VÔ ĐỊCH THIÊN HẠ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô địch thiên hạ - Chương 131 - Chương 135

Chương 131: Giết thành chủ nam nhai thành

Hoàng Tiểu Long biết rõ lão giả tám mươi tuổi là có lòng tốt, cũng không để ý, gật đầu nói: "Được, ta đã biết."

Một lát sau, mọi người trong bộ lạc đã xử lý sạch sẽ thi thể của đệ tử Đại Kiếm Tông.

Hoàng Tiểu Long cùng mọi người trong bộ lạc tách ra, sau khi tách ra, Hoàng Tiểu Long cũng không trực tiếp quay về Lạc Thông vương thành, mà là cùng Phệ Linh Tử Hầu đi tới Nam Nhai thành. 

Nam Nhai thành là một tòa chủ thành nằm ở cực nam của Lạc Thông vương quốc.

So với Lạc Thông vương thành, Nam Nhai thành nhỏ hơn rất nhiều, có lẽ là do bão cát thổi bào mòn, tường thành cao lớn loang lổ, mấp mô.

Sau khi Hoàng Tiểu Long tiến vào Nam Nhai thành, hỏi thăm một chút chỗ thành chủ phủ, rồi đi thẳng đến. 

Sau khi đi vào thành chủ phủ, Hoàng Tiểu Long cũng không vào bái phỏng, mà là gọi một ít rượu và đồ nhắm ở tửu lâu gần đó, cùng Phệ Linh Tử Hầu ăn như vũ bão.

Cơm nước no nê, màn đêm buông xuống, Hoàng Tiểu Long cùng Phệ Linh Tử Hầu tính tiền rời đi.

Đêm dài yên tĩnh. 

Bóng đen bao phủ.

Thành chủ phủ Nam Nhai thành đèn đuốc sáng trưng, nhiều đội hộ vệ tuần tra.

Đột nhiên, một bóng đen bay qua bức tường cao của thành chủ phủ, tiến vào trong, bóng đen tránh thoát hộ vệ tuần tra, đi tới một chỗ sân nhỏ. 

Bóng đen này, dĩ nhiên là Hoàng Tiểu Long.

Hoàng Tiểu Long bước vào sân nhỏ, đi tới một căn phòng gần đấy.

Theo như hắn biết, cái sân nhỏ này có lẽ chính là nơi ở của thành chủ Nam Nhai thành, Vi Dương. 

Tới gần gian phòng, Hoàng Tiểu Long mở ra một khe hẹp trên cửa sổ gỗ, liền nhìn thấy dưới ánh nến, hai cơ thể trần truồng trên giường đang chuyển động, nam nhân hơn năm mươi tuổi, dáng người tráng kiện, nữ bộ dáng mới hai mươi tuổi.

Nam đang nhấp nhô lên xuống, nữ thở gấp rên rỉ, hai bầu ngực lớn không ngừng lắc lư.

Trước khi đến, Hoàng Tiểu Long biết một chút dung mạo của thành chủ Vi Dương Nam Nhai thành, biết rõ nam nhân trung niên đang ở trên giường chuyển động này đúng là Vi Dương, về phần người nữ kia, không biết là tiểu thiếp thứ mấy của hắn, Vi Dương ngoại trừ vợ chính còn nạp thêm bảy tiểu thiếp. 

Thân hình Hoàng Tiểu Long chậm rãi biến mất, khi xuất hiện lần nữa, đã ở trong phòng cùng với Phệ Linh Tử Hầu. Nhưng mà hiển nhiên hai người kia đang làm chính sự, vì vậy Hoàng Tiểu Long đến, cũng không biết mà giật mình.

Hoàng Tiểu Long thấy Vi Dương vẫn đang hết mình ở trên giường, chỉ có thể ho khan hai tiếng.

"Ai?" Lập tức, Vi Dương lẫn tiểu thiếp kia cả kinh, bỗng nhiên quay đầu quát. Chẳng qua, lúc thấy rõ Hoàng Tiểu Long chỉ là một thiếu niên mười sáu mười bảy tuổi, thần tình hai người rõ ràng buông lỏng.

Sau khi cả kinh, nhưng Vi Dương cũng không có từ trên thân thể tiểu thiếp đứng lên, phía dưới vẫn tiếp tục động đồng thời lạnh lùng nhìn Hoàng Tiểu Long: "Tiểu tử, nói, là ai phái ngươi đến?"

Người nào phái ta đến sao? 

Hoàng Tiểu Long khẽ giật mình, Vi Dương này biết mình tới giết hắn vẫn còn có tâm tình tiếp tục làm chính sự, nhưng mà đối phương dường như đã đến thời điểm quan trọng.

Tiểu thiếp kia thấy người đang sống sờ sờ đứng bên cạnh, có chút xấu hổ, nhưng thấy Vi Dương không ngừng lại nên vẫn cứ tiếp tục vặn vẹo bờ mông để nghênh hợp.

"Nhi tử của ngươi là đệ tử của Đại Kiếm Tông?" Hoàng Tiểu Long sắc mặt lạnh lùng. 

Vi Dương cười ha ha: "Đúng vậy, ngươi là do bộ lạc những tên dân đen kia phái tới sao? Haha, những con lợn ngu xuẩn kia cũng quá để mắt đến Vi Dương ta rồi, không biết ta là Cao thủ Cửu giai à? Vậy mà lại phái một thằng nhóc tới giết ta?"

Cửu giai!

Đây cũng là lý do vì sao Vi Dương sau khi gặp Hoàng Tiểu Long vẫn không sợ hãi mà tiếp tục làm chính sự. 

"Ngươi thân là thành chủ chủ thành của Lạc Thông vương quốc, vậy mà lại bao che cho đệ tử Đại Kiếm Tông Bạo Long vương quốc đồ sát con dân Lạc Thông vương quốc." Hai mắt Hoàng Tiểu Long lóe lên hàn mang.

Vi Dương phía dưới tiếp tục động, càng lúc càng nhanh, xem ra đã muốn xong việc rồi.

"Đúng vậy, thế thì sao nào? Tiểu tử, chờ ta giết ngươi sau đó lại bắt hết đám dân đen bộ lạc kia, nhốt toàn bộ vào lao, hầu hạ thật tốt, vừa vặn gần đây nhà tù Nam Nhai thành có chút vắng vẻ rồi." Lúc này, Vi Dương quát to một tiếng, hung hăng chạy nước rút một phát, rốt cuộc ngừng lại, sau đó bò dậy từ trên thân tiểu thiếp, cũng không khoác áo bào trên vai, cứ như vậy bước xuống giường.

Phệ Linh Tử Hầu trên vai của Hoàng Tiểu Long chỉ vào phía dưới của Vi Dương, “chít chít” kêu lên.

Ngay khi vẻ mặt Vi Dương đang nghi hoặc, Hoàng Tiểu Long cười nói: "Tiểu gia hỏa này nói, nhìn ngươi phía trên lớn lên tráng kiện, không nghĩ tới phía dưới vậy mà lại nhỏ gầy như thế!" 

"Cái gì?" Vi Dương khẽ giật mình, tiếp theo kịp phản ứng, giận tím mặt, nhưng đúng lúc này, đột nhiên bóng người lóe lên, Hoàng Tiểu Long đã đi tới trước mặt hắn.

Vi Dương kinh hoảng, một quyền oanh kích tới Hoàng Tiểu Long, nhưng đã chậm một bước, hai đạo hàn mang chợt lóe lên, một đạo xẹt qua cổ Vi Dương, một đạo bổ xuống dưới mi tâm của hắn.

Hai mắt Vi Dương ngốc thẳng, nhìn Hoàng Tiểu Long, sau đó ngã xuống. 

Tiểu thiếp kia vừa muốn từ trên giường đứng lên, mặc quần áo, đột nhiên chứng kiến Vi Dương ngã xuống, đầu bay lên trời, máu phun đầy đất, không khỏi che miệng hét ầm lên, có thể kêu to bao nhiêu liền kêu to bấy nhiêu, đồng thời, cũng bất chấp chưa mặc quần áo, hoảng sợ bỏ chạy ra ngoài cửa. Không thể không nói, tiểu thiếp này của Vi Dương dáng người không tệ, thon thả mảnh mai, trắng trắng mềm mềm, dường như có thể bóp ra nước, khi chạy, ngực rung lắc dữ dội không ngừng, khu rừng phía dưới còn có mùi thơm.

Có điều, vừa chạy tới cửa, thân hình Hoàng Tiểu Long lóe lên, đã đến trước mặt ả, Tu La Chi Đao vung lên, vẽ một đường ngang qua yết hầu.

Tiểu thiếp Vi Dương thẳng tắp té xuống. Lúc ngã xuống, mặt úp xuống dưới, mông hướng lên trên. 

Lúc này, trong thành chủ phủ vang lên một hồi tiếng bước chân lộn xộn, tiếng quát không ngừng tới gần hướng bên này, hiển nhiên hộ vệ bốn phía thành chủ phủ vừa rồi nghe được tiếng thét chói tai của tiểu thiếp Vi Dương, vì vậy toàn bộ chạy đến đây.

Hoàng Tiểu Long không ở lại, mang theo Phệ Linh Tử Hầu lách mình ra sân nhỏ, thân hình lóe lên, biến mất tại chỗ.

Hoàng Tiểu Long vừa rời đi không bao lâu, toàn bộ hộ vệ thành chủ phủ đã vội vàng chạy đến, tràn vào gian phòng, liền thấy được Vi Dương và ả tiểu thiếp đang tắm trong vũng máu. 

Tuy nhiên, hầu như toàn bộ ánh mắt hộ vệ đều tập trung lên trên thân thể ả tiểu thiếp của Vi Dương, nhìn thân thể trần trụi đó, yết hầu bọn họ đều khẽ chuyển động. Mặc dù tiểu thiếp úp mặt xuống, nhìn không thấy được bộ ngực đầy đặn, nhưng mà bờ mông to tròn hướng lên trên, hơn nữa còn thấp thoáng lộ ra khu rừng kia cũng đủ để khiêu khích phía dưới của những hộ vệ này, đũng quần chống cao.

"Tìm cho ta, nhất định phải bắt được hung thủ!" Một lát sau, đội trưởng đội hộ vệ mà đũng quần đang chào cờ mới tỉnh ngộ, phẫn nộ, luống cuống quát.

Thành chủ đã chết! 

Nếu như bắt không được hung thủ, đến lúc đó công tước Vi Tất trách tội xuống, bọn hắn toàn bộ đều phải chôn cùng!

Lúc này, những hộ vệ kia cũng kịp phản ứng, nghĩ đến hậu quả nghiêm trọng của sự việc, phía dưới toàn bộ mềm nhũn, hoảng sợ tuân lệnh, bắt đầu tìm kiếm xung quanh, đuổi bắt người gọi là hung thủ.

Chẳng qua, ngay cả hung thủ là ai, bọn họ cũng không biết, làm thế nào để đuổi bắt hung thủ? 

Sau khi Hoàng Tiểu Long ra ngoài thành chủ phủ Nam Nhai thành, trực tiếp rời khỏi Nam Nhai thành, quay về Lạc Thông vương thành. Không bao lâu sau, tin tức thành chủ Vi Dương của Nam Nhai thành và tiểu thiếp bị giết liền truyền ra, nhưng so với tin tức Vi Dương bị giết, mọi người đối với chuyện tiểu thiếp Vi Dương lúc bị giết toàn thân trần trụi, bờ mông đầy đặn kia càng bàn luận sôi nổi hơn nhiều.

Chương 132: Thanh vân các náo loạn

Thành chủ Nam Nhai thành bị giết, không bao lâu đã truyền về Lạc Thông vương thành.

Bên trong Vi phủ Lạc Thông vương thành, công tước Vi Tất nghe được tin này, phẫn nộ tung một chưởng, đập nát vụn toàn bộ ghế đá xung quanh.

"Tìm cho ta, cho dù là lật tung Lạc Thông vương quốc, cũng phải tìm ra hung thủ cho ta!" Vi Tất gào thét. 

Hộ vệ công tước phủ trong lòng run lên, hoảng sợ vâng lệnh.

"Còn có, nhốt tất cả hộ vệ thành chủ phủ Nam Nhai thành lại cho ta, hỏi tội từng tên một. Bọn chó chết này, mấy nghìn người mà không bảo vệ nổi đệ đệ của ta, bọn chúng có tác dụng gì!" Vi Tất tiếp tục gào thét.

"Mặt khác, những hộ vệ xông vào phòng lúc ấy, đã nhìn thấy thi thể của thành chủ Vi Dương, lập tức xử tử toàn bộ!" Sau đó, Vi Tất lại tức giận đến run rẩy nói. 

Chứng kiến thi thể thành chủ Vi Dương? Có phải chính là chứng kiến thi thể tiểu thiếp của thành chủ Vi Dương không?

Lúc này, hộ vệ công tước phủ đã hiểu rõ ý tứ công tước, sau khi cung kính nhận lệnh thì lui ra ngoài.

Đợi sau khi chúng hộ vệ lui xuống, hai mắt Vi Tất đỏ ngầu, từng chữ một, nghiến răng nghiến lợi nói: "Ta nếu biết rõ ngươi là ai, là ai giết đệ đệ của ta, ta nhất định sẽ cắt nát cái của ngươi đem cho chó ăn!" 

Trong khi Vi Tất nghiến răng nghiến lợi, Hoàng Tiểu Long đang trên đường đến Lạc Thông vương thành.

Hơn hai tháng sau, Hoàng Tiểu Long rốt cuộc cũng về tới Lạc Thông vương thành.

Trở lại Lạc Thông vương thành, Hoàng Tiểu Long không trở lại Thiên Huyền phủ, mà trước tiên đi đến Tinh Không học viện. 

Khi đi vào phòng viện trưởng, Hùng Sở không ở đấy mà chỉ có Tôn Chương, Hoàng Tiểu Long lấy miếng Thiết Ngạc Yêu đan trong Tu La giới ra.

Nhìn miếng Thiết Ngạc Yêu đan kia, Tôn Chương nhẹ gật đầu, mỉm cười nói: "Là Thiết Ngạc Yêu đan, bây giờ ngươi đã là đệ tử tam ban năm thứ ba rồi, ta và Hùng Sở sẽ đề cử ngươi đến nội viện. Có điều, chúng ta còn phải cùng chúng nguyên lão của nội viện mở hội nghị mới có thể quyết định, đương nhiên, với thiên phú của ngươi, muốn vào nội viện, hẳn là không có vấn đề gì đâu."

Nội viện hàng năm lấy mười danh ngạch, nhưng mà danh ngạch cũng không phải là do Tôn Chương và Hùng Sở quyết định, cần phải cùng chúng nguyên lão nội viện mở hội nghị, chín mươi phần trăm nguyên lão trở lên đồng ý, như vậy mới được. 

Hoàng Tiểu Long gật đầu, kỳ thật có vào nội viện hay không với hắn mà nói cũng không quan trọng, hắn tấn chức năm thứ ba, chỉ là để đến lúc đó đoạt được vị trí thứ nhất ở tổng thi đấu học viện.

Nhưng mà ngay khi Hoàng Tiểu Long muốn rời đi, Tôn Chương đột nhiên nói: "Thành chủ Nam Nhai thành Vi Dương và tiểu thiếp của hắn là do ngươi giết à?"

Hoàng Tiểu Long quay đầu, có chút ngoài ý muốn, việc này, Tôn Chương làm sao biết? 

Tôn Chương cười nói: "Đừng nhìn ta, ta cũng là đoán đấy, thật không ngờ quả là ngươi."

Hoàng Tiểu Long lập tức giật mình, hẳn là bản thân đi đầm lầy Nam Nhai săn giết Thiết Ngạc, vội vàng chạy đến Nam Nhai thành cùng với thời gian Vi Dương bị giết vừa vặn trùng khớp, cho nên Tôn Chương mới đoán vậy.

"Nghe nói, thân hình tiểu thiếp Vi Dương không tệ, bờ mông rất lớn, phải không?" Sau đó, Tôn Chương đột nhiên hỏi. 

Hoàng Tiểu Long kinh ngạc, không ngờ tới Tôn Chương sẽ hỏi như thế, lắc đầu cười cười. Tôn Chương này, hóa ra cũng nhàm chán như này sao?
"Không sai, là ta giết đấy." Hoàng Tiểu Long thẳng thắn.

Thừa nhận cũng không sao. 

Đương nhiên, Tôn Chương cũng không thể nói ra.

Hoàng Tiểu Long nói xong, quay người rời đi.

Tôn Chương còn muốn mở miệng hỏi cái gì đấy, nhưng mắt thấy Hoàng Tiểu Long đã rời đi, chỉ có thể lắc đầu cười: "Tiểu tử này!" 

Hoàng Tiểu Long ra khỏi học viện, liền trở về Thiên Huyền phủ.

Hoàng Tiểu Long trở lại Thiên Huyền phủ, Phí Hầu đến đây bái kiến, Hoàng Tiểu Long hỏi tình hình Thiên Huyền phủ mấy tháng nay, sau khi Phí Hầu bẩm báo xong từng việc một, đột nhiên mở miệng nói: "Môn chủ, gần đây Thanh Vân Các cùng Cửu Đỉnh thương hội của chúng ta đã xảy ra không ít xung đột."

Thanh Vân Các là thương hội lớn nhất của nước láng giềng Vân Hải vương quốc, phát triển gần trăm năm, thế lực trải rộng, ngay cả trong Lạc Thông vương quốc cũng có mười phân hội cùng thế lực không nhỏ. 

Lúc ấy, dị bảo hồ Thánh Minh Ngoại Vực vương quốc xuất thế, Thanh Vân Các cũng đi không ít người.

"Xung đột chuyện gì?" Hoàng Tiểu Long hỏi.

Phí Hầu cung kính nói: "Nửa tháng trước, đệ tử phân hội Thanh Vân Các ở Đại Triêu quận Lạc Thông đi đến phân hội ở Đại Triêu quận của Cửu Đỉnh thương hội chúng ta, nói muốn mua một trăm vạn phần Cửu Đỉnh san, đệ tử phân hội ở Đại Triêu chúng ta nói không có, đệ tử Thanh Vân Các liền ra tay đả thương đệ tử phân hội chúng ta." 

Ánh mắt Hoàng Tiểu Long lóe lên, muốn một trăm vạn phần Cửu Đỉnh san, rõ ràng là đối phương cố ý gây rối rồi.

"Ngươi xác định, là đệ tử bọn chúng xuất thủ đả thương người trước?" Hoàng Tiểu Long hỏi."Vâng, chắc chắn!" Phí Hầu vẻ mặt khẳng định nói: "Bọn đệ tử Thanh Vân Các sau khi ra tay đả thương người, còn phát ngôn điên rồ, nói Cửu Đỉnh thương hội ngay cả một trăm vạn san cũng không cung ứng nổi, còn làm ăn cái gì, dứt khoát đóng cửa cho rồi. Nửa tháng nay, đệ tử phân hội Đại Triêu Thanh Vân Các ngày nào cũng đến phân hội Đại Triêu Cửu Đỉnh chúng ta làm loạn và đánh người!" 

"Bọn hắn mỗi ngày trôi qua, đều muốn phân hội Đại Triêu Cửu Đỉnh chúng ta cung ứng cho bọn hắn một trăm vạn Cửu Đỉnh san."

Hoàng Tiểu Long nghe vậy, hai mắt phát lạnh, đệ tử Thanh Vân Các mỗi ngày đều đến phân hội Đại Triêu làm loạn cùng đánh người, việc này căn bản là không để Thiên Huyền phủ của hắn vào mắt rồi, hoặc là nói, không để Hoàng Tiểu Long, còn có phủ nguyên soái vào mắt!

"Tra rõ ràng Thanh Vân Các này tại Lạc Thông vương quốc có thế lực nào?" Hoàng Tiểu Long hỏi. 

Phí Hầu hồi đáp: "Đã điều tra xong, Thanh Vân Các sở dĩ kiêu ngạo như vậy, ngoại trừ ganh ghét thu nhập của Cửu Đỉnh thương hội chúng ta, chủ yếu là bởi vì sau lưng có đám người tể tướng Ngũ Phong, công tước Vi Tất, thượng thư Lý Kiện làm chỗ dựa!"

Tể tướng Ngũ Phong!

Hoàng Tiểu Long hai mắt lạnh lẽo, trách không được Thanh Vân Các này ngay tại Lạc Thông vương quốc mà vẫn kiêu ngạo như vậy, hóa ra sau lưng có tể tướng Ngũ Phong làm chỗ dựa! 

Lạc Thông vương quốc, nguyên soái Hạo Thiên là võ thần đứng đầu, là tam triều nguyên lão, địa vị dưới một người, trên vạn người. Chẳng qua tể tướng Ngũ Phong này cũng là văn thần đứng đầu, là tam triều nguyên lão, tuy rằng địa vị thoáng không bằng nguyên soái Hạo Thiên nhưng cũng không kém bao nhiêu.

Hơn nữa tại Lạc Thông vương quốc, tể tướng Ngũ Phong này cùng nguyên soái Hạo Thiên, một văn một võ, luôn luôn bất thường. Hắn nhiều lần can ngăn quốc vương Lục Triết, nói nguyên soái Hạo Thiên thống lĩnh đại quân Lạc Thông vương quốc gây đe dọa rất lớn với Lạc Thông vương quốc, yêu cầu quốc vương Lục Triết thu hồi chức của nguyên soái Hạo Thiên.

Nói không chừng sự tình Thanh Vân Các lần này, chính là tể tướng Ngũ Phong ngầm cho phép đấy. 

Mấy năm này, Cửu Đỉnh thương hội phát triển lớn mạnh, thu nhập một ngày gần mười vạn kim, hoàn toàn khiến cho rất nhiều người khó chịu cùng ghen ghét.

"Hóa ra là lão gia hỏa này!" Hoàng Tiểu Long lạnh lùng nói.

Chỉ có điều, ngoại trừ tể tướng Ngũ Phong ra, không nghĩ tới công tước Vi Tất kia cũng là chỗ dựa sau lưng của Thanh Vân Các. 

Mà Hoàng Tiểu Long lại vừa giết đệ đệ hắn, thành chủ Nam Nhai thành, Vi Dương.

"Phân hội khác, có loại tình huống này hay không?" Hoàng Tiểu Long hỏi.

"Phân hội khác, tạm thời không có." Phí Hầu hồi đáp, chần chừ một chút, mới nói: "Môn chủ, người xem việc này, hay là, ta tự mình qua thành Đại Triêu quận xử lý một chút?" 

Hoàng Tiểu Long gật đầu: "Ngày mai, ngươi đi cùng ta."

Hoàng Tiểu Long dự định tự mình đi một chuyến.

Nếu đây là sự tình của Thanh Vân Các, thì cứ như vậy được rồi, không chỉ gây bất lợi đối với sự phát triển của Cửu Đỉnh thương hội, mà Hoàng Tiểu Long cũng như nguyên soái Hạo Thiên đều bị ảnh hưởng. 

"Môn chủ muốn đích thân qua?" Phí Hầu khẽ giật mình, lập tức cung kính vâng lệnh.

Chương 133: Đi đến thành đại triêu quận

Tiếp đó, Hoàng Tiểu Long lại phân phó Phí Hầu cho người chú ý động tĩnh của đám người tể tướng Ngũ Phong, công tước Vi Tất.

Phí Hầu cung kính tuân lệnh.

Một lát sau, Phí Hầu lui ra ngoài. 

Sau khi Phí Hầu rời khỏi, phụ mẫu Hoàng Bằng cùng Tô Yến liền vào.

"Tiểu Long, nghe nói thương hội ở Đại Triêu quận bên kia xảy ra chuyện?" Sau khi đi vào, Hoàng Bằng liền mở miệng hỏi, vẻ mặt Tô Yến cũng lo lắng nhìn Hoàng Tiểu Long.

Phân hội Đại Triêu Cửu Đỉnh thương hội xảy ra chuyện, hai người cũng nghe nói. 

Hoàng Tiểu Long mở miệng nói: "Chỉ là một vài phiền toái nhỏ, thương hội phát triển, có người ghen tỵ, làm loạn, đây khẳng định là điều rất bình thường. Phụ thân, mẫu thân, hai người không cần lo lắng, ngày mai, ta cùng Phí Hầu sẽ đi xử lý một chút."

Hai người gật đầu.

"Tiểu Long, vậy ngươi phải chú ý an toàn." Tô Yến nói: "Nói không chừng, bọn họ chính là muốn ngươi qua đó." 

Tô Yến vừa nói như vậy, làm cho Hoàng Tiểu Long thầm rùng mình, phân hội Thanh Vân Các gióng trống khua chiêng mà gây sự như thế, chẳng lẽ thực sự có âm mưu gì hay sao?

"Được, mẫu thân, ta đã biết." Hoàng Tiểu Long gật đầu.

Một lát sau, Hoàng Bằng cùng Tô Yến rời đi. 

Hoàng Tiểu Long ngồi ở đại sảnh nghĩ về lời của mẫu thân, rơi vào trầm tư.

Nếu Thanh Vân Các này có âm mưu, thì chắc hẳn là nhằm vào mình, như vậy, đối phương muốn làm gì? Khiến mình đi qua, sau đó giết mình? Hai mắt Hoàng Tiểu Long lãnh mang lập loè.

Đêm đến, cảnh đêm thật đẹp. 

Hoàng Tiểu Long mở ra Tù Thần quyển, tiến vào bên trong chiến trường Viễn Cổ, sau đó nuốt Diễm Long Châu bắt đầu tu luyện.

...

Nhiệm vụ khảo hạch tấn chức, trên đường, Hoàng Tiểu Long cũng không buông lỏng tu luyện, năm tháng trôi qua, hiện tại, Hoàng Tiểu Long đã đột phá đến Thập giai trung kỳ, hơn nữa đã tiếp cận Thập giai trung kỳ đỉnh phong. 

Không bao lâu nữa, có thể đạt tới Thập giai trung kỳ đỉnh phong.

Nhưng mà, khoảng cách đến Thập giai hậu kỳ, còn cần phải mất một thời gian.

Ngồi xếp bằng ở bên trong chiến trường Viễn Cổ, Hoàng Tiểu Long một lần lại một lần vận chuyển Tu La quyết, sau lưng Hắc Lam Song long thôn phệ Cửu U minh khí, Cửu U đấu khí tại tầng thứ mười kinh mạch và trong khí hải không ngừng cuồn cuộn lưu động. 

Sau khi Diễm Long Châu không ngừng cường hóa, Cửu U đấu khí trong kinh mạch và khí hải đã hoàn toàn biến thành màu đen như mực, thậm chí còn mang theo một tia hào quang màu tím.

Hiện tại, Hoàng Tiểu Long vẫn không xác định Cửu U đấu khí có phải đã hoàn toàn tiến hóa thành một loại đấu khí khác có phẩm chất cao hơn hay không, nhưng có thể khẳng định, Cửu U đấu khí bây giờ so với lúc trước, khi Hoàng Tiểu Long chưa nuốt Diễm Long Châu đã cao hơn một bậc.

Bởi vì, cường độ uy lực của cả hai đã hoàn toàn không cùng một đẳng cấp nữa. 

Cùng với Hoàng Tiểu Long vận chuyển Tu La 1uyết, chiến ý và sát ý trong chiến trường Viễn Cổ cũng đều không ngừng rèn giũa linh hồn và ý chí của Hoàng Tiểu Long, thu phục Tù Thần quyển cũng đã một năm rồi, một năm này, lợi ích tu luyện trong chiến trường Viễn Cổ hiển nhiên có thể dễ dàng nhận thấy.

Đặc thù linh khí của chiến trường Viễn Cổ không chỉ giúp cho Hoàng Tiểu Long tu luyện nhanh hơn, hơn nữa linh hồn cùng ý chí cũng cường hóa không ít. Nguyên soái Hạo Thiên và Phí Hầu đã từng nói với Hoàng Tiểu Long, đột phá Tiên thiên rất khó, đây không chỉ đơn thuần là cần đấu khí tu vi bản thân trùng kích được bức tường ngăn cản Tiên thiên, mà còn cần linh hồn cùng ý chí cứng cỏi để kiên trì.Nếu như linh hồn và ý chí bạc nhược, đến lúc đó không những trùng kích Tiên thiên không được, mà đấu khí phản xung, làm chấn động kinh mạch với khí hải trong cơ thể, ngược lại còn tổn hại đến tu vi. 

Một đêm trôi qua.

Hoàng Tiểu Long ngừng vận chuyển Tu La quyết, đứng lên, sau đó tu luyện Tù Thần Chưởng.

Hoàng Tiểu Long phát hiện Tù Thần Chưởng đang tu luyện trong chiến trường Viễn Cổ, làm chơi ăn thật. 

Sau một lúc tu luyện Tù Thần Chưởng, Hoàng Tiểu Long mới từ trong chiến trường Viễn Cổ đi ra.

Lúc đến đại sảnh, Phí Hầu đã đợi ở đó.

Nguyên soái Hạo Thiên cũng ở đây. 

Thấy Hoàng Tiểu Long đến, nguyên soái Hạo Thiên cùng Phí Hầu tiến lên bái kiến.

Sau khi cho hai người đứng lên, Hoàng Tiểu Long trầm ngâm nói: "Hạo Thiên, lần này, ngươi cũng đi cùng chúng ta."

"Cùng đi?" Không chỉ có nguyên soái Hạo Thiên khẽ giật mình mà ngay cả Phí Hầu cũng có chút ngoài ý muốn. 

Những chuyện như thế này, một mình Phí Hầu đi xử lý là được rồi, hiện tại không chỉ có môn chủ đồng hành, hơn nữa còn muốn Hạo Thiên cùng đi?

"Ta cảm thấy sự tình Thanh Vân Các lần này không hề đơn giản như vậy." Hoàng Tiểu Long nói.

"Không đơn giản như vậy." Hai người Hạo Thiên và Phí Hầu cùng liếc nhìn nhau. 

"Môn chủ, ngươi nói là, lần này Thanh Vân Các cố ý làm như vậy, chủ yếu là muốn dẫn ngươi qua?" Hạo Thiên trầm ngâm hỏi.

Hoàng Tiểu Long gật đầu: "Tuy rằng không chắc chắn nhưng mà cẩn thận vẫn hơn, chỉ có điều, lần này qua Đại Triêu quận, ta cùng Phí Hầu sẽ giải quyết, ngươi không cần ra mặt.""Vâng, môn chủ!" Hai người cung kính tuân lệnh. 

Sau đó, đám người Hoàng Tiểu Long ra khỏi Thiên Huyền phủ, thẳng đến Đại Triêu quận.

Đại Triêu quận cách Lạc Thông vương thành cũng không xa, chỉ cách nhau một cái quận.

Năm ngày sau, nhóm người Hoàng Tiểu Long liền đi tới thành Đại Triêu quận. 

Đại Triêu quận là một trong những quận lớn nhất của Lạc Thông vương quốc, cũng nằm trong mấy quận phát triển nhất Lạc Thông vương quốc, trong thành Đại Triêu quận rất nhộn nhịp, thậm chí không kém hơn Lạc Thông vương thành bao nhiêu.

Hai bên đường phố thành Đại Triêu quận cửa hàng san sát nhau, người đi đường nườm nượp không ngớt.

Sau khi vào thành, Hoàng Tiểu Long liền cùng Phí Hầu đi thẳng đến phân hội của Cửu Đỉnh thương hội ở Đại Triêu quận. 

Hơn một giờ sau, đám người Hoàng Tiểu Long đã xuất hiện ở trước đại môn của phân hội Đại Triêu quận Cửu Đỉnh thương hội.

Đại môn của phân hội Cửu Đỉnh thương hội có hình vòm, kiến trúc chia làm hai tầng, phong cách thiết kế tổng thể rất giống với một số kiến trúc cổ xưa ở Địa Cầu Châu Âu, đây là yêu cầu của Hoàng Tiểu Long.

Mỗi một phân hội của Cửu Đỉnh thương hội trải rộng khắp các quận thành tại Lạc Thông vương quốc đều có kiến trúc giống nhau. 

Hoàng Tiểu Long cùng Phí Hầu tới đây, cũng không thông báo cho người ở phân hội Đại Triêu quận bên này, vì vậy khi nhóm người Hoàng Tiểu Long đến, phân hội bên này cũng không có ai ra nghênh đón.

Lúc Hoàng Tiểu Long cùng Phí Hầu đi vào phân hội, chỉ thấy trong đại sảnh, một đệ tử của phân hội đang mặt ủ mày chau ngồi ở đó, hơn nữa cánh tay phải còn quấn vải gạc, hiển nhiên là đã bị thương.

Đệ tử Cửu Đỉnh thương hội này thấy có người tiến đến, vẻ mặt bơ phờ ngẩng đầu lên, chờ khi thấy rõ diện mạo Hoàng Tiểu Long và Phí Hầu, vẻ mặt đệ tử kia kinh hỉ, hơi luống cuống đứng dậy, bước nhanh đến trước mặt Hoàng Tiểu Long và Phí Hầu: "Thiếu chủ, đại quản sự Phí Hầu!" 

Đệ tử ở phân hội lớn của Cửu Đỉnh thương hội, đều nhận ra Hoàng Tiểu Long cùng Phí Hầu.

Hoàng Tiểu Long cho phép đệ tử này đứng lên.

"Lý Tân đâu?" Hoàng Tiểu Long hỏi. 

Lý Tân là hội trưởng phân hội của Cửu Đỉnh thương hội ở Đại Triêu quận.

"Hội trưởng Lý Tân đang ở bên trong điện chữa thương, thuộc hạ lập tức sẽ đi bẩm báo cho đám người hội trưởng Lý Tân!" Đệ tử kia nhanh chóng cung kính trả lời.

Hoàng Tiểu Long gật đầu, tên đệ tử kia thi lễ một cái, lui ra ngoài, quay người bước nhanh vào trong điện thông báo cho đám người Lý Tân. Không bao lâu sau, tên đệ tử kia liền cùng một đám người từ trong điện đi ra, dẫn đầu là một người trung niên mày thô, vai rộng, đúng là Lý Tân. Chỉ có điều lúc Lý Tân đi ra, là chống gậy, cà nhắc từng bước một, đệ tử phân hội đi ra trên người phần lớn đều quấn vải. 

Lý Tân cà nhắc từng bước cùng những đệ tử khác trong phân hội vẻ mặt kinh hỉ, vội vã đến trước mặt Hoàng Tiểu Long và Phí Hầu.

"Bái kiến Thiếu chủ, đại quản sự Phí Hầu!"

Đi đến trước mặt Hoàng Tiểu Long cùng Phí Hầu, đám người Lý Tân quỳ lễ. 

Hoàng Tiểu Long nhìn thương thế của đám người Lý Tân đang quỳ lễ với mình, trong mắt hàn mang lập loè. Trước khi đến, hắn không nghĩ tới bọn họ lại bị thương nặng như vậy.

Chương 134: Người thanh vân các

Hoàng Tiểu Long nhìn ra được, đùi phải Lý Tân đã bị đánh gãy rồi, hơn nữa xương cốt có lẽ đã bị đánh nát, cho dù sau này có phục hồi, hành động cũng không bằng trước kia.

Ngoài ra, nội thương của Lý Tân cũng rất nặng, kinh mạch đều bị đả thương.

Lý Tân như thế, đệ tử khác trong phân hội cũng chẳng khá hơn bao nhiêu, có một đệ tử thương thế quá nặng, ngay cả tai trái cũng bị cắt đứt. 

Phí Hầu nhìn thấy thương thế của đám người Lý Tân, hai mắt đằng đằng sát ý.

"Tất cả các ngươi đứng lên đi." Hoàng Tiểu Long cho phép đám người Lý Tân đứng lên.

Đám người Lý Tân cung kính vâng lời, sau đó đứng lên. 

"Những ngày này, đã để các ngươi chịu ủy khuất rồi." Hoàng Tiểu Long nhìn đám người Lý Tân, mở miệng nói.

Đám người Lý Tân hai mắt đều đỏ lên.

"Thiếu chủ, chúng ta không ủy khuất." Lý Tân với hai mắt đỏ, nói: "Thật sự, chúng ta một chút cũng không ủy khuất, chỉ là đáng tiếc, chúng ta đánh không lại những cẩu tạp chủng Thanh Vân Các kia." 

"Các ngươi yên tâm, các ngươi bị thương, món nợ này ta sẽ đòi lại Thanh Vân Các gấp trăm lần!" Hoàng Tiểu Long kiên quyết nói.

"Tạ thiếu chủ!" Đám người Lý Tân đều hành lễ, quỳ tạ Hoàng Tiểu Long.

Hoàng Tiểu Long cùng Phí Hầu đã đến, khiến cho đám người Lý Tân đã có tâm phúc, trong lòng kiên định. 

Hoàng Tiểu Long vội vàng bảo bọn họ đứng lên.

"Phí Hầu, cho bọn họ, mỗi người một viên Âm Dương huyền đan!" Hoàng Tiểu Long quay đầu, nói với Phí Hầu.

Phí Hầu cùng đám người Lý Tân khẽ giật mình, lập tức, Phí Hầu cung kính vâng lệnh. 

"Thiếu chủ, cái này, chúng ta, chúng ta tuyệt đối không thể nhận!" Lúc này, Lý Tân đột nhiên mở miệng nói: “Âm Dương huyền đan quá quý trọng rồi!"

Âm Dương huyền đan, linh đan tam phẩm cấp cao, là đan dược chữa thương vô cùng tốt, nhưng mà giá cũng không rẻ, một viên sẽ phải mất nghìn kim tệ, phân hội bọn họ có hơn một trăm người, chẳng phải là mất hơn mười vạn kim tệ sao?

Sau khi Lý Tân mở miệng, những đệ tử khác trong phân hội cũng nhao nhao mở miệng. 

Hoàng Tiểu Long lắc đầu, nói: “Được rồi, các ngươi không cần nói nữa." Nói xong, ý bảo Phí Hầu đem Âm Dương huyền đan cho đám người Lý Tân.

Một lát sau, đám người Lý Tân mỗi người trong tay cầm một viên Âm Dương huyền đan, nhìn viên Âm Dương huyền đan trong tay, bọn họ nhịn không được mắt lại cay cay, bái tạ Hoàng Tiểu Long.

Hoàng Tiểu Long gọi mọi người đứng lên, rồi hỏi: "Người Thanh Vân Các, có phải hằng ngày đều đến đây gây sự hay không?" 

"Đúng vậy, Thiếu chủ, người Thanh Vân Các mỗi ngày đều đến." Lý Tân tiến lên cung kính hồi đáp: "Bình thường đều là giữa trưa, vào khoảng thời gian này."

"Khoảng thời gian này?" Hoàng Tiểu Long gật đầu, trong mắt hàn ý lóe lên.Lúc này, bên ngoài đại môn đột nhiên vang lên một thanh âm kiêu ngạo kêu la: "Đám cẩu tôn tử Cửu Đỉnh thương hội kia, gia gia của các ngươi đã đến, còn không mau ra dập đầu nghênh đón?" 

Hoàng Tiểu Long cùng Phí Hầu quay đầu lại.

"Thiếu chủ, người Thanh Vân Các đến!" Lý Tân cả kinh, tiến lên nói với Hoàng Tiểu Long cùng Phí Hầu.

Lý Tân vừa dứt lời, hai mươi mấy người liền từ ngoài cửa đi vào. 

Hai mươi mấy người đều mặc cẩm bào màu xám nhạt, phía trên cẩm bào được thêu một đám mây xanh, đây là trang phục của đệ tử Thanh Vân Các.

Đi đầu là một thanh niên hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, thần thái có chút cao ngạo.

"Hắn là hội trưởng phân hội Thanh Vân Các, nhi tử của Mai Sâm, Mai Bành Lượng." Lý Tân giải thích Hoàng Tiểu Long và Phí Hầu. 

Hoàng Tiểu Long gật đầu, nhìn tên Mai Bành Lượng này. Hắn lớn lên có chút gầy, hai mắt hẹp dài, môi mỏng, cả người gợi lên một loại cảm giác rất nham hiểm, dường như bất cứ lúc nào hắn cũng có thể mở miệng rắn độc cắn người.

Đám người Mai Bành Lượng sau khi đi vào liền bắt gặp Hoàng Tiểu Long cùng Phí Hầu, không khỏi khẽ giật mình, lúc này, Hoàng Tiểu Long cùng Phí Hầu đều mặc trang phục của Cửu Đỉnh thương hội.

“Này, tiểu tử, ngươi là từ phân hội khác Cửu Đỉnh thương hội tới? Cửu Đỉnh thương hội bộ không còn ai hả, vậy mà phái một thằng nhóc tới đây?" Mai Bành Lượng cười haha, cong khóe miệng, cười đến mê người. 

Đệ tử Thanh Vân Các khác nghe vậy nở nụ cười, cười đến càn rỡ, cười đến không kiêng dè ai.

Rõ ràng, đám người Mai Bành Lượng không biết Hoàng Tiểu Long cùng Phí Hầu, tất nhiên, bọn hắn cũng sẽ không ngờ lần này Hoàng Tiểu Long cùng Phí Hầu lại đến nhanh như vậy, hơn nữa là hai người tự mình tới đây.

Đám người Lý Tân nghe Mai Bành Lượng nói lời bất kính với Hoàng Tiểu Long cùng Phí Hầu thì đều giận dữ, đang muốn mở miệng thì Hoàng Tiểu Long đưa tay, ngăn cản. 
Hoàng Tiểu Long hỏi Lý Tân: "Đùi phải của ngươi là do ai đánh gãy?"

Lý Tân chỉ tay vào Mai Bành Lượng: "Thiếu chủ, chính là tên Mai Bành Lượng này!"

Thiếu chủ? Đám người Mai Bành Lượng còn chưa kịp phản ứng, đột nhiên, một bóng người lóe lên, Hoàng Tiểu Long liền đi tới trước mặt Mai Bành Lượng, một chưởng đánh ra. 

Chưởng lực không một tiếng động, thế nhưng sắc mặt Mai Bành Lượng đại biến, sợ xanh mặt, lúc này, hắn muốn trốn cũng quá muộn rồi.

"Tiểu tử, ngươi dám đả thương Thiếu chủ của ta!" Một gã cao thủ đằng sau Mai Bành Lượng phẫn nộ gầm lên, hai tay đánh về phía Hoàng Tiểu Long, chưởng lực tên cao thủ này điên cuồng gào thét, có tiếng kim loại giao kích.

Phí Hầu đang muốn ra tay, Hoàng Tiểu Long thờ ơ nói: "Không cần." 

Phí Hầu dừng lại thân hình, lui sang một bên.

Lúc này, Hoàng Tiểu Long một chưởng đánh vào trên ngực Mai Bành Lượng, một âm thanh như bóp nghẹn vang lên, Mai Bành Lượng hét thảm một tiếng, toàn bộ người cong về phía sau.

Đồng thời, chưởng lực của tên cao thủ kia đánh tới người Hoàng Tiểu Long, âm thanh khó chịu vang lên, chỉ là sau đó mọi người trong Thanh Vân Các khiếp sợ nhìn thấy, Hoàng Tiểu Long vậy mà sừng sững bất động, sắc mặt như thường, dường như một chưởng vừa rồi không phải đánh vào trên người hắn vậy. 

"Cái này, làm sao có thể?" Tên cao thủ kia càng không thể tin được, hắn thế nhưng là Bát giai hậu kỳ đỉnh phong, cho dù là cường giả Cửu giai hậu kỳ bị một chưởng toàn lực của hắn đánh trúng, cũng sẽ bị thương nôn ra máu.

Hoàng Tiểu Long đột phá Thập giai, Linh Lung Kim Thân đã tu luyện đến tầng thứ ba, hơn nữa còn dùng thiết quả, Diễm Long Châu không ngừng rèn luyện bản thể, thân thể phòng ngự đã mạnh mẽ đến trình độ kinh người, nói là người thứ nhất dưới Tiên thiên cũng không quá đáng.

Đừng nói Bát giai hậu kỳ đỉnh phong, cho dù là Cửu giai hậu kỳ đỉnh phong một chưởng đánh trúng, Hoàng Tiểu Long cũng không mảy may có việc gì. 

Sau khi Hoàng Tiểu Long một chưởng đánh bay Mai Bành Lượng, trở tay một chưởng, ấn đến trên ngực tên cao thủ Thanh Vân Các, tên cao thủ kia như bị cự sơn đụng trúng, la hét thảm thiết, hung hăng nện bay ra ngoài, vừa vặn rơi vào trên người Mai Bành Lượng.

Đám người Thanh Vân Các sắc mặt hoảng sợ, đại biến.

Trong đám người Thanh Vân Các đến đây lần này, thực lực mạnh nhất chính là cái vị mới vừa rồi bị Hoàng Tiểu Long trở tay một chưởng đánh bay kia. 

"Ngươi, ngươi là Hoàng Tiểu Long?" Nhớ lại xưng hô vừa rồi của Lý Tân với Hoàng Tiểu Long, Mai Bành Lượng giãy giụa muốn bò lên, miệng phun máu tươi, khàn giọng nói, trong mắt khó nén sự sợ hãi.

Hoàng Tiểu Long vậy mà so với lời đồn còn kinh khủng hơn nhiều, vốn dĩ lúc trước hắn cũng nghe được một số lời đồn về Hoàng Tiểu Long, nhưng một mực không tin, tưởng rằng bên ngoài cố tình phóng đại.

Trước đó vài ngày, bên ngoài truyền tin Hoàng Tiểu Long đã đột phá đến Cửu giai, hắn vô luận như thế nào cũng không tin, một Cửu giai không tới mười sáu tuổi? Đánh chết hắn cũng không tin. 

Chẳng qua, bây giờ tuy hắn còn chưa có chết, nhưng lại đã tin rồi.

Hoàng Tiểu Long chậm rãi đi về phía Mai Bành Lượng, sắc mặt lạnh lùng: "Đúng vậy, ta chính là Hoàng Tiểu Long."

Nhìn thấy Hoàng Tiểu Long đi tới, vẻ mặt Mai Bành Lượng chán nản, hoảng loạn lui về. 

Chương 135: Giam cầm?

Đám người Thanh Vân Các nhìn thấy Hoàng Tiểu Long dồn ép Mai Bành Lượng, luống cuống lui về bên cạnh Mai Bành Lượng, sợ hãi nhìn Hoàng Tiểu Long.

Hoàng Tiểu Long thấy thế, lạnh giọng cười cười, thân hình lóe lên, đã đến trước mặt đám người Thanh Vân Các, một quyền vung ra, liền đánh bay một gã cao thủ Thanh Vân Các, sau đó, mỗi một quyền Hoàng Tiểu Long liền đánh bay một gã đệ tử Thanh Vân Các.

Một lúc sau, ngoại trừ Mai Bành Lượng ở ngoài, toàn bộ đệ tử Thanh Vân Các đều nằm la liệt trên mặt đất, nhưng mà Hoàng Tiểu Long cũng không giết chết những đệ tử Thanh Vân Các này, mà là đánh cho trọng thương, nằm dưới đất. 

Mai Bành Lượng nhìn những đệ tử đi theo mình đến đây hết thảy đều nằm trên mặt đất, mặt càng tái mét, trán đổ đầy mồ hôi lạnh.

"Hoàng Tiểu Long, ngươi... ngươi muốn thế nào?" Mai Bành Lượng không ngừng lui về phía sau, một mực thối lui đến vách tường đại sảnh, mắt thấy không thể lui được nữa mới run giọng nói với Hoàng Tiểu Long.

"Ta muốn thế nào?" Hoàng Tiểu Long lạnh lùng nói, tay phải hiện lên móng vuốt, một trảo chộp vào hư không, xách Mai Bành Lượng từ đằng xa tới, một trảo đập đến trên ngực Mai Bành Lượng. 

Một đạo hàn khí âm lãnh đến cực điểm dọc theo ngực Mai Bành Lượng khuếch tán ra toàn thân, hàn khí âm lãnh đến cực điểm này giống như một con độc trùng đáng sợ không ngừng cắn nuốt mỗi một ngóc ngách trong cơ thể Mai Bành Lượng. Hắn kêu rên thảm thiết, không ngừng lăn lộn trên mặt đất.

Hàn khí này là hàn khí Tu La của Tu La Quỷ Trảo, chẳng qua, một trảo vừa rồi cũng không phải là Tu La Quỷ Trảo, nếu là Tu La Quỷ Trảo, Mai Bành Lượng bị đánh trúng, thì sớm đã chết rồi.

Bảy năm tu luyện Tu La Quỷ Trảo, Hoàng Tiểu Long đã có thể vận dụng hàn khí Tu La của Tu La Quỷ Trảo cho mọi loại chiêu thức và trong công kích, mặc dù không có uy lực Tu La Quỷ Trảo nhưng mà người bị đánh trúng, bị hàn khí Tu La cắn nuốt, đau đến mức muốn chết đi sống lại. 

Đám người Lý Tân của Cửu Đỉnh thương hội chứng kiến bộ dạng thê thảm của Mai Bành Lượng và những đệ tử trong Thanh Vân Các thương hội, không khỏi nhao nhao hoan hô, trong lòng rửa hận, nhưng lần nữa nhìn về phía Hoàng Tiểu Long, ánh mắt càng thêm kính nể.

Ngay tại lúc Mai Bành Lượng đang kêu la, lăn lộn quằn quại trên mặt đất, đột nhiên bên ngoài đại môn lại có một đám người tràn vào.

Mấy người dẫn đầu đều đang mặc trang phục của đệ tử Thanh Vân Các, mà năm sáu chục người phía sau thì mặc quân phục thủ vệ Đại Triêu quận. 

Vài tên đệ tử Thanh Vân Các xông vào nhìn thấy đám người Mai Bành Lượng đang nằm dưới đất với bộ dạng thảm hại, sắc mặt đại biến.

"Thiếu chủ, Thiếu chủ!"

"Thiếu chủ, người sao rồi?" 

Mấy tên đệ tử Thanh Vân Các luống cuống bước nhanh đến trước người Mai Bành Lượng, trong đó một người trung niên nhanh chóng vận chuyển đấu khí, trong tay lửa đỏ, ấn đến sau lưng Mai Bành Lượng, hiển nhiên, hắn ta đã nhìn ra Mai Bành Lượng trúng âm hàn chi khí, muốn dùng một loại công pháp hỏa tính nào đó xua tan âm hàn chi khí trong cơ thể Mai Bành Lượng.

Tuy nhiên, khi hắn ta áp tay vào sau lưng Mai Bành Lượng thì mới kinh ngạc phát hiện, một đạo hàn khí màu xanh thẫm vậy mà dọc theo hỏa tính đấu khí trong bàn tay muốn xâm nhập vào trong cơ thể hắn. Hắn sợ tới mức rút tay về, vội vàng vận khí, đem đạo hàn khí màu xanh thẫm kia xua tan, sau khi xua tan đạo hàn khí màu xanh thẫm kia, hắn mới thở phào nhẹ nhõm.

Hắn quay đầu lại, lạnh lùng nhìn Hoàng Tiểu Long, Phí Hầu cùng đệ tử Cửu Đỉnh thương hội, nói với một gã thủ vệ: "Ngô đội trưởng, trong thành Đại Triêu quận cấm đánh nhau, chém giết, hiện tại ngươi cũng thấy đấy, đệ tử Cửu Đỉnh thương hội ra tay đả thương đệ tử Thanh Vân Các ta, vi phạm pháp luật Đại Triêu quận, coi rẻ quốc pháp Lạc Thông vương quốc, ngươi còn không bắt giam những người này lại?" 

Tên Ngô đội trưởng kia nghe vậy, không khỏi khó xử, tuy rằng hắn nhận không ít lợi ích từ Thanh Vân Các, nhưng mà hắn ta làm sao có thể chọc vào Cửu Đỉnh thương hội?“Làm sao? Còn chưa động thủ?"Người trung niên Thanh Vân Các kia thấy thế, quát.

Có điều, thanh âm hắn vừa dứt, đột nhiên một đạo chưởng lực ầm ầm tới, hắn kinh sợ đưa tay, nhưng mà đã chậm một bước, chưởng lực đánh trúng, nện bay đi. 

Những người khác của Thanh Vân Các kinh hãi, nhưng mà cũng không có ngoại lệ, bọn họ đều bị Hoàng Tiểu Long một chưởng đánh bay.

Sắc mặt Ngô đội trưởng có chút khó coi.

Dưới cái nhìn của hắn, Hoàng Tiểu Long cũng quá điên cuồng rồi, hắn ở đây, còn dám trước mặt hắn, đánh bay chấp sự Thanh Vân Các. Mặc dù hắn khiếp sợ thực lực của Hoàng Tiểu Long nhưng mà sắc mặt hắn trong nháy mắt chìm xuống, quát Hoàng Tiểu Long: "Tiểu tử, ngươi cũng quá càn rỡ rồi, trong mắt ngươi có còn vương pháp hay không?" 

"Vương pháp?" Hoàng Tiểu Long quay đầu lại, hai mắt lạnh lùng, đột nhiên một chưởng tát lên mặt Ngô đội trưởng ở đằng kia khiến hắn quay vòng vòng, sau khi quay được vài vòng, Ngô đội trưởng mới ngừng lại được.

Đối phương mặc dù là đội trưởng đội thủ vệ nhưng chỉ là Thất giai, trước mặt Hoàng Tiểu Long không khác gì một thằng nhóc.

"Ngô đội trưởng!" 

"Ngô đội trưởng, ngươi không sao chứ?"

Thủ vệ binh sĩ lắp bắp kinh hãi, nhao nhao kinh hô hỏi.

Thân hình Ngô đội trưởng ngừng quay, sờ má phải đau rát, không thể tin được mà nhìn Hoàng Tiểu Long: "Tiểu tử, ngươi... ngươi dám đánh ta?" "Đánh ngươi thì sao?" Hoàng Tiểu Long lạnh lùng nói.

Đệ tử Thanh Vân Các mỗi ngày đến Cửu Đỉnh thương hội gây sự, đệ tử Cửu Đỉnh thương hội mỗi ngày đều bị đệ tử Thanh Vân Các đánh, nhưng một bóng thủ vệ Đại Triêu quận cũng không thấy, hiện tại đệ tử Thanh Vân Các bị thương, chịu tới quản rồi hả?

Hơn nữa, trước khi đến Hoàng Tiểu Long đã tra xét một chút, thành chủ Đại Triêu quận là đệ tử của tể tướng Ngũ Phong, cái này cũng đúng lúc giải thích vì sao tháng này đệ tử Cửu Đỉnh thương hội mỗi ngày đều bị đệ tử Thanh Vân Các đánh, rồi lại không có một thủ vệ Đại Triêu quận nào để ý tới. 

Ngô đội trưởng kia thấy Hoàng Tiểu Long còn dám lật lọng, nói đánh ngươi thì sao, sắc mặt lập tức tái mét, lửa giận trong lòng bốc lên, lửa giận này cũng khiến cho cố kỵ của hắn với Cửu Đỉnh thương hội biến mất.

"Ngươi! Bắt giam tên tiểu tử này lại cho ta!" Ngô đội trưởng chỉ Hoàng Tiểu Long, phẫn nộ, vung tay lên nói với bọn binh lính phía sau.

“Vâng, Ngô đội trưởng!" 

Bọn binh lính nghe lệnh dồn dập vây quanh Hoàng Tiểu Long.

Lúc này, thân hình Hoàng Tiểu Long lùi lại, Phí Hầu thấy thế, hai tay vung lên, chưởng lực phá không mà ra, trong nháy mắt quét bay những binh lính này.

Ngô đội trưởng nhìn bọn binh lính ngã xuống đất, rên rỉ xung quanh, không thể tin được mà nhìn Hoàng Tiểu Long cùng Phí Hầu: "Các ngươi dám kháng cự?" 

Đúng lúc này, trong tay Hoàng Tiểu Long đột nhiên xuất hiện một tấm phù lệnh ánh vàng rực rỡ, phía trên phù lệnh, long phượng vũ trảo, một chữ "Soái" to lớn áp bức mà đến.

Ngô đội trưởng nhìn tấm phù lệnh kia, hai chân run rẩy quỳ xuống, hoảng sợ nói: "Đội trưởng đội thủ vệ thứ ba thành Đại Triêu quận Ngô Tiểu Đông bái kiến đại nhân!"

Hoàng Tiểu Long cầm trong tay đúng là phù lệnh của nguyên soái Hạo Thiên, thấy nó như thấy Hạo Thiên, trước khi đến, Hoàng Tiểu Long đã cân nhắc đến loại tình huống này, vì vậy đã lấy phù lệnh nguyên soái của Hạo Thiên. 

Hoàng Tiểu Long nhìn Ngô đội trưởng đang quỳ rạp trên mặt đất, không ngừng run rẩy, lãnh đạm nói: "Cút đi."

Ngô đội trưởng ngẩng đầu, tựa hồ không ngờ tới Hoàng Tiểu Long sẽ bỏ qua cho hắn, ngẩn ngơ.

“Thế nào, không muốn đi sao?" Hoàng Tiểu Long nói. 

"Dạ dạ, đại nhân, đi, đi, ta đây liền cút đi!" Ngô đội trưởng hoảng sợ gật đầu, sau đó từ mặt đất bò lên, cùng binh sĩ đến đây chen lấn, chạy ra đại môn.

Chờ sau khi đám người Ngô đội trưởng chạy đi, Lý Tân tiến lên, cẩn thận hỏi Hoàng Tiểu Long: "Thiếu chủ, bọn Mai Bành Lượng kia xử trí như thế nào?"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau