiếng: “Tiểu Long, ngươi đã đến rồi.”

Hoàng Tiểu Long gật đầu, sau đó đỡ hai người Hoàng Bằng Tô Yến ngồi xuống, còn chính mình đi về phía ghế chủ vị ngồi xuống, bọn người Quách Sâm lúc này mới cùng Hoàng Mẫn Hoàng Tiểu Hải ngồi xuống. 

“Tiểu Long, Quách gia hôm nay tới, là cùng chúng ta nói chuyện về hôn sự của Quách Thái cùng Hoàng Mẫn.” Sau khi ngồi xuống Tô Yến cười nói: “Quách Sâm tiền bối nói hết thảy việc thời gian các loại của hôn sự này đều nghe theo ý tứ của chúng ta bên này, ngươi xem?”

Lúc này, Quách Sâm tranh thủ thời gian nói: “Đúng đúng, chúng ta hôm nay tới, chính là muốn thương lượng về chuyện hôn sự của Quách Thái cùng Hoàng Mẫn, ý của Hoàng công tử ngươi là?”

Vẻ mặt của Quách Thái cũng dần trở nên căng thẳng. 

Hoàng Tiểu Long liếc nhìn muội muội Hoàng Mẫn đang ngồi ở một bên, chỉ thấy vẻ mặt của muội muội Hoàng Mẫn cũng đầy khẩn trương chờ mong mình lên tiếng. Mâu thuẫn của Quách gia cùng Hoàng Tiểu Long, Hoàng Mẫn cũng nghe nói, cũng biết lúc trước phụ thân Quách Thái là Quách Thế Nguyên từng nghe theo ý tứ của Quách Thế Văn, giải trừ hôn ước của hai người.

Hoàng Mẫn giờ cực sợ đại ca Hoàng Tiểu Long mở miệng nói một chữ không.

Nếu như đại ca Hoàng Tiểu Long nói một chữ không, như vậy chuyện của nàng cùng Quách Thái sẽ lập tức phải chấm dứt. 

Bỗng nhiên lúc này, Quách Thái đột nhiên quỳ xuống, dập đầu đối với Hoàng Tiểu Long nói: “Hoàng đại ca, van cầu ngươi, ta là thật tâm ưa thích Hoàng Mẫn, van cầu ngươi, đáp ứng hôn sự của ta cùng Hoàng Mẫn, sau này ta nhất định sẽ toàn tâm toàn ý bảo vệ Hoàng Mẫn, dùng tánh mạng của ta để bảo vệ Hoàng Mẫn, ta sẽ không để cho Hoàng Mẫn phải chịu một chút ủy khuất nào!”

Quách Thế Nguyên cũng quỳ xuống, lên tiếng nói: “Hoàng công tử, tất cả là lỗi của ta, ngươi muốn trừng trị ta như thế nào cũng đều được, mọi chuyện không liên quan đến Thái nhi.”

Quách Thế Văn cũng quỳ xuống, Quách Chí, Quách Phi thấy thế, cũng hoảng sợ mà quỳ xuống. 

“Đại ca, Quách Thái hắn...” Lúc này, Hoàng Mẫn cũng mang vẻ mặt hi vọng mà nhìn Hoàng Tiểu Long.

Trong nội tâm Hoàng Tiểu Long khẽ thở dài, nhẹ gật đầu, nói với Hoàng Mẫn: “Việc này, ngươi cùng phụ thân, mẫu thân làm chủ a.”
Hoàng Mẫn nghe thấy vậy, cùng Quách Thái cảm thấy tột cùng vui vẻ, ý tứ của Hoàng Tiểu Long chính là đã đồng ý! 

Nội tâm Quách Sâm cũng vì thế mà được triệt để buông lỏng.

Hoàng Tiểu Long nhìn Quách Thái, lãnh đạm nói: “Nhưng có điều, sau này nếu như ngươi không làm được như những gì ngươi vừa mới nói, lại để cho Hoàng Mẫn phải chịu ủy khuất, ngươi nên biết kết quả!”

“Hoàng đại ca, ngươi yên tâm, ta nhất định sẽ toàn tâm toàn ý bảo vệ Hoàng Mẫn!” Quách Thái mở miệng nói. 

Hoàng Tiểu Long gật đầu, sau đó ngồi thêm một lúc rồi rời khỏi đại sảnh, trở lại viện nhỏ của chính mình, cho gọi mấy người Trương Phủ, Triệu Thư, Vu Minh, Phí Hầu, Nguyên soái Hạo Thiên đến.

Hoàng Tiểu Long nói cho mấy người biết sự tình mấy ngày nữa mình muốn đi Thiên Phật đế quốc.

“Cái gì? Môn chủ, người muốn tự mình đi đến Thiên Phật đế quốc?!” Mấy người Trương Phủ, Triệu Thư đều giật mình. 

“Đúng thế.” Hoàng Tiểu Long gật đầu.

“Môn chủ, việc này!” Hai người Trương Phủ, Triệu Thư nhìn nhau, đang muốn lên tiếng, Hoàng Tiểu Long lắc đầu nói: “Được rồi, ý ta đã quyết, lần này để ta tự mình đến Thiên Phật đế quốc là được.”

Mấy người Trương Phủ, Triệu Thư thấy thế cũng đành lặng yên không nói, sự tình mà Hoàng Tiểu Long đã quyết định sẽ không bao giờ để cho người khác có thể thay đổi, cho dù hai người Trương Phủ, Triệu Thư cũng không có cách nào. 

“Chuyện của Nam Sơn phủ đành phải giao cho các ngươi thôi.” Hoàng Tiểu Long lên tiếng nói: “Vu Minh, Phí Hầu, việc bên phía Cửu Đỉnh thương hội, các ngươi chủ trì. Nếu như trong Cửu Đỉnh thương hội có chuyện gì khó có thể quyết đoán, cứ để hai người Trương Phủ, Triệu Thư quyết định là được.”

“Xin Môn chủ yên tâm!” Mọi người cung kính nói.

“Hạo Thiên, một đường hộ tống đám người phụ thân ta chạy tới Đoạn Nhận Hoàng thành, ngươi đã khổ cực nhiều rồi.” Hoàng Tiểu Long nói với Nguyên soái Hạo Thiên. 

Hạo Thiên liền vội vàng lên tiếng: “Môn chủ, đây là việc mà thuộc hạ nên làm.”

Hoàng Tiểu Long gật đầu, sau đó phân phó mọi người một lượt nữa.

Cuối cùng mọi người lui xuống. 

Sau khi tất cả mọi người đã lui xuống, Hoàng Tiểu Long liền không khỏi nhớ tới Phệ Linh Tử Hầu. Theo như lời của Nguyên soái Hạo Thiên, lần này Phệ Linh Tử Hầu cùng đám người phụ thân Hoàng Bằng của hắn đến, chỉ có điều trên đường lọt vào sự công kích của đám cao thủ thủ hạ của Diêu Phi, đám người Hoàng Bằng bị cướp, còn Phệ Linh Tử Hầu lại bị mất tích.

“Hi vọng Phệ Linh tiểu gia hỏa này không sao.” Hoàng Tiểu Long thầm nghĩ.

Ba ngày qua rất nhanh đi. 

Trong ba ngày đó, Hoàng Tiểu Long cố gắng tranh thủ từng chút thời gian để ở bên mấy người phụ mẫu, khi biết rõ Hoàng Tiểu Long sắp sửa tự mình đi đến Thiên Phật đế quốc, Hoàng Bằng, Tô Yến tất nhiên sẽ không nỡ, nhưng cả hai người đều biết vì có sự tình quan trọng nên Hoàng Tiểu Long mới phải rời đi như vậy, cho nên cũng không có khuyên bảo.

Việc hôn kỳ của hai người Hoàng Mẫn cùng Quách Thái đã được định ra rồi, bởi vì Hoàng Tiểu Long muốn đi đến Thiên Phật đế quốc, cho nên đã định là một ngày trước khi năm mới đến.

Nếu như công việc của Hoàng Tiểu Long thuận lợi, có lẽ có thể sẽ kịp về để tham gia hôn lễ của hai người Hoàng Mẫn. 

Chương 222: Thiên phật đài

Ba ngày đi qua, Hoàng Tiểu Long rời khỏi Nam Sơn phủ, ra khỏi Đoạn Nhận Hoàng thành, một mình tiến đến Thiên Phật đế quốc.

Bọn người Hoàng Bằng, Tô Yến, Hoàng Mẫn, Hoàng Tiểu Hải, Trương Phủ, Triệu Thư đứng tại cửa lớn của Đoạn Nhận Hoàng thành, đưa mắt nhìn theo thân ảnh của Hoàng Tiểu Long dần biến mất.

Tô Yến nhìn thấy bóng dáng của Hoàng Tiểu Long dần dần biến mất, mơ hồ đôi mắt đẹp đã dần ửng đỏ. 

Từ năm Hoàng Tiểu Long tám tuổi rời khỏi Hoàng gia trang bắt đầu cất bước lịch lãm rèn luyện đến nay đã mười năm. Mười năm này, nàng cùng nhi tử ở chung với nhau thì ít mà xa cách thì nhiều.

Năm đó, nàng cũng không bao giờ có thể ngờ được, mười năm sau, nhi tử của mình vậy mà sẽ trở thành nhân vật phong vân của Đoạn Nhận đế quốc, đến Đoạn Nhận Đại Đế cũng phải cung kính đối với hắn.

Đây là điều mà mười năm trước, nàng đến nghĩ cũng không dám nghĩ đấy. 

Đoạn Nhận Đại Đế!

Đoạn Nhận đế quốc là tồn tại cao nhất trong suy nghĩ hàng tỉ đệ tử.

“Chúng ta trở về đi.” Sau một hồi, Hoàng Bằng lên tiếng nói, cùng mọi người trở về Nam Sơn phủ. 

Mà sau khi Hoàng Tiểu Long rời khỏi Đoạn Nhận Hoàng thành, một đường hướng nam mà đi, hơn một tháng sau, liền đi tới biên cảnh của Đoạn Nhận đế quốc, bắt đầu ra khỏi địa phận của Đoạn Nhận đế quốc.

Tiếp giáp cùng Đoạn Nhận đế quốc chính là Phan Sở đế quốc.

Phan Sở đế quốc là một trong 17 Đại đế quốc ở Phong Tuyết, thực lực xếp vào hạng cuối cùng, so với Đoạn Nhận đế quốc thì nhỏ yếu hơn rất nhiều. Dưới trướng của Phan Sở đế quốc cũng chỉ có hơn bảy trăm vương quốc, cho nên lãnh thổ quốc gia quốc thổ Phan Sở đế quốc so với Đoạn Nhận đế quốc chỉ bằng khoảng một nửa mà thôi. 

Trên đường đi, Hoàng Tiểu Long đều lựa chọn núi hoang đường nhỏ đi về phía trước, hơn nữa có khi đi suốt đêm.

Hoang lộ không người, Hoàng Tiểu Long triệu Hắc Lam Song Long ra, phi thân rơi vào trên người Hắc Lam Song Long, để cho Hắc Lam Song Long mang theo mình phi hành.

Bởi vì có Hắc Lam Song Long, cho nên tốc độ của Hoàng Tiểu Long cực nhanh. Không bao lâu liền đã xuyên qua Phan Sở đế quốc. 

Nhưng sau khi xuyên qua Phan Sở đế quốc, còn phải xuyên qua ba Đại đế quốc nữa mới có thể tới Thiên Phật đế quốc của Phong Tuyết đại lục.

Bởi vì Hoàng Tiểu Long lựa chọn núi hoang đường nhỏ để đi về phía trước, cho nên trên đường cũng không phải những sự tình phiền toái gì, chỉ đơn giản là gặp phải một số tiểu mao tặc, những tiểu mao tặc này thực lực mạnh nhất cũng chỉ là Hậu Thiên Thập giai.

Hậu Thiên Thập giai, đối với thực lực ở hiện tại của Hoàng Tiểu Long mà nói thì cũng chỉ là chuyện nhỏ như một cái ngón tay mà thôi. 

Rất nhanh, nửa năm qua đi.

Nửa năm qua đi.

Hoàng Tiểu Long vừa đi vừa tu luyện, Đấu khí, nội lực đều đã được đề thăng lên rất nhiều. 

Đầu tiên là Đấu khí, Hoàng Tiểu Long đạt đến Tiên thiên Nhị giai hậu kỳ đỉnh phong, đến gần sát Tiên thiên Tam giai, mà nội lực Dịch Cân Kinh của Hoàng Tiểu Long cũng đã tu luyện đến thế thứ chín Thanh Long Thám Trảo thế hậu kỳ đỉnh phong, không lâu sau nữa là có thể tu luyện thế thứ mười thế.

Ban đêm.

Đêm lạnh như nước. 

Một ngọn núi hoang ở trong rừng có một cái lồng lửa cháy bùng lên. Hoàng Tiểu Long ngồi ở bên cạnh đống lửa, lấy ra Nan Vong Tửu, vừa uống vừa ngẫm nghĩ sự tình. Còn nửa tháng nữa là có thể đến được Thiên Phật đế quốc rồi.“Thiên Phật đế quốc!” Hoàng Tiểu Long lẩm bẩm.

Tương truyền cái tên Thiên Phật đế quốc này chính là do một người ở Phật giới tên là Thiên Phật sáng lập, nhưng có điều hơn một nghìn năm trước, Thiên Phật - người sáng lập ra Thiên Phật đế quốc này đã mất tích, hiện tại tiếp chưởng Thiên Phật đế quốc chính là đệ tử của hắn, gọi là Thích Phạm Thiên. 

Thích Phạm Thiên là một nhân vật truyền kỳ trong Phong Tuyết đại lục. Tương truyền Thích Phạm Thiên này trời sinh Phật thể, lúc sinh ra trong miệng có ngậm một khối Phật ngọc, trên Phật ngọc có ghi lại một môn công pháp tuyệt thế, gọi là Bàn Nhược Thần Công, hơn nữa chỉ có trời sinh Phật thể như Thích Phạm Thiên mới có thể tu luyện được.

“Lần này tiến về Thiên Phật đế quốc, không biết có thể nhìn thấy Thích Phạm Thiên này không.” Hoàng Tiểu Long thầm nghĩ.

Trước khi đến, Hoàng Tiểu Long đã từng nghe ngóng, hiểu rõ rằng thực lực của Thích Phạm Thiên này rất mạnh, hơn một nghìn năm trước lúc tiếp chưởng Thiên Phật đế quốc, đã là cường giả Thánh Vực Nhị giai. 

Hơn nữa Hoàng Tiểu Long cũng hiểu rõ rằng, ngoại nhân nếu muốn tiến đến Thiên Phật đế quốc Phật Quật, phải nắm giữ Thiên Phật lệnh mới được, Thiên Phật lệnh tương đương với Kim Lệnh của Đoạn Nhận đế quốc, mỗi một Thiên Phật lệnh, đều do Thích Phạm Thiên tự mình ban cho xuống dưới đấy.

Kim Lệnh của Đoạn Nhận đế quốc chỉ có hai, nhưng Thiên Phật lệnh của Thiên Phật đế quốc lại rất nhiều, tuy nhiên con số cụ thể thì lại không biết bao nhiêu miếng, nhưng có lẽ không dưới mười miếng.

Chỉ là, mỗi một miếng Thiên Phật lệnh rốt cuộc rơi vào trong tay ai, cũng không rõ ràng lắm. 

Hoàng Tiểu Long nhướng mày.

Hiện tại, chỉ có thể đến lúc đó lại nghĩ biện pháp thôi.

Một đêm đi qua. 

Hoàng Tiểu Long tiếp tục lên đường.

Nửa tháng sau, rốt cục đi tới Thiên Phật đế quốc.

Sau khi đi vào lãnh thổ quốc gia Thiên Phật đế quốc, một đường đi qua thành thị, hắn trông thấy kiến trúc Phật tướng quan rất nhiều, Phật miếu cơ hồ khắp thành đô, ngay cả kiến trúc bên trên mặt tiền của một số cửa hàng cũng đều khắc đủ loại Phật. Toàn bộ Thiên Phật đế quốc, khí tức Phật tính cực kỳ đậm đặc, đến chỗ nào cũng đều có thể ngửi thấy mùi hương khói.

Sau khi đã đến Thiên Phật đế quốc, Hoàng Tiểu Long vừa hướng về phía Phật Quật đi tới, vừa nghe ngóng Thiên Phật lệnh được bạn ra.

Phật Quật của Thiên Phật đế quốc, cũng không ở Hoàng thành Thiên Phật đế quốc, Hoàng thành Thiên Phật đế quốc ở phía nam của Thiên Phật đế quốc, mà Phật Quật lại ở phía bắc của Thiên Phật đế quốc. 

Một nam một bắc, xa xa hô ứng.

Một tháng sau, Hoàng Tiểu Long đi tới một tòa thành gọi là Cổ Bắc thành ở gần Phật Quật.

Đi qua cái Cổ Bắc thành này không đến trăm dặm, là Phật Quật. 

Phật Quật là cấm địa của Thiên Phật đế quốc, ngoại nhân cấm ra vào, nhưng ở Cổ Bắc thành này lại nhộn nhịp cực kỳ. Hoàng Tiểu Long vừa vào thành đã trông thấy ngựa xe như nước, người đến người đi, có người mặc Phật bào hòa thượng, có người mặc áo vải thường dân, thậm chí có người toàn thân mặc đạo bào đạo sĩ, ni cô cũng đều có, đủ loại mọi người.

Sau khi Hoàng Tiểu Long vào thành, đi qua một quán rượu có biển hiệu là Vân Khê liền ngừng lại, sau đó tiến vào quán rượu, chọn một vị trí gần cửa sổ, gọi tiểu nhị đem lên một bàn đồ ăn rồi rượu ngon.

“Nghe nói, Thiên Phật đài Phật Quật lại xuất thế!” 

“Thiên Phật đài lại xuất thế! Đã hơn ba trăm năm Thiên Phật đài không có xuất thế rồi đó!”

“Đúng vậy, Thiên Phật đài xuất thế, Phật Quật tất có dị tướng, không biết lần này Thiên Phật đài sẽ chọn ai, nghe nói cái người mà mỗi một lần được chọn trúng sẽ được tiếp kiến Đại Đế chúng ta, và cũng được đáp ứng một yêu cầu.”

Lúc này, bên cạnh có một bàn rượu truyền đến tiếng nghị luận. 

Nội tâm Hoàng Tiểu Long khẽ động.

Thiên Phật đài?

“Tiểu nhị.” Hoàng Tiểu Long gọi tiểu nhị đến. 

“Vị thiếu gia này, không biết có chuyện gì?” Tiểu nhị tới, cúi người hỏi.

Hoàng Tiểu Long ném một túi tiền trong đó đã chuẩn bị mấy trăm miếng Kim tệ đi qua, hỏi: “Bọn hắn nói cái gì Thiên Phật đài là chuyện gì xảy ra?”

Tiểu nhị tiếp nhận, suy nghĩ một thoáng, sau đó tươi cười sáng lạn, nói: “Thiếu gia không phải người Thiên Phật đế quốc chúng ta sao? Hôm nay là ngày Thiên Phật Đại Đế Thiên Phật đế quốc chúng ta lưu lại chi vật, cứ cách vài thập niên hoặc mấy trăm năm sẽ xuất hiện một lần, nếu như ai có thể được Thiên Phật đài chọn trúng, sẽ có thể được tiếp kiến Thích Phạm Thiên Đại Đế chúng ta, đồng thời cũng được hắn đáp ứng một yêu cầu.” 

Hoàng Tiểu Long lại hỏi tiểu nhị một số vấn đề liên quan, sau đó, khi tiểu nhị lui xuống, Hoàng Tiểu Long rơi vào trầm tư.

Theo như những gì mà tay tiểu nhị kia nói, mỗi một người được Thiên Phật đài chọn trúng đều có thể được tham gia Phật lực tẩy lễ của Thiên Phật đài, điều này ngoại trừ thực lực có một bước đại tiến ra, đối với việc tu luyện cũng có chỗ tốt rất lớn.

Cái này cũng không phải trọng yếu, quan trọng nhất là một yêu cầu của Thích Phạm Thiên! 

Nếu như mình được Thiên Phật đài chọn trúng, như vậy nếu như có thể có được yêu cầu của Thích Phạm Thiên kia, có thể tiến tới Phật Quật rồi!

Chương 223: Phản ứng của thiên phật đài

Ngày hôm sau, ánh nắng sáng rỡ.

Hoàng Tiểu Long đi ra khỏi tửu lầu, qua cửa bắc thành Cổ Bắc mà tới chỗ Thiên Phật đài. Theo như tiểu nhị thì Thiên Phật đài này ở ngay trên không trung quảng trường trước cửa hang Phật.

Mỗi một lần Thiên Phật đài xuất hiện đều chờ người có duyên, sau khi lựa chọn được người có duyên rồi mới biến mất. 

Lần này Thiên Phật đài đã xuất hiện được một tháng.

Bởi vì hang Phật cách thành Cổ Bắc không xa nên không lâu sau Hoàng Tiểu Long đã tới quảng trường trước cửa hang Phật.

Quảng trường trước cửa hang Phật này được gọi là quảng trường Vạn Phật, rất rộng lớn. Xung quanh quảng trường là một vạn bức tượng đại Phật với những hình dáng và tư thế khác nhau, tất cả các bức tượng đều cao mười trượng. 

Chỉ thấy trên không trung phía trước hang Phật hiện giờ có một toà kim ấn có hình lập phương đang lơ lửng.

Kim ấn to chừng mười mét vuông, trên mỗi bề mặt ấn đều có khắc tranh Phật, xung quanh tranh Phật ấy lại có những hoa văn Phật kỳ quái.

Kim ấn toả ra những tia sáng màu vàng, phật tính tràn ngập không gian chừng trăm trượng. 

Lúc này đám đông đang nhốn nháo.

"Nhìn kìa, là Lạc Vô Nhất của Lạc gia!"

Hoàng Tiểu Long nhìn theo tầm mắt của mọi người thì thấy một thanh niên mặc áo lam đang đi đến bên dưới kim ấn. 

"Lạc Vô Nhất, thiên tài nghìn năm của Lạc gia, cũng là một trong những thiên tài mới nổi lên của đế quốc Thiên Phật chúng ta, có siêu cấp Vũ hồn hạng nhất cấp mười một, Phong Hoả Thú. Với tư chất đó, có khi Lạc Vô Nhất sẽ được Thiên Phật đài lựa chọn ấy chứ!"

Mọi người bàn tán.

Như vậy Vũ hồn có cấp bậc càng cao và tư chất càng tốt thì càng có thể được Thiên Phật đài lựa chọn. Trước đây mỗi khi Thiên Phật đài xuất hiện thì tuyệt đại đa số người được lựa chọn đều là thiên tài nghìn năm có Vũ hồn cấp bậc cao, đương nhiên cũng có ngoại lệ, có một lần Thiên Phật đài lựa chọn một thanh niên có Vũ hồn cấp mười. 

Đang lúc mọi người bàn tán, Lạc Vô Nhất đã tới bên dưới Thiên Phật đài.

Sau khi đi tới bên dưới Thiên Phật đài, toàn thân Lạc Vô Nhất phát sáng, hắn phóng thích Đấu khí ra. Khi Lạc Vô Nhất phóng thích Đấu khí rồi, ánh sáng tức thì lấp lánh toả ra Thiên Phật đài trên không trung kia.

"Nhìn kìa, Thiên Phật đài phản ứng rồi!" 

"Nói không chừng Lạc Vô Nhất sẽ được Thiên Phật đài lựa chọn!"

Mọi người xôn xao, hô lên.

Thiên Phật đài xuất thế, đứng bên dưới Thiên Phật đài mà phóng Đấu khí ra, nếu có thể khiến Thiên Phật đài toả sáng vạn trượng, chiếu rọi Phật đồ khắp bốn phía Thiên Phật đài, như vậy là được Thiên Phật đài lựa chọn. 

Hoàng Tiểu Long cũng nheo mắt nhìn chằm chằm, nếu hôm nay Lạc Vô Nhất mà được Thiên Phật đài lựa chọn, kế hoạch để bản thân yêu cầu Thích Phạm Thiên mà vào hang Phật coi như xôi hỏng bỏng không, phải nghĩ cách khác.

Nếu là như vậy sẽ rất phiền toái.

Trong cái nhìn chăm chú của Hoàng Tiểu Long và mọi người, chỉ thấy ánh sáng từ Thiên Phật đài lại càng sáng hơn, hơn nữa còn vang lên tiếng ù ù. Thấy Thiên Phật đài phản ứng như vậy, Lạc Vô Nhất ở bên dưới Thiên Phật đài mừng rỡ.

Nói như vậy, có thể khiến Thiên Phật đài phản ứng, sinh ra tiếng ù ù tức là có một nửa cơ hội được Thiên Phật đài lựa chọn rồi! Nếu mà được Thiên Phật đài chọn, nhận Phật lựa của Thiên Phật đài trui rèn thì hắn, một kẻ đã ngừng lại ở Tiên Thiên cấp ba hậu kỳ đỉnh phong những bảy năm trời, chắc chắn có thể đột phá tới Tiên Thiên cấp bốn.

Tiên Thiên cấp bốn, Tiên Thiên trung cấp! 

Đến lúc đó, địa vị và thân phận của hắn ở gia tộc sẽ hoàn toàn khác hẳn.

Ngay khi Lạc Vô Nhất đang mừng rỡ, đột nhiên Thiên Phật đài vốn đang toả hào quang mãnh liệt, vang lên tiếng ù ù bỗng ngừng lại, hào quang rút đi, rồi biến mất, cả tiếng ù ù cũng không còn.

Thiên Phật đài im lặng như trước. 

Lạc Vô Nhất kinh ngạc.

Mọi người ngạc nhiên. Chừng hai, ba giây sau, có người xuỳ một tiếng.

Không ít người lắc đầu tiếc hận, mà phần đông lại là vui sướng khi người gặp hoạ. 

Lạc Vô Nhất đứng bên dưới Thiên Phật đài, sắc mặt khá khó coi, vẻ mừng rỡ ban nãy đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là vẻ không cam lòng và buồn phiền tức giận.

"Lạc Vô Nhất, ngươi đã không được Thiên Phật đài lựa chọn thì hãy cút đi, đừng có chiếm vị trí như thế!" Lúc này, một giọng nói đầy kiêu ngạo và chói tai vang lên.

Mọi người lập tức quay sang nhìn. 

"Là thiên tài Trần Định Nguyên của Trần gia!"
"Trần gia và Lạc gia vốn đối đầu với nhau, mà Trần Định Nguyên và Lạc Vô Nhất lại có thù oán, lần này Lạc Vô Nhất không được chọn, hẳn là Trần Định Nguyên đang sung sướng lắm!"

Mọi người bàn tán, sau đó lùi ra tạo thành một lối nhỏ. Trần Định Nguyên chầm chậm bước tới, toả ra một thứ khí thế cao ngạo khắp toàn thân, rồi đứng cách Lạc Vô Nhất chừng mười mét. 

Lạc Vô Nhất sầm mặt xuống, lạnh lùng nhìn đối phương: "Ta không được Thiên Phật đài lựa chọn, chẳng lẽ ngươi cho rằng với cái Vũ hồn tầm thường cấp mười của ngươi thì sẽ được chọn?"

Trần Định Nguyên cười khẩy, mắt loé hàn quang: "Ngươi không thể không có nghĩa là ta không thể."

Lạc Vô Nhất hừ một tiếng, không nói gì nữa mà đi ra khỏi bên dưới Thiên Phật đài, nhường lại vị trí. Sau đó hắn đứng một bên lạnh lùng nhìn Trần Định Nguyên. 

Hoàng Tiểu Long và mọi người xung quanh đều nhìn Trần Định Nguyên.

Lúc này Trần Định Nguyên bước tới phía dưới Thiên Phật đài, phóng thích Đấu khí ra. Tức thì Thiên Phật đài lấp lánh ánh sáng. Nhìn hào quang toả ra từ Thiên Phật đài, Trần Định Nguyên vui vẻ ra mặt.

Sau đó hào quang của Thiên Phật đài vẫn tiếp tục toả ra, mà càng lúc càng thịnh. Không lâu sau, Thiên Phật đài vang lên một tiếng ù ù. 

Mọi người thấy lòng mình căng thẳng.

Đúng lúc này, đột nhiên hào quang quay về Thiên Phật đài, giống như Lạc Vô Nhất ban nãy, sau tiếng ù đó Thiên Phật đài đột nhiên im bặt.

Sau khi nó dừng lại, bốn phía nhốn nháo. 

"Trần Định Nguyên, ngươi không được Thiên Phật đài lựa chọn thì cút xuống đi, đừng có chiếm vị trí!" Lúc này tiếng Lạc Vô Nhất vang lên, lời hắn nói giống hệt những gì Trần Định Nguyên vừa nói ban nãy.

Sắc mặt Trần Định Nguyên rất khó coi, nhưng cuối cũng vẫn phải đi ra mà nhường vị trí cho kẻ khác.

Sau đó lại có năm người nữa đi tới bên dưới Thiên Phật đài, nhưng năm người này phóng thích Đấu khí ra thì Thiên Phật đài lại chẳng có phản ứng gì. 

Sau năm người này, bốn phía yên lặng hẳn.

Nói như vậy chỉ có người có Vũ hồn cấp mười trở lên mới được Thiên Phật đài lựa chọn. Cho nên người có Vũ hồn từ cấp mười trở xuống đều không có hy vọng, chính vì như vậy mà số người tiến lên thử không nhiều.

Thấy không ai tiến lên nữa, Hoàng Tiểu Long mới nhấc chân đi tới bên dưới Thiên Phật đài. 

Người xung quanh thấy Hoàng Tiểu Long tiến lên, đều ồn ào bàn tán.

"Tiểu tử này trông lạ quá, không biết là đệ tử thiên tài của gia tộc nào ở đế quốc?"

"Đệ tử thiên tài á? Có khi là kẻ có Vũ hồn cấp mười thuộc dạng bình thường nhất, định lên thử vận may mà thôi. Nếu là đệ tử thiên tài thì sao có thể vô danh như vậy được!" 

Sau khi lên thử một lần, Trần Định Nguyên và Lạc Vô Nhất không hề rời đi mà cũng đứng trong đám người, thấy Hoàng Tiểu Long tiến lên thì đều nhìn theo. Nhưng hai người này có chung ý nghĩ với mọi người, cảm thấy Hoàng Tiểu Long cũng tới thử vận may mà thôi.

Hoàng Tiểu Long đi tới bên dưới Thiên Phật đài. Trong cái nhìn chòng chọc của mọi người, toàn thân Hoàng Tiểu Long toả ra thứ ánh sáng sáng ngời, Đấu khí được phóng ra khỏi cơ thể. Sau đó Thiên Phật đài toả ra hào quang rực rỡ.

Chương 224: Khiếp sợ

Nhìn Thiên Phật Đài bỗng nhiên bùng phát hào quang rực rỡ, mọi người vốn đang bàn tán không ngừng đều dừng lại, ai nấy ngơ ngác nhìn Thiên Phật Đài trên bầu trời.

Lúc trước, khi hai người Lạc Vô Nhất và Trần Định Nguyên tiến lên, Đấu khí Thích thể, Thiên Phật Đài cũng chỉ nhấp nháy hào quang mà thôi.

Thế nhưng khi Hoàng Tiểu Long thả Đấu khí ra, Thiên Phật Đài lập tức rực rỡ hào quang! 

Lần này Thiên Phật Đài đã xuất thế một tháng, một tháng này có không ít thiên tài của các đại gia tộc trong đế quốc Thiên Phật tới thử sức, thế nhưng chưa từng có thiên tài nào có thể khiến cho Thiên Phật Đài phản ứng kịch liệt như thế,

Sau khi mọi người giật mình thì lập tức bùng nổ tiếng nghị luận rối loạn.

"Rốt cuộc tiểu tử này là người nào? Vì sao Thiên Phật Đài lại có phản ứng lớn như vậy?" 

"Lẽ nào thiên phú Vũ Hồn của hắn còn cao hơn cả Lạc Vô Nhất và Trần Định Nguyên sao?"

"Cũng chưa chắc, không phải có lần Thiên Phật Đài chọn trúng một tên chỉ có Vũ Hồn cấp mười sao? Nói không chừng Vũ Hồn của tiểu tử này cũng chỉ là cấp mười thôi!"

"Hiện tại Thiên Phật Đài phản ứng kịch liệt như vậy, nhưng cũng không đồng nghĩa với việc tiểu tử này sẽ được chọn!" 

Mọi người nghị luận.

Mà Lạc Vô Nhất thì nhìn chằm chằm Hoàng Tiểu Long, còn Trần Định Nguyên thì lại chìm vào suy tư không biết đang nghĩ cái gì.

Trong tiếng bàn tán xôn xao của mọi người, hào quang của Thiên Phật Đài càng ngày càng rực rỡ mãnh liệt, tiếng vang ong ong không ngừng. Âm thanh vang vọng lần này của Thiên Phật Đài khác với lúc Lạc Vô Nhất và Trần Định Nguyên lên thử. Âm thanh của hai người họ là gián đoạn, còn của Hoàng Tiểu Long thì như sóng triều, càng lúc càng lớn, càng ngày càng vang, cuối cùng vang vọng khắp quảng trường Vạn Phật. 

Mọi người khiếp sợ, hai mắt trừng lớn.

Đột nhiên, trong hào quang rực rỡ của Thiên Phật Đài lại bắn ra từng tia sáng màu vàng kim.

"Phật quang, trời ạ, thế mà lại là phật quang!" 

"Thiên Phật Đài thế mà sinh ra phật quang!"

Trong mắt mọi người tràn đầy khiếp sợ.

Lạc Vô Nhất và Trần Định Nguyên cũng vô cùng hoảng hốt. 

Đế quốc Thiên Phật vẫn có một truyền thuyết, nếu có người nào có thể kích phát phật quang của Thiên Phật Đài, vậy thì người đó có bảy phần cơ hội được Thiên Phật Đài chọn trúng!

Bảy phần!

Đồng nghĩa với việc có hơn phân nửa cơ hội! 

Trong lúc mọi người còn đang khiếp sợ, Thiên Phật Đài đột nhiên vang lên một loại phạm âm.

"Đây là phật âm!"

"Là phật âm do Vạn Phật ngâm xướng!" 

Phật âm do Vạn Phật ngâm xướng! Trong lòng Lạc Vô Nhất và Trần Định Nguyên cũng vô cùng kinh ngạc. Lại thấy trên Thiên Phật Đài lóe lên từng tấm phù văn màu vàng khác thường, từng tấm phù văn này hợp thành từng phật ảnh ở giữa không trung.

"Hình bóng của Vạn Phật!"

Mọi người đã không còn từ ngữ nào miêu tả sự kinh ngạc của mình. 

Hoàng Tiểu Long thế mà làm cho Thiên Phật Đài hiện ra hình bóng của Vạn Phật!Nếu có thể làm cho Thiên Phật Đài hiện ra hình bóng của Vạn Phật, vậy thì người đó nắm chắc chín phần có thể được Thiên Phật Đài chọn trúng! Hiện tại, Hoàng Tiểu Long chỉ còn thiếu một bước cuối cùng!

Đó chính là Phật họa tứ diện của Thiên Phật Đài! 

Nếu như Hoàng Tiểu Long có thể kích hoạt Phật họa tứ diện của Thiên Phật Đài, vậy thì Hoàng Tiểu Long chắc chắn sẽ là người mà Thiên Phật Đài lựa chọn, Thiên Phật Đài sẽ giáng phật lực xuống!

Toàn bộ mọi người có mặt đều hồi hộp, hai mắt không chớp nhìn chằm chằm Hoàng Tiểu Long, rồi nhìn Thiên Phật Đài.

Trong ánh mắt của mọi người, trong hào quang của Thiên Phật Đài đột nhiên chiếu rọi ra hình ảnh của một mặt Phật họa! 

"Nhìn kìa, Phật họa, thực sự đó, tiểu tử này thế mà thực sự kích hoạt được Phật họa rồi!"

Nghe tiếng hô hào của mọi người xung quanh, Trần Định Nguyên không nhịn được, lạnh lùng nói: "Chỉ có một mặt mà thôi, có thể kích hoạt bốn mặt hay không, còn chưa chắc mà!"

Lời của Trần Định Nguyên vừa dứt. 

Lại có một mặt Phật họa nữa được hào quang Thiên Phật Đài chiếu rọi trên không trung!

Mặt thứ hai!

Mặt thứ hai rồi! 

Trong lòng mọi người càng thêm căng thẳng, thậm chí còn có người sốt ruột hơn cả Hoàng Tiểu Long.

Hoàng Tiểu Long đứng dưới Thiên Phật Đài cũng rất sốt ruột. Có thể được Thiên Phật Đài lựa chọn, được phật lực thanh tẩy hay không, Hoàng Tiểu Long thực sự không quan tâm lắm, hắn chỉ quan tâm có thể tiến vào Phật Quật hay không.

Hào quang Đấu khí của Hoàng Tiểu Long rực cháy, lúc này, trong hào quang của Thiên Phật Đài đã lấp lóe mặt thứ ba của Phật họa. Nhìn thấy mặt thứ ba đã dần hiện ra, trong lòng mọi người càng thêm co rút. 

Sau đó, mặt Phật họa thứ ba chiếu rọi trên không trung!

Mặt thứ ba rồi!Chỉ còn lại một mặt cuối cùng. 

Mọi người nhìn chằm chằm Thiên Phật Đài, một mặt cuối cùng!

Trái tim mọi người giờ phút này giống như bị cuốn chặt lại.

Lúc này, mặt thứ tư của Phật họa lấp lánh, cuối cùng chiếu lên không trung! 

Thời điểm mặt thứ tư được chiếu lên, Phật họa tứ diện đột nhiên bay lên, không ngừng xoay tròn, phật quang phóng thẳng lên cao, ánh sáng bao phủ cả ngàn dặm, phật quang sáng chói khiến cho toàn bộ dân chúng thành Cổ Bắc phía xa xa và tất cả cường giả đều thấy rõ.

Trong thành Cổ Bắc, mọi người gần như đều nhìn về phía phật quang rực rỡ ở quảng trường Vạn Phật phóng lên cao, hai mắt mở lớn.

"Đây là, chẳng lẽ có người kích hoạt được Phật họa tứ diện của Thiên Phật Đài rồi!" 

"Lần này người được chọn của Thiên Phật Đài xuất hiện rồi!"

"Đi, đi qua quảng trường Vạn Phật xem!"

Vì vậy, hầu như tất cả mọi người bên trong thành Cổ Bắc đều lao tới quảng trường Vạn Phật. 

Trên không trung quảng trường Vạn Phật, Phật họa tứ diện xoay tròn quanh Thiên Phật Đài, từng luồng phật lực từ trên Thiên Phật Đài chiếu xuống, bao phủ Hoàng Tiểu Long.

Toàn thân Hoàng Tiểu Long lập tức ấm áp, giống như được trở về trong vòng tay mẹ, một sức mạnh ấm áp thấm vào kinh mạch, khí hải, ngũ tạng lục phủ, bắp thịt toàn thân Hoàng Tiểu Long, một lần lại một lần, không ngừng cải thiện bản thể của Hoàng Tiểu Long.

Trong quá trình cải thiện này Hoàng Tiểu Long lại không chịu chút đau khổ nào, hơn nữa còn cực kỳ thoải mái, thoải mái tới mức hắn muốn rên rỉ. 

Đây chính là sức mạnh của Phật!

Trên quảng trường Vạn Phật hoàn toàn yên tĩnh, mọi người đều nín thở nhìn Hoàng Tiểu Long được bao phủ bên trong phật quang, có hâm mộ, có ghen tỵ, có sợ hãi.

Trần Định Nguyên nhìn Hoàng Tiểu Long tiếp thu sự thanh tẩy của phật lực, hai mắt tràn ngập vẻ đố kị, tay phải đột nhiên xuất hiện một cây độc châm màu lam, thừa dịp mọi người không chút ý gã bắn nó ra, đâm thẳng về phía khí hải ở lồng ngực Hoàng Tiểu Long. 

Thời điểm độc châm sắp đâm trúng khí hải của Hoàng Tiểu Long, hào quang toàn thân hắn đột nhiên sáng lên, độc châm bị văng ra ngoài.

Trần Định Nguyên thấy thế thì nổi lên sát ý, độc châm màu lam lại xuất hiện trong tay phải. Nhưng lúc gã định bắn cây độc châm này ra, bên tai lại vang lên một giọng nói nhỏ nhẹ, nghe giọng nói nhỏ nhẹ này nói xong gã mới không cam lòng thu hồi độc châm.

Hoàng Tiểu Long tiếp nhận sự thanh tẩy của phật lực, theo thời gian trôi qua, cường giả từ các phương trong thành Cổ Bắc ập tới càng ngày càng đông, làm cho cả cái quảng trường Vạn Phật chặt như nêm cối. 

Quảng trường Vạn Phật, vô cùng náo nhiệt.

Mà ở bầu trời Phật Quật, trong một không gian đang có tám lão giả mặc phật bào màu vàng kim ngồi nghiêm túc, khí tức mạnh mẽ trên thân tám người ngập tràn toàn bộ không gian. Lúc này, tám người đang xuyên qua không gian nhìn Hoàng Tiểu Long tiếp nhận phật lực thanh tẩy ở quảng trường Vạn Phật.

"Pháp lão, ông xem người trẻ tuổi này đi, so với tên Phạm Thần lần trước thì thế nào?" Một lão giả trong nhóm hỏi một lão giả khác ngồi ở vị trí trung tâm, tóc phân nửa trắng nửa đen. 

Hơn ba trăm năm trước, người được Thiên Phật Đài chọn là Phạm Thần - đệ tử thiên tài của Phạm gia, hiện tại Phạm Thần đã là cường giả Thánh Vực!

Pháp lão trầm mặc một lúc lâu mới lên tiếng: "Thành tựu của người này sau này còn cao hơn cả Phạm Thần!"

"Cái gì?" Bảy người khác giật mình. 

Chương 225: Gặp thích phạm thiên

Phạm Thần - đệ tử thiên tài của Phạm gia, sở hữu Vũ Hồn phổ thông cấp mười bốn. Cấp mười bốn đó! Toàn bộ đại lục Phong Tuyết, số người có chỉ đếm được trên đầu ngón tay, bây giờ Phạm Thần đã là nhân vật phong vân truyền kỳ nhất đế quốc Thiên Phật, thậm chí còn có người so sánh Phạm Thần này với Thích Phạm Thiên - đại đế hiện tại của đế quốc Thiên Phật.

Chẳng lẽ, thiên phú của tiểu tử trước mắt này còn cao hơn của Phạm Thần sao!

Còn cao hơn cả đại đế Thích Phạm Thiên sao? 

Bảy người khác vô cùng khiếp sợ.

"Nếu lần này Thiên Phật Đài đã chọn được người hữu duyên, vậy chúng ta hãy truyền tin tức này lại cho đại đế thôi!" Lúc này, Pháp lão lên tiếng.

Bảy người khác bừng tỉnh, gật đầu. 

Lúc này, ở phía nam đế quốc Thiên Phật, trong hoàng thành Thiên Phật có một tòa cung điện, bên trong cung điện có một người trung niên mặc phật bào màu hoàng kim đang trôi nổi giữa không trung, toàn thân tản ra phật lực, phật quang ngưng tụ xung quanh thân thể, hóa thành từng vị cổ phật.

Đây chính là Thích Phạm Thiên - đại đế hiện tại của đế quốc Thiên Phật.

Thích Phạm Thiên đột nhiên mở hai mắt ra, mò mò trên không, lôi ra được một miếng truyền tin phù. 

"Hả? Lần này Thiên Phật Đài chọn được người hữu duyên rồi?" Đôi mắt Thích Phạm Thiên sáng lên, nhìn xuống tiếp: "Cái gì? Pháp lão thế mà nói thành tựu của người này về sau còn cao hơn của Phạm Thần!"

Sau đó, toàn thân Thích Phạm Thiên chợt lóe phật quang, biến mất trong đại điện.

Mà lúc này trên quảng trường Vạn Phật, Hoàng Tiểu Long vẫn đang tiếp nhận phật lực của Thiên Phật Đài thanh tẩy. Từ lúc Hoàng Tiểu Long kích hoạt được Phật họa tứ diện tiếp nhận phật lực, đã qua sáu giờ. 

Sáu giờ trôi qua.

Toàn thân Hoàng Tiểu Long được phật lực thanh tẩy dường như trát lên một tầng sơn màu hoàng kim, từ xa nhìn lại, Hoàng Tiểu Long kim quang rực rỡ giống như một pho tượng điêu khắc bằng vàng.

Sáu giờ trôi qua, nhìn bề ngoài dường như Hoàng Tiểu Long không khác biệt gì so với sáu giờ trước, thế nhưng trong cơ thể đã xảy ra biến hóa biến hóa nghiêng trời lệch đất. Cho dù là kinh mạch, khí hải hay là ngũ tạng lục phủ, bắp thịt, da, thậm chí cả bộ lông của Hoàng Tiểu Long đều được cường hóa gấp hai! 

Mà tu vi Đấu khí và nội lực của hắn cũng tăng lên không ngừng với một tốc độ khủng khiếp.

Qua nửa ngày, hào quang quanh thân Hoàng Tiểu Long đột nhiên bùng lên, từng luồng hào quang màu tím đen bùng lên ngút trời, khí thế toàn thân thay đổi lớn.

Tiên Thiên cấp ba! 

Hoàng Tiểu Long vốn dừng lại ở Tiên Thiên cấp hai hậu kỳ đỉnh phong, rốt cuộc đột phá tới Tiên Thiên cấp ba rồi!

Mà lúc này, mới qua không tới hai năm kể từ khi Hoàng Tiểu Long tham gia Hoàng Thành chi chiến ở đế quốc Đoạn Nhận, lúc đó Hoàng Tiểu Long chỉ mới vừa đột phá lên Tiên Thiên mà thôi.

Trên quảng trường Vạn Phật, người càng ngày càng nhiều, mọi người nhìn Hoàng Tiểu Long tiếp nhận phật lực thanh tẩy mà đột phá, thì náo loạn ai nấy đều hâm mộ. 

Mà vẻ đố kị trong mắt Trần Định Nguyên càng thêm sâu sắc.
Sau khi Hoàng Tiểu Long đột phá Tiên Thiên cấp ba, phật lực của Thiên Phật Đài vẫn không ngừng chiếu xuống, tràn vào trong cơ thể Hoàng Tiểu Long được hắn thu nạp luyện hóa.

Đấu khí và nội lực của Hoàng Tiểu Long vẫn duy trì liên tục tăng lên. 

Một ngày một đêm trôi qua.

Sau khoảng thời gian đó, phật lực của Thiên Phật Đài mới ngừng lại, không bao lâu sau thì Thiên Phật Đài cũng biến mất khỏi không trung. Qua một ngày một đêm đấu khí của Hoàng Tiểu Long một đường đột phá, từ Tiên Thiên cấp ba sơ kỳ tới Tiên Thiên cấp ba sơ kỳ đỉnh phong, tiện đường lên luôn Tiên Thiên cấp ba trung kỳ, sau đó Thiên Phật Đài biến mất thì mới ngừng lại.

Trên quảng trường Vạn Phật, mọi người thấy Thiên Phật Đài biến mất thì rối rít nhìn về phía Hoàng Tiểu Long. 

Hoàng Tiểu Long mở hai mắt ra nội thị tình huống bên trong cơ thể, trong lòng vui vẻ.

Không ngờ rằng, lần này tiếp nhận phật lực của Thiên Phật Đài thanh tẩy, tu vi Đấu khí còn tăng cao hơn của mình tưởng tượng rất nhiều.

Hoàng Tiểu Long vốn cho rằng chỉ có thể đột phá tới Tiên Thiên cấp ba sơ kỳ. 

Hắn nhìn xung quanh, cuối cùng nhìn thẳng về phía Trần Định Nguyên.

Lúc hắn tiếp nhận phật lực thanh tẩy, Trần Định Nguyên dùng độc châm công kích hắn, hắn đều biết rõ.

Trần Định Nguyên thấy Hoàng Tiểu Long nhìn qua thì lạnh lùng cười, ánh mắt hai người gặp nhau trên không trung. 

Lúc này, cả quảng trường Vạn Phật vốn chặt như nêm cối đột nhiên rẽ ra một lối nhỏ, một đám người mặc quan bào của đế quốc Thiên Phật đi về phía Hoàng Tiểu Long. Dẫn đầu là một lão giả râu bạc trắng, hai mắt sáng ngời.

"Là Mã Bác Hoàng Tước của đế quốc Thiên Phật!""Mã Bác Hoàng Tước tới rồi, lần trước Phạm Thần được Thiên Phật Đài chọn trúng cũng là do Mã Bác Hoàng Tước tới đón đi. Đi Thiên Phật điện bái kiến đại đế." 

"Lần trước đại đế gặp mặt Phạm Thần đã tặng cho hắn ta một khối linh thạch thiên phẩm!"

Hoàng Tiểu Long nghe mọi người xung quanh bàn tán thì giật mình.

Linh thạch thiên phẩm! 

Nghe đồn linh thạch thiên phẩm đã sinh ra linh tính, ngoại trừ có thể dùng để luyện chế linh đan thiên phẩm ra, thì khi mang nó theo bên mình, lúc người tu luyện vận chuyển công pháp thu nạp linh khí thiên địa, nó có thể đẩy nhanh tốc độ thu nạp, vô cùng có lợi đối với việc tu luyện.

Lúc này, lão giả râu bạc trắng Mã Bác Hoàng Tước đi tới trước mặt Hoàng Tiểu Long, gật đầu cười với hắn: "Chúc mừng công tử được Thiên Phật Đài chọn trúng, dựa theo quy củ, phàm là người được Thiên Phật Đài tuyển chọn, đều có thể bái kiến đại đế, cũng được yêu cầu đại đế một việc. Hiện tại mời công tử theo ta đi tới Thiên Phật điện trước!"

"Được." Hoàng Tiểu Long gật đầu. 

Mã Bác Hoàng Tước tự tay làm một cái thế mời, sau đó xoay người mang theo Hoàng Tiểu Long rời khỏi quảng trường Vạn Phật này.

Lúc Hoàng Tiểu Long đi ngang qua người Trần Định Nguyên, hắn ta hừ lạnh cười, truyền âm nói: "Tiểu tử, cho dù ngươi được Thiên Phật Đài chọn trúng thì cũng đừng đắc ý. Lão tử thấy ngươi đã ngứa mắt, sau này nhìn thấy ta thì ngươi nên cút xa một chút, nếu không... Ta gặp ngươi một lần đánh ngươi một lần!"

Hoàng Tiểu Long lãnh đạm nói: "Vậy sao?" Trong mắt chợt lóe sát ý. 

Sau đó, Hoàng Tiểu Long theo đám người Mã Bác rời khỏi quảng trường, lúc này mọi người trên quảng trường mới chậm rãi tản đi.

Sau khi Hoàng Tiểu Long rời đi, đám người Trần Định Nguyên và Lạc Vô Nhất cũng rời đi theo mọi người.

Ra khỏi quảng trường Vạn Phật, Mã Bác Hoàng Tước mang Hoàng Tiểu Long đi dạo gần một giờ, mới đi tới trước một tòa kiến trúc thật to, cao tới cả trăm trượng, toàn bộ đều dùng quang minh thạch chế tạo thành, ở bức tường đá bên ngoài có khắc từng bức từng bức Phật họa tứ diện. 

"Công tử, đây là Thiên Phật điện, đại đế đã chờ ngươi bên trong, chúng ta đi vào thôi." Đi tới trước kiến trúc vĩ đại, Mã Bác cười nói rồi mang theo Hoàng Tiểu Long đi vào đại điện.

Vừa vào đại điện, một luồng sức mạnh phật tính mạnh mẽ phô thiên cái địa tràn tới phía Hoàng Tiểu Long. Đối diện với sức mạnh phật tính như sóng thần này, Hoàng Tiểu Long có một loại ý niệm muốn quỳ xuống phủ phủ. Nhưng đúng lúc này, Vũ Hồn Song Long Hắc Lam bên trong cơ thể Hoàng Tiểu Long chấn động, một luồng long uy mãnh liệt tản ra từ trên người Hoàng Tiểu Long.

Sức mạnh phật tính mạnh mẽ lập tức biến mất. 

Cảm nhận được long uy từ trên người Hoàng Tiểu Long, Mã Bác khiếp sợ, sau khi bừng tỉnh thì tiếp tục mang theo Hoàng Tiểu Long đi vào đại ddienj.

Đại điện Thiên Phật điện cực lớn, thế mà lại không thua gì quảng trường Vạn Phật. Hoàng Tiểu Long nhìn xung quanh, thì thấy bốn phía trong Thiên Phật điện có rất nhiều cột trụ bằng bạch ngọc thạch, trên mỗi thạch trụ đều điêu khắc một con phật thú.

Sau khi tiến sâu vào đại điện, thì phía trước có một người chắp tay sau lưng, quay lưng về phía hai người Hoàng Tiểu Long. 

"Đại đế, vị công tử này chính là người được chọn của Thiên Phật Đài lần này." Lúc này, Mã Bác lên tiếng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau