VÔ ĐỊCH THIÊN HẠ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô địch thiên hạ - Chương 201 - Chương 205

Chương 201: Thủ đoạn của trần thanh phong ta

“Vừa rồi là hiểu lầm sao?”

Hoàng Tiểu Long lạnh lùng nhìn hai người, bước chân không ngừng tiến lại gần.

“Vâng vâng, đúng là hiểu lầm!” 

Quách Chí cười nói.

Quách Chí vốn khá béo, lại cố gắng nhăn nhúm cười nịnh nọt, khuôn mặt béo múp xấu hết sức xấu.

“Đúng vậy, Tiểu Long huynh đệ, sau này muội muội ngươi gả vào Quách gia chúng ta, chúng ta sẽ là huynh đệ đó.” 

Quách Phi cười gỡ gạc:

“Chúng ta là người một nhà.”

“Đúng đúng, người một nhà!” 

Quách Chí liên tục gật đầu.

Lúc này, Hoàng Tiểu Long chỉ còn cách hai người hơn ba mét, nhìn cả hai luống cuống, hoảng sợ, cười lạnh hỏi:

“Không phải các ngươi vừa nói, chỉ một con điếm thối nho nhỏ của Hoàng gia trang cũng muốn gả vào Quách gia các ngươi sao? Chẳng lẽ tai ta có vấn đề, nghe nhầm?” 

Sắc mặt Quách Chí, Quách Phi đen thui.

Trong ánh mắt soi mói của người qua đường xung quanh, đột nhiên Quách Chí giơ tay tát mạnh vào mặt mình một cái, cười hỏi Hoàng Tiểu Long:

“Là cái miệng này của ta có vấn đề, nói sai. Tiểu Long huynh đệ, hy vọng ngươi đừng để bụng.” 

Quách Phi cũng tát mạnh vào mặt mình một cái, cười nói:

“Đúng vậy, Tiểu Long huynh đệ, ngươi đại nhân đại lượng, sẽ không so đo với chúng ta, đúng không?”

Mọi người xung quanh thấy hai huynh đệ Quách Phi, Quách Chí tự tát mình đôm đốp, cảm giác hơi hoang đường. 

Hoàng Tiểu Long nhìn hai người, lại lắc đầu:

“Đáng tiếc, gần đây ta không đại lượng. Cho nên…”

Hắn chậm rãi nâng hai tay lên, một cỗ Đấu khí khiến cho người ta run sợ ngưng tụ trên hai bàn tay. 

Hai huynh đệ Quách Chí, Quách Phi hoảng sợ luống cuống lùi lại mãi.

Đột nhiên một giọng nói uy nghiêm vang lên:

“Ai dám đánh thiếu chủ của ta!” 

Sau đó, hai bóng người phá không phi tới, tốc độ cực nhanh.

Hai huynh đệ Quách Chí, Quách Phi thấy người tới đều vui mừng.

Hoàng Tiểu Long thu lại Đấu khí trên tay. 

Trước mặt mọi người lóe một cái, hai lão giả mặc áo bào xám xuất hiện, một người lông mi cực dài cực trắng, người còn lại thì hai mắt lại trắng đục.

Hai huynh đệ Quách Chí, Quách Phi bước nhanh tới trước mặt hai lão giả, kinh hỉ hô lên:

“Trần quản gia, Lộ quản gia!” 

Chính là hai vị quản gia Quách phủ.Quách phủ có bốn đại quản gia, là bốn đại cao thủ!

Kẻ có lông mi cực dài trắng tinh là Trần Quản gia, Trần Thanh Phong.  Người có hai mắt trắng đục là Lộ quản gia, Lộ Nhất Phàm. 

“Hai vị thiếu chủ, hai người không sao chứ?”

Trần Thanh Phong gật đầu với hai người Quách Chí, Quách Phi, hỏi.

Bốn đại quản gia Quách phủ, thân phận địa vị cực cao, đương nhiên không cần hành lễ với hai huynh đệ Quách Chí, Quách Phi như các hộ vệ khác. 

Quách Chí nghe vậy đột nhiên quay sang chỉ vào Hoàng Tiểu Long, hai mắt đầu oán độc, phẫn nộ nói:

“May mắn hai vị quản gia tới, suýt nữa chúng ta đã bị tên cẩu tạp chủng này giết!”

“Tên cẩu tạp chủng này suýt nữa đã bóp nát yết hầu của chúng ta. Hai vị quản gia, hai người phải đánh chết hắn!” 

Quách Phi tiếp lời.

“Không. Trước khi giết hắn, cần phải bắt hai lão cẩu bên cạnh hắn lại, giao cho chúng ta!”

Đột nhiên Quách Chí nhắc, chỉ vào Triệu Thư, Phí Hầu bên cạnh Hoàng Tiểu Long. 

Chứ nếu chỉ giết Hoàng Tiểu Long, sẽ không đủ để xoa dịu sự phẫn nộ của gã

Nhớ lại vừa rồi bị Hoàng Tiểu Long túm cổ giơ lên giữa không trung sỉ nhục ngay trước mặt mọi người, hai mắt Quách Chí lóe lên đầy hận ý, trừng trừng nhìn Hoàng Tiểu Long, chỉ hận không ăn thịt sống hắn được.

Còn nữa, vừa rồi cả hai phải cầu xin Hoàng Tiểu Long tha thứ, tự tát mình! 

Quách Chí xoa xoa mặt, vẫn còn nóng rát và đau nhức. Vừa rồi, để thể hiện thành ý nhận sai, gã tự ra tay rất hết sức.

Trần Thanh Phong và Lộ Nhất Phàm nhìn ba người Hoàng Tiểu Long, Triệu Thư, Phí Hầu.

“Xin hai vị thiếu chủ cứ yên tâm. Không một ai sẽ thoát được!” 

Lộ Nhất Phàm nhìn ba người Hoàng Tiểu Long, lạnh lùng đáp lại cực kỳ tự tin.Trần Thanh Phong nhìn Hoàng Tiểu Long, cười lạnh:

“Tiểu tử, đây là người đầu tiên dám đánh thiếu chủ Quách phủ chúng ta ở Đoạn Nhận hoàng thành đấy. Các ngươi sẽ ngoan ngoãn giơ tay chịu trói, hay để ta phải ra tay?” 

Trần Thanh Phong lạnh nhạt đe dọa:

“Nói thật, ta hy vọng các ngươi giơ tay chịu trói. Bởi vì nếu ta ra tay, các ngươi sẽ không thể tránh được phải chịu đau đớn đâu, mà còn là đau đớn cực đáng sợ!”

Người đi đường xung quanh xôn xao bàn tán. 

“Không ngờ hai vị quản gia Trần Thanh Phong, Lộ Nhất Phàm lại tự thân đến. Lần này Hoàng Tiểu Long này chết chắc rồi! Trần Thanh Phong quản gia là cao thủ Tiên thiên cửu giai đấy!”

“Hoàng Tiểu Long này cũng quá tự phụ ngông cuồng rồi. Nghe nói, lần trước ở học viện Đoạn Nhận còn dám bắt Tuyệt Tình Công Tử quỳ xuống nhận sai! Không ngờ mới có mấy ngày đã lại đắc tội Quách gia!”

“Đắc tội với hai nhà Quách, Diêu, cho dù thiên phú của Hoàng Tiểu Long này có tốt cỡ nào cũng vô dụng thôi!” 

Không ít cường giả lắc đầu. Một vài đệ tử gia tộc ghen ghét với thiên phú của Hoàng Tiểu Long còn cười đắc ý hả hê.

Hoàng Tiểu Long vẫn đứng đó, bình tĩnh nhìn Trần Thanh Phong và Lộ Nhất Phàm, cười lạnh hỏi:

“Bây giờ nếu các ngươi đều quỳ xuống như chó, đều sủa hai tiếng như chó, rồi cút ngay. Ta còn có thể tha chết cho các ngươi!” 

Hắn vừa nói dứt lời, xung quanh đều lặng đi, sau đó là ùm lên ồn ào bàn tán. Cường giả khắp nơi đều lắc đầu, nhìn hắn đầy thương cảm. Bọn họ đã gặp người cuồng vọng tự phụ, nhưng chưa từng gặp ai cuồng vọng tự phụ như thế, không biết trời cao đất dày như thế.

Hai người Quách Chí, Quách Phi nhìn Hoàng Tiểu Long hả hê.

Hai người này biết rõ thủ đoạn của quản gia Trần Thanh Phong, ra tay cực kỳ tàn nhẫn. Có một lần, cả hai chứng kiến tận mắt Trần Thanh Phong giày vò một cừu địch đến chết đi sống lại, mỗi khi nhớ lại còn phải sởn gai ốc. 

Nhất định Hoàng Tiểu Long chọc giận Trần Thanh Phong rồi. Trần Thanh Phong nổi giận, khẳng định Hoàng Tiểu Long sẽ sống không bằng chết.

Quả nhiên, khí thế Trần Thanh Phong dâng lên, một cỗ sát ý kinh khủng lạnh như băng tuôn ra, không gian vốn nắng ráo sáng sủa đột nhiên tối sầm lại, từng khối tuyết màu đen từ trên trời rơi xuống.

Người đi đường xung quanh đều kinh sợ, lùi lại. 

“Tiểu tử, xem ra ngươi không biết thủ đoạn của Trần Thanh Phong ta!”

Giọng nói của lão ta lạnh như băng:

“Bây giờ ta sẽ cho ngươi biết thủ đoạn của Trần Thanh Phong!” 

Nhưng ngay khi lão vừa dứt lời, một bàn tay cực lớn bất ngờ xuất hiện che kín cả bầu trời, như thái cổ cự sơn đột nhiên áp xuống đầu lão.

Ầm một cái, cả con đường đều rung lên, đá hoa bốn phía văng tung tóe.

Đất đai văng khắp nơi, bụi mù mịt. 

Chờ bụi tan, chỉ còn thấy Trần Thanh Phong bị ấn thật sâu vào lòng đất, tới vài mét! Một cái hố to hình người xuất hiện giữa đường.

Tất cả mọi người đều ngây ngốc nhìn cái hố hình người kia. Người trong đó là Trần Thanh Phong.

Tất cả đều hít một hơi khí lạnh, hoảng sợ nhìn Triệu Thư. 

Vừa rồi, đúng là Triệu Thư ra tay.

Quách Chí, Quách Phi đang chờ xem kịch hay, vốn cho rằng Hoàng Tiểu Long sẽ bị Trần Thanh Phong hành hạ đến thảm cực thảm cũng sững sờ nhìn cái hố hình người,  Trần Thanh Phong vừa rồi còn uy phong bát diện, bây giờ không đánh nổi một cái rắm, hoàn toàn ngu si đứng đó.

Chương 202: Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì

Trần Thanh Phong, Tiên thiên cửu giai, lúc này bị ấn sâu xuống lòng đất.

Lộ Nhất Phàm đứng cạnh Trần Thanh Phong, cùng Trần Thanh Phong đến đây chỉ cảm thấy gió rét mãnh liệt rít gào xung quanh, toàn thân lạnh run. Với thực lực Tiên thiên bát giai hậu kỳ đỉnh phong của lão, mà toàn thân lão lại nổi lên lớp da gà trong truyền thuyết!

Triệu Thư nhìn sang. 

Lộ Nhất Phàm toàn thân nổi da gà chỉ cảm thấy hai chân mình như bị một con trâu siêu to húc trúng, đột nhiên run lên, suýt nữa thì quỳ xuống.

“Tiền... tiền… tiền…”

Lộ Nhất Phàm quắn đầu lưỡi lại, lắp bắp một hồi cũng không thể nói nổi một chữ “tiền bối” nguyên vẹn ra. 

Ngay khi lão muốn nói tới chữ “bối”, Triệu Thư lại giơ tay ra, lại một bàn tay to tướng che khuất bầu trời xuất hiện trên đầu lão.

Lộ Nhất Phàm nhìn bàn tay to tướng này, sắc mặt tối sầm lại, sau đó, bên tai nổ ầm cực lớn.

Lão chỉ cảm thấy toàn thân đột nhiên rung lên, tựa như một ngọn thần sơn từ thời viễn cổ va trúng, thậm chí còn nghe được cả tiếng xương cốt trong người vỡ tan tành. 

Gần như là ngay lập tức, lão mất ý thức.

Mà nửa giây trước khi mất đi ý thức, trong đầu lão hiện ra cảnh Trần Thanh Phong bị ấn xuống mặt đường như một cái bánh nướng áp chảo kia.

Sau đó, Lộ Nhất Phàm cũng giống như Trần Thanh Phong, bị Triệu Thư đập một chưởng, thành bánh nướng áp chảo, in xuống đường, mọi người xung quanh lại hít một hơi lạnh 

Hai đại quản gia Quách gia, vậy mà bị đập như một con ruồi, thành bánh nướng áp chảo?

Bốn phía hoàn toàn yên tĩnh!

Tất cả mọi người đều nhìn Triệu Thư, ai nấy đều hoảng sợ. 

Người đàn ông trung niên sau lưng Hoàng Tiểu Long nhìn có vẻ như yếu đuối này lại là cao thủ mạnh như thế!

Nhẹ nhàng giải quyết hai quản gia Quách gia Trần Thanh Phong, Lộ Nhất Phàm, cũng chỉ có Tiên thiên thập giai hậu kỳ đỉnh phong, gần đạt tới Thánh vực khủng bố vô hạn mới làm được!

Hoàng Tiểu Long nhìn hai người trong hố, sống chết không biết, sắc mặt đạm mạc, lại tiếp tục bước tới trước mặt hai huynh đệ Quách Chí, Quách Phi. 

Nhưng lúc này, cả hai gã đều đang cứng đờ người nhìn Trần Thanh Phong và Lộ Nhất Phàm trong hố, không biết Hoàng Tiểu Long đang đến gần.

Tới khi hắn còn cách cả hai hơn hai mét, sát ý lạnh như băng trên người Hoàng Tiểu Long mới khiến cho cả hai giật mình tỉnh lại.

Cả hai quay phắt sang, thấy Hoàng Tiểu Long chỉ còn cách mình hai mét, quả tim như bị người ta dùng châm độc châm một cái, nhảy dựng lên, theo phản ứng có điều kiện, sợ tới mức nhảy ra đằng sau một bước. 

“Tiểu… Tiểu Long huynh đệ!”

Mặt Quách Chí xám như tro, đầu lưỡi như dính vào vòm miệng phát âm không rõ.

“Tiểu Long huynh đệ?” 

Hoàng Tiểu Long cười lạnh, tiếp tục bước tới gần:

“Sao vậy? Không phải cẩu tạp chủng sao?”

Vừa rồi hai người Trần Thanh Phong, Lộ Nhất Phàm đến, hai huynh đệ Quách Chí, Quách Phi lại dám mở miệng gọi hắn là cẩu tạp chủng! 

Hai người nghe vậy, sắc mặt rất khó coi.

“Không. Chúng ta… vừa rồi chúng ta…”

Quách Chí há miệng muốn giải thích, nhưng không biết giải thích thế nào. Chẳng lẽ lại nói là miệng mình có vấn đề nên nói sai như vừa rồi? 

Quách Phi cười nịnh nọt:

“Vừa rồi chúng ta quá kích động, nhất thời hồ đồ, nhất thời điên, cho nên nói lung tung, nói lung tung. Tiểu Long huynh đệ, chúng ta là người một nhà, làm sao ta có thể nói ngươi là cẩu tạp chủng.”
Quách Phi tái mặt, vội tự tát vào mặt mình: 

“Không không, Tiểu Long huynh đệ, ta không có ý đó.”

Lúc này, Hoàng Tiểu Long đã đi tới trước mặt hai người, dừng bước, đột nhiên tay phải nhấc lên, quét tới một chưởng, năm dấu ngón tay in hằn rõ rệt trên mặt hai người

“Chúng ta là người một nhà?” 

Hoàng Tiểu Long lạnh lùng hỏi

Mặt Quách Chí, Quách Phi đều nóng rát, đau đớn, nghe vậy cũng cố chen lại mà cười:

“Dạ dạ, chúng ta là người một nhà!” 

Nhưng cả hai vừa nói xong, Hoàng Tiểu Long lại nhấc tay phải lên, lại một chưởng nữa, trên mặt hai huynh đệ lại in hằn năm dấu tay màu đỏ.

“Chúng ta là người một nhà?”

Hoàng Tiểu Long lại lạnh lùng hỏi 

“Không, không, chúng ta, chúng ta, chúng ta không phải người một nhà!”

Hai người không nói rõ nổi nữa rồi.

Vừa dứt lời, đột nhiên, Hoàng Tiểu Long vỗ ra hai chưởng, cả hai bị ấn lên ngực, đánh bay. 

Trước ngực hai người có một chưởng ấn đen thui, tiếng u linh ác quỷ kêu thê lương thảm thiết từ trong chưởng ấn vọng ra

“Cút!”

Hoàng Tiểu Long lạnh lùng đuổi 

Nghe được lời này, hai huynh đệ như nghe tiên âm, bất chấp thương thế trước ngực và đám người Trần Thanh Phong, Lộ Nhất Phàm, luống cuống bò dậy, vừa chạy vừa ngã dúi dụi.

Mọi người xung quanh nhìn hai huynh đệ Quách Chí, Quách Phi té ngã luống cuống bỏ chạy mà ngơ ngác.

Tới khi cả hai đều biến mất, mọi người mới nhìn sang ba người Hoàng Tiểu Long, Triệu Thư, Phí Hầu đầy kinh sợ. Hoàng Tiểu Long lạnh lùng nhìn quét qua. Một vài đệ tử gia tộc và cường giả lẫn trong đám người vừa rồi còn hả hê sợ tới mức luống cuống lùi lại, co cẳng chạy.

“Thiếu chủ, có muốn không?”

Triệu Thư tiến tới hỏi Hoàng Tiểu Long 

“Không cần.”

Hoàng Tiểu Long lắc đầu. Hắn hiểu ý Triệu Thư, nhưng những kẻ hả hê kiểu này trên đời có nhiều lắm. Hắn cũng không thể ra tay trừng phạt với từng người.

“Chúng ta đi thôi!” 

Nhìn Phí Hầu vẫn liếc nhìn Trần Thanh Phong, Lộ Nhất Phàm trong hố to, Hoàng Tiểu Long gọi

“Vâng, thiếu chủ!”

Trong ánh mắt kinh sợ của mọi người, ba người rời đi. 

Ba cái bóng người vừa biến mất, oành một cái, mọi người bàn tán ầm ỹ.

Rời đi, Hoàng Tiểu Long cũng không còn lòng dạ nào đi dạo nữa, liền quay về phủ Nam Sơn.

Hắn quay về phủ Nam Sơn không lâu, hai huynh đệ Quách Chí, Quách Phi cũng chạy bán mạng về tới được Quách phủ. Vừa vào đến cửa, cả hai đã gào lên khóc lóc: 

“Phụ thân, cứu mạng!”

Tiếng kêu khóc của hai huynh đệ đã kinh động đến nhiều cường giả Quách phủ.

Lúc này, Quách Thế văn đang cùng đại quản gia Quách phủ Trương Nhạc trao đổi về buổi đấu giá thương hội Vạn Bảo sẽ tổ chức tại Hoàng thành vào tháng sau, đột nhiên nghe tiếng la khóc của hai đứa nhi tử Quách Chí, Quách Phi, đều kinh ngạc, đứng dậy đi ra cửa chính. 

Đại quản gia Trương Nhạc cũng luống cuống đứng lên đi theo sát đằng sau.

Khi Quách Thế Văn ra đến đại sảnh, thấy hai đứa nhi tử mặt sưng thành đầu heo, ngực vẫn còn chưởng ấn đen.

Nhìn nhi tử như vậy, Quách Thế Văn bước nhanh tới, cả giận hỏi: 

“Chuyện gì xảy ra?”

Đây là lần đầu tiên có kẻ dám đánh nhi tử bảo bối của Quách Thế Văn, mà còn ra tay nặng như vậy!

“Phụ thân, phụ thân!” 

Hai người Quách Chí, Quách Phi nhìn thấy lão ba lại càng khóc lớn gào to.

“Nói. Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”

Quách Thế Văn quát lên. 

“Là Hoàng Tiểu Long. Là cẩu tạp chủng Hoàng Tiểu Long kia đánh bọn ta!”

Quách Chí đáp:

“Phụ thân, người không thể cho qua cho cẩu tạp chủng Hoàng Tiểu Long kia!” 

“Hoàng Tiểu Long?”

Quách Thế Văn khẽ giật mình.

Chương 203: Việc này không thể cho qua như vậy

“Vâng, là Hoàng Tiểu Long!”

Quách Phi tiếp lời.

Quách Thế Văn nghi hoặc nhìn đại quản gia Trương Nhạc, lão ta hoàn toàn không biết cái tên Hoàng Tiểu Long này. 

Trước đó vài ngày, Quách Thế Văn còn bận tới phân hội xử lý công việc của thương hội Vạn Bảo, vừa mới về. Hơn nữa, lão ta bận trăm công ngàn việc, căn bản không có hơi đâu quan tâm đến chuyện Hoàng Thành chi chiến. Với lão, cái Hoàng Thành chi chiến này chỉ là trò chơi của đám trẻ con.

“Là đứng đầu Hoàng Thành chi chiến năm nay sao?”

Quách Thế Văn nhướn mày: 

“Nghe nói tiểu tử Tạ gia Tạ Bồ Đề cũng tham gia?”

“Đúng vậy. Tạ gia Tạ Bồ Đề cũng tham gia Hoàng Thành chi chiến năm nay!”

Trương Nhạc cung kính đáp: 

“Nhưng trong trận cuối, Tạ Bồ Đề bị Hoàng Tiểu Long này đánh bại. Hoàng Tiểu Long nảy có thiên phú cực kinh người, là Vũ hồn song sinh siêu cấp!”

“Cái gì? Vũ hồn song sinh siêu cấp?”

Quách Thế Văn kinh hãi hỏi lại. 

“Đúng vậy, hơn nữa, Vũ hồn song sinh siêu cấp của hắn đều là Thần long viễn cổ. Một là Hắc Long, một là Lam Long xưa nay chưa từng thấy!”

Trương Nhạc đáp.

“Lam Long xưa nay chưa từng thấy?” 

Hai mắt Quách Thế Văn ngưng lại.

“Phụ thân, vừa rồi trên đường cái Hoàng Tiểu Long dám chỉ mặt nhục nhã chúng ta. Còn thiếu chút nữa thì bóp nát yết hầu bọn ta rồi!”

Quách Chí mách: 

“Chúng ta không thể buông tha cho con cẩu tạp chủng Hoàng Tiểu Long kia!”

Quách Thế Văn liếc nhìn hai đứa nhi tử, đột nhiên vỗ hai tay một cái, hai đạo hỏa diễm bay ra chui vào ngực hai người, dấu chưởng ấn màu đen biến mất với tốc độ mắt thường cũng có thể thấy.

Quách Chí, Quách Phi không còn đau nữa, đều vui sướng. 

“Hai người Trần Thanh Phong và Lộ Nhất Phàm đâu?”

Quách Thế Văn hỏi Trương Nhạc:

“Ngươi gọi hai người bọn họ tới!” 

“Vâng, gia chủ!”

Quách Chí mới chần chừ thưa:

“Phụ thân, vừa rồi, hai vị quản gia Trần Thanh Phong và Lộ Nhất Phàm bọn họ... bọn họ…” 

“Nói!” Quách Thế Văn nhướng mày.

Quách Chí lại càng hoảng sợ, vội vàng kể:

“Vừa rồi chúng con gặp phải Hoàng Tiểu Long trên đường. Sau đó hai vị quản gia Trần Thanh Phong và Lộ Nhất Phàm cũng đuổi tới. Bây giờ… bọn họ vẫn ở đó!” 

“Vẫn ở đó?”

Quách Thế Văn và Trương Nhạc nghi hoặc, không hiểu ý.

Trong cái nhìn soi mói của Quách Thế Văn và Trương Nhạc, Quách Phi ấp a ấp úng kể: 

“Hai vị quản gia Trần Thanh Phong và Lộ Nhất Phàm đang bị thương, giờ vẫn nằm đó, sống chết không biết!”

“Cái gì?”

Quách Thế Văn và Trương Nhạc cùng chấn động, hai mắt trừng lớn. 

Hai người Trần Thanh Phong và Lộ Nhất Phàm lại bị thương nặng, vẫn nằm đó, không biết sống chết?

Hai huynh đệ Quách Chí, Quách Phi cúi đầu không dám nhìn Quách Thế Văn.

“Là hộ vệ bên cạnh Hoàng Tiểu Long sao?” 

Quách Thế Văn trầm giọng hỏi.

“Đúng vậy. Là một hộ vệ bên cạnh Hoàng Tiểu Long.”

Quách Chí vội vàng đáp, sau đó miêu tả sơ về ngoại hình Triệu Thư. 

Nghe xong, Quách Thế Văn và Trương Nhạc nhìn nhau.

“Hộ vệ kia của Hoàng Tiểu Long đánh Trần Thanh Phong, Lộ Nhất Phàm bị thương như thế nào?”

Quách Thế Văn trầm ngâm hỏi. “Gã hộ vệ ấy vung tay lên, đột nhiên trên bầu trời xuất hiện một bàn tay cực to, đập bẹp hai vị quản gia Trần Thanh Phong, Lộ Nhất Phàm xuống đất!”

Quách Phi kể.

“Cái gì? Ý của con là, đối phương chỉ dùng một chưởng?” 

Quách Thế Văn và Trương Nhạc đều khiếp sợ.

“Đúng vậy, đối phương chỉ dùng một chưởng!”

Quách Phi xác nhận. 

Bầu không khí trong đại sảnh đông cứng lại một lát.

Quách Thế Văn đi qua đi lại.

Không ai dám nói gì. 

Một lúc lâu sau, Quách Chí bước lên, cẩn thận hỏi:

“Phụ thân, việc này không thể cho qua như vậy được.”

Quách Thế Văn liếc nhìn hai đứa nhi tử, chậm rãi nói: 

“Đương nhiên việc này không thể cho qua như vậy!”

Lão thân là người thừa kế gia chủ Quách gia chỉ định, hai đứa nhi tử lại bị người ta đánh cho thương nặng rồi sỉ nhục giữa phố. Nếu cứ như thế mà bỏ qua, Quách gia còn có mặt mũi nào?”

Trương Nhạc bước lên thưa: 

“Gia chủ, nếu đối phương chỉ dùng một chưởng đã đánh Trần Thanh Phong và Lộ Nhất Phàm bị thương nặng, vậy có thể kẻ đó đã là Tiên thiên thập giai hậu kỳ đỉnh phong, rất gần với Thánh Vực rồi.”

Quách Thế Văn lạnh lùng nói:

“Tiên thiên thập giai hậu kỳ đỉnh phong thì sao? 

Hai mắt lão bắn ra hàn quang mãnh liệt:

“Cho dù là Tiên thiên thập giai hậu kỳ đỉnh phong, dám đánh nhi tử ta bị thương, cũng chỉ có chết!”

Chết! 

Một cỗ khí tức kinh khủng từ trên cơ thể Quách Thế Văn bạo phát ra.

Lúc này, ở Diêu phủ.

Diêu Phi nghe thủ hạ báo lại, trầm tư suy nghĩ. 

“Người đàn ông trung niên đánh Trần Thanh Phong, Lộ Nhất Phàm bị thương tên gì?”

Một lát sau Diêu Phi mới hỏi.Một người đàn ông trung niên mặc cẩm bào màu lam nhạt bước lên thưa: 

“Theo như thuộc hạ nghe nói, đối phương tên Triệu Thư.”

Người đàn ông mặc cẩm bào màu lam nhạt này tên Tiêu Đằng, là cánh tay phải của Diêu Phi.

“Triệu Thư!” 

Diêu Phi lẩm bẩm nhắc lại.

Tiêu Đằng bước lên thưa tiếp:

“Công tử, hẳn là Triệu Thư này đã gần đạt tới Thánh vực rồi.” 

“Xem ra hai người Kim Mộc và Trương Phi mất tích là do Triệu Thư này gây ra đây.”

Diêu Phi cười lạnh:

“Tiên thiên thập giai hậu kỳ đỉnh phong sao? Bảo sao Hoàng Tiểu Long lại cuồng vọng như vậy. 

“Công tử, vậy Hoàng Tiểu Long này…?”

Tiêu Đàng chần chừ hỏi.

“Chỉ là một Tiên thiên thập giai hậu kỳ đỉnh phong mà thôi.   Diêu gia chúng ta truyền thừa hơn hai nghìn năm, chả lẽ còn sợ một tiểu tử miệng còn hôi sữa?” 

Diêu Phi lạnh lùng nói:

“Mặc kệ Hoàng Tiểu Long kia có thân phận gì. Đắc tội ta, chỉ có một kết cục, là sống không bằng chết!”

“Phái người tiếp tục giám thị nhất cử nhất động của Hoàng Tiểu Long!” 

“Vâng, công tử!”

Đêm khuya, cảnh vật tĩnh lặng.

Hoàng Tiểu Long đứng trong sân tiểu viện, trong đầu vẫn hiển hiện cảnh Lý Lộ bị bắt đi hôm ấy. 

“Ngao Bạch Tuyết!”

Vừa nhớ lại Ngao Bạch Tuyết hôm đó, hắn siết chặt hai nắm đấm.

Từ giờ đến khi Thần điện chọn đệ tử tiếp theo còn không tới bảy năm. Mà muốn trở thành đệ tử Thần điện, một trong số các điều kiện tiên quyết là phải có tu vi Tiên thiên thập giai. 

Tiên thiên thập giai!

Cho dù thiên phú của Hoàng Tiểu Long có yêu nghiệt cỡ mấy, tốc độ tu luyện có nhanh hơn nữa, cũng tuyệt đối không thể đột phá đến Tiên thiên thập giai trong vòng bảy năm!

Chẳng lẽ thực sự không có biện pháp gì sao? Hoàng Tiểu Long nhíu chặt mày. 

“Môn chủ!”

Tiếng Triệu Thư gọi bên ngoài ngắt quãng dòng suy nghĩ của hắn.

“Vào đi!” 

“Môn chủ, ngài tìm thuộc hạ có việc sao?”

Triệu Thư vừa vào liền hỏi.

“Triệu thư, có cách nào để cho ta có thể đột phá Tiên thiên thập giai trong vòng bảy năm không?” 

Triệu Thư nghe vậy thầm thở dài. Hắn ta hiểu Môn chủ muốn làm gì, chỉ lắc đầu:

“Môn chủ, không có khả năng. Trừ phi…”

“Trừ phi cái gì?” 

Hoàng Tiểu Long quay phắt lại, hai mắt  sáng ngời.

“Trừ phi Môn chủ có thể vào Thần giới tu luyện!”

“Thần giới?” 

Hoàng Tiểu Long sững sờ, sau đó chỉ cười mà như mếu. Đó là chuyện không thể, chỉ có Thần điện mới biết được thông đạo vào Thần giới. Hơn nữa, theo như lời Triệu thư, phải cần có mấy cao thủ Thánh vực thập giai hậu kỳ đỉnh phong liên thủ, kết hợp với Thượng cổ thần trận mới có thể mở được thông đạo tới Thần giới.

Chợt trong đầu Triệu Thư lóe lên một cái, bật thốt:

“Còn một biện pháp nữa, có lẽ có thể!” 

Chương 204: Ta không phải họ quách

“Còn một biện pháp?”

Hoàng Tiểu Long khẽ giật mình, mừng rỡ hỏi:

“Biện pháp gì?” 

“Tu Di thần sơn!”

Triệu Thư nghiêm túc đáp.

“Tu Di thần sơn!” 

Hoàng Tiểu Long ngẩn ngơ, hai mắt lóe hào quang:

“Ngươi nói tới Tu Di thần sơn xếp hàng đầu trong bảng dị bảo?”

Triệu Thư gật đầu: 

“Đúng vậy. Đúng là Tu Di thần sơn đứng đầu bảng dị bảo. Tu Di thần sợ có một sức mạnh thần kỳ, còn có thể sinh ra Địa tâm phật nhũ. Nuốt địa tâm phật nhũ tu luyện, tu vi có thể tiến triển cực nhanh. Nếu nói rằng trong thiên địa này có thứ gì có thể giúp Môn chủ đột phá lên Tiên Thiên thập giai trong vòng bảy năm, có lẽ chỉ có Tu Di thần sơn này thôi!

“Tu Di thần sơn!”

Hoàng Tiểu Long hít sâu một hơi. 

“Tu Di thần sơn này cần người có Vũ hồn song sinh siêu cấp cùng loại, trong đó có một Vũ hồn ngoài cấp mười ba mới có thể thu phục. Mà Môn chủ ngài vừa vặn có Vũ hồn song sinh siêu cấp cùng loại, hơn nữa, Vũ hồn lam long cũng là ngoài cấp mười ba.”

Hai mắt Hoàng Tiểu Long sáng lấp lánh, gật đầu, trầm ngâm nói:

“Nhưng nghe nói Tu Di thần sơn chỉ xuất hiện có một lần từ mấy vạn năm trước, sau đó không thấy xuất hiện nữa!” 

Đây mới là vấn đề quan trọng nhất.

Cho dù Hoàng Tiểu Long có được Vũ hồn song sinh siêu cấp, còn có một Vũ hồn ngoài cấp mười ba, có thể thu phục Tu Di thần sơn, nhưng hiện giờ còn không biết Tu Di thần sơn ở đâu, làm sao thu phục?

“Thực ra thuộc hạ có biết vị trí đại khái của Tu Di thần sơn!” 

“Cái gì?”

Hoàng Tiểu Long trợn to hai mắt, đầy kinh hỉ.

Triệu Thư gật đầu đáp: 

“Mấy năm trước, thuộc hạ có xem một Phật điển thượng cổ, tình cờ biết được có lẽ Tu Di thần sơn này ở trong Phật quật của Đế quốc Thiên Phật!”

“Đế quốc Thiên Phật!”

Hai mắt Hoàng Tiểu Long sáng lòe lòe.  

Đại lục Phong Tuyết có mười bảy đế quốc.

Trong số rất nhiều Đế quốc ở Đại lục Phong Tuyết, thực lực của Đế quốc Thiên Phật tuyệt đối có thể nằm trong số ba Đế quốc mạnh nhất. Nhưng Đế quốc Thiên Phật ở tận đầu phía nam đại lục Phong Tuyết, cực kỳ xa Đế quốc Đoạn Nhận.

“Đúng vậy, là Phật quật của Đế quốc Thiên Phật!” 

Triệu Thư nhắc lại, rồi chần chừ nói tiếp:

“Có điều, Môn chủ, Phật quật này là thánh quật ở Đế quốc Thiên Phật, muốn vào rất khó!”

Tuy mấy năm trướcTriệu Thư có biết được tin Tu Di Thần sơn ở trong Phật quật của Đế quốc Thiên Phật trong một cuốn kinh Phật từ thượng cổ, nhưng Phật quật lại là thánh quật của Đế Quốc Thiên Phật, có rất nhiều cao thủ thủ hộ, cho nên Triệu Thư chưa từng tới đó. 

Đương nhiên,  nguyên nhân chủ yếu mà Triệu Thư không tới Phật quật là vì hắn ta không có Vũ hồn song sinh siêu cấp cùng loại, không thể thu phục Tu Di thần sơn.

Đã không có cách nào thu phục Tu Di thần sơn, có đi cũng vô dụng.“Phật quật của  Đế quốc Thiên Phật!” 

Hoàng Tiểu Long nhắc lại, mày nhăn tít lại.

Giờ đã biết vị trí của Tu Di sơn, nhưng lại không ngờ nó ở trong Phật quật, thánh quật của Đế quốc Thiên Phật.

“Môn chủ.” 

Thấy hắn trầm tư một lúc, Triệu Thư mới gọi thử.

Hoàng Tiểu Long bừng tỉnh.

“Môn chủ định sẽ tới Phật quật của Đế quốc Thiên Phật hay là…?” 

Hoàng Tiểu Long lắc đầu:

“Sau này rồi nói!”

Với tốc độ hiện tại của Hoàng Tiểu Long, muốn từ Đế quốc Đoạn Nhận chạy tới Phật quật của Đế quốc Thiên Phật, dù không  cần tới một năm cũng phải mất chín tháng, hơn nữa, tới được Đế quốc Thiên Phật rồi, muốn vào Phật quật cũng rất khó. Bây giờ cứ thu phục Đoạn Hồn Châu của Đế quốc Đoạn Nhận rồi nói sau. 

Tuy Đoạn Hồn Châu không thể so với Tu Di thần sơn, nhưng dù sao cũng là bảo vật xếp hàng thứ tư trong bảng dị bảo, có Đoạn Hồn Châu, tốc độ tu luyện của Hoàng Tiểu Long có thể tăng lên không ít.

Sau đó, hắn lại hỏi Triệu Thư  về chuyện liên quan đến Tu Di thần sơn và Phật quật của Đế quốc Thiên Phật.

Triệu Thư thành thật trả lời hết những gì mình biết. 

Có điều, hắn ta cũng chỉ đọc kinh Phật thượng cổ mà biết có thể Tu Di thần sơn có trong Phật quật của Đế Quốc Thiên Phật, chứ không biết vị trí cụ thể trong Phật quật.

Phật quật của Đế quốc Thiên Phật rất lớn, thậm chí còn lớn gấp vài lần Hoàng thành của Đế quốc Đoạn Nhận.

Cho dù sau này Hoàng Tiểu Long có vào được Phật quật của Đế quốc Thiên Phật, muốn tìm Tu Di thần sơn cũng không dễ. 

Sau đó, Triệu Thư lui xuống.

Chỉ còn một mình, Hoàng Tiểu Long lại trầm tư. Xem ra, hắn phải nhanh chóng tìm được Đoạn Hồn Châu, rồi thu phục nó, sau đó sẽ tới Đế quốc Thiên Phật.
Dù thế nào thì Đoạn Hồn Châu Hoàng Tiểu Long cũng muốn thu phục, Tu Di thần sơn hắn cũng muốn thu phục! 

Sau đó, hắn mở Tù Thần quyển, tiến vào chiến trường Viễn Cổ tu luyện.

Một đêm trôi qua.

Hoàng Tiểu Long từ chiến trường viễn cổ đi ra, rời phủ Nam Sơn, tới học viện Đoạn Nhận, tiếp lấy kim lệnh, vào trong nội viện học viện, tiếp tục cảm ứng vị trí Đoạn Hồn Châu. 

Có điều, khi hắn xuất hiện ở học viện Đoạn Nhận, ánh mắt các thầy trò học viện nhìn hắn đều khác đi vài phần.

Kính sợ, có vẻ có chút hả hê, ghen ghét, thậm chí còn có bội phục.

Chuyện hôm qua hai huynh đệ Quách chí, Quách Phi bị đánh thành đầu heo trên đường đã truyền khắp học viện Đoạn Nhận. Tin chắc rằng, không lâu nữa, sẽ truyền khắp các ngõ ngách hẻo lánh trong Đoạn Nhận hoàng thành. 

Tuy danh tiếng của hai huynh đệ Quách Chí, Quách Phi ở học viện không thể so với uy danh của mấy đại công tử như Đoạn Vô Ngân, Diêu Phi, nhưng cũng đã gần với các đại công tử rồi. Vậy mà hiện giờ đã bị Hoàng Tiểu Long đánh thành đầu heo!

Chẳng thèm để ý đến ánh mắt quái dị của các thầy trò, hắn đi vào trong học viện, “đi dạo” một ngày, nhưng Linh Lung bảo tháp, Tù thần quyển trong cơ thể vẫn không có gì khác thường.

Thấy trời dần tối, Hoàng Tiểu Long chỉ có thể rời nội viện, định về phủ Nam Sơn, ngày mai lại tìm tiếp.  

Nhìn sắc trời một chút, Hoàng Tiểu Long chỉ có thể ra nội viện, ý định hồi Nam Sơn phủ, ngày mai lại tiếp tục tìm.

Nhưng khi hắn vừa rời khỏi nội viện, đột nhiên, một đám người từ đằng xa vọt tới, dẫn đầu chính là hai huynh đệ Quách Chí, Quách Phi mới hôm qua bị hắn đánh thành đầu heo.

Đám người Quách Chí, Quách Phi đi tới đâu, thầy trò nhao nhao kinh sợ tránh né tới đó. 

Thấy đám người kia xông tới mình, Hoàng Tiểu Long chỉ cười cười lạnh, không tránh đi, cứ đứng đó, bình tĩnh chờ.

Đám người Quách Chí, Quách Phi chạy một lát đã tới trước mặt Hoàng Tiểu Long, nhao nhao tản ra, bao vây hắn.

Sau một ngày, hai người Quách Chí, Quách Phi không biết đã dùng linh dược gì mà khuôn mặt đã khôi phục gần như nguyên dạng. 

“Hoàng Tiểu cẩu, lần này lão cẩu Triệu Thư kia không có bên cạnh, ta xem ai cứu được ngươi nữa!”

Quách Chí hắc hắc cười lạnh, vẻ mặt dữ tợn, hai mắt lóe ra đầy oán độc hung mãnh.

“Vậy sao?” 

Hai mắt Hoàng Tiểu Long lạnh đi.

Thấy Hoàng Tiểu Long như vậy, Quách Phi càng nổi giận, chỉ một ngón tay vào hắn, gào lên:

“Hoàng Tiểu Long, cẩu tạp chủng nhà ngươi, hôm nay nếu ta không đánh ngươi thành tàn phế đến mức mẫu thân ngươi cũng không nhận ra, ta sẽ không mang họ Quách!” 

“Lên cho ta! Đánh cẩu tạp chủng này thật đau cho ta! Chỉ cần không đánh chết là được!”

Quách Chí gào thét vung tay lên với chúng tùy tùng.

Khi đám tùy tùng muốn xông lên, đột nhiên, một giọng nói đạm mạc mà đầy uy hiếp vang lên: 

“Chậm đã!”

Đám tùy tùng đều ngừng lại.

“Con mẹ nó ai dám quản chuyện của lão tử!” 

Quách Chí nghe có người dám lên tiếng ngăn cản, phẫn nộ rống lên quay phắt lại.

Chương 205: Ngươi không sao chứ?

Quách Chí quay đầu lại, thấy người vừa lên tiếng, toàn thân tức thì cứng đờ, không còn vẻ giận dữ nữa. Y muốn cười mà cười không nổi.

Đoạn Vô Ngân mặc một bộ áo gấm màu vàng, trên thân thêu tám con rồng vàng đang đi tới, sau lưng là một đoàn cao thủ của học viện.

Chúng tùy tùng sau lưng hai huynh đệ Quách Chí, Quách Phi thấy là Đoạn Vô Ngân, vội vàng đổi sắc mặt, hành lễ: 

“Bái kiến Nhị hoàng tử Điện hạ!”

Đoạn Vô Ngân bước tới trước mặt Quách Chí, lạnh lùng hỏi:

“Ngươi vừa mới nói cái gì?” 

Một cỗ khí thể khủng bố bạo phát từ trên người y.

Hai huynh đệ Quách Chí, Quách Phi cùng đám tùy tùng đều hoảng sợ.

“Hiểu lầm, hiểu lầm, Nhị hoàng tử Điện hạ, vừa rồi chỉ là hiểu lầm!” 

Quách Chí vội nặn ra vẻ mặt cười cười, liên tục khoát tay:

“Ta không biết là ngài. Nếu biết, ta nào dám, nào dám!”

Vừa rồi y nghe tiếng nói khá quen, nhưng không nghĩ được người tới lại là Đoạn Vô Ngân. Nếu biết, có cho thêm mười lá gan y cũng không dám chửi tục Đoạn Vô Ngân. 

Đoạn Vô Ngân hai mắt như đao nhìn hai người, sau đó, trong cái nhìn đầy hoảng sợ của bọn Quách Chí, Quách Phi, đi tới trước mặt Hoàng Tiểu Long.

Tới trước mặt hắn, vẻ mặt của Đoạn Vô Ngân đã hoàn toàn thay đổi, đột nhiên chuyển sang tươi cười, hỏi:

“Tiểu Long huynh đệ, ngươi không sao chứ?” 

Tiểu Long huynh đệ, ngươi không sao chứ?

Tất cả mọi người như bị sấm sét  bổ trúng, đứng đó, cứng ngắc.

Hai huynh đệ Quách Chí, Quách Phi trợn trừng mắt, nhìn Nhị hoàng tử Đoạn Vô Ngân mà không thể tin nổi. Nhị hoàng tử vừa nói cái gì vậy? Tiểu Long huynh đệ? Ngài lại xưng huynh gọi đệ với Hoàng Tiểu Long? 

Ấy vậy mà Đoạn Vô Ngân lại hỏi tiếp:

“Bọn họ không dọa ngươi chứ?”

Chợt y vội nói tiếp như giải thích: 

“Không không không, ý ta là, bọn họ không tới quấy rầy ngươi chứ?”

Nhìn Đoạn Vô Ngân phải giải thích với Hoàng Tiểu Long, chân hai huynh đệ Quách Chí, Quách Phi như nhũn ra, choáng váng xây xẩm.

Những người khác đều trợn mắt há mồm, bao gồm cả các cao thủ học viện đi theo Đoạn Vô Ngân tới đây. 

Chuyện gì đang xảy ra thế này?

Đoạn Vô Ngân là Nhị hoàng tử Đế quốc Đoạn Nhận, mà Hoàng Tiểu Long thì sao? Nếu bàn về thân phận, Hoàng Tiểu Long chỉ là một học viên trong học viện, một học viên rất bình thường.

Ai nấy đều ngẩn ra, không thể hiểu được rốt cuộc chuyện này là thế nào. 

“Ta không sao!”

Hoàng Tiểu Long đáp.

Sau đó, mọi người đều có thể thấy rõ ràng, Đoạn Vô Ngân thở ra một hơi, 

Vốn Đoạn Vô Ngân cũng phải tôn xưng Hoàng Tiểu Long là công tử giống phụ thân mình Đại Đé Đoạn Nhận, nhưng Hoàng Tiểu Long sợ cách xưng hô thế này dọa người quá, nên dặn y, trước mặt mọi người, cứ gọi mình là huynh đệ thôi.

Dù sao, vậy cũng đủ khiến cho đám Quách Chí khiếp sợ vãi mật rồi.

“Tiểu Long huynh đệ, ngươi xem, nên xử trí bọn họ thế nào?” 

Ý Đoạn Vô Ngân muốn hỏi về đám Quách Chí, Quách Phi.

Tất cả mọi người đều nhìn Hoàng Tiểu Long.

Hoàng Tiểu Long nhìn Quách Phi, Quách Chí. 

Tim cả hai như bị siết thắt lại.Hoàng Tiểu Long vẫn chậm rãi bước tới gần hai người Quách Phi, Quách Chí.

“Hoàng… Hoàng… Hoàng…!” 

Quách Chí hoảng sợ đầy mặt muốn nói cái gì đó nhưng không biết nên mở miệng thế nào. Đoạn Vô Ngân nhận Hoàng Tiểu Long làm huynh đệ, xem ra, y muốn gọi Hoàng Tiểu Long là huynh đệ cũng không đủ tư cách.

Quách Phi cũng cực kỳ hoảng sợ.

Hoàng Tiểu Long đi tới trước mặt hai người, lạnh lùng nói: 

“Hôm qua ta đã cho các ngươi cơ hội!”

Quách Chí, Quách Phi vô cùng hoảng sợ, mặt xám như tro.

Đột nhiên Quách Chí quỳ xuống, mặt mày như đưa đám cầu xin: 

“Tiểu Long huynh đệ, chúng ta sai rồi, cầu ngươi lại cho chúng ta một cơ hội!”

“Đúng đúng, sau này chúng ta không dám nữa!”

Quách Phi cũng quỳ xuống luống cuống cầu xin. 

Hoàng Tiểu Long lạnh lùng đáp:

“Tiếc quá, muộn rồi!”

Sắc mặt hai huynh đệ Quách Chí, Quách Phi đại biến, còn muốn mở miệng, đột nhiên Hoàng Tiểu Long vỗ ra hai chưởng, ấn lên ngực hai người. Cả hai kêu thảm, bay ngược ra đằng sau, trượt dài dưới đất, đập vào hai gốc cổ thụ cách đó hơn một trăm mét. 

Binh!

Binh!

Hai gốc cổ thụ rung lên bần bật lung lau muốn gãy. 

Sau mấy hơi thở, hai cây cổ thụ gã xuống, đè lên hai người.

“Thiếu chủ!”

Đám tùy tùng của hai huynh đệ Quách Chí, Quách Phi kinh hô, đang muốn tiến lên thì một đạo đao khí khủng bố bổ xuống, bổ ra một cái khe lớn dưới mặt đất. 

Đám tùy tùng sợ hãi lùi lại.
Đao khí khủng bố kia chính là do Đoạn Vô Ngân đánh ra. Đoạn Vô Ngân thu tay lại, lạnh lùng nói:

“Ai dám tiến lên. Chết!” 

Chết!

Ngay lập tức, không một ai trong đám tùy tùng của hai huynh đệ Quách Chí, Quách Phi dám tiến lên.

“Khí hải của ta!” 

Bị hai cây cổ thụ đè lên, hai huynh đệ Quách Chí đột nhiên kêu lên thê lương.

Vừa rồi, song chưởng của Hoàng Tiểu Long vừa vặn đánh trúng khí hải của hai người. Cả hai đều vỡ nát.

Khí hải là nơi chứa Đấu khí. Nên có thể tưởng tượng được kết cục khi khí hải bị đánh vỡ thế nào. 

Hoàng Tiểu Long lạnh lùng nhìn hai huynh đệ Quách Chí, Quách Phi. 

Xung quanh hoàn toàn yên tĩnh.

“Tiểu Long huynh đệ, chúng ta sao?” 

Đoạn Vô Ngân tiến lên hỏi.

“Chúng ta đi thôi.”

Đoạn Vô Ngân khẽ giật mình, thở dài một hơi. Quả thực  y rất sợ Hoàng Tiểu Long sẽ giết hai người Quách Chí, Quách Phi luôn. Hai huynh đệ này không giống với các đệ tử Quách gia khác, nếu giết sẽ gây ra phiền toái không nhỏ. 

Đoàn người Hoàng Tiểu Long, Đoạn Vô Ngân đi rồi, chúng tùy tùng của Quách Chí, Quách Phi mới luống cuống chạy tới nâng dậy cứu chữa.

Không bao lâu sau, tin Quách Chí, Quách Phi bị Hoàng Tiểu Long đánh vỡ khí hải ầm ầm truyền khắp học viện Đoạn Nhân.

Không đến một ngày, cả học viện Đoạn Nhận nhấc lên sóng to gió lớn. 

“Nghe nói Nhị hoàng tử Điện hạ lại xưng huynh gọi đệ với Hoàng Tiểu Long đó!”

“Hoàng Tiểu Long này rốt cuộc có thân phận gì? Không phải chỉ là một đệ tử gia tộc nho nhỏ của Vương quốc Lạc Thông thôi sao? Còn nữa, hộ vệ Triệu Thư bên cạnh hắn đã tiếp cận với Thánh vực rồi đó!” 

“Bây giờ khí hải của Quách Chí, Quách Phi bị đánh vỡ rồi, không biết Quách gia sẽ phản ứng thế nào?” 

Khắp học viện Đoạn Nhận đều xôn xao bàn tán. Dần dà, các đại gia tộc trong Đoạn Nhận hoàng thành cũng biết việc này.

Tại Diêu phủ, Diêu Phi nghe thủ hạ Tiêu Đằng bẩm báo cũng phải lắp bắp kinh hãi. Y giật mình không phải vì Quách Chí, Quách Phi bị đánh vỡ khí hải, mà là vì Đoạn Vô Ngân lại xưng huynh gọi đệ với Hoàng Tiểu Long!

“Công tử, xem ra thân phận của Hoàng Tiểu Long này không đơn giản!” 

Tiêu Đằng bước lên nói.

Thận phận của Đoạn Vô Ngân như thế mà còn xưng huynh gọi đệ với hắn. Dù là ai cũng biết thân phận Hoàng Tiểu Long không đơn giản rồi.

Diêu Phi quay đầu lại cười: 

“Như vậy mới càng có ý định đầu tư, không phải sao? Nếu quá yếu, thì nhàm chán lắm!”

Tiêu Đằng nghe vậy cười hùa:

“Công tử nói đúng lắm. Nếu Hoàng Tiểu Long kia quá yếu thì không có ý nghĩa gì rồi!” 

“Bây giờ mọi người Hoàng gia đến đâu rồi?”

Đột nhiên Diêu Phi hỏi.

“Có lẽ hai ngày nữa sẽ rời Vương quóc Thái Nguyên!” 

“Vương quốc Thái Nguyên…”

Hai mắt Diêu Phi sáng lập lòe.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau