VÔ ĐỊCH THIÊN HẠ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô địch thiên hạ - Chương 196 - Chương 200

Chương 196: Thần giới

“Thần điện có tin tức?”

Vẻ mặt Hoàng Tiểu Long chấn động, vui mừng hỏi.

Triệu Thư gật đầu nói: 

“Theo Đoạn Nhận nói, Thần điện này trăm năm mới xuất hiện một lần, cực kỳ thần bí, chẳng qua là ngay cả Đoạn Nhận cũng không biết tổng bộ của Thần điện này ở đâu. Chỉ biết là điện chủ của Thần điện này là một nữ nhân, thực lực sâu không lường được. Mỗi hai mươi năm, Thần điện chọn lựa 10 vị đệ tử tại Phong Tuyết đại lục, nghe nói phàm là đệ tử được Thần điện chọn lựa, sau này đều có cơ hội đi vào Thần giới tu luyện!”

Vì xưng hô Tiểu Hầu Tử khiến Hoàng Tiểu Long nghe không được tự nhiên, cho nên Triệu Thư sửa lại thành Đoạn Nhận.

“Cái gì? Thần giới?” 

Hoàng Tiểu Long mở trừng hai mắt.

Thế giới này chẳng lẽ còn có Thần giới gì đó?!

Trước kia có nhắc đến trong chuyện thần thoại xưa của trái đất, đều có Tiên giới, Thần giới, nhưng đây chẳng qua là chuyện thần thoại xưa mà thôi. 

Triệu Thư gật đầu:

“Chúng ta bây giờ đang ở Vũ hồn thế giới, thật ra chỉ là một không gian đẳng cấp thấp mà thôi. Trên Vũ hồn thế giới, còn có cấp bậc không gian cao hơn, Thần giới chính là đứng đầu. Chẳng qua là, muốn đi Thần giới, nhất định phải mở ra thông đạo đến Thần giới mới được, không nghĩ tới Thần điện này lại có thể đả thông thông đạo đến không gian Thần giới?”

Triệu Thư nói đến đây, gương mặt ngưng trọng, nói tiếp: 

“Chẳng qua là đả thông thông đạo không gian Thần giới, không phải cường giả Thánh vực bình thường có thể làm được, cho dù là cường giả Thánh Vực Thập giai hậu kỳ đỉnh phong, cũng khó mà làm được! Trừ phi là mấy cường giả Thánh Vực Thập giai hậu kỳ đỉnh phong liên thủ, cộng thêm có lợi dụng thượng cổ thần trận, mới có thể mở ra thông đạo đến Thần giới không gian! Hoặc là cường giả Thần vực mới được!”

Hoàng Tiểu Long nghe vậy, thất kinh, bất kể là cái nào, đều có thể nhìn ra được thực lực của Thần điện này!

“Lần sau khi nào Thần điện chọn lựa đệ tử?” 

Hoàng Tiểu Long đột nhiên mở miệng hỏi.

Triệu Thư ngẩn ra, tiếp đó nói:

“Sáu năm sau, không đến bảy năm, nghe Đoạn Nhận nói, Thần điện mỗi lần chọn lựa 10 vị đệ tử, điều kiện đầu tiên chính là có Siêu Cấp Vũ hồn, điều kiện thứ hai là Tiên thiên Thập giai trở lên.” 

Tiên thiên Thập giai trở lên!

Hoàng Tiểu Long nhíu mày.

Thời gian hơn 6 năm, hắn không thể đột phá đến Tiên thiên Thập giai, cho dù hắn có thu phục dị bảo thứ tư Đoạn Hồn châu tốc độ tu luyện mau hơn nữa, cũng không có khả năng đạt được! 

Hắn muốn vào Thần điện, đương nhiên không phải vì đi vào Thần giới tu luyện, mà là Lý Lộ!

Sau đó Hoàng Tiểu Long lại hỏi một số sự tình có quan hệ đến Thần điện.

Triệu Thư lần lượt trả lời, chỉ là chuyện về Thần điện, Đoạn Nhận biết cũng không nhiều lắm, cho nên, Triệu Thư cũng không thể trả lời nhiều. 

Sau đó, Triệu Thư lui xuống.

Đêm, bắt đầu từ từ buông xuống.

Đêm nay không có ánh trăng, trời cao một mảng tối om. 

Hoàng Tiểu Long đứng trong sân, nhìn trời cao yên tĩnh.

Trong đầu Hoàng Tiểu Long không ngừng hiện lên bóng hình xinh đẹp của Lý Lộ, lúc Lý Lộ cười, lộ ra hai lúm đồng tiền nhỏ, rất ngọt, rất đẹp, cặp mắt khiến cho người ta mê ly động lòng.

Lý Lộ bị mỹ phụ kia của Thần điện mang đi, đã ba năm rồi, ba năm nay, mỗi khi Hoàng Tiểu Long dừng tu luyện ngồi yên nhìn trời, đều nhớ đến Lý Lộ. 

Ba năm qua, thân ảnh của Lý Lộ không chỉ không biến mất theo thời gian, mà mơ hồ ngược lại càng ngày càng rõ ràng, hiện tại Hoàng Tiểu Long mới phát hiện Lý Lộ đã in dấu thật sâu ở trong nội tâm mình.

"Lý Lộ."

Hoàng Tiểu Long lẩm bẩm nói. Đột nhiên, trong lòng Hoàng Tiểu Long đau đớn, lúc trước hắn thật không nên để cho mỹ phụ nhân của Thần điện mang Lý Lộ đi, chẳng qua là, cho dù lúc trước hắn ngăn trở cũng ngăn trở không được, đừng nói lúc trước, cho dù là hiện tại, cũng ngăn trở không được. Mỹ phụ nhân kia của Thần điện ít nhất là cường giả Thánh vực hơn nữa dựa lực lượng của Thần điện, muốn dẫn một người đi cho dù là nhiều đế quốc trên Phong Tuyết đại lục ngăn trở cũng không được, huống chi là Hoàng Tiểu Long hắn?

Lực lượng!

Thực lực! 

Là lực lượng, cũng là thực lực!

Khí tức Tu La trên người Hoàng Tiểu Long khuếch tán, sát khí tràn ngập.

Lúc này, trong tay hắn quang mang nhoáng lên một cái, một khối lệnh bài màu vàng xuất hiện. 

Đây là Đoạn Nhận cho Triệu Thư, dựa vào Kim Lệnh này, Hoàng Tiểu Long sau này có thể tự do xuất nhập nội viện

Đoạn Hồn châu!

Bất kể như thế nào, hắn đều phải tìm được Đoạn Hồn châu, sau đó tập hợp ba đại dị bảo lực lượng, tận lực nhanh chóng đề thăng tốc độ tu luyện của chính mình. 

Ngày kế, ánh nắng tươi sáng, chiếu lên trên thân, ấm áp.

Hoàng Tiểu Long ra khỏi Nam Sơn phủ, đến học viện Đoạn Nhận.

Sau khi tới học viện Đoạn Nhận, Hoàng Tiểu Long trực tiếp đi vào khu nhà phía trong, khu vực nội viện, so với ngoại viện có khác biệt, ngoại viện không ai tuần thú, thế nhưng nội viện lại có. 

Khi Hoàng Tiểu Long vào khu vực nội viện, một đội thủ vệ thuận lợi ngăn Hoàng Tiểu Long lại.

Thủ vệ đội mười một người, trước mặt chính là một người dáng dấp cao gầy hơn bốn mươi tuổi, dưới cằm là chòm râu dê của người trung niên.

Người trung niên râu dê lạnh lùng nhìn Hoàng Tiểu Long: 

“Tiểu tử, ngươi thân là học sinh ngoại viện, chẳng lẽ không biết học sinh ngoại viện không cho tiến vào nội viện sao? Dám cả gan tự tiện xông vào nội viện, phải bị hình phạt mười đao đó!”

Mười đao!

Chính là đối với người tự tiện xông vào nội viện, chịu mười đao, hơn nữa mũi đao từ bên này tiến vào, từ mặt trái xuyên qua mới được. 

“Đi, cởi quần áo tiểu tử này ra, để chịu hình phạt!”
Người trung niên râu dê quay đầu nói với một người trong thủ vệ đội phía sau lưng.

“Vâng, Dương đội trưởng.” 

Người trong thủ vệ đội muốn lên lúc trước, đột nhiên, Hoàng Tiểu Long lật tay, một khối kim bài xuất hiện trong tay, kim bài chặn tầm mắt tên đội viên kia, tên đội viên sợ hãi vừa lui.

Mọi người thấy kim bài trong tay Hoàng Tiểu Long, sợ ngây người.

“Đại Đế Kim Lệnh!” 

“Đây là Đại Đế Kim Lệnh, không sai!”

Người trung niên râu dê gương mặt khiếp sợ nhìn kim bài trong tay Hoàng Tiểu Long

“Bái kiến Kim Lệnh đại nhân!” 

Lúc này, đội viên thủ vệ đội toàn bộ quỳ sát xuống dưới, cung kính nói.

Phàm là người nắm giữ Kim Lệnh, bất kể người nào thấy, đều phải quỳ lễ, xưng Kim Lệnh đại nhân, đây là Đoạn Nhận quyết định.

Người trung niên râu dê hồi tỉnh lại, cũng quỳ xuống: 

“Xin ra mắt Kim Lệnh đại nhân.”

Hoàng Tiểu Long gật đầu, sau đó chậm rãi đi hướng nội viện, chẳng qua là lúc đi qua bên cạnh người trung niên, nói:

“Dáng dấp râu của ngươi không tệ, Dương đội trưởng? Tên này cũng không tệ.” 

Người trung niên râu dê ngẩn ra, tiếp đó sắc mặt khó coi, nhưng là giận mà không dám nói gì.

Những đội viên khác âm thầm bật cười.

Cho đến khi thân ảnh Hoàng Tiểu Long biến mất, mọi người bắt đầu đứng lên, người trung niên râu dê nhìn bóng lưng Hoàng Tiểu Long biến mất, cặp mắt lạnh lùng, Hoàng Tiểu Long! 

Hoàng Thành Chi Chiến, hắn có xem, tự nhiên biết được Hoàng Tiểu Long.

Nửa giờ sau, người trung niên râu dê xuất hiện bên trong một tòa độc viện.

“Ngươi xác định là Hoàng Tiểu Long?” 

Diêu Phi đứng ở bên trong độc viện, đưa lưng về phía người trung niên, mở miệng nói.

“Đúng vậy, Tuyệt Tình công tử, ta dám khẳng định là Hoàng Tiểu Long!”

Người trung niên cung kính hồi đáp. 

Diêu Phi cặp mắt lạnh lùng:

“Cầm Kim Lệnh trong tay? Hắn là làm thế nào lấy được Kim Lệnh của Đoạn Nhận? Hoặc là Đoạn Vô Ngân vì lôi kéo tiểu tử này, cho nên đem Kim Lệnh cho tiểu tử này?”

Toàn bộ đế quốc Đoạn Nhận, chỉ có 2 cái Kim Lệnh, một cái trong tay Đoạn Nhận, một trong tay Đoạn Vô Ngân. 

“Ngươi làm tốt lắm, ngươi đi Tuyệt Tình điện nhận lấy 2 viên Tráng Thần đan.”

Diêu Phi giơ tay lên một cái. Tráng Thần đan, ngũ phẩm trung cấp linh đan.

“Tạ Tuyệt Tình công tử!” 

Người trung niên vui mừng, nói cám ơn, thi lễ một cái, sau đó thối lui ra khỏi.

Chương 197: Lý Lộ xuất hiện

Đợi người trung niên thối lui ra ngoài, Diêu Phi lẩm bẩm:

“Tiểu tử này tiến vào nội viện làm gì? Chẳng qua là, Đoạn Vô Ngân vì lôi kéo tiểu tử này, đến Kim Lệnh cũng có thể tạm thời đưa cho tiểu tử này, xem ra thật đúng là xem trọng tiểu tử này! Nghe nói tiểu tử này rất thân cận với Tạ Bồ Đề.”

"Chẳng qua là, Hoàng Tiểu Long, ngươi cho là ngươi được Đoạn Vô Ngân và Tạ gia nâng đỡ, ta sẽ không dám giết ngươi?" 

"Ta muốn để ngươi hiểu rõ, đắc tội với Diêu Phi ta sẽ phải gánh lấy hậu quả đáng sợ!"

Thanh âm Diêu Phi âm lãnh quanh quẩn trong sân.

Vừa nghĩ tới ngày đó tại Nghênh Phong điện, Hoàng Tiểu Long muốn để cho hắn quỳ xuống nhận sai trước mặt mọi người, sát ý trong lòng Diêu Phi liền  không thể ức chế được mà phát ra ngoài. 

Hoàng Tiểu Long!

Hàn mang trong cặp mắt Diêu Phi như đao.

Lúc này, Hoàng Tiểu Long sau khi đi vào nội viện liền đi tới một tòa bảo tháp trước mặt. 

Bảo tháp cao tới trăm trượng, tầng thứ mười có hình dáng như hình tròn xoay tròn hướng lên trên, bên ngoài vách tường của mỗi một tầng, đều khắc một số đồ án hình thù kỳ quái.

Đồ án có người có thú có núi còn có một số quái vật cổ quái.

Nhìn bảo tháp này, cặp mắt Hoàng Tiểu Long lấp lóe. 

Bảo tháp này, từ hình dáng mà nói, không ngờ lại cực kỳ tương tự Linh Lung Bảo tháp.

Lúc này, phía sau Hoàng Tiểu Long vang lên một giọng nói:

“Đây là Vô Cực Bảo tháp, là Đoạn Nhận Đại Đế bắt chước Linh Lung Bảo tháp chế tạo ra, bên trong có tụ linh pháp trận, tu luyện ở trong đó, đối với tu luyện Đấu khí có rất nhiều lợi ích.” 

Hoàng Tiểu Long quay đầu lại, lên tiếng chính là một người trẻ tuổi mặc áo bào xanh, khoảng chừng 27, 28 tuổi, ngực đeo bội chương của học sinh nội viện.

Bắt chước Linh Lung Bảo tháp chế tạo? Trách không được hình dáng tương tự Linh Lung Bảo tháp như vậy.

“Ta tên là Lưu Kiện Vũ.” 

Người tuổi trẻ áo bào xanh cười nói.

“Hoàng Tiểu Long.”

Hoàng Tiểu Long nói. 

“Ngươi chính là Hoàng Tiểu Long?! Hoàng Tiểu Long có Song Long Vũ hồn?”

Lưu Kiện Vũ nghe vậy kinh hãi, nhìn trên dưới Hoàng Tiểu Long một lần nữa.

“Không sai.” 

Hoàng Tiểu Long gật đầu khẳng định.

“Thì ra ngươi chính là Hoàng Tiểu Long.”

Lưu Kiện Vũ cười ha hả, có vẻ rất cao hứng, tiến lên duỗi tay về hướng Hoàng Tiểu Long: 

“Đã sớm muốn biết một chút về người được xưng là thiên tài đệ nhất trong lịch sử Đoạn Nhận đế quốc, là Thần Long công tử trong Hoàng Thành Chi Chiến năm nay.”

“Thần Long công tử?”

Hoàng Tiểu Long ngẩn ra, vươn tay, bắt tay đối phương. 

Hai người buông tay.

Lưu Kiện Vũ cười nói:

“Ngươi sợ là không biết? Hiện tại, ngay cả Vô Ngân công tử, Tuyệt Tình ngũ đại công tử cũng nói ngươi là Thần Long công tử, hiện tại Đoạn Nhận đế quốc đã không phải ngũ đại công tử, mà là Lục Đại công tử.” 

“Lục Đại công tử!”

Hoàng Tiểu Long lắc đầu.

Không nghĩ tới bây giờ, bản thân mình lại bị gắn danh tiếng Thần Long công tử để trở thành Lục Đại công tử gì đó. 

“Chẳng qua là, ngươi không phải học sinh nội viện, sao ngươi có thể vào bên trong này?”
Lưu Kiện Vũ hỏi.

“Ta có Kim Lệnh.” 

Hoàng Tiểu Long đáp.

Việc có Kim Lệnh, không lâu khẳng định sẽ từ miệng đội thủ vệ truyền ra ngoài, cho nên chuyện này cũng không có gì cần phải che giấu.

Lưu Kiện Vũ vừa nghe, nhưng lại thất kinh, gương mặt khó tin nhìn Hoàng Tiểu Long tiếp đó cười nói: 

“Kim Lệnh này là Vô Ngân công tử đưa cho ngươi a? Không nghĩ tới Vô Ngân công tử ngay cả Kim Lệnh cũng tạm thời đưa cho ngươi sử dụng.”

Hoàng Tiểu Long nghe vậy, cười cười, không nói gì.

Nếu hắn nói Kim Lệnh này được Đoạn Nhận cho hắn hơn nữa được sử dụng vô thời hạn, đừng nói Lưu Kiện Vũ không tin, cho dù là người của toàn bộ Đoạn Nhận đế quốc chỉ sợ cũng sẽ không ai tin tưởng. 

Dĩ nhiên, ngoại trừ Đoạn Vô Ngân và Trình Kiếm.

Lưu Kiện Vũ cùng Hoàng Tiểu Long nói chuyện một hồi, sau đó cùng Hoàng Tiểu Long tách ra.

Tuy rằng Lưu Kiện Vũ không có nói, thế nhưng Hoàng Tiểu Long lại suy đoán được đối phương hẳn là Lưu gia đệ tử của Đoạn Nhận đế quốc. 

Lưu gia tuy không so sánh được với Tạ Bồ Đề Tạ gia, thế nhưng cũng là đại gia tộc, so với Quách gia của Quách Thái cũng chỉ kém một chút.

Đối với Lưu Kiện Vũ này, Hoàng Tiểu Long cảm giác cũng không tệ lắm, không kiêu ngạo hống hách như Quách Thái, hay một số tử đệ quý tộc đại gia tộc khác.

Sau khi tách ra khỏi Lưu Kiện Vũ, Hoàng Tiểu Long tiếp tục "Đi dạo" trong nội viện. 

Một ngày trôi qua.

Linh Lung Bảo tháp và Tù Thần quyển trong cơ thể Hoàng Tiểu Long cũng không khác thường.

Lúc sắc trời chuyển tối, Hoàng Tiểu Long mới ra khỏi nội viện, trở về Nam Sơn phủ. 

Mà thuộc hạ được Diêu Phi phân phó giám thị Hoàng Tiểu Long bẩm báo sau khi Hoàng Tiểu Long tiến vào nội viện, chỉ đi dạo một vòng nội viện.

“Đi dạo một vòng?”

Gương mặt Diêu Phi trầm tư. 

“Công tử, tiểu tử kia không phải chỉ là tò mò đối với nội viện, cho nên chỉ có tiến vào nội viện tùy tiện nhìn một chút?”

Lúc này, một gã hộ vệ tiến lên nói.
Chẳng qua là hắn còn chưa nói hết, liền bị Diêu Phi một chưởng đánh qua bay vào góc tường. 

“Ngươi cứ nói xem?”

Diêu Phi lạnh lùng nói.

Hộ vệ kia hoảng sợ liên tục vả miệng. 

“Liên lạc với Kim Mộc một chút, bảo hắn trở về một chuyến.”

Diêu Phi quay đầu lại nói với một gã hộ vệ ở bên cạnh.

Tên hộ vệ kia chần chờ một chút, hồi đáp: 

“Công tử, chúng ta đã mất đi liên lạc cùng Kim Mộc tiền bối hai ngày rồi, Kim Mộc tiền bối, dường như đã mất tích rồi!”

“Cái gì? Mất tích?”

Diêu Phi trừng hai mắt. 

“Đúng vậy, Kim Mộc tiền bối cùng Trương tiền bối, là mất tích ở phụ cận Nam Sơn phủ.”

Tên hộ vệ kia đáp.

Kim Mộc trong miệng Diêu Phi chính là lão giả mặt gầy tóc bạch kim hai ngày trước đã bị Hoàng Tiểu Long dùng Linh Lung Bảo tháp luyện hóa. 

“Đã mất tích hai ngày rồi, tại sao ngươi đến bây giờ cũng không bẩm báo cho ta biết?”

Diêu Phi phẫn nộ, một chưởng đánh đánh bay hộ vệ kia.

Hộ vệ bốn phía câm như hến. 

“Cút ra ngoài, tra cho ta, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra!”

Diêu Phi quát.

“Vâng, công tử!” 

Chúng hộ vệ hoảng sợ rút lui.

Cặp mắt Diêu Phi hàn mang lập lòe:

“Hoàng Tiểu Long!” 

Lúc này, bên trong Nam Sơn phủ, Hoàng Tiểu Long đứng ở trong sân, nội kình vận chuyển trong cơ thể, cả người xương cốt từ từ co lại, miễn cưỡng ép được phân nửa, từ vóc người mà phán đoán, Hoàng Tiểu Long hiện tại chỉ cao chừng một thước, giống như đứa trẻ 7, 8 tuổi.

Sau khi thân người chỉ còn một thước, xương cốt cả người Hoàng Tiểu Long lại phát ra âm thanh răng rắc, lại từ từ cao hơn, khôi phục thân cao mét tám lúc trước

Đây là Súc Cốt công. 

Trước kia nội kình không đột phá Tiên thiên, Súc Cốt công cũng không có tác dụng lớn. Hiện tại nội kình đột phá Tiên thiên, Hoàng Tiểu Long tu luyện Súc Cốt công, xương cốt cả người đã có thể hoàn toàn co duỗi tự nhiên. Sau này, Hoàng Tiểu Long tùy thời có thể với biến đổi diện mạo và hình dáng, làm việc dễ dàng hơn rất nhiều.

Đây là thứ mà Đấu khí không có cách nào làm được, cho dù là cường giả Thánh vực thậm chí cường giả Thần vực đều không cách nào làm được.

Một đêm trôi qua. 

Sắc trời dần sáng, Hoàng Tiểu Long dừng tu luyện Súc Cốt công, ra khỏi Nam Sơn phủ, thế nhưng lúc mới ra cổng chính Nam Sơn phủ, thân hình Hoàng Tiểu Long cứng đờ, đứng ở chỗ đó, không dám tin tưởng nhìn đường phố đối diện.

Chỗ ấy, một bóng người xinh đẹp đang đứng thẳng.

Lý Lộ! 

Không ngờ lại là Lý Lộ - người bị Thần điện mỹ nữ kia mang đi!

Lý Lộ một thân bạch y, đôi mắt xinh đẹp nhìn chằm chằm Hoàng Tiểu Long, hốc mắt hồng hồng, so với ba năm trước đây, gương mặt xinh đẹp thiếu đi mấy phần nghịch ngợm và tinh nghịch, nhiều hơn mấy phần quyến rũ và kiều diễm, một cái nhăn mày một tiếng cười đều rung động lòng người, thân hình Lý Lộ so với ba năm trước đây cũng cao một đoạn, càng thêm dáng vẻ thướt tha mềm mại.

Hoàng Tiểu Long xoa nhẹ cặp mắt, sợ là ảo giác. 

Chương 198: Ngạo Bạch Tuyết

Hoàng Tiểu Long dụi dụi con mắt nhìn lại, đối diện đường phố, Lý Lộ thân mặc áo váy màu trắng biếng nhác còn đang ở đó!

Một cỗ mừng như điên trong nháy mắt xông lên trong lòng Hoàng Tiểu Long. Hắn gần như bay ra khỏi cổng chính Nam Sơn phủ, xuyên qua đường phố, sau đó ở trước mặt Lý Lộ, nhìn Lý Lộ.

Lý Lộ cũng nhìn Hoàng Tiểu Long, hốc mắt đỏ hơn. 

Hoàng Tiểu Long đột nhiên vươn hai tay ra, một tay ôm lấy Lý Lộ, ôm thật chặc, dường như muốn khắc Lý Lộ vào bên trong sinh mạng của mình, hòa cùng xương thịt, sợ Lý Lộ sẽ lần nữa ly khai.

“Lý Lộ, là ngươi sao?”

Hoàng Tiểu Long run giọng lẩm bẩm. 

“Là ta.”

Bị Hoàng Tiểu Long ôm chặc thân thể Lý Lộ có chút run rẩy, kích động nức nở nói.

Ba năm qua đi. 

Hai người cuối cùng gặp lại lần nữa.

Ba năm nay, gần như mỗi ngày mỗi đêm, trong óc nàng đều hiện lên thân ảnh của Hoàng Tiểu Long, mà bây giờ cuối cùng được như nguyện, được Hoàng Tiểu Long ôm, cảm thụ được lồng ngực rộng lớn ấm áp của Hoàng Tiểu Long, Lý Lộ trước nay chưa từng cảm nhận được sự an toàn và ấm áp như vậy.

Ba năm qua đi, Hoàng Tiểu Long cũng cao hơn rất nhiều, diện mạo mặc dù có chút biến hóa, thế nhưng càng thêm dương cương, cặp mắt càng thâm thúy mê người. 

Bị Hoàng Tiểu Long ôm, đôi tay Hoàng Tiểu Long vẫn mạnh mẽ như thế.

Hoàng Tiểu Long ôm Lý Lộ, hô hấp sâu, cổ mùi thơm của cơ thể thiếu nữ mê người chui vào lỗ mũi, vừa rồi kích động không có phát hiện, lúc này mới phát hiện Lý Lộ trong ngực thân thể yêu kiều mềm mại, non mịn, mềm mại không xương, eo thon nhỏ chỉ cần nhẹ nhàng là có thể nắm chặt, dường như có thể nhỏ ra nước, đặc biệt là chỗ ngực, hai cái gò cực kỳ mềm mại đè nặng ngực Hoàng Tiểu Long, ba năm qua đi, nơi này của Lý Lộ thay đổi lớn hơn rất nhiều.

Dần dần, phía dưới Hoàng Tiểu Long động một cái. 

Trong ngực Lý Lộ cảm thấy phía dưới của Hoàng Tiểu Long biến hóa, gương mặt xinh đẹp vùi vào ở trong ngực Hoàng Tiểu Long đỏ ửng, không dám nâng lên.

Hoàng Tiểu Long có chút ngượng ngùng buông Lý Lộ ra, thân thể hai người tách ra.

“Ngươi biết ta ở Đoạn Nhận hoàng thành?” 

Hoàng Tiểu Long nhìn Lý Lộ, dịu dàng nói.

Có lẽ là vừa rồi phía dưới Hoàng Tiểu Long biến hóa khiến gương mặt xinh đẹp của Lý Lộ vẫn còn đỏ bừng, Lý Lộ có chút ý xấu hổ gật gật đầu.

“Vậy ngươi lần này là?” 

Hoàng Tiểu Long lên tiếng hỏi, nói đến đây, ngừng lại.

Gương mặt xinh đẹp của Lý Lộ ngẩng lên đôi mắt đầy tình nhìn nhìn Hoàng Tiểu Long:

“Lần này ta đột phá Tiên thiên, sư tôn đồng ý ta ra ngoài báo thù.” 

Chẳng qua là, phía sau còn có một câu nói, nàng cũng không có nói ra, chính là báo thù xong, nàng nhất định phải trở về Thần điện.

Hoàng Tiểu Long nghe vậy gật đầu.

Lý Lộ đột phá Tiên thiên, với thực lực của Lý Lộ bây giờ phối hợp Song Kiếm Vũ hồn, đích xác có thể báo thù huyết hận. 

“Báo xong thù, ngươi trở về Thần điện?”

Hoàng Tiểu Long nhìn Lý Lộ nói, thanh âm đột nhiên có chút trầm thấp, Lý Lộ mặc dù không nói, thế nhưng hắn sao có thể không đoán được.

Thân thể Lý Lộ chấn động, nhìn Hoàng Tiểu Long, đôi mắt đột nhiên đỏ hồng, khẽ gật đầu một cái. 

Lần này, nàng tìm được hung thủ năm đó sát hại Lý gia, sau khi chính tay giết chết thì đến nhìn Hoàng Tiểu Long, chỉ vì muốn nhìn Hoàng Tiểu Long một cái thôi.“Có thể ngày mai mới đi hay không?”

Hoàng Tiểu Long mở miệng nói, tim đột nhiên đau đớn. 

Trong hốc mắt Lý Lộ, nước mắt trong suốt. Đúng lúc này một tiếng hừ lạnh từ trong không trung truyền đến, mặc dù chỉ là một tiếng hừ lạnh, Hoàng Tiểu Long lại như bị trọng kích, thân thể chấn động, một cổ lực lượng khủng bố như cự sơn hướng về phía Hoàng Tiểu Long. Hoàng Tiểu Long bay ngược ra sau, miệng phun máu tươi.

“Tiểu Long!”

Lý Lộ gương mặt xinh đẹp trắng bạch hô lên, đang muốn qua bên cạnh Hoàng Tiểu Long, đột nhiên một thanh niên mặc đạo bào bạch y, phong độ ung dung từ trong hư không đi ra, một tay cản lại, thuận lợi ngăn Lý Lộ lại. 

Thanh niên mặc áo bào trắng, đầu chân mày có một kim văn, cặp mắt xanh lam, yêu dị tuấn mỹ.

Thanh niên ngăn Lý Lộ lại, lạnh lùng nhìn Hoàng Tiểu Long:

“Một Tiên thiên nhất giai nho nhỏ, dựa vào ngươi cũng xứng với Lý Lộ sư muội? Tiểu tử, sau này ngươi còn dám chạm vào một sợi tóc Lý Lộ sư muội, ta liền để ngươi sống không bằng chết!” 

Nói xong, giơ tay lên, chỉ thấy cổng chính Nam Sơn phủ đối diện bị phá vỡ tạo thành một lỗ lớn, chỉ lực xuyên qua Nam Sơn phủ, tạo thành một hắc động trong không gian.

Một chỉ kích phá không gian!

Đây là lực lượng của cường giả Thánh vực! 

Chỉ có cường giả Thánh vực mới có thể làm được như vậy!

Hoàng Tiểu Long bò dậy từ mặt đất, sờ vết máu trên khóe miệng, lạnh lùng nhìn thanh niên trước mặt:

“Cường giả Thánh vực?” 

Thanh niên thấy Hoàng Tiểu Long sau khi biết mình là Thánh Vực, gương mặt vẫn bình tĩnh, không khỏi ngẩn ra, đạm mạc nói:

“Đúng vậy, ta là cường giả Thánh vực, ta muốn giết ngươi, căn bản không phải động thủ, một ánh mắt cũng có thể diệt ngươi, tiểu tử, ngươi chính là Hoàng Tiểu Long? Nể tình Lý Lộ sư muội, hôm nay ta không thể giết ngươi, tha cho ngươi một mạng, lần sau, ngươi nếu còn dám gặp Lý Lộ sư muội, ta sẽ lột từng khối từng khối da trên người ngươi, sau đó đưa ngươi luyện chế thành thây khô!”

“Ngạo Bạch Tuyết sư huynh, van cầu ngươi, bỏ qua Tiểu Long!” 

Lý Lộ mặt đầy nước mắt, khóc lắc đầu nói:“Việc này không liên quan đến Tiểu Long!”

Gương mặt Ngạo Bạch Tuyết lạnh nhạt, nhìn Hoàng Tiểu Long nói: 

“Nói cho ngươi biết, Lý Lộ sư muội hiện tại đã là đệ tử của Thần điện, đệ tử của Thần điện chỉ có thể kết làm đạo lữ cùng đệ tử của Thần điện, đây là thần quy của Thần điện.”

“Đừng nói ta không cho ngươi cơ hội, lần sau Thần điện chọn lựa đệ tử, nếu ngươi có thể được chọn trúng, trở thành đệ tử của Thần điện, ta liền cho ngươi một cơ hội.”

Ngạo Bạch Tuyết nói đến đây, tay nắm lấy Lý Lộ, muốn mang Lý Lộ đi. 

“Tiểu Long!”

Lý Lộ khóc, hướng đưa tay về phía Hoàng Tiểu Long, gấp giọng hô.

Hoàng Tiểu Long cũng gấp lên, duỗi tay ra, thế nhưng lúc này, một cổ lực lượng khủng bố vọt tới, đánh bay ra ngoài. 

Ngạo Bạch Tuyết lạnh lùng nhìn Hoàng Tiểu Long:

“Không biết tự lượng sức mình!”

Hắn mang theo Lý Lộ, phi thân lên. 

Đúng lúc này, một tiếng quát vang lên:

“Cút xuống cho ta!”

Một bàn tay to lớn từ hư không xuất hiện, đánh xuống một đòn vào đỉnh đầu Ngạo Bạch Tuyết. 

Ngạo Bạch Tuyết biến sắc, buông Lý Lộ ra, hai tay nghênh đón, vỗ chưởng lên.

“Oành!”

Tiếng nổ cực lớn. Không gian bốn phía xuất hiện từng vết rách. 

Ngạo Bạch Tuyết rớt xuống mặt đất, trong miệng phun ra máu tươi.

Một thân ảnh từ trong hư không đi ra, chính là Triệu Thư trở về từ hoàng cung Đoạn Nhận, cảm ứng được lực lượng dao động bên Nam Sơn phủ nên cấp tốc chạy về.

Ngạo Bạch Tuyết có chút cả kinh nhìn Triệu Thư: 

“Thánh Vực cao giai!”

Có thể một chưởng khiến hắn trọng thương cũng chỉ có cường giả Thánh Vực cao giai mới có thể làm được, bên cạnh Hoàng Tiểu Long vẫn còn có cường giả Thánh Vực cao giai?

Chẳng qua là, tuy rằng giật mình Triệu Thư là cường giả Thánh Vực cao giai, thế nhưng sắc mặt Ngạo Bạch Tuyết trong nháy mắt khôi phục lại bình tĩnh, lạnh lùng nhìn Triệu Thư: 

“Các hạ thực lực không tệ, chẳng qua là, dám cả gan ra tay với người của Thần điện, kết quả chính là phải chết, ngươi cho dù là Thánh Vực cao giai cũng không ngoại lệ!”

Triệu Thư cười lạnh nói:

“Thật sao? Vậy ta cũng muốn nhìn xem thử ngươi giết chết ta như thế nào.” 

Nói xong, một chưởng tiếp tục đánh tới Ngạo Bạch Tuyết, chưởng lực vô hình, không gian không có một chút dao động, thế nhưng Ngạo Bạch Tuyết lại biến sắc.

Đúng lúc này, đột nhiên một quầng sáng màu xanh biếc phá không mà tới , nghênh đón một chưởng của Triệu Thư.

Chương 199: Gái điếm thối từ tiểu hoàng gia trang

Oành!

Tiếng động vang dội.

Thân hình Triệu Thư lắc lư, lui về sau một bước, cả kinh, nhìn lại, chỉ thấy một mỹ phụ nhân đang bước tới từ hư không. 

“Sư tôn!

Lý Lộ thấy mỹ phụ nhân xuất hiện, cả kinh kêu lên.

Lúc này, Ngạo Bạch Tuyết cũng nhanh chóng bước tới, cung kính nói: 

“Bái kiến sư thúc.”

Người mỹ phụ này chính là người ba năm trước đây mang Lý Lộ đi, thì ra là sư tôn Lý Mạc Lâm của Lý Lộ, cùng họ với Lý Lộ.

Lý Mạc Lâm gật gật đầu, sau đó chậm rãi đi tới trước mặt Triệu Thư: 

“Ngươi thực lực không tệ, chẳng qua là, còn không phải là đối thủ của ta!”

Triệu Thư lạnh giọng nhoẻn miệng cười:

“Vậy bây giờ thử một chút.” 

Tuy rằng một chưởng vừa rồi, Triệu Thư rơi xuống thế hạ phong, thế nhưng Triệu Thư là hấp tấp chống lại, thật ra thực lực hai người cũng không chênh lệch bao nhiêu.

Lý Mạc Lâm nghe vậy, không có phản bác, mà là quay đầu nhìn Hoàng Tiểu Long:

“Ngươi tên là Hoàng Tiểu Long, đúng không? Ta biết đồ nhi Lý Lộ của ta thích ngươi, chẳng qua là, nàng hiện tại đã là đệ tử của Thần điện, ngươi muốn ở cùng với Lý Lộ, ta cũng không phản đối, thế nhưng điều kiện tiên quyết là ngươi có thể trở thành đệ tử của Thần điện.” 

Lý Mạc Lâm nói đến đây, nhìn Triệu Thư một cái, đối với Hoàng Tiểu Long tiếp tục nói:

“Ta biết thân phận ngươi không bình thường, chẳng qua là bất kỳ thân phận gì trước mặt Thần điện đều vô dụng, trừ phi ngươi là cường giả Thần vực!”

Lý Mạc Lâm nói xong, đối với Ngạo Bạch Tuyết và Lý Lộ nói: 

“Chúng ta đi!”

Nói xong, phi thân lên, phá vỡ hư không ly khai.

Ngạo Bạch Tuyết theo sau, bay lên. 

Lý Lộ cặp mắt rưng rưng, nhìn Hoàng Tiểu Long một cái, nức nở nói:

“Tiểu Long, ta sẽ luôn luôn ở Thần điện chờ ngươi!”

Nói xong, cũng phi thân ly khai. 

Triệu Thư thấy Lý Mạc Lâm ly khai, đang muốn xuất thủ, Hoàng Tiểu Long lắc đầu nói:

“Không cần.”

Cho dù Triệu Thư xuất thủ, cũng chưa chắc có thể ngăn cản được ba người. 

Cũng như Lý Mạc Lâm nói, bất kỳ dùng thân phận trước mặt Thần điện đều vô dụng, trừ phi là cường giả Thần vực!

Cường giả Thần vực!

Hoàng Tiểu Long nhìn thân ảnh Lý Lộ còn có Ngạo Bạch Tuyết rời đi, hai đấm nắm chắc, nhìn thân ảnh Lý Lộ từng điểm từng điểm mơ hồ, càng ngày càng xa tâm Hoàng Tiểu Long không thể ức chế mơ hồ đau đớn. 

Rất đau!

Cho tới nay, Hoàng Tiểu Long đều cảm giác mình có thể bảo vệ thân nhân của mình và người bên cạnh, thế nhưng hiện tại, hắn mới phát hiện cái ý nghĩ này thật nực cười.

Hắn ngay cả hắn người thương cũng không thể bảo vệ! 

Hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn Lý Lộ bị mang đi.

Một cổ sát khí lạnh như từ trên thân Hoàng Tiểu Long không ngừng trào ra, bốn phía không gian như bị đông lại

Cặp mắt Hoàng Tiểu Long đỏ như máu. 

Triệu Thư đứng ở một bên, muốn khuyên một chút, thế nhưng cuối cùng không có lên tiếng. Hắn hiểu tâm tình của Môn chủ hiện tại, giống như hắn năm đó, hắn năm đó thực lực nhỏ bé, chỉ có thể trơ mắt nhìn người thương bị người giết chết ở trước mặt mình, cái loại cảm giác này đau như xé tận tim ruột.

Thân ảnh Lý Lộ đã biến mất từ lâu, Hoàng Tiểu Long vẫn đứng đứng ở đó, Triệu Thư bảo vệ ở một bên.
Cho đến khi bóng đêm buông xuống, Hoàng Tiểu Long mới xoay người trở về Nam Sơn phủ, một câu cũng không nói, về tới tòa nhà nhỏ của mình, Hoàng Tiểu Long quay đầu nói với Triệu Thư ở sau lưng: 

“Ngươi đi xuống đi, ta không sao.”

Thanh âm khàn khàn.

“Vâng, Môn chủ.” 

Triệu Thư cung kính đáp thi lễ một cái, sau đó lui xuống, hắn hiểu Hoàng Tiểu Long lúc này cần nhất chính là yên lặng một mình.

Sau khi Triệu Thư rời đi, Hoàng Tiểu Long đi tới sân nhỏ, cứ như vậy ngồi xuống mặt đất, không nói một lời, sát khí trên người Hoàng Tiểu Long lạnh như băng càng ngày càng ngưng trọng.

Một đêm trôi qua. 

Hoàng Tiểu Long đã ngồi ở đó cả đêm, giống như bức tượng không nhúc nhích.

Ánh mặt trời xuyên qua bầu trời chiếu đến sân nhỏ, chiếu đến trên người Hoàng Tiểu Long, Hoàng Tiểu Long vẫn không nhúc nhích, trong sát khí trên người càng ngày càng ngưng trọng sinh ra một cỗ khí tức cô quạnh.

Triệu Thư và Phí Hầu đi tới cửa viện của Hoàng Tiểu Long, thấy Hoàng Tiểu Long ngồi trên mặt sân hai người dừng tại cửa viện. 

“Tiếp tục như vậy, ta thật lo lắng cho Môn chủ?”

Phí Hầu gương mặt lo lắng nói.

Triệu Thư đã đem sự tình nói cho hắn. 

“Chúng ta hay là để cho Môn chủ yên lặng một mình một chút.”

Triệu Thư lắc đầu nói:

“Với tâm tính của Môn chủ, không có việc gì.” 

Phí Hầu gật đầu.

Hai người lui xuống.

Thời gian chậm rãi trôi đi. 

Cho đến khi mặt trời đã lên cao, trời nắng chang chang, từ từ ngã về tây, hoàng hôn, sắc trời lại tối xuống, Hoàng Tiểu Long vẫn ngồi yên như vậy.

Ngày thứ ba, ánh mặt trời xuất hiện lần nữa.

Cứ như vậy, Hoàng Tiểu Long đã ngồi ba ngày ba đêm trên mặt sân, không nhúc nhích. 
Trong thời gian này, Triệu Thư và Phí Hầu mỗi ngày đến xem Hoàng Tiểu Long ba lượt.

Ba ngày ba đêm, Hoàng Tiểu Long một mực ngồi trên mặt đất không nhúc nhích đột nhiên động một cái, sát khí và sự cô quạnh trên người giống như ngưng kết thành khối băng rồi bung ra, theo gió phiêu tán.

Hoàng Tiểu Long đứng lên, từ sân nhỏ đi ra, thần tình dường như hoàn toàn khôi phục lại. 

Triệu Thư và Phí Hầu đến, gặp Hoàng Tiểu Long từ sân nhỏ đi ra, thần tình ngẩn ra, chỉ thấy tóc trên thái dương Hoàng Tiểu Long không ngờ lại biến thành màu trắng!

“Môn chủ, ngài!”

Hai người lên tiếng. 

“Ta không sao.”

Thanh âm Hoàng Tiểu Long bình tĩnh.

Hai người vốn còn muốn lên tiếng, nhưng là thấy vậy, chỉ có thể ngừng lại. 

“Triệu Thư, Phí Hầu, các ngươi theo ta ra ngoài một chút.”

Hoàng Tiểu Long mở miệng nói.

“Vâng, Môn chủ!” 

Hai người cung kính vâng dạ.

Và thế là, ba người Hoàng Tiểu Long liền ra khỏi Nam Sơn phủ.

Hoàng Tiểu Long đi dạo chẳng có mục đích, Triệu Thư, Phí Hầu hai người đi theo sau lưng Hoàng Tiểu Long, không dám lên tiếng. 

Đi tới một chỗ đường phố náo nhiệt, đột nhiên trước mặt đi tới một đám người, rõ ràng là hai huynh đệ Quách gia Quách Chí, Quách Phi, phía sau hai người hộ vệ và tùy tùng Quách gia đi theo.

Cách một khoảng thời gian, hai huynh đệ Quách Chí, Quách Phi sẽ mang theo hộ vệ và tùy tùng đi dạo và giải trí tại Hoàng Thành.

“Đại ca, là tiểu tử Hoàng Tiểu Long kia!” 

Quách Phi thấy Hoàng Tiểu Long từ xa đi tới, không khỏi mở miệng nói.

Quách Chí ngẩng đầu, gặp được Hoàng Tiểu Long, khóe miệng cười lạnh:

“Đi, chúng ta qua đó.” 

Nói xong, dẫn theo chúng hộ vệ và tùy tùng Quách gia hướng về phía ba người Hoàng Tiểu Long đi tới.

Quách Chí dẫn theo mọi người ngăn ba người Hoàng Tiểu Long lại.

“Hoàng Tiểu Long, không nghĩ tới đêm đó không ngờ lại không có thể giết được ngươi!” 

Quách Chí nhìn Hoàng Tiểu Long, thần tình kiêu căng nói.

Ngày đó sau khi bọn họ rời khỏi Hồi Vị tửu, liền điều tra thân phận Hoàng Tiểu Long, sau đó phái người ám sát Hoàng Tiểu Long, không nghĩ tới người phái đi một người cũng không thấy trở về.

Mặc dù có chút bất ngờ, thế nhưng Quách Chí từ đầu tới cuối đều không để Hoàng Tiểu Long ở trong lòng. Thân phận Hoàng Tiểu Long, hắn điều tra thật sự rõ ràng, một đệ tử nho nhỏ từ Hoàng gia trang đi ra, tuy nhiên không hiểu rõ một Nguyên soái tiểu vương quốc vì cái gì gọi Hoàng Tiểu Long là thiếu chủ, thế nhưng theo Quách Chí, cũng không có gì. 

Nguyên soái Hạo Thiên của Lạc Thông vương quốc kia, hắn tùy tiện mở miệng, cũng có thể làm cho hắn hoàn toàn biến mất.

“Ta tâm tình không tốt, các ngươi hiện tại cút ngay, còn kịp!”

Hoàng Tiểu Long lạnh lùng nhìn hai người Quách Chí, Quách Phi, mở miệng nói. 

Lý Lộ ly khai, Hoàng Tiểu Long hiện tại vô cùng vô cùng muốn giết người!

“Ngươi nói cái gì?”

Quách Chí nghe Hoàng Tiểu Long nói không ngờ lại bảo hắn cút đi, sắc mặt âm trầm: 

“Tiểu tử, ngươi cho là muội muội ngươi đính hôn cùng tiểu tử Quách Thái kia, ta hiện tại không dám giết ngươi? Đừng nói muội muội ngươi đính hôn cùng tiểu tử Quách Thái kia, cho dù kết hôn cùng Quách Thái, ta cũng như thế có thể để cho tiểu tử Quách Thái kia bỏ muội muội ngươi!”

“Một thứ gái điếm thối từ Tiểu Hoàng gia trang của một tiểu vương quốc nhỏ mà thôi, cũng muốn tiến vào chúng ta Quách gia ta?”

Chương 200: Vừa rồi là hiểu lầm

Gái điếm thối từ Tiểu Hoàng gia trang mà thôi!!

Khi thanh âm Quách Chí vừa dứt, đột nhiên, bóng người trước mắt nhoáng lên một cái, cổ hắn liền bị một bàn tay to mạnh mẽ nắm lấy!

Người xuất thủ chính là Hoàng Tiểu Long. Bàn tay Hoàng Tiểu Long một phen kiềm chế cổ Quách Chí, đem hắn từ mặt đất nhấc lên, cặp mắt lạnh lùng, một sát khí từ trên thân Hoàng Tiểu Long lan ra. 

Quách Chí chỉ là Tiên thiên nhị giai trung kỳ đỉnh phong, căn bản không ngờ tới Hoàng Tiểu Long dám xuất thủ đối với mình, khoảng cách lại gần, dưới sự bất ngờ không kịp đề phòng, ngay cả cơ hội tránh né cũng không có.

“Ngươi!”

Cổ của Quách Chí bị nắm chặt, sắc mặt đỏ lên, cặp mắt lồi ra, giống như tùy thời đều có thể rớt ra, tùy thời đều có thể chết đi. 

Quách Phi và chúng hộ vệ Quách gia kinh ngạc đến ngây người nhìn Quách Chí bị Hoàng Tiểu Long nắm cổ, nhấc lên từ mặt đất, nhất thời phản ứng không kịp, dù sao loại tình cảnh này, cho tới bây giờ chưa từng xuất hiện.

Trước kia, hai huynh đệ Quách Chí, Quách Phi cách một tháng đều mang chúng hộ vệ Quách gia đi dạo Hoàng Thành, tìm việc vui. Dân chúng Hoàng Thành thậm chí một số quý tộc lớn nhỏ, đều tránh đường, đều là bọn họ nắm cổ người khác, đừng nói bị người khác nắm bắt cổ, chính là một sợi lông trên người bọn họ, người khác ngay cả sờ cũng không dám sờ!

“Đại ca!” 

Sau đó, Quách Phi rốt cuộc phản ứng, cả kinh kêu lên, tiếp đó phẫn nộ chỉ vào Hoàng Tiểu Long quát:

“Hoàng tạp chủng, ngươi dám! Còn không buông đại ca của ta ra? Nếu không, ta diệt cửu tộc ngươi!”

Diệt cửu tộc ngươi! 

Lời này của Quách Phi, ngược lại không phải là mạnh miệng, dựa vào lực lượng Quách gia ở Đoạn Nhận đế quốc, muốn tiêu diệt cửu tộc một tiểu gia tộc, cũng đơn giản như thả cái rắm vậy.

Thế nhưng thanh âm Quách Phi vừa dứt, đột nhiên bóng người nhoáng lên một cái, tay trái Hoàng Tiểu Long một tay bắt lấy cổ Quách Phi nhấc lên từ mặt đất.

Giống Quách Chí lúc trước, sắc mặt Quách Phi đỏ lên, cặp mắt lồi ra, hoảng sợ, hoảng loạn thậm chí có chút ít không biết làm sao, muốn mở miệng, thế nhưng cổ họng bị nắm chặt, dù như thế nào cũng không nói được. 

Chúng hộ vệ Quách gia nhìn bị Hoàng Tiểu Long một tay nắm cổ Quách Chí, một tay nắm cổ Quách Phi giữa không trung, sợ ngây người, phẫn nộ, nhưng sợ Hoàng Tiểu Long thương tổn thiếu chủ bọn họ, nhất thời không dám vọng động.

Cho nên, chúng hộ vệ Quách gia chỉ có thể ở một bên hò hét đe dọa.

“Tiểu tử ngươi biết Thiếu chủ của chúng ta là ai chăng? Nếu biết, mau thả Thiếu chủ của chúng ta ra!” 

“Thiếu chủ của chúng ta thiếu một cọng tóc, ngươi chết không có chỗ chôn!”

Quách gia chúng hộ vệ kêu gào nói tới nói lui cũng là mấy câu như vậy.

Ngay lúc chúng hộ vệ Quách gia kêu gào, cặp mắt Hoàng Tiểu Long lạnh lùng, hai mắt như thần đao quét tới, chúng hộ vệ Quách gia sợ tới mức co rụt lại, im bặt. 

Tiếp theo, sắc mặt Hoàng Tiểu Long lạnh lùng, bàn tay nắm hai huynh đệ Quách Chí, Quách Phi đột nhiên vừa dùng lực. Cặp mắt hai huynh đệ Quách Chí, Quách Phi trợn lên, hai chân ở phía dưới giãy dụa, hai tay nắm thật chặc hai tay Hoàng Tiểu Long, hiển nhiên cực kỳ thống khổ.

Thế nhưng lần này chúng hộ vệ Quách gia cũng không dám làm ầm ĩ nữa.

Lúc này, đầu óc bọn họ ý thức được, bọn họ kêu gào không có ích lợi gì. 

Người qua lại bốn phía trên đường đường đua nhau ngừng lại, gương mặt khiếp sợ nhìn Hoàng Tiểu Long, nhìn hai huynh đệ Quách Chí, Quách Phi bị Hoàng Tiểu Long nắm cổ giữa không trung.

Hai huynh đệ Quách Chí Quách Phi, dân chúng Hoàng Thành lớn nhỏ quý tộc đều biết, chính vì biết, mọi người mới kinh ngạc vô cùng.

Vẫn còn có người dám nắm cổ hai huynh đệ Quách Chí, Quách Phi cổ, giữa không trung?! “Tiểu tử này là người nào? Ngay cả hai huynh đệ Quách Chí, Quách Phi cũng dám động?”

“Hình như là Hoàng Tiểu Long?”

“Hoàng Tiểu Long? Hoàng Thành Chi Chiến đệ nhất năm  nay “Hoàng Tiểu Long?” 

Người từ bốn phía đường phố đua nhau nghị luận.

Hoàng Tiểu Long không để ý đến mọi người nghị luận, lạnh lùng nhìn hai huynh đệ Quách Chí, Quách Phi. Lúc này, hai huynh đệ Quách Chí, Quách Phi đã bắt đầu từ từ lồi to hai tròng mắt ra, dường như lúc nào cũng có thể tắt thở.

Thấy đã sắp đến lúc, hai tay Hoàng Tiểu Long dùng lực, hai người bị ném ra ngoài từ giữa không trung. 

Hai người rớt xuống mặt đất, kêu thảm một tiếng, bay một đường trên mặt đất, xa hơn 10m mới ngừng lại.

“Thiếu chủ!”

Chúng hộ vệ và tôi tớ Quách gia sợ hãi, đua nhau vội vàng đi tới bên cạnh hai người, đỡ hai người từ mặt đất dậy. 

Quách Chí, Quách Phi được chúng hộ vệ và tôi tớ Quách gia đỡ dậy, vì cổ họng bị Hoàng Long nắm, sắc mặt hai người nhất thời tím xanh, sau khi đứng lên, đứng ở nơi đó ho khan không ngừng.

Ở vị trí cổ hai người, in hai dấu tay.

“Nể mặt Quách Thái, ngày hôm nay ta không giết các ngươi, cút!” 

Hoàng Tiểu Long nhìn hai người, lạnh lùng nói.

Hoàng Tiểu Long thực sự nói thật, nếu không nể mặt muội phu tương lai Quách Thái, ngày hôm nay, Hoàng Tiểu Long trực tiếp đã phế hai người, thế nhưng lời nói Hoàng Tiểu Long lọt vào tai hai người Quách Chí, Quách Phi, nhưng lại vô cùng nhục nhã.

Đây là làm nhục trắng trợn! Hai người sờ vết thương ở cổ, trợn mắt mà nhìn Hoàng Tiểu Long.

“Giết cho ta, giết cẩu tạp chủng này!”

Đợi cổ họng tốt hơn, Quách Chí chỉ vào Hoàng Tiểu Long gầm hét lên, giống như chó điên. 

“Bất kể là ai, giết cẩu tạp chủng này, thưởng một ngàn vạn!”

Quách Phi sau đó gầm hét lên.

Quách Phi vừa nói, bốn phía đường phố mọi người ồ lên. 

Một số người qua lại trên đường cũng đều động lòng.

Giết Hoàng Tiểu Long, một ngàn vạn!

Một ngàn vạn đối với một số tiểu gia tộc là con số trên trời. 

Lúc này, chúng hộ vệ và người hầu Quách gia đua nhau rút vũ khí ra, đánh giết về phía Hoàng Tiểu Long.

Hoàng Tiểu Long nhìn Quách gia chúng hộ vệ và người hầu xông tới, lạnh lùng nhoẻn miệng cười. Khi chúng hộ vệ và người hầu Quách gia vọt tới trước người Hoàng Tiểu Long, đột nhiên, Triệu Thư và Phí Hầu sau lưng Hoàng Tiểu Long động.

Phí Hầu phi thân nhoáng lên một cái, một Ngân Hà bỗng nhiên xuất hiện. Ngân Hà quay quanh, lực lượng đấu khí cường đại bắn ra, chúng hộ vệ và người hầu Quách gia nhất thời bị cản lại. 

Mà Triệu Thư đứng ở nơi đó, thì lại trực tiếp nâng tay phải lên, một chưởng chém ra, chỉ thấy mấy chục hộ vệ và người hầu Quách gia như bị sóng khủng bố đánh trúng, đua nhau bay ngược ra sau, trong miệng máu tươi phun ra không dứt.

Trong lúc nhất thời, đường phố yên tĩnh lại.

Tất cả mọi người hít một hơi khí lạnh, gương mặt kinh hãi mà nhìn Triệu Thư sau lưng Hoàng Tiểu Long. 

Những hộ vệ này của Quách gia, đa số đều là cường giả Tiên thiên, mặc dù chỉ là nhất giai, nhị giai, thế nhưng đồng loạt ra tay, lực lượng đồng dạng sợ hãi, lại bị Triệu Thư sau lưng Hoàng Tiểu Long một chưởng đánh bay toàn bộ, không có người nào tránh thoát.

Cường giả vừa rồi vốn là đối với một ngàn vạn đột nhiên động tâm ai cũng mồ hôi lạnh túa ra dầm dề, sau lưng rét căm căm.

Mà gương mặt hai huynh đệ Quách Chí, Quách Phi đồng dạng khiếp sợ và không dám tin tưởng nhìn chúng hộ vệ và người hầu Quách gia nằm bốn phía. 

Lúc này, Hoàng Tiểu Long gương mặt lạnh lùng, chậm rãi đi tới phía hai người.

Hai huynh đệ Quách Chí, Quách Phi lúc này mới phản ứng, nhìn Hoàng Tiểu Long đi về phía hai người, gương mặt hai người hoảng sợ, hoảng sợ không ngừng lùi lại.

“Tiểu Long, Tiểu Long huynh đệ, hiểu lầm, vừa rồi là hiểu lầm.” 

Quách Chí gắng nặn ra nụ cười, liên tục xua tay, nói, thanh âm run rẩy.

“Đúng, đúng là hiểu lầm, chúng ta vừa rồi không phải ý đó.”

Quách Phi cũng cười nói, chỉ là cười so với khóc còn khó coi hơn. 

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau