VÔ ĐỊCH THIÊN HẠ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô địch thiên hạ - Chương 191 - Chương 195

Chương 191: Giữ lại cái mạng chó của ngươi

Tuy Hoàng Tiểu Long chưa từng gặp qua Diêu Phi, nhưng thấy phía sau hắn là đám người Dương Cương, Bàng Ngọc, trong nháy mắt liền đoán được thân phận của Diêu Phi.

Hoàng Tiểu Long nhìn Diêu Phi mặc cẩm bào màu vàng, bộ dạng tuấn mỹ dị thường, có chút âm nhu thì không khỏi ngừng lại.

Lúc này, Dương Cương ở phía sau tiến lên, nói với Diêu Phi: 

“Công tử, là Hoàng Tiểu Long.”

Hoàng Tiểu Long.

Diêu Phi không khỏi ngẩng đầu nhìn Hoàng Tiểu Long từ Nghênh Phong điện đi ra. 

Ánh mắt hai người đụng nhau giữa không trung.

Một cỗ khí lưu vô hình kích động ở giữa không trung, không gian chung quanh vang lên tiếng nổ vang.

Một số sư sinh qua lại Đoạn Nhận học viện đều thất kinh, đua nhau lui ra bốn phía. 

Trong lúc mọi người chăm chú nhìn thì Diêu Phi chắp hai tay sau lưng, chậm rãi đi tới Hoàng Tiểu Long, trông giống như đế vương của nhân gian, đi tới trước người Hoàng Tiểu Long khoảng ba thước.

Hoàng Tiểu Long đứng ở nơi đó sừng sững như núi, hai người giằng co nhau.

Đột nhiên Diêu Phi mở miệng nói: 

“Hoàng Tiểu Long, bây giờ ngươi sẵn sàng về đầu phục vụ cho ta vẫn còn kịp, chỉ cần ngươi quỳ xuống nhận sai, ta có thể tha thứ sai lầm của ngươi.”

Quỳ xuống nhận sai ư?!

Sắc mặt Hoàng Tiểu Long vẫn điềm đạm: 

“Nhận sai ư? Diêu Phi, ngươi quá nhìn trọng ngươi rồi, lời này phải là ta nói với ngươi mới đúng, nếu như ngươi bây giờ quỳ xuống nhận sai, ta có thể tha thứ cho sai lầm lúc trước và vừa rồi của ngươi.”

Mọi người bốn phía nghe vậy đều ồ lên, chỉ trỏ bàn tán.

Trong toàn bộ Đoạn Nhận học viện, không ngờ còn có người dám trực tiếp gọi tên của Tuyệt Tình công tử Diêu Phi? Còn bảo Tuyệt Tình công tử Diêu Phi quỳ xuống trước hắn và nhận sai? 

Ngay cả bọn Dương Cương, Bàng Ngọc đi theo Diêu Phi cũng thất kinh, hoài nghi rằng đầu óc của Hoàng Tiểu Long có phải là... bị ung rồi hay không.

Diêu Phi ngẩn ra, tiếp đó ngửa đầu nhìn trời mà cười lên ha hả, làm như hắn nghe được lời vô cùng thú vị vậy.

Thế nhưng người quen thuộc Diêu Phi đều biết rằng Diêu Phi đã nổi giận rồi. Một cỗ sát ý như có như không tản ra từ trên thân thể Diêu Phi. 

Diêu Phi ngưng cười, cặp mắt lạnh lùng nhìn Hoàng Tiểu Long:

“Giỏi lắm, ngươi là người đầu tiên dám bảo ta quỳ xuống nhận sai.”

“Như vậy thì đã sao?” 

Sắc mặt của Hoàng Tiểu Long vẫn điềm đạm, làm như không thấy sát ý trên người Diêu Phi.

Diêu Phi nhìn Hoàng Tiểu Long, nói:

“Ta thật không hiểu đầu óc ngươi ngớ ngẩn hay là cuồng vọng không sợ chết thật. Tin hay không, hiện tại ta sẽ giết chết ngươi, đừng tưởng rằng đánh bại một Tạ Bồ Đề là vô địch thiên hạ rồi. Ta muốn giết ngươi cũng dễ dàng như là động một ngón tay vậy, hoặc là cũng không động đến ngón tay.” 

“Thật sao?”

Hoàng Tiểu Long bình tĩnh ứng đáp.

Mọi người ở đây đều nghĩ Diêu Phi muốn xuất thủ, đột nhiên sát ý trên người Diêu Phi hoàn toàn thu liễm, hoàn toàn thu hồi khí thế: 

“Nhưng nếu giết ngươi như vậy thật không thú vị lắm, hiện tại ta cần giữ cái mạng chó của ngươi, từ từ chơi với ta, chờ tới ngày nào đó ta chơi chán rồi, ta lại ra tay giết ngươi.”

Diêu Phi nói xong, vung hai tay lên:

“Chúng ta đi.” 

Nói xong hắn liền đi qua Hoàng Tiểu Long, tiến nhập vào Nghênh Phong điện. Đám người Dương Cương, Bàng Ngọc đi theo sau.

Lúc bọn Dương Cương, Bàng Ngọc đi qua bên cạnh Hoàng Tiểu Long, ánh mắt bọn họ nhìn Hoàng Tiểu Long cứ như nhìn một người chết, ngay cả sư sinh học viện bốn phía cũng đều nhìn Hoàng Tiểu Long bằng ánh mắt thương hại.

“Hắn chính là Hoàng Tiểu Long đó sao? Đệ nhất Hoàng Thành Chi Chiến năm nay? Đáng tiếc là đắc tội với Tuyệt Tình công tử.” 
“Đến lúc đó chúng ta sẽ chờ xem kịch vui.”

Chúng sư sinh chung quanh lên tiếng nghị luận.

“Tiểu Long, chúng ta…” 

Lúc này, Trần Thành mở miệng nói.

“Chúng ta rời đi trước.”

Hoàng Tiểu Long lắc đầu nói. 

Đang lúc mọi người đang nghị luận, Hoàng Tiểu Long và Trần Thành đã đi ra Nghênh Phong điện.

Sau khi ra khỏi Nghênh Phong điện, xung quanh không có ai lúc này Trần Thành không nhịn được nói:

“Tiểu Long, vì sao sư đệ lại đắc tội với Tuyệt Tình công tử?” 

Hoàng Tiểu Long cũng không che giấu, thuật chuyện Diêu Phi bày yến mời mình nhưng mình cự tuyệt dự tiệc.

Trần Thành nghe xong, gương mặt lo lắng nói:

“Tiểu Long, sư đệ không biết thế lực của Tuyệt Tình công tử đó thôi, đắc tội với Tuyệt Tình công tử rất phiền toái.” 

Nói đến đây, hắn tiếp lời:

“Có hai người tại Đoạn Nhận học viện mà sư đệ ngàn vạn không thể đắc tội, người thứ nhất là Vô Ngân công tử. Vô Ngân công tử sư đệ biết rồi, còn một chính là Tuyệt Tình công tử này.”

Hoàng Tiểu Long nghe xong, không khỏi cười nói: 

“Vậy hiện tại sư đệ đã đắc tội với Diêu Phi rồi, làm sao bây giờ?”

Trần Thành thấy Hoàng Tiểu Long còn có tâm tư nói giỡn, không khỏi vội la lên:

“Hay là sư đệ…” 

“Không thể được.”

Hoàng Tiểu Long lắc đầu, hắn biết Trần Thành muốn nói gì, không phải là cũng giống như Thôi Lệ, khuyên hắn cứ nhận sai trước Diêu Phi là ổn thỏa thôi.

Trần Thành còn định nói thêm nhưng Hoàng Tiểu Long mở miệng: 
“Thôi được rồi, chúng ta không nói về chuyện này nữa, yên tâm đi, không có chuyện gì đâu.”

Trần Thành thấy thế đành thôi vậy.

Sau đó Hoàng Tiểu Long lại hỏi Trần Thành một số chuyện có liên quan đến Đoạn Nhận học viện, Trần Thành tới Đoạn Nhận học viện trước hắn tám năm, ít nhiều cũng hiểu rõ Đoạn Nhận học viện. 

Dựa theo Trần Thành nói, Đoạn Nhận đế quốc có ngũ đại công tử, trong đó tứ đại công tử là Vô Ngân công tử, Tuyệt Tình công tử, Tích Hoa công tử, Ma Kiếm công tử đều vào Đoạn Nhận học viện, là học sinh nội viện của Đoạn Nhận học viện.

Tứ đại công tử đều có thế lực không nhỏ tại Đoạn Nhận học viện. Vô Ngân công tử, Tuyệt Tình công tử thế lực mạnh nhất, Tích Hoa công tử, Ma Kiếm công tử yếu hơn một chút.

Hoàng Tiểu Long nghe xong cũng hiểu được một chút về các thế lực phân bố tại Đoạn Nhận học viện. 

Sau đó Trần Thành dẫn Hoàng Tiểu Long đi tới khu vực túc xá tân sinh.

Học sinh của Đoạn Nhận học viện đều được phân một ngôi nhà vườn để lưu trú.

Mỗi một nhà vườn có hai phòng, hai học sinh ở cùng nhau. 

Ký túc xá của Hoàng Tiểu Long là nhà vườn số 1 trong khu vực thứ chín mươi tám. Lúc Hoàng Tiểu Long và Trần Thành đi vào nhà vườn số một này, bên trong chỗ ngụ có đứng một người, đối phương đang xoay lưng về phía Hoàng Tiểu Long và Trần Thành.

Nhìn bóng lưng người này, Hoàng Tiểu Long ngẩn ra:

“Tạ Bồ Đề.” 

Tạ Bồ Đề quay đầu lại, nhìn Hoàng Tiểu Long gật đầu nhoẻn miệng cười:

“Hoàng Tiểu Long.”

Hoàng Tiểu Long trong đầu óc nhoáng lên một cái, bật thốt lên: 

“Đừng nói ngươi sẽ ở cùng ta trong nhà vườn này a?”

“Không sai.”

Tạ Bồ Đề cười nói: 

“Thế nào? Không hoan nghênh hay sao?”

Hoàng Tiểu Long tiến lên, cười ha hả sảng khoái:

“Hoan nghênh, dĩ nhiên hoan nghênh.” 

Hai người hai tay nắm chặt, tiếng cười vang lên lần nữa.

Hoàng Tiểu Long rất bất ngờ khi ở cùng nhà với Tạ Bồ Đề, và càng phấn khởi nhiều hơn. Tuy hai người trò chuyện với nhau không nhiều lắm, thế nhưng tại trận chiến Hoàng thành cuối cùng, hai người đã coi là bạn tốt của nhau.

“Đây là Trần Thành, trước kia học cùng ta ở Học viện Tinh Không của Lạc Thông vương quốc.” 

Hoàng Tiểu Long buông lỏng tay ra, chỉ vào Trần Thành và nói.

Trần Thành vội vàng chào:

“Tạ công tử, ngươi khỏe a.” 

Tạ Bồ Đề phất tay áo, cười nói:

“Tạ công tử cái gì, gọi ta là Bồ Đề giống như Tiểu Long được rồi. Ngươi là bằng hữu của Tiểu Long, sau này cũng chính là bằng hữu của ta.”

Nghe Tạ Bồ Đề nói như vậy, Trần Thành được sủng ái mà lo sợ. Tạ Bồ Đề là đệ tử nòng cốt của Tạ gia, nghe nói rất được Tạ gia lão tổ Tạ Kha yêu quý. 

“Nghe nói vừa rồi Diêu Phi bảo ngươi quỳ xuống nhận sai?”

Tiếp đó Tạ Bồ Đề quay đầu lại, cười hỏi Hoàng Tiểu Long. Nói đến đây, hắn liền giơ ngón tay cái lên trước Hoàng Tiểu Long, nói:

“Ngươi mạnh quá. Đoán chừng toàn bộ học sinh Đoạn Nhận học viện, ngoại trừ Đoạn Vô Ngân ra, chỉ có một mình ngươi dám nói như vậy với Diêu Phi rồi.” 

Chương 192: Khu vực giải trí hưởng nhàn

Hoàng Tiểu Long ngẩn ra, chuyện phát sinh ở Nghênh Phong điện mới xảy ra chưa được một giờ, vậy mà Tạ Bồ Đề đã biết rồi ư? Xem ra thế lực Tạ gia tại Đoạn Nhận học viện cũng không yếu, nếu không thì Tạ Bồ Đề không thể nắm tin tức nhanh như vậy.

“Nhưng ngươi phải cẩn thận Diêu Phi một chút.”

Tiếp đó Tạ Bồ Đề mở miệng nói. 

Hoàng Tiểu Long gật đầu.

Điều này đượng nhiên hắn biết.

“Tiểu Long, đi, chúng ta đi uống vài chén.” 

Tạ Bồ Đề chợt chuyển giọng đề nghị.

“Uống vài chén?”

Hoàng Tiểu Long ngẩn ra. 

“Ngươi không biết a? Đoạn Nhận học viện có khu vực vui chơi giải trí, bên trong có tòa đại tửu lâu Khiếu Hồi Vị có loại rượu gọi là Hồi Vị tửu, có vị ngon hơn cả Mỹ Nhân tửu của Túy Nan Vong.”

Tạ Bồ Đề cười nói.

“Thật sao?” 

Hoàng Tiểu Long cười nói:

“Vậy thì phải đi xem thử.”

Sau khi đi tới thế giới này, Hoàng Tiểu Long phát hiện mình càng ngày càng thích rượu, ham thích của hắn không nhiều lắm, rượu là một ham thích lớn nhất. 

Vì thế dưới hướng dẫn của Tạ Bồ Đề, ba người Hoàng Tiểu Long đến khu vực vui chơi giải trí của Đoạn Nhận học viện.

Khu vực vui chơi giải trí của Đoạn Nhận học viện cách khu túc xá tân sinh của Hoàng Tiểu Long không xa lắm, sau nửa giờ ba người đã đến nơi.

Lúc tới đó, khu vực vui chơi giải trí của Đoạn Nhận học viện còn náo nhiệt hơn trong tưởng tượng của Hoàng Tiểu Long. Người đến kẻ đi giống như một trấn nhỏ phồn vinh. 

Bên trong khu vực vui chơi giải trí có cửa hàng san sát, đường phố cực rộng, còn rộng hơn đường phố vương thành của vương quốc bình thường một chút. Học sinh mặc phục sức Đoạn Nhận học viện không ngừng đi lại, ngoại trừ học sinh cũng có không ít lão sư.

“Đi, chúng ta đi vào.”

Tạ Bồ Đề dẫn Hoàng Tiểu Long và Trần Thành cùng nhau đi vào khu vực vui chơi giải trí. 

Đi trên đường phố khu vực nhàn nhã, Hoàng Tiểu Long nhìn các cửa hàng chung quanh đường.

Tại khu vực vui chơi giải trí này, kiến trúc của cửa hàng chung quanh rất khác với lối kiến trúc của Đoạn Nhận học viện, Nghênh Phong điện với kiến trúc lộ ra vẻ năm tháng thương tang và phong cách cổ xưa, còn kiến trúc của các cửa hàng tại khu vực vui chơi giải trí lại lộ ra tinh thần phấn chấn, đầy sức sống và thời thượng.

“Khu vực vui chơi giải trí này đều do các cửa hàng đại thương của các đại gia tộc Đoạn Nhận đế quốc lập đấy, mọi thứ mua được ở bên ngoài thì cũng mua được ở chỗ này, những thứ không mua được ở bên ngoài thì vẫn có thể mua ở đây.” 

Tạ Bồ Đề vừa đi vừa giải thích cho Hoàng Tiểu Long:

“Thí dụ như không mua được thất phẩm linh đan ở bên ngoài, nhưng có thể mua được ở nơi này.

“Thất phẩm linh đan? 

Hoàng Tiểu Long có chút giật mình và bất ngờ.

Tạ Bồ Đề gật đầu:

“Không sai. Nơi này có một thị trường giao dịch gọi là Quang Minh, là do ba đại thương hội đế quốc cùng chung thành lập. Có khi cử hành hội đấu giá, thì có đấu giá thất phẩm linh đan, nhưng cũng không phải thường xuyên, bình thường mấy năm mới xuất hiện một viên thất phẩm linh đan.” 

Hoàng Tiểu Long gật đầu.

Không ngờ ba đại thương hội đế quốc lại liên thủ cùng nhau dựng nên một thị trường giao dịch nổi trội như thế này, ngay cả thất phẩm linh đan cũng có thể đấu giá.

Đang đi đột nhiên Tạ Bồ Đề ngừng lại, chỉ vào một đại lâu trang sức màu hồng phấn ở đối diện bên đường và cười nói: 

“Lần sau, ta dẫn ngươi đi vào trong ấy vui đùa một chút, bên trong đó rất vui a.”

Hoàng Tiểu Long nhìn theo ánh mắt của hắn, chỉ thấy trước cổng chính đại lâu cực kỳ náo nhiệt, người ra vào người nối liền không dứt. Nhìn một hồi, Hoàng Tiểu Long chợt hiểu ra chuyện, bởi vì người ra vào toàn bộ đều là nam sinh.

Hồng lâu. 

Trong đầu của Hoàng Tiểu Long lóe lên, không ngờ bên trong khu vực vui chơi giải trí của Đoạn Nhận học viện còn có những chỗ như thế này.Hồng lâu nói trắng ra là một chút, đó chính là kỹ viện.

“Có phải là ngạc nhiên khi thấy trong Đoạn Nhận học viện còn có chỗ như thế đúng không?” 

Tạ Bồ Đề nói:

“Thật ra cũng không có gì kỳ quái. Đoạn Nhận học viện có mấy trăm ngàn sư sinh, tám phần mười đều là nam. Nam nhân mà, đều có nhu cầu sinh lý, có hồng lâu này cũng không có gì lạ. Hồng lâu vẫn được sự đồng ý của Đoạn Nhận đại đế.”

Đoạn Nhận cho phép sao? 

Hoàng Tiểu Long lắc lắc đầu.

“Hồng lâu này có rất nhiều mỹ nhân, hơn nữa công phu của người nào cũng rất tốt.”

Tạ Bồ Đề nói đến đây, âm thanh bỗng giảm thấp xuống, cười nói với Hoàng Tiểu Long: 

“Triệu Vô Cơ là bà chủ đứng phía sau của hồng lâu này đấy.”

Hoàng Tiểu Long trợn to đôi mắt.

Triệu Vô Cơ. 

“Không ngờ tới sao?”

Tạ Bồ Đề cười nói.

Hoàng Tiểu Long đích xác không ngờ tới. 

Không ngờ Triệu Vô Cơ là lão bản sau màn của hồng lâu kia.

“Triệu Vô Cơ và Diêu Phi có quan hệ như thế nào?”

Hoàng Tiểu Long đột nhiên mở miệng hỏi. 

Tạ Bồ Đề ngẩn ra, trầm ngâm nói:

“Không có quan hệ gì, chỉ có liên quan đến lợi ích chung mà thôi. Thế lực phía sau Triệu Vô Cơ không yếu, hơn nữa đây là một "con ả" có gai, giống như Diêu Phi ấy, chẳng phải là đồ tốt gì. Sau này nếu ngươi có gặp, phải cẩn thận một chút.”

Liên quan đến lợi ích chung? Hoàng Tiểu Long gật đầu. 

Trần Thành đi theo hai người Hoàng Tiểu Long nhưng không lên tiếng.Khu vực vui chơi giải trí này tuy hắn đã tới rồi, nhưng rất hiếm khi, chi phí bên trong cực cao, loại học sinh như hắn không thể chi trả nổi những chi phí này.

Thí dụ như Hồi Vị tửu của Hồi Vị đại tửu mà Tạ Bồ Đề nói, một bình gần mười vạn kim tệ. 

Hơn nữa bình rất nhỏ, một bình có thể miễn cưỡng uống được mười ngụm.

Sau đó ba người Hoàng Tiểu Long đi tới đại tửu lâu Tạ Bồ Đề nói lúc nãy.

Tuy bọn họ vẫn chưa đi vào, thế nhưng mùi rượu thơm từ bên trong tửu lâu phiêu dật ra khiến cho người ta có cảm giác vui vẻ thoải mái. 

Ba người đi vào tửu lâu, tìm chỗ ngồi gần cửa sổ trên lầu một để ngồi.

Tửu lưu có ba tầng, một tầng dành cho cho học sinh Tiên thiên tam giai trở xuống, còn tầng hai là học sinh ưu tú trước tam, tứ giai đến lục giai, tam giai là dành cho học sinh hạch tâm nội viện có Tiên thiên thất giai trở lên.

Sau khi ngồi xuống, Tạ Bồ Đề liền gọi tiểu nhị của tửu lâu đến. 

“Ngày hôm nay còn bao nhiêu bình Hồi Vị tửu?”

Tạ Bồ Đề hỏi.

Tiểu nhị của tửu lâu ngẩn ra, hồi đáp: 

“Vẫn còn 123 bình.”

Mội ngày Hồi Vị đại tửu lâu chỉ bán một ngàn bình Hồi Vị tửu.

“Đưa toàn bộ đến đây.” 

Tạ Bồ Đề mở miệng nói.

“Đem toàn bộ tới đây ư?!”

Tiểu nhị của tửu lâu thất kinh, không dám tin tưởng nhìn Tạ Bồ Đề, hoài nghi mình có nghe lầm hay không. Một bình mười vạn kim tệ, 123 bình chính là 1230 vạn, cho dù là thiếu chủ một vài đại gia tộc cũng không tiêu phí như vậy. 

Lúc này, Tạ Bồ Đề lấy ra một tấm Tử Kim tạp rồi ném cho tiểu nhị của tửu lâu:

“Đi thôi, đem hết toàn bộ lên đây.”

Tiểu nhị của tửu lâu nhìn tấm Tử Kim tạp trong tay, ngẩn ngơ, tiếp đó nhanh chóng gật đầu, hoảng sợ nói: 

“Thỉnh công tử chờ, tôi sẽ đưa hết Hồi Vị tửu còn lại đến đây.”

Nói xong nhanh chóng xoay người lui xuống.

Vào lúc này có hai người trẻ tuổi đi đến, mới vừa ngồi xuống, một người trong đó liền đỉnh đạc nói: 

“Tiểu nhị, đi, đem lên đây toàn bộ Hồi Vị tửu còn lại ngày hôm nay cho ta.”

Tiểu nhị tiểu nhị của tửu lâu đến đấy, cúi người cười nói:

“Thật xin lỗi, công tử, Hồi Vị tửu còn lại ngày hôm nay vừa mới được vị công tử kia mau hết toàn bộ a. 

Nói xong ánh mắt hắn nhìn tới bàn của Hoàng Tiểu Long.

Ấy hai vị trẻ tuổi quay đầu nhìn lại.

“Tạ Bồ Đề.” 

Hai người bật thốt lên.

Tạ Bồ Đề gật đầu với hai người kia, lạnh nhạt nói:

“Thật xin lỗi, ta vừa đặt xong toàn bộ Hồi Vị tửu hôm nay.” 

Hiển nhiên là hai người có biết Tạ Bồ Đề, tuy không giao tình, nhưng hai người vừa mở miệng muốn mua hết số Hồi Vị tửu ngày hôm nay, có thể thấy được thân phận của bọn họ cũng không kém cạnh.

Chương 193: Tung tích của đoạn hồn châu

Bao mua toàn bộ rồi?

Sắc mặt hai người có chút khó coi.

Một người trong đó đang muốn lên tiếng, một người khác hơi mập lấy tay ngăn lại, lắc lắc đầu, tiếp đó quay đầu cười nói với Tạ Bồ Đề: 

“Nếu hôm nay đã hết Hồi Vị tửu rồi, Bồ Đề huynh đệ đã mua toàn bộ, vậy ngày khác huynh đệ chúng ta sẽ tới uống.”

Nói xong hắn kéo thanh niên kia đứng lên, đi ra khỏi Hồi Vị đại tửu lâu trước ánh nhìn chăm chú của ba người Hoàng Tiểu Long.

Tạ Bồ Đề nhìn theo bóng lưng hai người ly khai, nói với Hoàng Tiểu Long: 

“Hai người này cũng có chút liên quan tới ngươi đó.”

“Có liên quan tới ta sao?”

Hoàng Tiểu Long nói với ánh mắt nghi ngờ. 

Tạ Bồ Đề gật đầu nói:

“Bọn họ là người của Quách gia.”

Quách gia. 

Trong nhát mắt Hoàng Tiểu Long đã minh bạch ý của Tạ Bồ Đề. Quách gia hắn nói là Quách gia của Quách Thái – người đính hôn cùng muội muội. Quách gia chính là một trong ba đại thương hội của đế quốc- Vạn Bảo thương hội, chẳng trách vừa rồi hai người tiền của dồi dào như thế, vừa bước vào liền muốn mua toàn bộ số Hồi Vị tửu còn lại của ngày hôm nay.

“Người hơi mập kia gọi là Quách Chí, người còn lại tên là Quách Phi, là hai huynh đệ. Phụ thân của bọn họ là Quách Thế Văn. Quách Thế Văn là đại ca của Quách Thế Nguyên, cũng là kế người thừa kế chỉ định kế tiếp của Quách gia.”

Tạ Bồ Đề nói tiếp. 

Hoàng Tiểu Long gật đầu. Nói như vậy Quách Chí, Quách Phi chính là đường huynh đệ của Quách Thái. Nếu sau này gả muội muội Hoàng Mẫn cho Quách gia thì Quách Thế Văn chính là đại bá của muội muội.

Lúc này, tiểu nhị của tửu lâu đã đem toàn bộ Hồi Vị tửu lên.

Tạ Bồ Đề cười nói: 

“Tới đây, nếm thử chút Hồi Vị tửu này, bảo đảm hôm nay sau khi ngươi uống xong, ngày sau sẽ tới mãi.”

Nói xong, tự mình mở ra một bình cho Hoàng Tiểu Long. Mùi rượu thơm ngạt ngào bốn phía.

Hoàng Tiểu Long nhận lấy, ngửi ngửi rồi uống một ngụm, chỉ cảm thấy cảm giác trong miệng ngọt thuần, rượu vào cổ họng, lưu hương trên lưỡi trên răng, thật làm cho người ta rất lâu vẫn còn day dưa không dứt với mùi vị rượu. Đúng như Tạ Bồ Đề nói, Hồi Vị tửu là thứ không thể thiếu hơn cả mỹ nhân. 

Sau đó tiểu nhị của tửu lâu mang ra một bàn thức ăn ngon cho ba người Hoàng Tiểu Long.

Tại Hồi Vị tửu lâu, nếu một người mua một lần ba bình trở lên thì có thể được tặng miễn phí một bàn thức ăn ngon.

Vì thế, ba người Hoàng Tiểu Long không ngừng chạm cốc ly này tiếp ly nữa, không biết tự khi nào, ba người đã uống hết 123 bình Hồi Vị tửu. 

Hoàng Tiểu Long và Tạ Bồ Đề không cảm thấy gì, thế nhưng Trần Thành thì đau lòng không dứt.

123 bình Hồi Vị tửu chính là 1230 vạn a.

Trần Thành tại Trần gia mặc dù là một đại gia tộc của Lạc Thông vương quốc, thế nhưng cho dù Trần gia đập nồi bán sắt cũn không có được 1230 vạn. 

Uống xong 123 bình Hồi Vị tửu, Hoàng Tiểu Long vẫn cảm thấy chưa tận hứng.

Sau đó ba người ra khỏi tửu lâu và trở về ký túc xá.
Trên đường Trần Thành tách ra khỏi hai người. 

Về tới nhà vườn số 1 khu vực thứ chín mươi tám, lúc này Hoàng Tiểu Long mới nhìn kỹ đánh giá gian phòng ký túc xá của mình. Phòng không lớn, chỉ khoảng 20 thước vuông, bên trong căn phòng có một tấm giường hàn ngọc, ngoại trừ giường hàn ngọc còn có tủ quần áo và một số thứ khác.

Lúc tu luyện có thể ngồi xếp bằng trên giường hàn ngọc, tuy rằng có thể đề thăng tốc độ ngưng tụ thiên địa linh khí, thế nhưng vật này đã đối với Hoàng Tiểu Long vô dụng.

Hơn nữa căn phòng bên trong Tu La giới còn tốt hơn rất nhiều so với hàn ngọc sàng. 

Hoàng Tiểu Long nhìn gian phòng của mình xong thì tách ra khỏi Tạ Bồ Đề, sau đó đi dạo một vòng Đoạn Nhận học viện.

Đương nhiên hắn không quên mục đích quan trọng nhất khi hắn đến Đoạn Nhận học viện.

Dị bảo xếp hàng thứ tư - Đoạn Hồn châu. 

Hiện tại hắn có được Linh Lung Bảo tháp xếp hàng thứ chín và Tù Thần quyển xếp hàng thứ sáu, nếu có thể thu phục được Đoạn Hồn châu, như vậy tốc độ tu luyện sẽ đề thăng lần nữa. Hắn phải mau sớm tăng lên tới Thánh vực mới được.

Dựa theo Triệu Thư nói, sư huynh Trần Thiên Tề có thể đột phá đến Thánh vực lục giai rồi, cho dù không phải là Thánh vực lục giai cũng là Thánh vực ngũ giai hậu kỳ đỉnh phong.

Hoàng Tiểu Long dạo quanh Đoạn Nhận học viện trong hai giờ, Linh Lung Bảo tháp và Tù Thần quyển trong cơ thể đều không có trạng thái khác thường gì. 

Lúc này sắc trời đã tối.

Hoàng Tiểu Long cũng không trở về học viện ký túc xá mà ra khỏi học viện, trở về Nam Sơn phủ.

Về tới Nam Sơn phủ, Hoàng Tiểu Long liền cho thị bộc gọi Triệu Thư và Phí Hầu tới. Hai người vừa tới Hoàng Tiểu Long liền hỏi Phí Hầu về chuyện liên quan tới di dời Cửu Đỉnh thương hội, chuyện địa chỉ của tổng bộ. 

Phí Hầu nói đã tìm được một nơi phủ viện cách Nam Sơn phủ cũng không xa, có thể sử dụng làm địa chỉ tổng bộ sau khi di chuyển Cửu Đỉnh thương hội đến đây, tuy nhiên bây giờ đang liên lạc với người bán.

Hoàng Tiểu Long gật đầu.

Sau đó, Hoàng Tiểu Long bảo Phí Hầu chú ý tới động tĩnh của Diêu Phi, cũng kể lại chuyện phát sinh giữa hắn và Diêu Phi tại Nghênh Phong điện ngày hôm nay, để hai người cẩn thận Diêu Phi một chút. 

Triệu Thư nghe xong, hừ lạnh nói:
“Một tiểu tử chưa dứt sữa thôi. Nực cười, không ngờ lại dám cả gan bảo Môn chủ quỳ xuống nhận sai, còn làm đầu phục làm việc cho hắn?”

“Môn chủ, hay là chúng ta cứ dạy dỗ cho Diêu Phi ấy một chút được không?” 

Phí Hầu cũng lên tiếng.

Dạy dỗ một chút hay sao? Hoàng Tiểu Long trầm ngâm:

“Diêu Phi vẫn còn phái người tới tra dò xét lão giả áo bào đen chứ?” 

“Đúng vậy, Môn chủ.”

Phí Hầu cung kính nói.

“Sau này phải bắt tất cả những người mà Diêu Phi phái tới dò xét lão giả áo bào đen, giết chết hết đi.” 

Hoàng Tiểu Long quay đầu nói với Triệu Thư. Lão giả mà Diêu Phi phái tới dò xét đều là Tiên thiên bậc cao, tổn thất mấy Tiên thiên bậc cao, ngay cả Diêu Phi cũng phải đau lòng đến hộc máu mất thôi.

Dĩ nhiên, Hoàng Tiểu Long cũng không ngại luyện chế thêm mấy viên thất phẩm linh đan, cho dù Hoàng Tiểu Long không sử dụng cũng có thể giữ lại cho cha mẹ Hoàng Bằng và Tô Yến uống để luyện hóa.

Vũ hồn hai người hạn chế, không có hy vọng đột phá Tiên thiên, uống thêm mấy viên thất phẩm linh đan nhằm rèn luyện thân thể, còn có thể tăng tiến thọ nguyên. 

“Vâng, Môn chủ.”

Triệu Thư đứng lên, đáp.

Sau đó hai người lui xuống. 

Hoàng Tiểu Long khai mở Tù Thần quyển, đi vào bên trong chiến trường Viễn cổ tu luyện.

Sau khi đi vào bên trong chiến trường viễn cổ, Hoàng Tiểu Long tiếp tục thử đồng thời vận chuyển Tu La quyết và Dịch Cân kinh. Sau đó Hoàng Tiểu Long liền tu luyện Tù Thần chưởng.

Tù Thần chưởng chính là truyền thừa đấu kỹ của Tù Thần quyển, huyền diệu và thâm ảo, thậm chí liên lụy đến thời gian, pháp tắc không gian. Mỗi một lần tu luyện, Hoàng Tiểu Long đều thâu được ích lợi không ít. 

Một đêm trôi qua.

Ngày hôm sau, Hoàng Tiểu Long ra khỏi chiến trường viễn cổ, ra khỏi Nam Sơn phủ rồi đi tới Đoạn Nhận học viện. Khi đến Đoạn Nhận học viện, Hoàng Tiểu Long cũng không trở về ký túc xá mà tiếp tục chuyển qua các ngõ ngách trong Đoạn Nhận học viện.

Đoạn Nhận học viện rất lớn, phân nội viện, ngoại viện. Chỉ riêng ngoại viện, Hoàng Tiểu Long muốn đi hết tất cả các ngõ ngách cũng phải mất từ tám đến mười ngày. 

Đoạn Nhận học viện khác vối Học viện Tinh Không. Đoạn Nhận học viện không quy định thời khóa biểu, cũng không phân chia lớp và niên cấp.

Tại Hạo Hãn điện của Đoạn Nhận học viện, mỗi ngày đều có lão sư đặc biệt đi vào trong đó truyền thụ tâm đắc tu luyện, học sinh của Đoạn Nhận học viện có thể tự do đi đến nghe giảng.

Mười ngày trôi qua rất nhanh. 

Hoàng Tiểu Long đã đi một lượt khắp các ngõ ngách ngoại viện, thế nhưng Tù Thần quyển, Linh Lung Bảo tháp trong cơ thể không hề có gì khác thường, hay nói cách khác tại Đoạn Hồn Châu không có khả năng ở ngoại viện.

“Không có ở ngoại viện, như vậy chỉ có tại nội viện rồi?”

Hoàng Tiểu Long nhíu mày. 

Tất cả học viên đều có thể ra vào ngoại viện, thế nhưng đi lại trong nội viện thì khác, phải là học sinh nội viện thì mới có thể ra vào nội viện.

Chương 194: Phân thân thuật

“Xem ra chỉ có thể thông qua quan hệ với Đoạn Nhận thì mới có thể tiến nhập vào nội viện rồi.”

Hoàng Tiểu Long thầm nghĩ.

Đoạn Nhận học viện là do Đoạn Nhận đại đế sáng lập. Đoạn Nhận đại đế thân là người khống chế Đoạn Nhận học viện, hẳn phải có chút quyền lực này. 

“Không biết tiểu tử Tạ Bồ Đề có ở ký túc xá hay không?”

Lúc Hoàng Tiểu Long đi qua khu túc xá tân sinh, trong lòng hơi động, hắn vội đi tới ký túc xá của mình

Đi vào khu nhà vườn ký túc xá, Tạ Bồ Đề không có ở đó. 

Hoàng Tiểu Long đành quay trở về.

Đúng lúc Hoàng Tiểu Long vừa ra khỏi ký túc xá mình không được bao lâu, liền đụng phải Thôi Lệ, đi cùng cùng Thôi Lệ còn có Triệu Vô Cơ.

Ba người gặp nhau đều có chút bất ngờ. 

Sắc mặt của Thôi Lệ có chút mất tự nhiên, nhưng Triệu Vô Cơ đã chủ động đi tới trước Hoàng Tiểu Long, cười khanh khách nói:

“Không ngờ Hoàng công tử leo lên cây to Tạ gia này a, nghe nói Tạ Bồ Đề mời ngươi uống Hồi Vị tửu, uống hơn một ngàn vạn.”

Hoàng Tiểu Long nghe xong sắc mặt vẫn điềm đạm. 

“Chẳng qua với thiên phú của Hoàng công tử, đích xác cũng đáng giá cho Tạ gia hao phí hơn một ngàn vạn.”

Triệu Vô Cơ nói tiếp, nói xong, một tay che cái miệng nhỏ nhắn, nũng nịu nhoẻn miệng cười, hai đỉnh ngực loạn chiến, phập phồng một cách mãnh liệt.

Hoàng Tiểu Long vẫn lạnh lùng nhìn đối phương một cái, nói ra: 

“Ngươi còn có chuyện nào khác hay không? Nếu không có thì mang cái vú lớn của ngươi cút đi đi.”

Vú lớn!

Cút! 

Triệu Vô Cơ vốn đang nũng nịu cười chợt nụ cười cứng đờ, gương mặt xinh đẹp cực kỳ khó coi, ngay cả Thôi Lệ cũng kinh ngạc nhìn Hoàng Tiểu Long. Nàng không ngờ trông Hoàng Tiểu Long anh tuấn nho nhã mà cũng nói lời thô tục như thế!

Gương mặt xinh đẹp của Triệu Vô Cơ ửng đỏ lên, đôi mắt đẹp bạo xạ hàn mang khiếp người, ngực phập phồng hiển nhiên là vô cùng tức giận.

Đã nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên có người dám nói nàng “mang cái vú lớn cút đi”. 

“Hoàng Tiểu Long, ngươi…”

Triệu Vô Cơ trợn mắt, một cổ khí thế kinh người từ trên người nàng phóng lên cao.

Ngay lúc Triệu Vô Cơ đang muốn động thủ, đột nhiên một giọng nói truyền đến: 

“Triệu Vô Cơ ngươi dám không nhìn quy củ của học viện, đánh nhau trong học viện hay sao?”

Mọi người nhìn thấy Tạ Bồ Đề từ đàng xa chậm rãi đi tới.

Gương mặt xinh đẹp của Triệu Vô Cơ lạnh lùng nhìn Hoàng Tiểu Long một cái: 

“Hy vọng lần sau ngươi còn có mạng nói chuyện với ta như vậy.”

Nói xong liền xoay người ly khai.

Thôi Lệ chần chờ một chút rồi xoay người đi theo Triệu Vô Cơ. Lúc rời đi, Thôi Lệ nhìn Hoàng Tiểu Long bằng ánh mắt chứa đầy phức tạp và lo âu. Tạ Bồ Đề đi tới bên cạnh Hoàng Tiểu Long, nhìn thân ảnh hai người Triệu Vô Cơ và Thôi Lệ biến mất thì quay đầu lại, giơ ngón tay cái lên trước Hoàng Tiểu Long, cười nói:

“Không hổ là huynh đệ giỏi, “mang cái vú vớn của ngươi cút đi”, kinh điển, rất kinh điển a.”

“Đi, hai huynh đệ ta bây giờ đi Hồi Vị tửu lâu uống vài chén.” 

Tạ Bồ Đề nói xong cũng không đợi Hoàng Tiểu Long lên tiếng, lôi kéo Hoàng Tiểu Long đi Hồi Vị đại tửu lâu.

Đi tới Hồi Vị đại tửu lâu, cũng giống như ngày hôm đó, Tạ Bồ Đề bảo tiểu nhị của tửu lâu mang toàn bộ Hồi Vị tửu còn lại đến.

Tiểu nhị của tửu lâu nhận ra Tạ Bồ Đề, lần này không cần nhiều lời nữa hắn lập tức mang hơn hai trăm bình Hồi Vị tửu đến ngay. 

Hoàng Tiểu Long và Tạ Bồ Đề mới vừa uống không được bao lâu, liền thấy hai huynh đệ Quách Chí và Quách Phi vừa đến.

Huynh đệ Quách Chí, Quách Phi vừa vào, trông thấy Hoàng Tiểu Long và Tạ Bồ Đề thì sắc mặt ngẩn ra, có chút mất tự nhiên. Lần trước đến đây đụng phải Tạ Bồ Đề, không ngờ lần này xui xẻo lại gặp phải Tạ Bồ Đề.

Tạ Bồ Đề thấy hai người bước được, tâm tình không tệ, cười ha ha một lên tiếng: 

“Thật xin lỗi hai vị, hôm nay ta lại mua toàn bộ Hồi Vị tửu rồi a.”

Sắc mặt hai huynh đệ Quách Chí, Quách Phi hơi khó coi.

“Nếu Bồ Đề huynh đệ đã mua toàn bộ vậy ngày khác chúng ta quay lại.” 

Quách Chí cười gượng gạo, nói xong hai người xoay người ly khai.

Sau khi rời khỏi tửu lâu, Quách Chí trầm giọng nói:

“Quay về, gọi người tra xem tên tiểu tử đi cùng Tạ Bồ Đề kia là ai.” 

“Hiểu rồi, đại ca.”

Sau mấy tiếng, Hoàng Tiểu Long và Tạ Bồ Đề mới ra khỏi Hồi Vị đại tửu lâu. Hai người phân cách ra, Hoàng Tiểu Long ra khỏi học viện quay về Nam Sơn phủ.Lúc này sắc trời đã tối, màn đêm dần dần buông xuống. 

Hoàng Tiểu Long đang đi trên đường. Đường phố vắng lạnh, đột nhiên một luồng sát khí cực kỳ nhỏ chợt lóe lên. Hoàng Tiểu Long ngừng lại, trong nháy mắt thi triển ra bản mệnh hồn kỹ Tật Ảnh Tùy Hình lóe lên, vừa mới tránh ra, lập tức có một đạo kiếm mang chợt lóe qua nơi hắn vừa đứng.

Một Hắc y nhân toàn thân hắc bào hiển hiện ra.

Hoàng Tiểu Long lạnh lùng nhìn đối phương: 

“Diêu Phi phái ngươi tới sao?”

Đối phương không lên tiếng, phi thân lóe lên một cái, trường kiếm trong tay đâm tới Hoàng Tiểu Long lần nữa, từng đóa kiếm hoa tràn ra trong bóng đêm, tạo thành một đồ án hình tròn ở giữa không trung

Lúc này, Hoàng Tiểu Long hóa ra Tu La Chi Thân, sát khí giết chóc toàn thân lan ra, thân duỗi Ác Ma Chi Dực tránh thoát đối phương công kích. Hắn triệu ra Tu La Chi Nhận và vung lên. 

“Địa Ngục chi phong.”

Trong đêm tối vang lên tiếng Địa Ngục gào thét.

Hai luồng Địa Ngục cự phong càn quét, trong nháy mắt bao trùm tới đối phương khiến cho đối phương sợ hãi, phi thân lui ra, bắt đầu khởi động Ám Hắc quang mang toàn thân, phía sau lưng hiện lên một con Biên Bức (dơi). 

Con Biên Bức này có sáu cánh, cặp mắt màu tím.

Hoàng Tiểu Long nhận ra đây là Tử Đồng Biên bức.

Tử Đồng Biên bức là một loại Vũ hồn cực kỳ hiếm thấy, tuy không phải là Siêu cấp Vũ hồn nhưng có thể so sánh với Siêu cấp Vũ hồn. Tương truyền trong đêm tối, loại Tử Đồng Biên bức đứng đầu cấp mười này có thể không ngừng thu nạp tinh hoa của ánh trăng, khiến cho tạm thời tấn thăng, có uy lực Vũ hồn cấp 10. 

Hơn nữa trong đêm tối, thực lực chủ nhân mạnh hơn lúc bình thường đến ba phần.

Đối phương triệu ra Vũ hồn Tử Đồng Biên bức, trong nháy mắt Hồn hóa. Sau khi Hồn hóa thì sau lưng đối phương có thêm sáu cánh ngắn nhỏ màu đen, khí thế mạnh hơn trước rất nhiều, đạt đến Tiên thiên nhị giai hậu kỳ.

“Phân Thân thuật.” 

Chỉ thấy đối phương phi thân lên, tiếp đó thân thể chợt nổ tung, hóa ra sáu người giống nhau như đúc.

Sáu người cầm kiếm lần nữa đâm tới Hoàng Tiểu Long, kiếm mang lập lòe.

Hoàng Tiểu Long thấy thế thì không dám khinh thường, liền triệu ra Vũ hồn Hắc Lam Song Long, Hồn hóa trong nháy mắt. Sau khi hợp thể cùng Hắc Lam Song Long Vũ hồn, Hoàng Tiểu Long bay lên giữa không trung, vung Tu La Chi Nhận ra, Phong Đô chi lôi tràn ngập bốn phía không gian. Dưới công kích của Phong Đô chi lôi, sáu cỗ hóa thân của đối phương vốn biến ảo lần lượt bùng nổ, chỉ còn lại một chân thân. 

Thế nhưng đúng lúc này đối phương lại phân thân lần nữa. Lần này không phải sáu, mà là 12 người.

12 người hợp thành một kiếm trận đánh tới Hoàng Tiểu Long.

Hoàng Tiểu Long lạnh lùng mà nhìn đối phương công kích tới mình, đột nhiên bàn tay phải nâng lên đánh tới một cú. 

“Tù Thần chưởng.”

Từng đạo chưởng ấn quang quyển màu vàng phá không lao tới.

Trước ánh mắt kinh hãi của đối phương, nơi chưởng ấn màu vàng đi qua, tất cả không gian khí lưu dừng lại toàn bộ. Sau đó 12 cỗ hóa thân của đối phương đều ngừng giữa không trung. Tiếp đó hóa thân biến mất chỉ còn lại chân thân. 

Một Tù Thần chưởng đánh tới ngực đối phương, đánh đối phương bay ra ngoài.

Hoàng Tiểu Long người nhẹ nhàng đáp xuống, chậm rãi đi tới đối phương.

Chương 195: Tin tức của thần điện

“Ngươi…”

Hắc y nhân hoảng sợ nhìn Hoàng Tiểu Long, bò dậy từ dưới đất rồi hoảng sợ thối lui.

Trước khi tới hắn đã biết Hoàng Tiểu Long chỉ có Tiên thiên nhất giai, hơn nữa vừa mới đột phá Tiên thiên nhất giai không bao lâu, mặc dù nói đánh bại Tạ Bồ Đề nhưng hắn cũng không quan tâm lắm. Hắn có Tử Đồng Biên bức Vũ hồn trong đêm tối vậy mà không ngờ lại thất bại! 

“Nói đi, có phải là Diêu Phi phái ngươi tới hay không?”

Hoàng Tiểu Long lạnh lùng nhìn đối phương.

Đúng lúc này, Hắc y nhân phi thân lóe lên, thân thể nổ tung biến thành hai mươi bốn người, Biên Bức chi dực mở ra sau lưng muốn nhanh chóng trốn thoát. 

Hóa thân 24 đã là phân thân cực hạn của hắn.

“Muốn chạy trốn hả?”

Hoàng Tiểu Long lạnh lùng, hai tay vươn ra thế trảo công, đột nhiên vung một trảo chụp tới hư không. 

Từng đạo ám hắc sắc chất khí từ song trảo của Hoàng Tiểu Long trào ra, khí thể màu ám đen ngưng tụ thành từng cái đầu quỷ ở giữa không trung, có chừng hai mươi bốn đầu quỷ gào thét, đồng loạt đánh trúng vào phía sau lưng 24 hóa thân của đối phương.

Hai mươi ba cỗ hóa thân biến mất, còn lại chân thân ngã xuống từ không trung, hét thảm một tiếng.

Hắc y nhân ngã xuống từ không trung, lên tiếng kêu rên liên hồi, lăn lộn trên mặt đất, đau khổ vô cùng. Phía sau lưng hắn bị đánh trúng máu thịt trở nên bầy nhầy, trong đám máu thịt bầy nhầy có ám hắc chất khí không ngừng nhuyễn động, mơ hồ tạo thành một đầu quỷ, âm thanh ác quỷ kêu khóc không ngừng phiêu đãng lên. 

Một chiêu Tu La quỷ trảo, Vạn Quỷ Tề Khiếu. Tuy Hoàng Tiểu Long không tu luyện nhưng nhiều năm qua đi, theo thực lực đề thăng uy lực của hắn đã tăng lên rất nhiều.

Hiện tại, Hoàng Tiểu Long công kích ra chiêu thứ nhất Vạn Quỷ Tề Khiếu - Tu La quỷ trảo, đã có thể ngưng tụ ba mươi mấy ác quỷ.

Bị Tu La quỷ trảo đánh trúng, vạn quỷ khí xâm thể, loại thống khổ này tuyệt đối còn đau khổ hơn gấp mấy lần so với bị Tu La chi khí Tu La Kiếm pháp xâm thể. 

“Van cầu ngươi, giết ta, giết ta đi.”

Không được bao lâu, Hắc y nhân liền chịu không được loại thống khổ này, cầu xin Hoàng Tiểu Long tha thứ.

“Nói, là ai phái ngươi tới?” 

Hoàng Tiểu Long đi tới trước đối phương, lạnh lùng nói.

“Là, là Quách Chí.”

Hắc y nhân nói đứt quãng. 

Quách Chí!

Hoàng Tiểu Long ngạc nhiên.

“Là hai huynh đệ Quách Chí Quách Phi của Quách gia?” 

Âm thanh Hoàng Tiểu Long trầm thấp.

“Là, là bọn họ.”

Hắc y nhân nói: 

“Van cầu ngươi giết ta, cho ta được thống khoái đi.”

Cặp mắt Hoàng Tiểu Long vẫn lạnh lùng, không ngờ là huynh đệ Quách Chí và Quách Phi, trước đó hắn từng nghĩ đối phương là Diêu Phi hoặc là Triệu Vô Cơ phái tới.

Còn bây giờ lại là hai huynh đệ Quách Chí. 

Chỉ là bởi vì đối phương hai lần muốn uống Hồi Vị tửu, lại bị Tạ Bồ Đề toàn bộ định xong không có cách nào uống được, lại không dám đối phó Tạ Bồ Đề, sở dĩ giận chó đánh mèo cho đến trên người mình?

Không nghĩ tới hai huynh đệ Quách Chí Quách Phi lòng dạ hẹp hòi như vậy.

Hoàng Tiểu Long nhìn Hắc y nhân lăn lộn gào thảm trên mặt đất, trong lòng hơi động, tế Linh Lung Bảo tháp ra, thôi thúc Vạn Thú đỉnh Diệt Ma Thôn Phệ Trận, trong nháy mắt liền thu nạp đối phương vào trong Vạn Thú đỉnh. Chẳng qua là sau khi thu nạp đối phương vào Vạn Thú đỉnh, Hoàng Tiểu Long cũng không lập tức luyện hóa đối phương, mà là phi thân nhoáng lên một cái, trở về Nam Sơn phủ. 

Sau khi về tới Nam Sơn phủ, Hoàng Tiểu Long lập tức gọi Phí Hầu đến.

Luyện hóa một Tiên thiên nhị giai cũng không khó, Hoàng Tiểu Long có Phí Hầu trợ giúp là được rồi.

Một ngày đi qua, Hắc y nhân đã bị Hoàng Tiểu Long luyện hóa. Tuy nhiên Hắc y nhân chỉ là Tiên thiên nhị giai, cho nên sau khi luyện hóa chỉ có ngũ phẩm trung cấp linh đan. 

Ngũ phẩm trung cấp linh đan không có tác dụng gì với Hoàng Tiểu Long ở hiện tại.

Sau khi luyện hóa xong Hắc y nhân, hai người Hoàng Tiểu Long và Phí Hầu ra khỏi phòng.

Đi tới đại sảnh thì hai người ngồi xuống. Phí Hầu hỏi:

“Môn chủ, Hắc y nhân là Diêu Phi phái tới hay sao?”

Hoàng Tiểu Long lắc đầu: 

“Là hai huynh đệ Quách Chí, Quách Phi.”

“Hai huynh đệ Quách Chí, Quách Phi?”

Phí Hầu hết sức nghi ngờ. 

Sau đó, Hoàng Tiểu Long nói về thân phận của hai huynh đệ Quách Chí, Quách Phi và kể sơ qua chuyện tại Hồi Vị đại tửu lâu.

“Môn chủ, vậy chúng ta cần… hay không?”

Phí Hầu mở miệng nói. 

Hoàng Tiểu Long lắc đầu, phất tay áo, nói:

“Gần đây Diêu Phi còn phái người tới tra xét chuyện lão giả áo bào đen lúc trước hay không?”

Phí Hầu cung kính cười nói: 

“Vừa định bẩm báo cho Môn chủ a, ngày hôm qua Triệu Thư tả sứ đại nhân bắt được một tên.”

“À?!”

Hoàng Tiểu Long cười nói: 

“Người ở đâu?”

“Tại ngục phòng đông viện.”

Phí Hầu nói: 

“Ta đi dẫn hắn tới đây.”

Hoàng Tiểu Long gật đầu.

Sau đó Phí Hầu liền áp một lão giả mặt gầy tóc bạch kim đi tới đại sảnh. 

Lão giả mặt gầy tóc bạch kim vừa đến đại sảnh, liền nói với Hoàng Tiểu Long:“Hoàng Tiểu Long, tốt nhất bây giờ ngươi thả ta ra, nếu không nhất định Diêu gia sẽ làm cho ngươi chết không có chỗ chôn.”

Sắc mặt Hoàng Tiểu Long vẫn lạnh nhạt: 

“Thật sao?”

Nói xong hắn giơ tay ấn một Tu La quỷ trảo vào ngực lão giả, vỗ bay đối phương ra ngoài, một đường bay ra tới cửa đại sảnh.

Mặc dù lão giả tóc bạch kim là Tiên thiên cửu giai, nhưng khí hải và khí mạch đã bị Triệu Thư cấm cố, không có sức phản kháng trước mặt Hoàng Tiểu Long. 

Trong nháy mắt, vạn quỷ khí xâm thể, lão giả mặt gầy tóc bạch kim tiếng kêu rên liên hồi, không bao lâu không thể chịu nổi đau khổ, lên tiếng cầu xin tha thứ.

“Tha cho ngươi?”

Hoàng Tiểu Long đi tới trước đối phương, lạnh lùng nói: 

“Yên tâm, không bao lâu nữa Diêu gia mà ngươi nói sẽ hoàn toàn biến mất khỏi Đoạn Nhận đế quốc.”

Nói xong rồi triệu ra Linh Lung Bảo tháp, thu vào bên trong Vạn Thú đỉnh.

Dù sao Triệu Thư cũng không có tại Nam Sơn phủ, sáng sớm hắn đã đi Đoạn Nhận hoàng cung. Vì thế Hoàng Tiểu Long nhất định phải chờ hắn trở về để luyện hóa lão giả này. 

Chạng vạng tối thì Triệu Thư từ Đoạn Nhận hoàng cung trở về, hắn cùng Hoàng Tiểu Long luyện hóa lão giả.

Tuy luyện hóa ra viên thất phẩm linh đan nhưng Hoàng Tiểu Long không uống để tu luyện, mà thu vào trong Tu La giới.

Sau khi luyện hóa lão giả xong, Hoàng Tiểu Long liền nói với Triệu Thư chuyện mình muốn vào nội viện Đoạn Nhận học viện, nhờ Triệu Thư có lời với Đoạn Nhận đại đế một chút. 

“Thỉnh Môn chủ yên tâm, thuộc hạ sẽ đi nói cùng Tiểu Hầu Tử.”

Triệu Thư vừa nghe, cung kính đáp.

Hoàng Tiểu Long xua tay, nói: 

“Không cần đi bây giờ, ngày mai hoặc lần sau lúc nào gặp Đoạn Nhận thì nói với hắn cũng được.”

Tìm Đoạn Hồn châu không thể nóng lòng hai ngày này.

“Vâng, Môn chủ.” 

Triệu Thư nói.

“Triệu Thư, ngươi có biết một thế lực tên là Thần Điện hay không?”

Hoàng Tiểu Long hơi động trong lòng, hỏi. 

Thật ra, Hoàng Tiểu Long đã sớm muốn hỏi Triệu Thư về chuyện Thần Điện rồi.

Hai người Hạo Thiên và Phí Hầu không biết, có lẽ Triệu Thư sẽ biết.

“Thần Điện?” 

Triệu Thư lắc lắc đầu:

“Không nghe nói.”

Ngay cả Triệu Thư cũng không biết? Hoàng Tiểu Long nhíu mày, không ngờ Thần Điện thần bí đến mức này, ngay cả Triệu Thư cũng không biết. 

“Môn chủ muốn nghe về chuyện Thần Điện, vậy đến lúc đó ta sẽ hỏi Tiểu Hầu Tử.”

Lúc này, Triệu Thư nói.

Hoàng Tiểu Long gật đầu, đành phải như vậy thôi. Tuy nhiên mỗi khi Triệu Thư xưng Đoạn Nhận là Tiểu Hầu Tử, Hoàng Tiểu Long ít nhiều cảm thấy không được tự nhiên. 

Hai ngày sau, Hoàng Tiểu Long không ra khỏi Nam Sơn phủ mà tu luyện trong Nam Sơn phủ.

Hai ngày qua đi. Hôm ấy, Triệu Thư bẩn báo cho Hoàng Tiểu Long biết:

“Môn chủ, có tin tức về Thần Điện rồi.” 

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau