VÔ ĐỊCH THIÊN HẠ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô địch thiên hạ - Chương 211 - Chương 215

Chương 211: Đột biến

Trong cái hang đó, hoàn toàn tối đen.

Đây quả thực là một loại dày vò về tâm linh.

Thử nghĩ xem, một người ở trong một cái hang đen thui không thấy mặt trời, một mực đi về phía trước suốt mấy giờ đồng hồ, mà lúc nào cũng phải đề phòng có thể xảy ra nguy hiểm. Chỉ sợ người bình thường đã phát điên rồi. 

Hoàng Tiểu Long tâm tính cứng cỏi, vẫn lẳng lặng đi tiếp.

Có điều, ngoại trừ khi mới vào trong hang, Linh Lung bảo tháp và Tù thần quyển trong cơ thể hắn không có động tĩnh gì nữa.

Khoảng một ngày sau. 

Hoàng Tiểu Long vào trong hang đã khoảng một ngày rồi, vẫn chưa đi tới đáy hang.

Cứ đi miết trong một cái hang nhỏ hẹp không có ánh sáng như vậy suốt gần một ngày trời, cho dù là Hoàng Tiểu Long tâm tính cứng rắn cũng không khỏi buồn bực, lửa giận nhen nhóm.

Cuối cùng, hắn dứt khoát dừng lại, ngồi xếp bằng, bắt đầu minh tưởng điều tức tiêu trừ sự buồn bực và cơn tức giận trong lòng mình. 

Cứ như vậy, không biết qua bao lâu sau, tiêu trừ được hết bực bội giận hờn, hắn lại đứng dậy, tiếp tục đi tiếp.

Lại một ngày nữa trôi qua.

Hoàng Tiểu Long lại dừng lại, lại minh tưởng và điều tức, bình tĩnh cảm xúc trong nội tâm. 

Trong hang này không có ánh mặt trời, hắn chỉ có thể thầm tính toán đại khái thời gian đã đi bao lâu.

Khi cả cơ thể hắn gần như muốn chết lặng, đột nhiên, trong bóng tối vô tận trước mắt có một điểm sáng.

Một điểm sáng! 

Dù chỉ là một điểm sáng, nhưng Hoàng Tiểu Long đã đi trong bóng tối không biết bao nhiêu ngày, vẫn chỉ có bóng tối làm bạn sướng phát điên.

Ánh sáng. Hy vọng!

Với Hoàng Tiểu Long, hiện giờ, dù chỉ là một điểm sáng thôi, cũng là hy vọng vô hạn! 

Hoàng Tiểu Long phi thân lướt đi, gần như dốc hết tốc độ phi hành chạy nước rút tới hướng ánh sáng.

Nhưng, điểm sáng này, nhìn thì như gần, nhưng thực ra lại cực xa. Hắn phi hành suốt một giờ đồng hồ vẫn chưa tới.

Hắn không ngừng phi hành, ánh sáng ban đầu chỉ bé và yếu ớt như một hạt cát đã không ngừng to ra, cuối cùng thành một khe hở to tướng. 

Khe hở càng lúc càng lớn, chậm rãi bao phủ lấy Hoàng Tiểu Long. Khi toàn thân hắn tiến vào trong khe hở thì đột nhiên cảnh vật trước mắt thay đổi. Hắn đã ra khỏi cái hang tối đen, tới một vùng núi trống trải.

Khắp nơi trong núi này đều là xương trắng!

Ngoài xương người, còn có xương các loại yêu thú, thậm chí còn có vài loại quái vật không biết tên. 

Xương trắng chất  thành từng đống.
Thậm chí có tòa núi xương cao tới trăm trượng!

Từng đạo âm sát chi khí từ số xương trắng này phát tán trên đỉnh núi, cuốn thành gió rít như quỷ kêu. Rùng cả mình! 

Hoàng Tiểu Long nhướn mày.

Đây là nơi nào? Trong Thánh vực các sao có thể có nơi này? Bao nhiêu xương quái vật, yêu thú, thi thể người thế này không nên ở trong Thánh vực các mới đúng.

Chẳng lẽ không gian này không còn là ở trong Thánh vực các? 

Đột nhiên trong đầu Hoàng Tiểu Long lóe lên một suy nghĩ như vậy.

Hắn chậm rãi bước tới, có cảm giác như đang đi vào địa ngục xương trắng.

Đột nhiên, Linh Lung bảo tháp và Tù thần quyển trong cơ thể hắn chấn động kịch liệt. Hai mắt hắn sáng ngời, cảm ứng được vị trí Đoạn Hồn châu, mở rộng cánh ác ma, cấp tống phi hành. 

Lần này, Linh Lung bảo tháp và Tù Thần quyển không như lần trước, chỉ khẽ nhúc nhích rồi dừng lại đứng im, mà vẫn tiếp tục rung lên, càng lúc càng rung mạnh.

Linh Lung bảo tháp và Tù thần quyển rung động càng lúc càng mãnh liệt, sau đó, tự động bay ra khỏi cơ thể Hoàng Tiểu Long.

Hai dị bảo lơ lửng giữa không trung, lóng lánh tỏa ra ánh sáng mãnh liệt, sau đó phá không tự động phi hành về phía trước. 

Hoàng Tiểu Long thi triển thân pháp bám theo chúng.

Cứ như vậy, Linh Lung bảo tháp và Tù thần quyển cứ bay vù vù, tốc độ bay càng lúc càng nhanh.

Hoàng Tiểu Long phải dốc toàn lực phi hành mới miễn cưỡng đuổi kịp chúng. 

Đột nhiên, chúng dừng lại. Hoàng Tiểu Long nhìn lên, chỉ thấy, cách đó không xa, có một hạt châu màu tím lơ lửng giữa không trung.   Đoạn Hồn châu!

Không nghi ngờ gì nữa, hạt châu màu tím này chính là Đoạn Hồn châu rồi! 

Hoàng Tiểu Long tập trung nhìn, bên ngoài Đoạn Hồn châu lượn lờ sương mù dày đặc, chính là lớp sương màu xám tro mà hắn gặp khi mới vào sơn cốc. Nhưng làn sương mù quanh Đoạn Hồn châu còn dày hơn, đậm hơn, như một thứ dung dịch màu xám tro sền sệt.

Trong làn sương mù màu xám tro này, thi thoảng còn có vài tia bóng đen xuất hiện cùng tiếng kêu thê lương thảm thiết, chính là đám quái vật màu đen đã khiến cho Hoàng Tiểu Long kinh hãi. 

Trong cái nhìn soi mói của Hoàng Tiểu Long, Linh Lung bảo tháp và Tù thần quyển bay tới gần Đoạn Hồn châu, không ngừng xoay quanh nó. Nhưng khi hai dị bảo tới gần, làn sương màu xám tro quanh Đoạn Hồn châu không  ngừng lưu động, ngăn chúng ở bên ngoài.

Trong làn sương đó, vô số quái vật đen thui kêu gào thảm thiết, như thể lúc nào cũng có thể giãy giụa chạy ra khỏi làn sương.

Giữa không trung, ba đại dị bảo tỏa ra ánh hào quang lóng lánh. 

Linh Lung bảo tháp tỏa hào quang đỏ thẫm, Tù thần quyển tán ra kim quang sán lạn, mà Đoạn Hồn châu tản ra ánh sáng màu tím thẫm.

Ba ánh hào quang không ngừng quấn lấy nhau.

Lúc này, song long hắc, lam trong cơ thể Hoàng Tiểu Long bay ra, quấn lấy Đoạn Hồn châu. 

Vũ hồn song long bay ra khỏi cơ thể Hoàng Tiểu Long, thế cân bằng của ba dị bảo bị phá vỡ. Linh Lung bảo tháp và Tù thần quyển càng lúc càng tỏa ra hào quang mãnh liệt hơn, mà hào quang màu tím của Đoạn Hồn châu lại nhạt dần.

Khi hào quang màu tím sẫm của Đoạn Hồn châu gần như tiêu biến, đột nhiên, đủ các loại xương cốt người, quái vật, yêu thú quanh vùng núi bắt đầu chuyển động.

Hoàng Tiểu Long biến sắc. 

Đám xương này, không tới mấy tỷ cũng phải ngàn vạn. Ngàn vạn bộ xương trắng như sóng lớn đánh tới Hoàng Tiểu Long. Đồng thời, âm sát chi khí khủng bố phô thiên cái địa hình thành nên một đám ác ma lệ quỷ, nhe răng muốn xông tới Hoàng Tiểu Long.

Hắn muốn tránh cũng không được. Ngay lập tức, hắn bị vô số bộ xương ở đây đè kín, sau đó sẽ bị âm sát chi khí trùng kích, hai mắt tối sầm, mất đi ý thức.

Gần như Hoàng Tiểu Long đã tiến vào một giấc mộng dài rất dài. Trong mộng, vô số xương trắng xung quanh đều biến mất, xuất hiện vô số biển máu. Biển máu biến mất. Lại là vô số ác ma địa ngục giương nanh múa vuốt. Ác ma địa ngục biến mất, lại là cảnh tượng địa ngục thảm thương, có âm quỷ, có cả đầu trâu mặt ngựa trong truyền thuyết, có cả quỷ chặt đầu. 

Từng hình ảnh kéo chuyển qua trước mắt hắn.

Hoàng Tiểu Long bồng bềnh trong dòng sông ký ức.

Rất lâu sau, đột nhiên trước mắt Hoàng Tiểu Long lóe lên hào quang, ý thức chậm rãi khôi phục. Hắn tỉnh lại, mở to hai mắt, là một khuôn mặt, dần dần, khuôn mặt đó rõ ràng hơn. 

Tạ Bồ Đề!

Hoàng Tiểu Long lắc lắc dầu, cố gắng đứng dậy, nhìn quanh, hỏi:

“Đây là đâu?” 

Tạ Bồ Đề bị hỏi vậy, nhìn hắn một cách đầy quái dị.

Chương 212: Hồn pháp

Thấy sắc mặt quái dị của Tạ Bồ Đề, Hoàng Tiểu Long cúi đầu nhìn mình. Vẫn còn nguyên quần áo, không có gì khác thường.

Tạ Bồ Đề khoa trương sờ lên trán hắn, cười hỏi:

“Ta hỏi này, huynh đệ, ngươi còn chưa tỉnh ngủ sao?” 

“Tỉnh ngủ?”

Hoàng Tiểu Long vẫn ngơ ngác.

“Bây giờ chúng ta đã ở bên ngoài rồi. Nhưng khi ngươi bị truyền tống ra thì vẫn còn đang ngủ. Ta gọi thế nào cũng không dậy. Đừng có nói với ta một tháng ở trong Thánh vực các ngươi chỉ có ngủ thôi!” 

Hoàng Tiểu Long nghe vậy, cười cười, gật gật đầu.

Tạ Bồ Đề trợn trừng hai mắt, chỉ hắn, rồi cười ha hả:

“Con mẹ nó. Huynh đệ ngươi quá mạnh mẽ đi. Ta thấy ngươi là đầu tiên vào Thánh vực các mà ngủ đấy! Còn là ngủ hẳn một tháng!” 

Tạ Bồ Đề nói đúng. Thánh vực các đã được mở nhiều lần trong nhiều năm, cho tới bây giờ, chưa từng nghe nói có đệ tử nào vào đây là ngủ!

“Đây là tiểu viện của Tạ phủ. Chúng ta đã ra ngoài được nửa ngày rồi, thấy ngươi vẫn ngủ mê mệt, ta bèn đưa ngươi về Tạ phủ trước. Thế nào, bây giờ chúng ta đi uống mấy trăm bình Túy Nan Vong nhé!”

Hoàng Tiểu Long gật đầu. 

Tuy bây giờ hắn đang muốn quay về phủ Nam Sơn, kiểm tra tình hình thân thể một chút, nhưng trước khi tiến vào Thánh vực các, hắn đã đồng ý uống rượu với Tạ Bồ Đề, cũng không định từ chối.

“Được, huynh đệ, đi!”

Tạ Bồ Đề lôi kéo Hoàng Tiểu Long rời Tạ phủ, sau đó tới tửu lâu Túy Nan Vong ở học viện Đoạn Nhận. 

Trên đường đi, Hoàng Tiểu Long không nhịn được thăm dò một chút tình huống trong cơ thể mình.

Nhìn một cái, thần sắc chấn động, tiếp theo là mừng như điên!

Đoạn Hồn châu! 

Trên linh hồn chi hải của hắn, ba đại dị bảo Linh Lung bảo tháp, Tù thần quyển, Đoạn Hồn châu đang lơ lửng. Ba đại dị bảo đứng thành thế chân vạc, tản ra từng ánh sáng bao lấy.

Màu đỏ thẫm, màu vàng kim, màu tím thẫm, ba dị bảo không ngừng luân chuyển, tương dung.

Đoạn Hồn châu cũng không chống lại Linh Lung bảo tháp và Tù Thần quyển như ở trong vùng núi bạch cốt nữa, mà hòa bình ở chung. 

“Có chuyện gì thế nhỉ?”

Trong nội tâm, hắn vừa kinh hỉ vừa không hiểu.

Khi bị vô số bộ xương trắng và âm sát chi khí bao trùm lấy, ý thức lập tức mất đi, hắn còn cho rằng mình xong đời rồi, không ngờ bây giờ không chỉ không chết, mà đã thành công thu phục được Đoạn Hồn châu! 

Đoạn Hồn châu!

Xếp hàng thứ tư bảng dị bảo!

Hoàng Tiểu Long hít sâu một hơi. 

Rốt cuộc đã thu phục được Đoạn Hồn châu! Vậy, tiếp theo, mình có thể tới Đế quốc Thiên Phật tìm Tu Di thần sơn rồi!

Sáu năm!

Bất kể thế nào, mình cũng phải đạt tới Tiên thiên thập giai! 

Sau đó, hắn phát hiện ra tu vi Đấu khí của mình đã đột phá đến Tiên thiên nhất giai hậu kỳ đỉnh phong, đạt tới Tiên thiên nhị giai. Không chỉ là Tiên thiên nhị giai, mà còn là Tiên thiên nhị giai sơ kỳ đỉnh phong, có thể đột phá lên Tiên thiên nhị giai trung kỳ bất kỳ lúc nào. Ngay cả nội lực cũng được phóng đại!”
Phát hiện Đấu khí và tu vi nội lực đều phóng đại, Hoàng Tiểu Long lại mừng rỡ.

Chẳng lẽ âm sát chi khí kia không chỉ không có hại mà còn là thứ đồ đại bổ? Nếu không, Đấu khí và nội lực của mình làm sao có thể bất ngờ tăng cao chỉ trong một tháng? 

“Huynh đệ, ngươi không sao chứ?”

Tạ Bồ Đề phát hiện Hoàng Tiểu Long có vẻ bất thường bèn hỏi.

Hoàng Tiểu Long tỉnh lại, giấu bớt sự kinh hỉ trong lòng, lắc đầu cười đáp: 

“Không có việc gì!”

Ngủ ở Thánh vực các một tháng, mình lại kiếm được lợi lớn! Giấc ngủ này, rất có giá trị.

Tạ Bồ Đề nghe vậy cười cười: 

“Đã lâu lắm rồi không uống Tửu Nan Vong rồi. Lần này nhất định hai huỵnh đệ chúng ta phải uống thật hăng, không say không về!”

Hoàng Tiểu Long cười nói:

“Chúng ta có ở đây uống mấy tháng cũng không say được!” 

Cả hai cười cười.

Hoàn toàn chính xác, với tu vi Tiên thiên của hai người, cho dù có uống mấy tháng liền cũng khó mà say được.

Sau đó, hai người tới Túy Nan Vong. Hôm nay cả hai đi từ sớm, khi vào trong vẫn còn hơn bốn trăm bình. Hoàng Tiểu Long lập tức hào sảng nói với tiểu nhị: 

“Đem hơn bốn trăm bình còn lại cho Túy Nan Vong tới cả đây!”

Hơn bốn trăm bình. Hơn bốn ngàn vạn!

Tiểu nhị lắp bắp kinh hãi, nhìn sang Tạ Bồ Đề. 

Tạ Bồ Đề cười nói:

“Lần này là vị huynh đệ kia của ta mời đi, chúng ta mới cho ngươi lên. Huynh đệ ta bảo ngươi mang lên thì ngươi cứ mang lên!”Tiểu nhị giật mình nhìn Hoàng Tiểu Long. 

Hoàng Tiểu Long lập tức ném ra một tấm thẻ vàng.

Dù sợ, tiểu nhị kia vẫn phải nhận lấy, vội vàng cười cười thưa:

“Tạ công tử, Hoàng công tử, hai vị chờ một lát. Ta sẽ lập tức đưa tất cả Túy Nan Vong của quán tới.” 

Nói xong, gã xoay người rời đi, không bao lâu sau đã đưa toàn bộ số Túy Nan Vong tới, ngoài ra, còn soạn thêm một mâm đồ ăn ngon.

Hoàng Tiểu Long và Tạ Bồ Đề chạm cốc, uống say sưa.

Lần này vào Thánh vực các, thành công thu phục Đoạn Hồn châu, Đấu khí và tu vi nội lực đều tăng thêm rất nhiều. Trong thâm tâm, hắn vô cùng sảng khoái. 

Nhưng hai người chưa chạm cốc được bao lâu thì thấy hai huynh đệ Quách Chí, Quách Phi từ bên ngời quán rượu đi vào, vừa đi vừa nói chuyện.

“Không ngờ lần này tới Thánh vực các, Đoạn Vô Ngân lại phái Khương Dương, Lưu Chí bảo vệ cho Hoàng Tiểu Cẩu. Đáng hận, Quách Phi không thể giết hắn!”

“Yên tâm đi, sau này lão tổ tông trùng kích thành công Thánh vực, khi lão tổ tông xuất quan, sẽ là ngày chết của Hoàng Tiểu Cẩu và Triệu Thư!” 

“Nghe nói lần này Hoàng Tiểu Long vào Thánh vực các chỉ có ngủ. Hiện giờ, cả Hoàng thành đều lan truyền Hoàng Tiểu Cẩu này là một con lợn ham ngủ!”

Hai người vừa nói vừa người, không chú ý tới Hoàng Tiểu Long và Tạ Bồ Đề cũng ở trong quán. Hoặc cũng có thể nói, căn bản là họ không ngờ Hoàng Tiểu Long và Tạ Bồ Đề vừa rời Thánh vực các sẽ tới Túy Nan Vong tửu lâu này uống rượu.

Hai người đi vào trong, đột nhien thấy không gian lạnh đi. Ngẩng đầu nhìn, họ mới thấy HoàngTiểu Long và Tạ Bồ Đề. 

Sắc mặt hai người tái mét, lại càng hoảng sợ, vội vàng quay lưng hoảng hốt chạy trốn.

“Được rồi!”

Khi Tạ Bồ Đề định đức dậy, Hoàng Tiểu Long đưa tay đè lại, can: 

“Không nên để hai tên hề kia làm hỏng hứng rượu của chúng ta!”

Tạ Bồ Đề nghe vậy cười cười, ngồi xuống:

“Được!” 

Hai người lại tiếp tục.

Mấy giờ sau, cả hai rời quán, ra học viện. Hai người tách nhau, Hoàng Tiểu Long quay về phủ Nam Sơn.

Về tới phủ Nam Sơn thì trời đã tối, Hoàng Tiểu Long triệu Phí Hầu ra, hỏi thăm một chút tình hình phủ Nam Sơn một tháng nay, rồi mở Tù thần quyển, tiến vào trong chiến trường Viễn cổ, triệu Đoạn Hồn châu trong cơ thể ra. 

Hắn nhỏ một giọt máu vào hạt châu. Máu thấm vào trong, Đoạn Hồn châu tản ra hào quang màu tím. Đột nhiên, một dòng chữ màu tím từ trong Đoạn Hồn châu chảy vào mi tâm Hoàng Tiểu Long, tiến nhập vào cơ thể hắn. Trong đầu hắn lại có thêm một chút tri thức.

Là phương pháp khống chế Đoạn hồn chỉ và Đoạn Hồn châu.

Theo như tri thức đó, Hoàng Tiểu Long biết rõ, ngoại trừ đấu kỹ Đoạn chi hồn, Đoạn Hồn châu còn có một môn bí pháp uy lực khó lường, tên hồn pháp. 

Hiển nhiên, hồn pháp này là một môn bí pháp khống chế linh hồn người ta!

Hoàng Tiểu Long chấn động. Theo như hướng dẫn, chẳng phải sau khi tu luyện thành công hồn pháp này sẽ có thể thu phục và khống chế người khác một cách triệt để sao?

Hơn nữa, hồn pháp này không chỉ có tác dụng với con người, mà còn với cả yêu thú. Chỉ cần là sinh mạng là có thể dùng! 

Chương 213: Ngay tại tuyệt tình điện

Hoàng Tiểu Long cố kiềm chế nội tâm đang mừng muốn phát điên, bắt đầu nghiên cứu Đoạn hồn chỉ và Hồn pháp.

Mấy tiếng sau, vẫn ngồi xếp bằng dưới đất, hắn giơ một ngón tay, một đạo chỉ kình mạnh mẽ phá không bắn ra, quanh nó là làn sương mù dày đặc màu xám tro cuồn cuộn chuyển động như sóng biển phủ kín cả không gian, đồng thời, trong làn sương, quái vật màu đen xuất hiện.

Chính là lũ quái vật trước đó xuất hiện ở sơn cốc mà Hoàng Tiểu Long đã gặp. 

Đây cũng là Đoạn hồn chỉ!

Trong làn sương mù dày đặc màu xám tro, chỉ kình xuyên qua, vô thanh vô tức, có cả uy lực xuyên thủng thiên địa!

Quả thực còn khủng bố và khó phòng bị hơn chiêu thứ năm của Tu La kiếm pháp Bỉ ngạn hoa nhiều. 

Theo như trong hướng dẫn của Đoạn Hồn châu, Hoàng Tiểu Long thi triển Đoạn hồn chỉ, làn sương mù màu xám tro càng dày đặc hơn, quái vật màu đen càng mạnh hơn, lực tấn công của Đoạn hồn chỉ càng đáng sợ hơn.

Mỗi lần Hoàng Tiểu Long thi triển Đoạn hồn chỉ, luồng khí màu tím quanh Đoạn Hồn châu sẽ càng phun ra mạnh hơn. Hắn thu nạp lấy, luyện hóa. Đây cũng là hồn khí. Hoàng Tiểu Long không ngừng cảm ngộ ý cảnh tấn công của Đoạn hồn chỉ và thu nạp hồn khí, khi thi triển Đoạn hồn chỉ, làn sương màu xám tro sẽ càng dày đặc hơn, quái vật đen thui kia cũng càng mạnh hơn, uy lực của Đoạn hồn chỉ càng mãnh liệt hơn!

Ba ngày ba đêm trôi qua. 

Hoàng Tiểu Long duỗi ngón tay, một làn sương mù màu xám tro dày đặc cuồn cuộn, quái vật màu đen trong sương kêu gọi thê lương, xông thẳng ra khỏi làn sương.

So với ba ngày trước, uy lực Đoạn hồn chỉ của Hoàng Tiểu Long tăng lên rất nhiều.

Ba ngày sau, hắn mới dừng tu luyện Đoạn hồn chỉ, bắt đầu tu luyện Hồn pháp. 

Minh tưởng một chút, vận chuyển Đấu khí hồn pháp trong kinh mạch, đột nhiên hắn mở bừng hai mắt, trong hai đồng tử có một chữ “hồn” màu tím sẫm!

Sau đó, hai mắt hắn bắn ra hào quang. Hai chữ hồn màu tím sẫm kia phá không bay ra, hợp thành một thể, ấn lên một tòa đổ nát trên chiến trường, nó lập tức sụp đổ.

Hồn pháp này không chỉ khống chế linh hồn có sinh mạng, còn có sức tấn công đáng sợ, thậm chí không hề yếu hơn Đoạn chỉ hồn, chỉ là không quỷ dị khó lường như Đoạn chỉ hồn mà thôi. 

Cứ như vậy, Hoàng Tiểu Long không ngừng tu luyện Đoạn hồn chỉ và Hồn pháp trong chiến trường viễn cổ, trong khi tu luyện hắn phát hiện hồn khí bên trong Đoạn hồn chỉ không ngừng dung nhập vào kinh mạch và khí hải của mình. Đấu khí của hắn tăng cao với tốc độ chóng mặt, quả thực còn nhanh hơn cả ăn viên quả linh đan ngũ phẩm mỗi ngày.

Đương nhiên, ăn linh đan ngũ phẩm quá nhiều sẽ bất lợi cho việc tu luyện của Hoàng Tiểu Long, nhưng hồn khí này thì khác, không có ảnh hưởng gì.

Phát hiện ra điều này, hắn mừng lắm. 

Theo như tốc độ tu luyện hiện tại, chỉ sợ không lâu nữa có thể đột phá lên Tiên thiên nhị giai trung kỳ, tiếp theo là nhị giai hậu kỳ, nhị giai hậu kỳ đỉnh phong, rồi lên Tiên thiên tam giai!

Mà Đoạn Hồn châu chỉ xếp hàng thứ tư thôi đó. Tu Di thần sơn xếp hạng nhất còn “quái vật” tới mức nào?

Một tháng trôi qua. 

Hoàng Tiểu Long vốn chỉ có tu vi Tiên thiên nhị giai sơ kỳ đỉnh phong rốt cuộc đã đột phá lên tới Tiên thiên nhị giai trung kỳ. Một tháng sau, uy lực Đoạn hồn chỉ hắn thi triển ra đã mạnh gấp năm sáu lần một tháng trước, uy lực của hồn pháp cũng tăng lên rất nhiều.

Vốn hắn định sau khi thu phục Đoạn Hồn châu, rời Thánh vực các sẽ tới thẳng Đế quốc Thiên Phật, nhưng cân nhắc một hồi vẫn quyết định chờ mọi người Hoàng gia tới rồi mới đi.

Một tháng sau, ngoại trừ tu luyện Đoạn hồn chỉ, và Hồn pháp, hắn còn tu luyện cả Dịch Cân kinh, Tu La quyết, và chiêu thứ sáu của Tu La kiếm pháp Luân hồi chi nhãn. 

Rất nhanh, hai tháng nữa qua đi.

Khi Hoàng Tiểu Long đang luyện Luân hồi chi nhãn, đột nhiên lệnh phù trong lòng rung lên một cái.

Hắn dừng lại, lấy lệnh phù ra. 

Lệnh phù này là Triệu Thư cho hắn, có cường giả Thánh vực ấn pháp tắc không gian bên trong, thông qua lệnh phù, song phương có thể liên hệ tin tức giữa các không gian khác nhau.

Tin tức của Triệu Thư truyền tới.

“Môn chủ, Vu Minh đã quay lại, đoàn người Hoàng gia chủ gặp tai kiếp!” 

Đọc được tin, hắn biến sắc.Đoàn phụ thân gặp tai kiếp!

Ngay lập tức, hắn bất chấp, vội vàng rời chiến trường Viễn cổ, cấp tốc lướt ra ngoài đại sảnh. Ba người Triệu Thư, Vu Minh, Phí Hầu đều ở đó. 

Ngoài ra còn có vài người hộ vệ Hoàng gia.

Mấy hộ vệ kia, Hoàng Tiểu Long nhận ra.

Hắn tới, mọi người đều đứng dậy. 

Vu Minh muốn lên tiếng trước, Hoàng Tiểu Long đã giơ tay lên, nói:

“Tất cả mọi người ngồi xuống trước đi.”

Sau đó, hắn ngồi xuống ghế chủ tọa của đại sảnh. 

Mọi người lại ngồi xuống.

An tọa, hắn mới hỏi:

“Vu Minh, ngươi nói xem có chuyện gì xảy ra?” 

Vu Minh vội đứng dậy bẩm báo:

“Thiếu chủ, khi chúng ta đi qua Vương quốc Thác Lý, đã bị hơn mười cường giả Tiên thiên tấn công.”

“Hơn mười cường giả Tiên thiên tấn công?” 

Hai con ngươi Hoàng Tiểu Long đanh lại.

“Đúng vậy, trong đó, có bốn người là Tiên thiên cửu giai, sáu gã Tiên thiên bát giai, sáu gã Tiên thiên thất giai!”

Vu Minh bẩm báo. 
Hoàng Tiểu Long lạnh lùng hỏi:

“Là Diêu Phi?”

Có thể phái ra nhiều cường giả Tiên thiên cao giai một lúc như vậy để cướp mấy người phụ thân, thù hận như thế cũng chỉ có Diêu Phi. 

Đương nhiên, ngoài Diêu Phi, Quách gia cũng có thể.

Vu Minh gật đầu:

“Đúng vậy. Thiếu thủ, ngoài bốn gã Tiên thiên cửu giai cướp mấy người Hoàng gia chủ, thuộc hạ đã đánh giết sáu gã Tiên thiên thất giai và bốn gã Tiên thiên bát giai, bắt sống hai vị Tiên thiên bát giai, sau khi thẩm vấn, đã xác định được đúng là do Diêu Phi phái tới!” 

“Dẫn hai người kia tới!”

Hoàng Tiểu Long lóe sát ý.

“Vâng, thiếu chủ!” 

Vu Minh cung kính đáp rồi lui xuống, không bao lâu sau liền áp giải hai gã đàn ông trung niên mặc áo bào màu đen tới.

Hai người đàn ông trung niên vừa tới, một kẻ cười lạnh với Hoàng Tiểu Long:

“Hoàng Tiểu Long, nếu ngươi muốn phụ mẫu, muội muội, đệ đệ ngươi không có việc gì thì tốt nhất bây giờ nên để chúng ta đi!” 

Tên còn lại hung ác cười lạnh:

“Nếu chậm, chúng ta cũng không dám cam đoan phụ mẫu ngươi có xảy ra chuyện gì không. Mẫu thân ngươi, còn cả muội muội ngươi nữa, đúng là thủy linh, ta nhìn cũng phải động tâm, chớ nói đến các hộ vệ khác của Diêu phủ!”

Hai kẻ vừa nói xong, đột nhiên một cái bóng lóe lên, Hoàng Tiểu Long đã xuất hiện ngay trước mắt chúng, duỗi hai tay, nắm cổ cả hai. 

Cả hai trợn ngược mắt.

Hắn lạnh lùng nhìn hai gã:

“Bây giờ ta sẽ đưa hai ngươi xuống địa ngục!” 

Dứt lời, hắn dùng sức siết tay, cai cái cổ nghiêng đi một chút, bị vặn gãy.

Vặn gãy cổ hai gã, hắn lập tức thu vào Vạn thú đỉnh trong Linh lung bảo tháp, quay sang hỏi Vu Minh:

“Diêu Phi ở đâu?” 

“Thưa thiếu chủ, bây giờ Diêu Phi đang ở Tuyệt Tình điện ở học viện Đoạn Nhận.”

Tuyệt Tình điện!

“Các ngươi cùng ta tới Tuyệt Tình điện!” 

Hoàng Tiểu Long lạnh lùng nói.

“Vâng, thiếu chủ!”

Triệu Thư, Vu Minh, Phí Hầu cùng cung kính đáp. 

Sau đó, bọn người Hoàng Tiểu Long rời phủ Nam Sơn, cấp tốc phi tới Tuyệt Tình điện trong học viện Đoạn Nhận.

Chương 214: Tất cả các ngươi sẽ phải chết ở đây

Hoàng Tiểu Long và bọn Triệu Thư, Vu Minh, Phí Hầu đằng đằng sát khí đi qua phố, ai thấy cũng phải tránh né.

Không bao lâu sau, đoàn người đã tới học viện Đoạn Nhận, đi vào trong. Chúng thầy trò đều cảm nhận được sát ý của họ, ai nấy đều kinh hãi.

“Đó là Hoàng Tiểu Long?” Hắn dẫn nhiều hộ vệ và người ngoài tới học viện Đoạn Nhận làm gì?” 

“Chẳng lẽ hắn không biết quy định của học viện không được mang người ngoài vào trong học viện sao?”

“Hoàng Tiểu Long này đúng là ỷ có Đoạn Vô Ngân làm chỗ dựa, muốn làm gì thì làm rồi hả? Hắn dẫn theo hộ vệ và người ngoài vào học viện Đoạn Nhận, ta thấy ngày mai nhất định sẽ bị Đại đế Đoạn Nhận khai trừ. Cho dù thiên phú của hắn tốt đến đâu cũng không thể làm trái với quy định của học viện!”

Chúng thầy trò tránh lui, chỉ trỏ bóng lưng đoàn người Hoàng Tiểu Long thì thầm nghị luận. 

“Hoàng Tiểu Long, ngươi dẫn theo  hộ vệ và người ngoài vào học viện là muốn làm gì?”

Bọn Hoàng Tiểu Long vào học viện không được bao lâu, đội hộ vệ của học viện đã xông tới ngăn họ lại. Đội trưởng đội hộ vệ chỉ hắn, quát lên.

Hoàng Tiểu Long lạnh lùng nhìn gã đội trưởng, sát ý trong mắt khiến cho gã phải kinh ngạc, sau đó, lấy ra kim lệnh, lạnh lùng đuổi: 

“Cút!”

Đội trưởng đội hộ vệ biến sắc, nhưng thấy kim lệnh trong tay hắn cũng đành lui ra.

Đoàn người thẳng tiến vào trong nội viện. 

Lúc này, trong Tuyệt Tình điện, Tiêu Dằng cười nói với Diêu Phi:

“Công tử, hiện giờ bọn người Hoàng gia đều rơi vào tay ta cả rồi. Đến lúc đó, công tử muốn chơi cái tên Hoàng Tiểu Long kia thế nào cũng được!”

“Đến lúc đó, sẽ phải để cho tiểu tử này thè lưỡi liếm ngón chân công tử trước mặt mọi người!” 

Một gã hộ vệ cười nịnh nọt.

“Để cho hắn liếm ngón chân công tử, công tử còn ngại bẩn đấy. Cứ để cho hắn quỳ xuống liếm đầu ngón chân chúng ta là được rồi.”

Bên cạnh Diêu Phi, đám hộ vệ cười cợt. 

Diêu Phi lạnh lùng nói:

“Để cho hắn liếm đầu ngón chân các ngươi thì lời cho hắn quá rồi. Đợi lát nữa Hoàng Tiểu Long biết phụ mẫu mình đang ở trong tay ta, nhất định sẽ dẫn theo Triệu Thư kia tới. Ta muốn hắn phải ăn phân người trước mặt mọi người! Tiêu Đằng ngươi đi chuẩn bị một chút đi. Không cần quá nhiều, một thùng là được!”

“Vâng, công tử!” 

Tiêu Đằng cung kính đáp.

“Còn nữa, triệu hai người Cố Tự Minh, Đỗ Lam tới đây. Bọn họ có đi được không?”

Cố Tự Minh, Đỗ Lam và Tiêu Đằng là ba người mạnh nhất dưới trướng Diêu Phi, cũng là ba học sinh bảng chữ Thiên của học viện, thực lực đều là Tiên thiên thập giai hậu kỳ đỉnh phong, đã gần với Thánh vực. 

Diêu Phi thấy hai người kia đến, triệt để yên tâm.

Như vậy, hiện giờ chỉ còn chờ Hoàng Tiểu Cẩu tới!

“Bẩm công tử, Hoàng Tiểu Long dẫn theo đám người Triệu Thư đã tiến vào nội viện, đang đi tới Tuyệt Tình điện này!” 

Một học sinh học viện vội chạy vào bẩm với Diêu Phi.

Nghe vậy, hai mắt Diêu Phi lóe lên, cười lạnh:“Không ngờ Hoàng Tiểu Cẩu tới nhanh thế. Vậy cũng tốt, ta khỏi phải chờ lâu!” 

“Đi, các ngươi cùng ta ra ngoài. Hoàng Tiểu Cẩu đã tới!”

“Vâng, công tử!”

Diêu Phi đi đầu, dẫn đám Cố Tự Minh, Đỗ Lam rời Tuyệt Tình điện, ra tới quảng trường bên ngoài điện. 

Diêu Phi đứng trên quảng trường, nhắm mắt, khí định thần nhàn chờ Hoàng Tiểu Long đến.

Sau đó, đột nhiên gã mở to hai mắt, hàn mang mãnh liệt bắn ra. Trước mắt gã, một đám người đang hùng hùng hổ hổ xông tới Tuyệt Tình điện. Người đi đầu là Hoàng Tiểu Long, sau lưng hắn là Triệu Thư, Vu Minh, Phí Hầu, còn có hộ vệ Hoàng gia.

Ngoài ra, còn có một nhóm lớn đi theo sau phía xa xa, là học trò và thầy giáo học viện đến xem. 

Hoàng Tiểu Long nhìn Diêu Phi đang khí định thần nhàn đứng chờ mình tới bên ngoài Tuyệt Tình điện, hai mắt lóe lên sát ý. Hai người đối mặt, cách nhau một khoảng không, khí lưu vô hình va chạm lóe lửa.

Hoàng Tiểu Long đi tới, còn cách Diêu Phi hơn mười bước thì dừng lại.

Diêu Phi lạnh lùng nhìn Triệu Thư, Vu Minh, Phí Hầu sau lưng Hoàng Tiểu Long, cười lạnh nói: 

“Hoàng Tiểu Long, chỉ có mấy người các ngươi mà cũng dám tới Tuyệt Tình điện của ta à? Ta giới thiệu với ngươi một chút nhé.”

Y chỉ Cố Tự Minh, Đỗ Lam, Tiêu Đằng sau lưng:

“Ba vị này là Cố Tự Minh, Đỗ Lam, Tiêu Đằng, là cường giả bảng chữ Thiên của nội viện. Đều là Tiên thiên thập giai hậu kỳ đỉnh phong!” 

Y lại chỉ một nhóm ba bốn mươi người sau lưng:

“Bọn họ đều từ Tiên thiên thất giai trở lên”!”

Diêu Phi quay dầu nhìn Hoàng Tiểu Long, lạnh lùng nói: 

“Ta biết hôm nay ngươi tới Tuyệt Tình điện là vì muốn cứu phụ mẫu ngươi. Nhưng ngươi cho rằng thực lực hiện nay của mình có thể cứu được họ sao? Khi ở Nghênh Phong điện ta đã nói rồi, ta sẽ giữ con chó cảnh ngươi lại, từ từ chơi đùa.”Y nhìn sang Tiêu Đằng ra ý.

Tiêu Đằng hiểu ý: 

“Vâng, công tử!”

Gã cho người bưng một cái thùng gỗ lớn lên.

Chúng thầy trò xem kịch vui phía xa xa khẽ giật yết hầu, cực kỳ buồn nôn. 

Diêu Phi chỉ vào cái thùng gỗ lớn, nói với Hoàng Tiểu Long:

“Chỉ cần ngươi ăn hết số phân này, ta có thể cân nhắc xem có thể thả phụ mẫu ngươi ra không. Hơn nữa, ta còn tạm tha cho cái mạng chó của ngươi. Nhưng mạng chó của ngươi thì có thể giữ, chứ bọn Triệu Thư thì hôm nay sẽ phải chết ở đây!”

Hoàng Tiểu Long không nói gì, chỉ lạnh lùng nhìn Diêu Phi, chờ y nói xong mới cười lạnh hỏi: 

“Ngươi còn di ngôn gì nữa không?”

Tất cả mọi người đều khẽ giật mình.

Di ngôn? 

Diêu Phi đang ngạo nghễ đắc ý lập tức sa sầm mặt:

“Ngươi nói cái gì?”

Hoàng Tiểu Long lãnh đạm đáp: 

“Ta nói rằng, tất cả các ngươi, hôm nay, sẽ phải chết ở đây!”

Diêu Phi nghe vậy ngửa mặt lên trời cười phá lên, chỉ Hoàng Tiểu Long và Triệu Thư:

“Chỉ bằng ngươi và cái tên Triệu Thư này á?” 

Cố Tự Minh, Đỗ Lam, Tiêu Đằng, còn có các cao thủ khác sau lưng Diêu Phi đều phá lên cười, như thể vừa nghe được câu chuyện cười huyền thoại, các thầy trò học viện xung quanh cũng lắc đầu cười.

Nhưng lúc này, đột nhiên, một cỗ khí tức như uy như ngục từ Triệu Thư bạo phát ra. Tiếng cười của bọn Diêu Phi lập tức cứng khựng lại, ai nấy đều hoảng sợ nhìn Triệu Thư.

Diêu Phi sợ hãi phát hiện, đối diện với khí thế của Triệu Thư, mình khó mà thở nổi, thậm chí còn không thể nhúc nhích, ngay cả ý niệm phản kháng trong đầu cũng không ngóc đầu lên được. 

“Thánh… Thánh vực!”

“Lão…. Lão là cường giả Thánh vực!”

Sau lưng Diêu Minh, đám Cố Tự Minh, Tiêu Đằng đều run run. 

Bọn họ vốn tưởng rằng Triệu Thư chỉ tới gần với Thánh vực, vậy mà bây giờ đã là cường giả Thánh vực!

Chúng thầy trò xung quanh cũng hoảng sợ nhìn Triệu Thư.

Triệu Thư nâng hai tay lên. 

Chương 215: Lão tổ quách gia xuất quan

Trong vô số ánh mắt đổ dồn, Triệu Thư nắm chặt tay, Tiêu Đằng bên cạnh Diêu Phi nổ tung.

Bùm! Một tiếng thật lớn, huyết nhục bắn tung tóe.

Máu rơi xuống như mưa. 

Một cường giả Tiên thiên thập giai hậu kỳ đỉnh phong, vẫn lạc!

Mưa máu rơi xuống tung tóe lên người đám Diêu Phi, Cố Tự Minh, Đỗ Lam. Thậm chí trên mặt, trên mũi Diêu Phi còn dính một vài mẩu thịt nhỏ của Tiêu Đằng.

Mùi máu tanh tràn ngập. 

Mà trái tim chúng thầy trò ở xa xa cũng nhảy lên.

Tiêu Đằng, cánh tay phải của Diêu Phi, Tiên thiên thập giai hậu kỳ đỉnh phong, đã gần với Thánh vực, lại chết như thế!

Diêu Phi nhìn mẩu thịt vụn của Tiêu Đằng trên chóp mũi mình, nghe mùi máu tanh  nồng khắp nơi, vừa hoảng sợ vừa buồn nôn. 

Gần đây y thích sạch sẽ, áo bào không dính dù chỉ một hạt bụi. Ấy vậy mà bây giờ, trên mũi, trên mặt dính cả mẩu thịt vụn của Tiêu Đằng, có thể hình dung được y cảm thấy buồn nôn cỡ nào.

Lúc này, Triệu Thư lại nắm tay lại, Cố Tự Minh cũng nổ tung, máu thịt lại bay lên, mưa máu lại rơi xuống.

Lại một Tiên thiên thập giai hậu kỳ đỉnh phong vẫn lạc! 

Lại có mấy mẩu thịt nhỏ dính lên mặt Diêu Phi, thậm chí còn có mấy mẩu rơi trúng môi y. Da mặt Diêu Phi run rẩy, muốn há miệng kêu to mà không thể, toàn thân từ trong ra ngoài đều run rẩy như vừa ăn phải mấy vạn con ruồi sống.

Ánh mắt Triệu Thư lạnh đi, lại nắm chặt tay lần nữa. Đỗ Lam cũng nổ tung.

Gã Tiên thiên thập giai hậu kỳ đỉnh phong thủ hạ của Diêu Phi cuối cùng, vẫn lạc! 

Có vẻ Triệu Thư đã nhận lệnh của Hoàng Tiểu Long trước, không vội giết hết cả đám người Diêu Phi một lượt, mà để cho y nhìn tận mắt từng thủ hạ chết, để cho y cảm nhận được bước chân của tử thần đang tới gần, khiến cho Diêu Phi sợ hãi vô hạn.

Lúc này, Hoàng Tiểu Long nhìn Triệu Thư ra ý ngừng tay. Triệu Thư hiểu ý, gật đầu, vung hai tay lên, giải trừ phong bế âm thanh cho bọn Diêu Phi.

Diêu Phi há miệng hét lên. 

“Thịt. Thịt. Mau lấy mẩu thịt chết tiệt này ra cho ta!”

Tiếng thét cao một quãng tám vang lên chói tai giữa quảng trường.

Câu đầu tiên Diêu Phi gào lên không phải là la mắng Hoàng Tiểu Long, cũng không phải cầu xin tha thứ, mà là muốn người ta lấy hết thịt nát dính trên mặt, mũi, miệng mình ra. 

Nhưng không há ra thì thôi, vừa há ra, thét lên, một miếng thịt dính trên môi rơi trúng vào mồm y rồi kẹt lại ở yết hầu.

Diêu Phi tái mặt, há miệng muốn gầm rú lần nữa, nhưng yết hầu bị mẩu thịt bịt kín, sặc nặng, mặt mũi tím ngắt.

Khi mẩu thịt kia rơi xuống được, nuốt được, Diêu Phi lại há miệng, phẫn nộ nhìn Hoàng Tiểu Long: 

“Hoàng Tiểu Long, cái con chó hoang nhà ngươi. Ta phải giết ngươi! Ta nhất định phải giết ngươi!”

Hai mắt y phun ra lửa giận cực độ, như thể muốn lột da nuốt sống Hoàng Tiểu Long.

“Vậy sao?” 

Hoàng Tiểu Long lạnh lùng nói với Triệu Thư:

“Tiếp tục!”

“Vâng, thiếu chủ!” Triệu Thư gật đầu, nâng hai tay, nhưng bây giờ không phải là nắm chặt nữa mà là vỗ một cái. Hai thủ hạ sau lưng Diêu Phi lại nổ tung.

Mưa máu như pháo hoa nở rộ giữa không trung, huyết tinh rơi xuống.

“Hoàng Tiểu Long, Hoàng công tử, van cầu ngài, van cầu ngài tha cho chúng ta!” 

“Vâng vâng, Hoàng công tử, cầu xin ngài tha cho cái mạng chó của chúng ta. Chúng ta xin nghe theo lời ngài!”

Các cao thủ còn lại của Tuyệt Tình điện nhao nhao hoảng sợ cầu xin Hoàng Tiểu Long tha thứ.

Nhưng hắn vẫn lạnh lùng thờ ơ. 

Triệu Thư lại vỗ tay một cái.

Mỗi lần lão vỗ tay, lại có hai cao thủ nổ tung.

Chúng thầy trò cách đó xa xa cũng đều sợ hãi. 

Các cao thủ Tuyệt Tình điện vừa vẫn lạc đều là cường giả Tiên thiên cao giai, ở Đế quốc Đoạn Nhận, số lượng vẫn cực ít, mỗi người đều có thân phận và địa vị. Hiện giờ, nguyên một đám chết ngay trước mặt hon.

Máu chảy đầm đìa.

Trần trụi. 

Một vài thầy trò trong học viện đi theo Hoàng Tiểu Long đến Tuyệt Tình điện vốn chỉ là muốn xem hắn bị xấu mặt, bị Tuyệt Tình Công tử Diêu Phi hành hạ đến thương tích đầy mình  giờ đang tái mặt.

May mà vừa rồi mình chỉ đi theo, không lên tiếng châm chọc khiêu khích hắn. Nếu không thì…

Cuối cùng, ba mươi mấy cường giả Tiên thiên cao giai sau lưng Diêu Phi đều chết cả. 

Chỉ còn lại Diêu Phi.

Cứ mỗi một gã cao thủ Tiên thiên cao giai bị nổ tung, thịt vụn máu tươi sẽ vãi tung tóe lên người Diêu Phi. Diêu Phi liên tục hét lên như bị hóa điên, hoàn toàn không còn vẻ cao ngạo từ trên nhìn xuống, khống chế sinh tử của mọi người xưa kia.Mọi người thấy Diêu Phi như bị phát điên cũng âm thầm lắc dầu. 

Trong đám người, Ma Kiếm công tử, cùng Diêu Phi nổi danh là ngũ đại công tử, hai mắt sáng lấp lánh, không biết nghĩ gì.

Sau khi giết hết các cao thủ Tuyệt Tình điện, Triệu Thư dừng tay, thối lui lại sau lưng Hoàng Tiểu Long. Lúc này, Hoàng Tiểu Long chậm rãi đi tới trước mặt Diêu Phi.

“Nói. Phụ thân ta đang ở đâu?” 

Hoàng Tiểu Long đứng trước mặt Diêu Phi, lạnh lùng hỏi.

Diêu Phi dừng la hét, nhìn Hoàng Tiểu Long, đột nhiên cười phá lên:

“Hoàng Tiểu Cẩu, ngươi dám giết ta, đám người nhà ngươi cũng sẽ phải theo ta bồi táng! Còn nữa, lát nữa lão tổ Diêu gia sẽ đến đây. Tốt nhất ngươi giết ta luôn đi, bằng không, chờ lát nữa lão tổ Diêu gia cùng các cao thủ tới, ta sẽ khiến ngươi phải hối hận vì đã sinh ra trên đời này!” 

Diêu Phi hung ác cười to, vẻ mặt đầy dữ tợn.

“Vậy sao?”

Hoàng Tiểu Long cười lạnh, quét mắt một cái, nhìn thùng phân to tướng lúc nãy đám Tiêu Đằng mang đến. 

Dường như đoán được hắn nghĩ gì, Diêu Phi tái mặt phẫn nộ gào lên:

“Hoàng Tiểu Long, ngươi muốn làm gì? Ngươi dám!”

Hoàng Tiểu Long chỉ thùng gỗ, nhàn nhạt nói: 

“Không có gì, không phải vừa rồi ngươi mới nói muốn ta ăn hết chỗ đó sao? Bây giờ ta cho ngươi nếm thử hương vị trước, chờ lát nữa ngươi nói cho ta nghe nó thế nào!”Dứt lời, hắn vung hai tay lên, thùng phân bay lên, nhắm thẳng Diêu Phi.



Lúc này, trong mật thất dưới lòng đất Quách phủ, đột nhiên, một đạo khí tức cường hoành phá không phóng lên trời. Bầu trời biến sắc. 

Ở đại sảnh, Quách Thế Văn cảm ứng được khí tức này, mừng rỡ:

“Phụ thân trùng kích Thánh vực thành công rồi!”

Đại quản gia Trương Nhạc sau lưng Quách Thế Văn tiến tới cười nói: 

“Chúc mừng gia chủ. Lão tổ trùng kích Thánh vực thành công, sau này nhất định uy danh Quách gia sẽ càng thêm đại chấn!”

Quách Thế Văn cười ha hả.

Quách Chí cũng ở đại sảnh bước tới nói: 

“Phụ thân, lần này gia gia trùng kích Thánh vực thành công, người nhất định phải thuyết phục gia gia báo thù cho con, giết chết Hoàng Tiểu Long và Triệu Thư kia!”

“Đúng vậy, phụ thân, nhất định người phải thuyết phục gai gia trút cơn giận này cho chúng con!”

Quách phi cũng nói. 

Quách Thế Văn lạnh lùng đáp:

“Các ngươi yên tâm. Lần này, Hoàng Tiểu Long và Triệu Thư kia chắc chắn sẽ phải chết!”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau