VÔ ĐỊCH THIÊN HẠ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô địch thiên hạ - Chương 206 - Chương 210

Chương 206: Thánh vực các

Diêu Phi thoáng trầm tư một lát, sau đó khẽ vẫy tay, gọi Tiêu Đằng tới, nhỏ giọng dặn dò gì đó.

“Vâng, công tử, ngài yên tâm!”

Tiêu Đằng cung kính nhận lệnh. 

Diêu Phi vung tay, Tiêu Đằng lui xuống.

Lúc này, trong Quách phủ, Quách Thế Văn nhìn hai đứa nhi tử được khiêng về, sắc mặt âm trầm cực kỳ, một cỗ sát ý kinh khủng đang không ngừng vận chuyển trong thâm tâm lão.

“Hoàng Tiểu Long!” 

Quách Thế Văn nghiến răng nghiến lợi, phẫn nộ rống lên.

Các cao thủ Quách gia trong đại sảnh đều câm như hến.

Đây là lần đầu tiên các cao thủ Quách gia thấy Quách Thế Văn tức giận như vậy. 

Không ai lên tiếng.

Kể cả Trương Nhạc thân là đại quản gia.

Lúc này, trong thâm tâm Trương Nhạc cũng đang bừng bừng lửa giận, muốn giết người. Hai người Quách Chí, Quách Phi là thiếu chủ Quách phủ, lại bị người ta đánh vỡ khí hải, phế đi! Đây quả thực là vũ nhục Quách phủ, trần trụi khiêu khích Quách phủ! 

Căn bản đối phương không thèm nể Quách gia, không coi Quách gia ra gì!

Hoàng Tiểu Long này quá làm càn rồi!

Hiện giờ Quách gia đã là một thế lực lớn ở Hoàng thành Đoạn Nhận. 

Thân là đại quản gia Quách phủ, Trương Nhạc vũn vô cùng phẫn hận Hoàng Tiểu Long.

“Gia chủ, việc này có cần bẩm báo lên lão tổ không?”

Một lát sau, Trương Nhạc tiến lên hỏi. 

Quách Thế Văn lạnh lùng nhìn lão:

“Phụ thân đang bế quan, là cửa trùng kích Thánh Vực cực kỳ quan trọng. Không thể quấy nhiễu người!”

“Vâng, gia chủ!” 

Trương Nhạc nghe lời, dừng một lát, lại hỏi:

“Việc đính hôn của muội muội Hoàng Mẫn của Hoàng Tiểu Long cùng thiếu gia Quách Thái, gia chủ, ngài xem…”

“Đính hôn?” 

Quách Thế Văn cười lạnh:

“Đưa một phong mật hàm tới tận tay đệ đệ Thế Nguyên của ta. Để cho y giải trừ hôn sợ của tiểu tử Quách Thái kia đi!”

“Muội muội của cái gã Hoàng Tiểu Cẩu này, thứ đê tiện cũng đòi gả vào Quách gia ta sao?” 

Trương Nhạc nhận lấy mật hàm, cung kính xác nhận, nói tiếp:

“Còn Hoàng Tiểu Long kia?”

“Lần này phụ thân bế quan nhất định có thể trùng kích Thánh vực thành công.” 

Quách Thế Văn lạnh lùng nói:

“Chờ phụ thân xuất quan rồi đi thu thập Hoàng Tiểu Cẩu và Triệu Thư kia!”

“Gia chủ anh minh!” 

Ba ngày sau.

Các gia tộc lớn nhỏ trong thành Đoạn Nhận đều đang chờ mong cơn tức giận của Quách gia, chờ xem kịch vui Quách gia sẽ điên cuồng trả thù Hoàng Tiểu Long, nhưng thực bất ngờ, Quách gia chẳng có phản ứng gì.

Tất cả đều sóng êm gió lặng. 

Phản ứng của Quách gia lại khiến cho mọi người kinh ngạc.Quách gia khống chế thương hội Vạn Bảo, là một trong ba thương hội lớn của Đế quốc Đoạn Nhận, các phân hội trải rộng khắp các Vương quốc phụ thuộc của Đế quốc Đoạn Nhận, tài lực kinh người, truyền thừa đã gần ngàn năm, là một bức tường đồng như Tạ gia, Diêu gia. Bây giờ hai đại thiếu chủ bị người ta đánh bại khí hải mà vẫn nhịn???

Có vẻ không giống như tác phong gần đây của Quách gia! 

Cho dù Hoàng Tiểu Long kia có được Nhị Hoàng tử Đoạn Vô Ngân xưng huynh gọi đệ, nhưng Quách gia cũng không thể không phóng lấy nổi một cái rắm chứ!

Phản ứng của Quách gia quá khác thường rồi.

Không để ý tới mọi người nghị luận thế nào, Quách gia phản ứng thế nào, ba ngày này, hôm nào Hoàng Tiểu Long cũng tới nội viện học viện Đoạn Nhận “đi dạo”, cảm ứng vị trí Đoạn Hồn châu, đến tối về phủ Nam Sơn, lại mở Tù thần quyển, tiến vào chiến trường viễn cổ tu luyện. 

Có điều, ba ngày rồi vẫn không có thu hoạch gì, vẫn không cách nào cảm ứng được vị trí của Đoạn Hồn châu.

Cứ như vậy, mười ngày nữa trôi qua.

Đêm nay, Hoàng Tiểu Long đứng trong sân, nhíu mày. 

Đã nửa tháng rồi, nửa tháng này, gần như hắn đã đi khắp các ngóc nhách hẻo lánh nhất trong học viện Đoạn Nhận ròi, thậm chí cả khu ký túc xá nữ sinh cũng tới. Nhưng đều không cảm nhận được vị trí Đoạn Hồn châu.

“Chẳng lẽ Đoạn Hồn châu không ở trong học viện Đoạn Nhận?”

Hoàng Tiểu Long thầm hỏi. 

Đột nhiên, trong óc Hoàng Tiểu Long lóe lên, trong học viện Đoạn Nhận vẫn còn một nơi hắn chưa tới.

“Thánh Vực các!”

Thánh Vực các là cấm địa của học viện Đoạn Nhận. 

Thánh Vực các là một không gian khác do các cường giả Thánh vực của học viện mở ra.

Nhưng cho dù Hoàng Tiểu Long có được lệnh bài bằng vàng của Đại Đế Đoạn Nhận cũng không thể vào Thánh Vực các. Bởi vì, Thánh Vực các này, mỗi năm chỉ mở ra một lần, do các Thánh vực của học viện liên thủ mở ra. Trong Thánh Vực các có một loại khí linh thánh cực kỳ có lợi cho việc tu luyện Đấu khí. Mỗi lần mở ra chỉ đưa mười học viên học viện Đoạn Nhận vào tu luyện một tháng.

“Thánh Vực các!” 

Hoàng Tiểu Long lẩm bẩm. Hắn gọi Triệu Thư tới, bảo hắn ta tới Hoàng thành Đoạn Nhận, nói với Đoạn Nhận, lần sau mở Thánh Vực các ra mình cũng muốn vào một chuyến.

Đại đế Đoạn Nhận thân là người sáng lập ra học viện Đoạn Nhận, hàng năm có thể chỉ định ba cái tên có thể vào Thánh Vực các tu luyện!

Bảy suất khác sẽ do Tạ gia, Diêu gia, Quách gia, Ngôn gia, Triệu gia, Lâm gia, Trần gia, bảy đại gia tộc chia nhau mỗi gia tộc một tên. 

Ngày tiếp theo, Triệu Thư từ hoàng cung về, bẩm báo với Hoàng Tiểu Long rằng mình đã chuyển lời tới Đại đế Đoạn Nhận. Đương nhiên hắn ta đồng ý, cũng nói một vài chuyện liên quan đến thời điểm mở Thánh Vực các lần sau.
“Hai tháng sau.”

Hoàng Tiểu Long lẩm bẩm. 

Hai tháng sau sẽ là ngày mở ra Thánh Vực các.

Như vậy, Hoàng Tiểu Long chỉ có thể chờ thêm hai tháng.

Đoạn Nhận cũng không thể tùy tiện thay đổi thời gian mở Thánh Vực các. 

Vì vậy, Hoàng Tiểu Long bèn ở lại trong phủ Nam Sơn, tĩnh tâm tu luyện, chờ Thánh Vực các lại mở ra.

Một hôm, Hoàng Tiểu Long đang luyện Tu La kiếm pháp trong sân, đột nhiên Phí Hầu tiến vào bẩm báo:

“Môn chủ, hiện giờ trong Hoàng thành đang xôn xao truyền tai nhau rằng Quách Thế Nguyên của Quách phủ mới tuyên bố giải trừ hôn ước của tiểu thư cùng Quách Thái!” 

Hoàng Tiểu Long nghe vậy, hai mắt lạnh đi:

“Là Quách Thế Nguyên tự mở miệng tuyên bố sao?”

“Bên ngoài đồn là vậy!” 

Phí Hầu cung kính đáp.

“Đi xác nhận xem có phải Quách Thế Nguyên tự mình lên tiếng tuyên bố không!”

Hoàng Tiểu Long lạnh lùng ra lệnh: 

“Còn nữa, ý Quách Thái thế nào?”

“Vâng, Môn chủ!”

Phí Hầu cung kính đáp rồi lui xuống. 

Phí Hầu lui xuống rồi, Hoàng Tiểu Long vung Tu La Chi Đao trong tay ra, hai đóa hoa bỉ ngạn nở rộ giữa không trung, rồi lập tức biến mất. Sau đó, một tảng đá lớn trong trang viện khác hóa thành bột phấn.

Mấy hôm nay Hoàng Tiểu Long vẫn tu luyện chậm rãi du nhập Miên chưởng ám lực vào chiêu bỉ ngạn hoa này, đòn tấn công lại càng thêm quỷ dị, uy lực càng mạnh hơn, càng khiến cho người ta khó phòng bị hơn!

Hiện giờ, cho dù là cao thủ Tiên thiên nhị giai sơ kỳ, trung kỳ, Hoàng Tiểu Long chỉ cần thi triển một chiêu này, có thể nắm chắc một đòn giết tốt! 

Trong sân, Hoàng Tiểu Long lại một lần nữa luyện năm chiêu trong Tu La kiếm pháp: địa ngục chi phong, Tu La chi lệ, minh vương chi nộ, phong đô chi lôi, bỉ ngạn hoa.

Mấy giờ sau, Hoàng Tiểu Long dừng tay, thở ra một hơi, nghĩ thầm:

“Xem ra qua trận là có thể tu luyện chiêu thứ sáu rồi.” 

Hiện giờ chiêu bỉ ngạn hoa này đã luyện tới không tệ rồi.

Lúc này, Phí Hầu đi ra ngoài nghe ngóng đã quay về, bẩm báo với Hoàng Tiểu Long:

“Môn chủ, đã nghe rõ ràng xác nhận lại tin tức, đúng là Quách Thế Nguyên tự mình lên tiếng tuyên bố. Nhưng Quách Thái cũng không đồng ý!” 

Hoàng Tiểu Long nghe vậy, sắc mặt khá hơn một chút.

“Tạm thời đừng để cho nhị tiểu thư biết việc này!”

Hoàng Tiểu Long trầm ngâm nói. 

“Vâng, Môn chủ!”

“Ngươi lui xuống trước đi!”

Phí Hầu cung kính lui xuống. 

“Có lẽ bảy tháng nữa nhị muội cùng phụ thân sẽ tới Hoàng thành Đoạn Nhận rồi.”

Hoàng Tiểu Long nhướn mày. Đến lúc đó, giấy không gói được lửa, nhất định muội muội sẽ biết.

Chương 207: Luân hồi chi nhãn

“Lão gia hỏa Quách Sâm kia đang bế quan trùng kích Thánh vực!”

Hoàng Tiểu Long cười lạnh. Đương nhiên hắn biết nguyên nhân hiện giờ Quách gia không nóng lòng đối phó mình.

Quách gia không vội ra tay với mình, đơn giản là vì đang đợi, đợi lão tổ tông Quách gia Quách Sâm trùng kích Thánh vực thành công, xuất quan rồi sẽ đối phó với mình. 

Đã vậy, hắn sẽ chơi với Quách gia!

Cứ như thế, một tháng qua đi.

Trong chiến trường viễn cổ của Tu La quyển, Hoàng Tiểu Long ngồi xếp bằng dưới đất, vận chuyển Dịch Cân kinh cùng Tu La quyết, linh khí thiên địa cùng địa ngục Cửu U minh khí đều dồn lại hắn. 

Đồng thời, hai con rồng một đen một lam quấn quanh trên không, không ngừng hút vào chân long chi khí không ngừng cuồn cuộn từ trong thượng cổ long giới giáng xuống.

Từng đạo chân long chi khí màu hồng không ngừng rơi xuống người hai con rồng và Hoàng Tiểu Long.

Màu đen, màu lam lập lòe. 

Sau gần hai tháng tu luyện, Đấu khí chân long trong cơ thể Hoàng Tiểu Long mạnh hơn trước kia gấp mười lần.

Hiện giờ, chân long chi khí và Cửu U Đấu khí cùng tồn tại trong kinh mạch và khí hải của Hoàng Tiểu Long.

Lúc này, trên khí hải của hắn, chân long chi khí không ngừng ngưng tụ, một hư ảnh thần long viễn cổ màu vàng hồng chậm rãi thành hình, Cửu U Đấu khí đã tạo thành một hư ảnh ma thần địa ngục. 

Hai hư ảnh lớn càng lúc càng ngưng thực.

Cảm ứng được khí hải khác thường, Hoàng Tiểu Long khẽ giật mình.

Theo như lời Triệu Thư, chỉ có tới gần Thánh vực, là cao thủ Tiên thiên thập giai hậu kỳ đỉnh phong mới có hư ảnh pháp tướng của Đấu khí xuất hiện trong khí hải. 

Hiện giờ trong khí hải của Hoàng Tiểu Long đã bắt đầu ngang tụ hư ảnh pháp tướng của Đấu khí rồi sao?

Thần long viễn cổ màu hồng vàng, ma thần địa ngục kia đều là hư ảnh pháp tướng của Đấu khí.

Triệu Thư đã từng nói với Hoàng Tiểu Long, khi trong khí hải đã có được hư ảnh pháp tướng của Đấu khí, uy lực của Đấu khí sẽ tăng lên đáng kể, tốc độ tu luyện cũng tăng rất nhiều. 

Đột phá Thánh vực, hư ảnh pháp tướng trong khí hải sẽ ngưng thực, trở thành một thực thể.

Cảm ứng được hai hư ảnh pháp tướng trong khí hải, thâm tâm Hoàng Tiểu Long vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ.

Quả nhiên, sau khi sinh ra được hư ảnh pháp tướng, tốc độ thu nạp phun ra nuốt vào chân long chi phí và Cửu U chi khí tăng lên không ít. 

Mười ngày nữa trôi qua.

Trong chiến trường viễn cổ, ngoài tu luyện, Hoàng Tiểu Long chỉ có tu luyện. Hiện giờ hắn đã có thể đồng thời vận chuyển Dịch Cân kinh và Tu La quyết một cách dễ dàng.

Mà tu vi Đấu khí của Hoàng Tiểu Long cũng đã từ Tiên thiên nhất giai hậu kỳ đột phá lên Tiên thiên nhất giai hậu kỳ đỉnh phong. 

Một hôm, Hoàng Tiểu Long lấy ra một bản vẽ từ trong Tu La giới. Hắn đã hoàn toàn lĩnh ngộ chiêu thứ năm của Tu La kiếm pháp bỉ ngạn hoa. Tiếp theo, hắn có thể luyện tới chiêu thứ sáu.

Chiêu thứ sau: Luân hồi chi nhãn!

Hoàng Tiểu Long xem kỹ, rồi nhắm mắt hồi tưởng lại, chờ khi ghi nhớ hoàn toàn tư thế tấn công và cách vận chuyển khí kình của Luân hồi chi nhãn mới cất bản vẽ vào trong Tu La giới. 

Nhưng hắn không nóng lòng tu luyện, chỉ nhắm mắt, một lần nữa diễn luyện trong dầu.

Hơn một giờ sau, Hoàng Tiểu Long cầm Tu La Chi Đao trong tay, vung lên.Vô số lưỡi đao lạnh lẽo xuất hiện, không ngừng xoay tròn theo một quỹ tích hình tròn. 

Khí kình của hàn nhận không ngừng xoay tròn, một ánh mắt đầy sát khí, đỏ như máu quỷ dị xuất hiện giữa không trung.

Ánh mắt đỏ như máu kia tản ra hào quang đỏ sậm sâu khín, không gian bốn phía đều bị hào quang màu đỏ sậm này bao phủ.

Sau đó, ánh mắt đỏ như máu kia xoay tròn, vô số khí kình hàn nhận mạnh mẽ không ngừng bắn ra. Khí kình có thể dễ dàng xuyên thủng tường đá cách cả trăm trượng bên ngoài. 

Theo như hướng dẫn trên bản vẽ, nếu tu luyện đại thành được chiêu Luân hồi chi nhãn này, một chiêu như vừa rồi đánh ra, trong vòng trăm vạn dặm, mội sinh linh có ý thức đều sẽ bị ảnh hưởng, tiến vào các ảo cảnh khác nhau.

Đồng thời, Luân hồi chi nhãn sẽ bắn ra ánh sáng Luân hồi. Người nào bị ánh sáng của Luân hồi chi nhãn  đánh trúng sẽ bị hãm vào trong đau khổ của Luân hồi.

Đây mới là chỗ đáng sợ của chiêu Luân hồi chi nhãn này. 

Sau khi tấn công, Hoàng Tiểu Long dừng lại, nhắm mắt minh tưởng.

Một giờ sau, lại tấn công lần nữa.

Lần này, ánh hào quan đỏ sậm của Luân hồi chi nhãn phát ra lại mạnh hơn một chút, phạm vi bao phủ rộng hơn trước kia vài chục trượng. 

Đồng thời, ánh sáng Luân hồi mà Luân hồi chi nhãn bắn ra cũng mạnh hơn đáng kể.

Sau khi tấn công, Hoàng Tiểu Long lại dừng lại.

Một giờ sau, lại tấn công lần nữa. 

Cứ như thế, lặp đi lặp lại nhiều lần.

Hoàng Tiểu Long không ngừng tu luyện, uy lực của chiêu Luân hồi chi nhãn này lại càng mạnh.

Mười ngày sau, chỉ còn một ngày nữa Thánh Vực các sẽ mở ra, Hoàng Tiểu Long mới rời chiến trường viễn cổ. 

Mười ngày qua, uy lực của chiêu Luân hồi chi nhãn còn mạnh lên gấp đôi uy lực của mười ngày trước. Tu vi Đấu khí của Hoàng Tiểu Long cũng tăng lên rất nhiều.Hiện giờ, có hư ảnh pháp tướng trong khí hải, lại có Diễm long châu, linh khí của chiến trường viễn cổ, tu vi Đấu khí của Hoàng Tiểu Long đều tăng lên rõ rệt.

Rời chiến trường viễn cổ, Hoàng Tiểu Long gọi Phí Hầu, Triệu Thư lại, hỏi tình hình trong  Hoàng thành và phủ Nam Sơn mấy ngày gần đây. 

“Môn chủ, mấy hôm trước, Diêu gia và Quách gia đã liên thủ cử hành một buổi đấu giá.”

Phí Hầu thưa.

Hoàng Tiểu Long khá bất ngờ, nghe ra được ý ngoài lời của Phí Hầu: 

“Diêu gia và Quách gia liên thủ rồi sao?”

“Chỉ e là vậy.”

Phí Hầu gật đầu. 

Triệu Thư cười lạnh:

“Hiện giờ trong Hoàng thành Đoạn Nhận đang truyền nhau rằng Môn chủ ngài sợ Diêu phi và Quách gia trả thù, vẫn cứ trốn trong phủ Nam Sơn, không dám ra ngoài.”

Hoàng Tiểu Long khoát tay áo, không quan tâm: 

“Bọn họ thích nói thế nào cứ để cho họ nói.”

Hắn hỏi Phí Hầu:

“Đoàn người phụ thân ta đến đâu rồi?” 

“Thưa Môn chủ, đoàn Hoàng gia chủ đã tới Vương quốc Bắc Hồng, có lẽ phải bốn tháng nữa mới tới được Hoàng thành Đoạn nhận! Hiện giờ sư tôn sẽ đi cùng đoàn Hoàng gia chủ!”

Nghe nói Vu Minh sẽ đi cùng đoàn người phụ thân, Hoàng Tiểu Long an tâm không ít.

“Đúng rồi, Môn chủ, thuộc hạ tra ra được, ngày mai Thánh Vực các sẽ mở. Lần này Diêu Phi cũng sẽ tiến vào. Ngoài ra còn có một đệ tử Quách gia tên Quách Hứa Phi nữa. Quách Hứa Phi này là Tiên thiên bát giai. Tạ Bồ Đề của Tạ gia cũng sẽ tiến vào!” 

Phí Hầu báo.

Hoàng Tiểu Long cười lạnh.

Mặc dù trong Thánh Vực các này có khí thánh linh, nhưng với cao thủ Tiên thiên cao giai thì tác dụng không lớn nữa. Diêu phi, còn cả đệ tử Quách gia Quách Hứa Phi kia đi vào không cần nói cũng biết ý đồ, đơn giản là để đối phó mình! 

“Môn chủ ngài yên tâm. Ngay mai Thánh Vực các mở ra, thuộc hạ đã dặn Đoạn Nhận ai bài hai Tiên thiên cao giai đi vào!”

Triệu Thư tới giờ mới lên tiếng.

Hoàng Tiểu Long gật đầu. 

Chín phần mười Đoạn Hồn châu đang ở trong Thánh Vực các. Ngày mai, Thánh Vực các sẽ mở ra, hắn nhất định phải nắm chặt cơ hội này tìm được vị trí của nó rồi thu phục.

Hôm sau, trời xanh nắng vàng.

Hoàng Tiểu Long rời phủ Nam Sơn, không gọi Triệu Thư và Phí Hầu mà một mình tới học viện Đoạn Nhận. Vào trong đó, hắn tiến thẳng tới ngọn núi đằng sau học viện. Lần này Thánh Vực các sẽ mở ra ở ngay ngoại viện sau núi. 

Chương 208: Thánh vực các mở ra

Khi Hoàng Tiểu Long tới ngoại viện sau núi, nơi này không còn náo nhiệt như mọi khi nữa, vắng tinh không một bóng người.

Hôm nay Thánh Vực các mở ra, ngoại viện phía sau núi đã được phong tỏa. Hoàng Tiểu Long phải xác nhận xong thân phận mới có thể vào trong.

“Tiểu Long!” 

Hoàng Tiểu Long vừa tới ngoại viện thì gặp phải Tạ Bồ Đề. Tạ Bồ Đề vui vẻ bước tới gần hắn.

Thấy y, hắn cũng cười cười.

“Tiểu tử ngươi, máy tháng nay trốn ở phủ Nam Sơn tu luyện không thấy bóng dáng đâu, hại ta đã uống được rượu ngon uống rượu nào khác cũng đều nhạt thếch!” 

Tạ Bồ Đề đấm một cái vào vai Hoàng Tiểu Long, cười nói.

“Lần này ra khỏi Thánh Vực các, chúng ta sẽ đi uống vài chén!”

“Ha ha ha, được. Quyết định vậy đi. Nhưng uống vài chén thì làm sao đủ, tới lúc đó chúng ta phải uống mấy trăm bình!” 

“Lần sau ta mời.”

“Vậy ta càng phải uống nhiều hơn!”

Hai người cười cười nói nói đi vào trong. 

“Nghe nói Đoạn Vô Ngân đưa cho ngươi cả kim bài? Mà còn xưng huynh gọi đệ với ngươi?”

Thấy Tạ Bồ Đề cũng hiểu lầm kim bài của mình là Đoạn Vô Ngân cho, Hoàng Tiểu Long chỉ cười cười, không giải thích, hỏi:

“Lần này Diêu Phi, còn cả Quách Hứa Phi của Quách gia cũng tới sao?” 

Tạ Bồ Đề gật đầu:

“Lần này ngươi phải cẩn thận một chút. Mặc dù vào trong Thánh Vực các các đệ tử bị cấm không được chém giết, nhưng bất cứ chuyện gì cũng có thể xảy ra. Diêu Phi là một con bọ cạp độc. Bị y theo dõi, y không cắn chết ngươi sẽ không cam lòng!”

Hoàng Tiểu Long gật đầu: 

“Ta biết rồi!”

Sau đó, hai người tới nơi đã được chỉ định trước phía sau núi. Diêu Phi đã ở đó, còn có bảy người nữa.

Cộng cả Hoàng Tiểu Long và Tạ Bồ Đề, tất cả mười người đều đã đến đủ. 

Hoàng Tiểu Long và Tạ Bồ Đề tới, mọi người đều nhìn sang, sắc mặt khác nhau.

Hai mắt Diêu Phi lóe lên sát ý, tuy chỉ nhàn nhạt thôi nhưng Hoàng Tiểu Long vẫn bắt được. Ngoài Diêu Phi, Hoàng Tiểu Long còn cảm ứng được sát ý của một người trẻ tuổi khác, thoạt nhìn khoảng hai tám hai chín tuổi, mặ cáo bào xám, trên lông mày có một vết sẹo đỏ nhạt của kiếm.

“Y chính là Quách Hứa Phi của Quách gia.” 

Tạ Bồ Đề nhắc nhở Hoàng Tiểu Long.

Hắn gật đầu.

Dù Tạ Bồ đề không nói hắn cũng đoán được. Dù sao cũng chỉ có Diêu Phi và Quách gia muốn giết mình thôi. 

Hoàng Tiểu Long tới, hai người đàn ông trung niên mặc áo bào tím gật đầu mỉm cười với hắn. Hắn cũng khẽ gật đầu chào lại. Theo như lời Triệu TÔng, hẳn hai người này là người do Đoạn Nhận an bài vào trong Thánh Vực các bảo vệ mình.

Mọi người đến đông đủ cả, không ai nói gì, không khí khá quái dị.
Đột nhiên, thiên hà chi thủy khủng bố uy áp như vô tận đột nhiên từ trên không trung cuồn cuộn đổ xuống, sau đó tràn ra, tràn ngập không gian sau núi. 

Bọn Hoàng Tiểu Long cả kinh, ngẩng đầu nhìn lên. Trên không trung xuất hiện sáu bóng người cao lớn, khi tức của từng người cũng uy như địa ngục. Sáu bóng người cao lớn như ở trong một không gian khác. Đám người Hoàng Tiểu Long không thể thấy rõ diện mạo của họ.

“Bái kiến Đại đế cùng các vị Thánh tôn!”

Đám Tạ Bồ Đề vội vàng cung kính hành lễ. Hoàng Tiểu Long cũng chỉ có thể làm theo, thi lễ một cái. 

Tuy không thấy rõ diện mạo của sáu người kia, nhưng tất cả mọi người ở đây đều biết đó là Đại đế Đoạn Nhận và năm Đại thủ hộ giả của học viện Đoạn Nhận. Năm Đại thủ hộ giả này đều là Thánh vực, thường vẫn được các đệ tử học viên gọi là Thánh Tôn.

“Đứng lên đi!”

Trong không trung vang lên một âm thanh nhàn nhạt. 

Mười người Hoàng Tiểu Long đón lấy  quang mang vạn trượng màu vàng từ trên sáu bóng người cao lớn bắn ra. Sáu người khoa cả hahi tay, một dòng ánh sáng bảy màu từ trên hư không đáp xuống.

Từng đạo hào quan hợp lại thành một đồ án thần bí. Sau đó, ngay trước mặt đám Hoàng Tiểu Long, tạo thành một pháp trận khổng lồ hình lục giác.

Khí tức mênh mông từ bên trong pháp trận ẩn ẩn truyền ra. 

“Đây là…”

Hoàng Tiểu Long chăm chú nhìn.

Tạ Bồ Đề truyền âm đáp: 

“Là thần trận thượng cổ!”

“Thần trận thượng cổ!”

Hoàng Tiểu Long lắp bắp kinh hãi, Học viện Đoạn Nhận vậy mà cũng có thần trận thượng cổ! 

Mỗi thần trận thượng cổ đều có uy lực vô cùng, mạnh khó lường nổi.
“Thần trận thượng cổ này tên Lục giác tinh mang trận, là do Đại đế lấy được trong một động phủ từ thời thượng cổ. Có điều, nghe nói lục giác tinh mang trận này còn chưa hoàn chỉnh, thiếu mất một phần. Dù vậy, có Đại đế và năm vị Thánh tôn thúc giục, uy lực vẫn rất mạnh.”

Bên tai Hoàng Tiểu Long vang vang tiếng của Tạ Bồ Đề! 

Không trọn vẹn!

Hoàng Tiểu Long gật gù.

Lúc này, sáu người Đoạn Nhận chia ra đứng ở sáu góc pháp trận, mỗi người vung hai tay đánh ra một phù văn. Lơ lửng trên trận, sáu phù văn không ngừng đan vào nhau, kim quang một hồi, một cái cổng không gian lớn xuất hiện. 

Từng đạo thánh linh chi khí từ trong cánh cổng không gian kia phiêu dật lọt ra.

Thánh Vực các!

Hoàng Tiểu Long nhìn chằm chằm vào cổng không gian. 

“Thánh Vực các mở ra, các đệ tử vào trong Thánh Vực các không được chém giết đánh nhau trong đó. Nếu có người vi phạm, nhất nhất khai trừ khỏi học viện Đoạn Nhận, biết chưa?”

Giọng Đại đế Đoạn Nhận vẫn lành lạnh nhàn nhạt, nhưng ẩn chứa uy nghiêm vô tận từ trên không trung vọng xuống.

Mọi người khẽ giật mình! 

“Vâng, Đại đế!”

“Tốt rồi. Hiện giờ các ngươi vào đi thôi. Một tháng sau, Thánh Vực các đóng cửa, các ngươi sẽ tự động bị tống xuất ra!”

Đoạn Nhận dứt lời, một đệ tử phi thân lên, đi đầu tiến vào trong cánh cổng không gian, sau đó lại một đệ tử nữa đi vào trong. 

Tạ Bồ Đề nói với Hoàng Tiểu Long: “Chúng ta cũng vào đi thôi!”

Hoàng Tiểu Long gật đầu.

Hai người phi thân lên, vào trong Thánh Vực các. 

Diêu Phi và Quách Hứa Phi của Quách gia vẫn đang đứng đó không nhúc nhích thấy vậy mới phi thân lên, đi theo hai người Hoàng Tiểu Long nhập vào Thánh Vực các.

Đương nhiên, sau khi cả mười học viên vào trong Thánh Vực các, trận pháp giữa không gian chậm rãi khép lại rồi biến mất. Sáu người Đoạn Nhận cũng biến mất, mọi thứ lại quay lại như trước kia.

Hoàng Tiểu Long vừa vào Thánh Vực các, từng đạo thánh linh chi khí liền đập vào mặt, hít một cái đã cảm thấy toàn thân thoải mái sảng khoái. Nhìn lại, Thánh Vực các này thực ra chính là một mảnh trời đất mới, núi xanh nước xanh, cổ thụ che trời, cũng không thiếu yêu thú cấp thấp, cấp trung tồn tại. 

Đột nhiên, Linh Lung bảo tháp và Tù thần quyển trong cơ thể Hoàng Tiểu Long hơi rung lên. Cảm nhận được hai bảo bối khác thường, Hoàng Tiểu Long mừng rơn. Xem ra mình đoán không sai. Đoạn Hòn châu kia quả nhiên ở trong Thánh Vực các!

Hai người Hoàng Tiểu Long và Tạ Bồ Đề cùng nhẹ nhàng đáp xuống đất.

Nhưng đúng lúc này, lại có hai bóng người lóe lên chắn trước mặt Hoàng Tiểu Long và Tạ Bồ Đề, là Diêu Phi và Quách Hứa Phi của Quách gia. 

Tạ Bồ Đề lạnh lùng hỏi:

Diêu Phi, Quách Hứa Phi, các ngươi muốn làm gì? Các đệ tử vào trong Thánh Vực không được đánh nhau chém giết. Đây là quy định của học viện! Các ngươi dám làm trái quy định của học viện?”

Diêu Phi cười lạnh: 

“Quy định của học viện à? Đừng có nói cái quy định khỉ gió gì với ta. Diêu Phi ta muốn giết, cho dù là cao thủ Thánh vực cũng không ngăn được! Tạ Bồ Đề, ta chỉ giết Hoàng Tiểu Long, bây giờ ngươi cút đi vẫn còn kịp. Nếu không, đợi thêm chút nữa, ta không dám cam đoan có lỡ tay giết chết ngươi luôn không!”

Chương 209: Tìm kiếm đoạn hồn châu

Diêu Phi dứt lời, nhấc tay lên, một đoàn hỏa diễm màu đen không ngừng ngưng tụ trong tay y. Trong ánh lửa màu đen, có một cỗ lực lượng bí ẩn khiến cho người ta phải nhói tim vì sợ đang ẩn ẩn truyền ra.

Hỏa diễm màu đen trong tay Diêu Phi khác với lửa đen của Hắc Hỏa phượng hoàng của Tạ Bồ Đề. Hắc Hỏa phượng hoàng của Tạ Bồ Đề bá đạo, liều lĩnh, hủy diệt. Mà ngọn lửa màu đen trong tay Diêu Phi lại láy ra từ như minh hỏa từ trong địa ngục, u lãnh, âm hàn, như một con rắn độc khổng lồ há miệng một cái cũng khiến người ta rùng mình.

Lại có vài phần giống với Đấu khí Tu La của Hoàng Tiểu Long, rồi lại bất đồng. 

Lúc này, khí thế của Quách Hứa Phi của Quách gia kia cũng tăng lên. Phóng ra Đấu khí, quanh thân y xuất hiện một đàn bươm bướm, nhưng lại tràn ngập hắc ám, khí tức tà ác lượn quanh.

Con bướm nho nhỏ hai mắt màu lục tối sẫm, chân có bốn cái trảo nhọn hoắt, lóe ra ánh sáng màu lục sẫm.

Đây là Vũ hồn của Quách Hứa Phi! 

Ngục minh quỷ điệp!

Trong thế giới Vũ hồn có một loại Vũ hồn thuộc về Vũ hồn vong linh. Vũ hồn vong linh đều rất tà ác, có ngoại hình xấu xí đến buồn nôn. Ngục minh quỷ điệp này là một loại Vũ hồn vong linh.

Đương nhiên, quanh thân thể Quách Hứa Phi có mấy chục con Ngục minh quỷ điệp không phải vì y có vài chục cái Vũ hồn, mà đây là một khả năng của Ngục minh quỷ điệp. 

Khả năng phân thân!

Giống như Vũ hồn của sát thủ áo đen trước kia hai huynh đệ Quách Chí, Quách Phi thuê giết Hoàng Tiểu Long, Tử Đồng biên bức.

Hỏa diễm màu đen trong tay Diêu Phi ngưng tụ lại, vỗ một chưởng tới Hoàng Tiểu Long. Quách Hứa Phi cùng lúc vung hai tay, vô số Ngục minh quỷ điệp phô thiên cái địa nhắm Hoàng Tiểu Long mà phi tới. 

Tạ Bồ Đề cả kinh!

Đúng lúc này, hai thủ ấn màu đỏ như lửa phá không mà tới, đón lấy chưởng lực của Diêu Phi và Ngục minh quỷ điệp của Quách Hứa Phi.

Ầm ầm ầm, không gian rung chuyển. 

Chưởng lực hỏa diễm đen của Diêu Phi nổ bay, Ngục minh của điệp của Quách Hứa Phi cũng biến mất.

Khí lưu mạnh mẽ cuốn quanh tứ phía.

Diêu Phi còn khá tốt, nhưng Quách Hứa Phi kia bị chấn động cực lớn, phải lùi lại tới hơn mười mết mới đứng vững được. 

“Phụt!”Khí huyết của Quách Hứa Phi sôi trào, yết hầu nóng lên, máu tươi phụt ra nhuộm đỏ cả mặt đất.

Mọi người cả kinh. Hai bóng người phá không mà đến.

Khương Dương! 

Lưu Chí!

Sắc mặt Diêu Phi trầm xuống.

Là Khương Dương, Lưu Chí được Đoạn Nhận phái vào Thánh Vực các bảo vệ Hoàng Tiểu Long. 

“Hoàng công tử, ngài không sao chứ?”

Hai người Khương Dương, Lưu Chí vừa đáp chân xuống đất đã chạy tới trước mặt Hoàng Tiểu Long, cung kính hỏi thăm.

“Ta không sao!” 

Hoàng Tiểu Long lắc đầu.

“Khương Dương, Lưu Chí, các ngươi có ý gì?”

Diêu Phi u lãnh nhìn chằm chằm hai người mới tới lạnh giọng quát. 

Trong nội viện của học viện Đoạn Nhận có một thiên bảng. Chỉ các học viên có thực lực mạnh nhất học viện mới được ghi tên trên đó. Diêu Phi là một cao thủ trong thiên bảng. Hai người Khương Dương, Lưu Chí cũng vậy. Gần đây Diêu Phi và bọn họ nước sông không chạm nước giếng, nhưng hôm nay họ dám ngăn cản việc tốt của mình, Diêu Phi giận điên.“Không có gì.”

Sắc mặt Khương Dương vẫn đạm mạc: 

“Nhiệm vụ của chúng ta là bảo vệ cho Hoàng công tử an toàn!”

Hai mắt Diêu Phi lạnh đi hỏi:

“Là Đoạn Vô Ngân bảo các ngươi làm vậy?” 

Hai người Khương Dương, Lưu Chí không mở miệng.

Diêu Phi quay đầu lại lạnh lùng nhìn Hoàng Tiểu Long:

“Hoàng Tiểu Long, coi như mạng ngươi lớn. Không ngờ Đoạn Vô Ngân không chỉ tranh cho ngươi được một suất tiến vào Thánh Vực, còn phái thêm hai người tới bảo vệ ngươi. Đoạn Vô Ngân đúng là nhọc lòng rồi!” 

“Nhưng lần sau sẽ không may mắn như vậy đâu!”

Dứt lời, Diêu Phi rời đi.

Có hai người Khương Dương và Lưu Chí bảo vệ Hoàng Tiểu Long, y có muốn giết hắn cũng không được nữa. 

Tuy rằng nếu đơn đả độc đấu, Khương Dương hay Lưu Chí đều không phải đối thủ của hắn, nhưng nếu hai người liên thủ cũng đủ để áp chế hắn.

Còn về Quách Hứa Phi, chỉ là một tiên thiên bát giai, căn bản là vô dụng.

Thấy Diêu Phi rời đi, Quách Hứa Phi cũng cuống lên phi thân rời đi theo. 

Khương Dương, Lưu Chí thấy vậy cũng không ngăn cản. Nhiệm vụ của hai người chỉ là bảo vệ cho Hoàng Tiểu Long an toàn. Một tháng sau, Hoàng Tiểu Long an toàn ra ngoài, còn lại, họ bỏ qua.

Hoàng Tiểu Long nhìn theo bóng Diêu Phi, Quách Hứa Phi rời đi, lạnh lùng cười cười, hai mắt lóe hàn mang. Xem ra lần này từ Thánh Vực các ra ngoài đều tiên là phải giải quyết con bọ cạp độc Diêu Phi này rồi.

Ban đầu hắn định giữ Diêu Phi lại chơi đùa một chút, nhưng bây giờ hắn có kế hoạch phải tới Phật quật của Đế quốc Thiên Phật tìm Tu Di thần sơn. Hắn không muốn giữ lại một con bọ cạp độc uy hiếp đến sự an toàn của người nhà mình. 
“Tiểu Long, chúng ta cũng đi thôi.”

Tạ Bồ Đề nhắc.

Hoàng Tiểu Long gật đầu. 

Bốn người phi thân lên, rời khỏi chỗ đó.

Tạ Bồ Đề cười nói:

“Tiểu tử ngươi đó, ta còn đang nghĩ sao ngươi chẳng có vẻ gì là sợ hãi cả. Thì ra ngươi đã biết Khương Dương, Lưu Chí kia là do Đoạn Vô Ngân phái tới bảo vệ mình. Hại ta còn phải lo lắng cho ngươi nữa!” 

Hoàng Tiểu Long cười cười đáp:

“Sau khi rời khỏi đây ta sẽ tự phạt mình thêm mấy chén!”

“Vậy không được, ngươi phải để ta uống thêm mấy bình mới được!” 

Cả hai cười cười.

Bốn người phi hành một lúc, Linh Lung bảo tháp và Tù thần quyền trong cơ thể Hoàng Tiểu Long rung động càng lúc càng nhiều, hiển nhiên hắn đang càng gần Đoạn Hồn châu hơn.

“Tiểu Long, chúng ta tách ra tu luyện đi. Bảo bối của Thánh Vực các không ít đâu, xem ai may mắn gặp được!” 

Tạ Bồ Đề nói.

Hoàng Tiểu Long gật đầu:

“Được!” 

Dù Tạ Bồ Đề không nói, hắn cũng sẽ nói. Tuy hắn và Tạ Bồ Đề vừa gặp đã thân, nhưng chuyện thu phục Đoạn Hồn châu vẫn không nên cho y biết mới được, tránh phiền toái.

Tạ Bồ Đề rời đi, Hoàng Tiểu Long cũng kiếm cớ muốn tách khỏi hai người Khương Dương và Lưu Chí, tu luyện một mình.

Hai người kia nghe hắn nói vậy, nhìn nhau. Khương Dương trầm ngâm nói: 

“Nếu vậy, Hoàng công tử cầm miếng tín phù này đi. Nếu gặp nguy hiểm, cứ thông truyền cho chúng ta. Chúng ta sẽ tới ngay!”

Dứt lời, y lấy ra một đồ ấn phù bằng nửa lòng bàn tay có vẽ đồ án thần bí ra.

Hoàng Tiểu Long nhận lấy, gật đầu nói: 

“Được!”

Hai người ôm quyền với hắn, phi thân rời đi.

Chờ hai người đi rồi, Hoàng Tiểu Long mới xoay người cảm ứng vị trí của Đoạn Hồn châu, thi triển thân pháp không ngừng lướt bay nhắm thẳng dãy núi phía trước. 

Đi một hồi, hắn tới một cái sơn cốc.

Tới sơn cốc, Linh Lung bảo tháp và Tù Thần quyển trong cơ thể Hoàng Tiểu Long đang rung lên bần bật đột nhiên ngừng lại. Hắn hơi giật mình. Vừa rồi, bằng cảm ứng, hắn cảm thấy có lẽ Đoạn Hồn châu đang ở trong sơn cốc này, nhưng vì sao Linh lung bảo tháp và Tù thần quyển lại dừng rung động?

Hắn lướt vào trong sơn cốc. Trong đó dày đặc sương mù xám xám, đưa tay không thấy được năm ngón. Với nhãn lực của Hoàng Tiểu Long mà chỉ có thể miễn cưỡng nhìn thấy thứ cách mình mười mét. 

Hoàng Tiểu Long đã đột phá Tiên thiên, dù sương mù có vừa dày vừa đặc, cũng có thể nhìn được trăm trượng, vậy mà hiện giờ chỉ nhìn được vài mét, khá dị thường rồi.

Chương 210: Sơn cốc khủng bố

Nhìn sơn cốc quái dị ẩn trong làn sương mù dày đặc, Hoàng Tiểu Long cẩn thận hơn, hóa ra Tu La chi thân, cánh ác ma mở rộng sau lưng, cẩn thận chú ý tình huống xung quanh, chậm rãi đi về phía trước.

Bốn phía hoàn toàn yên tĩnh.

Yên tĩnh đến mức hơi quỷ dị. Thi thoảng, từ trong làn sương mù dày đặc phía trước vọng ra tiếng quái gọi thê lương. Tiếng gọi khiến người ta phải rùng mình. 

Cứ như vậy, Hoàng Tiểu Long đi khoảng một giờ, vẫn hoàn toàn chỉ có màn sương mù dày đặc màu xám tro.

Tuy nãy giờ đi vào trong vẫn không xảy ra chuyện gì, nhưng càng vào sâu, nội tâm hắn càng bất an hơn. Cảm giác bất an này tới từ linh hồn Tiên thiên.

Bất an này khiến cho hắn cảm thấy giống như mình đang bước từng bước xuống vực sâu địa ngục vậy. 

Lại đi thêm hơn một giờ nữa.

Sương mù càng đậm càng đặc hơn. Vừa rồi, khi mới vào sơn cốc, hắn còn có thể nhìn thấy những thứ trong vòng mười mét, nhưng bây giờ, chính thức là giơ tay lên không thấy được năm ngón. Hắn thử rồi.

Hắn đang đi về phía trước, đột nhiên làn sương dày đặc lưu động rất nhanh, như nước chảy, tiếng quái gọi thê lương lại càng xuất hiện dày đặc hơn, càng rõ ràng hơn. 

Dường như khi màn sương mù này lưu động còn kéo dài tiếng quái gọi hơn.

Sắc mặt Hoàng Tiểu Long hết sức căng thẳng chuyên chú, vận chuyển Đấu khí toàn thân, bất kỳ lúc nào cũng có thể gặp phải đột biến. Tiếng quái gọi thê lương giống như của vật nào đó phát ra, nhưng hẳn là không phải yêu thú, giống như là của yêu ma địa ngục vậy.

Đột nhiên, phía trước có thứ gì đó lao tới, khí kình khủng bố phá không mà đến. Hoàng Tiểu Long cả kinh, mở rộng cánh ác ma sau lưng, thi triển hồn kỹ bổn mạng tật ảnh tùy hình, lóe lên. 

Một con quái vật màu đen sẫm đen sâu vọt tới. Con quái vật này, hình thể thì giống người, nhưng lại có bốn tay, hai mắt đỏ thẫm, toàn thân bùng bùng hỏa diễm khủng bố.

Khó khăn lắm Hoàng Tiểu Long mới tránh thoát được quái vật công kích.

Quái vật đen sượt qua bên cạnh Hoàng Tiểu Long, hỏa diễm khủng bố trên người nó để lại luồng hơi nóng cực nóng, Hoàng Tiểu Long cảm giác như mình rơi vào trong rừng dao biển lửa, toàn thân như phải bỏng. 

Cũng may, hắn đã cẩn thận hóa ra Tu La chi thân, lại thêm nhiều năm nuốt Diễm Long châu, cho dù có bị dội nước sôi cũng không hề gì. Hiện giờ, luồng khí lưu này lại khiến cho hắn nóng bỏng, có thể thấy sự đáng sợ của hỏa diễm này.

Con quái vật lướt qua hắn, không tiếp tục quay lại, mà phi đi tiếp, tan biến trong làn sương mù dày đặc.

Có điều, Hoàng Tiểu Long vừa mới tránh thoát được đòn tấn công của con quái vật này, thở được mấy hơi, lại có một con quái vật khác từ phía trước xông tới. 

Hoàng Tiểu Long cả kinh, vội vàng thi triển tật ảnh tùy hình.

Mới tránh thoát được một chút, lại có một con quái vật đen thui nữa xuất hiện.

Cứ như thế, đám quái vật này như vô cùng vô tận, cứ một con biến mất, con khác lại xuất hiện, mà Hoàng Tiểu Long cũng phải biến săc vì càng về sau tốc độ tấn công của quái vật càng nhanh, hỏa diễm trên người lại càng khủng bố hơn. 

Lúc mới bắt đầu, luồng khí lưu của đám hỏa diễm này chỉ khiến cho Hoàng Tiểu Long bỏng da, mà bây giờ, cảm giác nóng rực đau đớn này lại nhập sâu vào lục phủ ngũ tạng.Cảm giác này, cực kỳ thống khổ.

Sau khi tránh thoát được mấy chục con quái vật, thấy lại một con quái nữa xông tới, thậm chí, Hoàng Tiểu Long còn hơi ớn lạnh. 

Nhưng chỉ trong chớp mắt, con quái đã tiến tới ngay trước mặt Hoàng Tiểu Long rồi. Hắn lại một lần nữa thi triển hồn kỹ bổn mạng tật ảnh tùy hình, nhưng cánh tay vẫn bị dính phải một chút hỏa diễm mà như bị dính phải hoa lửa địa ngục, đau đớn vô hạn. Mặc dù Hoàng Tiểu Long cũng nhịn được không kêu than nhưng cũng phải rên lên một tiếng.

Hắn nhìn lại, nơi dính hỏa diễm đã tróc da bong thịt, xuất hiện một lỗ máu, sâu đủ thấy xương!

Hoàng Tiểu Long hoảng sợ! 

Với phòng ngự hiện nay của cơ thể hắn, đây là lần đầu tiên bị thương nặng như vậy.

Hắn không dám chần chờ nữa, lập tức triệu hoán Vũ hồn song long hắc, lam, lập tức Hồn hóa.

Song long hợp thể, long lân bao trùm, vết thương trên cánh tay chậm rãi khép lại. 

Lúc này, quái vật đen thui lại xông tới, thân hình Hoàng Tiểu Long lóe lên một cái, tránh thoát.

Sau khi Hồn hóa, tốc độ của hắn tăng lên rất nhanh. Nhưng luồng khí lưu của hỏa diễm trên người con quái kia vẫn có thể xuyên thấu qua long lân quanh thân hắn, hắn cũng cảm nhận được cái nóng rực lửa.

Sau nửa giờ. 

Sau khi Hồn hóa, Hoàng Tiểu Long giữ vững được thêm nửa giờ nữa. Nửa giờ sau, lại một con quái vật màu đen phá không mà tới, tốc độ cực nhanh, dù đã Hồn hóa nhưng Hoàng Tiểu Long cũng khó có thể tránh thoát.
Hai tay hắn bị hỏa diễm dính phải, long lân bao trùm vậy mà bong ra từng khối.

Con quái vật mới xuất hiện đã nhanh gấp năm sáu lần con đầu tiên. 

Mấy phút sau.

Long lân quanh toàn thân Hoàng Tiểu Long đều bong tróc ra hết. Long lân không còn, cả người Hoàng Tiểu Long đều thay đổi, làn da bị dính phải hỏa diễm của quái vật, ngàn vết lở trăm lỗ thủng.

“Không ngờ mình sẽ chết ở đây!” 

Hoàng Tiểu Long thầm tự giễu:

“Không biết chết rồi mình có xuyên không về địa cầu được không nhỉ?”

Ngay khi hắn đang lảo đảo sắp ngã, ý thức dần dần mơ hồ, đột nhiên làn sương mù màu tro xung quanh biến mất, tiếng kêu thê lương thảm thiết cũng biến mất. quái vật đen thui cũng biến mất. 

Hoàng Tiểu Long khẽ giật mình, ngáo ngơ nhìn quanh. Sau khi làn sương dày đặc tan đi, cảnh vật sơn cốc hiện ra rõ ràng trước mắt Hoàng Tiểu Long.

Trong sơn cốc, khắp nơi đều là đá tảng màu xám tro. Ngoài ra, còn có một vài cái cây rơi lả tả tầng tro màu xám. Đám cây cối này hình dạng rất quái dị, mỗi cây chỉ có hai nhánh, giống như hai tay người.

Hoàng Tiểu Long chậm rãi đứng dậy, lấy ra một viên thuốc từ trong Tu La giới, uống xong, hồn kỹ bổn mạng lập tức khôi phục thi triển, toàn thân lấp lóe ánh sáng màu lam. 

Nửa giờ sau, miệng vết thương trên cả cơ thể hắn chậm rãi khép lại, thương thế khôi phục hơn phân nửa.

Nhìn bên ngoài, hoàn toàn không nhận ra được thương thế của hắn.

Hoàng Tiểu Long thở ra một hơi thật sâu, bước chân đi tiếp, tiến vào sâu trong sơn cốc. Lại đi thêm hơn một giờ nữa thì tới điểm cuối của sơn cốc. 

Trên vách núi cuối cùng của sơn cốc có một miệng hang đen ngòm.

Từ trong miệng hang ấy vọng ra tiếng nức nở nghẹn ngào, nghe mà sợ.

Chần chừ một chút, cuối cùng, Hoàng Tiểu Long vẫn đi vào. Nếu đã tới tận đây rồi mà còn lùi lại rời cốc, hắn không cam lòng. 

Vừa đi vào trong hang, đột nhiên, Linh Lung bảo tháp và Tù Thần quyển trong cơ thể hắn lập tức rung động kịch liệt. Từ khi vào trong sơn cốc, Linh Lung bảo tháp và Tù thần quyển vẫn không có động tĩnh gì, bây giờ đột nhiên lại rung động. Hoàng Tiểu Long vô cùng mừng rỡ. Xem ra, quả nhiên Đoạn Hồn châu ở trong sơn cốc này, thậm chí, chính xác hơn, là ở ngay trong cái hang này!

Hoàng Tiểu Long men theo thành hang tiến vào bên trong. Trong hang, không có một tí ánh sáng nào, Hoàng Tiểu Long chỉ có thể nhìn được trong mười trượng. Tuy trong nầy không có sương mù dày đặc nhưng hắn vẫn không buông lỏng đề phòng, vẫn giữ nguyên trạng thái Hồn hóa, chú ý mọi sự thay đổi lúc nào cũng có thể xảy ra.

Nhưng dường như cái hang này không có điểm cuối. Hoàng Tiểu Long đi vào mấy giờ rồi vẫn không thấy đáy hang. 

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau