VÔ ĐỊCH THIÊN HẠ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô địch thiên hạ - Chương 166 - Chương 170

Chương 166: Không tra được?

So với Hoàng Tiểu Long và Phí Hầu, sắc mặt Triệu Thư và Vu Minh có vẻ bình tĩnh hơn nhiều. Hai người chưa phải là chưa từng nhìn thấy hoàng thành còn to lớn hơn cả Đoạn Nhận hoàng thành này. Cho dù tổng bộ của Tu La môn, Tu La thành cũng cao lớn hơn Đoạn Nhận hoàng thành rất nhiều!

"Môn chủ, chúng ta vào thôi nhỉ?" Triệu Thư mở miệng hỏi.

Hoàng Tiểu Long hồi thần, hít vào một hơi thật sâu rồi gật đầu, nói: "Ừ, chúng ta vào thôi!" Khi cất bước đi vào Đoạn Nhận hoàng thành, Hoàng Tiểu Long không thể kìm nén được mà kích động. 

Đoạn Nhận hoàng thành!

Nơi này chính là khởi đầu mới của hắn!

Hoàng Tiểu Long thật sự muốn ngửa đầu lên trời thét to rằng: Đoạn Nhận hoàng thành, Hoàng Tiểu Long ta tới rồi! 

Bốn người Hoàng Tiểu Long cùng đám người tới từ các đại vương quốc đi vào Đoạn Nhận hoàng thành, nhưng khi đi qua cửa thành Đoạn Nhận hoàng thành, mỗi người phải nộp một trăm kim tệ.

Một trăm kim tệ!

Nếu để cho mấy gia tộc bình dân ở các vương quốc chi tiêu thì một trăm kim tệ cũng đủ dùng trong một năm. 

Hoàng Tiểu Long đi trên đường phố rất rộng trong Đoạn Nhận hoàng thành, vừa chầm chậm đi vừa nhìn các cửa hàng xung quanh đường.

Đường phố trong Đoạn Nhận hoàng thành rất rộng, phải tới ba, bốn trăm mét. Hơn nữa Hoàng Tiểu Long còn phát hiện rằng con đường rộng ba bốn trăm mét này lại được trải đá Thải Hoa một màu. Thải Hoa thạch là một loại đá rất cứng ở thế giới Vũ hồn, còn cứng hơn cả Tinh Quang thạch ở quảng trường Tinh Không học viện. Đương nhiên, giá của nó cũng đắt hơn nhiều.

Mỗi một khối Tinh Quang thạch có giá một nghìn kim tệ, mà Thải Hoa thạch trải khắp đường phố Đoạn Nhận hoàng thành, không biết bao nhiêu dặm này sẽ ngốn bao nhiêu kim tệ? 

Đường phố Đoạn Nhận hoàng thành được lát Thải Hoa thạch như này làm toát lên một loại hoàng khí, bá khí, phồn vinh và rực rỡ, nhưng không mất đi sự trang nghiêm.

Tuy xe ngựa và người đi lại trên đường phố Đoạn Nhận hoàng thành rất nhiều, nhưng không hề chật chội.

Đi hơn hai giờ, tới gần giữa trưa, ngang qua một tửu lầu lớn tên là "Tuý Nan Vong", Hoàng Tiểu Long dừng lại. Nhìn thực khách đang ra vào không ngớt ở cửa tửu lầu, Hoàng Tiểu Long quay đầu nói với Triệu Thư, Vu Minh và Phí Hầu: "Nhìn tửu lâu này, hẳn là đồ ăn cũng được, chúng ta vào đây ăn gì cái nhỉ?" 

"Vâng, thiếu chủ!" Ba người kia cung kính tuân theo. Trước mặt người ngoài, Triệu Thư cũng sửa miệng mà gọi Hoàng Tiểu Long là thiếu chủ.

Vì vậy bốn người Hoàng Tiểu Long bước vào toà tửu lầu Tuý Nan Vong này.

Tửu lầu này được chia làm ba tầng. Khi bốn người Hoàng Tiểu Long đi vào tầng một thì đã không còn chỗ trống, nên bốn người lên tầng hai. Tầng hai tuy vẫn còn bàn ghế, nhưng số lượng còn thừa thì không nhiều, chỉ có hai chỗ, mà đám người Hoàng Tiểu Long lại có bốn người. 

"Chúng ta lên tầng ba." Hoàng Tiểu Long nói.

Ngay khi bốn người Hoàng Tiểu Long định lên tầng ba, hai tên tiểu nhị của tửu lầu canh ở cầu thang lên tầng ba ngăn bốn người Hoàng Tiểu Long lại, khách khí mà nói: "Rất xin lỗi các vị, tầng ba của tửu lâu Tuý Nan Vong bọn ta chỉ dành cho những người có tước vị từ Nam tước trở lên của Đoạn Nhận đế quốc mới lên được."

Hai người dù nói rất khách khí, nhưng ánh mắt kia vẫn toát lên vẻ mắt chó thấy người thấp. 

Triệu Thư và Vu Minh tức thì lạnh lùng, mà Vu Minh thì phóng thích khí thế trên người ra.

Trên bầu trời bên trên tửu lâu Tuý Nan Vong, từng cơn lốc hình thành, xoáy tròn, gầm thét.

Đột nhiên toàn bộ dòng khí trong tửu lầu Tuý Nan Vong như ngừng lại. Toàn bộ tửu lầu vốn ầm ĩ tiếng tranh cãi say rượu bỗng yên lặng lại. Tất cả thực khách ở tầng một, tầng hai, thậm chí là tầng ba đều hoảng sợ nhìn Vu Minh ở tầng hai. 

Ở dưới uy áp, hai tên tiểu nhị kia suýt nữa thì không thở được, vẻ mặt đầy sợ hãi. Chân chúng mềm nhũn, tức thì quỳ rạp xuống.

"Khí thế kia mạnh thật! Người trung niên kia chắc chắn là Tiên thiên Cửu giai, thậm chí là Tiên thiên Thập giai, đã tới rất gần Thánh Vực rồi!"

"Bốn người kia là ai? Xem ra người trung niên đó là hộ vệ của thiếu niên kia à?!" 

Trên tầng hai có không ít cường giả hoàng thành và cường giả tới từ các vương quốc khác, khi cảm ứng được khí thế của Vu Minh, bọn họ hoảng sợ, xì xào bàn tán.

Trong Đoạn Nhận hoàng thành này, cường giả Tiên thiên tuy không hiếm thấy, nhưng cường giả trên Tiên thiên cấp bảy lại cực kỳ ít.

Tiên thiên từ Nhất giai tới cấp ba được gọi là Tiên thiên sơ cấp, từ cấp bốn tới cấp sáu là trung cấp, cấp bảy mới là cao cấp. Cường giả Tiên thiên cao cấp có địa vị và thân phận hoàn toàn khác với Tiên thiên sơ cấp. Trong đám hoàng tử của Đoạn Nhận đế quốc, vị hoàng tử với thiên phú mạnh nhất là Đoạn Vô Ngân cũng mới chỉ Tiên thiên Thập giai.

Trong lúc mọi người đang khiếp sợ, một người đàn ông trung niên mặc trang phục của lão bản tửu lầu vội vã chạy tới, dẫn theo hai tên hộ vệ. Hai tên hộ vệ này cũng là Tiên thiên, chẳng qua chỉ là Tiên thiên Nhị giai.

Lão bản tửu lầu đi lên thì đi tới trước người Vu Minh, cung kính hỏi chuyện gì đã xảy ra. 

Chờ khi biết chuyện, lão bản tửu lầu liên tục xin lỗi với bốn người Hoàng Tiểu Long và Vu Minh. Lúc này hắn ta thật sự muốn vung đao giết luôn hai tên tiểu nhị kia.

"Công tử, ta sẽ sắp xếp phòng khách quý ở tầng ba cho công tử ngay đây." Lão bản tửu lầu vừa cung kính mời bốn người Hoàng Tiểu Long lên tầng ba, vừa nói.

Hoàng Tiểu Long vốn không định lên, nhưng không ngờ Vu Minh phóng thích khí thế ra lại dẫn đến kết quả như vậy. Hiện giờ hắn chỉ có thể theo ý tốt và sự cung kính của lão bản tửu lầu mà cùng Triệu Thư, Vu Minh và Phí Hầu lên tầng ba. Nhưng như vậy cũng tốt, thôi thì ngẩng cao đầu mà tiến vào Đoạn Nhận hoàng thành thôi. 

Mười ngày sau, đến trận Hoàng Thành chi chiến, Hoàng Tiểu Long muốn khiêm tốn nhỏ nhẹ thôi cũng không được. Nếu đã như vậy, hiện giờ dù có thu hút sự chú ý thì cũng không sao cả.

Đương nhiên lần này Hoàng Tiểu Long có được Vũ hồn Hắc Long thay mặt Lạc Thông vương quốc, đại diện cho học viện Tinh Không tham gia Hoàng Thành chi chiến, nên hoàng thất Đoạn Nhận đế quốc và một số thế lực khác chắc chắn đã biết và cũng đã chú ý tới hắn.

Lão bản tửu lầu cung kính mời bốn người Hoàng Tiểu Long lên tầng ba rồi thì dẫn bốn người tới phòng khách quý số ba. 

Tầng ba có tất cả hai mươi gian phòng khách quý. Số càng cao thì thân phận địa vị lại càng tôn quý.

Gian phòng khách quý số một được lập ra cho cường giả Thánh Vực, nhưng luôn để trống quanh năm. Đương nhiên nếu lão bản tửu lầu biết được trong bốn người Hoàng Tiểu Long có Triệu Thư là cường giả Thánh Vực, sợ rằng sẽ sợ tới đái ra quần mà mời bốn người Hoàng Tiểu Long vào gian phòng khách quý số một.

Tửu lầu Tuý Nan Vong mặc dù là một trong những tửu lầu lớn ở Đoạn Nhận hoàng thành, nhưng cũng chỉ hôm thành lập là có cường giả Thánh Vực ở lại, cho nên luôn để trống gian phòng khách quý số một kia. 

Bốn người Hoàng Tiểu Long bước vào gian phòng khách quý số ba. Bên trong gian phòng được trang trí cực kỳ lộng lẫy, tựa như một biệt thự nhỏ.

Sau khi ngồi xuống, Hoàng Tiểu Long bảo lão bản tửu lầu cho bọn họ một bàn rượu và đồ ăn ngon nhất tửu lầu này. Lão bản tửu lầu xác nhận, thế mới lui xuống.

Mà khi bốn người Hoàng Tiểu Long được lão bản tửu lầu mời vào gian phòng khách quý số ba, trong gian phòng khách quý số hai, một thanh niên mặc cẩm bào màu vàng, tuổi tầm hai lăm, hai sáu đang ngồi đó. Người này đẹp đẽ tới mức yêu dị, đặc biệt là đôi mắt kia, khi chuyển động tròng mắt sẽ hiện ra ánh sáng màu vàng. 

Người trẻ tuổi giơ tay phải lên vẫy vẫy, nói với gã hộ vệ sau lưng: "Ngươi đi điều tra thân phận bốn người kia đi. Trong vòng một giờ, ta muốn biết lai lịch và thân phận của bốn kẻ đó."

"Vâng, công tử!" Tên hộ vệ kia cung kính vâng dạ rồi lui ra ngoài.Người trẻ tuổi gõ nhẹ lên bàn, vang lên tiếng lạch cạch, tạo nên một giai điệu khá hay ho. 

Lúc này, một nữ tử đẹp vô cùng, đẹp đến mức vẻ đẹp ấy như có thể nhỏ thành nước, tuổi chừng hai mươi bốn, hai mươi lăm cười khanh khách như châu ngọc rơi, như cạo vào lòng người, đôi gò bồng đảo không ngừng rung lên, dường như sẽ nảy ra bất cứ lúc nào.

Nàng ta ngừng cười, khẽ hé đôi môi đỏ mọng mà nói: "Không ngờ Tuyệt Tình công tử của chúng ta lại có lúc cảm thấy hứng thú với kẻ khác."

Người trẻ tuổi mặt vô cảm: "Triệu Vô Cơ ngươi còn hứng thú với bọn họ hơn ta." 

Triệu Vô Cơ cười nũng nịu, nhích lại gần người trẻ tuổi kia, cả người như áp lên người trẻ tuổi, còn áp áp bầu ngực của mình lên hắn, cười nói: "Lúc này ngươi lại sai rồi, hiện giờ ta chỉ cảm thấy hứng thú với ngươi thôi."

Đám hộ vệ trong phòng khách quý số hai giật mình, đứng thẳng.

Người trẻ tuổi Tuyệt Tình công tử thì lạnh lùng đẩy Triệu Vô Cơ ra: "Ta thì không có hứng thú với ngươi." 

Nghe vậy, Triệu Vô Cơ cười đầy xán lạn: "Cũng vì ngươi không hứng thú với ta nên ta mới có hứng thú với ngươi."

Sau đó, hộ vệ vừa đi điều tra trở về, bẩm báo: "Công tử, đã tra ra được người trẻ tuổi tóc đen kia tên là Hoàng Tiểu Long, là người đại diện cho học viện Tinh Không ở Lạc Thông vương quốc tới Đoạn Nhận hoàng thành tham gia Hoàng Thành chi chiến, thực lực là Hậu Thiên Thập giai hậu kỳ đỉnh phong."

Triệu Vô Cơ bật cười đầy kiêu căng, nói: "Một tên tiểu tử Hậu Thiên Thập giai hậu kỳ đỉnh phong mà thôi, loại nam tử không hàng này, bà đây càng không có hứng thú." 

Lúc này hộ vệ kia bẩm báo tiếp: "Nhưng Hoàng Tiểu Long này năm nay mới mười bảy tuổi!"

"Mười bảy tuổi!" Tuyệt Tình công tử và Triệu Vô Cơ giật mình.

Mười bảy tuổi mà Hậu Thiên Thập giai hậu kỳ đỉnh phong?! 

"Sao có thể được? Không thể nào! Làm sao mới mười bảy tuổi mà đã tu luyện tới Hậu Thiên Thập giai hậu kỳ đỉnh phong được?!" Triệu Vô Cơ bật thốt.

Theo những gì nàng biết, cho dù Vô Ngân công tử Đoạn Vô Ngân, người đứng đầu ngũ đại công tử ở Đoạn Nhận đế quốc, thân là hoàng tử cũng không thể đột phá tới Hậu Thiên Thập giai đỉnh phong vào năm mười bảy tuổi được!

"Là tin tức chính xác!" Hộ vệ kia nói tiếp: "Thuộc hạ đã xác minh tuổi của Hoàng Tiểu Long. Vũ hồn của hắn là thần long Viễn cổ, Vũ hồn Thập giai song long nhất lưu, Hắc Long!" 

"Vũ hồn Thập giai song long nhất lưu, Hắc Long!" Tuyệt Tình công tử và Triệu Vô Cơ lại khiếp sợ. Nhưng Tuyệt Tình công tử lập tức nhướng mày, cho dù Hoàng Tiểu Long này có được Vũ hồn Thập giai song long nhất lưu kia, nhưng tốc độ tu luyện không thể nhanh như vậy chứ!

Hắn cũng có Vũ hồn Thập giai song long nhất lưu, lại có gia tộc dốc sức bồi dưỡng, nhưng tốc độ tu luyện lại không hề khủng khiếp như Hoàng Tiểu Long này.

Hiển nhiên Triệu Vô cơ cũng nghĩ tới vấn đề này, trầm ngâm suy nghĩ. 

"Ba người kia thì sao?" Tuyệt Tình công tử hỏi hộ vệ.

Hộ vệ nhanh chóng đáp: "Trong ba người kia, một người tên là Phí Hầu, là sư đệ của nguyên soái Hạo Thiên ở Lạc Thông vương quốc, nhưng đều cùng nguyên soái Hạo Thiên kia gọi Hoàng Tiểu Long làm thiếu chủ. Kỳ quái là Hoàng Tiểu Long này sinh ra trong một gia tộc bình thường ở Lạc Thông vương quốc, xuất thân rất tầm thường."

Kim quang loé lên trong đôi mắt Tuyệt Tình công tử: "Hoàng Tiểu Long này có thân phận khác!" 

Bằng không một kẻ với xuất thân bình thường há có thể khiến nguyên soái của một vương quốc gọi là thiếu chủ được!

Triệu Vô Cơ gật đầu.

"Hai người còn lại thì sao?" Tuyệt Tình công tử hỏi tiếp. 

Hộ vệ kia chần chờ một lát rồi nói: "Về hai người đó, thuộc hạ tạm thời chưa tra được."

"Không tra được?!" Tuyệt Tình công tử bất ngờ.

Chương 167: Bắt đầu hoàng thành chi chiến

Triệu Vô Cơ cũng cảm thấy khá bất ngờ, hệ thống tình báo của Diêu gia, gia tộc của Tuyệt Tình công tử Diêu Phi, trải khắp Đoạn Nhận đế quốc, được gọi là không gì không biết, ấy vậy mà không tra ra được thân phận của hai người kia!

"Hai người này không phải người của Đoạn Nhận đế quốc?" Triệu Vô Cơ bật thốt lên, nghĩ tới một khả năng. Cũng chỉ có khả năng ấy mới giải thích được.

Tuyệt Tình công tử Diêu Phi không nói gì, mắt lập loè. 

"Công tử, ngài xem?" Hộ vệ kia nói.

"Không phải chuyện của ngươi, lui ra." Diêu Phi phất tay.

"Vâng, công tử!" 

Lúc này trong phòng khách quý số ba, lão bản tửu lầu đã tự mình đưa một bàn đồ ăn và rượu tới.

Chờ khi bốn người Hoàng Tiểu Long mở vò rượu ra, nhấm nháp đồ ăn, gật đầu bảo không tệ, lão bản tửu lầu mới cung kính lui ra ngoài.

Bốn người Hoàng Tiểu Long nâng chén với nhau, mùi rượu bay bốn phía. 

Căn cứ vào lời giới thiệu vừa rồi của lão bản thì rượu này tên là rượu Mỹ Nhân, khi rượu vào cổ họng thì hệt như đang nhấm nháp mỹ nữ, cảm giác giống vô cùng.

Hoàng Tiểu Long nhấp thử một ngụm, rượu này quả thực không tệ, phải nói là hơn rượu Liệt Hoả và Tuyết Nguyệt không ít. Rượu Liệt Hoả và rượu Tuyết Nguyệt tuy không tệ, nhưng đơn điệu hơn nhiều.

Hơn hai giờ sau, bốn người Hoàng Tiểu Long mới rời khỏi tửu lầu Tuý Nan Vong này. 

Trước khi đi, Hoàng Tiểu Long mua không ít rượu Mỹ Nhân rồi cất vào trong Tu La giới.

Hiện giờ Tu La giới của Hoàng Tiểu Long không có mấy thứ, nhưng rượu thì chắc chắn nhiều. Nếu Nhậm Ngã Cuồng mà biết Hoàng Tiểu Long dùng Tu La giới để đựng rượu, không biết sẽ nghĩ như nào.

Rời khỏi tửu lầu, bốn người Hoàng Tiểu Long tới một khách sạn có tên là Độc Tư, thuê bốn gian trang viện rồi ở lại. 

Lôi đài của Hoàng Thành chi chiến ở mười ngày sau chính là ở một quảng trường bên ngoài cửa Đoạn Nhận hoàng cung, cách khách sạn Độc Tư này không xa.

Khi bốn người Hoàng Tiểu Long vào ở, trong một cung điện ở dưới lòng đất sâu trong hoàng cung của Đoạn Nhận hoàng thành, một người đàn ông trung niên mặc long bào đang ngồi. Người này không cao không gầy, trên mi tâm có một ký hiệu. Nhìn kỳ thì thấy ký hiệu này lại là một thanh đoạn đao bản thu nhỏ!

"Bệ hạ!" Lúc này một lão giả mặc quan phục hoàng cung đi vào cung điện trong lòng đất, cung kính lễ bái. 

Bệ hạ!

Người đàn ông trung niên này chính là Đoạn Nhận đại đế của Đoạn Nhận đế quốc! Toàn bộ Đoạn Nhận đế quốc này, người được xưng là bệ hạ cũng chỉ có Đoạn Nhận đại đế mà thôi.

"Đứng lên đi." Đoạn Nhận đại đế nói, giọng lạnh nhạt, lại mang theo sự uy nghiêm khôn cùng. 

"Tạ ơn bệ hạ!" Lão giả mặc quan phục nói, rồi cung kính đứng dậy: "Bệ hạ, sáu người Tạ Bồ Đề, Dương Cương, Bàng Ngọc, Thôi Lệ, Đới San Ny và Hoàng Tiểu Long đã tới Đoạn Nhận hoàng thành rồi."

Sáu người này chính là sáu thiên tài duy nhất có được Vũ hồn siêu cấp trong số các thiên tài tới từ hơn một nghìn vương quốc tới dự thi năm nay. Mỗi một thiên tài mà có được Vũ hồn siêu cấp đều sẽ được Đoạn Nhận đế quốc đặc biệt chú ý.Đoạn Nhận đại đế gật đầu: "Trình Kiếm, ngươi nói xem, ai trong số sáu kẻ này sẽ đoạt được giải nhất năm nay?" 

Lão già Trình Kiếm trầm ngâm rồi nói: "Hẳn là Tạ Bồ Đề."

Đoạn Nhận đại đế gật đầu: "Ngươi cũng có suy nghĩ giống ta." Nói đến đây lại chuyển sang hướng khác: "Nhưng ngươi bảo Vô Nhai chú ý cái tên Hoàng Tiểu Long kia nhiều chút."

"Hoàng Tiểu Long?!" Trình Kiếm khá bất ngờ. Theo như những gì hắn biết, trong số sáu gã thiên tài có được Vũ hồn siêu cấp tới dự thi lần này, chỉ có Hoàng Tiểu Long là ở Hậu Thiên Thập giai hậu kỳ đỉnh phong, còn năm người kia đều là Tiên thiên nhất giai trở lên. 

Hoàng Tiểu Long tuy có được Vũ hồn song long Thập giai nhất lưu, nhưng thực lực có hạn, không biết liệu lần này có lọt được vào mười người đứng đầu không? Thế mà đại đế lại chú ý tới tên Hoàng Tiểu Long này?

Lúc này Đoạn Nhận đại đế nói: "Hoàng Tiểu Long tuy chưa đột phá Tiên thiên, nhưng thực lực không kém. Hắn từng đánh bại nguyên lão của học viện Tinh Không, một cường giả Tiên thiên Nhất giai. Việc Hoàng Tiểu Long đạt được mười vị trí đầu hẳn là không thành vấn đề! Hơn nữa hắn mới mười bảy tuổi!"

"Vâng, bệ hạ, thần đã biết!" Trình Kiếm cung kính nói. 

"Ừ, ngươi lui ra đi." Đoạn Nhận đại đế nói: "Bất cứ chuyện gì liên quan tới Hoàng Thành chi chiến thì đều có thể bẩm báo ta bất cứ lúc nào."

Trình Kiếm cung kính xác nhận, cúi người thi lễ rồi mới lui ra.

Mà sau khi ở trọ lại khách sạn Độc Tư, Hoàng Tiểu Long không cùng ba người Triệu Thư ra ngoài đi dạo, mà mở Tù Thần Quyển ra rồi tiến vào chiến trường Viễn cổ để tu luyện. 

Lần này Hoàng Tiểu Long tiếp tục thử vận chuyển cùng lúc Tu La quyết và Dịch Cân kinh. Theo việc thử đó, khi Tu La quyết và Dịch Cân kinh cùng vận chuyển, việc lưu chuyển của Đấu khí và nội lực càng lúc càng thông thuận.

Khi thử đồng thời vận chuyển Tu La quyết và Dịch Cân kinh, Hoàng Tiểu Long bắt đầu tu luyện chiêu thứ năm của Tu La kiếm pháp là Bỉ Ngạn Chi Hoa.

Hoàng Tiểu Long đã tu luyện chiêu thứ tư Phong Đô Chi Lôi của Tu La kiếm pháp tới mức đại thành, giờ còn thiếu là việc tăng Đấu khí của mình lên. Sau này Đấu khí mà tăng lên thì uy lực của chiêu thức cũng mạnh hơn. Hoàng Tiểu Long nhớ lại cẩn thận và chi tiết tư thế tấn công của chiêu thứ năm Bỉ Ngạn Chi Hoa được vẽ trên giấy, tới từng đường vận chuyển khí kình một cách kỹ càng, sau đó hắn đứng trong chiến trường Viễn cổ, vung Tu La Chi Đao lên.

Hai thanh Tu La Chi Đao được vung lên thì vô số hàn quang xoay tròn, toạ thành hai bông hoa. Bông hoa này màu mực tím, giống hệt màu của Cửu U Đấu khí trong cơ thể Hoàng Tiểu Long hiện tại.

Hai bông hoa màu tím ấy không ngừng xoay tròn, không ngừng nở rộ. 

Nhưng hai bông hoa chỉ không ngừng xoay tròn ở trước người Hoàng Tiểu Long ba mét, không hề tấn công tới phía trước. Nhưng đúng lúc này, hai bông hoa kia đột nhiên biến mất. Sau đó, ở cách Hoàng Tiểu Long một trăm mét về phía rước, hai tảng đá lớn bỗng biến thành bột vụn.

Hoàng Tiểu Long dừng lại, sau đó nhắm mắt hồi tưởng tư thế và đường vận chuyển khí kính của đòn tấn công ban nãy.

Dựa theo bản vẽ kia, hai bông hoa vừa rồi được gọi là Bỉ Ngạn hoa. 

Bỉ Ngạn chi hoa nở ở bờ đối diện, tựa xa mà không phải xa, như gần mà chẳng phải gần, đòn tấn công thần bí khó lường khiến đối thủ khó mà phòng bị. Khi Bỉ Ngạn chi hoa biến mất thì thường là sẽ một kích giết chết đối thủ luôn.

Mười ngày trôi đi.

Hoàng Tiểu Long đã có thể vận chuyển Tu La quyết và Dịch Cân kinh cùng một lúc mà tu luyện, còn chiêu thức Bỉ Ngạn Chi Hoa thì đã có uy lực được tăng lên không ít. 

Khi Hoàng Tiểu Long tấn công, ánh sáng toả ra khi Bỉ Ngạn Chi Hoa nở rộ càng mạnh, thời gian xuất hiện càng ngắn, như vậy thì uy lực công kích càng mạnh hơn.

Khi tu luyện Bỉ Ngạn Chi Hoa, Hoàng Tiểu Long thi thoảng tu luyện lại Địa Ngục Chi Phong, Tu La Chi Lệ, Minh Vương Chi Nộ và Phong Đô Chi Lôi, rồi thử hoà hợp năm chiêu thức lại làm một.

Hoàng Tiểu Long đã có thể hoà hợp được Địa Ngục Chi Phong và Tu La Chi Lệ, mà uy lực còn lớn hơn. 

Mười ngày này, tu vi Đấu khí của Hoàng Tiểu Long lại tăng lên.

Mỗi ngày dùng Linh đan tứ phẩm cao cấp, Diễm Long châu, còn hấp thu linh khí trên chiến trường Viễn cổ để tu luyện, Hoàng Tiểu Long phải nói là tăng thực lực lên hàng ngày.

Mười ngày trôi đi, rốt cuộc thì Hoàng Thành chi chiến đã đến! 

Sắc trời dần sáng, gần như toàn bộ Đoạn Nhận hoàng thành đều sôi trào. Tất cả các con đường trong Đoạn Nhận hoàng thành đều tấp nập người đi lại.

Hoàng Thành chi chiến đều là việc trọng đại hàng năm ở Đoạn Nhận đế quốc. Dân trong Đoạn Nhận hoàng thành cũng sẽ tới xem.

Khi Hoàng Tiểu Long ra khỏi phòng, ba người Triệu Thư, Vu Minh và Phí Hầu đã chờ sẵn ở đó. 

"Môn chủ!" Thấy Hoàng Tiểu Long đi ra, ba người nhanh chóng bước tới.

Hoàng Tiểu Long gật đầu, hít sâu một hơi: "Đi thôi, giờ chúng ta tới quảng trường hoàng thành Đoạn Nhận."

Chương 168: Ta ngồi ở đây được không?

"Vâng, môn chủ!" Ba người Triệu Thư cung kính xác nhận.

Hoàng Tiểu Long quay người cùng ba người Triệu Thư đi ra khỏi khách sạn, tới cửa chính của Đoạn Nhận hoàng cung. Khi đi tới đường phố thì thấy đâu đâu cũng là đầu người đen sì. Gần như tất cả mọi người đang đi về cùng một phía.

Cửa chính của Đoạn Nhận hoàng cung! 

Quảng trường Đoạn Nhận!

Bốn người Hoàng Tiểu Long hoà theo dòng người đi đến quảng trường Đoạn Nhận.

Nửa giờ sau, bốn người Hoàng Tiểu Long đi tới quảng trường. 

Quảng trường này rất lớn. Mỗi lần duyệt binh mười năm một lần của Đoạn Nhận đế quốc thì đều tổ chức ở quảng trường Đoạn Nhận này, như vậy có thể tưởng tượng được sự to lớn của quảng trường này như nào.

Trước quảng trường Đoạn Nhận chính là bức tường thành cao lớn của Đoạn Nhận hoàng cung. Tường thành của Đoạn Nhận hoàng cung và tường thành của Đoạn Nhận hoàng thành cao như nhau, nhưng tường thành của hoàng cung trông uy nghiêm hơn hẳn.

Khắp bốn phía quảng trường có nhiều đội trọng binh canh giác. 

Bốn người Hoàng Tiểu Long đi phía khu vực lôi đài.

Khu vực lôi đài khá lớn, có mười lôi đài và một lôi đài chính.

Xung quanh khu lôi đài này cũng có trọng binh canh gác dầy đặc, người tới xem không cách nào tiến vào khu vực lôi đài được, chỉ có nhưng đệ tử thiên tài đại diện cho các đại vương quốc tới tham gia cuộc chiến như Hoàng Tiểu Long mới có thể tiến vào. 

Khi bốn người Hoàng Tiểu Long tới đây, đã có vô số người đứng trên quảng trường Đoạn Nhận, nhưng các đệ tử thiên tài của các vương quốc tới dự thi thì có đường riêng để tiến vào.

Đi vào rồi, Hoàng Tiểu Long nói với ba người Triệu Thư: "Các ngươi ở ngoài chờ ta."

"Vâng, thiếu chủ!" Ba người cung kính xác nhận. 

Hoàng Tiểu Long theo lối đi mà bước vào đằng trước khu lôi đài, lấy thẻ dự thi mà Tôn Chương và Hùng Sở đưa cho ra, đám thủ vệ canh giữ bốn phía lôi đài cho Hoàng Tiểu Long đi vào.

Sau khi bước vào trong khu vực lôi đài, Hoàng Tiểu Long đi tới nơi dành cho các đệ tử thiên tài của các quốc gia nghỉ ngơi.

Khi đi tới khu vực dành cho các đệ tử thiên tài nghỉ ngơi, hắn thấy số đệ tử thiên tài của các quốc gia tới dự thi đã tới không ít. Hoàng Tiểu Long đảo mắt qua, đại khái chừng bảy, tám trăm người đang ở đây. Nhưng thấy Hoàng Tiểu Long lại đây, đám đệ tử thiên tài tới dự thi đều giật mình, bàn tán. 

"Tiểu tử này cũng tới tham gia Hoàng Thành chi chiến à? Không thể nào, nhìn qua thì hình như mới mười bảy, mười tám mà!"

"Mười bảy, mười tám mà đã tới tham gia Hoàng Thành chi chiến, nếu không phải tên nhóc này tự tin vào thực lực của mình, thì là kẻ cuồng vọng ngu ngốc rồi!"

Đám đệ tử thiên tài của các quốc gia nhìn Hoàng Tiểu Long với những ánh mắt khác nhau. 

Điều kiện để tham gia Hoàng Thành chi chiến là ba mươi tuổi hoặc dưới ba mươi. Bình thường các đệ tử thiên tài của các quốc gia trước khi tới tham gia Hoàng Thành chi chiến thì đều đã tu luyện đến chừng ba mươi tuổi, hoặc là ba mươi tuổi mới tới tham gia.

Thêm một phần thực lực thì sẽ thêm một phần cơ hội.

Cái kiểu chưa tới hai mươi tuổi mà đã tới tham gia Hoàng Thành chi chiến như Hoàng Tiểu Long là cực kỳ ít, thậm chí phải nói là chưa từng xuất hiện. Cho dù Hoàng Tiểu Long có thiên phú cao tới đâu, đám đệ tử thiên tài của các quốc gia không tin rằng một tiểu tử mười bảy tuổi sẽ có thực lực cao tới mức nào. 

Tất nhiên không ít tên đệ tử thiên tài nhìn Hoàng Tiểu Long mới ánh mắt ít nhiều mang theo vẻ khinh miệt.

Nhưng trong đám người này lại có một thanh niên tuổi chừng hai mươi bảy, hai mươi tám, mặc áo trắng nhìn Hoàng Tiểu Long đi tới với ánh mắt rất nghiêm túc.

"Hoàng Tiểu Long, không ngờ lại là Hoàng Tiểu Long!" 

"Năm nay tiểu tử này cũng tới tham gia Hoàng Thành chi chiến! Sao lại nhanh như vậy!"

Thanh niên áo trắng giật mình.

Hai năm trước ở vương quốc Vực Ngoại, thanh niên áo trắng đã chứng kiến rất rõ Hoàng Tiểu Long đánh bại Dương An. Mà hai năm trước Hoàng Tiểu Long mới là Cửu giai, thậm chí còn chưa tới Thập giai. 

Hắn nhớ rõ rằng thiên phú mà Hoàng Tiểu Long thể hiện ra lúc ấy khiến hắn khiếp sợ dị thường.

Lúc ấy hắn còn nghĩ, nếu cho Hoàng Tiểu Long mười năm tu luyện, mười năm sau kẻ đứng đầu ở Hoàng Thành chi chiến của Đoạn Nhận đế quốc chắc chắn sẽ là Hoàng Tiểu Long!

Nhưng không tới mười năm, mới chỉ hai năm thôi mà Hoàng Tiểu Long đã tới tham gia rồi! 

"Hai năm đã qua, không biết nay Hoàng Tiểu Long có thực lực gì? Thập giai?" Thanh niên áo trắng tự suy đoán.

Thanh niên áo trắng này chính là đệ tử thiên tài Chu Kiệt, kẻ thay mặt vương quốc Vực Ngoại tới tham gia Hoàng Thành chi chiến năm nay.

"Thập giai mà đã tới tham gia Hoàng Thành chi chiến rồi?" Chu Kiệt nhướng mày. 

Theo hắn thấy, trong hai năm này dù thực lực của Hoàng Tiểu Long có tăng lên rất nhiều thì cũng chỉ Thập giai mà thôi, hơn nữa còn là mới đột phá lên Thập giai.

Ở học viện của vương quốc thì Thập giai là cường giả, nhưng với các đệ tử thiên tài tới tham gia Hoàng Thành chi chiến thì lại là kẻ xếp bét.
Nhưng Hoàng Tiểu Long có thể đạt được hạng nhất ở giải thi đấu học viện Tinh Không, chứng tỏ thực lực của hắn không chỉ Thập giai. Thanh niên áo trắng Chu Kiệt lại nghĩ vậy. 

Hoàng Tiểu Long nghe tiếng bàn tán của các đệ tử thiên tài các quốc gia khác, không để ý ánh mắt của bọn họ mà đi tới ngồi ở một vị trí trống, tĩnh tâm chờ Hoàng Thành chi chiến bắt đầu.

Sau Hoàng Tiểu Long, các đệ tử thiên tài của các quốc gia khác cũng lần lượt tới.

Đúng lúc này, đám người xôn xao. 

"Tạ Bồ Đề! Tạ Bồ Đề tới rồi!"

"Nghe nói Tạ Bồ Đề này có được Vũ hồn Thập giai nhất lưu, Hắc Hoả Phượng Hoàng! Hơn nữa một năm trước vừa tiến vào Tiên thiên nhị giai!"

"Tiên thiên Nhị giai! Hắc Hoả Phượng Hoàng! Tạ Bồ Đề này có thực lực đáng sợ thật! Lần này hạng nhất của Hoàng Thành chi chiến chắc chắn là của hắn rồi! Không ít thế lực lớn trong Đoạn Nhận hoàng thành đều cá cược rằng Tạ Bồ Đề sẽ giành được hạng nhất!" 

Nghe tiếng bàn tán của đám thiên tài các quốc gia xung quanh, Hoàng Tiểu Long quay sang nhìn, thì thấy một thanh niên mặc chiến bào màu đỏ rực đi tới bên này.

Người này có thân hình cao lớn, toàn thân như chất chứa thứ năng lực như chực bùng nổ, màu lông mày cũng đỏ rực. Lúc bước đi, có ánh sáng như lửa rực cháy toả ra xung quanh.

Đây chính là Tạ Bồ Đề! Đầy khí phách! 

"Tạ Bồ Đề?" Hoàng Tiểu Long thầm nhủ. Xem ra Tạ Bồ Đề này chính là kẻ có thực lực mạnh nhất trong Hoàng Thành chi chiến lần này.

Vũ hồn Thập giai, Hắc Hoả Phượng Hoàng? Tiên thiên Nhị giai!

Quả thực Tạ Bồ Đề này là một đối thủ mạnh. 

Sau khi Tạ Bồ Đề đến, đi qua vị trí trống bên cạnh Hoàng Tiểu Long, rồi ngồi xuống một vị trí trống khác cách Hoàng Tiểu Long chừng năm mét.

Tạ Bồ Đề ngồi xuống, một dòng khí nóng rực khuếch tán ra xung quanh. Mấy tên đệ tử thiên tài vốn ngồi xung quanh đều hoảng sợ hô to, rồi đứng dậy tránh ra xa.

Dòng khí nóng rực kia đánh úp tới Hoàng Tiểu Long, khi đi tới cách người Hoàng Tiểu Long một mét thì bị một lực cản vô hình chặn lại. 

Hoàng Tiểu Long ngồi nguyên tại chỗ, sắc mặt bình thường.

"Ồ?" Tạ Bồ Đề kinh ngạc, quay sang nhìn Hoàng Tiểu Long, ánh sáng đỏ loé lên trong mắt. Hiển nhiên hắn không ngờ được lại có kẻ chặn được Phượng Hoàng hoả khí của mình, mà lại là một tên thiếu niên mới mười bảy, mười tám tuổi.

Những đệ tử thiên tài có khả năng tranh đoạt vị trí mười người đứng đầu hiện lên trong đầu hắn, nhưng không giống tướng mạo của thiếu niên tóc đen này. 

"Thú vị đấy." Tạ Bồ Đề thầm nghĩ.

Các đệ tử thiên tài khác thấy Hoàng Tiểu Long đỡ được Phượng Hoàng hoả khí của Tạ Bồ Đề, ai nấy đều kinh ngạc.

"Cái gì? Tiểu tử này có thể chặn được Phượng Hoàng hoả khí của Tạ Bồ Đề kìa!" 
"Hắn có lai lịch gì vậy?!"

Mấy tên đệ tử thiên tài ban nãy không chịu được Phượng Hoàng hoả khí của Tạ Bồ Đề tức thì cười khẩy:

"Chẳng qua tiểu tử này tu luyện Đấu khí mang tính hàn, vừa hay khắc chế được Phượng Hoàng hoả khí của Tạ Bồ Đề mà thôi. Hơn nữa Tạ Bồ Đề cũng nhẹ tay rồi, bằng không tiểu tử này có thể chặn được chắc?" 

"Không sai, chắc chắn là thế rồi!"

Nghe đám đệ tử thiên tài đó nói móc, Hoàng Tiểu Long bình tĩnh ngồi yên.

"Là Dương Cương! Dương Cương đến rồi!" 

Đúng lúc này, đám người lại xôn xao.

"Dương Cương, Tiên thiên Nhất giai hậu kỳ đỉnh phong, Vũ hồn là Vũ hồn Thập giai nhất lưu, Thái Âm Thú!"

Lúc này một thanh niên mặc cẩm bào màu xanh nhạt đi tới bên này. 

Dương Cương!

Hoàng Tiểu Long ngẩng đầu liếc đối phương một cái, vẻ mặt bình tĩnh.

Lại thêm một kẻ có được Vũ hồn siêu cấp, hơn nữa còn là Thập giai nhất lưu. Không ngờ trận Hoàng Thành chi chiến năm nay lại có hai vị đệ tử thiên tài có được Vũ hồn từ Thập giai hai trở lên. 

Đương nhiên tính cả Hoàng Tiểu Long thì là ba người!

Nếu là những trận Hoàng Thành chi chiến trước đây thì đỉnh phong cũng chỉ là Vũ hồn Thập giai, mà cũng chỉ có một hai người có Vũ hồn siêu cấp.

Đám đệ tử thiên tài bốn phía đều bàn tán rằng năm nay Dương Cương có khả năng sẽ giành được vị trí thứ hai. 

Sau khi đi tới, thấy Tạ Bồ Đề, Dương Cương giật mình, mắt toát ra ý chí chiến đấu. Hắn đi tới phía Tạ Bồ Đề. Nhìn Dương Cương đi tới phía Tạ Bồ Đề, đám đệ tử thiên tài từ các quốc gia không khỏi nhìn theo.

Dương Cương đi tới trước mặt Tạ Bồ Đề, nói: "Trận Hoàng Thành chi chiến năm nay, ta chắc chắn sẽ giành được hạng nhất! Tạ Bồ Đề, ta chắc chắn sẽ đánh bại được ngươi!"

Nghe vậy, Tạ Bồ Đề cười nhạt một tiếng: "Đánh bại ta? Ngươi đánh bại hắn trước rồi hãng nói." Dùng ánh mắt hướng về phía Hoàng Tiểu Long ở cách đó năm mét. 

Dương Cương quay đầu nhìn Hoàng Tiểu Long, hắn ngẩn ra rồi tức giận nhìn Tạ Bồ Đề: "Ngươi có ý gì?" Hoá ra ở trong mắt Tạ Bồ Đề, hắn chỉ là kẻ ngang với Hoàng Tiểu Long thoạt trông chỉ mười bảy, mười tám tuổi kia thôi à? Điều này khiến hắn cảm thấy bị khinh thường, hoặc giả có thể nói là bị sỉ nhục!

Tạ Bồ Đề không trả lời.

Sắc mặt Dương Cương trầm xuống, hắn quay sang nhìn Hoàng Tiểu Long: "Tiểu tử, hy vọng lúc lên lôi đình ngươi đừng có gặp phải ta. Nếu gặp ta, ta sẽ làm cho ngươi bò xuống khỏi lôi đài." 

Hắn trút lửa giận lên người Hoàng Tiểu Long.

"Vậy sao?" Hoàng Tiểu Long lạnh lùng đáp.

Thấy Hoàng Tiểu Long dám mở miệng phản bác, Dương Cương mắt loé hàn quang, chẳng qua trước khi Hoàng Thành chi chiến bắt đầu, không được đánh nhau dưới lôi đài, mà hắn thì không dám làm trái với quy định này. 

Dương Cương lạnh lùng nhìn Hoàng Tiểu Long một cái, sau đó đi tới một vị trí trống rồi ngồi xuống.

"Khà khà, tên nhóc đó đắc tội Dương Cương rồi. Tới lúc lên lôi đài mà gặp phải Dương Cương, muốn chết cũng khó." Mấy tên thiên tài không chịu được Phượng Hoàng hoả khí của Tạ Bồ Đề mà phải né ra ban nãy thấy thế, tỏ ra sung sướng khi người khác gặp hoạ.

Không lâu sau, đám người lại xôn xao. 

Nhưng lần này kẻ dẫn tới sự xôn xao ấy không phải nam, mà là một vị mỹ nữ mặc váy màu xanh nhạt, tên là Thôi Lệ, tuổi chừng hai mươi sáu, hai mươi bảy, miệng cười ngọt ngào, đôi mắt đẹp sáng ngời.

Thôi Lệ cũng là một đệ tử thiên tài có được Vũ hồn siêu cấp, Vũ hồn Thập giai nhất lưu bình thường, Phệ Lôi Thú.

Sự xuất hiện của Thôi Lệ dẫn tới náo động không thua gì Tạ Bồ Đề. Đây là do phần lớn đám đệ tử thiên tài tới tham chiến lần này đều là nam cả. 

"Ta có thể ngồi ở đây được không?" Sau khi tới, Thôi Lệ đi tới trước mặt Hoàng Tiểu Long, rồi chỉ vào vị trí trống bên cạnh hắn.

Hoàng Tiểu Long ngạc nhiên, gật đầu nói: "Cứ tự nhiên."

Thôi Lệ cười đầy ngọt ngào: "Cảm ơn." Nói xong bèn ngồi xuống bên cạnh Hoàng Tiểu Long. 

Một mùi thơm cơ thể mê người xộc vào mũi Hoàng Tiểu Long.

Lúc này đám nam đệ tử thiên tài tới từ các quốc gia kia đều nhìn Hoàng Tiểu Long với ánh mắt như có thể phun ra lửa, chứa đầy ghen tị.

Chương 169: Hoàng thành chi chiến (1)

Hoàng Tiểu Long làm như không thấy những ánh mắt đầy ghen tị kia của đám đệ tử thiên tài khác, hắn vẫn ngồi chỗ đó, vẻ mặt lạnh nhạt.

"Ngươi tên là Hoàng Tiểu Long, đúng không?" Sau khi ngồi xuống, Thôi Lệ nghiêng mặt qua, hỏi Hoàng Tiểu Long.

Hoàng Tiểu Long quay mặt sang nhìn. 

Nghiêng mặt nhìn gần thì trong nụ cười ngọt ngào ấy còn thêm cả vẻ quyến rũ, chiếc mũi nhỏ nhắn xinh xắn và bờ môi hồng hào ướt át, làm cho người ta động lòng.

Hai người ngồi rất gần, chỉ cách một cánh tay, Hoàng Tiểu Long chỉ cần giơ tay là có thể chạm vào mặt Thôi Lệ, thậm chí là bên dưới.

Thôi Lệ nhìn Hoàng Tiểu Long. Hai người nhìn nhau chừng vài giây. 

"Đúng vậy." Hoàng Tiểu Long gật đầu nói.

Nếu Thôi Lệ này biết hắn tên là Hoàng Tiểu Long, lại ngồi cạnh hắn như này, chắc chắn không phải trùng hợp.

"Nghe nói ngươi mới mười bảy tuổi mà đã đạt tới Hậu Thiên Thập giai hậu kỳ đỉnh phong rồi!" Thôi Lệ mắt loé sáng, tiếp tục hỏi bằng chất giọng ngọt ngào. 

Mười bảy tuổi, Hậu Thiên Thập giai hậu kỳ đỉnh phong!

Đám đệ tử thiên tài bốn phía đều lắp bắp kinh hãi, không dám tin tưởng mà nhìn Hoàng Tiểu Long. Bao gồm cả tên Chu Kiệt của vương quốc Vực Ngoại kia.

Tạ Bồ Đề và Dương Cương cũng khá bất ngờ. 

Hoàng Tiểu Long liếc Thôi Lệ một cái, nhướng mày nhìn chằm chằm đối phương một lát, rồi quay đầu đi mà không nói gì, không thèm để ý tới nàng ta nữa.

Thôi Lệ bị bỏ qua, nhưng không hề tỏ ra tức giận.

Sau đó có thêm hai đệ tử thiên tài có được Vũ hồn siêu cấp nữa là Bàng Ngọc, Đới San Ny cũng tới. 

Bàng Ngọc là nam, Đới San Ny là mỹ nữ. Nhưng so với Thôi Lệ, Đới San Ny trông dịu dàng hơn nhiều.

Không lâu sau, toàn bộ đám đệ tử thiên tài của các vương quốc tới tham gia Hoàng Thành chi chiến đều đến cả.

Lúc này mặt trời đã lên cao, chiếu sáng mặt đất. Trời khá nóng. 

Ánh nắng chiếu lên người Hoàng Tiểu Long, ấm áp.

Đúng lúc này, cửa chính màu đỏ của Đoạn Nhận hoàng cung đột nhiên mở ra.

Một thái giám cất cao giọng hô: "Nhị hoàng tử điện hạ đến!" 

Nhị hoàng tử Đoạn Vô Ngân!

Theo tiếng thái giám hô vang, Đoạn Vô Ngân cưỡi một con Sư Vương thú đi ra từ cửa chính của hoàng cung, trong sự vây quanh của đám hộ vệ hoàng cung và quan chức.

Từ ba mươi năm trước, mỗi một lần Đoạn Nhận đế quốc tổ chức Hoàng Thành chi chiến, Đoạn Nhận đại đế đều giao cho Đoạn Vô Ngân chủ trì, có thể thấy Đoạn Vô Ngân được coi trọng như nào. 
Đoạn Vô Ngân và đám quan chức đi vào khu vực lôi đài. Đám hộ vệ tản ra canh giữ bốn phía.

Thấy Đoạn Vô Ngân tiến vào, đám đệ tử thiên tài của các quốc gia đều đứng lên.

"Bái kiến nhị hoàng tử điện hạ!" Mọi người khom mình hành lễ. 

"Các vị miễn lễ!" Đoạn Vô Ngân giơ tay, giọng nói lạnh nhạt mà đầy uy nghiêm: "Mời ngồi!" Nói xong, hắn ngồi lên ghế ở chính giữa của đài quan chức.

Các quan viên khác ngồi theo, thấy thế đám đệ tử thiên tài của các quốc gia mới ngồi xuống.

Đoạn Vô Ngân nhìn lướt qua đám đệ tử thiên tài của các quốc gia, khi lướt qua người Tạ Bồ Đề, Dương Cương thì ngừng một chút. 

Khi Đoạn Vô Ngân quan sát các đệ tử thiên tài, Hoàng Tiểu Long cũng quan sát Đoạn Vô Ngân. So với lúc ở hồ Thánh Minh vào hai năm trước, hiện giờ khí thế trên người Đoạn Vô Ngân càng thêm kinh người, vẻ uy nghiêm trên mình cũng nặng như núi cao.

Sau khi Đoạn Vô Ngân đến, không khí nơi này trở nên nghiêm túc hơn hẳn.

Lúc này, một lão giả tóc bạc, vóc người cao lớn, mặc chiến bào ngồi cạnh Đoạn Vô Ngân đi ra trước đài chủ tịch, lấy một thánh chỉ ra và bắt đầu tuyên đọc. Thánh chỉ là những quy định và phần thưởng của Hoàng Thành chi chiến do Đoạn Nhận đại đế soạn ra. 

Giọng lão ta hữu lực và hùng hậu, vang vọng khắp không trung quảng trường Đoạn Nhận, mọi người đều nghe được rất rõ.

Những thế lực lớn và dân chúng bình dân đứng xem ở khắp xung quanh khu lôi đài và trên quảng trường Đoạn Nhận đều yên lặng lắng nghe.

Tuyên đọc ước chừng mười mấy phút, ông ta mới đọc xong. 

Giống như năm trước, một trăm vị trí đầu trong Hoàng Thành chi chiến là có thể vào học phủ đỉnh phong ở Đoạn Nhận đế quốc, học viện Đoạn Nhận, mà trở thành một đệ tử của học viện đó.

Nhưng so với trước thì một trăm người đứng đầu sẽ được thưởng gấp đôi.
Lúc trước, một trăm người đứng đầu sẽ được thưởng mỗi người một trăm khối linh thạch nhị phẩm, một viên Linh đan lục phẩm sơ cấp. Mà năm nay, bọn họ sẽ được thưởng hai trăm khối linh thạch nhị phẩm, hai viên Linh đan lục phẩm sơ cấp! 

Lúc trước từ người đứng thứ hai tới thứ mười thì mỗi người được thưởng hai trăm khối linh thạch nhị phẩm, một viên Linh đan lục phẩm trung cấp. Mà năm nay bọn họ được thưởng bốn trăm linh thạch nhị phẩm, hai viên Linh đan lục phẩm trung cấp.

Còn về hạng nhất, năm ngoái được thưởng mười khối linh thạch nhất phẩm, một viên Linh đan lục phẩm cao cấp, mà năm nay lại được hai mươi khối linh thạch nhất phẩm, hai viên Linh đan lục phẩm cao cấp.

Phần thưởng của năm ngoái đã quá hấp dẫn rồi, mà năm nay phần thưởng ấy còn được tăng lên gấp bội. Nên khi lão giả tóc trắng kia đọc xong, người trong và ngoài khu lôi đài đều sôi trào. 

Đặc biệt là đám đệ tử thiên tài từ các vương quốc tới dự thi thì ai nấy kích động, hưng phấn, mắt sáng ngời.

Các thế lực mạnh đều đoán xem tại sao năm nay Đoạn Nhận đại đế lại tăng phần thưởng lên gấp bội. Nhưng đại đa số cho rằng hẳn là đám đệ tử thiên tài tham gia Hoàng Thành chi chiến năm nay có thiên phú cao hơn mọi năm nhiều lắm, cho nên Đoạn Nhận đại đế mới tăng phần thưởng lên như vậy.

Hoàng Thành chi chiến trước đây chỉ có một, hai thiên tài là có Vũ hồn siêu cấp, mà năm nay lại có sáu người. Hơn nữa đã ba trăm năm nay không có đệ tử thiên tài có Vũ hồn Thập giai xuất hiện, năm nay lại có. 

"Năm nay hai mươi khối linh thạch nhất phẩm và hai viên Linh đan lục phẩm cao cấp của hạng nhất chắc chắn sẽ rơi hết vào tay Tạ Bồ Đề rồi!" Bên ngoài khu lôi đài, một cường giả đứng bên cạnh Triệu Thư, Vu Minh và Phí Hầu hâm mộ mà nói.

Triệu Thư, Vu Minh và Phí Hầu nghe vậy thì liếc cường giả kia một cái, không nói gì.

Phần thưởng cho một trăm người đứng đầu thì tăng gấp bội so với năm trước, mà quy định về tỷ thí thì khá giống với lần Hoàng Tiểu Long tranh hạng nhất niên cấp ở học viện Tinh Không lúc trước. Đó là sắp xếp cho một nửa người rút thăm, lấy số thăm đó để quyết định đối thủ. 

Lần này có tổng cộng một nghìn ba trăm sáu mươi hai đệ tử thiên tài tới tham dự Hoàng Thành chi chiến từ các vương quốc. Sáu trăm tám mươi mốt người được sắp xếp cho lên bốc thăm.

Hoàng Tiểu Long cũng thuộc đội ngũ bốc thăm đó.

"Số sáu mươi hai, vương quốc Mạc Nhĩ, Bách Thủ." Hoàng Tiểu Long nhìn thẻ trong tay mình. Nói cách khác, đối thủ đầu tiên của hắn là Bách Thủ của vương quốc Mạc Nhĩ, số thứ tự sáu mươi hai. 

Trong khu lôi đài này có mười lôi đài, sẽ có mười cặp cùng tiến hành tỷ thí.

Hoàng Tiểu Long được bố trí ở vòng thứ sáu.

Sau khi bốc thăm xong, từ một đến số mười ở vòng đầu tiên cùng lên lôi đài tỷ thí. 

Nhưng điều khiến mọi người bất ngờ là trong trận tỉ thí vòng đầu này còn có cả Tạ Bồ Đề!

Thấy Tạ Bồ Đề, kẻ có được Vũ hồn Thập giai nhất lưu lên đài, người xem bốn phía phải nói là cảm xúc sôi trào, ngay cả đám đệ tử thiên tài ở dưới đài cũng đổ dồn ánh mắt về phía lôi đài nơi Tạ Bồ Đề đang đứng.

Đối thủ của Tạ Bồ Đề là một thanh niên tên Trần Bách Lộ, tới từ vương quốc Ni Khắc. 

Trần Bách Lộ này có thực lực không yếu, là Tiên thiên Nhất giai.

Nhưng mọi người lại không khỏi thấy bi ai thay cho Trần Bách Lộ này, vừa vào vòng đầu tiên đã gặp phải Tạ Bồ Đề, đúng là xui xẻo.

Bằng không với thực lực Tiên thiên Nhất giai, Trần Bách Lộ rất có hy vọng được bước vào hàng ngũ một trăm người đứng đầu. 

Chương 170: Hoàng thành chi chiến (2)

Trần Bách Lộ nhìn Tạ Bồ Đề ở phía đối diện, sắc mặt rất là khó coi.

Không ngờ ngay vòng đầu tiên mà hắn đã gặp phải hạng nhất. Nhưng hắn không cam lòng!

Ánh sáng lấp lánh khắp người Trần Bách Lộ, là một thứ tia sáng màu xanh lục. Sau lưng hắn, một con rắn cực lớn màu xanh lục xuất hiện. 

Con rắn màu lục này có hình thể tráng kiện, mà lưng lại mọc ra đôi cánh trông khá kỳ dị. Đây là một loại Vũ hồn biến dị thuộc xà loại, tên là Lưỡng Dực Hoa Xà.

Ở chỗ đầu rắn có một bông hoa màu đỏ, trông như cái mũ rắn hình đoá hoa.

Sau khi triệu hồi Vũ hồn ra, Trần Bách Lộ lập tức hồn hoá. Toàn thân hắn toả ra ánh sáng xanh lục chói loá, lưng thì mọc ra đôi cánh màu lục. Hắn gầm lên một tiếng, đôi cánh sau lưng dang ra, tức thì phi tới trước người Tạ Bồ Đề. 

Đôi mắt Trần Bách Lộ đỏ ngầu, hắn tung một quyền đột ngột tấn công tới ngực Tạ Bồ Đề. Quyền vừa ra, không gian kêu ầm ầm, rung chuyển dữ dội. Kèm theo quyền kình là một thứ khí vụ màu lục cũng tuôn trào theo.

Đòn tấn công của Trần Bách Lộ quá nhanh, quá đột ngột, khiến người dưới đài đều kêu to.

Mắt thấy quyền này của Trần Bách Lộ sắp đánh lên ngực Tạ Bồ Đề, không ít người căng thẳng. 

Đúng lúc này thân hình Tạ Bồ Đề nhoáng một cái rồi biến mất ngay trước mặt Trần Bách Lộ.

Thấy quyền này thất bại, Trần Bách Lộ ngẩn ngơ.

"Đòn tấn công của ngươi chậm quá." Một giọng nói lạnh lùng vang lên sau lưng hắn. Trần Bách Lộ kinh hãi, đang định quay người thì bị một chưởng lực khủng bố ấn lên lưng. Một dòng khí nóng rực tức thì khuếch tán khắp người hắn, khiến lục phủ ngũ tạng của hắn như đang bị thiêu đốt. Hắn kêu la thảm thiết, ngã lăn ra ngoài. 

Người dưới đài đều thấy rõ sau khi Trần Bách Lộ ngã xuống khỏi lôi đài, toàn thân hắn toát ra những ngọn lửa màu đỏ, chỉ chốc lát đã đốt cháy toàn bộ áo bào trên người hắn.

Trần Bách Lộ lăn lộn, gào thét không thôi, khiến đám đệ tử thiên tài tới từ các quốc gia khác đều biến sắc.

Ngay cả Dương Cương, kẻ đã từng nói rằng sẽ đánh bại Tạ Bồ Đề để đạt được vị trí thứ nhất, cũng tỏ ra nghiêm túc hơn hẳn. 

Lúc này thủ vệ của Đoạn Nhận đế quốc tiến lên, dội thùng băng lên người Trần Bách Lộ, nhưng càng dội thì lửa kia lại càng cháy to hơn.

Một mùi thịt nướng cháy lan ra. Đám đệ tử thiên tài tới tham chiến đều khiếp sợ hơn hẳn.

Sắc mặt Hoàng Tiểu Long thì lạnh nhạt. 

Lúc này Thôi Lệ ngồi cạnh Hoàng Tiểu Long nói: "Không ngờ Tạ Bồ Đề lại hung ác, ra tay ác độc như vậy. Đến lúc đó ta mà gặp phải hắn thì chẳng phải cũng bị Phượng Hoàng hoả khí của hắn nướng thành heo quay à?" Nói xong, tỏ ra "kinh hãi" mà giơ đôi tay vỗ lên bầu ngực đẫy đà của mình một cách khoa trương.

Đôi gò bồng đảo bị hai tay nàng ta vỗ vỗ không ngừng mà in hình tròn lên lớp y phục. Rất lớn!

Đám đệ tử thiên tài xung quanh đều nuốt nước miếng ực ực. 

Hung ác? Bị nướng thành heo quay?

Hoàng Tiểu Long nghe những từ mà Thôi Lệ dùng, thầm lắc đầu. Nhưng hắn biết Thôi Lệ này thoạt trông hay cười ngọt ngào, kiểu thiên sứ mê người, nhưng thủ đoạn không hề tầm thường, chí ít không hề trong sáng như vẻ bề ngoài, mà là một cô ả rất lợi hại.

"Tiểu Long đệ đệ, nếu mà ta phải gặp ngươi thì ngươi nhớ thương hoa tiếc ngọc, nhẹ tay với ta thôi nhé." Thôi Lệ đột nhiên chuyển chủ đề, nói rất dịu dàng, nhìn Hoàng Tiểu Long với ánh mắt đưa tình, đặc biệt là khi nàng ta càng nhẹ nhàng thì ánh mắt lại càng dịu dàng. 

Tiếng nuốt nước miếng lại vang lên bốn phía.Đệ đệ? Hoàng Tiểu Long nhìn Thôi Lệ, ả này luôn nói lung tung, nói thật là hắn thấy phiền.

Chỉ là hắn không hiểu tại sao cô ta lại có "hứng thú" với hắn? 

Là vì hắn đạt tới Hậu Thiên Thập giai hậu kỳ đỉnh phong khi mới mười bảy tuổi?

"Lên lôi đài rồi, trong mắt ta chỉ có đối thủ." Hoàng Tiểu Long quay mặt đi, nói với vẻ mặt lạnh nhạt.

Thôi Lệ vẫn cười ngọt ngào, nói: "Tiểu Long đệ đệ, không biết ngươi có hứng thú với dạng nữ tử kiểu như nào? Kiểu dịu dàng? Hay đáng yêu?" 

Hoàng Tiểu Long nhướng mày, không trả lời, mặc kệ đối phương luôn.

Lúc này vòng thứ nhất, mười cặp tỷ thí đầu tiên đã kết lúc. Tạ Bồ Đề đi xuống lôi đài, trở lại vị trí cũ rồi ngồi xuống.

Vòng tỷ thí thứ nhất đã chấm dứt, tiếp theo là số mười đến số hai mươi cùng đối thủ lên lôi đài tỷ thí. 

Các vòng tỷ thí diễn ra rất nhanh, sau đó đến lượt số sáu mươi mốt đến bảy mươi lên lôi đài với đối thủ.

Hoàng Tiểu Long đứng dậy, chầm chậm đi tới lôi đài số hai.

Kẻ đứng đối diện Hoàng Tiểu Long là một thanh niên tuổi chừng hai mươi tám, hai mươi chín, trông khá đen. Hắn có vóc dáng tầm trung, so với một Hoàng Tiểu Long cao một mét tám thì thấp hơn hẳn một cái đầu. 

Bách Thủ, vương quốc Mạc Nhĩ.

Đây là đối thủ vòng đầu tiên của Hoàng Tiểu Long.

Có lẽ là vì Thôi Lệ nên có không ít đệ tử thiên tài đều nhìn về phía lôi đài số hai nơi Hoàng Tiểu Long đang đứng. Thôi Lệ cũng nhìn bóng lưng Hoàng Tiểu Long mà không hề chớp mắt.

Sau khi biết Hoàng Tiểu Long đạt tới Hậu Thiên Thập giai hậu kỳ đỉnh phong khi mới mười bảy tuổi, nàng ta cảm thấy hứng thú với Hoàng Tiểu Long hơn cả Tạ Bồ Đề.

Nàng cảm thấy Hoàng Tiểu Long không hề đơn giản. 

"Bách Thủ này chính là Tiên thiên Nhất giai, ta thấy tên Hoàng Tiểu Long này sẽ bị loại ngay từ vòng đầu tiên thôi!"

"Vũ hồn của Hoàng Tiểu Long này là Vũ hồn Hắc Long, Vũ hồn Thập giai nhất lưu? Khà khà, như vậy hắn sẽ là kẻ có Vũ hồn siêu cấp đầu tiên trong lịch sử bị loại bỏ, không thể vào được học viện Đoạn Nhận đây mà!"

Đám đệ tử thiên tài không nhịn được mà châm chọc Hoàng Tiểu Long. 

Lúc này Thôi Lệ nhăn mày lại, dùng đôi mắt đẹp kia "hung tợn" mà liếc đám đệ tử thiên tài vừa châm chọc kia một cái. Đám đệ tử thiên tài ấy bị "doạ" cho sợ mà hạ thấp giọng xuống.

Trên lôi đài, Bách Thủ đứng chắp tay sau lưng, nhìn Hoàng Tiểu Long mà lắc đầu cười: "Không ngờ đối thủ vòng đầu tiên của ta lại là ngươi. Ngươi chính là Hoàng Tiểu Long ấy hả? Triệu Vũ hồn siêu cấp Hắc Long của ngươi ra đây, hồn hoá rồi có lẽ ngươi còn tiếp được vài chiêu của ta!"

Cường giả Tiên thiên đúng là cường giả Tiên thiên, là một độ cao mà Hậu Thiên không thể vượt qua được. Theo hắn thấy, cho dù Hoàng Tiểu Long có được Vũ hồn siêu cấp thì cũng không thể là đối thủ của hắn. 

Hoàng Tiểu Long không tức giận, bình tĩnh nói: "Đối phó ngươi thì chưa cần."

Bách Thủ ngẩn ra, tiện đà cười nói: "Cho ngươi cơ hội rồi mà không biết quý trọng, vậy ta sẽ không nương tay nữa." Nói xong, hắn cũng không triệu Vũ hồn ra, mà di chuyển bước chân tới phía trước, cả người như dán vào bề mặt lôi đài mà lướt tới phía Hoàng Tiểu Long.

"Đây là Đấu kỹ địa phẩm trung cấp, Nghênh Phong Bộ!" 

"Nghênh Phong Bộ này đã biến mất nhiều năm, không ngờ Bách Thủ này lại có được!"

"Nghe đồn Nghênh Phong Bộ này cực kỳ quái, công kích khó lường, làm người ta khó mà phòng bị được. Rất ít người có thể phá được Đấu kỹ này!"

Dưới đài, không ít người kinh ngạc hô lên. 

Thôi Lệ bỗng thấy lòng căng thẳng.

Tạ Bồ Đề thì nhìn Bách Thủ đang thi triển Nghênh Phong Bộ, còn Dương Cương cười khẩy, đang chờ xem Hoàng Tiểu Long sẽ đón đỡ đòn tấn công này của Bách Thủ như nào.

Gần như trong chớp mắt, Bách Thủ đã tới trước mặt Hoàng Tiểu Long. 

"Toái Băng chưởng!"

Vẻ tàn nhẫn loé lên trong mắt Bách Thủ, hắn giơ hai tay đánh lên ngực Hoàng Tiểu Long. Hắn muốn dùng một chiêu đánh bại Hoàng Tiểu Long. Nghĩ tới việc một Hoàng Tiểu Long có Vũ hồn song long Thập giai đứng đầu bị mình đánh bại, hắn thấy hưng phấn không thôi.

Rốt cuộc song chưởng đã đánh lên ngực Hoàng Tiểu Long. 

Nhưng lại vang lên một tiếng keng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau