VÔ ĐỊCH THIÊN HẠ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô địch thiên hạ - Chương 176 - Chương 180

Chương 176: Hoàng thành chi chiến (8)

“Không thể tiếp tục ở được nữa hay sao?”

Hoàng Tiểu Long nhíu mày, nhìn lão bản tửu điếm.

Lão bản của tửu điếm ấp a ấp úng, gương mặt hoảng sợ, đột nhiên quỳ xuống trước mặt Hoàng Tiểu Long: 

“Hoàng công tử, thật xin lỗi, tiệm của ta thật sự không thể tiếp đãi các ngươi được nữa rồi, ta…”

“Bởi vì Tuyệt Tình công tử sao?”

Hoàng Tiểu Long nhìn lão bản của tửu điếm, lạnh lùng hỏi. 

Lão bản của tửu điếm cả kinh, không lên tiếng.

Không lên tiếng vậy có nghĩa là thừa nhận.

“Ngươi sợ Tuyệt Tình công tử, chẳng lẽ không sợ chúng ta?” 

Cặp mắt của Phí Hầu lạnh lùng, sát ý chợt lóe lên trong mắt:

“Hiện tại ta lập tức giết ngươi.”

Nói xong, liền muốn xuất thủ. 

Hai người Triệu Thư, Vu Minh cũng mang cặp mắt đầy hàn ý.

Nhưng lúc Phí Hầu muốn xuất thủ chợt Hoàng Tiểu Long đưa tay ngăn lại.

Lão bản của tửu điếm hoảng sợ dập đầu không dứt tới Hoàng Tiểu Long: 

“Hoàng công tử, cầu ngươi bỏ qua cho ta, bỏ cho qua ta, ta cũng bất đắc dĩ mà thôi.”

Nhìn lão bản không ngừng dập đầu, cái trán chảy máu, Hoàng Tiểu Long lên tiếng với ba người Triệu Thư, Vu Minh và Phí Hầu:

“Chúng ta đi thôi.” 

Hắn hiểu rằng chuyện này không thể trách lão bản của tửu điếm, bất kỳ người nào khi đối mặt với áp lực mà Tuyệt Tình công tử tạo ra cũng đều chọn lựa như vậy.

Trước khi rời đi, Hoàng Tiểu Long bảo Phí Hầu thanh toán phí dụng cho mười ngày ở trọ.

Lão bản của tửu điếm thấy bốn người Hoàng Tiểu Long ly khai thì khấu tạ không dứt. 

Mọi người ra khỏi khách sạn.

Hoàng Tiểu Long nhìn cả thành đường phố phồn hoa, người đi đường như thoi đưa, xe ngựa dày đặc, hắn liền trêu đùa với ba người Triệu Thư:

“Xem ra, đêm nay chúng ta phải ở đầu đường xó chợ rồi.” 

Cho dù bây giờ có đi đến những tửu lâu, khách sạn khác, chỉ sợ kết quả cũng giống vậy, không tửu lâu, khách sạn nào dám để cho bốn người Hoàng Tiểu Long lưu trú cả.

Xem ra động tác của Tuyệt Tình công tử thật đủ rồi a.

Đôi mắt của Hoàng Tiểu Long lóe lên hàn mang. 

“Thiếu chủ. Hay là bây giờ chúng ta đi Diêu phủ một chuyến?”

Triệu Thư mở miệng đề nghị.

Hoàng Tiểu Long lắc đầu: 

“Tạm thời không cần.”

Nếu đó chính là ý định của Tuyệt Tình công tử, vậy Hoàng Tiểu Long cứ vui đùa cùng hắn một chút. Nếu giết chết ngay lập tức thật không thú vị, hơn nữa Diêu gia là cự bá gia tộc truyền thừa hơn hai nghìn năm, thế lực thâm căn cố đế, khẳng định trong phủ cũng có cường giả Thánh vực trấn giữ, thậm chí không chỉ có một người.”

Hiện tại Hoàng Tiểu Long chưa muốn bại lộ thực lực của Triệu Thư. 

“Xem ra phải sớm rước phụ mẫu đi qua bên này một chút."

Hoàng Tiểu Long thầm nghĩ.Để đề phòng chuyện không may, sớm đưa phụ mẫu và mọi người của Hoàng gia đến. Đến lúc đó có mặt của Triệu Thư, Vu Minh, dĩ nhiên Hoàng gia sẽ không có vấn đề gì về an toàn. 

Hoàng Tiểu Long dự định sau khi kết thúc Hoàng Thành Chi Chiến, hắn sẽ mua sắm phủ viện, đón tiếp mọi người của Hoàng gia.

Từ khi ra khỏi khách sạn, bốn người Hoàng Tiểu Long đi dạo chợ đêm của Đoạn Nhận Hoàng thành.

Đi dạo hơn hai giờ, bốn người Hoàng Tiểu Long liền đi thẳng tới quảng trường Đoạn Nhận, sau đó điều tức tại quảng trường Đoạn Nhận, chậm rãi chờ đến ngày mai. 

Bóng đêm dần tan.

Trời dần dần sáng.

Người đến quảng trường Đoạn Nhận càng lúc càng nhiều. 

So sánh với hai ngày trước, ngày hôm nay người đi tới quảng trường Đoạn Nhận xem cuộc chiến nhiều hơn, gần như tộc trưởng gia tộc lớn nhỏ của Đoạn Nhận Hoàng thành, toàn bộ cường giả đại thế lực các vương quốc phụ cận đều chạy tới.

Người đông nghìn nghịt.

Đợi binh lính Đoạn Nhận đế quốc phòng thủ khu lôi đài, Hoàng Tiểu Long liền tiến vào khu lôi đài, ngồi vào chỗ của hai ngày trước, còn ba người Triệu Thư, Vu Minh và Phí Hầu thì xem chiến ở bên ngoài khu lôi đài và chờ đợi. 

Ngày hôm nay chỉ có mười người tham chiến, Hoàng Tiểu Long là người thứ nhất đi vào khu lôi đài.

Đài chủ tịch, bởi vì đám người Đoạn Vô Ngân vẫn chưa tới, cho nên toàn bộ khu lôi đài đều trống rỗng. Hoàng Tiểu Long ngồi ở chỗ đó đều bị người nhìn chăm chú.

Bên ngoài khu lôi đài có tiếng người huyên náo, mấy ánh mắt nhìn chằm chằm vào Hoàng Tiểu Long lên tiếng nghị luận không ngừng. 

Dĩ nhiên là mọi người nghị luận xem ngày hôm nay ai sẽ đoạt được đệ nhất.

Đề tài này đã nghị luận kéo dài qua nhiều ngày, thế nhưng nhiệt tình của mọi người đối với đề tài này vẫn không hề suy giảm.

Hoàng Tiểu Long đến không bao lâu, Thôi Lệ liền tiến vào khu lôi đài. 

Sau khi Thôi Lệ đến, nhìn thấy Hoàng Tiểu Long. Nàng chần chờ một chút nhưng không ngồi vào chỗ bên cạnh Hoàng Tiểu Long, mà lựa chọn một chỗ không có người, cách Hoàng Tiểu Long khoảng 30, 40m.

Hoàng Tiểu Long thấy thế thì âm thầm lắc đầu nhoẻn miệng cười.

Xem ra nữ nhân này cũng bị áp lực từ Tuyệt Tình công tử, hiện tại cũng phải giữ khoảng cách nhất định với mình rồi. 

Hoàng Tiểu Long cũng không để trong lòng.
Sau đó là Dương Cương đến.

Dương Cương đến, nhận thấy Thôi Lệ không ngồi bên cạnh Hoàng Tiểu Long giống như hai ngày trước, hắn thầm đắc ý và cười lạnh. Sau đó hắn trực tiếp đi tới ngồi bên cạnh Thôi Lệ, thậm chí cố ý khen ngợi Thôi Lệ ở trước mặt Hoàng Tiểu Long: 

“Lệ Nhi, hôm nay ngươi rất đẹp.”

Ngày hôm nay Thôi Lệ mặc một bộ la sam màu tím, cả người trông thật thanh thuần và rạng rỡ, đôi mắt mang theo niềm ưu tư làm động lòng người, làm người thêm yêu, đích xác là rất đẹp.

Thôi Lệ lạnh lùng nhìn Dương Cương một cái, sau đó đứng lên, đi đến một chỗ trống cách đó mười mấy thước. 

Dương Cương thấy thế, vẻ mặt tỏ ra lúng túng, cặp mắt chợt lóe lên sự tức giận.

Cái đồ đê tiện này, cuối cùng sẽ có một ngày hắn sẽ khiến cho nàng quỳ trước mặt hắn mà cầu xin làm nô dịch cho hắn.

Sau đó là Tạ Bồ Đề, Bàng Ngọc, Đái San Ny cũng lần lượt đến. 

Ngày hôm nay có mười người tham chiến, toàn bộ đến đông đủ.

Tuy mười người đến đây, toàn bộ khu lôi đài vẫn có vẻ trống không.

Không được bao lâu, Đoạn Vô Ngân và quan viên Đoạn Nhận đế quốc từ Đoạn Nhận hoàng cung đi ra, xuất hiện trên đài chủ tịch. 

Trình Kiếm đứng trên chủ tịch đài, sau khi nói ngắn gọn một số chuyện cần thiết phải lưu ý trong cuộc tỷ thí ngày hôm nay, liền tuyên bố tỷ thí ngày hôm nay bắt đầu.

Trong mười người Hoàng Tiểu Long, có năm người tiến lên rút thăm.

Không ngờ Hoàng Tiểu Long rút được đối thủ là Dương Cương. 

Dương Cương.

Khi Hoàng Tiểu Long nhìn thấy tên của Dương Cương trên ký bài thì ngẩn ra, sau đó khóe miệng nở nụ cười.

Còn Dương Cương thấy đối thủ của vòng thứ nhất ngày hôm nay không ngờ lại là Hoàng Tiểu Long, cũng có chút bất ngờ, sau bất ngờ là cặp mắt lặp lòe hàn mang. Hắn đã đợi trận chiến này hai ngày rồi, rốt cuộc ngày hôm nay đã tới. 

Trận Hoàng Tiểu Long đánh với Dương Cương là tổ thứ ba.

Tổ thứ nhất đối quyết chính là Thôi Lệ cùng Kim Đắc Thắng, tổ thứ hai là Tạ Bồ Đề cùng Hàn Đông.

Tổ thứ bốn là Bàng Ngọc cùng Khương Đại Dân, tổ 5 là Đái San Ny cùng Hồ Trí. 

Danh sách vòng đối chiến thứ nhất đã có, bên ngoài khu lôi đài mọi người không khỏi ồ lên, nghị luận về khả năng kết quả của các tổ.

Mọi người nghị luận nhiều nhất là tổ thứ ba thuộc về Hoàng Tiểu Long và Dương Cương, cũng là một tổ nhận được tranh cãi nhiều nhất.

Một nửa người cho rằng Hoàng Tiểu Long sẽ thắng, một nửa người cho rằng Dương Cương sẽ thắng. 

Trên chủ tịch đài, Đoạn Vô Ngân nhẹ nhàng gõ vào ghế, nói với Trình Kiếm:

“Trình Kiếm, ngươi thấy trận đánh giữa Hoàng Tiểu Long và Dương Cương thế nào?”

Danh sách đối thủ của các tổ ngày hôm nay, Đoạn Nhận đế quốc cũng không hề nhúng tay vào, do đó khi Hoàng Tiểu Long rút trúng đối thủ là Dương Cương, Đoạn Vô Ngân cũng có chút bất ngờ. 

Trình Kiếm trầm tư một chút, tiếp đó lắc đầu:

“Xem thì biết.”

Nếu như trước tỷ thí, hắn sẽ khẳng định là Dương Cương, thế nhưng hiện tại hắn rất khó phán đoán giữa hai người ai mạnh hơn một chút. 

Lúc này, một vị đại tướng bên cạnh Đoạn Vô Ngân liền cười nói với Đoạn Vô Ngân:

“Nhị hoàng tử điện hạ nói người nào thắng, người đó sẽ thắng.”

Đoạn Vô Ngân nghe vậy nhoẻn miệng cười. 

Chương 177: Hoàng thành chi chiến (9)

Đang lúc mọi người nghị luận xôn xao, hai người của tổ thứ nhất Thôi Lệ và Kim Đắc Thắng đi lên lôi đài chính.

Sau khi hai người đi lên lôi đài chính, tiếng nghị luận bốn phía dần dần ngừng lại, hoàn toàn yên tĩnh.

Lập tức, toàn thân hai người bắt đầu khởi động quang mang, đồng thời triệu ra Vũ hồn. 

Trận chiến cuối cùng ngày hôm nay, không ai tiếp tục giữ lại thực lực nữa.

Vũ hồn của Thôi Lệ là một Vũ hồn bình thường cấp mười, Phệ Lôi Thú, sau khi triệu ra, không gian thân thể bốn phía lập lòe lôi quang, tràn ngập, khuếch tán lực lượng mang tính hủy diệt.

Còn Vũ hồn của Kim Đắc Thắng là Vũ hồn nhất lưu cấp 10, tiếp cận Siêu cấp, Huyền Thủy Cự Viên. 

Nhìn hình thể, Huyền Thủy Cự Viên lớn hơn năm, sáu lần so với so Phệ Lôi Thú, thế nhưng khí thế của Huyền Thủy Cự Viên hoàn toàn bị Phệ Lôi Thú áp chế, dưới lôi quang của Phệ Lôi Thú, Huyền Thủy quang văn của Huyền Thủy Cự Viên không ngừng nén ép.

Đột nhiên, Kim Đắc Thắng trầm giọng hét một tiếng, thân hình nhoáng lên một cái, đột nhiên công kích một quyền tới Thôi Lệ, một phiến thủy vụ màu lam nhạt theo thân hình khuếch tán ra bốn phía.

Vũ hồn Tiên Thiên của hắn bị Thôi Lệ áp chế, thời gian kéo càng lâu càng bất lợi đối với hắn, do đó hắn muốn chớp thời cơ công kích trước. 

Dưới đài, Hoàng Tiểu Long âm thầm lắc đầu.

Không cần nhìn cũng biết cuộc tỷ thí này nhất định là Thôi Lệ thắng, kết quả này không có chút huyền niệm nào.

Dù sao, cho dù là Vũ hồn hay là thực lực Đấu khí tự thân, Thôi Lệ cũng ổn áp hơn Kim Đắc Thắng một bậc. 

Quả nhiên không được bao lâu, Kim Đắc Thắng liền bị Thôi Lệ đánh rơi xuống lôi đài.

Sau tổ thứ nhất chính là tổ thứ hai: Tạ Bồ Đề và Hàn Đông.

Cuộc chiến của Tạ Bồ Đề và Hàn Đông, kết quả không có gì bất ngờ. 

Tạ Bồ Đề không triệu ra Vũ hồn, Hàn Đông bị đánh bại ngay lập tức.

“Tổ thứ ba: Hoàng Tiểu Long và Dương Cương.”

Sau kết quả của hai người Tạ Bồ Đề và Hàn Đông, âm thanh của Trình Kiếm vang lên. 

Lời của Trình Kiếm vừa dứt, hai người Hoàng Tiểu Long và Dương Cương đồng thời đứng lên.

Hai người liếc nhìn nhau.

Dương Cương cười lạnh, đi lên lôi đài trước một bước. 

Hoàng Tiểu Long thì vẻ mặt bình tĩnh, sau đó hắn chậm rãi đi lên lôi đài.

Hai người đứng vững lôi đài, tất cả ánh mắt của mọi người đều đổ dồn vào hai người.

Dưới đài, đôi mắt đẹp của Thôi Lệ cũng chăm chú nhìn hai người. 

Dương Cương nhìn Hoàng Tiểu Long, lạnh giọng cười nói:

“Tối hôm qua ngủ ở đầu đường xó chợ thấy mùi vị thế nào hả? Không tệ nhỉ?”

Nói đến đây, Dương Cương ngừng một chút rồi nói: 

“Tuyệt Tình công tử muốn ta cho ngươi biết, đây chỉ là bắt đầu.”

Hoàng Tiểu Long cười lạnh:

“Vậy à, thật sao?” 

Hắn lắc lắc đầu, nhìn đối phương bằng vẻ mặt thương hại:

“Đáng tiếc.”

“Đáng tiếc cái gì? 

Dương Cương sầm mặt lại.
“Đáng tiếc, làm chó cho người thường là sống không thọ.”

Hoàng Tiểu Long lạnh nhạt nói. 

“Ngươi…”

Cặp mắt của Dương Cương lập tức bạo xạ sát ý, quang mang toàn thân bắt đầu khởi động. Từng đoàn từng đoàn ám hắc sắc khí không ngừng khuếch tán ra bốn phía. Trong ám hắc sắc khí, bí mật mang theo một loại băng lam yêu dị. Một con cự thú toàn thân đen xì, đôi mắt Băng Lam, hình thể của nó tựa như sư nhưng không phải sư, tựa như hổ nhưng không phải hổ, xuất hiện ở sau lưng của Dương Cương.

Đây cũng là Vũ hồn của Dương Cương, Nhất Lưu Vũ hồn cấp 12, Thái Âm thú. 

Thái Âm thú chính là thú chí âm chí nhu của Vũ hồn thế giới.

Dương Cương triệu ra Vũ hồn, khí thế lăng thiên, lạnh lùng nhìn Hoàng Tiểu Long:

“Ta nói rồi, hy vọng ngươi đừng đụng phải ta trên lôi đài, không thì ta sẽ cho ngươi xông pha xuống lôi đài.” 

“Triệu Hắc Long Vũ hồn của ngươi ra đây đi.”

Hoàng Tiểu Long lắc lắc đầu:

“Đánh bại ngươi, ta cũng không cần triệu ra Vũ hồn.” 

“Cái gì? “

Dưới lôi đài, mọi người bốn phía vừa nghe đều giật mình ồ lên.

“Không ngờ Hoàng Tiểu Long lại nói hắn không cần triệu ra Vũ hồn mà vẫn đánh bại được Dương Cương?!” 

Ngay cả dưới đài, Thôi Lệ, Tạ Bồ Đề cũng đều thất kinh.

Trên chủ tịch đài, Đoạn Vô Ngân vốn đang dựa vào bảo tọa phía sau lưng cũng không khỏi đứng thẳng lên, quang mang trong mắt nhoáng lên một cái.

Trình Kiếm cùng các quan viên Đoạn Nhận đế quốc cũng như vậy. 

Không ai ngờ rằng Hoàng Tiểu Long lại dám nói hắn không cần triệu ra Vũ hồn vẫn có thể đánh bại được Dương Cương. Dù sao trong mắt của đa số mọi người, thực lực của hai người Hoàng Tiểu Long và Dương Cương là sàn sàn với nhau.

Tất cả mọi người sau một lúc giật mình thì rất nhiều người lắc đầu cười, đều cảm thấy Hoàng Tiểu Long có chút cuồng vọng.

Nghe mọi người chung quanh ồ lên nghị luận, lửa giận trong lòng Dương Cương xông thẳng lên đỉnh đầu, sát ý trong ánh mắt càng nồng đặc hơn. “Được lắm.”

Âm thanh Dương Cương vô cùng âm lãnh:

“Nếu như vậy, ta cũng không cần Vũ hồn.” 

Nói xong, Vũ hồn Thái Âm thú phía sau lưng nhoáng lên quang mang một cái, không nhập vào trong cơ thể nữa.

Dương Cương thu hồi Vũ hồn, khí ám hắc bốn phía biến mất.

Hoàng Tiểu Long thấy đối phương thu hồi Vũ hồn thì nhún vai, đối với hắn, đối phương có thu hồi hay không thu hồ Vũ hồn đều giống như nhau. 

“Ta để ngươi ra tay trước.”

Dương Cương thu hồi Vũ hồn, toàn thân khí thế giải phóng, lạnh lùng nói.

Hoàng Tiểu Long nghe vậy, thân hình đột nhiên nhoáng lên một cái, lưu lại một đạo tàn ảnh tại lôi đài, trong nháy mắt liền đi tới trước đối phương, nếu như vậy hắn cũng không khách khí. 

Ánh mắt của Hoàng Tiểu Long lạnh lùng, một cái băng quyền đột nhiên đánh ra, trong nháy mắt liền đánh đến người Dương Cương.

“Oành.”

Một tiếng vang dội, Dương Cương kêu thảm một tiếng, từ lôi đài ngã bay xuống mặt đất, lăn lông lốc bên cạnh lôi đài. 

Bốn phía lặng ngắt như tờ.

Tất cả mọi người ngân ra nhìn Dương Cương lăn bên cạnh lôi đài.

Sau một lát yên tĩnh, đột nhiên toàn bộ quảng trường Đoạn Nhận chợt nổ tung. 

“Cái gì? Đạo tàn ảnh kia có chuyện gì?”

“Tốc độ của Hoàng Tiểu Long làm sao có thể như vậy.”

“Hay, quá hay. Đây là bản mệnh hồn kỹ cũa Hoàng Tiểu Long đó sao?” 

Tất cả mọi người ai nấy đầy vẻ kích động, kinh ngạc, không thể tin được.

Dưới chủ tịch đài, Tạ Bồ Đề vốn bình tĩnh bỗng nhiên cũng đứng lên tại chỗ, cặp mắt tràn đầy kinh ngạc. Thôi Lệ, Bàng Ngọc, Đái San Ny đồng thời cũng đứng lên tại chỗ.

Một cú đánh của Hoàng Tiểu Long đã đánh bay Dương Cương, thậm chí Dương Cương còn chưa kịp phản ứng. 

Sau khi Đấu khí đột phá Tiên Thiên, Hoàng Tiểu Long thi triển bản mệnh hồn kỹ, Tật Ảnh Tùy Hình, tốc độ đã có thể so sánh với thân hình tốc độ của Phí Hầu. Sau khi đột phá Tiên Thiên, tốc độ của bản mệnh hồn kỹ Tật Ảnh Tùy Hình không chỉ tăng một lần, hơn nữa Dương Cương khinh thường, do đó ngay cả phản ứng cũng không kịp, lập tức bị Hoàng Tiểu Long đánh bay.

Trên chủ tịch đài, cặp mắt của Đoạn Vô Ngân lóe lên quang mang, thân thể tiếp tục ngồi thẳng, nói với Trình Kiếm:

“Xem ra chúng ta đã đánh giá thấp Hoàng Tiểu Long.” 

Trình Kiếm giật mình lúc đó mới hồi tỉnh lại, thâm dĩ vi nhiên gật gật đầu.

Không chỉ có bọn họ, ngay cả bọn Đoạn Nhận đại đế cũng đánh giá thấp thực lực của Hoàng Tiểu Long.

Trước đó Đoạn Nhận đại đế xác nhận Hoàng Tiểu Long có thực lực tranh đoạt mười vị trí đầu, thế nhưng hiện tại Trình Kiếm thầm cười, nào chỉ là mười vị trí đầu, vừa rồi nhìn tốc độ công kích của Hoàng Tiểu Long e rằng phải có thực lực tranh đoạt đệ nhất cùng Tạ Bồ Đề. 

Hoàng Tiểu Long mới vừa nói không triệu Vũ hồn cũng sẽ đánh bại được Dương Cương, có người cảm thấy Hoàng Tiểu Long này cuồng vọng, thế nhưng hiện tại sẽ không có ai cho là như vậy.

Trước sự kinh ngạc của tất cả mọi người, bên trong tiếng nghị luận, Hoàng Tiểu Long chậm rãi đi tới Dương Cương, sắc mặt lạnh lùng:

“Ngươi nên triệu Vũ hồn ra đây đi, nếu không ngay cả cơ hội trả đòn ngươi cũng không có đấy.” 

Dương Cương bò dậy từ dưới đất, sờ vết máu trên khóe miệng rồi nhìn Hoàng Tiểu Long với cặp mắt phẫn nộ, sỉ nhục, sát ý. Nhưng hắn biết là Hoàng Tiểu Long nói thật tình, nếu hắn không triệu Vũ hồn ra thì ngay cả cơ hội trả đòn cũng không có, bởi vì tốc độ Hoàng Tiểu Long thi triển bản mệnh hồn kỹ quá nhanh.

Chương 178: Hoàng thành chi chiến (10)

Dương Cương ngửa mặt lên trời hô lên, toàn thân quang mang tăng mạnh, khí lưu ám hắc sắc bí mật mang theo băng lam yêu dị càn quét bốn phương, hắn triệu ra Vũ hồn Thái Âm thú.

Thái Âm thú trôi lơ lửng ở sau lưng Dương Cương, vết máu nơi khóe miệng của Dương Cương đã biến mất.

Dương Cương hồi tưởng lời nói vừa rồi, sắc mặt hắn có chút đỏ lên, vừa rồi hắn nói cái gì không cần triệu ra Vũ hồn, nhưng lại để cho Hoàng Tiểu Long ra tay trước. 

Hiện tại, quả thực chính là sự nhạo báng cực kỳ trần trụi.

Dương Cương ngẩng đầu, gương mặt chất chứa đầy vẻ oán độc, hận thù, nhìn Hoàng Tiểu Long với ánh mắt đầy sát ý.

Trong nháy mắt, Dương Cương hợp thể cùng Thái Âm thú, Hồn hóa. 

Tuy rằng đột phá Tiên Thiên, Vũ hồn ngưng tụ thực thể có thể đơn độc tác chiến, thế nhưng bình thường sẽ chọn Hồn hóa, bởi vì sau khi Hồn hóa thì thực lực chủ nhân mới có được sự cường hóa cực đại về các phương diện.

Sau khi Dương Cương Hồn hóa, thân hình lóe lên một cái, cả người hóa thành một đoàn dòng khí ám hắc, trong nháy mắt liền nhẹ nhàng bay tới Hoàng Tiểu Long với tốc độ cực nhanh, thậm chí còn nhanh hơn vừa rồi Hoàng Tiểu Long thi triển Tật Ảnh Tùy Hình một chút.

Đi tới trước mặt Hoàng Tiểu Long, cặp mắt của Dương Cương chợt lóe lên hung mang khát máu, đột nhiên ấn song chưởng vào ngực của Hoàng Tiểu Long. 

“Khô Vinh chưởng.”

Song chưởng vỗ ra, ám hắc khí lưu phún dũng, băng lam lập lòe quang mang.

Đây cũng là Thái Âm chi lực. 

Thái Âm chi lực chính là chí âm chí hàn thậm chí chí độc của thế giới.

Sau khi Dương Cương Hồn hóa đã có được Thái Âm chi lực Vũ hồn Thái Âm thú, còn Khô Vinh chưởng lại là Đấu kỹ địa phẩm trung cấp đỉnh phong, uy lực không yếu hơn so với Đấu kỹ Địa phẩm cao cấp.

Dương Cương thi triển một cú đánh rất mạnh, hắn muốn cú đánh này cũng đánh bay được Hoàng Tiểu Long, như vậy mới có thể huyết tẩy mối sỉ nhục vừa rồi. 

Vì ảnh hưởng bởi Thái Âm chi lực, cho nên không gian khí lưu bốn phía bị đọng lại toàn bộ.

Nhưng ngay lúc hắn ấn song chưởng vào ngực Hoàng Tiểu Long, hai tay Hoàng Tiểu Long đột nhiên dựng lên, nghênh đón song chưởng.

“Ầm.” 

Một tiếng vang dội, song chưởng đối ấn.

Thân hình Hoàng Tiểu Long thoắt cái lui về sau hai bước.

Sau khi lui về sau hai bước thì Hoàng Tiểu Long phát hiện song chưởng trong nháy mắt kết lên từng tầng băng ám đen. Đồng thời, từng đạo khí thể màu băng lam dọc theo song chưởng khí mạch mình, muốn xâm nhập vào trong cơ thể mình. 

Dương Cương thấy thế cười lạnh:

“Hoàng Tiểu Long, không ngờ ngươi lại ngu xuẩn đón đỡ Thái Âm chưởng lực của ta. Nói cho ngươi biết, Thái Âm chi lực của ta sẽ chạy dọc theo khí mạch của ngươi, không ngừng xâm nhập vào bên trong cơ thể ngươi. Ngươi sẽ từ từ phát hiện kinh mạch toàn thân của ngươi, máu dần dần kết băng. Hơn nữa Thái Âm độc khí đi vào lục phủ ngũ tạng của ngươi như hàng vạn hàng ngàn con kiến cắn ngươi đến mức đau khổ dị thường.”

“Ngươi cứ chầm chậm hưởng thụ mùi vị tuyệt vời này đi.” 

Dương Cương nói đến đây thì cười lên ha hả, tỏ ra đắc ý, tiếng cười của hắn cứ quanh quẩn.

Dưới lôi đài, mọi người kinh ngạc, tiếp đó không ít người lắc đầu.

“Hoàng Tiểu Long sơ suất quá, bây giờ bị Thái Âm chi lực của Dương Cương xâm thể, muốn thắng e là rất khó. Thái Âm chi lực chí âm chí hàn chí độc, ngay cả cường giả Tiên Thiên tam giai cũng rất khó khu trừ.” 

“Đáng đời! Hắn tưởng một cú đánh vừa rồi là có thể đánh bay được Dương Cương hay sao. Hắn tưởng hắn thắng chắc cho nên mới đại ý như thế.

Mọi người nghị luận, có người lắc đầu đáng tiếc, không ít người nhìn hắn có chút hả hê.Trên chủ tịch đài, mấy người Đoạn Vô Ngân, Trình Kiếm cũng đều nhíu mày. 

Đúng lúc này, toàn thân Hoàng Tiểu Long trào ra quang mang đen nhánh, song chưởng chấn động, toàn bộ Ám Hắc chi băng ngưng kết trên song chưởng bị tróc ra, còn Thái Âm độc khí chạy dọc theo song chưởng khí mạch của Hoàng Tiểu Long định xâm nhập vào trong cơ thể hắn, khi gặp khí thể màu đen như mực trong cơ thể của Hoàng Tiểu Long, trong nháy mắt liền bị khí thể đen như mực này thôn phệ sạch sẽ.

Nhìn biến hóa đột ngột này, mọi người dưới lôi đài không khỏi kinh ngạc, tiếp đó ồ lên.

Thái Âm chi lực chính là chí âm chí hàn chí độc chi lực, không ngờ Hoàng Tiểu Long lại không sợ Thái Âm chi lực và độc khí của Dương Cương. 

Đoạn Vô Ngân nhìn quang mang đen như mực trào ra từ trong cơ thể của Hoàng Tiểu Long, gương mặt không khỏi trầm tư.

“Đây là Đấu khí gì?”

Vẻ mặt của Trình Kiếm cũng kinh nghi. 

Trên lôi đài, nụ cười của Dương Cương trở nên cứng đờ.

Hoàng Tiểu Long lạnh lùng nhìn đối phương:

“Rất xin lỗi, Thái Âm chi lực của ngươi không có tác dụng đối với ta.” 

Lúc này sắc mặt của Dương Cương vô cùng khó coi.

Toàn thân Hoàng Tiểu Long cũng tuôn ra từng đoàn từng dòng khí ám hắc, trước ánh nhìn chăm chú của mọi người, Ác Ma Chi Dực phía sau lưng đưa ra, cặp mắt đỏ tươi, tóc đổi thành màu trắng, từng sợi tóc dựng ngược lên.

Từng cổ sát khí giết chóc càn quét toàn bộ quảng trường Đoạn Nhận. 

Mọi người cả kinh.

“Sát khí giết chóc thật mạnh.”

Cặp mắt của Tạ Bồ Đề co lại. 
“Đây là công pháp gì thế? Không có Hồn hóa cũng có thể biến thân hay sao?”

Trên chủ tịch đài, cặp mắt của Trình Kiếm lập lòe.

Đoạn Vô Ngân không lên tiếng, lúc này hắn nhìn Hoàng Tiểu Long bằng ánh mắt đã trở nên biến hóa rồi. 

Dương Cương nhìn Hoàng Tiểu Long biến hóa, gương mặt vẻ mặt kinh hãi, hắn có thể cảm giác được, Hoàng Tiểu Long hiện tại khí thế so sánh với lúc trước tăng rất nhiều, hơn nữa trên người sát khí giết chóc không ngờ lại để trong lòng hắn chỗ sâu dâng lên hàn ý.

Đột nhiên, Hoàng Tiểu Long duỗi Ác Ma Chi Dực phía sau lưng ra, thân hình lóe lên một cái, trong nháy mắt liền tiến tới trước mặt Dương Cương, hai tay Tu La Chi Đao lóe lên hàn mang vung chém ra.

“Địa Ngục Chi Phong.” 

Âm thanh lạnh lùng của Hoàng Tiểu Long vang lên trên bầu trời quảng trường Đoạn Nhận.

Mấy đạo hàn nhận quang mang bỗng nhiên xuất hiện, hóa thành hai luồng cự phong tập kích tới Dương Cương.

Tiếng động Địa Ngục truyền ra nghẹn ngào. 

Nghe tiếng động Địa Ngục nghẹn ngào, mọi người trên quảng trường không hiểu sinh ra kinh khủng, hoảng sợ và cực kỳ khó chịu.

Dương Cương nhìn hai luồng cự phong tới gần, cặp mắt cả kinh không ngừng khuếch trương, thân hình lui nhanh, đồng thời điên cuồng vỗ ra Khô Vinh chưởng.

Trong lúc Dương Cương điên cuồng đánh tới, không gian khí lưu đông cứng, tốc độ của hai luồng Địa Ngục Chi Phong bắt đầu chậm lại. 

Ngay tại lúc Dương Cương buông lỏng thì Hoàng Tiểu Long phi thân lên, lần nữa chém ra Tu La Chi Đao.

Cũng là Địa Ngục Chi Phong, nhưng lần này bên trong Địa Ngục Chi Phong còn kèm theo Tu La Chi Lệ.

Tiếng khóc Tu La từ trong Địa Ngục nghẹn ngào không ngừng xuyên thấu ra. 

Dương Cương hoảng sợ, vừa lui lui nữa.

Lúc này hắn đã thối lui đến bên cạnh lôi đài.

“Thái Âm chi thân.” 

Đột nhiên, Dương Cương phẫn nộ hô lên, làn da toàn thân bao trùm một tầng Băng Lam, tiếp đó thân thể hắn vặn vẹo trong nháy mắt, dường như hóa thành cốt nhục, khó khăn lắm mới tránh thoát khỏi công kích của Hoàng Tiểu Long.

Thái Âm chi thân cũng là bản mệnh hồn kỹ của Dương Cương, sau khi thi triển thì toàn thân trở nên mềm vô cùng.

Thấy Dương Cương tránh thoát công kích lần thứ hai của mình, Hoàng Tiểu Long cũng không bất ngờ, nếu Dương Cương bị hắn đánh bại một cách dễ dàng như vậy, trước đó mọi người sẽ không cho rằng Dương Cương sẽ đoạt được đệ nhị của năm nay. 

Sau khi Dương Cương tránh thoát công kích lần thứ hai của Hoàng Tiểu Long, thân thể hắn uốn éo rồi đột nhiên đánh tới Hoàng Tiểu Long. Chẳng biết từ lúc nào, trong tay Dương Cương đã có một thanh đoạn nhận.

Đoạn nhận trong tay Dương Cương có màu đỏ tươi và rất dài. Trên đoạn nhận có một Khô Lâu màu đen, lúc chém tới Hoàng Tiểu Long thì mang theo một mùi hôi thối vô cùng khó ngửi, nghe như mùi của thi thể mục nát đã rất lâu, thật khiến cho người ta ngửi mà muốn ngất xỉu.

Hoàng Tiểu Long chém ra Tu La Chi Đao, hai thanh đao giao kích khiến cho quang mang tóe lên. 

Hai người đồng thời vừa lui.

Tiếp theo, Hoàng Tiểu Long lóe lên một cái đi tới giữa không trung, thân hình không ngừng xoay tròn, hắn đánh ra Tu La Chi Đao, Phong Đô Chi Lôi bao phủ toàn bộ lôi đài, ầm ầm đánh xuống.

Chương 179: Hoàng thành chi chiến (11)

Phong Đô Chi Lôi giống như cuồng phong bạo vũ cuồn cuồn cuốn tới Dương Cương. Gió đang gào thét, Địa Ngục đang rên rĩ, mưa đang trùng kích, tiếng khóc của Tu La, tiếng sấm vang rền.

Hiện tại là chiêu Tu La Kiếm pháp thứ tư, Phong Đô Chi Lôi, Hoàng Tiểu Long hợp chiêu thứ nhất Địa Ngục Chi Phong, chiêu thứ hai Tu La Chi Lệ vào, uy lực mạnh hơn không chỉ gấp đôi so với Địa Ngục Chi Phong dung hợp cùng Tu La Chi Lệ vừa rồi.

Ba chiêu cùng thi triển ẩn chứa một lực lượng kinh khủng, khiến cho rất nhiều cường giả bên ngoài khu lôi đài biến sắc. 

Dương Cương cũng hoảng sợ nhìn toàn bộ lôi đài hoàn toàn bao phủ bởi Phong Đô Chi Lôi ầm ầm.

“Thái Âm chi  thân.”

Trong cơn hoảng sợ, Dương Cương lần nữa thi triển Thái Âm chi thân, toàn thân chí nhu cốt bắt đầu bay lên, không ngừng né tránh Phong Đô Chi Lôi trên trời cao, không ngừng xê dịch giữa không trung và mặt đất lôi đài. Cứ như thế, liên tiếp né tránh hơn mười đạo Phong Đô Chi Lôi, thế nhưng cuối cùng hắn vẫn bị một đạo đánh trúng vào ngực. 

Dương Cương hô thảm lên, từ giữa không trung rơi xuống mặt lôi đài.

Lúc này, mấy Phong Đô Chi Lôi giống như nước lũ tìm được chỗ phát tiết, toàn bộ lao xuống. Dương Cương hoảng sợ nhào lộn, nhưng vẫn bị hai đạo đánh trúng vào sau lưng.

Có mùi da thịt bị cháy lan ra... 

Phong Đô Chi Lôi dẫn động lực lượng công kích lôi hệ trong thiên địa, uy lực còn mạnh hơn lôi điện bình thường trong tự nhiên đến mấy lần. Dương Cương bị đánh trúng, cho dù có Thái Âm chi thân cũng không tránh được kết quả da thịt bị nướng.

Lúc này Phong Đô Chi Lôi biến mất.

Hoàng Tiểu Long nhẹ nhàng đáp xuống lôi đài, lạnh lùng nhìn Dương Cương nằm ở mặt lôi đài. Lúc này băng lam bên ngoài thân của Dương Cương từ từ rút đi. Do bị thương nặng, Đấu khí không có cách gì chống đỡ, Thái Âm chi thân biến mất. 

Trong cơ thể của Dương Cương truyền ra tiếng rên rỉ của địa ngục và tiếng khóc của Tu La.

Hoàng Tiểu Long chậm rãi đi tới chỗ Dương Cương.

Dương Cương hét thảm rên rỉ trên lôi đài, lăn lộn với vẻ mặt vô cùng đau khổ. Áo bào toàn thân rách nát như muốn rách cả ngực, trong nháy mắt vết máu lớp lớp. 

Bốn phía hoàn toàn yên tĩnh.

Không ai lên tiếng, nhưng ai cũng biết kết quả của cuộc tỷ thí này đã định.

Mọi người nhìn lên Dương Cương đang hét thảm, rên rỉ và lăn lộn trên lôi đài. Lúc này tiếng rên rĩ của địa ngục và tiếng khóc Tu La vẫn không ngừng truyền ra từ trong cơ thể của Dương Cương. 

Dưới lôi đài, đám người Thôi Lệ, Bàng Ngọc nhìn Hoàng Tiểu Long bằng ánh mắt khó che giấu được hoảng sợ trong lòng.

Nếu đối chiến cùng Hoàng Tiểu Long trên lôi đài vừa rồi chính là bọn họ, chứ không phải là Dương Cương, vậy hiện tại kết quả của bọn họ sẽ như thế nào?!

Nhìn tình trạng Dương Cương vô cùng đau khổ, Bàng Ngọc thầm rùng mình, sau lưng cũng rịn mồ hôi lạnh. 

Lúc này, trong mắt đám người Bàng Ngọc, Hoàng Tiểu Long so sánh với Tạ Bồ Đề còn kinh khủng hơn.

Bị đánh trúng bởi Phượng Hoàng Hỏa Khí của Tạ Bồ Đề, tuy Phượng Hoàng Hỏa Khí đốt người đến đau khổ, thế nhưng nỗi đau đớn thống khổ của Dương Cương ở trước mắt đây quả thực còn đau đớn hơn Phượng Hoàng Hỏa Khí thiêu đốt người.

“Ta... ta... ta...” 

Dương Cương nhìn Hoàng Tiểu Long đang chậm rãi đi tới gần mình, nỗ lực lên tiếng.

Hoàng Tiểu Long cười lạnh. Hắn hiểu Dương Cương muốn nói gì, tuy nhiên hắn sẽ không cho đối phương cơ hội. Cặp mắt của Hoàng Tiểu Long chợt lóe lên sát ý, hai tay triệu ra Tu La Chi Đao.

Ngay khoảnh khắc Hoàng Tiểu Long vung Tu La Chi Đao tới cổ họng của Dương Cương, đột nhiên một giọng nói vang lên: 

“Khoan đã!”

Âm thanh ẩn chứa ma lực, khiến trong đầu óc linh hồn của Hoàng Tiểu Long chấn động, hắn không khỏi ngừng tay lại.

“Hoàng Tiểu Long, ngươi đã thắng trong cuộc tỷ thí này.” 
Trình Kiếm đứng lên, mở miệng nói:

“Tỷ thí lôi đài tỷ chỉ luận thắng thua, không quyết đấu sinh tử.”

Chỉ luận thắng thua, không quyết đấu sinh tử, đây là quy củ của Hoàng Thành Chi Chiến. 

Hoàng Tiểu Long nhíu mày, nhưng vẫn ngừng lại.

“Cuộc tỷ thí này, Hoàng Tiểu Long thắng.”

Sau đó Trình Kiếm tuyên bố kết quả. 

Khi âm thanh của Trình Kiếm vừa dứt, trên quảng trường Đoạn Nhận bỗng nổ bung ra.

Trước khi tỷ thí, không ai ngờ Dương Cương sẽ thảm bại như thế, hơn nữa còn dưới tình huống Hoàng Tiểu Long không hề triệu ra Vũ hồn. Nếu Hoàng Tiểu Long triệu ra Vũ hồn vậy thực lực kia sẽ kinh khủng như thế nào?

Bên ngoài khu lôi đài, hơn 1000 đệ tử thiên tài của các quốc gia đã bị loại lúc trước xem tỷ thí giữa Hoàng Tiểu Long và Dương Cương, ai nấy đều cảm thấy may mắn và toát mồ hôi lạnh trên trán. 

May mắn lúc trước không đối nghịch cùng Hoàng Tiểu Long trên lôi đài.

Hoàng Tiểu Long đi xuống lôi đài.

Khi hắn đi ngang qua Tạ Bồ Đề, Tạ Bồ Đề mở miệng nói: 

“Ngươi mạnh hơn là ta nghĩ, cứ chờ đó, ta sẽ dốc toàn bộ thực lực đánh với ngươi một trận.”

Cặp mắt của Tạ Bồ Đề hừng hực chiến ý.

Hoàng Tiểu Long nhìn Tạ Bồ Đề một cái, gật gật đầu, không nói gì, sau đó về tới chỗ ngồi. 

Thôi Lệ vẫn một mực chăm chú nhìn Hoàng Tiểu Long, lúc này mới chậm rãi thu hồi ánh mắt, trong lòng nàng rất phức tạp.

Thật ra nàng rất có cảm tình với Hoàng Tiểu Long, tuy rằng hai người gặp nhau chưa được mấy ngày, nhưng cảm tình cũng không cần thời gian dài hơn mới có thể chứng minh được.

Tuy nhiên Thôi Lệ vừa nghĩ tới gia tộc, còn có Tuyệt Tình công tử, thầm thở dài sâu kín. Tổ thứ ba là Hoàng Tiểu Long tỷ thí cùng Dương Cương đã kết thúc, tiếp theo là tổ thứ bốn: Bàng Ngọc cùng Khương Đại Dân.

Không được bao lâu, kết quả đúng như mọi người dự đoán, Bàng Ngọc đánh bại Khương Đại Dân, thắng cuộc tỷ thí ở tổ thứ bốn. Còn tổ 5 là Đái San Ny cùng Hồ Trí, kết quả tỷ thí tổ 5 cũng giống như dự đoán trước đó của mọi người, Đái San Ny thắng trận.

Ngày hôm nay, năm tổ tỷ thí vòng thứ nhất đến đây đã kết thúc. 

Sáu người có Siêu cấp Vũ hồn, ngoại trừ Dương Cương bị loại, năm người khác đều tiến vào năm vị trí đầu.

Nhìn kết quả này, mọi người đều than thở.

Vốn lúc trước mọi người còn tưởng rằng Dương Cương sẽ đoạt được hạng hai trong năm nay, hiện tại ngay cả năm vị trí đầu hắn cũng không chen chân vào được a. 

Ngoài ra bây giờ bị Hoàng Tiểu Long gây trọng thương, chưa biết sau này tu luyện có ảnh hưởng gì hay không.

Năm tổ tỷ thí vòng thứ nhất đã xong, tiếp theo chính là năm người Hoàng Tiểu Long tranh đoạt ba vị trí đầu.

Lúc này trên chủ tịch đài, Trình Kiếm nói với Đoạn Vô Ngân: 

“Nhị hoàng tử điện hạ, ngài xem tỷ thí kế tiếp, danh sách sẽ định như thế nào?”

Vốn dựa theo suy tính của Trình Kiếm lúc trước, sau khi đào thải năm người, kế tiếp thì Tạ Bồ Đề không cần tỷ thí, cứ trực tiếp bước vào ba vị trí đầu, thế nhưng thực lực mà Hoàng Tiểu Long vừa mới triển lộ đã khiến cho hắn chần chờ.

Đoạn Vô Ngân cũng phải nhíu mày. 

Là Tạ Bồ Đề hay là Hoàng Tiểu Long trực tiếp đi vào ba hàng đầu? Hắn thật khó để lựa chọn.

“Hay là như cũ đi.”

Đoạn Vô Ngân trầm ngâm đưa ra quyết định. 

Nếu khó có thể lựa chọn, vậy cứ dựa theo quyết định trước đó đi.

“Vâng, nhị hoàng tử điện hạ.”

Trình Kiếm đã minh bạch ý tứ của Đoạn Vô Ngân. 

Sau đó, Trình Kiếm liền tuyên bố cho phép Tạ Bồ Đề trực tiếp tiến vào ba vị trí đầu mà không cần phải tỷ thí, bốn người còn lại là Hoàng Tiểu Long, Thôi Lệ, Bàng Ngọc, Đái San Ny thì rút thăm đối chiến.

Nghe được Trình Kiếm tuyên bố, Hoàng Tiểu Long cũng không để ý.

Hoàng Tiểu Long tiến lên rút thăm, rút được chính là Thôi Lệ. 

Khi Thôi Lệ thấy đối thủ tiếp theo chính là Hoàng Tiểu Long, đôi mắt đẹp của nàng pha lẫn chút phức tạp.

Còn hai người Bàng Ngọc và Đái San Ny thì thở phào nhẹ nhõm.

Nếu đối chiến cùng Hoàng Tiểu Long, hai người tất bại không thể nghi ngờ. Hiện tại ít nhất còn có hy vọng đi vào ba hạng đầu. 

Hoàng Tiểu Long và Thôi Lệ đứng trên lôi đài, hai người nhìn nhau.

Thôi Lệ nhìn Hoàng Tiểu Long bằng ánh mắt đẹp vô cùng sâu kín, mở miệng nói:

“Ngày ấy ta dẫn Triệu Cơ qua tìm ngươi, trong lòng ngươi có trách ta hay không?” 

Chương 180: Hoàng thành chi chiến (12)

“Trách ngươi sao?”

Hoàng Tiểu Long ngẩn ra, sau đó là lắc đầu. Chuyện này từ đầu tới cuối hắn không hề để trong lòng.

Thôi Lệ thấy Hoàng Tiểu Long lắc đầu, tâm tư bỗng trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều, nàng có cảm giác như trút được gánh nặng vậy. 

Sau đó Thôi Lệ quay đầu lại nói với chủ trì Trình Kiếm:

“Cuộc tỷ thí này, ta nhận thua.”

Nhận thua. 

Mọi người ngạc nhiên, tiếp đó là rối loạn lên.

Nhưng không có bao nhiêu người nhạo báng, ngay cả Dương Cương cũng không phải là đối thủ của Hoàng Tiểu Long, huống chi là Thôi Lệ. Thôi Lệ chủ động nhận thua cũng rất điều rất bình thường.

Đang lúc mọi người rối loạn lên tiếng nghị luận xôn xao, Thôi Lệ nhận thua, như vậy cuộc tỷ thí này đã kết thúc. 

Hoàng Tiểu Long tiến nhập vào ba hạng đầu.

Sau đó là hai người Bàng Ngọc và Đái San Ny đối chiến.

Bàng Ngọc và Đái San Ny triệu ra Vũ hồn cấp, đều là Vũ hồn bình thường cấp 11. Thực lực thiên phú Vũ hồn hai người không kém lắm, hơn nữa thực lực Đấu khí đều là Tiên Thiên nhất giai hậu kỳ. 

Vì thế lực lượng thực lực tổng hợp của hai người là ngang nhau, đánh một trận cực kỳ đặc sắc. Cuối cùng, Đái San Ny đánh bại Bàng Ngọc, chiến thắng trong cuộc tỷ thí ấy.

Sau đó chính là tranh giữa thứ nhất, thứ hai và thứ ba.

Hoàng Tiểu Long, Tạ Bồ Đề, Đái San Ny. 

Trong ba người, Đái San Ny có thực lực yếu nhất. Đái San Ny tự động nhận thua, xếp hạng thứ ba.

Đái San Ny nhận thua, sau đó chỉ còn lại Hoàng Tiểu Long và Tạ Bồ Đề.

“Trận chiến cuối cùng, Hoàng Tiểu Long và Tạ Bồ Đề, mời hai người lên lôi đài.” 

Lúc Đái San Ny tự động nhận thua, Trình Kiếm liền đứng lên, cao giọng nói to, âm thanh to rõ và vang đội hơn so với bất kỳ lần nào trước đó.

Hoàng Tiểu Long và Tạ Bồ Đề.

Lập tức tất cả mọi người đều nhìn Hoàng Tiểu Long và Tạ Bồ Đề. Toàn bộ quảng trường Đoạn Nhận an tĩnh lại. 

Cuối cùng đã tới trận chiến cuối cùng rồi.

Trận chiến cuối cùng của Hoàng Thành Chi Chiến năm nay, cuộc chiến giành đệ nhất cũng là một trận đặc sắc nhất.

Hai người Hoàng Tiểu Long và Tạ Bồ Đề đồng thời đứng lên. 

Hai người sóng vai đi lên lôi đài chính, sau đó đứng vững vàng tại chỗ.

Tạ Bồ Đề nhìn Hoàng Tiểu Long, đột nhiên nở nụ cười:

“Nói thật, ba ngày trước ta không cho rằng ngươi có thể chiến một trận cuối cùng với ta, ta cho là Dương Cương.” 

Ba ngày trước, đích xác là Tạ Bồ Đề đã nghĩ như vậy.

Mọi người cũng đều nghĩ như vậy.

“Vừa rồi ta đã nói, ta sẽ dốc ra toàn bộ thực lực đánh với ngươi một trận. Hy vọng ngươi cũng như thế.” 

Tạ Bồ Đề vừa nói xong, toàn thân hào quang màu đỏ tăng mạnh, sau đó bên ngoài thân toát ra từng đoàn hỏa diễm màu đen, một con phượng hoàng to lớn trôi lơ lửng ở sau lưng của hắn. Hắc hỏa không ngừng khuếch tán ra không gian bốn phía.

Từ xa nhìn lại, chung quanh thân thể Tạ Bồ Đề như quấn một vùng biển lửa màu đen. Trên không của biển lửa màu đen này là một con Phượng Hoàng to lớn thiêu đốt hỏa diễm màu đen.

Sau khi Hắc Hỏa Phượng Hoàng được triệu ra, quảng trường Đoạn Nhận bỗng trở nên cực nóng lên. 

Sức nóng không ngừng khuếch tán, khuếch tán ra ngàn mét, hai ngàn mét.

Trong khu lôi đài, đám người Thôi Lệ, Bàng Ngọc hoảng hốt vận chuyển Đấu khí chống đỡ, lúc này mới dễ chịu hơn đôi chút. Dù vậy vẫn có thể cảm giác được thân thể bốn phía nóng rực một cách dị thường.Bên ngoài khu lôi đài, cường giả các phe đều cả kinh, đua nhau vận chuyển Đấu khí chống đỡ. 

Trên chủ tịch đài, Đoạn Vô Ngân nhìn Tạ Bồ Đề triệu ra Hắc Hỏa Phượng Hoàng thì cặp mắt lóe lên tia sáng kỳ dị, than thở nói:

“Vũ hồn cấp 13, đã bao nhiêu năm không xuất hiện rồi.”

Từ khi tỷ thí cho đến bây giờ, đây là lần đầu tiên Tạ Bồ Đề triệu ra Vũ hồn. 

Trình Kiếm cũng gật đầu nói:

“Đúng vậy a, Hắc Hỏa Phượng Hoàng, Nhất Lưu Vũ hồn cấp 13. Lời đồn hắc hỏa của Hắc Hỏa Phượng Hoàng này có thể đốt diệt hết thảy, ngay cả Nhũ Hoàng Tinh thiết cứng rắn nhất thế giới Vũ hồn cũng có thể bị dung hóa trong nháy mắt. Là tồn tại nhất lưu trong hệ Phượng Hoàng Vũ hồn.”

Đoạn Vô Ngân gật đầu: 

“Một trận chiến này thật đúng là khiến cho người ta mong đợi.”

Nói đến đây, hắn nhìn Hoàng Tiểu Long rồi tiếp lời:

“Trình Kiếm, ngươi nói trận chiến này ai sẽ thắng? Hay là chúng ta đánh cuộc được không?” 

Trình Kiếm ngẩn ra, tiếp đó cười nói:

“Được, không biết nhị hoàng tử điện hạ muốn đánh cược như thế nào?”

“Ngươi cảm thấy ai sẽ thắng?” 

Đoạn Vô Ngân hỏi ngược lại.

“Thần cảm thấy hẳn là Tạ Bồ Đề.”

Trình Kiếm ngẫm nghĩ giây lát rồi đáp. 

Tuy Hoàng Tiểu Long không cho triệu ra Vũ hồn lập tức đánh bại Dương Cương, thế nhưng Trình Kiếm vẫn nghiêng về phía Tạ Bồ Đề.

Bởi vì Vũ hồn của Hoàng Tiểu Long là Hắc Long nhất lưu cấp 12, còn Hắc Hỏa Phượng Hoàng của Tạ Bồ Đề chính là nhất lưu cấp 13.

Đẳng cấp của Vũ hồn càng cao thì thiên phú càng mạnh, uy lực chênh lệch cũng càng lớn. 

Hiện tại Đấu khí của Tạ Bồ Đề là Tiên Thiên nhị giai sơ kỳ, trừ phi Đấu khí của Hoàng Tiểu Long là Tiên Thiên nhị giai hậu kỳ, vậy mới có thể bù đắp vào sự chênh lệch của Vũ hồn.Tiên Thiên nhị giai hậu kỳ? Theo Trình Kiếm là hoàn toàn không có khả năng.

Dù sao Hoàng Tiểu Long mới chỉ có mười bảy tuổi. 

17 tuổi có thể đột phá Tiên Thiên, đã làm cho người ta cực kỳ kinh hãi rồi.

Trên lôi đài, Hoàng Tiểu Long nhìn Tạ Bồ Đề triệu ra Hắc Hỏa Phượng Hoàng bằng vẻ mặt bình tĩnh, lập tức toàn thân bắt đầu khởi động quang mang màu đen, có tiếng Thiên Long gầm chấn động vang dội trời cao. Một con Hắc Long to lớn trôi lơ lửng sau lưng Hoàng Tiểu Long.

Một đạo long uy đến từ Viễn Cổ Thần Long bao phủ thiên địa bốn phương. 

Lúc này vang lên từng tiếng hót thánh thót của Phượng Hoàng, mơ hồ vượt qua tiếng gầm của Hắc Long.

Rồng gầm Phượng hót.

Trên quảng trường, tất cả mọi người nhìn Viễn Cổ Hắc Long và Hắc Hỏa Phượng Hoàng trên không trung của lôi đài bằng vẻ mặt đầy kích động và kinh ngạc. 

Vũ hồn nhất lưu cấp 12.

Vũ hồn nhất lưu cấp 13.

Bất kể là cái nào cũng đều là Siêu cấp Vũ hồn hiếm thấy trên đời, ngày hôm nay lại cùng xuất hiện trên đài, đồng thời hai người có Hắc Long và Hắc Hỏa Phượng Hoàng gặp nhau và tiến hành một trận đánh đặc sắc nhất. 

Sau khi Hoàng Tiểu Long triệu ra Hắc Long, sát khí giết chóc càn quét, hóa ra Tu La Chi Thân, phía sau lưng xuất hiện Ác Ma Chi Dực.

Tuy rằng đánh bại được Dương Cương một cách dễ dàng, thế nhưng Hoàng Tiểu Long biết rằng Dương Cương không thể so sánh cùng Tạ Bồ Đề. Tạ Bồ Đề có nhất lưu Vũ hồn cấp 13, Đấu khí tu vi đạt đến Tiên Thiên nhị giai, thực lực tuyệt đối mạnh hơn gấp mấy lần so với Dương Cương.

Vì thế Hoàng Tiểu Long thuận lợi triệu ra Hắc Long Vũ hồn ngay từ đầu. 

Tuy Hoàng Tiểu Long đã triệu ra Hắc Long Vũ hồn, cũng hóa ra Tu La Chi Thân, nhưng nếu nhìn khí thế ở bên ngoài của hai người thì Tạ Bồ Đề vẫn mạnh hơn không ít.

Tạ Bồ Đề thấy Hoàng Tiểu Long triệu ra Hắc Long Vũ hồn thì âm thầm gật đầu, đột nhiên quát:

“Hắc hỏa, Phượng Hoàng Triển Sí.” 

Theo âm thanh hắn hô lên, Hắc Hỏa Phượng Hoàng trôi lơ lửng sau người chợt hót dài một tiếng, gương đôi cánh, trong nháy mắt đánh tới Hắc Long và Hoàng Tiểu Long.

Tâm thần Hoàng Tiểu Long chợt động, Hắc Long gầm vang, long trảo giơ lên đón nhận Hắc Hỏa Phượng Hoàng.

Lúc này, thân hình Tạ Bồ Đề lóe lên một cái, dĩ nhiên đi tới trước người Hoàng Tiểu Long. 

“Huyễn Ảnh Hư Chỉ.”

Một chỉ liền đâm vào đầu chân mày của Hoàng Tiểu Long.

Dưới một chỉ này, chỉ ảnh trùng trùng, xen vào hư ảo khiến cho người ta thấy không rõ rốt cuộc cái nào mới thật sự là chỉ lực, cái nào chỉ là chỉ ảnh. 

Hoàng Tiểu Long mở Ác Ma Chi Dực phía sau lưng, đột nhiên lóe lên một cái liền biến mất tại chỗ.

Chỉ ấn của Tạ Bồ Đề rơi vào khoảng không, đánh vào một góc lôi đài, toàn bộ lôi đài chấn động. Mọi người nhìn thấy một góc lôi đài bị đánh trúng không ngờ lại xuất hiện một cái lổ do chỉ phong chọc ra vô cùng kinh khủng.

Cái lổ này không biết sâu bao nhiêu mét. 

Nhưng điều khiến người ta cả kinh là đột nhiên Hoàng Tiểu Long biến mất.

Đột nhiên tiêu biến.

Ngay cả Tạ Bồ Đề đánh hụt nhất chỉ cũng phải kinh hãi. Hắn linh cảm khuếch tán, bao phủ toàn bộ lôi đài, nhưng không cảm ứng được khí tức của Hoàng Tiểu Long. 

“Đây là?”

Trên chủ tịch đài, cặp mắt của Đoạn Vô Ngân lóe lên một tia quang mang.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau