VÔ ĐỊCH THIÊN HẠ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô địch thiên hạ - Chương 136 - Chương 140

Chương 136: Ngươi dám?

Hoàng Tiểu Long nhìn đám người Mai Bành Lượng vẫn đang nằm dưới đất la hét thảm thiết, không ngừng rên rỉ, cười lạnh nói: “Lột sạch quần áo bọn chúng, sau đó dùng dây thừng treo từng tên lên cột đá đối diện đường đi, ta nghĩ, có lẽ rất nhiều người sẽ cảm thấy hứng thú với cái này."

“Lột sạch quần áo? Treo lên cột đá đối diện đường?" Lý Tân và các đệ tử Thanh Vân Các vẻ mặt muôn màu muôn vẻ.

Chiêu này, tuyệt! 

Quả thực quá tuyệt rồi!

Mà Mai Bành Lượng, người bị hàn khí Tu La cắn nuốt sau khi nghe được Hoàng Tiểu Long nói liền phẫn nộ, vậy mà ngất đi rồi.

Ngẫm lại cũng đúng, hắn đường đường là nhi tử của hội trưởng phân hội Thanh Vân Các ở Đại Triêu quận, thân phận cỡ nào? Cho dù là con cháu quý tộc trong thành Đại Triêu quận còn phải nịnh bợ hắn, đến lúc đó, hắn bị lột sạch quần áo, người trần như nhộng mà treo trên đường lớn, vậy hắn còn mặt mũi nào gặp người khác? 

Không chỉ có Mai Bành Lượng, toàn bộ đệ tử Thanh Vân Các đến đây đều cực kỳ tức giận.

"Ngươi, ngươi dám?" Sau đó, người trung niên Thanh Vân Các chạy đến gầm lên giận dữ, gào thét với Hoàng Tiểu Long.

"Ta không dám?" Hoàng Tiểu Long cười ha hả, quay đầu lại, ánh mắt ra hiệu cho bọn Lý Tân. 

Đám người Lý Tân hiểu ý, cao giọng đáp: “Vâng, Thiếu chủ!" Nói xong, chen chúc tiến lên, như sói nhào vào bầy cừu!

Chúng đệ tử Thanh Vân Các bị Hoàng Tiểu Long cùng Phí Hầu đả thương, hoàn toàn không có sức phản kháng, chỉ có thể trơ mắt nhìn đám người Lý Tân đem cẩm bào trên người mình, lột sạch từng cái một.

Cuối cùng, trên mặt đất, gần ba mươi cơ thể trần truồng nằm đó, trắng có, đen có. 

Mai Bành Lượng nhìn Lý Tân lột hết quần áo trên người mình, trong lòng quả thực vừa thẹn vừa giận, vừa tức vừa hận, hận không thể xé xác đám người Hoàng Tiểu Long.

"Lý Tân lão cẩu, rồi sẽ có một ngày, ta sẽ khiến ngươi chết rất thảm, rất thảm, chết không có chỗ chôn!"

"Ta muốn ngươi sống cũng không được, chết cũng không xong!" 

Mai Bành Lượng chịu đựng nỗi đau bị hàn khí Tu La cắn xé, nghiến răng nghiến lợi nói với Lý Tân.

Lý Tân nhìn cái thứ ở bên dưới Mai Bành Lượng kia, cười chế nhạo: “Thật sao?" Nói xong, một cước đạp xuống, Mai Bành Lượng thét lên thê lương thảm thiết, cái kia vốn dĩ rất lớn bị Lý Tân giẫm mạnh thì nhanh chóng thu nhỏ như trái cây bị rút cạn nước, khô quắt lại.

Vốn chúng đệ tử Thanh Vân Các đang chửi lấy chửi để đệ tử Cửu Đỉnh thương hội chứng kiến bộ dạng thê thảm của Thiếu chủ Mai Bành Lượng bọn họ, bị dọa cho sắc mặt đại biến, toàn bộ lặng ngắt như tờ, hai chân kẹp chặt. 

Đệ tử Cửu Đỉnh thương hội thấy thế, đều cười to sung sướng.

Một tháng này, mỗi ngày đều bị đám người Thanh Vân Các trút giận, chúng đệ tử Cửu Đỉnh thương hội đã thật lâu không có hả giận như vậy rồi.

Sau đó, chúng đệ tử Cửu Đỉnh thương hội lấy dây thừng ra, trói từng tên đệ tử Thanh Vân Các lại, một số đệ tử Cửu Đỉnh thương hội khi buộc thậm chí còn cố ý trói cái thứ bên dưới kia của đối phương lại, siết chặt, một loạt tiếng hét thảm thiết vang lên. 

Sau khi buộc chặt đám đệ tử Thanh Vân Các và Mai Bành Lượng, dựa theo phân phó của Hoàng Tiểu Long, đệ tử Cửu Đỉnh thương hội trói bọn chúng lên cột đá đối diện đường.
Đám người Mai Bành Lượng vừa mới bị trói không bao lâu, bình dân, quý tộc Đại Triêu quận qua lại sau khi nhìn thấy, toàn bộ dừng chân xuống vây xem bình luận, thưởng thức.

“Này, hình như là nhi tử của hội trưởng Thanh Vân Các Mai Sâm, Mai Bành Lượng?" 

"Hình như vậy!"

"Không nghĩ tới hắn lớn lên một bộ dạng tiểu bạch kiểm, phía dưới lại đen như thế, còn rậm nữa chứ!"

“Đáng tiếc, hơi nhỏ!" 

Một số con cháu quý tộc quen biết Mai Bành Lượng nhìn thấy, không khỏi lên tiếng bình luận, chỉ chỉ trỏ trỏ, thậm chí cố ý vừa nói vừa cười. Mai Bành Lượng đầu đã cúi thấp đến ngực, trong lòng cực kỳ xấu hổ và giận dữ, lúc này, nếu trước mặt có một cái hang chuột, hắn tình nguyện chui vào, cho dù là chỉ chui vào được nửa cái đầu.

Mai Bành Lượng như thế, đệ tử Thanh Vân Các khác cũng không hơn là bao.

Ngay tại lúc đám Mai Bành Lượng bị treo trên đường phố, trong đại sảnh phân hội Thanh Vân Các ở Đại Triêu quận, Mai Sâm đang cùng một vị trung niên mặc cẩm bào màu đỏ nhạt chuyện trò, ngữ khí với người trung niên mặc cẩm bào màu đỏ nhạt mang theo cung kính và nịnh nọt. 

Người trung niên đang mặc cẩm bào màu đỏ nhạt này rõ ràng là tộc trưởng Ninh Vũ gia tộc của Bạo Long vương quốc, Ninh Vương!

Lúc này, một vị đệ tử Thanh Vân Các luống cuống chạy vào: "Hội trưởng, không hay rồi!"

Mai Sâm nhướng mày: "Chuyện gì?" 

"Thiếu chủ đã xảy ra chuyện!" Tên đệ tử Thanh Vân Các kia sợ hãi, gấp giọng nói.

"Lượng nhi đã xảy ra chuyện?" Mai Sâm nhìn biểu hiện của tên đệ tử kia, trong lòng mơ hồ có loại cảm giác bất an: "Xảy ra chuyện gì vậy?""Thiếu chủ bọn họ toàn bộ bị trói trên đường đối diện Cửu Đỉnh thương hội!" Tên đệ tử Thanh Vân Các kia vội vàng đáp. 

Bị trói trên đường phố? Mai Sâm trong lòng buông lỏng, hắn còn tưởng rằng nhi tử gặp bất trắc gì.

Nhưng mà tên đệ tử Thanh Vân Các kia lại nói: "Thiếu chủ bọn họ, còn, còn toàn bộ bị cởi hết quần áo!"

Toàn bộ bị cởi hết quần áo? Mai Sâm khẽ giật mình, tiếp theo bỗng nhiên từ trên ghế đứng dậy, một mặt sát ý: "Ngươi nói cái gì?" Nói xong, bắt lấy vạt áo tên đệ tử kia, tóm đối phương lên. 

Tên đệ tử Thanh Vân Các kia bị dọa đến sắc mặt xám xịt, đầu lưỡi run rẩy nói: "Thiếu chủ, bọn họ bị người Cửu Đỉnh thương hội cởi sạch quần áo, sau đó trói lên đường đối diện Cửu Đỉnh thương hội!"

Mai Sâm nghe vậy, phẫn nộ rống lên, quăng tên đệ tử Thanh Vân Các đi, ném ra ngoài đại sảnh.

Đệ tử Thanh Vân Các kêu thảm một tiếng. 

"Cửu Đỉnh thương hội, ta muốn giết các ngươi!" Mai Sâm hai mắt sát ý hừng hực, quát, nói xong liền muốn triệu tập chúng đệ tử Thanh Vân Các đi đến Cửu Đỉnh thương hội.

"Chậm đã!" Đúng lúc này, tộc trưởng Ninh Vũ gia tộc Ninh Vương mở miệng nói.

Mai Sâm khẽ giật mình: “Ninh tộc trưởng, ngươi đây là?" 

Ánh mắt Ninh Vương lập loè, trầm ngâm nói: "Có thể là Hoàng Tiểu Long đã đến."

"Hoàng Tiểu Long!" Mai Sâm nghe vậy, hai mắt sát ý lóe lên: "Ngươi nói là?"

Ninh Vương gật đầu: "Nếu không phải Hoàng Tiểu Long đã đến, người Cửu Đỉnh thương hội dám làm vậy sao? Chỉ là, có phải Hoàng Tiểu Long đã đến hay không, cho người đi cứu nhi tử của ngươi về, hỏi chút liền biết." 

"Nếu thật sự Hoàng Tiểu Long đã đến, haha, thành Đại Triêu quận này chính là nơi chôn thân của hắn!"

Mai Sâm gật đầu.

Vì vậy, Mai Sâm đè xuống sát ý và lửa giận trong lòng, chỉ phái đệ tử Thanh Vân Các đi trước, cứu đám người Mai Bành Lượng. 

Nhưng mà một lát sau, một gã đệ tử Thanh Vân Các sợ hãi chạy vào đại sảnh, bẩm báo với Mai Sâm đang chờ đợi tin tức, nói những đệ tử đi cứu bọn Mai Bành Lượng lại bị người Cửu Đỉnh thương hội bắt rồi, hơn nữa toàn bộ lột sạch, cũng trói lên trên đường đối diện Cửu Đỉnh thương hội.

Mai Sâm nghe được bẩm báo, cơ hồ tức giận đến thổ huyết, chẳng qua, mặc dù không cứu được nhi tử trở về nhưng căn cứ theo miêu tả của đệ tử Thanh Vân Các, đã xác định là Hoàng Tiểu Long cùng Phí Hầu đến đây.

Cuối cùng, Mai Sâm không còn cách nào, chỉ có thể mời thủ vệ Đại Triêu quận đến, cứu đám người nhi tử về, khiến cho hắn thở dài một hơi chính là, lần này Hoàng Tiểu Long cũng không ngăn cản. 

Nửa ngày sau, lúc Mai Sâm nhìn bộ dạng thảm hại được đưa trở về của Mai Bành Lượng, hai tay Mai Sâm nắm chặt, nghiến răng nghiến lợi nói: "Hoàng Tiểu Long, Mai Sâm ta không giết ngươi, thề không làm người!"

Chương 137: Vây giết thanh vân các

Cửu Đỉnh thương hội.

Trong đại sảnh, Phí Hầu cười, nói với Hoàng Tiểu Long: "Thiếu chủ, hiện tại trên dưới thành Đại Triêu quận đều bàn tán xôn xao về chuyện Mai Bành Lượng và các đệ tử Thanh Vân Các bị lột sạch quần áo, trói trên đường!"

Lý Tân cũng cười nói: "Đúng vậy, nghe nói Mai Sâm tức giận đến thổ huyết." 

Hoàng Tiểu Long gật đầu.

"Thiếu chủ, không ngờ Mai Sâm này vậy mà có thể bình chân như vại." Phí Hầu trầm ngâm nói: "Xem ra Thiếu chủ lúc trước suy đoán rất đúng."

Hoàng Tiểu Long quay đầu nói với Lý Tân: "Phân phó xuống dưới, đệ tử Cửu Đỉnh thương hội những ngày gần đây không được ra khỏi cửa." 

Nhi tử Mai Bành Lượng bị lột sạch quần áo, bị trói trên đường để mua vui cho người khác, loại chuyện vô cùng nhục nhã này, Mai Sâm lại vẫn có thể giữ được bình tĩnh, điều này có chút khác thường, sự tình khác thường tất có quỷ, Mai Sâm không trả thù thì thôi, một khi đã ra tay thì chỉ có huỷ diệt.

“Vâng, Thiếu chủ!" Lý Tân cung kính hồi đáp, vẻ mặt ngưng trọng, hắn cũng biết tính nghiêm trọng của sự việc.

Nhưng mà, ba ngày trôi qua. 

Hết thảy vẫn sóng yên biển lặng.

Toàn bộ Đại Triêu quận, tựa hồ so với thường ngày an tĩnh hơn nhiều, có lẽ rất nhiều thế lực lớn nhỏ ở Đại Triêu quận đều ngửi được một mùi khác thường, vì vậy cũng đều hạn chế con cháu gia tộc mình những ngày gần đây nên ít lang thang ngoài đường.

Toàn bộ Đại Triêu quận, có loại cảm giác mưa gió sắp ập đến. 

Loại cảm giác này, ngay cả một vài thường dân cũng cảm nhận được.

Ba ngày này, Hoàng Tiểu Long cũng không đi ra ngoài, mà là tu luyện ở trong sân Cửu Đỉnh thương hội.

Trong khi tu luyện Tu La quyết, Hoàng Tiểu Long cũng không buông lỏng tu luyện Dịch Cân Kinh. 

Đứng trong sân, hai chân Hoàng Tiểu Long mở ra, nắm tay dựa eo, tay phải hướng về phía trước, bên trái dò xét, năm ngón tay tạo thành một cái móc, thân trên quay sang trái, eo quay từ trái sang phải, tay phải vòng từ trái qua phải, không ngừng hít vào thở ra.

Một năm nay khổ tu, Dịch Cân Kinh của Hoàng Tiểu Long cũng đều đạt đến thế thứ chín Thanh Long Thám Trảo hậu kỳ đỉnh phong, nếu như đột phá thế thứ mười, vậy thì nội công Hoàng Tiểu Long liền có thể đột phá Tiên thiên, chỉ bằng vào nội công đã là cường giả Tiên thiên rồi.

Hoàng Tiểu Long tu luyện Dịch Cân Kinh một lúc mới ngừng lại, lúc này, Phí Hầu đi đến. 

"Thanh Vân Các còn chưa có động tĩnh?" Hoàng Tiểu Long hỏi.

Phí Hầu cung kính hồi đáp: "Đúng vậy, môn chủ, Mai Sâm lão gia hỏa này thật đúng là bình thản."

Ánh mắt Hoàng Tiểu Long lập loè: "Bọn họ là đang đợi." 

"Đợi?" Phí Hầu nhìn Hoàng Tiểu Long.
Hoàng Tiểu Long trầm ngâm nói: "Nếu như vậy, chúng ta cũng không thể khiến người ta đợi quá lâu, lát nữa, ngươi cùng ta đi ra ngoài một chuyến."

“Bây giờ đi ra ngoài?" Phí Hầu khẽ giật mình, hiện tại đã là đêm khuya. 

Hoàng Tiểu Long ngẩng đầu nhìn ánh trăng trên cao, đêm nay trăng rất đẹp rất tròn, gió có chút lớn, Hoàng Tiểu Long không khỏi nhớ tới câu “nguyệt hắc phong cao sát nhân dạ”(*).

"Ánh trăng rất đẹp, chúng ta tới Đại Triêu quận cũng mấy ngày rồi nhưng lại không ra ngoài thưởng thức trọn vẹn, đêm nay ánh trăng vừa vặn." Mắt Hoàng Tiểu Long chứa thâm ý, cười nói với Phí Hầu.

Phí Hầu trông thấy thần tình của Hoàng Tiểu Long, đã hiểu rõ ý tứ Hoàng Tiểu Long, cười nói: "Môn chủ nói không sai, đêm nay ánh trăng vừa vặn." 

Một lát sau, Hoàng Tiểu Long liền dẫn Phí Hầu ra ngoài Cửu Đỉnh thương hội, sau đó tùy tiện đi dạo.

Đi vào một con đường vắng người, Hoàng Tiểu Long đột nhiên ngừng lại, lạnh lùng nói: "Nếu như đã đến, liền ra đi, chẳng lẽ người Thanh Vân Các đều là rùa rụt cổ?"

Giọng Hoàng Tiểu Long lạnh dần, đột nhiên bóng người lay động, mấy đạo thân ảnh lướt qua rơi xuống, đi tới trước mặt Hoàng Tiểu Long cùng Phí Hầu. 

Hoàng Tiểu Long nhìn mấy người mới xuất hiện, cuối cùng ánh mắt rơi vào trên người Mai Sâm và Ninh Vương.

Tuy rằng chưa từng gặp Mai Sâm nhưng mà căn cứ theo miêu tả của Lý Tân, Hoàng Tiểu Long biết người trung niên ục ịch này chính là Mai Sâm, một người khác, cũng làm cho Hoàng Tiểu Long có chút ngoài ý muốn, dĩ nhiên là tộc trưởng Ninh Vũ gia tộc, Ninh Vương!

Lúc ở hồ Thánh Minh, Hoàng Tiểu Long cùng Ninh Vương này từng chạm mặt, chẳng qua là lúc đó cả hai người đều bình yên vô sự. 

Ninh Vương bước đến trước mặt Hoàng Tiểu Long, lạnh lùng cười cười: "Thế nào, gặp ta ở đây bất ngờ lắm phải không?"

Hoàng Tiểu Long gật đầu: “Thật đúng là có chút ngoài ý muốn, chỉ là đáng tiếc." Nói đến đây, lắc đầu."Đáng tiếc cái gì?" Ninh Vương nhướng mày. 

"Đáng tiếc, vốn, ta còn muốn cho ngươi sống thêm hai năm đấy." Hoàng Tiểu Long hờ hững nói.

Ninh Vương khẽ giật mình, cùng Mai Sâm hai người nhìn nhau cười cười, bốn gã cường giả đi theo phía sau hai người cũng đều nở nụ cười, bốn người này đều là Thập giai hậu kỳ đỉnh phong, cái loại đã bước nửa chân vào Tiên thiên.

Ninh Vương nhìn Hoàng Tiểu Long, cười nói: "Hoàng Tiểu Long, ngươi chẳng lẽ còn không rõ ràng tình cảnh bây giờ của mình? Ngươi cho rằng, ngươi còn có thể chạy thoát được sao? Nói thật cho ngươi biết, Thanh Vân Các gây sự, chính là vì dụ ngươi tới đây, đương nhiên, ta cũng không ngờ ngươi lại đến nhanh như vậy, thành Đại Triêu quận này chính là nơi chôn thân của ngươi!" 

Hai mắt Mai Sâm tia máu lập loè: “Chờ đó, sau khi giết ngươi, ta sẽ treo thi thể của ngươi cùng Phí Hầu lên cột đá trên đường đối diện Cửu Đỉnh thương hội, đương nhiên cũng lột sạch quần áo, sáng mai, trên dưới Đại Triêu quận đều sẽ dừng chân lại xem!"

Hoàng Tiểu Long cùng Phí Hầu khẽ cười một cái.

"Ngươi chắc chắn vậy sao?" Phí Hầu cười nói: "Có lẽ, ngày mai bị treo chính là thi thể của bọn ngươi?" 

Ninh Vương cười lạnh: "Hoàng Tiểu Long, ta biết rõ ngươi đêm nay ra ngoài, là cố ý dẫn chúng ta tới đây, nhưng ta thật sự nghĩ không ra ngươi dựa vào đâu mà cảm thấy Phí Hầu có thể bảo vệ được ngươi? Trừ phi Hạo Thiên có thể thuấn di, có thể từ Lạc Thông vương thành thuấn di tới Đại Triêu quận."

Mai Sâm vỗ tay, lập tức, bóng người xung quanh bắt đầu lay động, toàn bộ đệ tử Thanh Vân Các ẩn nấp ở bốn phía dần xuất hiện, có hơn hai ba trăm người, hơn nữa toàn bộ thủ sẵn cung tiễn, trên tên đen đen xanh xanh, hiển nhiên đã tẩm kịch độc.

Nhìn đệ tử Thanh Vân Các xuất hiện xung quanh, vẻ mặt Hoàng Tiểu Long vẫn bình tĩnh. 

Hắn đã tu luyện Linh Lung Kim Thân đến tầng thứ ba, lúc vận chuyển, cho dù là kịch độc cũng không gây thương tổn cho hắn, còn Phí Hầu là Tiên thiên, có Tiên thiên Cương Khí bảo vệ, kịch độc này cũng vô dụng với Phí Hầu.

Mai Sâm gọi đệ tử Thanh Vân Các ở xung quanh ra, nhìn Hoàng Tiểu Long cười đắc ý: "Thế nào? Phần lễ vật này được chứ? Ngươi tới thành Đại Triêu quận mới mấy ngày, thế nhưng phần lễ vật này ta đã vì ngươi chuẩn bị lâu rồi."

Theo Mai Sâm, thậm chí thực lực của Hoàng Tiểu Long có mạnh đến đâu, nhưng mà nếu chưa đột phá Tiên thiên, trúng mũi tên tẩm độc này, cường thịnh đến mấy cũng sẽ biến thành chó chết. 

Hoàng Tiểu Long nghe vậy, cười nói: "Lễ vật không tệ, xem ra những ngày này, ngươi nhọc lòng rồi."

Mai Sâm cười nói: "Nên mà, nói thế nào, ngươi cũng là hội trưởng tiếng tăm lẫy lừng của Cửu Đỉnh thương hội, chuẩn bị cho ngươi chút lễ vật này cũng phải, lúc trước ta còn sợ ngươi không hài lòng phần lễ vật này đấy."

“Được rồi, đừng phí lời với tiểu tử này nữa!" Ninh Vương đột nhiên mở miệng ngắt lời: "Ta và ngươi liên thủ giết Phí Hầu, những người khác giết Hoàng Tiểu Long." 

“Được!" Mai Sâm đồng ý, lập tức cùng Ninh Vương phi thân lên, công kích về phía Phí Hầu.

Tuy Mai Sâm chỉ mới đột phá Tiên thiên nhưng vẫn là cường giả Tiên thiên, mà Ninh Vương, trước đây không lâu đã đột phá Tiên thiên nhị giai, mặc dù lúc ở hồ Thánh Minh, Phí Hầu triển lộ thực lực làm cho Ninh Vương kinh hãi, nhưng mà Ninh Vương tin tưởng, hai người liên thủ nhất định giết được Phí Hầu.

...

(*) Nguyệt hắc phong cao sát nhân dạ: Đêm trăng mờ giết người, ngày gió cao phóng hoả, chỉ hoàn cảnh hiểm ác (thường là buổi tối).

Chương 138: Ngươi đi giết hoàng tiểu long

Khi Ninh Vương cùng Mai Sâm công kích Phí Hầu, gọi Vũ hồn ra.

Vũ hồn Ninh Vương là một con chu tri (*) khổng lồ, nó có tám chân, ngoài thân màu sắc rực rỡ, phủ đầy thất thải quang văn, đây chính là thất thải chu tri bên trong chu tri Vũ hồn, hơn nữa vô cùng độc.

Độc tính mạnh, hòa lẫn vào trong không khí, cho dù là cường giả Thập giai hậu kỳ đỉnh phong hít vào một chút, chỉ sau vài hơi thở liền bỏ mạng. 

Ninh Vương gọi ra Vũ hồn, trong nháy mắt hồn hóa, hai tay trải rộng thất thải quang văn, hơn nữa mọc ra đầy gai độc như là chân chu tri vậy, đột nhiên một quyền công kích tới Phí Hầu, gai độc hai tay mở lớn.

Về phần Mai Sâm, Vũ hồn của hắn là một loại dây leo màu đen, dây leo màu đen mọc đầy gai, đương nhiên cũng có kịch độc, ngay sau Ninh Vương, Mai Sâm hồn hóa, tấn công Phí Hầu.

Phí Hầu thấy thế, không dám khinh thường, gọi Ngân Hà Vũ hồn ra, trong nháy mắt Vũ hồn cường hóa bảy lần, lại không bảo lưu thực lực, nghênh đón hai người Ninh Vương và Mai Sâm. 

Lúc này, bốn gã cường giả Thập giai hậu kỳ đỉnh phong phía sau Ninh Vương cùng Mai Sâm cũng đều công kích về phía Hoàng Tiểu Long, vũ hồn của bốn người này đều là khí Vũ hồn, liêm đao!

Liêm đao rất dài, hơn nữa lưỡi đao phủ đầy răng cưa y hệt dao và cưa.

Lúc bốn người tấn công Hoàng Tiểu Long, bày bố thành một loại trận pháp, lực công kích rất mạnh. 

Tuy bốn người đều là Thập giai hậu kỳ đỉnh phong, nhưng mà sau khi bày bố trận pháp, chỉ sợ đã không thể so với cường giả vừa mới đột phá Tiên thiên, giống như Mai Sâm vậy.

Có điều, đối mặt với trận pháp công kích của bốn người, sắc mặt Hoàng Tiểu Long không thay đổi, gọi Tu La Chi Đao ra, một chiêu Địa Ngục Chi Phong trong nháy mắt công kích ra, đồng thời, hóa ra Tu La Chi Thân, sau lưng Ác Ma Chi Dực mở rộng, phối hợp với bản mệnh hồn kỹ Tật Ảnh Tùy Hình, không ngừng xuyên thẳng qua công kích của bốn người họ.

Bốn người mỗi lần mắt thấy chặn đánh được Hoàng Tiểu Long thì đều bị Hoàng Tiểu Long nhẹ nhàng tránh thoát. 

Bốn người càng đánh càng sợ.

"Ngươi, đột phá Thập giai?" Một người hoảng sợ nói.

Hội trưởng bọn hắn cùng tộc trưởng Ninh Vương chẳng phải đã nói tên Hoàng Tiểu Long này mới Cửu giai thôi sao? Tối đa Cửu giai trung kỳ, nhưng bây giờ, Hoàng Tiểu Long vậy mà đột phá đã đến Thập giai! 

Đáng sợ hơn chính là, bốn người liên thủ công kích, vậy mà đều không làm gì được Hoàng Tiểu Long?

Hoàng Tiểu Long không trả lời mà phi thân lên, không ngừng xoay tròn trên không trung, lôi quang lập loè, hình thành Giao Lôi, lúc Tu La Chi Nhận vung lên, Giao Lôi không ngừng công kích tới bốn người.

Bốn người cả kinh. 

Lúc này, Hoàng Tiểu Long nhẹ nhàng rơi xuống, toàn thân hắc sắc quang mang bắt đầu khởi động, một tiếng rồng ngâm rung trời vang lên, vang vọng khắp đường, dưới ánh mắt khiếp sợ của chúng đệ tử Thanh Vân Các, một con Hắc Long dài mấy chục mét hiện ra sau lưng Hoàng Tiểu Long.

Tuy rằng lúc trước đã sớm biết vũ hồn của Hoàng Tiểu Long nằm trong mười hai cấp đứng đầu, Viễn Cổ Thần Long Hắc Long Vũ hồn, nhưng mà lúc đệ tử Thanh Vân Các xung quanh nhìn thấy Hoàng Tiểu Long gọi ra Hắc Long Vũ hồn, vẫn là vẻ mặt khiếp sợ không thôi.

Hắc Long ngửa mặt lên trời ngâm, long uy toả ra, bao phủ bốn phương tám hướng, tiếp đó hào quang lóe lên, cùng Hoàng Tiểu Long hợp thể hồn hóa. Sau khi hồn hóa, toàn thân Hoàng Tiểu Long được bao phủ bởi một lớp vảy rồng màu đen hệt như áo giáp sắt, hai cánh tay vừa thô vừa to hơn, hai tay như móng vuốt rồng, một hoa văn đầu rồng màu đen xuất hiện sau lưng.

Sau khi hồn hóa, Tu La Chi Thân Ác Ma Chi Dực cũng không hề biến mất.

Ác Ma Chi Dực mở ra, thân ảnh Hoàng Tiểu Long trong nháy mắt biến mất, đi tới trước mặt bốn gã Thập giai hậu kỳ đỉnh phong kia, hai tay vừa nhấc dựng lên, một chưởng đánh về một tên trong đó, khi chưởng lực đập đến trước người, tên cường giả Thập giai hậu kỳ đỉnh phong kia mới giật mình tỉnh lại, kinh sợ đón một quyền của Hoàng Tiểu Long. 

"Ầm!" Một tiếng chấn động vang lên, chỉ thấy tên cường giả Thập giai hậu kỳ đỉnh phong kia hét thảm một tiếng, thân hình liên tiếp lùi về phía sau, đồng thời cánh tay phải trúng một kích của Hoàng Tiểu Long rũ xuống.

Một kích vừa rồi, lực lượng cường đại kinh khủng vọt tới, vậy mà đã cắt đứt cánh tay phải của hắn!

"Ngươi!" Tên cường giả Thập giai hậu kỳ đỉnh phong kia không thể tin được mà nhìn Hoàng Tiểu Long. 

Sau khi Hoàng Tiểu Long hồn hóa, lực công kích vậy mà đã khủng bố đến loại trình độ này.

Ngay cả hắn - người đã bước một chân vào Tiên thiên cũng bị đẩy lui, hơn nữa theo một kích vừa rồi, hắn phát hiện Hoàng Tiểu Long thân thể phòng ngự, sức mạnh thậm chí còn khủng bố hơn, có thể so với hội chủ Mai Sâm vừa mới đột phá Tiên thiên của bọn hắn!

Lúc này, ba người khác kịp phản ứng, công kích dồn dập về phía Hoàng Tiểu Long. 

Ba người vừa quát, tay vung lên, ba thanh liêm đao cực lớn xuất hiện, sau đó dung hợp thành một cái liêm đao, không ngừng xoay tròn, mang theo một mảnh lại một mảnh lưỡi dao, cắt chém về phía Hoàng Tiểu Long và không gian xung quanh hắn.

Nếu như một kích này đánh trúng, Hoàng Tiểu Long phòng ngự cường thịnh đến đâu thì cũng sẽ bị cắt thành trăm mảnh, dù sao Hoàng Tiểu Long phòng ngự mạnh hơn cũng vẫn là ngày sau, không thể coi nhẹ bất luận công kích nào.
Ngay khi liêm đao của ba người công kích đến trước mặt Hoàng Tiểu Long, thân hình Hoàng Tiểu Long biến mất không thấy tăm hơi. 

Bản mệnh hồn kỹ, không gian ẩn nấp.

Đột phá Thập giai, bản mệnh hồn kỹ không gian ẩn nấp của Hoàng Tiểu Long đã có thể ẩn náu trong không gian khoảng chừng mười lăm hơi thở, hơn nữa sau khi ẩn nấp, cho dù là cường giả Tiên thiên nhất giai cũng không phát hiện được vị trí của Hoàng Tiểu Long, ngay cả cường giả Tiên thiên nhị giai cũng rất khó phát hiện ra.

Ba người công kích thất bại, nhìn vị trí Hoàng Tiểu Long biến mất, không khỏi ngẩn ngơ. 

Tuy nhiên lúc này, trước mắt ba người đột nhiên hàn mang lóe lên, kinh hãi, hoảng hốt nhanh chóng thối lui, nhưng mà có một người vẫn chậm một bước, bị Tu La Chi Đao trong nháy mắt cắt đứt yết hầu.

Thân hình Hoàng Tiểu Long từ không gian hiện ra rõ ràng.

Trong lúc chiến đấu kịch liệt với Phí Hầu, hai người Ninh Vương và Mai Sâm nghe được tiếng kêu thảm thiết, nhịn không được nhìn qua bên này, chứng kiến tên cường giả Thập giai hậu kỳ đỉnh phong ôm lấy yết hầu ngã xuống, đều lắp bắp kinh hãi. 

Bốn gã Thập giai hậu kỳ đỉnh phong, hơn nữa là Vũ hồn tương tự nhau, liên thủ vậy mà không đối phó được một Hoàng Tiểu Long?

Lúc này, Ác Ma Chi Dực Hoàng Tiểu Long mở ra, trong nháy mắt liền đi tới trước mặt tên cường giả thập giai hậu kỳ đỉnh phong bị hắn đánh gảy tay phải kia. Tên cường giả kia nhìn thấy Hoàng Tiểu Long đột nhiên hiện ra trước mặt mình, hai mắt hoảng sợ, dưới ánh mắt kinh hoàng của hắn, Tu La Chi Nhận càng lúc càng lớn, cuối cùng tương tự với tên cường giả Thập giai hậu kỳ đỉnh phong vừa rồi, bị Hoàng Tiểu Long cắt vỡ yết hầu.

Hai gã! 

Còn lại hai người, nhìn Hoàng Tiểu Long, tràn ngập sợ hãi, đã hoàn toàn mất đi tự tin giao chiến với Hoàng Tiểu Long.

"Mai Sâm, ngươi đi giết Hoàng Tiểu Long!" Lúc này, Ninh Vương rốt cuộc nhịn không được quát: "Phí Hầu này, giao cho ta là được!"

Mai Sâm gật đầu, một quyền đánh tới Phí Hầu, đồng thời thụt lùi lại, quay người tấn công Hoàng Tiểu Long, lúc này, hắn đã nhìn ra, chỉ dựa vào những tên phế vật dưới tay kia sẽ không giết được Hoàng Tiểu Long. 

Mai Sâm một quyền đuổi giết đến, vô số dây leo màu xanh đồng thời cuốn tới Hoàng Tiểu Long.

Hoàng Tiểu Long cũng không gắng đón đỡ, thân hình lóe lên, tránh thoát công kích của Mai Sâm.

Mai Sâm nhìn thấy công kích của mình bị Hoàng Tiểu Long tránh thoát, hai mắt ngưng động, chậm rãi đi tới Hoàng Tiểu Long: "Hoàng Tiểu Long, xem ra, là ta đánh giá thấp ngươi, không nghĩ tới ngươi tiến bộ nhanh như vậy, không những đã đột phá Thập giai, mà còn đạt đến Thập giai trung kỳ đỉnh phong!" 

“Có điều, ta cũng không tin, một Tiên thiên như ta, lại giết không được ngươi!"

...

(*) Con nhện. 

Chương 139: Cực hạn giết chóc

Trong nháy mắt Mai Sâm vọt tới trước mặt Hoàng Tiểu Long, mười ngón tay mở ra, vô số dây leo màu đen ùn ùn kéo đến, công kích về phía Hoàng Tiểu Long như mưa trút nước.

Nhưng mà, Hoàng Tiểu Long nhìn những dây leo màu đen ùn ùn công kích tới, cũng không né tránh, mà vẫn đứng ở đó, hơn nữa khiến cho Mai Sâm có chút khó chịu chính là lúc này Hoàng Tiểu Long vẫn vòng tay ôm ngực, dường như đang xem xét tư thế công kích của hắn?

Hai mắt Mai Sâm sát ý hừng hực, toàn thân hắc sắc quang mang dâng cao. 

"Tiểu tử, ta cũng không tin tàng hình của ngươi, lần này có thể tránh thoát công kích của ta!"

Mắt thấy dây leo màu đen kia tập kích đến ngực Hoàng Tiểu Long, đột nhiên, một đạo nhân ảnh lóe lên, vô số kích ảnh phá không mà đến.

"Thiên nộ kích!" 

Vô số kích ảnh chấn khai dây leo màu đen của Mai Sâm, một cỗ lực mạnh mẽ bắn ngược trở lại, Mai Sâm nhịn không được liên tiếp lui về phía sau, khiếp sợ nhìn về phía thân ảnh ngăn lại công kích của mình.

"Nguyên soái, Hạo Thiên!" Mai Sâm không thể tin được mà nhìn người tới.

Ngăn lại công kích của hắn dĩ nhiên là nguyên soái Lạc Thông vương quốc, Hạo Thiên! 

"Ngươi, không phải ở Lạc Thông vương thành?" Sau đó, Mai Sâm buột miệng nói ra.

Hắn đã điều tra rất rõ ràng, lần này, đi theo Hoàng Tiểu Long đến đây chỉ có Phí Hầu, hơn nữa Lạc Thông vương thành bên kia cũng truyền đến tin tức, nói nguyên soái Hạo Thiên đang ở tại phủ nguyên soái.

Nguyên soái Hạo Thiên đi đến trước người Hoàng Tiểu Long, hô một tiếng “Thiếu chủ” với Hoàng Tiểu Long, nghe vậy quay đầu lại, nhìn Mai Sâm cười lạnh: “Là ai nói với ngươi, ta đang ở Lạc Thông vương thành?" Ánh mắt tràn ngập châm chọc. 

Sắc mặt Mai Sâm cực kỳ khó coi.

Lần này, nguyên soái Hạo Thiên lại đi theo Hoàng Tiểu Long đến, hơn nữa còn ẩn thân trong tối!

Bọn hắn một chút cũng không biết rõ tình hình! 

Lúc này, hắn rốt cuộc hiểu rõ Hoàng Tiểu Long dựa vào không phải Phí Hầu, mà là nguyên soái Hạo Thiên!

Xa xa, Ninh Vương đang kịch chiến cùng Phí Hầu nhìn thấy nguyên soái Hạo Thiên đột nhiên xuất hiện, sắc mặt cũng cực kỳ khó coi, bọn hắn hoàn toàn bị Hoàng Tiểu Long tính kế.

Hoàng Tiểu Long! 

Hơn nữa làm cho hắn kinh sợ chính là, thực lực Phí Hầu vậy mà lại so với lúc ở hồ Thánh Minh mạnh hơn không ít, một Tiên thiên nhị giai như hắn mà lại không hạ được Tiên thiên nhất giai, đây quả thực là vô cùng nhục nhã.

Ninh Vương một quyền bức lui Phí Hầu, phi thân lên, vừa lui vừa quát: "Bắn tên cho ta! Toàn bộ bắn chết Hoàng Tiểu Long cho ta!" Nói xong, toàn thân hào quang xoay tròn, cả người như cuồng phong, tung bay lên, liền muốn chạy trốn.

Độc tiễn có thể bắn chết Hoàng Tiểu Long, dĩ nhiên là tốt, bắn không chết, cũng chỉ có thể lại tìm cơ hội khác. 

Nguyên soái Hạo Thiên xuất hiện lần này muốn lại trăm phần trăm giết chết Hoàng Tiểu Long, dĩ nhiên không có khả năng.
Mai Sâm thấy Ninh Vương lại không đếm xỉa đến mình mà muốn chạy trốn trước, vừa tức vừa giận, thân hình lóe lên như đạo lục quang tung bay, cũng muốn chạy trốn, mà đệ tử Thanh Vân Các bốn phía dồn dập buông tên độc ra, bắn chết Hoàng Tiểu Long.

Nguyên soái Hạo Thiên, Phí Hầu cả kinh, phi thân lui về bên cạnh Hoàng Tiểu Long, ra tay ngăn độc tiễn xạ kích tới đây. 

"Các ngươi không cần quan tâm ta, ta không sao, đuổi theo giết Ninh Vương cùng Mai Sâm, tuyệt đối không thể để cho hai người này chạy thoát!" Hoàng Tiểu Long mở miệng nói, vung Tu La Chi Nhận lên, Địa Ngục Chi Phong quét sạch, cuốn hết độc tiễn bốn phía vào trong đó.

Nguyên soái Hạo Thiên cùng Phí Hầu thấy thế, cung kính nghe lệnh, phi thân lóe lên, chia ra đuổi giết Ninh Vương và Mai Sâm.

Nguyên soái Hạo Thiên đuổi theo Ninh Vương. 

Phí Hầu đuổi theo Mai Sâm.

Mấy năm nay, nguyên soái Hạo Thiên tu luyện Ngũ Dương bí quyết mà Hoàng Tiểu Long truyền thụ cho thực lực tăng lên không chậm hơn so với Phí Hầu, đã đạt đến Tiên thiên nhị giai hậu kỳ đỉnh phong, hơn nữa thường xuyên nuốt Diễm Long Châu, Thiết Quả của Hoàng Tiểu Long tu luyện, thực lực có thể sánh ngang với Tiên thiên tam giai.

Không bao lâu sau, nguyên soái Hạo Thiên đã đuổi kịp Ninh Vương, mà cũng Phí Hầu bắt kịp Mai Sâm. 

Sau khi hai người nguyên soái Hạo Thiên cùng Phí Hầu rời đi, thân hình Hoàng Tiểu Long lóe lên, tung bay, Tu La Chi Đao chém ra, vô số hàn mang hóa thành cuồng phong bão táp.

Địa Ngục Chi Phong mang theo Tu La Chi Lệ không ngừng cuốn động, công kích tới tấp về phía những đệ tử Thanh Vân Các kia.

Thanh âm Địa Ngục nức nở nghẹn ngào cùng với tiếng khóc Tu La đồng thời vang lên. 

Gần đây tu luyện Tu La Kiếm Pháp, Hoàng Tiểu Long đã thử dung hợp Địa Ngục Chi Phong cùng Tu La Chi Lệ, đồng thời thi triển, không nghĩ tới dung hợp thành công. Tuy rằng dung hợp vẫn chưa hoàn mỹ nhưng uy lực công kích sau dung hợp so với thi triển hai chiêu đơn độc lại mạnh hơn không chỉ một lần.

Chỉ thấy dưới sự càn quét của Địa Ngục Chi Phong, những đệ tử Thanh Vân Các bị cuốn vào trong không ngừng hoảng sợ kêu la thảm thiết, một số đệ tử né tránh được Địa Ngục Chi Phong thì bị Tu La Chi Lệ đánh trúng, toàn thân loang lổ vết máu không đều.Rất nhanh, hơn hai trăm đệ tử Thanh Vân Các xung quanh đã ngã xuống phân nửa. 

Những đệ tử Thanh Vân Các này, đại bộ phận là Thất giai, Bát giai, căn bản không ngăn cản được công kích của Hoàng Tiểu Long, có điều, cũng từ đây đó có thể thấy được thế lực Thanh Vân Các.

Phân hội Thanh Vân Các ở Đại Triêu quận, chẳng qua cũng chỉ là một phân hội mà thôi.

Đương nhiên, Thanh Vân Các phát triển trăm năm, thế lực cùng cường giả dưới tay dĩ nhiên không phải đại gia tộc nào cũng có thể sánh bằng. 

Một số đệ tử Thanh Vân Các may mắn né tránh Địa Ngục Chi Phong cùng Tu La Chi Lệ nhìn đồng bọn bốn phía ngã xuống đất, rên rỉ không ngớt, sắc mặt hoảng sợ đại biến, rối rít quay người chạy trốn.

Hoàng Tiểu Long nhìn những đệ tử Thanh Vân Các tranh nhau chạy trốn, phi thân lên, Tu La Chi Đao công kích mà ra, ngăn hai gã đệ tử Thập giai hậu kỳ đỉnh phong lại.

Những người khác có thể rời đi, nhưng mà hai người này tuyệt đối không thể. 

Hai người này đã bước nửa chân vào Tiên thiên, không lâu nữa sẽ đột phá Tiên thiên, nếu như lần này trốn thoát, về sau đột phá Tiên thiên, muốn giải quyết thì phiền toái rất nhiều.

Hai người thấy Hoàng Tiểu Long ngăn bọn hắn lại, sắc mặt sợ hãi, nhưng cũng không công kích Hoàng Tiểu Long, mà là quay người chạy theo hướng khác, hơn nữa là chia ra mà chạy.

Hoàng Tiểu Long nhìn thấy hai người chia nhau ra chạy, bay lên, ở không trung không ngừng xoay tròn, Tu La Chi Nhận chém ra, vô số Lôi Quang lập loè, Lôi Giao gào thét, trong nháy mắt liền đánh trúng hai người phía sau, đánh bay ra ngoài. 

Thân hình Hoàng Tiểu Long bay xuống, Tu La Chi Nhận lần nữa công kích mà ra, một đoàn Địa Ngục Chi Phong càn quét một người trong đó, một đoàn Địa Ngục Chi Phong khác thì cuốn tên còn lại.

Hai người bị Địa Ngục Chi Phong cuốn ở bên trong, tại Địa Ngục Chi Phong bị vô số khí nhọn hình lưỡi dao cắt, tiếng kêu thê lương thảm thiết không ngừng truyền ra, đợi đến khi Địa Ngục Chi Phong dừng lại, thi thể hai người từ không trung rơi xuống.

Sau khi đánh chết bọn hắn, Hoàng Tiểu Long nhìn về phía những đệ tử Thanh Vân Các bỏ trốn xung quanh, phi thân lên, Tu La Chi Nhận giống như tử thần chi dao, không ngừng cắt đứt sợi dây sinh mệnh của những đệ tử này. 

Đệ tử Thanh Vân Các ngã xuống từng người một.

Máu, nhuộm đỏ cả bốn phía đường đi.

May mà nơi đây vắng vẻ, bằng không thì sớm đã đánh thức người dân xung quanh, không ngừng vang lên tiếng kêu thảm thiết cùng thanh âm địa ngục nức nở nghẹn ngào, tiếng khóc Tu La, như là địa ngục nhân gian. 

Cuối cùng, hơn hai trăm đệ tử Thanh Vân Các, chỉ trốn thoát hai mươi mấy người, một phần mười!

Những người khác, toàn bộ bị Hoàng Tiểu Long giết chết.

Nhìn đệ tử Thanh Vân Các nằm la liệt trên mặt đất, Hoàng Tiểu Long rốt cuộc ngừng lại, thoáng thở dốc, hắn phát hiện, cầm trong tay Tu La Chi Đao, hóa ra Tu La Chi Thân, càng giết chóc, sát lục chi khí trên thân lại càng nặng, lại càng muốn chém giết. 

Thời điểm giết chóc, bản thân tựa hồ thật sự hóa thành Địa Ngục Tu La.

Chương 140: Trảm thảo trừ căn

Gió đêm thổi qua, mùi máu tươi phiêu tán.

Bên trong thi thể của đệ tử Thanh Vân Các, tiếng địa ngục nấc nghẹn cùng với tiếng Tu La thút thít nỉ non vẫn không ngừng kéo dài.

Hoàng Tiểu Long đứng ở nơi đó, toàn thân từ đầu đến chân, lóe lên một chút lam sắc quang mang. 

Một lát sau, lam sắc quang mang toàn thân biến mất, Hoàng Tiểu Long thở dài một hơi, sau khi thi triển khôi phục bản mệnh hồn kỹ, đấu khí hao tổn đã khôi phục bảy tám phần.

Hoàng Tiểu Long nhìn thi thể đệ tử Thanh Vân Các bốn phía, sau đó đi tới bên cạnh thi thể bốn gã Thập giai hậu kỳ đỉnh phong, từ trên người bọn họ, Hoàng Tiểu Long tìm ra hai quyển công pháp cùng ba bản đấu kỹ.

Hai quyển công pháp, đều là công pháp địa phẩm cấp thấp, ba bản đấu kỹ, có hai quyển là địa phẩm cấp thấp, một quyển là huyền phẩm cao cấp. 

Hai quyển công pháp cùng công pháp địa phẩm cấp thấp này tuy rằng vô dụng với mình nhưng lại có thể cho cha mẹ, đệ đệ, muội muội tu luyện.

Hoàng Tiểu Long đã thu vào trong Tu La giới.

Trên người bốn gã, Hoàng Tiểu Long còn lục soát được không ít kim tệ, linh đan. 

Kim tệ, Hoàng Tiểu Long hiển nhiên không cần, chỉ là những linh đan kia, cũng không phải là linh đan tốt gì, đều là nhị phẩm, tam phẩm, ngay cả tam phẩm cao giai cũng không có.

Lúc này, nguyên soái Hạo Thiên cùng Phí Hầu trở lại.

Trên tay Phí Hầu mang theo thi thể Mai Sâm, song, nguyên soái Hạo Thiên lại tay không quay về, hiển nhiên đã để Ninh Vương chạy thoát. 

Hai người trở về, chứng kiến thi thể đệ tử Thanh Vân Các khắp nơi, cũng đều thất kinh.

Những đệ tử Thanh Vân Các này đều do môn chủ giết chết?

"Môn chủ!" Hai người tới trước mặt Hoàng Tiểu Long, thi lễ. 

"Thế nào?" Hoàng Tiểu Long hỏi.

Nguyên soái Hạo Thiên tiến lên phía trước nói: "Thuộc hạ đuổi theo Ninh Vương, mặc dù làm trọng thương đối phương, nhưng lại để cho hắn chạy thoát, nhưng mà, hắn nhận một chưởng Hắc Minh Sư của ta, trong vòng nửa năm, thương thế sẽ không thể khôi phục."

Phí Hầu tiến lên phía trước nói: "Thuộc hạ đuổi theo Mai Sâm, cuối cùng đã giết chết Mai Sâm." Nói đến đây lấy một chiếc nhẫn ra, nói: "Môn chủ, đây là sau khi thuộc hạ giết chết Mai Sâm lục soát không gian giới chỉ trên người hắn." 

Không gian giới chỉ?

Hoàng Tiểu Long nhận lấy chiếc nhẫn, có chút kinh ngạc, không ngờ Mai Sâm này vậy mà có được một cái không gian giới chỉ, không gian giới chỉ cực kỳ quý hiếm, phải biết rằng, thậm chí nguyên soái Hạo Thiên cũng không có.

Hoàng Tiểu Long vận chuyển đấu khí, mở không gian giới chỉ ra, phát hiện bên trong có vô số linh đan, vậy mà đều là linh đan tam phẩm, tứ phẩm, hơn nữa còn có một vài linh dược trân quý cùng một vài công pháp, đấu khí bí tịch. 

Lúc này, Phí Hầu chỉ tay về phía thi thể của Mai Sâm cùng chúng đệ tử Thanh Vân Các: "Môn chủ, thi thể đám người Mai Sâm xử lý như thế nào?"

"Để lại đây đi, không cần để ý." Hoàng Tiểu Long nhìn lên trời, lúc này, ánh trăng đã hơi ảm đạm, gió vẫn như trước có chút lớn.

"Chúng ta đi thôi." 

Ba người lách mình biến mất, rời khỏi nơi này.

Sau khi ba người Hoàng Tiểu Long rời khỏi không bao lâu, thủ vệ thành Đại Triêu quận liền đến tra xét. Lúc những thủ vệ này đến, chứng kiến thi thể đệ tử Thanh Vân Các nằm đầy đất, trước mắt dường như là tình cảnh dưới địa ngục vậy, vẻ mặt đều hoảng sợ, sắc mặt đại biến.

Có thủ vệ binh sĩ thậm chí nhịn không được ở một bên nôn mửa, ngay cả một ít thuốc bổ tráng dương uống tối hôm qua cũng đều phun ra. Lúc này, đột nhiên bên trong thi thể đệ tử Thanh Vân Các vang lên tiếng địa ngục nức nở nghẹn ngào cùng với tiếng khóc Tu La, bọn họ sợ tới mức thiếu chút nữa mất khống chế.

Hồi lâu sau những thủ vệ binh sĩ này mới dám tiến lên xem xét.

"Kia là, hội trưởng của Thanh Vân Các, Mai Sâm?" Đột nhiên một gã thủ vệ binh sĩ chỉ vào một cỗ thi thể ở đằng xa, kinh sợ kêu lên. 

Hết thảy thủ vệ binh sĩ cả kinh, rối rít tiến lên, vây quanh thi thể Mai Sâm.

"Thật sự chính là thi thể Mai Sâm!"

Thấy rõ diện mạo Mai Sâm, Ngô đội trưởng sợ hãi nói, toàn thân nhịn không được rùng mình. 

Mai Sâm có thể là cường giả Tiên thiên, vậy mà đều bị giết chết rồi!

Hơn nữa bộ dạng khi chết cực thảm, toàn thân máu thịt lẫn lộn, thậm chí mặt cũng không còn nguyên vẹn.

“Mau, mau bẩm báo cho thành chủ!" 

Một lát sau, Ngô đội trưởng mới tỉnh táo lại, hoảng sợ run giọng hét lớn.

Lần này là thực sự xảy ra chuyện lớn rồi!

Mai Sâm, hội trưởng phân hội Thanh Vân Các tại Đại Triêu quận lại bị giết, hơn nữa là ở ngay trong thành Đại Triêu quận! 

Ngoại trừ Mai Sâm, còn có hơn hai trăm tên đệ tử Thanh Vân Các!

Hơn hai trăm tên!

Đệ tử phân hội Thanh Vân Các tại Đại Triêu quận toàn bộ đều chết tại đây rồi! 

Trong thành Đại Triêu quận đã nhiều năm qua không xảy ra chém giết, đánh nhau thảm liệt như vậy rồi!"Ngô đội trưởng, ngươi nói, có phải là người của Cửu Đỉnh thương hội làm hay không?" Một gã thủ vệ binh sĩ nhịn không được nói.

Cửu Đỉnh thương hội! 

Toàn bộ thế lực Đại Triêu quận hầu như đều biết những ngày gần đây Cửu Đỉnh thương hội và Thanh Vân Các xảy ra không ít xung đột và mâu thuẫn.

Song Ngô đội trưởng cũng không mở miệng.

Lúc này, bên trong đại sảnh Thanh Vân Các, Mai Bành Lượng đang ngồi ở đấy, không ngừng nhìn ngóng phía bên ngoài đại sảnh. 

"Thiếu chủ, ngươi yên tâm, lần này hội chủ cùng tộc trưởng Ninh Vương ra tay, còn có toàn bộ chúng đệ tử Thanh Vân Các xuất động, Hoàng Tiểu Long cùng Phí Hầu kia có mà chạy đằng trời!" Một gã đệ tử Thanh Vân Các thấy thế, mở miệng nói.

"Đúng vậy, Thiếu chủ, giết chết Hoàng Tiểu Long, đến lúc đó tổng bộ Các chủ khen thưởng, hội chủ nói không chừng liền có thể thăng lên làm phó Các chủ đấy!" Một gã đệ tử Thanh Vân Các khác cũng cười nịnh nọt.

Mai Bành Lượng gật đầu. 

Nhưng mà lúc này, đột nhiên, hai mươi mấy tên đệ tử Thanh Vân Các từ bên ngoài hoảng sợ, bối rối chạy vào, toàn thân dính máu, đúng là hai mươi mấy tên đệ tử may mắn thoát khỏi tay Hoàng Tiểu Long.

Mai Bành Lượng thấy những đệ tử Thanh Vân Các này trở về, bỗng nhiên đứng dậy, gấp giọng hỏi: "Phụ thân ta đâu?"

"Thiếu chủ, chúng ta bị Hoàng Tiểu Long tính kế, không nghĩ tới nguyên soái Hạo Thiên cũng theo hắn đến Đại Triêu quận, chúng ta là may mắn trốn về, những đệ tử Thanh Vân Các khác đều chết hết rồi!" Một gã đệ tử sợ hãi run giọng nói. 

"Cái gì? Toàn bộ đệ tử Thanh Vân Các khác đã chết!" Sắc mặt Mai Bành Lượng cùng với những đệ tử đứng trong đại sảnh đại biến.

"Còn phụ thân ta đâu?" Mai Bành Lượng lần nữa quát hỏi.

"Không biết, lúc chúng ta trốn đi, hội trưởng cùng tộc trưởng Ninh Vương đã đi trước rồi." Một gã đệ tử Thanh Vân Các hồi đáp. 

Mai Bành Lượng nghe vậy, trong lòng thả lỏng, nhưng mà lúc này, lại có một gã đệ tử Thanh Vân Các luống cuống chạy vào, nói: "Thiếu chủ, hội trưởng bị giết chết rồi!"

"Cái gì?" Đầu Mai Bành Lượng nổ tung, như sét đánh bên tai.

Vẻ mặt những đệ tử Thanh Vân Các khác đều hoảng sợ, xám xịt. 

"Thiếu chủ, chúng ta có chạy không, nói không chừng Hoàng Tiểu Long lát nữa liền giết đến đây!" Một gã đệ tử Thanh Vân Các lên tiếng khuyên nhủ.

Hiện tại cho dù là đứng ở Thanh Vân Các, cũng không an toàn rồi.

Mai Bành Lượng như bừng tỉnh, sau đó cùng các đệ tử Thanh Vân Các còn sót lại ngay cả quần áo cũng không mang theo, sợ hãi rời Thanh Vân Các đi, suốt đêm chạy khỏi thành Đại Triêu quận. 

Lúc Hoàng Tiểu Long trở lại Cửu Đỉnh thương hội, Lý Tân chú ý động tĩnh Mai Bành Lượng liền bẩm báo với hắn, nói đám người Mai Bành Lượng suốt đêm trốn khỏi thành.

"Trốn?" Hoàng Tiểu Long cười lạnh, sau đó quay đầu ra hiệu cho Phí Hầu.

Phí Hầu hiểu ý, cung kính nói: “Vâng, Thiếu chủ, thuộc hạ hiện tại đi ngay." Nói xong, quay người rời đi. 

Hoàng Tiểu Long đương nhiên sẽ không để cho Mai Bành Lượng chạy thoát, nhổ cỏ phải nhổ tận gốc!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau