VÔ ĐỊCH THIÊN HẠ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô địch thiên hạ - Chương 216 - Chương 220

Chương 216: Cường giả thánh vực?

“Đi, chúng ta đến cung nghênh lão tổ xuất quan!”

Quách Thế Văn suất lĩnh mọi người đến mật thất Quách gia. Bọn họ vừa đến nơi, đột nhiên đại môn mật thất ầm ầm vỡ vụn, một bóng người phá không bay ra, nhẹ nhàng rơi xuống.

Nhận ra người này, Quách Thế Văn mừng rơn, vẻ mặt thu liễm lại, tiến lên cung kính chào: 

“Chúc mừng phụ thân trùng kích Thánh Vực thành công!”

“Chúc mừng gia gia trùng kích Thánh Vực thành công!”

Hai huynh đệ Quách Chí, Quách Phi cũng tiến lên cung kính chào. 

Lúc này, Trương Nhạc cùng các cao thủ Quách gia mới bước tới cung kính hành lễ chúc mừng.

Người từ trong mật thất ra là một người tóc bạc trắng nhưng khuôn mặt lại như thanh niên hai bảy hai tám tuổi. Người này mặc một bộ cẩm bào màu bạc, khí tức trên người như uy như ngục. Người đó chính là lão tổ Quách gia - Quách Sâm!

Quách Sâm nhìn mọi người hành lễ chúc mừng, cười cười gật đầu nói: 

“Các ngươi đứng cả lên đi!”

Lần này trùng kích Thánh Vực thành công, tâm tình của lão cực kỳ tốt. Quách gia tài lớn lực lớn, khống chế thương bội Vạn Bảo là một trong ba thương hội lớn nhất Đế quốc Đoạn Nhận. Nếu bàn về tài lực, Quách gia không hề kém Tạ gia, Diêu gia, nhưng vẫn không thể chen chân vào danh sách các gia tộc siêu cấp cực vô phách cũng là vì Quách gia không có cường giả Thánh Vực! Nhưng bây giờ, có rồi! Lão đã trùng kích Thánh Vực thành công, nhảy lên làm cường giả đỉnh phong của Đế quốc Đoạn Nhận.

Quách Sâm không nhịn được ngửa đầu cười ha hả, tiếng cười quanh quẩn khắp từng ngóc ngách hẻo lánh của Quách phủ. 

Không ai dám lên tiếng.

Quách Sâm ngừng cười, ánh  mắt quét qua một cái, đột nhiên dừng lại nhìn hai đứa chất nam Quách Chí, Quách Phi:

“Có chuyện gì xảy ra?” 

Giọng nói của lão hơi lạnh đi.

Với nhãn lực của mình, đương nhiên liếc một cái lão đã nhận ra khí hải của hai Huynh đệ Quách Chí, Quách Phi đã bị người ta đánh vỡ.

Quách Thế Văn vội vàng tiến tới cung kính đáp: 

“Phụ thân, là một tiểu tử tên Hoàng Tiểu Long đánh vỡ khí hải Chí nhi, Phi nhi!”

“Hoàng Tiểu Long?”

Quách Sâm không biết. 

“Hoàng Tiểu Long này là người đứng đầu cuộc chiến Hoàng thành năm nay, sinh ra ở một Hoàng gia trang nho nhỏ trong Lạc Thông vương quốc. Nhưng không hiểu sao lại có hao cao thủ Tiên thiên đi theo. Một trong số đó tên Triệu Thư, đã tiến tới gần Thánh Vực rồi!”

Quách Sâm lạnh lùng cười:

“Tiến tới gần Thánh Vực? Chỉ một Tiên thiên thập giai hậu kỳ đỉnh phong nho nhỏ mà thôi. Vậy giờ Hoàng Tiểu Long và Triệu Thư kia đang ở đâu?” 

Quách Thế Văn cung kính đáp:“Con mới tra ra được, hiện giờ Tuyệt Tình Công tử Diêu Phi đang giữ phụ mẫu Hoàng Tiểu Long. Hoàng Tiểu Long đang dẫn theo Triệu Thư tới Tuyệt Tình điện trước học viện Đoạn Nhận. Đoán chừng bây giờ đến nơi rồi.”

“A, đến Tuyệt Tình điện sao?” 

“Đúng vậy. Hoàng Tiểu Long có Vũ hồn song sinh siêu cấp, Đoạn Vô Ngân kia cực kỳ coi trọng tiểu tử này, cho nên đã đưa kim lệnh cho hắn. Tiểu tử này nhờ vào kim lệnh của Đoạn Vô Ngân mới được tiến vào học viện Đoạn Nhận!”

“Thì ra là vậy!”

Quách Sâm cười lạnh: 

“Dám ỷ vào Đoạn Vô Ngân làm chỗ dựa, lại đánh chất nam Quách gia ta bị thương? Cho dù hắn có Đoạn Vô Ngân chống lưng, hôm nay cũng phải chết! Đi. Chúng ta tới Tuyệt Tình điện thôi. Nếu đến trễ, Hoàng Tiểu Long kia chết trong tay Diêu Phi thì không còn ý nghĩa gì cả!”

“Vâng, phụ thân!”

Quách Thế Văn cung kính thưa. 

Quách Sâm phi thân lên, dẫn theo một đoàn Quách Thế Văn, Quách  Chí, Quách  Phi, Trương Nhạc tới học viện Đoạn  Nhận. Với tốc độ của  Quách  Sâm, chẳng mấy chốc đoàn người Quách gia đã tới học viện, nhắm thẳng Tuyệt  Tình Điện.

Trên đường đi, họ gặp rất ít thầy trò học viện. Không bao lâu sau, Quách Sâm và đoàn người Quách gia đã thấy Tuyệt  Tình Điện phía xa xa, thấy một đám người đông kìn kịt ngay trước quảng trường Tuyệt Tình điện. Lúc, này, trên quảng trường, miệng Diêu Phi ngậm đầy một búng phân vàng rực, trong thùng chỉ còn lại một nửa, một nửa trong bụng Diêu Phi.

Mặt mũi Diêu Phi xám như tro, đã không thể tìm thấy từ nào có thể diễn tả được tâm tình hiện tại của y. Y phẫn nộ, hận ý trùng thiên, sát ý hùng liệt, chỉ hận không thể bầm thây Hoàng Tiểu Long thành vạn mảnh, nhưng lại cũng muốn cầu xin hắn tha thứ mong hắn dừng tay. Lúc này, dạ dày y đang dời sông lấp bể, thậm chí y còn có thể ngửi được mùi thối từ trên người mình. 

“Hoàng Tiểu Long, ta không giết ngươi, thề không làm người!”

Diêu Phi phẫn nộ gầm rú, sát ý phóng lên tận trời, nhưng y vừa mở miệng đã bị thứ trong thùng gỗ bay lên bịt chặt.

Quách Sâm mang theo bọn người Quách Thế Văn phá không mà đến, vừa vặn thấy được cảnh tượng mà cả đời cũng khó mày quên được xảy ra ngay trên quảng trường Tuyệt Tình điện. Tuyệt tình công tử Diêu Phi lại đang ăn phân! Quách Sâm đến, khí thế cường đại khiến cho mọi người trên quảng trường đều kinh ngạc ngẩng đầu.

“Là Quách gia lão tổ!”

Có người nhận ra Quách Sâm, hô lớn. 

“Quách gia lão tổ! Nghe nói Quách gia lão tổ đã bế quan trùng kích Thánh Vực, lần này xuất quan chẳng lẽ đã thành công?”

“Khí thế của Quách gia lão tổ mạnh lắm, hẳn là đã trùng kích thành công rồi!”

Trong tiếng xôn xao của mọi người, Quách Sâm dẫn theo đoàn người Quách gia lách mình tới quảng trường Tuyệt Tình điện. 

Quách Sâm lách mình vào, giật mình nhìn Diêu Phi miệng nhồi đầy phân. Mà dám người Quách Thế Văn, Quách Chí, Quách Phi, lại càng giật mình hơn. Tuy Diêu Phi không phải gia chủ Diêu gia, nhưng việc kế thừa vị trí gia chủ Diêu gia chỉ là sơm hay muộn. Thân phận địa vị hiện giờ của y thậm chí còn cao hơn gia chủ Quách gia Quách Thế Văn một chút. Bây giờ, lại bị người ta nhét phân vào mồm!

Quách Sâm nhìn sang Hoàng Tiểu Long.

“Phụ thân, hắn chính là Hoàng Tiểu Long!” 

Quách Thế Văn bước tới giải thích với Quách Sâm.

Quách Sâm giật mình, đồng tử đột nhiên co rụt lại. Lúc này, không hiểu sao trong lòng lão lại cảm thấy trước kia đối phó với Hoàng Tiểu Long là quyết định sai chăng?

Hoàng Tiểu Long cũng quay đầu lại, nhìn Quách Sâm, hai ánh mắt va chạm. 

“Ngươi là Quách Sâm, Quách gia lão tổ?”

Hoàng Tiểu Long lạnh lùng hỏi.

Thấy Hoàng Tiểu Long dám gọi thẳng tên cúng cơm của mình, Quách Sâm nhướn mày. Tuy cảm thấy có lẽ hắn không đơn giản như mình tưởng nhưng dù sao hiện giờ lão cũng đã đột phá Thánh Vực, còn Hoàng Tiểu Long chỉ là một Tiên thiên nho nhỏ, thấy mình không những không quỳ mà còn dám gọi thẳng tên mình. Lão khá là khó chịu. Nhưng lão còn chưa mở miệng, Quách Chí kia đã không nhịn được mà mắng: 

“Hoàng Tiểu Long, gan chó của ngươi thật lớn quá mà! Dám gọi thẳng tên gia gia của ta. Nói cho ngươi biết, gia gia của ta đã trùng kích Thánh Vực thành công, là cường giả Thánh Vực. Bây giờ ngươi quỳ xuống cầu xin tha thứ thì vẫn còn kịp!”

Quách Chí vừa dứt lời, bốn phía bạo động:

“Qủa nhiên Quách gia lão tổ đã trùng kích Thánh Vực thành công rồi!” 

“Cường giả Thánh Vực! Về sau Đế quốc Đoạn Nhận chúng ta lại có thêm một cường giả Thánh Vực rồi. Sau này Quách gia là siêu cấp đại tộc rồi!”

Chúng thầy trò đều khiếp sợ nghị luận.

“Cường giả Thánh Vực?” 

Triệu Thư chậm rãi đi tới, cười lạnh nhắc lại. Trong ánh mắt khiếp sợ của mọi người đột nhiên nhấc hai tay lên, đánh ra một chưởng vào hư không nhắm thẳng Quách Sâm, một bàn tay cực lớn che khuất cả bầu trời.

Chương 217: Đại đế đoạn nhận tới

Bàn tay to tướng che kín cả mặt trời lập tức ập tới trước mặt Quách Sâm. Quách Sâm hoảng sợ đưa tay ra đón lấy.

“Bá thiên vô cực thủ!”

Một thủ ấn phá không mà ra. Quanh thủ ấn lóe ra hai đạo quang mang một sáng một đen, khí phách tràn ngập khắp không gian. 

Hai chưởng ấn va vào nhau, khí kình khủng bố tóe ra tứ phía. Nhưng ngay lập tức, Bá thiên vô cực thủ của Quách Sâm đã bị chưởng ấn của Triệu Thư phá vỡ. Sau đó, bàn tay che trời đã đến ngay trước mặt Quách Sâm.

Quách Sâm kêu thảm một tiếng, bay ngược lại rơi xuống một góc quảng trường.

Tất cả mọi người đều kinh hô tránh lui. Toàn bộ quảng trường Tuyệt Tình điện hoàn toàn yên tĩnh. Dường như tất cả mọi người đều nghe được tiếng tim đập thình thịch. 

Lúc này, khí kình magn theo tất cả sức mạnh khiến cho Tuyệt Tình điện bắt đầu đổ xuống ầm ầm.

Nhìn Tuyệt Tình điện sụp đổ, lại nhìn quanh xem Quách Sâm ở đâu, tất cả mọi người đều hít một hơi khí lạnh.

Quách Sâm, Quách gia lão tổ, trùng kích thành công Thánh Vực, cường giả Thánh Vực lại không thể tiếp nổi một chưởng của Triệu Thư! 

Tất cả mọi người đều hoảng sợ nhìn Triệu Thư. Rốt cuộc Triệu Thư này có thực lực gì? Thực lực thực sự như thế nào? Ngay cả Diêu Phi cũng khiếp sợ nhìn hắn.

Còn Quách Chí vừa mới nãy còn kêu gào muốn Hoàng Tiểu Long quỳ xuống nhận sai với gia gia mình cũng nhìn gia gia mình nằm đó, mặt mũi như đông đá, rùng mình một cái, sau đó là tay chân run rẩy. Quách Chí nhìn Hoàng Tiểu Long và Quách Thư dầy sợ hãi.

Lúc này, Hoàng Tiểu Long chậm rãi tiến tới, đứng trước mặt Quách Thế Văn, lạnh lùng hỏi: 

“Ngươi hạ lệnh để cho Quách Thế Nguyên giải trừ hôn ước giữa muội muội ta và Quách Thái?”

Da mặt Quách Thế Văn giật giật, lùi lại đằng sau, khoát tay áo, nhăn nhúm cười:

“Không. Không có chuyện này. Tuyệt  đối không có, không có chuyện này!” 

“Không có chuyện này?”

Hoàng Tiểu Long cười lạnh:

“Vậy bên ngoài kia là đồn sai à?” 

“Vâng đúng, chắc chắn là đồn sai!”

Quách Thế Văn cười tươi sáng lạn:

“Nhất định có một vài gia tộc có thế lực cố ý bịa đặt, ghen ghét quan hệ thông gia giữa Quách gia ta và Hoàng gia, nên cố ý bịa chuyện tung lời đồn bậy!” 

Quách Sâm bị một chưởng của Triệu Thư đánh bay đang cố gắng bò lên khỏi mặt đất. Thấy vậy, Quách Thế, Văn, Quách Chí, đám đệ tử Quách gia mới kịp phản ứng lại, chạy tới trước mặt Quách Sâm.

“Phụ thân, người không sao chứ?”

Quách Thế Văn vừa hỏi dứt lời, Quách Sâm oạc một cái, phun ra một ngụm máu tươi, nhuộm hồng cả mặt đất. 

Cả Quách gia đều sợ hãi hoảng loạn. Quách Sâm chính là trụ cột Quách gia đó. Nếu Quách Sâm chết, Quách gia sẽ bị ảnh hưởng vô cùng lớn, thậm chí Quách Phi kia còn “kích động” đến mức bật thốt lên:

“Gia gia, ngàn vạn lần người không thể chết!”

Gã vừa dứt lời, Quách Sâm lại nôn ra một búng máu nữa. 

Quách Thế Văn nhìn đứa nhi tử vô dụng, giận dữ vung một chưởng đánh bay gã. Quách Phi lăn đến bên ngoài quản trường, các đệ tử Quách gia khác cũng không buồn tới nâng gã dậy.“Ta không sao.”

Quách Sâm yếu ớt nói vậy. Thực ra, có sao hay không, rốt cuộc cũng chỉ có lão biết. Vừa rồi một chưởng kia của Triệu Thư đã làm tổn thương đến căn cơ Thánh Vực của lão, suýt nữa thì đánh cho lão rơi từ Thánh Vực xuống thành Tiên thiên thập giai hậu kỳ đỉnh phong. Quách Sâm vừa mới đột phá THánh Vực, Thánh Vực vẫn chưa vững chắc. 

“Đa tạ tiền bối hạ thủ lưu tình!”

Quách Sâm nói với Triệu Thư, sắc mặt kính sợ và cung kính. Lão biết, nếu chưởng vừa rồi Triệu Thư không lưu tình, chỉ sợ lão đã bị đánh rơi xuống thành Tiên thiên thập giai hậu kỳ đỉnh phong.

Triệu Thư lạnh lùng nói: 

“Ta nể mặt Hoàng tiểu thư, nên chưởng vừa rồi mới lưu tình như vậy. Bằng không thì… hừ!”

“Hoàng tiểu thư?”

Quách Sâm nhìn Quách Thế Văn, không hiểu. Tuy vừa rồi lão cũng có nghe cuộc đối thoại giữa Hoàng Tiểu Long và Quách Thế Văn, nói cái gì mà giải trừ hôn ước, nhưng cũng không rõ lắm. Quách Thế Văn vội vàng giải thích: 

“Khi phụ thân bế quan, Quách Thái và muội muội Hoàng công tử Hoàng Mẫn tiểu thư đã định ra hôn ước!”

Quách Sâm giận dữ quát:

“Sao ngươi không nói sớm?” 

Quách Thế Văn cúi đầu không dám mở miệng. Quách Sâm quay sang cười nói với Hoàng Tiểu Long:

“Hoàng công tử, việc này ngươi cứ yên tâm, nhất định ta sẽ cho ngươi một câu trả lời thỏa đáng. Về sau Quách gia ta và Hoàng gia là quan hệ thông gia, là thân gia rồi, là Quách gia chúng ta trèo cao rồi!”

Hoàng Tiểu Long lạnh lùng liếc nhìn Quách Sâm, quay sang, nhìn Diêu Phi, lạnh lùng hỏi: 

“Nói, phụ thân ta đang ở đâu?”

Tất cả mọi người đều nhìn Diêu Phi. Y lạnh lùng nhìn Hoàng Tiểu Long, cười nói:“Hoàng Tiểu Long, ta thừa nhận ta đã xem thường ngươi, không ngờ được bên ngươi lại có cao thủ như thế.” 

Y nhìn sang Triệu Thư, cười lạnh:

“Nhưng ngươi dám đưa người ngoài vào trong học viện Đoạn Nhận, đánh đệ tử học viện bị thương. Không lâu nữa, Đại đế sẽ cùng các Đại Thánh tôn giá lâm, dù Triệu Thư có mạnh hơn nữa cũng sẽ phải chết!”

Diêu Phi vừa dứt lời, đột nhiên xa xa có tiếng xé gió, từng đạo khí tức cường hoành đến mức dày đặc cấp tốc ập đến. Trước mặt moi người, một người mặc long bào, mi tâm có một phù văn Đoạn Nhân thu nhỏ, chính là Đại đế Đoạn Nhận. Sau lưng Đại đế là năm vị lão giả mặc chiến bào hoàng kim, đây cũng chính là năm Đại Thánh Tôn của học viện Đoạn nhận. 

Sau lưng năm Đại Thánh Tôn là Đoạn Vô Ngân cùng các cao thủ học viện Đoạn Nhận.

Thấy Đại đế Đoạn Nhận cùng năm Đại Thánh Côn và các cao thủ tới, Diêu Phi mừng ra mặt, nhìn Hoàng Tiểu Long, khuôn mặt cười đến mức dữ tợn:

“Hoàng Tiểu Long, nhất định ngươi sẽ phải chết. Ha ha. Chờ lát nữa ta xem ngươi trốn thế nào!” 

Trong vô số ánh mắt của Diêu Phi, Quách gia và các thầy trò, đoàn người Đại đế Đoạn Nhận rốt cuộc đã tới quảng trường Tuyệt Tình điện.

“Bái kiến Đại đế và năm vị Thánh Tôn!”

Các thầy trò học viện Đoạn Nhân và cả Diêu Phi đều quỳ xuống, hành lễ. Trong trường, chỉ còn Quách Sâm, Hoàng Tiểu Long, Triệu thư, Vu Minh vẫn còn đứng. 

Đại đế Đoạn Nhận khẽ gật đầu, nhìn mọi người, khai kim khẩu:

“Tất cả mọi người đứng lên đi!”

“Tạ ơn Đại đế!” 

Mọi người đứng đậy, trong vô số cái nhìn, Đại đế Đoạn Nhận bước về phía đoàn người Hoàng Tiểu Long và Triệu Thư.

Diêu Phi nhìn Đại đế Đoạn Nhận, khuôn mặt dần nở  ra nụ cười, hai mắt độc hận tỏa ra hào quang lập lòe. Hoàng Tiểu Long, để ta xem ngươi chết thế nào!

Đại đế Đoạn Nhân đi tới trước mặt Hoàng Tiểu Long và Triệu Thư, đột nhiên cung kính nói với Triệu Thư: 

“Triệu tiên sinh, Đoạn Nhân đã tới chậm!”

Tất cả mọi người đều đóng băng, ngây người đứng đó. Bọn Diêu Phi, Quách Sâm, Quách Thế Văn đều trợn trừng hai mắt,

“Triệu… Triệu tiên sinh?” 

Diêu Phi hoang mang. Đại đế Đoạn Nhận lại gọi Triệu Thư là Triệu tiên sinh, lại với thái độ cung kính như thế?

Đại đế Đoạn Nhận quay sang cung kính chào Hoàng Tiểu Long:

“Hoàng công tử!” 

Tất cả mọi người đều trơn trừng hai mắt. Đoạn Vô Ngân và Trình Kiếm cũng tiến lên cung kính chào:

“Triệu tiên sinh, Hoàng công tử!”

Não bộ của mọi người nổ ầm ầm, không biết nên phản ứng thế nào, đầu óc trống rỗng. Đột nhiên, có người nghĩ tới một vấn đề nghiêm trọng. Kim lệnh trong tay Hoàng Tiểu Long, chẳng lẽ không phải Đoạn Vô Ngân cho, mà là Đại đế Đoạn Nhận! 

Chương 218: Thần điện lại hiện ra

Người khác nghĩ tới kim lệnh của Hoàng Tiểu Long, Diêu Phi cũng nghĩ tới. Nghĩ đến khả năng này, trái tim y nhảy dựng lên. Nếu kim lệnh trong tay Hoàng Tiểu Long là do Đại đế Đoạn Nhận cho, vậy…?

Hoàng Tiểu Long khẽ gật đầu với Đại đế Đoạn Nhận, Đoạn Vô Cương.

“Không cần đa lễ!” 

Đại đế Đoạn Nhận nghe vậy, sắc mặt trầm tĩnh lại.

Mọi người thấy vậy đều toát mồ hôi. Sao có vẻ như Đại đế còn sợ Hoàng Tiểu Long và Triệu Thư trách tội?

Hoàng Tiểu Long lại nhìn sang Diêu Phi. Diêu Phi thấy vậy, sắc mặt bình tĩnh trở lại, lại nở nụ cười: 

“Hoàng Tiểu Long, ngươi khiến ta giật mình rồi đấy. Không ngờ kim lệnh trong tay ngươi lại do Đại đế ban cho.”

Sắc mặt Diêu Phi không có phẫn hận, không có sát ý, không có kinh hoảng, như buồn để ý đến Hoàng Tiểu Long cùng Triệu Thư.

Nghe vậy, tuy cảm thấy kỳ quái, nhưng  Hoàng Tiểu Long cũng không nghĩ nhiều, cười lạnh nói: 

“Ta cho ngươi một cơ hội cuối cùng. Nói. Phụ thân ta đang ở đâu?”

Diêu Phi cười lạnh:

“Ta cũng nói với ngươi lần cuối. Giết ta, đoàn người Hoàng gia cũng phải chôn cùng! Còn nữa, Hoàng Tiểu Long, ngươi cho rằng ngươi đã thắng sao?” 

Sát ý lóe lên trong mắt Hoàng Tiểu Long, Tu La Chi Đao cầm sẵn trong tay.

“Vậy, ngươi chết đi!”

Tu La Chi Đao vung lên, hàn mang lập lòe, cắt thẳng vào cổ Diêu Phi. 

Khi Tu La Chi Đao chạm tới cổ Diêu Phi, đột nhiên một đạo quang mang màu xanh lục phá không mà tới, với một tốc độ cực nhanh, không gian gào thét, chấn động khắp nơi.

Triệu Thư biến sắc ngăn ngay trước Hoàng Tiểu Long, đột nhiên hai tay vỗ một cái, đón đầu tia sáng màu xanh, đồng thời hô lên:

“Thiếu chủ, coi chừng!” 

Chưởng lực của Triệu Thư va chạm với tia sáng màu lục, cả không gian đều nổ tung kịch liệt.

Hoàng Tiểu Long vừa lùi lại, bảy bóng người lóe ra xuất hiện ở quảng trường. Hai mắt Hoàng Tiểu Long đanh lại, đằng trước chính là Lý Mạc Lâm, sư tôn của Lý Lộ. Sau lưng Lý Mạc Lâm có sáu người, một trong số đó vô tình lại chính là Ngao Bạch Tuyết!

Còn có một ngươi nữa, mặc quần áo và trang sức Diêu gia, nhưng khác với đệ tử Diêu gia ở chỗ ở ngoài ngực không khắc con thần thú Xích Diễm. Xem phục sức, có lẽ chính là Diêu gia lão tổ, Diêu Sơn rồi. 

Bảy người Lý Mạc Lâm chạy đến khí thế khủng bố che trời đảo đất, khiến cho thầy trò học viện Đoạn Nhận ở đó ai cũng kinh sợ rồi lui đi.

Diêu Sơn nhìn quanh quảng trường, thấy Diêu Phi mồm đầy phân, nhướn mày, hai mắt lóe ra sát ý, vung tay lên, muốn phá giải không gian pháp tắc mà Triệu Thư thi triển trên người Diêu Phi. Nhưng khi thánh lực của lão vừa chạm phải thân thể Diêu Phi thì y lóe lên hào quang, đánh cho thánh lực này xơ xác.

Diêu Phi cả kinh. Lý Mạc Lâm vung hai tay lên, vậy mới bài trừ được không gian pháp tắc trên người Diêu Phi. Cơ thể Diêu Phi có thể hoạt động trở lại, vội vàng bước tới cung kính thi lễ với bảy người Lý Mạc Lâm. 

“Bái kiến Lý trưởng lão cùng các vị tiền bối!”
“Đứng lên đi!”

Lý Mạc Lâm nhàn nhạt nói. 

Diêu Phi nghe vậy mới đứng dậy, chạy tới trước mặt Diêu Sơn:

“Lão tổ!”

Diêu Sơn gật gật đầu, liếc nhìn qua Hoàng Tiểu Long, lãnh đạm hỏi: 

“Là tiểu tử này làm hay sao?”

Ý là chỉ chuyện mồm miệng Diêu Phi bị nhồi đầy phân vừa rồi.

“Vâng, lão tổ!” 

Diêu Phi độc địa phẫn hận nhìn Hoàng Tiểu Long:

“Là tiểu tử này!”

Hoàng Tiểu Long lạnh lùng nhìn mấy người Diêu Phi, không ngờ Diêu gia cũng có quan hệ với Thần điện, hơn nữa, xem ra có vẻ quan hệ rất sâu! Bằng không thì Diêu gia lão tủ cũng không thể mời mấy người Lý Mạc Lâm tới đây được. 

“Hoàng Tiểu Long, không ngờ chúng ta gặp lại nhau nhanh như thế.”

Lý Mạc Lâm lạnh nhạt nói.

Hoàng Tiểu Long cũng lạnh nhạt đáp lại: 

“Ta cũng không nghĩ tới.”Lý Mạc Lâm nhìn đám người Triệu Thư, Đại đế Đoạn Nhận, Quách Sâm:

“Bây giờ ta muốn đưa Diêu Phi đi, có lẽ sẽ không có ai phản đối?” 

Tất cả mọi người đều im lặng, không ai nói gì. Đại đế Đoạn Nhận cũng chỉ nhướn mày không nói. Trong lòng các cao thủ ở đây đều hiểu Thần điện đại biểu cho cái gì. Mà ngay cả Đoạn Nhận cũng trông cậy vào lần tiếp theo Thần điện chọn đệ tử có thể trúng nhi tử Đoạn Vô Ngân của mình.

“Diêu Phi hôm nay phải chết, ở đây!”

Khi tất cả mọi người đều yên lặng, đột nhiên một giọng nói lạnh lùng vang lên. Mọi người đều cả kinh, đó là Hoàng Tiểu Long. 

Lý Mạc Lâm khẽ giật mình, sau đó nhoẻn cười, cười đến mức run rẩy cả người. Nhưng ngực Lý Mạc Lâm không lớn, nên có cười thế nào đằng trước cũng không gợn được sóng. Cười xong, Lý Mạc Lâm nhìn Hoàng Tiểu Long, nói:

“Tiểu gia hỏa này, ngươi có biết đang nói chuyện với ai không? Người trẻ tuổi, đôi khi vẫn phải suy nghĩ có kỹ rồi hẵng nói, đừng có lúc nào cũng nói mấy lời mất não đấy, nếu không sẽ dẫn đến họa sát thân!”

Hoàng Tiểu Long nhìn Lý Mạc Lâm cười tủm tỉm. Vốn lần trước Lý Mạc Lâm xuất hiện đem Lý Lộ đi, hắn đã không còn chán ghét lão như vậy nữa, nhưng bây giờ đột nhiên hắn ghét lão đến không thể ghét hơn! Không chỉ có Lý Mạc Lâm, mà là cả Thần điện! Cảm giác chán ghét này đột nhiên dâng lên cực kỳ mãnh liệt! 

“Giết!”

Hoàng Tiểu Long lạnh lùng nói.

Hắn vừa dứt lời, đột nhiên thân hình Triệu Thư lóe lên một cái, cả người biến mất không có tí dấu hiện nào. Thân hình Lý Mạc Lâm cũng biến mất. Sau đó, giữa không gian quảng trường không ngừng có tiếng ầm ầm vọng xuống. Mỗi một tiếng nổ đều to như tiếng sấm từ cửu thiên, chấn động mọi người. 

Mọi người đều kinh hoảng. Nhưng lúc này, Ngạo Bạch Tuyết cùng Diêu gia lão tổ Diêu Sơn đồng thời phi thân lên, đánh ra một chưởng, chưởng sóng cuồn cuộn, muốn giết Hoàng Tiểu Long.

Khi hai chưởng lực đã tới sát ngực Hoàng Tiểu Long rồi, một bóng người lóe lên che trước mặt hai người, nâng hai tay lên, xòe ra chính diện nghênh đón lấy hai chưởng lực.

Âm ầm ầm, Ngao Bạch Tuyết và Diêu Sơn đều lùi lại. Sau đó, hạ xuống, thân hình lảo đảo đứng không vững, lùi lại liền mấy bước nữa. 

“Đoạn Nhận, ngươi cũng dám nhúng tay vào chuyện của Thần điện, chẳng lẽ ngươi không sợ toàn Đoạn Nhận đế quốcbị diệt?”

Ngạo Bạch Tuyết trầm giọng quát.

Vừa rồi chính là Đoạn Nhận Đại đế ra tay ngăn cản. Đoạn Nhận cười lạnh: 

“Thần điện rất mạnh, nhưng nếu muốn tiêu diệt Đế quốc Đoạn Nhận ta cũng không dễ dàng như vậy?”

Ngạo Bạch Tuyết giận dữ, phi thân tiến lên, xông thẳng tới Đại đế Đoạn Nhận. Mà bốn người khác của Thần điện cùng Diêu Sơn tới cũng xông lên, kịch chiến với năm Đại Thánh Tôn của học viện. Tất cả đều là cường giả Thánh Vực, lực công kích chấn động bốn phía, mang theo tính hủy diệt, phá hủy tất cả mọi thứ, Đoạn Vô Ngân cùng các thầy trò học viện chỉ có thể lui xuống. Cuộc chiến giữa các cường giả Thánh Vực không phải thứ bọn Đoạn Vô Ngân có thể tham dự, ngay cả Vu Minh cũng chỉ có thể che chở cho Hoàng Tiểu Long lui ra sau, xem chiến từ xa xa.

Sau một hồi bị quần xé, Tuyệt Tình điện đổ nát đã biến thành bột mịn, trên quảng trường, đá lót sân cũng bị lật tung lên, toàn bộ đều biến thành bụi đất, bột phấn, thậm chí, cả mặt đất cũng đã bắt đầu văng tung tóe. Sâu trong lòng đất, địa khí phún ra dũng  mãnh. Thậm chí đã có vết rách không gian xuất hiện. 

Hoàng Tiểu Long nhìn chằm chằm Diêu Phi ở xa xa, nói với Vu Minh:

“Không cần để ý tới ta. Giết Diêu Phi!”

“Vâng, thiếu chủ.” 

Chương 219: Tới diêu phủ

Vu Minh bay ra, hào quang tỏa sáng, một người đá khổng lồ xuất hiện. Người đá này toàn thân màu lục đỏ, hai mắt lóe ánh đỏ kim. Đây là Vũ hồn của Vu Minh, lục thạch cự nhân. Lục thạch cự nhân là một loại Vũ hồn chủng viễn cổ, sức phòng ngự và sức mạnh đều cực kỳ khủng bố.

Vu Minh triệu Vũ hồn ra, lập tức Hồn hóa, cả người độ thêm một lớp áo giáp màu lục đỏ, vung một quyền đuổi giết Diêu Phi.

Bị  Vu Minh tấn công, toàn thân Diêu Phi phụt lên một ngọn lửa màu tối đen, một người khổng lồ màu đen xuất hiện trên không sau lưng y. Người khổng lồ này toàn thân bọc một ngọn lửa đen, vừa âm lãnh vừa tà ác, uy nghiêm vô thượng. Đây cũng là Vũ hồn của Diêu Phi, giống với Vũ hồn của Vu Minh, đều là Vũ hồn chủng tộc viễn cổ, tên Hắc Ám Quân Vương. 

Hắc Ám Quân Vương là Quân vương tộc hắc ám từ viễn cổ, là Vũ hồn cấp mười hai đỉnh phong. Diêu Phi triệu Vũ hồn ra cũng lập tức Hồn hóa, toàn thân mặc áo giáp đen, được bao quanh bởi một ngọn lửa đen phùng phùng cháy.

Y phi thân lên, hóa ra hai thân ảnh đón đòn tấn công của Vu Minh.

Ầm một tiếng, cả hai đồng thời bị đẩy lui. 

Tuy Diêu Phi đã bị thánh lực của Triệu Thư gây thương tích từ trước, nhưng thực lực của y vẫn mạnh hơn Vu Minh một chút, đẳng cấp Vũ hồn cũng áp chế hẳn Vu Minh, cho nên mặc dù y bị thương nhưng Vu Minh vẫn khó có thể đánh bại trong vài chiêu. Bị đẩy lui, hai mắt Vu Minh lạnh lẽo, vung hai đấm. Cả hai lại cuốn lấy nhau kịch chiến.

Dưới quảng trường, mọi người đang khiếp sợ xem Triệu Thư, Đại đế Đoạn Nhận kịch chiến cùng bọn Lý Mạc Lâm. Có thể đột phá Thánh vực, nhất định Vũ hồn sẽ là loại siêu cấp. Lúc này, mấy người Triệu Thư, Đại đế Đoạn Nhận đã triệu Vũ hồn ra. Mười Thánh vực triệu ra mười Vũ hồn siêu cấp cùng một lúc ngay trước mặt mọi người, thực sự rất hoành tráng.

“Nhị Hoàng tử Điện hạ, chúng ta có nên đi lên không?” 

Cường giả hoàng cung Trình Kiếm hỏi Đoạn Vô Ngân. Nhìn Vu Minh kịch chiến cùng Diêu Phi xa xa, y muốn xông lên hỗ trợ Vu Minh.

Ngay khi Đoạn Vô Ngân khẽ gật đầu một cái, một đạo khí tức khủng bố từ giữa không trung giáng lâm, tung một quyền nhắm thẳng đến nơi Triệu Thư và Lý Mạc Lâm đang kịch chiến.  Lý Mạc Lâm kinh hãi, chín đạo quang mang toàn thân lóe sáng, đồng thời vung ra một chưởng đón lấy. Quyền chưởng va chạm, Lý Mạc Lâm chấn động toàn thân, liên tiếp lùi lại giữa không trung.

“Ha ha, Trương Phủ, cuối cùng ngươi cũng đến rồi!” 

Triệu Thư cười lớn chào. Giữa không trung, một người đàn ông trung niên cao lớn cường tráng râu tóc bạc trắng xuất hiện.

Trương Phủ! Người tới chính là Hữu sứ Tu La Môn Trương Phủ!

Vừa rồi, khi ở trong Hoàng thành Đoạn Nhận, để phòng ngừa vạn nhất, Triệu Thư cùng Hoàng Tiểu Long đã truyền tin gọi Trương Phủ tới. Và Trương Phủ đã tới. Trương Phủ nhìn Triệu Thư, cười lớn: 

“Tràng diện náo nhiệt thế này làm sao thiếu được Trương Phủ ta. Lâu rồi không vận động, gân cốt lỏng lẻo lắm rồi, chuyến này quả nhiên không uổng công!”

“Ha ha, vậy giao bà nương này cho ngươi!”

“Không vấn đề gì!” 

Trương Phủ phi thân lên, triệu ra một con Cự sư Vũ hồn đen trắng, lập tức Hồn hóa, tấn công Lý Mạc Lâm.

Thấy mình bị hai lão già chia nhau như chia con mồi, Lý Mạc Lâm nổi giận, yêu kiều quát lên, nhoáng một cái khôi phục chín cái đuôi lớn, tấn công Trương Phủ, đồng thời, quầng sáng chín màu quanh thân bà ta lại lóe lên.

Lúc này, Triệu Thư đã lùi tới bên cạnh Hoàng Tiểu Long. Hoàng Tiểu Long dặn: 

“Ngươi đi giết Diêu Phi!”
“Vâng, thiếu chủ!”

Triệu Thư phi thân lên, cùng Vu Minh kích chiến Diêu Phi. Hai luồng kình khí hủy diệt ập thẳng tới Triệu Thư. Hắn ta cười lạnh, giơ một tay lên muốn đập cho Diêu Phi một chưởng tan nát, đột nhiên, một đạo kiếm khí cực kỳ nhẹ phá không mà tới. Triệu Thư cả kinh, ấn một chưởng, khí kình kích động. 

Một cái bóng loáng một cái tới bên cạnh Diêu Phi, cuốn lấy y, lóe lên một cái, biến mất giữa không trung, để lại một câu:

“Sư muội, về Thần điện trước!”

Lý Mạc Lâm đang kịch chiến với Trương Phủ nghe vậy, đột nhiên đánh Trương Phủ một chưởng, bức lui đối phương, hừ lạnh: 

“Trương Phủ đúng không? Lần sau ta sẽ lấy cái mạng chó của ngươi!”

Bà ta phi thân, nhoáng một cái đã biến mất.

Ngạo Bạch Tuyết, Diêu gia lão tổ cùng bốn vị Thánh vực khác của Thần điện cũng phi thân lên rồi biến mất. 

Trương Phủ nhìn Lý Mạc Lâm đào tẩu, nhướn mày, phi thân tới trước mặt Hoàng Tiểu Long, cung kính hành lễ:

“Thuộc hạ Trương Phủ bái kiến thiếu chủ!”

“Đứng lên đi!” 

“Tạ thiếu chủ!”

Mấy người Đại Đế Đoạn Nhận thấy Trương Phủ chạy đến cũng gọi Hoàng Tiểu Long là thiếu chủ, thâm tâm rất kinh ngạc. Theo như vừa rồi đã chứng kiến, thực lực của Trương Phủ tuyệt đối không kém gì Triệu Thư, thậm chí còn mạnh hơn một chút! Rốt cuộc Hoàng Tiểu Long này có thân phận gì lại khiến cho hai cường giả Thánh Vực cao giai gọi mình là thiếu chủ? Tuy Triệu Thư là hảo hữu của sư tôn của Đoạn Nhận, nhưng hắn ta cũng không biết Triệu Thư chính là Tả sứ Tu La Môn.“Môn chủ, vậy bây giờ chúng ta đi đâu?” 

Triệu Thư hỏi.

Hoàng Tiểu Long vẫn lạnh như băng, sát ý lập lòe:

“Tới Diêu phủ!” 

Không ngờ lần này lại để cho Diêu Phi chạy thoát, hắn chỉ hy vọng bây giờ phụ thân đang ở Diêu phủ, nếu không, chỉ sợ….

Mọi người khẽ giật mình.

“Vâng, thiếu chủ!” 

Mấy người Triệu Thư, Trương Phủ cung kính xác nhận. Sau đó, Hoàng Tiểu Long phi thân lên, Triệu Thư, Trương Phủ, Vu Minh, Phí Hầu đi theo.

“Phụ thân, chúng ta có đi cùng không?”

Đoạn Vô Ngân tiến tới hỏi ý Đại đế Đoạn Nhận. Đại đế Đoạn Nhận gật đầu: 

“Ừ, chúng ta cũng đi!”

Hắn ta cũng phi thân lên, dẫn một đoàn người rời học viện Đoạn Nhận, tới Diêu phủ.

Lúc này, trong một gian mật thất của Diêu phủ, Hoàng Bằng, Tô Yến, Hoàng Mẫn, Hoàng Tiểu Hải dang bị người ta dùng dây thừng vừa thô vừa cứng trói chặt, phẫn nộ nhìn mấy tên hộ vệ Diêu phủ xung quanh. Một gã hộ vệ đang nhìn Tô Yến và Hoàng Mẫn đang bị trói từ trên xuống dưới đầy dâm uế. Hai mẫu nữ bị dây thừng trói chặt, siết vào quần áo, hai ngọn núi phía trước hiển hiện ra rất rõ ràng. Gã hộ vệ Diêu phủ cười nói: 

“Mẫu thân và muội muội của Hoàng Tiểu Long này con mẹ nó đều mê người, nhìn qua còn tưởng là một đôi tỷ muội. Nếu không phải công tử đã có lệnh, ta đã không nhịn nổi nữa rồi!”

Một gã hộ vệ cao gầy khác cười nói theo:

“Yên tâm đi. Công tử giết Hoàng Tiểu Long xong, các ả cũng không còn giá trị gì để lợi dụng nữa, đến lúc đó ngươi muốn chơi thế nào thì chơi!” 

Gã hộ vệ lúc nãy lại nói:

“Chỉ một Hoàng Tiểu Long nho nhỏ thôi mà, bất quá là ỷ vào Đoạn Vô Ngân chống lưng cho, thật không hiểu tại sao công tử lại kiêng kỵ hắn như thế. Bằng vào bản thân công tử, còn thêm Diêu phủ giúp sức, muốn bóp chết Hoàng Tiểu Long còn phải động đến ngón tay nữa sao?”

“Ta cũng thấy thế. Chỉ một Hoàng Tiểu Long nho nhỏ, căn bản không cần để vào mắt!” 

Mấy người đang thong thả nói chuyện, đột nhiên, ầm một tiếng thật lớn, toàn bộ thiên địa đều lay động.

Chương 220: Diêu phủ bị diệt

Trong mật thất, mấy gã hộ vệ Diêu phủ biến sắc!

“Chuyện gì xảy ra?”

Gã hộ vệ ban nãy mở miệng dâm uế Tô Yến, Hoàng Mẫn sợ hãi đứng dậy. 

Đúng lúc này, lại ầm một tiếng, cả mặt đất lại rung lên một lần nữa, mấy gã hộ vệ Diêu phủ sợ hãi ra mặt. Mật thất được xây bằng đá tinh khiết cực kỳ chắc chắn nứt ra từng khúc, vết rách như mạng nhện không ngừng lan rộng.

Sau đó, bọn họ nghe được, bên ngoài mật thất, chúng nô bộc, hộ vệ Diêu gia bên ngoài đang kêu cha gọi mẹ kêu cứu mạng. Mấy người nhìn nhau, đều thấy được sự hoảng sợ trong mắt đối phương. Tuy không biết bên ngoài đã xảy ra chuyện gì, nhưng cũng có thể đón được Diêu phủ đang bị người khác công kích!

Đế quốc Đoạn Nhận, Diêu phủ, siêu cấp đại tộc truyền thừa hơn hai ngàn năm lại bị người ta tấn công! Mấy người không thể tin nổi, thật sự không thể tin. Nhưng lại thêm một tiếng nổ cực lớn nữa vang lên. Trên không gian trên Diêu phủ, Hoàng Tiểu Long bay lơ lửng nhìn đám hộ vệ và nô bộc Diêu phủ đang kinh hoảng đào tẩu, nói với Triệu Thư: 

“Thế nào rồi? Có cảm ứng được họ không?”

Triệu Thư đang thi triển không gian chi lực cảm ứng sự tồn tại của mấy người Hoàng Bằng, Tô Yến mở hai mắt, vui vẻ trả lời:

“Thiếu chủ, thuộc hạ vừa mới thi triển không gian chi lực, đã cảm ứng được sự tồn tại của Hoàng gia chủ. Họ đang ở ngay trong một mật thất dưới đất, góc phía đông bắc Diêu phủ!” 

Hoàng Tiểu Long mừng rỡ:

“Thật sao! Tốt quá, đi, chúng ta tới đó!”

Không ngờ mấy người phụ thân đang bị Diêu Phi nhốt trong Diêu phủ thật! Con tim từ nãy giờ treo ngược lên tận cổ của Hoàng Tiểu Long cuối cùng đã nằm yên được rồi. Nếu mấy người Hoàng Bằng, Tô Yến có xảy ra chuyện gì, cả đời này hắn sẽ sống trong xấu hổ và day dứt. 

Triệu Thư dẫn theo đoàn người Hoàng Tiểu Long bay về phía gian mật thất ở góc đông bắc Diêu phủ. Trong mật thất, mấy gã hộ vệ Diêu phủ đang nhìn nhau. Vì mấy người Triệu Thư, Trương Phủ đã dừng tấn công nên bên ngoài an tĩnh lại một chút.

“Làm sao bây giờ?”

Gã hộ vệ cao gầy trầm giọng hỏi. 

“Hẳn là mấy bọn đạo chích tìm đến Diêu phủ, đã bị cao thủ Diêu phủ chúng ta chế trụ rồi, không có gì đáng lo đâu!”

“Không sai, với lực lượng của Diêu phủ chúng ta, cho dù là Đoạn Nhận cũng không dám ra tay liều. Sợ cái chim!”

Hoàng Mẫn đang bị trói cười lạnh: 

“Nhất định là đại ca ta tới cứu chúng ta. Lát nữa sẽ là lúc chết của các ngươi!”

Gã hộ vệ dâm uế nghe vậy, phẫn nộ đi tới trước mặt Hoàng Mẫn, tát cho nàng một cái:

“Mẹ nó, con quỷ nhỏ. Đừng cho là ta không dám động vào ngươi. Ngươi có tin là ta sẽ lột hết quần áo ngươi ra, chơi chết ngươi ở ngay đây không? Đại ca ngươi tới cứu các ngươi sao? Hừ. Đừng có vọng tưởng. Nhất định đại ca ngươi đã bị công tử chúng ta bóp chết lâu rồi!” 

Gã vừa dứt lời, một giọng nói lạnh lùng vang lên:
“Vậy sao?”

Câu hỏi bất ngờ, ai nấy đều cả kinh. 

“Ai?”

Vài tên hộ vệ Diêu phủ quay phắt sang.

Cánh cửa đá nặng nề của mật thất bị người ta đánh cho một chưởng, nổ cái ầm. Mấy bóng người xuất hiện trước mặt mọi người. 

“Long nhi!”

“Đại ca!”

Bốn người Hoàng Bằng, Tô Yến, Hoàng Mẫn, Hoàng TIểu Hải vừa nhìn thấy người tới đều kinh hỉ hô lên. 

Người tới chính là Hoàng Tiểu Long cùng Triệu Thư. Hoàng Tiểu Long tiến vào trong mật thất, nhìn quét qua một cái, thấy dấu tay trên má Hoàng Mẫn, nhìn sang mấy gã hộ vệ Diêu Phủ, lạnh lùng hỏi:

“Các ngươi muốn chết thế nào?”

Vu Minh, Phí Hầu tiến tới cắt đứt dây thừng đang trói chặt bốn người Hoàng Bằng. Đột nhiên, một gã hộ vệ Diêu phủ phi thân lên, vung một chưởng nhắm thẳng ngực Hoàng Tiểu Long mà đánh. Nhưng gã vừa mới bay lên thôi, ống tay áo của Triệu Thư đã vung lên, gã hộ vệ như cành cây mục bị sóng lớn đánh, bay ngược lại, đập vào vách tường, khi rơi xuống, xương cốt toàn thân và lục phủ ngũ tạng đều nát hết. 

Mấy gã hộ vệ khác đều hoảng sợ, bóng của Tử thần lảng vảng quanh thân.

“Hoàng Tiểu Long, ngươi dám dẫn người đến tấm công Diêu phủ ta. Chờ công tử và lão tổ của chúng ta về đến, ta xem ngươi trốn thế nào!”Một gã hộ vệ ngoài mạng trong yếu quát lên với Hoàng Tiểu Long. Gã vừa dứt lời, bọn  Vu Minh, Phí Hầu xung quanh đều cười, ngay cả Triệu Thư, Trương Phủ cũng lắc đầu cười. Vu Minh cười lạnh đáp: 

“Công tử và lão tổ của các ngươi? Nếu không phải chân công tử và lão tổ nhà các ngươi dài một chút thì đã bị chúng ta giết từ lâu rồi. Ngươi còn trông cậy gì vào cái bọn công tử với lão tổ chó má đấy?”

Gã hộ vệ Diêu phủ nghe vậy, kinh ngạc ngây người. Công tử và lão tổ nhà mình phải bỏ chạy thoát thân sao?

“Không, không có khả năng!” 

Mấy người đều lắc đầu.

Hoàng Tiểu Long không nói nhảm với bọn họ, nhìn Vu Minh ra ý. Vu Minh hiểu, cung kính thưa vâng, thân hình lóe lên một cái, phi tới trước mặt mấy gã, ấn một chưởng vào ngực. Mấy gã hộ vệ đều ngã xuống, khí tức tuyệt, toàn thân sáng lên lòe lòe một lớp màu xanh lá.

“Phụ thân, mẫu thân!” 

Hoàng Tiểu Long đi tới trước mặt Hoàng Bằng và Tô Yến, đang muốn nói gì đó, Tô Yến đã cười nói trước:

“Tiểu Long, chúng ta không sao.”

Hoàng Tiểu Long gật đầu, hai mắt đỏ hồng, quay đầu sang, lóe ra khí lạnh, nói với đám người Triệu Thư: 

“Giết!”

“Vâng, thiếu chủ!”

Mấy giờ sau, Diêu phủ sừng sững hơn một nghìn năm ở Hoàng thành Đoạn Nhận đã đổ xuống ầm ầm, trở thành một đống phế tích. Tất cả hộ vệ Diêu phủ đều bị giết, bao gồm cả mười mấy đệ tử. Diêu gia đã truyền thừa hơn hai nghìn năm, ở Đế quốc Đoạn Nhận tuyệt đối là một thế lực cực lớn, bây giờ, Diêu phủ tổng bộ Diêu gia đã hoàn toàn biến mất khỏi Hoàng thành Đoạn Nhận! 

Đoàn người Đại đế Đoạn Nhận, Đoạn Vô Ngân, còn có các thầy trò học viện Đoạn Nhận đi theo bọn Hoàng Tiểu Long, Triệu Thư nhìn Diêu phủ chỉ còn là một mảnh phế tích mà thầm thở dài. Quách Sâm, Quách Thế Văn và đám người Quách gia ướt đẫm mồ hôi lạnh. Nếu không nhờ tầng quan hệ của Quách Thái và Hoàng Mẫn muội muội của Hoàng Tiểu Long, chỉ sợ Quách PHủ cũng sẽ giống như Diêu phủ mà trở thành một mảnh phế tích thôi.

Không bao lâu sau, cái tin Diêu Phi cùng lão tổ Diêu gia Diêu Sơn bỏ chạy, Diêu phủ tổng bộ Diêu gia bị diệt đã như một cơn gió lan khắp cả Đoạn nhận Đế Quốc, bao gồm cả hơn một ngàn Vương quốc phụ thuộc Đoạn Nhận. Vô số gia tộc, vô số thế lực đều kinh ngạc.

Trận kịch chiến giữa các cường giả Thánh Vực trong học viện Đoạn Nhận cũng trở thành chủ đề bàn luận của hàng tỉ bá tánh và vô số cường giả trong một thời gian cực dài. Mà cái tên Hoàng Tiểu Long, cũng theo câu chuyện Diêu phủ bị diệt, truyền khắp các ngóc ngách hẻo lánh của Đế quốc Đoạn Nhận. Từng Vương quốc, từng gia chủ, từng môn chủ, từng quý tộc của Đế quốc Đoạn Nhận đều nghe cái tên Hoàng Tiểu Long này. 

Hoàng Tiểu Long, một kẻ thần bí mà ngay cả Đại đế Đoạn Nhận cũng phải cung kính!

Đêm khuya, trong phủ Nam Sơn, Hoàng Tiểu Long đứng trong sân, cau mày. Tuy đã cứu được phụ thân, còn diệt cả Diêu phủ, nhưng Diêu Phi, Diêu Sơn lại chạy thoát. Hôm nay, ở học viện Đoạn Nhận, người chạy đến cứu Diêu Phi có lẽ là sư tôn của Ngạo Bạch Tuyết, là sư huynh của Lý Mạc Lâm. Ngay cả sư tôn của Ngạo Bạch Tuyết cũng tới cứu Diêu Phi, có thể thấy được quan hệ của Diêu gia và Thần điện hết sức sâu đậm.

“Lý Lộ!” 

Không hiểu sao, Hoàng Tiểu Long lại nghĩ tới Lý Lộ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau