VÔ ĐỊCH THIÊN HẠ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô địch thiên hạ - Chương 186 - Chương 190

Chương 186: To gan

Bởi vì luyện hóa lão giả áo bào đen cho nên Triệu Thư  bị Vạn Thú đỉnh rút lấy hơn phân nửa lực lượng Đấu khí, vì thế Hoàng Tiểu Long liền khiến cho hắn xuống điều tức, còn Vu Minh và Phí Hầu thì Hoàng Tiểu Long bảo chuẩn bị mọi thứ cho hắn nghỉ ngơi ở Nam Sơn phủ.

Nếu đã giải quyết mọi chuyện rồi, tiếp theo có thể đưa mọi người trong Hoàng gia Lạc Thông vương quốc đến Đoạn Nhận đế quốc.

Lúc này, bên trong đại sảnh một tòa phủ viện ở phía bắc Diêu phủ, Diêu Phi đang đi dạo tản bộ, sắc mặt âm trầm, ánh mắt lập lòe. 

Một bên đại sảnh, hai người Dương Cương, Bàng Ngọc đứng đó, không dám lên tiếng.

Sau một hồi, Dương Cương mới dám tiến lên, sau đó khẽ nói:

“Tuyệt Tình công tử, có thể Trương tiền bối đã … hay không?” 

Lúc này Diêu Phi quay đầu lại, cặp mắt như đao, Dương Cương sợ tới mức mức lập tức ngừng lại.

“Thôi được rồi, các ngươi đều lui ra đi, chờ một chút, các ngươi còn phải đi tới Đoạn Nhận hoàng cung  tiếp nhận tưởng thưởng.”

Diêu Phi chậm rãi mở miệng nói. 

“Vâng, thưa Tuyệt Tình công tử.”

Dương Cương và Bàng Ngọc cung kính ứng thị, sau đó lui ra ngoài.

Nhìn hai người lui xuống, Diêu Phi vỗ tay một cái, trong hư không xuất hiện một Hắc y nhân toàn thân bao phủ trong hắc vụ. 

“Ngươi đi tra một chút xem sao đã lâu nhưng Trương Lương vẫn chưa quay về, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?”

Âm thanh Diêu Phi trầm thấp, nói.

“Vâng, công tử.” 

Hắc y nhân cung kính ứng thị, hắn lắc mình biến mất, không có một chút lực lượng dao động nào.

Đợi Hắc y nhân rời đi, Diêu Phi ngồi xuống, cau mày và lâm vào trong trầm tư, hắn biết vừa rồi Dương Cương muốn nói gì, Trương Lương bị Hoàng Tiểu Long phát hiện?

Diêu Phi lắc đầu. 

Thực lực của Trương Lương hắn biết rất rõ, hơn nữa bản mệnh hồn kỹ có thể ẩn giấu ở trong màn đêm, không có một chút khí tức, cho dù bên người Hoàng Tiểu Long có Tiên thiên Thập giai cũng không thể phát hiện được.

Có thể nói đã mấy giờ trôi qua rồi, vì sao Trương Lương vẫn chưa về?

Diêu Phi ngồi ở chỗ đó, yên lặng chờ Hắc y nhân dò xét trở về bẩm báo. 

Không đến bao lâu, sắc trời dần dần sáng.

Hoàng Tiểu Long uống Diễm Long châu tại chiến trường thời Viễn cổ điều tức một chút, sau đó từ trong chiến trường Viễn cổ đi ra.

Lúc hắn mới rời chiến trường thời Viễn cổ đi ra đi tới tiền sảnh, thấy Triệu Thư cung kính chờ đợi ở một bên rồi, khi nghe Triệu Thư nói cần phải bảo vệ Hoàng Tiểu Long đi tới trước Đoạn Nhận hoàng cung, Hoàng Tiểu Long ngẩn ra: 

“Ngươi muốn cùng ta đi Đoạn Nhận hoàng cung  sao?”

Triệu Thư gật đầu nói:

“Là thuộc hạ không yên lòng cho sự an toàn của Môn chủ, hơn nữa thuộc hạ muốn đi gặp một người quen cũ.” 

“Người quen cũ?”

Hoàng Tiểu Long nghi ngờ, Triệu Thư có người quen cũ trong Đoạn Nhận hoàng cung sao?

Tuy rằng nghi ngờ Triệu Thư có người quen tại Đoạn Nhận trong hoàng cung, thế nhưng Hoàng Tiểu Long không tiện hỏi người quen cũ của Triệu Triệu là ai, hắn gật đầu nói: 

“Được, vậy ngươi đợi lát nữa cùng ta đi tới Đoạn Nhận hoàng cung.”

Lần này đệ tử thiên tài đoạt được một trăm người nhất lưu Hoàng Thành Chi Chiến đi tới Đoạn Nhận hoàng cung nhận thưởng, mỗi người có thể dẫn một hộ vệ đi vào hoàng cung.Vì thế, Vu Minh và Phí Hầu lưu thủ ở Nam Sơn phủ chuẩn bị các mọi thứ ở Nam Sơn phủ, bắt đầu an bài mọi người Hoàng gia chuyển tới Đoạn Nhận đế quốc, còn Hoàng Tiểu Long dẫn theo Triệu Thư ra khỏi Nam Sơn phủ, đi tới Đoạn Nhận hoàng cung tiếp thụ tưởng thưởng. 

Không đến bao lâu, Hoàng Tiểu Long và Triệu Thư đi tới cổng chính của Đoạn Nhận hoàng cung, vừa tới nơi, Hoàng Tiểu Long liền đụng phải Thôi Lệ cũng đi tới, đi theo sau lưng Thôi Lệ là một vị mỹ phụ, tuy rằng thu liễm khí tức nhưng Hoàng Tiểu Long nhận ra người mỹ phụ này có thực lực không yếu.

Hai người Hoàng Tiểu Long và Thôi Lệ cùng chạm ánh mắt nhau, trong đôi mắt đẹp của Thôi Lệ mang vui mừng cùng một chút chần chờ.

Hoàng Tiểu Long gật đầu với nàng, sau đó dẫn Triệu Thư tiến vào Đoạn Nhận hoàng cung chính môn trước một bước. 

Các hộ vệ thủ hộ tại Đoạn Nhận hoàng cung chính môn nhận ra Hoàng Tiểu Long, vì thế không tiến lên ngăn trở và tra hỏi thân phận của Hoàng Tiểu Long.

Thôi Lệ đứng ở nơi đó với ánh mắt có chút u oán và phức tạp.

“Hắn chính là Hoàng Tiểu Long ư?” 

Mỹ phụ nhân sau lưng Thôi Lệ mở miệng hỏi.

Thôi Lệ gật đầu:

“Đúng vậy, Tiểu Di.” 

“Người trẻ tuổi không tệ, đáng tiếc hắn đắc tội với Tuyệt Tình công tử.”

Mỹ phụ nhân mở miệng nói:

“Hoàng Tiểu Long có thiên phú Song long Vũ hồn đích thật là hiếm thấy. Nhưng hắn cũng không biết thế lực của Tuyệt Tình công tử khủng bố cỡ nào, còn có thế lực Diêu gia không như hắn tưởng tượng a.” 

Mỹ phụ nhân lắc đầu:

“Nếu ta là hắn sẽ không đắc tội với Tuyệt Tình công tử.”

“Tiểu Di, chúng ta cũng vào đi thôi.” 

Thôi Lệ mở miệng nói.

“Được.”
Mỹ phụ nhân gật đầu. 

Lúc này, Hoàng Tiểu Long và Triệu Thư đi vào được hai tên hộ vệ hoàng cung dẫn dắt tiến vào Đoạn Nhận hoàng cung, đi tới quảng trường Chính Đức  trong hoàng cung.

Quảng trường Chính Đức mặc dù không lớn như Quảng trường Đoạn Nhận là cửa chính của hoàng cung, thế nhưng cũng không nhỏ, có thể chứa ba, bốn vạn người. Hai gã hộ vệ hoàng cung dẫn hai người Hoàng Tiểu Long đi tới trước quảng trường Chính Đức. Lúc Hoàng Tiểu Long đi tới đã có không ít người, Dương Cương, Bàng Ngọc, Đái San Ny đã tới rồi.

Các đệ tử thiên tài trông thấy Hoàng Tiểu Long đến đều thối lui, nhường một đường nhỏ, ánh mắt kính sợ, ngay cả hai người Dương Cương, Bàng Ngọc cũng vậy. 

Hoàng Tiểu Long nhìn thấy thần tình và phản ứng của đám người Dương Cương, Bàng Ngọc cũng không để ý, sau đó đứng vững vàng chờ tưởng thưởng.

Ngay sau Hoàng Tiểu Long là Thôi Lệ cũng đến, Thôi Lệ đứng cách chỗ Hoàng Tiểu Long không xa,  đôi mắt đẹp thỉnh thoảng lại nhìn bóng lưng của Hoàng Tiểu Long.

Thôi Lệ vừa tới không lâu, đột nhiên trong đám người rối loạn một khu. 

“Tạ Bồ Đề.”

“ Tạ Bồ Đề đến rồi.”

Hoàng Tiểu Long nhìn lại, chỉ thấy một bộ Tạ Bồ Đề trong bộ chiến bào đỏ chót đi tới bên này, sau lưng là một vị lão giả cũng mặc áo bào đỏ. 

Giống như tỷ thí trước đó, đầu tiên là Hoàng Tiểu Long bắt gặp ánh mắt của Tạ Bồ Đề, ánh mắt của Tạ Bồ Đề lộ ra khí phách ngông cuồng, tự tin, dường như ngày hôm qua hắn không hề bị Hoàng Tiểu Long đánh bại.

Tạ Bồ Đề đi tới phía Hoàng Tiểu Long.

Đám người Dương Cương, Bàng Ngọc thấy thế đều nhìn có chút hả hê, chờ xem kịch vui, ngay lúc đám người Dương Cương, Bàng Ngọc nghĩ rằng Tạ Bồ Đề muốn ra tay với Hoàng Tiểu Long thì đột nhiên Tạ Bồ Đề nở nụ cười trước Hoàng Tiểu Long: 

“Ngày hôm qua đánh một trận, ta thua nhưng tâm phục khẩu phục.”

Sau đó còn đưa tay tới Hoàng Tiểu Long.

Mọi người đều ngẩn ngơ, thiếu chút nữa mất cằm. 

Hoàng Tiểu Long chăm chú nhìn Tạ Bồ Đề, ánh mắt hai người đụng nhau, sau đó Hoàng Tiểu Long cũng đưa bàn tay ra, hai người nắm tay nhau thật chặt.

Cái này có thể cái gọi là không đánh nhau thì không quen biết.

Theo như Hoàng Tiểu Long nhìn nhận, thật ra hai người cũng giống như nhau, Tạ Bồ Đề tự cao, khí phách, tự tin, thế nhưng trong thâm tâm Hoàng Tiểu Long cũng cao ngạo, khí phách, tự tin, hơn nữa theo thực lực của hắn không ngừng tăng lên, loại cao ngạo, khí phách, tự tin này càng ngày càng hiển lộ ra. 

Hai người cùng chung chí hướng.

Lúc này đột nhiên truyền đến một tràng vỗ tay.

Mọi người hồi tỉnh, nhìn lại chỉ thấy Đoạn Vô Ngân và Trình Kiếm đi tới bên này, các hộ vệ hoàng cung theo ở phía sau. 

Hoàng Tiểu Long và Tạ Bồ Đề buông lỏng tay ra.

“Bái kiến nhị hoàng tử điện hạ.”

Hoàng Tiểu Long cùng đám người Tạ Bồ Đề làm lễ ra mắt. 

Hồng bào lão giả đi theo Tạ Bồ Đề và mỹ phụ đi theo Thôi Lệ cũng làm lễ ra mắt. Thế nhưng ngoại trừ một người, người đó chính là Triệu Thư sau lưng Hoàng Tiểu Long.

Mọi người thấy Triệu Thư vẫn đứng ở nơi đó, không thấy Đoạn Vô Ngân đến thì không khỏi ngẩn ra.

“To gan.” 

Lúc này, một vị đại tướng đứng sau Đoạn Vô Ngân không kìm nổi quát to với Triệu Thư.

Chương 187: Cuối cùng tiểu hầu tử đã trưởng thành

Đại tướng sau lưng Đoạn Vô Ngân muốn lên trước lệnh cho Triệu Thư quỳ xuống hành lễ, nhưng Đoạn Vô Ngân giơ tay lên cản lại, nói:

“Được rồi.”

Đoạn Vô Ngân vẫn bình tĩnh, nhìn không lộ ra vui hay giận. 

“Vâng, nhị hoàng tử điện hạ.”

Tên đại tướng cung kính ứng thị, lui sang một bên.

Dương Cương thấy thế mừng thầm trong lòng. Tuy Đoạn Vô Ngân nhìn Hoàng Tiểu Long mà không nói gì thêm, thế nhưng chỉ sợ đã bắt đầu không thích Hoàng Tiểu Long rồi. 

Hoàng Tiểu Long kia, ngay cả hạ nhân cũng không dạy dỗ cho tốt, xui xẻo thật đáng đời.

Bàng Ngọc ghen tỵ với Hoàng Tiểu Long thấy thế cũng âm thầm vui mừng.

Đoạn Vô Ngân đi tới trước mặt mọi người, quét mắt nhìn mọi người một cái, sau đó cười nhạt một tiếng: 

“Chúc mừng các vị đoạt được một trăm người nhất lưu Hoàng Thành Chi Chiến năm nay, sau này các ngươi chính là học sinh của Đoạn Nhận học viện.”

Âm thanh của Đoạn Vô Ngân vừa rơi xuống, mọi người biểu tình không giống nhau, nhưng phần lớn gương mặt đầy vẻ kích động.

Đoạn Nhận học viện là học phủ cao nhất của Đoạn Nhận đế quốc. 

Đi vào Đoạn Nhận học viện, đây là vinh dự của tất cả mọi thế lực của Đoạn Nhận đế quốc.

Sau đó Đoạn Vô Ngân cũng không nói thêm gì, liền lệnh cho Trình Kiếm lần lượt tưởng thưởng tất cả mọi người.

Tưởng thưởng phân thành ba vòng. 

Vòng thứ nhất là thứ hạng từ mười một cho đến một trăm.

Vòng thứ hai là thứ hạng từ hai cho đến mười.

Vòng thứ ba là đệ nhất. 

Vòng thứ nhất có chín mươi người, đương nhiên là thời gian tiếp thụ tưởng thưởng dài nhất. Sau một tiếng thì vòng thứ nhất mới kết thúc, kế tiếp là vòng thứ hai, bao gồm đám người Tạ Bồ Đề, Dương Cương, Bàng Ngọc.

Sau khi đám người Tạ Bồ Đề, Dương Cương, Bàng Ngọc nhận thưởng cho đến Hoàng Tiểu Long lúc cuối cùng, Đoạn Vô Ngân đích thân ban tưởng thưởng cho Hoàng Tiểu Long. Còn tưởng thưởng cho đám người Tạ Bồ Đề đều do Trình Kiếm phát, chỉ có Hoàng Tiểu Long là đích thân Đoạn Vô Ngân ban thưởng.

Đối với bọn Dương Cương mà nói, có thể được Đoạn Vô Ngân ban bố tưởng thưởng là một vinh hạnh đặc biệt lớn lao. 

Đoạn Vô Ngân thưởng cho Hoàng Tiểu Long một cái nhẫn không gian cực đẹp chứa 20 khối nhất phẩm linh thạch, hai viên lục phẩm cao cấp linh đan.

Tại Lạc Thông vương quốc, cũng chỉ có một người ở Lạc Thông vương quốc mới có thể có không gian giới chỉ, không gian giới chỉ tuy hiếm có tại Đoạn Nhận đế quốc, nhưng cũng không hiếm có như Lạc Thông vương quốc.

Một vài đệ tử nòng cốt của đại gia tộc tại Đoạn Nhận đế quốc thường có thể có một viên không gian giới chỉ. 

Lúc Hoàng Tiểu Long nhận lấy không gian giới chỉ chứa nhất phẩm linh thạch, lục phẩm cao giai linh đan, Đoạn Vô Ngân nở nụ cười với Hoàng Tiểu Long:

“Hoàng Tiểu Long, hy vọng ngươi có một ngày có thể đột phá Thánh vực, trở thành người thủ hộ cho Đoạn Nhận đế quốc chúng ta.”

Hoàng Tiểu Long ngẩn ra, sau đó gật đầu. 

Người thủ hộ cho Đoạn Nhận đế quốc sao?!

Mặc dù biết đây chỉ là Đoạn Vô Ngân miễn cưỡng nói, thế nhưng Hoàng Tiểu Long tin tưởng vững chắc bản thân mình sẽ có một ngày nhất định đột phá Thánh vực, hơn nữa ngày ấy sẽ không quá xa...

Lúc này, Trình Kiếm tiến lên nói tưởng thưởng đã xong, khiến cho mọi người đều lui. 

Mọi người đều cung kính ứng thị.

Nhưng lúc Hoàng Tiểu Long muốn rời đi, Đoạn Vô Ngân mở miệng nói:

“Hoàng Tiểu Long, ngươi ở lại giây lát, phụ hoàng ta muốn gặp ngươi.” 

Tất cả mọi người đều ngẩn ra.

Đoạn Nhận đại đế muốn triệu kiến Hoàng Tiểu Long!

Lúc này, ngay cả Tạ Bồ Đề cũng hâm mộ, thậm chí bắt đầu ghen tỵ với Hoàng Tiểu Long. Đoạn Nhận đại đế “người khai sáng Đoạn Nhận đế quốc, đấng tối cao trong lòng của tất cả con dân Đoạn Nhận đế quốc - muốn triệu kiến Hoàng Tiểu Long. Ngay cả đệ nhất Hoàng Thành Chi Chiến trước đây cũng không có được niềm vinh hạnh đặc biệt này a.

Trong lòng đám người Dương Cương vô cùng phức tạp.

Lúc rời đi, đôi mắt đẹp đưa tình của Thôi Lệ nhìn chằm chằm vào Hoàng Tiểu Long. 

Đợi sau khi mọi người Tạ Bồ Đề, Thôi Lệ toàn bộ rời đi, Đoạn Vô Ngân nói với Hoàng Tiểu Long:

“Hoàng Tiểu Long, ngươi đi theo ta.”

Nói xong, liền cùng Trình Kiếm dẫn hai người Hoàng Tiểu Long, Triệu Thư ra khỏi quảng trường Chính Đức, các hộ vệ hoàng cung đi theo ở đằng sau. 

Đoạn Nhận hoàng cung cực lớn, trên đường đi qua rất nhiều đại điện, ra khỏi quảng trường, cuối cùng Đoạn Vô Ngân và Trình Kiếm mới ngừng lại trước một tòa hoàng cung thâm viện ở trước mặt.

Lúc này các hộ vệ hoàng cung đang canh giữ ở phía ngoài.

Đoạn Vô Ngân và Trình Kiếm dẫn Hoàng Tiểu Long và Triệu Thư đi vào. 

Sau khi tiến vào, lại một đường xuyên qua bốn tiểu cung điện mới đi đến được một đại điện.

Trên đại điện, một người trung niên mặc long bào đang ngồi ở đấy. Trên mi tâm người trung niên ấn trứ một Đoạn Nhận phù văn, chính là Đoạn Nhận đại đế.

Đi vào đại điện, hai người Đoạn Vô Ngân và Trình Kiếm mau bước tới trước muốn hành lễ, đột nhiên hai người thấy Đoạn Nhận đại đế ngồi trên long ỷ ngai vàng bỗng đứng lên, vẻ mặt đầy vẻ kích động dị thường, bước nhanh từ trên ngai vàng đi xuống. 

Đoạn Vô Ngân và Trình Kiếm ngẩn ngơ.

Lúc này, Đoạn Nhận đại đế xuống đại điện, đi tới trước hai người Đoạn Vô Ngân.

“Phụ hoàng.” 

Đoạn Vô Ngân tiến lên và lên tiếng, thế nhưng dường như Đoạn Nhận đại đế không nhìn thấy hắn hành lễ vậy, trước ánh mắt khiếp sợ của Đoạn Vô Ngân và Trình Kiếm, hắn đi tới trước mắt Triệu Thư đang ở sau lưng Hoàng Tiểu Long, cung kính và kích động nói:

“Là Triệu tiên sinh?”

Triệu tiên sinh? 

Đoạn Vô Ngân và Trình Kiếm trờn tròn cặp mắt, vẻ mặt vô cùng khó tin.

Vừa rồi Đoạn Nhận đại đế xưng hô với hộ vệ của Hoàng Tiểu Long là gì?

Triệu tiên sinh? Tiên sinh.

Ngay cả Hoàng Tiểu Long cũng giật mình và bất ngờ.

Trong đầu óc Hoàng Tiểu Long chợt lóe lên, chẳng lẽ “người quen cũ” mà Triệu Thư nói lúc trước chính là Đoạn Nhận đại đế? 

Không ngờ lại là Đoạn Nhận đại đế.

Lúc này, cũng trước ánh mắt bất khả tư nghị của hai người Đoạn Vô Ngân, Trình Kiếm, Triệu Thư nhoẻn miệng cười với Đoạn Nhận đại đế:

“Đúng vậy, Tiểu Hầu Tử năm đó cuối cùng đã trưởng thành, hơn một nghìn năm qua đi, ngươi không chỉ có đột phá Thánh vực mà còn sáng lập một đại đế quốc. 

Tiểu Hầu Tử?

Cuối cùng đã trưởng thành?

Nghe Triệu Thư xưng hô với Đoạn Nhận đại đế, Đoạn Vô Ngân và Trình Kiếm chợt lảo đảo đứng không vững, thiếu chút nữa là té ngã xuống. 

Đoạn Nhận đại đế ngượng ngùng cười nói cùng Triệu Thư:

“Một Đoạn Nhận đế quốc nho nhỏ mà thôi, khiến cho Triệu tiên sinh chê cười.”

Triệu Thư gật đầu, sau đó nói với Đoạn Nhận đại đế: 

“Đây là thiếu chủ của ta.”

Ý chỉ Hoàng Tiểu Long.

“Thiếu chủ?” 

Đoạn Nhận đại đế nhìn Hoàng Tiểu Long, sợ ngây người, tiếp đó trong lòng hoảng sợ, nhưng hắn là hiểu thân phận của Triệu Thư, hơn một ngàn năm trước lúc hắn còn chưa đột phá Thánh vực, Triệu Thư đã là cường giả Thánh vực rồi.

“Phụ hoàng, đây là Hoàng Tiểu Long huynh đệ.”

Lúc này, Đoạn Vô Ngân mau tới trước, áp chế lại lòng kinh ngạc và giải thích với Đoạn Nhận đại đế. 

Đoạn Vô Ngân hoàn toàn thay đổi xưng hô với Hoàng Tiểu Long.

Thế nhưng Đoạn Nhận đại đế cười nói với Hoàng Tiểu Long:

“Thì ra là Hoàng công tử đoạt được Hoàng Thành Chi Chiến năm nay.” 

Hoàng công tử, Đoạn Nhận đại đế dùng kính ngữ.

Đoạn Vô Ngân toát mồ hôi lạnh, vừa rồi hắn xưng hô Hoàng Tiểu Long là huynh đệ dường như quá bất kính rồi sao?

Về phần Trình Kiếm sớm đã hóa thành một tượng gỗ, cái đầu hoàn toàn phản ứng không kịp. 

“Đoạn Nhận đại đế khách khí.”

Hoàng Tiểu Long vội vàng nói.

“Không không không, sau này Hoàng công tử cứ trực tiếp gọi tên thật của ta là được rồi, gọi ta là Đoạn Nhận.” 

Đoạn Nhận đại đế liền nói ngay.

Hai người Đoạn Vô Ngân, Trình Kiếm tiếp tục đổ mồ hôi trên trán.

“Chuyện này...” 

Hoàng Tiểu Long nhìn Triệu Thư, những biến hóa liên tiếp này thật ra Hoàng Tiểu Long cũng nhất thời khó có thể phản ứng kịp, hắn thật không ngờ Triệu Thư không chỉ là người quen cũ cùng Đoạn Nhận đại đế, hơn nữa Đoạn Nhận đại đế lại cực kỳ cung kính đối với hắn.

Đoạn Nhận đại đế vốn là triệu kiến Hoàng Tiểu Long, hiện tại dường như trái ngược toàn bộ?

Chương 188: Mối quan hệ giữa triệu thư và đoạn nhận

Triệu Thư thấy Hoàng Tiểu Long nhìn mình thì gật gật đầu, điều này có nghĩ là sau này Hoàng Tiểu Long cứ gọi Đoạn Nhận đại đế bằng tên thật cũng được.

Hoàng Tiểu Long thấy thế không khỏi cười khổ, vừa nghĩ đến chuyện xưng hô tên thật của Đoạn Nhận đại đế ở trước mặt mọi người làm cho mọi người biểu tình, Hoàng Tiểu Long cũng có chút đau đầu.

Cuối cùng Hoàng Tiểu Long vẫn gật đầu một cái. 

Đoạn Nhận đại đế thấy Hoàng Tiểu Long gật đầu thì rất phấn khích, sau đó nhoẻn miệng cười cung kính với Triệu Thư:

“Nếu sớm biết Triệu tiên sinh đến Đoạn Nhận đế quốc, Đoạn Nhận đã sớm đi nghênh tiếp rồi, ngược lại hiện tại Triệu tiên sinh lại đến hoàng cung, trong lòng Đoạn Nhận cực kỳ bất an.”

Trong lòng hắn bất an là sự thật, hoặc nói là có chút sợ hãi. 

Triệu Thư có vẻ không thèm để ý, phất tay áo nói:

“Không sao, sau này ta và thiếu chủ có thể nán lại Đoạn Nhận đế quốc một thời gian, đến lúc đó ngươi tu luyện có vấn đề gì có thể tới tìm ta.”

Đoạn Nhận đại đế mừng rỡ: 

“Vậy Đoạn Nhận cung kính không bằng tòng mệnh rồi.”

Mấy ngày nay, đích xác hắn tu luyện gặp một vài vấn đề, khổ sở không biết thỉn giáo người nào đây.

Nửa giờ sau, Đoạn Nhận đại đế đích thân tiễn Hoàng Tiểu Long và Triệu Thư rời khỏi cung điện. Đoạn Nhận đại đế vốn muốn tiễn Hoàng Tiểu Long và Triệu Thư về tới Nam Sơn phủ, thế nhưng Hoàng Tiểu Long sợ gây ảnh hưởng không hay, vì thế chỉ đồng ý cho Đoạn Nhận đại đế đưa ra khỏi cung điện. Dù vậy, lúc Đoạn Nhận đại đế đưa hai người Hoàng Tiểu Long ra khỏi cung điện, các hộ vệ hoàng cung thủ hộ bên ngoài cung điện cũng ngây người nhìn theo. 

Đoạn Nhận đại đế đưa Hoàng Tiểu Long và Triệu Thư rời cung điện, sau đó nói với Đoạn Ngân và Trình Kiếm:

“Các ngươi thay ta tiễn Hoàng công tử và Triệu tiên sinh về phủ.”

“Vâng, phụ hoàng.” 

“Vâng thưa Bệ hạ.”

Đoạn Ngân và Trình Kiếm nhanh chóng cung kính đáp.

Nhưng lúc Đoạn Ngân và Trình Kiếm đưa hai người Hoàng Tiểu Long đến Hoàng Cung chính môn, Hoàng Tiểu Long liền bảo bọn họ dừng lại. Bọn họ thấy Hoàng Tiểu Long vẫn kiên trì nên không dám nghịch lại ý tứ của Hoàng Tiểu Long, đành phải thôi, đợi hai người Hoàng Tiểu Long và Triệu Thư ly khai, thân ảnh biến mất, bọn họ mới trở về cung điện phục mệnh Đoạn Nhận đại đế. 

Đoạn Nhận đại đế nhìn bọn họ đứng dưới đại điện, mở miệng nói:

“Nhất định là các ngươi rất kinh ngạc và hiếu kỳ về thân phận của Triệu tiên sinh ấy a?”

“Phụ hoàng, Triệu tiên sinh là người nào?” 

Đoạn Ngân tiến lên, cẩn thận hỏi.

“Triệu tiên sinh là hảo hữu chí giao của sư tôn ta.”

Đoạn Nhận đại đế chậm rãi nói, nhìn vào phía trước đại điện và rơi vào trầm tư: 

“Hơn một ngàn năm trước, lúc ta còn là Tiên thiên, này Triệu tiên sinh chính là cường giả Thánh vực rồi.”

Đoạn Ngân và Trình Kiếm kinh ngạc.

Hơn một ngàn năm trước chính là cường giả Thánh vực. 

Hơn nữa lúc ấy Đoạn Nhận đại đế vẫn là Tiên thiên.

Sau một hồi, Đoạn Ngân mới mở miệng nói:

“Phụ hoàng, hiện tại sư tổ…?” 

Cho tới bây giờ hắn chưa từng nghe phụ hoàng đề cập qua chuyện về sư tổ.

“Sư tôn vẫn lạc rồi, hơn một ngàn năm trước bị kẻ thù vây giết, lúc đó Triệu tiên sinh chạy đến, đã cứu ta, nếu không nhờ Triệu tiên sinh thì ta và sư tôn đã chết hơn một ngàn năm trước.”

Đoạn Nhận đại đế than thở nói: 

“Sau khi Triệu tiên sinh cứu ta, nễ tình sư tôn ta nên cực kỳ chiếu cố với ta, đích thân chỉ điểm ta tu hành mấy chục năm. Sau đó Triệu tiên sinh ly khai, từ biệt lần ấy chính là hơn một nghìn năm.”

Hai người Đoạn Ngân và Trình Kiếm nhìn nhau.

Thì ra là thế. 

Nói như vậy Triệu tiên sinh không chỉ là trưởng bối của phụ hoàng, hơn nữa còn là ân nhân cứu mạng của phụ hoàng, đồng thời xem như nửa ân sư của phụ hoàng rồi.
“Trách không khỏi phụ hoàng rất cung kính và kích động trước Triệu tiên sinh như thế.”

Đoạn Ngân thầm nghĩ. 

“Bệ hạ, thực lực của Triệu tiên sinh như thế nào?”

Trình Kiếm cẩn thận hỏi.

“Sâu không lường được.” 

Đoạn Nhận đại đế trầm ngâm nói:

“Ít nhất là Thánh vực thất giai.

Thánh vực thất giai. 

Hơn nữa còn là ít nhất.

Đoạn Ngân và Trình Kiếm lại toát mồ hôi lạnh trên trán.

Cường giả Thánh vực cho dù là toàn bộ Đoạn Nhận đế quốc cũng chỉ có thể đếm được trên hai bàn tay, nhưng đều là Thánh vực bậc thấp, ngay cả Thánh vực trung cấp cũng có hai, ba người. Về phần Thánh vực thất giai trở lên, Đoạn Ngân lục tìm trong ký ức một lần dường như không có. 

Thánh vực thất giai trở lên, tuyệt đối là siêu cấp lão quái vật trong lão quái vật.

Người như thế tuyệt đối là núi cao ngưỡng vọng to lớn đối với Đoạn Ngân, hắn hồi tưởng chuyện lúc trước tại quảng trường Chính Đức, Triệu tiên sinh không hề hành lễ với mình, còn đại tướng bên cạnh thì quát Triệu tiên sinh, tay chân Đoạn Ngân liền có chút run rẩy.

Nếu lúc đó Triệu tiên sinh giận dữ, vậy chẳng phải là hiện tại ngay cả phía dưới của hắn cũng không giữ được? 

Đoạn Nhận đại đế thấy con trai khác thường, không khỏi lên tiếng hỏi:

“Ngân, chuyện gì xảy ra?”

Đoạn Ngân không dám che giấu, bấy giờ mới thuật lại chuyện trên quảng trường Chính Đức. 

Đoạn Nhận đại đế nghe xong thì sắc mặt lạnh lùng:

“Người xúc phạm Triệu tiên sinh phải chết, chém đại tướng đó.”

“Chém sao?” 

Đoạn Ngân và Trình Kiếm ngẩn ngơ, đại tướng đó là một người nổi danh ở Đoạn Nhận đế quốc.

“Không nghe được lời của ta nói sao?”
Khí tức của Đoạn Nhận đại đế chợt tăng lên. 

“Vâng, phụ hoàng.”

Đoạn Ngân cả kinh, nhanh chóng cung kính vâng dạ.

“Đến lúc đó, ta sẽ bồi tội với Triệu tiên sinh.” 

Đoạn Nhận đại đế nói.

Hai người Đoạn Ngân và Trình Kiếm cúi đầu, không dám thở mạnh.

“Phụ hoàng, Hoàng Tiểu Long kia?” 

Sau đó Đoạn Ngân không nhịn được hỏi.

“Cần phải xưng hô là Hoàng công tử.”

Đoạn Nhận đại đế quát. 

Đoạn Ngân nhảy dựng trong lòng, nhanh chóng ứng thị.

“Việc của Hoàng công tử ta cũng không biết, nếu Triệu tiên sinh muốn như thế nào tự nhiên đến lúc đó sẽ nói.”

Đoạn Nhận đại đế nói: 

“Thân phận của Hoàng công tử, các ngươi dò xét và nhìn cũng đoán được rồi, biết không?”

Bọn họ chỉ có thể liên tục ứng thị.

“Thôi được rồi, các ngươi lui ra đi.” 

Đoạn Nhận đại đế nói:

“Nhớ kỹ, không được tiết lộ chuyện về Hoàng công tử và Triệu tiên sinh ra ngoài.”

Hai người ứng thị, cung kính thi lễ rồi thối lui ra khỏi đại điện. 

Thối lui ra khỏi đại điện, hai người một mực im lặng đi ra khỏi cung điện, đã lâu vẫn không ai mở miệng, cho đến khi đi tới hoàng cung chính môn, hai người mới phát hiện trước mắt mình chính là hoàng cung chính môn.

“Nhị hoàng tử điện hạ.”

Trình Kiếm mở miệng nói: 

“Thần xin được cáo lui trước.”

“Ừ, ngươi về trước đi.”

Đoạn Ngân gật đầu, hiện tại đầu óc của hắn như một nồi cháo, chuyện ngày hôm nay gây cho hắn quá nhiều kinh ngạc, hắn cần yên lặng một mình. 

Lúc này, Hoàng Tiểu Long và Triệu Thư về tới Nam Sơn phủ.

Về tới Nam Sơn phủ, Hoàng Tiểu Long cũng có rất nhiều nghi vấn.

Triệu Thư hiểu được những nghi vấn trong lòng Hoàng Tiểu Long, nói ra: 

“Môn chủ, năm đó ta và Đoạn Nhận sư tôn là hảo hữu chí giao.”

Vì thế, hắn kể lại chuyện năm đó sư tôn của Đoạn Nhận bị cừu địch vây giết, hắn chạy tới cứu Đoạn Nhận đại đế.

Lúc bấy giờ Hoàng Tiểu Long, Đoạn Ngân và Trình Kiếm mới hiểu được mối quan hệ giữa Triệu Thư và Đoạn Nhận đại đế. 

Đi tới đại sảnh, Vu Minh và Phí Hầu đã cung kính chờ đợi từ khi nào, hai người tiến lên hành lễ đối với Hoàng Tiểu Long và Triệu Thư. Hoàng Tiểu Long hỏi hai người về chuyện an bài cho mọi người Hoàng gia đến Đoạn Nhận đế quốc.

Nghe Vu Minh và Phí Hầu bẩm báo xong, Hoàng Tiểu Long bảo ba người Triệu Thư lui đi, sau đó khai mở Tù Thần quyển, tiến nhập vào chiến trường thời Viễn cổ.

Sau khi đi vào chiến trường thời Viễn cổ, Hoàng Tiểu Long lấy từ trong Tu La giới ra viên thất phẩm linh đan được luyện hóa từ lão giả áo bào đen. 

Chương 189: Đoạn nhận học viện khai giảng

Đoạn Nhận học viện còn hơn hai chục ngày nữa là khai giảng, Hoàng Tiểu Long dự định ăn thất phẩm linh đan và hai viên lục phẩm cao giai linh đan phần thưởng Hoàng Thành Chi Chiến để tu luyện, nhắm tăng một ít thực lực trước khi mở đầu khóa học.

Hoàng Tiểu Long nuốt viên thất phẩm linh đan vào, lập tức một cỗ Đấu khí Tinh Nguyên mênh mông tuôn ra tiến vào kinh mạch và khí hải. Hoàng Tiểu Long nhanh chóng vận chuyển Tu La quyết, thu nạp và luyện hóa Đấu khí Tinh Nguyên.

Trong lúc Hoàng Tiểu Long luyện hóa thất phẩm linh đan, Hắc Lam Song long quay quanh bẩu trời sau lưng Hoàng Tiểu Long, cũng không ngừng thổ nạp tu luyện. 

Đột phá Tiên thiên, Vũ hồn ngưng tụ thực thể đã có thể tự mình tu luyện.

Hoàng Tiểu Long phát hiện trong hai ngày này, Song long Vũ hồn đã có thể trao đổi với Thượng Cổ Long giới, thu nạp Chân Long chi khí của Thượng Cổ Long giới.

Chỉ thấy Hắc Lam Song long quay quanh sau lưng Hoàng Tiểu Long, không ngừng thổ nạp, từng đạo khí thể vàng đỏ từ trong hư không đáp xuống, chính là Chân Long chi khí. 

Chân Long chi khí hạ xuống, một phần được Song long thu nạp luyện hóa, một phần thì rơi vào trong cơ thể của Hoàng Tiểu Long, được Hoàng Tiểu Long thu nạp luyện hóa.

Chân Long chi khí là một loại thiên địa linh khí có phẩm chất cực cao ở thế giới này, cùng phẩm bậc với Địa Ngục Cửu U Minh Khí, thậm chí còn cao hơn Cửu U Minh Khí một chút.

Chân Long chi khí vừa vào trong cơ thể Hoàng Tiểu Long, không ngừng hòa tan tiến vào các ngõ ngách bên trong cơ thể của Hoàng Tiểu Long. Hoàng Tiểu Long phát hiện bất kể là bắp thịt, hay là kinh mạch, gân cốt, thậm chí lục phủ ngũ tạng cũng đang không ngừng cường hóa với tốc độ rõ rệt. 

Cùng lúc đó, Cửu U Minh Khí cũng rơi xuống từ hư không, được Hoàng Tiểu Long luyện hóa không ngừng.

Sau khi Hoàng Tiểu Long luyện hóa Chân Long chi khí, biến thành Chân Long Đấu khí tại kinh mạch và khí hải, biến thành Cửu U Đấu khí cũng không bài xích Cửu U Minh Khí, cùng tồn tại bên trong kinh mạch và khí hải của Hoàng Tiểu Long.

Kinh mạch và khí hải của Hoàng Tiểu Long khuếch trương lần nữa. 

Trước khi đột phá Tiên thiên, nếu nói kinh mạch của Hoàng Tiểu Long là một dòng sông nhỏ, thì hiện tại kinh mạch của Hoàng Tiểu Long đã là một dòng sông lớn gấp mười lần, và khí hải cũng lớn gấp mười lần.

Đột phá Tiên thiên, Đấu khí đã hoàn toàn chuyển hóa từ trạng thái khí sang trạng thái lỏng. Hiện tại một giọt Đấu khí ẩn của Hoàng Tiểu Long tích chứa lực lượng mạnh hơn vài lần so với trạng thái khí trước kia.

Hoàng Tiểu Long, Hắc Lam Song long không ngừng thổ nạp và tu luyện. 

Thời gian trôi qua.

Một ngày đi qua. Hai ngày qua đi.

Rất nhanh, nửa tháng đã trôi qua. 

Khi nửa tháng trôi qua, cuối cùng viên thất phẩm linh đan đã được Hoàng Tiểu Long luyện hóa hoàn toàn.

Sau khi viên thất phẩm linh đan được luyện hóa, Hoàng Tiểu Long đã tiếp cận một đường đột phá Tiên thiên nhất giai trung kỳ, đầu tiên là nhất giai trung kỳ. Tiếp theo là nhất giai trung kỳ đỉnh phong, kế tiếp là hậu kỳ.

Đạt đến nhất giai hậu kỳ. 

Đây là thất phẩm linh đan, nhưng được luyện hóa bởi một cường giả Tiên thiên bát giai, có thể nói là Hoàng Tiểu Long đã thôn phệ một cường giả Tiên thiên bát giai.

Khi đạt đến Tiên thiên nhất giai hậu kỳ, Hoàng Tiểu Long ít nhiều có chút thất vọng, vốn hắn nghĩ luyện hóa thất phẩm linh đan này thấp nhất cũng có thể đạt đến nhất giai hậu kỳ đỉnh phong.

Lập tức Hoàng Tiểu Long lắc lắc đầu, bản thân mình có lòng tham không đáy rồi, chính mình mới vừa đột phá Tiên thiên bao lâu? 

Trước sau không được hai tháng đi, hiện tại đã đạt đến nhất giai hậu kỳ. Nếu là người khác e rằng cần phải mười năm, thậm chí còn lâu hơn nữa.

Tiếp theo Hoàng Tiểu Long lại lấy hai viên lục phẩm cao giai linh đan “phần thưởng tỷ thí Hoàng Thành Chi Chiến, đồng thời cùng uống cả hai viên lục phẩm cao giai linh đan này.

Tuy rằng hai viên lục phẩm cao giai linh đan được uống cùng nhau, nhưng dược lực sinh ra lại thấp hơn một viên thất phẩm linh đan rất nhiều. 

Mười ngày trôi qua, Hoàng Tiểu Long đã luyện hóa hoàn toàn hai viên lục phẩm cao giai linh đan.
Sau khi đã luyện hóa xong hai viên lục phẩm cao giai linh đan, Hoàng Tiểu Long vẫn đang là Tiên thiên nhất giai hậu kỳ, không có cách nào đột phá nhất giai hậu kỳ đỉnh phong.

Lục phẩm, thất phẩm linh đan tuy là quý hiếm, uống để tu luyện có lợi ích đề thăng cực lớn đối với Đấu khí, thế nhưng tác dụng cũng có hạn, nếu không thì một số đệ tử thiên tài của đại gia tộc siêu cấp uống ngũ phẩm, lục phẩm đan dược vô hạn, chẳng phải là có thể đề thăng vô hạn sao? 

Hơn nữa nếu đệ tử thiên tài thường xuyên uống linh đan để tu luyện thì căn cơ sẽ bất ổn, đột phá mỗi một cấp đột đều rất khó. Một số đệ tử thiên tài của đại gia tộc siêu cấp thường xuyên cắm ở nhất giai hậu kỳ đỉnh phong hoặc nhị giai hậu kỳ đỉnh phong, thật lâu không có cách nào đột phá nhị giai hoặc tam giai cũng bởi vì căn cơ bất ổn.

Sau khi luyện hóa được hai viên lục phẩm cao giai linh đan, Hoàng Tiểu Long suy tính sít sao một chút, khoảng cách Đoạn Nhận học viện khai giảng còn hai ngày nữa, vì thế không ra khỏi chiến trường thời Viễn cổ mà tiếp tục thử tu luyện Tu La quyết và Dịch Cân kinh đồng thời.

Hai ngày qua đi. 

Hoàng Tiểu Long đồng thời vận chuyển Tu La quyết và Dịch Cân kinh đã trôi chảy rất nhiều, cứ theo đà này, không bao lâu nữa là hắn có thể hoàn toàn vận chuyển thông suốt đồng thời Tu La quyết và Dịch Cân kinh.

Hoàng Tiểu Long đi ra khỏi chiến trường Viễn cổ.

Lúc này sắc trời đã dần sáng, tháo dương đã lộ ra chân trời. 

Hoàng Tiểu Long vô tình đi đến đại sảnh, sau đó bảo một vị thị bộc gọi ba người Triệu Thư, Vu Minh và Phí Hầu tới đây.

Ba người Triệu Thư đến, sau khi thành lễ thì Hoàng Tiểu Long bảo ba người an vị.

Ba người ngồi xuống, Hoàng Tiểu Long hỏi Phí Hầu về tình hình hiện nay của mọi người Hoàng gia. 

“Môn chủ, mọi người Hoàng gia chủ hiện tại đã trên đường tới Đoạn Nhận đế quốc rồi, đã xuyên qua Bạo Long vương quốc, nhưng với tốc độ di chuyển của mọi người Hoàng gia, chỉ sợ phải chín tháng nữa mới có thể tới Đoạn Nhận đế quốc được a.”

Phí Hầu cung kính hồi đáp:

“Trên đường có Hạo Thiên sư huynh và các hộ vệ phủ nguyên soái hộ tống, rất an toàn.” 

Hoàng Tiểu Long gật đầu, quay đầu nói với Vu Minh:

“Vu Minh, ngươi chờ chút rồi chạy tới tiếp ứng bọn họ.”
Tuy rằng Hoàng gia đã có Nguyên soái Hạo Thiên và các hộ vệ phủ nguyên soái hộ tống, thế nhưng Hoàng Tiểu Long vẫn không yên lòng. 

“Vâng, Môn chủ.”

Vu Minh đứng lên cung kính đáp.

“Tình hình Diêu Phi thế nào?” 

Tiếp đó Hoàng Tiểu Long hỏi.

Phí Hầu cười nói:

“Diêu Phi vẫn đang tra lão giả áo bào đen đang ở đâu.” 

Triệu Thư cũng cười nói:

“Nếu hắn biết lão giả áo bào đen đó đã bị Môn chủ ăn hết, chỉ sợ muốn ói ra huyết.”

Mọi người đều bật cười. 

Hoàng Tiểu Long đứng lên:

“Ngày hôm nay Đoạn Nhận học viện khai giảng, bây giờ ta đi qua một chuyến.

Mặc dù mối quan hện cùng Đoạn Nhận đại đế, thế nhưng hôm nay là ngày thứ nhất Đoạn Nhận học viện khai giảng, Hoàng Tiểu Long cũng muốn đi tới nhìn một chút. 

“Môn chủ, ta với ngươi cùng đi.”

Triệu Thư đứng lên nói.

Hoàng Tiểu Long lắc lắc đầu: 

“Không cần đâu.”

Bên trong Đoạn Nhận học viện sẽ không có nguy hiểm gì, hơn nữa Hoàng Tiểu Long không muốn lúc nào cũng nằm trong vòng bảo vệ của Triệu Thư.

Triệu Thư nghe vậy cũng không dám nhiều lời, liền cung kính ứng thị. 

Vì thế Triệu Thư và Phí Hầu lưu thủ ở Nam Sơn phủ, chuẩn bị chuyện di dời Cửu Đỉnh thương hội, còn Vu Minh đã bay tới tiếp ứng cho mọi người Hoàng gia, hộ tống mọi người đến Đoạn Nhận đế quốc an toàn.

Hoàng Tiểu Long ra khỏi Nam Sơn phủ, một thân một mình đến Đoạn Nhận học viện.

Đoạn Nhận học viện ở khu vực trung tâm của Đoạn Nhận hoàng thành, Hoàng Tiểu Long lững thững đi, hơn một giờ sau đó mới đến Đoạn Nhận học viện. 

Lúc đi tới Đoạn Nhận học viện, quảng trường phía trước học viện đã đông nghìn nghịt người là người. Hôm nay là ngày Đoạn Nhận học viện khai giảng vì thế có rất nhiều người tới đây.

Đoạn Nhận học viện là học phủ tối cao của Đoạn Nhận đế quốc, nơi này hội tụ vô số thiên tài nhất lưu của hơn 1000 vương quốc Đoạn Nhận đế quốc, ai nấy cũng đều là thiên chi kiêu tử.

“Hoàng Tiểu Long.” 

Ngay lúc Hoàng Tiểu Long đi tới quảng trường Đoạn Nhận học viện, phía sau truyền đến một âm thanh vui mừng

Chương 190: Tân sinh báo đạo

Hoàng Tiểu Long quay đầu nhìn lại, thấy rõ được đối phương lập tức ngẩn ra:

“Trần Thành.”

Trần Thành, Trần Thành ở Học viện Tinh Không tại Lạc Thông vương quốc. 

Năm đó Hoàng Tiểu Long đi vào Học viện Tinh Không, tại năm 1 lúc đoạt được đệ nhất niên cấp, đi vào Long Diễm cốc tu luyện, năm đó đoạt được đệ nhất trong tổng tái của Học viện Tinh Không chính là Trần Thành.

Sau đó, Trần Thành đại biểu Học viện Tinh Không tham gia Hoàng Thành Chi Chiến năm đó, trong tỉ thí đột phá Tiên thiên tại Hoàng Thành Chi Chiến, cũng may mắn vừa mới chen vào một trăm người nhất lưu, đã trở thành học sinh của Đoạn Nhận học viện.

Năm đó, Trần Thành chen chân vào một trăm người nhất lưu tại Hoàng Thành Chi Chiến, trở thành học sinh Đoạn Nhận học viện đã tạo thành chấn động rất lớn tại Lạc Thông vương quốc. 

Hoàng Tiểu Long không ngờ ngày khai giảng đầu tiên đã gặp được Trần Thành, nhìn thấy Trần Thành, Hoàng Tiểu Long không khỏi vui mừng. Hai người đều là người của Lạc Thông vương quốc và cũng cùng là học sinh của Học viện Tinh Không, tha hương nơi này có thể gặp gỡ được nhau thật là vui mừng biết mấy.

“Tiểu Long, đúng thật là ngươi.”

Trần Thành tiến lên, vỗ vỗ vào vai Hoàng Tiểu Long, cười ha hả một tiếng, có vẻ rất kích động, thậm chí hắn còn ôm Hoàng Tiểu Long một cái. 

Trần Thành buông lỏng ra, cười nói:

“Chúng ta đã đến tám năm không gặp a, bây giờ tiểu tử ngươi bộ dạng còn cao hơn ta rồi.”

Tuy rằng tám năm không gặp, hình dáng bên ngoài của Hoàng Tiểu Long cũng thay đổi không ít, nhưng Trần Thành vẫn nhận ra Hoàng Tiểu Long, dĩ nhiên vừa rồi lúc hắn nhìn thấy Hoàng Tiểu Long còn không dám khẳng định. 

Nhưng bây giờ thì xác định rồi.

Hoàng Tiểu Long cho đấm vào vai Trần Thành một quyền, cười nói:

“Sư huynh cũng lớn lên không ít.” 

Tám năm không gặp, Trần Thành tráng kiện hơn rất nhiều so với năm đó. Năm đó Hoàng Tiểu Long thấp hơn Trần Thành một cái đầu, nhưng bây giờ hắn đã cao hơn Trần Thành nữa cái đầu rồi a.

“Nghe nói ngươi đoạt được đệ nhất Hoàng Thành Chi Chiến năm nay?”

Trần Thành than thở cười nói: 

“Ngay cả Tiên thiên nhị giai Tạ Bồ Đề cũng bị ngươi đánh bại. Hiện tại, chỉ sợ ngay cả một chiêu của ngươi ta cũng không nhận nổi a.”

Tuy Trần Thành tiến vào Đoạn Nhận học viện sớm hơn Hoàng Tiểu Long tới tám năm, thế nhưng cũng chỉ là Tiên thiên nhất giai trung kỳ. Nếu bàn về thực lực, còn muốn yếu hơn Bách Thủ bị Hoàng Tiểu Long một chiêu đánh bại tại Hoàng Thành Chi Chiến.

Vì thế Trần Thành nói không nhận nổi một chiêu của Hoàng Tiểu Long ngược lại không phải là nói khiêm nhường. 

Sau đó, Hoàng Tiểu Long cùng Trần Thành nói chuyện cùng nhau, phần lớn là chuyện ở Học viện Tinh Không.

Học viện Tinh Không là ký ức của hai người.

Nhắc tới Học viện Tinh Không hai người đều than thở không dứt. 

“Ta cũng tám năm không trở về, không biết học viện hiện tại như thế nào đây?”

Trần Thành nói ra:

“Thật muốn quay về thăm một chút.” 

Còn nữa, cũng tám năm rồi hắn không gặp gia nhân, không biết người nhà hiện tại ra sao?

“Lần sau ta trở về Lạc Thông vương quốc, chúng ta cùng nhau trở về thăm.”

Hoàng Tiểu Long nói. 

“Thật sao?”

Trần Thành cười nói:

“Vậy thì tốt, quyết định như vậy đi.” 

Nói đến đây, giọng nói của hắn chợt chuyển:

“Hôm nay sư đệ đi tới đăng ký a?”
Đi thôi, ta dẫn sư đệ tới đăng ký. 

Nói xong, Trần Thành liền dẫn Hoàng Tiểu Long tới chỗ tân sinh đăng ký.

Đi một mạch xuyên qua quảng trường, vừa đi Trần Thành vừa giới thiệu về kiến trúc chung quanh và lịch sử của Đoạn Nhận học viện cho Hoàng Tiểu Long nghe.

Đoạn Nhận đế quốc sáng lập không được bao lâu là thành lập Đoạn Nhận học viện này, phải có hơn một nghìn năm lịch sử, do đó không ít kiến trúc đều lộ ra dấu vết năm tháng. 

Lúc đi qua Danh Nhân đường, Trần Thành chỉ vào năm cái điêu khắc trong Danh Nhân đường, giới thiệu từng người với Hoàng Tiểu Long.

Năm người đều là cường giả của Đoạn Nhận học viện sau khi tốt nghiệp, đột phá Thánh vực.

Lúc giới thiệu đến một người trẻ tuổi anh tuấn ỡ giữa năm cái điêu khắc, vẻ mặt của Trần Thành đầy sùng bái và cuồng nhiệt, nói: 

“Đây là Tạ Kha tiền bối truyền kỳ lớn nhất của Đoạn Nhận học viện chúng ta.”

“Tạ Kha tiền bối tu luyện 300 năm liền đột phá Thánh vực.”

Hoàng Tiểu Long thất kinh. 

300 năm đột phá Thánh vực.

Trần Thành nói:

“Rất giật mình đúng không?” 

Nói đến đây, Trần Thành đột nhiên đè áp âm thanh, nói ra:

“Tạ Kha tiền bối thật ra chính là Tạ gia lão tổ.”

Tạ gia lão tổ. 

Hoàng Tiểu Long mở trừng hai mắt, nói như vậy, chẳng phải Tạ Kha là lão tổ của Tạ Bồ Đề?

“Nghe nói tám trăm năm trước Tạ Kha tiền bối sáng lập ra Tạ gia.”

Trần Thành nhỏ giọng nói. 

Đôi mắt của Hoàng Tiểu Long ngưng tụ lại.

Tám trăm năm.Tạ gia chỉ mới thành lập tám trăm năm cũng đã mơ hồ có thể chống đỡ được Diêu gia có truyền thừa hơn hai nghìn năm, xem ra Tạ Kha đích xác không thể khinh thường. 

Có cơ hội Hoàng Tiểu Long cũng muốn nhìn Tạ Kha một chút.

Nửa giờ sau, Trần Thành dẫn Hoàng Tiểu Long đi tới chỗ tân sinh đăng ký.

Nơi tân sinh đăng ký cũng có kiến trúc màu sắc cổ xưa, lúc hai người Hoàng Tiểu Long đi tới, một khu náo nhiệt, có rất nhiều người, ngoại trừ tân sinh còn có rất nhiều nam trung niên. Hoàng Tiểu Long ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy bên trên kiến trúc có viết ba chữ cổ: Nghênh Phong điện. 

Trước Nghênh Phong điện là mười mấy thềm đá.

Hai người Hoàng Tiểu Long đi lên thềm đá, Trần Thành giới thiệu cho Hoàng Tiểu Long biết về Nghênh Phong điện, nơi này ngoại trừ là chỗ tân sinh đăng ký, còn là chỗ học sinh học viện nhận nhiệm vụ và nhận lấy tưởng thưởng.

Bây giờ Hoàng Tiểu Long mới hiểu vì sao Nghênh Phong điện có nhiều nam trung niên ra vào như vậy. 

Xem ra là tới Nghênh Phong điện nhận nhiệm vụ và nhận lấy tưởng thưởng.

Đi lên thềm đá, hai người tiến nhập vào cổng chính đại điện.

Cổng chính đại điện rất cao, đến khoảng hai mươi trượng, vừa tiến vào lập tức khí tức mênh mông ập vào mặt, nhìn từ bên ngoài, Nghênh Phong điện chiếm diện tích không lớn, thế nhưng sau khi đi vào không ngờ đại điện lại cực kỳ to lớn, mặc dù không lớn bằng quảng trường Đoạn Nhận trước Đoạn Nhận hoàng cung, thế nhưng cũng không kém hơn bao nhiêu. 

Riêng từ chỗ cửa chính đại điện đi tới một góc đại điện nơi tân sinh đăng ký phải mất thời gian mười phút.

Lúc đi tới chỗ tân sinh đăng ký, Lão sư học viên phụ trách tân sinh đăng ký nghe được danh tính của Hoàng Tiểu Long, Lão sư học viện kinh hãi:

“Ngươi chính là Hoàng Tiểu Long?” 

Hiện tại danh khí của Hoàng Tiểu Long đã vang dội toàn bộ Đoạn Nhận học viện.

Toàn bộ mấy trăm ngàn sư sinh của Đoạn Nhận học viện đều biết năm nay có một tân sinh có Song Sinh Siêu cấp Vũ hồn, hắn tên là Hoàng Tiểu Long.

“Không sai.” 

Hoàng Tiểu Long gật đầu.

Lão sư học viện nghe vậy không khỏi nhìn Hoàng Tiểu Long một cái từ trên xuống dưới, tiếp đó cười nói:

“Thì ra ngươi là Hoàng Tiểu Long, xem ra tiểu ny tử Tư Tư kia nói thật đúng.” 

“Tư Tư?”

Ánh mắt Hoàng Tiểu Long có vẻ nghi ngờ.

Ấy học viện Lão sư cười nói: 

“Nó là nữ tử của ta, nó cũng đi xem Hoàng Thành Chi Chiến năm nay, trở về nói dung mạo ngươi siêu cấp xuất sắc.”

Siêu cấp xuất sắc.

Hoàng Tiểu Long ngạc nhiên, cười gượng không nói nên lời. Trần Thành ở bên cạnh lại cười ha hả. 

“Đây là kim chương và áo bào của học viện.”

Sau đó lão sư học viện giao kim chương và áo bào cho Hoàng Tiểu Long.

Hoàng Tiểu Long nhận lấy, sau đó thu vào trong Tu La giới. 

Lão sư học viện lại nói vắn tắc về quy củ của học viên cho Hoàng Tiểu Long biết, đồng thời phát cho Hoàng Tiểu Long một quyển sách rất dầy, bên trong sách tử ngoại trừ giới thiệu quy củ của Đoạn Nhận học viện, còn nói tường tận tình huống của hơn 1000 vương quốc dưới trướng Đoạn Nhận đế quốc.

Trong lúc nói chuyện, Hoàng Tiểu Long biết được lão sư học viện phụ trách tân sinh đăng ký tên là Lâm Dương.

Sau đó Hoàng Tiểu Long và Trần Thành ly khai. 

Sau khi rời đi, bọn họ ra khỏi cổng chính đại điện thì trông thấy Tuyệt Tình công tử đang từ trên thềm đá đi lên, đi theo sau lưng là một nhóm nhiều người, bất ngờ là Dương Cương và Bàng Ngọc cũng có mặt trong đó.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau