VÔ ĐỊCH THIÊN HẠ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô địch thiên hạ - Chương 171 - Chương 175

Chương 171: Hoàng thành chi chiến (3)

Chứng kiến song chưởng của Bách Thủ ấn mạnh lên ngực của Hoàng Tiểu Long, lập tức dưới đài có một trận xáo động nho nhỏ:

“Ha ha, ta nói tiểu tử này sẽ bị đào thải ngay vòng thứ nhất.”

“Người đầu tiên có Siêu cấp Vũ hồn mà vẫn đào thải, không thể tiến vào Học viện Đoạn Nhận. Hoàng Tiểu Long này quả thực mất hết thể diện của người có Siêu cấp Vũ hồn.” 

Không ít tiếng cười của đệ tử thiên tài vang lên.

Ngay cả Tạ Bồ Đề cũng đều lắc đầu, thầm thất vọng.

“Xem ra ta đánh giá cao Hoàng Tiểu Long rồi.” 

Vốn trước đó hắn thấy Hoàng Tiểu Long có thể đỡ được Phượng Hoàng Hỏa Khí của hắn, đã cảm thấy Hoàng Tiểu Long xứng làm đối thủ của hắn, hiện tại xem ra không hẳn như vậy rồi.

Những đệ tử kia nói không sai, Hoàng Tiểu Long quả thực mất hết sĩ diện của người có Siêu cấp Vũ hồn rồi.

Dương Cương ngồi nơi đó, nhìn song chưởng của Bách Thủ ấn trên ngực của Hoàng Tiểu Long, nở nụ cười trên mặt. 

Về phần Thôi Lệ, đôi mắt đẹp cũng mờ mịt, thậm chí mang theo nỗi thất vọng, hiển nhiên nàng cũng không ngờ nam nhân làm cho nàng cảm thấy hứng thú lại không chịu nổi một kích nhanh như vậy.

Bách Thủ đánh song chưởng trúng Hoàng Tiểu Long thì thầm vui mừng.

Hắn vốn nghĩ để giải quyết được Hoàng Tiểu Long phải gặp chút phiền phức, dù sao Hoàng Tiểu Long có Siêu cấp Vũ hồn, không như Thập giai hậu kỳ đỉnh phong bình thường, thế nhưng không ngờ lại thuận tay dễ dàng như vậy. 

“Tiểu tử, ta bảo ngươi triệu ra Vũ hồn, nhưng ngươi trang bức không chịu triệu. Hiện tại đây là hậu quả của việc trang bức.”

Lúc này Bách Thủ phá lên cười, cười không thèm kiêng kỵ.

Nhưng đột nhiên hắn cảm thấy có gì đó bất thường. 

Bởi vì.

Khi hắn ngẩng đầu nhìn Hoàng Tiểu Long, chỉ thấy Hoàng Tiểu Long lạnh lùng đứng ở nơi đó, bất động chẳng nói gì, chỉ đang nhìn hắn.

“Ngươi...” 

Sắc mặt Bách Thủ biến đổi, không thể tin được.

Lúc này, một cổ lực lượng mạnh mẽ từ trong cơ thể của Hoàng Tiểu Long trào ra, trước cỗ lực lượng mạnh mẽ này, song chưởng của Bách Thủ ấn lên ngực Hoàng Tiểu Long chấn động, thân hình không kìm nổi liên tiếp lui về phía sau.

“Cái gì?” 

“Tại sao có thể như vậy chứ.”

Nhìn Hoàng Tiểu Long chịu đựng một cú đánh song chưởng của Bách Thủ mà vẫn không sao, không chỉ không sao mà còn đẩy lui Bách Thủ ra ngoài, sắc mặt mọi người đều biến hẳn, lên tiếng hô lên cả kinh. Không ít đệ tử thiên tài dưới đài thậm chí thất thố phía dưới bỗng nhiên đứng lên từ chỗ ngồi.

Một trận xôn xao. 

Đám người Đoạn Vô Ngân chú ý tới đài chủ tịch của lôi đài số 2.

Trong mắt của Đoạn Vô Ngân nhìn thân ảnh Hoàng Tiểu Long ẩn chứa tán thưởng, nói:

“Phụ hoàng bảo ta chú ý tới Hoàng Tiểu Long kia, xem ra Hoàng Tiểu Long đích xác không đơn giản.” 

Trình Kiếm ngồi bên cạnh Đoạn Vô Ngân cười nói:

“Bệ hạ phán đoán luôn luôn rất đúng.”

Lúc này ai nấy cũng đều nhận thấy thực lực của Hoàng Tiểu Long tuyệt đối không như Thập giai hậu kỳ đỉnh phong đơn giản như vậy. 

Ở dưới đài, Tạ Bồ Đề cũng kinh ngạc nhìn Hoàng Tiểu Long ở trên đài, toàn thân hỏa hồng quang mang lập lòe. Về phần Dương Cương thì mang sắc mặt âm trầm.

Tất nhiên là Thôi Lệ nhìn Hoàng Tiểu Long với vẻ kinh ngạc, cái miệng anh đào nhỏ nhắn không để ý đến hình tượng cũng hé lớn ra, bộ ngực đầy đặn phập phồng nhún nhảy kịch liệt.

Giống như khi xưa lúc ở Học viện Tinh Không, sau khi Hoàng Tiểu Long thực sự nhận chịu một kích Nguyệt Hoa Thái Âm quyền toàn lực của Lâm Hàn ở cấp năm 3, trong sự kinh ngạc của các sư sinh của Học viện Tinh Không, tất cả mọi người tại Đoạn Nhận quảng trường đều kinh ngạc đặt toàn bộ chú ý vào lôi đài số 2. Nhận chịu một cú đánh bằng song chưởng của cường giả Tiên thiên nhất giai, không ngờ lại không sao?

Sau khi tất cả mọi người đều không thể tin được thì ý niệm đầu tiên chính là… biến thái.

Giống như trước đây, sau khi thừa nhận một cú đánh Nguyệt Hoa Thái Âm quyền của Lâm Hàn, Hoàng Tiểu Long vẫn lấy tay vỗ vỗ ngực, phủi những mảnh băng vỡ trên ngực xuống, nhìn Bách Thủ bằng gương mặt lạnh lùng: 

“Toái Băng chưởng? Ngươi sử dụng tất cả lực lượng ra đây, vừa rồi quả thực chỉ là gãi ngứa cho ta.”

Sử dụng tất cả lực lượng ra đây.

Gãi ngứa. 

Quảng trường Đoạn Nhận sau một hồi yên tĩnh ngắn ngủi, lần nữa lại xôn xao một trận.

“Quá ngông cuồng! Thật là ngông cuồng rồi. Không ngờ Hoàng Tiểu Long lại nói Bách Thủ đang gãi ngứa cho hắn.”

Thôi Lệ đứng ở nơi đó, bộ ngực đầy đặn vẫn phập phồng không dứt. 

Trên lôi đài, sắc mặt của Bách Thủ cực kỳ khó coi.

Nghe mọi người bốn phía dưới đài ồ lên nghị luận, cặp mắt hắn bắn lên sự tức giận, toàn thân bắt đầu khởi động quang mang màu đen, xuất hiện một khối Khô Lâu hình người hiện ra trôi lơ lửng.

Khối Khô Lâu hình người này có toàn thân màu đen, có hai tay hai chân giống như người vậy, tuy nhiên trong hốc mắt móp méo lại lóe ra hỏa diễm giống như Quỷ hỏa. 

Đây cũng là Vũ hồn của Bách Thủ, Siêu cấp Vũ hồn gần đứng đầu cấp 10 “Hắc Khô Lâu.”

Sau khi Bách Thủ triệu Vũ hồn ra thì không có Hồn hóa, mà là khởi động Hắc Khô Lâu công kích tới Hoàng Tiểu Long.

Hắc Khô Lâu phá vỡ hư không, trong nháy mắt liền đi tới đỉnh đầu Hoàng Tiểu Long, hỏa diễm bên trong hốc mắt đột nhiên biến thành hai ánh lửa đánh vào ngực của Hoàng Tiểu Long. Đồng thời hai tay của nó trở nên dài thêm mười mấy lần, đánh vào trên đình đầu của Hoàng Tiểu Long. 

Đúng lúc này, thân hình Bách Thủ cũng nhoáng lên một cái, lướt tới trước người Hoàng Tiểu Long nhẹ nhàng như gió.

“Chết đi.”

Cặp mắt đầy sát ý của hắn chợt lóe lên, đột nhiên vỗ song chưởng ra, chưởng lực phá vỡ hư không, tiếng xé gió chấn động. 
Vừa rồi bởi vì khinh thường cho nên Toái Băng chưởng chỉ dùng bảy thành lực lượng, còn bây giờ song chưởng ẩn chứa toàn bộ lực lượng của hắn.

Dưới đài, mọi người vốn xáo động nhất thời an tĩnh lại, nhìn chằm chằm lên trên đài.

Lúc này Hoàng Tiểu Long chợt động, hai tay nhấc lên, một chưởng chụp tới hỏa diễm của Khô Lâu, một chưởng lại nghênh đón hai tay của Khô Lâu. 

Dưới một chưởng của Hoàng Tiểu Long, Khô Lâu hỏa diễm nổ tan ra, đồng thời hai tay bị một chưởng của Hoàng Tiểu Long cắt nát. Hắc Khô Lâu bắn ngược ra ngoài, đúng lúc này Bách Thủ ấn song chưởng vào ngực của Hoàng Tiểu Long.

Trong nháy mắt Bách Thủ ấn song chưởng vào ngực Hoàng Tiểu Long, bên ngoài thân Hoàng Tiểu Long nổi lên từng đạo thủy tinh quang hoa.

“Ầm.” 

Một tiếng động vang dội.

Cuối cùng, song chưởng của Bách Thủ lại đánh trúng ngực của Hoàng Tiểu Long lần nữa cực mạnh.

Bách Thủ mừng thầm. Hắn không tin lần này Hoàng Tiểu Long chịu đựng được một kích song chưởng toàn lực của hắn mà có thể bình yên vô sự được nữa. 

“Đây là toàn bộ thực lực của ngươi đó sao?”

Đột nhiên có âm thanh lạnh lùng của Hoàng Tiểu Long vang lên. Bách Thủ còn chưa kịp phản ứng thì Hoàng Tiểu Long đã vỗ ra một Miên chưởng, đánh tới ngực của hắn.

“Phốc.” 

Máu tươi phun ra, Bách Thủ bay lộn ngược trở lại, ngã bên cạnh lôi đài.

Tất cả mọi người đều ngẩn ngơ.

Tiếp đó là tiếng nổ vang ầm ầm. 

Bên ngoài lôi đài, không ít người xem đều sôi trào.

Một số người vốn không hề chú ý tới người trên lôi đài số 2 cũng phải đua nhau nhìn sang bên này.

Ở dưới đài, sắc mặt của Dương Cương âm trầm như nước, còn cặp mắt của Tạ Bồ Đề thì bạo phát hồng mang. Thực lực của Hoàng Tiểu Long không ngờ đã vượt xa dự liệu của hắn. 

Tiên thiên nhất giai Bách Thủ cũng bị đánh bại như vậy sao?

Hắn nhận ra Bách Thủ đã bị trọng thương, hoàn toàn mất đi sức tái chiến.

Kết quả của cuộc tỷ thí này đã định. 

Về phần Thôi Lệ thì hai đỉnh ngực phập phồng quá mức, cảm giác dường như có thể vỡ bung áo ra rồi.

Một số thiên tài các quốc gia chung quanh quét ánh mắt tới, nuốt nước bọt không thôi.

Trong đám người này có Siêu cấp Vũ hồn Bàng Ngọc, Đái San Ny cũng nhìn Hoàng Tiểu Long bằng cặp mắt cả kinh. 

Lúc này, Bách Thủ loạng choạng lắc lư đứng lên trên lôi đài, quệt quệt vết máu nơi khóe miệng, nhìn Hoàng Tiểu Long với cặp mắt không cách gì che giấu nỗi sợ hãi.

“Ta nhận thua.”

Hắn gượng đứng lên, không đợi Hoàng Tiểu Long xuất thủ nữa, lập tức hoảng sợ run giọng nói. 

Nhận thua.

Mọi người lại nổ vang một trận.

Sau khi người chủ trì phán định Hoàng Tiểu Long đã thắng trong cuộc tỷ thí này, lúc đó Hoàng Tiểu Long đi xuống lôi đài, nhìn vào ánh mắt nồng cháy của Thôi Lệ rồi về tới chỗ ngồi ban đầu. 

Chương 172: Hoàng thành chi chiến (4)

Sau khi Hoàng Tiểu Long ngồi xuống, đệ tử thiên tài của các quốc gia chung quanh nhìn hắn bằng ánh mắt phức tạp. Vài thiên tài trước đó lên tiếng châm chọc khiêu khích hắn lúc này hoàn toàn im miệng, nhìn Hoàng Tiểu Long bằng ánh mắt kính sợ, thậm chí mơ hồ có chút hối hận.

Hoàng Tiểu Long mới vừa ngồi xuống, Thôi Lệ liền nhích tới gần hắn, toàn bộ thân thể yêu kiều gần như áp vào cánh tay của hắn, nhỏ giọng thỏ thẻ:

“Tiểu Long, vừa rồi ngươi thật sự rất mạnh.” 

Vừa rồi thật sự rất mạnh.

Lời này khiến cho người ta nghĩ đến ý nghĩa khác.

Đệ tử thiên tài chung quanh nghe được thì lỗ mũi nóng lên, lấy tay quệt chợt thấy hồng hồng, thì ra là máu mũi. 

Hoàng Tiểu Long quay đầu nhìn Thôi Lệ, chỉ thấy dưới gương mặt ngọt ngào của Thôi Lệ là hai đỉnh ngực cao ngất gần như đụng vào cánh tay vậy.

Vừa rồi còn Tiểu Long đệ đệ, mà bây giờ từ đệ đệ cũng bỏ đi rồi, trực tiếp gọi là Tiểu Long.

Hoàng Tiểu Long nhìn chằm chằm vào Thôi Lệ một hồi, quay đầu lại lên tiếng: 

“Tiểu Long, lát nữa nếu đụng phải người ta trên lôi đài, cũng không cho phép ngươi khi dễ người ta.”

Lúc này, Thôi Lệ tới gần lần nữa, ỏn ẻn cất lời, âm thanh vô cùng mềm dẻo khiến cho lòng người khẽ dậy sóng.

Cánh tay của Hoàng Tiểu Long đụng phải một thứ gì đó rất mềm mại. 

Rất mềm mại, vô cùng mềm.

Không cần nhìn cũng biết là chạm phải ngực của nàng.

Hoàng Tiểu Long cũng không khỏi mặt đỏ hồng, lúng túng trước mặt mọi người. 

Thôi Lệ trông thật ngọt ngào, trong sáng, không ngờ trong thâm tâm lại như vậy?

Trong lúc Hoàng Tiểu Long đang suy tính có nên thay đổi chỗ ngồi hay không, Thôi Lệ chợt ngồi thẳng lên, vẻ mặt cười ngọt ngào nói:

“Vừa rồi đùa với ngươi thôi.” 

Rồi nàng cười duyên một tiếng, dáng dấp cực kỳ trong sáng.

Lúc này tỷ thí đã đến vòng bảy tổ mười lên lôi đài.

Dương Cương bất ngờ cùng ở vòng thứ 7. Dương Cương là số 72, cùng Hoàng Tiểu Long ở lôi đài thứ hai. 

Thấy Dương Cương tỷ thí, mọi người Hoàng Tiểu Long vừa mới nghị luận không khỏi yên tĩnh trở lại, dời chú ý quan sát đến Dương Cương.

Đối thủ của Dương Cương cũng là một cường giả Tiên thiên nhất giai, tên là Trần Triều Quang. Không ngờ Vũ hồn của Trần Triều Quang cũng giống như Vũ hồn của Phí Hầu, đó là Ngân Hà.

Khi Trần Triều Quang triệu Vũ hồn ra, Hoàng Tiểu Long chợt sửng sốt một lúc. 

Nhưng Ngân Hà Vũ hồn của Trần Triều Quang yếu hơn không ít so với Phí Hầu, chỉ đạt tới trình độ năm lần cường hóa.

Sau khi Trần Triều Quang triệu Ngân Hà Vũ hồn ra, trong nháy mắt Vũ hồn cường hóa năm lần, khí thế tăng lên tới mức cực hạn, đột nhiên đánh tới Dương Cương.

Trần Triều Quang sử dụng là một cây trường tiên, vung thẳng tới 30, 40m. trên thân tiên có từng cây gai xương cực kỳ sắc bén. Trong tay của Trần Triều Quang, trường tiên biến thành một con rắn độc, quấn quanh tới Dương Cương, trên thân tiên có gai xương há lớn vươn ra cái miệng rắn khổng lồ, lộ ra răng độc. Dương Cương nhìn trường tiên đánh tới, lạnh giọng nhoẻn miệng cười, giơ tay lên chụp ra một chưởng, dưới ánh mắt giật mình của mọi người, chỉ thấy trường tiên kết băng trong nháy mắt, tiếp đó không ngừng vỡ nát, rơi xuống lôi đài trở thành từng khối băng.

Mọi người ồ lên.

Hoàng Tiểu Long âm thầm gật đầu. 

Phất tay thành băng, uy lực Âm Hàn chi lực của Dương Cương đích xác rất mạnh.

Kết cục không cò huyền niệm, chưa được bao lâu Trần Triều Quang đã bị Dương Cương dễ dàng đánh bay bằng một chưởng, rớt xuống dưới lôi đài. Lúc rớt xuống mặt đất, toàn thân của Trần Triều Quang kết thêm một tầng băng mỏng, sắc mặt hắn xanh lét, rùng mình phát run không dứt.

Từ đầu tới cuối, Dương Cương vẫn chưa triệu ra Vũ hồn. 

Đang lúc mọi người lên tiếng rối loạn, Dương Cương từ trên lôi đài đi xuống dưới về tới chỗ ngồi, hắn nhìn Hoàng Tiểu Long bằng ánh mắt khiêu khích.

Vẻ mặt của Hoàng Tiểu Long vẫn điềm đạm.

Sau đó là thứ 80 cho đến 91, một đợt tiếp một đợt, tổ mười người tiếp theo tổ mười người. 

Chưa bao lâu, toàn bộ 1,362 đệ tử thiên tài của các quốc gia đã hoàn tất tỷ thí.

Đào thải một nửa, còn dư lại 681 người.

Ngoài ra có ba Siêu cấp Vũ hồn là Thôi Lệ, Bàng Ngọc, Đái San Ny cũng đều triển lộ thực lực cực mạnh, đánh bại dễ dàng đối thủ để tiến vào vòng thứ hai. 

Chưa được bao lâu, cuối cùng đợt thứ hai bắt đầu.

Giống như lần trước, một nửa người tiến lên rút thăm, chẳng qua là có 681 người, dư một người, rút được thăm trống theo quy tắc không cần tỷ thí, trực tiếp đi vào vòng kế tiếp.

Cũng không biết là trùng hợp hay là Đoạn Nhận đế quốc cố ý an bài, rút được thăm trống chính là Tạ Bồ Đề. Vì thế, Tạ Bồ Đề không cần tỷ thí mà trực tiếp tiến vào vòng thứ hai. 

Hoàng Tiểu Long rút được số tám mươi sáu, nhưng đối thủ lần này không phải Tiên thiên mà là Thập giai hậu kỳ đỉnh phong, là một người thanh niên tên là Đặng Đường của Bạch Lộc vương quốc.Đặng đường thấy đối thủ là Hoàng Tiểu Long thì sắc mặt đại biến, vừa lên đài liền thuận lợi triệu ra Vũ hồn, sau đó Hồn hóa trong nháy mắt, thi triển công kích mạnh nhất tới Hoàng Tiểu Long.

Ý của hắn là muốn thừa dịp Hoàng Tiểu Long chưa chuẩn bị xong, đánh cho Hoàng Tiểu Long trở tay không kịp. Tính toán của hắn quá tốt, thế nhưng hắn đã quên rằng hắn có công kích mau hơn nữa, công kích mạnh mấy đi nữa, ngay cả phòng ngự của Hoàng Tiểu Long cũng không phá được vậy có ích lợi gì chứ? 

Cơ hồ là một hơi thở, hắn liền bị một quyền của Hoàng Tiểu Long đánh xuống lôi đài.

Chưa qua bao lâu, đợt tỷ thí thứ hai của tổng tổ đã kết thúc.

Đào thải một nửa, còn lại 340 người, cộng thêm Tạ Bồ Đề không cần tỷ thí là 341 người. 

Sau đó vòng thứ ba lại có thêm một người ra, rút được thăm trống vẫn là Tạ Bồ Đề.

Bấy giờ mọi người đều minh bạch đây là Đoạn Nhận đế quốc đã cố ý an bài.

Cũng có người lên tiếng oán trách. 

Thiên phú và thực lực của Tạ Bồ Đề còn tại đó.

Cứ hết vòng này tới vòng khác, từng tổ tỷ thí, vầng thái dương treo cao trên không trung đã dần dần ngã về tây, ánh mặt trời dần dần mất đi nhiệt độ.

Hoàng hôn buông xuống, cũng là lúc danh sách một trăm người tỷ thí cuối cùng được quyết định. 

Hoàng Tiểu Long, Tạ Bồ Đề, Dương Cương, Thôi Lệ, Bàng Ngọc, Đái San Ny là sáu vị có Siêu cấp Vũ hồn đều tiến nhập vào một trăm người đứng đầu.

Trong ngày tỷ thí này, sáu người Hoàng Tiểu Long cũng không gặp nhau, hẳn là do Đoạn Nhận đế quốc đã an bài.

Ngày tỷ thí thứ nhất đến đây là kết thúc. 

Hoàng Thành Chi Chiến phân ra ba ngày. Ngày thứ nhất là cuộc chiến giành một trăm vị trí đứng đầu, ngày thứ hai là cuộc chiến giành mười vị trí đầu, ngày thứ ba cũng là ngày cuối cùng, tranh vị trí đệ nhất.

Ngày tỷ thí thứ nhất đã xong, sau khi Trình Kiếm tuyên đọc danh sách một trăm người đứng đầu, cường giả của các phe và dân thường xem cuộc chiến trên quảng trường Đoạn Nhận đua nhau rời đi.

Tuy ngày tỷ thí đầu đã kết thúc, nhưng mọi người vẫn còn đang hưng phấn nghị luận không dứt về cuộc chiến của ngày hôm nay. Mọi người bàn nhiều nhất không phải là Tạ Bồ Đề, cũng không phải là Dương Cương, mà là Hoàng Tiểu Long. 

Trước tỷ thí, trong số sáu người có Siêu cấp Vũ hồn, thì Hoàng Tiểu Long người không được mọi người chú ý và không được đánh giá tốt nhất. Nhưng bây giờ, mọi thứ về Hoàng Tiểu Long đều đã trở thành đề tài cho mọi người nghị luận.

Ví dụ như, Hoàng Tiểu Long mới mười bảy tuổi, Vũ hồn của Hoàng Tiểu Long là Viễn Cổ Thần Long, Hắc Long, hay ví dụ như thực lực chân chính của Hoàng Tiểu Long. Thậm chí có người còn so sánh Hoàng Tiểu Long với Tạ Bồ Đề và Dương Cương.

Tuy không biết thực lực chân chính của Hoàng Tiểu Long, thế nhưng gần như mọi người đều nhận định Hoàng Tiểu Long có thể tiến vào mười vị trí đầu. 

Kết thúc ngày thi đấu đầu tiên, Hoàng Tiểu Long và ba người Triệu Thư, Vu Minh, Phí Hầu về tới khách sạn.

Màn đêm dần buông xuống.

Hoàng Tiểu Long mới vừa về tới khách sạn chưa được bao lâu, lập tức có một vị khách không mời mà đến. 

Thôi Lệ.

Chương 173: Hoàng thành chi chiến (5)

Thôi Lệ mặc lễ phục tới, cổ áo rất thấp, có thể thấy được một rãnh rất sâu giữa hai ngực của nàng, gương mặt xinh đẹp và trong sáng lộ ra một sự quyến rũ mê người.

Nhưng Thôi Lệ không tới một mình, cùng đi với nàng còn có một nữ nhân khoảng 24, 25 tuổi, đẹp tuyệt mỹ, đẹp đến rung động lòng người.

Nữ nhân này cũng mặc lễ phục có cổ thấp, màu hồng phấn, cực mị, nhưng khác với vẻ trong sáng của Thôi Lệ, toàn thân nữ nhân này lại có một vẻ quyến rũ như thiêu đốt cửu hồn. 

Lúc hai nàng đến, Hoàng Tiểu Long và ba người Triệu Thư, Vu Minh, Phí Hầu đang nói chuyện sau này di chuyển Cửu Đỉnh thương hội đến Đoạn Nhận đế quốc.

Hai nàng tiến vào, Thôi Lệ liền nhích lại gần Hoàng Tiểu Long, nghiêm mặt nhìn Hoàng Tiểu Long rồi cười tươi nói:

“Tiểu Long, tới đây, ta giới thiệu cho ngươi một chút, vị này chính là Triệu Vô Cơ tỷ tỷ. Triệu Vô Cơ tỷ tỷ rất đẹp phải không? Có thể nói tý ấy là một một trong tứ đại mỹ nhân của Đoạn Nhận Hoàng thành chúng ta.” 

Người đi cùng Thôi Lệ này chính là Triệu Vô Cơ lúc trước đì cùng với Tuyệt Tình công tử Diêu Phi ở tửu lâu Túy Nan Vong.

Lúc này, Triệu Vô Cơ tiến lên, che miệng cười khẽ một tiếng rồi nói với Hoàng Tiểu Long:

“Hoàng công tử, ngươi không ngại ta và Thôi Lệ muội muội gọi ngươi là Tiểu Long chứ?” 

Lúc che miệng cười khẽ, Triệu Vô Cơ nâng cánh tay lên, cái rãnh rất sâu vốn bị đè ép bởi bộ ngực của nàng lại càng sâu hơn, khiến cho máu huyết người ta chảy nhanh hơn.

“Không biết hai vị tới đây vì chuyện gì?”

Hoàng Tiểu Long điềm đạm hỏi. 

Thôi Lệ nghe Hoàng Tiểu Long xưng hô xa cách như vậy cũng không để ý, ngọt ngào cười nói:

“Dĩ nhiên là chuyện tốt.”

Triệu Vô Cơ lấy từ trong lòng ra một tấm thiệp màu vàng rồi đưa cho Hoàng Tiểu Long, cười nói: 

“Ngày hôm nay Tiểu Long ngươi lực áp quần hùng trên lôi đài. Tuyệt Tình công tử thiết yến tại Túy Nan Vong tửu lâu, yến thỉnh ngươi để chúc mừng ngươi.”

Hoàng Tiểu Long cầm lấy kim thiếp mở ra xem, xong tùy tiện gấp lại, lắc đầu nói:

“Không cần đâu.” 

Hai người Thôi Lệ và Triệu Vô Cơ ngẩn ra, không ngờ Hoàng Tiểu Long lại cự tuyệt dứt khoát như vậy.

Thôi Lệ mở miệng nói:

“Tiểu Long, Tuyệt Tình công tử và nhị hoàng tử điện hạ đều là một trong Ngũ đại công tử của Đoạn Nhận đế quốc. Hắn thiết yến, người có thể được hắn yến thỉnh không nhiều lắm a.” 

Giọng của Thôi Lệ có chút lo lắng.

“Nghe nói Hoàng gia và Quách gia đính hôn rồi?”

Lúc này Triệu Vô Cơ cười nói: 

“Cho dù là Quách lão gia tử của Quách gia cũng phải nễ mặt Tuyệt Tình công tử.”

Dĩ nhiên Quách gia là chỉ Quách Thế Nguyên, Quách Thái của Quách gia. Hoàng Mẫn đính hôn cùng Quách Thái, Triệu Vô Cơ đã tra được rất dễ dàng.

Tuy vẻ mặt của Triệu Vô Cơ tươi cười vô cùng quyến rũ, thế nhưng trong lời lẽ mang ý uy hiếp, mọi người tại hiện trường đều nhận ra được. 

Ngay cả Quách lão gia tử của Quách gia cũng phải nể mặt mũi của Tuyệt Tình công tử, nàng không tin Hoàng Tiểu Long sau khi đã minh bạch về thân phận và địa vị của Tuyệt Tình công tử lại còn dám cự tuyệt.

Thôi Lệ lên tiếng muốn nói, nhưng cuối cùng không nói gì. Dù sao nàng cũng cảm thấy Hoàng Tiểu Long không nên đắc tội Tuyệt Tình công tử. Bao nhiêu thiên tài đệ tử của Học viện Đoạn Nhận muốn nịnh bợ Tuyệt Tình công tử mà không có cơ hội.

Hoàng Tiểu Long nhìn Triệu Vô Cơ bằng sắc mặt điềm đạm, nói: 

“Thật vậy sao?”

Tiếp đó là quay đầu nói với Phí Hầu:

“Tiễn khách.” 

Hai người Thôi Lệ và Triệu Vô Cơ ngẩn ra.

Tiễn khách?

Vừa rồi, hai người đã giới thiệu đầy đủ rõ ràng thân phận của Tuyệt Tình công tử rồi, ngay cả Quách lão gia tử cũng phải nể mặt hắn, khách khí đối với hắn, vậy mà Hoàng Tiểu Long cự tuyệt yến thỉnh của Tuyệt Tình công tử hay sao?! 

Triệu Vô Cơ nhìn Hoàng Tiểu Long với vẻ mặt đầy quái dị, cười nói:“Hoàng công tử, không suy nghĩ thêm một chút sao? “

Vừa rồi còn Tiểu Long, hiện tại nàng đã xưng hô biến thành Hoàng công tử rồi. 

Thôi Lệ thầm rúng động, nàng biết rõ tính nết của Triệu Vô Cơ, nàng hiểu rằng Triệu Vô Cơ đang thầm tức giận.

“Tiểu Long, ngươi...”

Thôi Lệ vội vàng lên tiếng. 

“Tiễn khách.”

Sắc mặt của Hoàng Tiểu Long vẫn như thường.

“Hai vị, xin mời.” 

Phí Hầu tiến lên, nói với Thôi Lệ và Triệu Vô Cơ.

Triệu Vô Cơ nhìn chằm chằm vào Hoàng Tiểu Long, lắc lắc đầu, cười nói:

“Hoàng công tử, ngươi sẽ hối hận vì hành vi của ngươi ngày hôm nay đấy.” 

Nói xong lập tức cùng Thôi Lệ xoay người ly khai.

“Chậm đã.”

Đột nhiên Hoàng Tiểu Long nói. 

Triệu Vô Cơ quay đầu lại, cười nói:

“Hoàng công tử thay đổi chủ ý rồi sao? Quả nhiên Hoàng công tử là một người thông minh.

Nhưng nàng mới vừa nói xong, Hoàng Tiểu Long thuận lợi ném trả kim thiếp vào tay của nàng: 

“Ngươi cầm cái này đi.”

Triệu Vô Cơ nhận lấy kim thiếp, gương mặt xinh đẹp âm trầm.

Nhưng cuối cùng cũng không nói gì. 

Phí Hầu mời hai nàng đi ra, sau đó hắn xoay người quay về, bẩm báo lại cho Hoàng Tiểu Long biết.
“Môn chủ, Tuyệt Tình công tử, có khi nào...?”

Phí Hầu đắn đo. 

Hoàng Tiểu Long lắc lắc đầu:

“Không cần để ý tới.”

Cái gì mà Tuyệt Tình công tử, cho dù bây giờ Đoạn Vô Ngân thiết yến mời hắn, nếu hắn thật sự không muốn đi thì sẽ không đi. 

Hoàng Tiểu Long sẽ không làm chuyện nghênh hợp a dua. Dĩ nhiên, hiện tại hắn có đầy đủ tư cách cự tuyệt lời mời của Tuyệt Tình công tử.

Lúc này, Triệu Thư mở miệng nói:

“Hy vọng Tuyệt Tình công tử đó biết điều một chút, nếu như không biết thức thời, ta không ngại bóp vỡ quả trứng của hắn, dạy cho hắn một bài học cả đời khó quên.” 

Bóp vỡ quả trứng.

Hoàng Tiểu Long, Vu Minh, Phí Hầu đổ mồ hôi.

“Phí Hầu, hai ngày nay ngươi tra về Tuyệt Tình công tử đó một chút.” 

Hoàng Tiểu Long trầm ngâm nói.

“Vâng, Môn chủ.”

Mà lúc này, Thôi Lệ, Triệu Vô Cơ về tới Túy Nan Vong đại tửu lâu, đi tới phòng số 2 dành cho khách quý. 

Bên trong phòng số 2 này, ngoại trừ Tuyệt Tình công tử Diêu Phi ra, ba người Dương Cương, Bàng Ngọc, Đái San Ny không ngờ cũng đang ngồi ở đây. Cộng thêm Thôi Lệ, đã có bốn người có Siêu cấp Vũ hồn tham gia Hoàng Thành Chi Chiến năm nay có mặt.

Tuyệt Tình công tử Diêu Phi thấy chỉ có hai người Thôi Lệ và Triệu Vô Cơ quay về, sắc mặt liền trầm xuống:

“Hoàng Tiểu Long ấy đâu?” 

Một cỗ khí thế tán phát ra, ép tới đám người chung quanh, khiến cho bọn Dương Cương, Bàng Ngọc muốn ngộp thở.

Thôi Lệ cũng cả kinh.

Triệu Vô Cơ lại không quan tâm tới khí thế của Tuyệt Tình công tử, nhoẻn miệng cười nũng nịu, đi tới chỗ trống ở bên cạnh và ngồi xuống, cười nói: 

“Họ Hoàng ấy ngày hôm nay lực áp quần hùng, có thể nói là không đặt danh tiếng của Tuyệt Tình công tử ngươi vào trong mắt đâu.”

Ý này không cần nói cũng biết, Hoàng Tiểu Long đã không nhận lời mời.

Một luồng hơi lạnh trào ra từ trên thân Diêu Phi. 

Không khí trong phòng khách quý chợt lạnh xuống.

“Ngươi có nói rõ thân phận của ta cho hắn biết không?”

Diêu Phi không thay đổi sắc mặt, âm thanh lạnh vô cùng. 

Triệu Vô Cơ cười nói:

“Nói rõ, ta còn nói ngay cả Quách lão gia tử của Quách gia cũng phải nể mặt ngươi, nhưng Hoàng Tiểu Long nghe xong vẫn thờ ơ, còn hạ lệnh tiễn khách. Lúc ta rời đi còn bảo ta cầm kim thiếp đi.”

Nói đến đây, nàng liến lấy kim thiếp ra. 

Diêu Phi nhận lấy kim thiếp, cặp mắt âm lãnh, đột nhiên một đạo hỏa diễm màu lam toát ra từ lòng bàn tay của hắn, nuốt trọn kim thiếp trong nháy mắt, biến nó thành hư vô, ngay cả tro bụi cũng không để lại trên mặt đất.

“Đây là lần đầu tiên có người dám cự tuyệt lời mời của ta.”

Diêu Phi lạnh lùng nói. 

Lần này, hắn mời năm người Dương Cương, Bàng Ngọc, Đái San Ny, Thôi Lệ, Hoàng Tiểu Long. Duy chỉ có Hoàng Tiểu Long là không tới. Chuyện này làm cho hắn rất mất thể diện trước mặt đám người Dương Cương, Bàng Ngọc.

Tạ Bồ Đề là Tạ gia đệ tử của Đoạn Nhận Hoàng thành, Tạ gia cùng Diêu gia là đại gia tộc siêu cấp ở Đoạn Nhận đế quốc. Vì thế Diêu Phi cũng không hề mời mọc Tạ Bồ Đề.

Chương 174: Hoàng thành chi chiến (6)

Dương Cương ngồi ở chỗ đó, nhìn thấy Hoàng Tiểu Long dám cả gan cự tuyệt lời mời của Tuyệt Tình công tử, không khỏi âm thầm cười lạnh và có chút hả hê. Hắn nhận thấy Hoàng Tiểu Long đắc tội với Tuyệt Tình công tử Diêu Phi vậy thì chết chắc rồi.

Ngũ đại công tử của Đoạn Nhận đế quốc, mỗi một người đều có bản lĩnh một tay che trời. Đặc biệt là kẻ đứng đầu Ngũ đại công tử “nhị hoàng tử Đoạn Vô Ngân “và người thứ hai là Ngũ đại công tử Tuyệt Tình công tử Diêu Phi.

Trong Ngũ đại công tử, Đoạn Vô Ngân và Diêu Phi có thực lực mạnh nhất. Hơn nữa Diêu gia của Diêu Phi chính là gia tộc cực kỳ khổng lồ có truyền thừa hơn hai nghìn năm. Thậm chí lịch sử của Diêu gia còn dài hơn so với Đoạn Nhận đế quốc. 

Ngay cả Đoạn Nhận đại đế cũng cố kỵ đối với Diêu gia lão tổ.

Lúc này, Dương Cương cười nói với Tuyệt Tình công tử Diêu Phi có vẻ nịnh bợ:

“Hoàng Tiểu Long không biết trời cao đất rộng, không ngờ lại dám cả gan cự tuyệt lời mời của Tuyệt Tình công tử ngươi. Xin Tuyệt Tình công tử yên tâm, nếu đụng phải Hoàng Tiểu Long trên lôi đài, ta nhất định sẽ đánh bại hắn, làm nhục hắn một phen, để cho Tuyệt Tình công tử hả giận.” 

Diêu Phi nhìn Dương Cương một cái, thần thái khôi phục như thường, mặt không chút thay đổi nói:

“Một tên tiểu tử chưa ráo máu đầu mà thôi, hắn chưa có tư cách khiến cho ta để mắt tới.”

“Lại càng không có tư cách khiến cho ta tức giận.” 

Dương Cương ngẩn ra.

Bàng Ngọc nịnh nọt cười nói:

“Tuyệt Tình công tử nói phải. Tuyệt Tình công tử là thân phận gì, còn Hoàng Tiểu Long là thân phận gì, ngay cả xách giày, làm bồn rửa mặt cho Tuyệt Tình công tử hắn cũng không có tư cách.” 

Hai nàng Đái San Ny, Thôi Lệ ngồi ở chỗ kia không nói gì.

Loại yến thỉnh này Đái San Ny cũng không nguyện ý đi đến. Tuy nhiên, danh tiếng của Tuyệt Tình công tử khiến nàng không thể không đến. Tuy rằng Đái Gia cũng là đại gia tộc của Đoạn Nhận Hoàng thành, thế nhưng so sánh với Diêu gia là một cự vô bá thì sự khác biệt là một trời một vực.

Bóng đêm dần dần rút đi. 

Mặt trời mọc, ánh mặt trời chiếu rọi khắp mặt đất.

Cũng giống như ngày hôm qua, ánh nắng cũng tươi sáng như ngày hôm qua. Toàn bộ Đoạn Nhận Hoàng thành lại sôi trào. Lúc Hoàng Tiểu Long và Triệu Thư, Vu Minh, Phí Hầu ra khỏi khách sạn thì đường phố đã đông nghìn nghịt người, gần như nửa bước cũng khó đi.

Hôm nay là ngày tranh đấu giành mười vị trí đầu. 

Vì thế người tới xem cuộc chiến cũng nhiều hơn so với hôm qua.

“Hoàng Tiểu Long.”

“Là Hoàng Tiểu Long.” 

Lúc Hoàng Tiểu Long mới vừa ra khỏi khách sạn, đột nhiên có người thét lên, nhận ra Hoàng Tiểu Long.

Một tiếng hét này lập tức khiến tất cả mọi người quay đầu lại, vẻ mặt đầy kích động giống như bầy sói trông thấy thịt béo, đều ùa tới Hoàng Tiểu Long.

Bốn phương tám hướng. 

Hoàng Tiểu Long nhíu mày.

Đột nhiên khí thế toàn thân Vu Minh bạo phát ra, một cỗ khí thế vô hình tán phát, che mười trượng chung quanh Hoàng Tiểu Long. Trong vòng mười trượng, tất cả mọi người không cách nào tiếp cận được.

Đám người ùa tới bị chặn lại giống như đụng phải bức tường vô hình vậy. Hoàng Tiểu Long thấy thế mới thở phào nhẹ nhõm, sau đó cùng ba người Triệu Thư, Vu Minh, Phí Hầu đi tới quảng trường Đoạn Nhận. Tuy rằng khí cương của Vu Minh chặn đám người tới gần Hoàng Tiểu Long, thế nhưng mọi người đều bám sát theo hắn, vừa đi vừa bàn tán xôn xao như nước thủy triều.

Khi Hoàng Tiểu Long đi tới quảng trường Đoạn Nhận, ngươi đi theo sau lưng hắn chí ít là mười mấy vạn người.

Nhìn Hoàng Tiểu Long dẫn theo mười mấy vạn người, binh lính thủ hộ tại quảng trường Đoạn Nhận đế quốc đều giật nảy mình. Nhưng những binh lính này đều nhận ra Hoàng Tiểu Long, nếu không ắt phải tưởng đó là đại quân Địch quốc kéo tới công thành nữa. 

Hoàng Tiểu Long đến, trực tiếp đi vào khu lôi đài. Ba người Triệu Thư, Vu Minh, Phí Hầu thì ở ngoài khu lôi đài để xem và chờ hắn.

Lúc đi tới khu lôi đài, Tạ Bồ Đề đã ngồi ở vị trí ngày hôm qua.

Khi Hoàng Tiểu Long đi tới vị trí hôm qua rồi ngồi xuống, Tạ Bồ Đề cũng không thèm nhìn hắn, mà nhìn chủ lôi đài giữa mười cái tiểu võ đài kia, điềm đạm nói: 

“Hy vọng đến lúc đó chúng ta có thể đánh một trận trên chủ lôi đài.”

Ngày mai là một ngày cuối cùng của Hoàng Thành Chi Chiến, chủ lôi đài mới có thể khai mở. Chủ lôi đài được dùng để tranh hạng nhất, chỉ có mười cường giả đứng đầu mới có tư cách đứng trên chủ lôi đài, quyết định một trận thắng thua.

Hoàng Tiểu Long nhìn chủ lôi đài, điềm đạm nói: 

“Ta cũng hy vọng đến lúc đó chúng ta có thể đánh một trận trên chủ lôi đài.

Theo Hoàng Tiểu Long nhận thấy, Hoàng Thành Chi Chiến lần này chỉ có Tạ Bồ Đề mới là đối thủ của hắn, mới xứng làm đối thủ của hắn. Về phần đám người Dương Cương, Bàng Ngọc thì Hoàng Tiểu Long không hề để tâm tới.

Kỳ thực trong lòng Tạ Bồ Đề cũng nghĩ như vậy. 

Trải qua những trận chiến ngày hôm qua, hắn đã coi Hoàng Tiểu Long là đối thủ của hắn, một đối thủ chân chính.

Hắn nhận thấy chỉ có Hoàng Tiểu Long mới có tư cách tranh đoạt đệ nhất cùng hắn.

Dĩ nhiên hắn có lòng tin tuyệt đối vào thực lực của mình. Bất kể là Vũ hồn hay là thực lực, hắn đều có thể lấn áp Hoàng Tiểu Long. Hắn tự tin cho dù Hoàng Tiểu Long có mạnh mấy đi chăng nữa, thì Hoàng Tiểu Long cũng không phải là đối thủ của hắn.

Hoàng Tiểu Long đến không được bao lâu, Thôi Lệ cũng đến.

So với ngày hôm qua, hiển nhiên vẻ mặt của Thôi Lệ có chút u sầu. Nụ cười ngọt ngào của ngày hôm qua đã được thay bằng nụ cười điềm đạm có chút miễn cưỡng của ngày hôm nay. 

Sau khi đi tới hiện trường, nàng nhìn vị trí còn trống ở bên cạnh Hoàng Tiểu Long, đắn đo giây lát, cuối cùng vẫn ngồi xuống bên cạnh Hoàng Tiểu Long.

Sau khi ngồi xuống, nàng buồn bã nói:

“Ngày hôm qua thật sự ngươi không nên cự tuyệt lời mời của Tuyệt Tình công tử.” 

Hoàng Tiểu Long không thèm để ý:

“Như vậy thì đã sao?”

Lúc này, Dương Cương tiến vào từ bên ngoài khu lôi đài. 

Thôi Lệ nhận thấy Hoàng Tiểu Long không thèm để ý thì thầm thở dài, nói:

“Ngươi không hiểu, tóm lại sau này ngươi phải cẩn thận một chút.”

Đối với thủ đoạn và thế lực của Tuyệt Tình công tử, ít nhiều nàng hiểu rõ được một chút, mặc dù chỉ là một góc của núi băng ngầm, nhưng cũng đủ khiến cho nàng phải kinh ngạc và kính sợ. 

Hoàng Tiểu Long nhìn Thôi Lệ một cái. Hắn nhận ra lời nói của Thôi Lệ là xuất phát từ nội tâm của nàng.

Chẳng lẽ Thôi Lệ thật sự có ý đối với mình? Tuy nhiên Hoàng Tiểu Long vẫn lập tức lắc đầu.

“Ta hiểu rồi.” 

Hoàng Tiểu Long mở miệng nói.

Dương Cương đã đi tới khu lôi đài, nhìn Thôi Lệ ngồi ở bên cạnh Hoàng Tiểu Long, thầm cười lạnh. Ngày hôm qua lúc yến hội giải tán, hắn đã từng bày tỏ ý tứ đối với các nàng, nhưng không ngờ ả này không quan tâm tới hắn.

Thế nhưng ngày hôm nay đến đây, Thôi Lệ không ngờ lại dám đến ngồi bên cạnh Hoàng Tiểu Long, điều này khiến hắn thầm bốc lửa giận. Cái ả này đúng là đồ đê tiện. Xét về thân thế, địa vị, hắn có điểm nào kém hơn Hoàng Tiểu Long chứ? Rõ ràng là Hoàng Tiểu Long không có ý đối với ả, vậy mà vẫn bất chấp tất cả áp tới gần. 

Đồng thời, hắn lại khó chịu với Hoàng Tiểu Long.

Nhưng dù sao khi đến rồi, hắn không dùng lời lạnh lẽo nói với Hoàng Tiểu Long, chỉ lạnh lùng nhìn Hoàng Tiểu Long một cái rồi ngồi xuống vị trí của ngày hôm qua.

Dương Cương đến không được bao lâu thì hai người Bàng Ngọc và Đái San Ny cũng đến. Bàng Ngọc đến, nhìn Hoàng Tiểu Long một cái, trong mắt ít nhiều có chút hả hê. 

Hắn nhận thấy cho dù Hoàng Thành Chi Chiến lần này, Hoàng Tiểu Long có danh tiếng vang dội, nhưng đắc tội với Tuyệt Tình công tử sẽ không có kết quả tốt đẹp gì.

Rất nhiều thiên tài cũng vì vậy mà biến mất, bị chết không minh bạch, không được bao lâu sẽ bị mọi người quên lãng, dần dần biến mất trong ký ức của mọi người.

Sau một lúc, một trăm đệ tử thiên tài của các quốc gia dự thi ngày hôm nay đều đã đến đông đủ. Đoạn Vô Ngân và quan viên của Đoạn Nhận đế quốc đã xuất hiện trên đài chủ tịch, bắt đầu chủ trì, tuyên bố tỷ thí ngày hôm nay bắt đầu. 

Chương 175: Hoàng thành chi chiến (7)

Sau khi tỷ thí bắt đầu, có một nửa người tiến lên rút thăm, trong đó bao gồm Hoàng Tiểu Long.

Hoàng Tiểu Long rút được số 31.

Số 31, Khúc Phong vương quốc, Trần Phủ Sinh, đây cũng là đối thủ của vòng thứ nhất trong ngày hôm nay của Hoàng Tiểu Long. 

Khi biết đối thủ vòng thứ nhất ngày hôm nay là Hoàng Tiểu Long, Trần Phủ Sinh liền biến sắc.

Hiện tại gần như ai cũng nhận định Hoàng Tiểu Long có thực lực tranh đoạt mười vị trí đầu, ngoại trừ Tạ Bồ Đề ra, Dương Cương, Hoàng Tiểu Long, Bàng Ngọc, Thôi Lệ, Đái San Ny là các đối thủ mà thiên tài của các quốc gia dự thi không nguyện ý đụng phải nhất.

Tạ Bồ Đề rút được số 1. 

Cũng không biết là Đoạn Nhận đế quốc cố ý an bài hay là trùng hợp.

Sau trận chiến ngày hôm qua, nhiều người tin tưởng đây là Đoạn Nhận đế quốc đã cố ý an bài như vậy.

Số 1. 

Đây là tạo thế cho Tạ Bồ Đề!

Người bình thường đều liên hệ đệ nhất với số 1.

Do đó đây hẳn là Đoạn Nhận đế quốc ám hiệu cho mọi người, Đoạn Nhận đại đế nhận định Tạ Bồ Đề sẽ đoạt được đệ nhất của Hoàng Thành Chi Chiến năm nay. 

Hoàng Tiểu Long thấy Tạ Bồ Đề rút được số 1, nghe mọi người nghị luận cũng không để trong lòng, vẻ mặt vẫn bình tĩnh.

Đối thủ của Tạ Bồ Đề là Hoàng Nhất Bình của Xích Chu vương quốc.

Cùng họ Hoàng với Hoàng Tiểu Long. 

Hoàng Nhất Bình thực lực không yếu, là Tiên thiên nhất giai trung kỳ đỉnh phong.

Hoàng Thành Chi Chiến năm nay có 1.362 người, Tiên thiên cường giả có hai trăm mười lăm người.

Trải qua đào thải ngày hôm qua, một trăm đệ tử thiên tài ngày hôm nay tham chiến đều có thực lực không yếu, toàn bộ đều là Tiên thiên cường giả. 

Hàng năm đi vào Học viện Đoạn Nhận đều là Tiên thiên. Trong lịch sử, đệ tử thiên tài có tu vi Thập giai hậu kỳ đỉnh phong đi vào Học viện Đoạn Nhận có thể đếm được trên đầu ngón tay.

Hoàng Nhất Bình vừa lên đài, thuận lợi triệu ra Vũ hồn, trong nháy mắt Hồn hóa, sau đó đánh tới Tạ Bồ Đề.

Hoàng Nhất Bình thi triển Đấu kỹ là một môn Đấu kỹ Địa phẩm trung cấp, gọi là Bình Địa Chỉ. 

Thường thường thì Đấu kỹ về Chỉ pháp rất ít,  Chỉ pháp Đấu kỹ ở bậc Địa phẩm càng ít hơn.

Hoàng Nhất Bình đánh một chỉ tới Tạ Bồ Đề, chỉ kính như đao, quét sát qua mặt đất. Nới chỉ kính đánh qua, mặt lôi đài nổi lên một trận bụi đá.

Lôi đài được chế tạo từ cương thạch cực kỳ cứng rắn, đao kiếm bình thường rất khó lưu lại dấu vết trên đó. Chỉ kính của Hoàng Nhất Bình lại có thể tạo nên một trận bụi đá, có thể thấy là rất ác liệt. 

Nhưng trước khi một chỉ của Hoàng Nhất Bình công kích được Tạ Bồ Đề, Tạ Bồ Đề đột nhiên giơ tay lên đánh ra một chưởng, thuận lợi cản lại một chỉ của Hoàng Nhất Bình, sau đó chém ra một chưởng:

“Đi xuống.”

Phượng Hoàng hỏa khí như núi lửa phun trào, tuôn ra trong nháy mắt. 

Hoàng Nhất Bình biến sắc, liên tiếp lui lại, cuối cùng thối lui đến bên cạnh lôi đài, hai tay hoảng sợ chụp tới trước một chưởng, khí kình xung kích, thân hình rơi xuống dưới lôi đài.

Hoàng Nhất Bình bị đánh bại.

Mặc dù biết trước kết quả, thế nhưng thiên tài các quốc gia thấy Tạ Bồ Đề đánh bại Hoàng Nhất Bình một cách dễ dàng như vậy, lập tức sắc mặt sợ hãi. 

Bên ngoài khu lôi đài ồn ào cả lên.

Không được bao lâu, Tạ Bồ Đề đã kết thúc tỷ thí, tiếp theo là lượt đấu của mười người thứ hai, sau đó là đến Hoàng Tiểu Long từ số 31 cho đến số 40.Bởi vì Hoàng Tiểu Long là Số 1 trong khoảng 31-40, cho nên lên đứng ở lôi đài số một của lượt đấu 10 người một lần này. 

Đứng trên lôi đài, Hoàng Tiểu Long điềm đạm nhìn Trần Phủ Sinh ở đối diện, Trần Phủ Sinh rất cao, tầm 1m9 gần hai mét, bốn cánh tay cực kỳ lớn, hơn nữa lông mao toàn thân rất nhiều, có điểm giống như Thú nhân.

Nhìn tướng mạo của hắn, có lẽ tổ tổng hẳn là Thú nhân.

“Hoàng Tiểu Long, ta biết ta không phải là đối thủ của ngươi, nhưng ta sẽ không nhận thua.” 

Trần Phủ Sinh nhìn Hoàng Tiểu Long, vẻ sợ hãi trong mắt biến mất, thay vào đó là chiến ý dâng lên hừng hực.

Tiếp theo, toàn thân hắn bắt đầu bốc lên quang mang, toàn thân đỏ rực, có thanh trường kiếm thiêu đốt ngọn lửa màu xanh bay lơ lửng trên đỉnh đầu.

Đây cũng là Khí Vũ hồn của Trần Phủ Sinh, Thanh Diễm kiếm. 

Thanh Diễm kiếm cũng là Vũ hồn biến dị.

Tuy không phải là Siêu cấp Vũ hồn, thế nhưng cũng tiếp cận Siêu cấp Vũ hồn.

Trần Phủ Sinh triệu Vũ hồn Thanh Diễm kiếm ra, trong nháy mắt Hồn hóa, sau khi Hồn hóa thì toàn thân vạm vỡ của hắn toát ra từng đạo kiếm khí. 

Kiếm khí mang theo ngọn lửa màu xanh.

Thân hình Trần Phủ Sinh nhoáng lên một cái, cả người như đồng hóa trở thành Thanh Diễm kiếm, trong nháy mắt liền đi tới trước mặt Hoàng Tiểu Long, công kích tới Hoàng Tiểu Long.

“Thanh Diễm kiếm trận.” 

Trần Phủ Sinh vung hai tay lên.

Lập tức, mấy kiếm hoá khí thành từng thanh Thanh Diễm kiếm. Thanh Diễm kiếm xoay tròn hợp thành một Thập Tự kiếm trận, ấn tới Hoàng Tiểu Long.

Trần Phủ Sinh là Tiên thiên nhất giai trung kỳ, thế nhưng uy thế công kích cũng không yếu hơn so với Tạ Bồ Đề đánh cùng Hoàng Nhất Bình trên đất bằng trước đó. 

Mọi người đều nhìn chằm chằm vào Hoàng Tiểu Long, bao gồm cả Tạ Bồ Đề. Hắn cũng muốn nhìn xem Hoàng Tiểu Long phá cú đánh của Trần Phủ Sinh như thế nào.

Phòng ngự của Hoàng Tiểu Long dù có mạnh mấy đi nữa, nhưng nhục thân bản thể cũng không thể chịu đựng nổi một cú đánh của Trần Phủ Sinh.
Nhìn Thanh Diễm kiếm trận của Trần Phủ Sinh ấn đến mình, Hoàng Tiểu Long đột nhiên giơ tay lên, tay phải đánh ra một băng quyền tới trung tâm đang xoay tròn của Thanh diễm kiếm trận. 

Quyền kình gào thét, dưới một quyền cù Hoàng Tiểu Long, không gian như sinh ra nếp uốn giống như cái chăn bông vậy.

“Oành.”

Một tiếng vang thật lớn, Thanh Diễm kiếm trận nổ tan, mấy kiếm khí bắn nhanh ra bốn phía, quyền kình của Hoàng Tiểu Long vẫn không thay đổi, đánh thẳng tới ngực của Trần Phủ Sinh. Một quyền thật mạnh. 

Trần Phủ Sinh phát ra một tiếng kêu, thân hình bay lộn ngược trở lại, rớt xuống dưới lôi đài.

Trần Phủ Sinh bị đánh bại.

Hiện tại ngay cả Phí Hầu cũng rất khó tiếp được nhất ký băng quyền của Hoàng Tiểu Long, huống chi là Trần Phủ Sinh. 

Trần Phủ Sinh rớt xuống dưới lôi đài, sau đó bên ngoài lôi đài có tiếng hoan hô vang trời.

Vẻ mặt của Tạ Bồ Đề vẫn bình tĩnh, thế nhưng sắc mặt của hai người Dương Cương, Bàng Ngọc cũng rất khó coi.

Hoàng Tiểu Long đi xuống lôi đài và về tới chỗ ngồi. 

Thôi Lệ nhìn Hoàng Tiểu Long, trong đôi mắt đẹp có chút phức tạp, nàng chần chờ một chút rồi nói:

“Tiểu Long, hay là đêm nay ngươi đi một chuyến đến Diêu phủ?”

“Đi Diêu phủ?” 

Hoàng Tiểu Long nghi ngờ nhìn Thôi Lệ.

Thôi Lệ nói:

“Ngươi nên nể mặt giữ lễ cùng Tuyệt Tình công tử.” 

Giữ lễ?!

Hoàng Tiểu Long nhíu mày, âm thầm lắc đầu, nhưng hắn cũng biết Thôi Lệ muốn tốt cho mình vì thế cũng không nói gì.

Thôi Lệ thấy Hoàng Tiểu Long không lên tiếng thì thầm thở dài, không nói thêm nữa. 

Không đươc bao lâu vòng so tài tỷ thí thứ nhất đã xong, đào thải năm mươi người, tiếp theo là rút thăm lần nữa, quyết định đối thủ.

Sau đào thải lần này còn lại hai mươi lăm người, thêm một người nữa, cũng giống như hôm qua, rút được số trống không không cần tỷ thí, hôm nay rút được số trống vẫn là Tạ Bồ Đề.

Không được bao lâu đã có được mười hạng đầu. 

Không nằm ngoài ý liệu của mọi người, sáu người Tạ Bồ Đề, Dương Cương, Hoàng Tiểu Long, Bàng Ngọc, Thôi Lệ, Đái San Ny đều tiến vào mười vị trí đầu. Ngoại trừ sáu người Hoàng Tiểu Long ra, bốn người khác là Kim Đắc Thắng, Khương Đại dân, Hàn Đông, Hồ Trí. Tuy bốn người Kim Đắc Thắng không phải là Siêu cấp Vũ hồn, thế nhưng Vũ hồn cũng đứng đầu cấp 10, tiếp cận Siêu cấp Vũ hồn, hơn nữa thực lực đều cực mạnh, là Tiên thiên nhất giai hậu kỳ, thậm chí hậu kỳ đỉnh phong.

Ngày tỷ thí thứ hai kết thúc.

Ngày mai chính là ngày tranh đệ nhất, cũng là đặc sắc nhất, cạnh tranh nhất. 

Bên ngoài lôi đài, mọi người từ từ tán ra khỏi quảng trường.

Đợi sau khi mọi người tản đi, ba người Hoàng Tiểu Long, Triệu Thư và Vu Minh, Phí Hầu mới trở về khách sạn.

Lúc đám người Hoàng Tiểu Long mới vừa về tới khách sạn, chủ của khách sạn liền tiến lên với vẻ mặt áy náy với Hoàng Tiểu Long: 

“Hoàng công tử, thật xin lỗi, tiểu điếm, chuyện này... các ngươi không thể ở đây nữa rồi…”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau